Ngôn Tình Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy

Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 504: Thanh toán



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 505: Đổi ý



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 506: Nói được thì làm được



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 507: Yêu tinh hại người



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 508: Tình sâu nghĩa nặng



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 509: Rút củi dưới đáy nồi



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 510: Tại sao không khóc?



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 511: Chia xa


Lúc này Sở Từ ngoan ngoãn đứng sang một bên, nhìn hai người đàn ông to nhỏ, đồng thời nhìn bộ quân phục của Từ Vân Liệt, biểu cảm không khỏi cũng trở nên trịnh trọng hơn.

Bình thường anh Từ mặc quần áo có vẻ tùy tiện. Mặc dù có thể nhìn ra dáng người đẹp, nhưng thiếu cảm giác mấy phần trang nghiêm; không giống như bây giờ, giống như thay đổi thành một người khác, vạm vỡ cao to, giản dị mạnh mẽ, trang trọng mà lạnh lùng, bình tĩnh mà nội tâm. Giống như con chim ưng đã chuẩn bị xong, ánh mắt có thêm mấy phần sắc bén. Cả người giống như có ánh sáng vàng lóe lên, sáng chói rực rỡ, làm cho tim nàng đập thình thịch.

Đây có lẽ mới là dáng vẻ của người đàn ông trong lòng nàng nên có, phải không?

Trước kia, nàng cảm thấy người đàn ông mình thích nhất định phải là nho nhã dịu dàng, ngoại hình giống như Từ nhị lúc trước. Y trông xinh đẹp, mặc dù tính cách hơi keo kiệt. Nhưng ở trong mắt nàng chỉ là một chút tùy hứng. Nhưng lúc này nàng mới phát hiện người đàn ông như vậy ở trong mắt nàng có lẽ giống như con ngựa con không thể lên chiến trường, nuôi ở nhà còn được. Nhưng vĩnh viễn không xứng với nàng.

Còn Từ Vân Liệt lúc này giống như là một con ngựa chiến duy nhất, là một báu vật hiếm có có thể để cho nàng buông kiêu ngạo và hình bóng của mình xuống sóng vai với hắn.

"Là nhìn đến hoa mắt hay là không nỡ xa anh?" Từ Vân Liệt bước đến gần, giọng mang theo mấy phần sấm sét, làm cho tâm trí người chấn động.

"Anh Từ, anh mặc như vậy thật đẹp." Lập tức, Sở Từ nhoẻn miệng cười nói, thuận tay phủi mấy cá trên phần ngực rắn chắc của hắn: "Không tệ, không tệ, bộ quân phục này thật không tệ..."

Thẩm Dạng vừa nghe bật cười nghiêng ngả.

Từ Vân Liệt dở khóc dở cười: "Anh sắp đi rồi, địa chỉ ở quân đội anh cũng đã cho em. Nếu em có chuyện gì thì viết thư cho anh. Nếu lười viết thư thì đến nhà máy của anh Thẩm gọi điện thoại, anh cũng đã dạy cho em."

"Vâng, thưa cán bộ!" Sở Từ ra dáng vươn tay chào.

Từ Vân Liệt thở dài, thật muốn xách Sở Từ đi theo. Nhưng cũng chỉ là nghĩ mà thôi.

Sau khi trò chuyện mấy câu, lúc này Từ Vân Liệt mới lên xe lửa. Theo tiếng xe lửa ồn ào, ánh mắt của Sở Từ như bay theo ra ngoài. Thẩm Dạng đứng bên cạnh vỗ vai của nàng nói: "Thế nào? Em đã hối hận vì đã không đi theo chung?"

"Thằng Từ có nói với anh rồi. Sau khi nó trở về sẽ được thăng chức Phó Tiểu đoàn trưởng, cũng có thể cho người nhà theo nhập ngũ. Thậm chí nếu nộp đơn xin với cấp trên, không chừng em cũng có thể sống trong quân đội. Nhưng dù sao bây giờ em vẫn chưa phải là người nhà thật sự. Một khi ở trong quân đội nhất định sẽ kiểm tra em nghiêm khắc hơn, dựa vào lòng tự trọng của em, chỉ sợ sẽ không thoải mái." Thẩm Dạng lại nói tiếp.

"Em biết." Sở Từ lên tiếng.

"Anh còn tưởng rằng là Từ Vân Liệt một bên tình nguyện chứ, nhìn dáng vẻ này của em trong lòng bây giờ dường như không nỡ xa nha?" Thẩm Dạng cố ý ở một bên nói.

Sở Từ liếc mắt nhìn y: "Anh Thẩm, tại sao em lại cảm thấy anh còn quan tâm anh Từ hơn cả em vậy? Vừa rồi khi anh Từ đi, hốc mắt anh đỏ hoe, trong lòng rất buồn phải không? Nếu hai chúng ta đều không thoải mái, không bằng trở về uống hai ly giải sầu?"

Thẩm Dạng vui vẻ nói: "Được thôi! Nhưng em đừng nói chuyện này cho Vân Liệt biết. Nếu không nó nhất định sẽ trách anh nhân cơ hội đến gần em."

Muốn nói buồn, trong lòng Thẩm Dạng thật sự là có. Y nhập ngũ sớm hơn Từ Vân Liệt, là nhìn Từ Vân Liệt từ một tân binh nhỏ cho đến bây giờ. Y lại lớn hơn Từ Vân Liệt 2-3 tuổi, gần như xem Từ Vân Liệt là em trai ruột của mình. Chỉ tiếc là Từ Vân Liệt trưởng thành sớm, trông còn trẻ nhưng cẩn thận hơn y. Ngược lại người làm anh trai như y có vẻ ngây thơ.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 512: Trả ơn


Sở Từ và Thẩm Dạng cùng nhau trở về. Trên đường đi nàng cũng nghe Thẩm Dạng nói rất nhiều chuyện khi Từ Vân Liệt đi lính vừa. Tất nhiên, Sở Từ có thể nghe ra giọng điệu oan ức của Thẩm Dạng. Có vẻ như lúc trước khi Từ Vân Liệt vẫn còn là thiếu niên cũng đã ra oai phủ đầu Thẩm Dạng không nhỏ. Nếu không với xuất thân thiếu gia quân nhân cao của Thẩm Dạng cũng không đến mức phải cúi đầu nghe theo Từ Vân Liệt như vậy.

"Cô chị của em đâu? Không còn muốn tự tử nữa chứ?" Khi vừa đến quán ăn, Thẩm Dạng nhìn xung quanh rồi đột nhiên hỏi.

Sở Từ nhếch khóe miệng: "Chị Hương Như của em cũng không phải yếu ớt như anh nghĩ. Trước đó cũng chỉ là chưa nghĩ thông suốt mà thôi."

"Tiểu Sở à, anh cũng đã gặp qua anh rể cũ của em rồi. Thành thật mà nói, không phải là người đàn ông tốt. Lúc trước tại sao chị của em lại thích anh ta vậy?" Thẩm Dạng nhỏ giọng hỏi.

Sở Từ trợn tròn mắt nhìn, cảm thấy sự tò mò của Thẩm Dạng còn rất nặng: "Anh muốn biết thì tự đi hỏi chị ấy đi. Nhưng em nói cho anh biết, chị của em không có khuyết điểm khác. Chỉ có một tật xấu là thích khóc, một khi đã khóc thì không muốn dừng lại. Giọng điệu và thái độ của anh tốt nhất dịu dàng một chút. Nếu không em sẽ không để yên cho anh."

Phụ nữ được làm bằng nước, khóc một chút cũng không sao. Nhưng Thôi Hương Như là người hơi xúc động, một khi chịu uất ức hoặc là bị cảm động hốc mắt sẽ không nhịn được đỏ lên. Về có rơi nước mắt hay không vẫn chưa nhất định.

Nhưng Thẩm Dạng vừa nghe những lời này lập tức xua áo, vẫn là chuẩn bị tránh xa Thôi Hương Như.

Y không quên lúc trước ở thôn Thiên Trì cô đã khóc như thế nào. Liên tục 1-2 tiếng, vẫn ngồi dưới đất khóc, nước mắt hòa với máu và bùn đất trở thành con mèo bông, làm quần áo y dơ bẩn, làm xe y dơ bẩn, càng làm cho người phụ nữ trong mơ của y mấy ngày nay đều trở thành gương mặt khóc lóc dơ bẩn.

Thẩm Dạng và Sở Từ ngồi một bàn riêng, hai người uống rất nhiều. Nhưng tửu lượng của Sở Từ tốt, sắc mặt không thay đổi. Nhưng Thẩm Dạng đã nằm sấp trên bàn. Sở Từ cũng lười quan tâm y, quay đầu đi bận rộn chuyện của mình.

--- ---

Khi buổi tối Thôi Hương Như tan làm trở về, nhìn thấy Thẩm Dạng say khướt nằm ngủ ở trên bàn lập tức bị sốc.

