🌌 Trái Đất đã sụp đổ.
Khi ánh sáng cuối cùng của nền văn minh cũ tắt lịm, ta – một con người bình thường – lại mở mắt ở một thế giới hoàn toàn xa lạ.
💠 Tên ta là Lâm.
Đã sống ở thế giới này một thời gian, ta chứng kiến bao kẻ tự xưng là “Nhà Sáng Tạo” – những người có thể triệu hồi và kiến tạo cả hành tinh bằng sức mạnh của họ.
Mỗi kẻ đều sở hữu một Hệ Thống riêng, như thể chính vũ trụ ban cho.
Nhưng… ta thì không.
Không màn hình, không thanh trạng thái, không kỹ năng khởi đầu.
Chỉ có sự im lặng lạnh lẽo trong tâm trí.
Từng đêm, ta tự hỏi: “Hệ Thống của ta đâu?
Vì sao nó chưa xuất hiện?
Chẳng lẽ ta chỉ là kẻ ngoại lai bị bỏ rơi?”
✨ Thế nhưng, tận sâu bên trong, một khát vọng mới đang nhen nhóm.
Khát vọng mở ra Hệ Thống riêng – một Hệ Thống mà chưa từng tồn tại trong bất kỳ cuốn truyện nào ta từng đọc…
🌑 Chương 1: Tiếng gọi từ đống rác
Đêm đó, ta lạc bước vào khu vực tồi tàn nhất của thế giới mới – nơi mà ngay cả dân bản địa cũng khinh bỉ gọi là Phó bản Rác Rưởi.
Mùi hôi thối của sắt gỉ, xương mục và máu thiu quện lại trong không khí.
Nơi đây không có kho báu lấp lánh, cũng chẳng có quái thú mạnh mẽ để săn.
Chỉ là…
địa ngục của phế phẩm.
Thế nhưng chính ở nơi dơ bẩn nhất này… nó đã xảy ra.
💠 Một giọng nói vô thanh vang lên trong đầu ta:
> 【DỮ LIỆU RÁC THẢI PHÙ HỢP】
【Đang đồng bộ với vật chủ…】
【Hệ Thống [Phế Liệu Sáng Tạo] đã được kích hoạt】
Ánh sáng xanh mờ ảo lóe lên trước mắt ta, tạo thành một bảng điều khiển kỳ lạ.
Không giống như hệ thống của những Nhà Sáng Tạo khác – đẹp đẽ và tinh khiết – bảng hệ thống của ta lốm đốm, nứt gãy như ghép từ những mảnh vụn bỏ đi.
Một dòng chữ đỏ máu hiện ra:
> 【Nhiệm vụ khởi tạo: Thu thập 10 mảnh pha lê rác bỏ đi trong phó bản】
【Phần thưởng: Kích hoạt Kỹ năng Sáng Tạo Bậc 1】
Ta nắm chặt bàn tay.
Dù đó chỉ là “rác”, nhưng…
đây là Hệ Thống của ta.
Một Hệ Thống sinh ra từ đống phế liệu, khác biệt với tất cả.
🌌 Trong bóng tối nặng mùi tử khí, ta bật cười khàn khàn:
— Vậy ra, số mệnh của ta… bắt đầu từ Đây saoo.
---
Những mảnh linh thạch rác
Từ khi đặt chân vào thế giới này, ta đã nhập nhóm thợ săn hạng thấp.
Công việc chính: đi theo phụ, khuân vác, dọn dẹp sau khi bọn họ hạ quái.
Trong mắt họ, ta chỉ là “kẻ bám đuôi vô dụng”.
Nhưng lần này… mọi thứ đã khác.
Đêm phó bản, cả nhóm tiến sâu vào khu Hố Xương Gãy – nơi quái thú cấp thấp lang thang và vô số linh thạch vỡ vụn rơi rải rác khắp đất.
Những mảnh ấy chẳng ai thèm đoái hoài, bởi không thể luyện chế, cũng chẳng đổi được vàng bạc.
Nhưng bảng hệ thống của ta lại lóe sáng:
> 【Mảnh Linh Thạch Rác (0/10)】
【Thu thập để mở kỹ năng Sáng Tạo Bậc 1】
🔥 Tim ta đập mạnh.
Đây chính là cơ hội!
Trong khi bọn thợ săn mải vây giết bầy sói xám, ta giả vờ chạy tản ra canh chừng.
Trên thực tế, ta cúi thấp người, len lén nhặt từng mảnh linh thạch vỡ nát trong đất bùn.
“Khốn khiếp… khó nhặt thật.”
Có lúc phải lăn xuống hố cạn, có lúc lại suýt bị vuốt của quái thú xé ngang lưng.
Một tên thợ săn quay lại quát:
— Ê, Lâm!
Mày tránh xa bọn sói, đừng làm vướng chân!
