Trọng Sinh Sống Lại Ngày Tận Thế, Tôi Có Không Gian

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,264,950
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
song-lai-ngay-tan-the-toi-co-khong-gian.jpg

Sống Lại Ngày Tận Thế, Tôi Có Không Gian
Tác giả: 不死蒲公英
Thể loại: Trọng Sinh, Mạt Thế, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Sống lại ngày tận thế, tôi có không gian.

☆ Tác giả: 不死蒲公英

☆ Thể loại: Mạt thế, vả mặt, trọng sinh

。 ・: *: ・ ゚ ‘★,。 ・: *: ・ ゚

Một ngày trước khi tận thế ập đến, bạn thân của tôi sống lại.

Cô ta bắt đầu trà xanh, bám lấy bạn trai tôi để ôm đùi vàng.

Nhưng cô ta không biết, kiếp trước người có không gian, có vật tư vốn dĩ là tôi.

。 ・: *: ・ ゚ ‘★,。 ・: *: ・ ゚’​
 
Sống Lại Ngày Tận Thế, Tôi Có Không Gian
Chương 1


1.

Nhận ra mình đang ngồi trong căng tin trường đại học, tôi nhìn vào ô cửa đang phát thức ăn có rất nhiều sinh viên xếp hàng trước mặt, hoảng hốt không dám tin.

Tôi sống lại rồi sao?

Rõ ràng mới một giây trước, tôi còn đang đi theo tổ đội đến một bệnh viện cấp S nguy hiểm tìm kiếm thiết bị. Không may bị một con zombie đánh úp, tôi còn tưởng rằng mình sắp sửa chuyển hoá thành đồng loại của nó thì chớp mắt một cái, thế mà tôi đã quay lại trường đại học!

Tôi hít sâu, điều chỉnh lại cảm xúc của mình, đáy lòng tràn đầy vui sướng.

Vừa định lấy điện thoại ra xem ngày thì đột nhiên một cảnh tượng hãi hùng xảy ra.

Một nam sinh nhào tới chồm lên người nữ sinh bên cạnh, há miệng cắn thủng cổ nữ sinh. Máu tươi lập tức ồ ạt phun trào, thấm đẫm tà váy trắng.

Tôi phản ứng nhanh, đứng dậy dồn hết sức lực gào thật to:

“Chạy mau! Là zombie!”

Đúng lúc ấy, nam sinh đã chuyển hoá kia ngẩng đầu lên, trên mặt hoàn toàn biến thành màu xanh đen dữ tợn, răng nanh nhe ra dính đầy máu và dãi dớt.

Cả căng tin bùng nổ.

Sinh viên đứng gần đó bắt đầu chạy tán loạn, những người không biết chuyện xảy ra cũng bắt đầu liều mạng chạy ra ngoài trong tiếng hò hét "có người biến thành zombie rồi.”

Mặc dù đại đa số mọi người đều phản ứng kịp thời nhưng vẫn có sinh viên không may bị tấn công, hoặc chưa kịp bỏ trốn.

Người bị cắn chết trong vòng vài giây sẽ lập tức biến thành zombie, sau đó bắt đầu nhào về phía những người còn lại.

Trong căng tin chẳng mấy chốc đã dị hoá hơn hai mươi người.

Cửa căng tin toang hoác, không có gì chống đỡ thì không cản nổi zombie ùa ra.

Nghĩ đến học sinh bên ngoài sắp gặp nguy hiểm, tôi nhanh chóng kéo bàn ăn, vừa kéo vừa hét:

“Lấy bàn ăn chặn lại, đừng để zombie tới gần!"

Mấy nam sinh nghe thấy lập tức chạy tới hỗ trợ, kéo bàn ăn đến chất chồng lên nhau tạo thành một bức tường cao, thành công ngăn cản zombie tiến lên phía trước.

Ra khỏi căng tin, đám đông nhao nhao chạy đến ký túc xá gần nhất.

Tôi vội vàng chạy về ký túc xa phòng 501, th ở dốc khóa cửa vào.

Bạn cùng phòng Lâm Lung vẫn chưa biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, nghe thấy tiếng ồn ào dưới tầng thì đi tới hỏi tôi:

“Dưới kia có chuyện gì thế?”

Nhìn thấy Lâm Lung, sống mũi tôi chua xót.

Cô gái này đã chet vì tôi, chet trong năm thứ năm của tận thế.

Tôi kìm nén cản xúc, nói với Lâm Lung:

“Xảy ra biến đổi dị hoá, bên ngoài đều là zombie.”

Lâm Lung rụt cổ:

“Trời ơi đừng có đùa, mình sợ mấy thứ đó nhất đấy.”

Tôi lắc đầu, kéo cô ấy ra ban công, ra hiệu cho Lâm Lang nhìn xuống.

Dưới tầng ký túc xá loạn như cào cào, máu chảy thành vũng không ngừng loang ra, những phần thân thể không còn nguyên vẹn nằm rải rác khắp nơi.

Sinh viên bị biến đổi nhào tới cắn những người không kịp chạy thoát, vừa mới dứt ra một mảng máu thịt thì người bị cắn đã bắt đầu co giật, chưa đến một phút đã trở thành quái vật.

Trong ký túc xá nữ không ngừng vang lên tiếng gào khóc.

Chân Lâm Lung run rẩy.

Tôi đỡ cô ấy:

“Đừng sợ, chúng ta tạm thời an toàn."

Lâm Lung run rẩy ngồi xuống giường, cố gắng gọi điện thoại cho người nhà, thế nhưng gọi mấy cuộc đều báo không thể kết nối.

Một lúc sau, cô ấy nức nở hỏi tôi:

“Còn Vưu Giai và Đinh Tư Tư phải làm sao đây? Hai cậu ấy vẫn chưa trở về."

Kiếp trước, kết cục của hai người này không tốt hơn chúng tôi bao nhiêu.

Tôi khuyên Lâm Lung:

“Bây giờ đừng để ý đến chuyện đó, quan trọng nhất là chúng ta phải sống sót đã.”

Lâm Lung tỉnh táo lại, vội vàng thay sang một bộ quần áo tiện vận động hơn, bắt đầu gói ghém vật tư cần thiết.

Tôi nhắm mắt, muốn xác nhận một thứ.

Quả nhiên, giống như kiếp trước, trong ý thức của tôi xuất hiện một không gian chứa đồ, diện tích trải đủ năm sân bóng đá.

Chỉ cần tay tôi chạm vào một vật nào đó thì ngay lập tức có thể di chuyển nó vào trong không gian.

May mắn làm sao, vật dụng tôi tích trữ ở kiếp trước vẫn còn!

Có những thứ này, tôi mới dần cảm thấy tự tin hơn.

Hành lang vang lên tiếng bước chân và tiếng kêu cứu, sau đó là tiếng vặn tay nắm cửa và tiếng đập cửa.

"Mau mở cửa ra để chúng tôi vào!"

Đó là giọng nói của Vưu Giai.

Cánh cửa đã bị tôi khóa trái, cô ta không thể vào được.

Lâm Lung muốn mở cửa thì bị tôi cản lại.

Nhìn qua mắt mèo, tôi thấy Vưu Giai và hai người đàn ông xa lạ đứng trước cửa.

Mà vết thương trên cánh tay Vưu Giai đang chảy máu đen.

Cô ta đã bị zombie cắn, chẳng mấy chốc sẽ dị hoá ngay.
 
Sống Lại Ngày Tận Thế, Tôi Có Không Gian
Chương 2


2.

Vẻ mặt tôi nghiêm trọng, lắc đầu với Lâm Lung, ra hiệu cho cô ấy nhìn cánh tay của Vưu Giai.

Lâm Lung che miệng nhỏ giọng nói:

“Cô ấy bị nhiễm rồi?"

Tôi gật đầu trong im lặng.

Kiếp trước, sau khi Vưu Giai dị hoá thì được đưa khỏi ký túc xá kịp thời.

Nhưng nguy hiểm vẫn chưa kết thúc ở đó.

Hai người đàn ông Vưu Giai dắt theo đều không phải kẻ tử tế gì, chúng là hai tên côn đồ mà cô ta tình cờ quen biết.

