( *Bản trên wikidich ghi như này:
Những lời như này sẽ ảnh hưởng đến cảm xúc người đọc, nhất là ai đang theo dõi vì phần tình cảm.
Nhưng tớ thật sự không còn cách nào khác hu hu, đoạn này đành phải xóa một đoạn khá dài.
Không phải vì có gì quá gợi cảm hay mạnh bạo, chỉ là đọc vào thấy thật sự không ổn, không lọt mắt chút nào.
Tớ thật sự cũng không biết nên sửa sao cho ổn, tạm thời giữ nguyên như vậy đã, sau này sẽ từ từ chỉnh lại, cố gắng hết sức để mọi người đọc vào thấy mạch lạc, dễ hiểu.)
Chu Hạ gắng sức chống người ngồi thẳng dậy, chỉ một lúc sau đã nghe thấy Thịnh Phóng từ phía trên cúi đầu hỏi nhỏ:
"Hạ Hạ, cậu đỡ hơn chút nào chưa?"
Trời mới biết vì sao giọng Thịnh Phóng lại khàn đến vậy, âm điệu trầm thấp như len lỏi vào tận màng tai...
Chu Hạ đỏ bừng cả mặt, hai tai cũng nóng lên, nội tâm thì hoảng loạn muốn chết, chỉ khẽ "ừm" một tiếng coi như trả lời.
Thịnh Phóng nghe xong mới hơi yên tâm phần nào, tay lần theo tìm đến bờ vai cậu, hỏi tiếp:
"Vậy... bây giờ tớ có thể tháo cà vạt được chưa?"
Chu Hạ chống một tay lên mặt bàn nước, đầu ngón tay thon dài vẫn còn vương chút đỏ hồng, siết nhẹ lấy mặt bàn, cả người hơi run khẽ.
Tuy vẫn chưa muốn để hắn nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của mình, nhưng chuyện đã xảy ra rồi, nếu còn cố ý lảng tránh, thật sự là không nói nổi lời nào nữa.
Dù sao thì cũng đều là đàn ông, làm bộ làm tịch quá cũng phải có giới hạn.
Cứ che giấu mãi thế này, ngược lại lại khiến Thịnh Phóng thấy không được tự nhiên.
Chu Hạ không còn cách nào, đành đưa tay vỗ nhẹ vào gò má vẫn còn hơi nóng, cố gắng điều chỉnh cảm xúc, nỗ lực khiến bản thân trở lại dáng vẻ thường ngày mà mọi người vẫn thấy – một đóa hoa lạnh lùng, cấm dục.
Cậu lặng lẽ thở ra hai hơi thật sâu, rồi mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào gương mặt của Thịnh Phóng.
Ngũ quan tuấn tú đến mức chói mắt, thật sự không hiểu sao lại có người có thể đẹp đến thế.
Không chỉ khiến cậu động lòng, mà ngay cả những cô gái khác cũng đều mê mệt.
Bao giờ mới có thể khiến gương mặt ấy chỉ thuộc về một mình cậu?
Chu Hạ khẽ cười khổ: Mơ thì mơ cho tới cùng đi, trong mơ cái gì mà chẳng có, huống chi là một Thịnh Phóng.
Chiếc cà vạt bị ngón tay cậu khẽ kéo lên, từ bên gò má tuột xuống, rơi chậm rãi xuống dưới.
Khi chạm vào ánh sáng, Thịnh Phóng nheo mắt lại, có vẻ không quen với luồng sáng đột ngột.
Chu Hạ thuận đà muốn rời khỏi vòng tay hắn, nhưng cổ tay lại bị nắm chặt.
"Hạ Hạ."
Tim cậu khẽ run lên, nhưng vẫn không ngẩng đầu, chỉ lạnh nhạt đáp:
"Tớ không sao rồi, vừa rồi cảm ơn cậu."
Giọng nói ấy lạnh băng, không mang theo chút cảm xúc nào.
Nếu không tận mắt chứng kiến, chắc chẳng ai tin nổi hai người vừa trải qua một chuyện thân mật đến thế.
Trong lòng Thịnh Phóng còn cuộn trào biết bao cảm xúc: kích động, vui mừng, cả lửa nóng chưa kịp hạ xuống.
Hắn đã định bụng nói hết mọi suy nghĩ trong lòng, nhưng không ngờ Chu Hạ lại phản ứng như vậy.
Đến cả gương mặt cậu lúc này hắn cũng chẳng nhìn thấy rõ, chỉ có thể dán mắt vào xoáy tóc trắng như tuyết trên đỉnh đầu kia, cảm giác nghẹn ngào trong ngực khiến hắn bức bối vô cùng.
Không giống như trên mạng viết chút nào.
Người ta hay nói, giữa anh em chí cốt nếu từng giúp đỡ lẫn nhau trải qua chuyện như vậy, tình cảm chắc chắn sẽ tiến thêm một bước, thậm chí có thể có một bước đột phá.
Mà hắn với Chu Hạ vốn đã thân hơn người thường rất nhiều rồi, nhưng với hắn, vẫn là chưa đủ.
Dù có thân mật thêm cũng chưa đủ.
Hắn luôn muốn được gần Chu Hạ hơn một chút nữa.
Đời này, hắn chỉ xem một mình Chu Hạ là anh em tốt nhất, tất nhiên cũng mong Chu Hạ có thể hồi đáp phần nào tình cảm ấy.
Ít nhất... cũng đừng lạnh lùng đến vậy, chỉ cúi đầu nói mỗi một câu cảm ơn.
Hơn nữa, Chu Hạ vừa trải qua chuyện đáng sợ như bị người ta hạ thuốc, đưa vào khách sạn, sao cậu có thể bình tĩnh như không vậy?
Chẳng lẽ cậu không hề sợ hãi, không cần được an ủi?
Tại sao cậu không muốn dựa vào hắn nhiều hơn một chút?
Trong lòng Thịnh Phóng đầy uất ức, bàn tay nắm lấy tay Chu Hạ bất giác siết chặt thêm.
Chu Hạ thấy đau, cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu nhìn hắn:
"Thịnh Phóng, đau..."
Lúc này hắn mới thấy được gương mặt cậu, cơn giận cũng theo đó mà dần tan biến, ánh mắt hoảng loạn, hồn phách như bị kéo về.
Hắn chợt nhớ ra: dù thuốc đã gần hết tác dụng, nhưng Chu Hạ đến giờ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục...