Ta cười gượng, nhưng trong lòng dồn dập hưng phấn.
🌌 Mảnh linh thạch thứ năm phát sáng trong túi, hệ thống thông báo vang lên:
> 【Đã thu thập 5/10】
【Cảnh báo: Mức độ quái thú quanh vật phẩm rác cao hơn bình thường】
Không sai… những mảnh rác này hút quái vật.
Chính vì thế mà bọn thợ săn chẳng bao giờ bén mảng.
Ta vừa bám theo bóng lưng đồng đội, vừa liều lĩnh nhào vào những góc tối, nơi răng nanh và tiếng gầm gừ vờn quanh, để gom nhặt những thứ mà chẳng ai thèm nhìn đến.
Trong khoảnh khắc, ta hiểu rõ:
— Muốn mạnh mẽ… thì phải nhặt lấy tất cả những gì kẻ khác bỏ đi!
---Địa Chấn Khai Thiên
Cuối cùng… mảnh linh thạch rác thứ mười đã nằm gọn trong tay ta.
Bảng hệ thống rung lắc dữ dội, chữ vàng bùng sáng như muốn xuyên thủng cả màn đêm phó bản:
> 【Chúc mừng, vật chủ đã hoàn tất nhiệm vụ khởi tạo】
【Kích hoạt kỹ năng: ĐỊA CHẤN KHAI THIÊN】
【Xây dựng Hệ Hành Tinh – Cực Phẩm】
【Tiền đồ: Vô hạn】
🌌 Ầm!
Mặt đất nứt toác.
Núi lửa, sóng thần, ánh sáng tràn khắp bầu trời.
Giữa hư không, long ngâm phượng vũ – rồng bay lượn, phượng múa rực rỡ, cảnh tượng thần thoại hiển hiện ngay trong phó bản rác rưởi tầm thường.
Khắp nơi, cường giả đều ngoái nhìn.
Trong mắt họ, nơi này bỗng hóa thành một tân thế giới khai sinh.
Thế nhưng, ta cắn răng… giấu đi tất cả.
Tắt bảng hệ thống, che giấu dao động năng lượng, giả vờ như chẳng hề có chuyện gì xảy ra.
Trong mắt nhóm thợ săn, ta vẫn chỉ là một tên phế vật theo sau.
— “Nhanh lên!
Di chuyển tiếp!” – tên đội trưởng quát.
Chúng ta vừa rời đi chưa xa thì tai họa ập đến.
🌑 Trước mặt, một thân ảnh khổng lồ từ bóng tối bước ra.
Ánh mắt đỏ rực, sát khí tràn ngập.
— Quỷ Ma Tần Địa Phủ.
Cấp bậc… vượt xa bọn ta!
Tên cầm đầu run rẩy hét lớn:
— Chạy!
Đây là quái thú cấp 2!
Chúng ta không đủ cấp để sống sót!
Cả nhóm nhốn nháo tháo chạy.
Còn ta, biết rõ: dù có chạy, cũng không thoát.
Nếu không liều chết một phen, tất cả sẽ bị nghiền nát.
💠 Đúng lúc ấy…
Không gian nứt ra.
Từng cánh hoa sáng rơi xuống như từ cõi thần linh.
Một nữ nhân bước ra từ hư không.
Vẻ đẹp uy nghi, kiều diễm, như đế vương giáng thế.
Hệ thống đồng loạt cảnh báo:
> 【Cảnh báo: Mục tiêu ngoài tầm thẩm định】
【LV: Quá cao】
【Chủ sở hữu: Hành tinh “Đế Vương Tuyệt Mỹ”】
Nàng nhẹ nhàng vung tay.
🌌 Một lãnh địa thế giới mở ra.
Hàng ngàn chiến binh giáp trụ cổ xưa từ hư không hiện thân, xếp trận ngay ngắn.
Và ở giữa đội quân hùng vĩ ấy, một bóng người ngồi trên cỗ xe gỗ giản dị.
Đôi mắt thông tuệ, tay phe phẩy cây quạt lông…
Ta sững sờ hét lên:
— Không thể nào…
Giả Cát Lượng?!
⚡ Nữ nhân mỉm cười.
Quạt vung lên, trận pháp bùng nổ như bão tố cuồng nộ.
Binh sĩ lao vào, vạn người một trận, trấn áp cả Quỷ Ma.
Con quỷ rống lên thảm thiết, gọi bầy đồng loại ứng cứu.
Nhưng tất cả đều bị trận pháp nghiền nát, máu chảy thành sông.
☠️ Khi tiếng gào tắt hẳn, mặt đất phủ đầy xác quái.
Từ thi thể rơi ra vô số vật phẩm hiếm – kho báu mà bao thợ săn cả đời không dám mơ tới.
Trước mắt ta… là một bước ngoặt vận mệnh.
---