Trong ba ngày ở chung, bọn chúng chiếm đoạt hết thức ăn vốn không có nhiều, thậm chí còn muốn xâm hại chúng tôi.

Sau đó, tôi và Lâm Lung trốn ra khỏi ký túc xá mới may mắn thoát nạn.

Kiếp này tôi tuyệt đối không để bọn chúng tiến vào.

Hai gã đàn ông thấy không ai mở cửa, bắt đầu liên tục đạp lên cửa.

Cánh cửa mỏng manh không thể chịu được những cú đạp của chúng.

Tôi nhanh chóng suy nghĩ cách đối phó, sau đó bắt chước zombie nhào về phía cửa.

"Grào ——"

Tôi vừa gào vừa cào lên cửa.

Quả nhiên, bên ngoài trở nên yên tĩnh.

Sau đó có tiếng bước chân vội vã chạy đi, hẳn là bọn họ đã bị tôi doạ sợ.

Lâm Lung ôm mặt khóc rống lên.

Tôi đương nhiên hiểu cảm giác trơ mắt nhìn bạn mình biến thành quái vật đau đớn tuyệt vọng đến nhường nào.

Sinh tồn ở tận thế suốt mười năm, tôi đã trải qua cảnh tượng như thế vô số lần, trái tim dần dần trở nên lạnh lùng sắt đá.

Tôi đang nghĩ xem nên làm thế nào để thoát khỏi đây thì đột nhiên nghe thấy tiếng cánh cửa phòng 502 bên cạnh mở ra.

Có nữ sinh bước ra ngoài mắng:

“Vưu Giai! Cậu làm gì thế hả? Sao lại dắt đàn ông vào ký túc xá nữ!”

Trái tim tôi đập thình thịch.

Nhìn qua mắt mèo, tôi thấy Tô Học Học cùng khoa đứng trước cửa phòng 502.

Ngay sau đó, Vưu Giai và hai gã đàn ông vốn đã chạy xa lại vòng trở về.

Tôi vội vàng hét lên qua khe cửa:

“Nhanh chóng quay về phòng đi! Đừng tới gần Vưu Giai, cô ấy bị zombie cắn rồi!”

Nhưng đã quá muộn màng.

Hai gã đàn ông chạy thẳng vào phòng 502.

Vưu Giai chuẩn bị bước vào thì nghe thấy giọng nói của tôi, tức giận nói:

“Kiều Tri Vi! Mày là đồ tiện nhân, mày dám đóng giả zombie không cho tao vào phòng hả?”

Tôi cố tình nói thật chậm rãi, cố gắng thu hút sự chú ý của Vưu Giai.

"Cậu bị cắn, chẳng mấy chốc sẽ biến thành zombie, tôi làm như vậy cũng vì bảo vệ bản thân mà thôi.”

Khuôn mặt của Vưu Giai lập tức trắng bệch.

Nếu Tô Học Học đủ thông minh, thời gian tôi câu giờ đủ để cô ấy chạy thoát.

Nhưng cô ấy hoàn toàn không chú ý tới vết thương trên cánh tay Vưu Giai, ngược lại nhíu mày hỏi:

"Cái gì mà zombie cơ? Đâu phải lễ Halloween đâu nhỉ? Các cậu chơi cosplay hả?”

Cô ấy không biết về chuyện đã xảy ra ở tầng dưới.

Tôi thấy trên mặt Vưu Giai đột nhiên nổi lên gân xanh rõ rệt.

Cô ta sắp dị hoá rồi!

Tôi hét lên:

“Cẩn thận sau lưng!"

Tô Học Học trợn trắng mắt, nói một tiếng:

“Đừng bày trò nữa!"

Sau đó nắm tay Vưu Giai chuẩn bị vào phòng.

Nhưng “rầm” một tiếng, cánh cửa phòng 502 đóng sầm lại.

Tô Học Học hoảng sợ, vội vàng chạy tới đập cửa:

“Các anh làm gì vậy? Mau mở cửa ra!"

Sau lưng cô, Vưu Giai bắt đầu biến dị.

Tốc độ dị hoá của cô ta rất nhanh, vài giây trước sắc mặt mới xanh tím mà trong tích tắc cả người đã thối rữa hoàn toàn, từ trong miệng bốc lên mùi tanh hôi nồng nặc.

Vưu Giai ngửa đầu ngửi vài cái trong không khí, rất nhanh đã nhìn thấy Tô Học Học.

Tô Học Học bấy giờ mới phát hiện tình huống không đúng.

Cô hoảng sợ quay đầu, trực tiếp đối mặt với Vưu Giai đã dị hoá.

"Á—“

Tiếng la hét còn nghẹn trong cổ họng, Vưu Giai nhào tới cắn rách cổ Tô Học Học.
 
Sống Lại Ngày Tận Thế, Tôi Có Không Gian
Chương 3


3.

Lâm Lung nhìn thấy tình huống bên ngoài, tê liệt ngồi xuống đất, gắt gao che miệng mới kìm nén được không thét to.

Tôi cắn răng, ép bản thân mình phải bình tĩnh lại.

Ngay sau đó, điện thoại của tôi bỗng nhiên đổ chuông.

Nhìn lướt qua màn hình, người gọi là Ích Dương.

Sao lại là anh ta?

Tôi bấm nhận cuộc gọi.

"Alo?"

Giọng nói của Khổng Ích Dương vang lên từ đầu dây bên kia:

“Tri Vi, em đang ở đâu?"

"Ký túc xá."

"Bây giờ bên ngoài toàn là quái vật ăn thịt người, ký túc xá không an toàn đâu. Em mau chóng chạy ra cổng trường đi, anh có xe, chúng ta cùng tới nơi an toàn.”

Nghe Khổng Ích Dương nói, trong lòng tôi nổi lên một loại cảm giác quái dị khó hiểu.

Khổng Ích Dương là bạn trai tôi.

Kiếp trước, hắn cũng giống tôi ở trong ký túc xá ba ngày, mãi đến khi thật sự đói đến không chịu nổi nữa mới chạy ra ngoài. Chúng tôi cũng vì vậy mà tình cờ gặp nhau, sau đó đi theo quân đội về khu an toàn Tây Bắc.

Kiếp này, hắn sao lại xuất hiện bên ngoài trường học?

Làm sao biết được khu vực an toàn ở đâu?

Đột nhiên, điện thoại vọng đến giọng của một cô gái:

“Ích Dương, zombie vây quanh đây rồi. Thật sự không chờ được đâu."

Giọng điệu kia nũng nịu, nghe rất quen tai.

Đinh Tư Tư!

Tôi nhanh chóng quyết định:

“Chờ tôi năm phút."

Tôi đỡ Lâm Lung dậy, cầm túi đồ đã chuẩn bị xong lên, lặng lẽ mở cửa phòng quan sát.

May mắn thay, zombie trên hành lang đã bị âm thanh phát sóng ở tòa nhà ký túc xá bên kia thu hút, điều này rất thuận lợi cho việc trốn thoát của chúng tôi.

Đúng lúc mở cửa, cánh cửa phòng 502 đối diện cũng mở ra.

Ồ, thật trùng hợp.

Trong khoảnh khắc chạm mắt với hai gã côn đồ, tôi thấy được ác ý rõ rệt trong mắt chúng.

Rất hiển nhiên, chúng ghi thù chuyện ban nãy.

"Cẩn thận."

Tôi nhẹ giọng nhắc nhở Lâm Lung, cô ấy dè dặt gật đầu.

Bốn người ăn ý không phát ra tiếng động, lặng lẽ đi xuống dưới tầng.

Zombie bên ngoài ký túc xá so với trên tầng nhiều hơn hẳn, vừa mới xuống dưới đã đụng phải hơn mười con zombie đang ùa đến.

"Chạy!"

Tôi hét lên.

Tôi và Lâm Lung chạy như điên, cắm đầu phi thẳng ra khỏi cổng trường.

Vừa đến nơi đã thấy chiếc xe RV màu đen đậu bên đường.

Nhưng mà, cách cổng trường chỉ có mười mét, trong góc đường đột nhiên nhào ra mấy chục con zombie.