Cậu bây giờ giống như một con thú nhỏ vừa bị mưa làm ướt mềm nhũn, cả người ướt sũng, chẳng còn chút phòng bị nào.
Thịnh Phóng nhìn Chu Hạ như vậy, cũng không hiểu sao cổ họng bỗng dưng khô khốc, hầu kết siết chặt, tim như bị ai đó đấm mạnh một cái, vừa đau vừa nóng, ngực như phồng lên đến mức không thở nổi.
Hắn vô thức đưa tay lên, rồi chợt phát hiện lòng bàn tay mình...
Chu Hạ cũng đã để ý, lập tức ngượng ngùng quay mặt sang chỗ khác.
Thịnh Phóng hoàn hồn lại, nhìn chằm chằm vào tay mình, ánh mắt phức tạp chẳng rõ đang nghĩ gì.
Một lúc lâu sau, hắn mới mở miệng, giọng không rõ cảm xúc:
"Hạ Hạ, cậu sức khỏe yếu, nếu sau này mà... nếu mà cậu lại gặp chuyện thế này, thì để tớ giúp cậu nhé.
Tớ có thể..."
( *Vẫn là trên wikidich ghi như này:
Chỗ này cũng phải xóa đoạn... aaaa... xin lỗi mọi người...)
"Câm miệng."
Chu Hạ gằn từng chữ, giọng cậu lạnh tới mức làm Thịnh Phóng hơi khựng lại.
Hắn chưa kịp nhận ra sự khác thường trong giọng cậu, còn định nói thêm, thì bỗng thấy có thứ gì đó bay thẳng về phía mình.
May mà phản xạ nhanh, hắn nghiêng đầu tránh kịp.
Bình xịt nước hoa va vào vách tường phía sau, không vỡ nhưng rơi xuống đất, lăn một vòng trên thảm.
Chu Hạ giơ tay chỉ thẳng vào cửa phòng tắm:
"Ra ngoài."
Lúc này Thịnh Phóng mới nhận ra sắc mặt Chu Hạ trắng bệch đến đáng sợ.
Dù không rõ cậu đang giận gì, nhưng dựa theo kinh nghiệm xưa nay, hắn biết tốt nhất là nên rút lui ngay trước khi mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát.
Hắn cúi người nhặt bình xịt nước hoa lên, đặt sang một bên, sợ lát nữa Chu Hạ đi ra không để ý sẽ giẫm trúng mà trượt ngã.
Đến lúc nắm tay vào chốt cửa chuẩn bị ra ngoài, hắn vẫn không yên tâm, quay đầu lại dặn:
"Hạ Hạ, tớ ra ngoài đợi cậu nhé, đừng ở trong đó lâu quá."
Chu Hạ ngồi trên bệ rửa tay, chỉ nghiêng đầu để lộ một bên mặt.
Lưng cậu mảnh khảnh mà thẳng tắp, như đang cố chấp giữ lấy một chút tự tôn cuối cùng, một phòng tuyến cuối cùng trước mặt Thịnh Phóng.
Thịnh Phóng siết chặt tay nắm cửa, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng.
Chỉ đến khi nghe tiếng cửa đóng lại, Chu Hạ mới hoàn toàn buông lỏng.
Cậu thẫn thờ, nâng đôi tay vẫn còn run rẩy che lấy mặt.
Toàn thân ướt đẫm mồ hôi, phía sau lạnh lẽo và nhớp nháp, khiến cậu chỉ muốn nhanh chóng chui vào phòng tắm.
Rửa sạch tất cả, rửa sạch luôn cả chút do dự còn sót lại lúc ban nãy.
....................................
Tuy lúc đó Thịnh Phóng bị bịt mắt bằng cà vạt nên chẳng nhìn thấy gì, nhưng chính Chu Hạ lại thấy rõ mồn một.
Chỉ cần tay hắn hạ xuống thêm chút nữa, dù chỉ vài centimet thôi... là sẽ chạm đến...
Không thể tiếp tục nghĩ nữa.
Ý nghĩ đó khiến da đầu Chu Hạ căng lên, cả người khẽ run, nhịp thở cũng trở nên dồn dập.
Cậu bất chợt ngẩng cổ, để dòng nước lạnh xối mạnh lên cơ thể như muốn rửa sạch mọi hỗn loạn còn sót lại.
Khi bước ra ngoài, cậu mới phát hiện trong phòng yên ắng đến kỳ lạ.
Đưa mắt nhìn quanh đại sảnh, cậu thấy Thịnh Phóng đang tựa nghiêng bên khung cửa sổ.
Ánh đèn chùm thủy tinh lạnh lẽo rọi lên một bên mặt hắn, vệt sáng mờ nhòe khiến đường nét càng thêm sâu thẳm.
Một tay hắn cầm hộp kẹo bạc hà, ngón cái liên tục bật nắp hộp kim loại, mở rồi lại đóng, không ngừng nghỉ.
Chu Hạ biết, mỗi khi Thịnh Phóng như vậy, nghĩa là hắn đang suy nghĩ chuyện nghiêm túc.
Đầu óc hắn lúc đó sẽ vận hành điên cuồng, mà khí thế trên người cũng trở nên hoàn toàn khác thường.
Có lẽ nghe thấy tiếng động phía sau, Thịnh Phóng xoay người lại.
Ngón tay hắn "cạch" một cái, đóng hộp bạc hà lại lần cuối.
Khi ánh mắt hắn chạm vào Chu Hạ, biểu cảm liền dịu xuống trong chớp mắt, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng ban nãy, như thể thay đổi thành một người khác.
"Hạ Hạ."
Hắn bước đến gần:
"Cậu cuối cùng cũng ra rồi.
Thấy khỏe hơn chút nào chưa?"
Chu Hạ đứng yên tại chỗ, đáp:
"Đỡ hơn nhiều rồi.
Vừa nãy... cảm ơn cậu."
Thịnh Phóng đi tới trước mặt cậu, cúi đầu nhìn xuống.
Lúc này Chu Hạ vừa tắm xong, đang mặc áo choàng tắm dài của khách sạn.
Với vóc dáng cậu thì áo có hơi rộng, dù đã buộc dây nhưng vẫn có chút lỏng lẻo, ngực hơi hé mở, xương quai xanh sắc nét.
