Khác Song Song

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
365299501-256-k841342.jpg

Song Song
Tác giả: SueNgocTran
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

chiếc fic thứ hai của chị em mình ra lò rồi đây, mong mọi người ủng hộ em nó



winmetawin​
 
Song Song
Lời Mở Đầu


Hé lu mọi người, lại là mình đây ạ.

Đây là chiếc fic tiếp theo của mình về OhmNanon và những otp khác, hy vọng là mọi người sẽ tiếp tục yêu thương và đón đọc.

Lưu ý: Đây là fic của mình về OhmNanon và các otp khác nên nếu như bạn không thích bất cứ ai trong số những otp của mình thì xin lướt qua chứ không nói lời cay đắng.

Đây là fic nên tất cả những điều trong fic đều là giả tưởng, không áp đặt lên người thật và điều cuối cùng, đây là fic do chất xám của mình và em gái mình đã dày công suy nghĩ nên đừng bê em nó đi khi chưa có sự cho phép của mình và nếu như trong fic của mình có những câu từ khá quen thuộc thì đó cũng chỉ là sự trùng hợp vì fic này do hai chị em mình suy nghĩ ra 100%.

Cám ơn mọi người rất nhiều và hy vọng là mọi người sẽ có những giây phút giải trí khi đọc fic của mình ạ.
 
Song Song
Văn Án


Trái Đất và vũ trụ bao la rộng lớn này chất chứa biết bao nhiêu điều kì bí mà con người chưa thể nào khám phá hết được, Nanon đã nghe qua ở đâu đó rằng "Tất cả những gì mà con người biết về Trái Đất chưa đến 1%" nhưng cậu cũng không quan tâm lắm đến vấn đề đó, cậu nghĩ là mình chỉ cần biết đủ và biết về thế giới mình đang sống là được nhưng liệu thế giới mà chúng ta đang sinh sống có phải là duy nhất hay không?

Hay giống như trong các bộ phim Mavel, Trái Đất cũng có đa vũ trụ, có tàu để quay ngược thời gian.

Như phim Stranger Things thì chúng ta sẽ có thế giới đảo ngược hay còn gọi là The Upside Down, nơi mà trông rất giống thế giới này nhưng nó lại u ám, ảm đạm và không có sự sống của con người hoặc đơn giản hơn là có một thế giới khác song hành song song với thế giới của chúng ta nhưng sẽ ra sao nếu chúng ta bị đưa đến thế giới nơi mà mình cảm thấy rất quen thuộc nhưng lại rất xa lạ?

Vì những thứ xảy đến với mình đều là do sự sắp xếp của vũ trụ cả.
 
Song Song
Lời Chúc Mừng


Như mọi người đã biết thì hôm nay là ngày sinh nhật của Ohm Pawat và hôm qua vừa vặn là ngày sinh nhật của Perth Tanapon nhưng vì hôm qua mình khá bận nên hôm nay, mình xin chúc mừng sinh nhật hai chàng trai tháng ba đầy tài năng, hy vọng cả hai sẽ gặt hái được nhiều thành công trong cuộc sống và công việc, chúc cho công việc của hai người luôn luôn thăng hoa và hy vọng rằng cả hai sẽ có những giây phút thú vị, vui vẻ và thoải mái với fan, gia đình người thân và anh chị em bạn bè đồng nghiệp của mình.

Hy vọng rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn đến với hai chàng trai tháng ba ấm áp này và mọi người sẽ luôn luôn yêu thương, ủng hộ và đồng hành cùng hai anh trong chặng đường sắp tới.

HAPPY BIRTHDAY PERTH TANAPON VÀ OHM PAWAT 🎂🎂🎂🎂🍻🍻🍻🍻
 
Song Song
Giới Thiệu Nhân Vật


Nanon: con trai một, ba là đại cổ đông tập đoàn du lịch Hoàng Hải và là thư ký Tổng Giám đốc Nam (ba Pat) còn mẹ làm bác sĩ tim mạch.

Thích đọc sách về vũ trụ huyền bí.

Tính tình: khá là thân thiện cho đến khi cọc, thẳng tính và không ngán một ai, bạn thân của Pat và hiện tại đang làm bác sĩ khám nghiệm tử thi.

Pat: bạn thân chí cốt của Nanon, con trai út, ba làm Tổng Giám đốc và đại cổ đông của tập đoàn du lịch Hoàng Hải, mẹ làm kế toán và cũng có một ít cổ phần trong tập đoàn du lịch Hoàng Hải.

Thích đi chơi,khám phá nhưng không thích kết nhiều bạn, hơi hướng nội nhưng chỉ cần Nanon alo là có mặt ngay lập tức.

Tính tình: đụng là trụng, nóng nảy nhưng hơi nông nổi nên bao nhiêu lần báo gia đình và công việc là một cảnh sát cơ động.

Namtan: chị hai của Pat nên gia đình y chang Pat, thích khám phá nhưng sợ độ cao và sấm sét, vì là con gái nên khá là nhạy cảm nhất là trong chuyện tình cảm.

Tính tình: nóng nảy y như Pat nhưng vì là chị lớn vả lại còn là con gái nên suy nghĩ kỹ trước khi nói và khá là xéo sắt nhất là với mấy đứa mình ghét, bạn thân của Dunk, hiện đang làm giám đốc nhân sự của công ty ba.

Film: một cô gái với gia cảnh khá bình thường nhưng ông nội cô từng là thầy giáo của ba Pat và ba cô từng cứu trợ ba Pat nên gia đình cô được ba Pat bảo kê, nhà cô còn có đứa em họ tên Dunk, thích trẻ con và yêu thương động vật, khôn trong mọi chuyện trừ chuyện tình yêu.

Tính tình: dễ thương, khá là hòa đồng và thân thiện, hay giúp đỡ người khác nhưng hay bị Pat gank.

Làm giáo viên mầm non nhưng sau này thì lại làm thư ký cho Namtan.

Bạn (chắc) thân của Pat và là hôn thê tin đồn của Pat.

Dunk: em họ của Film, du học sinh Úc chuyên nghành tài chính maketing.

Cha là chủ một chuỗi cửa hàng bán thực phẩm Việt Nam tại Úc, mẹ làm giáo viên dạy tâm lý tại trường đại học ở Úc và là người Úc, ba của Dunk không thích mẹ của Film nên hoạch họe đủ điều do hồi xưa mẹ Film cấm ông sang Úc du học.

Dunk thích những thứ liên quan đến toán học và là hoạt náo viên trong trường.

Tính tình: cảnh giác cao độ với những người xung quanh kể cả bạn bè nên khó kết bạn mới và không mấy hòa đồng.

Khá nhạy cảm trong mọi vấn đề.

Pran: là con một của ông chủ đất giàu có nhất vùng còn mẹ lại là đại tiểu thư danh giá con của chủ vựa lúa lớn nhất miền Tây.

Cậu khá thích đi chơi cùng bạn hoặc ra phụ ông ngoại tính toán sổ sách của vựa lúa nhà mình.

Tính tình: ngoan, hiền ( trừ lúc cọc), dễ mến và hòa đồng với tất cả mọi người và hiện đang là kế toán trưởng của một công ty lớn có tiếng tại Sài Gòn.

Bạn thân của Phuwin và Gun và là bạn đặc biệt của Ohm.

Ohm: là con một, cha mẹ đều làm trong nhà nước cụ thể là cha làm phó chánh án tòa án nhân dân còn mẹ làm một luật sư chuyên ngành luật Hôn nhân và gia đình nhưng cậu thì lại rất ghét môn triết học, môn chính của ngành nghề mà cha mẹ anh làm.

Thích vẽ tranh và tính toán.

Tính tình: cọc cằn với cả thế giới, hiền lành với mỗi Pran và gia đình, thích gym, bơi lội và Pran.

Đang làm thiết kế đồ họa logo cho các thương hiệu thời trang tại công ty nơi Pran làm việc.

Joong: gia thế khá bình thường nhưng lại có máu kinh doanh nên từ nhỏ đã hứng thú với ngành business, du học Mỹ và là chủ của ba quán bar, pub và club khá nổi tiếng tại Sài Gòn.

Thầm thương Namtan và là người luôn luôn bảo vệ âm thầm cho cô.

Tính tình: thẳng tính, yêu thích rõ ràng và trầm tính do làm chủ quán bar nhưng không thích ồn ào.

Bạn thân của Namtan và Dunk

Pond: con trai duy nhất của phó chủ tịch tập đoàn bất động sản Việt Minh và khá là sát gái, thích nghe nhạc và tập gym lúc rãnh và còn đi học võ do một lần bị phục kích bởi công ty đối thủ.

Tính tình: năng động, hòa đồng, thân thiện, hay giúp đỡ người khác nhưng không hề nhu nhược, đối với bạn mới cảnh giác khá cao độ bởi kẻ thù xung quanh khá nhiều.

Đang phụ giúp ba để chuẩn bị kế thừa công ty và là bạn thân của Pat và Pran.

Đặc biệt: đơn phương Phuwin hơn 6 năm.

Bạn thân của Bright và Ohm.

Phuwin: crush của Pond, con trai út của đối tác làm ăn với tập đoàn của ba Pond và cũng là đại cổ đông lớn của công ty, thích ở một mình cày phim và chơi thể thao cùng anh trai và anh crush.

Tính tình: thật thà, dễ mến và yêu thương gia đình bạn bè mình nhưng một khi Phuwin đã cáu thì đừng hỏi bố cháu là ai.

Crush Ohm và là em trai của Off và Bright đồng thời là bạn thân của Win và Pran.

Off: anh cả của Phuwin, người yêu của Gun, là đàn anh của Ohm và trợ thủ đắc lực của ba mình.

Thích Gun và làm việc cùng với Gun.

Tính tình: ga lăng, đào hoa nên gái theo hà rầm được cái thẳng thắn, yêu ghét rõ ràng và không thích người lạ đụng chạm cơ thể.

Gun: người yêu của Off, anh dâu cả tương lai của gia đình Phuwin và là con trai cả của đại gia kim cương tại Anh, thích Off và dĩ nhiên là thích vẽ vời nhất là vẽ thiết kế nên hiện tại đang làm nhà thiết kế thời trang có tiếng tại Anh, đã về Việt Nam được một thời gian ngắn.

Tính tình: hiền lành, chân chất thật thà và hòa đồng, không ưa những người phô trương gia thế của gia đình mình và là bạn thân của Pran.

Bright: anh ba của Phuwin, em Off và là người yêu cũ của Win, thích bơi lội, gym và chọc ghẹo nyc nên hơn ba năm mà vẫn chưa thể cua lại được, luôn âm thầm lặng lẽ theo dõi và bảo vệ cho Win.

Anh là người duy nhất trong nhà không đi theo hướng kinh doanh của gia đình.

Tính tình: rất dễ kết bạn nhưng do cơ địa khuôn mặt nên thành ra bị mọi người hiểu lầm là lạnh lùng, là người mẫu đang được săn đón bởi rất nhiều công ty thời trang lớn trong và ngoài nước nhưng do anh trai mình nên quyết định kí hợp đồng với công ty của Gun.

Win: con trai lớn của chủ tịch tập đoàn thời trang Vân An (công ty Gun đang làm việc), người yêu cũ của Bright và là bạn (sắp tới sẽ) thân với Nanon, yêu thích thời trang nhưng ngại ống kính nên quyết định sẽ làm đạo diễn chỉ định những show fashion của công ty nhưng sau này thì lại bất đắc dĩ mà làm quản lý cho Bright.

Tính tình: hiền lành, hòa đồng với cả thế giới cọc với mỗi mình Bright đặc biệt quan tâm thân thiết với Nanon nhưng khi anh cọc thật thì cũng giống như lưới trời, bởi nó tuy thưa nhưng khó thoát.

-----------------------------------------------------

Ở fic này do là về thế giới song song nên mình sẽ chia ra như vầy.

PatPran, NamtanFilm, và JoongDunk sẽ ở cùng một thế giới

OhmNanon, OffGun, PondPhuwin, và BrightWin sẽ ở cùng một thế giới

Cho mọi người dễ dàng phân biệt hơn nha và trong hai hoặc ba chap đầu thì PatNanon sẽ ở chung một thế giới và OhmPran sẽ ở chung một thế giới.

Lưu ý lần nữa rằng là: đây chỉ là fic, là trí tưởng tượng của mình nên tất cả mọi nhân vật, nghề nghiệp và địa điểm chỉ là ảo thôi và không áp đặt lên người thật.

Vì một số công việc cá nhân nên mình sẽ ra chap đầu tiên và ngày ấn định ra chap sẽ là thứ 7 hàng tuần, còn các ngày trong tuần thì tùy vào công việc của mình mà mình sẽ ra chap hoặc không.

Và chúc mọi người sẽ có những phút giây thư giãn với fic của mình nha.
 
Song Song
Part 1


Bởi vì đây là thế giới song song nên mình sẽ sử dụng A cho nơi Pat sống còn A' cho nơi Ohm sống nha mọi người

------------------------------

Thế Giới A

Pat: "Tụi bây thật là, làm nhanh lên một chút đi chứ, gần đến giờ rồi đấy, u là trời ai mà bỏ tiền ra để thuê tụi bây vậy nè?"

