Ngôn Tình Sống Như Lục Bình, Yêu Như Gió Bão

Sống Như Lục Bình, Yêu Như Gió Bão
Chương 60: Góc nhìn của nam chính 3


Ta không đánh cược nổi, Bắc Tân Cương cũng không đánh cược nổi, cũng không thể cược.

Sau khi thành thân, ta đã thăm dò nhiều lần nhưng thực tế, nàng lại thực sự không có bất kỳ hành động gì, thậm chí còn tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận đến mức khắc nghiệt.

Về phần những lời đồn đại về nàng của người ngoài cho tới bây giờ đều chưa từng ngừng lại, có lẽ người ti tiện muồn nhìn thấy người ở trên cao rơi xuống vũng bùn, trước đó người ngoài đánh giá cao nàng bao nhiêu, giờ phút này lại chế nhạo nàng bấy nhiêu.

Nàng giống như một cơn gió, lại giống như một vũng nước, lặng lẽ chịu đựng tất cả, không bất kỳ oán trách nào với ta, thậm chí còn tận tuỵ làm hết bổn phận của một thê tử. Mỗi lần ta trò chuyện cùng nàng, dù quan điểm có là trái ngược hay đồng thuận, vẫn luôn để ta có cảm giác vui vẻ.

Nàng có vẻ thực sự không giống phụ thân mình, lý trí sáng suốt, thông minh, công bằng thiện lương, mặc dù là nữ tử nhưng trong lồng n.g.ự.c lại có một lòng nhiệt huyết, nàng tin tưởng vào công lý, cũng kiên quyết bảo vệ công lý.

Sau này ta mới phát hiện, ta dường như đã nảy sinh một thứ tình cảm khác với nàng.

Nhưng giờ phút này, xem ra đã không thể quay đầu lại.

Đối với vấn đề này, ta không thể không thường xuyên ở lại Bắc Tân Cương, dùng khoảng cách và thời gian để xoa dịu tình cảm của mình dành cho nàng, mà theo tin tức thám tử ta để lại kinh thành hồi báo, xem ra không có ta, nàng sống càng thêm thoải mái tự tại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/song-nhu-luc-binh-yeu-nhu-gio-bao/goc-nhin-cua-nam-chinh-3.html.]

Sáu năm!

Ta bỏ ra thời gian sáu năm để quan sát nàng.

Tình cảm của con người luôn khó kiểm soát, ta khó có thể phân biệt được đây là phán đoán của lý trí hay khao khát cảm tính của mình, ta muốn cố gắng đến gần nàng.

Nàng theo lệnh cô mẫu tới thành Hắc Dương.

Đây là nơi ta lớn lên cũng là nơi ta dốc hết tâm huyết, ta biết nàng thích đọc sách, cho nên đã mở thư phòng và phòng ngủ cho nàng, ta bày tỏ tất cả cuộc sống và suy nghĩ của mình cho nàng xem, cũng là cố gắng đến gần nàng hơn một chút.

Chỉ là nàng rõ ràng không thích ứng, ta hiểu rằng sự ghẻ lạnh nhiều năm như vậy sẽ cần thời gian từ từ hoá giải, nên ta cũng không vội.

Cuộc tập kích bất ngờ xảy ra vô cùng kỳ lạ, ta biết là có người đã tiết lộ tin tức, nhưng cũng vừa vặn cho ta cơ hội, Bắc Tân Cương đã dây dưa với Hung Nô quá nhiều năm, đã đến lúc phải có một kết thúc.

Hoàn Nhan trời sinh bướng bỉnh, tin tức ta bị tấn công bỏ mình truyền đi, lại thêm năm nay có bão tuyết lớn, trên thảo nguyên xảy ra nạn đói, mấy nhi tử của Hoàn Nhan ai nấy đều có tâm tư riêng, dưới tình thế loạn trong giặc ngoài, dựa theo tính tình của hắn ta, nhất định sẽ dốc toàn lực đánh xương phía nam, đây chính là cơ hội của ta.
 
Sống Như Lục Bình, Yêu Như Gió Bão
Chương 61: Góc nhìn của nam chính 4


Chỉ là có hai chuyện ta không dự đoán được: một là là không hiểu tại sao cô mẫu lại biết trước tin tức, phái người đến đón nàng trở về; thứ hai là nàng sẽ ở lại.

Nàng thiện lương, dũng cảm, kiên cường hơn so với ta tưởng tượng.

Nàng trở thành ý nữ, bức ép lấy bằng được dược liệu, mạo hiểm mạng sống rút kiếm g.i.ế.c địch.

Đối với một tiểu thư sống trong kinh thành được nuông chiều mười ngón tay không dính nước mùa xuân như nàng, nàng lại làm tất cả những việc nên làm và không nên làm.

Ta nghĩ nàng không hề giống phụ thân nàng.

Bệ hạ bệnh nặng, gió bắt đầu thổi mạnh, Tự thái phó muốn đoạt lấy binh quyền trong tay ta, không thể chờ đợi thêm được nữa.

Chỉ là ông ấy có lẽ không hiểu được Trấn Bắc quân là của ta, nếu không phải ta chết, thì dù có điều động ai tới cũng không thể nào lấy đi được.

Ông ấy không thể! Bệ hạ ngồi trên hoàng vị kia cũng không thể!

Ta nghĩ ta nên cho ông ấy biết.

Có vẻ như ông ấy đã hiểu ra rất nhanh cho nên đã thay đổi sách lược, một lần nữa đặt chủ ý lên người Vy Vy.

