Khác SPEC: TRÒ CHƠI TỬ THẦN

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
394443221-256-k219674.jpg

Spec: Trò Chơi Tử Thần
Tác giả: Marvis1112
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện theo kiểu dạng game sinh tồn, yêu đương



love​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Máu Trong Ánh Sáng
  • PITA - Lời nguyện trong tro tàn
  • Vòng tròn máu - Edgar Wallace
  • Cô học trò nhỏ của cô
  • SPEC: TRÒ CHƠI TỬ THẦN
  • Spec: Trò Chơi Tử Thần
    Chương 1


    ...Ầm.

    Một tiếng nổ xa vọng lại trong không khí, kèm theo dư chấn nhẹ làm đất đá rung lên hầm hập dưới cơ thể cô.

    Jessica bật dậy trong cơn nửa mê nửa tỉnh, lưng dính đầy bùn đất, quần áo lấm tấm bụi cát và mảnh cây rừng vụn vỡ.

    Cái lạnh xuyên qua làn da ướt đẫm mồ hôi.

    Và một điều rõ ràng hơn bất cứ thứ gì khác: cô đang một mình.

    "...Jessi—...

    Jess, trả lời đi!

    Đây là Simon!"

    Tiếng rè rè vang lên từ chiếc bộ đàm móc bên hông khiến cô giật mình.

    Jessica với tay, bấm nút, giọng còn khàn:

    "...Tôi nghe đây...

    Tôi— tôi vẫn ổn..."

    Một thoáng im lặng.

    Rồi Simon đáp, nhanh và dồn dập:

    "Chết tiệt!

    Cậu bị văng ra khỏi nhóm sau đợt dư chấn.

    Chúng ta đang ở rìa phía Đông của bản đồ!

    Còn cậu... theo tín hiệu, cậu đang giữa lòng địch!"

    Jessica nhíu mày.

    "Giữa lòng địch?

    Ý anh là gì?"

    "Nhóm của Kael đang lùng sục khu vực đó.

    Cả bọn vừa giết ít nhất ba người nhóm khác.

    Jess, nghe tôi— cậu không thể để bọn chúng phát hiện.

    Cậu chỉ có một mình."

    Trong giọng Simon có gì đó nghẹn lại.

    Anh biết cô không có Spec.

    Hoặc... chưa có.

    Trong một thế giới nơi mọi người đều sở hữu năng lực đặc biệt, Jessica là một điểm lặng.

    Nhưng là điểm lặng khiến người khác không thể không nhìn về.

    Cô im lặng, bàn tay siết nhẹ bộ đàm.

    "Simon," cô khẽ nói.

    "Tôi biết tôi không có gì cả ngoài một cái đầu.

    Nhưng tôi sẽ không chết dễ dàng đâu."

    Phía bên kia, giọng Simon hạ xuống, gần như là thì thầm:

    "...Tôi biết.

    Cậu thông minh hơn cả đám này cộng lại."

    Một nhịp dừng.

    "Nhưng tôi vẫn ước... người bị văng đi là tôi, không phải cậu."

    Jessica thoáng cười – một nụ cười mệt mỏi nhưng thật lòng.

    "Đừng yếu đuối thế, đội trưởng."

    Cô ngắt bộ đàm, ngẩng đầu nhìn về phía xa – nơi ánh sáng nhợt nhạt đang rọi xuống qua tán cây rậm rạp.

    Trên màn hình đồng hồ đeo tay, tín hiệu cảnh báo nhấp nháy đỏ: một nhóm đang tiếp cận từ hướng Bắc.

    Cô rút con dao găm trong túi, siết chặt.

    "Đến đi..."

    "Tôi sẽ cho các người thấy một kẻ 'không có Spec' đáng sợ đến thế nào."

    =====

    ***1 tiếng trước***

    Tiếng "ting" khẽ vang lên khi cánh cửa kính của cửa hàng tự động trượt mở.

    Bên trong, ánh sáng mờ hắt lên những kệ hàng lấp lánh—đầy những vật phẩm sinh tồn như lựu đạn điện, bom khói, dao ngắn, túi cứu thương, thậm chí cả thiết bị dựng chướng ngại tạm thời.

    Jessica là người bước vào đầu tiên.

    Cô gần như không chần chừ mà nhắm thẳng tới một góc kệ.

    "Gas bombs – 100 credit/1."

    Cô bấm liền tay, từng tiếng "beep" nối tiếp nhau không dứt.

    Khi số dư trên màn hình hiện còn đúng 5 credit, Jessica mới dừng lại.

    Simon bước vào sau.

    Anh dừng lại, nhìn dòng chữ trên máy, rồi lướt mắt qua tay cô—một túi đầy bom xịt hơi cay hình trụ nhỏ.

    "Cậu... dồn toàn bộ tiền vào mấy thứ này?" – giọng anh ngạc nhiên, nhưng không gay gắt.

    Nhiều hơn là sự lo lắng.

    Jessica không nhìn anh, vẫn kiểm tra lại chốt an toàn từng viên.

