Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Song] Ta thật sự không quyến rũ đàn ông ở vô hạn lưu

[Song] Ta Thật Sự Không Quyến Rũ Đàn Ông Ở Vô Hạn Lưu
💌Vợ xinh không ngoan💌


Chương 19: Vượt qua phó bản, khu nghỉ ngơi của người chơi.

Bởi vì ống thuốc kia không hoàn toàn vào hết trong cơ thể Lạc Tuyết tẫn nên cậu không hôn mê quá lâu, mới hai mươi phút đã tỉnh lại.

“Xoẹt-- Xoẹt--”

Một loại âm thanh quá mức bén nhọn không ngừng tra tấn màng nhĩ, chọc thẳng vào đại não cậu.

Loại thuốc không rõ kia sau khi làm cậu hôn mê thế mà còn có tác dụng phụ, toàn thân vô lực, đầu choáng váng...

Như là ngồi trên con thuyền chao đảo giữa đại dương bao la, choáng váng đến mức dạ dày lâng lâng muốn nôn.

Sau khi đôi mắt đã quen ánh sáng mờ nhạt, cậu nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thông qua cửa bếp rộng mở, cậu nhìn thấy cánh tay dì Lâm đong đưa, phát ra âm thanh kì quái.

“Xoẹt-- Xoẹt--”

Là âm thanh mài dao.

Lạc Tuyết Tẫn lạnh sống lưng, mồ hôi lạnh túa khắp người, nhưng giờ lau mồ hôi cũng quá sức với cậu, bởi vì cậu đã bị trói trên ghế.

“Hệ thống...”

Hệ thống: “Trước mắt thân thể của ký chủ trạng thái bất ổn, nếu tiếp tục kéo dài sẽ nguy hiểm đến tính mạng, yêu cầu mau chóng thoát thân.”

Lạc Tuyết Tẫn hỏi: “Bà ta là hung thủ giết người, đúng không?”

“Yêu cầu ký chủ tự mình đưa ra phán đoán, hệ thống không có chức năng suy luận, xin lỗi.”

Lạc Tuyết Tẫn cạn lời một lúc lâu: “Thiểu năng trí tuệ.”

Hệ thống: “Yêu cầu mở phòng phát sóng sao?

Hiện tại rốt cuộc cũng xuất hiện tình tiết mấu chốt, mở phòng chắc chắn sẽ có lượng tương tác tốt.”

“Đồ thiểu năng trí tuệ chỉ biết mở phòng phát sóng.”

Lạc Tuyết Tẫn sửa lời.

Nhưng hệ thống không có cảm xúc của con người, nó không biết tức giận.

Lạc Tuyết Tẫn chỉ cảm thấy mình đánh một cú vào bông, yếu ớt nói: “Mở đi.”

Phòng livestream vừa mở, người xem đã ồ ạt tràn vào, như thượng lệ là liếm trước đã có gì tính sau.

【 Người đẹp!

Người đẹp người đẹp người đẹp~ 】

【 Vợ ơi anh tới đây! 】

【 Vợ bị người đè trên giường ba ngày ba đêm, còn tôi chỉ có thể rơi nước mắt. 】

【 Hai ngày này vô live chỉ có thể nhìn vợ ngủ, vợ thật sự quá tàn nhẫn!

Hôm nay cũng không cho tui xem ba người đánh nhau trên giường được seo? 】

【 Ủa, đang chơi nhập vai hả?! 】

Lạc Tuyết Tẫn không để ý tới bình luận, cố tự suy nghĩ một lúc, đong đưa ghế tạo ra thanh âm.

Quả nhiên khiến cho người trong phòng bếp chú ý tới.

Dì Lâm đi ra, trong tay cầm theo con dao đã được mài vô cùng sắc bén, tới mức phản chiếu gương mặt quỷ dị của dì Lâm.

“Tỉnh rồi à.”

Lạc Tuyết Tẫn liếm môi, cố kiềm nén con tim đập nhanh, thanh âm có chút đè nén: “Bà muốn làm gì?”

“Mày trông không giống như bị dọa sợ?”