Chất vải lụa mềm mại càng khiến đường cong cơ thể cậu hiện lên rõ ràng.
Thịnh Phóng nheo mắt, cổ họng vẫn khô khốc do vừa nhai quá nhiều kẹo bạc hà.
Hắn không dám tưởng tượng, nếu khi nãy là Hứa Nham nhìn thấy Chu Hạ như thế này, thì cậu ta sẽ phát điên đến mức nào.
Chu Hạ thấy hắn cứ im lặng, ánh mắt lại sâu thẳm lạnh lẽo, không rõ đang nghĩ gì.
Cậu giơ tay lên trước mặt hắn, khẽ vẫy:
"Thịnh Phóng?"
Thịnh Phóng bất ngờ nắm lấy cổ tay cậu, cúi đầu, từng ngón từng ngón nhẹ nhàng nắn qua:
"Hạ Hạ, may mà cậu không sao."
Chu Hạ nghe ra được trong giọng nói hắn có phần run rẩy, biết vừa rồi hắn chắc chắn lo đến phát điên.
Không muốn để không khí quá căng thẳng, cậu cố tình nhẹ giọng pha trò:
"Dù tớ không phải soái ca lực lưỡng như cậu, nhưng dù sao cũng là đàn ông đó nha..."
Vừa nói, cậu vừa kéo tay áo lên, lộ ra bắp tay mình:
"Nhìn đi, cơ bắp này cũng không phải ăn chơi mà có đâu.
Ba tớ từng dạy tớ cách bắt người đó!
Bình thường tớ cũng không bỏ tập luyện.
Với trình độ của tớ, đối phó Hứa Nham – cái loại nhóc con chưa mọc đủ lông ấy – vẫn là quá dễ.
Chỉ tại hôm nay không đề phòng, chứ nếu không thì tớ đâu có bị cậu ta đưa đến chỗ này."
Thịnh Phóng nhìn cánh tay cậu lộ ra, làn da trắng như tuyết, cơ bắp vừa đủ săn chắc, mạch máu xanh nhạt hiện rõ dưới da.
Hắn bỗng hầm hầm kéo áo choàng của cậu lại che kín.
"Ngay lần đầu tiên thấy cái thằng nhóc đó, tớ đã thấy nó không đáng tin rồi.
Đáng lẽ không nên dễ dãi mà buông tha cậu ta.
Bây giờ xảy ra chuyện như vậy, dù có dạy cho cậu ta một bài học cũng chưa hết giận."
Chu Hạ nghe ra được ẩn ý trong lời hắn, có phần lo lắng:
"Thịnh Phóng, vừa rồi cậu có phải lại đi tìm Hứa Nham không?
Cậu không làm gì quá khích đấy chứ?
Dù sao nói đi cũng phải nói lại, cậu ta cũng chưa thật sự làm gì được tớ.
Nếu cậu khiến cậu ta bị thương quá nặng, ngược lại chúng ta lại thành người sai."
Thịnh Phóng hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt hết sức khinh thường:
"Yên tâm, cái loại cặn bã như cậu ta còn không đáng để tớ động tay.
Tớ sai người đưa cậu ta đến đồn cảnh sát rồi.
Nhân tiện còn ghi lại một đoạn video, gửi cho ba mẹ cậu ta, cả họ hàng, bạn bè, nhóm bạn học...
Dù có cảnh sát vì chuyện chưa đủ cấu thành tội mà thả cậu ta ra, thì đoạn video kia cũng đủ để thành cái bóng đè cả đời cậu ta rồi."
Chu Hạ chớp mắt nhìn hắn, trong một lúc không biết nên phản ứng thế nào.
Tuy Thịnh Phóng không nói cụ thể nội dung đoạn video là gì, nhưng cậu cũng đoán được chắc chắn có liên quan đến xu hướng tính dục của Hứa Nham, và cả việc hôm nay cậu ta bỏ thuốc cậu.
Một đứa học sinh ngoan trong mắt phụ huynh, kiểu gương mẫu trong mắt thầy cô bạn bè, giờ lại chính miệng thừa nhận mình là đồng tính, lại còn dính đến hành vi phạm pháp như cưỡng ép.
Chỉ nghĩ thôi cũng đủ biết sau này cậu ta sẽ phải sống trong hoàn cảnh như thế nào — từng bước như bị lửa đốt.
Chiêu này của Thịnh Phóng... không đụng dao, không đổ máu, nhưng lại là đòn chí mạng vào lòng người.
Thật sự... quá đáng sợ.
Dù cực kỳ ghét việc Hứa Nham bỏ thuốc hại mình, nhưng nghĩ đến kết cục thê thảm như thế, trong lòng Chu Hạ cũng thấy có chút đáng thương.
Cậu ngẩng đầu nhìn người trước mặt, khẽ lắc đầu, cảm thán:
"May mà tớ là bạn của cậu, chưa từng định lật mặt.
Nếu không, với mức độ hiểu rõ của cậu về tớ, tớ thật không dám tưởng tượng cậu sẽ dùng cách khủng bố nào để đối phó lại..."
Thịnh Phóng cốc nhẹ một cái lên trán cậu:
"Nghĩ linh tinh gì vậy.
Tớ sao có thể đối xử với cậu như thế được?"
Chu Hạ không nói gì, ánh mắt vô tình liếc đến cổ áo sơ mi bị kéo xệch khi nãy trong phòng tắm, do lúc đó cậu tháo vội cà vạt của hắn.
Trong đầu chợt nhớ ra một chuyện rất quan trọng, cậu bỗng dưng ngẩng đầu hỏi:
"Đúng rồi, cái túi đó đâu rồi?
Là cái túi giấy ấy.
Lúc cậu đưa tớ ra ngoài, tớ nhờ cậu tìm giúp rồi mang theo, giờ nó đâu rồi?"
Thịnh Phóng thấy cậu kích động như vậy, nghĩ một lúc rồi đi đến bên bàn, cầm túi giấy lên:
"Hạ Hạ, cậu đang nói cái này hả?"
Chu Hạ vừa nhìn thấy chiếc túi quen thuộc liền thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nhận lấy từ tay hắn:
"May quá không làm mất, nếu không coi như tớ phí công cả tháng trời."
Thịnh Phóng thấy cậu quý cái túi này như vậy, có chút tò mò:
"Trong này là gì thế?"