    "Ừ."

    "Jess..." – anh khẽ thở ra.

    "Tôi biết cậu giỏi tính toán, nhưng đây không phải là thành phố ngoài đời, nơi một lọ hơi cay có thể giúp cậu trốn khỏi kẻ biến thái trong ngõ tối.

    Ở đây, đối thủ là những người có Spec.

    Có thể đốt cháy cả rừng hoặc đấm sập tòa nhà."

    "Chính vì thế tôi mới chọn hơi cay." – cô đáp gọn.

    Simon nhíu mày.

    "Tôi không hiểu."

    Jessica ngước lên, mắt cô ánh một thứ gì đó lạnh và rất sáng.

    "Người có sức mạnh hay tự tin.

    Nhưng đau đớn và mù lòa thì ai cũng giống nhau.

    Đôi mắt là nhược điểm rất hiển nhiên nhưng ít ai nghĩ đến.

    Tôi không cần thắng—tôi chỉ cần khiến chúng mất kiểm soát trong vài giây.

    Thế là đủ."

    Simon im lặng.

    Anh nhìn cô hồi lâu, như thể muốn nói gì đó... rồi lại thôi.

    Thay vào đó, anh cười nhẹ, một kiểu cười nửa bất lực nửa trìu mến.

    "Cậu luôn làm tôi thấy mình hơi... ngốc đi một chút."

    Jessica nhún vai.

    "Tốt.

    Trong trò chơi này, người thông minh nên giữ bí mật cho đến phút cuối."

    Simon cười.

    Nhưng sau cái cười ấy là một tia trầm lắng.

    "Dù gì... lần sau, đừng đi một mình như thế nữa."

    Anh thêm nhỏ, "Dù tôi biết cậu không thích dựa vào người khác."

    Jessica không đáp.

    Nhưng ánh mắt cô chậm rãi dịu lại rơi vào một khoảng lặng vô định...

    ***Trở Lại Thực Tại***

    =====

    Jess dù có mạnh mẽ hay thông minh đến mức độ nào thì với số lượng địch đông đúc cũng trở thành một sự bất lợi không tránh khỏi dành cho cô.

    Jess bị hai tên da đen cao to bặm trợn đến từ Sever Bắc Mỹ, vác theo hai khẩu súng hạng nặng Black Mamba V2 và Ogre's Grin truy sát.

    Chúng dồn cô chạy vào một toà nhà bỏ hoang

    Tiếng súng nổ rền vang như sấm sét xé toạc không gian.

    Tường bê tông vỡ tung.

    Những mảnh gạch bụi đá bắn tung tóe khi từng viên đạn 50 cal từ khẩu Ogre's Grin nghiền nát mọi thứ trên đường đi.

    Jessica nghiêng người né sát hành lang hẹp, lưng áp vào bức tường nứt nẻ, thở hổn hển.

    Hai gã đàn ông da đen từ Sever Bắc Mỹ — lực lưỡng như đấu sĩ, vác trên tay hai khẩu súng máy hạng nặng — không cho cô lấy một giây thở.

    Một gã đeo kính râm, mái tóc tết dreadlock, hét lên qua tiếng gầm rít của nòng súng:

    "Cô em!

    Không spec thì đừng chơi trốn tìm nữa!

    Ra đây cho vui vẻ chút coi!"

    Gã kia cười hô hố, bắp tay phồng to như cột trụ nhịp nhàng theo mỗi cú giật cò.

    "Mày trốn được đến khi nào?

    Black Mamba của tao không biết mệt đâu!"

    Một trụ gạch cạnh Jessica đổ sập.

    Cô cắn chặt răng, nín thở, chờ đúng khoảnh khắc...

    Đoàng!

    Một viên đạn sượt qua tay áo cô, để lại một vệt máu mỏng nhưng bỏng rát.

    Cô lao vụt như bóng ma lên cầu thang sập xệ, chạy dọc hành lang tầng hai của toà nhà bỏ hoang.

    Bước chân dồn dập phía sau vang lên như tiếng trống tử thần.

    Bọn chúng áp sát.

    Jessica đột ngột lao vào một căn phòng trống — một kho điện cũ, toàn dây điện chằng chịt và công tắc hoen rỉ.

    Cô đóng sập cửa, nhanh tay xịt một lớp hơi cay dày đặc trước cửa ra vào, rồi trườn ngược lên trần nhà, núp gọn sau đường ống thông gió lớn.

    Một giây.

    Hai giây.

    Tiếng bước chân rầm rập lao đến.

    Cánh cửa bị đá bật tung.

    Mùi khói cay lập tức xộc vào mũi vào mắt của cả hai gã đàn ông.

    "Khốn nạn...!" — Gã tóc dreadlock lùi lại ho sặc sụa.

    "Mùi quái gì vậy... con khốn dùng mấy trò tiểu xảo!"

    Tên còn lại, gã lực sĩ cơ bắp căng phồng, tức tối quét khẩu Ogre's Grin loạn xạ vào căn phòng.

    Nhưng chỉ có những tia lửa và bụi mù.

