📌 Bản dịch từ Chương 1 đến Chương 119 thuộc về bạn motngayngu20tieng (Đã xin phép re-up và đang chỉnh sửa dần), từ Chương 120 trở đi thuộc về mình.
⋆⋅🥝 ── ⋆⋅🥝⋅⋆ ── 🥝⋅⋆
𖥔
Vì sao mọi chuyện lại thành ra như vậy.
Hanada Saharuna đứng trong phòng khách bừa bộn, im lặng nhìn thanh niên cao gầy đang quỳ trên đất rơi nước mắt, trước mặt cậu ta là một bộ đồ lót màu hồng phấn đáng yêu, trông cực kỳ nữ tính.
Đứng bên trái thanh niên cao gầy là một người đàn ông tóc hồng đang ôm chặt lấy vợ và con gái mình, biểu cảm vô cùng phức tạp; Còn phía bên phải, vài cảnh sát đang tức giận hợp sức áp giải một gã đàn ông cường tráng với mái tóc mohican xám trắng đi; Ngay trước mặt cậu ta, một người đeo kính râm khoanh tay trước ngực cúi mặt nhìn xuống.
"....Tóm lại thì, nói thế nào đây cũng là phạm tội, chỉ có thể mang cậu ta đi thôi."
Một người phụ nữ tóc ngắn giỏi giang lên tiếng.
"Không!
Không phải!"
Thanh niên cao gầy nhào tới bên cạnh Hanada Saharuna, ôm lấy chân cô: "Tôi thật sự không phải biến thái!
Cô biết rõ mà!"
Hanada Saharuna nhắm mắt lại ba giây rồi mở ra, cô cúi người dùng sức kéo tay thanh niên khỏi người mình, gằn từng chữ một: "Làm ơn đừng như vậy, tôi–còn–không–biết–anh–là–ai, sao mà rõ anh là người tốt hay xấu chứ?
Nếu đã phạm tội rồi thì đừng có kết thân loạn xạ với cảnh sát nữa, ngoan ngoãn theo chúng tôi về đi ha?"
Khoảnh khắc cô cùng thanh niên mặt đối mặt, giữa mắt họ tóe lên tia lửa.
【 Số 1, bà méo phải người!
Theo kịch bản thì đáng lẽ bà phải có mặt lúc 1 giờ!
Mẹ nó bà chẳng những đến muộn còn dẫn theo ba cảnh sát thật đến, hại ông đây bị bắt ngay tại trận!
Có ai lại đào hố chôn đồng đội như bà không?! 】Trên kênh chat trong não, thanh niên gào lên với Hanada Saharuna.
【 Cái rắm!
Cuộc sống luôn lắm chuyện xui rủi có được không hả!
Ông nghĩ là tôi muốn thế chắc?!
Mẹ nó rõ ràng là tại ông ở chỗ nào không ở, cứ phải chui đầu vào cái chung cư này làm gì!
Nhà Sato ở ngay dưới nhà ông đấy!
Sao tôi biết hôm nay bả được nghỉ chứ!
Nói tóm lại thì đều lỗi của ông hết!
Cả cái tòa này nhiều người như vậy, ông lại đi trộm đồ lót của con gái cảnh sát hình sự Narihisago Akihito¹!
Đi ăn trộm lại trộm đúng phải đồ của người nhà cảnh sát, não ông úng nước rồi đúng không!】
¹🔎 Narihisago Akihito: nhân vật chính trong ID:INVADED
So với thanh niên, Hanada Saharuna còn điên tiết hơn.
Bài kiểm tra đầu tiên là kịch bản hai người đơn giản nhất, hệ thống cũng đã nói đây là bài tặng điểm, sẽ không có hình phạt.
Cô còn đang muốn kiếm chút điểm liệt đó, phòng trường hợp sau này gặp kịch bản khó thì còn có cái để trừ, sẽ không đến mức một chưởng bay màu.