Chu Hạ cẩn thận kiểm tra một lượt, xác nhận túi không bị rách, đồ bên trong chắc cũng không bị ảnh hưởng.
Lúc này cậu mới ngẩng đầu, cười bí ẩn:
"Quà cho cậu đó."
Thịnh Phóng nhìn cậu rồi lại nhìn túi, theo phản xạ nhận lấy, nhưng vẫn chưa hiểu gì:
"Quà?"
Chu Hạ nhìn dáng vẻ hắn như thật sự đã quên mất, liền hơi bất đắc dĩ:
"Cậu là công tử con nhà danh giá, mà lại quên mất ngày mai là sinh nhật của mình luôn sao?"
"Sinh nhật?"
Thịnh Phóng chớp chớp mắt, lúc này mới bừng tỉnh, vỗ trán một cái:
"Bảo sao!
Tớ còn đang thắc mắc hôm qua tự nhiên anh tớ lại bảo sẽ đổi cho tớ một chiếc xe thể thao mới.
Cái xe thể thao cũ năm ngoái tớ mới lấy, vẫn để trong gara, có chạy bao nhiêu đâu.
Tớ còn tưởng anh ấy bị gì rồi chứ...
Hóa ra là định tặng quà sinh nhật!"
Chu Hạ cười gượng:
"Anh Thịnh Lan đúng là trước sau như một, tiêu tiền như nước."
Cậu liếc nhìn chiếc túi trong tay Thịnh Phóng, đột nhiên thấy món quà khăn choàng mà mình đã cặm cụi làm cả tháng... sao mà giống một cái giẻ lau thế không biết, đem so với chiếc xe thể thao cả tỷ kia thì đúng là chênh nhau cả một trời một vực.
Thịnh Phóng hừ nhẹ:
"Anh ấy ngoài mấy lúc vung tiền ra thì còn có chút giống làm anh, còn lại chẳng giống gì cả."
Nhưng nhìn biểu cảm của Thịnh Phóng lúc này, rõ ràng là dù anh cả có vung tiền như rác, cũng không khiến hắn vui bằng chiếc túi giấy nhẹ tênh đang cầm trong tay.
Hắn nâng túi lên, nhìn trái nhìn phải, trong lòng vừa hồi hộp vừa hào hứng, rồi quay sang nhìn Chu Hạ:
"Hạ Hạ, mai mới là sinh nhật tớ mà.
Sao cậu lại đưa quà trước vậy?"
Chu Hạ khẽ gật đầu:
"Biết cậu quan hệ rộng, ngày mai chắc chắn quà nhiều xếp thành núi.
Tớ không chen vào nổi cái náo nhiệt đó, nên tranh thủ đưa trước."
Thịnh Phóng nghe giọng cậu có chút chua, lại thấy đáng yêu không chịu được, đưa tay xoa đầu cậu:
"Hạ Hạ ngốc, bọn họ có đưa gì cũng không thể so với cậu."
Chu Hạ ngăn tay hắn lại, cắn môi, ngẩng mắt nhìn:
"Cậu... không mở ra xem à?"
Dĩ nhiên là Thịnh Phóng muốn xem, trong lòng đã gấp đến độ sắp nhảy dựng, tay vừa định xé bọc thì không biết nghĩ gì, lại đột nhiên khựng lại.
Chu Hạ thấy vậy, trong lòng đang háo hức cũng như rớt xuống theo.
Dù sao đây cũng là món quà cậu tốn cả tháng trời đi làm thêm, dành dụm từng đồng để mua.
Cậu muốn thấy ngay biểu cảm của hắn lúc mở ra, vậy mà...
"Làm sao vậy?" – Chu Hạ hỏi, giọng thấp đi một nhịp.
Thịnh Phóng ôm chặt chiếc túi, nét mặt đầy khổ não, nhìn như đang ôm bảo vật vô giá:
"Đây là quà cậu tặng tớ đấy...
Làm sao có thể tùy tiện mở ra ở chỗ này được?
Tớ phải mang về, tắm rửa sạch sẽ, thắp hương cung kính rồi mới dám mở ra."
Chu Hạ trong lòng đã đủ căng thẳng, thấy hắn còn rảnh rang đùa giỡn với mình, bực đến nỗi giận sôi máu, giơ chân đá một cái:
"Cậu mà còn nói linh tinh nữa, đừng trách tớ mắng người đấy!"
Tuy bị đá một cú, Thịnh Phóng vẫn cười đến vô cùng vui vẻ.
Hắn nhẹ nhàng rút dải lụa màu xanh lá trên túi giấy ra, cẩn thận mở túi.
Chu Hạ giữ bình tĩnh, nín thở quan sát, nhìn hắn lấy khăn quàng cổ bên trong ra.
Thịnh Phóng mở rộng khăn, ngắm nhìn hai mặt:
"Cái này là..."
"Giống hệt với cái cậu đang dùng."
Chu Hạ cắt ngang lời hắn, cố gắng khiến giọng nói mình bình tĩnh hơn:
"Lần trước tớ thấy cậu làm hỏng cái cũ rồi.
Hôm nọ đi dạo phố, tình cờ nhìn thấy cái giống hệt, mà lại gần đến sinh nhật cậu, nên tiện tay mua luôn.
Cậu xem xem, có thích không."
Nói xong, sợ hắn nghe ra ý chờ mong trong giọng, cậu khẽ ho một tiếng, quay đầu đi chỗ khác:
"Đã mua rồi thì cứ cầm lấy, thích hay không thì tùy cậu."
Thịnh Phóng nhìn nghiêng gương mặt cậu, không định vạch trần sự bướng bỉnh này, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve chiếc khăn trong tay:
"Chỉ cần là do Hạ Hạ tặng, đối với tớ đều là bảo bối."
Chu Hạ khẽ cuộn các ngón tay lại, nói nhỏ:
"Miệng dẻo vừa thôi."
Thịnh Phóng đột nhiên mở khăn ra, đưa đến trước mặt cậu:
"Hạ Hạ, giúp tớ quàng lên đi."
Chu Hạ tim khẽ đập loạn:
"Trong phòng ấm như thế này, quàng gì mà quàng chứ?"
Thịnh Phóng khẽ cười, giọng cũng thấp xuống:
"Tớ muốn đeo ngay bây giờ, Hạ Hạ."
Chu Hạ cảm giác vành tai mình lại đỏ lên, lần này chắc là đỏ dữ lắm.
