Một chiếc phi thuyền Đế quốc chuẩn bị hạ cánh tại vệ tinh, với quốc huy sáng bóng chói mắt.
Được vài thành viên cấp cao ở chốt biên phòng "hộ tống" ra bãi đỗ đón phi thuyền, Khôi Nguyên hơi nheo mắt nhìn chiếc phi thuyền bóng bẩy từ từ đáp đất.
Gió từ hệ thống đối không thổi ra, làm tóc mái khá dài của anh bay tứ tán.
Cánh cửa hạ xuống, Đại tướng Corvan đích thân đến đón người, sải những bước chân sải những bước rộng nhất có thể, gấp gáp đến gần anh, bỏ lại phía sau hai ba phụ tá của mình.
Người đàn ông ấy cao lớn, với đôi vai rộng và bộ quân phục cương nghị có phần cứng nhắc, tóc màu bạch kim, mắt màu xám bạc, cộng với tác phong thẳng tắp nghiêm chỉnh của một quân nhân, ở hắn toát ra vẻ quyến rũ khó cưỡng của đàn ông trung niên thành đạt.
Anh nhìn Corvan, cảm xúc dao động liên tục trong đôi mắt xanh lam.
Đối với một đứa trẻ mồ côi như Khôi Nguyên, Corvan vừa là người cha, người thầy, cũng là người bạn tâm giao của anh.
Cách đây rất lâu, hắn đã từng chọn anh trong số những thiếu niên tốt nghiệp học viện quân sự Đế quốc, rồi chính tay hắn đào tạo anh một đường trở thành đến như hôm nay.
"Cậu về rồi."
Corvan mở miệng nói, tiếng nói khàn như đã lâu rồi hắn chưa mở miệng nói, vành mắt hắn đỏ lên như sắp khóc, trông hắn hơi tiều tụy, gầy đi rất nhiều so với Corvan trong trí nhớ của anh hai năm trước.
"Ừm, tôi về rồi."
Anh nhẹ nhàng đáp.
Nói vài lời thủ tục qua quýt với những người ở trạm biên phòng, Corvan nhanh chóng đưa anh lên phi thuyền về lại trung tâm Đế Quốc.
Cửa khoang cá nhân vừa đóng lại tránh ánh mắt của mọi người, Corvan bất ngờ ôm chặt lấy anh.
Khôi Nguyên không kịp trở tay, ngã nhào vào một vòng tay rắn rỏi.
Corvan hạ giọng, trầm và nhẹ nhất có thể, nói khẽ vào tai anh, "Tôi thật sự đã nghĩ cậu chết rồi.
Nhưng cậu đã về, thật tốt quá."
Hắn cao hơn anh cả cái đầu, nên gương mặt anh vừa vặn vùi vào ngực hắn.
Một mùi hương thoang thoảng phả vào trong khoang mũi, chính là mùi hương nam tính đặc trưng từ Corvan.
Mùi hương này và cả nhiệt độ cơ thể của hắn làm anh dấy lên trong cơ thể một cảm giác khác lạ.
Anh hơi hoảng hốt đẩy hắn ra, một chuyến đi này, khi trở về anh đã khác.
Ít nhất thì cơ thể của anh đã khác.
Anh hắng giọng, cố tình nói lảng sang chuyện khác, "Tôi không ngờ ngài lại đích thân đến đây đón tôi đấy."
"Cậu nghĩ mình là ai mà tôi có thể để người khác đi thay hửm."
Corvan nhướng mày, nói ra câu nói đầy ý vị.
Anh cười khẽ, nhìn vào bên quai hàm đã bắt đầu lún phún một lớp màu xanh nhạt của hắn, "Gấp đến nỗi râu còn chưa cạo sao, trông anh thảm hại thật đấy."
Giữa họ không đặt nặng chức vị, thường trêu chọc nhau như hai người bạn thân thiết, nói đoạn, anh hơi nhăn mũi lại, nhớ đến "Anh uống rượu đấy à?"
"Đang trong kỳ nghỉ phép vài ngày nên tranh thủ xả hơi thôi."
Corvan nói rồi thở hắt ra, cười một cái, nói tiếp "Cậu về rồi, tôi không uống nữa."