Nào ngờ đồng đội chẳng những đen đủi mà đầu óc còn có vấn đề!
Đã nói tới đây rồi thì không thể không giải thích tình hình hiện tại một chút.
Hanada Saharuna là người xuyên không, nhưng không chỉ xuyên một mình mà còn xuyên cùng toàn bộ bạn học lớp cô.
Bọn họ vốn là lớp hạng bét của Học viện Nghệ thuật, bốn ngày trước đang đi thực tế cùng trường bỗng nhiên xuyên không tập thể đến thế giới Thám tử lừng danh Conan.
Cứ nghĩ xuyên đến đây đã đủ thảm rồi, vậy mà bọn họ còn bị trói buộc với một thứ gọi là [Hệ thống kiểm tra nghệ thuật], bị nó cưỡng ép phải làm bài kiểm tra diễn xuất ở thế giới này....
Diễn kịch trước mặt đám thám tử có năng lực quan sát kịch nóc kia khó như thế nào, hệ thống còn không biết sao?
Bọn họ là lớp đội sổ đấy!
Làm gì có cái gọi là kỹ năng diễn xuất!
Sự thật chứng minh, hệ thống biết rõ là đằng khác.
Giữa những tiếng oán thán kêu than, nó phát cho đám học sinh dốt một [Gói quà nhập vai] — yêu cầu mỗi người rút thẻ thân phận của mình, để bọn họ trở thành dân bản địa trong thế giới Conan này, đồng thời lấy đó làm thiết lập nhân vật cơ bản cho các bài kiểm tra.
Cái gọi là thẻ thân phận, thật ra chính là thông tin cá nhân của các học sinh trong thế giới này, bên trên có hình ảnh nhân vật đơn giản, họ tên, tuổi tác và nghề nghiệp.
Ngoài ra còn tặng kèm thêm một tài liệu chi tiết yêu cầu bọn họ phải về nhà đọc kỹ — kiểu như lúc chơi Kịch bản sát được phát cho một quyển tiểu sử nhân vật dày cộp vậy.
Ví dụ như tấm thẻ màu đỏ nửa trong suốt trên đầu Hanada Saharuna lúc này, bên trên có in hình cảnh sát chibi— hơi giống với icon trong trò ma sói — phía dưới là dòng giới thiệu đơn giản về thân phận: Hanada Saharuna [1], 23 tuổi, trợ lý thanh tra thuộc Đội 1 Phòng Điều tra Hình sự.
Cái phần giới thiệu này nghe đã thấy có điềm, y chang những lúc nghi phạm trong Conan lên sân khấu vậy, tràn ngập cảm giác xui xẻo.
Đáng nhắc tới ở đây chính là, thẻ thân phận được chia thành các phe khác nhau.
Thẻ đỏ thể hiện người này thuộc phe chính nghĩa, thẻ đen nghĩa là người kia thuộc phe phản diện, còn những người có thẻ xanh lá là dân thường.
Rút được thẻ thân phận cảnh sát, Hanada Saharuna tất nhiên là người của phe đỏ.
Kể từ khi gia nhập Đội 1 với tư cách lính mới 3 ngày trước, Hanada Saharuna lúc nào cũng sống trong nơm nớp lo sợ.
Cô chỉ là sinh viên diễn xuất thôi, nào có biết nghiệp vụ cảnh sát gì chứ?
Đây lại còn là công việc phải đi làm thật đấy, chẳng phải chỉ cần diễn một cảnh là cắt vai đâu!
Cũng may là mấy ngày nay thanh tra Megure chỉ bảo Sato Miwako dẫn cô đi làm quen với môi trường, không bắt làm gì khó nên vẫn chưa lộ tẩy.
Khó khăn lắm mới cầm cự được đến ngày thứ tư, hệ thống đột nhiên thông báo bài kiểm tra diễn xuất đầu tiên đã bắt đầu.