Tình cảm của ta dành cho Vy Vy không còn kìm nén và che giấu đã trở thành vốn liếng để ông ấy lợi dụng.

Thập Tam hoàng tử ép sát rõ ràng đã khiến ông ấy càng thêm áp lực, nhất là việc cấu kết với người Hung Nô, tội danh là do ta tung ra, cũng là chuyện ta muốn làm sáng tỏ.

Ông ấy đã có thể lợi dụng ta, tại sao ta lại không thể thuận thế mà làm?

Phần quan trọng nhất trong chuyện này là Vy Vy. Muốn khiến lão hồ ly này tin rằng ta thích nàng là thật cần có một chút hợp tác.

Càng thấy hiểu lại càng thích cũng càng đau lòng, ta cũng không biết mình đã bị mắc kẹt trong bùn này từ lúc nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/song-nhu-luc-binh-yeu-nhu-gio-bao/goc-nhin-cua-nam-chinh-4.html.]

Nhưng ta hiểu rõ, ta rất tàn nhẫn đối với nàng.

Nhưng nếu thời gian quay lại, ta vẫn sẽ làm như vậy.

Sơn cốc núi Phổ Đà không thể chôn vùi linh hồn của binh sĩ, Đức Phật trong chùa Phổ Đà không thể nghe thấy tiếng kêu than của người thân, linh tuyền không thể rửa sạch tội lỗi của những kẻ sát nhân.

Ta không thể làm gì khác, chỉ rèn một thanh d.a.o mang tên chân tướng và công lý, đặt ở trên bàn, nhìn nàng từ từ đ.â.m nó vào trái tim, tự vấn lương tâm mình.

Ta nhìn nàng đau đớn nhưng ta lại không thể nói được gì.

Tình yêu của ta dành cho nàng là thật, nhưng vào thời khắc này đã bắt đầu thay đổi mùi vị.

Nàng hiếu hết tất cả

Con người quá thông minh và lý trí có lẽ cũng không phải là chuyện tốt, ngay cả lừa dối bản thân cũng trở thành một điều xa xỉ.

Sau đó ta thắng, thắng lợi hoàn toàn, còn nàng chính là vật hy sinh.

Hà Nhị hỏi ta tại sao không dám gặp nàng.

Khóe miệng ta cay đắng co giật, sao ta còn có thể dám gặp nàng?

“Tướng quân, tới cũng đã tới rồi, vẫn là nên đi gặp mặt phu nhân đi.” Hà Nhị rõ ràng vẫn có chút không cam tâm, đi theo phía sau ra sức khuyên nhủ.

“Không, nhìn thấy nàng sống tốt như vậy, ta...” Giọng nói của ta nghẹn lại trong cổ họng, ánh mắt dán chặt vào bóng dáng quen thuộc đối diện trong giây lát, không chớp mắt.

“Ngươi đến từ khi nào?”

Nàng đứng dưới ánh sáng, trên môi nở ra nụ cười, vô cùng dịu dàng.
 
Sống Như Lục Bình, Yêu Như Gió Bão
Chương 62: Góc nhìn của nam chính 5


Cổ họng ta nghẹn lại, so với thái độ tự nhiên của nàng, ta nhất thời không dám nhìn thẳng vào nàng, nghiêng đầu quay đi, một lúc lâu sau, mới “Ừ” một tiếng qua loa.

Hà Nhị ở một bên lo lắng, dứt khoát trực tiếp từ phía sau đẩy ta một cái, ta lảo đảo mấy bước, đứng lại gần nàng hơn một chút.

Nàng không hề né tránh, đôi mắt trong veo, chỉ ngước nhìn ta.

Giọng nói tùy tiện của Hà Nhị từ phía sau truyền đến: “Phu nhân, chúng ta cũng vừa mới đến. Hôm qua tướng quân xong việc đã là nửa đêm, đế nước cũng không kịp uống, vội vàng chạy tới chỗ này.”

“A, là như vậy sao?”

“Chúng ta có lương khô, có ăn một chút rồi.” Ta khàn giọng giải thích, tim đập như trống, cẩn thận đưa mắt về phía sau, tham lam nhìn vào mặt nàng.

“Lương khô kia vừa cứng vừa chát, cái đó tính là ăn uống sao?” Hà Nhị oán trách một câu.

“Ở trấn Lục Hợp có một quán mì rất ngon, đã tới đây rồi, chúng ta ăn chút gì trước đã.” Nàng dời ánh mắt nhìn Hà Nhị.

Hà Nhị lộ ra nụ cười lấy lòng, chớp chớp mắt về phía ta: “Phu nhân, ta không đói, người và tướng quân cứ đi đi.”

Nàng giống như không nhìn ra Hà Nhị đang ám chỉ gì, cúi đầu mỉm cười, nhẹ nhàng đáp: “Được, ngươi đã không đói bụng thì thôi đi. Ngoài ra, đừng gọi ta là phu nhân, Tự Như Vy đã chết, bây giờ ta là Tống Như Vy.”

Tống là họ của mẫu thân nàng.

Nói xong nàng lại nhìn về phía ta: “Vương gia, ngươi có thời gian không?”

Ta đã không nói nên lời.

Làm sao ta có thể nói ra một chữ “không”? Ta giơ tay ném cây roi ngựa vào tay Hà Nhị: “Có.”

Nàng gật đầu ra hiệu chào Hà Nhị, quay người trước một bước, đi về phía trước.

