Khác || Sope • Nguyên Soái, Anh Đừng Làm Càn ||

|| Sope • Nguyên Soái, Anh Đừng Làm Càn ||
Chương 40


Tách

Đám nhà báo bên ngoài đang ráo riết lắm.

Buổi tiệc diễn ra sau đó rất tốt, nhờ có sự bảo vệ của hắn trước khi đi đã dặn dò người đến bảo vệ chủ yếu vì muốn sóc nhỏ được an toàn trải nghiệm buổi tiệc không bị đám nhà báo đó làm phiền.

Trông hắn chu toàn cho cậu mọi thứ, Hoseok đang tươi cười trước mặt hắn đó là thành quả mà hắn muốn.

Dù sao bên ngoài còn nhiều nguy hiểm nhắm đến hắn, chỉ đơn giản đối với Min Yoongi mạng của hắn là mạng của Jung Hoseok.

Hắn có thể vì Jung Hoseok mà từ bỏ mạng sống, dù cho thế nào đi nữa.

Min Yoongi nguyện trao cho cậu tính mạng của hắn.

"Người tôi yêu bao lâu nay, là Ami tôi cùng em ấy sẽ rời khỏi ngành giải trí từ hôm nay.

Rất cảm hơn mọi thứ mà tất cả fan đã dành cho cả hai bấy lâu nay"

Hoseok rất bất ngờ vì điều này.

Họ từ bỏ tất cả kể cả đó có là dư luận hay không...

Hoseok đã chạnh lòng nhiều lắm..

Nhìn qua hắn, Yoongi sắc mặt không đổi đáp lại ánh nhìn của cậu liền dịu dàng đi.

Có lẽ cậu chưa yêu hắn đủ, chưa đủ so với điều hắn làm cho cậu.

Hoseok trong tiếng vỗ tay của mọi người đã nói một câu nhưng bị lấn đi âm thanh khiến hắn không nghe rõ.

Chỉ biết sau đó khi kết thúc buổi tiệc cậu cùng hắn về lại nhà.

Sau đó Yoongi đã nhận được một cuộc gọi gấp, hắn bảo Hoseok ngủ trước.

Nhưng đêm đã cậu đã không ngủ được cậu suy nghĩ về mọi thứ.

Và cả lời nói hôm nay của Ami cậu nhắn cho Ami rằng muốn gặp nhau và cô đã đồng ý.

Cả hai hẹn giờ và địa điểm đến lúc đó hắn vẫn chưa về.

Hoseok suy tư nhìn rõ những khung cảnh thường ngày, sau đó đi đến gặp Ami cậu cũng chú ý nhiều thứ.

Rõ ràng mọi thứ trôi qua như một ngày bình thường rất yên bình..

Không cần phải che giấu hay sợ người khác phát hiện rồi phán xét cảm giác đó cậu quên mất nó từ khi nào nhỉ..

Hai chữ bình yên ấy!?

Đến chỗ hẹn, xem chừng nơi này khá xa có lẽ vì Ami đã chuyển nơi sống chăng?

Cùng người mình yêu.

"Chào anh Hoseok" cô gái dễ thương xinh xắn vẫy tay với cậu.

Xem chừng cô mới tới ly nước vừa được dọn ra cậu cũng gọi cho mình một ly ca phê, Hoseok muốn uống thử loại mà hắn hay uống.

Một ly Americano đá đậm đà, khi uống bạn sẽ cảm nhận được vị đắng dịu của cà phê thấm dần đều ở miệng, giúp cho ngày mới thêm tỉnh táo.

Có lẽ hắn cũng uống khi làm việc cậu cũng từng uống thử và chê hắn khô khan.

Đến hiện tại khi uống thử nó vẫn vậy.

Cậu không thích vị đắng, và hắn thì luôn chiều theo cậu.

Chiều theo một cách vô điều kiện, ví von như một thứ gì đó mù quáng.

Thực chất thì đến hiện tại cậu cảm nhận rõ thì nó là một tình yêu mà cậu đã không xứng đáng với hắn.

Khi tâm sự với Ami về những vấn đề dạo này biết được hai người đã quen nhau được 2 năm trời có lẽ là khi giả vờ kết hôn cùng hắn.

Xem chừng nếu kết hôn thật thì Yoongi đã bị cho đội "mũ xanh".

Cả hai trò chuyện rất vui vẻ sau đó thì là về bài báo sau ngày hôm họ quyết định tuyên bố với cả giới báo chí rằng, họ chọn tình yêu.

"Ami, xin phép được nói lời này" Giọng cậu nghiêm túc khiến cô gái cũng có chút lo ngại.

