[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
✨ 1️⃣ | Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận
Chương 180
Chương 180
"Chuyện là thế này, sau vụ tai nạn trên cầu vượt xảy ra vào chiều hôm qua khiến một số lượng lớn thi thể được đưa vào, Oe Miko đã nhận ra đây là một cơ hội để ra tay.
Vì vậy cô ta đã tìm cớ hẹn gặp nạn nhân Noi Yuki sau khi tan làm, địa điểm gặp mặt có lẽ là khu vườn nhỏ nằm giữa tòa cấp cứu và khu nội trú.
Nơi đó rất kín đáo, có nhiều bụi cây cao che khuất, lại còn vài ban đêm nên gần như không có ai qua lại, là một địa điểm hoàn hảo để ra tay.
Khi Noi Yuki đến điểm hẹn, Oe Miko đã dùng thuốc mê đánh ngất cậu ấy rồi giấu vào trong bụi cây.
Những vụn cỏ và đất dưới đế giày của nạn nhân chính là bằng chứng."
Edogawa Conan nói.
"Đến 10 giờ tối, khi bệnh viện cấm người nhà đến thăm và cũng là lúc vắng người nhất, Oe Miko đã hạ thuốc bệnh nhân ở khu nội trú, sau đó hợp tình hợp lý đưa thi thể người đó đến nhà xác của tòa nhà cấp cứu.
Trên đường đi qua khu vườn nhỏ, cô ta đã thần không biết quỷ không hay giấu Noi Yuki vào dưới gầm xe đẩy.
Cô ta đưa thi thể đến nhà xác, quả nhiên nhìn thấy Egawa Ryo đang bận tối mắt tối mũi như dự đoán.
Thế là cô ta đưa bệnh án cho cậu ta để làm thủ tục rồi nói mình sẽ tự chuyển thi thể vào.
Cứ như vậy, cô ta đã lặng lẽ đưa Noi Yuki lúc ấy vẫn còn sống vào ngăn tủ đông số 44 ngay sau lưng Egawa Ryo.
Sau đó tiêm cho cậu ấy thuốc giãn cơ, để nạn nhân dù có tỉnh lại cũng không thể cử động.
Có lẽ cô ta còn bịt cả miệng cậu ấy lại nữa....
Vì ngày hôm sau chính là ca trực của Oe Miko, lúc đó cô ta chỉ cần lén lút đưa thi thể ra ngoài là sẽ không ai hay biết.
Thế là Noi Yuki trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo đã từ từ chết ngạt khi oxy trong tủ đông cạn kiệt.
Cái chết ấy hẳn là cực kỳ đau đớn, những ngón tay cong quắp lại như móng vuốt của cậu ấy chính là bằng chứng."
Nói đến đây, Edogawa Conan nhíu mày.
Chuyện này thật sự quá tàn nhẫn, đến cả Yamagami Toshimi vẫn luôn bênh vực Oe Miko cũng không khỏi lộ vẻ mặt sợ hãi.
Gã đàn ông hơi mập đứng cạnh không nhịn được chất vấn: "Oe, sao cậu lại làm vậy?!
Noi không phải là bạn trai của cậu sao?!
Cậu ấy đối xử tốt với cậu bao nhiêu, chưa từng chê cậu nhạt nhẽo, lần nào đi chơi cũng dẫn cậu đi cùng, sao cậu có thể đối xử với cậu ấy như vậy hả?!"
Không biết câu nào đã chạm đến dây thần kinh của Oe Miko, cô gái vẫn luôn cúi đầu im lặng cuối cùng cũng ngẩng mặt lên.
Vẻ mặt cô bình tĩnh đến lạ, nhưng trong mắt lại hằn đầy tia máu: "Hắn dẫn theo tôi đi chẳng qua là để làm màu ra vẻ mình là đàn ông tốt thôi.
Hắn chỉ là một tên khốn nạn kinh tởm lấy việc trêu đùa, chà đạp lên lòng tự trọng của người khác làm thú vui.
