Khác [Sonilver] - Protect You Forever: Return of Mephiles (Remastered)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
217311928-256-k947327.jpg

[Sonilver] - Protect You Forever: Return Of Mephiles (Remastered)
Tác giả: _Surine_
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

-Đã được chỉnh sửa: 1/11/2024
-Bản gốc (đã thay thế): 9/3/2020 (7 chương )

[Only on Wattpad]

....

Cả thành phố rực sáng trong biển lửa, lộ rõ hình bóng của một con quái vật tàn nhẫn mang hình dáng giống như tên nhím đen sọc đỏ, hắn đã quay về với mục đích trả thù của mình.

Ôm lấy nỗi tuyệt vọng sâu thẳm vì người mà mình trân trọng nhất đã mất, Silver được đưa về chiều thời gian của Sonic.

Cứ tưởng đã thoát được khỏi sự truy lùng của hắn, nhưng không, hắn đã phát hiện ra...

Thể loại: Shortfic, hành động, có yếu tố lãng mạn.

Nhân vật không thuộc về tác giả, mục đích viết phi lợi nhuận!



tails​
 
[Sonilver] - Protect You Forever: Return Of Mephiles (Remastered)
Chương I: Sự hi sinh của Blaze


Một cơn khủng hoảng đã xảy ra.

Khói lửa bao trùm diện rộng toàn thành phố Crisis - nơi mà Silver, một cậu nhím màu trắng sở hữu khả năng ngoại cảm được sinh ra và sống tại đây, cứ lác đác vài giây thì lại xuất hiện vụ nổ đến từ nhiều tòa nhà cao tầng hiện đại.

Chúng sập xuống và đã khiến biết bao căn nhà bị phá hủy hoàn toàn trong thoáng chốc.

Đa số mọi người trong thành phố đều không qua khỏi, và một số ít thì lại thoát được nhưng cũng chẳng may mắn là bao nhiêu.

Tại một nơi nào đó trong khu vực, Silver và cô mèo màu tím với khả năng điều khiển lửa tên là Blaze đang gồng mình đánh nhau với một sinh vật máu lạnh mang hình dáng y hệt như Shadow, hắn được mọi người biết đến bằng cái tên Mephiles.

Hai người lao tới tấn công, nhưng tốc độ của hắn lại rất nhanh, liên tục né hết tất cả các đòn đánh của cả hai.

Hắn đột nhiên biến mất và dịch chuyển ngay ra phía sau của hai người, Blaze nhanh nhẹn hơn nên mới nhận thấy hắn với ý định đánh lén liền tránh đi chỗ khác, nhưng lại thất thần khi Silver vẫn không hay biết gì cả.

"Silver, phía sau cậu kìa!!!"

Nghe Blaze cảnh báo, Silver mới liền quay qua sau, trước khi bị hắn tung cho một cước vào người thì anh mới dùng ngay khả năng ngoại cảm của mình để khống chế cử động của hắn lại.

Cứ tưởng như thế là có thể ngăn hắn lại được, nhưng là đằng khác.

Hắn cười to, cả cơ thể vẫn cử động như thường làm Silver vô cùng sốc.

Hắn ta liền đưa chân đá vào hông anh khiến anh cũng phải va vào tường của một tòa nhà gần đó với với uy lực rất mạnh.

"Đầu hàng đi tên nhím ngu ngốc!

Thế giới này sẽ thuộc về ta!!"

Từ trong đống bê tông vỡ vụn, Silver cố gắng gượng dậy, anh chậm rãi đúng lên nhưng lại không được vững vàng mà cứ loạng choạng qua lại.

Đòn đánh vừa rồi của hắn có vẻ rất mạnh, đến nỗi xung quanh cơ thể và tay chân anh đều có vết thương.

Anh bắt đầu thấy khó hiểu và kì lạ ở đây, Mephiles hoàn toàn có thể tự do cử động, mặc dù đã bị anh dùng năng lực khống chế hắn lại.

"Chết tiệt!

Cái tên khốn khiếp...."

Nghe anh nói mà Mephiles mới cười lớn một cách thỏa mãn khi nhìn thấy tình trạng của cậu nhím trắng lúc này, hắn từ từ đến gần hơn.

Cảm nhận được từng bước chân nặng nề đáng sợ của hắn, anh liền thụt lùi lại một bước, cả cơ thể anh phát ra ánh sáng màu xanh lam, xung quanh anh là những mảnh bê tông lớn nhỏ bay lơ lửng.

Anh điều khiển cho chúng bay đến tấn công hắn, còn Mephiles, hắn thấy nhưng vẫn tỏ ra hết sức bình thường.

Hắn cứ đi, mặc kệ mấy đống bê tông đó bay đến và va vào hắn, hắn cũng không xi nhê gì cả.

Silver thấy vậy thì lại càng sốc hơn, nhưng trong giây lát anh lại cảm nhận được bản thân đang yếu đi, có vẻ như anh đã sử dụng hết toàn bộ sức mạnh để đánh nhau với hắn từ rất lâu rồi.

Thế là, anh mới gục ngã xuống.

Blaze chạy tới ngay phía trước anh, cô dang hai tay ra để che chở cho anh, Mephiles nhìn thấy cô thì hắn mới khựng chân, nhưng lại tỏ vẻ có chút thích thú với cô mèo màu tím này.

"Silver, cậu không sao chứ?"

Cô lên tiếng hỏi han anh, và đáp lại cô bằng một cái gật đầu nhẹ.

- "K-không sao, tớ vẫn ổn..."

Cô trừng mắt nhìn Mephiles một lúc lâu, vẻ mặt kiên định nhưng có pha chút tức giận càng khiến cho hắn cảm thấy vui sướng thỏa mãn hơn, hắn không nói gì cả nhưng lại nhếch mép cười thành tiếng, không phải bình thường mà là tiếng cười của sự khinh bỉ.

"Ngươi cười cái gì hả, Mephiles?

Nói mau, ngươi đến đây và phá hủy thế giới này với mục đích gì!?"

- Blaze dõng dạc gào lên không chút do dự khi thấy hắn ta tỏ ra khinh thường như vậy.

"Trả thù các ngươi, không để xót một tên nào."

- Hắn đáp lại chậm rãi từng câu từng chữ rõ ràng, cả cậu nhím trắng và cô mèo tím đó nghe thế thì mới xám xịt mặt mày.

"Cái gì?

Không để xót một tên nào sao?..."

Silver thầm nhắc lại câu nói ban nãy của Mephiles, nghe hắn bảo rằng là không để xót một tên nào thì anh mới sực nhớ ngay cái lúc mà hắn bị anh và hai cậu nhím khác là Sonic và Shadow tiêu diệt hắn khi hắn đã trong trạng thái hợp nhất với Iblis và biến thành Solaris.

Anh mới suy đoán ra ngay lời hắn nói, sau khi hắn ta trừ khử được anh rồi thì chắc chắn hắn sẽ nhắm đến hai người đó.

"Không thể nào!?

Bọn ta đã xóa bỏ sự tồn tại của ngươi rồi kia mà?..."

- Silver liền gào lên, không thể nào tin vào một chuyện kẻ bị giết chết lại hồi sinh lại được.

Việc này thật sự quá kì quặc và vô lí vô cùng.

"Ngươi không cần phải biết, tất cả các ngươi phải nếm chịu nỗi đau từ ta, hôm nay chính ta sẽ tiễn các ngươi xuống địa ngục!"

Hắn ta cười lớn một cách sung sướng rồi tiếp tục cất bước từ từ đến gần hai người hơn.

"Này Silver, cậu mau chóng rời khỏi đây đi.

Tớ sẽ thay cậu đánh bại hắn ta, vậy nên đừng lo cho tớ mà hãy chạy ngay đi!"

- Blaze chợt lên tiếng.

"Nhưng..."

"Không nhưng gì hết, chạy đi!!!"

Cô gào lên nhưng anh vẫn cố chấp không nghe, đôi mắt màu hổ phách ấy cứ nhìn cô chằm chằm như người vô hồn, với cỡ này thì ngay cả cô và anh cũng chẳng có cơ hội nào để đánh bại được hắn cả.

Nếu vậy thì chắc chắn cô sẽ chết mất, nhưng anh lại không thề muốn chuyện này xảy ra một tí nào cả.

Cô chết đi, không lẽ tình bạn giữa anh và cô cũng sẽ biến mất theo?

Anh chỉ có cô là người bạn thân nhất của mình, hơn nữa anh coi cô như "chị gái" của mình.

Nếu anh để cô chết, anh sẽ không còn ai để làm bạn, không còn ai cùng anh chia sẻ những vui buồn.

Anh thật sự yêu quý cô hơn bất cứ ai, hơn bất cứ điều gì, không ai có thể chia cắt tình bạn cao cả giữa cô và anh được.

Anh không can tâm!

"Làm ơn, hãy tin tớ đi.

Tớ sẽ thay cậu tiêu diệt hắn.

Cho nên, tớ xin cậu đấy, mau chạy đi..."

- Cô nài nỉ cầu xin anh.

"Nhưng cậu là bạn thân nhất của tớ, tớ sẽ sống như thế nào nếu không có cậu chứ!?"

Blaze im lặng không nói thêm một câu nào cả, cô quay sang Mephiles và liền động thủ với tư thế sẵn sàng của mình

- "Xin lỗi cậu, Silver..."

"Có ngon thì tìm một chỗ nào đó đánh với ta đi này, đồ quái vật!!!"

- Cô hùng hổ xông đến phía trước rồi biến mất trong đám lửa.

Còn Mephiles, trước khi đuổi theo cô hắn không ngừng trừng mắt nhìn Silver, ánh mắt đó của hắn đã nói lên rằng chắc chắn hắn sẽ quay lại tìm anh để tiêu diệt.

Và ngay sau đó, hắn ta đi mất.

Silver cảm nhận được khóe mắt mình cay lên.

Thế nhưng, từng giọt lệ ấy cứ mãi không ngừng lăn dài hai bên má khiến anh không thể tự mình kiểm soát được chúng cả.

"Blaze....Không...BLAZE!!!!"

Anh gào lên trong sự tuyệt vọng, nhưng đồng thời cũng không thể chống chịu được sự tổn thương mà Mephiles đã gây ra với anh, anh liền bất tỉnh ngay lập tức.

Và một lúc sau tại một góc nào đó trong thành phố, một cánh cổng không gian kì lạ xuất hiện.

Bên trong, một cậu nhím màu xanh bước ra và bất ngờ trước khung cảnh mà mình tận mắt nhìn thấy...
 
[Sonilver] - Protect You Forever: Return Of Mephiles (Remastered)
Chương II: Nỗi sợ hãi của Silver


Hai ngày sau đó.

Kể từ khi trận chiến giữa cậu nhím đến từ tương lai đó và Mephiles, lúc này Silver đang nằm bất tỉnh trên giường tại nhà của Sonic.

Và tất nhiên Tails, Knuckles, Amy và Shadow cũng có mặt ở đó để xem tình hình của cậu nhím trắng đó ra sao rồi.

Mọi người đều đều hỏi han vì sao Silver lại ra nông nỗi như vậy thì Sonic mới kể lại sự việc từ hôm đó, cụ thể là khi cậu nhím xanh đó dùng Chaos Emerald để du hành đến chiều không gian của Silver để tham quan thì mới nhận ra là toàn thành phố bị nhấn chìm trong lửa khói mịt mù, nhưng vì tò mò không biết nguyên nhân vì sao lại thành như vậy nên anh mới chạy xung quanh để xem tình hình.

Và đúng lúc khi anh vừa đi ngang qua tòa nhà cao tầng nào đó thì mới bắt gặp cảnh tượng cô mèo màu tím là Blaze toàn thân đẫm máu nằm bất động dưới chân của Mephiles.

Sau khi hắn ta cười thõa mãn đi mất thì anh mới chạy xồng xộc tới chỗ của cô để kiểm tra nhưng sốc ngang một điều là cô đã tắt thở.

Sonic khẳng định với mọi người là cô đã chết, bởi anh đã kiểm tra mạch tim và hơi thở của cô.

Và sau đó, anh còn kể rằng là mình còn vô tình nhìn thấy bóng dáng của một cậu nhím nằm không cách xa chỗ cái xác của Blaze, thế nên anh mới đi lại chỗ đó xem sao và phát hiện ra cậu nhím đó chính là Silver đang nằm gục tại đó với cơ thể thì hàng chục vết thương.

Sonic liền kiểm tra hơi thở của cậu nhím và thật may khi cậu nhím chỉ đang bất tỉnh thôi, sau đó Sonic không suy nghĩ nhiều mà liền mang Silver về chiều không gian của mình để chữa vết thương cho cậu nhím trắng đó.

Sonic vừa kể xong một loạt thì ai cũng đều ngạc nhiên cả.

Trong khi thời gian cứ trôi qua mà Silver vẫn chưa thể tỉnh lại, và chỉ chừng một tiếng sau đó, khi cây kim đồng hồ điểm đúng sáu giờ chiều thì mọi người mới loay hoay chuẩn bị ra về.

"Thôi cũng muộn rồi, tớ về nhé."

- Tails lên tiếng.

"Ừ, đành vậy."

- Sonic hờ hững đáp lại.

"Thế ai sẽ chăm sóc cho Silver đây?"

- Knuckles thở dài.

Sonic nhìn Knuckles mà tỏ vẻ khó hiểu trên gương mặt.

- "Đương nhiên là tôi rồi.

Cậu ấy ở trong nhà tôi mà.

Anh hỏi cái gì nghe lạ vậy?"

"Ừmm...Hay là để tớ ở lại giúp cậu chăm sóc cho cậu ấy?

Tớ cảm thấy cậu không thể trông chừng cậu ấy vì bản tính quá vô tư của cậu đấy."

- Amy mỉm cười đáp.

Sonic tròn mắt nhìn cô bạn màu hồng đó.

- "Hể??..."

Tails quay qua Sonic.

- "Cậu ấy nói cũng đúng đấy, Sonic.

Tại vì cậu lúc nào cũng như vậy nên cậu ấy mới không an tâm khi để cho cậu chăm sóc nên cậu ấy mới nói như vậy thôi."

