[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 103,572
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[Soonhoon] Khát Vọng Tê Liệt
Chapter 20
Chapter 20
Điều cuối cùng Jihoon nhớ là cái thứ nhạc nhức óc vang lên trong tai cậu.
Cậu hoang mang không biết liệu câu chuyện đêm hôm qua có phải thật hay không, nhưng chiếc nhẫn sapphire đã chứng minh điều ngược lại.
Loạng choạng bước ra khỏi phòng ngủ, ngay lập tức gõ cửa phòng Jisoo.
"Jisoo!
Jisoo!
Anh có ở trong đó không?"
Cậu hét lên.
Ngay lập tức cậu có thể nghe thấy tiếng bước chân dồn dập chạy vội trên nền nhà, và Jisoo xuất hiện với đôi mắt tròn xoe.
Cậu nắm lấy tay anh, cảm giác ấm áp từ đôi tay ấy mang lại cho cậu chút sự sự an ủi cần thiết.
"Jisoo, anh phải nghe em nói."
Cậu nhìn thẳng vào mắt anh với ánh mắt đầy nghiêm túc.
"Anh đang nghe đây."
Jisoo nhướn mày.
"Anh phải—" Jihoon cắt ngang lời mình khi nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau anh.
"Anh phải làm gì?"
Jisoo nghiêng đầu sang một bên.
Cậu không để ý đến sự tò mò của anh.
Ánh mắt chạm phải đôi mắt nâu sẫm của một thứ gì đó thật dị dạng, cái nhìn của nó tràn đầy căm ghét.
Môi trên của nó cong lên với vẻ khinh bỉ khi nó nói ra những lời khiến sống lưng Jihoon lạnh toát: "Tao sẽ giết chết nó."
Vẻ khinh biệt biến mất khi Jisoo quay đi.
"Anh phải nghe những gì chúng em sắp nói!"
Soonyoung làm anh ấy quay về phía mình, cười nhẹ.
Hắn tiến tới, nắm lấy tay cậu và kéo cậu một cách thô bạo về phía hắn.
Cái siết tay của hắn thô ráp và chặt đến mức cậu suýt rụt lại khi hắn chạm vào bằng đôi tay lạnh buốt ấy.
"À, vậy đó là lý do Seokmin đang ở dưới nhà sao?"
"Gì cơ?
Seokmin?"
Cậu nhíu mày, bước lên một bước với vẻ ngạc nhiên.
Soonyoung kéo cậu lại như thể là một con thú cưng bị xích lại bởi chủ nhân, mà đúng là cậu thật sự là con thú cưng của hắn, một con thú.
"Ôi trời, em quên rồi sao Jihoon?"
Hắn nhìn cậu với đôi lông mày giật giật, có thể cảm nhận cơn thịnh nộ âm ỉ trong mắt hắn.
Jihoon cười xòa, nhưng tiếng cười chứa đầy lo lắng.
"Em quên mất, thật là hay quên!"
Cậu vẫy tay như thể chuyện không có gì lớn.
Jisoo nhìn hai người với biểu cảm khó đoán.
Hắn kéo Jihoon tiến về phía trước, ra hiệu cho cậu đi xuống lầu.
Cậu giật mình khi cảm nhận được một bàn tay đặt lên vai mình.
Quay lại và nuốt khan.
"Jihoon, trông em như vừa thấy ma vậy.
Mọi chuyện ổn chứ?"
Anh Jisoo nhướn mày.
Cậu gào thét trong lòng muốn kêu cứu nhưng không thể đành phải hất tay anh ra và đảo mắt.
"Dĩ nhiên là ổn rồi!"
Cậu quay mặt từ chối giao tiếp thêm với anh trai và ngay lập tức theo bước Soonyoung.
Cố gắng kìm nén tiếng hét trong lòng vì nếu cậu hét lên, ngôi nhà này sẽ biến thành một bể đầy máu.
Chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đã làm dạ dày cậu nhộn nhạo, và đôi chân cậu loạng choạng mỗi bước đi xuống cầu thang.
Mẹ của Jihoon đứng đó bên cạnh chồng bà, cả hai đang trò chuyện với nhau mà cậu không thể nghe thấy.
Seokmin ngồi bên cạnh bà ngoại, người có mái tóc xoăn tít như những lọn dây điện, họ thì thầm điều gì đó khiến cậu nở một nụ cười nhỏ.
"Anh sẽ đập gãy đầu gối của em nếu em dám đi xa khỏi anh, Jihoon," hắn lẩm bẩm.
Jihoon nhìn hắn, miệng há hốc.
Nỗi sợ hãi bên trong dần tắt lịm, cậu chỉnh lại tư thế, giả vờ như mình không nghe thấy gì.
Bà ngoại nhìn quét qua, ánh mắt sắc như dao xuyên thẳng vào Soonyoung.
Jisoo vội vàng đi xuống cầu thang và đến bên Seokmin, hôn nhẹ lên má anh ấy.
"Thưa cô chú Lee," Soonyoung gọi cha mẹ cậu, họ nhìn hắn với một nụ cười nhẹ.
Hắn quay sang và cười khẩy.
"Jihoon và cháu có điều muốn thông báo..."
Cậu quay mặt khỏi hắn và nhìn vào đám người đang ngồi trên sofa phía trước.
Seokmin nhìn cậu với đôi mắt lấp lánh sự phấn khích, trong khi bà ngoại ngồi bên cạnh thì ánh mắt đầy đa nghi.