"A Từ, anh Thẩm ngủ như thế không sao chứ? Không bị cảm lạnh sao?" Thôi Hương Như vốn là người tinh tế và chu đáo, luôn cảm thấy trơ mắt nhìn Thẩm Dạng ngủ say như vậy không tốt lắm.

Huống chi lúc trước cũng may có Thẩm Dạng nên cô mới giữ được mạng sống. Cho nên lúc này cũng quan tâm hơn.

"Anh ta là một người đàn ông đã từng đi lính, có cực khổ nào chưa chịu đựng qua chứ? Không dễ bị bệnh như vậy. Nhưng nếu chị thật sự lo lắng... vậy thì tìm người giúp đưa anh ta về đi. Hơn nữa trước đó chị không phải nói còn thiếu nợ của người ta sao? Đúng lúc có thể nhân cơ hội trả lại." Sở Từ vừa nói vừa khâu hai miếng vải rách trong tay, nhất thời trong tay bị trượt, trên ngón tay lập tức hiện một giọt máu.

Thôi Hương Như nheo mắt nhìn.

"Em... học không được cũng đừng học. Nếu tiếp tục đâm xuống, ngón tay của em sẽ bị đâm nát." Thôi Hương Như nhắc nhở một câu.

Thật không biết con bé này tại sao bướng bỉnh như vậy, rõ ràng không thích hợp động kim chỉ. Thậm chí cũng không thích kim chỉ, nhưng mỗi ngày đều phải tốn rất nhiều thời gian luyện tập. Mặc dù là chảy máu cũng không dừng lại, làm cho người nhà còn tưởng rằng nàng bị trúng tà chứ.

"Vết thương nhỏ, không đau." Sở Từ cười, đôi mắt vẫn còn nhìn chằm chằm cây kim.

Thôi Hương Như nhếch khóe miệng, thật sự là không khuyên được. Cô luôn cảm thấy nếu tiếp tục nhìn cô nhất định sẽ bị máu làm cho chóng mặt. Cho nên cũng không hỏi nhiều nữa, vội vàng đi ra ngoài thuận tiện đóng cửa lại.

Sau khi trở lại sảnh, Thôi Hương Như vẫn không nhịn được tìm một thằng nhóc trong bếp giúp, một trái một phải dìu Thẩm Dạng rời khỏi Phúc Duyên Đài.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 513: Lôi kéo làm quen


Thôi Hương Như dù sao cũng là phụ nữ, sức lực kém hơn. Cho nên cả người Thẩm Dạng đều dồn trọng tâm lên một thiếu niên phụ bếp theo giúp đỡ bên cạnh.

Thẩm Dạng uống rất nhiều, dưới chân như dẫm phải bông, bước chân mềm nhũn, còn thường xuyên xoay người một vòng, quăng hai người không nhẹ. Cuối cùng nhét người lên xe buýt, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Hai người đã đổ mồ hôi cả người, rất mệt mỏi.

"Thôi Hương Như." Vừa lên xe không lâu, Thôi Hương Như nghe thấy có người gọi cô từ phía sau. Cô quay đầu lại nhìn thấy đó là một cô gái mà mình không quen biết.

Cô gái này cũng trạc tuổi cô. Nhưng để tóc ngắn, tràn đầy sức sống, trên người mang theo mùi chỉ có thể tìm thấy ở bệnh viện.

"Xin hỏi cô là...?" Thôi Hương Như nghi ngờ hỏi.

Phúc Nhạc Nhạc hừ một tiếng trong lòng. Trước đó khi Thôi Hương Như vào bệnh viện cô ta cũng có trực, nên nhận ra cô. Nhưng cũng không có ra mặt giới thiệu bản thân, nên người phụ nữ này không biết cô ta cũng không có gì ngạc nhiên. Chỉ là lúc đó cảm thấy người phụ nữ này thật biết giả vờ yếu ớt làm cho đàn ông yêu thích. Nhưng bây giờ nhìn thấy xem ra đây có lẽ là bản tính của cô, giả vờ hiền lành dịu dàng. Nhưng trong người lại tràn đầy ý xấu.

Chỉ tiếc lúc đó Thôi Hương Như tự tử được cứu khỏi. Nếu đã chết thì tốt rồi!

Lúc này trong lòng Phúc Nhạc Nhạc tràn ngập những lời nói chán ghét của Võ Thuận trước mặt các bác sĩ và y tá. Chỉ cảm thấy sở dĩ Võ Thuận làm như vậy đều bởi vì người phụ nữ hèn hạ trước mắt này.

"Chị quên rồi sao? Em là y tá trong bệnh viện. Lúc chị nằm bệnh viện em cũng đã chăm sóc cho chị." Phúc Nhạc Nhạc cố nặn ra một nụ cười nhìn Thôi Hương Như nói.

Thôi Hương Như nhíu mày, luôn cảm thấy không có nhiều ấn tượng với cô gái này. Nhưng nghĩ kỹ lại, trong bệnh viện có rất nhiều y tá chăm sóc cô, người trước mặt này có lẽ là một trong số đó nhỉ?

"Cám ơn đồng chí y tá." Thôi Hương Như vội vàng nói.

Phúc Nhạc Nhạc mím môi cười. Sau đó nhìn về phía Thẩm Dạng đang say đến bất tỉnh, trong mắt hiện lên một tia ngạc nhiên, đột nhiên nói: "Đây là... chồng của chị à? Không đúng, em nhớ rõ trước đó chị nói mình đã ly hôn, chồng cũ hình như cũng đã cưới người khác.... Ồ! Xin lỗi, em không có ý khác, chị đừng hiểu lầm..."

"Không sao đâu." Thôi Hương Như cũng không tức giận, tiếp theo giải thích: "Đây là khách hàng của em gái tôi, uống say nên tôi giúp đưa người ta về mà thôi."

"Thế à?" Phúc Nhạc Nhạc kéo giọng nói tiếp: "Quán ăn của mấy người tiếp khách cũng thật chu đáo, còn phụ trách đưa khách hàng về đến nhà nữa. Em nghĩ anh trai này nếu tỉnh lại nhất định sẽ cảm ơn chị."

Thôi Hương Như luôn cảm thấy có gì đó là lạ, nhưng lại thấy đối phương nếu là y tá từng giúp cô có lẽ cũng không có ý gì xấu. Cho nên cô cũng không nghĩ sâu xa, chỉ là cười gượng xem như trả lời.

"Anh ấy uống nhiều như vậy, hai người lại gầy yếu như thế có lẽ không dìu nổi phải không? Hay là để cho em giúp cho, dù sao em cũng đang rãnh không có việc gì làm" Phúc Nhạc Nhạc lại nói tiếp.

"Không cần..." Thôi Hương Như vội vàng xua tay.

"Chị đừng khách sáo với em, em cũng quen em gái Sở Từ của chị. Trước đó còn đến Phúc Duyên Đài làm khách nữa. Đúng rồi, em gái chị thích việc thêu thùa may vá đúng không? Em ấy còn muốn may quần áo cho em nữa đấy!" Phúc Nhạc Nhạc mỉm cười, duỗi tay túm cánh tay Thôi Hương Như lôi kéo làm quen nói.

Bên ngoài cũng ít người biết chuyện Sở Từ luôn tập thêu thùa may vá. Cho nên vừa nghe những lời này thì khả năng phòng bị của Thôi Hương Như gần như không còn mà cười nói: "Vậy thì làm phiền em. Nhưng chị vẫn chưa biết em tên gì."

"Chị cứ gọi em là Tiểu Nhạc là được." Phúc Nhạc Nhạc nói tiếp.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 514: Leo lên cành cây


Phúc Nhạc Nhạc vốn dĩ có gương mặt khá xinh đẹp, tóc ngắn đen nhánh và đôi mắt trong vắt trông rất thân thiết. Hơn nữa tính cách lại ấm áp càng làm cho người không khỏi yêu thích. Cho nên Thôi Hương Như nhìn cô ta, nụ cười trên mặt cũng hiền lành hơi, có thêm mấy phần thiện cảm với cô ta.

"Chị Thôi, anh này chỉ là bạn bè bình thường của Sở Từ thôi sao?" Trên đường đi, Phúc Nhạc Nhạc tiếp tục nói.

Người đàn ông này rất đẹp trai, quần áo trông cũng rất sành điệu, trên tay còn đeo một chiếc đồng hồ vàng. Cô ta luôn cảm thấy không giống người bình thường. Nhưng cô ta nghe nói Sở Từ vốn chính là đứa bé gái mồ côi, có thể phát triển đến bây giờ cũng không biết có liên quan gì đến người đàn ông này hay không.

Thôi Hương Như hơi sửng sốt, nhưng rất nhanh nói: "Anh Thẩm rất quan tâm đến A Từ nên nhận nó làm em gái nuôi. Em đừng suy nghĩ nhiều."

Phúc Nhạc Nhạc mỉm cười, cảm thấy hơi không đáng tin.

"Vậy còn chị Thôi thì sao? Anh Thẩm đẹp trai như vậy, chị cũng không rung động một chút nào sao?" Phúc Nhạc Nhạc lại nói tiếp.