Nếu không phải tại hắn thì Daisuke đã không chết rồi!"
"Cái gì?"
Gã đàn ông hơi mập có chút hoảng hốt, "Cậu nói cái gì thế?
Akimoto chết là tai nạn mà, chuyện này thì liên quan quái gì đến Noi?!"
Đến nước này, Oe Miko dường như cũng không còn ý định giấu giếm nữa, cô lạnh lùng nhìn gã đàn ông hơi mập: "Hôm đó trong lễ truy điệu Daisuke, những lời cậu và Noi Yuki nói lúc say xỉn trong con ngõ kia tôi đều nghe thấy hết rồi.
Chính các người đã ép Daisuke nằm vào tủ đông nhà xác để quay video nên mới khiến anh ấy chết trong đó!
Cậu và Noi Yuki đều là hung thủ giết người!"
"Không, không phải thế!
Bọn tôi chỉ đùa thôi!
Hôm đó bọn tôi uống say nên nói giỡn chơi, ai biết cậu ta lại trèo vào đó thật chứ!"
Gã đàn ông hơi mập lùi lại một bước, trên mặt vã đầy mồ hôi lạnh.
Hắn nào có ngờ cuộc trò chuyện của mình và Noi Yuki hôm đó lại bị nghe thấy.
"Chuyện này là sao?"
Yamagami Toshimi nhíu mày, "Tại sao tôi chưa bao giờ nghe các cậu nhắc đến chuyện này?
Là các cậu đã ép Akimoto Daisuke trèo vào tủ?"
Gã đàn ông hơi mập vội vàng chối bay: "Không phải!
Tôi đã nói rồi mà, chỉ là đùa chút thôi...."
"Cậu nói dối!
Lúc Akimoto Daisuke bị nhốt trong tủ đông rõ ràng đã gọi điện thoại cầu cứu các người đúng chứ?!
Là tại các người không nghe máy!
Chính các người đã hại chết anh ấy!"
Oe Miko càng nói càng kích động, "Nếu lúc đó các người chạy tới, hoặc gọi điện nhờ bạn học khác trong bệnh viện giúp đỡ thì anh ấy đã không chết rồi!!"
Mặt gã đàn ông hơi mập tái xanh, miệng lẩm bẩm: "Lúc đó bọn tôi say quá....
Tôi không cố ý đâu, tôi không nghe thấy chuông điện thoại....
Tôi thật sự không cố ý mà...."
"Thế tại sao sau khi Daisuke chết cậu lại không tự thú đi?!
Các người không nỡ từ bỏ tương lai làm bác sĩ, lo lắng chuyện này sẽ trở thành vết nhơ rồi sẽ bị đuổi học chứ gì!
Bớt ở đó ngụy biện lại!"
Vẻ mặt Oe Miko méo mó đầy dữ tợn.
"Vậy việc cậu làm bây giờ thì gọi là gì?
Chỉ vì biết sự thật mà tự cho mình là sứ giả chính nghĩa, vì Akimoto Daisuke đã chết mà đến cả bạn trai của mình cũng giết à?"
Gã đàn ông hơi mập gào to.
"Bởi vì anh ấy là anh trai tôi!"
Oe Miko hét lên.
Gã đàn ông hơi mập bị dọa cho đứng hình: "Sao.... sao có thể chứ, trước giờ đâu có nghe cậu kể chuyện này...."
Tất cả mọi người tại hiện trường cũng chấn động.
Oe Miko ôm mặt: "Lúc dọn dẹp di vật giúp anh ấy, tôi tìm thấy trong đó có một tấm ảnh gia đình, người đàn ông trong ảnh chính là ba tôi.
Người phụ nữ đã chết hơn hai mươi năm trước trong câu chuyện ma quỷ ở bệnh viện kia thật ra chính là mẹ ruột của Daisuke.
Bà ấy đã qua đời ngay sau khi sinh anh ấy, chỉ để lại một tấm ảnh.
Thế là bệnh viện đã gửi anh ấy đến cô nhi viện cùng với tấm ảnh đó....