Tôi theo bản năng kéo tay Lâm Lung thì thấy phía sau trống rỗng, vội vàng quay đầu, bắt gặp cảnh tượng khiến đầu tôi như muốn nổ tung.

Gã côn đồ phòng 502 túm lấy ba lô của Lâm Lung, đá cô xuống đất.

"Lâm Lung!"

Tôi lao đến.

Đằng sau tôi, nhóm zombie ồ ạt nhào tới.

Một bàn tay xanh tím vươn đến mắt cá chân của Lâm Lung, móng tay màu đen bén nhọn chực chờ cào cấu.

Tôi rút đoản kiếm ra chém đứt bàn tay kia, nhanh chóng đỡ Lâm Lung lên chạy về phía trước.

Trông thấy hai gã côn đồ kia sắp chạy ra khỏi cổng trường, tôi lấy phi tiêu trong không gian ra ném đến, ngay lập tức đâm trúng bắp chân bọn chúng.

"Á.”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, chúng ngã xuống đất.

Tôi và Lâm Lung chạy ra khỏi cổng trường với tốc độ chạy nước rút, từng đợt từng đợt zombie như thuỷ triều đằng sau ập đến, trong phút chốc nhấn chìm hai gã đàn ông.

Khổng Ích Dương chờ đợi nãy giờ thấy tôi đến nhanh nhẹn mở cửa xe, tôi vội vàng túm Lâm Lung trèo lên.

Cửa xe "rầm" một tiếng đóng lại, xe RV như một mũi tên rời cung phóng nhanh như chớp.

Tôi xoa lên trái tim đang đập điên cuồng, thở ra một dài, lúc này mới cẩn thận quan sát người ngồi trong xe.
 
Sống Lại Ngày Tận Thế, Tôi Có Không Gian
Chương 4


4.

Ngoài tôi và Lâm Lung, trong xe còn ba nam một nữ.

Một trong số đó là bạn trai Khổng Ích Dương của tôi. Nữ là bạn cùng phòng của tôi, Đinh Tư Tư.

Hai người còn lại cũng là người quen cũ, lần lượt là lốp xe dự phòng số 1 của Đinh Tư Tư – Lưu Thần và Chu Cần.

Tôi nhìn lướt qua bên trong chiếc RV, nhận thấy đồ đạc trong xe vô cùng đầy đủ. Từ thực phẩm, thuốc men cho đến đồ dùng sinh hoạt, không thiếu thứ gì.

Cảm giác kỳ lạ trong lòng tôi càng lúc càng sâu sắc.

Tôi bình tĩnh hỏi:

“Ích Dương, xe này anh lấy đâu ra vậy?"

Khổng Ích Dương còn chưa nói gì, Lưu Thần đã liếc tôi một cái, vẻ mặt vênh váo:

“Xe là Tư Tư thuê, các cô là do cô ấy cứu đấy, còn không mau cảm ơn Tư Tư đi.”

Cảm ơn cô ta?

Rõ ràng tôi nghe thấy trong cuộc điện thoại vừa rồi, Đinh Tư Tư liên tục thúc giục Khổng Ích Dương bỏ rơi chúng tôi, muốn mau chóng rời đi.

Rất hiển nhiên, cô ta không hề muốn cứu tôi và Lâm Lung.

Tôi hỏi lại:

“Làm sao các người biết khu vực an toàn ở đâu?"

Lưu Thần hiển nhiên rất bất mãn với phản ứng của tôi. Trong nhận thức của anh ta, tôi phải bày ra dáng vẻ cảm động trời đất, thậm chí quỳ xuống cảm ơn Đinh Tư Tư mới đúng.

Anh ta nhíu mày, không để ý tới tôi nữa.

Khổng Ích Dương tiếp lời, nói:

“Anh họ của Tư Tư làm việc trong quân đội, những tin tức này là anh ấy tiết lộ cho Tư Tư."

Hắn nhìn đám zombie dữ tợn đáng sợ ngoài cửa sổ, vẻ mặt nghiêm trọng:

“Ban đầu anh không tin, ai ngờ thật sự có zombie xuất hiện.”

Đinh Tư Tư có một người anh họ làm trong quân đội?

Kiếp trước chưa từng nghe cô ta nói qua.

Huống chi tận thế đột nhiên ập đến, căn bản không ai đoán trước được.

Khổng Ích Dương chỉ chỉ vật dụng chất đầy trên xe:

“Mấy thứ này đều do Tư Tư sáng nay chuẩn bị.”

Chuẩn bị hàng hóa trước?

Vậy là cô ta xác định chắc chắn rằng tận thế sẽ đến.

Tôi "Ồ" một tiếng, hỏi tiếp:

“Vậy anh và Đinh Tư Tư sao lại đi chung với nhau?"

Khổng Ích Dương sửng sốt, sắc mặt có chút mất tự nhiên.

Đinh Tư Tư vụng trộm liếc mắt nhìn hắn, nói:

“Sáng nay tình cờ gặp được."

Tôi cẩn thận quan sát Khổng Ích Dương một lúc, phát hiện trên cổ tay hắn có hai vết cào hồng hồng.

Mà Đinh Tư Tư mặc quần áo thể thao, kéo khóa cao đến cổ nhưng vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy dưới cổ cô ta có mấy vệt đỏ.

Chuyện họ giấu giếm tôi thừa hiểu rõ trong lòng.

Kiếp trước, hai người họ đúng thật có tằng tịu với nhau, nhưng khi đó là nửa năm sau khi xảy ra tận thế.

Vào thời điểm ấy, tôi đã thành công lập ra một đội ngũ cho riêng mình trong căn cứ.

Đội ngũ này tuy rằng trên danh nghĩa do bạn trai Khổng Ích Dương của tôi làm đội trưởng nhưng trên thực tế, anh ta chỉ là một lá chắn mà tôi bày ra với người ngoài.

Đội viên nòng cốt của tiểu đội đều do tôi tuyển chọn, họ chỉ nghe mệnh lệnh của tôi.

Một lần tình cờ, tôi phát hiện ra rằng bạn cùng phòng của tôi - Đinh Tư Tư vẫn còn sống.

Cô ta làm gái ở khu đèn đỏ trong căn cứ.

Tôi nghĩ đến tình bạn trước đây, bảo cấp dưới thường xuyên đưa đến một ít đồ dùng cho cô ta.

Thế mà chẳng bao lâu sau, cô ta đã lăn giường với Khổng Ích Dương.

Tôi vẫn nhớ rõ khi bị tôi bắt quả tang, Đinh Tư Tư chậm rãi mặc quần áo lên, thản nhiên nói với tôi:

"Tri Vi, Ích Dương có nhu cầu s1nh lý cũng là bình thường. Cô chỉ lo đánh giết zombie, làm sao có thể thỏa mãn anh ấy được đây? Tôi chỉ muốn giúp cô thôi mà.”

Tôi hỏi Khổng Ích Dương nghĩ thế nào, hắn bình tĩnh trả lời:

“Anh không thể chỉ có một mình em."

Nghe thế, tôi lập tức tác thành cho đôi cẩu nam nữ này, nhanh chóng đưa hết thành viên nòng cốt rời khỏi tiểu đội.

Vài tháng sau, Khổng Ích Dương suy sụp quỳ xuống dưới chân tôi, cầu xin tôi chừa cho hắn một con đường sống.

Tôi chỉ mỉm cười, nói với hắn ta:

“Tôi chưa bao giờ cố tình nhắm vào anh. Trở nên như vậy là do anh quá rác rưởi."

Kiếp này, vì sao hai người họ lại đến với nhau sớm đến thế?

Nghĩ đến hành vi chủ động tích trữ vật tư của Đinh Tư Tư, đáy lòng tôi mơ hồ có một suy đoán.

Khả năng cao là Đinh Tư Tư cũng sống lại.

Tôi cười.

Nếu đúng như thế, Đinh Tư Tư kiếp trước chết vào thời điểm Khổng Ích Dương huy hoàng nhất, chắc chắn không biết sau này hắn ta nghèo túng chật vật ra sao. Vậy nên sống lại một đời, cô ta mới vội vàng tìm cách bám vào hắn.

Nếu như kiếp trước tôi không để họ vào mắt thì kiếp này, bọn họ đối với tôi mà nói càng chỉ như một con kiến hôi.