Người mới vừa lên tiếng la mắng đám nhân viên, đúng hơn là mấy người giúp việc cho nhà mình là Pat, anh tuy không phải là cậu cả nhưng mà cậu ở trong gia phả và là con nhà đại thiếu gia là sự thật bởi vì profile gia thế nhà anh ai nhìn vào cũng thấy ngán ngẩm.

À mà quên nữa, việc anh la mắng mấy đứa giúp việc là bởi vì hôm nay nhà cậu có tiệc ăn mừng bởi vì ba anh đã kí được hợp đồng lớn với đối tác, nói là tiệc ăn mừng vậy thôi chứ thật ra chỉ có mấy người công ty đối tác với lại người nhà thôi, Pat sợ mình sẽ bị lạc lõng nên anh xin ba rủ rê bạn bè mình qua chơi cùng và đương nhiên là ba anh phải mím môi đồng ý cho cả cậu và Namtan rồi bởi ba anh biết tính nết của hai đứa con báo nhà mình nhưng ông ấy cũng yên tâm vì khi có Nanon là Pat y chang như một chú cún vậy, chỉ ngoan ngoãn đi theo Nanon thôi, và ông tất nhiên cũng phải đồng ý với cả Namtan là cô sẽ được dẫn bạn đến chơi hôm nay vì ông cũng không muốn mang tiếng là thiên vị con cái.

Sau khi nhận được cái gật đầu của ba thì cả Pat và Namtan cảm ơn ba rồi vui vẻ về phòng để nhắn tin cho bạn thân rủ qua chơi, phía Namtan thì dẽ dàng vì chỉ có mỗi cô với mỗi Joong, mà Joong thì rất dễ dàng để mời qua chơi vì chỉ cần là Namtan gọi, Joong đang bận cũng trở nên rảnh rỗi nữa, nhưng còn phía Pat thì hơi thất vọng vì Nanon không đến được do Nanon đang bận công việc của mình và anh cũng biết là công việc là trên hết nên kêu bạn mình không cần phải lo, chỉ là một bữa ăn nho nhỏ chứ cũng không có gì quan trọng.

Namtan: "Ôi giồi ôi, người trong mộng của tiểu thiếu gia hôm nay lại không có mặt được rồi nhỉ?

Haizz tiếc quá đi à....mà may mắn là Joong đang rảnh nên nhận lời qua chơi đấy.

Hehehe"

Pat: "chị Namtan, chị có thôi đi chưa, em đang buồn đây mà còn gặp chị nữa.

Bộ năm nay tam tai của em hả"

Namtan: "Xời, nếu như chị mà là tam tai của em nha Pat là mày còn gặp tam tai dài dài, cả đời đó con ở đó mà tam với cả tai"

Cả hai cứ chí chóe qua lại cho đến khi bảo mẫu nói vọng lên bảo hai người đi thay đồ vì tiệc sắp diễn ra thì mới ngăn cản được hai con báo con của ông chủ nhà mình, đúng là làm bảo mẫu chưa bao giờ là ổn.

Cả hai nghe cô bảo mẫu gọi thì cũng nhanh chóng thay đồ, makeup rồi tóc tai gọn gàng và đi xuống dưới nhà bắt đầu nhập tiệc, một lúc sau thì Joong cũng đã có mặt, sau khi chào hỏi người lớn thì anh rất tự nhiên theo sự chỉ dẫn của người làm mà đi đến chỗ của Namtan, Pat thấy thế tất nhiên là cười khinh và còn đau lòng nựa vì sao hôm nay Nanon lại không thể tới chứ, công việc chết tiệt.

Anh sẽ mua lại cái bệnh viện đó sớm thôi tại nó mà Nanon không có nhiều thời gian rảnh để chơi với anh, Pat hận, Pat ghim, đang khi bực bội nhìn hai con người trước mặt thì một giọng nói ngọt ngào cất lên khiến cho mọi người đều đổ dồn sự chú ý vào nó.

Film: "Con chào mọi người, chào cô chú ạ, em chào chị Namtan, hello Pat."

Chủ nhân của giọng nói đó là Film, chị họ của Dunk nên dĩ nhiên là Namtan và Joong cũng quen biết rồi, đang khi Film tiến đến chào hỏi và nói thật với Pat thì trong bữa tiệc vang lên câu hỏi "Cậu Pat, nghe nói vị cô nương đây là vợ tương lai của cậu à?

Cũng khá là xinh đẹp đó chứ."

Nó đó thưa quý vị, tin đồn về vợ chồng tương lai của Pat và Film.

Thì số là ngày đẹp trời nọ, Pat đang thong dong đi trên đường thì anh nghe thấy tiếng la hét thất thanh của một cô gái, không suy nghĩ nhiều, anh bèn đi theo tiếng la để ứng cứu nhưng không ngờ là đó chỉ là tiếng la hét chơi đùa của Film với đám bạn, quá là cuê nên anh bèn lấy đại lý do là muốn bảo vệ vợ tương lai của mình và từ đó đến giờ thì tất cả mọi người đều đồn đoán rằng Film và Pat có hôn ước do cả hai nhà đều mắc nợ ân tình.

Đang khi mọi người đều bàn tán xôn xao về việc này thì một âm thanh nữa đã thu hút sự chú ý của mọi người.

Dunk: "Hé lô cả nhà iu của em, em về với anh chị rồi đây"

Film: "DUNK, em về hồi nào vậy?

Sao không thông báo để chị ra đón?"

Sau đó cô chạy ra ôm chầm lấy Dunk mặc cho mọi người tiếp tục bàn tán xôn xao về việc này.

Ừ thì vợ ( tin đồn) của Pat nhưng lại hành động thân thiện với người con trai khác thì ai mà không bàn tán cho được

Joong: "Sao mày về mà không báo trước cho tụi tao?

Thằng này."

Namtan: "Đúng á, về mà không báo trước cho bạn bè gì hết á thằng này"

Dunk: "Cho tụi mày bất ngờ chứ bộ, chứ tao nói trước thì còn gì là bất ngờ nữa"

Namtan: "À quên mất, để tao giới thiệu cho tụi bây em trai tao.

Ủa...mà thằng Pat đâu rồi ta?

Nó mới ở đây mà."

Số là đang khi cả bốn người đang nói chuyện thì Pat nhận được cuộc gọi đến từ Nanon bảo rằng đang có vụ án mạng đặc biệt cần đến anh nên anh vội vàng đi mà không kịp thông báo trước.

-----------------------

Thế Giới A'

"Nào, mọi người, hãy cùng nâng ly để chúc mừng cho dự án mới của chúng ta được thành công mĩ mãn, tất cả cũng là nhờ có công sức của tất cả mọi người", người vừa phát biểu ban nãy là Ohm, anh và mấy người bạn của mình đang mở party nhỏ để ăn mừng dự án và đã kí được hợp đồng cùng với Bright, một mẫu nam đang nổi tiếng và được rất nhiều nhãn hàng có tiếng săn đón, chính vì thế mà Ohm phải tung ra chiêu thức cuối đó là sau hai lần kí hợp đồng thất bại thì Ohm nài nỉ Gun để anh đi kí hợp đồng thay và thật bất ngờ khi chưa quá 30 phút là hợp đồng đã được kí kết.

Nhưng hôm nay do Pran bị ốm nên cậu không thể nào tham gia party được mà Ohm phải video call cho cậu để cậu tham gia party online.

Ohm: "Hôm nay vui lắm á Pran nhưng mà mấy người đó vui chứ tao không vui gì hết"

Pran: "Sao vậy Ohm?

Ai làm gì mày phật lòng hay gặp chuyện gì buồn à?

Sao lại không vui vậy?"

Ohm: "Tao gặp chuyện không vui thật, mày không ở đây nên tao không thể nào vui được.

Mày mau mau khỏe lại để đi chơi với tao nữa chứ, thiếu mày tao hông có dui dì hết á.

Nhớ mày quá à Prannnnn"

Pran: "Tao cũng nhớ mày nữa bộ, nhưng mà do tao bị cảm cúm nên không thể để cho mày thăm được chứ nếu mà tao không cảm thì cho mày đi thăm òi, cún bự đừng có giận Pran ná, ná ná ná"

Ohm: "tao hông có dận gì mày hết á, iu còn hông hết chứ ở đó mà dận mày"

Gun: "Nè hai người kia, cứ tình tứ quài đi nha, ở đây có người buồn đó nha, phải hong bé Pond"

Pond: "Anh Gun, sao mà anh cứ thích chạm đáy nỗi đao của em vậy?

Em cũng đâu có muốn?"

Phuwin: "Cỡ như mày mà cũng có crush hả?

Thằng nào mà xui vậy Pond?"

Gun (thì thầm với Ohm): "Ý thằng Phuwin là bản thân nó á hả mày"

Ohm (thì thầm lại với Gun): "Ýa sure chắc chắn là như vậy rồi anh."

Nếu như mọi người thắc mắc là tại sao Pond và Phuwin không làm chung công ty mà lại có mặt thì đó là do đặc ân của Gun bởi cả hai đều là bạn và người mà anh quen biết nên muốn gọi đến cho vui bởi dù sao thì đây cũng chả phải là tiệc công ty mà chỉ là tiệc của tổ đội của riêng Gun thôi.

Còn về phía Ohm và Gun thì cả hai đang nói chuyện vui vẻ với nhau thì Ohm nhận được cuộc gọi của Pran giọng nói của Pran có vẻ rất gấp gáp nên Ohm không nghĩ ngợi nhiều mà chỉ thông báo với mọi người rằng anh có việc gấp cần phải đi rồi nhanh chóng đi về phía nhà Pran mà thầm cầu cho bạn mình an toàn.

Ohm: "Tao còn chưa tỏ tình với mày nữa mà Pran, mày phải ráng chờ tao đó, mày không được xảy ra chuyện gì đâu đó Pran."

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 2


Thế Giới A

Sau khi Pat chạy đến hiện trường vụ án, anh còn chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra và cũng chưa kịp nghe báo cáo thì một người đàn ông từ trong đám đông chạy ra, nắm lấy cổ ảo anh rồi vung nắm đấm vào mặt anh không thương tiếc.

Khi mọi người kịp định hình lại thì An, người trong đội của anh đã dùng sức kéo anh ta ra khỏi Pat còn Nanon cũng chạy đến đỡ Pat dậy.

Pat còn chưa kịp tạ ơn ông bà đã gánh còng lưng cho anh thì người đàn ông kia đã lên tiếng

"Cảnh sát các người là một lũ khốn nạn, tại sao các người làm cảnh sát mà không có một chút lương tâm nào hết vậy?

Nếu như các người đến sớm một chút thì người yêu của tôi sẽ không tự tử bằng cách này rồi.

Lũ khốn nạn."

Sau khi nghe một tràng dài của người đàn ông kia thì Pat từ An cũng biết được là hai người họ là người yêu của nhau và hôm nay là ngày kỉ niệm của họ nhưng xui xẻo thay, nạn nhân đi ra ngoài mua đồ và bị một đám côn đồ hãm hiếp nhưng vì nạn nhân đã vùng vẫy muốn thoát khỏi mà một người trong đam côn đồ kia đã dùng dao tấn công nạn nhân cho đến khi tắt thở, còn người đàn ông hồi nãy khi nghe tin thì lập tức chạy đến chỗ người yêu và báo cảnh sát nhưng cảnh sát lại cho rằng việc hai người đàn ông yêu nhau là sai trái nên ông trời đang trừng phạt bọn họ và anh ta còn giễu cợt người đàn ông kia thế nên anh ta mới tức giận như vậy.

Pat cũng hiểu rõ thật ra thì trong cái xã hội này, tình yêu đồng giới không còn xa lạ nữa nhưng vẫn còn có người khinh bỉ và chê bai việc đó nhưng việc một cảnh sát chỉ vì miệt thị người như họ mà không để tâm đến sự an toàn của người dân thì rất đáng trách.

Pat: "Thật ra là tôi hiểu lý do vì sao anh lại tức giận như thế, nhưng mà anh yên tâm đi, không phải cảnh sát nào cũng như vậy đâu, tôi hứa với anh là ngay sau khi hoàn thành hiện trường vụ án này thì tôi sẽ thay mặt anh mà trách phạt nghiêm khắc người cảnh sát trực điện thoại vừa nãy.

Tôi rất tiếc khi vụ việc này xảy ra với anh."

Nanon: "Tôi cũng thật tâm chia buồn cùng anh, nhưng hiện giờ tôi cần đem xác người yêu anh về để khám nghiệm tử thi nên mong anh hãy giữ bình tĩnh và phối hợp với cảnh sát điều tra.

Cám ơn anh nhiều.

An, mày giữ anh ấy đi, còn đội B12 nghe lệnh, đem xác về bệnh viện gần nhất và phong tỏa phòng xác."

Sau khi nghe rõ mệnh lệnh thì ai cũng lo làm việc của mình, người đàn ông kia cũng không còn quậy phá nữa mà thay vào đó thì anh ta rất phối hợp cho lời khai để việc điều tra của cảnh sát được thuận tiện hơn.