Cậu đưa tay nhận lấy khăn, ngẩng đầu nhìn hắn.
Thịnh Phóng đã chủ động cúi lưng, vươn cổ ra chờ cậu.
Vì vừa rồi bị tháo cà vạt, cổ áo hắn hơi mở rộng, Chu Hạ liếc mắt một cái liền thấy dấu răng trên sườn cổ – một dấu răng rất rõ, vì thời gian trôi qua nên màu đã hơi ngả sang hồng tím.
Khoảnh khắc ái muội trong phòng tắm bất chợt ùa về, khiến tay Chu Hạ khẽ run khi cầm lấy khăn, gò má lập tức ửng đỏ:
"Cậu... cổ của cậu..."
"Ừm?"
Thịnh Phóng nghiêng đầu nhìn theo ánh mắt cậu, tiện tay sờ lên chỗ đó:
"Hạ Hạ cắn mà, cậu quên rồi sao?"
"Tớ, tớ không quên..."
Chu Hạ lắp bắp.
Đương nhiên là cậu không quên được.
Chỉ là không ngờ mình lại cắn mạnh đến vậy, dấu răng kia nhìn vào thật sự hơi đáng sợ.
Thịnh Phóng thấy cậu cúi đầu, không dám nhìn thẳng mình, cứ tưởng Chu Hạ đang áy náy, liền đưa tay nâng cằm cậu lên, trêu chọc:
"Hạ Hạ hay bảo tớ là chó, tớ thấy cậu mới là con chó nhỏ biết cắn người đấy.
Nào, mở miệng ra cho tớ xem thử, cái răng nanh nào sắc bén như vậy hả?"
Khi hắn nói, mặt đã sát đến trước mũi, ngón cái không biết là cố ý hay vô tình, nhẹ nhàng lướt qua khóe môi mềm mại của cậu.
Chu Hạ nhìn thấy ánh mắt hắn cong cong như cười, mặt càng đỏ hơn, đỏ như sắp bốc cháy.
Cậu vội vàng giơ tay nắm lấy cổ tay hắn, giọng như cầu xin:
"Thịnh Phóng, cậu đừng..."
— Đừng trêu tớ nữa.
Thịnh Phóng nhìn vào đôi mắt cậu, ánh nước khẽ rung, giữa đôi mày thanh tú là chút xao động không giấu được.
Trong con ngươi hổ phách kia, phản chiếu toàn bộ hình bóng hắn.
Cảm giác nôn nao bất thường từng có trong phòng tắm, lúc này lại một lần nữa khuấy động nơi đáy lòng.
Hắn siết nhẹ cằm cậu, giọng khàn hẳn đi:
"Hạ Hạ... lúc đó thoải mái đến vậy sao?"
Chu Hạ nghe không hiểu, đôi mắt thoáng đầy nghi hoặc — hắn đang nói gì?
Yết hầu Thịnh Phóng khẽ động, giọng trầm xuống:
"Lúc ấy tuy tớ bị bịt mắt không thấy gì, nhưng có thể cảm giác được.
Cậu run trong lòng tớ đến thế nào, còn không nhịn được mà cắn lên cổ tớ.
Nếu không phải thật sự quá... thì sao cậu lại như vậy được..."
"Á!" – Thịnh Phóng còn chưa nói dứt lời, bỗng kêu lên một tiếng.
Một bàn tay nhỏ nhắn bóp lấy má hắn, kéo mạnh đến mức mặt cũng gần như vẹo hẳn.
"Hạ...
Hạ Hạ, đau, đau thật mà..."
Thịnh Phóng đau đến nỗi không nói nên lời, miệng nhăn nhó cầu xin tha.
Chu Hạ bật cười trong cổ họng, nhưng tay thì vẫn không buông lỏng chút nào:
"Cứ nói tiếp đi, xem cậu còn dám luyên thuyên nữa không."
Thịnh Phóng liên tục lắc đầu, giơ hai tay đầu hàng:
"Tớ sai rồi!
Tớ không nói nữa!
Chu đại hiệp tha mạng!"
Chu Hạ lúc này mới chịu buông tay ra, thuận tay ném khăn quàng cổ vào ngực hắn:
"Tự cậu đeo lấy đi."
Thịnh Phóng vừa xoa mặt vừa ngước mắt nhìn theo bóng dáng Chu Hạ đang quay người đi, ánh đèn trong phòng đổ lên lớp áo tắm mềm mại, vạt áo lướt qua người cậu tạo thành những đường nét mơ hồ mà gợi cảm.
Vòng eo mảnh khảnh, thắt lưng hơi hõm xuống...
đúng là mềm mại đến mức khiến người ta không dời nổi mắt.
Hắn bất giác nhìn chăm chú.
Trước kia chỗ đó của Hạ Hạ cũng cong như vậy sao?
Sao tớ chưa từng để ý nhỉ?
Chu Hạ thì đã đi đến cạnh giường, với tay mở nắp một chai nước trên tủ, ngửa cổ uống hết hơn nửa chai.
Có lẽ vẫn bị ảnh hưởng bởi dư âm của loại thuốc lúc trước, cổ họng cậu khô rát, cả người uể oải, tay chân mềm rũ, sức lực gần như chẳng còn bao nhiêu.
Cậu đành ngồi xuống mép giường, thả lỏng người để dễ chịu hơn một chút.
Thịnh Phóng cẩn thận gấp khăn quàng cổ lại, đặt vào túi giấy, rồi quay đầu nhìn thấy Chu Hạ nhắm mắt nửa nằm ở đầu giường, trông có vẻ rất mệt.
Lo lắng cậu chưa ổn, hắn bước lại gần, giọng nhỏ đi hẳn:
"Hạ Hạ, cậu thấy không khỏe lắm à?
Hay là... tụi mình đến bệnh viện đi?"
Chu Hạ khẽ lắc đầu, mở mắt nhìn hắn:
"Không đi bệnh viện."
Thịnh Phóng thấy cậu vẫn cố chấp như vậy thì sốt ruột, đưa tay nắm lấy vai cậu:
"Cậu định cứ nằm thế này mãi à?
Hạ Hạ, ít nhất cũng phải cho tớ một lý do, bằng không... tớ thật sự không yên tâm nổi."
Nghe ra được sự lo lắng trong giọng Thịnh Phóng, Chu Hạ cũng hiểu rõ tâm trạng hắn lúc này.