"Tình yêu của hai người khiến anh ngưỡng mộ lắm" Không biết Hoseok nói điều đó, khiến cho Ami có thoáng nét đau thương.

Cô nắm tay Hoseok nói: "Hoseok xin lỗi anh có việc này em có lỗi với anh.."

Ami cuối đầu tựa như sắp khóc sau đó thì không gian mờ đi, cậu gục đầu trên bàn.

"Tốt lắm, nhanh chóng đưa anh ta ra ngoài tránh để tên nguyên soái kia tìm tới"

Giọng nói này là của Park Jimin.

Ami cô cười khổ nhìn gã, sau khi nhìn cậu được đưa đi.

Cô giữ hắn lại hỏi: "Anh chắc sao Jimin, khi anh hành động Yoongi sẽ không bao giờ tha cho anh.

Không còn con đường khác nữa sao!?"

"Buông tay."

"..."

Ánh mắt của gã lạnh lẽo đến vô tình.

Sắc sảo nhưng vô cùng xa lạ..không thuần khiến, càng không tiêu sái như lúc trước.

Chàng trai vô cùng hồn nhiên như bao đứa trẻ khác trong một giây phút bị hại rơi vào tuyệt vọng.

Có lẽ gã chẳng còn nhớ rõ chính xác ngày đó là ngày nào nữa.

Nhưng mà hình ảnh rõ mồn một luôn xuất hiện trong cơn ác mộng.

Chính là gương mặt tươi cười hồn nhiên kia bị ra tay không một chút thương sót, dù bản thân có kêu gào thế nào.

Trong một khoảng khắc Park Jimin mất đi tất cả chỉ khi còn là một đứa trẻ.

Ami không biết rõ chỉ nghe gã kể rằng Jung Hoseok cái tên văng vẳng bên tai rồi đi vào kí ức của gã.

Cơn ác mộng càng xuất hiện rõ hơn khi hắn thấy cậu, nghe đến cái tên Jung Hoseok.

Bây giờ thì Hoseok đã trong tay Park Jimin, thật không hiểu sau này sẽ có kết cục thế nào nữa

Chỉ thấy hình ảnh cô gái cố gắng khuyên ngăn nhưng ngàn lời như nước đỗ đầu vịt.

Chẳng lọt vào tai Park Jimin.

_______
 
|| Sope • Nguyên Soái, Anh Đừng Làm Càn ||
Chương 41


"Jimin anh thử đoán xem, khi anh trả thù xong anh sẽ sống tiếp tục thế nào?"

Căn phòng lạnh lẽo tại ngôi nhà xa phía thành phố.

Nữ nhân ngồi đối diện Park Jimin, nam nhân xem chừng chẳng để tâm chỉ xen lẫn trong sự suy nghĩ nên làm thế nào với Jung Hoseok đây?

Bên phía của Min Yoongi, vị nguyên soái đang vò đầu bức tóc vì bản thân để cho tiểu tâm can của hắn biến mất mà không rõ tung tích.

Trông hắn đáng sợ lắm khí tức chèn ép người xung quanh đến nghẹt thở bây giờ chỉ có đưa Jung Hoseok đến trước mặt thì mới làm dịu được lòng hắn thôi.

Em như thiên thần cứu rỗi thế giới của hắn vậy, một thế giới lạnh lẽo cô độc từ khi có em thế giới của hắn trở nên vô cùng ấm áp..

Nơi mảnh đất cằn cỗi đã trải dài trong tâm trí bỗng hóa thành những hàng hoa xinh đẹp nở rộ từ khi Jung Hoseok đến bên cạnh Min Yoongi, hắn đã cảm nhận được sự trân trọng từ em.

Từ bên ngoài người của hắn gấp rút báo tin, kéo hắn trở lại thực tại.

Tin tức được báo đến tìm được vị trí của Park Jimin xuất hiện cùng nhiều người cũng là lần cuối nhận tin tức của Hoseok.

Hắn khó chịu ra mặt quả thật Min Yoongi cảm thấy Park Jimin này không an toàn.

Min Yoongi phái người theo dõi, một bên cho người điều tra về cái tên Park Jimin.

Sau đó bản thân đã âm thầm đi cứu Jung Hoseok.

Đến địa điểm được báo thì hắn chẳng thấy kẻ nào, chỉ nhận được mảnh giấy

- Muốn cứu Jung Hoseok thì đến thay cho mạng của Y -

Tờ giấy bị vò nát trong giây sau, hắn siết chặt bàn tay lại đến mức nó chảy cả máu tươi.

"Nguyên soái điều tra ra rồi" Đại tá Jeon đi đến báo tin.