    Jessica vẫn bất động.

    Mắt cô dõi theo từng bước chân.

    Cô cần chờ — chỉ cần chờ một giây sơ hở thôi.

    Một trong hai tên lầm bầm, tiến đến gần bảng điện.

    Ngay khoảnh khắc hắn đưa tay lên...

    "BÂY GIỜ!" — Jessica thầm nghĩ.

    Cô nhảy bổ từ trần nhà xuống, hai tay kẹp đầu hắn đập thẳng vào ổ điện rỉ sét!

    Bùmmm!

    Tia lửa tóe ra như pháo hoa.

    Cơ thể hắn giật mạnh như con rối rồi đổ vật xuống sàn — bất tỉnh, miệng sùi bọt mép.

    Tên còn lại quay đầu lại thì...

    Xoẹt!

    Một quả xịt cay khác bay thẳng vào mặt.

    "AAAAAAAAAAAHHHH!!!

    MẮT TAO!!

    MẮT TAOOOO!!!"

    Hắn rú lên, ôm mặt, chới với trong mù lòa.

    Nhưng rồi dường như Jessica quên mất đi một thứ chiếm đến 70% khả năng chiến thắng trong cuộc chiến này rồi thì phải.

    Chính là "Spec"!

    Gã da đen nặng ký vẫn còn ngã khuỵu dưới đất.

    Nhưng da hắn đang đổi màu—từ đen nâu sang một lớp đỏ bầm gân guốc.

    Cơ bắp hắn phình to trông thấy, từng khối thịt cuồn cuộn như đang sôi lên bên dưới lớp da.

    "Spec: Berserker Mode."

    Một giọng nói gằn khàn phát ra từ họng hắn—đầy giận dữ nhưng... tỉnh táo.

    Mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng hắn vẫn đứng lên được.

    CRẮC!

    Một cú đấm mạnh như búa tạ giáng xuống bức tường bên cạnh.

    Tường vỡ toạc.

    Gió rít ù ù qua lỗ hổng.

    Hắn không còn thấy đường—nhưng bản năng chiến đấu giờ đang điều khiển hắn.

    "MÀY NGHĨ CHỈ HƠI CAY MÀ CÓ THỂ HẠ TAO À!!"

    Gã gầm lên, vung nắm đấm như một con quái thú, lao mù vào không khí... nhưng gần trúng!

    Jessica lách người né sát, tim đập loạn.

    Cơn thịnh nộ của Spec "Berserker Mode" khiến hắn không còn biết đau, không còn thấy sợ.

    Một cú đá vòng của cô vung ra nhưng bị hắn tóm trúng chân.

    "GỌN GÀNG LẮM, NHƯNG CHẬM!"

    Hắn nhấc bổng cô lên, xoay tròn như ném búa tạ—rồi ném cô xuyên qua tấm kính cuối phòng.

    ẦM!

    Jessica đập xuống một bàn máy nát vụn, lưng va chạm mạnh đến độ đau buốt tận óc.

    Cô thở hổn hển.

    Máu từ khóe môi chảy xuống cằm.

    Jessica nghiến răng, đầu ong ong.

    Cô phải suy nghĩ.

    Nhanh.

    Hắn bước tới như cơn ác mộng bằng xương thịt.

    Mắt vẫn nhắm, máu chảy từ hốc mắt, nhưng nắm đấm vung lên đã tạo nên tiếng gió rít ghê người.

    "MÀY SẼ LÀ CON NHÓC ĐẦU TIÊN BỊ TAO BẺ GÃY TRONG TRẠNG THÁI NÀY!"

    Jessica mặc dù đang đau đớn và mất sức khá nhiều nhưng cô vẫn cố gượng dậy và chạy vào một căn phòng đổ nát khác bên cạnh để tạm thời lẫn trốn trước sự truy đuổi và tàn phá kịch liệt của gã Berserker cao to đen hôi kia.

    Cô chạy vào một căn phòng vệ sinh cũ nát rồi đóng chặt cửa lại sau đó chạy ngay vào một buồng ở phía cuối đối diện với một cái bồn nước cũ dùng để rửa mặt để lẩn nấp bên trong.

    "Jessica!

    Mày sẽ làm được!"

    Ầmmmmmm

    Gã da đen đã phá tung cánh cửa một cách dễ dàng như xé một tờ giấy lộn.

    Hắn lần mò vào bên trong rồi đá tung từng căn phòng một, sau cùng hắn cũng đã đến với căn buồng vệ sinh ở phía cuối dãy.

    ẦMMMMMMMM!!!

    Cánh cửa buồng cuối cùng bị xé toạc như vỏ giấy, một cơn lốc giận dữ kèm theo mùi hôi khét đặc trưng của máu, mồ hôi và thuốc súng ập vào.

    Gã Berserker gầm lên trong cơn cuồng nộ, vung cú đấm toàn lực như thể muốn nghiền nát bất cứ thứ gì bên trong.

    ẦM!!!

    Cú đấm xuyên thủng... một lớp vải.