Knuckles nghe vậy thì mới tặc lưỡi.

- "Cái tật của cậu ta nghe có vẻ khó bỏ quá ha?"

"Thôi nào, mấy cậu đừng nói như vậy chứ.

Tớ biết tauy có hơi hờ hững vô tâm nhưng trong lòng cậu ấy tốt bụng và rất biết quan tâm đến tớ mà!"

"Ảo tưởng sức mạnh quá rồi đó bà nội."

- Sonic mặt mày nhăn nhó đáp lại.

"Nè, vậy thì cho tớ ở lại nhà của cậu được không?"

- Amy quay qua hỏi Sonic.

"Tùy cậu.

Làm gì thì làm."

- Sonic bình thản trả lời một cách cộc lốc.

"Cảm ơn cậu nhiều lắm."

- Cô vui vẻ mỉm cười.

Sonic chợt quay qua Shadow thì mới để ý thấy anh ta đang nhìn mình bằng ánh mắt trông có vẻ là đang xem thường cậu nhím, anh ta cũng quay hoắt qua chỗ khác rồi hừ lạnh một tiếng.

"Để xem một tên nhím ngốc nghếch vô trách nhiệm như cậu có thể làm nên được trò gì."

"Anh im hộ tôi dùm một cái đê!"

Và ngay sau đó, tất cả mọi người chào tạm biệt Sonic và đi về nhà của mình.

Và lúc này đây ngôi nhà ấy giờ chỉ còn mỗi Sonic, Amy và Silver vẫn đang còn nằm bất động trên giường.

Trời đã sập tối, Amy thấy vậy thì mới liền mở cửa phòng ra, trước khi cô đóng cửa thì cô mới liền hỏi Sonic.

- "Tớ sẽ chuẩn bị bữa tối, cậu ráng chờ một lúc nhé?"

"Ừ, nhờ cậu vậy."

Amy đóng cửa lại rồi đi xuống bếp để Sonic ở lại trong căn phòng, quan sát trên người của cậu nhím trắng đó một lúc, anh mới thấy hơi xót vì chỗ nào cũng có vết thương, chắc có lẽ là Silver đã phải chống chịu rất nhiều khi phải đối đầu với cái tên tàn nhẫn mang hình dáng y hệt như Shadow ấy.

"Cậu định ngủ đến khi nào nữa đây hả?"

- Sonic chợt lầm bầm trong miệng một câu như vậy vì cho đến bây giờ cũng hơn nửa tiếng rồi cậu nhím trắng vẫn chưa tỉnh lại, vì thế mà anh mới nhận ra là mình bắt đầu thiếu kiên nhẫn tới mức muốn đi đâu đó ra khỏi căn phòng này, không khí trong này đối với anh thật sự quá ngột ngạt và không phù hợp với một tên lúc nào cũng sùng bái sự tự do tự tại của mình.

Sonic không chịu đựng được lâu nên đã đứng dậy, quyết định đi ra ngoài để giết thời gian dạo nhanh xung quanh thành phố.

Anh đi mở cửa phòng, lén lút ra khỏi nhà để tránh bị Amy phát hiện, sau khi hoàn toàn đứng trước căn nhà nhỏ của mình, anh mới chạy đi mất.

Tầm khoảng hơn một tiếng sau đó, Silver mới có dấu hiệu tỉnh lại.

Lúc này anh mới mở hí đôi mắt ra và nhìn xung quanh mọi nơi, không phải là khung cảnh rực lửa của thành phố mà đơn giản là một căn phòng.

"Chuyện gì đã xảy ra?......Mình đang ở đâu đây?"

"Ô!

Cậu tỉnh rồi đấy à?"

- Sonic vừa mở cửa phòng thì mới thấy Silver cũng vừa tỉnh lại.

Silver vừa gặp Sonic thì mới ngạc nhiên.

- "Là cậu đó sao, Sonic?

Nhưng mà đây là đâu?"

Nghe vậy thì Sonic đột nhiên phì cười.

- "Đồ ngốc!

Nhà của tôi chứ còn ở đâu nữa!"

"Nhà?...Khoan đã, thế còn Blaze thì sao?..."

"À thì....Lúc tôi qua chiều không gian của cậu, tôi vô tình chạy qua tòa nhà nào đó thì phát hiện ra là Blaze....."

"Cô ấy làm sao?

Cậu mau nói đi chứ?"

- Silver thất thần nhảy xuống giường nắm lấy hai vai của Sonic lắc mạnh.

Ngậm ngùi được một hồi, Sonic cũng đành phải thẳng thắn đáp lại.

- "Xin lỗi cậu......Cô ấy chết rồi."

"Cái gì?

Chết sa-...ư!!!..."

- Cơn đau nhức đến từ vết thương xung quanh cơ thể của Silver làm cậu nhím không chịu nổi mà phải ngã khụy.

Sonic hốt hoảng đỡ anh ngồi dậy rồi đưa lại về trên giường.

"Đừng cử động mạnh quá, vết thương bị rách bây giờ đó!"

Silver im lặng, nhưng cũng không thể thoát khỏi cơn sốc khi nghe chính miệng từ Sonic nói, gương mặt của anh bắt đầu tái nhợt lại.

Khuôn mặt anh tràn trề sự tức giận nhưng pha chút sự sợ hãi, không hiểu sao mà nước mắt đột nhiên xuất hiện đang đọng lại trên khoé mắt mình nhưng anh vẫn cố kìm nén không cho nó rơi xuống.

Silver ghim thật chặt tấm chăn giường, anh nghiến răng rồi dang tay đấm một phát mạnh vào phía tường đằng sau lưng mình.

"Con quái vật chết tiệt đó!

Tại sao chứ?...."

"Con quái vật?...Không lẽ nào là Mephiles sao?..."

Nghe Sonic chầm chậm hỏi như vậy thì Silver mới lập tức gật đầu.

"Đúng.

Cái tên đó.....từ khi hắn ta đột ngột xuất hiện, hắn đã cướp đi mạng sống của tất cả mọi người, kể cả gia đình tôi và Blaze nữa....Hắn dồn ép cả tôi cà mọi người vào con đường cùng, biến nơi sinh sống của bọn tôi trở thành địa ngục chết chóc."

"Nhưng mà nếu như không lầm thì cậu, tôi và Shadow đã xóa bỏ sự tồn tại của hắn từ lâu rồi mà?"

"Tôi không biết làm cách cách nào mà hắn thoát ra được, nhưng hắn đến chiều không gian của tôi là để trả thù...Cậu cũng nên cẩn thận với hắn ta đi, rất có thể nếu như hắn ta trừ khử được tôi rồi thì cậu chính là mục tiêu tiếp theo đấy...."

Nói đến đó thì cả hai cậu nhím đột ngột im lặng.

Không khí trong căng phòng trong thoáng chốc trở nên vô thanh chỉ trừ tiếng tích tắc của đồng hồ.

"Giờ tôi không còn ai cả, Blaze đã chết, mọi người đều bị hắn giết, thành phố đã bị thiêu rụi, tôi không khác gì là kẻ vô gia cư."

Sonic thấy thế thì liền vỗ vai trấn an.

- "Đừng lo lắng, tuy Blaze đã không còn nhưng cô ấy vẫn là bạn của cậu mà.

Còn có cả tôi và những người khác nữa.

Chúng ta vẫn luôn là bạn cậu."

"Thật chứ?"

"Tất nhiên rồi.

Cậu không tin tôi sao?

Là bạn bè thì phải tin tưởng lẫn nhau chứ.

Với lại trong tình trạng của cậu ngay lúc này thì tôi nghĩ cậu nên ở đây cùng với tôi đi ha."

"Cảm ơn cậu.

Thật ngại quá."

"Cậu khách sáo quá rồi.

Cứ thoải mái ở đây là được, hơn nữa tôi ở một mình cũng hơi cô đơn một chút nhưng có thêm cậu nữa thì lại thú vị hơn thì sao?"
 
[Sonilver] - Protect You Forever: Return Of Mephiles (Remastered)
Chương III: Nụ cười và nước mắt


Sau khi trò chuyện được một lúc, Sonic hỏi anh có muốn uống gì không.

Anh trả lời là chỉ muốn một cốc nước thôi nên Sonic đã lặn lội xuống bếp lấy cho cậu nhím.

Nhân tiện luôn là Sonic đã báo với Amy là Silver tỉnh lại rồi nên cô thật sự rất vui mừng.

Sau đó, Sonic mới chạy lên phòng ngủ với trên tay là một cốc nước nhỏ, anh vào phòng rồi đặt lên bàn kế bên chiếc giường.

"Nè, của cậu đây."

"Cảm ơn."

- Silver đáp lại mà khuôn mặt vẫn hiện lên sự buồn bã ở trên đó.

Sonic để ý thấy thì mới thở dài ngồi xuống kế bên Silver.

"Vẫn còn buồn lắm sao?

Tôi nghĩ cậu nên gạt bỏ qua chuyện này sang một bên, bây giờ cậu đang ở chiều không gian của tôi rồi nên cứ yên tâm thích nghi với cuộc sống ở đây đi."

Silver lẳng lặng gật đầu không đáp lại, anh với tay lấy cốc nước ở trên bàn mà lúc nãy Sonic vừa mang lên.

"Cậu nằm đây nghỉ ngơi đi nhé.

Tôi qua xưởng của Tails một lúc đã."

Sonic đứng lên định rời đi nhưng bất chợt Silver giữ tay anh lại.

- "Chăm sóc cho tôi mà lại bỏ đi như vậy à?

Cậu đúng là đồ vô tâm."

"Gì chứ?

Làm gì có!"

- Sonic cười trừ, hai bên má của nhím xanh chợt phồng lên, ửng hồng trông rất dễ thương.

"Có..."

- Silver nhếch môi.

"Không có!"

- Sonic càng đỏ mặt hơn.

"Tôi nói là có."

"Không có!!!"

Sonic gào lên mà mặt mày đỏ bừng xì khói, anh phũng phịu quay mặt ra hướng khác tỏ ra giận dỗi.

Silver trông thấy cái mặt đỏ bừng đó thì không thể chịu thêm được nữa, liền phì cười một cái rồi mới cười ha hả một cách tự nhiên.

Nếu như tính từ lúc còn sinh sống trong thành phố bị thiêu rụi tàn phá ấy, thì không biết rằng đây có phải là lần đầu tiên Silver cười nhiều đến như vậy hay không nhưng trông có vẻ như là cười một cách say sưa thì phải.

"Nè, bộ có gì đáng cười sao?

Mà tôi thấy cái mặt cậu trông hạnh phúc quá ha?

Từ lúc nào cậu lại như vậy hả?"

- Sonic nhếch môi cười trừ liếc nhẹ qua nhím trắng đó vẫn còn đang hăng say cười

"Ừ.

Tôi nghĩ chắc là từ khi..."

- Nụ cười bất ngờ bị dập tắt bởi hình bóng của cô mèo màu tím hiện lên trong tâm trí của cậu nhím trắng đó, anh bắt đầu cảm thấy sự trống rỗng đang được mở rộng ở trong lồng ngực.

Để rồi từng giọt lệ tinh khiết lại xuất hiện hai bên khóe mắt, chúng lần lượt lăn xuống đều đều, dù có cố kìm đến mấy thì cũng không thể khiến cho chúng dừng lại.

Mặt cúi gầm xuống đối diện với chiếc chăn giường màu tráng tinh khôi, Silver khẽ khóc trong sự đau đớn và sợ hãi tột độ.

"Tại sao...tôi lại khóc thế này...?"

Thầm lặng nói một câu bằng chất giọng run rẩy, anh tự hỏi vì sao bản thân mình lại rơi nước mắt chỉ vì nhớ đến hình ảnh đó?

Anh nhớ lại, lúc Blaze còn sống thì hiếm khi nào cô và anh cùng cười đùa vui vẻ với nhau, vốn mang thân phận là một công chúa đến từ chiều không gian khác, nên lúc nào cô cũng bận bịu với công việc của mình và số lần đến thăm chiều không gian của anh là rất ít.

Nhưng với những khoảng lần đó cũng đã đủ để cô và anh càng thân thiết vui vẻ cười nói với nhau hơn rồi.

Bây giờ Blaze đã vĩnh viễn không còn, thế nên là anh cũng chẳng thể có cơ hội nào để được bên cạnh cô để được như trước nữa.

Giá như trước kia cô có thể đến thăm anh nhiều hơn, làm anh vui vẻ hơn thì biết đâu lần này anh có thể cười nhiều hơn?

Suy ngẫm đến đây thì lồng ngực lại càng thêm quặn đau, nhưng lại cảm giác được điều gì đó bất thường sắp sửa đến từ phía kế bên mình, Silver mới ngược lên và quay qua thì bất chợt khuôn mặt của Sonic từ từ tiến gần sát với khuôn mặt của mình.

Hai bàn tay của cậu nhím xanh ấy áp nhẹ vào đôi má ngượng ngùng đỏ rần của anh.

Sonic dùng ngón tay cái của mình lau khô nước mắt cho anh.

"Sonic, c-cậu định làm gì vậy?

Còn chuyện cậu tới chỗ Tails thì sao?"

Sonic gạt qua câu nói ấy một bên mà đặt ngón tay lên môi cậu nhím trắng, ánh mắt dịu dàng nhìn thẳng vào đôi mắt màu hổ phách đó.

"Shhhhhhh...Đừng nói gì cả...Cậu chỉ cần ngồi yên là được rồi.

Từ giờ trở đi, cho dù có chuyện gì xảy ra nhưng cậu sẽ không còn cảm thấy cô đơn nữa.

Bởi vì chính tôi đây sẽ ở bên cạnh cậu mãi mãi."

Ngay lập tức, môi của Sonic từ từ chạm vào môi của Silver.

Trong thoáng chốc Silver sốc lên rồi đỏ mặt, nụ hôn ấy say đắm đến nỗi cũng không thể kháng cự lại được, Silver thả lỏng cơ thể vòng tay qua hông Sonic, nhắm mắt lại và chìm vào nụ hôn ấm áp ấy.