Nhưng mà tôi rất tò mò, không biết Đinh Tư Tư nhận ra mình ôm nhầm đùi vàng thì sẽ có biểu cảm gì đây.
 
Sống Lại Ngày Tận Thế, Tôi Có Không Gian
Chương 5


5.

Xe chạy suốt chặng đường không ngừng nghỉ, thỉnh thoảng còn nhìn thấy tình cảnh thê thảm khi người qua đường bị zombie cắn xé, tai nạn giao thông ven đường thường xuyên xảy ra.

Gần sáu giờ chiều, hoàng hôn buông xuống, sắc trời dần dần trở tối.

Trong tiếng gió vù vù mơ hồ vẫn nghe thấy tiếng zombie gào thét khiến cho người ta sởn cả tóc gáy.

Chúng tôi dừng chân tại một trạm xăng nhỏ ở ngoại ô.

Khổng Ích Dương nói:

“Buổi tối lái xe không an toàn, tối nay chúng ta nghỉ ở đây qua đêm nhé."

Không ai phản đối.

Đinh Tư Tư đề nghị:

“Phải có người canh đêm mới được."

Khổng Ích Dương suy nghĩ một lúc rồi bảo:

“Lưu Thần lái xe cả ngày nên phải để cậu ấy nghỉ ngơi. Thế này đi, đêm nay anh sẽ trực đêm, sáng mai Chu Cần phụ trách lái xe được không?

Chu Cần gật đầu:

“Không thành vấn đề."

Ngồi trên xe mệt nhọc cả ngày nên sau khi ăn tối đơn giản, ai nấy đều chìm vào giấc ngủ sâu.

Đến nửa đêm, gió vẫn rít nhưng tiếng gào thét của zombie bỗng nhiên im bặt, cả trạm xăng yên tĩnh lạ thường.

Tôi tỉnh giấc, trong lòng nảy sinh một loại cảm giác bất an khó tả.

Tôi lặng lẽ mở cửa sổ, một cơn gió mạnh thổi qua cuốn theo mùi hôi thối nồng nặc.

Trái tim tôi căng thẳng.

Gió mạnh như thế mà vẫn không thổi hết mùi hôi thối, chắc chắn không chỉ có một hai con zombie.

Là bầy đàn zombie đang tràn đến!

Tôi đứng bật dậy, lay tỉnh những người nằm cạnh:

“Mau dậy đi! Đàn zombie đến rồi!”

Khổng Ích Dương nhìn thấy động tác của tôi, nhíu mày:

“Tri Vi, có phải em gặp ác mộng không? Bên ngoài rất yên tĩnh, không có con zombie nào.

Đinh Tư Tư dụi dụi mắt, vẻ mặt khó chịu khi bị tôi đánh thức:

“Cô làm gì vậy hả? Mọi người còn phải ngủ."

Nhìn thấy nữ thần tủi thân, Lưu Thần khó chịu nhìn tôi:

“Này, cô bớt gây phiền phức đi được không hả?”

Tôi kéo cửa sổ ra, lạnh lùng nói:

“Ngửi mùi bên ngoài đi! Ngay cả gió lớn như vậy mà vẫn không thổi hết được mùi hôi thối, chứng tỏ phía sau ít nhất phải có hàng trăm hàng ngàn zombie đang đi tới đây!"

Đám người vừa nghe, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Sau đó thò đầu ra ngửi, quả nhiên là thế.

"Đi mau!"

Khổng Ích Dương phản ứng đầu tiên, Chu Cần leo lên ghế lái lập tức khởi động xe.

Tiếng xe khởi động “ầm ầm” trong đêm đặc biệt chói tai, gần như cùng lúc, cách đó không xa vọng đến tiếng gào thét đói khát của zombie.

"Gru ——"

"Gru gru ——"

Âm thanh kia đinh tai nhức óc, rúng động tưởng như rung chuyển đất trời, hết lần này đến lần khác k1ch thích thần kinh vốn đã căng thẳng của mọi người.

“Đi nhanh lên! Đi mau!"

Đinh Tư Tư mặt mũi trắng bệch, vội vã thúc giục.

Mãi đến nửa tiếng sau khi xe đã chạy thoát, cả đám mới tỉnh táo lại khỏi nỗi sợ hãi khủng khiếp kia.

Lâm Lung vỗ vỗ ngực:

“Thật đáng sợ, chậm một chút là chúng ta thành bữa khuya cho lũ zombie rồi.”

Chu Cần run rẩy một cái, nói:

“Cũng may bạn học Kiều Tri Vi phản ứng nhanh, nếu không chúng ta chết thế nào còn không biết."

Khổng Ích Dương cười nói với tôi:

“Tri Vi, may mà có em."

Lưu Thần trước giờ vẫn luôn không vừa mắt tôi, lúc này cũng đồng ý gật đầu, thật lòng nói một câu cảm ơn.

Đinh Tư Tư bị lạnh nhạt thì sắc mặt sa sầm, xoay người nằm xuống, trùm chăn lên:

“Ồn chết mất, mau ngủ đi."

Mấy người trong xe quay sang nhìn cô ả một cái, sau đó nhất trí giữ yên lặng.

Hôm sau, tình cảnh bên ngoài trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều, số lượng zombie gần như tăng gấp đôi.

May mắn là trên đường đi chúng tôi gặp được đoàn quân đang chuẩn bị đến căn cứ. Nếu như đi theo quân đội thì có thể yên tâm rồi.

Nhưng rồi một chuyện không may xảy ra, hơn bốn giờ chiều, đoàn xe bị mắc kẹt trên cầu, phía trước là một hàng xe cộ nối đuôi nhau, trải dài hơn trăm mét.

"Đù má!"

Lưu Thần buột miệng chửi thề:

“Thế này thì đợi bao lâu mới đi được đây!”

Không chỉ có anh ta mà những người khác trong xe cũng bắt đầu nóng vội.

Lâm Lung tìm hiểu xong thì báo lại tình hình:

“Phía trước không những có zombie mà còn xảy ra tai nạn xe cộ chắn đường nữa. Quân đội phải xử lý đám zombie đó, dàn xếp hàng xe kia xong mới có thể đi được.”

Đi thành đoàn rất dễ thu hút zombie, nếu chẳng may bị chúng bao vây thì chỉ còn đường chết.

Vậy nên quân đội tiêu diệt zombie không dám sử dụng hỏa lực, sợ tiếng động và khói lửa sẽ dẫn chúng đến đông hơn, chỉ đành lựa chọn chém giết bằng vũ khí lạnh.

Cứ như thế, tốc độ xử lý đương nhiên chậm chạp.

Lúc này, bỗng nhiên có tiếng còi inh ỏi vang lên ở cuối đoàn.

"Bíp——"

Gần như cùng lúc, bắt đầu có vô số chiếc xe cùng nhau bấm còi náo động.

Âm thanh "bíp——" "bíp——" vang vọng cả cây cầu.

Các tài xế trên xe giận dữ:

"Ai mà ngu thế hả? Bây giờ bấm còi không sợ gọi zombie đến sao?”

"Bà mẹ tụi mày, đừng có bấm còi nữa!"

Trong lòng tôi trở nên căng thẳng.

Tiếng còi hiển nhiên sẽ dẫn zombie tới, trừ phi là trường hợp khẩn cấp đặc biệt, bằng không sẽ không ai chọn làm thế cả.

Một chiếc xe bấm còi có thể giải thích là bấm nhầm, hoặc trong xe xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Thế nhưng cả đoàn xe đồng loạt bấm còi, vậy là sao đây?

Chắc chắn có chuyện xảy ra phía sau rồi!
 
Sống Lại Ngày Tận Thế, Tôi Có Không Gian
Chương 6


6.

Tôi chạy xuống xe, nương theo tiếng nói chuyện nhìn ra cuối đoàn xe, thấy một người đang trèo lên nóc xe hoảng sợ gào thét.

Trong tiếng gió, giọng điệu yếu ớt run rẩy vọng đến:

“Zombie… làn sóng zombie ập đến rồi.”

Làn sóng zombie đang tràn đến!