Ta chăm chú theo sau, bước đi của nàng không nhanh nhưng lại có cảm giác bình yên, thư thái khi bước đi giữa dòng người qua lại ồn ào.

Trong thời gian nàng khỏi kinh thành, rời xa ta, rõ ràng vẻ đẹp nội tâm của nàng đã trở nên hoàn hảo hơn.

Có lẽ là bởi vì nàng quay lưng về phía ta, giờ phút này ta có thể nhìn ngắm nàng mà không hề kiêng dè chút nào, cho dù chỉ là bóng lưng cũng khiến cho ta cảm thấy quyến luyến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/song-nhu-luc-binh-yeu-nhu-gio-bao/goc-nhin-cua-nam-chinh-5.html.]

Bàn tay của nàng ở ngay phía trước, chỉ cần đưa tay ra là có thể nắm lấy.

Ta rất muốn nắm tay nàng nhưng cuối cùng vẫn không dám, chỉ có thể đi theo ở phía sau.

Nàng tốt như vậy, sao ta có thể khinh bạc thô lỗ với nàng được?

“Vương gia, mời đi lên phía trước.”

Có lẽ bởi vì có chút khó chịu trước ánh mắt thiêu đốt của ta, nàng đột nhiên dừng bước lại một lúc, đợi ta đi đến bên cạnh, nàng mới lại cất bước.

“Được.”

Có lẽ là nổi lên tư tâm, ta muốn lại gần bên nàng thêm chút nữa.

Nàng lại lặng lẽ xê dịch bước chân, khoảng cách không xa không gần.

Chúng ta chỉ cách nhau nửa sải tay nhưng lại giống như là một vực thẳm không thể vượt qua.

Ta cay đắng, cuối cùng lại không thể làm gì khác.

Trên đường đi, nàng không nói gì, chỉ dẫn ta đến một quán mì.

Quán mì bày ở ven đường, trên bếp lò làm bằng thùng sắt đang nấu một nồi nước, nước sôi sùng sục, bên trên bàn gỗ nhỏ bên cạnh đặt muối, hành lá cắt nhỏ và các gia vị khác, những cái bàn gỗ nhỏ đã ố vàng và cũ kỹ đặt ở xung quanh.

Người bán hàng là một nam nhân trung niên, rõ ràng là rất quen biết nàng, vừa thấy nàng đã nồng nhiệt chào đón, nhưng khi ánh mắt hắn ta chạm vào ngươi ta, lại có chút do dự và dò xét.

“Cho hai tô mì bò, một tô không bỏ hành lá,” Nàng mỉm cười gọi.

“Được, Tống phu tử.” Người bán hàng lớn tiếng trả lời.

Ta không thích ăn hành, tới bây giờ nàng vẫn còn nhớ

Mì rất nhanh đã được bưng ra, nam nhân trung niên rõ ràng đối xử với nàng ưu ái hơn, trong tô của nàng cho nhiều thịt bò hơn những người khác, ngay cả ta cũng được ưu ái theo

“Cảm ơn.”

“Tống phu tử không cần khách khí. Người ăn từ từ thôi.” Người bán hàng trung niên mỉm cười, quay người đi tiếp tục bận rộn.

Có lẽ nhìn thấy ánh mắt ta mang theo chút tò mò, nàng cúi đầu giải thích một câu: “Nữ nhi của hắn ta đang đi học trong học đường của ta.”
 
Sống Như Lục Bình, Yêu Như Gió Bão
Chương 63: Góc nhìn của nam chính 6


Ta có biết chuyện nàng mở một học đường, chuyên dạy cho các tiểu cô nương đọc sách biết chữ, một người trước đây có thể nổi danh tài nữ ở vùng đất kinh thành đầy người thi thư đạt lễ, chuyện dạy học đương nhiên là không đáng kể.

Đi học vốn là một việc cao giá, ở vùng Bắc Tân Cương liên tục chiến loạn nhiều năm, phu tử lại càng ít, chuyện này càng trở nên xa xỉ.

“Có vất vả không?” Ta hỏi.

"Không vất vả." Nàng lắc đầu mỉm cười, trong đôi mắt phút chốc tỏa sáng: “Đây chính là việc ta muốn làm, trước đây ta chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày mình có thể làm được chuyện như vậy, một nữ tử lại mở được học đường, mặc dù kinh thành phồn thịnh, nhưng tập tục lại không phóng khoáng bằng Bắc Tân Cương.”

“Việc đọc sách biết chữ từ trước đến nay luôn là đặc quyền riêng của nam nhi. Cho dù là nữ nhi cao môn đại hộ có được tài danh, cũng chẳng qua là để ngày sau kết hôn có thể được nhà trượng phu coi trọng một chút, giống như phụ thân ta cưng chiều ta và ca ca như vậy, cho tới bây giờ ta vẫn luôn cảm kích, đọc sách mới có thể hiểu biết, nữ tử cũng có thể giống như nam nhi.”

Vừa nói, nàng vừa nhìn xung quanh: “Ta thật may mắn. Người dân ở đây lại không hề có ác cảm đối với việc nữ tử đi học giống như ở kinh thành. Ví dụ như ông chủ quán mì này là người đầu tiên để nữ nhi vốn luôn trông nom việc nhà theo ta học hành, ta rất biết ơn sự tin tưởng của hắn đối với ta.”