Còn Sonic thì lại ngạc nhiên về điều này vì Silver không thề có một chút vùng vẫy, chống cự hay sợ sệt gì cả.

Chỉ vài giây sau, họ chậm rãi tách môi ra.

Silver băn khoăn đỏ mặt, anh không hiểu chuyện gì vừa xảy ra với mình cả nên tỏ ra ngây thơ.

"Sonic, tại sao cậu lại-..."

Chưa nói hết câu Sonic tiến lại gần thì thầm vào tai anh.

- "Vì anh yêu em, Silver."

Nghe câu đó xong thì nhím trắng mới lập tức sốc lên một hồi, sau đó từ cơn sốc ấy lại chuyển qua vẻ ngượng ngùng lúng túng trên khuôn mặt đỏ bừng của mình.

"Thật đáng yêu làm sao!...".

- Sonic nhếch môi.

"C-cậu...nói cái gì vậy?

Cậu đang đùa tôi đấy à?"

- Silver tức giận nói rồi khuôn mặt anh càng đỏ rần hơn trước.

"Không thề."

Sonic bất chợt giữ lấy đôi vai Silver và trao thêm cho anh thêm một nụ hôn khác.

Silver không chịu nổi nên đã nhanh chóng đẩy Sonic ra.

"Cậu làm cái quái gì vậy Sonic, đủ rồi đó!!"

"Xin lỗi.

Tại vì em cứ như thế nên anh không thể kiềm chế bản thân mình được nữa."

Silver nghe vậy thì cũng phải ngậm ngùi im lặng, mặt cậu nhím liền quay hoắt ra phía ngoài cửa sổ.

"Hmph!

Một kẻ vô tâm vô tình chỉ biết chạy và chạy như cậu thôi thì đừng có tự cho rằng là sẽ ở bên cạnh tôi suốt đời.

Cậu chỉ giỏi khoác lác là đến cùng!"

"Vô tâm thì đã sao?

Anh nói rồi, anh sẽ bên cạnh em mãi mãi.

Đó là sự thật."

"Nếu như tôi không tin cậu thì sao?"

"Thì anh sẽ......"

Sonic lập tức phóng lên giường và ghim nhím trắng xuống.

Silver đột ngột bị Sonic đè xuống như vậy, anh mới cố gắng chống cự để thoát ra cho bằng được, nhưng vì bị Sonic ấn mạnh hai bên bả vai kèm theo cơn đau nhức trên cơ thể nữa nên có cố thì cũng không được, vì vậy Silver mới bắt đầu bất lực trong gương mặt ửng hồng của mình.

"Nếu em làm được việc này, anh sẽ buông em ra, còn không thì em hiểu chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo rồi đấy."

"Cậu đang làm đau tôi đấy, nói gì thì nói nhanh đi!"

Sonic im lặng được một lúc thì tự nhiên lại nhếch môi cười.

- "Vậy thì nói "em yêu anh" đi.

Anh sẽ buông nếu em nói được câu đó."

Silver chợt tức giận.

- "C-Cái gì?

Cậu bị mất não rồi đó hả?"

"Sao vậy?

Em không nói được à?

Hay để anh làm em nói vậy."

Sonic cúi xuống sát mặt nhím trắng định giở trò thì Silver mới liền hốt hoảng.

- "K-Khoan đã, tôi nói, vậy là vừa lòng cậu."

Dứt lời thì Silver mới ngậm ngùi và cắn chặt môi mình, cậu nhím đang thật sự rất lưỡng lự chỉ vì cái tên xanh lè xanh lét ngay trước mặt mình, nói thì mới thả, còn không thì cũng biết kết quả sẽ như thế nào."

"Còn chờ gì nữa?

Em mau nói đi."

- Sonic bắt đầu mất kiên nhẫn khi thấy nhím trắng cứ mãi do dự không thôi.

"E-Em....Em yêu anh..."

- Silver lắp bắp đáp lại và khuôn mặt lại càng đỏ rần hơn.

Nghe được như vậy thì Sonic mới thỏa mãn, nhưng bỗng dưng lại chợt phì cười một cách kì lạ, anh liền buông Silver ra rồi lại tiếp tục ôm bụng cười ha hả, còn Silver thì ngồi dậy nhìn Sonic bằng cái vẻ mặt nhăn nhó khó hiểu của mình.

"Cười cái gì vậy hả?

Tên ngốc biến thái kia?"

"Ngây thơ chết đi được!

Em vẫn không thay đổi được gì nhiều ha."

"Gì cơ?"

"Vẫn không biết sao?

Tại vì em bảo là không tin anh nên anh mới nghĩ ra cách này để khiến cho em phải tin anh.

Câu lúc nãy mà anh mới bảo em nói, nếu như yêu rồi thì phải tin, đúng chứ?"

Silver chợt thở dài.

- "Ra là cậu dụ tôi.

Cậu được lắm.

Tôi chịu thua cậu luôn rồi."

Nhím xanh chợt ngưng cười lại, anh bắt đầu tỏ ra phong thái nghiêm túc trên khuôn mặt mình làm Silver vô cùng ngạc nhiên.

- "Vậy thì nói thật đi, em có thật sự tin là anh sẽ ở bên cạnh em suốt đời hay không?"

"Đành phải vậy thôi.

Tôi cũng không còn cách nào khác ngoài việc phải tin vào cậu."

Sonic đột nhiên quay qua nhím trắng, anh liền nhanh chóng nắm chặt lấy đôi bàn tay đã được băng bó ấy.

- "Đừng nói như thế, nhất định là phải vậy rồi."

Sonic trầm giọng nói, và đôi má của Silver cũng phải ửng đỏ lên vì lời đó.

Hai cậu nhím không để ý thấy chiếc cửa phòng đang bị hé mở từ lâu, và hai người cũng không biết rằng Amy đang quan sát họ từ phía sau cánh cửa.

Hoá ra cô đã theo dõi họ từ đầu, cô cắn môi, tay cô áp chặt vào ngực, tim cô đau nhói cứ như ai đó đang bóp chặt.

Không chấp nhận được sự thật ngay trước mắt mình, cô không ngần ngại mà đạp cánh cửa xông vào.
 
[Sonilver] - Protect You Forever: Return Of Mephiles (Remastered)
Chương IV: Vì tôi yêu cậu ấy


Amy đạp cửa đi ngay vào trong căn phòng cùng với vẻ mặt vô cùng tức giận, bây giờ cô không thể kiểm soát được cảm xúc của bản thân mình.

Mặt thì giận dữ nhưng nhìn kĩ thì hình như hai bên khóe mắt của cô bắt đầu đọng lại giọt nước trên đó từ lúc nào rồi.

"A-Amy?"

- Cả Sonic và Silver đều đồng thanh trong sự ngạc nhiên khi thấy cô xông vào phòng cùng với vẻ mặt đó của cô.

Cả cơ thể cô có chút run rẩy, nhưng vẫn cố gắng di chuyển đứng đối diện với Sonic, cô đơ mắt và nhìn thẳng vào nhím xanh mà lồng ngực cô nhói đau vô cùng vì cô vừa chứng kiến cái cảnh mà cô không nên nhìn, đúng hơn thì nó không bao giờ sẽ xảy ra.

Trái lại với suy nghĩ của cô, nó lại có thật.

"Sonic, tại sao cậu lại làm vậy?..."

Cô cắn môi hỏi Sonic, nhưng đáp lại cô lại là một sự im lặng đến bất thường đến từ phía của cậu nhím.

Ban nãy lúc cô xông vào thì anh còn ngạc nhiên lên tiếng gọi tên cô, nhưng cho đến khi cô hỏi anh một câu như vậy thì anh lại im phăng phắc.

Amy không kiên nhẫn được lâu, cô liền lao tới túm hai bên vai của Sonic rồi lắc mạnh.

Vừa lắc cậu nhím, cô cũng vừa rơi nước mắt, nhưng cô vẫn cố gắng kìm nén chúng lại, bởi vì trước khi vỡ òa cô lại thật sự rất muốn hỏi anh cho ra lẽ.

"Cậu mau nói cái gì đi chứ, Sonic?...Tại sao cậu lại...làm như vậy với cậu ấy?...."

Một lần nữa cô lại đón nhận sự hờ hững từ nhím xanh, nhưng lần này anh lại tối sầm mặt mày rồi quay đầu ra hướng khác.

Amy rất sốc với hành động vừa rồi của anh, nhìn như vậy mà tim cô lại càng đau nhói hơn như bị ai đó xát muối lên đó vậy.

Trong cuộc đời cô thì đã có nhiều lúc anh hay tỏ ra thờ ơ với mình, nhưng lần này thì lại khác, cô có cảm giác cứ như là một thái độ xa cách và lạnh lùng vô cảm đến từ anh vậy.

"Amy...Chuyện này....".

Silver nhỏ giọng gọi tên cô, nhìn thấy Amy trong tình trạng lúc này, nhím trắng mới thấy lo lắng và bắt đầu cảm thấy bản thân có lỗi trong chuyện này, chỉ vì anh ở đây mà đã gây ra mâu thuẫn giữa hai người.

Nghĩ tới đó, hai bàn tay lại run rẩy tột độ, anh siết chặt lại rồi nhắm mắt cúi đầu.

"Xin lỗi cậu, nếu như tôi không ở đây thì-..."

"Silver, không phải là lỗi của cậu...Cậu đừng nói nữa..."

- Amy trầm giọng ngắt lời nhím trắng làm anh có chút ngạc nhiên trong lời nói của cô.

"Tôi đã biết hết mọi chuyện rồi.

Từ lúc Sonic đi xuống bếp và chạy lên đây, tôi đã đi theo và núp ngay sau cánh cửa của căn phòng này..."

Amy đáp lại, nhưng lại bằng quả giọng nghẹn ngào của mình.

Cô thật sự đau lắm rồi, sự tức giận ban nãy của cô đã không còn, thay vào đó là cả một nỗi buồn sâu thăm thẳm ẩn trong đôi mắt đẫm lệ ấy.

Đôi bàn tay run rẩy của cô lại vô thức nắm lấy bàn tay của Sonic.

"Sonic, trả lời cho tớ biết đi, vì sao cậu lại...làm như vậy với-..."

"Cậu muốn biết sao?..."

- Sonic đột ngột cắt ngang lời cô, lúc này vẻ mặt anh lại trở nên vô cảm hơn lúc nãy, anh nhìn cô một hồi, rồi mới liền giật tay mình ra khỏi đôi bàn tay đang níu giữ của cô.

Còn Amy, cô lại bất ngờ trước hành động đó của Sonic.

"Được thôi.

Nếu đã như vậy thì tôi sẽ nói cho cậu biết lí do mà tôi lại làm như vậy với cậu ấy."

- Sonic lạnh giọng nói vói cô thì lại tới gần Silver và hôn vào bên má của cậu nhím trắng một cái, và thế là một cú sốc lại hiện lên trên mặt của cả cậu nhím và Amy.

"Bất ngờ lắm sao?

Chỉ đơn giản thôi mà, vì tôi yêu cậu ấy."

Nghe vậy thì đôi đồng tử của cô mới co lại dần, chưa bao giờ mà cô lại thấy bất mãn đến như vậy bởi vì Sonic, người mà cô lúc nào cũng không ngừng theo đuổi để có được tình cảm từ cậu nhím xanh đó, bây giờ lại phải lòng với cậu nhím trắng đến từ tương lai.

Amy chợt trở nên giận dữ, cô lấy ra cây búa Piko, là vũ khí mà cô thường hay chiến đấu từ trước đến giờ, cô bắt đầu mất đi kiểm soát của bản thân, tay đưa cây búa lên định tấn công Sonic thì lại bị anh chụp lại.

"Sonic, không thể nào như vậy được!!!

Tôi không tin là cậu lại thay đổi nhiều đến như vậy!!!

Tôi không tin!!!"

- Amy gào lên.

"Thế thì đã ra làm sao?

Cậu có biết là tôi đã kiên nhẫn nhịn cậu đủ lâu rồi không?

Tất cả những việc cậu làm đối với tôi thì chúng đều phiền phức vô cùng!

Vì vậy xin cậu luôn đấy, làm ơn tránh xa tôi ra, đừng làm phiền đến cuộc sống của tôi và cũng để cho tôi được tự do theo ý muốn của mình có được không?"

- Sonic cũng gào lên đáp trả lại cô.

Ngay sau đó, một luồng khí lạnh lẽo bao trùm cả căn phòng, nó phát ra từ phía Amy làm cả Sonic và Silver cảm nhận được đều lạnh hết sống lưng.

Khuôn mặt cô trong thoáng chốc liền tối sầm lại, cô nhìn Sonic bằng ánh mắt thù địch, lúc này đây cô không chỉ giận dữ mà đồng thời lồng ngực cô lại đau đớn vô cùng.

"Sonic....rồi cậu sẽ phải hối hận với những gì cậu vừa nói, tôi cá chắc là sẽ không có người dễ thương thứ hai xuất hiện trước mặt cậu....Nhất định là sẽ không bao giờ....

Không bao giờ.......

KHÔNG BAO GIỜ!!!!!"

Amy nhanh chóng rời khỏi căn phòng, vừa chạy đi cô vừa không ngừng liên tục vỡ òa trong sự tuyệt vọng, không ngờ ngày này lại xảy ra, và ngay chính cô cũng không thể đoán trước được mọi chuyện sẽ thành ra như thế.

Tự thầm nhủ với bản thân, cô thề quyết định sẽ không bao giờ theo đuổi anh thêm một lần nào nữa.

____________________________________

Ngay trong căn phòng ngủ ấy, giữa hai cậu nhím xanh và trắng vẫn là một khoảng không của sự tĩnh lặng.

Được một lúc lâu, phá tan của sự tĩnh lặng đó là một tiếng thở dài đến từ phía của Sonic.

"Đừng để ý đến cậu ấy, chỉ toàn thích làm phiền đến chuyện của người khác thôi."

"Nhưng mà, đây hoàn toàn là lỗi của tôi...Tại tôi mà hai người-..."

"Em không có lỗi gì trong chuyện này cả.

Cậu ấy nói rất đúng, đây là lỗi do anh, anh cố tình làm như vậy là để cậu ấy không thể theo đuổi anh thêm một lần nào nữa."