Dì Lâm cười lạnh, đã không còn giữ lớp ngụy trang hiền hậu như ban đầu: “Quả nhiên là loại gái điếm đều giống nhau, ỷ vào chính mình có tí nhan sắc là có thể tùy ý đi ngang đi dọc không cần sợ hãi.”

Lạc Tuyết Tẫn bắt được điểm mấu chốt: “Đều?

Còn có ai giống tôi?”

Dì Lâm không đáp, lại nói: “Nhưng thật ra chồng mày cũng hào phòng đấy, tao vốn đang chờ nó tống mày ra khỏi cửa, mẹ, không ngờ nó lại mang mày sang chơi cùng thằng họ Lục, đúng là bị điên.”

“...”

Tuy rằng hoàn cảnh không thích hợp nhưng Lạc Tuyết Tẫn rất muốn gật đầu thật mạnh để bày tỏ sự tán thành.

Cậu nói: “Túi thịt kia là bà treo trước cửa nhà tôi?”

Dì Lâm cuối cùng cũng đáp lại, lạnh lùng nói: “Đó là con đĩ thứ 4 bị tao giết, và mày sẽ là đứa thứ 5.”

Lạc Tuyết Tẫn giương mắt nhìn bà ta, trong lòng lạnh buốt, môi run rẩy.

“Mỗi một bộ phận, tao đều tự tay tách rời, đầu tiên là ngón tay, sau đó là ngón chân, cánh tay, cẳng chân,...

Từng cái từng cái một, ngất thì đập cho tỉnh.”

Bà ta nói với một đôi mắt ngập tràn oán hận, cười nhạo một tiếng: “Đừng nhìn tao như thế, đây người ta gọi là trừng phạt đúng tội!

Tao giúp chồng tao làm giàu, anh ấy yêu tao như vậy, nếu không phải do bọn mày không biết kiềm chế bản thân, anh ấy sẽ không vứt bỏ tao, ôm hết tiền chạy đi cùng con đĩ ấy!”

Lạc Tuyết Tẫn nghe xong trong lòng bất giác dâng lên một nỗi buồn: “Vì mình sống bất hạnh nên muốn người khác cũng phải chịu đau khổ sao?”

“Mấy con đĩ vô liêm sỉ như bọn mày đều đáng chết!

A...

Mạnh phu nhân yên tâm, tao trước đây cùng chồng tao đều làm trong lò mổ heo, rất biết cách cắt thịt tách xương, dao cũng phải mài thật bén, xuống tay gọn gàng, dứt khoát.”

Nói xong, bà ta sờ sờ lưỡi dao, giống như cảm thấy chưa đủ sắc, lại quay về phòng bếp mài dao.

【 Cốt truyện đột nhiên tiến triển thần tốc??? 】

【 Không phải chứ, vợ tôi mới mở hàng một phó bản đã phải gg rồi sao? 】

【 Vào phó bản lâu như vậy, mỗi ngày đều sống cuộc sống trên giường, sống trong cái động sếc lâu như vậy làm tôi quên mất đây là game kinh dị. 】

【 Cười chết, tui thật sự, cũng đã xem qua mấy người mới khác vượt phó bản này rồi, không ai giống vợ mình đâu, mỗi ngày không phải quyến rũ chồng thì là quyến rũ hàng xóm. 】

【 Đến xem vì người, người đẹp như thế này không làm mấy cái *bíp *bíp rồi *bíp *bíp thật sự quá phí phạm! 】

【 Tuy là vậy, nhưng chủ phòng sợ không qua khỏi chuyến này rồi... 】

Lạc Tuyết Tẫn có chút sợ hãi, nhưng không mấy hoảng loạn.

Bởi vì vốn dĩ nhiệm vụ phó bản này rất đơn giản, không cần tìm hiểu động cơ giết người của tên sát nhân hàng loạt, cũng không cần làm mấy cái việc như khống chế hay cảm hóa hung thủ, chỉ cần xác nhận thân phận của hung thủ là đủ rồi.

Cậu dứt khoát đưa đáp án cho hệ thống.

【 Chúc mừng người chơi!