Thôi Hương Như vừa nghe lời này thì lập tức sợ hãi, vội vàng trừng mắt nhìn Phúc Nhạc Nhạc: "Em đừng nói đùa lung tung! Trước đó chị sở dĩ có thể đến bệnh viện đúng lúc đều nhờ vào anh Thẩm. Anh ấy là ân nhân cứu mạng của chị. Cho nên chị thấy anh ấy uống rượu say mới muốn đưa anh ấy về. Nhưng nếu em nói lung tung làm cho người khác hiểu lầm thì không tốt!"

Trong lòng Thôi Hương Như khó tránh khỏi không vui, vừa rồi thật sự cảm thấy cô gái này trông rất đáng yêu làm cho người ta yêu thích. Nhưng cái miệng này cũng quá tùy tiện. Hai người cũng vừa mới quen đã nói ra những lời khác người như vậy, thật làm cho người nghe không thoải mái.

Trên ghế ngồi, Thẩm Dạng nhúc nhích đổi hướng bắt chéo chân, híp mắt tiếp tục ngủ.

"Xin lỗi, em cũng chỉ hỏi một chút mà thôi. Dù sao anh Thẩm này trông rất xuất sắc." Phúc Nhạc Nhạc cười nói.

Từ vẻ bên ngoài có thể thấy không có nhiều người xuất sắc. Nhưng anh Thẩm cũng là một trong số đó. Ngoài ngoại hình, khí chất của y cũng rất xuất sắc. Mặc dù bây ngồi ngồi co ro ở chỗ kia nhưng cũng có thể cảm nhận được sự quý phái độc đáo. Cô ta luôn cảm thấy hoàn cảnh xung quanh không hợp với người đàn ông này.

Trước đây, cô ta cảm thấy Võ Thuận vô cùng tốt, trong lòng luôn muốn gả cho gã. Nhưng từ khi Võ Thuận nói trước mặt nhiều người rằng không thích cô ta, trong lòng cô ta cũng có mấy phần oán hận Võ Thuận. Hơn nữa gã bị mất một chiếc răng cửa. Sau khi cô ta gặp lại Võ Thuận thì loại xúc động muốn gả cho gã lập tức tan thành mây khói.

Chỉ là dù sao Võ Thuận và cô ta cũng lớn lên cùng nhau từ nhỏ, nên trong lòng vẫn hơi không cam lòng. Giống như con chó con mình nuôi lớn, vừa ra ngoài đi chơi một chuyến trở về đã không nhận người chủ là mình.

"Anh Thẩm là ông chủ của nhà máy lớn nhất ở huyện chúng ta. Chị nghe A Từ nói, anh ấy từng đi lính. Vốn dĩ ban đầu cũng không quen những người bên phía chúng ta, chỉ là đến đây phát triển kinh doanh mà thôi." Thôi Hương Như ăn ngay nói thật.

Phúc Nhạc Nhạc vừa nghe những lời này trong mắt lập tức hiện lên vẻ ngạc nhiên: "Ý chị là nhà máy kia à? Em có nghe nói qua hình như sản xuất rất nhiều loại máy móc, hơn nữa có đôi khi còn cung cấp hàng cho quân đội nữa. Ba em nói, phía trên nhà máy kia có người che chở, người bình thường không thể trêu vào, cũng tuyệt đối không có người dám đi gây rắc rối."

"Có mạnh như thế hay không chị cũng không biết rõ. Dù sao chị cũng không thân với anh Thẩm." Thôi Hương Như khách sáo nói.

Phúc Nhạc Nhạc vẫn chưa dịu lại, ánh mắt dừng ở trên mặt Thẩm Dạng xem xét không ngừng. Người đàn ông như vậy... nhất định sẽ coi thường loại giày rách như Thôi Hương Như. Chỉ sợ vừa rồi cô ta thật sự đang suy nghĩ lung tung, còn Thôi Hương Như chỉ sợ cũng muốn lợi dụng cơ hội này để leo lên cành cây. Thật đúng là không biết xấu hổ.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 515: Đừng xấu hổ


Phúc Nhạc Nhạc không ngừng suy nghĩ trong lòng, qua mấy phút vẫn không nhịn được nhìn về phía Thẩm Dạng, ánh mắt ngày càng nóng lên.

"Chị Thôi..." Phúc Nhạc Nhạc do dự một hồi nhưng vẫn nói tiếp: "Anh Thẩm hình như đã 27-28 tuổi rồi phải không? Anh ấy có lẽ đã lập gia đình, nhưng anh ấy ở bên ngoài uống say như vậy người trong nhà không lo lắng sao?"

"Anh Thẩm đã ở trong quân đội nhiều năm, hai năm nay mới từ chức về nhà, vẫn chưa kết hôn." Thôi Hương Như cũng không nghĩ nhiều nói.

Phúc Nhạc Nhạc nghe mà trái tim muốn nhảy đến cổ họng. Lúc này nghe được giọng nói xác định của Thôi Hương Như mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nhịp tim vẫn như đánh trống, đập thình thịch liên hồi, như thể có thể lao ra ngoài bất cứ lúc nào.

Chưa kết hôn... Phúc Nhạc Nhạc nhếch miệng nở một nụ cười tươi, đôi mắt híp lại như trăng khuyết: "Tên họ đầy đủ của anh Thẩm là gì? Gia đình có bao nhiêu người?"

"Chuyện này... chị không rõ lắm. Hơn nữa đây là chuyện riêng của anh Thẩm, chị nói ra ngoài cũng không tốt." Thôi Hương Như nói.

Phúc Nhạc Nhạc bĩu môi trong lòng: Thôi Hương Như này căn bản là không phải sợ nói ra không tốt mà là không muốn nói chứ gì? Nhưng loại chuyện này cho dù Thôi Hương Như không nói thì sau đó cô ta cũng có thể tự mình đi hỏi thăm ra. Trong nhà cô ta có họ hàng làm việc trong nhà máy kia. Mặc dù nhà máy quản lý rất nghiêm ngặt, nhưng cũng không đến mức không thể hỏi tên được.

"Đúng rồi chị Thôi, em nghe nói nhà họ Võ hiện đang bán nhà. Trước đây điều kiện nhà bọn họ khá tốt, nhưng sau này nhất định sẽ không được như vậy. Cho nên hiện tại ba mẹ của Võ Thuận có lẽ cũng sẽ không coi thường chị, không chừng chị đến nhà nói tốt mấy câu bọn họ có thể đồng ý cho chị làm con dâu nhà bọn họ. Mặc dù Võ Thuận mất một chiếc răng cửa, nhưng trong cuộc sống ngoại hình cũng không quan trọng..." Phúc Nhạc Nhạc lại mở miệng, chậm rãi nói.

Nhưng vẫn chưa nói xong thì Thôi Hương Như đã tỏ ra khó chịu: "Tiểu Nhạc, em có thể đừng nói bậy nữa được không? Chị không có quan hệ gì với anh Thẩm, cũng như không có quan hệ gì với Võ Thuận. Cho đến bây giờ đều chỉ là Võ Thuận một bên tình nguyện, em làm ơn đừng lại hất chén nước bẩn lên người chị nữa!"

Dù sao thì Tiểu Nhạc này cũng quen Sở Từ. Nếu không phải nể mặt Sở Từ thì bây giờ cô nhất định sẽ trở mặt.

"Được rồi, được rồi, em không nói nữa là được. Chị đừng xấu hổ." Phúc Nhạc Nhạc vội vàng nói.

Dù sao bây giờ cô ta cũng chướng mắt Võ Thuận. Cho nên dù Thôi Hương Như và Võ Thuận đến với nhau, đối với cô ta cũng không thành vấn đề. Thậm chí bây giờ còn ước gì bọn họ cưới nhau.

Hiện tại nhà họ Võ đã lâm vào cảnh phải bán nhà, ngày hôm qua còn đến tìm ba của cô ta vay tiền. Cho nên tương lai dì Võ được ra khỏi đồn công an thì cả gia đình cũng không sống yên ổn, phải thuê nhà ở qua ngày không nói, còn phải trả một đống nợ. Còn chưa tính đến tính cách hiếu thắng của dì Võ, trong lòng càng hận Thôi Hương Như đến chết. Nếu cô gả qua, Thôi Hương Như căn bản không thể sống yên.

Lúc này, Thôi Hương Như lập tức biến mất chút thiện cảm với Tiểu Nhạc. Cô luôn cảm thấy cô gái này dường như cố ý, luôn nói mấy câu không thể hiểu được.

Rõ ràng nhìn ra cô đặc biệt chán ghét chuyệt của Võ Thuận, lại còn nói là do cô xấu hổ. Quả thực là cố tình gây chuyện.