"Cái gì chứ?

Không phải cậu ấy đã dành tình cảm cho cậu rất nhiều hay sao?

Tại sao cậu lại vô tâm chối bỏ nó đến như vậy chứ?

Sonic nhíu mày thở dài tỏ ra bực dọc.

- "Cậu ấy lúc nào cũng cướp lấy quyền tự do của anh, lúc nào cũng cấm cản anh làm những việc mà mình muốn.

Hơn nữa anh không thề có tình cảm gì với cậu ấy cả, anh chỉ đang xem cậu ấy là một người bạn mà thôi."

Silver nghe vậy tuy không đáp lại nhưng có hơi ngạc nhiên, và cũng không ngờ rằng là trong lúc bản thân đang sinh sống tại dòng thời gian của mình thì ở đây Sonic lại phải chịu đựng một cách mệt mỏi đến như vậy

"Mà nè, Silvy à."

- Sonic chợt lên tiếng.

"Gì đấy?

Từ lúc nào mà cậu gọi tôi bằng cái tên đó vậy?

Nghe gớm chết đi được."

"Mặc kệ đi, anh có chuyện muốn nói với em."

Silver liền thở dài ngao ngán.

- "Nói đi, cậu có chuyện gì sao?"

Sonic nhìn cậu nhím trắng được một lúc lâu thì mới mỉm cười thật tươi.

- "Nếu như em không biết thì thật ra anh đã yêu em từ rất lâu rồi."

Nhím trắng hơi nghiêng đầu ngạc nhiên một chút, Sonic nói như thế thì anh cũng khó có thể xác định được từ lúc nào bởi cả hai dường như không gặp nhau nhiều lần là mấy.

Sonic lại gần rồi nâng hai bàn tay cậu nhím lên rồi nhẹ nhàng xoa chúng.

- "Em còn nhớ ở thị trấn Soleanna không?

Chúng ta đã vô tình gặp nhau lần đầu tiên tại đó."

Vừa nhắc đến tên của một thị trấn thì sự quen thuộc lại ùa về trong tiềm thức của nhím trắng, anh nhớ ra rồi, đó là nơi thuộc về dòng thời gian được gọi là "hiện tại" này, cũng là nơi mà anh đã từng du hành về để truy tìm tung tích của Sonic.

- "À thì ra là vậy, là cái nơi mà tôi đã suýt giết chết cậu vì tôi cứ tưởng cậu chính là kẻ tạo ra quái vật Iblis phá hủy thành phố của tôi.

Thành thật xin lỗi."

"Hê?

Anh đâu phải là kẻ đã gây ra chuyện đó?

Nhưng mà lúc đó em định trừ khử anh thật luôn đó à?"

"Thì đã nói là xin lỗi rồi mà?

Lúc nãy cậu không nghe tôi nói gì à?"

Sonic nghe vậy thì tỏ ra phũng phịu.

- "Nhưng mà anh không thể nhận lời xin lỗi đó được, Silvy à.

Trừ khi em..."

Sonic nhếch môi lấy ngón trỏ chỉ lên má của mình làm ám hiệu, và tất nhiên là Silver liền đỏ mặt mới hiểu ngay hành động vừa rồi đó của anh.

"N-Này, cậu lại định-..."

"Vậy giờ sao?

Muốn hôn hay muốn được hôn đây?

"

"Thiệt tình.

Cậu đúng là hết thuốc chữa rồi mà!"

Nhím trắng đành ngậm ngùi trong lòng một hồi, sau đó lấy hết can đảm của mình rồi chồm người tới hôn một cái vào má của Sonic.

Mặt cậu nhím đỏ bừng xì khói và liền ngó sang chỗ khác tránh cho Sonic nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ của mình.

"Thôi mà, anh chỉ đùa thôi.

Anh xin lỗi em mà."

- Nhìn thấy vẻ mặt bối rối lúc này của Silver, Sonic chợt phì cười rồi năn nỉ cậu nhím, nhưng có vẻ như là Silver không thề đáp lại một lời nào cả vì quá xấu hổ.

Sau đó Sonic nhẹ nhàng kéo tay Silver ra khỏi giường làm cậu nhím không phản ứng kịp.

"N-Nè!

Cậu dẫn tôi đi đâu vậy?"

"Xuống ăn tối, hình như Amy chuẩn bị xong rồi thì phải."

"Nhưng mà còn cậu ấy-..."

"Kệ đi.

Chỉ mình em và anh thôi là được."

Nói là vậy nhưng vừa nghĩ đến hành động vừa rồi với cô, trong lòng Sonic đột nhiên lại dâng lên tâm trạng áy náy một cách lạ thường...
 
[Sonilver] - Protect You Forever: Return Of Mephiles (Remastered)
Chương V: Điềm báo trong giấc mơ


Lúc này đây là gần tới tận khuya, Silver đang ngồi trên giường cùng với quyển sách mà anh mượn được từ trên ngăn kệ của Sonic.

Hiện giờ chỉ có một mình anh là ở trong phòng, còn Sonic thì đang ở phía dưới nhà để làm cái gì đó mà bản thân anh cũng không biết được.

Chán chê với quyển sách mình đang đọc, anh quyết định xuống giường đi tới chiếc kệ chứa toàn là sách trên đó và nhẹ nhàng bỏ vào trong.

Và đột nhiên, thu hút sự chú ý từ ánh mắt của anh lại là một quyển sách nào đó ở kế bên, anh nhìn kĩ thì mới nhận ra đó là một quyển album dày cộm.

Silver có hơi tò mò, anh mới lấy quyển sách đó và mở ra từ trang đầu tiên, đập vào mắt mình là ảnh chụp chung của Sonic và bạn bè của cậu nhím xanh lè đó.

Silver lại tiếp tục cẩn thận lật từng trang để xem thêm, có rất nhiều hình chụp trong đó và tấm nào tấm nấy đều có mặt của Sonic với nụ cười rạng rỡ của mình.

Silver chợt khẽ cười, có vẻ như cậu nhím xanh lè ấy lúc nào cũng hay tươi cười vui vẻ, hơn nữa lại còn được sống trong một thế giới bình yên như vậy.

Chả bù cho thế giới của anh, bị tàn phá từ ngày này cho đến ngày khác, bạn bè người thân thì không còn, nhà cửa thì lại tan hoang.

"Gía như mình sinh ra tại dòng thời gian này thì có lẽ sẽ tốt biết mấy..."

- Silver thầm nói trong sự buồn bã ngay trên gương mặt của mình.

Anh có hơi chút ghen tị, nhưng rồi cũng đành phải ngậm ngùi chấp nhận sự thật thôi.

"Nè, tới giờ thay băng rồi."

Giọng của Sonic vang lên từ phía sau cánh cửa, thế là Silver mới lật đật cất quyển album vào ngăn kệ rồi mới vội bay về giường như chưa có chuyện gì xảy ra cả.

Vừa đó, Sonic bước vào phòng và trên tay là một chiếc hộp y tế, nhím xanh đi tới gần giường và ngồi xuống, trong thoáng chốc anh liền ngạc nhiên.

"Silver, sao lại khóc vậy?..."

Sonic khựng lại hỏi Silver khi vô tình phát hiện nước mắt của cậu nhím lăn từ từ xuống trên mặt, còn Silver thì không đáp lại ngay mà lại giật mình nhìn cậu nhím xanh đó và không thề hay biết được tại sao lại như thế, anh bất giác chạm lên mặt mình và cảm nhận được thật sự có gì đó rất ướt.

Đột nhiên khóe mắt anh cay lên, trên đó lại tuông ra thêm vài giọt nữa, anh lúng túng liền dụi hết chúng đi.

"K-Không có gì đâu.

Chắc là bụi vô tình bay vào mắt tôi thôi, cậu đừng lo."

"Vậy sao?...Nhưng mà anh thấy hình như em đang buồn chuyện gì đó thì phải?"

"Cậu nghĩ quá rồi, chỉ là bụi thôi mà.

Không sao đâu."

- Silver gượng cười đáp lại.

Sonic không nói gì thêm, anh quay qua hộp y tế mở nó ra và lấy ngay cuộn băng cứu thương và thuốc sát trùng để lên giường.

Nhẹ nhàng cầm lấy đôi tay của nhím trắng đã được băng bó lại từ trước, anh cẩn thận tháo nó ra từ từ.

"Không phải anh đã nói với em bây giờ em đã được chuyển qua sống trong dòng thời gian này rồi thì từ nay trở đi cứ việc thoải mái tận hưởng cuộc sống này đi sao?

Đừng lo nghĩ đến chuyện trong quá khứ, nó chẳng có ích gì cho em nữa cả."

Sonic trầm trọng nói, vừa hay anh đã tháo ra hết chỗ băng trên tay nhím trắng, sau đó cầm lọ thuốc sát trùng lên và cẩn thận thoa nhẹ vào vùng bị thương của cậu nhím.

Tiếp đến là mới dùng đến băng cứu thương mới quấn qua mấy vòng lại chỗ vết thương đó.

"Cậu quan tâm thấu hiểu tôi đến như thế thật sự tôi cũng không ngờ, hiếm khi nào cậu lại như vậy cả."

- Silver khẽ nói.

Sonic dừng lại một hồi rồi mới thở dài.

- "Chỉ khi bên cạnh mình là một người nào đó rất quan trọng, thì lúc đó bản thân sẽ tự động bộc lộ ra thôi."

Silver nghe vậy thì có chút đỏ mặt, nhưng lại tan biến đi trong giây lát, anh nhìn Sonic một lúc rồi chợt phì cười.

"Đồ ngốc, đừng vì tôi mà cậu lại như thế chứ?"

Sonic cũng mỉm cười đáp lại Silver rồi mới tiếp tục thay băng mới cho cậu nhím.

Miệt mài được một thời gian ngắn, chỉ chừng ngay sau đó thì việc băng bó cho nhím trắng cuối cùng cũng đã xong.

"Xong xuôi hết rồi đó!"

"Cảm ơn cậu nhiều.

Phiền cậu rồi."

"Phiền đâu mà phiền, nhiệm vụ của anh là chăm sóc cho em mà không phải sao?"

Nói rồi Sonic mới dọn hết chỗ băng cũ đó đem vứt đi, mang theo chiếc hộp y tế cất vào một góc nào đó trong phòng.

Đèn điện vụt tắt, Sonic leo lên giường và thả mình nằm kế bên nhím trắng đó.

"Ngủ đi, khuya rồi đó."

- Sonic vừa nói xong thì liền chợp mắt ngay.

Silver không đáp lại, chỉ nhìn Sonic như vậy thì có chút buồn cười, cái tên xanh lè đó cái gì cũng nhanh lẹ, ngay cả khi đi ngủ cũng thế, mới nói có một câu thôi là đã gục ngay lập tức.

_____________________________________

"Chỗ này...đẹp thật...."

Trước mắt là nguyên cả một cánh đồng hoa rộng lớn trải dài khắp tận chân trời.

Cảm giác mới choáng ngợp làm sao vì từ đâu mà lại có cả cánh đồng hoa như thế, hơn nữa thấp thoáng phía xa là một cô mèo màu tím đang nhìn Silver rồi lại mỉm cười.

"Blaze?..."

Silver nhận ra đó là Blaze, không nghĩ nhiều mà chạy tới gần chỗ cô hơn.

Anh vui lắm, vui vì đã được nhìn thấy cô với niềm hy vọng mong muốn ôm cô vào lòng, muốn cùng cô vui vẻ và thậm chí là cùng trò chuyện giãi bày tâm sự với nhau nhiều hơn.

Và cho đến khi hy vọng lại bỗng vụt tắt khi đột nhiên Blaze biến mất không chút dấu vết, anh mới hoảng hốt loay hoay xung quanh để tìm cô nhưng không thấy đâu cả.

Và bất ngờ thay, khung cảnh cánh đồng giờ đây bị bao trùm bởi sắc đen của bóng tối đáng sợ đến gợn người.

Khắp không gian này tựa như một khoảng không vô tận vậy, cảm giác cứ đang lơ lửng, mặc dù bản thân vẫn nhận thức được cả đôi bàn chân như đang chạm trên nền đất lạnh lẽo nào đó.

Bất thình lình, bóng dáng của một tên nhím đen sậm tím cùng với những cái gai đầy sắc nhọn dựng đứng lên trông rất giống với Shadow bay lơ lửng trên cao.

Cặp mắt hắn đỏ ngầu, trừng thẳng vào cặp mắt hổ phách của nhím trắng, một cơn ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng, sự sợ hãi lập tức thoáng qua trên mặt anh.

Hắn, chả phải là Mephiles, là con quái vật máu lạnh trước kia đã phá hủy cả thành phố của anh hay sao?

"Lâu rồi không gặp lại ngươi, Silver...."

Giọng hắn khàn đặc, hắn đáp chân xuống nền đất đen kịt rồi lặng lẽ đi từng bước tới gần chỗ của Silver.

Đối với anh bây giờ lại bất ngờ trước sự xuất hiện của hắn thì liền động thủ không chút do dự.

"Tên kia, ngươi tới đây để làm gì?"

Anh run giọng, tuy rất sợ nhưng anh vẫn cố gắng che đậy đi bằng vẻ ngoài bình tĩnh của mình.

Còn Mephiles, hắn ta thấy phong thái của anh thì mới tỏ ra thích thú.

Hắn chợt biến mất, nhưng không phải là đi mất luôn mà lại thù lù ngay sau lưng nhím trắng.

Hắn tung một cước ngay sau lưng anh, anh không kịp phản ứng thì mới dính ngay đòn đánh của hắn.

Tiếp đến, hắn nhào tới tóm lấy cổ của anh và ghim mạnh xuống đất.

"Vẫn vô dụng như ngày nào.

Ngươi khiến ta thất vọng thật đấy, Silver...."

Silver thở dốc, bị hắn tóm như vậy thì anh chả còn sức nào để đáp trả lại cả.

Anh cố chống cự, nhưng điều này càng khiến hắn siết càng chặt cổ anh hơn mà thôi.

"Ngày mai, tại hòn đảo lơ lửng trên bầu trời này, ta sẽ đợi ngươi đến.