Hoàn thành nhiệm vụ của phó bản người mới! 】

【 Nhặt “Chìa khóa” có thể rời khỏi phó bản đến với giao diện kết toán thưởng. 】

Một ánh sáng lập lòe của kim loại xuất hiện từ hư không, “loảng xoảng” một tiếng rơi trên mặt đất.

Lạc Tuyết Tẫn trực tiếp há hốc mồm: “Không phải, sao lại vứt chìa khóa xa tôi vậy chứ, rồi lấy như thế nào được??”

Nói xa cũng không hẳn là xa, chỉ khoảng một mét, nhưng cậu bị trói ở trên ghế, khoảng cách một mét này so với leo núi dốc đứng còn khó khăn hơn.

【 Quả nhiên... nằm trong dự đoán. 】

【 Cuối cùng đã đến đoạn tôi thích nhất rồi, khoảnh khắc mấy người chơi mới phát hiện khúc lấy chìa khóa mới thực sự là nhiệm vụ khó nhất gương mặt thực sự nhìn rất tan vỡ đấy. 】

【 Lầu trên bín thái hả, ôm vợ một cái an ủi huhu. 】

Cố ý để cậu vừa mới hoàn thành xong nhiệm vụ liền bị dội một gáo nước lạnh, thật sự là một trò đùa ác độc.

“Trò chơi rách.”

Cậu chửi nhỏ một cậu, không thể không nghĩ cách.

Nhìn quanh bốn phía tất cả đều là các loại thùng giấy và chai nhựa, không có đồ vật gì có thể mượn dùng tạm hết.

Dây thừng trói tay cậu rất chặt làm máu không lưu thông được, dẫn tới hai tay như sắp rời ra.

Lạc Tuyết Tẫn chịu đựng đau nhức cố gắng cử động.

Cậu nhìn thoáng qua phòng bếp, nhìn thấy dì Lâm vẫn đang say sưa mài dao “xoẹt xoẹt”, đẩy người xuống khỏi ghế, dùng thùng giấy đỡ lấy bản thân.

Có thùng giấy làm giảm tiếng động cùng với âm thanh mài dao che lấp, cậu không phát ra âm thanh quá lớn, cậu lại nhìn về phía bếp, xác nhận bên kia thực sự không chú ý tới mình, lại tiếp tục hoạt động.

Cậu không còn biện pháp nào khác, chỉ có thể dùng bả vai chống đỡ, từng chút từng chút nhích về phía trước.

Cách này thực sự hơi quá sức, toàn thân cậu ướt đẫm mồ hôi, thở dốc không ngừng, gương mặt trắng nõn bị trầy từng vết lớn bé, quần áo cũng bẩn, cả người chật vật bất kham.

【 Bé iu đáng thương quá huhu! 】

【 Cố lên cố lên, sắp tới rồi sắp tới rồi. 】

【 Tui là biến thái, tui cảm thấy bộ dáng bửn bửn của chủ phòng thật sự rất quyến rũ mlem mlem. 】

【 Không phải chứ giờ mà vẫn nói ra được những lời như vậy sao?

Còn có lương tâm hay không? (kéo quần) 】

Lạc Tuyết Tẫn toàn thân toàn tâm đều chỉ hướng về chìa khóa rời khỏi phó bản, không có thời gian đọc bình luận, cũng không còn chú ý tới phòng bếp, cuối cùng khi cơ hội đã ở trước mắt...

“Xoẹt--”

Cuối cùng, tiếng mài dao ám ảnh kia dừng lại, âm thanh của dì Lâm vang lên phía sau, bình thản mà dịu dàng nhưng lại khiến người ta rợn cả sống lưng.

“Ây da, sao lại ngã xuống đất thế?”

Lạc Tuyết Tẫn nhìn về phía bà ta, lại liếc về hướng chìa khóa, ngay lúc cận kề sinh tử này vẫn còn thừa lực suy nghĩ: Ngoài người chơi ra hình như không ai có thể biết tới sự tồn tại của chìa khóa.

...

Nhưng như thế thì có ích lợi gì?

Cậu chết chắc rồi.

Một người chơi mới như cậu, lấy đâu ra dụng cụ giữ mạng, chắc chắn cậu sẽ chết.