Người bị bốc trúng lần này chính là cô — [Số 1] và [Số 4] Okawa Shidai, kịch bản là thể loại hình sự có tên "Cảnh sát mắt sáng như đuốc, vạch trần tội phạm ăn trộm đồ lót"....
Mặc rất muốn chửi bậy một trận, nhưng trên thực tế kịch bản đúng là củ chuối như vậy đấy.
Nếu bài kiểm tra không đạt tiêu chuẩn, bọn họ sẽ phải chịu trừng phạt.
Hanada Saharuna không muốn bị nhốt trong không gian trừng phạt làm bài tập mỗi ngày, vì vậy chỉ có thể cắn răng nhận vai.
Bài kiểm tra không có thời gian cố định, hệ thống chỉ cho một câu ngắn gọn vắn tắt, còn lại tuỳ diễn viên tự mình phát huy.
Vì thế Hanada Saharuna đã bàn bạc với Okawa Shidai, bảo cậu ta đi mua một bộ đồ lót nữ tính, sau đó chọn bừa một nhà hàng xóm, ra vẻ định cạy khóa trộm đồ thì bị cô chạy đến ngăn cản.
Thế là vừa không thành tội phạm thật, lại vừa có thể hoàn thành được kịch bản của hệ thống.
Kế hoạch thì hoàn hảo là thế, vậy mà lúc cô vừa đến dưới lầu thì trên trời lại đột nhiên rớt xuống một con dao phay, suýt chút nữa tiễn cô về chín suối tại chỗ.
Sato Miwako đang nghỉ phép bất ngờ xuất hiện, nói rằng cô ấy sống ở chỗ này.
Ngay khi nữ cảnh sát đầy tinh thần chính nghĩa này nhìn thấy con dao trên đất thì lập tức nổi giận lôi đình, lao thẳng lên tầng với quyết tâm phải tóm kẻ ném đồ lung tung kia về đồn cảnh sát.
Hanada Saharuna cản không kịp, chỉ có thể chạy theo.
Nào ngờ lên đến nơi lại thấy trong căn hộ ném dao phay ra đang đánh nhau loạn xạ.
Đồng bọn Okawa Shidai của cô đang vật lộn cùng một gã đàn ông vạm vỡ tóc mohican xám trắng, hơn nữa còn bị gã đấm cho u đầu.
Bên cạnh có một thiếu nữ tóc đen cầm gậy bóng chày cố gắng trợ giúp, chỉ tiếc rằng người nhỏ sức yếu, đánh không được vài cái đã bị gã kia một quật ngã văng ra đất.
Okawa Shidai vừa thấy Hanada Saharuna đến thì lập tức hô lên: "Nhanh!
Mau bắt lấy hắn!
Hắn chính là cái tên biến thái giết người The Challenger đấy!
Aaa đù má!
Ông đây sắp bị hắn đánh chết rồi!"
The Challenger — tên sát nhân tàn bạo chuyên tìm những nạn nhân khỏe mạnh để đấu tay đôi rồi đánh chết họ một cách dã man, là một kẻ giết người hàng loạt đã gây ra nhiều vụ án.
Nghe thấy danh tính tên giết người cực kỳ hung ác này, Sato Miwako lập tức biến sắc, vội vàng xông tới tham chiến.
Hanada Saharuna bị sự tình ngoài ý muốn này dọa cho hết hồn lại không kịp nghĩ nhiều, cũng nhanh chóng lao vào hỗ trợ.
Nhưng The Challenger không hổ là kẻ từng sát hại nhiều võ sĩ quyền anh và đấu sĩ chuyên nghiệp, sức chiến đấu của gã quả thật quá kinh khủng.
Sato Miwako không mang theo súng, chỉ dựa vào tay không thì không thắng nổi gã.