Nhưng lúc này, cô gái này tươi cười nói chuyện, cô cũng ngượng ngùng tiếp tục giải thích không buông. Cho nên vẫn tùy ý cô ta cùng đưa người về, chỉ là dọc theo đường đi Thôi Hương Như không nói chuyện nữa. Mặc dù Tiểu Nhạc mở miệng hỏi, cô cũng chỉ trả lời hai tiếng đơn giản, cả người lạnh nhạt.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 516: Cô là ai?


Nếu là trước đây, mặc dù Phúc Nhạc Nhạc nhiều lần khiêu khích, Thôi Hương Như cũng sẽ không quan tâm. Thậm chí còn có thể cố gắng khách sáo thêm mấy phần. Bởi vì trong mắt cô, đối chọi gay gắt cũng chỉ làm cho mối quan hệ trở nên càng tồi tệ. Hơn nữa lui một bước trời cao biển rộng, một việc nhỏ mà thôi, nhịn một chút cũng không sao.

Chỉ là suy nghĩ của Thôi Hương Như đã thay đổi rất nhiều kể từ khi trước đó Hàn thị đến thôn Thiên Trì gây chuyện.

Ít nhất, lúc này cô cảm nhận được ác ý của cô gái trước mặt, loại suy nghĩ muốn một điều nhịn chín điều lành cũng không có. Nếu không phải bây giờ còn đang ở trên xe buýt, hơn nữa còn ở trước mặt Thẩm Dạng và thiếu niên phụ bếp, cô nhất định lập tức xụ mặt bỏ đi. Căn bản sẽ không lại nói với cô gái này thêm một câu.

Nhưng dù sao tính cách cho phép, trong lúc nhất thời tính tình của cô cũng không có khả năng giống như Sở Từ. Bất luận trong trường hợp nào cũng có thể nói trở mặt thì trở mặt. Cho nên thái độ đối với Phúc Nhạc Nhạc vẫn còn giữ lại một chút.

Dọc theo đường đi, Phúc Nhạc Nhạc ngược lại hỏi rất nhiều, thấy Thôi Hương Như phớt lờ nên hỏi thiếu niên phụ bếp bên cạnh. Ngược lại cũng biết rất nhiều chuyện về Sở Từ.

Tất nhiên, thiếu niên phụ bếp này cũng không biết được nhiều chuyện. Hơn nữa lời nói trong lẫn ngoài đều khen ngợi Sở Từ. Bởi vậy cũng không có gì ảnh hưởng.

Qua gần một tiếng, cuối cùng cũng đến nhà máy.

Thôi Hương Như vừa định nâng Thẩm Dạng dậy lại bị Phúc Nhạc Nhạc cướp trước, cùng thiếu niên phụ bếp một trái một phải đỡ người xuống xe: "Chị Thôi, sức của chị yếu. Lúc em ở bệnh viện đã quen làm việc này, vẫn là để em giúp cho!"

Thôi Hương Như hơi sửng sốt, nhưng cũng không ngăn cản. Nhưng nhìn bóng dáng ba người, Thôi Hương Như luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng.

Trước đó lúc cô đỡ Thẩm Dạng lên xe, mặc dù Thẩm Dạng say khướt nhưng vẫn còn ý thức, phần lớn trọng tâm của cơ thể đều dựa vào thiếu niên phụ bếp. Dù sao thiếu niên kia là con trai. Nhưng bây giờ thì khác, cả người Thẩm Dạng như nằm liệt vào vai Phúc Nhạc Nhạc. Thiếu niên phụ bếp vừa muốn tiến lên dìu thì bị y hất tay ném sang bên cạnh.

Phúc Nhạc Nhạc dù sao cũng là con gái, làm sao có sức lớn như vậy chứ? Đặc biệt là Thẩm Dạng đứng nghiêng ngả, giống như đang luyện quyền. Một mình cô ta căn bản không khống chế được.

Bởi vậy vừa xuống xe chưa đến một phút, chân của Phúc Nhạc Nhạc đã lảo đảo, cả người quỳ gối xuống đất một tiếng 'rầm', ngã xuống thật mạnh. Mà Thẩm Dạng xoay người lại không hiểu sao lúc này lại có thể đứng vững.

"Em không sao chứ?" Thôi Hương Như cũng hơi xấu hổ. Dù sao Tiểu Nhạc này đến giúp đỡ, ngã thành như vậy cũng thật có lỗi với người ta.

"Không sao, không sao. Anh ấy uống rượu, cũng không phải cố ý. Em có thể đi được. Chị Thôi, chị đi trước nói với bảo vệ một tiếng, miễn cho người ta không mở cửa." Phúc Nhạc Nhạc lại nói.

Thôi Hương Như chần chờ một chút, nhưng nhìn Phúc Nhạc Nhạc khăng khăng muốn giúp nên cũng không bước lên ngăn cản.

Mà thiếu niên phụ bếp kia lại càng không dám bước lên. Dù sao đối mặt với một con ma men, hơn nữa con ma men này còn từng đi lính. Nếu không cẩn thận bị y đánh, vậy thì hắn sẽ chịu thiệt lớn.

"Cô... là ai?" Thẩm Dạng nhíu mày, nhướng đôi mắt lên, trọng lượng cơ thể đè lên vai Phúc Nhạc Nhạc, mở miệng hỏi.

Một mùi rượu phả vào mặt, Phúc Nhạc Nhạc theo bản năng nhíu mày. Nhưng sau đó lập tức nói: "Em tên là Nhạc Nhạc, Phúc Nhạc Nhạc."

Lúc này Thôi Hương Như đi cách khá xa nên cũng không nghe thấy. Thẩm Dạng lại mỉm cười nói: "Cô là cái gì Nhạc Nhạc? Tại sao tôi chưa từng nghe qua? Cô không phải là gián điệp từ đâu đến chứ?"

Nói xong, Thẩm Dạng làm một động tác tay giống như cây súng lục dựa vào bả vai cô ta, đưa tay lên huyệt thái dương của Phúc Nhạc Nhạc chọt mạnh mấy cái.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 517: Đưa Phật đưa đến phương tây


Mặc dù Thẩm Dạng chỉ giơ tay mà thôi, nhưng y là một người đàn ông. Mặc dù là mấy ngón tay nhưng sức lực cũng không nhỏ. Bởi vậy lập tức chọt và huyệt thái dương của Phúc Nhạc Nhạc đỏ bừng, cô ta đau đến mức nhếch miệng.

"Tôi là y tá, thấy anh uống say nên có lòng tốt đưa anh về. Hơn nữa, ở đây cũng không phải đơn vị quân đội. Làm sao có gián điệp gì chứ?" Phúc Nhạc Nhạc ân cần nói.

"Thật không..." Thẩm Dạng khịt mũi một tiếng: "Vậy cô đưa Phật đưa đến phương tây, cùng... cùng tôi lên lầu... tôi... mời cô uống ly nước..."

Phúc Nhạc Nhạc nghe vậy trong lòng vui mừng không thôi, vội vàng gật đầu.

Lúc này Thẩm Dạng như nhũn ra, ngoài chân còn chút sức lực phối hợp đi lên hai bước thì cả người hoàn toàn đều dựa vào Phúc Nhạc Nhạc chống đỡ. Phúc Nhạc Nhạc là một cô gái chưa đến 50 ký, gần như tương đương khiêng vật nặng là Thẩm Dạng đi về phía trước.

Nhà máy này có diện tích rất rộng, từ cửa đi bộ đến chỗ ông chủ Thẩm Dạng này ở mất khoảng nửa tiếng đồng hồ. Nhưng hiện tại một mình Phúc Nhạc Nhạc lê bước chân tiến lên phía trước càng mất nhiều thời gian hơn. Mỗi bước đi đều rất khó khăn, chẳng được bao lâu mồ hôi chảy ròng trên mặt. Thôi Hương Như nhìn không được, mấy lần muốn giơ tay đỡ đều bị Phúc Nhạc Nhạc ngăn lại. Hơn nữa ngay cả Thẩm Dạng cũng không cho cô giúp.

Nhìn hai người này kẻ muốn cho người muốn nhận, Thôi Hương Như cũng không có cách gì chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Thật vất vả đến dưới ký túc xá, Phúc Nhạc Nhạc đã thở hồng hộc, không còn một chút sức lực. Nhưng khi ngẩng đầu lại phát hiện trước mặt là một tòa nhà cao mấy tầng, lập tức hơi há hốc miệng: "Anh... ở tầng mấy?"

Thẩm Dạng giơ tay lên, năm ngón tay lắc lư ở trước mặt cô ta.

Phúc Nhạc Nhạc vừa thấy suýt nữa ngất xỉu.

Tầng năm! Một mình đi lên cầu thang đã không dễ dàng, huống chi còn kéo theo một người đàn ông 7-80 ký!

Nhưng nghĩ kỹ lại mình đã đi quãng đường dài như vậy. Nếu như lúc này nhận thua, vậy công lao này không phải miễn phí thuộc về Thôi Hương Như sao? Người phụ nữ này vốn còn lòng dạ hẹp hòi. Nếu cô ta không để lại ấn tượng sâu với anh Thẩm, sau đó biết đâu anh Thẩm này còn tưởng rằng từ đầu đến cuối đều là Thôi Hương Như giúp!