Lạc Tuyết Tẫn nhìn con dao từ từ hướng về phía mình, chậm rãi nhắm mắt lại.

Thật thần kỳ, dù đã cận kề cái chết nhưng cậu lại cực kỳ bình tĩnh.

Không sợ hãi, không kinh hoảng, cứ như thản nhiên nhìn cỏ cây khô héo, chẳng chút dao động.

Quần áo bị mồ hôi thấm ước kề sát da thịt cậu, nóng lạnh đan xen, ướt ướt dính dính.

Cảm giác này không hiểu sao lại thật quen thuộc.

Lạc Tuyết Tẫn nhớ tới lúc trước bị hệ thống đánh thức khỏi giấc mơ như ngắn ngủi, lại như dài đằng đẵng kia.

Tuyết rơi trắng trời, toàn thân phủ đầy tuyết, hòa tan thấm vào da thịt, cũng là cảm giác như thế này, ướt át lại rét lạnh.

Cậu cảm nhận được nhiệt độ cơ thể giống như bông tuyết trên người cậu, hòa tan rồi xói mòn, khí lạnh lan tràn vào xương tủy.

Con dao mang hơi lạnh kia cũng giống như tuyết, cho dù là dưới ánh mặt trời vẫn lạnh băng.

Lạnh quá...

Con người lúc đối diện với cái chết quả thật sẽ xuất hiện ảo giác...

“Leng keng -- Leng keng --”

Chuông cửa chợt kêu vang, đập tan giấc mơ của cậu.

Dì Lâm mới vừa ngồi xổm xuống cạnh Lạc Tuyết Tẫn bị đình chỉ động tác, trước tiên bịt chặt miệng cậu, sau mới ngẩng đầu, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía cửa.

Bà ta do dự một lát, cuối cùng vẫn phải đứng dậy trước tiếng chuông liên miên không dứt, dùng một mảnh băng dính bịt kín miệng Lạc Tuyết Tẫn rồi đi tới cửa.

Bà ta giấu con dao sau lưng, cách một cách cửa dùng giọng điệu hàng ngày hỏi: “Ai đó?”

“Dì Lâm, là cháu.”

Lông mi Lạc Tuyết Tẫn run lên, cậu chưa bao giờ cảm thấy âm thanh quen thuộc này lại dễ nghe đến thế.

Là Lục Ngôn Từ tìm tới.

“À, là tiểu Lục à, có chuyện gì thế?”

Dì Lâm nắm chặt con dao trong tay hỏi.

Ngoài cửa, Lục Ngôn Từ nói: “Đồ vật của cháu để ở ban công không thấy nữa, chắc là rơi xuống nhà dì rồi, cháu có thể vào lấy không ạ?”

“Không có, không có cái gì rơi xuống ban công nhà dì hết, có khi rơi xuống tầng dưới rồi, cháu xuống đó hỏi thử xem.”

Dì Lâm nghe được tiếng vang rất nhỏ từ phía Lạc Tuyết Tẫn, quay đầu trừng mắt nhìn cậu, lại giả vờ đối phó với người ngoài cửa: “Tiểu Lục à, dì hơi không khỏe không mời cháu vào nhà được, dì muốn lên giường nghỉ ngơi.”

Lục Ngôn Từ: “Dì Lâm...”

Dì Lâm không để ý đến anh nữa, cầm dao quay người về phía Lạc Tuyết Tẫn.

Lạc Tuyết Tẫn nhắm mắt lại, lông mi cong dài dính mồ hôi.

Ngay khoảnh khắc lòng cậu tưởng như đã lạnh, từ phía ban công phía ra tiếng vang như vật nặng rơi xuống, sau đó là một tiếng "xoạt", bức màn bị giật xuống, ánh mặt trời đâm thẳng vào trong nhà, đánh đuổi bóng tối đang ngự trị.

Mạnh Diệc nói: “Tôi tới đón vợ mình.”

Lạc Tuyết Tẫn ngước lên nhìn bóng người cao lớn đang đứng ngược sáng, hai mắt bị ánh sáng đột ngột đâm vào làm chua xót, hốc mắt nóng lên.

Một bên dì Lâm giống như bị dọa, đứng im một chỗ không nói được câu gì.