    Một tích tắc sau đó—"xìiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii——!!!"

    "AAAAAAAAHHHHHHH!!

    MẮT—MẮT TAO LẠI—!!!"

    Hắn rú lên, lùi bật về sau, hai tay điên cuồng ôm lấy mặt, một lần nữa chìm vào cơn mù lòa bỏng rát.

    Bên trong lớp vải hắn vừa đấm xuyên qua... không có người.

    Chỉ có chiếc áo khoác của Jessica, bên trong nhét đầy bom hơi cay mini, tròn nhỏ như những quả bi sắt.

    Một cái bẫy.

    Cạch!

    Cánh cửa tủ rửa tay bật mở.

    Jessica lao ra, cặp mắt đỏ ngầu vì đau nhưng sắc bén như dao găm.

    Trong tay cô—là ống kim loại cứng lấy từ khung bàn treo, được mài nhọn một đầu.

    "Đủ rồi!"

    Cô gào lên, xoay người và đâm thẳng vào đầu gối hắn.

    Phập!!!

    Gã Berserker quỵ xuống, gầm rống vì đau, dù Spec đang giảm thiểu cơn đau vật lý nhưng với chấn thương sâu và mất tầm nhìn—hắn trở nên vô phương hướng.

    Jessica không ngừng lại.

    Cô đấm—chính xác vào cổ họng hắn, làm gã khựng lại trong một khắc.

    Cô bật nhảy, xoay người, một cú đá móc ngang cằm.

    Cô đập mạnh thanh kim loại vào giữa trán hắn, đúng ngay chỗ khớp sọ.

    Một tiếng "rắc" vang lên.

    Hắn ngã gục—hơi thở dồn dập, tay với vào khoảng không.

    Một bên mắt hắn vẫn còn nhắm nghiền vì cay xè, máu nhỏ từ thái dương.

    Jessica cúi sát, thở dốc, đôi mắt nheo lại.

    "Spec không giúp mày tránh được lưỡi dao.

    Nhất là khi mày không biết mình đang đánh với ai."

    Và rồi—cô chém thẳng vào cổ hắn bằng cạnh bén của thanh sắt.

    Không đứt, nhưng đủ sâu để máu phun ra như suối.

    Hắn rên gào trong nỗi đau cuối cùng... rồi bất động.

    Jessica ngã người ra sau, lưng dựa vào tường, mặt mũi lấm lem khói cay, mồ hôi và máu.

    Hắn rên gào trong nỗi đau cuối cùng... rồi bất động.

    Thân thể to lớn đổ xuống sàn như một khối thịt nặng nề, phát ra âm thanh nặng trịch, để lại vệt máu đỏ tươi kéo dài trên nền gạch cũ nát.

    Jessica ngã người ra sau, lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo, thở dốc trong cơn choáng váng.

    Hơi cay vẫn còn vương nơi sống mũi, lẫn vào mùi sắt gỉ và bụi đất, khiến mắt cô nhòe đi từng đợt.

    Mặt mũi cô lấm lem: khói, bụi, mồ hôi và cả máu—máu của gã, và một chút của chính cô.

    Nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ sắc lạnh, không có lấy một tia run rẩy.

    "Ting!"

    Một âm thanh điện tử vang lên trong không gian trống hoang.

    [System Notification]

    Player Jessica – Group 07 – has eliminated Duke Rains – Group 18.

    +1 Kill Confirmed.

    Ngay sau đó, tiếng rè rè của bộ đàm vang lên bên tai cô.

    "Jess!

    Jess!

    Trả lời tôi—Jess, nghe rõ không!?"

    Đó là giọng của Simon.

    Vội vã.

    Dồn dập.

    Và... chứa đầy lo lắng.

    Jessica nhấc bộ đàm lên với đôi tay vẫn còn run.

    "Tôi...

    ổn."

    Giọng cô khàn đặc, nhưng vẫn bình tĩnh.

    "Một tên đã bị xử lý."

    Có một nhịp lặng kéo dài ở đầu bên kia.

    Rồi Simon cất giọng trầm hơn.

    "...Cậu bị thương à?"

    Jessica cười khẽ, gục đầu vào tường.

    "Em...tôi ổn!"– cô chữa lại câu nói một cách vụng về, nhưng không thoát khỏi tai Simon.

    Phía đầu dây bên kia chợt im lặng vài giây.

    "...Em, hả?"

    Simon khẽ nhếch môi bên trong màn hình liên lạc.

    "Lần đầu tiên nghe cậu gọi mình như vậy đấy."

    Jessica thoáng đỏ mặt, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như thường lệ.

    Cô quay đầu nhìn xác gã to con đang nằm sõng soài dưới sàn, khói cay vẫn còn vương vất quanh xác chết ấy.

    "Chắc tại bị choáng nên lỡ miệng."

    Cô hít sâu.

    "Nhưng tôi vẫn còn sống.

    Và thêm một tên nằm lại."

    "Khoan đã..."

    - Jessica chợt khựng lại khiến Simon bên phía còn lại bộ đàm cũng hồi hộp theo

    "Có chuyện gì à, Jess?"