Nhưng không biết vì lý do gì, cậu không thể đáp ứng hắn chuyện đi bệnh viện được.
Hai người cứ thế nhìn nhau, không nói gì.
Ánh mắt Thịnh Phóng càng lúc càng kiên định, như thể muốn nói: nếu cậu không cho tớ một lý do chính đáng, thì dù có phải trói cậu lại, tớ cũng sẽ kéo cậu đến bệnh viện cho bằng được.
Chu Hạ im lặng hồi lâu, rồi nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Cậu nghiêng người, khẽ tựa đầu lên vai hắn, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào không khí:
"Thịnh Phóng... tớ mệt quá rồi."
Thịnh Phóng sững lại.
Hắn cảm nhận được sức nặng thật sự trên vai mình – một sự nặng nề đến từ mệt mỏi, chứ không phải từ thể xác.
Vốn đang căng thẳng đến bức bối, tâm trạng hắn lại dần lắng xuống, tựa như chỉ một câu đó, đã kéo hắn về quãng thời gian rất xa xôi.
Trong thoáng chốc, Thịnh Phóng bỗng có cảm giác như cả hai quay lại thời thơ ấu.
Khi ấy bọn họ vẫn là hai nhóc con nhỏ xíu, Chu Hạ còn nhỏ hơn hắn, người lúc nào cũng mềm như bánh bao sữa, thể trạng yếu ớt, ba ngày hai bận lại phát sốt.
Lúc còn học mẫu giáo, Thịnh Phóng thường xuyên phải cõng cậu về nhà những hôm cậu mệt quá chịu không nổi.
Tiểu Chu Hạ khi còn nhỏ thường được Thịnh Phóng cõng trên lưng, sốt đến đỏ bừng cả mặt, hai cánh tay mũm mĩm dính chặt lên cổ hắn, giọng nũng nịu non nớt gọi:
"Phóng ca ca, Hạ Hạ có nặng lắm không?"
"Phóng ca ca, lưng cậu thật ấm quá đi..."
"Phóng ca ca, sau này cậu phải luôn đối tốt với Hạ Hạ nha, được không?"
"Phóng ca ca, sau này tụi mình kết hôn có được không..."
"Phóng ca ca...
Phóng ca ca..."
Thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt, vậy mà đã nhiều năm rồi.
Sau khi lớn lên, Chu Hạ giống như trở thành một người khác.
Cậu không còn là cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo hắn nữa, cũng không còn dính lấy hắn gọi "Phóng ca ca" bằng giọng non nớt ngày xưa.
Càng không giống hiện tại, mệt mỏi dựa vào hắn làm nũng như thế này.
Thịnh Phóng làm sao mà không xót lòng được.
Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, giọng khàn khàn:
"Hạ Hạ, cậu còn nhớ lúc nhỏ tụi mình ra sao không?
Tớ thật sự rất muốn quay lại khoảng thời gian đó.
Nếu được quay lại, tớ nhất định sẽ cố gắng gấp trăm lần để chăm sóc cậu, bảo vệ cậu, để cậu sau này lớn lên sẽ không dễ sinh bệnh như thế này..."
Chu Hạ nghe hắn nói vậy, khẽ nhắm mắt cười cười:
"Thể chất tớ bẩm sinh yếu, không liên quan gì đến cậu cả, đừng tự trách."
Thịnh Phóng vẫn lắc đầu, càng nắm tay cậu chặt hơn:
"Là do tớ không đủ tốt với cậu."
Chu Hạ hàng mi dài khẽ rung lên, không nói thêm gì nữa.
Bên ngoài trời đã tối sầm, nhiệt độ lại giảm.
Nghĩ đến thể trạng của Chu Hạ, hai người cũng không quay về trường ngay mà gửi tin báo cho Tiêu Bắc và các bạn, quyết định ở lại khách sạn qua đêm.
Cả buổi chiều đều lăn lộn không ăn gì, Thịnh Phóng gọi phục vụ phòng, còn đặc biệt chọn nhiều món Chu Hạ thích ăn.
Có lẽ do mất sức quá nhiều, Chu Hạ hôm nay ăn uống đặc biệt tốt, không chỉ ăn hết cơm chính mà cả món tráng miệng cũng không tha.
Khi Thịnh Phóng tắm xong bước ra, liền thấy Chu Hạ đang ôm một miếng bánh kem nhỏ gặm ngon lành.
Hắn bật cười, vội đi tới:
"Hạ Hạ, cậu vẫn còn ăn sao?"
Chu Hạ ngẩng đầu lên, khóe miệng còn dính một vòng kem bơ trắng trắng.
Thịnh Phóng vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, cúi người sát lại giúp cậu lau miệng, lòng bàn tay khẽ cọ qua khóe môi mềm mại, xúc cảm ấm áp khiến hắn không nhịn được vuốt nhẹ thêm vài lần.
Lúc này, Thịnh Phóng cũng mặc áo tắm của khách sạn, đai lưng thắt hơi lỏng, để lộ ra hơn nửa bờ ngực và vòng eo săn chắc.
Làn da màu mật óng ánh, nước tắm còn chưa lau khô hết, từng giọt nhỏ theo cơ bắp chảy xuống, đọng lại dưới lớp lụa mỏng, vừa ẩm ướt vừa gợi cảm.
Chu Hạ nhìn mà nóng mặt, cậu thật sự thấy... nóng.
May mà Thịnh Phóng sau khi lau miệng cho cậu thì liền đứng thẳng dậy, tiện tay ném khăn giấy vào thùng rác rồi lấy khăn lông khô lau đầu.
Chu Hạ ngồi trên giường, ngửa đầu nhìn bóng lưng hắn.
Áo tắm hắn đang mặc có hơi rộng với cậu, dài tới tận đầu gối, nhưng với Thịnh Phóng thì lại hơi ngắn, chỉ vừa chạm đến đầu gối cong cong, để lộ đôi chân thẳng tắp, cơ bắp đường nét rõ ràng, vừa có sự mảnh mai của tuổi thiếu niên, vừa ẩn chứa sức mạnh đàn ông chín muồi.
Gợi cảm đến mức khiến người ta không dời nổi mắt.
Thịnh Phóng ném khăn tắm sang một bên, ngón tay thon dài chậm rãi hất nhẹ mái tóc vẫn còn hơi ẩm.