Sau khi đội B12 đã khiêng xác nạn nhân để vào xe cấp cứu xong xuôi thì Pat, Nanon và cả tổ đội của Pat cũng lấy xe chạy đến bệnh viện, trên đường đi lấy xe, Pat đã đề nghị Nanon đi chung với mình nhưng cậu từ chối vì cậu muốn fdi chung với đội của cậu để có bất kỳ bất trắc gì trên đường thì cậu còn hỗ trợ đội mình.

Pat nghe thế cũng hợp lý nhưng khá là dỗi và thế là một lớn một lớn hơn phải dỗ dành nhau các kiểu rồi thì Pat cũng phải đỡ giận để còn làm nhiệm vụ nữa.

Sau khi lấy xe ra thì lần nữa cả Pat, Nanon và tổ đội của cả hai đều cuối đầu chia buồn cùng với người đàn ông kia rồi lên xe để đi làm nhiệm vụ.

6 chiếc xe cảnh sát bật đèn tín hiệu và đi trước để dọn đường cho hai chiếc cấp cứu đi theo sau đuôi, nhưng đến một khúc cua gần bệnh viện thì bỗng nhiên xe cấp cứu chở Nanon bị lạc tay lái, chỉ nghe một tiếng *rầm* và chiếc xe cấp cứu bị lật ngay tại chỗ, Pat nghe tiếng động lớn thì quay lại nhìn và hoảng hốt khi thấy chiếc xe chở người thương của mình bị lật, không nghĩ nhiều anh liền móc điện thoại ra gọi cứu viện và chỉ hơn 5 phút sau, đội cứu viện đã có mặt tại hiện trường và giúp đỡ nâng chiếc xe lên, khi kiểm tra và sơ cứu cho những người có mặt trong xe thì cả tổ đội và Pat đều hoảng loạn khi không tìm thấy Nanon.

Pat kêu chiếc xe còn lại và ba chiếc xe cảnh sát nữa chạy đến bệnh viện và nhờ bác sĩ khám nghiệm tử thi khác làm thay cho Nanon và dặn họ nhớ nói rõ tình hình thi thể nạn nhân, còn anh thì ở lại cùng An để tiếp tục tìm kiếm Nanon.

Như vậy thì vừa không làm chậm trễ việc của cả hai đội mà vừa có thể tìm kiếm Nanon, cả hai dội cũng biết ý mà rời đi theo như chỉ thị của Pat mà họ không để ý rằng mặt trăng hôm nay khác hơn so với ngày thường.

Hôm nay trên bầu trời lại có đến hai mặt trăng, một nhỏ và một bình thường.

---------------------------

Thế Giới A'

Sau hơn 30 phút lái xe trong sự hoang mang và lo lắng thì cuối cùng Ohm cũng đã đến được nhà của Pran, anh vội vàng đậu xe, tắt máy và nhanh chóng đi lên phòng ngủ của Pran, người làm trong nhà Pran thấy Ohm đi đến nhà tìn Pran giờ này thì cũng ngạc nhiên nhưng không ai dám hỏi vì thấy anh có vẻ rất gấp gáp nên cũng hiểu được chắc là cậu chủ nhỏ của họ lại có việc gì nữa rồi nhưng không quá nghiêm trọng, bởi Pran trời sinh cơ thể cậu yếu hơn người khác nên cậu cứ hay bị bệnh vặt vãnh và cũng lâu khỏi hơn người khác.

Nhưng việc Pran gọi điện nhõng nhẽo với Ohm cũng không phải lần đầu tiên nên người làm cũng đã sớm quen rồi nên cũng không nói gì.

Ngay sau khi lên phòng ngủ của Pran thì Ohm chỉ thấy bóng dáng của một chàng trai trẻ ngồi ngắm nghía bức tranh chưa được hoàn thành, bức tranh đó là do Pran vẽ lại theo những gì cậu nhớ được từ ngày hội trăng rằm năm ngoái.

Ohm thở phào nhẹ nhõm vì người trong lòng của anh vẫn bình an vô sự, anh đi đến đầu giường cách chỗ Pran ngồi cũng không quá xa rồi đứng đó mà nhẹ giọng hỏi cậu.

Ohm: "Pran, sao mày lại ngồi đó, bệnh mà còn không chịu lo cho bản thân mình nữa.

Mà mày kêu tao gấp thế có chuyện gì không?

Cũng đã trễ lắm rồi ý"

Pran: "Tại tao nhớ con cún bự tên Ohm nào đó nên mới gọi qua chứ bộ, hông cho hả?

Mấy người hông cho thì đi dề đi, tui hông cần, xía"

Ohm: "Ai nói là không cho, hử?

Tao phóng xe suýt thì vượt cả đèn đỏ để đến vì cuộc gọi của mày đâu đấy mèo nhỏ ạ.

Nếu không cho thì tao đã không đến rồi"

Pran: "Hì hì, tao biết bạng cún Ohm thương tao nhất mà, cho tao ôm mín ná, hôm nay ba mẹ tao đi công tác nước ngoài rồi nên xợ ma, tối nay với lại mấy tối nữa cún Ohm ở lại đây với Pran ná.

Ná ná ná"

Ohm (đi lại chỗ Pran ngồi rồi ôm cậu): "Uhm, nếu vậy thì bạn má lúm phải đi nhủ để giữ sức khỏe ná, tao ở đây với má lúm, hông có đi đâu hết á, có đuổi cũng hông đi"

Pran: "Mày nói ròi nha, nếu mà mày hông làm đúng là tao dận á."

Ohm ra dấu ok với Pran rồi bế cậu kiểu công chúa đi đến giường ngủ của cậu rồi đặt cậu xuống giường, còn về phần mình thì anh mượn tạm bộ đồ ngủ của cậu do cả hai same size nên việc họ mượn đồ nhau mặc cũng là điều bình thường, chỉ có điều do Ohm cao hơn Pran nên đồ của cậu đối với anh thì hơi ngắn tí nhưng chả sao, thoải mái là được rồi.

Sau đó anh đi vào nhà vệ sinh mà tắm rửa và vệ sinh cá nhân, xong xuôi đâu đấy thì anh cũng leo lên giường, ôm con mèo nhỏ nào đó vào lòng rồi cả hai chìm vào mộng đẹp.

Pran thì do bệnh hành nên không ngủ được lâu, tầm nửa đêm là cậu đã tỉnh giấc do bị nghẹt mũi dẫn đến khó thở, cậu cũng cố gắng để ngủ tiếp nhưng không tài nào ngủ được, quay sang nhìn người trong lòng mình đang say giấc mà cậu bất giác đặt lên môi đối phương nụ hôn phớt rồi sau đó cậu gỡ tay đang quàng qua eo mình ra và đi vào nhà vệ sinh để rửa mặt, sau đó cậu tiến đến tủ thuốc cuối phong được đặt cùng với tủ quần áo mà lấy chai xịt thông mũi, khi cậu định quay về giường thì thấy một tia sáng, không chói mắt lắm nhưng rất đẹp, lung linh và huyền bí.

Cậu như bị cuốn hút vào cái ánh sáng đó mà đi đến nơi phát ra nó thì lạ thay, nơi đó lại là bức tranh mà cậu đang vẽ dở dang, cậu nhè nhẹ, chầm chậm đặt tay lên mặt trăng phía góc trái của bức tranh thì bỗng một luồng ánh sáng chói hơn chiếu thẳng vào mắt cậu khiến cậu phải nheo lại.

Khi Ohm phát hiện ra sự vắng mặt của Pran thì anh cũng đi tìm cậu khắp phòng rồi khắp nhà và cũng đã tìm thấy cậu dưới sảnh phòng khách nhưng với kinh nghiệm của người crush người ta hơn 9 năm thì Pran có vẻ như hơi khác so với bình thường.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 3


Thì bây giờ cả Nanon và Pran đã hoán đổi thế giới nên tên của bạn bè và kể cả tên của Nanon và Pran ở thế giới của họ mình sẽ để trong ' ' cho mọi người dễ đọc hơn nha, còn nếu ai không nhớ thì có thể đọc lại phần giới thiệu nhân vật nha .

--------......------.....-------.......---------.......-------

Thế Giới A'

"P...Pran, mày đứng đó làm gì vậy?

Sao khuya rồi mà mày còn mò xuống phòng khách làm gì thế hả, suýt thì dọa chết tao rồi" Ohm vừa hỏi vừa đi xuống dưới lầu nơi 'Pran' đang đứng, còn về phía Nanon, cậu đã rất ngạc nhiên khi Pat gọi mình bằng một cái tên khác.

Số là lúc chiếc xe bị mất thăng bằng và bị lật ngang chỗ khúc cua gần bệnh viện thì Nanon may mắn thoát chết nhưng cậu bị hất văng ra khá xa và ngất xỉu một lúc, tầm 5 phút sau cậu mới dần dần tỉnh táo lại và dĩ nhiên điều cậu tìm kiếm lúc này là Pat và đồng đội của mình nhưng nơi cậu đang đứng giống như là một cánh rừng thu nhỏ mà cậu thì chỉ mới tỉnh lại nên đầu óc cũng không nhớ rõ lắm về đường đi, thế là cậu chỉ có thể đi theo quáng tính của mình và may mắn là cậu đã vô tình tìm được căn nhà nhưng không hiểu tại sao mà căn nhà này lại không hề khóa cửa, nhìn chiếc đồng hồ bể nát trên tay mình thì thấy trời cũng đã khá khuya nên cậu định bụng sẽ tá túc tại căn nhà này trước rồi hôm sau tính tiếp, nhưng chỉ mới bước vào phòng khách mấy bước chân thì cậu bỗng nhiên nghe tiếng mở cửa phòng ở trên lầu, sợ sẽ làm phiền đến gia chủ nên cậu cố gắng hết sức để đi nhẹ nhàng nhưng không thể vì thế nên chúng ta có cảnh chap trước.

Về phần Ohm khi anh hỏi mà không thấy cậu "bạn thân" của mình trả lời lại thế là anh quyết định tiến đến chỗ của "Pran" kiểm tra xem bạn mình có bị gì không.

Khi mặt đối mặt với Ohm, Nanon đã không thể kiềm chế được sự sợ hãi mà ôm chầm lấy anh rồi cứ thế nức nở.

Nanon: "P...hức...Pat, tao...tao sợ lắm Pat...hức...trời tối thui à mà hông có ai hết, tao sợ Pat ơi"

Ohm nghe thấy 'Pran' cứ mãi kêu tên người khác mà lòng đau như cắt bởi anh không hề biết rằng người đang đứng trước mặt mình và ôm chặt lấy mình không phải Pran mà là Nanon, anh cứ nghĩ rằng Pran liệu đã có người yêu rồi và Pat gì gì đó là tên của người yêu Pran.

Nghĩ thế thì đau lòng nhưng nhìn thấy mèo nhỏ của mình đang run sợ thì anh lại mềm lòng mà ôm đáp lại cậu rồi dỗ dành

Ohm: "Hong sao đâu mà mèo, cún Ohm ở đây với mèo mà, mèo hông cần phải sợ gì hết á, bây giờ tụi mình lên lầu ngủ típ ná meomeo"

Nhận được cái gật đầu đồng ý của Nanon thì Ohm bế cậu lên lầu với tư thế cậu đang ôm cứng ngắc trước ngực con người ta.

Nhưng cũng vì Nanon đang trong cơn hoảng loạn nên cậu không nhận ra được sự thay đổi rất lớn và rất rõ ràng trong câu nói lúc nãy của 'Pat', vì khi chỉ có hai đứa đi riêng với nhau thì Pat mới có gan để gọi cậu bằng biệt danh, tuy nhiên thì biệt danh mà Pat hay dùng để gọi cậu cũng chỉ là má lúm hoặc là thằng nhóc sữa bột chứ chưa bao lâu mà Pat lại xưng hô mèo cún với Nanon cả.

Thế là cả hai người mang hai tâm trạng khá hoang mang về đối phương đi vào trong phòng (thật ra là chỉ có mình Ohm đi còn Nanon là anh bế cậu đi), Ohm như thường lệ đặt bạn mình xuống giường, lấy ly nước ấm cho cậu uống rồi sau đó chỉnh sửa chăn mềm cho cậu và rất tự nhiên mà leo lên giường, nằm kế cậu rồi thân mật ôm cậu, Nanon vì chưa tỉnh táo hẳn mà thêm cú lật xe vừa nãy như muốn trút hết năng lượng của cậu nên cậu rất nhanh chóng đã chìm vào giấc ngủ mà không để ý đến sự thay đổi lớn của 'Pat', cứ thế cả hai nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

----------------------------------------

Thế Giới A

"Pat ơi, tao tìm thấy 'Nanon' rồi, mày mau mau qua đây xem thử đi, hình như cậu ấy bị xỉu rồi hay sao á" giọng nói của An vang lên khá lớn trong cuộc gọi của anh và Pat, số là sau khi cả hai tiếp tục đi kiếm Nanon vì sợ sẽ bị mất liên lạc với nhau nữa nên Pat và An nhanh chóng nghĩ ra kế hoạch là sẽ gọi điện cho nhau và giữ nguyên như thế để báo cáo tình hình cho đối phương và không sợ bị lạc.