Nhưng con đường phía trước còn chưa xử lý xong, đoàn xe căn bản không rời đi được!

Tôi nhanh chóng leo lên nóc một chiếc xe hơi gần đó, nhìn ra đằng sau.

Làn sóng zombie dài dằng dặc, nhìn mãi không thấy điểm cuối.

Chúng chỉ còn cách đoàn xe vài trăm mét!

Quân đội nhanh chóng sắp xếp hỏa lực đến trợ giúp, tiếng bắn phá không ngừng "bùm bùm——" vang lên.

Bây giờ đã bị bao vây hai đầu, không cần sợ thu hút zombie nữa.

Nhưng cái khó là chúng tôi vẫn đang ở trên cầu.

Quân đội không dám dùng thuốc nổ có lực công kích mạnh để oanh tạc. Chẳng may làm nổ cầu thì tất cả đều sẽ chết.

Vốn dĩ súng máy đã không nhiều, sức bắn phá cũng kém.

Sau khi công kích bằng hoả lực, chẳng những zombie không bớt đi mà còn càng lúc càng ồ ạt.

Tiếng động lớn và mùi máu thịt hấp dẫn zombie cuồn cuộn tràn lên cầu.

Mà phía trước đoàn xe, tuy rằng không nhiều zombie nhưng toàn bộ con đường đều bị xe cộ chắn ngang. Quả thật là kín kẽ đến mức nước chảy không lọt, đoàn xe không thể nào qua được.

Đoàn chúng tôi bị vây ở giữa, tiến thoái lưỡng nan.

Lâm Lung đã sợ đến mặt mũi trắng bệch:

“Tri Vi, chúng mình... chúng mình làm sao bây giờ?"

Tôi nhớ đến chiếc trực thăng trong không gian của mình, có thể giúp tôi và Lâm Lung chạy thoát.

Thế nhưng còn những người bị mắc kẹt trên cầu thì sao?

Họ chắc chắn sẽ chết.

Nhìn thấy làn sóng zombie càng ngày càng gần, trong đầu tôi nhanh chóng suy nghĩ cách giải quyết.

Có rồi!

Tôi nảy ra một ý tưởng.

Tôi chạy về phía quân đội, vừa chạy vừa hét:

“Dùng xe chặn làn sóng zombie lại! Sau đó nổ tung lan can trên cầu!"

Nghe thấy tôi nói, một người sĩ quan lập tức phản ứng lại:

“Ý hay!”

Giọng nói hơi quen thuộc, tôi ngẩng đầu lên.

Là Tiêu Sách!

Anh là cháu ruột của Tiêu Vạn Thành – người nắm quyền căn cứ Tây Bắc, sau này cũng sẽ trở thành người cầm quyền.

Anh hiểu những gì tôi nói, nhanh chóng chỉ huy một nhóm binh sĩ tiến hành kế hoạch.

Hơn mười quân nhân lần lượt trưng dụng hàng chục chiếc xe, đồng loạt lái xe đến chặn kín đường.

Xe xếp thành từng hàng ngăn chặn, phòng ngừa zombie đột phá vòng vây.

Trong khi đó, nhóm binh lính khác nhanh chóng lấy thuốc nổ ra.

"Bùm——" một tiếng, lan can cầu nổ tung.

Ngay khoảnh khắc đó, làn sóng zombie cũng vừa vặn ập đến.

Zombie không ngừng nhào qua, sau đó giống như tôi dự đoán, từng nhóm từng nhóm rơi xuống theo lan can cầu.

Nhìn thấy cảnh này, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Được cứu rồi!

Đợt tấn công này kéo dài hơn nửa tiếng, mãi đến khi mấy con zombie lẻ tẻ cuối cùng bị quân đội tiêu diệt mới xem như hoàn toàn thắng lợi.

Những người sống sót reo hò trong nước mắt.

Có người quỳ trên đất dập đầu, người ôm nhau khóc rống.

Chờ tới lúc tôi trở về, phát hiện ánh mắt của mọi người trong xe nhìn mình cực kì nóng bỏng.

À, trừ Đinh Tư Tư.

Lâm Lung vui sướng đến mức nhảy cẫng, ôm chầm lấy tôi:

“Tri Vi, cậu quá giỏi luôn! Cậu cứu mạng chúng mình, còn cứu sống rất rất nhiều người nữa!”

Ánh mắt Chu Cần lấp lánh hỏi tôi:

“Bạn học Kiều Tri Vi, làm sao cậu nghĩ ra được cách đó?"

Tôi trầm ngâm một lúc rồi nói:

“Trước đây mình thích xem phim tận thế, bình thường hay xem nên đột nhiên nghĩ ra.”

Lưu Thần tiến lại gần, vỗ đầu một cái:

“Tôi cũng thích xem mà sao không nghĩ ra nhỉ?"

Lâm Lung đẩy Lưu Thần, cười nói:

“Tại cậu không thông minh bằng đó!"

Thật ra cách ấy không khó nghĩ, không có tôi thì Tiêu Sách vẫn sẽ tìm ra. Nếu không kiếp trước anh đã không thể sống sót quay về căn cứ.

Tôi chỉ nghĩ ra sớm hơn chút thôi.

Đinh Tư Tư lên xe ngồi trước, vẻ mặt mất hứng. Cô ả nhẫn nhịn mãi, cuối cùng vẫn không chịu được, phụng phịu khoanh tay nói:

“Có im lặng được không vậy? Lèm bèm đau hết cả đầu.”

Thấy cô ả phàn nàn, bầu không khí vui vẻ bỗng chốc tan biến.

Lưu Thần lo lắng hỏi:

“Tư Tư, em sao thế? Không thoải mái ở đâu?”

Đinh Tư Tư cực kì tức tối, rất muốn trút giận nhưng không thể nói ra.

Tâm tư của nữ sinh thật ra rất dễ đoán, chẳng qua cô ả ghen tị thôi.

Lâm Lung cười lạnh:

“Chỗ nào không thoải mái chứ? Có mà trong lòng khó chịu, chịu không nổi người ta hơn mình.”

Đinh Tư Tư tức giận:

“Cô nên nhớ giờ cô đang ở trên xe của ai! Cô ăn của tôi dùng của tôi, sao cô dám móc mỉa tôi hả?”

Vẻ mặt Khổng Ích Dương cứng đờ, đứng lên nói:

“Tri Vi và Lâm Lung là anh đưa lên xe. Nếu em không thoải mái thì cứ mắng anh đi, đừng trách hai em ấy.”

Đinh Tư Tư hoảng hốt, vội vàng giải thích:

“Ích Dương! Em không hề có ý trách anh!"

Tôi cười.

"Ích Dương? Gọi thân thiết quá ha. Sao không kể luôn cho mọi người nghe xem đêm trước tận thế hai người đã làm gì?"
 
Sống Lại Ngày Tận Thế, Tôi Có Không Gian
Chương 7


7.

Khuôn mặt Đinh Tư Tư lập tức trắng bệch.

Rất hiển nhiên, bị vạch trần chuyện xấu trước mặt hai lốp dự phòng khiến cô ta rơi vào thế khó xử.

Tuy nhiên, cô ả nhanh chóng chọn lựa.

Đinh Tư Tư cắn môi, mắt ửng đỏ:

“Hoá ra cậu biết rồi sao. Đúng thế, đêm đó mình đã trao thân cho Ích Dương rồi.”

Trên mặt Khổng Ích Dương thoáng bối rối, theo bản năng không dám nhìn tôi.

Đinh Tư Tư rũ mắt, che giấu sự hả hê trong mắt, âm thầm chờ đợi phản ứng của tôi.

"Ồ."

Tôi thản nhiên nhìn về phía Khổng Ích Dương, dứt khoát nói:

“Vậy thì anh bị đá.”

Tôi vừa dứt lời, Khổng Ích Dương và Đinh Tư Tư đều ngây ra, vẻ mặt không thể tin nổi.

Đinh Tư Tư lắp bắp:

“Cô... cô..."

Rõ ràng cô ta đã chuẩn bị sẵn sàng để diễn trò rồi, thế mà tôi không cho cô ả cơ hội nào cả. Đinh Tư Tư cứ như đang đấm vào bông, khó chịu không thể tả nổi.