Nhìn thấy nàng cười, ta c*̃ng cười theo: “Bắc Tân Cương luôn có chiến sự, đa số nam tử đều có kinh nghiệm chiến trường, thời điểm nghiêm trọng thì thậm chí còn có nhà chẳng còn một nam tử nào quay về, chỉ để lại mẹ goá con côi, nữ tử đôi khi cũng gánh vác trách nhiệm chẳng thua gì nam tử, cho nên cách đối xử với nữ tử đường nhiên là có chút khác biệt.”

“Nữ tử ở đây đúng là có vẻ phóng khoáng và dũng cảm hơn so với kinh thành.”

Nàng còn chưa nói xong thì một nam nhân mặc áo cộc thô kệch xuất hiện ở bên kia đường, ôm đầu la hét chạy trối chết, mà ở phía sau hắn ta là một nữ tử đang tức giận vác chày cán bột đuổi đánh.

“Thê tử! Thê tử! Ta sai rồi! Ta sai rồi!”

Người đi đường không hề cảm thấy kinh ngạc, thậm chí còn có người lộ ra nụ cười chế nhạo.

Ta nhìn về phía nàng, nàng cũng đang nở ra nụ cười, lắc đầu.

Đợi đến khi nàng quay lại, bắt gặp ánh mắt của ta, nụ cười của nàng nhạt đi: "Vương gia, nhanh ăn đi, nếu không lát nứa mì sẽ nát mát, sau khi ăn xong, ta sẽ dẫn ngươi đi tới một nơi."

“Được.”

Một lúc sau chúng ta đã ăn mì xong.

Nàng lấy tiền từ trong túi đeo bên thắt lưng ra, cẩn thận đếm tám văn tiền đặt lên bàn: “Đi thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/song-nhu-luc-binh-yeu-nhu-gio-bao/goc-nhin-cua-nam-chinh-6.html.]

Ta không biết nàng định đưa ta đi đâu.

Nhưng ta nghĩ nơi đó chính là lý do khiến nàng đến gặp ta ngày hôm nay.

Ta đi theo nàng, đến một mảnh đất khai hoang bên ngoài trấn, bên trong mảnh đất được chia thành nhiều phần lớn ngay ngắn, nhìn từ lá cây thì có không dưới tám loại cây trồng khác nhau đang mọc lên trong đó.

Nàng chỉ vào mảnh đất trước mặt: “Vương gia, đây là thành quả cây sống sót được. Trước khi đến bắc Tân Cương, ta đã cố ý nhờ ca ca giúp ta thu thập rất nhiều hạt giống cây trồng chịu lạnh, đúng là ta thực sự không biết nhiều về chuyện trồng trọt, đọc trên sách kiến thức cũng rất nông cạn, trong hai năm này đi rất nhiều đường quanh co, ta ngày càng phát hiện ra những hạn chế của mình trong lĩnh vực này. Hiện nay môn sính lại càng ngày càng nhiều, mà năng lực của ta không đủ để làm hết.”

“Ta biết vương gia cũng đang lao tâm khổ tử đối với vấn đề này, mặc dù không biết có thể giúp được hay không, nhưng hy vọng có thể góp một phần.”

“Vy Vy, đa tạ nàng.” Trong giọng nói của ta có chút khàn khàn.

Nàng càng tốt thì ta càng đáng khinh, nàng càng tốt lại càng khiến ta có mặc cảm tự ti.

Thật ra ta cũng biết nàng đang làm những chuyện này, nàng chưa bao giờ quên những gì chúng ta đã từng nói.

Trong hai năm này, ta đã nhiều lần lén lút đứng từ phía xa nhìn nàng.

Ta từng thấy nàng ở trong học đường, dạy từng câu từng chữ cho đám hài tử và cô nương đọc sách, hài tử sáu tuổi và cô nương mười bảy tuổi ngồi cùng nhau, tiếng đọc sách thuận theo cửa sổ bay ra ngoài sân.

Khi thấy một hài tử nghịch ngợm, nàng vốn là người luôn điềm tĩnh, dịu dàng lại chộp lấy cây gậy đuổi đánh khắp sân.

Ta từng thấy nàng xắn tay áo xuống ruộng, làm việc đồng với những lão nông, gánh nước tưới ruộng, té ngã xuống ruộng trầy xước tay chân, ta vô cùng đau lòng, vừa muốn bước ra lại nhớ tới nàng không muốn gặp ta.

Ta từng thấy mùa màng héo úa, nàng đứng trong ruộng tinh thần chán nản.



"Vương gia khách khí rồi."

“Nàng mới khách khí” Ta chỉ biết cười khổ.

“Vương gia gần đây thế nào?”
 
Sống Như Lục Bình, Yêu Như Gió Bão
Chương 64


Nàng ngồi xuống bờ ruộng, tiện tay hái một bông hoa nhỏ trên cánh đồng cài lên đầu, những cánh hoa vàng kẹp giữa mái tóc đen nhánh, nàng đưa mắt nhìn khung cảnh bao la rộng lớn trước mặt, trên môi nở ra nụ cười thoải mái.

Ta ngồi xuống bên cạnh nàng, lý trí giữ ta cách nàng nửa cánh tay: “Không tốt lắm, mặc gduf chiến sự đã lắng xuống, nhưng Bắc Tân Cương đã bị chiến loạn tàn phá nhiều năm, có rất nhiều vấn đề, rắc rối của các thế gia vọng tộc Bắc Tân Cương rất khó tháo gỡ, người Hung Nô trên thảo nguyên quy thuận nhưng không thể hòa nhập, đều không phải là việc có thể giải quyết trong một sớm một chiều.”