Pat nghe thấy An thông báo là đã tìm được 'Nanon' thì mừng lắm bèn hỏi thằng bạn mình địa điểm mà nó đứng để đi qua đó mà đón 'Nanon', sau khi đến nơi và thực hiện một số bước để kiểm tra và khẳng định rằng 'Nanon' chỉ là bị trầy xước nhẹ và ngất thì họ mới thở phào nhẹ nhõm rồi An thì lái xe của Pat về đồn cảnh sát còn chiếc oto 5 chỗ của mình thì anh để cho Pat lái vì dù sao Pat cũng chở người bệnh nên phải cẩn thận chút.

Sau khi dặn dò đối phương đủ điều thì An lên xe chạy về đồn còn Pat chở 'Nanon' thẳng đến bệnh viện gần nhất và khám tổng quát.

Chờ đợi khoảng gần hai tiếng thì bác sĩ cũng thông báo với Pat rằng 'Nanon' không sao, chỉ là trí nhớ của 'Nanon' bị một chút vấn đề khi đo não điện từ tuy nhiên ông vẫn chưa thể đưa ra kết luận cuối cùng nhưng điều đó không liên quan gì quá nghiêm trọng đến 'Nanon' cả, Pat thoạt đầu nghe bác sĩ nói não của 'Nanon' gặp vấn đề thì anh cũng lo lắng khôn cùng nhưng sau khi bác sĩ khẳng định rằng việc đó không ảnh hưởng gì quá nghiêm trọng đến 'Nanon' thì Pat mới yên lòng, và hỏi bác sĩ rằng anh có thể vào trong thăm bạn mình không thì vụ bác sĩ ấy nói anh là hiện tại 'Nanon' vẫn cần được nghỉ ngơi nên tốt nhất là mai hẵn vài thăm, Pat nghe vậy thì cũng đành thôi, anh gửi gắm 'Nanon' cho chị Mai y tá rồi ra về.

Số là lúc nửa đêm và Pran phát hiện ra cái ánh sáng nơi bức tranh thì tò mò và muốn chạm vào thử nhưng khi đang giơ tay lên chuẩn bị chạm vào thì một tiếng nổ lớn phát ra làm cho nhịp tim cậu nị rối loạn rồi cậu cũng dần dần mất đi ý thức mà xỉu.

Khi cậu mơ màng tỉnh lại thì cậu nghe loáng thoáng có tiếng người nói gì mà đã tìm thấy mình rồi còn kêu thêm người đến nữa.

Cậu khá là sợ nhưng khi người kia đến thì cậu lại rất an tâm mà ngủ bởi người đó không ai khác là 'Ohm' bạn cún bự của cậu, đúng là có con cún bự này bên cạnh làm cho cậu an tâm hẳn.

Nhưng sao cậu cứ có cảm giác 'Ohm' hôm nay lạ lắm, không giống như bình thường nhưng cậu chỉ suy nghĩ đơn giản là có thể vì 'Ohm' lo cho cậu nên mới thế thôi chứ không có gì.

Thế là Pran cũng yên tâm mà đi ngủ, cả Nanon và Pran vẫn chưa biết rằng việc mà họ gặp phải đó chỉ mới là sự khởi đầu, và cái sự khởi đầu này nó sẽ dẫn họ đến với cái thứ mà dân gian hay gọi đó là 'Định Mệnh' và liệu thế giới song song có thật sự tồn tại hay chỉ đơn giản là xuyên không như trong các bộ phim hay các cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng thường hay viết.

---------------------------------------------------------

Mình biết là chiếc fic này do mình viết về thế giới song song nên cũng có khá nhiều người không thể phân biệt được nhân vật và mình cũng sẽ cố gắng hết sức để viết làm sao cho thật rõ ràng cho mọi người để mọi người dễ dàng nắm bắt thông tin và có thể phân biệt được nhân vật.
 
Song Song
Part 4


Thì ở chap này và chap sau mình sẽ tách riêng ra để viết về cuộc gặp mặt đầu tiên của hai cp chính nha mọi người nhưng mình vẫn sẽ để thế giới để mọi người dễ hình dung ra được thế giới nào và có những ai nha.

------......------......------......------......------......---

Thế Giới A'

Sau một đêm dài không mấy ngon giấc thì Nanon cũng đã tỉnh ngủ hẳn, cậu tính trở mình thì bất ngờ khi phát hiện ra thằng 'Pat' nằm kế bên cạnh mình, cậu chưa thể biết có điều bất thường nào nên cứ thế mà nằm im bất động nhìn thằng bạn thân mà mình thích thầm bấy lâu nay và chợt theo quán tính của mình, Nanon lấy tay chọt nhẹ lên chóp mũi của Pat nhưng chưa được bao lâu thì anh cũng cục cựa thức theo

Ohm: "Pran....mày tỉnh rồi à, hôm qua mèo ngủ ngon không, hử?"

Nanon: "Pran?

Pran là ai?

Rốt cuộc thì mày đang nói về ai vậy Pat?"

Ohm: "Pran, tao không giỡn nha, tao là Ohm bạn mày mà, mày là Pran bạn thân của tao.

Hai đứa mình thân thiết với nhau từ bé lận mà, bộ mày không nhớ gì à?

Hay là hôm qua mày té rồi chạm mạch ở đâu à?

Để tao đưa mày đi bác sĩ khám cho chắc ăn nha"

Ừ thì từ lúc mà người trước mặt Nanon tuông ra một tràn dài thì não cậu cũng đang hoạt động hết công suất để phân tích dữ liệu đây, cậu là Pran?

Người kia không phải là Pat mà là Ohm?

Là sao vậy, ai đó cứu Nanon với.

Lục lại kí ức về những cuốn sách giả tưởng mà cậu đã từng đọc thì cậu nhớ là có một cuốn sách nói về việc thế giới song song có thật nhưng cậu nghĩ đơn giản đó là sách giả tưởng thì nó cũng sẽ có những cái thuyết âm mưu nhưng không ngờ là nó lại có thật, và nếu nó có thật thì cậu đang ở thế giới song song với thế giới mà cậu đang sống.

Wao amazing, đó là những từ mà não cậu thốt ra thành tiếng khi suy nghĩ đến đó, chợt nhớ ra người đang hoảng loạn mà đòi dắt cậu đi bệnh viện vừa rồi thì bật cười mà nắm tay anh khi anh muốn dắt cậu đi

Nanon: "Nè Ohm, tôi không có bệnh gì hết đó nên là anh thôi thảng thốt được rồi.

Anh có biết cái gọi là thuyết âm mưu về thế giới song song không?

Tôi nghĩ là tôi với bạn anh đang bị đó, hoán đổi thế giới.

Ohm...OHM!

Anh bị sao vậy, tôi nói mà anh cứ đực mặt ra đó làm gì?

Anh hiểu những gì tôi nói không đấy?"

Nanon cạn lời nhìn người đang ngu ngơ mà nghệch mặt ra vì không hiểu gì cả, cũng đúng thôi nếu như Nanon không phải là big fan của mấy cuốn giả tưởng đó thì giờ này cậu cũng hoảng loạn rồi chứ đùa.

Về phần Ohm thì anh đang tính đưa bạn mình đi khám bệnh thì bị níu tay lại rồi phun ra cho một tràng gì mà không phải là Pran, thế giới song song rồi hoán đổi bla bla làm cho Ohm không hiểu nổi nhưng nhìn cái cách mà người kia nói chuyện thì chắc chắn một điều rằng người đó không phải là Pran bởi Pran của anh hiền lành hơn nhiều, còn con mèo trước mặt khá là đanh đá

Ohm: "Thế bây giờ phải làm sao, tôi cũng không hiểu lắm về vấn đề cậu nói nhưng cũng khá tin đấy bởi cậu không phải là Pran mà tôi biết."

Nanon: "Tạm thời thì tôi cũng chưa biết gì cả, tự nhiên đùng cái bị hoán đổi thì ai mà biết gì nhưng mà kệ đi, dù sao cũng đã đến đây rồi mà bây giờ có muốn về cũng chả được.

Hay là chúng ta cứ tìm hiểu thêm về nhau và cuộc sống của Pran gì gì đấy tôi thấy tốt hơn là ngồi đó hoảng sợ, anh nói xem tôi nói đúng không?"

Ohm (gật đầu trong tiềm thức): "Cậu nói cũng có lý, vậy để tôi giới thiệu trước cho.

Tôi Ohm Pawat, là người bạn rất đặc biệt của cậu trong thế giới này, đây là nhà của cậu và cậu còn hai người bạn thân nữa là Phuwin và Gun.

Giờ tới lượt cậu"

Nanon: "Tôi tên là Nanon, tôi với cậu chắc bằng tuổi nên tôi đề nghị xưng hô mày tao cho dễ, cậu rất giống với người bạn đặc biệt của tôi nhưng tất nhiên là có rất nhiều sự khác biệt rồi nhưng không sao, từ từ rồi cũng sẽ quen thôi.

Tao, Nanon rất vui được làm quen với mày Ohm (chìa tay ra để bắt tay với Ohm)"

Ohm: "Tao cũng rất vui được làm quen với mày, bé má lúm (chìa tay ra bắt lại).

Mà tao nói này, mày thích gọi bằng Nanon hay là Pran, nếu như mày thích gọi là Nanon thì tao sẽ sắp xếp để bạn bè Pran gọi theo cho mày đỡ nhớ nhà.

Ít nhất là khi ở đây mày cũng có bạn"

Sau khi Ohm hỏi câu hỏi đó xong thì Nanon cũng trầm ngâm suy nghĩ, đúng thật là Pran có khá ít bạn theo lời giới thiệu ban đầu của Ohm, cậu và Ohm cũng chẳng phải là quen biết gì nhau nhưng mà Ohm vẫn quan tâm đến cậu, điều này khiến một người dễ xúc động như Nanon bất ngờ bật khóc.

Ohm thấy Nanon khóc thì hoảng loạn hết cả lên rồi anh lục soát lại xem xem là mình có nói điều gì đó không đúng khiến cho Nanon buồn hay không nhưng anh nhanh chóng bỏ dỡ suy nghĩ đó mà ôm Nanon vào lòng rồi nhẹ nhàng an ủi

Ohm: "Nanon sao mày lại khóc?

Nếu tao có nói gì không đúng thì cho tao xin lỗi mà, mày khóc hông thấy má lúm đâu xấu hoắc"

Nanon đang khóc trong lòng Ohm ngon lành thì bị câu nói của anh làn cho bật cười, rồi cậu thút thít bảo với Ohm

Nanon: "Con gâu đần đáng ghét, tao đang khóc mà.

Ai kêu mày đối xử với tao tốt quá chi làm tao xúc động"

Ohm: "Ui thế hả, vậy bạng Nanon cứ xúc động rồi ôm mình quài luôn i, mình mê lắm á.

Hehehe"

Nanon (buông Ohm ra rồi đánh lên vai anh): "Con gâu đần cơ hội nhà mày, mà nếu đã ở thế giới của Pran thì ít nhất tao sẽ là Pran, thay thế cho Pran khi cậu ấy không có ở đây, nhưng mà tao nghĩ mày cũng nên nói với bạn của Pran một chút để lỡ đâu mày lỡ miệng kêu tên tao thì mọi người cũng không nghi ngờ gì cả, mày thấy sao Ohm"

Ohm: "Tao thấy cũng hợp lý đấy, thôi thì cứ theo ý mày, dù sao thì thật lòng tao cũng muốn mày thoải mái như lúc mày ở thế giới của mày cơ, còn về tên thì thật ra mày nói cũng có lý, thôi thì phòng bà vẫn hơn.

Ok chốt vậy đi, xíu nữa mày có cuộc hẹn với Phuwin và Gun nên chuẩn bị đồ và tinh thần đi, xíu tao dắt mày đi sẵn cho mày làm quen luôn"

Nanon nghe vậy cũng gật đầu rồi nhanh chóng vào nhà vệ sinh để tắm rửa và vệ sinh cá nhân, dù sao thì chưa biết chắc bạn của Pran như thế nào kể cả Ohm nên cậu cũng suy nghĩ khá nhiều kế hoạch để phòng thân cho chính mình.

Còn về phần Ohm thì sau cuộc gặp mặt và cuộc nói chuyện đầu tiên với Nanon thì anh cũng khá thích tính cách của Nanon nên là anh đối xử khá bình thường với Nanon mặc dù là anh còn hơi hoang mang nhẹ, và anh chắc chắn một điều nữa là sau này anh sẽ nhớ Pran lắm, thôi thì kết thêm bạn cũng là điều tốt, khi nào Pran về anh sẽ kể lại cho cậu ấy nghe sau.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 5


Thế Giới A

Sau một đêm ròng rã tại bệnh viện thì Pran cũng dần dần tỉnh lại nhưng cậu vẫn còn khá đau đầu và thêm phần vì bệnh tình của cậu chưa hoàn toàn khỏi hẵn mà cơ thể của cậu sinh ra đã yếu hơn người khác nên thành ra hôm nay cậu lại bị sốt trở lại mà không những thế cậu còn bị nặng hơn cả mấy lần trước nữa, nghĩ đến việc mình đang ở trong bệnh viện cậu liền với tay tìm kiếm điện thoại để gọi cho 'Ohm'.