Nếu ngươi ngoan cố phản lời của ta, chắc chắn mạng sống của bạn bè ngươi sẽ không còn.

Hãy nhớ lấy!"

....

Silver giật mình ngồi dậy, mồ hôi con lẫn mồ hôi mẹ rơi xuống trên khuôn mặt tái nhợt của nhím trắng.

Chợt anh ngạc nhiên lên vì trước mặt lại là cánh cửa của căn phòng, nhìn qua nhìn lại thì mới biết là mình đang ở trong phòng ngủ của Sonic và kế bên anh, tên xanh lè xanh lét đó vẫn đang còn say ngủ.

Silver liền thở phào nhẹ nhõm.

"Chỉ là mơ thôi sao?..."

Thầm nói một câu để tự trấn an cho bản thân, tay anh vô thức liền sờ lên cổ, và bất ngờ vì thật sự có hơi đau một chút, tuy rằng đó chỉ là mơ nhưng cảm giác vô cùng chân thực.

Nếu là như vậy thì anh bắt đầu lại có chút nghi ngờ, không lẽ hắn đã tới tận đây rồi sao?...

Đôi mắt anh mới đảo liên tục, nếu anh cứ mãi chần chừ ở đây mà không làm gì được Mephiles thì chắc chắn Sonic sẽ là mục tiêu tiếp theo để hắn xử lí.

Như hắn đã nói trong giấc mơ, đến tìm và gặp hắn trên hòn đảo trôi nổi nào đó tại thế giới này, còn không thì sớm muộn gì những người có liên quan đến anh sẽ bị giết chết ngay tức khắc, kể cả Sonic, mục tiêu tiếp theo của hắn.

Silver liền cắn chặt môi, thế là đành phải như vậy thôi.

Ngày mai anh quyết định sẽ đến đó như hắn đã nói với anh, anh muốn chấm dứt tất cả mọi thứ với hắn, chỉ như thế thì anh sẽ không còn bị hắn truy lùng thêm được nữa, thậm chí là cả Sonic và những người khác.

Anh không muốn mất thêm ai cả, bởi chỉ mỗi mình Blaze thôi thì cũng khiến anh phải đau lòng hơn rồi.

Silver khẽ quay qua Sonic vẫn đang còn chìm trong cơn ngủ say đó, khuôn mặt hơi đượm buồn đi.

"Xin lỗi cậu, Sonic..."
 
[Sonilver] - Protect You Forever: Return Of Mephiles (Remastered)
Chương VI: Bức thư trên bàn


Ánh sáng mặt trời chập chờn ló qua cửa sổ và chiếu thẳng vào khuôn mặt của Sonic vẫn đang còn ngủ say.

Nhưng ngay sau đó nó cũng khiến cho anh phải giật mình tỉnh giấc bởi vì nó quá chói chang ngay cả khi nhắm mắt nữa.

Sonic nhìn qua kế bên, thật lạ vì không thấy Silver đâu cả, nên mới thầm nghĩ rằng chắc là cậu nhím đã thức dậy từ rất sớm và có thể làm gì đó ở phía dưới nhà rồi cũng nên.

Sonic bật dậy xuống giường và mở cửa rời khỏi phòng, hai mắt ti hí của anh vẫn còn đang rất buồn ngủ nhưng vẫn phải xuống để xem nhím trắng đó có ở dưới nhà như anh nghĩ hay không.

Thật sự không có, đảo hết khắp mọi căn phòng trong nhà vẫn không thấy Silver ở đâu cả.

Lần này, Sonic lại suy nghĩ, không lẽ cậu nhím đó đã đi ra ngoài rồi sao?

Thở dài một tiếng rồi lết cái thân chui vào phòng vệ sinh, một lúc sau đó thì mới chịu mở cửa đi ra ngoài.

Làm riêng cho mình một tách cà phê giúp anh tỉnh táo hơn đồng thời đi đến chiếc ghế sofa ở phòng khách, anh ngồi xuống nhâm nhi và chờ đợi Silver quay về.

Cũng hơn nửa tiếng trôi qua, Sonic bắt đầu cảm thấy có điều gì đó bất thường, cho đến tận bây giờ vẫn không thấy Silver quay về đây cả.

Thương tích trên người nhím trắng chỉ mới được có hai đến ba ngày thôi, cho nên cũng chưa hẳn là đã hồi phục hoàn toàn.

Sonic lo lắng sót vó vô cùng, đi tận hơn nửa tiếng rồi mà vẫn chưa thấy mặt mũi của cậu nhím ở đâu cả.

Sonic đứng lên đi dẹp tách cà phê trên tay, nhưng lại bất ngờ để ý về phía chiếc bàn nằm cạnh cửa sổ có một mẩu giấy gì đó khá nhỏ.

Anh đi tới, một tay cầm mẩu giấy đó lên và mới ngạc nhiên khi trên đó có chữ và viết cũng gần được hơn cả chục hàng.

Đó là bức thư mà Silver đã để lại trước khi rời đi từ lúc sáng sớm.

[ Chắc cậu cũng khá bất ngờ khi đọc được dòng thư này từ tôi, tôi mà nói ra thì chắc cậu cũng sẽ ngạc nhiên thôi.

Mephiles, hắn ta đã dịch chuyển đến dòng thời gian của cậu và đã phát hiện ra tôi đang ở đây với cậu.

Hắn ta dọa rằng nếu tôi không làm theo lời của hắn thì cả cậu - mục tiêu tiếp theo của hắn và những người có mệnh hệ với tôi đều sẽ bị hắn giết ngay tức khắc.

Tôi không thể làm gì được trừ phi phải đến gặp hắn, nhưng khi đến rồi thì tôi cũng đã quyết định sẽ giết chết hắn ngay tại đó bằng tất cả khả năng của mình, nếu làm được như vậy thì tôi tin chắc rằng tôi sẽ không còn bị hắn ngày này qua ngày khác bị truy lùng tung tích, kể cả việc có thể bảo vệ được tính mạng của cậu sau này và những người khác nữa.

Tôi không muốn phải đánh mất thêm một người nào nữa cả, chỉ một mình Blaze thôi cũng đã khiến tôi phải đau đớn hơn rồi.

Sợ hãi, đau khổ, tuyệt vọng, tôi muốn chấm dứt tất cả.

Vậy nên cậu cứ yên tâm chờ đợi tôi về đi nhé, cậu không cần đến để giúp tôi làm gì vì đây là chuyện riêng giữa tôi và Mephiles.

Hắn ta chỉ muốn một mình tôi đến gặp hắn thôi nhưng nếu cậu vẫn cố chấp đến đó có khi cả tôi và cậu đều chết dưới tay hắn cũng nên.

Nhớ không lầm thì cậu đã từng chết một lần là do hắn giết rồi phải không?

Cho nên tôi sẽ rất giận cậu khi cậu lại đến đấy!

Hòn đảo lơ lửng trên bầu trời, hắn nói mà tôi cũng có hơi bàng hoàng một chút.

Không biết ở đây có nơi nào trông như vậy hay không?

Thật kì lạ quá mà!

Từ Silver the hedgehog.]

Sonic thầm đọc kĩ từng câu chữ trên mẫu giấy thì mới thất thần ngay lập tức, sắc mặt đang bình thường bỗng dưng lại xám xịt đi, thậm chí cầm mẫu giấy trên tay mà cứ run rẩy tột độ xém chút làm rơi luôn rồi.

Sonic một lần nữa chú ý tới dòng văn cuối cùng trong thư, "hòn đảo lơ lửng trên bầu trời", anh ngẫm đi ngẫm lại cái câu đó thì mới nhận ra ngay đó chả phải là hòn đảo Angel nơi chứa đựng viên ngọc Master Emerald của Knuckles ở trên đó sao?

Nhím xanh sửng sốt vội vàng vác chân đi tới cửa, anh quyết định phải đi đến đó ngay bây giờ.

Vết thương vẫn chưa lành như thế mà một thân lại đi tiêu diệt cái tên tàn nhẫn đó thì có khi Silver càng toang sớm hơn, nhưng nhớ lại nhím trắng có nói rằng nếu như anh tới đó thì không những Silver sẽ giận anh mà còn có khả năng cả anh và Silver đều chết dưới tay hắn.

Không can tâm...Thật sự là không can tâm khi phải để Silver đi một mình như thế được.

Mặc kệ Silver có cấm anh tới đi chăng nữa nhưng anh không nhẫn tâm mất đi cậu nhím đó được!

Sonic nhanh tay mở cửa ra và vọt thật nhanh để tìm đến Tails, bởi vì muốn đến được đảo Angel thì bắt buộc phải đi nhờ chiếc Tornado của cậu ấy.

"Vật sống chạy nhanh nhất" - đó chẳng qua là do người đời mệnh danh cho Sonic, và quả thật với tốc độ đáng kinh ngạc đó anh đã đến thẳng ngay nhà của Tails.

Vội vã đi vào trong kho xưởng, anh thấy cậu đang miệt mài sửa chữa cái gì đó mà cả anh cũng chẳng biết.

Tails quay sang thì cũng ngạc nhiên vì Sonic đã tới từ khi nào mà cậu không hay biết.

"Chào buổi sáng, cậu tới đây có gì không đấy?"

"Tails, tớ nhờ cậu một việc có được không?"

"Ô?

Được chứ.

Có chuyện gì không?"

"Cậu mau đưa tớ gấp đến đảo Angel, trên đó đang xảy ra chuyện."

Tails tỏ ra ngạc nhiên - "Sao chứ!?

Xảy ra chuyện gì mới được???"

"Tớ sẽ nói với cậu sau.

Nhanh lên nhé!"

Trông thấy vẻ mặt hấp hối của Sonic thì mới suy ra rằng đã có chuyện gì đó khiến anh phải gấp rút đến như vậy, cho nên Tails cũng đành phải gật đầu rồi lại chỗ chiếc máy bay, cậu leo lên khởi động động cơ, đồng thời Sonic cũng đã di chuyển ngồi vào phía sau cậu

"Sẵn sàng chưa?

Chúng ta đi thôi!"

"Ừm!"

Tornado phóng thẳng một mạch lên cao, bay ngang qua thành phố được một đoạn thì mới tiến thẳng ra đại dương mênh mông rộng lớn

"Sonic, mau nói cho tớ biết đi, sao cậu lại muốn đến đó?

Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì mới được?"

"Là Silver, cậu ấy đang gặp nguy hiểm."

"Gì chứ?

Không phải là cậu ấy đang bị thương và nằm ở nhà cậu sao?

Tại sao cậu ấy lại ở trên hòn đảo đó được?"

"Tớ cũng không biết nữa, nhưng mà sáng sớm thì tớ đã không thấy cậu ấy ở đâu cả.

Lúc tớ xuống phòng thì cũng chả thấy cậu ấy, nghĩ rằng là đi ra ngoài một lúc rồi nên tớ ngồi chờ cậu ấy về, nhưng tận cả nửa tiếng trôi qua vẫn không thấy mặt mũi cậu ấy đâu cả."

"Thế làm sao cậu biết cậu ấy trên đảo Angel?"

"Là mẩu thư mà Silver để lại cho tớ, cậu ấy ghi là "hòn đảo lơ lửng trên bầu trời" tức là đến đảo Angel để giết Mephiles."

"Cái gì?

M-Mephiles sao???

Tớ nhớ không lầm thì hắn ta bị cậu, Shadow và Silver tiêu diệt rồi kia mà?"

"Tớ cũng bất ngờ như cậu vậy, hôm qua lúc cậu ấy tỉnh dậy thì đã bảo rằng hắn quay lại là để trả thù ba người bọn tớ, sau đó là tới lượt tất cả những người còn lại.

Hơn nữa, sau Silver thì tớ chính là mục tiêu tiếp theo của hắn."

"Thế thì nguy to rồi..."

- Tails mới thở dài.

- "Mà...ngoài chuyện này ra tớ muốn hỏi cậu thêm một câu nữa."

"Hỏi tớ chuyện gì sao?"

- Sonic ngạc nhiên đáp lại.

"Có hơi xâm phạm tới quyền riêng tư của cậu một chút nhưng mà cậu hình như có tình cảm gì đó với Silver rồi đúng không?"

Một câu nói của Tails như mũi tên đâm trúng ngay tim đen, câu nói đó làm cho khuôn mặt của Sonic cũng phải lúng túng đỏ mặt

"C-Cậu mới nói xàm cái gì vậy?

T-Tớ đâu có..."

"Thái độ lúng túng của cậu đã nói ra cho tớ hết rồi đấy ông tướng ạ.

Bạn thân với cậu bao nhiêu năm rồi làm sao có thể qua mặt tớ được?"

- Tails cười trừ.

"Chịu thua cậu rồi đó...Nhưng mà làm sao cậu biết được chuyện tớ có tình cảm với cậu ấy chứ?

"Là Amy.

Lúc tối hôm qua tớ có ra ngoài để mua một ít đồ nghề thì vô tình gặp được cậu ấy, cậu ấy đã khóc nức nở và kể cho tớ nghe hết chuyện tối hôm qua.

Hơn nữa, Knuckles cũng vô tình đi ngang qua hai đứa tụi tớ và đã biết được chuyện này luôn rồi."

Nghe vậy Sonic mới ngậm ngùi một lúc lâu, đột nhiên anh lại hít một hơi thật sâu rồi lại thở phào ra, anh cười khổ.

- "Thật ra thì...sau khi cậu ấy chạy đi mất, tớ cũng thấy có một chút áy nấy, do tớ suy nghĩ nóng vội thành ra không thể kiềm chế bản thân lại được mà nặng lời với cậu ấy như vậy..."

"A! chúng ta tới nơi rồi."

- Tails đột ngột nói sau khi Sonic chỉ mới vừa dứt câu trước.

Có vẻ như Tails không thề để tâm đến lời vừa rồi của anh.

Anh thở dài, thôi kệ đi, bỏ qua chuyện này sang một bên bởi vì bây giờ đâu phải là lúc để anh ngồi vò đầu bức tóc ngẫm nghĩ về chuyện tối hôm qua với cậu cáo vàng đó?

