Cập nhật mới

Khác [ SovNaz/ Ussr x Nazi] Drop vì tôi thấy nó xàm

[ Sovnaz/ Ussr X Nazi] Drop Vì Tôi Thấy Nó Xàm
Không Cần Thiết


- Nhưng cha à?

Chúng ta còn nhiều văn kiện cần xử lý lắm, một mình con làm sao nổi?

- Đó là việc của con, ta không cần biết!

Vâng, đó chính xác là những điều mà người cha "trách nhiệm" đã nói với con trai mình.

Chuyện là vào vài ngày trước, Soviet tự nhiên nói với Russia rằng y sẽ đếch làm việc nữa, và dành thời gian cho một chuyến du lịch=))

Nói trắng ra là đưa người thương đi về quê để cùng I.E bàn chuyện "trăm năm" cho hai cậu quý tử😀

Hai thanh niên mới chỉ đang hẹn hò vui vui, vậy mà hai thằng cha đã tính đến việc cưới xin rồi...

Cơ mà không hổ danh là người có tiền, dỗ "vợ" nó cũng phải khác:>

Còn về phần Russia á?

Tất nhiên là anh phản đối vụ này rồi

Thằng cha tối ngày chỉ biết tới vodka và công việc của anh trước kia đâu rồi?

Sao giờ lại lên cơn muốn đi chơi?

À vâng, Soviet nói dối với Russia rằng y đưa Nazi đi chơi:v

Note: Thanh niên này không hề biết gì về tình yêu "ngang trái" của cha ảnh và "kẻ thù" của ông ấy:>

Cho nên dẫn đến cuộc đối thoại như trên:v

- Cái thái độ vô trách nhiệm đó là sao vậy cha?_ Russia bất lực nhìn y sắp xếp đồng tài liệu, chuẩn bị "bàn giao" toàn bộ số đó lại cho anh.

- Chẳng phải đã nói trước đó rồi sao?

Con làm đổ coffee lên điện thoại của ta, giờ tới lúc con phải đền bù tổn thất_ Y thản nhiên, nhún vai nhìn cậu con trai đang thở dài bất lực

- Con mua cho cha cái khác là được chứ gì?

Với lại có một cốc coffee thôi mà?

Có cần phải đền bù bằng hai tuần trời làm quần quật như vậy không?_ Russia

- 20 ml coffee tương đương với một ngày làm việc, chỗ đó ít nhiều cũng 150 ml, vừa đủ hai tuần, còn điện thoại thì khỏi phiền tới con, ta mua mới rồi_ Kiến sẽ không nói là ổng cố tình mua điện thoại giống cái mà Germany gửi cho Third Reich đâu:>

Đấy, vừa có đồ đôi với "kẻ thù", vừa có thời gian đưa "kẻ thù" đi chơi, một công đôi việc luồn còn gì.

Chỉ tội thanh niên Russ.

Bình thường đã chẳng yên thân, nay lại còn phải gánh thêm công việc của "ông dà" mình nữa chứ.

- Sao người vô trách nhiệm quá vậy?

Không đúng deadline là U.N không để chúng ta được yên đâu cha à?_ Anh vẫn kiên trì thuyết phục

- "Chúng ta" nào ở đây?

Con là nhân quốc đại diện cho nước Nga rộng lớn này, còn ta chỉ là cựu nhân quốc.

Thế nên là cố lên nhé, "con trai yêu dấu của ta"_ Ussr cười, mà Russia cũng quá quen với cái kiểu cà khịa thế này của y rồi.

- Nghe chữ "con trai yêu dấu" mà mắc ói, người vô trách nhiệm nó cũng một vừa hai phải thôi ch-

Chưa để anh nói hết câu, tiếng *rầm* của cánh cửa đã vọng lại sau lưng.

Quay lưng lại thì chẳng thấy thằng cha mình đâu nữa rồi, tốc biến nhanh quá😀

-" Ông nội ơi... người đã đẻ ra cái thứ gì thế này...."

Sau cùng vẫn là tiếng thở dài bất lực của anh trong không gian yên tĩnh.

Hetcuu=))

Về phần Soviet, tất nhiên là vứt lại đống công văn chết tiệt kia trên bàn rồi chạy về bên "kẻ thù" của y rồi=)

Vào tới cửa, đang loay hoay cất đồ thì- ụp

Một "cục bông" nào đó từ đâu rơi thẳng vào lòng y.

Kiến sẽ không nói là hắn nhảy từ tầng 3 xuống đâu:v

- Ehe- Mừng ngươi về nhà_ Nazi vô cùng vui vẻ, trước sự hoang mang của Soviet

- Ngươi từ đâu chui ra vậy?

Đừng nói với ta là ngươi nhảy từ tầng trên xuống đấy nhé Third Reich?

Hắn ngây ngô gật đầu, y bất lực😀

Không ngờ nuôi trúng thẳng liều...

- Rồi nhỡ ta đỡ hụt, hoặc ngươi nhảy hụt qua chỗ khác thì sao?_ Ussr

- Hụt làm sao được, người ta căn lên căn xuống từ sáng tới giờ..._ Nazi

Hóa ra là chẳng phải nhảy bừa, Quốc trưởng đã dành cả buổi sáng để bày cái trò thót tim này.

Thiên tài quân sự có khác ha, nhảy một phát trúng đích ngay

//Nazi: Chứ không trúng thì giờ này tao đâu còn ở đây cho mày viết truyện nữa//

Biết là cái gì qua thì nó cũng qua rồi, nhưng mỗi lần bế hắn mà thấy nhẹ tênh thế này là y lại sót.

- Ngươi ốm quá, mới hai tuần không ăn uống mà chắc sụt cả chục cân..._ Ussr

- Tại ngươi chứ còn gì nữa?_ Nazi

- Có mà tại ngươi ấy, tại ngươi quá ngốc_ Ussr

- Ngốc cái khỉ ấy, tin ta cắn ngươi không?_ Nazi

- Rồi rồi tại ta, yên tâm, ta hứa sẽ bù đắp cho ngươi_ Ussr cười

- Ngươi định làm gì hả thằng đần?_ Nazi chau mày

- Ngươi muốn ta làm gì?_ Ussr

- Ta..._ Hắn im lặng một hồi, ngắt một lúc rồi nói tiếp_ Muốn ngươi... bế ta

Tự viết tự thấy đáng yêu vcl:> Như em bé ấy

- Bộ cụt tay cụt chân hay gì mà phải bế?_ Y giở giọng châm chọc, nhưng vẫn ôm chặt hắn trong lòng

- Vậy thì thả xuống, ta tự đi_ Hắn giãy giụa toan nhảy ra khỏi vòng tay Soviet, y thấy thế càng ôm hắn chặt hơn.

Ủa là sao😀 Sao ban đầu không nói vậy đó😀

Soviet bế hắn vào phòng bếp, cùng nhau nấu đồ ăn tối.

Nói chung dùng một tay nấu ăn thì cũng khó, nhưng chỉ cần là hắn thì khó mấy y cũng cam lòng.

Nazi áp tai vào ngực y, nghe từng nhịp đập nơi trái tim.

- Làm gì vậy?_ Ussr

- Ta muốn nghe xem trong tim ngươi có gì... trong đó liệu có nắng? có gió? và hơn hết, liệu trong đó... có ta?_ Nazi

- Nắng gió thì ta chẳng biết, nhưng ngươi thì vẫn luôn luôn, và mãi mãi ở trong đó, ngươi và chỉ một mình ngươi thôi_ Ussr

- Bế ta lâu thế này, có mỏi không?_ Nazi

- Chỉ cần là ngươi, chẳng nói gì đến vài tiếng, bế ngươi vài năm, hay cả đời cũng được_ Ussr

- Tối nay... ta muốn ngủ chung_ Nazi

- Cái này thì không được rồi, ta phải thu xếp công việc bàn giao lại cho Russ để mai còn đi sớm_ Ussr

- Vậy cũng được, mà ngươi nghỉ lâu thế Russia không nói gì sao?_ Nazi

- Đừng lo về việc đó, thằng bé nhìn vậy thôi chứ dễ tính lắm, nó bảo không để bụng đâu_ Ussr

//Russia: Tôi nói vậy hồi nào hả ông dà?//

À thì chúng ta sẽ skip bữa ăn vì Kiến không muốn bị tiểu đường:v

Tối đó Third Reich trằn trọc mãi.

Vậy là chỉ sau đêm nay thôi, hắn sẽ được quay về cái nơi mà hắn từng một thời thề sống thề chết để bảo vệ.

Liệu nó có giống với bản kiến trúc mà hắn đã vẽ ra với hàng ngàn dự định sau chiến tranh xưa?

Đống cảm xúc hỗn tạp cứ thế bủa vây lấy tâm trí hắn.

Niềm hân hoan hồi hộp nhưng lại thoáng chút ưu tư, u sầu.

Hắn từ từ ngồi dậy, tựa đầu vào thành giường.

Rốt cuộc sau 100 năm, liệu hắn có còn "thuộc về" Berlin không?

Liệu một kẻ như hắn có còn được chấp nhận không?

Điện thoại trong tay đổ chuông nhưng tai hắn cứ như ù đi, tất cả những gì còn lại là một khoảng không tĩnh lặng.

Chuyến bay xuất phát lúc 5 giờ sáng, hạ cánh ở Berlin dự sẽ là 15 giờ 30 chiều.

Gió ngoài cửa sổ rít lên từng hồi, lòng hắn đang dở nỗi phấn khích lại bỗng trùng hẳn xuống?

Third Reich - hay Nazi Germany, trước giờ được biết tới như một kẻ ngang tàn, sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được mục đích của mình.

Dưới con mắt của người đời, hắn như một "cỗ máy" hoàn hảo được cha hắn là G.E khéo léo đào tạo nên nhằm khôi phục lại đế chế xưa cũ của ông ấy.

Một kẻ xuất chúng về cả ngoại hình, học thức, tài năng lãnh đạo đến tiềm lực quân sự.

Từ nhỏ, mọi cảm xúc như buồn, vui, hồi hộp, lo lắng hay sợ hãi đều được G.E cho là "không cần thiết" với một đứa trẻ toàn năng như hắn.

Với Nazi, chỉ được phép đâm đầu theo cái lý tưởng kia của cha hắn.

Mọi thứ được cho là "không cần biết" đều phải bị loại bỏ.

Vậy mà giờ thì sao?

Những cảm xúc kia nay lại liên tục xuất hiện và bao trùm lấy tâm trí hắn?

Chẳng phải mới gần đây thôi đâu, có lẽ đã từ rất lâu rồi, nhưng chắc giờ hắn mới bàng hoàng nhận ra điều đó?

Những thứ đó bủa vây lấy bộ óc "thiên tài" và "lý trí" của hắn, ngấm vào từng huyết quản của hắn mà dẫn thắng tới trái tim.

Không phải với tốc độ bình thường.

Những cảm xúc ấy lên xuống quá nhanh, hắn gần như chẳng thích nghi nổi.

Trong quá khứ, hắn từng đọc được một căn bệnh gì gì đó cũng có triệu chứng tương tự thì phải.

Chẳng nhớ căn bệnh đó gọi là gì, chỉ biết bệnh này chắc chắn chẳng thể cứu chữa bằng một loại thuốc Tây hay thực phẩm chức năng nào đó...

Cơ mà...

"Từ rất lâu rồi" cụ thể là từ bao giờ nhỉ?

Từ lúc hắn tái sinh?

Từ lúc hắn phải lòng chính kẻ thù của mình?

Hay là từ khi hắn và y mở miệng gọi nhau hai tiếng "người thương"?

Dù gì thì gì, mấy thứ vừa nói trên vẫn là những thứ "không cần thiết".

-"Vater, xin lỗi về chuyện này, con sẽ giải quyết những thứ đó sớm thôi"

Ừ, chắc là thế đấy😀

Cả đêm hôm ấy Nazi gần như mất ngủ vì mấy cái suy nghĩ kì lạ trong đầu hắn.

Chẳng có gì quan trọng đâu, nhưng rất tốn thời gian.

Hắn cũng đâu có muốn, nhưng dù có nhắm chặt mắt, cố để bản thân không nghĩ về những thứ viển vông kia thì chúng vẫn chẳng buông tha cho hắn.

Mãi mới chợp mắt được một chút thì...

Con mẹ nó😀 4h sáng rồi

Soviet vào phòng lôi hắn ra khỏi chiếc giường ấm áp, cả hai chuẩn bị lên đường rồi.

- Ngươi ngủ ngon chứ?

Trông có vẻ hơi bơ phờ thì phải_ Y lo lắng nhìn đôi mắt đỏ đang nửa nhắm nửa mở vì buồn ngủ

- À- Ta ổn_ Hắn gượng cười_ Chỉ là chưa tỉnh ngủ thôi

- Không sao cả, lát lên máy bay ngủ tiếp ha?_ Ussr

Cả hai rời nhà lúc 4h15, tới sân bay là 4h45

Đừng hỏi Kiến về bữa sáng, toi sẽ không nói là hai ổng ngồi hạng thương gia đâu:>

Giá máy bay này hơi chát, nhưng được cái ghế ngồi thoải mái và đồ ăn phục vụ khá ngon (kinh nghiệm từ 1001 lần trải nghiệm 7749 hãng máy bay khác nhau của Soviet)

Hành lý các thứ đều có người xách hộ, tới cả việc mở cửa cũng có người làm giúp.

Ussr và người thương của y chỉ việc đi bộ từ sảnh vào đến khu phòng Vip để chờ bay.

Lên máy bay, tất nhiên Third Reich quấn chăn đi ngủ:>

-"Nhìn như cục bông ấy, trông muốn nựng vaii"_ Từ từ😀 Sao tự nhiên Ussr lại có cái suy nghĩ như vậy nhỉ😀?

Về phần y, lên máy bay rồi nhưng chẳng thoát nổi đống công việc củ lần kia😀

Đúng như cổ nhân đã nói: "Công việc không tự nhiên sinh ra, cũng chẳng tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển hóa từ hình thức này sang hình thức khác,"

(Còn cổ nhân nào thì Kiến không có biết à nha😀)

Vâng, trước đó thì ngài Hồng Quân đã thỏa thuận với Russia về chuyện lm việc online, và cậu con trai "quý tử" của y cũng đồng ý.

Chứ không thử hỏi dễ gì mà Rus để thằng cha của mình đi dễ dàng như thế😀

Đăng nốt chap cho các tình yêu, mai bắt đầu thi giữa kì rồi nên chắc toi sẽ khá bận

Chừng nào Kiến thi xong sẽ update chap mới cho mấy cô nhen

Mà dạo nì chuyện của Kiến hơi bị flop ấy...

Nên là...

Thằng nào chưa bình chọn

Thì bấm nút bình chọn cho K-

À thôi😀 Coi như Kiến chưa nói gì nhé😀

Chúc các tình yêu thi tốt a

Luv u
 
[ Sovnaz/ Ussr X Nazi] Drop Vì Tôi Thấy Nó Xàm
Chuyện Của Hai Cậu Quý Tử


Warning: Tục

Máy bay đáp xuống sân bay Berlin Brandenburg, gần đúng với thời gia cả hai dự kiến.

Mười giờ đồng hồ ngồi máy bay của Nazi cũng chỉ có ăn với ngủ.

Trong khi người bên cạnh đang bị đống công việc đeo bám lên tận máy bay thì Quốc Trưởng kiểu: "Mặc kệ đời, t đi ngủ"😀D

Tầm 3 tiếng sau, khi đồ ăn được bưng ra cũng là lúc Soviet lôi đầu hắn dậy ăn.

Sau đó thanh niên ngủ tiếp cho tới khi máy bay cất cánh😀 Trong khi đang say giấc, vì chiếc máy bay có vấn đề gì đó nên rung lắc nhẹ, làm đầu hắn nghiêng hẳn sang bên trái mà tựa vào vai y.

Ussr thoáng giật mình, thoáng đỏ mặt rồi lại kéo chăn lên đắp cho hắn, mặc kệ một bên vai nặng trĩu mà tiếp tục công việc.

Sương sương thì chuyện trên máy bay chỉ có vậy, việc đầu tiên khi cả hai đáp xuống sân bay sẽ là gì nhỉ?

Yah- đi kiếm cái gì hốc thoiii

Y lôi hắn vào một quán cà ri ở trong sân bay.

Như đã nói từ trước, đồ ăn sân bay cũng không rẻ, nói mẹ ra là đắt bỏ xừ.

- Ăn gì gọi đi, ta trả_ Vâng, người có tiền dắt người thương đi ăn nó phải thế😀

Nazi trầm tư ngắm nước Đức với cơ sở hạ tầng và kiến trúc vô cùng hiện đại.

Germany đã làm rất tốt đấy chứ, làm thay phần hắn, thay hắn thực hiện ước mơ về một nước Đức giàu đẹp.