"Quản lý một địa phương cũng không nhẹ nhàng hơn ra trận g.i.ế.c địch. Ta vẫn đang tìm cách giải quyết các việc phiền phức và cân bằng tình thế."

Nàng nhếch môi, giọng điệu bình thản, chậm rãi nói: “Cai trị một đất nước rộng lớn cũng giống như nấu một món ăn nhỏ, phải tính toán từ từ, quản lý một địa phương cũng như vậy. Hai năm nay vương gia thực sự đã làm rất tốt. Lúc ta mới tới trấn Lục Hợp, đường phố ở đây đi lại rất khó khăn, khắp nơi lộ ra vẻ tiêu điều, trên đường chỉ có bảy tám cửa tiệm bán thịt dê, bán rượu. Mà bây giờ đã có rất nhiều quán rượu, quán trà san sát nhau, thậm chí phía nam đã mở cửa hàng bán vải vóc tơ lụa.”

“Cuộc sống của người dân trong trên trấn và các vùng xung quanh cũng ngày được cải thiện rõ rệt. Mặc dù bọn họ không biết ngươi nhưng đều biết nhờ có ngươi mà cuộc sống của bọn họ mới ngày càng chuyển biến tốt đẹp. Ngươi biết không? Khi ta đến thăm nhà các môn sinh, thậm chí còn nhìn thấy bài vị trường sinh họ lập cho ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/song-nhu-luc-binh-yeu-nhu-gio-bao/goc-nhin-cua-nam-chinh.html.]

Lúc nàng nói xong lời cuối cùng dường như cũng cảm thấy thú vị, giọng điệu có chút vui tươi.

“Bài vị trường sinh?” Ta cúi đầu, bất đắc dĩ nở nụ cười.

“Người dân Bắc Tân Cương rất kính yêu ngươi, có nhiều thứ nhìn thì có vẻ không đáng chú ý, nhỏ bé như hạt bụi nhưng thực tế lại có sức mạnh lôi đình sánh ngang vạn quân.”

Nàng nắm chặt tay: “Trước kia phụ thân ta thường nói, đất nước không chỉ là quân vương mà còn là từ ngàn vạn bách tính tạo dựng nên, coi trọng lòng dân, lòng dân hướng về, chúng ta có thể mở mang bờ cõi, có thể bảo vệ quốc gia thái bình.”

“Đến bây giờ ta vẫn cảm thấy ông ấy nói rất đúng, chỉ là về sau... ông ấy lại quên.”
 
Sống Như Lục Bình, Yêu Như Gió Bão
Chương 65


Giọng điệu của nàng mang theo chút xúc động, ta lắc đầu thở dài, nở ra nụ cười tự giễu

"Thời gian không để lại dấu vết, lòng người dễ đổi thay."

Lúc trước, Tự thái phó là một nhân vật tài giỏi, ông ấy đã chống lại sức ép của những kẻ quyền thế, liều c.h.ế.t dâng biểu vạn ngôn vì bách tính chịu lũ lụt ở miền Nam, cũng đã từng dựa vào lý lẽ mà tranh luận gay gắt vì những bách tính chịu oan khuất, lúc manh mối chỉ về phía ông ấy, ta cũng không thể nào tin nổi, nếu không phải đã điều tra ra tất cả, ta thực sự không dám tin.

“Vậy… sau này vương gia có thay đổi không?” Nàng đột nhiên hỏi.

"Ta..." Ta sửng sốt một chút, rốt cuộc vẫn không dám đưa ra câu trả lời chắc chắn, lắc đầu: "Ta không biết, tương lai còn rất dài, trước khi tắt thở, ai dám nói ra điều gì chắc chắn được.”

Dừng một chút, ta lại mỉm cười, ngập ngừng hỏi: “Vy Vy, đây là nàng đang lo lắng sao? Hay là nàng giám sát ta, nếu như có một ngày ta mê luyến quyền thế, vứt bỏ sinh nhai của người dân, tham lam tàn bạo, nàng cứ tự tay lấy mạng ta.”

"Ta cũng chỉ là một nữ nhân yếu đuối."

“Nếu là nàng ra tay, ta tuyệt đối sẽ không phản kháng.” Ta kiên định nhìn nàng, thấy nàng cụp mắt xuống, tránh ánh mắt của ta.

"Vương gia, nếu như thật sự có ngày đó, chỉ sợ cũng không đến lượt ta ra tay, tự nhiên sẽ có người giống như ngươi xông lên dẫn đầu, dù thế nào ta vẫn tin thế gian này còn có công lý chính nghĩa.”

Có lẽ nàng nhìn ra ý định của ta nên không muốn nói thêm gì nữa, nàng đứng dậy nói: “Đã muộn rồi, buổi chiều ta còn có lớp, vương gia, ta đi trước.”

Nàng khom người hành lễ, tư thế dáng vẻ đoan trang không khác gì lúc trước.

Ta nhìn theo bóng lưng nàng, gió Bắc Tân Cương thổi vào người nàng, tà váy bay nhẹ.

Ta vốn muốn đuổi theo, nhưng lại không làm được.

Có lẽ Hà Nhị nói đúng, ta thực sự là kẻ hèn nhát.

Ta lại thực sự không thể buông bỏ, có lẽ phải nên dũng cảm hơn.