....

"Mephiles, ta đã đến đây như lời ngươi đã nói.

Còn không mau xuất hiện đi!?"

Silver dõng dạc gào lên một tiếng làm vang vọng khắp cả khu rừng trên đảo Angel.

Gió đột ngột thổi lên, tiếng xào xạc từ những tán lá phát ra xua tan đi sự yên tĩnh tại nơi này, và ngay lập tức, không làm cho Silver phải đợi lâu thêm nữa, hắn ta cũng đã chịu xuất hiện ngay đối diện trước mặt anh.

"Cuối cùng thì ngươi cũng đã tới, Silver..."
 
[Sonilver] - Protect You Forever: Return Of Mephiles (Remastered)
Chương VII: Đối đầu với Mephiles


Chiếc Tonardo của Tails cuối cùng đã đến khu vực mà Sonic cần cậu chở đến.

Tails tập trung điều khiển máy bay để hạ cánh xuống dưới một cách an toàn.

Sonic cùng Tails nhảy ra, quyết định chạy vào trong rừng để tìm Silver nhưng bỗng dưng anh quay qua cậu cáo vàng đó làm cậu ngạc nhiên.

"Tails này, bên trong rất nguy hiểm, cậu đi theo tớ e là sẽ không ổn nên cậu đứng đây đợi tớ một chút.

Tớ sẽ ra liền.

Cậu nhớ cẩn thận nhé?"

"Nhưng tớ cũng muốn giúp cậu tìm cậu ấy..."

"Nghe lời tớ đi.

Cậu đứng đây đợi tớ là được rồi, tớ chắc chắn là sẽ quay về bình an vô sự mà."

Nghe vậy thì Tails cũng đành gật đầu.

- "Ừm...Tớ biết rồi.

Cậu nhớ giữ an toàn đó."

Thế là một mình Sonic lao vào trong rừng, để cậu ở lại đó cũng với chiếc Tornado ở ngoài rìa hòn đảo.

Cậu thở dài nhìn vào phía khu rừng, thầm nhủ rằng cả Sonic và Silver chắc chắn sẽ không sao.

Cậu tin tưởng Sonic đến thế cơ mà, nên cho dù không có cậu giúp nhưng chắc chắn Sonic vẫn có thể tìm được nhím trắng ngay thôi.

*Cộp!...*

Tiếng động lạ làm cậu phải giật mình bừng tỉnh, thế nên cậu mới liền quay sang phía sau và tỏ vẻ phòng thủ - "Ai đó!?"

"Hừm...Là tôi."

- Giọng nói có phần thở dài phát ra, cậu ngước lên từ phía trên chiếc Tornado, chả qua đó là Shadow, một tên nhím đen sọc đỏ đứng trên đó với khuôn mặt lạnh lùng đáng sợ của mình.

Anh làm cho cậu cáo vàng đó một phen phải hú vía, lẳng lặng xuất hiện như thế cũng khiến tim cậu xém chút nhảy ra ngoài rồi.

"Làm hết hồn à!

Shadow, sao anh lại ở đây?"

"Cậu không cần phải biết."

- Shadow lạnh giọng đáp.

"Thế anh tới đây để làm gì?

Anh....đang tìm gì đó ở đây à?

"Không tìm gì cả.

Chỉ thấy cậu ở đây và Sonic đột nhiên chạy vô trong rừng, tôi thấy khó hiểu nên bám theo hai người."

"Rõ là nhiều chuyện rồi còn gì nữa..."

- Tails thầm nói.

"Cậu nói gì tôi nghe hết đấy.

Vô ích thôi."

- Anh làm vẻ mặt nghiêm túc làm Tails có chút lúng túng.

- "Thôi không đùa nữa, Sonic chạy vô trong đó để làm gì vậy?

Tôi thấy thái độ của cậu ta rất hấp hối và lo lắng."

"Anh muốn biết thì cũng được thôi."

- Tails thở dài rồi mới kể lại cho Shadow nghe đúng như những gì mà Sonic kể cho cậu trên Tornado.

Sau đó, sắc mặt của Shadow chợt tối sầm lại, anh liền bước xuống khỏi chiếc máy bay đi tới gần cậu hơn.

"Hai tên ngốc đó, vô phương cứu chữa.

Đúng là không biết tự lượng sức mình."

"Anh nói vậy là sao?"

Shadow không đáp lại mà chỉ im phăng phắc, anh tặc lưỡi một cái rồi định nhích chân đi vào rừng thì bị Tails cản lại.

"Khoan đã, anh đi đâu vậy hả!?"

"Đi cứu hai tên ngốc đó."

"Cứu!??

Sao lại..."

"Mephiles là một tên nguy hiểm, hắn đã từng giết Sonic một lần rồi, cậu không nhớ sao?"

- Anh nói rồi lại đi tiếp, nhưng Tails vẫn vụt qua tới trước mặt cản anh lại.

"Tôi cũng muốn đi với anh!"

"Không được!

Nếu cậu đi theo, với sức của cậu hắn chắc chắn sẽ bắt cậu làm con tin, không những thế cậu cũng sẽ là gánh nặng cho bọn tôi nữa."

"Nhưng!..."

Tails chợt khựng lại bởi vì vẻ mặt nghiêm túc đến đáng sợ của Shadow đang nhìn chằm chằm vào cậu, thế là cậu đành phải buồn bã ngậm ngùi.

"Thôi được rồi, tôi sẽ ở yên tại đây..."

___________________________________

"Ta không ngờ ngươi lại đến tận đây để tìm ta, Mephiles."

Silver trừng ánh mắt phẫn nộ nhìn hắn.

Còn Mephiles, dù hắn không có miệng nhưng lại vẫn có thể nghe được tiếng cười lạnh lẽo pha chút sự khinh bỉ của hắn.

Có vẻ như hắn bắt đầu cảm thấy hứng thú trước vẻ mặt lúc này của anh rồi.

"Vẻ mặt đó tốt lắm, ngươi cứ tiếp tục như vậy đi."

"Ngươi đang nói nhảm cái gì vậy hả?

Đừng có mà chọc điên ta!

Ngươi kêu ta tới đây gặp ngươi là để làm gì hả?"

Mephiles chợt biến mất và ngay lập tức dịch chuyển đến ngay phía sau lưng của Silver - "Rõ là ngươi biết mục đích của ta, thế sao còn phải hỏi nữa chứ?"

Hắn khẽ nói rồi liền tung một cú ngay đằng sau, theo phản xạ anh nhìn thấy nên mới tránh được và nhanh chóng tách xa ra khỏi hắn.

"Nguy hiểm quá...Xém chút nữa thì..."

"Cũng nhanh nhẹn đấy chứ.

Ngươi làm ta có chút hứng thú thêm rồi."

Hắn vừa mới dứt lời thì Silver bay tới với cú đấm của mình, hắn thấy được nhưng vẫn tỏ ra bình thản, một tay hắn liền đỡ ngay cú đấm đó.

Thấy vậy Silver mới nhếch môi cười lạnh, anh tiếp tục dùng hết sức lực tung cú đá vào người hắn, hắn không để ý nên đã nếm trọn đòn đánh của anh.

"Nhận lấy này!!!"

Nhân lúc hắn choáng váng, Silver nhanh tay điều khiển tảng đá nằm gần đó với kích thước lớn bằng năng lực ngoại cảm của mình ném thẳng vào Mephiles.

Như cảm nhận được có gì đó lao tới từ phía sau, hắn quay qua và dùng tay đánh vỡ hòn đá ấy thành nhiều mảnh vỡ vụn.

Tiếp đến, hắn tạo ra hai bản sao của mình ngay đằng sau nhím trắng và đánh úp anh ngay lập tức.

Silver rơi mạnh xuống đất, vết thương trước kia bắt đầu nhói lên, anh nghiến răng trong sự đau đớn.

Mephiles dịch chuyển tới gần chỗ anh, hắn đưa tay túm lấy cổ của anh ghim mạnh xuống đất, cơn khó thở đã đến trên khuôn mặt nhăn nhó của anh.

Silver càng cố gắng kháng cự thì hắn lại càng bóp chặt hơn, nhìn anh đau đớn quằn quại như thế, một nụ cười thỏa mãn liền phát ra từ tên quái vật đó.

"Ngươi chỉ có vậy thôi sao, Silver?"

"...Khốn...khiếp!...Mau...bỏ ta...ra...."

"Ngươi xem, cảnh tượng này thật giống trong giấc mơ vừa qua của ngươi vậy.

Hahahaha!!!"

"Câm...mồm!..."

"Hửm?

Ra là ngươi vẫn còn sức chống lại ta đó sao?

Được thôi, ta sẽ giúp ngươi đoàn tụ với con ả mèo màu tím đó của ngươi.

Ta còn muốn chơi với ngươi lâu hơn nữa nhưng vì ngươi lại khiến ta mất hứng nên bây giờ ta sẽ đưa ngươi xuống hoàng tuyền ngay lập tức.

Hãy nhận lấy!"

Mephiles nói rồi trừng cặp mắt đỏ ngầu của hắn, một tay đưa lên và khẽ lướt qua ngực trái của Silver.

Hắn ta đang nhắm vào tim của anh và định xuống tay ngay vị trí đó!

"Dừng tay lại!!!"

Giọng nói lạ bất ngờ phát ra làm hắn phải khựng lại ngay lập tức, tay hắn chỉ còn một khoảng cách nhỏ với vùng ngực của nhím trắng thôi thì có lẽ anh sẽ xong đời ngay.

Mephiles ngước lên nhìn phía trước và tỏ ra ngạc nhiên.
 
[Sonilver] - Protect You Forever: Return Of Mephiles (Remastered)
Chương VIII: Phong ấn, một lần nữa và mãi mãi


Sonic đã đến với vẻ mặt thất thần khi nhìn thấy cảnh Silver sắp sửa bị Mephiles tung đòn kết liễu của hắn cho nên anh vô cùng tức giận, không nghĩ nhiều anh lao thẳng tới chỗ của Silver và Mephiles.

"Đừng lại gần đây, Sonic!!!"

Silver gào lên cảnh báo cho Sonic, nhưng anh không những không nghe mà còn cố chấp lao tới tấn công Mephiles.

Còn tên quái vật tàn nhẫn đó, hắn chỉ hừ lạnh rồi mới liền dịch chuyển đến phía sau của Sonic để đánh úp, may mắn là kịp thời phản ứng nhanh nên anh mới xoay người tung cú đá vào người hắn làm hắn bị đánh bật vào hòn đá lớn nằm đối diện trước mặt anh.

"Silver, em không sao chứ?"

"Nè, không phải tôi đã nói với cậu là đừng đến đây rồi mà, sao cậu cố chấp quá vậy???"

"Anh mà không đến thì mạng sống của em chắc đã nằm gọn trong tay hắn rồi đó!"

"Thiệt tình.

Dù sao cũng cảm ơn cậu vì đã tới cứu tôi."

Về phía Mephiles, sau khi lãnh trọn cú đá bất ngờ của Sonic thì vẫn còn sức gượng dậy, hắn ôm lấy vùng bị thương ban nãy mà nhím xanh gây ra và bắt đầu tối sầm mặt mày lại, một luồng sát khí tỏa ra bao quanh cơ thể hắn đồng thời cũng khiến cả Sonic và Silver đều cảm nhận được.

Hắn chầm chậm đi tới gần chỗ của cả hai, hơn nữa cặp mắt đỏ ngầu của hắn không ngừng trừng thẳng vào hai người.

Ánh mắt đó có đôi phần làm Silver sợ hãi, nhưng vẫn cố giữ vẻ ngoài bình tĩnh của mình mà đối diện với hắn.

Còn Sonic, anh đi lên và đứng ngay phía trước, một tay dang ngang ra sức che chở cho cậu nhím trắng đó.

"Silver, không phải ta đã nói là một mình ngươi đến thôi sao?"

"Là ta tự ý đến đấy thì sao?"

- Sonic dõng dạc lên tiếng.

"Hmph!

Cũng tốt, nếu ngươi đã tới đây rồi thì ta sẽ xử lý một lượt cả ngươi và tên nhím trắng ngu ngốc kia luôn, coi như việc trả thù của ta đi đến hơn một nửa."

Sonic nghe vậy thì không đáp lại hắn ngay, anh nhìn sang Silver một lúc thì mới mỉm cười với cậu nhím.

- "Có anh ở đây rồi, anh sẽ bảo vệ em bằng mọi giá, cứ yên tâm!"

"Ừ-ừm..."

- Silver đáp lại, mặt có chút thoáng đỏ.

Sonic chỉ nói một câu như vậy cũng khiến cho nhím trắng phải trả lời một cách ngượng ngùng đến như thế.

Nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của Sonic, anh lại cảm thấy có gì đó rất quen thuộc.

Dáng vẻ che chở cho anh, thật sự rất giống với cách mà Blaze đã từng làm vậy.

Ngay lập tức cả Sonic và Silver lao đến chỗ Mephiles đứng, hắn hừ lạnh một tiếng rồi mới nhanh chân nhảy lên cao để né hai người.

Sau đó, hắn lại tạo thêm một bản sao khác của hắn để tấn công Silver, Sonic định chạy tới giúp cậu nhím thì lại bị hắn cản lại.

Lúc này thì chỉ còn có mỗi anh là sẽ phải đối đầu với hắn.

"Chuẩn bị tinh thần chưa, tên nhím chết tiệt kia?"

Sonic hờ hững không đáp lại, anh chạy tới và nhảy lên cao, sau đó cuộn tròn cơ thể lại như một quả bóng.

Anh lấy đà từ trên cao và phóng thẳng xuống tới chỗ Mephiles.

Mephiles tinh mắt nên mới tránh đi được đòn tấn công chí mạng đó.

Nhưng hắn lại không biết rằng sau khi Sonic rơi xuống thì anh lại tiếp tục lăn tới tấn công hắn, thành ra hắn mới bị anh đánh bật ra xa.

Mephiles nhanh chóng lấy thế lại và sượt dài trên đất nên hắn vẫn còn an toàn.

"Sao hả, thấy tuyệt chiêu liên hoàn của ta như thế nào?"

"Ấn tượng đấy.