"Thế nào?"

Lúc này bàn tay hắn nới lỏng được một chút, mảnh giấy cũng được vứt xuống đất dính toàn là máu của hắn.

"Từ thông tin của nội bộ lấy được Park Jimin là người cuối cùng của nhà họ Park, lúc tra tôi tìm được vị quản gia năm đó thoát chết vì đi cùng Park Jimin nhưng sau đó đã bỏ lại Y, chúng tôi đã tìm đến mặc dù đã già và lảng tai nhưng khi nghe đến Park gia vị quản gia đó không ngừng kích động."

Nói đến đây đại tá Jeon nhìn ra bên ngoài thượng tá Kim cũng đi vào với máy ghi âm.

"Nguyên soái thông cảm vì ông ấy kể rất lâu nên chúng tôi đành ghi âm lại nên có hơi lâu."

Trung tá Kim không còn nét đùa cợt như thường, rất nghiêm chỉnh đưa máy ghi âm cho Min Yoongi.

"Hai người vất vả rồi" Nhận máy ghi âm, hắn liền bật lên nghe.

Kết quả sau đó hắn đến địa điểm được ghi tìm đến thấy Hoseok được trói ở ghế đang ngất đi, hắn vội vã chạy lại xem tình hình của cậu.

Park Jimin từ sau đi đến định tấn công thì Min Yoongi phát giác tránh được một nhát dao.

Cởi trói cho Hoseok rồi bế cậu lên ôm vào chặt lòng.

Park Jimin thấy cảnh này thì ngừng tấn công châm biếm vài câu.

"Đúng là nặng tình, nguyên soái Min thật sự đến một mình này"

"Một mình hay không cũng chẳng sao cả, chỉ là người mà ngươi bắt là người ngươi không nên động vào" Min Yoongi nói rõ ràng ý nghĩa trong câu nói - Người của hắn kẻ nào dám động vào chỉ có chết -

Park Jimin cười chế giễu hắn.

Sau đó chỉ thấy Min Yoongi quăng về phía gã đoạn ghi âm kia.

Sau đó bồi thêm một câu: "Người ngươi muốn giết là ai thì đến mà tìm kẻ đó"

"Ngươi điều tra ra gì rồi?!"

Park Jimin gắt lên một câu.

"Nghe hết đoạn ghi âm" Hắn chỉnh Hoseok nằm thoải mái trên tay mình rồi nói tiếp "Nếu muốn giết Jung Hoseok thì bước qua xác của Min Yoongi này!"

Park Jimin cầm máy ghi âm trong tay xoa xoa vài cái rồi bấm phát:

Ngày hôm đó tại biệt thự Park gia, thiếu gia là Park Jimin vẫn chơi vui vẻ như thường ngày và người quản gia vẫn luôn bên cạnh chăm sóc theo sát Y.

Chỉ là hôm đó ông bà Park đi đến bên nói với quản gia hãy đưa thiếu gia đi mua ít đồ về vì ông bà Park thích, thiếu gia trẻ tuổi dễ bảo lại coi đó là dịp mua quà cho cha mẹ.

Đến lúc trở về thì cả biệt thự Park gia đều nhuộm một màu máu cảnh tượng không thể nào quên, đáng sợ vô cùng.. chỉ đáng tiếc đến giây phút cuối cùng ông bà Park vẫn lo cho thiếu gia nhờ quản gia chăm sóc, nhưng vì ham sống sợ chết, lo sợ kẻ chủ mưu tìm đến sẽ giết luôn cả ông nên đã bỏ lại thiếu gia mà đi.

Nhưng kẻ chủ mưu đến lại chẳng sớm hay muộn mà tìm đến quản gia ngay sau khi ông bỏ rơi thiếu gia.

May mắn thoát chết và cũng biết được kẻ gây ra mọi chuyện là Lee gia.

Năm đó ông bà Park vì không muốn giúp đỡ Lee gia nên đã thành kết cục bi thương, quản gia nhớ rằng năm đó Jung gia đến thăm nhưng lại ngay lúc thảm sát xảy ra, quản gia hèn nhát giao lại cho ông bà Jung rồi rời khỏi.

Nội dung đoạn ghi âm được trung tá Kim đọc thuật lại không ngắn không dài nhưng đủ để khơi dậy kí ức ngủ yên trong lòng Park Jimin.

Năm đó sau khi nhìn sự thật Park Jimin được chăm sóc ở Jung gia sau khi tỉnh dậy vì không chấp nhận được sự thật mà đã rời khỏi Jung gia.

Kết quả trong kí ức mơ mơ hồ hồ gã nhớ đến cái tên Jung Hoseok là Jung gia.