Mạnh Diệc cũng không thèm để ý tới và ta, trực tiếp đi về phía Lạc Tuyết Tẫn, ngồi xổm xuống lau đi vết bẩn trên má cậu: “Sao lại biến thành như vậy rồi?”

Lạc Tuyết Tẫn bị động tác của hắn làm cho hoàn hồn, đôi mắt bị ánh sáng phản quang từ đằng sau làm lung lay một chút, bỗng dưng đôi mắt mở to, phát ra tiếng nức nở đứt quãng, muốn nhắc nhở Mạnh Diệc phía sau có nguy hiểm!

Cậu bó tay bó chân ở đây, không có biện pháp, chỉ có thể trơ mắt nhìn con dao sắc bén sau lưng hắn rơi xuống, không đành lòng nhắm chặt mắt lại quay sang hướng khác.

Nhưng âm thanh con dao sắc nhọn đâm vào cơ thể không vang lên như trong tưởng tượng, mà là tiếng kêu đau đớn của dì Lâm.

Cậu mở mắt ra nhìn, con dao đã bị đá ra xa, mà dì Lâm cũng bị Mạnh Diệc khống chế trên đất.

Mạnh Diệc tiện tay cầm lấy mảnh băng dính vừa dùng để bịt miệng Lạc Tuyết Tẫn trói chặt dì Lâm, sau đó cởi bỏ dây thừng trói tay chân Lạc Tuyết Tẫn, như là ăn miếng trả miếng mà đem bà ta trói vào ghế.

Làm xong hết thảy, hắn mới quay lại kiểm tra vết thương trên người Lạc Tuyết Tẫn, cau mày, trong mắt toàn là lo lắng: “Đều là bà ta làm à?”

Lạc Tuyết Tẫn lắc đầu: “Sao anh lại ở đây?”

“Anh đang đi làm thì Lục Ngôn Từ gọi điện, vội vã trở về, may mắn là tới kịp.”

Mạnh Diệc nói tới đây mới nhớ ra Lục Ngôn Từ vẫn còn ở bên ngoài, hắn ôm Lạc Tuyết Tẫn đến trên sô pha rồi mới ra mở của cho Lục Ngôn Từ.

Lục Ngôn Từ vừa tiến vào cũng chạy tới kiểm tra Lạc Tuyết Tẫn, tức giận: “Nhiều vết thương như vậy!”

Lạc Tuyết Tẫn: “...”

Kỳ thật thì mấy vết thương này không lớn, đều là cậu tự làm ra.

“Báo cảnh sát chưa?”

Mạnh Diệc hỏi.

Lục Ngôn Từ gật đầu, liếc nhìn dì Lâm đang bị trói chặt dưới đất: “Xem ra mấy vụ án mạng gần đây đều do bà ta làm.”

Mạnh Diệc tự trách, khẽ thở dài: “Cũng tại tôi sơ suất.

Miếng thịt trước đó treo trên cửa có lẽ là lời cảnh cáo của bà ta, nhưng tôi lại nghĩ là hung thủ tiện tay vứt, không để tâm đến.”

Chỉ có người chơi biết, hai người này thả lỏng cảnh giác, không để bụng, hoàn toàn là do trò chơi áp chế NPC thôi.

Giống như việc trò chơi sẽ che chắn hết những bình luận mang tính spoil vậy, với những trò chơi mà đáp án bị vạch trần trước nhưng những NPC thông minh lại rất khó để người chơi nhìn thấy được bản chất liên quan đến nhiệm vụ then chốt, nhằm tránh việc lợi dụng đường tắt vượt qua cửa ải.

Cũng ngay lúc này, Lạc Tuyết Tẫn mới cảm nhận được rõ rệt sự bất ổn từ hai người đàn ông trước mặt, hoảng hốt nhìn bọn họ xoa vết đỏ in hằn trên cổ chân mình do bị trói.

Từ đôi tay ấy truyền tới một hơi ấm vô cùng chân thật, như thể giờ phút này sự quan tâm của họ đối với cậu là những cảm xúc thật sự mà không phải do số liệu tạo thành.

Hệ thống: “Có thể vượt ải rồi.”