"Tôi đưa anh đi lên!" Phúc Nhạc Nhạc cắn răng tiếp tục đỡ Thẩm Dạng đi lên lầu, chỉ cảm thấy mình đang khiêng một tảng đá ngàn ký trên người. Mỗi một bước chân có thể in ra một hố to, gần như mệt muốn ngất đi.

Thôi Hương Như nhìn trợn tròn mắt. Từ góc độ của cô nhìn qua, Thẩm Dạng dường như đang cố ý tạo áp lực, làm cho thân hình nhỏ nhắn của Phúc Nhạc Nhạc hơi đáng thương.

Nhưng Phúc Nhạc Nhạc càng kỳ lạ, chỉ là một người mới gặp một lần mà thôi. Tại sao cô ta lại lo lắng nhiều như vậy? Chẳng lẽ là... thích Thẩm Dạng? Đặc biệt là nhớ lại những gì Phúc Nhạc Nhạc nói ở trên xe, Thôi Hương Như cảm thấy khả năng này rất lớn.

Qua một hồi mới đến chỗ Thẩm Dạng ở.

Thôi Hương Như cũng là lần đầu tiên đến. Vốn tưởng rằng chỗ đàn ông ở nhất định bẩn thỉu và hôi hám, nhưng làm cho cô ngạc nhiên chính là mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng trong căn phòng rộng rãi.

Trước cửa sổ kê một chiếc bàn đơn giản hướng ánh nắng. Phía trên đặt một bộ ấm trà sứ màu trắng và một chậu hoa phong lan rất cách điệu. Tủ quần áo mở ra một nửa, bên trong treo những chiếc áo sơ mi trắng và áo len sọc kẻ ngay ngắn. Trước giường đặt một chồng sách, những dòng chữ trên bìa trông giống như những con nòng nọc nhỏ, chúng trông rất kỳ lạ. Cô cũng không nhận ra chúng. Mà trên giường, chăn bông được gấp lại như miếng đậu hủ, sạch sẽ đến mức không nhìn thấy một sợi tóc.

Một người đàn ông độc thân có thể quét dọn phòng ở sạch sẽ như vậy quả thực là hiếm hoi.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 518: Quái vật xấu xí


Khi bước vào trong phòng, Thôi Hương Như vội vàng rót giúp Phúc Nhạc Nhạc mấy chén trà bưng qua.

Không phải cô mềm lòng, mà là cô gái này bây giờ thật sự trông quá đáng thương. Quần áo trên người đều dính bùn đất. Đặc biệt là trên đầu gối, dường như thấm ra một chút vết máu. Có vẻ như cô ta vừa rồi ngã bị thương. Hơn nữa đầu tóc rối bù, cả người có mùi mồ hôi, mặt đỏ bừng, thở hổn hển. Cô ta vừa thả Thẩm Dạng nằm lên giường thì cả người cũng ngồi bệt dưới đất, cánh tay dường như không nâng lên nổi.

"Uống tách trà nghỉ ngơi một chút đi. Anh Thẩm là người tốt, ở trong phòng anh ấy một lát có lẽ cũng không sao." Thôi Hương Như nhẹ nhàng nói.

Phúc Nhạc Nhạc căn bản không rảnh nói chuyện, cướp lấy tách trà uống ừng ực một hơi cạn sạch.

Nhưng cô ta mới thở bình thường lại thì Thẩm Dạng mở mắt ra, lại say sưa nhìn cô ta và chỉ vào đầu nói: "Cô... là ai?"

Phúc Nhạc Nhạc sửng sốt: "Anh đã quên rồi à? Tôi vừa mới đưa anh về đó."

Thẩm Dạng nhíu mày, giây tiếp theo trực tiếp đứng dậy, cả người lung lay hai cái đi đến cái bàn trước cửa, cầm lấy điện thoại gọi ra ngoài: "Bảo... bảo vệ làm ăn kiểu gì vậy? Tại sao ai cũng cho vào trong thế? Mau... mau lên đây đưa quái vật xấu xí này đi..."

"Anh Thẩm, tôi... tôi là có lòng tốt đưa anh về đây, anh quên rồi sao? Tôi tên là Phúc Nhạc Nhạc, vừa rồi cũng đã nói với anh." Phúc Nhạc Nhạc vội vàng nói.

Thôi Hương Như vừa nghe trong mắt xẹt qua một tia ngạc nhiên. Nhưng rất nhanh sợ hãi nói: "Cô là Phúc Nhạc Nhạc?"

Làm sao cô có thể không biết Phúc Nhạc Nhạc là ai chứ? Mặc dù chưa nhìn thấy, nhưng Tần Trường Tố đã kể với cô rằng Võ Thuận có một thanh mai trúc mã, trước đó còn tìm Sở Từ gây chuyện. Bởi vì tên người này là vui mừng nên cô nhớ tương đối rõ ràng.

Mặc dù cô không qua lại với Phúc Nhạc Nhạc, cũng không biết là người như thế nào. Nhưng dù sao trước đó có chuyện của Võ Thuận. Cho nên nếu sớm biết rằng người này là thanh mai trúc mã với Võ Thuận, cô nhất định lập tức giữ khoảng cách, tuyệt đối không có khả năng cả đoạn đường nói chuyện với cô ta!

Hơn nữa, nếu cô ta là Phúc Nhạc Nhạc, vậy nhất định cũng biết chuyện giữa mình và Võ Thuận. Lúc ở trên xe còn nói những điều như vậy thì không có lòng tốt. Chẳng trách vừa rồi cô luôn cảm thấy lời nói trong lẫn ngoài của người này đều hơi kỳ quái. Thì ra cô ta căn bản không phải bạn của Sở Từ, nhưng lại từng có ác ý với cô và Sở Từ!

Phúc Nhạc Nhạc làm sao có nhiều tâm tư quan tâm Thôi Hương Như chứ, mà tâm tư đều quan tâm Thẩm Dạng. Chỉ tiếc Thẩm Dạng nói xong lập tức cúp điện thoại, dưới tòa nhà này cũng có bảo vệ, ước chừng chưa đến hai phút có thể chạy lên.

"Anh Thẩm, anh nhìn kỹ xem, vừa rồi là tôi và chị Thôi cùng đưa anh về đây. Vừa rồi chúng ta còn nói chuyện nữa, anh không có khả năng một chút cũng không nhớ rõ chứ?" Phúc Nhạc Nhạc sốt ruột đến muốn khóc.

Cô ta bận rộn cả đoạn đường thật vất vả. Cô ta sống đến tuồi này gần như cũng chưa chịu tội lớn như vậy. Vốn tưởng rằng cho dù không thể được anh Thẩm thích, cũng có thể kết bạn với y. Ai biết vừa mới đưa người về thì anh Thẩm này đã trở mặt.

Nhưng người này say như vậy có lẽ cũng không cố ý bắt nạt cô ta. Huống chi, cô ta cũng không nói điều gì không tốt về anh Thẩm, không có lý nào làm cho người đàn ông này bất mãn.

Chỉ tiếc là cô ta nói một hồi, Thẩm Dạng giống như không có nghe thấy mà che đầu nằm lên giường ngủ. Trong vòng hai phút, có tiếng bước chân dồn dập vang lên ở bên cạnh cầu thang. Qua mấy giây, lập tức có 5-6 người xông vào nhìn người trong phòng hơi sửng sốt. Lúc vừa mới chuẩn bị kéo tất cả mọi người đi ra ngoài thì Thẩm Dạng xua tay chỉ vào Phúc Nhạc Nhạc: "Tôi không biết cô ta. Trước tiên đưa... đưa đến đồn công an tra hỏi, không chừng là công ty khác sai đến... ăn trộm... kỹ thuật..."
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 519: Chỉ số thông minh không bằng người


Khi Thẩm Dạng thốt ra những lời này, Phúc Nhạc Nhạc lập tức há to miệng, đã không biết nên phản bác lại như thế nào nữa.

Không ăn được thịt dê còn chọc cho cả người tanh hôi.

"Thôi Hương Như, sao cô còn không nhanh giải thích giúp tôi một câu?" Phúc Nhạc Nhạc nhất sốt ruột hét về phía Thôi Hương Như một câu.

Trong mắt Thôi Hương Như hiện lên một tia do dự. Nhưng ngay sau đó ánh mắt tối sầm lại, liếc nhìn Phúc Nhạc Nhạc một cái nói với mấy nhân viên bảo vệ: "Mấy người cứ làm theo lời anh Thẩm nói đi."

Trước đây Phúc Nhạc Nhạc gây chuyện với Sở Từ, khi đó có thể nói là Sở Từ cản tai họa giúp cô. Nhưng bây giờ cô cũng không thể thân thiện nói lời tốt giúp Phúc Nhạc Nhạc. Nếu như cô thật sự làm như vậy chỉ sợ bản thân cũng không còn mặt mũi đi gặp Sở Từ.