    "Tôi đã hạ gục hai tên nhưng chỉ mới thông báo 1 điểm hạ gục?

    Vậy có nghĩa là..."

    Giọng Jessica khựng lại, đôi mắt mở to, đồng tử co rút nhẹ như sực tỉnh.

    Simon phía đầu dây kia cũng lập tức nghiêm giọng:

    "Tên còn lại chưa chết."

    Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng động lách cách khẽ vang lên sau lưng cô.

    Jessica xoay người theo phản xạ, gần như ngay lập tức, rút con dao găm cầm sẵn từ bên hông.

    Nhưng quá muộn — một bóng đen vọt ra từ hốc tường đổ nát phía sau, tốc độ nhanh bất thường.

    "Chào, em yêu..."

    Gã đàn ông thứ hai — gầy hơn, nhưng ánh mắt sắc như dao cạo — cười khẩy, trên người vẫn còn vết khói cay loang lổ, nhưng hắn vẫn sống.

    "Spec của tao là Second Pulse.

    Tao có hai mạng."

    Không cho cô thời gian phản ứng, hắn tung ra một cú đấm thẳng ngực cô bằng găng kim loại nặng trịch.

    ẦMMMMM!!

    Jessica bị thổi bay ngược vào bức tường phía sau, vỡ tan phần gạch cũ nát, miệng bật máu.

    Simon hét lớn trong bộ đàm: "JESSICA!!!"
     
    Spec: Trò Chơi Tử Thần
    Chương 2


    "JESSICA!!!"

    Cô rên lên một tiếng khẽ, nhưng tay vẫn giữ được dao — đầu óc quay cuồng vì cú đánh vừa rồi, nhưng cô đã hiểu: Spec này cho phép hắn phục sinh một lần sau cái chết đầu tiên.

    Gã đàn ông bước từng bước tới, hơi thở gấp gáp vì vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, nhưng gương mặt lại đầy nham hiểm.

    "Mày hạ được anh tao... tốt đấy.

    Nhưng giờ mày sẽ chết dưới tay tao, với hai lần đau hơn."

    Jessica gượng đứng, máu từ miệng trào ra không ngừng, vai trái rách toạc, dường như đã trúng đạn từ khẩu súng tối tân mà tên địch vác theo — một khẩu NAGA-8, dòng súng năng lượng có khả năng phá giáp cao.

    Tên địch, nhe răng cười đầy hả hê khi thấy cô loạng choạng, hắn vừa tiến vừa lên đạn lạnh tanh:

    "Công nhận... mày lì thật.

    Nhưng thế là hết."

    PẰNG!!

    Một viên đạn bắn xéo ngay bên cạnh Jessica — cô lăn qua một bên, tránh trong tích tắc, nhưng không kịp phản công.

    Cơ thể đã quá đuối.

    BỘP!

    Cú đá như trời giáng hất Jessica bật khỏi mặt đất, ngã đập lưng vào bức tường đã nứt, bụi vữa rơi rào rào.

    Máu ứa ra từ khóe miệng, vai trái tê rần vì vết thương.

    Cô thở mạnh, mắt nhòe đi trong cơn choáng váng.

    Tên địch bật cười, tiến đến, khẩu NAGA-8 nhắm thẳng ngực cô.

    "Xong đời rồi, em gái.

    Mày khá lắm, nhưng đen cái là gặp tao."

    CHÁT!

    Một tia sáng xé rách không khí.

    Tên địch khựng lại.

    Một lưỡi dao găm cắm sâu vào đùi hắn.

    "CON ĐIÊN!!!"

    Hắn gào lên, quăng khẩu súng sang một bên, lao đến như một cơn cuồng nộ.

    Jessica lăn người ra sau, rút ra thêm một lưỡi dao ngắn giấu ở thắt lưng.

    Cô quẹt thẳng ngang bụng hắn khi gã đến gần.

    RẸT!!

    Một vệt cắt sâu hiện ra, máu tuôn trào.

    Hắn rống lên như thú hoang, vung nắm đấm xuống đầu cô.

    ẦMMMM!!

    Jessica ngửa người tránh trong gang tấc, cú đấm xuyên vỡ nền xi măng.

    Vừa đứng lên, cô tung cú đá móc ngang vào yết hầu hắn.

    Tên địch lảo đảo, nhưng chưa gục.

    "TAO SẼ XÉ MÀY RA!!!"

    Hắn lao vào, tốc độ vượt hẳn mức ban đầu.

    Jessica giật nảy nhưng vẫn giữ bình tĩnh.

    Cô lùi liên tục, dẫn dụ hắn vào khu vực hẹp của hành lang nhà vệ sinh, nơi hắn không thể phát huy toàn bộ lực xoay người.

    BÙMMM!!

    Hắn tông thẳng vào tường.

    Cô nhảy lên, đạp thẳng vào gáy hắn khiến tên khổng lồ khụy gối trong giây lát.

    Cô đập mạnh đầu gối vào mũi hắn, máu phun tung tóe.