Được hệ thống nhắc nhở, Lạc Tuyết Tẫn dừng lại mạch suy nghĩ của mình, thở dài, đẩy tay họ ra: “Không sao, tôi không sao mà.”

Cậu không nhìn hai người thêm lần nào nữa, cũng cảm thấy giờ chào tạm biệt là một hành động dư thừa, trực tiếp đứng dậy từ sô pha, như đã chờ đợi khoảng khắc vượt ải thành công từ lâu mà đi tới chỗ chìa khóa, ngồi xổm xuống dùng tay nhặt lên.

Những cảm xúc dư thừa chẳng có ý nghĩa gì cả, cậu sẽ không sinh ra bất kỳ cảm xúc nào với thế giới này, càng không thể ở lại đây.

Tuy rằng cậu chỉ là một kẻ không có ký ức, quá khứ cũng chẳng còn thuộc về chính mình, khó có thể tưởng tượng được tương lai sẽ ra sao, nhưng vận mệnh tựa hồ đã định sẵn cho cậu một chấp niệm vô hình, thúc đẩy cậu tiến về phía trước, không thể quay đầu lại.

-

【 Chúc mừng người chơi “Lạc Tuyết Tẫn” nhặt được chìa khóa phó bản, đồng thời hoàn thành phó bản “Mỹ Nhân bị chặt xác”. 】

【 Đang tiến hành kết toán tích phân -- 】

【 Đánh giá cấp bậc hoàn thành: A 】

【 Điểm thưởng nhận được từ phát sóng trực tiếp: 700 tích phân.

Mức độ hoàn thành nhiệm vụ phụ: 70%, khen thưởng 150 tích phân.

Mức độ hoàn thành nhiệm vụ chính: 90%, khen thưởng 500 tích phân... 】

【 Thiết lập nhân vật phù hợp, khen thưởng 200 tích phân.

Tổng cộng nhận được 1850 tích phân. 】

【 Chúc mừng vinh dự nhận được danh hiệu “Một vợ hai chồng”. 】

Lạc Tuyết Tẫn nhìn dòng chữ màu xám ngay ngắn xuất hiện trong không gian, mờ mịt nhìn từng hàng thông báo của hệ thống, khi nhìn đến “vinh dự...” thì suýt không kiểm soát được biểu cảm: “...

Cái vinh dự này dùng kiểu gì?”

Hệ thống: “Dùng như huân chương ấy, ra cửa sẽ bị người khác thấy, bảng xếp hạng cũng có thể nhìn thấy, ký chủ có muốn đeo lên không?”

Nói trắng ra thì là để khoe, cho người ta thấy được thực lực của mình, nhưng cái vinh dự này của cậu ai muốn cầm thì cầm đi ngay lập tức đi, Lạc Tuyết Tẫn bày ra vẻ mặt ghét bỏ.

Đây không phải là lịch sử đen của cậu sao!

“Không cần.”

Lạc Tuyết Tân từ chối, lại hỏi: “Sao lại còn có khen thưởng thiết lập nhân vật?

Tôi cũng đâu làm tốt cho lắm đâu.”

“Bởi vì ký chủ không những thành công vượt tường cùng hàng xóm, còn khiến chồng tiếp nhận được chuyện này, tạo thành quan hệ tam giác cân bằng.”

“...”

Lạc Tuyết Tẫn tình nguyện rút lại câu hỏi.

Hệ thống nói: “Thí nghiệm lần này có thêm một phần thưởng bổ sung, là một đạo cụ cấp SSS.

Nhưng mà cần tiêu 100 tích phân để mở khóa, ký chủ có muốn giữ lại không?”

Lạc Tuyết Tẫn: “Cũng được.”

【 Chúc mừng người chơi dùng 100 tích phân mở khóa đạo cụ do người chơi không biết tên đánh rơi- “Thủ hồn thủy tinh” 】

【 Đạo cụ: Thủ hồn thủy tinh (đã mặc)

Cấp bậc: SSS

Giới thiệu: Thu thập toàn bộ mảnh linh hồn có thể giúp hồi sinh người chết.