"Thôi Hương Như! Cô là hồ ly tinh, cô biết rõ tôi không phải là gián điện ăn trộm gì đó. Tại sao còn vu oan cho tôi?" Phúc Nhạc Nhạc trừng mắt tức giận.

Thôi Hương Như cũng biết rõ. Nhưng chỉ là đưa đến đồn công an tra hỏi một chút mà thôi. Sau đó ba mẹ Phúc sẽ đóng tiền bảo lãnh cô ta ra là được, thật ra không mang đến nhiều ảnh hưởng cho Phúc Nhạc Nhạc.

"Nếu bây giờ anh Thẩm bắt tôi đến đồn công an để tra hỏi, tôi cũng sẽ phối hợp. Cô Phúc, A Từ đã từng nói với tôi người bình thường căn bản không thể vào nhà máy này. Chúng ta là thừa dịp anh Thẩm uống say mới đi theo vào, bị đối xử như vậy cũng là tất nhiên." Thôi Hương Như lại nói, thái độ lạnh lùng cứng rắn.

Thiếu niên phụ bếp đi theo bên cạnh không khỏi hơi ngạc nhiên, luôn cảm thấy Thôi Hương Như dường như thay đổi thành một người khác. Bà chủ Sở có hai người chị. Tần Trường Tố tính cách sang sảng, đối xử tốt với mọi người, nhưng thưởng phạt rõ ràng. Còn Thôi Hương Như cho đến nay chính là người hiền lành, chưa bao giờ lạnh lùng với bọn họ. Mặc dù mới đến huyện trong thời gian ngắn, nhưng rất được lòng mọi người. Đây là lần đầu tiên hắn thấy cô đối xử nhẫn tâm với một cô gái như vậy.

Phúc Nhạc Nhạc tràn đầy tức giận, còn muốn nói nữa thêm cái gì nữa nhưng bị Thẩm Dạng cáu kỉnh xua tay. Mấy nhân viên bảo vệ lập tức mạnh mẽ túm người dẫn ra ngoài.

Phúc Nhạc Nhạc vừa đi, Thôi Hương Như nhìn Thẩm Dạng nói: "Anh Thẩm, thật ra anh không có say phải không?"

"Hừ..." Thẩm Dạng vươn vai. Lúc này mới mở to mắt, khinh bỉ nói: "Cô đã nhìn ra? Tôi còn tưởng rằng cô ngu ngốc đến mức không bằng đứa trẻ 3 tuổi chứ."

Người phụ nữ này không chỉ có điên khùng còn rất ngu ngốc. Phúc Nhạc Nhạc diễn xuất vụng về như vậy cũng không nhìn ra. Hơn nữa cô gái này có lòng tốt rách nát, cũng không động não suy nghĩ. Sau khi y uống rượu ngủ hơn một tiếng đồng hồ làm sao có khả năng vẫn chưa tỉnh chứ? Vốn định làm cho cô đưa mình về, sau đó dạy dỗ cô một chút. Nhưng không ngờ cô lại ngu ngốc đến tình trạng này, có thể làm cho y bị người bắt cóc nửa đường.

Xung quanh Thôi Hương Như không có nhiều người uống rượu. Trước đây Hoàng Kiến Dân lại không uống rượu, tự nhiên không biết nhiều trạng thái một người uống rượu nên có.

Lúc này bị Thẩm Dạng nói như vậy đều hơi xấu hổ: "Nếu anh đã tỉnh tại sao không nói?"

"Cô đã tốt bụng như vậy thì tôi đây cũng nhận, cả đoạn đường được hầu hạ thật thoải mái. Tại sao tôi phải nhắc nhở cô? Nhưng cô cũng may mắn, gặp được một kẻ ngốc. Nếu không người khiêng tôi về phòng không phải là Phúc Nhạc Nhạc kia mà sẽ là cô." Thẩm Dạng lại nói tiếp.

Thôi Hương Như lập tức không biết nên nói gì: "Cám ơn."

"Tôi lừa cô, cô còn cám ơn tôi?" Thẩm Dạng cười như không cười nói.

"Anh là cố ý bắt nạt Phúc Nhạc Nhạc phải không? Vậy hiển nhiên đã sớm biết cô ta không có ý tốt. Nếu không phải anh cố ý bắt nạt cô ta, tôi vẫn không biết hóa ra cô ta chính là cô vợ chưa cưới thanh mai của Võ Thuận." Thôi Hương Như thở dài, thật sự cảm thấy chỉ số thông minh của mình không bằng người.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 520: Vẫn chưa kết thúc


Nhìn thấy vẻ mặt tự trách của Thôi Hương Như, Thẩm Dạng cũng không có lên tiếng an ủi mà cười khẽ một tiếng, hiển nhiên cảm thấy mặc dù lần này cô miễn cưỡng không bị lừa. Nhưng chỗ cần cải thiện vẫn còn rất nhiều.

Với cách làm người của Sở Từ, đối xử với Thôi Hương Như hiển nhiên là chân thành. Cho dù tương lai có tiền đồ rất tốt, chỉ sợ cũng đối xử với Thôi Hương Như cũng giống như trước kia. Đến lúc đó, nếu như Thôi Hương Như còn giống như bây giờ sẽ không phải phúc mà là họa.

Thân thiện và ôn hòa quả thật là một chuyện tốt. Thậm chí trên đời này có rất ít người có thể giữ được tấm lòng chân thành với người khác giống như Thôi Hương Như. Nhưng một người như vậy chỉ thích hợp ở nhà từ xa ngắm nhìn, vĩnh viễn không thích hợp làm bạn đồng hành. Đặc biệt là người có cá tính như Sở Từ, bất luận đến chỗ nào cũng phải làm mất lòng mọi người. Nếu Thôi Hương Như không trưởng thành thì đó sẽ là điểm yếu lớn nhất của Sở Từ.

Thẩm Dạng không cảm thấy Sở Từ sẽ co đầu rút cổ ở trong Phúc Duyên Đài nho nhỏ kia cả đời. Quán ăn này kinh doanh tốt, nhưng Sở Từ chưa bao giờ đi ra ngoài. Phải biết rằng, một thành phố lớn như thủ đô sẽ là chiến trường chính trong tương lai. Mà một huyện Y Thủy nho nhỏ này đã quá chậm để thực hiện cả ý tưởng lẫn kinh tế, sớm muộn gì cũng có một ngày Sở Từ nhất định sẽ cảm thấy chán.

"Tiểu Thôi." Thẩm Dạng xoa huyệt thái dương, nhìn cô một cái sau đó nói: "Cô biết bao nhiêu chuyện về nhà họ Võ?"

Thôi Hương Như hơi sửng sốt: "Anh Thẩm... muốn hỏi cái gì?"

"Nhà họ Võ... bán hai căn nhà, ông Võ... mất việc, Võ Thuận gãy răng..." Thôi Hương Như lại nói tiếp.

Thẩm Dạng cười: "Đúng vậy, đây là hiện trạng, ý của tôi là cô cảm thấy tương lai người nhà họ Võ sẽ trở thành như thế nào? Cô cũng biết, trong mắt Sở Từ không có chỗ cho hạt cát. Trước đó cô tự tử ầm ĩ như vậy, em ấy rất hận nhà họ Võ, làm sao có khả năng chỉ để cho bọn họ bán nhà trả tiền thì kết thúc chứ? Nếu tôi đoán đúng, khi mẹ của Võ Thuận ra khỏi đồn công an, Tiểu Sở nhất định sẽ có đông tác bước tiếp theo."

"Ý anh là... A Từ còn sẽ trả thù..." Thôi Hương Như há miệng th* d*c, trong mắt hiện lên một tia căng thẳng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa thấy thiếu niên phụ bến đang nhìn xung quanh giống như không nghe thấy gì. Lúc này cô mới nhẹ nhàng thở ra, vội vàng hỏi: "Anh Thẩm, chuyện này không phải đã kết thúc rồi sao? Võ Thuận cũng không đến tìm tôi, những thành viên khác trong nhà họ Võ cũng không xuất hiện ở trước mặt tôi. Mà tình hình hiện tại của tôi rất tốt, bọn họ đã nhận được trừng phạt "

"A Từ... sẽ không muốn làm cho bọn họ tan nhà nát cửa chứ?" Giây tiếp theo, Thôi Hương Như mở miệng nói một câu, lập tức cả người mềm nhũn, không thể chấp nhận được.

Mặc dù bây giờ cô cũng đang cố gắng để độc lập và can đảm như Sở Từ và Tần Trường Tố. Nhưng cũng chỉ làm cho bề ngoài mình trông không dễ bắt nạt như vậy mà thôi. Cho đến bây giờ cô không nghĩ đến việc phá nát gia đình của người khác.

Hơn nữa, người tự tử là cô. Mặc dù những lời mẹ và ba chị của Võ Thuận làm tổn thương người khác. Nhưng rốt cuộc là năng lực chịu đựng của cô kém. Còn nữa chính là... mặc dù cô và Võ Thuận không có quan hệ gì, nhưng trước đó bàn chuyện kinh doanh cũng rất hợp, xem như nửa người bạn. Võ Thuận thật sự là một người tốt, cô cũng không muốn nhìn thấy một gia đình tốt của gã bị hủy bởi vì cô.