Chắc chắn anh ấy đã nhận ra ba tôi trong buổi họp phụ huynh.
Vậy mà anh ấy lại chẳng nói một lời, chỉ âm thầm chăm sóc tôi....
Thế mà tên Noi Yuki kia lại vì chuyện đó mà căm ghét anh ấy!
Tên khốn nạn đê tiện!
Hắn dùng tôi để uy hiếp Daisuke, bắt anh ấy viết luận văn hộ hắn....
Takami Saburo, đừng có ở đây giả nhân giả nghĩa nữa, không phải cậu cũng là một trong đám bắt nạt đó sao?!"
Oe Miko cười khẩy: "Cậu cũng may đấy, bởi vì người tiếp theo chính là cậu!"
Takami Saburo lùi lại một bước.
"Nhưng đó cũng không phải lý do để cô sát hại người vô tội."
Amuro Tooru nhìn Oe Miko: "Ông lão đó không làm gì sai cả."
Nhắc đến ông lão, Oe Miko có chút hoảng hốt: "Ông Hayashi là người tốt.
Hôm ấy sau khi biết Daisuke là anh trai mình, lại nghe được sự thật ở lễ truy điệu, tôi buồn quá nên đã đăng một bài viết lên mạng, rồi không biết bằng cách nào mà ông Hayashi lại đọc được bài post đó.
Ông ấy đột nhiên tìm đến tôi, nói mình vốn dĩ cũng chẳng sống được bao lâu nữa nên muốn giúp tôi báo thù.
Kế hoạch này thực ra cũng là do ông ấy nghĩ ra, nhưng nó đòi hỏi quá nhiều yếu tố trùng hợp nên tôi vốn nghĩ sẽ chẳng bao giờ thực hiện nổi.
Vậy mà hôm qua lại thật sự xảy ra tai nạn giao thông nghiêm trọng, chết rất nhiều người, Egawa lại vừa hay trực ban....
Tất cả cứ như đã được ông trời sắp đặt vậy, cho nên tôi mới hạ quyết tâm."
Cái mô-típ này....
Ánh mắt Amuro Tooru và Edogawa Conan đồng thời thay đổi, đây chắc chắn là thủ đoạn của Vermouth.
Là Vermouth đã tìm đến Oe Miko để tạo ra vụ án mạng này nhằm đánh lạc hướng chú ý của cảnh sát.
E là ông Hayashi 'chủ động tìm chết' kia cũng có nhiều uẩn khúc.
"Cô Oe, cho dù nạn nhân có tự nguyện hay không, thì lúc cô lợi dụng thân phận bác sĩ để ra tay với ông ấy, cô đã đánh mất tư cách làm bác sĩ rồi."
Edogawa Conan dùng giọng Mori Kogoro nói.
Oe Miko ngẩn người, sau đó cười khổ một tiếng: "Cho dù không ra tay với ông Hayashi, thì ngay khi tôi lợi dụng kiến thức y học để giết Noi Yuki, tôi cũng đã chẳng còn tư cách nữa rồi, phải không."
Lúc này, Shiratori Ninzaburo nãy giờ vẫn luôn im lặng mới bước ra: "Cô Oe Miko, cô thừa nhận chính mình đã sát hại Noi Yuki rồi sao?"
"Tôi thừa nhận.
Vốn dĩ tôi định sau khi giết nốt Takami Saburo sẽ đi tự thú."
Oe Miko liếc Takami Saburo đang thở phào nhẹ nhõm, cười khẩy một tiếng, "Cậu đừng tưởng mình thoát chết là có thể yên ổn.
Cuộc nói chuyện của cậu với Noi Yuki đã sớm bị tôi ghi âm lại rồi.
Cứ chờ mà vào tù với tôi đi....
À phải rồi, lúc nãy nhìn thấy ông Mori tôi đã có linh cảm mình sẽ bị vạch trần, cho nên khi ở phòng nghỉ tôi đã hẹn giờ gửi mail rồi.