Hắn nhìn thật sâu vào mắt anh, Khôi Nguyên lúng túng đưa mắt đi chỗ khác, bầu không khí mùi mẫn kỳ lạ này làm anh lúng túng không biết phải đối đáp sao mới phải.
Phi thuyền rung chuyển cất cánh, khoang khách của phi thuyền bố trí hai hàng ghế quay mặt vào nhau, họ bước vào ngồi đối diện nhau, Khôi Nguyên không nói gì nữa, anh chỉ nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Phía ngoài cửa sổ, những vì sao lấp lánh kéo dài như vô tận, 204 hành tinh lớn, vài trăm vệ tinh tự nhiên, hàng triệu vệ tinh nhân tạo, nối liền nhau thành một dòng sông lấp lánh, đây là dải ngân hà Andarion.
Hành tinh của họ, Đế quốc Nyxis Prime là trung tâm của một liên minh các hành tinh trong dải ngân hà Andarion, nổi tiếng với nền khoa học tiên tiến và quân đội hùng mạnh.
Nyxis Prime cũng sở hữu vài vệ tinh nhân tạo với các mục đích khác nhau, chẳng hạn như tiểu hành tinh đặt chốt biên phòng khi nãy.
Anh hướng mắt về phía Bắc, không thấy được gì, nhưng anh biết nếu cứ đi thẳng về phía Bắc dải ngân hà Andarion, sẽ đến Vùng Sao Hỏa Đỏ, là nơi tập trung nguồn năng lượng cực kỳ quan trọng của thiên hà: Tinh thể Arkenium.
Arkenium là nguồn năng lượng được dùng để vận hành các siêu tàu vũ trụ và vũ khí tối tân.
Nó tuy không phải là năng lượng duy nhất, nhưng lại là thứ dễ khai thác và có các mỏ quặng dồi dào nhất dải ngân hà Andarion, thế cho nên Arkrenium vẫn chưa bao giờ mất đi vị thế của nó.
Những siêu cường tinh như Đế quốc Nyxis Prime dĩ nhiên rất cần Arkrenium, thế cho nên Vùng Sao Hỏa Đỏ là nơi các phe lớn như Đế quốc và các liên minh hành tinh tranh giành ảnh hưởng, dẫn đến một loạt xung đột dai dẳng kéo dài liên miên.
Vùng Sao Hỏa Đỏ, đó cũng là nơi anh mất tích, cũng là nơi ký ức cuối cùng của anh dừng lại.
Lúc đó anh nhận lệnh đi đàn áp chống lại Quân đoàn Xanar, lực lượng địa phương đang gây bất ổn vùng Sao Hỏa Đỏ.
Hai bên giao chiến, sau đó là hỗn loạn, và ký ức của anh trở thành một màu đen, suốt hai năm sau đó.
Bản thân mình đã làm gì, ở đâu, những chuyện gì xảy ra với anh, anh đều không hề nhớ gì cả.
Bàn tay anh vô thức che lên phần háng, rơi run lên nhè nhẹ, nơi này đã không còn cảm giác nặng nề vướng víu, làm mỗi khi nhớ đến, cảm giác sợ hãi và khủng hoảng lại lan tràn khắp cơ thể.
"Khôi Nguyên, cậu có ổn không."
Anh nghe Corvan lo lắng hỏi.
Một ngọn lửa không biết là phẫn nộ, hay tuyệt vọng, hay uất ức bùng lên, Khôi Nguyên bất chợt xẵng giọng,"Tôi mất tích hai năm sau đó trở lại và mất sạch ký ức thời gian đó, anh nghĩ tôi có ổn không?!" rồi ngay lập tức nhận ra mình quá kích động, anh dịu giọng lại:
"Tôi không biết liệu mình có ổn không nữa."
"Không sao đâu.
Có thể nó chỉ là tạm thời mà thôi.
Về Đế quốc, chúng ta sẽ tìm cách phục hồi lại ký ức cho cậu."
Corvan an ủi.
"Mong là như vậy."
Anh đáp, nhưng thâm tâm anh biết, còn nơi khác trên cơ thể anh đã cầm chắc số phận vạn kiếp bất phục.