Khổng Ích Dương áy náy:

“Xin lỗi, Tri Vi, khi đó anh chỉ là......."

Tôi vội vàng xua tay ngắt lời hắn:

“Ngoại tình chính là ngoại tình, không cần tìm lý do bao biện."

"Lâm Lung, chúng ta đi thôi."

Tôi gọi Lâm Lung đã tức giận đến sa sầm mặt, nhanh chóng xuống xe.

"Tri Vi chờ mình với!"

Lâm Lung chạy theo tôi, quay đầu về sau mắng:

“Đúng là mèo mả gà đồng!"

Phía sau, sắc mặt Đinh Tư Tư và Khổng Ích Dương xám xịt.

Lưu Thần và Chu Cần thì giống như ăn phải phân, vừa khiếp sợ vừa ghê tởm.

Tôi đi thẳng đến xe của Tiêu Sách.

Trên đường đi, Lâm Lung an ủi tôi:

“Cậu đừng buồn, đôi gian phu dâm phụ lăng loàn đó tốt nhất là đừng tách ra đi hại người khác. Đi3m với chó gắn bó keo sơn, bên nhau đời đời kiếp kiếp nhá.”

Chọc cho tôi cười ha ha.

Cô bạn ngốc này sợ tôi buồn, ánh mắt nhìn tôi càng thêm đau lòng xót xa.

Đến trước cửa xe của Tiêu Sách, binh lính cầm súng nhìn thấy tôi, cười:

“Là cô hả, có chuyện gì không?”

Tôi nói:

“Tôi có cách để mau chóng dọn sạch hàng xe phía trước, hãy đưa tôi đến gặp đội trưởng của anh.”

Người lính gác cửa nghe thế thì rõ ràng rất ngạc nhiên, cẩn thận kiểm tra trên người chúng tôi một lượt, cảm thấy không có vấn đề gì mới nhanh nhẹn dắt chúng tôi đến gặp Tiêu Sách.

Sau khi nhìn thấy tôi, vẻ mặt Tiêu Sách trở nên nghiêm túc, anh đứng dậy đưa tay phải về phía tôi:

“Vẫn chưa cám ơn cô đã cứu mọi người."

Tôi mỉm cười, bắt tay anh:

“Mong rằng tôi có thể giúp đỡ nhiều hơn."

Nói xong, tôi chỉ ngón tay về phía cốc nước trên bàn.

Nó bỗng nhiên biến mất chỉ trong chớp mắt.

Tiêu Sách ngẩn ra.

Tôi lặp lại động tác, ly nước ngay lập tức xuất hiện trên bàn.

Tôi mỉm cười:

“Như anh thấy đấy, tôi có khả năng di động không gian."

Hô hấp của Tiêu Sách trở nên dồn dập, trong ánh mắt nhìn tôi tràn đầy vẻ khó tin.

Tôi lựa chọn thẳng thắn với Tiêu Sách là bởi vì kiếp trước chúng tôi đã từng tiếp xúc, tôi hiểu rõ cách làm người của anh.

Tiêu Sách có khí chất và năng lực của người lãnh đạo, nhưng càng đáng quý hơn là phẩm chất kiên nghị, xử sự công bằng. Anh là một người lãnh đạo chân chính có thể mang lại phúc lợi cho nhân dân.

...

Lính gác dàn hàng quanh rèm vải, ngăn cản tầm nhìn của những xe phía sau.

Tôi bỏ từng chiếc xe vào trong không gian, sau đó lấy chúng ra ném xuống dưới cầu. Cứ thế, chỉ mất vài phút mặt đường đã trở nên thoáng đãng.

Lần thứ hai chứng kiến năng lực của tôi, ánh mắt Tiêu Sách nhìn tôi càng thêm nóng bỏng.

Tôi nhìn anh cười:

“Sau này nếu có chuyện gì cần tôi hỗ trợ thì anh cứ nói."

Tiêu Sách bình tĩnh nhìn tôi:

“Ừ."

Anh thật sự không khách sáo với tôi, lập tức nhờ tôi giúp đỡ di chuyển thiết bị y tế.

Quân đội chia làm hai ngả, một nửa theo kế hoạch ban đầu trở về căn cứ an toàn, nửa khác đến bệnh viện thành phố A tìm kiếm thiết bị y tế.

Mà bệnh viện thành phố A chính là chỗ tôi chết ở kiếp trước!

Tôi dặn dò binh lính nhất định phải chăm sóc tốt cho Lâm Lung, sau đó theo bộ đội di chuyển đến thành phố A.

Hành trình lần này rất thuận lợi, zombie sơ cấp không khó đối phó. Chúng tôi nhanh chóng tìm được thiết bị, hơn nữa nhờ có không gian của tôi nên những thiết bị quý giá khó vận chuyển kia đều có thể dễ dàng mang đi.

Quân binh phấn khích, đôi mắt sáng rỡ, họ nhìn tôi cứ như đang nhìn bảo tàng kho báu vậy.

Sau khi vận chuyển các thiết bị y tế cần thiết cho việc nghiên cứu trở về căn cứ, từ cán bộ cấp cao cho đến nghiên cứu viên tuyến đầu, ai nấy đều hết sức mừng rỡ.

Người phụ trách "Nhóm nghiên cứu virus zombie" tuyên bố rằng chỉ cần có máy móc, trong vòng năm năm sẽ có hy vọng điều chế ra vacxin kháng thể.

Căn cứ bố trí cho tôi một biệt thự tại vị trí đắc địa, điều động binh lính đến bảo vệ tôi.

Nội bộ căn cứ tạm thời còn chưa ổn định. Chuyện tôi có không gian được bảo mật, phía trên ra lệnh cho những ai đã biết phải tuyệt đối giữ kín.

Lâm Lung vào ở cùng với tôi trong biệt thự.

Về phần Đinh Tư Tư và Khổng Ích Dương, tôi tạm thời không rảnh quan tâm đến họ.

Trong khoảng thời gian này, tôi và Tiêu Sách bận rộn thu thập thiết bị và vật tư.

Chẳng mấy chốc đã qua một tháng,

đến khi tôi trở về căn cứ thì nghe được một tin tức cực kì thú vị.
 
Sống Lại Ngày Tận Thế, Tôi Có Không Gian
Chương 8


8.

Một người phụ nữ tuyên bố rằng cô ả được Chúa chỉ dẫn, có thể thấy trước tương lai.

Cô ả nói ba ngày sau sẽ có làn sóng zombie tấn công, nhiệt độ có thể tăng vọt lên 45 độ sau cơn bão lớn. Cô ả còn dự đoán đội ngũ đi tìm vật tư ở thành phố B sẽ đụng phải làn sóng zombie.

......

Những gì cô ả tiên tri ra đều biến thành sự thật.

Người sống trong tận thế vốn luôn sợ hãi bất an, sau khi nghe nói về sự tích này thì bắt đầu tôn sùng cô ta, xem cô ta như thánh sống vậy.

Thậm chí ngay cả người đứng đầu căn cứ là Tiêu Vạn Thành cũng ra mặt tiếp đón cô ta.

Người phụ nữ đó chính là Đinh Tư Tư.

Tôi và Tiêu Sách mệt mỏi trở về, vừa tới phòng làm việc của Tiêu Vạn Thành đã nhìn thấy Đinh Tư Tư đang ngồi trên ghế sô pha.

Trong khoảnh khắc bắt gặp tôi, vẻ mặt Đinh Tư Tư hiện rõ sự khó tin.

Nhưng cô ta phản ứng rất nhanh, bình tĩnh nhìn tôi cười:

“Tri Vi, đã lâu không gặp, người bên cạnh cậu là...?"

Tiêu Vạn Thành đáp lời:

“À. Giới thiệu một chút, đây là cháu trai của tôi, Tiêu Sách."

Đồng tử Đinh Tư Tư hơi co rụt lại.

Khi đến căn cứ, cô ta hiển nhiên từng nghe kể về tiếng tăm của Tiêu Sách.

Trong mắt cô ả hiển hiện sự ghen tị, dường như đã hiểu lầm quan hệ giữa tôi và Tiêu Sách.