Lập tức, cả người mâu thuẫn rối rắm, nhất thời không biết làm sao.

Thẩm Dạng đứng dậy bưng tách trà uống một hớp nói: "Tôi thật sự ủng hộ cách làm của Tiểu Sở."

Thôi Hương Như ngẩng đầu nghi ngờ nhìn qua.

"Tôi có thể nhìn ra được cô cũng không có hận những người nhà của Võ Thuận. Bởi vì cho đến bây giờ cô cũng không có tổn thất gì này. Người trong thôn nhân có lẽ có mấy người chỉ trích cô. Nhưng bởi vì cô được lòng mọi người, nên cũng chỉ là nhất thời. Hơn nữa bây giờ cô làm việc ở huyện, có mục tiêu, còn có người nhà là Sở Từ, mọi thứ đều rất ổn định và hoàn mỹ. Những gì đã xảy ra trước đó với cô chỉ là quá khứ không vui vẻ, đúng không?"
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 521: Ích kỷ


Thẩm Dạng nhìn gương mặt đoan trang của Thôi Hương Như không khỏi nghĩ đến mặt đầy máu và dáng vẻ liều mạng với người khác của cô. Thành thật mà nói, lúc đó mặc dù y cảm thấy người phụ nữ này hơi đanh đá và đáng sợ. Nhưng trong lòng cũng còn có mấy phần bội phục.

Giữa đàn ông và phụ nữ tồn tại khoảng cách mấy ngàn năm lịch sử. Đặc biệt là nơi như thôn Thiên Trì yêu cầu với phụ nữ càng cực kỳ hà khắc. Một người phụ nữ có thể tự mình ra mặt vào thời điểm mấu chốt, dưới cái nhìn của y cũng không đáng mất mặt, ngược lại còn đáng để khen ngợi. Cho nên dù Thôi Hương Như làm dơ quần áo và xe của y, y vẫn khách sáo với người này như cũ. Chỉ là không ngờ rằng bản lĩnh mạnh mẽ chỉ là nhất thời, một khi sự việc qua đi thì cô lập tức lại giống như con mèo ngoan hiền không có móng vuốt sắc nhọn. Ngay cả ai là thợ săn cũng không biết.

Giống như... giống như người kia...

Trong mắt Thẩm Dạng hiện lên một tia hoài niệm, nhưng là thoáng qua. Sau đó thản nhiên cười, hơi kiêu ngạo như cũ.

Nhưng, mặc dù biểu cảm của Thẩm Dạng trông không quá nghiêm túc, nhưng bầu không khí lại làm cho Thôi Hương Như hơi choáng ngợp. Cô luôn cảm thấy nụ cười lúc này của anh Thẩm dường như hơi tức giận, cũng không biết tại sao.

"Nếu mọi chuyện đã qua, tôi thật sự không muốn tiếp tục nhắc đi nhắc lại nữa. Hơn nữa cũng giống như anh Thẩm nói, mặc dù tôi buồn khổ một thời gian. Nhưng sau đó ngược lại còn làm cho tôi tỉnh lại, càng làm cho tôi biết tương lai mình muốn làm gì..." Thôi Hương Như trả lời.

Cô muốn học một nghề, tương lai mở một cửa hàng để nuôi sống bản thân, nói cho người khác biết dù không có đàn ông thì bản thân cô vẫn có thể sống độc lập như cũ.

"Cho nên, tôi cũng không biết nên nói là cô rộng lượng hay là ích kỷ." Thẩm Dạng bật cười nói.

"Ích kỷ?" Đây là lần đầu tiên Thôi Hương Như nghe người khác dùng từ ngữ như vậy miêu tả bản thân nên hơi không thích ứng.

"Cô có phải đã quên hai chị em Sở Từ rồi không? Sở Từ chính là trút giận vì chị gái, kết quả chị gái là cô lại nói không quan tâm. Cô không có tổn thất gì, nhưng đêm hôm đó cô xảy ra chuyện Sở Từ phải đi bộ cả quãng đường đến bệnh viện, sắc mặt u ám đáng sợ, cả người giống như chuẩn bị lên chiến trường. Nếu không phải biết cô đã qua khỏi nguy hiểm, chỉ sợ đêm đó em ấy sẽ đi làm thịt mấy người họ Võ đã tìm cô gây rắc rối. Cô muốn chết cho xong chuyện, nhưng không nghĩ đến Sở Từ xem cô là người thân phải không? Sau đó cô khôi phục sức khỏe muốn cười một tiếng xóa hết oán thù, càng không quan tâm đến Sở Từ vì chuyện của cô hận nhà họ Võ đến mức nào, nhà họ Võ cướp việc kinh doanh của Sở Từ như thế nào. Đúng rồi, còn cậu em trai Sở Đường kia nữa. Nếu không phải sợ gây thêm chuyện cho chị mình thì thằng nhóc đó chắc đã không thể ngồi yên lâu rồi." Thẩm Dạng lại nói tiếp.

Thôi Hương Như nghe mà bị sốc.

"Nhà họ Võ làm hại chị em Sở Từ suýt chút nữa mất đi một người thân. Cô cảm thấy chỉ cần làm cho bọn họ bán nhà đền tiền thì có ổn không?" Thẩm Dạng tiếp theo nói thêm một câu.

Sau khi y nói xong câu này, Thôi Hương Như lập tức suy sụp.

Gần đây xảy ra rất nhiều chuyện, cô bị tác động rất lớn nên lòng tràn đầy tủi thân, quả thật không nghĩ đến người khác. Đặc biệt là hai chị em Sở Từ.

Bây giờ được Thẩm Dạng nhắc nhở như vậy cô mới nhớ đến mấy ngày nay hai chị em đã đối xử với cô như thế nào. Sở Từ thì không cần phải nói, cô nói muốn tự mình học một nghề thì Sở Từ đã giới thiệu cô với bà Vương. Bà Vương rất chăm sóc cô, gần như xem cô thành con gái ruột, làm cho trong lòng cô thoải mái hơn rất nhiều. Cô nói muốn sống độc lập, Sở Từ cũng đồng ý. Ngoại trừ bình thường ăn cơm chung, Sở Từ đến nay cũng không cho ai đến làm phiền cô. Ngay cả chỗ ở cũng tách biệt với Sở Từ.

Còn Sở Đường, nó ít khi về nhà, mà gần đây mỗi lần nhìn thấy cô vẻ mặt đều rất cẩn thận, sợ nói sai điều gì. Cô nói năm đó mình chỉ học mấy lớp rất đáng tiếc, Sở Đường lập tức tìm nhiều sách, hai ngày cuối tuần sẽ đặc biệt dạy riêng cho cô. Phải biết rằng Sở Đường từ trước đến nay rất chăm học, một khi có thời gian rãnh đều cố gắng ôn tập bài học. Nhưng gần đây đều dành thời gian cho cô...
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 522: May mắn


Bình thường hai chị em Sở Từ đối xử với Thôi Hương Như thế nào cũng chỉ có bản thân Thôi Hương Như mới hiểu được. Chỉ là trước đây vẫn không nghĩ nhiều như vậy. Nhưng lần này có thể bị Thẩm Dạng nhắc đến, những hình ảnh đó đột nhiên tràn vào trong đầu, cả người lập tức rối rắm.

Trước đây, mỗi khi Sở Đường về nhà vào cuối tuần, Sở Từ sẽ làm một bàn thức ăn toàn là những món Sở Đường thích ăn. Nhưng mấy lần gần đây thì không phải. Món ăn mỗi ngày đều được điều chỉnh theo khẩu vị của cô. Khi cô chuẩn bị đi làm lập tức có người phục vụ của Phúc Duyên Đài đưa cho cô một ly trà, nói rằng Sở Từ dạo gần đây đang nghiên cứu trà dưỡng sinh, ly này của cô chỉ sản phẩm thí nghiệm... Nhưng cô nghĩ kỹ lại, mỗi lần uống xong tâm tình của cô đều rất nhiều. Dường như nó được tùy chỉnh dựa theo tâm trạng và tình hình sức khỏe mỗi ngày của cô.

Thôi Hương Như lập tức run lên, bước chân hơi mềm.

Thẩm Dạng thấy vậy hả hê nói: "Cho nên, nếu cô em gái của cô muốn chỉnh chết cả nhà họ Võ, cô chẳng những không thể ngăn cản còn phải thuận theo cho em ấy trút giận. Cô nói có đúng không?"

Thôi Hương Như nghiến răng buồn bực lên tiếng.

"Anh Thẩm, anh lại giúp tôi một lần nữa." Một lúc sau, Thôi Hương Như nói.