Vạn sự khởi đầu nan, ta đã gặp nàng được một lần.

Sau ngày hôm đó, ta tranh thủ tất cả thời gian giải quyết công việc ở thành Hoắc Dương, dứt khoát chạy tới sống ở trấn Lục Hợp, chỉ là vất vả cho đám người Hà Nhị bôn ba qua lại giữa thành Hắc Dương và trấn Lục Hợp để sự vụ tới chờ phê duyệt rồi lại đưa trở về.

Bất cứ khi nào ta có thời gian rảnh rỗi, đều sẽ chạy tới bên cạnh nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/song-nhu-luc-binh-yeu-nhu-gio-bao/goc-nhin-cua-nam-chinh-8.html.]

Thời gian trôi qua, mọi người trong trấn đều biết bên cạnh Tống phu tử không biết từ khi nào đã có thêm một nam nhân.

Khi bị người khác hỏi tới, nàng dừng lại một chút, nói là bằng hữu..

Sợ dọa nàng sợ hãi, ta không dám bày tỏ mong muốn tái hợp.

Nhưng nàng vẫn hiểu, thái độ rất rõ ràng, nhiều lần khéo léo từ chối ta.

Ta chỉ xem như là không nghe thấy.

Ở Bắc Tân Cương nam nhi theo đuổi thê tử, chuyện đầu tiên phải làm chính là không cần mặt mũi.

Chỉ là ánh mắt Hổ Phách nhìn ta ngày càng không thiện cảm, thậm chí còn nhiều lần dùng chổi đánh đuổi ta.

Ta biết nàng ở trong thư phòng cũng đang nhìn, trong lòng đại khái cũng có chút tức giận.

Một ngày nọ, Hổ Phách lại nhặt cây chổi lên, nhưng còn chưa kịp vung tới thì đã nghe thấy tiếng mắng từ trong nhà truyền đến, nàng ấy trừng mắt nhìn ta rồi chạy vào.

Một lúc sau, Hổ Phách đưa cho ta một mảnh giấy với vẻ mặt phức tạp rồi đẩy ta ra khỏi cửa.

Ta mở tờ giấy ra xem, chỉ có hai dòng chữ ngay ngắn đẹp đẽ.

Mười lăm tháng tám hội Thuỷ Nguyệt.

Hội Thuỷ Nguyệt là một lễ hội truyền thống ở Bắc Tân Cương, vào ngày đó nam nữ đều sẽ ăn mặc đẹp đẽ ra ngoài xem đèn lồng vào ban đêm, ngày đó còn được gọi là ngày lễ tình nhân.

Được lời hẹn, ta thấp thỏm chờ mong.

Đêm hôm trước ta gần như không ngủ được.

Suy nghĩ kỹ lại, trong suốt những năm ta và nàng ở bên nhau, ngoại trừ những ngày ngắn ngủi ở kinh thành, dường như không có mấy thời gian gần gũi.

Ánh trăng như nước, mặt đất phủ sương bạc, ta cầm đèn hoa mẫu đơn đứng trước sân nhỏ sớm hơn thời gian hẹn nửa canh giờ để đợi nàng.

Ta không dám gõ cửa.chỉ đứng đợi cho đến khi cửa mở.

Nàng mặc một bộ xiêm y màu xanh lam bước ra, mái tóc đen nhánh cài lên một cái trâm cài hoa mộc lan, trên tay cầm một cái đèn lồng hình con thỏ, có thể nhìn ra được nàng đã ăn mặc rất cẩn thận, lông mày thanh tú đẹp như tranh vẽ, cực kỳ xinh đẹp.

“Ngươi đợi lâu chưa?” Nàng mỉm cười với ta.
 
Sống Như Lục Bình, Yêu Như Gió Bão
Chương 66


“Không lâu.” Ta có chút không chịu nổi nụ cười của nàng, muốn rời ánh mắt đi chỗ khác, nhưng rốt cuộc lại không nỡ, cây trâm cài tóc ta mất gần nửa tháng mới khắc được giấu trong n.g.ự.c có chút nóng lên.

Ta định lát nữa sẽ đưa cho nàng.

"Đi thôi, hội đèn lồng sắp bắt đầu rồi."

Nàng giơ cái đèn lồng hình con thỏ trong tay lên ra hiệu.

Theo truyền thống của hội Thuỷ Nguyệt, nếu nam nhân có ý với nữ tử thì sẽ tự mình làm một cái đèn lồng cho nàng ấy, nếu nữ tử cũng có ý thì sẽ nhận đèn lồng.

Nhưng nàng đã có rồi, ta cầm đèn lồng trên ta, rốt cuộc vẫn thấp thỏm đưa tới.

Nàng cúi đầu liếc nhìn, cuối cùng vẫn nhận láy, cầm nó cùng với chiếc đèn lồng thỏ trong lòng bàn tay.

"Đi thôi."

“Được.” Ta cong môi, vô cùng vui vẻ.

Ta cũng biết việc này không chứng tỏ nàng thật sự đồng ý..

Trấn Lục Hợp là một trấn nhỏ, hội đèn lồng không tổ chức long trọng giống như thành Hắc Dương, nhưng chỉ cần ở cùng nàng, dù là ở đâu cũng đều có ý nghĩa.

Hôm nay, đèn lồng được treo khắp nơi trong tiểu trấn, dòng người qua lại rất đông đúc, đưa mắt nhìn đâu cũng có thể thấy là nam nữ đang hò hẹn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/song-nhu-luc-binh-yeu-nhu-gio-bao/goc-nhin-cua-nam-chinh-9.html.]