Vừa quay đầu lại liền thấy Chu Hạ đang ngửa đầu ngơ ngẩn nhìn hắn, gò má cũng đỏ bừng như bị nấu chín.
Hắn giật mình, tim thắt lại, còn tưởng Chu Hạ lại khó chịu gì đó, vội bước tới lo lắng hỏi:
"Hạ Hạ, mặt cậu sao đỏ vậy?
Khó chịu ở đâu à?"
Chu Hạ vội đưa tay che mặt, chỉ cảm thấy hắn vừa tiến lại gần, cả không khí cũng nóng bức thêm vài phần:
"Tớ không sao."
Thịnh Phóng cau mày, đưa tay định thử trán cậu:
"Nhưng mặt cậu đỏ lắm, có khi nào thuốc kia có tác dụng phụ không?
Cậu có phát sốt không đấy?"
Chu Hạ hai tay vẫn ôm mặt, lui về sau một chút:
"Tớ thật sự không sao mà."
Sợ hắn tiếp tục truy hỏi, cậu dời ánh mắt sang cái bàn cạnh giường, cố ý nói sang chuyện khác:
"Thịnh Phóng, cậu đi rửa giúp tớ ít dâu tây đi, tớ muốn ăn."
Thịnh Phóng thấy cậu thật sự không muốn hắn tới gần, cũng không tiện ép buộc nữa.
Nghe đến chuyện ăn uống, hắn lại đau đầu:
"Hạ Hạ, cậu đã ăn bao nhiêu thứ rồi, trễ thế này ăn nữa thì khó tiêu lắm, hay thôi đi..."
"Không đâu."
Chu Hạ ngoan cố chỉ tay ra lệnh: "Mau đi rửa đi."
Thịnh Phóng nhìn bộ dạng cố chấp của cậu, chỉ đành chịu thua, xách hộp dâu tây vào phòng tắm.
Chu Hạ thấy bóng lưng hắn khuất sau cánh cửa, mới chậm rãi thả tay xuống, thở hắt ra một hơi dài.
Cậu nào có thật sự muốn ăn dâu tây, chỉ là muốn kiếm cớ để Thịnh Phóng rời khỏi cậu một lát.
Cậu hiện tại tuy đã không thấy khó chịu, nhưng vẫn cảm giác thuốc kia còn chưa hoàn toàn tan hết.
Thịnh Phóng thì lại cứ mặc cái áo tắm rộng thùng thình, hơi thở toàn là hương tắm sạch sẽ nóng bỏng, cứ đi qua đi lại trước mặt cậu như dụ người phạm tội.
Càng nghĩ càng thấy người nóng ran, trong đầu lại không ngừng hiện lên mấy hình ảnh mờ ám buổi chiều trong phòng tắm.
Chu Hạ không chịu nổi nữa, ôm lấy hai tay, vùi đầu trốn vào đống chăn mềm.
Thịnh Phóng bị chứng sạch sẽ ám ảnh, rửa từng quả dâu một cách kỹ lưỡng.
Chờ hắn rửa xong cả hộp đi ra thì người vừa rồi còn hăng hái đòi ăn, giờ đã trốn trong ổ chăn.
Hắn bất đắc dĩ cười khẽ, đặt dâu tây sang bên, rồi ngồi xuống mép giường, nhẹ tay vén một góc chăn.
Chu Hạ tựa như đã ngủ, nhưng hình như ngủ không yên.
Trong lòng ôm chặt một chiếc gối, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, trông như đang mơ thấy chuyện gì không vui.
Thịnh Phóng đưa tay, khẽ vuốt nhẹ giữa hai hàng mày đang cau lại, không nói một lời, chỉ lặng lẽ ngắm khuôn mặt ngủ say ấy.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, đến mức nghe rõ từng nhịp thở.
Nhưng giữa đêm khuya, Thịnh Phóng bỗng bị một tiếng rên khẽ khàng đánh thức.
Hắn lập tức mở bừng mắt, cảnh giác đưa tay sờ bên cạnh.
Nhưng không đụng thấy gì cả.
Thịnh Phóng vội bật đèn ngủ đầu giường lên.
Chu Hạ không biết từ khi nào đã lăn về sát mép giường, cuộn người lại như một chú mèo con, đưa lưng về phía hắn.
Âm thanh rên rỉ ban nãy... chính là phát ra từ chỗ cậu.
Thịnh Phóng xốc chăn, xuống giường, bước đến trước mặt Chu Hạ rồi ngồi xổm xuống, khẽ gọi:
"Hạ Hạ, Hạ Hạ."
Chu Hạ tựa như không nghe thấy tiếng hắn, cả người vẫn cuộn tròn, thân thể không ngừng run rẩy, hai tay ôm bụng, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, không còn chút huyết sắc.
Thịnh Phóng cau chặt mày, đưa tay vỗ nhẹ lên má cậu:
"Chu Hạ, tỉnh lại đi, Chu Hạ."
Chu Hạ khẽ trở mình, gương mặt lộ ra dưới ánh đèn.
Lúc này Thịnh Phóng mới phát hiện tóc mái trên trán cậu đã ướt đẫm mồ hôi, hàng mi đen nhánh run lên khe khẽ, rồi từ từ mở ra.
"Hạ Hạ."
Thịnh Phóng vội đưa tay lên trán cậu, nhiệt độ không cao, nhưng mồ hôi toát ra rất nhiều, sắc mặt trắng đến đáng sợ, môi dưới cũng bị cắn chặt, giống như đang phải chịu đựng một cơn đau cực lớn.
Thịnh Phóng hoảng loạn, siết chặt tay cậu:
"Hạ Hạ, cậu còn nghe thấy tớ nói không?
Nhìn tớ đi, Hạ Hạ."
Chu Hạ quay đầu lại, ánh mắt trống rỗng mơ hồ, khó khăn lắm mới thốt ra một tiếng:
"Thịnh Phóng..."
Thấy cậu vẫn còn ý thức, Thịnh Phóng yên tâm được phần nào.
Hắn lập tức lấy điện thoại ra, định gọi cấp cứu:
"Cậu chịu khó một chút, tớ gọi xe cứu thương ngay, chúng ta đi bệnh viện!"
"Không...
đừng, đừng gọi..."
Dù giọng đã yếu ớt không thành câu, nhưng nghe hắn nói muốn đến bệnh viện, Chu Hạ vẫn cố gắng dốc hết sức lực còn lại, giơ tay nắm chặt cổ tay hắn:
"Thịnh...