Chỉ là... không được lớn cho lắm nhỉ?

Chắc phải dạy lại cho thằng bé một khóa học về quân sự thôi

//Các chs khác: Mày khỏi😀//

Sân bay vẫn hoạt động bình thường nhỉ?

Khá tấp nập đấy chứ.

Chắc do Germany không biết việc hắn tới Berlin nên mới có chuyện như này.

Bạn biết đấy, thông thường khi các nhân quốc di chuyển từ quốc gia này tới quốc gia khác, hay đơn giản chỉ là từ vùng này tới vùng khác thôi, mọi lịch trình sẽ được U.N và nhân quốc vùng đó bảo mật và chuẩn bị siêu kĩ lưỡng. (Có thể thấy qua lần cả 2 tới Bắc Kinh)

Nhưng lần này thì sao?

Họ cứ tự nhiên đi đi lại lại quanh sân bay không một lớp phòng vệ, cứ thế lẫn vào dòng người đông đúc.

Việc này đồng nghĩa với cái gì nhỉ?

Không có lính bảo an đi theo đồng nghĩa với tỉ lệ bị ám sát sẽ cao hơn.

Cái này thì cũng phải thôi, ngài Hồng Quân đây cũng chẳng phải loại hiền lành gì, số người mà y gây thù trút oán chắc chắn không phải ít.

Còn Third Reich?

Tên này thì khỏi nói rồi.

So với hắn, số người Ussr từng ra tay chẳng là cái đinh gì.

Nói chung đã báo là báo cả đôi.

Các bạn nghĩ vấn đề này chỉ có vậy thôi sao?

Hmm...

Không.

Thử hỏi nếu Germany ở ngay nước Đức còn chẳng biết gì về lịch trình của hai người này, thì làm sao U.N ở tận New York có thể biết được?

Vâng, chuyến đi lần này hoàn toàn là do Soviet tự đưa ra quyết định, chẳng thèm báo cáo với lãnh đạo là U.N đây.

Rời sân bay, gió nhẹ thoảng qua làm phất phơ làn tóc ngắn của Third Reich, cảm giác bồi hồi khó tả.

Phải chăng bất kì người con nào khi trở về cố hương xưa đều có xúc cảm như vậy?

Mỗi bước chân hắn đặt xuống, lại một lần khiến hắn nhớ về một thời huy hoàng xưa.

Berlin trước mắt hắn, dù với hàng trăm tòa cao ốc chọc trời với xe cộ đi lại ồn ào trên phố, những ngôi nhà cổ xưa nay đã đổi thành những căn nhà với lối kiến trúc phương Tây hiện đại.

Chỉ có một thứ vẫn chẳng hề thay đổi, ít nhất là so với Berlin trong kí ức của Nazi.

- Giờ mình đi đâu nhỉ?_ Giọng y như cắt ngang mớ suy tư trong hắn, người hắn giật nhẹ

- H-hả?

Ơ-ờm..._ Nazi

- Đang nghĩ gì vậy Phát xít ngốc?_ Ussr

- Nói ai ngốc hả thằng đần?_ Nazi

- Ngươi ngốc_ Y cười_ Một thằng đần yêu một tên ngốc, chẳng phải rất xứng đôi vừa lứa sao?

- Xứng con cặc, đừng để bố móc nốt con mắt bên kia của ngươi ra đấy, thằng chột_ Nazi

- Ghê vậy sao?

Vậy giờ bé muốn đi đâu nà?_ Ussr

- Bé cái con mẹ mày ấy, mày học đâu ra cái cách nói chuyện mất dạy như thế hả thằng đần?_ Nazi

- Vậy giờ người thương của ta muốn đi đâu?

Ngươi là người đầu tiên dám để ta lặp lại câu hỏi tới lần thứ 3 đấy Phát xít ạ_ Ussr

- Bỏ cái văn tổng tài bá đạo trong phim Hàn đấy đi thằng Cộng sản lồn, giờ lên xe bus rồi tới tòa thị chính_ Nazi

- Vâng vâng thưa ông cố nội, mời ông cố nội ngồi xuống đợi xe kẻo mỏi chân ạ_ Y đặt tay lên bả vai hắn mà nhẹ nhàng nhắc hắn ngồi xuống

Chờ hoài mà chẳng thấy xe, trong khi Nazi trầm tư nhìn đường phố thì quay sang Ussr....

Ờm... nói sao ta...

Như con tinh tinh mới trốn trại ấy😀

- Còn 30 phút nữa mới có xe đấy, muốn đi đâu đó không?_ Nazi

- Ủa sao ngươi biết?_ Ussr

- Thì cái bảng to tổ bố ở đằng sau ngươi kìa thằng đần_ Hắn chỉ tay về phía sau y, nhìn theo hướng tay của hắn, một cái bảng điện tử lớn với dòng chữ "Der Bus wird in: 30 Minuten ankommen"_ Đúng là con cháu nhà Rus, ngố không chịu được.

Nhiều khi ta tự hỏi liệu cha ngươi và tên Russia kia cũng ngơ ngơ như vậy à?

- Được rồi, vậy có muốn đi uống chút gì không?_ Ussr

- Ý tưởng này cũng không tệ, ta sẽ mời ngươi một chầu bia nhé?_ Nazi

- Đừng, bia dễ say lắm đấy, không tốt cho sức khỏe đâu.

Ta nghĩ mình nên thử món gì khác..._ Ussr

- Có gợi ý gì không?_ Nazi

- Hmm...Cái gì đó như...

Vodka chẳng hạn?_ Vâng, vodka thì tốt cho sức khỏe quá đấy ngài Hồng quân ạ😀

Vậy là sau vài phút "bàn bạc", cả hai quyết định tạt vào một quán coffee nhỏ gần đó.

Bước vào trong, quán khá vắng

Chỉ có lác đác một vài người, tiếng nhạc nhẹ nhàng hòa quyện với mùi hương của coffee, dễ chịu thật.

Gọi đồ xong, lần này khác với những lần trước, Nazi là người trả tiền.

- Ầy, bữa này ta mời, không cần phiền tới cái thẻ đen của ngươi_ Hắn tiến lên phía trước nhưng bị y nắm mũ áo kéo lại

- Gì vậy?

Ngươi lấy đâu ra tiền?

Đừng nói với ta là ngươi trấn lột của mấy người tị nạn do thái đấy nhé?_ Ussr

- Ta cóc thèm mấy đồng bạc của đám hạ đẳng đó_ Nazi

- Chứ lấy đâu ra tiền hả ông cụ non?_ Ussr

- Tiền bán tranh, cũng được chút chút..._ Nazi

- Thôi, để ta trả cho_ Y toan rút ví trả tiền thì bị cây súng lục của hắn chặn ngay cổ họng

- Ta nói để ta trả kia mà..._ Nazi

Vậy là bữa ăn hôm ấy Third Reich trả tiền, tất nhiên Soviet cũng hẹn sẽ bao hắn một chầu khác.

Rời khỏi quầy order, vừa đặt đít xuống chưa ấm ghế thì có một âm thanh từ bàn đằng sau chuyền sang:

- Italy aa, hôm nay tôi đã làm việc rất mệt mỏi đó, dựa vào cậu một chút không được sao?_ Giọng một người thanh niên nhõng nhẽo nói với người còn lại

- Germany à, đang ở trong quán mà..._ Giọng người còn lại còn lại cũng nhẹ nhàng vang lên, là giọng con trai?

Vâng, trùng hợp thật😀

Hai thanh niên ấy chẳng ai khác ngoài Italy và cậu con trai "quý tử" của Nazi - Germany😀

Không hẹn mà gặp, hình như họ vẫn chưa phát hiện ra hai con ngươi đỏ thẫm đang hướng về phía mình.

- Giữa quá thì sao cơ chứ?

Tôi yêu cậu, chẳng có gì phải giấu giếm cả_ Germany

Tới lúc này Nazi mới đứng dậy, đi tới và ngồi vào bàn của hai người trước sự bàng hoàng của cả hai thanh niên.

Chưa kịp lên tiếng, hắn đã chủ động mở lời:

- Có người yêu mà lại dấu ta cơ đấy, giỏi quá nhỉ?_ Nazi

Trước giờ Germany chỉ nghe danh vater của anh qua người đời truyền lại, lần đầu tiên anh gặp hắn bằng xương bằng thịt là tại nhà Ussr lúc hắn đang bất tỉnh.

Khí chất này quả thật danh bất hư truyền, không hổ danh là kẻ từng làm náo động trời Âu một thời

Cái thần thái ấy áp đảo đến mức làm Italy và Germany đối diện cứng họng không nói nên lời, ngay cả Ussr đứng cạnh đó cũng phải dè chừng.

Mắt hắn không trừng lên hay lườm nguýt gì cả, nhưng cũng đủ khiến không khí chill chill của quán trở nên ngột ngạt, như thể chỉ cần nhìn vào cái nhãn cầu đỏ máu ấy sẽ khiến người ta hóa đá.

- Cậu là Italy, con trai nhà I.E, nhỉ?_ Giọng hắn lạnh tanh như hỏi cung tội phạm, khiến tim Italy như muốn rớt ra ngoài

- D-dạ, c-cháu là Italy, bạn của Germany ạ_ Cậu cố nói trơn chu nhất có thể_ Phải chăng ngài đây là...?

- Ta là Third Reich, cha của người ngồi bên cạnh cậu_ Giọng hắn vẫn đều đều, từng lời nói tuy đơn giản mà qua ngữ điệu của Nazi lại hóa sắc sảo, như lưỡi dao cứa thẳng vào tim người đối diện

- V-vater à... bình tĩnh_ Germany kéo tay hắn, đầu thầm nghĩ "quả này toang mẹ rồi"

- Không nói nhiều, gọi tên I.E tới đây ngay cho ta

😀

Vậy là chỉ 3 tiếng sau, khi I.E đặt chân tới đất Đức, "hội nghị Diên Hồng" chính thức được khai mạc

_ Tòa thị chính Berlin, phòng tiếp khách_

Germany và Italy ngồi sát vào nhau, cố tỏ ra "bình thường" nhất có thể trước hai vị "thẩm phán" ngay trước mặt

- Quen nhau bao lâu rồi?_ I.E hỏi

Mấy tên Phát Xít gần như ai cũng vậy nhỉ?

Hỏi như tra khảo tội phạm không bằng ấy:v

- D-dạ 5 tháng ạ_ Germany

- 5 tháng?

Nếu hôm nay bọn ta không phát hiện thì con còn định giấu ta đến bao giờ hả?

Hai đứa quen nhau rồi có định nghiêm túc không hay chỉ quen cho vui?_ I.E

- Thưa chú, bọn con thực sự nghiêm túc với nhau ạ_ Germany_ Chỉ là... bọn con thấy chưa đến lúc cần công khai nên...

- Đó là 1 chuyện, vậy còn cái việc đang trong giờ hành chính mà lại tự tiện bỏ đi hẹn hò, hai đứa giải thích sao hả?_ Nazi

- Cái đó..._ Germany

- Yêu nhau thì phải giúp đỡ nhau cùng cố gắng, chứ không phải là bỏ bê việc nước mà tếch đi chơi như thế_ Nazi

- Việc nay là lỗi của tôi khi không dạy dỗ được Italy, làm ảnh hưởng đến Germany, tôi xin tạ lỗi với ngài Third Reich_ I.E

- Cái này không thể trách 1 mình Italy được, cũng tại con rủ cậu ấy_ Germany

- Thế hai đứa yêu nhau thì đã làm gì nhau chưa?_ I.E

- Dạ thưa cha, tụi con mới nắm nay với hôn má thôi ạ..._ Italy

Còn nhiều cái lắm nhưng Kiến bí bỏ mẹ:v

...

Vâng, Germany và Italy đâu biết rằng, hai vị phụ huynh này đã ngầm chấp nhận việc hai người qua lại:v

Chỉ là thử cố làm ra vẻ nghiêm trọng để kiểm tra thái độ và sự nghiêm túc của hai cậu "quý tử"

Sau 1 hồi nói chuyện:

- Như vậy là rõ rồi nhé, ngài Third Reich nghĩ sao khi mình trở thành thông gia?_ I.E

- Cha... tụi con chưa tính đến chuyện kết hôn kia mà_ Italy

- Cần gì phải nghĩ chứ, tháng sau cưới_ Nazi

- Vater à, như vậy có gấp quá không ạ;-;?_ Germany

Ờm...

Có ai thắc mắc là Ussr ở đâu khi I.E và Nazi "thẩm vấn" con dâu/ con rể tương lại không?

Ổng ngồi thu lu ngoài cửa trông như dân tị nạn ấy😀

Không phải y không muốn vào, mà là không được vào😀

- Đây là bí mật quốc gia, ngươi chờ ở ngoài một lát nhé

Nói rồi họ đóng cửa cái "rầm"😀D

///////////

Thông báo với các tình yêu là Kiến thi xong rồi, và điểm thi nát vcl ra ấy:v

Luv u
 
[ Sovnaz/ Ussr X Nazi] Drop Vì Tôi Thấy Nó Xàm
Một Ngày Bất Thường


Vừa từ Berlin về Moscow được vài tuần, Soviet lại úp mặt vào đống công việc tồn động trước đó mà quên ăn quên ngủ.

Mấy nay Nazi cũng chẳng biết học ở đâu lên mạng đặt hàng online bằng tiền bán tranh, y thấy thế cũng không nghĩ nhiều.

Chẳng quan tâm hắn mua bán gì trên đó, đúng hơn là chẳng có thời gian mà quan tâm ấy, nhiều việc thế cơ mà.

- Cứ cắm mặt vào máy tính suốt, có ngày cận lòi mắt_ Hắn nhìn y đang úp mặt vào laptop, thở dài

- Cứ mua đồ linh tinh trên mạng, có ngày thành con đỗ nghèo khỉ_ Y cũng chẳng vừa, nói lại hắn

Hai ngài đâu biết, hai câu vừa rồi như vả bôm bốp vào mặt cái đứa đang ngồi soạn ra mấy dòng này😀

Không khí lại tự nhiên im lặng lạ thường

- Đừng nhìn ta với ánh mắt đó, không hay đâu_ Y để ý từ nãy tới giờ, kẻ ngồi trên sofa ở đối diện mình lại chẳng nhìn vào điện thoại như thường lệ.

Hắn đang nhìn y.

Khóe môi hắn nhếch nhẹ lên

- Huh?

Mắt nào cơ?_Nazi

- Còn cãi được, nhìn ta như thế là có ý gì?_ Ussr

-Đẹp thì người ta ngắm.

Ta nhìn người thương của mình cũng phải xin phép cái tên cộng sản nhà ngươi nữa à?_ Nazi

- Pff _ Y phì cười_ Lấy gương ra soi đi, sẽ thấy thứ đẹp hơn nhiều.

- Không cần nịnh, ta biết ta đẹp_ Nazi

- Vâng, làm xong cái này ta đưa người đẹp đi ăn nhé_ Ussr

- Làm cho xong rồi lo nghỉ ngơi đi, chơi bời ăn uống cái gì_ Nazi

- Dạo này ta bận, chẳng có thời gian lo cho ngươi, xin lỗi nhé_ Ussr

- Xin lỗi ít thôi, thương ta nhiều vào.

Ta xuống bếp nấu bữa tối_ Nazi

- Đừng đốt luôn cái bếp đấy_ Ussr

- Ngươi không tin ta à?_ Nazi

- Không, sợ ngươi bị thương thôi_ Ussr

- Cứ làm đi, có gì thì nhớ vào bếp lấy tro cốt của ta ra nhé_ Nazi

- Lại nói linh tinh rồi.._ Ussr

Bữa tối hôm ấy chẳng phải lần đầu hắn vào bếp, nhưng là bữa ăn hoàn thiện nhất hắn từng nấu ra.

Nếu không tính một chút nhạt của canh, một chút cháy của thịt kho, một chút sống sượng của rau luộc thì cũng được cho là "không có khiếm khuyết gì"😀

Giả sử tác giả của đống phế phẩm trước mắt mà là con Kiến này thì chắc chắn 100% Ussr sẽ tống cổ cái loài cô trùng vô dụng ra khỏi nhà rồi.

Nhưng đứng trước y là Nazi, là người y thương nhất trên cõi đời này.

Cái ngon của đồ ăn từ bao giờ đã chẳng còn được đánh giá trên chất lượng, nó lại nằm ở người nấu.

Tự tin nói về khoản nấu ăn thì trình độ của Kiến ngang ngửa Quốc trưởng😀 (Trong au này)

Người đời cho rằng lý thuyết tình yêu sẽ phủi bay được thực tại tàn nhẫn, điều đó có thể đúng, nhưng không hoàn toàn.

