[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 106,910
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
|| Sope • Nguyên Soái, Anh Đừng Làm Càn ||
Chương 19
Chương 19
---
Cả người Hoseok nóng ran, từng cơn rùng mình khiến cậu thở hổn hển.
Yoongi đỡ lấy eo cậu, dìu cậu đến giường.
Nhìn vẻ mặt căng thẳng, hắn lập tức gọi điện cho Seokjin.
Không lâu sau, kết quả cuối cùng là phải đưa Hoseok vào bệnh viện.
Cậu vẫn mơ mơ màng màng, còn Yoongi chẳng ngừng tự trách bản thân—cậu đã ăn đậu phộng khi nào mà hắn không hay.
Dị ứng đậu phộng xảy ra khi hệ thống miễn dịch nhầm lẫn các protein trong đậu phộng là mối nguy hiểm.
Chỉ cần tiếp xúc trực tiếp hay gián tiếp, cơ thể Hoseok sẽ giải phóng hóa chất gây ra phản ứng nghiêm trọng.
Hắn tự cắn môi, tay đánh vào tường bệnh viện, đỏ ửng nhưng không trầy xước.
“Chết tiệt… sao lại quên mất chuyện này.”
Món thịt trộn hôm nay chứa đậu phộng mà hắn không nhận ra.
Yoongi cắn chặt răng, tự trách mình không thôi.
Đêm đã khuya, Hoseok tỉnh dậy trong trạng thái mơ hồ.
Nhìn xung quanh, cậu chợt nhớ trưa nay còn đang ăn cùng Yoongi, vậy sao bây giờ lại…
Bên cạnh, Yoongi vẫn gục đầu, tay nắm chặt tay cậu, từng cử động nhỏ đều bị hắn cảm nhận.
Cậu với tay lấy ly nước nhưng tay thuận bị Yoongi nắm, tay còn lại thì vẫn chưa kịp uống đã bị hắn phát hiện.
“Hoseok!
Em tỉnh rồi à?
Muốn uống nước sao không kêu anh?”
Hắn nhanh nhẹn ngồi dậy, đôi mắt chăm chú dõi theo cử chỉ cậu.
“Em… em thấy anh ngủ…”
Cậu lí nhí.
“Anh đợi em mà.
Mau uống đi.”
Hắn đưa ly nước lên môi cậu, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
“Anh xin lỗi… em dị ứng mà anh vô ý quá,” Yoongi thốt lên, giọng đầy hối lỗi.
“Không phải lỗi của anh đâu, Yoongi.”
Cậu dịu dàng an ủi, nhưng tay vẫn không rời bàn tay hắn, nắm chặt như muốn truyền cho hắn một phần bình yên.
Tay Yoongi lạnh ngắt, chắc do nằm lâu, khiến Hoseok hơi lo lắng:
“Anh về nhà nghỉ đi, ngày mai lại tới đón em.”
“Không được, anh phải chăm sóc em chứ.”
Giọng hắn cứng rắn, nhưng ẩn sâu là lo lắng khôn nguôi.
“Em không sao mà, Yoongi.
Anh ở lại thì ngủ ở đâu?”
Cậu hỏi, ánh mắt vừa quan tâm vừa nhẹ nhõm.
Nhìn Hoseok như vậy, Yoongi cảm thấy lỗi lầm trong lòng càng nặng trĩu.
Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn lên môi cậu, không vội vàng, cũng không chậm rãi quá mức, chỉ đủ để truyền đi sự quan tâm và dịu dàng.
Hoseok không từ chối, chỉ hơi bất ngờ, nhưng cũng để mặc hắn.
Ánh sáng từ cửa sổ mờ ảo chiếu vào, dịu dàng len qua từng kẽ rèm.
Trái tim hai người như hòa nhịp, bình yên, nhẹ nhàng, và Yoongi chỉ muốn khoảnh khắc này dừng lại, để Hoseok luôn ở gần, nửa bước cũng không rời.
“Anh… lên giường nằm với em nha.”
Câu nói của cậu nhẹ nhàng, lí nhí nhưng rõ ràng.
Yoongi mỉm cười, xoa đầu cậu rồi khẽ leo lên giường, ôm cậu vào lòng, như muốn cài cậu vào tim mình, mãi mãi không rời.
Một đêm trôi qua yên bình, sáng hôm sau, y tá và Seokjin vào kiểm tra tình hình.