Đã thu thập: 2 】

Đạo cụ vừa mở khóa đã lơ lửng trên không trung, là một khối thủy tinh đa diện hoàn mĩ, chỉ có hai mặt tỏa ra ánh sáng lập lòe, còn những mặt khác thì tối tăm ảm đạm.

Nhìn kỹ, có thể nhìn thấy trên đó hiện lên cái gì mờ mờ.

Lạc Tuyết Tẫn thử đụng vào, hai mảnh thủy tinh phát sáng giống như thẻ bài mà tự tách rời bay tới trước mặt cậu.

Mặt trên tấm thuy tinh là hai người đàn ông, dung mạo xuất sắc, nổi bật hơn người...

Rõ ràng chính là Lục Ngôn Từ và Mạnh Diệc.

“Sao bọn họ lại ở đây?

Cái giới thiệu kia là có ý gì?”

Lạc Tuyết Tẫn kinh ngạc hỏi hệ thống.

Hệ thống nói: “Tôi cũng không hiểu lắm.”

Lạc Tuyết Tẫn nửa tin nửa ngờ: “Cậu không hiểu?”

Hệ thống: “Tất cả đạo cụ đều yêu cầu người chơi tự khám phá,”

Lạc Tuyết Tẫn lại hỏi: “Thế cái phần “đạo cụ do người chơi không biết tên đánh rơi” là sao?

Là người chơi khác vứt đạo cụ này trong phó bản?

Tùy duyên thì nhặt được?”

Hệ thống lặp lại: “Xin người chơi tự mình khám phá.”

“...

Nói thẳng ra là cậu không biết đi, đồ vô dụng.”

Lạc Tuyết Tẫn cạn lời, chỉ có thể tự mình cân nhắc.

-- Thu thập mảnh linh hồn có thể khiến người chết sống lại.

Phân tích trên mặt chữ thì dễ hiểu, nhưng quá mức ngắn gọn, chỉ hướng rõ khó hiểu.

Còn cái “người” kia, bao gồm cả người chơi và NPC ở bên trong?

Hay cả người ngoài trò chơi cũng có thể?

Hay chỉ có ở trong phó bản mới có thể giúp người ta cải tử hòan sinh?

Vẫn chưa thể xác định được, lại nhìn gương mặt của Lục Ngôn Từ và Mạnh Diệc, đạo cụ này có thể thu thập những mảnh nhỏ là bao gồm NPC, nói không chừng sau này “sống lại” là ý góp nhặt linh hồn bọn họ, giống như mấy game thẻ bài, có thể triệu hồi bọn họ trong phó bản...

Nhưng “người đã chết” lại không giải thích được, hai người này vốn chưa chết mà.

Lạc Tuyết Tẫn đột nhiên nhớ tới cái gì, hỏi hệ thống: “Trước đây cậu nói là muốn loại bỏ virus là muốn dùng chìa khóa của trung tâm, vậy có phải khi chúng ta lấy được chìa khóa phó bản là có thể đóng cửa phó bản đó không?”

Hệ thống nói: “Đóng cửa thì có thể đóng cửa, nhưng làm như thế sẽ rút dây động rừng, làm virus phát hiện ra sự tồn tại của chúng ta thì mất nhiều hơn được, chờ chúng ta nắm giữ càng nhiều, đủ sức chống lại virus thì mới thực sự hành động.”

“À, vậy là không đóng cửa, vậy là nói phó bản vẫn sẽ tiếp tục tiến hành...

Vậy hai người kia vốn không chết, tại sao lại ở đây?”

Lạc Tuyết Tẫn lầu bầu, cũng chẳng mong chờ gì ở cái hệ thống vô dụng này cả.

Cậu tự hỏi một lúc lâu cũng không nghĩ ra cái gì, tế bào não đã bị tiêu hao hơn nửa, cuối cùng từ bỏ, nghĩ thầm chờ tới khi tiến vào phó bản có cơ hội thử một lần là biết.

Giờ cậu mới chú ý đến nơi mình đang ở.

Hệ thống giải thích: “Đây là không gian cá nhân của người chơi, có thể nâng cấp, nhưng yêu cầu phải dùng tích phân mua.”