Cụ thể là trong trường hợp này😀 Tình yêu Soviet dành cho người thương của y là vô bờ bến, nhưng lại chẳng khiến vị của mấy thứ đồ ăn trên bàn kia thay đổi.

Mặt hắn đen lại khi thấy biểu cảm nhăn nhó của y khi cố nuốt đống đồ ăn kia.

- Ta xin lỗi, tại nãy mải luộc rau nên lỡ quên nồi thịt..._ Nazi

- Đ-đâu có, ta thấy ngon mà_ Miệng Soviet nói vậy, nhưng cơ mặt lại gần như phản bội lại lời nói của chính y.

- Ngươi không giỏi nói dối như ngươi vẫn nghĩ đâu, thằng đần_ Hắn đứng dậy, toan dọn đống đồ trên bàn rồi nấu món khác.

Lúc đĩa thịt kho bóng đêm được cầm lên, đập vào mắt Ussr là miếng băng gạc trắng to tổ bố quấn trên ngón tay thon dài.

Chẳng nghĩ gì nhiều, y chộp lấy cổ tay hắn:

- Tay bị sao đây?_ Ussr

- Lúc nãy... thái thịt cắt vào tay_ Nazi

- Rõ ràng không phải, vết thương sâu thế này chắc chắn là đã tiếp xúc với vũ khí_ Y nắn nót tay hắn, xem xét thật kĩ vết xước dài

- Dao cũng là một loại vũ khí mà, ngồi đây đợi ta nấu món khác_ Hắn rụt tay lại, người ta nhìn vào chắc ai cũng biết vết xước kia thật ra không đơn giản, nhưng ae kì vọng gì ở một "thần đằng" như Ussr?

- Khỏi đi, ra ngoài ăn_ Ussr

- Còn công việc của ngươi?_ Nazi

- Ngươi sẽ lái xe, ta tranh thủ đem laptop lên xe rồi ra quán ngồi làm_ Ussr

Vâng, chỉ trong một buổi tối.

Khi để công việc làm mờ con mắt.

Ngài Hồng Quân đây đã chơi ngu tới tận 2 lần.

Để Third Reich cầm chìa khóa xe xem ra không ổn rồi...

Ờm...

- Ăn đi, sao nhìn mặt mũi khó ở thế_ Hắn chọc chọc vào vai y, lay nhẹ nhẹ

- Ăn cái mả cha nhà ngươi, ta bảo ngươi lái xe đi ăn chứ đéo phải là gạ đua với cảnh sát, lại còn đánh lái quay xe vòng vòng, chóng hết cả mặt_ Y nằm gục xuống bàn, nếu chẳng phải người có thể lực tốt thì chắc đã nôn thốc nôn tháo sau khi xuống xe rồi.

- Đam mê nó ngấm vào máu, thông cảm_ Nazi

- Thông cái khỉ, định bảo lên xe ngồi làm việc mà lái cứ giật đùng đùng như thế thì làm cái mẹ gì nữa?_ Ussr

- Thôi mà, ăn đi_ Hắn gắp đồ ăn bỏ vô đĩa của y

- Ừ, ngươi cũng lo hốc đi cho mau béo, dạo này nhìn như bộ xương khô_ Ussr

- Ta vẫn vậy mà, có ngươi như bộ xương khô ấy_ Nazi

- Có ngươi ấy_ Ussr

- Ngươi ấy_ Nazi

Đoạn này vô tri quaa nên skip nhen

Ăn xong thì cả hai tiện ghé siêu thị gần đó mua ít đồ, còn có cả hồng trà nóng nữa.

- Cộng sản, ta lái xe nhen_ Nazi

- Ta mất niềm tin vào ngươi rồi Phát xít ạ, cút sang ghế phụ và ngồi yên ở đó đi_ Ussr

- Ta có làm gì đâu..._ Nazi

- Không cãi_ Ussr

- Cãi_ Nazi

- Không cãi_ Ussr

- CÃI_ Nazi

- KHÔNG CÃI_ Ussr

....

Và thế là hai ông tướng cứ cãi qua cãi lại từ sảnh của siêu thị, bãi đỗ xe cho đến khi về nhà:v

Tự nhiên thấy nhảm quá:v

Về đến nhà, đập vào mắt cả hai là cái bưu phẩm nho nhỏ ngay trước cửa.

Hai chiếc hộp nhỏ, giống hộp đựng giấy tờ mà mấy nguyên thủ quốc gia hay dùng để gửi thư từ, văn kiện cho nhau ấy.

- Ngươi đặt hàng gì à?_ Ussr

- Đâu có, cái này hình như của ngươi_ Nazi cầm cái hộp lên, nhìn tên người nhận

Đúng là trên bưu phẩm có đề tên Ussr thật, U.N lại gửi thêm văn kiện à?

Đống kia còn làm chưa xong mà?

Nhìn thôi đã chẳng muốn mở ra rồi, hay báo bên bưu điện trả lại nhỉ=))

Cơ mà cũng lạ, hai địa chỉ của hai bưu phẩm lại hoàn toàn khác nhau.

Một cái là Bắc Kinh, cái còn lại từ Hà Nội.

- Nên mở ra không? _ Ussr

- Mắc gì hỏi ta😀?_ Nazi

Sau đó chúng ta có gì nhỉ?

Vlog lúc 9h30 phút tối, tại Moscow

Unbox kiện hàng bí ẩn:>

Nazi dựng chân quay, căn sao cho ống kính vừa lấy được mặt 2 người cùng kiện hàng dưới bàn.

- Này, quay cái gì thế?_ Ussr

- Quay vlog, thấy trên mạng người ta unbox hàng các thứ cũng quay lại thế này_ Nazi

- Ngươi định đăng lên mạng câu tương tác à=)?_ Ussr

- Đâu có, quay lại làm kỉ niệm thôi_ Nazi

- Cái này thì có gì mà quay..._ Ussr

- Nhỡ sau này chia tay, ta nhớ ngươi quá sẽ mở ra xem lại_ Nazi

- Đêm rồi, đừng nói linh tinh_ Ussr

- Oke, z bắt đầu quay nào_ Hắn đưa tay bấm máy

- Bóc cái nào trước nhỉ?_ Ussr

- Thấy hai cái có khác gì nhau đâu?_ Nazi

- Vậy bóc cái từ Bắc Kinh trước nhé_ Y lấy kéo cắt lớp băng dính bên ngoài_ Đoán xem là cái gì

- Không biết, tò mò ghê ha_ Nazi

Mở cái hộp ra, một tấm thiệp... màu đỏ

- Nghe mùi không lành rồi đây_ Ussr

- Thật..._ Nazi

Vâng, đúng như dự đoán.

Tấm thiệp đỏ kia không gì khác ngoài thiệp cưới, và nhân vật chính lạ là 2 người từng phủ nhận sạch bong về vụ yêu nhau trước đó.

Hỏi yêu nhau à thì chối, vài tháng sau thấy gửi thiệp cưới là sao vậy=)?

Tất nhiên bưu phẩm còn lại cũng là tấm thiệp tương tự, hai người này yêu nhau kín tiếng quá mà.

- Thiệp cưới à, vậy là lại sắp được đi chơi rồi_ Nazi hớn hở

- Chỉ thế là nhanh_ Ussr

- Vậy ngươi định đi đâu?

Nhà trên hay nhà dưới?_ Nazi

- Nhận thiệp từ cả hai nhà thế này cũng hơi khó cho ta, để xem Russia với R.E đi bên nào thì ta sẽ đi chỗ còn lại_ Ussr

- Gia đình kiểu gì vậy?

Tránh mặt nhau đến vậy luôn hả=)_ Nazi

- Ngươi không hiểu đâu, không phải ai cũng có gia đình hạnh phúc như ngươi_ Ussr

...

-"Hạnh...phúc?"_ Hắn ngơ ra...

Ừ, người ngoài nhìn vào ai cũng nói gia đình của hắn hạnh phúc.

Nhưng liệu mấy ai thấu về mặt tối đằng sau nó?

Không như phía Ussr, cha con tối ngày cãi nhau thì gia đình Nazi có lẽ bình yên hơn thế nhiều.

Phải, cái "tình cha con" của nhà German chỉ gói gọn trong hai chữ "phục tùng".

Như cái cách Prussia đặt quá nhiều kỳ vọng lên G.E, biến gã trở thành kẻ vô cảm, tàn nhẫn.

Rồi chính gã lại đối xử tương tự với con trai mình- Nazi.

Hắn được sinh ra với cái danh "thiên tài quân sự".

Được G.E đào tạo không khác gì một cái máy chiến đấu.

Nhưng thứ cảm xúc của một con người bình thường hắn cũng không được phép bày tỏ, việc ngồi chung với vater mình trong mâm cơm từ lâu đã trở thành một điều xa xỉ.

Trong mắt G.E, hắn là công cụ giúp gã xây dựng lại đế chế hùng mạnh ngày nào, chỉ là công cụ, không hơn không kém.

Người đời có câu:

"Đằng sau sự ghét bỏ vẫn là cảm xúc, nhưng phía sau sự vô cảm lại chẳng có gì cả"

Cái "bình yên" mà người đời nhìn vào thực chất chỉ là vỏ bọc cho sự thờ ơ, vô tâm đằng sau nó.

Hai tiếng "gia đình" liệu có thực sự thiêng liêng cao quý?

...

- Ngươi...

ổn chứ?_ Y thấy hắn ngơ ra thì lay nhẹ vai hắn

Người Third Reich giật nhẹ, cũng gật gù cho qua rồi nói "không sao"

Cái quá khứ kia vẫn còn ám ảnh hắn cho tới bây giờ.

Gục đầu vào người y, hắn lúc này cứ như con mèo nhỏ quấn quýt bên người thương.

- Nếu chán rồi thì nói với ta, chứ đừng im lặng rời đi, nhé?_ Nazi

- Sao tự nhiên lại nói vậy?_ Y cũng vòng tay qua ôm hắn

- Không, tự nhiên nghĩ vu vơ vậy thôi..._ Nazi

- Đừng nói linh tinh như thế, ta sẽ không chán, cũng chẳng bao giờ rời đi đâu_ Ussr

- Ừ, cứ cho là thế đi_ Nazi

- Ta hứa, chỉ có ngươi bỏ ta chứ Soviet Union này sẽ không bao giờ chán ngươi, ngươi là độc tôn, là ngoại lệ_ Ussr

...

- Vậy giờ ta là gì của ngươi?_ Nazi

- Ngươi là người thương, là cục vàng cục bạc, là cả thế giới của ta_ Ussr

- Như thế dài quá, ngắn gọn thôi.

Ta là gì của ngươi?_ Nazi

- Là... ngoại lệ.

Ngoại lệ duy nhất, chỉ mình ngươi thôi_ Y siết tay ôm hắn chặt hơn_ Còn ta?

Ta là gì của ngươi?

- Là cục cứt😀_ Nazi

//////////

Ehem

Sau 1 thgian vắng bóng thì toi đã comeback

Chap này xàm lul quá, tại bận nên k có thgian chau chuốt nhiều

Thế nhó

Luv u

_Kiến_
 
[ Sovnaz/ Ussr X Nazi] Drop Vì Tôi Thấy Nó Xàm
Hà Nội Và Sự Xamlul Của Kiến


- Lại sắp tới mùa đông rồi, cũng hơn hai năm rồi đấy nhỉ?_ Y ôm hắn từ phía sau, gục mặt vào gáy hắn, cảm nhận cái mùi ngọt nhẹ từ mái tóc mềm kia.

- Cộng sản... ngươi..._ Nazi thoáng bối rối, hai bả vai co nhẹ lại

- Làm sao?_ Soviet ghé sát vào vành tai ửng đỏ, tay lại càng siết lấy thân hắn chặt hơn

- Ngươi... ngươi_ Hắn ngập ngừng, chính cái khoảnh khắc y quay người hắn lại, chuẩn bị đặt lên đôi môi nhỏ kia một nụ hôn sâu...

-Ngươi bị ngáo lồn à😀?

Đang giữa sân bay đấy thằng đần_ Nazi

Không khí ngôn tình lãn mạng trước đó phút chốc biến mất sau câu nói cụt lủn của Third Reich, mà nói sao nhỉ?

Cả hai đang ở giữa sân bay, chờ bay tới Hà Nội dự đám cưới:v

Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như chuyến bay không bị delay tận 4 tiếng đồng hồ, vừa hay lúc cả hai chưa ăn sáng.

- Ngươi có đói không?

Hay đi ăn chút gì nhé?_ Ussr

- Ta tính đợi để lát lên máy bay ăn, giờ ta muốn uống gì đó_ Nazi

Vân, chỉ chờ có thế😀

Ngay sau đó, một cốc coffee nóng hổi đã được ra lò, nhưng không phải cho hắn😀

- Tí tuổi đầu suốt ngày coffee, nhịn_ Y vừa nhấp một ngụm coffee, vừa đưa cốc trà sữa trân trâu đường đen full topping trước mặt hắn_ Ta mua cái này cho người nè, hốc đi

Note: Đừng hỏi vì sao lại là trà sữa trân trâu đường đen full topping, Kiến sẽ không nói là Kiến đang thèm trà sữa đâu😀

E hèm

Mùa thu ở Hà Nội tương đối dễ chịu, chiều thu trong vắt cùng dải mây trắng lơ lửng tận chân trời.

Chẳng phải tự nhiên mà mùa thu ở vùng đất lịch sử ấy lại làm tốn biết bao giấy mực, bao trong văn, trang thơ của thi nhân muôn thưở.

Ừ, cái se se lạnh cùng cơn gió hiu hiu, bước đi trên hè phố mà lòng cũng lâng lâng khó tả.

Một chiếc xe máy, ờm...

đúng ra là mô tô thuê để đi lại tạm thời, y chở hắn lượn khắp các khu phố cổ, lượn qua đường phố với không khí tấp nập của giờ tan tầm.

Đặc sản của Hà Nội trước nay là gì nhỉ?

Văn hóa?

Cảnh quan hay ẩm thực?

Rất tiếc, tất cả đều không phải.

Nhất là vào những khung giờ như thế này, thứ in hằn vào tâm trí người dân thủ đô của mảnh đất hình chữ S không gì khác ngoài:

- Mọe, làm đéo gì tắc kinh thế_ Nazi

- Công nhận tắc đường ở đây ghê thật, nãy giờ cũng ba - bốn lần rồi_ Ussr

Vâng, chính là nó.

Hai vị cựu nhân quốc đang phải trải nghiệm cảm giác nhích từng cm để di chuyển giữ lòng Hà Nội.

Tiếng còi xe ing ỏi, tiếng nói của người đi đường tạo nên một mớ âm thanh hỗn tạp.

Mãi mới lết được về đến khách sạn, hắn nằm vật ra giường thở dài.

- Mệt vaicut, nãy nghe tiếng còi xe điên hết cả đầu..._ Nazi

- Cũng tối rồi, gọi đồ ăn nha_ Vâng, tình yêu của họ chỉ có thế:> Tối ngày chỉ có ăn với ngủ, cũm chill:>

- Ta muốn ăn phở_ Nazi

- Vẫn nhớ luôn à, vậy gọi phở nhé_ Y lấy máy lên shoppee food đặt liền hai bát phở nóng😀 Còn không quên hứa hẹn_ Ăn nhanh xong ta dắt ngươi xuống phố đi bộ chơi

- Cũng được, mà sao ngươi không qua Bắc Kinh ăn cưới?_ Nazi

- Ngươi không thích chỗ này à?

Có vấn đề gì sao?_ Ussr

- Không phải, chỉ là ta hỏi vậy thôi_ Nazi

- Ừm... ta không muốn gặp R.E, mà vợ của ông ta là Qing lại là người nhà chú rể, dĩ nhiên R.E phải qua Trung Quốc đi chung với vợ..._ Ussr

- Vậy là nhà Russ chỉ có ngươi ở bên này thôi à?_ Nazi

- Ừm, Russia cũng qua bên kia rồi_ Ussr

- Không biết hai khứa I.E với J.E đi bên nào nhỉ?_ Nazi

- Họ bị trục xuất xong cấm nhập cảnh vào Trung Quốc rồi, chắc mai sẽ hạ cánh xuống đây_ Ussr

- Ủa sao thế?

Chúng nó chơi ngu gì hả?_ Nazi

- Còn hỏi nữa hả?

Thế đứa nào mới qua nước người ta mấy ngày mà lái xe như điên ngoài đường?

Đứa nào đã đi quá tốc độ rồi còn vượt đèn đỏ suýt tông vào người đi đường?

Đứa nào bị cảnh sát nhắc thì mở mồm gạ đua?

Rồi còn giơ tay qua cửa kính "say hi" chọc tức người ta để bị đưa lên thời sự?

Nếu không phải nể mặt ta thì ngươi cũng đồng cảnh ngộ với hai tên đó đấy, ở đấy mà giả ngây_ Ussr

- Ờm, còn vụ đâm xe vào hàng rào công viên nữa..._ Nazi

- Con mẹ nó..