    "Đừng tưởng to xác là có thể thắng!"

    Gã ***gào lên điên cuồng, túm được chân cô, ***quăng một cú khiến cơ thể cô bay đập vào lavabo rạn nứt.

    Jessica rên lên trong đau đớn.

    Một lần tái sinh.

    Một cơ hội sống lại.

    "Đáng giá lắm, Jessica," hắn rít lên, giọng nghẹn lại trong cổ họng.

    "Tao sẽ tự tay mổ bụng mày ra để bù lại nỗi đau này..."

    Nhưng...

    ẦM!!!

    Cánh tường đổ sập.

    Từ trong làn khói mịt mù, một kẻ lạ mặt bước ra.

    Không áo giáp, không vũ khí hiện đại, chỉ có đôi mắt lạnh lùng và thân hình cường tráng phủ đầy bụi cát chiến trường.

    Bụng rắn như thép, bắp tay cuồn cuộn, vết sẹo dài kéo từ ngực xuống bụng — một minh chứng cho cuộc đời đầy máu và thép của hắn.

    "...Thêm một thằng nữa muốn chết à?"

    Tên tái sinh gầm lên, đưa khẩu NAGA-8 lên nạp đạn.

    Gã lạ không trả lời.

    Hắn chỉ nhếch môi, một nụ cười thèm khát bạo lực.

    "Chỉ cần mày mạnh... thế là đủ lý do rồi."

    Xoẹt!!

    Hắn biến mất trong chớp mắt.

    ẦM!

    Một cú đấm đập sập cả mảng tường đằng sau tên tái sinh.

    Hắn chưa kịp quay đầu thì gã lạ đã kẹp cổ hắn lại như bẻ một khúc thép.

    "Lần tái sinh vừa rồi..." – giọng hắn thì thào – "... cũng là lần cuối rồi, đúng chứ?"

    Tên tái sinh trợn trừng.

    "Không... mày...!"

    CRẮC!!!

    Âm thanh đốt sống cổ gãy đôi vang lên khô khốc như chấm hết mọi thứ.

    Nhưng gã lạ vẫn chưa dừng lại.

    Hắn kéo kẻ kia lên, xoay ngang cơ thể rồi đập thẳng vào sàn, như một món đồ bỏ đi.

    Đầu tên tái sinh nứt toác, máu chảy ào ạt, tứ chi co quắp lần cuối cùng trước khi mọi sự sống chấm dứt.

    Lần tái sinh duy nhất đã qua.

    Lần này, là cái chết thật.

    Từ đằng xa, trong khi máu nhỏ giọt xuống nền gạch vỡ nát, Jessica đã lén trốn đi.

    Mỗi bước đều nặng nề nhưng cẩn trọng.

    Cô biết đây không phải là lúc để tò mò — hắn là ai, đến từ nhóm nào, hay thuộc server nào — đều không quan trọng bằng mạng sống đang rơi từng giây của chính mình.

    Sau lưng cô, gã đàn ông bí ẩn khẽ ngẩng đầu.

    Gió thổi tung mái tóc rối bụi.

    Đôi mắt sắc như dao nhìn theo hướng Jessica biến mất.

    "...Một con chuột thú vị," hắn thì thầm.

    =====

    Jessica thở dốc, từng nhịp tim đập như muốn xé lồng ngực.

    Cô đã kiệt sức, máu thấm qua vạt áo bên vai, lưng áo rách toạc, vết thương khắp người.

    Nhưng điều khiến cô chùn chân không phải đau đớn... mà là ba kẻ đang chầm chậm bước tới từ trong màn sương bụi.

    Ba người — hai nam một nữ.

    Đều mặc trang phục chiến đấu có đánh dấu màu xanh đen của Server American.

    Vũ khí trên tay họ không giống gì ngoài đời: một người vác rìu lớn, một cầm nỏ laser, còn người cuối cùng thì tay không... nhưng trên ngực hắn là biểu tượng của Spec Type-A.

    "Thú vị đấy, cô nàng châu Á gan lì còn sống đến giờ." – Tên cầm nỏ cười khẩy, chĩa thẳng vào đầu Jessica.

    Jessica cắn răng, gồng mình.

    Không thể chết ở đây.

    Không thể.

    Ngay khoảnh khắc nỏ laser sắp khai hỏa—

    ẦM!

    Một tiếng nổ vang rền trên không trung.

    "Jessicaaaaa!"

    Giọng của Simon — rõ ràng, đầy tức giận — vang lên giữa tiếng gió rít.

    Một bóng người bay vút từ trên cao, tiếp đất ngay giữa Jessica và ba kẻ địch.

    BÙMMMM!!!

    Một cú đấm nặng nề từ Simon giáng thẳng vào tên cầm nỏ — làm hắn văng xa như viên đạn xuyên qua hai bức tường.

    Ngay sau đó là Marcus, tay vung chùy sắt khổng lồ với tốc độ kinh hoàng.

    Tên vác rìu chưa kịp trở tay đã bị đập nghiêng người, lăn lộn trong đất đá.