Nếu như không có những lời này của Thẩm Dạng thì trong lòng cô vẫn không thoải mái. Thậm chí sau này nhìn thấy tình cảnh bi đát của nhà họ Võ, cô có lẽ còn cảm thấy bọn họ đáng thương. Thậm chí không chừng còn cảm thấy Sở Từ làm quá đáng.

Nghĩ kỹ lại, sau khi cô ly hôn vẫn là Sở Từ chăm sóc cô. Cô cũng đã hình thành thói quen. Cho đến bây giờ không nghĩ đến tại sao Sở Từ sẽ làm như vậy.

Với tính tình kia của Sở Từ, người thật sự có thể chơi thân với em ấy hẳn là cô gái giống như Tần Trường Tố, chứ không phải loại mềm mại không biết giận như cô. Cho nên sở dĩ Sở Từ đối xử tốt với cô như vậy hoàn toàn là bởi vì mấy năm trước cô chăm sóc Sở Từ. Bởi vì có tình cảm mấy năm đó nên Sở Từ mới xem cô thành người một nhà.

Mà cô suýt chút nữa đẩy cô em gái cực kỳ quan trọng với mình ra ngoài.

Sở Từ đối xử với cô quả thật là tốt không lời nào để nói. Lấy ba người anh ruột của cô làm ví dụ, từ khi cô ly hôn các anh đều tránh mặt cô. Ngay cả để cho cô ngủ lại một đêm cũng không chịu, sợ cô ngủ lại một đêm sẽ ăn vạ cả đời.

"Dùng miệng nói cám ơn thì có ích gì? Nếu cô thật lòng thì làm điều gì thực tế một chút." Thẩm Dạng vừa nói vừa nghịch cái tách trong tay.

"Anh có yêu cầu gì cứ việc nói, tôi nhất định sẽ làm." Thôi Hương Như vội vàng nói, hơi sợ hãi.

"Yêu cầu của tôi rất đơn giản, cô nhất định làm được." Thẩm Dạng ngồi thẳng người, chỉ vào mắt cô: "Cô đừng hở một tí lại rơi nước mắt, tôi thật sự không muốn nhìn thấy. Em gái Sở Từ của cô càng không muốn nhìn."

Cho đến bây giờ, hắn nhìn thấy Thôi Hương Như không khác gì những người phụ nữ khác, nghĩ đến dáng vẻ cô khóc quyến rũ, quả thật chính là tra tấn.

Khóc khóc khóc, có gì đáng mà khóc? Những ai lên chiến trường đều biết khóc chỉ trở nên xui xẻo.

Thôi Hương Như vội vàng gật đầu. Lúc này mới phát hiện trên mặt mình lạnh lẽo, có lẽ vừa rồi không nhịn được. Cô lập tức lau nước mắt đi: "Tôi sẽ sửa... Anh Thẩm, nếu không có chuyện gì khác thì tôi đi về trước. Tóm lại hôm nay... ít nhiều cũng có anh."

"Ừh." Thẩm Dạng lên tiếng, cũng lười tiễn: "Sau khi đi ra ngoài nhớ đóng cửa lại."

Thôi Hương Như lên tiếng, rất nhanh đi ra ngoài.

Cô vừa đi, Thẩm Dạng ở trong phòng khẽ thở dài, trong đầu xẹt qua bóng dáng trong ký ức.

Tính tình của Thôi Hương Như này quả thật giống như người phụ nữ kia. Chẳng qua Thôi Hương Như may mắn gặp được Sở Từ, còn người phụ nữ kia...

Thẩm Dạng xoa giữa trán, cảm thấy hôm nay uống hơi nhiều. Nếu không cũng sẽ không đột nhiên nhớ đến những chuyện lộn xộn trước kia.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 523: Thuốc mê


Sau khi Thôi Hương Như trở về từ nhà máy của Thẩm Dạng, đôi mắt vẫn còn trong trạng thái sưng đỏ. Sở Từ vừa thấy thì sửng sốt, còn tưởng rằng Thẩm Dạng dựa vào uống rượu say giở thói lưu manh. Nàng lập tức tức giận đến mức muốn đi bắt người dạy dỗ. Nếu không phải Thôi Hương Như ngăn cản nhanh chỉ sợ đã không thấy bóng dáng của Sở Từ.

"Thẩm Dạng này cũng không phải người tốt, uổng cho em kêu anh ta một tiếng anh, không ngờ anh ta dám cạy góc tường của em..." Sở Từ tức giận đến mức run rẩy, vừa mở miệng lại mắng mấy câu th* t*c.

Thôi Hương Như không nói nên lời nhanh chóng che miệng nàng lại: "Không có chuyện đó, chị và anh ta chỉ nói chuyện mấy câu thôi. Anh Thẩm là người đàng hoàng, sao có thể làm ra loại chuyện này chứ? Hơn nữa em cũng không phải đàn ông, làm sao chị lại thành góc tường của em thế? Đừng nói bậy."

Cô nói xong lại cảm thấy buồn cười. Nếu Sở Từ là đàn ông, dù cô cho không cũng phải nghĩ cách gả cho. Dù sao ở chỗ nào còn có người đàn ông tốt như vậy chứ?

"Nói chuyện mấy câu mà mắt của chị có thể sưng thành như vậy à? Mặc dù em không thích khóc, nhưng vẫn biết được khi không xúc động và không tức giận thì đôi mắt sẽ không dễ dàng sưng như vậy." Sở Từ khẽ hừ một tiếng.

"Anh ta thật sự không có bắt mặt chị..." Mặt Thôi Hương Như không chút thay đổi nói: "Lúc đó còn có cậu nhóc phụ bếp ở bên ngoài nhìn nữa, thật sự chỉ nói mấy câu mà thôi."

"Thật sao?" Sở Từ nhướng mày lên, tư thế bao che cho con thật là đáng sợ.

Thôi Hương Như gật đầu liên tục: "Anh Thẩm thật sự là người tốt. Chị thiếu nợ ân tình của anh ta. Nếu em bởi vì chị mà hiểu lầm người ta, sau này chị càng không có mặt mũi gặp anh Thẩm nữa."

Sở Từ vừa nghe những lời này miễn cưỡng chấp nhận.

"Chị không chịu thiệt là được. Thật ra em cũng không phải hoài nghi nhân phẩm của anh Thẩm, còn không phải bởi vì anh ta đã trưởng thành mà chưa có vợ sao? Đàn ông đều không kiểm soát được phần dưới của mình, nghẹn một thời gian dài như vậy một khi uống rượu thì dễ dàng mất kiểm soát. Nhưng cũng là lỗi của em, vừa rồi tập trung vào việc may vá cũng không ngăn cản chị." Sở Từ lại nói tiếp.

Thôi Hương Như vừa nghe những lời này nhất thời không biết nên nói gì, há miệng, những lời muốn nói lập tức nuốt xuống.

Sở Từ có vẻ còn hiểu đàn ông hơn cô, cũng may trong phòng này chỉ có Tần Trường Tố và cô. Nếu không có người khác nghe thấy còn không biết nói như thế nào.

Tần Trường Tố rất thích những lời này của Sở Từ, nghe xong còn cười ha ha. Gương mặt nhỏ đỏ bừng, nhưng ngoài miệng không buông tha người, đùa giỡn lưu manh với Sở Từ. Dáng vẻ này làm cho Thôi Hương Như nghĩ đến mấy câu, đó chính là 'người không biết thì không sợ'. Mấy cô gái còn độc thân đùa giỡn lưu manh thật sự còn đáng sợ hơn phụ nữ đã lập gia đình.

Ánh mắt Thôi Hương Như nhìn Sở Từ dịu dàng, cũng không dội nước lã, còn thỉnh thoảng phụ họa với Tần Trường Tố mấy câu.

Cả người cô trông sáng sủa hơn trước rất nhiều, thay đổi rõ ràng như vậy làm sao Sở Từ không nhìn ra chứ? Trong lòng bắt đầu nói thầm: không biết Thẩm Dạng kia cho chị Hương Như uống thuốc mê gì, làm cho chị đột nhiên giống như thông suốt.

Hiếm khi mọi thứ đều bình thường với Thôi Hương Như. Sở Từ cũng cảm thấy cuối cùng sau cơn mưa trời lại sáng, tâm trạng cũng tốt hơn rất nhiều.

--- ---

Mấy ngày tiếp theo, lúc này mới đặt tâm trí lên bản thân mình. Trái linh quả thứ hai của linh thụ cũng đã kết trái, mạng nhỏ của Sở Từ lần này có thể kéo dài một năm. Mà nàng phát hiện chỉ cần mình chăm chỉ kiếm tiền, tích cực hướng về phía trước và không làm chuyện xấu quá lớn thì dễ dàng kép dài mạng sống. Chỉ là có một số hạn chế về thời gian kéo dài mạng sống một lần mà thôi.

Hiện tại, ngoại trừ mạng nhỏ được Sở Từ nắm giữ chắc chắn trong tay, càng làm cho nàng bất ngờ vẫn là không gian. Diện tích bên trong tăng lên rất nhiều.
 
Back
Top Dưới