Ta hết nói nổi ngươi rồi_ Y thở dài bất lực_ Ta không cứu nổi, gọi thú y đi...

- Ơ, ta không cố tình đâu, thật đấy_ Hắn biện minh_ Tại tên I.E siết cổ ta trước...

- Ngươi khỏi, nói chung cả ba tên các ngươi có bị tịch thu hộ chiếu, cấm xuất cảnh trên cả cái lục địa này cũng chẳng oan đâu_ Ussr

- Sao yêu nhau mà nặng lời với nhau thế🙂_ Nazi

- Chưa đấm cho là may rồi, còn đòi hỏi gì nữa_ Ussr

Nghe xong câu nói ấy, Third Reich đột ngột đứng dậy.

Đẩy Soviet xuống giường, hắn chống tay ghé sát vào y:

- Đấm à?

Đấm vào miệng ta bằng đôi môi này nhé?_ Nazi cười nham hiểm

Trời đụ...

Là một thằng đàn ông, trong trường hợp này đa số sẽ "tác hợp" cùng hắn, hay ít nhất là chủ động hôn người ta luôn.

Nhưng các cô hi vọng gì ở một thần đằng chưa một mảnh tình vắt vai như y?

Đúng kiểu xịt keo cứng ngắc luôn😀

- Sao vậy?

Sáng nay ở sân bay không phải muốn hôn ta sao?

Vậy mà thái độ gì đây?_ Hắn nhìn y khó hiểu, vụ hồi sáng hắn cố tình như vậy để chọc tức y thôi, chứ ai nói Nazi nhà ta không biết gì là sai rồi đó:>

Hai gò má y nóng ran, cái ngượng đã làm người ta đánh mất lý trí.

Những lời muốn nói cứ thế đặc cứng lại nơi cuống họng, Soviet bị đơ cmn luôn😀

Mà phải công nhận người thương của y đẹp vãi, bình thường đã đẹp rồi, giờ nhìn gần thế này lại càng rõ hơn.

Nói thật nếu được diện kiến chiếc nhan sắc chết chóc của vị "tử thần" phương Tây này, phải toi thì đã chết lâm sàng rồi:> Ai bảo đẹp quá chi.

Hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, Ussr đưa tay đẩy hắn ta.

- Sáng nay là sáng nay, giờ hết hứng rồi..._ Ussr

- Hết hứng?

Gương mặt của ngươi phản ánh điều ngược lại đấy_ Nazi

- Ngậm cái mỏ của ngươi lại, nếu ngươi cứ như thế, ta không chắc chắn về những việc bản thân có thể làm tiếp theo đâu_ Ussr

- Pff_ Hắn cười_ Vậy tên Cộng sản nhà ngươi tính làm gì?

Nếu đủ bản lĩnh thì cứ tới đây

- Đừng thách thức ta, Phát xít_ Ussr

Chẹp._.

Anh nhà nói thế cho oai chứ nào dám làm gì người ta.

Có lẽ đọc đến đây nhiều người sẽ nói Ussr ngu, à thì đúng là ngu thật:v

Thôi đọc tiếp truyện nhé.

Húp xong bát phở, địa điểm tiếp theo hai người càn quét tất nhiên là phố đi bộ Hồ Gươm.

Không khí mùa thu Hà Nội cũng dễ chịu, con xe đen hòa vào dòng người tấp nập, cứ thế ẩn hiện giữa lòng thành phố.

- Cộng sản, cho ta lái xeee_ Hắn nhõng nhẽo, mong y có thể để hắn "tiếp bước đam mê"=))

- Không ai tắm hai lần trên một dòng sông, ngươi đừng hòng_ Đúng là như thế, nhưng quý ngài Hồng Quân đây chẳng phải đã tắm tận 3 lần rồi sao?

- Đi nhanh một chút được chứ?

Giờ này đường thông hè thoáng chứ có tắc như sáng nay đâu?_ Third Reich một tay cầm cốc đồ uống mới mua, tay còn lại với lên định cầm vào tay ga

- Ngậm cái miệng xinh của ngươi lại và húp hết cốc trà sữa đi, nãy giờ ta đi 50km/h vẫn chưa vừa lòng hả?_ Soviet hất tay hắn ra, hơi phũ nhưng cái này là bắt buộc=) Y không muốn có án mạng xảy ra ngay sát ngày cưới của cấp dưới mình đâu.

- Hứ, chờ đó, nếu không phải tại đồ uống ở đây ngon thì ta đã chặt đầu ngươi để tranh tay lái rồi_ Nazi

- Ừ, chờ ngươi uống hết chỗ đó thì cũng đến nơi rồi_ Ussr

Đúng như dự đoán của Soviet, khi xe dừng trước phố đi bộ thì cốc trà trên tay Third Reich vẫn còn 1/4:>

Kiếm tạm chỗ nào đó đỗ xe, cả hai nắm tay nhau bước vào lễ đườ-

E hèm... lộn kịch bản.

Chắc chưa ai thấy gì đâu đúng không ạ:>?

Rảo bước quanh bờ hồ, hắn cùng y hàn huyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.

Nói xàm cho đã, hai ông tướng lại quay ra cãi nhau.

Dài quá nên Kiến chỉ trích một đoạn nhỏ trong cuộc hội thoại đầy "mùi mẫn" thôi nhé

...

- Nói ai lùn?

Cho mày nói lại đấy thằng yếu sinh lý_ Nazi

- Yếu sinh lý?

Cái tên cao có m7 như ngươi mà cũng lên mặt nói với ta ấy hả? _ Ussr

- Nói thì phải nói cho đúng, là 1m75_ Nazi

- Chứ ta nói sai hả?

Cao chưa được m8 thì lên mặt dạy đời ai??_ Ussr

- Đừng có thái độ thế nhé, cao như cái sào mà yếu sinh lý như mày thì cũng vứt_ Nazi

...

Ờm...

//Người đi đường kiểu: Hai con này có cắn không vậy🙂?//

Tiếp đó cả hai ghé vào nhà sách, rồi qua Tràng Tiền mua kem.

- Ăn ít thôi, đừng để bị cảm_ Y lo lắng nhìn hắn khi thấy Nazi ăn đến que kem thứ 3

- Đừng lo, ta không dễ cảm thế đâ-_ Chưa nói hết câu, bỗng hắn hắt xì 1 cái rõ to.

- Này thì không dễ cảm...

Bỏ que kem xuống đi_ Soviet thở dài

- Ơ, nhưng chưa ăn hết mà... bỏ đi phí lắm_ Hắn nhìn que kem tiếc nuối_ Hay để ta cố ăn nốt nhé?

- Đưa đây_ Ussr

- Hả?

Đưa gì?_ Nazi

- Đưa que kem đây_ Ussr

- Để làm gì?_ Nazi

- Ta ăn hộ ngươi_ Ussr

Như không tin vào tai mình, hắn tròn mắt hỏi lại:

- Ngươi?

Ăn đồ thừa của người khác á??

Từ khi nào vậy Cộng sản?_ Nazi

- Nói nhiều quá_ Y đưa tay giật lấy que kem_ Ta chỉ ăn đồ thừa của một mình ngươi thôi..

Hình ảnh vị lãnh tụ cao quý của Liên bang Soviet một thời đang ăn đồ thừa của "kẻ thù".

Các quốc gia đồng minh hay khối xã hội chủ nghĩa mà nghe được chắc sốc lắm, y trước nay nổi tiếng sạch sẽ, làm sao có chuyện ăn chung một que kem với kẻ khác?

- Gì nhìn ta hoài vậy?

Mặt ta dính gì hả?_ Ussr

Nazi cầm khắn giấy lau đi chút kem dư sót ở khóe miệng y, mắt chạm mắt, hắn vội buông tờ khăn giấy xuống rồi cách xa y ra.

Cả hai rơi vào im lặng.

Không phải là không muốn nói, mà là chẳng biết nên nói gì.

- C-cộng sản này..._ Third Reich quay mặt đi, cố tránh chạm phải ánh nhìn từ đôi mắt hổ phách kia

- S-sao... thế?_ Phía bên kia cũng ngượng ngùng không kém

- Ờm.

Nói sao nhỉ?..._ Hắn ngập ngừng_ Lát về ta muốn lái xe...

Lần này, hứa sẽ an toàn_ Nazi

- Ừ...

Vậy giờ đi về nhé?_ Ussr

- Đ-được_ Nazi

Lần này giao tay lái cho Third Reich có vẻ không phải lựa chọn tồi.

Ngồi sau xe nhìn dáng lưng người thương, Soviet bất giác mỉm cười.

Không khí gượng gạo là vậy, nhưng y biết thật lòng cả hai đều rất vui.

Ngước lên nhìn những vì tinh tú lấp lánh trên nền trời đen huyền ảo, gió cứ thế vụt qua mặt, sượt qua mang tai rồi truyền cái se se lạnh của mùa thu Hà Nội lên não y.

Khuya muộn, đèn đường cũng vụt tắt.

Trước mắt cả hai chỉ là một mảng đen sâu hun hút kéo xa về tận chân trời.

Thoáng giật mình, thứ ánh sáng duy nhất tồn tại lúc này là ánh đèn xe cùng ánh sáng từ vầng trăng khuyết kia.

- Cộng sản, ngươi còn đó chứ?_ Hắn vẫn tiếp tục lái xe, nhẹ nhàng nói vọng ra sau

- Ta nghe đây, có chuyện gì?_ Y áp sát vào lưng hắn, cố làm sao để nghe rõ nhất từng lời hắn nói

- Không.. chỉ là tối quá_ Nazi

- Ngươi sợ à?_ Ussr

- Kh-không có, chỉ là... ta lạnh_ Nazi

- Nãy ở nhà bảo mặc ấm không nghe, giờ kêu ai?_ Y vòng tay ôm eo hắn, cởi lớp áo khoác gió mỏng choàng lên mái tóc kia.

- Ơ-_ Nazi

- Cứ thế này đi, ta cũng lạnh_ Ussr

//////////

Hăiii

Lại là Kiến đâyyy

Sáng nay mở mắt ra thấy truyện được 11k view và 1k vote:00

Các cô không biết lúc đó Kiến đã giãy như nào đâu=))

Nên là để ăn mừng kết quả này, Kiến sẽ nhận đơn oneshort:>

Chỉ 3 slot thui nhe, còn nhận đơn thì tui sẽ nhận random nè:>

Ngoài ra Kiến còn muốn thông báo với các tình yêu một tin hơi buồn._.

Là Kiến sắp thi cuối kì roiii:
 
[ Sovnaz/ Ussr X Nazi] Drop Vì Tôi Thấy Nó Xàm
Hỷ Sự


WARNING: Chap này có tình tiết không thuận theo lịch sử, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.

SIÊU XÀM=))

Hà Nội có ba ngày vui.

Một là ngày 2/9/1945

Ngày vị lãnh tụ vĩ đại Hồ Chí Minh đọc bản tuyên ngôn độc lập sau hàng chục năm ròng đất nước bị chèn ép dưới tay các nước đế quốc, thực dân.

Hai là ngày 30/4/1975

Ngày mà Bắc Nam thống nhất, người dân hai miền ùa ra đường phố hò reo ăn mừng trong cờ hoa đỏ thắm một vùng trời.

Còn ngày thứ ba, là hôm nay.

Cái ngày vị nhân quốc của mảnh đất hình chữ S ấy lên xe hoa về nhà chồng.

Trời thu trong vắt, nắng nhàn nhạt hửng nhẹ, làn gió hanh đặc trưng cũng vì thế mà dịu dàng hơn hẳn.

Đoàn xe đón dâu nay đã tụ tập đông đủ trước nhà hàng lớn nhất Hà Nội, lính bảo an đông nghẹt.

Chẳng có gì ngạc nhiên khi thấy những chiếc Rolls-Royce, Bentley hay Ferrari của khách mời xếp thành hàng kéo dài cả km, kém nhất cũng phải vài trăm tỷ một cái.

Tiền mừng cưới không biết đếm bao nhiêu cho đủ, đống phong bì toàn những đồng polime màu xanh lục xếp vừa vặn 5 thùng carton cỡ lớn.

- Này Cộng sản, ngươi mừng bao nhiêu thế?_ Hắn ghé sát tai y, cố nói nhỏ để không làm ảnh hưởng đến không khí buổi tiệc.

- Đâu đó 1,5 triêu đô thôi_ Y trả lời ráo hoảnh.

Người giàu có khác, gần 4 tỷ đồng mà nói gọn ơ.

Từ sảnh chính, China trong bộ Hỷ phục trắng, từng bước tiến vào lễ đường.

Những bông hoa trắng được trang trí tinh tế từ trước, anh đi trên thảm trắng trải từng cánh hoa đỏ, cứ thế lên tới sân khấu chính - nơi mà người anh yêu đang đợi trong tiếng vỗ tay của mọi người.

Mọi thứ xung quanh như bừng sáng, trong mắt anh lúc này, giống như lúc ấy, cũng chỉ có cậu.

Vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành kia dường như làm vạn vật xung quanh như lu mờ.

Đeo nhẫn lên bàn tay nhỏ nhắn kia mà lòng anh cứ rưng rưng khó tả, tới cả lúc môi chạm môi, China vẫn chưa thực sự tin rằng bản thân đã thực sự cưới được cậu.

- Trung Quốc, sao nay anh lạ thế?

Anh... có gì không vui sao?_ VietNam thấy người bên cạnh cứ là lạ, thật lòng thì cậu cũng vậy.

Chỉ sau hôm nay, họ chính thức không còn là người yêu nữa.

Mà là vợ chồng.

- Không, tôi làm sao có thể không vui được có chứ, chỉ là... tôi xúc động quá_ China cười, nắm lây bàn tay anh vừa trao nhẫn, cùng cậu tiến lên cắt bánh kem, rồi rót rượu.

Rượu vang đỏ chảy xuống từng tầng ly được sắp xếp tỉ mỉ, những viên đá khô tan ra, tạo nên một màn sương phủ nhẹ nhàng.

Phía quan viên hai họ vô cùng vui vẻ, tươi cười chúc phúc cho đôi tình nhân.

Trong lúc cả hai đi từng bàn mời rượu quan khách, các bậc phụ huynh cũng ngồi chung mâm đàm đạo với nhau=))

Phía gia tộc Trung Hoa có Qing, Taiwan, HongKong, Ma Cao.

Ussr hình như cũng nhìn thấy thằng cha mình ngồi chung với bọn họ, R.E bình thường cao ngạo là thế, nay lại chấp nhận trở thành "người ngoài cuộc", chỉ ngồi cạnh, ôn nhu nhìn người yêu đang cười cười nói nói với thông gia.

-"Đúng là yêu vào nó khác ngay, giá mà trước mặt con cái cũng có cái vẻ dịu dàng đấy thì tốt"_ Suy nghĩ là vậy chứ y vẫn mừng thầm, mừng cho "ông dà" nhà mình đã tìm được hạnh phúc riêng.

Còn y thì...

- Cộng sản?

Nghĩ gì mà cứ đần thối ra vậy?_ À ừ, y cũng có "người thương" bênh cạnh kia mà._ Này?

Nghe ta nói gì không thế?

- Ta nghe rồi, có chuyện gì vậy?_ Ussr

- Ngươi thấy J.E với I.E đâu không?

Nãy giờ tìm hoài chẳng thấy_ Nazi

- Không có thấy, ngồi yên đây đi đừng chạy lung tung nữa, lạc giờ_ Ussr

- Ừ, vậy cũng được._ Nazi

Hắn ngồi xuống ghế cạnh y, rồi cả hai cùng mọi người dùng bữa.

Quay lại vụ hai nhà "trai - gái", quan viên nhà Đại Việt cũng đông đủ không kém: Tây Sơn, Đại Nam, Việt Minh, Mặt Trận.

Thiếu mỗi một thanh niên bán nước nào đó:v

Việt Hòa thật ra cùng đến, nhưng chẳng dám ngồi vào ghế người nhà cô dâu, cũng không dám ở miệng nói chuyện với ai.

Chỉ lẳng lặng đi theo America, xách đồ cho anh, ngoan như cún=)

Tới tận khi tiệc tàn, China bế VietNam lên xe hoa đậu sẵn trước cửa.

Dân chúng bên đường cũng vỗ tay, tung hoa chúc phúc.

Khách mời bắt đầu thưa dần, đoàn đưa dâu chỉ còn lại những người thân thiết.

Review một xíu về đoàn đưa dâu cực tráy:>

Dẫn đầu đoàn là xe dâu - rể, theo sau là "ông bà" thông gia: R.E - Qing, Tây Sơn - Đại Nam.

Sau đó là Taiwan, HongKong, Ma Cao.

Xe bên cạnh có Việt Minh và Mặt Trận.