Ta cảm thấy khả năng của ngươi còn vượt trội hơn cả tên nhím trắng ngu ngốc kia nữa."

"Quá khen rồi."

- Sonic nhếch môi đáp lại, anh lại cuộn tròn cơ thể lại và lao đến tấn công hắn bằng đòn Spin Dash của mình, Mephiles thấy vậy nên cũng phóng tới tấn công Sonic.

Hai bên nhào tới, nhưng Sonic vừa tới gần hắn thì anh mới bung cơ thể ra và trên tay là một cú đấm nhắm thẳng vào mặt hắn, Mephiles hoảng hốt nên liền nhanh tay đỡ lấy.

Anh và hắn, hai người đôi co với nhau, không ai nhường ai.

Mephiles bật cười một cách kì lạ, ngay cả Sonic nghe thấy cũng phải thay đổi sắc mặt đi.

Đột ngột một tên bản sao đứng ngay sau lưng của Sonic, bản sao đó liền tung một cước đá vào hông anh liền làm anh bị đánh văng vào tảng đá phía bên kia.

Cú đá đó có uy lực rất mạnh, Sonic cảm thấy cả thân thể bắt đầu bị tê liệt, đâu đó trên cơ thể đã xuất hiện vết trầy xước, lúc nãy anh còn hăng hái đánh với hắn nhưng bây giờ thay vào đó là sự đau đớn trên khuôn mặt anh.

Hắn nhanh chân đi tới, mấy cái xúc tu nhớt nháp đen thui của hắn tóm lấy toàn bộ tay chân của Sonic kéo anh lại gần chỗ của hắn, sự thỏa mãn như hiện lên trên khuôn mặt không miệng kèm theo đó là giọng cười khinh bỉ của hắn nữa.

"Sao vậy?

Vừa nãy ngươi còn ghê gớm lắm mà nhỉ?

Bây giờ người lại bại trận dưới tay ta rồi?"

"Đồ...chơi bẩn!..."

"Coi kìa, khuôn mặt nhăn nhó lúc này của ngươi chả khác gì lúc ta hành hạ Silver vậy."

Bất ngờ một tảng đá lớn bay tới chỗ của Mephiles, hắn liếc mắt qua nhìn thấy nó thì lại tỏ ra hết sức bình thường, hắn thừa biết là cậu nhím trắng đó điều khiển nó nên hắn chỉ cần quơ nhẹ tay một cái là tảng đá liền nứt ra làm đôi.

"Haa...Mau buông Sonic ra!..."

Silver gào lên, nhưng lúc này đây anh lại bắt đầu thở dốc và cảm thấy bản thân không còn đủ sức để tấn công Mephiles.

Có lẽ ban nãy trong lúc Sonic giao chiến với Mephiles thì anh lại đi xử lý tên bản sao mà hắn tạo ra, và vì thế anh đã tiêu tốn quá nhiều năng lượng khi chật vật cố gắng tiêu diệt bản sao đó của hắn.

"Hửm?

Ngươi hạ được bản sao của ta rồi đó à?

Cũng vất vả cho ngươi rồi."

- Hắn nhìn qua tên bản sao của hắn đang nằm dài phía sau của Silver, và bản sao đó liền biến mất.

Silver không đáp lại mà chạy tới tấn công Mephiles để giải cứu Sonic, mặc kệ vết thương có nhói đau đi chăng nữa, anh vẫn phải làm.

Mấy cái xúc tu nhầy nhụa của hắn đang trói tay chân của Sonic đang càng ngày càng siết chặt hơn.

Sonic đau đớn gào lên, dù có cố vùng vẫy đến cỡ nào nhưng vẫn không thể làm gì được cả.

"Ngươi tiến thêm một bước nữa, tên nhím này sẽ tiêu đời ngay tức khắc!"

Silver sắp lao tới chỗ hắn thì mới khựng lại vì nghe tiếng gầm gừ đau đớn từ Sonic và cả lời đe dọa vừa rồi của Mephiles.

Bất ngờ hai bản sao của hắn đứng ngay trước nhím trắng cản anh lại.

"Tốt lắm, ngươi cứ ở yên đó đi.

Ta sẽ xử lí tên này trước tiên rồi sau đó tính đến lượt của ngươi.

Ahahahahaha!!"

"Cái gì!?

Ngươi-...."

- Silver chưa nói hết câu thì cơn đau nhói lại tái phát.

Anh ngã khụy xuống đất và lại liên tục thở dốc.

"Silver, lập tức chạy ra khỏi đây đi..."

- Sonic quay sang Silver cố gắng thúc nhím trắng chạy đi ngay.

"Nhưng-...."

"Đừng nói gì nữa hết.

Mặc kệ anh, anh tự xoay sở được!....Em mau chạy đi!"

"Cậu im đi!

Tôi không thể để mặc cậu chết ngay tại đây được!

Cậu đúng là đồ ngốc!!!"

Đột nhiên Mephiles bật lên giọng cười một cách man rợ làm cả nhím xanh và nhím trắng phải giật thót.

- "Hmph!

Vẫn còn cố gắng lắm, Sonic.

Bây giờ, ta sẽ tiễn ngươi đi ngay lập tức.

Còn ngươi, Silver, ngươi cũng chuẩn bị đoàn tụ cả tên nhím này và con mèo tím ngu ngốc kia của ngươi đi!

Hahahaha!!!"

"Haa...Sao cũng được...Dù sao ta cũng đã từng bị ngươi giết một lần rồi kia mà?

Nhưng-...."

- Sonic khựng lại một lúc nhìn ra phía xa đằng sau lưng hắn, bỗng dưng anh nhếch mép cười một cách kì lạ.

"....Ngươi lầm to rồi, Mephiles!

Ta không ngu ngốc đến mức phải để ngươi giết ta thêm lần thứ hai đâu!!!"

Mephiles nghe vậy thì hơi bất ngờ trước câu nói của Sonic, nhưng rồi hắn lại nghĩ rằng anh chỉ đang nói khoác với mình để câu thời gian thêm mà thôi nên hắn mới cười to một cách điên loạn.

"Mạnh miệng lắm, tên nhóc khốn khiếp!

Để xem ngươi còn như thế được nữa hay không!?"

Hắn quyết định ra tay với Sonic, thậm chí Silver nhìn thấy vậy thì cũng phải bất lực trước tình cảnh "ngàn cân treo sợi tóc" như thế này, cảm giác toàn thân như vụn vỡ, anh không còn sức lực để đến ngăn cản hắn được nữa, hơn thế có tận hai tên bản sao của hắn đứng chắn đường như thế anh cũng không thể tự do lao tới.

Silver đấm mạnh xuống nền đất thầm trách bản thân.

- "Tôi đúng là một tên vô dụng mà!"

"Chaos Control!!!"

Đột nhiên mọi cử động của Mephiles như bị làm chậm lại, cả Sonic và Silver thấy vậy thì mới sửng sốt.

Bất ngờ từ phía sau lưng hắn, Shadow xuất hiện và tung cú đá trời giáng vào mặt hắn làm hắn bị đánh bật ra xa, hai tên bản sao của Mephiles thấy vậy thì liền lao tới tấn công Shaow.

Đôi nhẫn vàng trên hai cổ tay anh liền rời ra cho nên sức mạnh lúc này của anh đã được giải phóng, anh nhanh chóng dịch chuyển đến phía sau hai tên đó và cho mỗi tên lãnh trọn từng đòn đánh của anh.

Hai tên bản sao của Mephiles không cầm cự nổi nên đã tan biến.

Shadow mặt lạnh tanh quay qua tấn công Mephiles, một luồng sáng vàng phát ra từ đôi tay anh tạo nên hai thanh dài trông như hình ngọn giáo.

Anh dứt khoát phóng chúng và ghim thẳng đến hai bả vai của Mephiles vào tảng đá ngay phía sau hắn.

"Hai cậu không sao chứ?"

Shadow trầm giọng hỏi hai cậu nhím, hai người liền lắc đầu không sao, sau đó Silver lo lắng chạy tới đỡ Sonic đứng lên.

"Anh tới kịp lúc lắm, Shadow!"

- Sonic mỉm cười nói với Shadow.

"Đáng lẽ tôi phải để cho hắn giết cậu luôn đi thì hơn, đúng là cái đồ liều lĩnh."

Sonic nhíu mày cười trừ.

- "Nè!?

Anh nói chơi với tôi phải không?"

Shadow im lặng không đáp lại, anh vừa đi đến chỗ của Mephiles một tay vừa lấy ra thanh trượng bóng tối (Scepter of Darkness) làm Mephiles vô cùng hoảng hốt.

(Note: Scepter of Darkness => nếu bạn nào không biết thì có thể gõ lên google cụm này thì sẽ rõ, nó từng xuất hiện trong tựa game Sonic '06.)

"Cái đó!?...Không lẽ ngươi định...."

"Đúng, ngươi sẽ "chui" vào trong đây, một lần nữa và mãi mãi."

Nói xong thì thanh trượng đó bừng sáng, Shadow bắt đầu tiến hành việc phong ấn Mephiles lại.

Hắn gào lên và cả cơ thể hắn biến thành một khứ khói trông như sương mù, hắn nhanh chóng bị hút vào trong thanh trượng đó ngay lập tức.

Việc quay về trả thù của Mephiles đã không được toại nguyện như ý muốn của hắn, mãi mãi là như thế.

Không bao giờ hắn có thể thoát ra bên ngoài được nữa, chắc chắn là không bao giờ....

Shadow hít thở thật sâu rồi thở phào ra, cầm thanh trượng trên tay chậm rãi đi tới chỗ hai chiếc nhẫn đang nằm dưới đất, anh nhặt lên và đeo lại lại mỗi cái vào hai bên cổ tay.

"Cảm ơn anh vì đã tới cứu.

Không có anh thì chắc là hai người bọn tôi toang rồi."

- Silver gượng cười cảm ơn Shadow, nhím đen không nói gì mà chỉ gật đầu.

Sonic nhìn xuống để ý đến tay của Shadow đang cầm thanh trượng "Cái đó...từ đâu mà anh có vậy, Shadow?"

"Biết để làm gì?

Lúc nào cũng gây rắc rối cho người khác."

"Tự nhiên anh chửi tôi???"

"Chướng mắt thì chửi, không được sao?"

Silver nghe hai người cãi vã với nhau thì thở dài, "Shadow, thế anh định làm gì với thanh trượng đó?"

"Có lẽ tôi sẽ mang về tổ chức G.U.N để trông chừng, cũng như đề phòng khả năng hắn lại thoát ra ngoài một lần nữa."
 
[Sonilver] - Protect You Forever: Return Of Mephiles (Remastered)
Chương IX: Kết thúc?


"Không biết bên trong ra sao rồi?

Mình lo quá...."

Tails lo sốt vó, cậu cứ liên tục đi qua đi lại quanh chiếc Tornado đồng thời mắt cậu không ngừng ngó về phía khu rừng trước mặt, cũng được một lúc khá lâu rồi mà vẫn chả thấy ba người họ chui ra cả.

"Này!

Cậu làm gì đứng ngoài này vậy hả?"

- Từ phía xa, Knuckles đi tới chỗ của cậu với vẻ mặt khó hiểu.

Trông thấy dáng vẻ hấp hối lo lắng của cậu cáo vàng ấy cùng với ánh mắt cứ mãi hướng về phía khu rừng, anh mới hiểu sơ sơ là bên trong đó có xảy ra chuyện gì rồi.

"Tails, cậu bị làm sao thế?

Bên trong đó có xảy ra chuyện gì sao?"

"Đúng vậy đó."

- Cậu liền gật đầu lia lịa - "Sonic, Silver...và cả Shadow nữa, ba người họ..."

Knuckles ngạc nhiên.

- "Hửm?

Ba người đó làm sao chứ!?"

Tails nói cho Knuckles biết về chuyện Sonic đi tìm Silver ở trên hòn đảo này và việc Mephiles hẹn Silver tới đây để giao chiến, thậm chí Shadow còn đâm đầu đi cứu hai người kia ra vì sự nguy hiểm mà hắn mang lại.

Nghe xong Knuckles mới hoảng hồn ngay.

"C-Cái gì???

Mephiles sao???....Hắn ta đã chết rồi kia mà!?...."

"Tôi cũng không rõ chuyện hắn sống lại là như thế nào nữa.

Nhưng mà từ nãy đến giờ tôi đứng đây đợi họ ra cũng được hơn nửa tiếng rồi mà vẫn chưa thấy họ đâu cả.

Tôi lo quá đi mất!

Nhưng mà anh sống trên hòn đảo này mà không biết tin gì hết sao?"

"Sao mà tôi biết được?

Tôi ngày đêm đứng canh gác Master Emerald ở hòn đảo nhỏ nằm kế, ít khi nào tôi đi loanh quanh trong khu rừng này.

Hôm nay hứng lắm tôi mới đảo một vòng màvô tình lại gặp được cậu đang ở đây này."

"Hay bây giờ tôi với anh chạy vào trong kiểm tra thử được không?"

"Cũng được, vậy thì đi."

Tails và Knuckles vừa bàn bạc nhau xong xuôi định chạy vào trong khu rừng thì đột nhiên khựng lại ngay.

Nhìn từ xa, đó chả phải là hai cậu nhím một xanh một trắng đang chậm rãi rời khỏi khu rừng hay sao?

"Khoan đã, là Sonic và Silver.

Hai người đó ra rồi."

- Knuckles lên tiếng.

"Hai người họ vẫn còn an toàn.

May quá!"

- Tails đáp lại với giọng điệu mừng rỡ của mình.

Ngay sau đó, cậu liền chạy tới chỗ họ, Knuckles cũng vô thức chạy theo đằng sau cậu.

Về phía của Sonic và Silver, hai người đang dẫn nhau tới chỗ chiếc Tornado thì mới thấy Tails xồng xộc chạy tới và cũng rất ngạc nhiên khi thấy Knuckles đang ở phía sau chạy theo cậu cáo vàng đó.

"Sonic, mừng vì cậu đã không sao!"

- Tails hớn hở đáp.

"Ừm.

Tớ mà, sao có thể chết dễ dàng được!"