Ngay khi đang lục tìm một lúc khá lâu mà cũng không thấy điện thoại thì cậu hơi hoảng nhẹ nhưng may mắn sao mà lúc đó Pat lại đi mua đồ ăn sáng về cho cậu, anh thấy cậu cứ tìm kiếm thứ gì đó mà trông cậu rất hoảng hốt thì đi đến chỗ cậu đặt đồ ăn xuống bàn rồi nhẹ giọng

Pat: "Nanon, mày mới tỉnh lại, còn chưa khỏi hẳn mà mày muốn đi đâu à?

Hay là mày muốn kiếm thứ gì à, để tao kiếm phụ cho ha"

Pran: "Ohm, tao không tìm thấy được điện thoại của tao, mày lại đây kiếm giùm tao với"

Pat: "Ohm?

Ohm là thằng nào cơ?

Mày gọi ai là Ohm vậy Nanon?

Tao là Pat, bạn thân mày mà, bộ ngay cả tao mày cũng quên à Nanon?

Lúc này thì cả hai đều không hẹn mà ngước lên nhìn nhau bằng sự hoang mang, ừ thì lúc Pran đang lo tìm điện thoại nên cậu không để ý đến người vừa mới bước vào phòng mình, cậu chỉ suy nghĩ đơn giản là Ohm còn nếu không thì cũng là ba mẹ cậu.

Còn Pat thì biết rằng là não cậu có vấn đề nên anh cũng thoáng hốt hoảng nhẹ rồi thôi, anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cậu rồi trầm giọng

Pat: "Nanon, chắc có lẽ là mày va chạm mạnh nên tạm thời đang mất trí nhớ, tao là Pat, là thằng bạn thân của mày nè mèo nhỏ"

Pran: "Anh mới là người bị mất trí á, nghĩ sao kêu tôi mèo này mèo kia vậy?

Chỉ có một mình Ohm và ba mẹ tôi mới được dùng cái nickname này để gọi tôi thôi, anh là ai mà dám gọi vậy, hả?

Còn nữa, xin tự giới thiệu với anh tôi tên là Pran, là bạn của Ohm và tôi cũng chả biết người tên Nanon mà nãy giờ anh đề cập đến là ai luôn á, nếu mà anh đi lộn phòng thì nhanh đi kiếm cho đúng phòng giùm tôi một cái kẻo Ohm nó mà về, nó thấy mà anh mềm mình đó, lúc đó đừng trách tôi không báo trước"

Pat hoang mang rồi, hoang mang sâu sắc về người bạn của mình, rõ ràng là Nanon mà, còn về phần kí ức thì anh không nghĩ là cậu lại bị mất trí nhớ nặng đến vậy, nhưng ngẫm lại thì dù sao bạ...à không crush mình đang bị mất trí nên mình cũng có thể nhân cơ hội này để tỏ tình với lại có những phút giây hạnh phúc chứ phờ ren dôn mấy năm nay rồi, có thể là mấy tháng sau khi trí nhớ của Nanon hồi phục thì anh lại tiếp tục trở thành bạn thân không hơn không kém nhưng chí ít anh cũng có được mấy ngày tháng vui vẻ cùng 'Nanon' với tư cách là người yêu là được lắm rồi.

Nghĩ đến đây, Pat liền thỏa hiệp mà nhếch mép tạo thành đường cong hoàn chỉnh trên khóe môi, sau đó anh lại thỏa thuận với cậu rằng anh sẽ gọi cậu là Pran nhưng cậu cũng phải gọi anh là Pat còn cái tên 'Ohm' kia thì cậu chỉ có thể gọi như một nickname thân thiết thôi, Pran hoang mang thầm cầu mong Ohm sẽ tới cứu mình nhưng ở thời điểm hiện tại thì cậu không còn cách nào khác ngoài thỏa hiệp với đối phương.

Cậu cũng khá ngây ngốc khi biết người trước mặt mình vậy mà lại không phải là Ohm, người cậu luôn thầm thương nhưng người này thoạt nhìn thì thấy cũng giống Ohm đến 8-9 phần chỉ khác mỗi cái tên và có khi là tính cách nữa nhưng nhìn chung vẫn là thấy hình bóng của Ohm nên cậu mới chấp nhận chứ không thì còn khuya tại tính tình Pran khá lạ nên ai muốn làm bạn với cậu thì dĩ nhiên là phải có thời gian để cậu thích nghi.

Nói về việc hôm qua thì khi cậu đang tò mò về bức tranh tính đưa tay lên chạm thì vang bên tai cậu một tiếng *rầm* rất lớn nhưng tiếng xe hơi bị va chạm mạnh vậy, cậu sợ hãi bèn chạy ra ngoài xem mà cũng không biết là mình có mang theo điện thoại không thì bỗng dưng có một luồn ánh sáng từ xe cảnh sát ngay gần đó thế là cậu định bụng sẽ đi báo cảnh sát rồi việc còn lại thì để cảnh sát lo liệu nhưng kì lạ là cậu đi hoài mà làm như hôm nay con đường từ nhà cậu đến chỗ cảnh sát bị xa hơn hay sao ý mà đi hoài chả thấy tới, đang đi hồi lâu thì cậu bị choáng mà ngã xuống đất rồi bất tỉnh nhân sự khi mở mắt ra thì mình đã nằm trong bệnh viện rồi.

Thấy Pran đang ngơ ngác thì Pat bật cười thành tiếng rồi lại gần theo thói quen mà xoa đầu cậu

Pat: "Mày suy nghĩ gì mà lại đực mặt ra thế Nan...Pran, hửm.

Mà mày cũng thật là, té có một cú mà bây giờ còn chưa hạ sốt được gì hết, tao có mua cháo cho mày này, cháo cá món mày thích đấy, mày ăn đi để còn uống thuốc nữa"

Pran: "Hông thích ăn, mày đút thì ăn, tự ăn thì lười lắm, hông ăng"

Pat (ngơ ra hồi lâu): "Gòi gòi dị để tui đút bạng ăng ha, đưa cháo đây tui đút cho"

Namtan: "Úi giời ơi làng nước ơi, mới đỡ bệnh một cái là xà nẹo hà, trông ghét chưa"

Pat: "Nếu chị thích thì cứ cho Joong cơ hội đi, đảm bảo còn hơn cả em với Pran"

Namtan: "Thôi thôi, con lậy, nghĩ sao mà con với Joong yêu nhau vậy?

Không dám và cũng không thể nghĩ ra được luôn á.

Ôi thôi mô phật à"

Namtan (nói nhỏ với Pat): "Ủa mà Pat này, Pran là sao Pat?

Nanon bị gì à?"

Pat (nói nhỏ với Namtan): "Cậu ấy bị mất trí nhớ tạm thời thêm với cả bị sốt cao mà còn là sốt rét nên nữa tỉnh nửa mê, chị đừng có kích động cậu ấy nhiều quá, nói với bạn cậu ấy và bạn chị luôn, tạm thời cứ cho cậu ấy là Pran trước đã rồi tính tiếp"

Namtan gật đầu như đã hiểu rồi chào tạm biệt hai người mà đi ra ngoài, ngay khi cô đi ra khỏi phòng, Pat liền lên tiếng giải thích mà chính anh cũng không biết tại sao lại phải giải thích khi 'Nanon' chỉ là mất trí nhớ tạm thời thôi

Pat: "Pran này, mày đừng có hiểu lầm, đó là chị ruột của tao, Namtan chứ không phải là người yêu hay gì đâu.

Tao biết là trong tiềm thức của mày cũng phần nào nhận ra được nhưng cứ nói cho chắc vậy"

Pran (gật cho có lệ): "Pat~~, chóng mặt, muốn nằm, hông muốn ăng"

Pat (cười): "Được rồi, để Pat đỡ mệt ò nằm nhá, đắp chăn cho mèo nữa, u chu chu mèo ngụ ngon nas~"

Pran: "Pat ở lại đi, nằm mình buồn, hông có dui, sợ ma nựa"

Pat: "ròi ròi, Pat ở lại với mèo ná, hông đi đâu hết, ở đây với mèo, nắm tay cho chắc ăn nì, mèo ngoan ngủ đi ná"

Thế là Pran vì còn hơi chóng mặt nhức đầu do sốt mà làm nũng với người có ngoại hình giống Ohm trong vô thức còn Pat thì như mở cờ trong bụng khi thầm nghĩ chắc do mất trí mà Nanon dịu dàng hẳn đi chứ ngày thường cậu cũng khá là đanh đá, thế là trong một phòng bệnh của bệnh viện có cảnh một người nằm trên chiếc ghế bố của bệnh viện nắm tay người kia, người còn lại thì một tay nắm chặt Pat một tay truyền dịch trông đến là tội nhưng khung cảnh lại hường phấn thấy rõ dù cho đang nằm trong phòng bệnh, thôi thì sức khỏe là phải ưu tiên hàng đầu cái đã, sau đó thì hẳn tính.

Thế là cuộc gặp gỡ không mong muốn giữa hai nhân vật trong cả hai thế giới đã diễn ra và liệu rằng họ còn gặp phải sóng gió gì nữa không khi đây chẳng phải là cuộc sống và thế giới của họ, cứ phải chờ xem thì mới biết được.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 6


Chap này mình xin phép được tách riêng ra tại đi gặp bạn bè nên sẽ có khá nhiều tình tiết, mình không muốn gôm vào chung kẻo mọi người đọc sẽ bị nhức mắt ý.

------......------......------......------......------......---

Thế Giới A'

"Nanon, mày lẹ lên đi, sắp trễ hẹn tới nơi rồi kìa."

Ohm đứng dưới lầu cố ý la lớn để thu hút sự chú ý của người làm và đúng như anh dự đoán, họ ngạc nhiên quay lại nhìn anh bằng ánh sáng rất chi là ngạc nhiên khi họ không biết Nanon mà anh đang gọi là ai vì rồi là hồi tối khi anh đến thì làm gì có ai đến nữa, vả lại bạn bè của cậu chủ nhỏ nhà họ ngoài Ohm, Phuwin và Gun thì chỉ có đám bạn của Ohm gồm Pond, và Off thôi chứ còn ai nữa đâu.

À còn Win, người anh thân thiết cùng chỗ làm của Ohm và 'Pran' chứ làm gì có ai tên là Nanon đâu nhể.

Đang tính quay ra hỏi nhỏ Ohm thì anh dường như là đã đoán được trước nên tằng hắng một tiếng rồi nói

Ohm: "Do là hôm qua cháu và 'Pran' coi phim thấy hay quá với lại 'Pran' cũng khá thích nhân vật trong phim tên Nanon nên cháu chiều theo cậu ý, gọi cậu ý là Nanon cho cậu ý vui á mà."

Nghe vậy thì mọi người trong nhà cũng gật đầu theo Ohm như báo hiệu cho anh là mình đã biết, gì chứ riêng cái khoản chiều chuộng cậu chủ nhỏ nhà mình thì ngoài ba mẹ của 'Pran' ra còn ai qua mặt Ohm được chứ, họ cũng đã sớm quen thuộc với việc này nên dĩ nhiên là không có ý kiến gì rồi.

Sau tầm khoảng 10 phút sau phần trò chuyện của Ohm thì Nanon cũng đã xong xuôi hết mọi thứ và đi xuống lầu, Ohm cũng đã dặn mọi người là trưa nay anh và cậu sẽ không về nhà ăn cơm mà sẽ đi ăn ở ngoài với bạn bè.

Sau khi dặn dò đâu vào đó thì Ohm và Nanon cũng ra ngoài xe mà đi gặp bạn bè.

Trên đường đi, anh không quên giới thiệu cho Nanon biết tên tuổi, tính cách và mối quan hệ của 'Pran' với những người bạn đó để cậu đỡ bỡ ngỡ khi giao lưu, dù sao thì đối với Nanon, mấy người đó vẫn là bạn mới của cậu.

Nói thật là Nanon khá là xúc động với những gì mà bạn mới làm với cậu, dù sao cũng mới chỉ quen biết nhau chưa đến một ngày nữa là.

Sau khi đến nơi thì như Ohm đã nói từ trước, Phuwin và Gun cùng với Off và Pond còn có Win đợi sẵn, khi cậu vừa vào đến nơi thì cả đám nháo nhào hết cả lên

Gun: "Prannnn, tao lo cho mày lắm á bạn.

Mày có sao không vậy?

Sốt gì mà tận hai ba ngày trời?

Rồi mày khỏe lại chưa đấy hả bạn?"

Off: "Ôi Gun, em hỏi dồn dập như thế thì ai mà trả lời cho được chứ, cho dôi trẻ vào ngồi trước đã, với lại trả thằng 'Pran' về lại với Ohm đi, nó liếc muốn lòi con mắt rồi kia kìa"

Thật ra thì Nanon có thấy Ohm cứ nhìn chằm chằm vào mình kể từ khi Gun hỏi han về tình hình sức khỏe của Pran, cậu cứ nghĩ là do Ohm sợ mình khó xử với cả sẽ lỡ miệng nói ra điều gì đó không phải mà làm cho mọi người khó xử theo nên mới vậy.

Thực ra thì đúng là Ohm cũng lo lắng cho bạn mới thật nhưng có một điều gì đó khiến cho linh tính của anh mách bảo rằng anh phải trông chừng Nanon cho kĩ vào nên anh mới rà soát xung quanh cậu.