Rồi đến là anh em khối Xã hội chủ nghĩa - Laos, Cuba, N.K.

Duy chỉ vắng mặt Soviet vì anh đây thuộc nhóm "đã có bồ"=)

Xe thứ tư là Ussr và "kẻ thù" của y.

Vừa đi vừa nghe Nazi nói chuyện trên trời dưới đất, I.E với J.E mà ở đây chắc sẽ chẳng nhận ra vị tổng tư lệnh "lạnh lùng ít nói" của mình trước đây:v.

Tiếp nữa là Russia với America - cặp đôi "hoàn cảnh":

//Hồi tưởng về vài phút trước khi đưa dâu//

- Wtf?

Con xe tỷ đô của bố?

Mắc đéo gì đúng lúc đưa dâu thì thủng mẹ lốp?_ America gắt lên khi nghe Việt Hòa thông báo về "một chút" lỗi kĩ thuật của con xe.

VNCH nghe hắn trách, chẳng dám ngo ngoe gì, lẳng lặng đem xe đi sửa.

Phận bán nước thế đấy, quay đầu cũng đã muộn.

Sau vài lần đi hỏi những người trong đoàn xin đi nhờ, thứ Ame nhận lại chỉ là những cái lắc đầu tiếc nuối.

Đành quay ra hỏi Russia - lựa chọn cuối cùng.

Ngoài mong đợi, Rus gật đầu cái "rụp" rồi lôi Ame lên xe.

- "T chờ câu này lâu lắm rồi, cái lốp xe là do bố mày cho người chọc đấy"_ Cái này là suy nghĩ của ai chắc Kiến cũng chẳng cần giải thích nhỉ=))?

Quay lại thực tại, phía sau cặp RussAme là Japan và người tình của cổ - South Korea.

2 trong 5 đối tác chiến lược toàn diện với VietNam kia mà, làm sao vắng mặt được chứ?

Hai bà này đi đâu cũng dính nhau cứng ngắc, được cái hay cãi nhau nhưng cũng dễ làm hòa.

Con gái với nhau cả mà:>

Chẹp, làm sao quên được Germany và Italy - hai quý tử nhà Phát Xít nhỉ?

Thêm France với U.K nữa chứ.

Thêm mấy tổ chức như U.N, WHO, Asean, Eu Toàn ông lớn của thế giới tề tựu về chung một chỗ, hẳn mấy anh bảo an phải rất bận rộn.

Trên xe hoa, China ôm người anh yêu vào lòng, chặt như thể sợ nếu buông tay, cậu sẽ theo gió, theo mây mà rời xa anh vậy.

Hai kiếp bất tương phùng, giờ đây cuối cùng cũng có thể thành đôi.

Nhìn cậu sau lớp khăn voan trắng, nhan sắc ấy lại chẳng chút lu mờ.

Gương mặt ấy nhẹ nhàng mà kiên cường, ngọt ngào mà mạnh mẽ, đại diện cho tinh thần dân tộc, hệt như những ngày tháng chiến tranh của cả hai.

- Đừng như thế, tôi ở đây, không biến mất đâu_ VietNam như hiểu được những gì trong thâm tâm anh, đưa tay chạm lên gò má kia như muốn trấn an._Giờ tôi là vợ anh rồi, tuyệt đối sẽ không rời xa anh, trọn đời trọn kiếp...

- An Nam... cảm ơn.._ China cố nói cho chau chuốt nhất có thể, nhưng cái nghèn nghẹn ở cổ họng khiến lời anh cứ ngập ngừng mãi.

Tình yêu của họ thật đẹp là thế, nhưng mấy ai hay ở kiếp trước, kiếp trước nữa cả hai đã trải qua những gì.

Cái đó để sau đi, chỉ biết những ngày tháng sau này của cả hai có nhau, sẽ là của nhau và mãi bên nhau.

Vậy thôi.

Ee đm tự nhiên thấy sến vaii._.

Đám cưới kết thúc tốt đẹp, các nhân quốc cũng ra sân bay trở về đất nước của mình.

Chỉ còn Third Reich và Soviet.

Cả hai quyết định ngủ ở Bắc Kinh tối nay rồi hôm sau mới đặt vé.

Dù chỉ là "nhân vật phụ" nhưng cũng mệt rã rời.

Cái gió thu man mác nơi Hà Nội nay đã thay thành tiết trời lạnh của Bắc Kinh.

Về đến khách sạn cũng đã khuya, chân Nazi như muốn đứt đôi.

Bao năm chạy bộ hàng cây số trên chiến trường chẳng hiểu sao giờ lại thảm bại đến thế.

Vụ đưa dâu chiều nay nói thật cũng chẳng liên can gì tới hắn, Third Reich bị lôi đi cùng chỉ đơn giản là vì "kẻ thù"- hay đúng hơn là "người quản thúc" của hắn cũng đi.

Giờ này về được đến đây chắc cũng đã thấm mệt, Ussr dù là khách mời nhưng cũng là anh cả khối Xã hội chủ nghĩa, nên cũng đâu thể trơ mắt đứng nhìn, vô tư ăn uống như người dưng.

Không ít lần y chạy đi lo một số chuyện lặt vặt trong đám cưới, để hắn ngồi lại với đám nhân quốc mới gặp lần đầu, không quen không biết.

Tây Sơn và Đại Nam tất nhiên cảm ơn y rất nhiều, thậm chí còn gửi mấy món đặc sản như bánh chưng, nem rán, bánh xèo hay bún chả để mang về ăn dần, có đồ ăn vặt như cốm, bánh khảo, kẹo lạc, bánh đậu xanh nữa.

Hai bác còn khen "mai này ai lấy được người như y thì tốt số phải biết".

Ừ, phụ huynh Việt Nam mà:v

Third Reich không phản đối, chắc chắn là vậy rồi.

Nếu là đám cưới I.E hay J.E, tất nhiên hắn cũng mặc xác tên Cộng Sản này, vứt y ra một góc rồi đi lo cho mấy tên đàn em=)

Xin phép nhấn mạnh: Nazi không hề khó chịu với hành động của Ussr trong bữa tiệc hôm nay, dù với Kiến thì như thế có hơi... tồi thật=).

Hắn chỉ đơn thuần là đang mệt vcl vì từ sáng đến giờ trừ lúc dùng bữa với lúc trên xe ra thì không giây phút nào được ngồi yên, toàn phải đứng=)

Nhân lúc Soviet đang làm việc với lễ tân, Nazi mới tranh thủ ngồi xuống ghế nghỉ một lúc.

Ngồi chưa kịp ấm đít, y đã lù lù đằng sau cùng với một lời nói mà đến chết hắn cũng chẳng quên được:

- Này, hôm nay thang máy trục trặc, chúng ta chịu khó đi bộ một chút nhé, chỉ 29 tầng thôi..._Câu nói như sét đánh ngang tai, nghe xong không chỉ tê chân mà bộ não của hắn cũng dừng hoạt động luôn rồi.

Nhưng nhìn đống đạc Ussr đang cầm, hắn cũng chẳng muốn làm khó y.

Cả hai từng bước, từng bước trên cầu thang bộ, ánh đèn sáng hành lang vẫn rực nhưng mắt Nazi như tối sầm.

Hắn ngồi bệt xuống bậc cầu thang.

Soviet cũng quay đầu lại.

- Ta thấy hơi mệt, cứ lên trước đi, lát ta theo sau_ Lời nói hắn run run, cố giấu nhẹm đi nhịp thở gấp rút.

Dường như đã chạm tới giới hạn của đôi chân kia, phần là rã rời đau mỏi, phần là tê cưng vì cái lạnh ngoài kia.

Chẳng nói chẳng rằng, y buông đống đồ trong tay đặt xuống đất.

Đi tới ngồi quay lưng trước con người đang sức cùng lực kiệt kia.

- Lên đi, ta cõng_ Ussr

- Hah...

Không sao mà, cứ lên trước đi_ Nazi

- Ngậm mồm lại và lên lưng trước khi ta đổi ý và bế ngươi theo kiểu bế công chúa_ Ussr

Chẳng muốn đôi co nhiều, lúc này đến thở còn khó nữa là việc cãi nhau với y.

Hắn đưa tay ôm cổ y, gục đầu trên lưng người thương.

Y cũng thuận tay xách đống đồ vừa bỏ xuống.

Cứ thế leo thêm vài chục tầng lầu nữa mới lên đến phòng cả hai đặt.

- Third Reich, đến nơi rồi_ Ussr

-...

- Third Reich?_ Ussr

-...

- Third Reich?_ Ussr

Không một lời hồi đáp, hắn chẳng biết từ bao giờ đã ngủ say.

Nhẹ nhàng mở cửa rồi đặt hắn xuống giường, đắp chăn cho hắn.

Đống đồ ăn mà Đại Nam tặng chắc cũng đợi hắn dậy rồi ăn vậy.

- "Спи спокойно, моя любовь"

Bonus x1:

- Đm đồ ăn Việt Nam ngol vaiii_ Trích lời một vị Quốc trưởng nào đó sau khi dùng thử món Việt sau giấc ngủ dài 7 tiếng=))

- Hốc từ từ thôi kẻo nghẹn_ Trích lời "kẻ thù" của người vừa kể phía trên

Bonus x2:

Cái này là về cặp vợ chồng mới cưới:

Đêm tân hôn, bóng dáng nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng người cậu yêu - lúc này đã là chồng của cậu:

- Trung Quốc này, giờ tôi cưới anh, vậy Hoàng Sa - Trường Sa là của ai?_ VietNam

- Sao tự nhiên em hỏi tôi lại vậy?

An Nam, tất nhiên là của em rồi_ China bất lực trước câu hỏi từ người vợ mới cưới, yêu ra yêu, nhưng chủ quyền lãnh thổ vẫn phải rõ ràng chứ_ An Nam, tôi chỉ cần em thôi, chỉ cần em ở cạnh, giang sơn gấm vóc ngoài kia cũng nguyện một tay dâng cho em, chứ nói gì trả lại thứ vốn dĩ là thuộc về em?

///////////

Hăii Kiến đâyy

Sry vì tới giờ này mới up chap mới, đúng ra chap này sẽ đăng vào đúng ngày 1/1/2024, nhưng do con Kiến ngu si này làm mất bản thảo nên đành ngồi mòn đít viết lại=)

Để đền bù cho độc giả cũng như giúp bản thân Kiến không cảm thấy tội lỗi, hôm nay Kiến sẽ show.... cái gì cũng được=))

Vâng, commet thứ bạn muốn Kiến show xuống và Kiến sẽ dành một chap nào đó để show cho các bạn xem (nếu thứ đó không quá riêng tư).

Nó có thể là BẤT CỨ THỨ GÌ bạn nghĩ ra, nhưng đừng thiếu văn minh quá nhé.

Luv u

_Kiến_
 
[ Sovnaz/ Ussr X Nazi] Drop Vì Tôi Thấy Nó Xàm
Yêu Hay Không Yêu?


- Ê, hay mình cưới nhau đi_ Ussr

=))

Cốc trà trên tay Nazi rung nhẹ, từng giọt trà đen chưa kịp nuốt xuống cổ đã phụt ngược trở lại vì câu nói vừa rồi.

Sau cơn ho sặc sụa, là ánh mắt hắn nhìn y với cặp mắt như dành cho một "sinh vật lạ" vừa rơi từ tàu vũ trụ xuống trái đất.

- Mày đập đầu vào đâu rồi hả?

Hay đứt con mẹ nó cái dây thân kinh não rồi?

Làm việc lắm quá nên chập mạch đúng không?_ Hắn lấy khăn tay thấm đi vết vàng nhạt trên chiếc sơ mi của bộ quân phục quen thuộc, không quên hỏi vặn lại y.

- Gì mà phản ứng ghê vậy?

Mình yêu nhau cũng lâu rồi, giờ kết hôn không phải thích hợp nhất sao?_ Soviet thản nhiên nhún vai, nói với cái giọng bình thường như thể chính hắn đang làm quá vấn đề "đơn giản" này lên.

- Mày điên chưa?

Thích hợp cái mả bố mày chứ ở đấy mà thích hợp_ Third Reich cau mày, khó chịu trước cái thái độ đó của y.

- Chứ Germany sắp cưới Italy rồi, phận làm con mà kết hôn trước thằng cha già chục năm chẳng ai hốt.

Ngươi nghĩ mọi người xung quanh sẽ đánh giá ra làm sao?_ Ussr

- Chả sao cả, nó yêu thì nó cứ cưới.

Ta với ngươi có yêu đương quái đâu mà kết với chả hôn._ Nazi

- K-không yêu đương?_ Y ngạc nhiên hỏi lại.

Như không tin vào tai mình.

- Chứ gì nữa?

Ta với ngươi đơn giản là bị cái bản hiệp ước phiền phức của tên U.N ràng buộc, nói trắng ra là kẻ thù, không hơn không kém_ Nazi

- Ngươi..._ Y không hiểu, rốt cuộc cái quái gì đang diễn ra vậy.

Chỉ vì một câu đùa, tính chọc hắn chửi cho vui mà giờ chuyện tình của cả hai thành ra cái gì vậy?

Lại còn "không phải yêu đương"??

Chứ lời tỏ tình hôm giao thừa ở quảng trường, rồi cái hôn má ở Bắc Kinh, ngay cả cái danh xưng "người thương" giữa hắn và y suy cho cùng cũng chỉ là hành động của "kẻ thù" dành cho nhau thôi hả?

Ngơ ngơ một lúc, Soviet quay qua nhìn Third Reich đối diện đang ung dung uống trà như chưa có chuyện gì xảy ra.

Gậy ông đập lưng ông, giờ thì ai mới là người bị sock vì câu nói của người khác đây?

- Khuya rồi, ta đi ngủ_ Hắn thấy y cứ nhìn mình không chớp mắt, hắn cũng dùng ánh mắt thách thức như đang trêu ngươi kẻ ngồi trước mặt.

Cuối cùng là đứng dậy rời khỏi ghế, mặc kệ y ở lại giữa căn phòng lạnh ngắt.

Câu nói ở đầu chương là y đùa, và hắn cũng vậy thôi.

Thiết nghĩ chẳng có gì phải nghiêm trọng hóa một hai câu nói "đùa" cả.

Rõ ràng là y chọc hắn trước mà.

Cánh cửa phòng trên tầng khép lại cũng là lúc sự hoang mang của Soviet lên đến đỉnh điểm.

Là hắn đang đùa thôi đúng không?

Nhưng ai lại đùa với cái giọng điệu tỉnh bơ bơ đó?

Hay thâm tâm hắn thực sự coi mối quan hệ này là "có yêu đương quái đâu" nhỉ?

Giờ nghĩ lại mới thấy cấn cấn, tại sao Third Reich lại gọi y là "người thương" chứ không phải "người yêu"?

Tại sao lúc công tác ở Bắc Kinh hay đi tiệc ở Hà Nội, hắn chẳng biết vô tình hay cố ý, lại như muốn giữ khoảng cách với y?

Những lời nói ngọt ngào hay hành động thân mật từ hắn y cũng chỉ nhận được trong những nơi chỉ có hai người.

Như thể hắn không muốn ai khác nhìn thấy vậy.

Mà hình như, Nazi cũng chưa một lần khẳng định mối quan hệ "yêu đương" giữa cả hai thì phải.

Cả hai đều biết bản thân "thích" đối phương, và tất nhiên cũng thấy được tình cảm của đối phương dành cho mình.

Nhưng lời tỏ tình của hắn lúc ở quảng trường chỉ dừng lại ở mức "thích", có nghĩa là... không phải yêu?

Đúng không nhỉ?

Chết thật, rối quá...

Bí thư, ai bảo ngài đang yên đang lành tự nhiên chọc vào hắn.

Giờ thì hay rồi, cứ ngồi đấy suy ngẫm nhân sinh đi he.

À, thì như cũng đã đề cập ở trên.

Chỉ còn đâu đó trên dưới 1 tháng nữa là tới ngày cử hành hôn lễ của Germany và Italy.

Với vai trò là người nhà chú rể, tất nhiên Nazi phải có mặt sớm hơn để chuẩn bị cho lễ cưới diễn ra tốt đẹp nhất.

Nhanh thật, mới đó mà đã gần nửa năm kể từ ngày China rước cục cưng của mình về dinh, nhớ hồi đó Nazi chỉ là "nhân vật phụ", đi cho đủ sĩ số=)

Với Germany và Italy, thực sự thì hai thanh niên vẫn chưa tin nổi mới đó mà cả hai đã "phải" cưới=))

Đâu đó nơi nước Đức xa xôi:

- Ê thế là tháng sau mình cưới nhau rồi à=))_ Germany

- Tôi cũng không rõ=)) Hình như thế đấy_ Italy

Hai cậu quý tử chưa sẵn sàng là thế, vậy mà quay đi quay lại thấy hai ông bô trông rõ là hào hứng, như thể đám cưới của hai ổng không bằng=))

Cụ thể là I.E đã bay qua Ý từ tuần trước, và tất nhiên papa Nazi cũng đang lên kế hoạch quay lại Đức để lo hôn sự cho con trai.