Silver liền nhếch môi lườm qua Sonic - "Vậy đó sao?

Không phải nhờ có Shadow mà cậu xém chút nữa là bị Mephiles cho một vé về địa ngục rồi à?"

Nghe vậy thì cả Tails và Knuckles đều im lặng nhìn nhím xanh, đúng là cái tên tự cao tự đại, chết một lần rồi mà vẫn chưa tởn!

"Ờ thì...Thôi bỏ qua đi, mà sao Knuckles cũng ở đây với cậu vậy, Tails?"

Knuckles liền thở dài một lúc vì khả năng đánh trống lảng "siêu phàm" của Sonic, anh nhìn sang.

- "Tôi tình cờ gặp được cậu ấy ở đây thôi.

Nhưng mà hai cậu liều lĩnh quá rồi đấy, hai cậu cũng thừa biết Mephiles là một kẻ rất nguy hiểm cơ mà?

Nghe chuyện của hai cậu từ chính Tails kể lại thì tôi sốc lắm luôn đấy!"

"Cho tôi xin lỗi...hehe...."

"Knuckles, anh mà cũng chịu quan tâm tới người khác nữa sao?

Chuyện hiếm à nha."

- Tails cười cười rồi cố tình huỵch vài cái vào tay tên nhím đỏ lòm đó.

Bỗng chốc Knuckles bắt đầu đỏ mặt xì khói.

- "Gì chứ???

Đồng đội với nhau mà không quan tâm thì quan tâm cái gì hả???"

Tails không đáp lại mà chỉ thầm cười, nhưng ngay sau đó cậu lại sực nhớ ra là còn Shadow, không phải là chính anh ta đã chạy vào rừng đi cứu hai cậu nhím đó sao mà bây giờ lại không thấy bóng dáng của anh ta ở đâu hết?

Tails dáo dác nhìn qua nhìn lại về phía khu rừng và xung quanh nơi này nhưng cũng không thấy Shadow ở đâu cả.

"Tails, cậu đang tìm ai đó sao?"

- Sonic chợt nhận thấy cậu có vẻ như đang tìm ai đó nên mới hỏi như vậy.

"Shadow không đi theo hai cậu hả?

Sao mà tớ không thấy anh ta ở đâu hết vậy?"

"À, là cái tên đen thui đáng ghét với cái mặt lạnh tanh như cục nước đá đó hả?

Anh ta vừa cứu hai người bọn tớ xong thì lại đi mất rồi."

"Vậy à?"

Tất cả đều đi đến chiếc Tornado, chỉ có Knuckles thì lại chào tạm biệt với họ vì phải quay về ngôi đền ở hòn đảo nhỏ bên cạnh để trông coi Master Emerald.

Lúc nào anh cũng phải vất vả canh chừng viên ngọc, bởi vì nó là vật linh thiêng của cả hòn đảo Angel này và còn là thứ rất dễ bị kẻ khác nhắm tới, chẳng hạn như tên tiến sĩ đầu trứng Eggman hoặc là cô nàng dơi trắng Rouge chuyên đi săn các loại đá quý.

Đó là hai loại người mà Knuckles rất sợ.

Tails nhanh chóng chèo lên buồng lái để khởi động máy bay, sau đó mới báo cho hai cậu nhím kia biết là động cơ đã sẵn sàng và kêu hai người lên.

Nhưng có điều thiết kế chỗ ngồi của Tornado chỉ đúng có hai chỗ, một chỗ là buồng lái chính, nơi mà Tails đang ngồi, chỗ còn lại thì ở ngay sau buồng lái, trong khi đó là tận ba người cơ.

"Xin lỗi, có hơi bất tiện quá phải không?"

- Tails tỏ ra e dè nói với Silver.

"Không sao đâu, một mình tôi đi chung với máy bay của hai cậu là được rồi."

Vừa đáp lại lời của Tails thì bỗng dưng Silver bị Sonic bế lên đột ngột, nhím trắng liền đỏ mặt lúng túng vùng vẫy liên tục.

- "Sonic, cậu định làm gì vậy?Bỏ tôi xuống mau!"

Sonic không trả lời ngay mà hí hửng đi đến chỗ ngồi phía sau của Tails và nhẹ nhàng bỏ Silver xuống đấy.

- "Anh nhường cho em đấy, cứ ngồi thoải mái đi nhé."

"Nhưng mà tôi có thể-..."

"Anh thấy em chả còn sức để mà dùng năng lực ngoại cảm gì đó đưa em về đâu cho nên cứ việc ngồi ở đây đi."

"Đợi chút.

Vậy còn cậu thì sao?"

"Anh á hả?"

- Sonic nói xong thì liền đi tới phần cánh của máy bay và nhảy lên đó.

- "Tất nhiên là sẽ đứng ở đây rồi."

"Cậu không sợ bị rơi xuống biển trong lúc đang bay à?"

"Không sao đâu.

Tớ hay đi chung với cậu ấy lên đây bằng chiếc máy bay này cũng nhiều lần rồi nên đừng lo về chuyện cậu ấy bị rơi xuống."

- Tails nhanh chóng quay sang trấn an Silver.

"Thật vậy sao?..."

Tonardo rời khỏi hòn đảo và bay đi tiến về hướng của thành phố, đồng thời trong lúc chờ đợi thời gian có thể về đó Sonic mới sẵn tiện kể lại cho Tails nghe về vụ việc đã xảy ra ở trong rừng.

"Vậy thì tốt rồi, nếu Shadow mang thanh trượng đó về cho tổ chức của anh ta thì khỏi lo đến chuyện Mephiles sẽ thoát ra ngoài thêm lần nữa rồi còn gì?"

"Ừm, nhưng mà tớ cũng đang thắc mắc rằng không biết anh ta kiếm đâu ra thanh trượng đó nữa.

Tớ có hỏi nhưng anh ta không thèm trả lời gì hết cả, đúng là một tên lạnh lùng khó ưa."

"Tính tình của Shadow từ đó đến giờ mà, cậu để tâm làm gì cho mệt vậy?"

"Gì chứ?

Nói thật là vừa mới nhìn thấy thôi là tớ muốn đấm một phát vào mặt anh ta rồi."

Tails cười trừ.

- "Ừ, hên là anh ta không có ở đây đi theo chúng ta.

Mà nếu có thì người bị ăn đấm tớ nghĩ không phải là anh ta đâu, mà là cậu đấy."

Sonic cứ mãi luyên thuyên với Tails như thế thì mới biết là từ nãy tới giờ không nghe thấy Silver nói năng gì cả.

Hai người liền để ý nhìn qua cậu nhím trắng thì mới nhận ra là đã chợp mắt từ lúc nào rồi.

"Tưởng gì chứ?

Ra là cậu ấy mệt quá nên ngủ rồi."

- Tails thấy vậy mới thở phào.

"Ừ, cậu ấy đến đảo Angel từ tận sáng sớm lận mà."

Một lúc sau đó, Tails mới đưa cả hai cậu nhím về ngay đến tận nhà của Sonic, vừa hay Silver cũng mới tỉnh lại ngay sau khi chìm vào giấc ngủ.

Hai người cẩn thận bước xuống và chào tạm biệt cậu cáo vàng rồi đi vào nhà, còn Tails thì lái chiếc máy bay về thẳng nhà của cậu.

...

"Sonic..."

"Hửm?

Sao thế, Silver?

"Vừa nãy tôi mơ thấy Blaze, cô ấy đã mỉm cười nói với tôi rằng hãy vui vẻ lên đi, dù không có cô ấy ở bên cạnh nhưng không có nghĩa là tôi sẽ cô đơn, bởi vì xung quanh tôi còn có những người khác nữa mà, không phải sao?"

Sonic không đáp lại ngay mà chỉ đứng nhíu mày nhìn Silver được một lúc, Mãi không thấy phản hồi gì từ Sonic thì cậu nhím trắng mới thở dài cười khổ.

"Hình như tôi lại nói nhảm gì nữa rồi phải không?

Mà cũng phải thôi, mấy lời này có vẻ như hơi giống với lần trước cậu đã-..."

- Sonic không để cho Silver nói hết câu mà bất ngờ nhào tới ôm chầm lấy cậu nhím.

"Có biết là lúc cầm lên và đọc lại bức thư đó, anh đã sợ hãi đến cỡ nào không hả?

Vết thương vẫn chưa hồi phục hoàn toàn thế kia mà lại vác thân đi đánh nhau với cái tên Mephiles đó, sao mà ngốc quá vậy không biết?"

Silver đơ mắt ngạc nhiên - "Xin lỗi, nhưng nếu như tôi không làm như vậy thì cả cậu và những người khác sẽ bị hắn giết ngay lập tức, tôi không còn lựa chọn nào khác cả."

Nói xong thì cả hai người chợt im lặng, nhưng rồi bỗng nhiên Sonic lại nhíu mày xụ cả mặt xuống nhìn nhím trắng.

"Silver, em có giận anh không?

Chuyện anh đến chỗ của em ấy..."

- Sonic khẽ lên tiếng nói như vậy làm nhím trắng có chút khó hiểu, nhưng ngay sau đó mới hiểu ra vấn đề vì sao Sonic lại hỏi như thế.

Là do trong bức thư đó, Silver nhớ rằng đã có ghi một câu tương tự như Sonic vừa hỏi.

Nói thật chứ lúc ghi anh cũng chả nhớ hết được những gì mình đã ghi trong đó bởi lúc đó anh đang rất vội.

"À...Ra là cậu vẫn còn nhớ cái câu đó.

Ừ thì, lúc cậu xuất hiện thì tôi cũng đã giận cậu rất nhiều rồi, tôi không muốn cậu phải đến để giúp tôi làm gì vì tôi chỉ muốn rằng chính tay tôi sẽ giải quyết tất cả.

Cậu quả là một tên rất cố chấp, nhưng chính sự cố chấp đó của cậu mà cậu đã cứu tôi một mạng, cũng vì vậy mà cơn giận của tôi mới nguôi đi từ lúc nào không hay."

"Nói như vậy nghĩa là em không còn giận anh nữa sao?"

Silver đột nhiên đỏ mặt rồi lườm mắt sang chỗ khác.

- "Đáng lẽ là hơn như vậy nhiều rồi, nhưng vì trước kia cậu bảo rằng cậu muốn bên cạnh và bảo vệ tôi nên tôi cũng chẳng muốn giận cậu để làm gì."

Ánh mắt của Sonic chợt thay đổi ngay, Silver nhận thấy đó không phải là ánh mắt tinh nghịch vui vẻ như thường khi mà lại là sự nghiêm túc và kiên định đến kì lạ, có cảm giác ánh mắt đó đôi phần nào rất giống với Blaze.

"Tất nhiên phải như thế rồi.

Dù có thế nào đi nữa, anh vẫn sẽ bảo vệ em, mãi mãi như thế."

___________________________________

"Tôi đi ra ngoài một chút, lát quay lại sau."

Shadow rời khỏi tổ chức G.U.N, phía sau là Rouge, một cô nàng dơi trắng quyến rũ đi theo cùng anh.

"Nghe anh kể lại mà tôi đây cũng chả tin nổi đâu, Shadow.

Nhưng mà làm thế nào mà hắn lại xuất hiện được cơ chứ?"

"Chả biết.

Nhưng cô quan tâm đến chuyện đó để làm gì?

Hắn ta dù sao cũng chỉ là một tên giả mạo ăn cắp ngoại hình của tôi, rất xứng đáng để tôi một lần nữa phong ấn hắn lại."

"Hờ...Hóa ra anh lại nhớ đến chuyện cũ rích đó sao?

Thù dai quá nhỉ?"

"Nói vậy là ý gì đây?"

- Shadow nghe vậy thì hừ lạnh.

"Có gì đâu."

- Rouge khẽ nhún vai.

Shadow không nói gì mà chỉ im lặng nhìn đi chỗ khác, hai người tiếp tục đi loanh quanh trong thành phố và cho đến khi đi ngang qua ngóc ngách nào đó nơi ngõ hẻm tối tăm vắng bóng người thì Rouge lại nói rằng mình còn có việc khác phải làm nên đã đi mất.

Lúc này chỉ còn mỗi Shadow thôi và đột nhiên có một kẻ nào đó với luồng ánh sáng đỏ xuất hiện trước mặt anh, theo phản xạ thì anh liền động thủ ngay.

Hình bóng của kẻ đó lộ diện rõ ràng hơn, Shadow bắt đầu sửng sốt vì đó là một kẻ mà anh trước kia đã từng gặp qua.

"Lâu rồi không gặp ngươi, Shadow..."
 
[Sonilver] - Protect You Forever: Return Of Mephiles (Remastered)
Câu chuyện không của riêng ai...


Vâng, bị reup một cách trắng trợn.

Bữa giờ nuốt cục tức trong bụng không muốn đăng lên nhưng giờ xem lại thấy caydodai gì đâu nên đăng luôn 🙂

Con fic này toii viết từ 2020 lận, rồi đến tận 2022 bị reup.

2024 mới phát hiện ra. 🥰

Chẹp!

Không biết phải nói như thế nào luôn ấy...

Moá =)) đúng cái lúc remake con fic này xong là mò vô noveltoon xem thử rồi bất ngờ quá trời quá đất luôn.

Đọc xong là mới nhận ra văn phong hồi đó của mình nó trẻ 🐃 gì đâu. =))

Nhưng không!

Đằng này nó chỉnh sửa rồi thêm chap nữa cơ =))

Combo cấn cấn + nhục = xấu hổ (một phần là vẫn còn chút chất văn đầu đời của tôi, còn lại là thấy mắc cười với chất văn của nó thêm vào 🤡)

Anyway, toii cuối cùng cũng đã quyết định report rồi gửi mail bên noveltoon các thứ, giờ chỉ ngồi chờ cầu mong hệ thống đồng ý gỡ, mà nếu không được nữa thì cũng hetcuu rồi...

Bruh, vui vậy thôi chứ thông qua chuyện của toii thì mấy bạn cũng nên cảnh giác đi.

Đừng để đứa con tinh thần của mình lọt vào tay kẻ khác.

Thân.
 
Back
Top Bottom