"Vậy... chuyện đó là thật à? chuyện cậu không thể nhớ được hai năm qua sao?"
Khôi Nguyên gật đầu, "Giống như tôi vừa một giấc ngủ dài vậy, khi tỉnh dậy tôi thấy mình đã ở trong phi thuyền buôn người đó."
Corvan ừm một tiếng tỏ ý đã hiểu, hắn hẳn đã đọc báo cáo nóng từ trạm biên phòng gửi đến, anh một mình giết chết tổng cộng 20 tên buôn người.
"Thật sự.. không còn nhớ gì sau đó nữa sao."
Hắn liếm môi, lại hỏi dò.
"Thật sự."
Anh đáp, mắt vẫn đau đáu hướng ra cửa sổ.
Corvan phía đối diện im lặng nhìn anh.
Tóc mái anh mọc dài hơn trong hai năm mất tích, làm cặp mắt xanh ngọc như được phủ một tấm rèm thưa, bớt đi sự công kích, thêm một chút nhu hòa.
Nhận ra hắn đang chăm chú nhìn mình, anh đưa mắt liếc hắn, cười khẽ, "Sao?
Tôi thay đổi nhiều lắm à?"
Corvan gật đầu, giọng pha trò, "Cậu ngon trai hẳn ra, giờ thì chuẩn hình mẫu trong mơ của các chị em rồi."
"Lại bắt đầu rồi đấy."
Anh khẽ nhếch môi cười, cảm giác căng thẳng bớt đi được rất nhiều.
Với vẻ ngoài của mình, anh luôn thu hút hàng tá ong bướm xung quanh mình.
Từ lúc nhận dẫn dắt anh, hắn đã chứng kiến biết bao nhiêu màn tỏ tình lâm ly bi đát sau đó đâm đầu vào ngõ cụt của những người thầm thích anh, thậm chí có người bí quá hóa liều, còn nhờ Corvan đưa thư tình hộ, mỗi lần như thế hắn đều sa sầm mặt như ai ăn hết của nhà hắn.
"Về Đế quốc, trước mắt cậu sẽ bị điều tra.
Đừng lo lắng, chỉ là thủ tục để xác minh thôi."
Anh "ừm" một tiếng, tiếp tục ngắm vũ trụ ngoài cửa kính.
"Cậu còn điều gì chưa nói với tôi phải không?"
Suy tư một lúc, Corvan hỏi.
Anh mấp máy môi, như muốn nói gì đó lại thôi, lại như đang lựa lời phải nói thế nào.
Cuối cùng, anh thở hắt ra, "Rồi anh sẽ biết thôi."
_
Đến Đế quốc, Khôi Nguyên được đưa thẳng đến Bệnh viện Quân y Nixys, trước khi tiếp nhận điều tra tình huống, đầu tiên là kiểm tra sức khỏe tổng quát để đảm bảo nhân quyền.
Nơi đây cũng không lạ gì với anh, vốn ngoài kiểm tra sức khỏe định kỳ bắt buộc của quân nhân, mỗi khi họ làm nhiệm vụ ra ngoài không gian, khi trở về cũng phải vào đây kiểm tra xem có nhiễm vi sinh vật lạ hoặc phóng xạ hay không.
Qua vài bước lâm sàng cơ bản, anh bước vào căn phòng ở cuối hành lang tầng ba.
Căn phòng này khá quen thuộc với anh, nó là của một vị bác sĩ già, người phụ trách kiểm tra sức khỏe của Thượng Tướng Bạch Khôi Nguyên từ trước đến giờ.
Đẩy cửa bước vào, chờ đợi anh không phải là gương mặt già nua và mái đầu bạc quen thuộc, mà là một người đàn ông ngoài 30 dáng dong dỏng cao, cặp kính gọng mỏng trên sống mũi, khoác áo blouse trắng phẳng phiu sạch sẽ.
Thấy có người vào, y ngay lập tức ngẩng phắt lên, đôi mắt sáng nhìn thẳng vào mắt anh chăm chăm như thú săn phát hiện ra con mồi.
"Cậu là Thượng tướng Bạch Khôi Nguyên phải không?"
Bác sĩ lạ mặt cất giọng lịch sự hỏi.