Hình như Kiến còn hóng được là hai ông bô nhà Phát Xít này còn so xem đám cưới của ai hoành tráng hơn nữa cơ, đáng mong chờ ghê hén:>

...

Sáng hôm sau, khi cái nắng nhạt rọi thẳng lên mái tóc màu khói.

Mi mắt khẽ chuyển động, cặp nhãn cầu đỏ máu dần lộ diện sau lớp lông mi dài.

Nazi gần như chẳng nhận ra sự khác biệt, cũng quên tiệt cuộc nói chuyện tối hôm qua.

Không phải hắn đãng trí hay vô tâm, có trách thì trách y và hắn xích mích nhiều như cơm bữa, chẳng biết từ bao giờ việc cãi nhau giữa cả hai đã trở thành "món ăn tinh thần không thể thiếu" trong cuộc sống.

Không nói móc, cà khịa nhau tự nhiên cũng thấy đời mất vui.

Bước xuống cầu thang sau khi đã vệ sinh cá nhân, Third Reich như thói quen ghé nhà bếp kiếm gì đó bỏ bụng.

Thông thường là ai dậy trước sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả hai, và y thì luôn dậy sớm hơn hắn.

Nhưng hôm nay lại chẳng có một món ăn nào được dọn sẵn trên bàn cả, hắn cũng chỉ nghĩ đơn giản là y chưa dậy nên xắn tay áo vào nấu ăn luôn.

-"Một thìa muối, hai thìa đường..."_ Sau một hồi lẩm nhẩm công thức theo sách nấu ăn, thành phẩm cho ra cũng không đến nỗi tệ.

Món mì ống được làm theo kiểu Käsespätzle - món mì truyền thống của người Đức với phô mai bào và phủ trên cùng là hành tây chiên.

Kèm theo đó là salad hoa quả với sốt táo.

Không quá tệ cho một bữa sáng nhỉ?

Thành thật mà nói, tài nấu nướng của Nazi cũng cải thiện kha khá từ khi chung sống với Ussr.

Từ chỉ "giỏi" đốt bếp như ngày xưa, thì nay Quốc trưởng đã có thể nấu gần như là toàn bộ món trong sách nấu ăn.

Đơn giản có, cầu kì phức tạp cũng có luôn.

Chia mì thành hai phần rồi đặt phần của y ngay ngắn trên bàn ăn.

Third Reich bê phần ăn của mình lên phòng khách, định vừa ăn vừa xem tin tức buổi sáng từ tivi.

Nhưng khi vừa lên đến cầu thang, đập vào mắt hắn là y đang ngồi yên lặng trên sofa.

Không tivi, chẳng điện thoại, Soviet cứ ngồi đó, như kẻ mất hồn.

- Nay dậy sớm vậy?

Ngươi ngủ ngon chứ?_ Nazi tiến lại gần, đặt đồ dĩa mì xuống bàn

- Ừm_ Trả lời cho có thôi, hắn nào đâu biết vì 1-2 câu nói mà khiến thanh niên này thức trắng cả đêm hôm qua.

- Đồ ăn ta có nấu rồi, xuống dưới đem lên ăn đi_ Nazi

- Ta không đói cho lắm, ăn trước đi_ Ussr

Vừa nói, y vừa lén nhìn xem có chút biểu cảm "ăn năn hối lỗi" nào trên mặt hắn sau vụ hôm qua hay không.

Nhưng hi vọng nhiều cũng đồng nghĩa với thất vọng, hắn vẫn vậy, chẳng có gì lạ cả.

Nói không yêu là không yêu thật sao?

Đêm hôm qua y đã suy nghĩ rất nhiều.

Người hiếm khi thấy mặt trong các cuộc trò chuyện trên mạng xã hội như y, lại nửa đêm nửa hôm nhắn tin vào các hội nhóm dành cho giới trẻ, mấy nhóm chuyên bàn luận về tình yêu hay mấy chuyện tương tự như thế ấy=)).

(À, tất nhiên là y nhắn ẩn danh:v)

- "Ông đây cả đời lo chính sự chẳng hỏi ai, vậy mà mấy cái này lại phải mò lên đây hỏi bọn nhóc ít hơn cả trăm tuổi.

Nhục thật..."_ Bí thư, mấy vụ kiểu này ngài còn phải học nhiều.

Sau một hồi được các bạn GenZ "thông não", y biết được rằng mối quan hệ của cả hai lúc này thuộc vào kiểu "mập mờ".

Và phương pháp "chuyển hóa mối quan hệ" y nhận lại cũng không ít.

Để xem nào, mấy lời khuyên kiểu như:

- Gửi những lời ngọt ngào, có thể hơi sến súa một chút đến cô gái của bạn.

(- Từ từ đã, cô gái nào cơ?)

- Dắt người ấy đến những nơi họ yêu thích.

Có thể là công viên, quán nước, .vv.., những nơi lãn mạng để dễ bày tỏ tình cảm

(- Nơi nào hợp với Nazi ta?

Bảo tàng chiến tranh?

Pháp trường?

Sân tập súng?

Ừ, lãn mạng dữ rồi đó)

- Chơi ngải thử xem?

(- DẸP!)

//Nghe là biết người Việt Nam luôn=)//

...

Suy đi tính lại, câu trả lời làm y ấn tượng nhất lại đến từ một tài khoản ngoại quốc:

- Nếu bạn muốn kiểm tra xem người ấy có tình cảm với bạn hay không, tốt nhất nên lơ họ một thời gian.

Kiểu lạnh nhạt ấy, khi họ gọi vẫn nên đáp lại, nhưng tỏ ra vẻ thờ ơ thôi.

Cũng đừng chủ động bắt chuyện với họ, cứ mặc kệ, hạn chế gần gũi nhất có thể.

Rồi nếu có tình cảm, họ sẽ phát điên vì bạn thôi.

Nếu xét trong tình cảnh của cả hai thì nó khá... hợp lý?

Nhưng nhìn hắn như này, y cũng chẳng nỡ làm hắn bận tâm nhiều.

- Ngươi không sao chứ?

Cứ ngơ ngơ vậy?_ Hắn thấy y ngồi trầm tư, ai mà đoán được phía sau vẻ ngoài điềm tĩnh kia là một tâm trí với số lượng câu hỏi chất cao như núi.

- Ừ_ Soviet đứng dậy, đi thẳng xuống bếp.

Xem ra đành phải như vậy thật rồi...

//////////

Hăii

Là Kiến đâyy

Nhanh vaii, thế là toi lại sắp bị túm cổ lôi lại trường rồi=")

Tết năm nay của các bồ ổn hong:>?

Dù biết hơi muộn nhưng chúc các bồ năm mới bình an bên gia đình nhó.

Chap này Kiến viết có phần hơi ẩu, muốn đăng gấp để kịp chúc Tết mọi người mà không kịp huhu:<

Cũng như chap trước, để đền bù cho độc giả cũng như giúp bản thân Kiến không cảm thấy tội lỗi, Kiến sẽ show... cái gì cũng được=))

Vâng, comment thứ bạn muốn Kiến show xuống và Kiến sẽ dành một chap nào đó để show cho các bạn xem (nếu thứ đó không quá riêng tư).

Nó có thể là BẤT CỨ THỨ GÌ bạn nghĩ ra, nhưng đừng thiếu văn minh quá nhé.

Vậy nhă

Luv u

_Kiến_
 
[ Sovnaz/ Ussr X Nazi] Drop Vì Tôi Thấy Nó Xàm
Một Chút Gì Đó


Tiếp tục câu chuyện ở chương trước:

...

- Sao vậy?

Đồ ăn ta nấu có vấn đề gì à?_ Nazi ngạc nhiên khi thấy Soviet bước lên cầu thang, nhưng trên tay lại là ổ bánh mì cũ cùng với một quả trứng rán.

- Không, chỉ là không hợp khẩu vị _ Y ngồi xuống bàn, cố lựa chỗ càng xa hắn càng tốt.

Mười phút ở dưới bếp là mười phút đấu tranh tâm lý căng thẳng, xem nên lựa cho giữa món mì ống hay tỏ ra lạnh nhạt với Third Reich bằng cách ... gặm bánh mì=))

Thể hiện thái độ bằng cách chê đồ ăn người ta nấu, đến ăn cũng chẳng lại ngồi gần.

Nhưng hắn cũng đâu thèm để bụng=))

- Ừ, vậy lát nữa đổ chỗ mì kia đi vậy_ Như chưa có chuyện gì xảy ra, hắn ăn xong đứng dậy rời khỏi ghế._ Ăn xong đem bát xuống lát ta rửa một thể?

- Không cần_ Ussr

Bí thư diễn cũng tròn vai phết=)) Không biết nội tâm gào thét thế nào, nhưng những gì ngài Hồng Quân thể hiện ra ngoài mặt cũng sắp làm y giống với tảng băng trôi rồi đấy.

Tuy nhiên, theo như tìm hiểu từ vài trang không được... chính thống cho lắm, thì người ta nói rằng: "Nếu đối phương không nhận ra sự khác biệt từ bạn, thì chứng tỏ họ chẳng có tình cảm gì với bạn đâu.

Và đó cũng là lúc, bạn nên nhận ra việc đó và chấm dứt mối quan hệ hiện tại".

Thành ra Ussr cũng đâm lo, nhỡ hắn không nhận ra thật thì sao nhỉ?

Là phải dừng lại à?

Tức là... chia tay, đúng không?

Không đời nào, y không muốn chia tay đâu.

Chỉ nghĩ xa hắn một ngày thôi đã chẳng chịu được, làm sao có thể nói chia tay dễ như thế?

...

"Hay mình chơi ngải thật nhỉ?"

"Hoặc cứ đem hắn tống xuống tầng hầm tra tấn như mấy tên tội phạm, bắt hắn thừa nhận là hắn yê-"

"Không được, không được, như thế là bạo hành rồi.

Mà chưa chắc đã đánh được hắn, có khi chưa kịp làm gì đã bay đầu..."

Cái này gọi là độc thoại nội tâm, phải không nhờ?

Ngồi vào bàn làm việc mà trong đầu cứ văng vẳng câu nói hôm qua của Third Reich, đống văn kiện và những con chữ gần như chẳng lọt nổi vào mắt.

Cũng đúng thôi, khi bạn quá tập trung vào điều gì đó, hẳn là sẽ bỏ quên những thứ xung quanh.

Đang căng não không biết sẽ tiếp tục đối phó với hắn ra làm sao.

Tập tài liệu trên tay cũng theo quán tính mà rơi xuống mặt bàn.

Vừa lúc nhận ra từ đằng sau vọng lại tiếng gõ cửa, cũng là lúc Nazi bước vào phòng.

Y vội vã cầm tập tài liệu lên, biểu cảm cũng từ ngẩn ngơ đổi thành suy tư, làm bộ như thể đang rất chú tâm vào công việc vậy.

- Ta không làm phiền chứ?_ Nazi tươi cười, trên tay là cốc coffee vừa pha nóng hổi.

- Phiền, có gì không?_ Y chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái, vẫn chăm chăm vào màn hình.

- À, không có gì, ta pha coffee tiện đem cho ngươi luôn_ Gần như chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, hắn vô tư tiến lại gần đặt cốc coffee lên bàn làm việc_ Mà ngươi đang làm gì vậy?

- Không nhìn thấy hay sao?

Mắt có vấn đề hả?_ Sắc mặt y vẫn chẳng thay đổi, thường thì sẽ có một nụ cười hoặc ít nhất là một ánh mắt ngọt ngào dành cho hắn mỗi lúc như thế này.

Nhưng sao hôm nay lại...

Thực sự lúc này Soviet chỉ muốn đứng dậy lao vào ôm hắn, rồi tự vả vào mặt mình hai cái cho tỉnh lú.

Nhưng nghĩ lại cái câu "có yêu đương quái đâu" lại khiến y có chút do dự.

Nhỡ hắn đẩy y ra thì sao nhỉ?

Nhỡ hắn hết tình cảm, hay tệ hơn là chưa từng yêu y như cách y yêu hắn thì sao nhỉ?

Không khí im ắng đến kì lạ, nhưng chẳng cần quay lại đằng sau.

Ussr biết Third Reich vẫn ở đó, hắn chưa rời đi.

Đang định hỏi hắn "tính đứng đó tới bao giờ" thì Nazi đã lại lên tiếng trước.

- Cộng sản này_ Nazi

- Ừ_ Ussr

- Chắc là ta sẽ về lại Đức trong chiều nay để lo vụ đám cưới, ta đặt vé máy bay rồi_ Nazi

- Thì sao?_ Ussr

- Sao là sao?

Ta nghĩ đi đâu cũng ít nhất nên báo với ngươi một câu_ Nazi

- Nói với ta làm gì?

Có là gì của nhau đâu mà thông báo như đúng rồi vậy?_ Y vẫn chất giọng lạnh như băng ấy, cố nhấn mạnh mấy từ "có là gì của nhau đâu" để khiến hắn nhớ lại vụ hôm qua.

-"Tên này uống nhầm thuốc hay gì mà khó ở vậy trời?

Hay hôm qua mình lỡ tay bỏ thuốc sổ vào trong ổ bánh mình nhỉ"_ Nhưng hắn hình như chẳng nhớ gì cả, cũng chẳng nhiều lời thêm, trực tiếp đóng của quay về phòng.

Thiết nghĩ đơn giản Soviet đang tập trung nên không để tâm đến hắn, nhưng tập trung cái kiểu đéo gì mà tài liệu còn cầm ngược được nhỉ=))

Ẩu rồi đó cha nội=))

Khi cánh cửa phòng đóng lại cũng là lúc những câu hỏi trong đầu Ussr chất cao hơn núi.

"Hắn đi với ai?", "Tại sao lại đi sớm vậy?", "Hắn đi hãng máy bay nào?

Có đủ an toàn không?", "Có thực sự là đi Đức không hay lại vì việc gì đó mà nói dối y để đi nơi khác?", "Tại sao lại là "thông báo" cho y, chứ không phải là rủ y đi cùng?

Hay là hết yêu thật nhỉ?"... vân vân và mây mây.

Nhưng nghĩ sao thì nghĩ, việc Third Reich sẽ rời xa y, đến nơi cách y gần 2000km trong cả tháng trời vẫn là sự thật.

Cũng muốn thu xếp để đưa hắn đi cho yên tâm, nhưng nhìn đống văn kiện chất cao hơn núi... chắc sớm nhất cũng phải sang tuần.

"Nhỡ hắn đang đi đường bị ám sát hay trả thù thì sao nhỉ?

Tên này cũng đâu tốt đẹp gì..."

"Hoặc rơi tai nạn xe hơi, rơi máy bay"

"Rồi nhỡ hắn ở lại Berlin không quay lại nữa thì sao?"

Trung bình người overthinking giai đoạn cuối=))

"Hay thôi, dẹp mẹ cái kế hoạch chết tiệt này đi, mình ta yêu hắn là đủ rồi"

"Không được, không được.

Phải nghị lực lên, hàng trăm ngàn vạn kẻ xâm lăng ta còn chẳng sợ, sao có thể vì một tên Phát xít mà yếu lòng..."

Câu chuyện đấu tranh tâm lý cứ thế diễn ra thêm vài giờ đồng hồ nữa.

Ussr có lo không?

Có chứ.

Ussr có muốn giữ hắn ở lại hoặc đi theo hắn luôn không?

Cũng có luôn.

Vậy Ussr có làm được gì không?

Không.

Chưa bao giờ Soviet lại muốn vác súng ngắm đến trước cửa chỗ U.N như vậy.

Sếp với chả siếc, giao việc lúc đéo nào không giao toàn chọn lúc người ta cần thời gian cho "thứ khác".

Điên thế không biết.

Phía Nazi cũng cảm thấy có gì đó hơi... sai sai.

Người trước đây ngọt ngào nói yêu thương mình là thế, sao lại có thể nói ra những lời tuyệt tình như vậy?

Hay là... y chán hắn rồi?

Soviet có người khác rồi sao?

Cũng đúng thôi, người tài giỏi như y thì thiếu gì nữ nhân vây quanh.

Tại sao lại phải tốn thời gian với kẻ như hắn.

Không phải hạ thấp bản thân, nhưng ngay từ khi mới bước vào mối quan hệ này, Third Reich đã cảm thấy như bản thân chẳng xứng đáng với thứ "tình yêu" xa xỉ ấy.

Kẻ như hắn không xứng đáng được yêu thương, mọi người tìm đến hắn suy cho cùng cũng chỉ xem hắn là công cụ.