Ta tiến lại gần nàng một chút, hiếm khi nàng không từ chối.

Ta và nàng lại giống như lúc trước du ngoạn ở kinh thành, đoán câu đố đèn lồng, làm vòng tay, ăn món bánh thịt dê nổi tiếng của Bắc Tân Cương, thậm chí còn được một lão bà bà nhiệt tình buộc những sợi chỉ đỏ vào cổ tay chúng ta

Chỉ đỏ kết lại, người có tình sẽ thành đôi.

Ta cúi đầu nhìn xuống, mỉm cười.

Mãi cho đến khi trăng lên giữa trời, chúng ta đã đi tới Cầu Tình Nhân, cây cầu được đan đầy hoa hồng bởi những cô nương có bàn tay khéo léo.

Mặt nước dưới chân cầu treo đầy đèn sông đủ màu sắc, hội tụ thành dòng, lại giống như đom đóm bay trong biển sao, từ từ trôi về phía trước, ở dưới ánh trăng, khung cảnh đẹp đến lạ thường.

“Nàng có muốn thả đèn hoa đăng không?” Ta mỉm cười hỏi nàng.

Nàng nhìn chằm chằm cảnh tượng dưới cầu, dáng vẻ dịu dàng, không chớp mắt đáp: “Được.”

Cổ tay ta khẽ động, sợi chỉ đỏ buộc vào cổ tay nàng cử động, giống như ta đang dắt tay nàng đi.

Đột nhiên có ba bốn hài tử khoảng chừng bảy tám tuổi gây gổ đánh nhau lao tới, lưỡi d.a.o sắc bén cắt đứt sợi chỉ đỏ giữa ta và nàng.

Sợi chỉ đỏ buộc chúng ta bị đứt ở giữa, từ từ tuột xuống.

Sắc mặt ta đại biến, trái tim chùng xuống.
 
Sống Như Lục Bình, Yêu Như Gió Bão
Chương 67


Khi ta ngẩng đầu nhìn lên, những nam nữ gần đó đã bắt đầu mắng mỏ, người gặp xui xẻo không chỉ có ta và nàng.

Sợi chỉ đỏ tượng trưng cho nhân duyên, nhân duyên bị đứt là điềm không may

Phụ mẫu của đám hài tử rất nhanh đã chạy tới, nhìn thấy cảnh này, sắc mặt cũng đại biến, trở nên tái nhợt, bọn họ vừa xin lỗi vừa giáo huấn hài tử.

Giữa tiếng khóc lóc và xin lỗi, nàng ngẩn người, sau đó lại như không có chuyện gì xảy ra, nắm lấy cổ tay ta, nói: “Đi thôi, chúng ta đi thả đèn hoa đăng đi.”

Đèn hoa đăng thả xuống nước, mọi người xung quanh đều nhắm mắt lại cầu nguyện.

Trong lòng cảm thấy có gì đó khác thường, ta miễn cưỡng cười hỏi: “Nàng không ước nguyện gì sao?”

Nàng quay lại mỉm cười với ta, trong ánh mắt có điều gì đó sâu thẳm mà ta không thể nào hiểu nổi: “Không, ta không có ước nguyện gì cả.”

"Thật sao?"

“Thật.” Nàng giơ cổ tay lên, sợi chỉ đỏ bị đứt dường như đang nhắc nhở điều gì đó: “Cũng như sợi chỉ đỏ rất dễ đứt, mặt trăng cũng sẽ lặn về Tây.”

“Có một số việc, cuối cùng vẫn phải nhìn về phía trước.”

Trên bờ sông vẫn ồn ào, khắp nơi vang lên tiếng cười nói vui vẻ, nhưng không khí bên tai ta lại yên tĩnh, ta nhìn chằm chằm vào mắt nàng, vẻ mặt cứng đờ, giọng nói khàn khàn: “Vy Vy... ta…”

Nàng không nhìn ta nữa, quay đầu nhìn vầng trăng trên bầu trời, cắt ngang lời ta, vẻ mặt rất dịu dàng, giọng nói cũng rất nhẹ: “Vương gia ta biết tâm ý của ngươi, nhưng từ khi rời kinh thành, ta đã không còn nghĩ đến tương lai ở cùng ngài nữa. Từ khi còn nhỏ, ta đã cùng huynh trưởng đọc sách, nói một câu kiêu ngạo, nếu ta là một nam tử, tuyệt đối sẽ không thua kém hắn nửa phần.

"Chỉ vì ta là thân nữ nhi, cho nên từ lúc vừa ra đời thế giới của ta đã bị lễ pháp thế tục giữ chặt trong trạch viện, trời đất của nam nhân rộng lớn, phóng khoáng tự do, ta lại chỉ có thể đọc du ký, nhìn thấy sông núi trong sách, Cho dù trong lòng có ước muốn cũng không thể tùy tiện, ta vốn tưởng rằng kiếp này có lẽ cũng sẽ như vậy.”

“Mãi cho đến khi ta đến Bắc Tân Cương.” Nàng nhìn về phía ta, trong ánh mắt dịu dàng lại ánh lên vẻ kiên định: “Vương gia, ta thật sự rất thích nơi này, ở đây ta cảm thấy tự do, ta không muốn quay lại nơi bầu trời chật hẹp đó nữa.”