"Vâng.
Cho hỏi bác sĩ Wynn đâu?"
Khôi Nguyên gật đầu, né tránh ánh mắt có phần quá mức của bác sĩ lạ mặt.
Người này trời sinh có đôi mắt phượng, đuôi mắt kéo dài lại xếch lên, làm gương mặt y chẳng có mấy sự đĩnh đạc của bác sĩ mà trông lả lơi, rặt một kiểu trăng hoa ong bướm.
"Ông ấy hiện nghỉ hưu rồi.
Tôi tên Arvid Evanoth, từ giờ tôi sẽ phụ trách khám sức khỏe cho anh."
Bác sĩ nói.
Y bấm bấm vài cái trên màn hình chiếu 3D điền vào hồ sơ bệnh án, lại vội vàng quay sang anh, "Được rồi, anh cởi quần áo ra nhé, chúng ta sẽ tiến hành soi da và nam khoa."
Khôi Nguyên cắn nhẹ môi.
Vốn chuyện hoàn toàn khỏa thân để kiểm tra sức khỏe nó chẳng hiếm lạ vì với quân nhân, Khôi Nguyên từng trải qua rất nhiều lần, thế nhưng lần này lại khác.
Nếu bác sĩ Wynn vẫn còn ở đây, anh sẽ chẳng do dự gì, thế nhưng bây giờ lại là một bác sĩ lạ, tên bác sĩ mới này lại có vẻ gì đó rất không đáng tin cậy, làm anh cứ cảm thấy bất an.
Anh cắn răng, dùng dằng một lúc, nghĩ cũng không né tránh được, huống chi đây lại là bác sĩ, anh dứt khoát trút hết y phục xuống.
Khôi Nguyên có thể cảm nhận được đôi mắt cáo kia liếm qua từng tấc da thịt lõa lồ của mình khi quần áo anh trượt xuống, ánh nhìn dù có cố giấu cũng không giấu được sự thèm muốn.
Anh thậm chí còn có cảm giác nếu không phải đạo đức nghề nghiệp ràng buộc, y đã huýt sáo hoặc buông ra vài câu đùa cợt lố bịch nào đó.
Arvid đưa mắt từ trên xuống dưới, đến giữa hai chân anh, y ngay lập tức khựng lại, nhíu mày thật sâu, rồi nhìn lên anh, hỏi, "Tôi nhớ trong hồ sơ sức khỏe của cậu không có chi tiết này."
Tuy vô cùng kinh ngạc nhưng y vẫn giữ tác phong chuyên nghiệp, "Tại sao lại như thế?"
"Tôi không biết."
Anh trả lời khô khốc.
"Tôi mất tích hai năm, bị mất trí nhớ hoàn toàn trong thời gian đó."
"Và khi cậu tỉnh lại, dương vật của cậu biến mất, thay vào đó là âm vật?"
Arvid tiếp lời "Thú vị đấy."
Nếu thị lực của Arvid vẫn 10/10, thì giữa hai chân Khôi Nguyên là một cái khe thịt mum múp, cả hạ bộ thưa thớt lông, phần mu cũng láng mướt, như chưa từng tồn tại một cái sinh thục khí nam lủng lẳng nào.
Khe thịt mập an vị trên cơ thể nam tính rắn rỏi, mang lại cảm giác lạ lẫm lại hòa hợp một cách kỳ cục.
"Con người không thể tự nhiên biến đổi như thế, trước mắt cứ kiểm tra tổng quát xem thử sức khỏe cậu có ổn không đã, sau đó tôi sẽ lấy vài mẫu xét nghiệm nơi này, để xem thử nơi này thực hư thế nào."
Arvid kéo mạnh chiếc rèm trắng phía sau, nơi đó có một bàn khám phụ khoa, y lấy găng tay cao su cẩn thận mang vào tay mình, nói, "Nằm lên bàn đi."
Khôi Nguyên lại cắn môi, từ lúc vào đây, cặp môi mỏng của anh đã bị cắn đến muốn rướm máu
anh bước dần đến bàn khám mà chân nặng như đeo chì, nằm lên bàn, hai chân dạng rộng gác lên hai tấm đỡ chân hai bên, tư thế xấu hổ vô cùng.