Không gian càng cao cấp thì yêu cầu tích phân càng cao, mỗi ngày thu phí phòng càng cao.

Nếu người chơi kéo dài thời gian không vào phó bản, sớm hay muộn cũng sẽ bị tiền phòng ép chết.

Lạc Tuyết Tẫn mua tạm những đồ dùng rẻ nhất, nháy mắt, phòng hợp xám đã biến thành phòng chung cư cho một người ở, có phòng vệ sinh riêng cùng những đồ dùng cần thiết, tuy đơn sơ nhưng vẫn có thể dùng được.

Sau khi nâng cấp xong Lạc Tuyết Tẫn thuận tiện mở thương thành xem qua, phát hiện bên trong thứ gì cũng có, từ đồ dùng sinh hoạt đến lương thực đều đầy đủ, không thiếu thứ nào.

Điều đáng chú ý nhất là đạo cụ có thể dùng trong trò chơi, chỉ tiếc rằng giá cả đều xa xỉ đến mức khó tin: ngay cả một con dao phòng thân bình thường nhất cũng có giá hơn trăm..

Muốn giữ mạng cũng khó....

Sau khi hoàn thành phó bản dành cho người mới, trừ thương thành được mở khóa, còn có diễn đàn giao lưu dành cho người chơi, tuy rằng bên trong cấm thảo luận những gì liên quan đến nội dung phó bản, nhưng đây vẫn là một mạng lưới tin tức lớn, đối với người mới là vô cùng cần thiết.

Lạc Tuyết Tẫn hứng thú bừng bừng đi vào, hy vọng có thể biết được thêm một số tin tức.

【 Mở khóa diễn đàn cần 1000 tích phân, xác nhận mở không? 】

Lạc Tuyết Tẫn nhìn thoáng qua con số 1200 còn lại sau khi nâng cấp không gian: “...”

Chậc, tạm thời bỏ qua cái này, không có diễn đàn, người chơi rời khỏi khu nghỉ ngơi cá nhân tới mấy địa điểm giải trí cũng có thể nghe được một ít tin tức.

Cậu một lần nữa tự khơi dậy hứng thú của mình, đi tới cửa, trên cửa lại hiện ra một dòng chữ lạnh lùng vô tình

【 Mở khóa khu vực giải trí cần 2000 tích phân, xác nhận mở không? 】

“Trò chơi này hút máu quá mức vậy à?

Người nghèo không xứng được ra khỏi cửa có đúng không!”

Lạc Tuyết Tẫn tức giận nằm trên giường.

Hệ thống nói: “Nếu ký chủ phát sóng trực tiếp nhiều hơn là có thể đủ rồi.”

Lạc Tuyết Tẫn không nói lời nào, tích phân nhận được sau khi livestream thật sự rất nhiều, cậu mỗi ngày chỉ phát sóng đủ thời lượng, nếu như phát sóng nhiều hơn hẳn là có thể kiếm không ít.

Bởi vậy cũng ít nhiều nhìn ra bản chất của cái trò chơi này, thật đúng là lòng dạ hiểm độc, tư bản hút máu, tìm mọi cách moi tích phân của người chơi, còn dùng sức lao động của người chơi để kiếm tiền.

Không có tiền không làm phiền được thiên hạ, Lạc Tuyết Tẫn ở trên giường ăn ngon ngủ say ổn định sức khỏe, không ở lại lâu, yêu cầu hệ thống đưa mình vào phó bản kế tiếp.

Editor: Phó bản tiếp theo là ngục giam=)))
 
[Song] Ta Thật Sự Không Quyến Rũ Đàn Ông Ở Vô Hạn Lưu
Thông báo 😔


Acc bên web hồng của tui k đủ điều kiện truy cập nên là...

Mấy bà biết tui định nói gì mà...

Hoặc là bà nào có tk thì có thể ib cho tui mượn được k...

Tui nghe tin web sập chạy vội vào cap màn hình nên chỉ giữ được 2 chương đầu của thế giới 2 thôi nhma đăng lê tẻ vậy mấy bà sẽ bị tò mò đó😭😭

Nên thui tui hông đăng nữa hihi
 
Back
Top Bottom