Cô ta cười nhạo nói:

“Tri Vi vẫn khiến người ta yêu thích như thế nha, nhanh như vậy đã tìm được nơi gửi gắm rồi.”

Tôi còn chưa kịp đáp trả, trong mắt Tiêu Sách đã loé lên sự tàn nhẫn, tức giận quát:

“Cô muốn chết à!"

Đinh Tư Tư giật nảy mình.

Sắc mặt Tiêu Vạn Thành cũng thay đổi nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại, ông phân phó vệ binh:

“Đưa Đinh tiểu thư ra ngoài đi."

Đinh Tư Tư hoàn toàn mơ hồ, không hiểu vì sao ban nãy Tiêu Vạn Thành vẫn còn rất nể mặt cô ả bây giờ đột nhiên thay đổi sắc mặt.

Sau khi bị ném ra khỏi văn phòng, cô ả đứng bên ngoài hét lên:

“Này, tôi có thể thấy trước tương lai! Các người đuổi tôi đi thì sẽ phải hối hận!”

Tiêu Sách nhìn về phía Tiêu Vạn Thành, đợi chờ ý kiến của ông.

Tiêu Vạn Thành cười nhạo một tiếng, lắc đầu:

“Tiên tri gì chứ, cô ta ngẫu nhiên nói trúng mấy chuyện thôi. Chỉ là trùng hợp.”

Việc tiên tri của Đinh Tư Tư chẳng qua chỉ là ký ức kiếp trước của cô ta.

Trí nhớ đương nhiên sẽ có sai sót. Thế giới xoay chuyển, bất kể là gì đều sẽ phát sinh thay đổi. Đặc ân trọng sinh này không lớn lao như cô ta tưởng tượng đâu.

Một tiếng sau, tôi và Tiêu Sách mới báo cáo xong hành trình lần này.

Không nghĩ đến, Đinh Tư Tư thế mà vẫn luôn chờ tôi.

Thấy tôi đi ra, cô ta chạy đến trước mặt tôi hỏi:

“Cô và Tiêu Sách có quan hệ gì?"

Tôi nhướng mày:

“Liên quan gì đến cô?”

Vẻ mặt Đinh Tư Tư phức tạp, cắn răng nói:

“Có thể nhờ cô giới thiệu tôi với Tiêu Sách không? Tôi có khả năng tiên tri, giữ tôi lại sẽ hữu ích! Yêu cầu của tôi rất đơn giản, chỉ cần cho tôi chỗ ở và vật tư hàng ngày là được!"

Tôi xoay người rời đi:

“Không rảnh."

Đinh Tư Tư gắt gao nhìn chằm chằm tôi, nghiến răng nghiến lợi:

“Tôi sẽ khiến cô phải hối hận."

Tôi cười nhạo:

“Tôi chờ đây.”

Ngày hôm sau, Đinh Tư Tư đưa ra lời tiên tri cho tín đồ của cô ta, nói rằng người phụ nữ bên cạnh Tiêu Sách sẽ mang đến tai họa cho anh.

Tiêu Sách trong căn cứ rất có uy danh, vậy nên rất nhiều người quan tâm đến chuyện của anh.

Thế nhưng lời tiên tri này còn chưa kịp lan truyền ra ngoài thì một người đàn ông sải bước tiến vào căn phòng mà Đinh Tư Tư đang tạm thời tá túc.

Người ấy hung thần ác sát, một tay túm lấy cổ áo cô ta, "bốp bốp" tát cô ta hai cái.

Khóe miệng Đinh Tư Tư chảy máu, lập tức hoảng sợ, kinh hãi hỏi:

“Anh... Anh làm gì vậy?”

Người đàn ông kéo cô ta ra ngoài, hốc mắt đỏ ửng nói với đám người đang hóng chuyện:

“Ba ngày trước, tôi cho cô ta một túi vật tư, xin cô ta tiên tri cho chúng tôi. Cô ả nói thành phố C không có làn sóng zombie quy mô lớn nào, khiến cho tôi và mười mấy người anh em quyết định đến đó tìm vật tư! Kết quả vừa đến đã bị đánh úp, ngoại trừ tôi liều mạng chạy thoát, tất cả mọi người trong đội đều chết thảm.”

Nói xong, hắn lại tát Đinh Tư Tư hai cái.

"Con khốn này chỉ lừa gạt để kiếm tiền thôi! Hôm nay tôi phải giết cô ta để trả thù cho anh em mình!”

Nói xong, hắn rút dao ra.

Trong mắt Đinh Tư Tư tràn đầy hoảng sợ:

“Không... Không...."

"Bỏ dao xuống!"

Đội hộ vệ tuần tra kịp thời chạy đến cản người đàn ông lại.

Sau khi biết được đầu đuôi câu chuyện, họ bày tỏ rất đồng cảm với hắn ta, không truy cứu trách nhiệm hành hung của hắn. Đối với Đinh Tư Tư coi thường mạng người, giả thần côn lừa gạt thì vẻ mặt khinh bỉ, thay nhau phỉ nhổ.

Chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp căn cứ, nữ thần mà họ tôn thờ vậy mà lại là kẻ lừa gạt ư?

Ban đầu có người vẫn cố chấp tin tưởng Đinh Tư Tư, thế nhưng dần dần, cô ta càng đoán càng sai, bất kể chuyện gì cũng trật lất.

Mọi người bị lừa gạt lập tức nổi giận, lôi cô ta ra đường đấm đá. Nếu không phải do căn cứ kỷ luật nghiêm minh, không cho phép gây sự thì cô ta đã sớm bị đánh chết rồi.
 
Sống Lại Ngày Tận Thế, Tôi Có Không Gian
Chương 9


9.

Ba ngày sau, Đinh Tư Tư đứng bên ngoài biệt thự cầu xin tôi, bảo rằng có chuyện quan trọng muốn nói cho tôi biết.

Khi binh lính đến báo cáo, tôi đang ăn lẩu cà chua với Lâm Lung.

Tâm trạng của tôi không tệ lắm, suy nghĩ một lúc rồi đồng ý cho cô ta vào.

Đến lúc nhìn thấy Đinh Tư Tư, tôi gần như không thể nhận ra cô gái trước mắt mình.

Cô ta bị đánh bầm dập, cả người chi chít vết thương, đâu còn dáng vẻ của hoa khôi trường trước đây nữa.

Từ lúc vào cửa đến giờ, cô ta khiếp sợ đánh giá biệt thự thoải mái xa hoa, trong mắt tràn đầy sự tham lam.

Ánh mắt của cô ả lại nhìn xuống nồi lẩu của tôi và Lâm Lung, không kìm nén được li3m li3m môi:

Tôi hỏi:

“Cô tìm tôi có việc gì?"

Đinh Tư Tư ra vẻ thần bí nói:

“Tôi biết một bí mật có tác dụng lớn với căn cứ có thể nói cho cô biết, nhưng cô phải đồng ý cho tôi chỗ ở và vật tư.”

Tôi liếc nhìn cô ta:

“Phải xem bí mật cô nói đáng giá bao nhiêu đã. Cô yên tâm, con người tôi trước giờ rất công bằng, chỉ cần tin tức cô đưa có giá trị thì tôi sẽ không bạc đãi cô.

Đinh Tư Tư nhìn chằm chằm vào mắt tôi, dường như muốn phán đoán mức độ chân thật trong lời nói của tôi.

Một lúc sau, cô ta mới nói:

“Ít nhất là nửa năm sau Khổng Ích Dương sẽ thức tỉnh một không gian, có thể đem bất cứ thứ gì bỏ vào trong đó.”

Tôi và Lâm Lung liếc nhau một cái, lặng yên không đáp.

Đinh Tư Tư tưởng rằng chúng tôi không tin, vội vàng nói tiếp:

“Tôi nói thật đấy.”

Tôi hỏi:

“Làm sao cô biết?”

“Tôi đã nói tôi có khả năng tiên tri mà, đây là điều tôi tiên tri ra được. Khổng Ích Dương sẽ trở thành đội trưởng của tiểu đội số 1 trong căn cứ. Tiểu đội của hắn có vô số vật tư, tôi tận mắt nhìn thấy kho hàng trống rỗng được lấp đầy, đây không phải là không gian vận chuyển thì là cái gì?"