Sau khi được anh Off giải vây, Ohm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra mà rất tự nhiên đi đến nắm tay cậu rồi cùng cậu vào trong trong ánh nhìn 'kì thị' của tất cả mọi người, rồi khi ngồi vào bàn, gọi nước xong xuôi thì anh một lần nữa lớn tiếng nói cậu

Ohm: "Nanon, mày mới bệnh dậy mà không ý tứ gì hết, lạnh vầy kẻo lại bệnh nữa rồi sao, mày đổi chỗ cho tao đi, để tao ngồi đó cho."

Thật ra thì Nanon hiểu tại sao Ohm lại nói vậy nên cậu cũng gật đầu rồi làm theo trong sự ngỡ ngàng của mọi người đang ngồi đó

Off: "Nanon là sao Ohm?

Pran nó không bị mất trí đấy chứ?

Tao nhớ là nó chỉ bị sốt cao thôi mà?"

Ohm: "Có làm sao đâu anh, do là hôm qua lúc em đến nhà Pran, nó rủ em coi phim chung đến gần sáng rồi nó bảo là nó mê nhân vật chính trong phim nên em gọi theo nhân vật mà nó thích ý, biệt danh mới Nanon á mà."

Cả đám gật đầu như đã hiểu chưa được bao lâu thì Win lên tiếng

Win: "Vậy tụi mình gọi Pran bằng Nanon luôn đi, nếu dài quá thì Non, tao thấy biệt danh này dễ thương đấy chứ?

Mọi người thấy sao."

Mọi người: "Cũng được, từ nay tụi tao sẽ gọi mày là Nanon nha.

Mày thấy sao 'Pran'."

Nanon: "T...tao tất nhiên là thấy ok rồi, nickname của tao chỉ có người thân thiết như tụi bây mới được dùng để gọi thôi á nha."

Cả đám gật đầu đồng ý với lời nói của Pran, còn Nanon thì quay sang nhìn Ohm với ánh mắt vô cùng biết ơn anh, cậu tự nhủ với lòng rằng cấu ẽ sống thật tốt với thân phận của Pran và không để Ohm phải thất vọng.

Pond: "Mọi người coi kìa, cặp đôi chim cu này lại nữa rồi kìa.

Hai đứa kia, bây làm gì làm cũng phải suy nghĩ cho tao nữa chứ."

Ohm: "Hời ơi mình xin lỗi bạn nhìu, mình quên mất là bạn với crush của bạn là 'mình hợp nhau đến như vậy, thế nhưng không phải là iu' nhá."

Pond: "Chắc sinh nhật của mày kì tới tao tặng cho mày chai tẩy trắng vùng thâm nách quá ba, hia Off, hia Win cú elm."

Off: "Thằng Ohm này, mày nói vậy nó buồn sao.

Không sao đâu Pòn, tao hiểu mà, cứ coi như chuyện của mày á, là 'đôi khi em gặp anh, để dạy anh cách sống trong khổ đau đi."

Win: "Hahahaha, t....tao cừi chết Pòn ơi, mày nghĩ sao mà mày đi cầu cú ông Off dị.

Hahahaha."

Pond: "Ông im đi Win, đồ cái thứ chỉ biết nói xin chào, xía."

Win: "Mày nói tiếng người coi Pòn, chỉ biết nói xin chào là sao ba."

Gun: "Là không bao giờ say BAI á Win."

Win: " Bạn là gì, toai cũng không biết bạn là gì."

Phuwin: "Mà coi bộ hia Win đi Mỹ nhiều lắm nha, mà toàn đi khu vực phía Bắc."

Win: "Là sao nữa mậy, hết thằng Pòn giờ tới mày nữa."

Nanon: "Ý Phuwin là hia lúc nào cũng nhớ NYC á hia."

Phuwin: "Giỏi lắm, đúng là bạn thân cụa toai."

Win: "Hời ơi, Ohm ơi mày dạy hư em tao rồi Ohm, lúc mới vô công ty nó hiền lắm mà.

Biết có ngày hôm nay là tao không cho Non vô công ty này rồi, trong công ty chả được gì."

Ohm: "Được mà hia Win, hia được ngắm New York City mỗi ngày nè muốn gì nữa chời."

Win: "Ả đù, thằng này nay ngon ta."

Phuwin: "Ngon sao bằng người mẫu nam tên Bờ rai nào đó được ha hia ha."

Gun: "Hahahahaha, má ơi cười chết.

Này thì mẫu nam, này thì bờ rai bờ kè, má hề quá hà chời ơi."

Nanon ngồi nói chuyện với mọi người được hơn 2 tiếng thì cậu cũng hòa nhập được với tất cả mọi người và cậu bất giác không còn thấy lạc lõng nhưng những người xuyên không mà cậu đã từng đọc qua mấy câu truyện mà phần lớn công lao là của Ohm khi anh thấy cậu hơi bị bỏ lại phía sau là anh liền đổi chủ đề xoành xoạch để cậu dễ dàng tham gia vào cuộc nói chuyện này hơn.

Nói chung thì không biết tương lai sẽ ra sao nhưng hiện tại thì Nanon cảm thấy khá là thoải mái với cuộc sống hiện tại của mình.

Cậu cảm thấy biết ơn khi sau cú tai nạn đó mà ông trời vẫn cho cậu được sống tiếp.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Thông báo nho nhỏ nè


Thì mình có một thông báo nhỏ đó là kể từ hôm nay, mình sẽ tách riêng hai thế giới ra làm hai chap riêng biệt để mọi người dễ đọc, không bị lẫn lộn và câu truyện có thể liền mạch và dài hơn là khi mình gộp chung cả hai vào cùng một chap và như mình đã nói ngay từ đầu là mình sẽ ra vào thứ 7 là ngày cố định còn những ngày khác thì tùy theo công việc cá nhân của mình, nhưng nếu như mình không thể nào tìm thấy ý tưởng hay hứng thú để viết chap mới thì mình cũng sẽ không ra kể cả thứ 7 bởi mình luôn muốn đem lại cho mọi người một bộ truyện hay từ số lượng đến chất lượng thế nên là mong mọi người thông cảm cho mình nếu mình ra chap trễ nhưng mình chắc chắn một điều là mình sẽ không bao giờ drop fic nên mọi người cứ yên tâm nhé.

Còn bây giờ thì chúc mọi người có được vài phút giây thư giãn với fic của mình.

Cám ơn mọi người vì đã dành thời gian để đọc ạ.
 
Song Song
Part 7 (phần tiếp theo p.6)


Thế Giới A

"Pran ơi, mày sửa soạn xong chưa đấy.

Nhanh đi kẻo mọi người đợi nè."

Pat gọi lớn tiếng, sau khi Pran được đưa vào bệnh viện hơn ba ngày thì hôm nay cậu cũng được ra viện nhưng bác sĩ cũng khuyên Pat khá là nhiều thứ để chăm sóc cho Pran tốt hơn, còn Pat thì chỉ nói với cậu thế thôi chứ cũng chả hối gì cậu.

Khoảng nửa tiếng sau thì cậu cũng xong, Pat bên ngoài cũng đã dọn dẹp đồ đạc của cậu xong hết, khi cậu ra thì cả hai người chỉ đơn giản là anh một túi em một túi mà đi xuống dưới cổng bệnh viện thì Film cũng đã đợi sẵn ở phía dưới để giúp đỡ khiêng hành lý cho Pran, không hiểu tại sao mà từ lúc cô vào viện thăm Pran thì cô cảm thấy cậu rất hiền lành và vô cùng dễ thương nên cô cũng thường xuyên đến hỏi thăm sức khỏe của cậu và chơi với cậu, kể cho cậu nghe rất nhiều thứ và họ đã trở thành những người bạn thân.

Nhưng chính vì thế mà đương nhiên là ba ngày nay cô bị đồn thổi là cô giúp cho chồng tương lai của mình canh chừng bạn thân của chồng nhưng cô không hề quan tâm vì cô biết ba người bọn họ cả Pat, Pran lẫn cô đều có cuộc sống riêng của mình và những cái tin đồn vớ vẩn đó thì cũng sẽ qua đi thôi.

Sau khi giúp Pran kiêng đồ lên xe xong thì Pat cũng dìu cậu vào xe ( tất nhiên là ngồi ở ghế phụ rồi), sau đó còn không quên đưa cho Film một ánh mắt 'trìu mến' bởi ba ngày nay từ khi Film vô thăm Pran thì cậu quên luôn cả Pat mà chỉ chờ đợi và nói chuyện với Film nhưng anh cũng rất là có tâm khi mở cửa ghế sau cho cô mặc dù khá cay cú.

Rồi sau đó cả ba người chạy về nhà, đang trên đường về nhà thì Pran thấy khá lạnh do quạt gió hơi mạnh nên cậu khẽ quay qua Pat rồi e dè bảo anh

Pran: "P...P...Pat ơi, P....Pran lạnh quá hà, mày giảm bớt nhiệt độ được hong dạ."

Film: "Ulatr thằng Pat nó làm gì Na...Pran, hả ông nói đi tui sẽ lấy lại công bằng cho ông chứ Pran của tui không thể nào mà dè chừng con cún cơ bắp này được.

Thằng Pat, mày làm gì Pran của tao rồi hả thằng kia."

Pat: "Dạ thưa má hai của Pran, tao chả làm gì nó cả, có thể là do nó thấy tao đang lái xe nên ngại nói thôi."

Pran: "N...N.....nó hả?

Pat hay gọi Pran là nó hả?"

Pat: "Ui ui hong có, Pat hong có nói Pran bằng nó.

Để Pat tăng nhiệt độ lên cho Pran ná, còn nếu Pran còn cảm thấy lạnh thì lấy áo Pat khoác này."

Pran gật đầu rồi nhận lấy áo khoác trắng của Pat đưa cho khi dừng đèn đỏ.

Cách xưng hô trên của Pat và Pran là do Pran đề nghị bởi cậu nói cậu thật sự không thể nói chuyện mày tao với Pat được không hiểu tại sao lại vậy nhưng cứ mỗi lần mà cậu xưng hô mày tao với Pat thì cậu lại ngượng miệng đến lạ lùng nên Pran đề nghị đổi cách xưng hô từ mày tao thành gọi tên đối phương và đương nhiên là Pat rất vui vẻ đồng ý rồi, 'Nanon' của anh đề nghị cơ mà, sao không vui cho được và thế là từ 'mày, tao' thành ra 'Pat, Pran'.

Trái ngược với hàng ghế đầu đang hường phấn tình yêu thì hàng ghế sao lại là bão tố khi chứng kiến những cảnh tượng ấy thì Film, người được mọi người nói là hiền lành nết na cũng phải tặng cho 'chồng iu' và 'vợ của chồng iu' mình một ánh nhìn 'thân thiện'.

Haizz, người được ship với Pat thì ngồi lẻ loi còn người được mặc định là bạn thân của Pat thì lại cùng Pat nồng thắm trên kia, ai khóc nỗi đau này của Film đây nhưng mà nhìn thấy Pat và Pran hạnh phúc thì đương nhiên là Film cũng sẽ hạnh phúc theo rồi.

Còn Pat thì không biết suy nghĩ gì mà cười gian trong suốt quá trình chạy xe về nhà.

Nói chung là một sự khởi đầu khá thuận tiện cho cà Nanon và Pran khi họ được làm quen với các bạn mới và được trải nghiệm cuộc sống ở một thế giới mới, không cần biết là tương lai ra sao, sóng gió như thế nào.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 8


Thế Giới A'

Sau hơn bốn tiếng ngồi tâm sự đủ thứ trên trời dưới biển thì Ohm và Nanon cùng với nguyên đám bạn cũng chịu đi về, Ohm và Nanon đương nhiên là đi về chung với nhau rồi còn lại thì chia ra PondPhuwin đi chung còn Gun và Win đi chung xe.

Thế là cả ba cặp cứ thế mà đi về trong sự không cam tâm của Phuwin, phía OhmNanon thì Ohm cứ huyên thuyên với Nanon về việc đám bạn của Pran bởi anh hiểu rõ dù đám bạn của Pran có hòa đồng cỡ nào thì Nanon vẫn sẽ thấy khá là lạc lõng và đương nhiên là Ohm không muốn Nanon cảm thấy như vậy.

Thế là suốt quãng đường về nhà Ohm cứ huyên thuyên với Nanon suốt làm cho cậu cũng cảm thấy mắc cười mà nói với anh

Nanon: "Ohm, tao cũng không phải là khó hòa nhập như thế đâu, với lại bạn bè của Pran cũng rất tốt mà, ví dụ điển hình là mày nè, mày giúp đỡ tao nhiều lắm á Ohm, cám ơn mày nhiều lắm lắm luôn nha bạn."

Nói rồi cậu khuyến mãi cho người ngồi kế bên nụ cười tỏa nắng với chiếc má lúm đặc trưng khiến cho Ohm suýt nữa thì lạc tay lái.

Ohm nghe thấy cậu nói vậy thì cũng thả lỏng cơ thề một xíu, rồi sau đó là một vài phút im lặng của cả hai vì không biết nói gì với đối phương nữa, cứ tưởng là sẽ giữ nguyên trạng thái này mà về nhà thì Ohm lên tiếng nói

Ohm: "Nanon này, dù sao thì ba mẹ tao cũng đi công tác xa suốt mà mày thì lại xa lạ với thế giới này nữa hay là tao chuyển sang ở với mày nhá.