Hanada Saharuna tuy đã được thẻ thân phận buff điểm kỹ năng chiến đấu nhưng vẫn chưa quen lắm, đến lúc thực hành thì đánh đấm loạn xạ cả lên.
Thấy người kéo đến ngày càng đông, The Challenger không định dây dưa thêm nữa.
Gã từ từ lùi lại, tóm lấy thiếu nữ tóc đen rồi ném vào người Hanada Saharuna, sau đó tung một cước đá Sato Miwako văng xa.
Okawa Shidai thì đã bị đánh gục từ lâu, chỉ ôm bụng nằm trên mặt đất.
Ngay khi gã sắp chạy thoát ra cửa, một người đàn ông mặc đồ đen đeo kính râm xuất hiện, dùng một chân đá The Challenger ngược vào trong phòng.
Một thanh niên khác từ bên ngoài xông vào, chạy đến đỡ Sato Miwako dậy: "Thanh tra Sato, cô không sao chứ!
Tôi với thanh tra Matsuda đang đi tuần gần đây thì thấy có con dao dưới lầu, thanh tra Matsuda nói không ổn nên đi lên kiểm tra, vừa chạy tới tầng này thì nghe được tiếng đánh nhau!"
Người tới chính là Takagi Wataru.
Sato Miwako không còn sức để trả lời anh, ôm ngực hô lên với người đàn ông đeo kính râm: "Matsuda, đừng để hắn chạy!
Hắn là The Challenger đấy!"
Nghe vậy, người đeo kính râm không còn kiêng dè gì nữa, lập tức rút súng ra bắn hai phát vào đùi The Challenger, trực tiếp phế bỏ khả năng di chuyển của gã, sau đó khống chế gã cùng Takagi Wataru.
Vì khu vực này không thuộc phạm vi quản lý của bọn họ nên mọi người đành báo cho cảnh sát địa phương đến để tiếp nhận.
Đợi đến khi cảnh sát địa phương hớt hải chạy tới, bọn họ mới biết thì ra đây là nhà thanh tra hình sự Narihisago Akihito, người bị tấn công là con gái của anh ta!
Narihisago Akihito thấy khóe miệng bị rách của con gái, sợ hãi ôm chặt lấy cô bé.
Là người trực tiếp phụ trách vụ án The Challenger, anh đã từng chứng kiến thảm trạng của các nạn nhân dưới tay gã, không dám tưởng tượng nếu nhóm của Hanada Saharuna không xuất hiện thì con gái mình sẽ gặp phải chuyện gì.
Anh ôm chầm lấy con gái, cùng người vợ vừa vội vã chạy về rối rít cảm ơn mọi người, đặc biệt là Okawa Shidai, người đầu tiên phát hiện ra sự tình chạy tới cứu giúp.
"Cậu Okawa, thật sự vô cùng cảm ơn cậu!
Cậu chính là ân nhân của nhà chúng tôi!"
Narihisago Akihito bước tới nắm chặt tay Okawa Shidai, giọng nói vẫn còn run rẩy vì sợ hãi: "Có hàng xóm như cậu quả đúng là may mắn!
Để tôi đưa cậu đến bệnh viện đi, tiền thuốc men chúng tôi cũng sẽ lo hết!
Sau này nếu có di chứng gì, cả nhà chúng tôi cũng sẽ dốc hết sức chăm sóc cậu!"
"Hahaha thật ra cũng không cần làm quá thế đâu, mọi người vì tôi tôi vì mọi người ấy mà, tôi chỉ làm chuyện nên làm thôi...."
Okawa Shidai cười ha hả nâng tay lên gãi đầu, ngay khoảnh khắc đó, món đồ lót hồng phấn cậu ta đút trong cổ tay áo liền rơi ra đất.
"Á!
Đồ lót của con!"
Thiếu nữ tóc đen đỏ mặt hét lên.
"....."
Cả phòng im phăng phắc.
Từ anh hùng đến biến thái, chỉ mất một giây.