    Cuối cùng là Hera — tóc bạc phất sau lưng, ánh mắt lạnh băng.

    Cô lao về phía tên còn lại đang định bật Spec lần hai.

    "Quá chậm rồi," cô thì thầm.

    VÙ!!!

    Một làn khí xoắn quanh cơ thể Hera — và rồi, cô biến mất khỏi tầm nhìn.

    Tên địch chưa kịp hiểu chuyện gì thì một loạt chưởng ảnh như chém xé không gian nổ tung quanh hắn.

    Mỗi nhát như xé da, rạch thịt.

    Máu phụt tung như vòi nước bị vặn to.

    ẦM!!

    Cơ thể hắn bay lên rồi gục xuống, không còn nguyên vẹn.

    Jessica mở to mắt — quá nhanh.

    Quá mạnh.

    Quá lạnh lùng.

    "Đội trưởng, cô ấy ổn chứ?" – Marcus gọi vọng, đè chân lên lưng tên địch đang gào rú dưới đất.

    Simon không trả lời ngay.

    Anh chỉ cúi xuống, đỡ lấy Jessica.

    "Anh...

    đến nhanh thật..." – cô thều thào.

    Simon siết nhẹ tay cô, mắt vẫn nhìn ba kẻ địch.

    "Tôi bảo rồi.

    Đừng chết khi chưa có tôi ở đây."

    Cả ba kẻ địch đều là những tên thuộc server Japan, mang phong cách ninja – nhanh, hiểm và đầy kỹ năng ẩn thân.

    Chúng có vẻ biết rõ danh tiếng của nhóm Simon và lập tức tản ra theo chiến thuật tam giác bao vây, nhằm chia cắt đội hình.

    Tên số 1 – mang Spec: Shadow Echo

    (Có thể tạo ra một phân thân bóng tối chỉ hành động theo một lệnh duy nhất – thường là tấn công – sau đó tan biến.)

    Hắn lao vào Marcus, dùng cả thân người làm mồi nhử, trong khi phân thân từ bên hông đánh úp bằng lưỡi kiếm găm thẳng vào hông anh.

    Tên số 2 – mang Spec: Pulse Wire

    (Phóng ra sợi dây điện từ gắn cảm ứng từ đầu ngón tay, có thể điều khiển như roi hoặc bẫy.

    Nếu quấn vào địch trong 5 giây sẽ làm tê liệt toàn thân.)

    Tên số 3 – Spec: Veil Step

    (Dịch chuyển trong bán kính 3m theo hướng nhìn – cooldown 10 giây.)

    Marcus gầm lên khi bị đánh úp, vung chùy phản đòn nhưng lỡ nhịp vì bị đâm trúng.

    "Chúng là kiểu lén lút — không chơi trực diện," anh nghiến răng.

    Simon lập tức giẫm chân xuống đất.

    ẦM!!

    Một làn sóng Dominion Field bung ra từ chân anh — mọi cảm quan của nhóm tăng vọt, chuyển động địch chậm hẳn trong tầm 10 mét.

    Jessica cảm nhận rõ — tốc độ kẻ thù như bị chậm lại một nhịp.

    Đây chính là thời cơ.

    Jessica bật dậy, lăn về bên trái né sợi roi Pulse Wire vừa quất ngang.

    Cô móc trong người ra một quả bom xung nhiễu nhỏ – thứ vũ khí cô đã "lén" lấy thêm từ trạm bán hàng tự động.

    "Đây!"

    Cô ném thẳng về phía tên thứ hai.

    BOOM!!

    Một làn sóng nhiễu điện khiến dây của hắn rối loạn, phát nổ ngay trên tay, làm hắn thét lên trong đau đớn.

    Hera, từ đằng sau, đã bật Chrono Burst.

    Trong chớp mắt, cô như tan biến rồi tái hiện sau lưng tên Veil Step – kẻ chưa kịp dùng dịch chuyển lần hai.

    Một chưởng xuyên tim.

    Hắn khựng lại, thở hắt ra và gục.

    Cái chết của tên đồng đội khiến hai tên địch còn lại chùn bước khiến cho chiến tuyến thế trận ban đầu vỡ tan.

    Chúng trở nên có phần dè dặt hơn khiến mọi sự liên kết trở nên lỏng lẻo.

    Jessica tận dụng cơ hội đó rút ra những quả mìn choáng quăng vào giữa chân của chúng để tăng thêm sự nhiễu loạn.

    BOOM!

    Hai quả mìn choáng phát nổ cùng lúc — ánh sáng trắng lóa và âm thanh chát chúa làm cả hai tên địch bật ngửa, ôm đầu, loạng choạng như thể vừa bị đánh bật ra khỏi thực tại.

    Một tên ngã nhào xuống nền đất gồ ghề, miệng thét lên điên loạn, còn tên kia thì gượng gạo giơ tay bật Spec: Pulse Wire trong vô vọng — dây chưa kịp bung ra thì đã bị Hera lao tới.