Trước đây là cha của hắn - người hắn luôn tin tưởng và phục tùng một cách tuyệt đối.

Rồi giờ là y - người hắn đã trao trọn cả trái tim.

"Họ đều giống nhau cả thôi..."

Dù không chắc chắn, cũng chẳng thể vì một hai hành động, lời nói mà đánh giá người ta "hết yêu" được.

Biết vậy, nhưng mấy ai khi yêu mà giữ nổi lý trí?

Không chắc chắn, chỉ là linh cảm thôi...

Ừ, chưa bao giờ hắn lại mong cái "linh cảm" ấy của bản thân sai nhiều đến như vậy.

Ngồi một mình trên taxi với chiếc vali mà lòng chẳng phút nào ngưng gợn sóng.

Từ bao giờ thân thể từng một mình lãnh đạo cả một đế chế, nay lại chẳng xách nổi cái vali?

Hay là do hắn đã quen có người cầm giúp, quen với ánh mắt ôn nhu nhìn hắn mỗi khi ở sân bay -không, phải là ở bất cứ đâu mới đúng.

Quen với việc được nuông chiều, được chăm sóc từng li từng tí.

Hắn vẫn là hắn, người hắn yêu chắc cũng vẫn như vậy, nhưng có lẽ trong đôi mắt màu hổ phách kia đã chẳng còn ánh đỏ thẫm nữa rồi.

Xe cứ thế lăn bánh, người trên xe cũng chẳng nói gì nhiều.

Vẫn băn khoăn tự hỏi "tại sao tên Cộng sản đấy lại chẳng ra tiễn mình?" mà quên mất phía sau lại có một chiếc ô tô trắng bám sát theo.

Chỉ khi máy bay cất cánh, chắc chắn người thương an toàn thì chiếc xe mới đánh lái chạy về hướng ngược lại.

Thế là yên tâm rồi.

Không được vào xách đồ cho hắn mà chỉ dám lẳng lặng đứng ngoài sân bay nhìn bóng lưng người rời đi, rồi chiếc máy bay khuất dần sau những áng mây.

Cũng hơi hụt hẫng nhỉ.

Mở cửa vào căn biệt thự quen thuộc, nơi vốn là của "hai người" mà nay lại trống vắng lạ thường.

Tự nhủ sẽ có thời gian tập trung cho công việc, vậy mà giờ trong đầu y chỉ toàn là hình bóng hắn.

Trên máy bay cũng chẳng khá hơn.

Vẫn là ghế ngồi hạng thương gia nhưng phía bên cạnh lại toàn người xa lạ.

Vẫn là những món ăn hảo hạng do các đầu bếp 5 sao chế biến mà lại chẳng có người ăn cùng, thành ra cũng bớt ngon.

Vẫn là nhưng giấc ngủ ngắn trên chuyến bay gần ba tiếng, vậy mà chẳng có tiếng bàn phim laptop lạch cạch vang lên bên cạnh, cũng chẳng còn bờ vai sát bên để tựa đầu.

Chỉ là thấy trống vắng một chút, thấy lạc lõng một chút, thấy thiếu đi thứ gì đó một chút, thấy nhớ y một chút.

Mỗi thứ một chút, lại càng làm tâm trí hắn suy nghĩ nhiều thật nhiều.

Thôi thì sao cũng được, hành động của Soviet đối với hắn như vậy thì hắn trong thâm tâm y cũng đã có câu trả lời.

Chi bằng tác hợp cho y có cuộc sống mới, còn hắn sẽ chôn chặt thứ trái ngang mang tên "tình yêu" này trong lòng.

Hạt giống năm xưa y đặt trong hắn nay đã thành cây lớn, nhưng tiếc là đành phải hủy nó đi thôi.

Phải vậy.

Ở đời, đâu ai sống thiếu ai mà chết đâu, đúng không?

/////////

Hăiii

tuần đầu tiên đi học của mấy cô thế nào ruii?

Có gì vui kể Kiến hóng ké mí:>

Nói thật tuần rồi bận không để đâu cho hết, chap này được đăng sớm như vầy quả thật mà một kì tích ehehe.

Mà toi tính lập 1 box chat trên facebook, để giao lưu với mấy cô thui ấy mà.

Có ai muốn vào hong aa?

Nếu có thì để lại tên hoặc link fb ở dưới giúp toii nhó.

Chúc các bác buổi tối vui vẻ nò.

Luv u

_Kiến_
 
[ Sovnaz/ Ussr X Nazi] Drop Vì Tôi Thấy Nó Xàm
Nhớ


Xuyên qua những áng mây trắng phủ kín bầu trời, máy bay đáp xuống một đường băng dài, rồi dừng hẳn.

Tới Berlin rồi.

Cái nơi mà hắn đã từng đánh đổi cả tính mạng để bảo vệ năm xưa, thật chẳng giống Berlin của hiện tại.

Nó không tấp nập, phồn hoa như hiện tại.

Cũng chẳng mang trên mình những tòa nhà chọc trời với những khu đô thị sáng rực dù giờ đã là tối muộn.

Nơi ấy mang một dấu tích về đế chế hùng mạnh của hắn, hắn vốn thuộc về Berlin- nhưng là Berlin năm 1940.

Thành phố này dường như chẳng dành cho hắn.

Khó khăn lắm mới lôi được đống hành lý ra khỏi sân bây, Germany đã chờ ở sảnh từ lâu.

Gương mặt anh giãn ra khi thấy cha mình, Third Reich cũng cười nhẹ tiến về phía anh.

-Vater_ Germany nhìn cha mình, có lẽ việc ngồi máy bay liên tục nhiều giờ và chờ dài cổ để lấy hành lý chẳng dễ chịu chút nào với hắn.

Kể cũng lạ, lần cuối ảnh gặp cha mình là ở đám cưới tại Hà Nội vào vài tháng trước- và Nazi lúc ấy so với bây giờ có vẻ hơi... khác(?)

- Đợi ta lâu chưa?_ Ánh mắt Nazi vào chiếc đồng hồ ở đại sảnh, chẳng mảy may để ý tới ánh mắt cậu con trai đang nhìn hắn chằm chằm.

- Vater này, người tăng cân hả?_ Anh hỏi hắn một câu ráo hoảnh, tên này nói chuyện đã nhạt thì chớ, lắm lúc còn thẳng thắn một cách... vô duyên=))) Không hiểu nổi Italy thích anh ở điểm nào nữa.

Nhưng Ger nói cũng đâu có sai, cha anh thực sự đã có da có thịt hơn một chút.

Không còn giống "bộ xương khô" như hồi trước, toi phải thừa nhận là nhìn hắn thế này trông ngo- à không- trông điển trai và cân đối hơn nhiều.

Ừ thì ý của Germany là thế, nhưng Third Reich lại hiểu rằng anh đang nói hắn... béo=))

- Thật à...

Ta không để ý cơ đấy_ Hắn bày ra vẻ không quá để tâm, nhưng trong đầu đã nghĩ ra 1001 thứ liên quan đến vụ việc chiều nay.

Từ việc Ussr khó chịu với hắn, rồi mặc kệ hắn ra sân bay một mình.

Không lẽ y chán hắn là vì hắn tăng cân à...?

Lý do nghe nhảm hết sức, nhưng với một kẻ đang "thất tình", cộng thêm quả overthinking vốn có như hắn thì không gì là không thể=))

Cơ mà đjtcu, hắn có béo đếch đâu=)) Trước đây hắn gầy bỏ mẹ, nhìn mà sót.

Ussr chăm mãi mới tăng cân chút xíu, muốn hắn ăn nhiều hơn còn chẳng được.

Ở đâu đó nơi Moscow, vị cựu lãnh tụ Soviet Union cũng hắt xì vài cái.

Thời tiết không quá lạnh mà nhỉ?

Đâu đó âm 3-4 độ chứ có nhiêu đâu=)))

Hay mấy thẳng khứa tư bản lại nói xấu y nhỉ?

Có thể lắm, nhất là thằng con "trời đánh" của y kia kìa.

Ussr ngồi xuống phòng khách, sốt ruột cầm điện thoại lên chờ đợi một tin nhắn hay cuộc gọi từ "ai đó".

Đừng hỏi vì sao=)) Gần đây có khá nhiều vụ rơi máy bay hoặc tai nạn hàng không khiến không ít người thiệt mạng, y đâm lo cũng phải.

Một giờ, hai giờ rồi ba giờ.

Sao thời gian trôi lâu thế nhỉ...?

Công việc vốn chất cao hơn núi, nay lại vì một hình bóng ai đó mà chẳng tập trung được.

Hắn đã hạ cánh an toàn chưa?

Đã tìm được Germany chưa hay vẫn chờ ở sân bay?

Đã ăn gì chưa hay lại ôm cái bụng đói đi ngủ?

...

Điên lên mất.

Ussr giận mình chẳng thể đi theo hắn tới tận Berlin, mới vài tiếng thôi mà đã khó chịu như vậy.

Tự hỏi bản thân sẽ sống sao trong tháng tới khi không có hắn ở bên.

Thời tiết Berlin lúc này cũng chẳng quá lạnh, nhưng cục bông của y vốn không chịu lạnh tốt.

Liệu hắn có mặc đủ áo ấm, quấn đủ khăn len?

Cố gạt cái điện thoại qua một bên rồi vùi đầu vào đống bản thảo- nhưng cứ như có một ma lực thần kì, kéo ánh mắt y chốc chốc lại liếc nhìn chờ thông báo có tin nhắn.

"Nhớ hắn chết đi được..."

Quay lại Berlin- khi mà Third Reich đã quay trở lại dinh thự cũ mà hắn từng sống vào hơn một thế kỉ trước.

Vẫn là cái nét cổ kính, sang trọng được giữ nguyên- một tòa lâu đài đúng nghĩa.

Từng họa tiết được trạm khắc tinh tế, từng bức tranh nghệ thuật mà giờ đem đấu giá cũng chẳng ít hơn vài tỉ, từng căn phòng, từng bậc cầu thang như dấu tích của đế chế Đức Quốc Xã hùng mạnh một thời- thứ mà có lẽ, là hắn sẽ mang chấp niệm cả một đời.

Dinh thự vẫn được Germany cho người tới lau dọn hàng tuần, nhưng vì không có ai ở, nó vẫn mang một cái cảm giác lành lạnh sống lưng...

Cũng phải, chẳng biết đã có bao nhiêu cuộc diệt chủng tàn khốc, hay những trận chiến đẫm máu từng được lên kế hoạch tại nơi đây.

Phòng họp lớn cùng với lá cờ chữ vạn, tấm bản đồ bị vò nát vào ngày cuối cùng, ngay cả chiếc bàn làm việc, những bộ tài liệu cũ trong căn phòng hắn từng tự sát cũng chẳng thay đổi gì.

Gió hú từng cơn, tuyết rơi từng đợt ngoài cửa sổ, người trong phòng cũng không khỏi bồi hồi.

Cái cảm giác ấy, cứ như chỉ mới hôm qua vậy- hoài niệm, cổ kính, thêm chút man mác buồn...

...

Ngồi trên giường, tay nắm chặt chiếc điện thoại.

Cũng phải vài tiếng trôi qua kể từ lúc hắn đặt chân xuống sân bay, cùng Germany đi ăn tối và quay về dinh thự này rồi.

Trên máy là đoạn chat từ vài ngày trước, với những dòng tin đang soạn dở mãi chẳng được gửi đi.

Third Reich muốn nói gì đó với người thương ở Moscow, nhưng lại chẳng biết mở lời ra làm sao.

Từ bao giờ việc kiếm cớ nói chuyện với y lại khó như vậy nhỉ?

Bàn phím điện thoại cứ vang lên tiếng tách tách, một hồi rồi lại xóa đi.

Chẳng biết nữa, liệu hắn nhắn lúc này có phải là đang làm phiền y không?

Hắn sợ lại nhận được câu trả lời như lúc sáng, sợ cái thái độ thờ ơ chán ghét đó của y.

Sợ câu trả lời hắn nhận lại được sau những dòng tin nhắn đó, lại lần nữa sẽ là "Nói với ta làm gì?

Có là gì của nhau đâu mà thông báo như đúng rồi vậy?"

Một người muốn nhắn, nhưng lại sợ kẻ kia không chờ.

Một người chờ, lại sợ kẻ kia mãi im lặng.

Rốt cuộc cái thứ gọi là "tình yêu" đã khiến lý trí của con người ta vô dụng đến múc nào?

Ừ, cũng đành vậy.

Đàng nào cả hai cũng "có là gì của nhau đâu"...

Vứt điện thoại sang một bên, hắn cuộn mình trong lớp chăn bông.

Ấp áp, nhưng trống vắng.

Hắn nhớ, nhớ ánh đèn từ phòng bên cạnh vào mỗi đêm muộn.

Nhớ tiếng lạch cạch bàn phím, tiếng giấy bút.

Nhớ cả cái cách y dành cả ngày cho hắn, rồi đêm đến lại thức trắng cày đống công việc.

Nói thẳng ra là nhớ y- nhớ Soviet Union.

Nhớ đến điên lên được .

Một tháng tới có lẽ sẽ dài thật dài- không phải chỉ với y.

Tối đó, có hai kẻ thức trắng đêm.

...

- Vater này, khẩu súng đó hình như lúc nào người cũng đem theo ha_ Germany liếc nhìn qua kính chiếu hậu, nói với người đang ngồi ở phía sau xe.

Buổi sớm ở Berlin, khi tuyết phủ kín sân vườn sau đêm dài.

Có người đến rủ hắn đi dùng bữa sáng.

Câu hỏi của anh khiến hắn ngớ người, khẩu súng này...

Hah- từ lâu đã trở thành vật bất ly thân với Third Reich, trong vô thức thôi.

Chính hắn còn chẳng nhận ra điều đó mà.

Khóe môi kẽ nhếch lên, kết hợp với tiếng thở dài dưới đôi mắt đỏ thẫm cùng hai quầng thâm hiện mồn một.

- Ừm, ta cũng chẳng biết nữa..._ Hắn nhìn vô định ra cửa sổ, hướng về nơi phó xá với dòng người đông đúc.

Dường như tình yêu của hắn cũng đã bị chính y đánh rơi giữa chặng đường tấp nập như vậy...?

////////

Chap này coi vẻ hơi nhảm nên Kiến quyết định ra thêm phần Bonus cũng nhảm không kém=))

Bonus:

...

- Này, sếp mình nay sao ấy, cứ thất thần ra mãi thôi._ Cuba vô tình bắt gặp trạng thái "đơ đơ" của Soviet.

Tự hỏi chuyện to tát gì đã khiến một tảng băng trôi như y nay lại trở nên thẫn thờ đến lạ.

- Đồng chí cứ kệ ổng, ổng như vậy sáng giờ rồi_ Laos thở dài.

Ngay từ lúc bước vào căn biệt thự, mọi người đã cảm thấy điều gì đó khác thường...

Không khí ảm đạm, cùng với vị sếp trông "như người mất hồn" của họ.

- Mồ... vậy là tôi bao nguyên cái nhà hàng này là phí tiền à...

Tiếc thật_ Giờ đến lượt China, vì muốn mời anh em khối Xã hội chủ nghĩa một bữa sáng ở Moscow.

"Nền kinh tế thứ hai thế giới" đã đưa nguyên đám "đổ bộ" đến Nga vào chiều hôm qua, rồi bất ngờ "phục kích" nhà của Ussr vào sáng nay=))

Và sau một cú chớp mắt, y thấy mình từ đang ngồi trên chiếc bàn quen thuộc, chẳng biết sao lại biến thành chiếc xe của N.K- phía bên cạnh còn có Laos và VietNam.

- Này... ta chưa đồng ý m-_ Ussr

=)))

Trong cú chớp mắt tiếp theo- y đang ngồi ở trong quán ăn=)

//Ussr: Thưa tòa, tôi bị ép, tôi đéo tự nguyện//

Vâng, đó cũng là nguồn gốc của cuộc đối thoại trên.

- Được rồi, ta ăn cùng mấy cậu là được chứ gì._ Y miễn cưỡng ngồi xuống ghế.

- Ngài U.N dí deadline ngài hả?

Mới sáng ra đã mặt mũi như đưa đám_ Cuba

- Không khéo lại thất tình, lát tôi phải ra nhắn mấy anh lính bảo an chăng lưới ở cầu, rồi mấy tòa nhà cao tầng mới được_ VietNam

Ừ, thanh niên nói chơi thôi mà ai ngờ trúng tim đen thật=))) Ly vodka nuốt gần xuống cổ cũng suýt sộc ngược lên mũi.

- Các đồng chí cứ khéo lo, sếp mình còn ế thêm mấy thiên niên kỉ nữa xem ra mới có hi vọng. _ Laos thở dài.