"Vy Vy, không ai ép buộc nàng quay trở lại. Ta yêu nàng, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, ta sẽ không kiềm chế nàng, nàng muốn mở học đường thì mở học đường, nàng muốn đi xem non xanh nước biếc thì đi xem non xanh nước biếc, nàng có thể làm bất cứ điều gì nàng muốn. Những ngày này ta có thể cảm nhận được nàng vẫn còn tình cảm với ta, có đúng không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/song-nhu-luc-binh-yeu-nhu-gio-bao/goc-nhin-cua-nam-chinh-10.html.]

"Đúng vậy, nhưng trong lòng vương gia thật ra cũng biết chúng ta không thể nào, đúng không? Nếu không, vì sao ròng rã suốt hai năm qua ngươi không dám tới gặp ta?”

Nàng quá sâu sắc đến mức khiến ta á khẩu không nói nên lời.

Đúng vậy, chính là bởi vì ta biết quá rõ ràng nên chỉ dám lén lút trốn ở một bên, giống như một con chuột cống không thể lộ ra ngoài ánh sáng, lặng lẽ ngắm nhìn nàng, chỉ nhìn nhiều một chút đã cảm thấy xa xỉ.

Ta cụp mắt xuống, nắm chặt hai bàn tay đang rũ xuống dưới chân, có lẽ cuối cùng vẫn không cam tâm, ta nghiến răng nghiến lợi hỏi một câu cuối cùng: “Vy Vy thật sự… không thể sao?”

Nàng cụp mắt xuống, tránh đi ánh mắt của ta.

Đôi khi im lặng cũng là một câu trả lời.

Nàng cầm đèn hoa mẫu đơn đưa tới: "Đa tạ vương gia đi cùng ta. Hôm nay Như Vy rất vui vẻ, ngàn lần mong ngươi trân trọng bản thân, Như Vy bái biệt.”

Nàng khom người hành lễ, giống như trước đây.

Đèn lồng thỏ hoà vào dòng người, lặng lẽ rời đi.

Ta siết chặt đèn hoa mẫu đơn trong lòng bàn tay, đứng giữa những nam nhân, nữ tử tràn đầy hạnh phúc xung quanh, ngẩng đầu lên ngắm nhìn ánh trăng, trái tim giống như bị khoét đi một mảng lớn, đau nhói.

Gieo nhân nào gặt quả nấy,

Cây trâm cài giấu trong n.g.ự.c cuối cùng vẫn không thể cài lên mái tóc nàng.

Trăng sáng treo cao, chiếu sáng quá khứ và hiện tại.

Trung thu năm đó, nàng quỳ gối cầu xin đừng gả đi.

Bây giờ nàng lại chỉ muốn trân trọng bản thân.

Chỉ còn một mình ta ngẩng đầu ngắm nhìn ánh trăng trăng, cả người như chịu lăng trì.
 
Sống Như Lục Bình, Yêu Như Gió Bão
Chương 68


Ta là Hà Nhị, từ sau hội Thủy Nguyệt trở về, tướng quân bắt đầu trở nên có chút kỳ lạ, hắn thường xuyên đắm chìm trong sự vụ Bắc Tân Cương, gần như bận rộn đến chân không chạm đất, trước đây thỉnh thoảng hắn sẽ chạy đến chỗ phu nhân, bây giờ hầu như không còn đi nữa, giống như đang trốn tránh điều gì đó.

Chỉ thỉnh thoảng ta bắt gặp hắn đang lén nhìn thứ gì đó giấu ở bên người.

Ta không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, rõ ràng trước khi đi, tướng quân còn vô cùng vui mừng, thậm chí còn túm lấy ta, bắt chọn y phục hết nửa ngày, rồi hỏi ta mặc bộ nào đẹp hơn.

Nhưng ta đã là một lão th* t*c, làm sao có thể biết ánh mắt những cô nương như thế nào? Dù ta chỉ cảm thấy tướng quân tuấn tú, mặc gì cũng được.

Hành vi bất thường của hắn vẫn khiến ta có chút không đành lòng, chỉ mơ hồ cảm thấy giữa tướng quân và phu nhân có lẽ có vấn đề gì đó, ta đã từng hỏi chuyện hắn, hắn chỉ trầm mặc không nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/song-nhu-luc-binh-yeu-nhu-gio-bao/ngoai-truyen-het.html.]

Cả nhà Nhiếp gia trung liệt, tất cả đều an nghỉ ở Bắc Tân Cương, hiện tại chỉ còn lại một mình tướng quân, tướng quân đã nỗ lực rất nhiều vì Bắc Tân Cương, mà ta có thể nhìn ra được tình cảm tướng quân dành cho phu nhân, ta rất sốt ruột.

Rõ ràng hai người đều thích nhau, lại không ở bên nhau.

Không có cách nào, ta chỉ có thể đi tìm Vương phu nhân, bọn họ cùng là nữ nhân, có lẽ sẽ dễ nói chuyện hơn một chút.

Sau khi nghe ta nói xong, nàng ấy trầm mặc hồi lâu, vẻ mặt phức tạp, trước khi rời đi còn nói một câu kỳ lạ không rõ ý tứ...

Sự tổn thương sẽ không bởi vì lý do chính đáng và cao thượng mà đáng được tha thứ.

Ta cái hiểu cái không.

Về sau câu nói này bị tướng quân biết được, hắn sửng sốt hồi lâu, đêm đó hắn ngẩng đầu ngắm trăng, uống rượu suốt một đêm.
 
Back
Top Dưới