Dù mang lại cho Khôi Nguyên cảm giác bị nhòm nhó, Arvid vẫn là một bác sĩ kính nghiệp, ngón tay chạm vào nơi đó rất nhanh, chỉ với mục đích khám chữa, không mang theo ý đồ bất chính nào.
Nằm ngửa, Khôi Nguyên nhìn lên trần nhà trắng toát, tự hỏi không biết y có cảm nghĩ gì, không thể tin được, kinh tởm, hay là thương hại đây.
"Đây là một bộ phận có kết cấu hoàn chỉnh..."
Arvid rụt tay lại, từ tốn nói, "Và là bộ phận xinh xắn nhất tôi từng được thấy."
Nghe thế, bất giác gò má Khôi Nguyên ửng hồng, các ngón chân vô thức cuộn tròn lại.
Biểu cảm đáng yêu này thu hết vào mắt Arvid.
Y vội quay lưng, che khuất đi một nụ cười khẽ.
"Vẫn chưa xong."
Y xoay lưng bước đến đống chai lọ lỉnh kỉnh, lại quay về với một ống nghiệm và một cây tăm bông, "Tôi phải lấy mẫu vùng kín của anh làm xét nghiệm."
Bàn tay đeo găng cao su chỉnh tề lại chạm vào thịt lồn mềm mại, tăm bông ngoáy nhẹ vào lỗ nhỏ.
Khôi Nguyên cắn chặt răng, lần đầu tiên kể từ khi anh nhận thức được bộ phận này xuất hiện trên người mình, có một dị vật tiến vào cái hang động kia, đầu tăm quẹt vào vách thịt mang lại cảm giác nhột nhạt khó tả, sau đó bụng dưới anh chợt dâng lên một gợn sóng nhiệt, anh điếng người khi nhận ra hình như phía dưới anh...
đang ướt?!
Còn chưa kịp suy nghĩ thêm, bác sĩ Arvid bất ngờ thẳng lưng, rút cây tăm nhỏ ra bỏ vào ống nghiệm, "Xong rồi."
Khôi Nguyên như tử tù nghe được lệnh ân xá, anh cuống quýt bỏ chân khỏi tấm đỡ, bước xuống giường.
Vì quá vội, bàn chân chạm xuống đất bị trượt, anh mất đà chúi về phía trước.
Arvid đứng gần đó nhanh như chớp đưa tay đỡ lấy, anh ngã chúi vào lồng ngực của y.
"Cẩn thận chứ."
Arvid nói khẽ,giọng thật trầm, Khôi Nguyên ngẩng đầu lên, khoảng cách thật gần, làm anh lúc này mới chú ý đến trong con ngươi vốn màu nâu của y lẫn một chút màu xanh lục.
Loạn sắc tố mống mắt, một dạng đột biến xinh đẹp.
Mặc lại quần áo xong, những tờ báo cáo lâm sàng khác từ phòng phân tích đã được gửi đến.
Arvid lấy chúng, xem qua rồi kẹp chung vào báo cáo mình vừa điền xong, thành một tập hồ sơ sức khỏe hoàn chỉnh.
"Các kết quả cho thấy sức khỏe của cậu rất ổn, trừ việc biến đổi kỳ lạ này, cậu vẫn hoàn toàn khỏe mạnh."
Arvid vừa tư vấn xong, bên ngoài có tiếng gõ cửa.
Corvan tiến vào, bảo anh đến cơ quan điều tra lấy lời khai trước.
Anh gật đầu xoay người bước ra cửa.
Arvid đưa cho Corvan một bản sao hồ sơ sức khỏe của anh.
Corvan cầm lên lật lật nhíu mày đọc rất chăm chú.
Sau đó mở to mắt như không thể tin được.
Hắn ngẩng phắt lên nhìn về phía anh, đôi mắt đầy hoang mang, anh khẽ cong khóe môi cười nhạt, rồi mở cửa bước hẳn ra khỏi phòng.
Cuối cùng hắn cũng đã biết.
_ooo_
Tự nhiên chọn cái theme này chi mà ngồi suy nghĩ cốt truyện đến hói cả đầu 🙁((