Mặc dù đã điều tra nhưng vì không đủ chức quyền thông tin bị đứt đoạn.

"Điều tra ra được năm đó Lee gia gặp khó khăn là vì Min thị rút vốn, Jung gia cũng chịu một phần tổn thất từ Lee gia.

Park gia chỉ cứu giúp Jung thị nhưng một mực không giúp Lee thị nên đã để xảy ra mọi chuyện."

Min Yoongi đối diện giải thích nguyên nhân Park Jimin nghe rõ từng chữ cuối cùng lựa chọn rời khỏi.

Lúc này hắn cũng nhẹ nhõm vì Hoseok ở trong lòng hắn ngủ say.

Thật may, thật may quá..

Monn
 
|| Sope • Nguyên Soái, Anh Đừng Làm Càn ||
Chương 42


Một khoảng không vô tận bao chùm lấy một màu đen, Jung Hoseok bước đi trong vô định cậu chẳng biết vì sao bản thân như muốn tìm kiếm một thứ gì đó, một ai đó.

Cậu không biết thứ bản thân muốn là gì và ở đâu..

"Hoseok!

Hoseok!"

"Yoongi?!"

Cậu tỉnh dậy trong cơn mơ điều cậu thấy đầu tiên là vẻ mặt lo lắng của hắn.

Sau đó sẽ chuyển sang nuông chiều khi Hoseok bảo không sao.

"Em không sao chứ?

Mơ thấy ác mộng gì mà sợ thế?

Có thấy không khỏe ở đâu không?"

Trông hắn lo lắng đến đứng ngồi không yên Hoseok không hiểu vì sao trong lòng cậu rất khó nói thành lời.

Cậu lo lắng nếu sau này hắn không ở bên cậu nữa vậy thì những hình ảnh trước mắt cậu hiện tại sẽ chỉ như cơn ác mộng kia, tỉnh dậy sẽ không còn lại gì nữa.

"Yoongi..

Em có chuyện muốn hỏi anh.."

Trông vẻ mặt của Hoseok rất nghiêm túc, hắn cũng rất nóng lòng gật đầu xem cậu sẽ nói gì.

"Anh nói yêu em có được không?"

Min Yoongi sau khi nghe câu đó thì đứng hình, tạm thời 'chết máy'.

Hắn né tránh ánh mắt của cậu rồi nói: "Hopi em còn chưa khỏe để anh gọi Jin đến khám cho em"

Lần này Hoseok nhìn hắn rất lâu, biểu hiện né tránh của hắn cậu cũng lưu vào tầm mắt.

Cậu hơi hụt hẫng khi hắn né tránh nhưng nhìn kĩ thì ở tai hắn đã đỏ lên đôi chút.

Hắn đang ngại.

Biểu hiện này khiến cậu rất hài lòng, cậu không cảm thấy chỉ có bản thân bị hắn nhìn rõ cảm xúc nữa vì Yoongi giấu cảm xúc quá giỏi.

Chỉ là đến một lúc nào đó hắn vô tình để lộ, và chỉ cần để ý một chút là nhận ra.

Hóa ra trước giờ cậu đều nghĩ đã đặt hết tình cảm vào hắn rồi, nhưng kết quả chỉ có hắn âm thầm che giấu đi phần cảm xúc khó nói kia.

Hoseok mỉm cười sau bao mệt mỏi, hắn quay lại nhìn vào cậu.

Yoongi bất giác cũng nở nụ cười ôn nhu hai đôi bàn tay cũng nắm chặt lấy nhau từ bao giờ.

Sau khi trò chuyện và ăn uống đầy đủ hắn cùng Seokjin rời khỏi phòng để cậu nghỉ ngơi.

Seokjin cùng Yoongi đi đến phòng riêng của bác sĩ nói chuyện.

"Tuy đã qua lâu rồi, nhưng tin nhắn kia cậu đã xem rồi suy nghĩ thế nào?"

"Tin nhắn gì?"

"Cậu không xem à?"

Seokjin và Yoongi cả hai nhìn nhau đầy sự nghi hoặc. ( Đoạn tin nhắn này từ chương 18 khi nấu ăn cho Hoseok hắn đã không để ý) Vì sau đó xảy ra nhiều chuyện nên chẳng xem đến, Seokjin cũng chẳng thấy tiện để nói chuyện riêng với hắn nên đã để đến bây giờ.

"Mau nói chuyện gì xảy ra đi Seokjin"

"Có phải cậu chưa bao giờ nói yêu Hoseok không?"

Câu nói này khiến Yoongi hơi bất ngờ nhìn biểu hiện của hắn Seokjin đủ hiểu nên nói tiếp.