    "Lần này... tôi không nhắm tim đâu."

    Giọng cô lạnh lùng vang lên bên tai hắn.

    RẮC!!

    Một đòn cắt chéo bằng lưỡi dao năng lượng xuyên từ cổ vai phải đến hông trái.

    Máu phụt tung như mưa, gã địch chưa kịp rên đã đổ rạp xuống nền đất lạnh.

    Marcus, đang bước dồn kẻ địch còn lại — tên Shadow Echo, khựng lại một chút, rồi đạp mạnh về phía trước.

    Kẻ địch vẫn chưa hồi phục hoàn toàn sau choáng, hắn vừa mở mắt thì thấy... một chùy sắt khổng lồ vút qua mặt mình.

    ẦM!

    Tường đằng sau sụp đổ ngay tức thì.

    Một góc công trình đổ nát như bị thiên thạch va phải.

    Chỉ còn lại kẻ địch nằm bẹp dưới đống gạch vụn, không còn cử động.

    Simon quan sát xung quanh, mắt vẫn sắc như chim ưng.

    "Xong cả rồi."

    Simon bước đến, từng bước chân chậm rãi nhưng dứt khoát, như thể chính nhịp tim anh đang dẫn lối giữa chiến trường đổ nát này.

    Ánh mắt anh dừng lại trên người Jessica — gương mặt cô lấm lem tro bụi, vết máu loang từ vai trái đã khô lại, còn ngực thì phập phồng theo từng nhịp thở nặng nhọc, mồ hôi rịn trên trán, nhưng ánh mắt đã rõ ràng hơn.

    Cơ thể đầy những vết thương lớn nhỏ được tích cóp từ cả hai trận chiến liên tục vừa xảy ra với hai nhóm địch.

    Trông cô lúc này không khác gì một chiến binh vừa trở về từ cõi chết — mỏi mệt, tổn thương, nhưng vẫn đứng đó, không gục ngã.

    Anh cúi xuống, đặt tay lên bả vai cô.

    "Cậu không cần gồng lên mạnh mẽ mãi như thế."

    Jessica nhoẻn cười nhẹ, một nụ cười nhạt nhưng đầy ẩn ý.

    "Anh đang chê tôi yếu à?"

    Simon khẽ lắc đầu.

    "Tôi đang nói... ai cũng có quyền được ngã, nếu có người sẵn sàng đỡ lấy họ."

    Cô im lặng.

    Một thoáng yên tĩnh lạ kỳ len giữa âm vang đổ nát.

    Ánh chiều từ bầu trời nứt nẻ phía trên rọi xuống, lấp lánh trên làn khói mờ còn chưa tan.

    "Vẫn nhớ lần đầu tôi gặp anh," Jessica cất giọng, khàn nhưng ấm.

    "Anh cũng nói gần y chang như thế.

    Nhưng tôi tưởng anh chỉ đang muốn tỏ ra làm người lớn hơn thôi."

    "Còn giờ thì sao?"

    "Giờ tôi tin... anh thật sự lo cho tôi."

    Simon không đáp.

    Chỉ khẽ siết vai cô, cái siết vừa đủ để cô cảm thấy an tâm, nhưng không quá chặt để giam giữ.

    "Lúc nãy tôi nghĩ mình sắp chết thật," Jessica thì thầm, ánh mắt vẫn hướng về những vệt máu trên đất.

    "Tôi đã nghĩ...

    ít nhất mình cũng sẽ không phải chết một mình."

    Simon nhìn cô.

    "Nhưng tôi đến rồi."

    Cô gật đầu, thật chậm.

    Mắt cô hơi đỏ, không biết vì khói cay còn vương lại trong không khí, hay là vì điều gì khác.

    "Lần sau..." – giọng anh nhỏ lại – "Nếu tôi không kịp đến, đừng để bản thân rơi vào nguy hiểm như vậy.

    Dù tôi biết cậu ghét cảm giác bị người khác bảo vệ..."

    Jessica cười khẽ.

    "Nhưng... nếu người bảo vệ là anh, thì tôi nghĩ... có thể làm ngoại lệ."

    Câu nói đó khiến Simon hơi khựng lại.

    Anh nhìn cô, và lần đầu tiên sau nhiều giờ chiến đấu, ánh mắt anh không còn là ánh mắt của một đội trưởng, hay một chiến binh.

    Đó là ánh mắt của một người đàn ông — dành cho người con gái duy nhất có thể khiến anh dao động giữa cuộc chơi đầy máu và sự sống này.

    "Vậy thì," – anh nói, giọng nhẹ như gió – "Cho tôi cơ hội để tiếp tục là ngoại lệ đó."

    Jessica không đáp, nhưng sự im lặng của cô lại chính là lời đồng ý dịu dàng nhất.

    Ở phía xa, Hera và Marcus vẫn đang kiểm tra khu vực, không ai làm phiền khoảng khắc nhỏ giữa hai người.

    Còn lại, chỉ có hai nhịp tim...

    đang đập dồn trong cùng một lặng im.
     
    Back
    Top Bottom