Có gì tao còn giúp đỡ mày nữa chứ.

Được hông Ná nòn."

Nanon: "Tao thấy cũng hợp lý đấy, dù sao thì đây chỉ mới là bạn bè của Pran thôi, còn công việc rồi ba mẹ rồi tính cách của Pran nữa, có mày giúp cũng đỡ cho tao.

Được vật thì tốt quá rồi Ohm, mày tốt thật đấy, tao mà là Pran là có khi tao thích mày rồi đấy chứ."

Ohm: "Khiếp, tao với Pran là trên tình bạn dưới tình yêu đấy bạng ạ."

Nanon: "Úi giời ơi, có đứa sĩ này, mặt bạng sắp ngang ba Mặt Trời rồi bạng ơi.

Ủa nhưng mà nếu vậy thì tao phải giả vờ 'ân ái' với mày trước mặt mọi người à."

Ohm: "Cũng không hẳn là ân ái đâu bạn, chỉ có điều là Pran thì không có nói móc tao như này nên sau này mày đanh đá hay là muốn combat sao đó thì chịu khó nhắc nhở mình đang là Pran dùm tao cái ná bạn."

Nanon: "Tao biết rồi mà, haizz không cần phải khịa tao thế, vì Pran cả thôi, nhưng mà tao nói trước là ai mà trước đó đã bắt nạt Pran thì chuẩn bị tinh thần đi là vừa bởi thằng Nanon này không phải là người mà muốn leo lên đầu ngồi là leo đâu."

Ohm: "Tao biết rồi bạng ạ, chỉ cần trước mặt ba mẹ mày và bạn bè là được rồi."

Nanon: "Ok jaaaaaa, biết ròiii, thôi mày lo lái xe đi kìa, mà nào mày mới dọn đồ qua nhà tao á."

Ohm: "Úi bạng Ná nòn mê mình đến mức đó ư?

Chưa gì mà đã nôn sống chung dí tui ròi sao?"

Nanon: "Vậy thôi, mày khoải luôn nha, cứ nhà mày mày sống nhà tao tao sống ná bạng."

Ohm: "Hoi hoi hoi, trôn trôn hoi, trưa mai tui qua rước bạng đi ăng rồi dọn qua nhà bạng luôn ná."

Nanon: Cứ phải để Non phải nóng.

Haizz, tao biết rồi, mai tao đợi mày đó với lại mai mày chở tao đi mua điện thoại luôn nha tại cái điện thoại của tao mất tiu ời."

Ohm: "Ừm, tao biết rồi.

Thôi, tới nhà rồi kìa, mày vào đi, tao về nhá.

Bái bai ná 👋👋👋"

Nanon: "Cám ơn bạn nhiều ná, bái bai bạng👋👋👋"

Nói rồi Nanon và Ohm vẫy tay chào nhau rồi Nanon đi vào nhà, đứng trước cửa nhà, Nanon hít một hơi thật sâu rồi bước vào nhà mà tự dặn lòng rằng cậu phải sống cho thật tốt với tư cách là Pran.

Cuộc sống của cả hai bên đều đã bắt đầu rồi và nó sẽ có những cái khó khăn gì thì cũng không nói trước được mà phải đợi xem thế nào cái đã.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 9 ( phần tiếp theo p.8)


Thế Giới A

Sau khi Pat đưa Pran về nhà, anh định bụng là sẽ quay về nhà mình luôn nhưng dường như linh tính của anh mách bảo là có một điều gì đó sẽ gây nguy hiểm đến Pran nên anh quay đầu xe lại, hạ kính xe rồi hét lên để gây chú ý cho Pran, sau khi Pran nghe thấy tiếng hét thì theo phản xạ tự nhiên, cậu bèn quay lại nhìn thì thấy Pat đang ngồi trong xe vẫy vẫy tay ra hiệu cho cậu lại gần để anh nói chuyện.

Sau khi cậu lại gần thì anh mới nhẹ nhàng bảo

Pat: "Pran, Pat thấy cứ lo lo trong bụng sao đâu á, hay là Pran cho Pat ở nhờ nhà Pran vài ngày nha chứ hiện tại Pat lo quá, lái xe không yên tâm."

Pran: "Uhm, thôi vậy Pat cứ ở nhà của Pran vài ngày đi rồi tính, dù sao thì hai đứa mình cũng là bạn vả lại là nam nữa thì có chuyện gì xảy ra được.

Nhưng mà còn Film thì sao?"

Sau khi nghe Pat nói thì Pran cũng chỉ suy nghĩ đơn giản là chắc anh đang mệt nên mới vậy nhưng dù sao nếu đã mệt mà còn cố lái xe thì sẽ nguy hiểm mất nên cậu cũng đồng ý cho anh ở lại vài ngày, nhưng rồi nhận ra là trong xe không chỉ có mỗi Pat và mình mà còn có cả Film nữa, nếu bây giờ anh ở lại thì Film về bằng cách nào nên cậu mới hỏi vậy, nếu như không tiện để Film về nhà thì cậu cũng có thể mời Film ở lại một bữa.

Thế nhưng nằm ngoài suy nghĩ của cậu, Film lại nhẹ nhàng đáp trả với một thái độ rất bình thường như đã biết trước việc này sẽ xảy ra.

Film: "Hới Pran, đừng có lo cho tui, tui tự về được mà, tui book xe xong rồi tại tui biết là sẽ có người kiếm cớ để ở lại nhà BẠN THÂN vài ngày á, phải hong Pat, ủa hong 'chồng iu'?"

Pat: "Ai vợ chồng gì với cô, ảo tưởng hả?

Tôi chỉ là đưa cô về nhà Pran là vì tôi cũng có kế hoạch về nhà Pran thôi với lại cô là người đem xe đến, bây giờ để lại xe thì kì quá, chứ không nể tình cô là bầu bạn với Pran trong mấy ngày tôi bận thử coi, tôi đâu có sợ gì ai mà không dám."

Film: "Rồi rồi, bạng là nhất, không ai dám làm gì.

Pran này, nếu mà Pat có làm gì động tay động chân với cậu thì cứ gọi tui, tui xử lý cho.

Tên này nguy hiểm lắm, không đùa được đâu."

Pran (nở nụ cười tỏa nắng kèm với cái má lúm ngây ngất lòng người): "Tui biết rồi, có gì là tui gọi cho Film liền hà, cám ơn Film nghen."

Film: "U là trời, cậu muốn giết tui à, sao lại show cái má lúm đó, riết muốn đập chậu cướp hoa ghê."

Pat: "Ê ê, tôi còn đứng đây, chưa chết nha."

Film: "Rồi sao, dù sao cũng chả làm gì được tui, tui có Pran bảo kê mà.

Tui cỡ này bạng cỡ nào?"

Film và Pat đang tranh cãi nảy lửa thì từ đằng xa có một chiếc xe chạy đến chỗ mà cả ba đang đứng, Pran thấy thế nên giơ tay kéo nhẹ ống tay áo của Pat như ra hiệu cho anh, anh thì mới đầu đang tính cãi lại thì nhận được tín hiệu của Pran nên tạm thời đình chiến mà nhìn theo hướng cậu thì phát hiện ra chiếc xe đó, thế là anh gật đầu hiểu ý rồi quay sang bảo Film

Pat: "Xe cô đặt tới rồi kìa, đi về đi."

Film: "Biết rồi, cha này đuổi gái như đuổi tà.

Nói chứ chúc đôi trẻ trăm năm hạnh phúc nghe.

Tui về nhà Pran, bái bai."

Sau khi đã xác định thông tin đầy đủ và nhận định được đây là xe do mình đặt thì Film cũng chào tạm biệt Pat và Pran mà lên xe đi về vì lúc cả ba về đến nhà cũng đã hơn 2 giờ chiều mà Pran lại còn mới xuất viện nên cô cũng hiểu ý, không làm phiền hai người lâu nữa.

Pran: "Bái bai ná Film, hẹn gặp lại 👋👋."

Pat: "Bai."

Nói rồi chiếc xe chở cô cũng bắt đầu lăn bánh, Pat và Pran sau khi tiễn Film về thì cả hai cũng đi vào nhà để nghỉ ngơi.

Thật ra thì chỉ có mỗi Pran là nghỉ ngơi còn Pat thì bận rộn sắp xếp đồ đạc lại cho cậu, rồi lo giặc và phơi đồ của cả hai, sau khi xong hết thì anh gọi điện cho Namtan bảo với chị là mình sẽ ở lại nhà Pran mấy hôm.

Sau đó anh mới vào phòng, lúc anh vào thì do mệt quá nên Pran đã ngủ từ khi nào rồi.

Anh thấy thế bèn chỉnh lại tư thế nằm, gối và chăn cho Pran rồi anh cũng chui tọt vào chăn mà ôm ôm 'bạng iu' của mình mà ngủ cùng nhau.

Thật ra thì đây đối với người làm nhà 'Nanon' đây không phải là lần đầu tiên thấy Pat ở lại và ngủ qua đêm với cậu chủ của họ nên họ cũng không quá bất ngờ khi thấy Pat đến và bảo rằng anh sẽ ở lại đây vài ngày, thậm chí là những người làm trong nhà còn chuẩn bị cả một tủ quần áo của Pat từ những lần trước anh đến ở.

Sau khi anh về thì người làm sẽ lấy quần áo của anh ra giặt rồi phơi sau đó là ủi cho thẳng thóm rồi treo vào tủ để sẵn cho anh tại phòng dành riêng cho khách dù biết là anh chả bao giờ ngủ ở đây mà chỉ toàn là ngủ chung phòng với cậu chủ 'Nanon' nhà họ.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 10


Thế Giới A'

Sau khi cậu đi vào trong phòng khách thì bị giọng nói quen thuộc mà cũng xa lạ gọi cậu lại

Mẹ: "Pran, lại đây ngồi đi đã con trai, mẹ có chuyện muốn nói với con."

Nanon: "D.....d...dạ mẹ."

Cậu khựng lại đôi chút khi nhìn thấy người mẹ mà cậu chưa bao giờ quen biết này, bà ấy trông rất giống với mẹ của cậu nhưng tất nhiên là vẫn sẽ có những thứ khác biệt.

Đơn giản và có thể nhận thấy được là mái tóc, nếu như mái tóc của mẹ cậu là một mái tóc dài, đen, và óng mượt trông rất tao nhã và dịu dàng thì người đang ngồi chờ cậu tại sofa lại có một kiểu tóc khá là cá tính với mái tóc tém bob đang thịnh hành và màu nâu đỏ balayage.

Cậu nhẹ nhàng tiến lại gần chỗ mẹ cậu rồi dè dặt ngồi kế bên cạnh mẹ, dù sao thì đây là lần đầu tiên cậu gặp mẹ của Pran

Nanon: "M.......m......mẹ gọi con có chuyện gì không ạ."

Mẹ (cười với cậu): "Sao hôm nay Pran của mẹ căng thẳng quá vậy con?

Chuyện cũng không có gì to tát lắm đâu con, chả là ông ngoại con bị bệnh nên ông bà muốn cả nhà mình cùng nhau xuống quê để chăm sóc và ở chung với ông bà một thời gian ngắn, Pran thấy sao?

Không làm phiền đến công việc của con chứ?"

Lúc nhìn thấy mẹ của Pran cười, cậu mới nhận ra là Pran và mẹ Pran có rất nhiều nét giống nhau nhất là nụ cười của cả hai.

Số là lúc mới đến đây cậu được Ohm cho xem rất nhiều hình ảnh của mình và Pran đồng thời cũng giải thích cho cậu để cho cậu dễ dàng hình dung được mối quan hệ giữa Ohm và Pran, nhìn thấy trong hầu hết các bức ảnh, đối với Nanon, Pran là một cậu trai với nụ cười tỏa nắng cùng với chiếc má lúm làm ngây ngất lòng người.

Nếu như Nanon mà ở cùng thế giới với Pran thì có khi cậu đã cua Pran rồi ấy chứ.

Bây giờ khi gặp được mẹ của Pran rồi Nanon mới biết được là chiếc má lúm và nụ cười ấy từ đâu mà có.

Cậu đáp lời mẹ của Pran sau một vài phút suy nghĩ vu vơ

Nanon: "D....dạ không ạ, để con hỏi Pa.....à Ohm xem thế nào nhé rồi con nói lại cho mẹ biết nhé ạ."

Mẹ: "Uhm, vậy thì khi nào Ohm qua thì con hỏi thằng bé xem sao rồi bảo với mẹ, à mà nếu con muốn thì con qua bên nhà Ohm rồi xin phép ba mẹ thằng bé một tiếng luôn nhé."

Nanon: "M....m.....muốn gì cơ ạ?'

Mẹ: "Ao, con mau quên vậy Pran?

Hồi đầu hè con với thằng bé mới tách nhau ra có một tuần để cùng gia đình đi về dưới ông bà mà con đã dãy nãy nhất quyết không chịu đi nếu như không có Ohm cơ mà, mới có mấy tháng mà đã quên mất rồi sao?

Mà mẹ nói này, mẹ không cấm hai đứa đi với nhau, lại càng không cấm hai đứa yêu nhau, quan trọng là tình cảm của hai đứa thôi.