Thịnh Phóng...
đừng đi bệnh viện..."
Thịnh Phóng cúi đầu, nhìn cánh tay đang run rẩy của cậu nắm chặt lấy mình, đầu ngón tay trắng bệch, rõ ràng đã yếu đến mức sắp không cử động nổi, vậy mà vẫn còn cố chấp như thế.
Một cơn giận dữ không tên bùng lên, Thịnh Phóng nghiến răng, trầm giọng quát:
"Chu Hạ, ít nhất cậu cũng nên cho tớ một lý do chính đáng!
Nếu không hôm nay cho dù có phải trói cậu lại, tớ cũng nhất định đưa cậu đến bệnh viện!"
Dứt lời liền gỡ tay cậu ra, tiếp tục cầm lấy điện thoại.
Chu Hạ lắc đầu, thấy hắn sắp bấm xong số thì hoảng hốt túm lấy tay áo hắn:
"Cho... cho tớ gọi điện về nhà."
Thịnh Phóng dừng ngón tay lại, cúi đầu nhìn cậu.
Chu Hạ ngửa đầu, khuôn mặt trắng bệch đã loang đầy vệt nước, không rõ là nước mắt hay mồ hôi:
"Để tớ... gọi cho anh trai.
Thịnh Phóng, cậu nghe tớ...
Nếu cậu thật sự đưa tớ đến bệnh viện, tớ sẽ... tuyệt giao với cậu.
Nói được làm được..."
Nói xong mấy lời này, dường như cậu đã cạn sạch sức lực, ôm bụng co lại, cắn chặt hàm răng cố gắng không phát ra tiếng.
Thịnh Phóng gần như phát điên.
Hắn chưa từng thấy Chu Hạ như vậy, cũng chưa từng có một giây phút nào giống lúc này — hoảng loạn đến mức tay chân đều run rẩy.
Lý trí mách bảo hắn nên mặc kệ, lập tức gọi xe cấp cứu.
Nhưng khi ngón tay hắn chạm đến bàn phím, ánh mắt kiên quyết của Chu Hạ khi nãy cứ liên tục hiện lên trong đầu, khiến hắn cắn răng, cuối cùng vẫn thoát khỏi màn hình gọi khẩn.
Cúp máy xong, Thịnh Phóng lập tức nhào tới ôm lấy Chu Hạ.
Cậu gần như đã lịm đi vì đau, cơ thể mềm nhũn dựa vào lồng ngực hắn, nhắm chặt mắt, tiếng thở mỏng manh như sắp tan vào không khí.
Thịnh Phóng vén phần tóc dính mồ hôi trên trán cậu lên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khóe mắt đỏ hoe ươn ướt.
Hắn đau lòng đến cực điểm, nhưng vào khoảnh khắc này, ngoài việc ôm lấy Chu Hạ, hắn hoàn toàn bất lực.
Chu Hạ vốn thể chất không tốt, đau đầu phát sốt ba ngày hai lần là chuyện thường, nhưng chưa lần nào nghiêm trọng như bây giờ.
Trông cậu giống như bị đau bụng dữ dội, cũng không chừng là di chứng của loại thuốc kia, hoặc do buổi tối ăn quá nhiều đồ linh tinh không kiêng khem mà ra.
Nửa tiếng chờ đợi trôi qua một cách dằn vặt, từng giây từng phút đều dài đằng đẵng như cả thế kỷ.
Khi nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên, Thịnh Phóng thậm chí có ảo giác như đã chờ đợi mấy đời.
Hắn cẩn thận đặt Chu Hạ nằm ngay ngắn lại trên giường, rồi đứng dậy đi mở cửa.
Cửa vừa mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo khoác đen đứng ngay bên ngoài.
Thân hình cao gầy, đường nét tuấn tú nổi bật, trông lớn hơn Thịnh Phóng vài tuổi.
Gương mặt tuấn mỹ đến chói mắt, nhưng khí chất lại mang theo vài phần dịu dàng ôn hòa, phối hợp với vẻ lãnh đạm cao quý như con nhà quyền thế chính hiệu.
Người đó nheo mắt nhìn Thịnh Phóng, khóe môi khẽ cong, mang theo ý cười trào phúng.
"Lâu rồi không gặp, nhóc con, gương mặt này của cậu vẫn khiến người ta muốn đấm như trước."
Thịnh Phóng lúc này chẳng còn tâm trí mà đôi co với anh, nghiêng người nhường lối:
"Diễn ca, anh vào xem tình trạng Hạ Hạ trước đi."
Ôn Diễn nghe hắn nói vậy, cũng hiểu ngay tình hình chắc chắn không mấy khả quan, không nhiều lời thêm, rút tay ra khỏi túi áo khoác, vừa đi vừa tháo găng tay.
Mấy động tác đơn giản, nhưng từ dáng người đến khí chất đều mang theo sự nho nhã, cao quý mà không kiêu ngạo.
Thịnh Phóng đi sau lưng nhìn một lượt từ đầu đến chân, răng ngứa đến muốn nghiến, lâu ngày không gặp, tên này vẫn "chảnh chọe" như vậy.
Ôn Diễn đến bên giường, nhìn thấy Chu Hạ đang nằm đó, mặt mày trắng bệch, hai tay siết chặt bụng, thở yếu đến mức gần như không còn nghe thấy.
Sắc mặt anh lập tức thay đổi, lạnh đi vài phần.
Quay đầu nhìn Thịnh Phóng, giọng không chút khách khí:
"Tôi giao em trai cho cậu trông, mà cậu trông nom đến mức này à?
Nếu tôi mà đến muộn một chút, có khi giờ này phải hẹn người đến lo hậu sự rồi cũng nên."
Thịnh Phóng tự biết mình đuối lý, không lên tiếng thanh minh.
Nhưng trong lòng vẫn thầm oán, cái miệng của tên này chưa bao giờ biết nể nang ai, vừa mở miệng đã đem "em trai ruột" ra đay nghiến người ta.
"Diễn ca, bây giờ không phải lúc để nói chuyện này.
Hạ Hạ cứ kêu đau bụng mãi, em định đưa cậu ấy đến bệnh viện thì cậu ấy sống chết không chịu.
Bất đắc dĩ em mới gọi cho anh, mong anh đừng giận..."