Jihoon bắt gặp ánh mắt của cha mẹ, họ trông rất háo hức muốn biết chuyện gì điên xảy ra.
"Soonyoung và con...
ừm..."
Cậu lúng túng tìm từ cho phù hợp, trong khi Soonyoung vòng tay ôm lấy eo, giúp cậu tìm lại sự bình tĩnh nhưng chính hắn mới là người lấy đi sự bình tĩnh của cậu.
"Chúng con đã đính hôn!"
Jihoon giơ tay lên, chiếc nhẫn sapphire tím lấp lánh trong ánh sáng.
Mọi gương mặt đều chung một biểu cảm: sốc.
Bà ngoại đứng dậy và nhìn về phía hai người con của bà, những gương mặt đầy ngạc nhiên của họ nhanh chóng chuyển thành niềm vui sướng.
Họ vỗ tay, và Seokmin cũng làm theo, trong khi Jisoo nhìn tôi với ánh mắt đầy lo lắng.
"Người các người điên hết rồi sao?
Dừng lại trò lố bịch này ngay!"
Bà ngoại hét lên, rồi tát mạnh vào tay con gái, nhưng bà ấy phớt lờ như thể bà ngoại không hề tồn tại.
Cậu sợ hãi, ánh mắt của mẹ trống rỗng không còn hồn.
"Anh đã làm gì?"
Jihoon thì thầm hỏi hắn, cau mày nhìn.
"Em không thấy sao, Jihoon?
Họ đang chúc phúc cho chúng ta."
Hắn mỉm cười, nhưng cậu biết rằng họ không thể nào phấn khích như vậy.
Không cha mẹ tỉnh táo nào lại vui mừng khi con trai mình đính hôn ở độ tuổi trẻ như thế, chưa kể là đính hôn với một người đàn ông mà con họ vừa gặp.
"Seorin!"
Bà ngoại hét lên, rồi tát thẳng vào mặt mẹ cậu.
Jihoon rùng mình trước âm thanh đó, nó vang vọng khắp căn phòng.
Bà Lee chớp mắt và loạng choạng lùi lại, như thể vừa có điều gì đó trong não bà vừa kích nổ.
Cha cậu cũng dừng vỗ tay, lùi lại vài bước.
Bà ngoại quay sang Soonyoung, bước tới kéo lấy cà vạt của hắn.
"Mày đang làm gì gia đình tao?
Đồ quái vật!
Tao sẽ giết chết mày!"
Bà đẩy hắn ra rồi lao về phía chiếc túi của mình.
"Bà ơi?"
Cậu gọi, nhưng bà phớt lờ.
Jihoon cắn môi dưới, cảm nhận trái tim đập dồn dập và mồ hôi túa ra từ tay.
Bà lấy ra một cây cọc gỗ nhọn rồi lao về phía trước.
Seokmin và Jisoo kịp thời ngăn bà phát điên lại, trong khi mẹ vội vã lấy cây cọc khỏi tay bà.
"Tôi đã bảo bà ấy bị điên mà!"
Bố Jihoon nói, cau mày khi Jisoo và Seokmin phải đè bà ngoại xuống sàn.
Nghe thấy tiếng cười khẽ của Soonyoung, vẻ thích thú trên khuôn mặt hắn khiến cậu phát cáu.
"Xin chào?
Cảnh sát phải không?"
Cậu nghe mẹ nói qua điện thoại, trong khi bà ngoại vẫn đang nhục mạ Soonyoung không ngừng.
Hắn kéo Jihoon lại gần, vén một lọn tóc sau tai.
"Jihoon!
Tránh xa con quái vật đó ra!
Nó đang biến con một con vật của nó!"
Bà hét lên, cậu cảm nhận những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu dâng lên và rát bỏng nơi khóe mắt.
Không kịp suy nghĩ thêm, cậu bước về phía bà ngoại, cậu muốn ôm bà.
Jihoon muốn nói với mọi người rằng bà ấy không hề điên.
Nhưng điều đó chỉ có thể làm mọi thứ tồi tệ hơn, cậu không biết phải làm gì để cứu bà.
Soonyoung kéo cậu lại khiến cậu loạng choạng lùi về phía sau, rồi hắn quay Jihoon về phía hắn và siết chặt trong vòng tay vững chãi của hắn.
"Jisoo!
Túi của bà ấy!"
Soonyoung cau mày.
Ông Lee nhìn vào bên trong chiếc túi rồi ném nó xuống sàn.
"Bà... bà là đồ tâm thần!"
Ông hét lên khi một bàn tay người rơi ra khỏi túi.
Mẹ thở hổn hển, nước mắt đã tuôn trào.
"Xin làm ơn!
Chúng tôi vừa tìm thấy một bàn tay trong túi của bà ấy!"
Mẹ cậu cầu cứu qua điện thoại.
Cảnh tượng trước mắt trông chẳng khác gì một cuộc tàn sát, khi bà ngoại cầu xin cho mạng sống của mình, còn Jisoo và Seokmin vẫn ghim chặt bà trên sàn.
"Sao anh có thể làm vậy...
đồ khốn nạn."
Jihoon nguyền rủa hắn, ngước lên nhìn trong khi hắn nhìn xuống với đôi mắt lạnh lùng.
"Giờ thì chuyện tình của chúng ta sẽ không bị cản trở nữa, Jihoon."
Hắn mỉm cười khi tiếng còi xe cảnh sát vang inh ỏi trước nhà.