Ừ thì với cái EQ này công nhận khó thật, có người thương là Nazi cũng quả là một kì tích.

- N.K, sao nay im thế?

Bỏ điện thoại xuống rồi ngồi vào ăn đi_ China thấy N.K cứ đứng nhìn điện thoại mãi, mới quay ra hỏi.

Hết Soviet giờ đến N.K, dù đã tắt thông báo, nhưng cái điện thoại của anh liên tục rung rồi đổ chuông.

Là từ đứa em gái "quý báu" S.K.

Cô liên tục hỏi anh đang ở đâu, mấy giờ anh về, anh đi với ai thế. vân vân mây mây.

Chẳng buồn trả lời tin nhắn, N.K cầm máy ảnh selfie một tấm có đông đủ mọi người rồi gửi cho cô.

Kèm theo tin nhắn thoại: "mày là mẹ tao hay gì?"

Về phía S.K, nếu ông anh của cô đã đi tụ tập bạn bè như trên ảnh, thì tại sao cô lại phải ở yên trong nhà như một đứa "con ngoan trò giỏi" nhỉ?

"Không có bạn, nhưng tôi có bồ."=))

Sau đó vài phút là một cái status trên Facebook, kèm theo hai bức ảnh.

Một cái là do N.K gửi, cái còn lại là S.K chụp khi ngồi sau xe Japan.

Đăng lên đơn giản chỉ để khịa ông anh mình thôi, ấy thế mà nó sắp gây ra đại họa...

Thì chuyện là Japan có vô thả tim=))

Kéo theo đó là J.E vô tình nhìn thấy bài đăng, cap màn hình gửi lên group chung của Axis Power để khoe con dâu=))

Tiếng thông báo điện thoại vang lên, nhưng thứ duy nhất khiến Nazi để ý lại là người thương của mình trong bức ảnh.

Xem ra không có hắn y cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy... tụ tập đông vui thế kia cơ mà...

Là do hắn tự đa tình thôi...

Có lẽ mọi thứ nên kết thúc ở đây, điều đó "tốt cho cả hai" mà, đúng không?

/////////

Hăiii

Kiến nè:>

Vừa thi xong nên ngồi cày liền chap mới, đăng luôn cho nóng ehehe.

Dù biết flop bỏ mẹ=")

Mấy bồ thi giữa kìa xong ch â?

Mà thông báo cho mí bồ một tin này;-;; Là ngoài fd countryhumans, toi đã vô tình lọt hố mỹ nam mang tên Khôi Tích Dịch trong bộ Rekkyo Sensen.

Nên có thể Kiến sẽ viết một bộ về ổng, đồng nghĩa với việc bộ này sẽ chậm ra chap hơn á.

Sry mấy cô nha, tại mê Dịch ca quá;-;;

Nếu các cô có ai đu Rekkyo sensen thì ghé ủng hộ kiến nhee

Luv u

_Kiến_
 
[ Sovnaz/ Ussr X Nazi] Drop Vì Tôi Thấy Nó Xàm
Thú Vui


//Note: Kiến viết những dòng này ra vừa hay lúc tâm trạng không ổn định, nếu lời văn có hơi lủng củng và thiếu liên kết, xin thông cảm a//

Mở miệng ra toàn lời đường mật, liệu trong số đó có bao nhiêu câu là thật lòng?

"Đám Cộng sản ấy ai cũng như ai thôi, chỉ được cái mồm..."

Dạo gần đây Third Reich hình như có vẻ tìm được một thú vui mới.

Có thứ giúp hắn quên được thứ tình cảm chết tiệt trong lòng.

...

- Vater, miếng băng gạc trên cổ tay người là sao vậy?_ Vẻ lo lắng lộ rõ trên gương mặt Germany, nhìn miếng băng gạc to đùng còn rướm máu quấn quanh cổ tay cha anh.

- Không sao, vô ý để bị thương thôi_ Hắn thoáng bất ngờ trước câu hỏi của cậu con trai, rồi cũng nhanh chóng xua tay bảo anh đừng nên bận tâm.

Ừ, miếng băng lớn vậy cơ mà, có mù mới không thấy.

May cho hắn, Germany với đôi mắt cận gần 5 độ không mảy may chú ý đến những con dao lam với vết máu loang lổ trên sàn nhà vệ sinh.

Chứ không chắc hắn cũng chẳng biết giải thích ra làm sao-

- Trời đất... có nặng lắm không?

Bỏ băng ra con xem được chứ?_ Germany thở dài nhìn hắn, sơ ý kiểu gì mà máu me be bét vậy trời.

- Không cần đâu, vết thương ngoài da thôi_ Nazi vẫn bình tĩnh ngồi ở sofa với điếu thuốc vẫn hút dở.

- Người hút thuốc từ khi nào vậy?_ Germany

- Trước nay vẫn thế mà..._ Nazi

-..._ Germany.

Hắn cứ vậy ngồi ở ghế, mặc kệ tàn thuốc lả tả rơi xuống gạt tàn.

Chẳng ngon ngọt gì đâu, nhưng ít ra nó còn có thật.

Nếu sáng nay không phải là Germany tới thăm đột xuất khiến hắn phải băng vội vết rạch dài trên cổ tay vào để ra tiếp khách, không biết hắn sẽ còn làm ra loại chuyện gì nữa.

Một lúc sau thì Germany cũng rời đi, anh còn có công việc riêng của mình, cũng chỉ là tiện đường mua ít đồ ăn đem tới cho hắn.

...

Dăm ba cái thứ tình cảm vớ vẩn.

Ảo tưởng làm gì chứ?

Kẻ vốn được sinh ra để làm công cụ chiến tranh như hắn mà dám mơ mộng tới hai chữ "tình yêu" ư?

Lại còn là với kẻ thù của mình?

Hah- nực cười.

Quay trở lại nhà tắm để lau đi những vết máu còn nhoe nhoét trên mặt sàn ướt nhẹp.

Một tuần trở lại đây, chẳng biết đã bao nhiêu giọt đỏ thẫm rơi xuống nền gạch lạnh như băng.

Thứ từng khiến hắn thích thú, lại là thứ người đời kinh sợ.

Máu đỏ nóng hổi chảy ra từ vết thương, vết đạn của người lính trên chiến trường khốc liệt.

Máu khô, đen kịt lại dính trên những đống đổ nát, hoang tàn của chiến tranh.

Dùng để miêu tả sự khốc liệt, tàn bạo của chiến tranh, người ta cũng không thể thiếu "máu".

Hắn thích máu, phải chăng cũng phần là do hắn yêu chiến tranh?

Hay là còn một lý do nào khác?

Vì "ai đó" đã từng khen đôi mắt mang màu máu của hắn đẹp chăng?

Mà thôi, quá khứ thì vẫn là quá khứ.

Quan tâm làm gì, dù sao thì cũng đâu còn lại gì nữa đâu-?

Đến chính hắn lúc này còn chẳng yêu nổi bản thân mình nữa mà?

Như vậy làm sao mong "người ta" yêu hắn được đây?

...

Ngẩn ngơ ngồi trên bàn làm việc, nhìn xa xăm bên bệ cửa sổ, nỗi trống vắng trong lòng Ussr ngày một thêm lớn dần.

Điều gì đã khiến một người "nói nhiều" như hắn im lặng suốt cả tuần qua nhỉ?

Hay là do y và hắn "có là gì của nhau đâu"?

Ừ, có là gì của nhau đâu.

Hắn là hắn, là người dành cả cuộc đời ở Berlin - cách xa nơi y cả ngàn cây số.

Việc hắn rời xa y và quay lại với chính nơi hắn thuộc về chỉ là vấn đề thời gian, là ranh giới mong manh được giữ lại bằng một tờ A4.

Như vậy có phải đang "tốt cho cả hai" không?

Không-

(Có lẽ) việc đó sẽ tốt cho hắn?

Nhưng với y thì hoàn toàn không.

Muốn cầm máy lên gọi điện để nghe giọng hắn, muốn nhìn thấy gương mặt ấy vẫn yên bình dù chỉ là qua màn hình nhỏ.

Muốn hỏi xem hắn ăn gì chưa, muốn nghe hắn huyên thuyên đủ chuyện trên trời dưới đất... nhưng vẫn là lại sợ bản thân chẳng đủ tư cách...

Không phải chính hắn đã nói rồi sao...?

"Có là gì của nhau đâu"....

Ừ.

Ngay cả thái độ lạnh nhạt y cố tình phơi ra trước hắn lúc đó, hắn cũng đâu có bận tâm?

Không có y, hắn vẫn sống tốt kia mà?

Không khéo còn tốt hơn cả lúc bên y...

Rốt cuộc, là do ai tự đa tình?

...

Bình minh lên, sương sớm tan dần trên những ngọn cỏ xanh thắm tràn ngập sức sống, lại tương phản với hình ảnh hai trái tim lạc lối, vô định giữa nếp sống tấp nập của phố thị phồn hoa.

Yêu nhiều, mà cũng hận nhiều lắm.

Muốn nói nhớ nhưng cũng lại muốn bắt bản thân tập quên.

Đau, đau chứ.

Những vết rạch, vết máu dọc hằn lên da thịt hắn.

Hay men rượu dần ngấm vào xương vào tủy y cũng chỉ như một giải pháp tạm bợ.

Mà có còn hơn không, nhỉ?

... cho dù có là giải pháp cực đoan nhất-

...

Tự hỏi nếu tên Cộng sản đó mà thấy bộ dạng lúc này của hắn thì sẽ trông ra làm sao nhỉ?

Liệu có lao tới giật lưỡi dao lam ra khỏi tay hắn?

Liệu có hoảng loạn đến nổi túm cổ áo hắn, gằn giọng hỏi lý do tại sao hắn làm vậy?

Liệu ...

À mà thôi đi, hắn chợt nhớ ra là y có quan tâm đâu...

Hắn làm hắn chịu, thế thôi.

Có là gì của nhau đâu?

...

Tự hỏi nếu tên Phát xít ấy mà nhìn thấy y nằm bò ra mặt bàn với một đống vỏ chai rượu bừa bãi rải rác từ trên bàn xuống dưới đất như này, lại chỉ đơn giản là vì nhớ hắn, hắn sẽ phản ứng sao nhỉ?

Sẽ tới lôi y dậy, rồi bắt y dọn dẹp đống hỗn độn đó à?

Hay sẽ mở miệng nói dăm ba câu cà khịa để chọc y cười, sau đó ngồi xuống và nghe y tâm sự về những chuyện đã xảy ra?

Hay...

Hah, mà thôi đi, đằng nào hắn cũng đâu buồn để tâm?

Có là gì của nhau đâu?

...

Nói thêm về Third Reich, trước đây hắn cũng từng đọc một thứ tài liệu liên quan đến mấy vụ mà có sở thích, hay thú vui (đại loại thế) với việc tự làm đau bản thân.

Nhưng khác với ghi chép trong đống tài liệu đó, là hắn đang bị một vấn đề về tâm lý (hay nói thằng ra là tâm thần), thì trong trường hợp này, lại chỉ đơn giản là hắn đang... nhớ?

Nỗi nhớ tích tụ lâu dài thành ấm ức, cứ thế mỗi này một ít, nỗi ấm ức lớn dần, để rồi cuối cùng tự trút nỗi ấm ức đấy lên thân thể mình.

Nghe nực cười nhỉ, cơ mà thật đấy.

Ngoài việc nhớ y ra thì hắn vẫn ổn mà.

Lại còn sắp đến đám cưới của Germany nữa, người nhà chú rể mà có chuyện gì thì không hay đâu...

Hoặc ít nhất là để người ngoài biết được người nhà chú rể có chuyện gì thì sẽ không được hay đâu...

- Ngài Third Reich đang nghĩ gì vậy?_ Italy vui vẻ nhìn theo hướng cặp vợ chồng tương lai đang thích thú chọn hoa cưới, thiết kế thiệp cưới rồi bánh cưới, lại chú ý đến biểu cảm của vị thông gia ngồi kế bên.

Hắn đã im lặng từ đầu buổi đến giờ, chẳng rõ vì sao nữa.

Đến chính hắn còn quên mất bản thân đang ở sảnh của trung tâm tổ chức tiệc cưới lớn nhất Berlin kia mà.

- À...

đâu có_ Hắn nhanh chóng phủ nhận, gạt đi đống suy nghĩ rối như tơ vò trong đầu.

Phải công nhận là đẹp đôi thật, Germany với Italy ấy.

Như sinh ra là dành cho nhau vậy.

Mười mấy năm quen nhau, gần một năm mập mờ rồi hơn một tháng hẹn hò lén lút, cuối cùng là kết thúc viên mãn với một đám cưới.

Ước gì đôi nào yêu nhau cũng được như vậy nhỉ, chẳng hạn như hắn với...

Thôi bỏ đi, nói ra lại mất không khí.

"Người ta" vẫn sống tốt kia mà, hà cớ gì hắn phải khổ sở như thế?

Còn tại sao hắn biết "người ta" của hắn sống tốt á?

Phải công nhận là bức ảnh S.K đăng lên hôm trước tai hại thật=)))

Ừ, nhắc đến S.K mới nhớ.

Làm sao Japan chịu ngồi yên nhìn hai thằng bạn mình cưới nhau khi cả 3 đứa đã từng cùng hẹn "ế đến già" được.

Chắc chắn cô cũng phải thưa chuyện với J.E để rước nàng về dinh chứ.

Lại còn thêm Russia cũng chuẩn bị qua nhà U.K bàn chuyện sính lễ...

Haizzz...

Sao người ta yêu nhau, xong cưới nhau dễ thế nhờ?

Lắm lúc tưởng như trên cả cái cục đất hình cầu hắn từng muốn chiếm làm của riêng này giờ lại chỉ đơn giản gói gọn trong một cái tên - Soviet Union.

Cái tên ấy lại như một thứ gì đó xa vời mà kẻ như hắn vĩnh viễn chẳng bao giờ xứng đáng, vầng dương quang rực rỡ, vị cứu tinh, là ánh sáng soi đường chỉ lối cho nước Nga thoát khỏi cả một thời kì tăm tối.

Còn hắn, dù chẳng muốn thừa nhận, nhưng gì thì gì cũng là tội đồ của nhân loại, đôi tay đã nhuốm đẫm không biết bao nhiêu máu người nay lại mong chạm được vào vầng hào quang kia?

Hão huyền.

Trách y một, thì trách bản thân gấp mười.

Người ta chỉ đơn giản là có sự lựa chọn tốt hơn thôi mà?

Đâu có ai mượn hắn đâm đầu vào yêu chính kẻ thù của mình?

Cũng đâu có ai mượn hắn phải tự dằn vặt, tự đau đớn trên thứ tình cảm chết tiệt ấy đến thế?

Third Reich ngang tàn, lạnh lùng của ngày xưa đâu rồi?

Kẻ từng không do dự lấy đi con ngươi màu hổ phách ấy, đâu rồi?

Rốt cuộc tiếng "yêu" đã khiến cái lý trí của con người ta dần trở nên vô dụng đến mức nào vậy?

...

Dẫu biết là bản thân đang ở nhà của mình, là nơi chôn rau cắt rốn, nơi từng bước lớn lên, đáng ra sẽ phải rất quen thuộc.

Nhưng lại chẳng thấy "nhà".

Có chăng là do trái tim đang lưu lạc ở một nơi khác?

Mà cũng chẳng biết có phải là đang "lưu lạc" không nữa, không khéo nó đang chết khô, nát bét dưới chân một kẻ nào đó rồi cũng nên.

Máu cứ thế nhuôm đỏ sàn nhà, lại chẳng một giọt ngấm được vào trái tim khô cằn kia.

Nhưng hạt mầm hi vọng trong hắn vẫn chẳng ngừng phát triển, nó bám sâu vào trong, từng bước từng bước hút đi những gì còn lại trên mảnh đất vốn đã chẳng có gì ấy mà tiếp tục sự sống.

Dù dặt dẹo, le lói.

Nó vẫn sống.

//////////

À nhonnn

Sry vì đăng chap muộn vỗn lài, tại giờ tui mới thi học kì xong ý huheo

(T sẽ kh nói là có 1 con Kiến nào đấy lôi vụ "thi học kì" ra để bào chữa cho cái sự lười và cái đầu kh có nổi 1 tí idea nào của nó đâu)

Vì thế nên đừng hỏi vì sao chap này nó là nhảm như thế, Kiến hết idea rồi:'<

Nếu không phiền, Kiến xin phép tham khảo ý kiến của mấy cô một chút.

Rằng mấy cô muốn bộ truyện này phát triển theo chiều hướng nào, và có idea gì đóng góp cho truyện hong;-;;

Tại Kiến bị bíiiiiii

Thế nhó, chúc mấy bbi nghỉ lễ 30.04 -01.05 vui vẻ ạa

Luv u

_Kiến_
 
Back
Top Bottom