Đinh Tư Tư cẩn thận miêu tả, tiếc thay từ đầu cô ta đã nhầm đối tượng rồi.

Tôi cười, đưa tay chỉ về phía chiếc ghế bên cạnh:

“Không gian cô nói là cái này đúng không?"

Tôi vừa dứt lời, chiếc ghế ngay lập tức biến mất.

Đinh Tư Tư ngồi bệt xuống đất, vẻ mặt không thể tin nổi:

“Cô cũng có không gian?"

Tôi đi đến bên cạnh cô ta, cười nói:

“Người có không gian, vốn dĩ luôn là tôi.”

Đinh Tư Tư hoảng sợ nhìn chằm chằm tôi, giống như gặp quỷ, lẩm bẩm nói:

“Sao lại như vậy... Sao lại thế được? Không gian là của cô ư? Không phải của Khổng Ích Dương sao?”

Tôi đáp:

“Đúng thế."

Một lúc lâu sau, cô ta vừa khóc vừa cười như điên, hung hăng túm tóc mình chạy ra khỏi biệt thự.

Lâm Lung thấy thế ngây người:

“Cô ta điên rồi hả?"

Sau đó vội vàng nhắc nhở tôi:

“Tri Vi, tên cặn bã Khổng Ích Dương này đã chạy tới biệt thự nhiều lần, nói muốn quay lại với cậu. Mình gọi người đánh hắn chạy mất dép rồi, cậu đừng để hắn lừa gạt nhá! Mình nghe nói sau khi hắn vào căn cứ vẫn luôn ăn bám Đinh Tư Tư! Loại đàn ông vừa ngoại tình vừa ăn bám này là ghê tởm nhất!”

Tôi dỗ dành cô ấy:

“Mình giống người ngu xuẩn như vậy hả?"

Lâm Lung hài lòng gật đầu, sau đó bật chế độ bà tám:

“Vậy cậu và Tiêu Sách tiến triển đến đâu rồi?"

Tôi vội vàng đặt bát xuống đất rồi nói:

“Mình và anh ấy chỉ hợp tác làm việc thôi.”

Sau đó đứng dậy nói:

“Mình còn có việc, đi trước hen."

"Ai? Sao mới đó đã phải đi rồi?"

Lâm Lung gọi với theo:

“Tri Vi, mình thấy Tiêu Sách có ý với cậu đó, cậu cho ảnh một cơ hội đi!”

Gần đây tôi rất bận rộn với hình ảnh không gian.

Hình ảnh không gian giống như tên, là hiển thị hình ảnh trong không gian của tôi cho tất cả mọi người trong căn cứ bằng cách chiếu lên màn hình.

Kiếp trước, kỹ thuật này về sau mới được nghiên cứu.

Kiếp này, tôi trực tiếp nhờ Tiêu Sách giúp tôi tìm các nhà nghiên cứu có chuyên môn, đưa kết quả nghiên cứu cho họ nhờ họ nghiên cứu sâu hơn.

Điều này khiến cho kỹ thuật đó đột phá trong thời gian ngắn.

Ba ngày sau, chuyện tôi có không gian chính thức được công bố.

Vật tư trong không gian cũng được trình chiếu qua màn hình cho tất cả những người sống sót theo dõi.

Toàn bộ căn cứ sôi trào.

Trong tận thế, thiếu ăn thiếu mặc chỉ là chuyện nhỏ, không có ý chí chiến đấu và sinh tồn mới là chuyện nghiêm trọng.

Trong những ngày khó khăn nhất của nhân loại, không gian chắc chắn sẽ tiếp thêm hy vọng cho tất cả mọi người.

Có không gian, tốc độ xây dựng cơ sở hạ tầng chắc chắn sẽ được đẩy nhanh.

Không gian không tồn tại khái niệm thời gian. Bất kể là loại thực phẩm dễ hỏng, ngắn hạn nào cũng có thể được bảo quản tối đa, hoàn toàn ngăn chặn sự lãng phí tài nguyên.

Giá trị truyền cảm hứng và nâng cao tinh thần của không gian sẽ sớm vượt xa vai trò tích trữ của nó.

Nó sẽ trở thành một biểu tượng của thời đại.
 
Sống Lại Ngày Tận Thế, Tôi Có Không Gian
Chương 10


10.

Một ngày nọ, tôi đi đến khu vực an toàn như mọi ngày thì Đinh Tư Tư đột nhiên từ góc đường lao ra.

Binh lính nhanh chóng bắt giữ cô ả, lấy súng nhắm vào cô ta.

Tôi xua tay ra hiệu cho họ buông cô ta ra.

Tôi từng cho người điều tra tình trạng của Khổng Ích Dương và Đinh Tư Tư.

Khổng Ích Dương năm lần bảy lượt tìm gặp tôi, đến lần nào bị đánh đuổi lần ấy, dần dần hắn biết sợ, không dám đến nữa.

Vì mưu sinh, hắn không thể không gia nhập một tiểu đội hạng ba. Thế nhưng bản tính hắn yếu đuối, không phải người nắm quyền mà chỉ là hạng tép riu nên sống rất kham khổ, có thể ăn no đã rất tốt rồi.

Mà Đinh Tư Tư giống như kiếp trước, trở thành gái đi3m trong khu đèn đỏ.

Tôi thản nhiên hỏi:

“Tìm tôi có việc gì không?

Vẻ mặt Đinh Tư Tư điên cuồng, hung hăng nhìn chằm chằm tôi một lúc lâu rồi mới nói:

“Kiều Tri Vi, sao cô lại công bố bí mật không gian hả? Cô có biết đây là vật thần kỳ bao người muốn có mà không được hay không!"

Cô ta lẩm bẩm:

“Nếu đưa nó cho tôi, nếu nó là của tôi… Tôi muốn tất cả mọi người đều phải dưới chân tôi..."

Tôi cười nhạo:

“Vậy à? Nếu cho cô thì chỉ sợ chưa được mấy ngày cô đã tèo rồi. Với năng lực của cô, có thể bảo vệ được không gian này sao?"

Đinh Tư Tư đột nhiên cứng đờ.

Phải, ngay cả khi đưa nó cho cô ta thì sao chứ.

Đinh Tư Tư sửng sốt sững người, cười thảm một tiếng rồi bắt đầu phát điên.

Cô ta nói:

“Kiều Tri Vi, cô biết không? Tôi đã sống lại, tôi được ông trời ưu ái! Dựa vào cái gì cô có thể sống tốt như vậy mà tôi sống lại còn không bằng kiếp trước? Chắc chắn là có chỗ nào sai lầm..."

Người lính áp giải cô ta khinh thường liếc một cái, hiển nhiên cho rằng cô ta mắc bệnh thần kinh.

Tôi thản nhiên nhìn Đinh Tư Tư, chờ cô ta bình tĩnh trở lại.

Tôi nói:

“Sống trên đời này, chúng ta phải làm hết sức mình để vượt qua hoàn cảnh, sống vì bản thân. Ông trời cho cô cơ hội sống lần thứ hai, nếu đã sống lại mà vẫn đi vào vết xe đổ trước đó thì chuyện sống lại hay không có gì khác nhau?”

Nói xong, tôi xoay người rời đi, không để ý tới Đinh Tư Tư phía sau nữa.

Ba năm trôi qua, căn cứ an ninh Tây Bắc đã trở thành căn cứ lớn nhất nước Hoa. Ngàn dặm trải dài đâu đâu cũng là khu an toàn. Một khu vực có thể chứa được ba mươi vạn dân cư, người mạnh trong căn cứ nhiều vô số, trật tự xã hội vốn trên bờ sụp đổ dần dần vực dậy.

Tôi nhìn ra phía xa xôi bên ngoài căn cứ.

Đến tận bây giờ đồng bào của tôi vẫn còn rất rất nhiều người chịu đói chịu lạnh, vẫn còn vô số nhà cửa, đất đai bị bỏ hoang.

Cuộc hành trình này vẫn chưa kết thúc.

Sống lại một đời, trời đất bao la, còn rất nhiều chuyện mà tôi muốn làm.
 
Back
Top Bottom