Nhớ lời mẹ đấy.

Thôi con lo lên phòng tắm rửa cho nhanh rồi xuống ăn tối cùng ba mẹ luôn, ba cũng sắp về tới rồi đấy Pran."

Nanon: "D....dạ mẹ, vậy con xin phép."

Nói rồi cậu bỏ đi một mạch lên phòng, từ đằng xa cậu còn nghe được tiếng cười khúc khích của mẹ Pran.

Haizzz Pran ơi là Pran.

Đúng thật là mày bede tao cũng bede nhưng tao đâu có lộ bằng mày, làm chi mà lộ liễu dữ vậy không biết.

Nhưng mà cũng ok bởi vì cậu chả biết gì về đời sống của Pran cả nên chắc chắn là cậu sẽ phải nhờ đến quân sư mà cụ thể hơn là Ohm, cậu còn sợ là nếu như cậu và Ohm đi chung với nhau miết thì sẽ bị nghi ngờ nhưng xem ra cậu lo lắng dư thừa quá rồi.

Sau khi cậu tắm rửa sạch sẽ xong thì vừa vặn ba của Pran cũng về tới nhà.

Ông cũng tranh thủ rửa mặt mũi tay chân rồi thì một nhà ba người ngồi ăn uống và trò chuyện với nhau trông rất là ấm cúng, Nanon nhìn thấy khung cảnh này mà xém xíu nữa là rơi nước mắt rồi, cậu cũng thầm cầu mong cho Pran cũng sẽ giống như mình, có thể hòa nhập nhanh chóng với gia đình mình như mình hòa nhập với gia đình cậu và kể từ bây giờ thì không còn là ba mẹ của Pran nữa mà là ba mẹ của Nanon, cậu sẽ đối xử tốt với họ vì ba mẹ Nanon cũng là ba mẹ Pran và cậu mong Pran cũng có thể đối xử tốt với ba mẹ mình.

Nói đúng hơn là Nanon đang dần dần chấp nhận cuộc sống này và mong rằng Pran cũng vậy bởi gia đình và bạn bè của Nanon cũng giống như Pran vậy, thân thiện và rất dễ gần gũi.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Part 11 ( phần tiếp theo p.10)


Thế Giới A

Sau gần ba tiếng đồng hồ đôi kể từ lúc đôi trẻ ôm ôm nhau ngủ thì bà Hòa, người giúp việc lớn tuổi nhất và cũng là vú nuôi của Nanon, bà đi lên phòng ngủ của cậu chủ nhỏ rồi e dè gõ cửa, khi gõ đến lần thứ 5 mà không thấy động tĩnh gì thì bà mới nhẹ nhàng vặn thử tay nắm xem xem là cửa có khóa không, xác định được là cửa không khóa, bà mở cửa đi vào phòng rồi nhẹ nhàng lay hai thân ảnh đang ôm nhau ngủ ngon lành trên giường kia dậy, tất cả những hành động của bà đều rất nhanh và nhẹ nhàng như muốn nói rằng bà muốn đánh thức cậu chủ nhỏ dậy nhưng không muốn cậu phải thức giấc vì giật mình

Bà Hòa: "Nanon, Pat, cả hai đứa dậy đi, trời nhá nhem rồi đấy nhá."

Khi bà bước chân vào phòng ngủ thì đã thấy cảnh tượng hai người một lơn một lớn hơn ôm ấp nhau mà ngủ coi bộ rất ngon lành nhưng vì đây là chuyện bình thường và nó cũng diễn ra rất nhiều lần rồi nên bà cũng không lấy làm lạ gì sất.

Nghe giọng nói ngọt ngào quen thuộc, Pat từ từ hé mở mắt rồi ngáp ngắn ngáp dài đáp lời bà

Pat: " *Oáp*, bà ạ, hưmmmm, có chuyện gì mà bà kêu bọn con dậy sớm thế ạ?

Bình thường mà bọn con ngủ là bà để cho bọn con ngủ tới tối luôn cơ, *oáp*."

Bà Hòa: "Bình thường là vậy nhưng hôm nay ông bà chủ mới về nên ông bà muốn con và Nanon xuống lầu ăn tối cùng nên mới nhờ bà lên gọi hai đứa chứ bình thường bà cũng chả thèm gọi là gì cho lỡ giấc ngủ của bây."

Pat: " *Oáp*, thế hả bà?

Con biết rồi, ba mẹ củ.....H....HẢ.....BA MẸ CỦA NANON VỀ Á?"

Bà Hòa: "Bây làm gì mà tự nhiên hét ầm lên thế hả?

Ừa ông bà chủ đang trên đường về nên bà mới tranh thủ vào gọi bây đây, bây gọi Nanon dậy rồi tranh thủ tắm rửa sạch sẽ đi, tầm 30 phút nữa là ông bà chủ về đến nhà đấy, bà đi xuống dưới phụ bọn nhỏ đây.

Vậy nha Pat."

Nói rồi bà Hòa đi xuống lầu trong sự hốt hoảng của Pat, thôi chết anh quên mất là hôm nay theo đúng lịch thì ba mẹ của Nanon về thăm cậu.

Số là ba mẹ Nanon và ba của Pat và bạn bè và cũng là đối tác làm ăn nên cả ba rất thường xuyên đi công tác xa nhà có khi cả tháng mới về được 2-3 lần, Pat thì thường xuyên ở với mẹ và Namtan còn Nanon thì ở với bà Hòa hoặc qua nhà anh tá túc.

Nhưng từ vụ việc hy hữu đó xảy ra vì quá lo lắng cho Nanon mà anh quên béng mất chuyện này mà tính của Nanon thì không hay than vãn với ba mẹ công việc của mình vì không muốn họ lo lắng thêm bởi công việc của họ cũng đã đủ stress rồi.

Suy diễn vu vơ một hồi thì tiếng ưm nhè nhẹ của người kế bên lôi kéo anh về với thực tại, anh vội vàng đánh thức cậu

Pat: "Pran à, Pran, dậy đi nào."

Pran: " Ưm, không muốn~, cho Pran ngụ thêm xíu nựa y mà."

Đang say giấc nồng thì bị Pat gọi dậy và tất nhiên là với một người thích ngủ như cậu thì không thể nào chấp nhận được giấc ngủ của mình bị phá vỡ, thế là cậu bèn tung chiêu làm nũng của mình hòng để người ấy xiêu lòng mà cho cậu nướng thêm một vài phút nữa.

Pat: "Ngoan nào Pran, ba mẹ của Pran sắp về rồi kia kìa.

Dậy ăn cơm với ba mẹ đi ròi xíu nựa Pat dỗ ngủ típ ná."

Pran: " Ưm, hong chịu, ba mẹ về thì kệ ba......HẢ?

BA MẸ?

VỀ NHÀ?"

Lúc đầu cậu vẫn còn đang nửa tỉnh nửa mê nên cậu định bễ làm nũng thêm chặp nữa nhưng khi nghe đến việc ba mẹ về cậu lại tỉnh táo hẳn mà hốt hoảng hỏi lại Pat, nhận được cái gật đầu chắc nịch của anh và còn thêm câu hồi nãy Pat mới nghe bà Hòa nói thì ôi thôi rồi, cậu mới chỉ được Pat nói sơ qua về bạn bè và những người làm việc trong nhà vì tưởng cậu mất trí nên mới nhắc cho cậu nhớ nhưng tuyệt nhiên không một câu nói nào về ba mẹ của người tên Nanon gì gì đó cả.

Bây giờ cậu phải làm sao đây chứ, đối diện thôi chứ biết sao bây giờ, không còn sự lựa chọn nào khác nữa rồi, no option rồi.

Thế là cậu lê lết thân mình vào trong nhà tắm với một đống tơ vò trong đầu cậu, cậu sợ để người lớn đợi lâu thì thất lễ nên cậu cũng tranh thủ tắm rửa sạch sẽ rồi hối thúc Pat nhanh chóng tắm rửa và chỉ vỏn vẹn có 20 phút sau là hai chàng thanh niên trẻ tuổi đã có mặt tại bàn ăn tối rồi, chỉ còn đợi ba mẹ về nữa thôi là ăn.

Hơn 15 phút sau đó họ mới về đến nhà vì kẹt xe, họ chỉ chào Pat và Pran rồi tranh thủ lên phòng thay đồ tắm rửa rồi xuống lầu ăn tối.

Trong bữa ăn, ba mẹ đã hỏi thăm sức khỏe và tình hình công việc của Pran rất nhiều, cậu cũng nhiệt tình trả lời họ dù đôi lúc có những chỗ cậu không biết trả lời thế nào nhưng may mắn là có Pat giúp đỡ và việc gọi cậu là Pran thay vì Nanon ba mẹ cậu cũng đồng ý và dặn tất cả những người làm trong nhà, ba cậu còn tuyên bố là nếu cậu cho họ gọi cậu bằng Pran thì có nghĩa là cậu rất thân thiết với người đó.

Cậu suýt chút nữa là đã khóc ngay tại bàn ăn rồi vì dù cho đây không phải là thế giới của cậu nhưng tất cả mọi người mà cậu gặp từ đầu đến giờ kể cả ba mẹ của Nanon đều bao dung và cho cậu thoải mái được tự do làm điều mà cậu thích, cậu cũng tự hứa với lòng rằng sẽ thay mặt Nanon sống cuộc đời này thật tốt và sẽ dần chấp nhận việc này nhanh chóng hơn để có thể thích nghi nhanh hơn để không phụ lòng Nanon, người đã trao cho cậu cơ hội này.

Cậu cũng hy vọng là Nanon sẽ có một cuộc sống mới tốt đẹp, hạnh phúc như cuộc sống mà Nanon đã để lại cho cậu vậy.

---------------------------------------------------------
 
Song Song
Thông báo nhỏ


Hé lô mọi người, mình đây tác giả của fic này.

Hiện tại thì sức khỏe của mình không được tốt lắm nên chắc là mình sẽ off một thời gian ngắn nhưng mà mọi người yên tâm là mình sẽ không bao giờ drop fic nhé, mình chỉ là off để dưỡng sức thôi.

Hẹn gặp lại mọi người vào một ngày không xa, cám ơn và tạm biệt ạ.
 
Song Song
Góc nhỏ hội ý


Hé lô mọi người, lại là tui đây, thì hôm nay trộm vía là tui đã khỏe hơn nhiều rồi nên tui quyết định là sẽ ra chap mới đều đều trong tuần bù cho mọi người nhưng có lẽ là mọi người cũng đã nghe qua phần nào vụ việc của cp BrightWin nên tui muốn hỏi ý kiến của mọi người là tui sẽ giữ nguyên cp vì chỉ là fic hay tui sẽ đổi BW thành một cp khác?

Mọi người cho tui ý kiến bằng cách cmt nhá, tui sẽ theo số đông để chọn lựa phương án tốt nhất cho fic, một lần nữa cám ơn mọi người nhiều
 
Song Song
Thay đổi nho nhỏ


Hé lô mọi người, thì vì là hôm qua mình đã có lên một thông báo nhỏ để hỏi ý kiến của mọi người về cp sẽ thay thế cho BW á và em gái mình thì chọn cp Gemini và Fourth vì vậy nên mình sẽ thế cp này thay cho BW vì bản thân mình cũng khá là mê GemFot.

Còn Win thì mình vẫn sẽ giữ nguyên nhân vật và ẻm sẽ không có ny hoặc sẽ là một bạn nữ mà mình sẽ tự nghĩ ra và không phải là talent trong bất kỳ công ty nào cả và mình cũng xin mạn phép là bỏ luôn cả hashtag BW trong bộ fic này của mình.

Bộ fic này thì hơi bị sóng gió một chút so với bộ kia nhưng cũng hy vọng là mọi người sẽ luôn yêu thương và đón nhận ẻm nhá, cám ơn mọi người rất nhiều ạ.

------------------------------------------

Couple mới

Gemini: Con trai út của một gia đình luật sư nổi tiếng có cả ba mẹ đều làm luật sư và họ mở một công ty luật rất nổi tiếng và đông khách nhờ có sự uy tín của họ.

Thích chơi thể thao và đi du lịch nước ngoài, bạn thân của Nanon và Fourth.

Tính tình: Điềm đạm, lạnh lùng với người ngoài nhưng lại rất nhây với bạn bè và người thân quen.

Hay chọc ghẹo mọi người nhất là Win nhưng cũng là người thương Win nhất.

Rất nhây nhưng đụng đến cái nư của anh thì biết tại sao nước biển lại mặn liền.

Fourth: em trai ruột của Win, không muốn theo hướng kinh doanh của gia đình và thích học ngành luật và hiện đang làm thực tập sinh tại công ty luật của ba mẹ Gemini, là bạn bè của Gem trong một lần đi du lịch nước ngoài và ngồi máy bay chung chuyến.

Đặc biệt mê và thần tượng Nanon và Win.

Tính tình: hiền lành, dễ thương và hòa đồng.

Rất quan tâm đến mọi người thành ra lâu lâu cũng hay bị người ta cho là thích họ.

Hay ghẹo và xà nẹo theo Win nên bị hiểu lầm là người yêu của Win dù cả hai là anh em ruột.
 
Back
Top Bottom