Đúng 2 giờ chiều nay, email có đoạn ghi âm cuộc nói chuyện của hai người sẽ được gửi đến cho tất cả các giáo sư.
Cứ từ từ mà tận hưởng niềm vui thân bại danh liệt đi!"
Gã đàn ông hơi mập tối sầm mặt mày quỳ sụp xuống đất.
"Vậy, cô Oe Miko, phiền cô đi cùng chúng tôi một chuyến."
Shiratori Ninzaburo lấy còng tay ra.
"Khoan đã, có phải mọi người đã quên mất chuyện cậu Egawa Ryo bao che cho cô Oe Miko giết người rồi không?' Edogawa Conan đột ngột ngắt lời.
Oe Miko sững người, vội vàng nói: "Ông Mori, ông hiểu lầm rồi, chuyện này không liên quan gì đến Egawa hết!
Tôi chỉ lợi dụng cậu ấy thôi, cậu ấy không biết gì cả!"
"Ồ, vậy sao?
Cậu Egawa, cậu thật sự không biết gì à?"
Edogawa Conan hỏi.
Thanh niên mặc áo blouse trắng mím chặt môi: "Ông Mori, tôi không biết tại sao ông lại nói vậy.
Nhưng tôi đã giải thích rồi, lúc đó tôi đang bận làm hồ sơ nên không nghe thấy gì hết."
"Không nghe thấy gì là vì cậu đang tập trung nghe nhạc để làm hồ sơ phải không?"
Edogawa Conan nhắc lại.
"Đúng vậy, lúc đó để tăng tập trung nên tôi vẫn luôn nghe nhạc."
"Thế thì tại sao trên máy tính lại hiển thị lịch sử phát nhạc của cậu đã dừng lúc 10 giờ 31 phút?"
Edogawa Conan nói.
"!!"
Egawa Ryo.
Amuro Tooru trong vai người công cụ mở phần mềm nghe nhạc lên, bên trên ghi rõ ràng thời gian phát gần nhất là 10:31 tối hôm qua.
"Cậu đã tắt nhạc lúc 10:31, còn cô Oe Miko vào nhà xác lúc 10:33.
Cô Oe Miko di chuyển Noi Yuki chắc chắn sẽ gây ra tiếng động, vậy mà cậu lại giả vờ không nghe thấy gì, cứ để mặc Oe Miko hoàn thành kế hoạch giết người."
Edogawa Conan nói, "Cậu có gì muốn giải thích không?"
Oe Miko trợn tròn mắt: "Egawa, tại sao cậu lại làm vậy?!"
Egawa Ryo mím chặt môi, một lúc sau mới mở lời: "....Xin lỗi, hôm đó tôi cũng nghe thấy bọn họ nói chuyện."
Cho nên anh ta cũng căm hận Noi Yuki vì đã gián tiếp giết chết người bạn duy nhất của mình.
Anh ta không có can đảm ra tay, nhưng có thể chọn cách giữ im lặng khi Oe Miko giết người.
Bốn nghi phạm bị Shiratori Ninzaburo dẫn đi ba, vụ án mang màu sắc tâm linh này cuối cùng cũng kết thúc.
Lúc Oe Miko sắp bị dẫn đi, Edogawa Conan đột nhiên hỏi: "Cô Miko, tối hôm đó cô đeo vòng tay nhận dạng của Akimoto Daisuke rồi vô tình gặp thanh tra Hanada, là để thu hút sự chú ý của cảnh sát sao?"
Oe Miko ngẩn ra, lắc đầu: "Không đâu, tôi chỉ lan truyền tin đồn về nữ quỷ trong nhóm chat để dọa bọn họ thôi."
"...."
Edogawa Conan, Amuro Tooru.
Vậy thứ mà thanh tra Hanada tóm được là cái gì?
Đợi tất cả mọi người đi rồi, Edogawa Conan mới khẽ nói: "Anh Amuro, chuyện này tuyệt đối không thể để cho thanh tra Hanada biết."
"Ừ...."
Amuro Tooru đáp.