"Khoản cách giữa hai người lúc đó tuy rất thân thiết tin tưởng nhưng mà Yoongi à, cậu nên thể hiện cảnh xúc nhiều hơn.

Để cho Hoseok biết cậu yêu em ấy."

"Tại sao anh nói những lời này?"

Seokjin hơi chu môi: "Namjoon cũng từng như thế nên anh hiểu cảm giác của Hoseok thôi."

"Vậy mà hai người vẫn hòa thuận chán, anh làm thế nào vậy?"

"Hoseok thì khác nên không thể áp dụng chỉ chờ mỗi cậu thôi đấy Yoongi"

Nói đến đây Seokjin đắc ý cười.

Xem ra là hơi làm khó nguyên soái Min đây rồi.

Đến lúc đi vào lại phòng của Hoseok, hắn ngồi bên cạnh đúng là có đôi chút muốn thử nhưng hắn không biết nên làm sao mới phải.

Không khí hiện tại hơi se se lạnh rồi, Min Yoongi ngồi bên sofa chuẩn bị nằm xuống ngủ thì giọng nói của cậu vang lên.

Hoseok muốn hắn đến bên ngủ cùng.

"Em sợ lạnh, anh ôm em ngủ có được không?"

Sóc nhỏ hơi rụt rè ngỏ lời.

"Em còn yếu anh sợ sẽ làm em đau"

Hắn nói vậy khiến cậu có chút thất vọng.

Hoseok định nằm xuống ngủ tiếp, thì Yoongi lên tiếng: "Anh sẽ cẩn thận, không làm đau em"

Hoseok nghe vậy thì trở người ngồi lại nhìn hắn, Yoongi đi đến ngồi bên cạnh giường.

Cậu tận hưởng nhìn hắn thật lâu, Yoongi mỉm cười chạm nhẹ vào gò má vô tình để lộ nụ cười vui vẻ của cậu.

"Em không dích sang thì làm sao anh nằm đây, sóc nhỏ?"

Hoseok còn hơi ngơ ngơ nhưng vẫn dịch người sang một bên chừa đủ chỗ cho hắn, cậu rất tận hưởng ôm lấy hắn một cách thoải mái mặc kệ xung quanh.

Hắn bị cậu ôm chặt có hơi không dám cử động nhìn bên ngoài trời tối dần.

Đợi đến lúc cậu thiếp đi từ từ buông lỏng cái ôm Yoongi chỉnh lại tư thế của cậu tránh làm cậu thức giấc, cũng khiến tư thế ngủ của cậu thoải mái hơn.

Lần này lại là một đêm nữa trôi qua giữa hai người.

Ngày tháng cứ dần trôi mau, Park Jimin từ lúc xác nhận được mọi chuyện cũng đã suy nghĩ rất nhiều.

Lần đó khi gửi thư đến cho Min Yoongi gã đã nghĩ sẽ nhận được kết quả mình muốn, Park Jimin cũng không nỡ ra tay với cậu.

Trong giây phút nào đó gã đã nghĩ rằng nếu gia đình của bản thân không bị sát hại có lẽ gã và Jung Hoseok sẽ là tri kỉ.

Gã ngưỡng mộ Min Yoongi, cũng không còn tha thiết đến việc trả thù.

Ming Ami đến bên cạnh gã vỗ vào vai Park Jimin an ủi.

"Đừng suy nghĩ nữa, dù sao anh cũng không muốn làm vậy.

Đừng cố gượng ép nữa Jimin"

Nghe những lời Jimin cũng mỉm cười: "Cảm ơn em Ami, em gái tốt nhất của anh"

Ami đáp lại nụ cười rực rỡ như hoa như ngọc đó của Park Jimin.

Cô nói: "Vài ngày nữa em sẽ trở về phụ ba mình, anh sau này tiếp tục phần của em ở giới giải trí nhé"

Nghe Ami nói gã lắc đầu, Park Jimin không muốn ở lại giới nữa vì gã không cần trả thù, hay tiếp cận ai cả.

Không còn lí do gì để ở lại cả, nhưng Ami thì khác.

"Anh có thể vì em mà tiếp tục có được không?

Em thích xem anh trên sân khấu, qua màn ảnh và rồi sau những góc khuất anh vẫn là chính anh, vẫn hết mình để đạt được điều mình muốn"

Ami không đợi Park Jimin nói, trực tiếp đứng dậy rời khỏi.

Trước khi đi mất còn nói tiếp một câu: "Sau tất cả anh là anh, vẫn là người mà em yêu."

_______

Monn
 
Back
Top Dưới