Hai người nhìn thấy Hoseok và Yoongi vẫn ôm nhau, ngủ ngon lành trên chiếc giường nhỏ, một lớn một nhỏ.
Seokjin ra hiệu cho y tá ra ngoài, ngồi xuống ghế bên cạnh và ho khan vài tiếng:
“Xem ra tình trạng rất ổn.
Giờ nên xuất viện được rồi.”
Yoongi, từ khi nào đã mở mắt, nhìn xuống sóc nhỏ đang say ngủ trong lòng.
Nhẹ nhàng đặt đầu cậu trở lại gối, tay rút ra để ngồi dậy.
Anh nhìn Hoseok, nét mặt tràn đầy sự chăm sóc và dịu dàng.
“Anh nói nhỏ thôi… em ấy đang ngủ mà.”
Seokjin bất lực, chỉ biết lắc đầu nhìn hai người.
Dưới đây là phiên bản viết lại, giữ nhịp nhẹ nhàng, trầm ổn, thêm chi tiết cảm xúc và hình ảnh để câu chuyện mềm mại hơn:
---
Ngồi nhìn gương mặt Hoseok say ngủ, Seokjin không khỏi muốn nựng vài cái, nhưng cuối cùng đành thôi.
Hắn nhún vai, bước ra ngoài trước, để lại trong phòng hai con sóc nhỏ đang yên ắng bên nhau.
“Cậu đi làm giấy xuất viện đi, tôi xem Hoseok một lần nữa đã.”
“Được.”
Hắn ngoan ngoãn đáp, nhẹ nhàng rời phòng, để lại Hoseok trong sự yên tĩnh mơ màng của buổi sáng.
Seokjin cúi người, giọng trêu chọc: “Hoseok, em dậy rồi thì mở mắt đi, đừng giả vờ nữa.”
Cậu mở mắt, liếc nhìn Seokjin mỉm cười.
Thật ra, lúc Yoongi nói chuyện với Seokjin, cậu cũng đã thức, nhưng chỉ muốn giữ chút bất ngờ, giả vờ nhắm mắt thêm một lúc.
Seokjin đi lại, kiểm tra tổng quát lần cuối.
Mọi thứ đều ổn, không quá nặng, chỉ cần cẩn thận với dị ứng.
Cậu gật đầu nhẹ, rồi bất giác hỏi:
“À…
Namjoon và anh hai người sống ở đâu?”
Seokjin im lặng một lúc, rồi nở nụ cười ấm áp, giọng điềm tĩnh: “Cả hai vẫn ổn, đang thuê nhà ở khu Gangnam, Seoul.”
Hoseok định mở lời giúp gì đó, nhưng tiếng cửa mở báo hiệu có người vào khiến cậu thôi.
Yoongi bước vào, thân hình cao ráo, điềm tĩnh nhưng vẫn tỏa ra một hơi ấm quen thuộc.
Cậu nhìn hắn, định nói, nhưng lại giữ im lặng, chỉ nhấp nhô nụ cười nhẹ trên môi.
“Thôi, hai đứa định về gặp ba mẹ nhỉ?
Cố lên nhé.”
Seokjin mỉm cười, ánh mắt có chút tiếc nuối, như mang theo câu chuyện chưa kể.
Cậu không rõ lí do, nhưng cảm nhận được Kim gia, với lối sống cổ hủ, không dễ chấp nhận những điều khác biệt.
Yoongi đứng bên cạnh, giọng trầm, bâng khuâng.
“Kim gia muốn đứa cháu phải sinh ra theo nam nữ bình thường… không phải alpha và omega.
Cậu út có khả năng kế thừa cũng đã bỏ nhà ra đi, đến lượt Namjoon cũng không ngoại lệ.”
Hoseok giật mình.
Cậu và hắn… chẳng phải cũng giống vậy sao?
Cậu giương đôi mắt trong, nhìn Yoongi, và nhận ra hắn biết cậu đang nghĩ gì, nhưng không dám đối diện trực tiếp.
“Ngày hôm nay, tôi sẽ đưa em về nhà,” Yoongi nói, giọng dịu dàng mà chắc nịch.
“Nhưng tôi sẽ không vào cùng, sẽ đợi bên ngoài.”
Hoseok thở nhẹ, cảm giác ấm áp tràn lên từ trong lòng.
Dù bên ngoài thế nào, bên Yoongi bây giờ, cậu cảm thấy an toàn và được che chở.
---
Đã chỉnh sửa 25/11/2025
_______
Monn