Ngôn Tình Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy

Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 424: Sự Bất Quá Tam


vo-quan-nhan-423.png

 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 425: Thích Đơn Phương


Khí thế của Sở Từ làm cho một nhà ba người này sợ hãi. Tim của Võ Thuận muốn nhảy đến cổ họng, luôn cảm thấy lời Sở Từ nói không giống như đang nói giỡn. Lúc này trong đầu lại nghĩ đến những người nhận xét nàng ở thôn Thiên Trì, lập tức hơi hiểu được là tại sao.

Một số người nói nàng ác độc, chỉ sợ cũng vì thái độ làm việc của nàng như vậy.

Nhưng mặc dù đối xử với một người lớn như vậy là hơi quá đáng. Nhưng cẩn thận suy nghĩ lại, Sở Từ và em trai nàng sống nương tựa lẫn nhau. Nếu không đủ cứng rắn thì cũng không chắc có thể sống đến bây giờ. Hơn nữa, nghe nói lúc trước Thôi Hương Như ly hôn cũng ít nhiều nhờ tính xấu của Sở Từ mới có thể làm cho mọi chuyện trở nên thuận lợi.

Theo lý mà nói, Võ Thuận cũng muốn bảo về mẹ mình. Nhưng chuyện hôm nay làm cho lòng gã oán hận. Ngoài ra, mặc dù vẫn chưa đuổi theo được Thôi Hương Như, nhưng gã đã có kiêng nể đến cực hạn với Sở Từ có khả năng trở thành cô em vợ tương lai này.

Thậm chí có mấy phần kính trọng mập mờ, cũng may Sở Từ còn nhỏ tuổi. Nếu không để cho người ngoài nhìn thấy còn tưởng rằng Sở Từ là mẹ vợ của Võ Thuận, mới có thể làm cho gã sợ hãi như thế.

Tay của mẹ Võ run lên, tức giận đến mức muốn ngất xỉu, nói với trai mình: "Vừa rồi cô ta nói là có ý gì? Chị Hương Như là ai? Người con nói tên là Hương Như?"

"Mẹ à, cô gái con muốn cưới tên Thôi Hương Như, không phải Sở Từ và Phúc Nhạc Nhạc! Nhưng bây giờ nói gì cũng quá sớm, bởi vì con thích đơn phương. Cho nên mẹ đừng quan tâm chuyện này." Võ Thuận lại nói.

Mẹ Võ ngẩn người, thích đơn phương?

"Tình huống của người tên Thôi Hương Như kia là gì?" Mẹ Võ cố gắng bình tĩnh lại hỏi. Ngược lại nhìn Sở Từ: "Là họ hàng với cô gái này? Chị em họ?"

Võ Thuận hơi bất lực, nhưng đối mặt với mẹ mình cũng không còn cách nào khác, không muốn bà tiếp tục kích động quấy rầy đến những người khác, chỉ có thể kiên trì nói: "Hương Như rất tốt, là người dịu dàng, xinh đẹp, hiểu chuyện... Người trước mặt mẹ tên là Sở Từ. Mặc dù không phải chị em ruột với Hương Như nhưng quan hệ rất tốt. Ngoài ra, Hương Như làm việc trong xưởng thuốc ở thôn Thiên Trì..."

Sở Từ nghe đến mấy câu này thì nhíu mày, cảm thấy Võ Thuận này ngoài việc yếu đuối còn không đầu óc. Chuyện này vẫn chưa thành đã tiết lộ nơi ở của chị Hương Như ra ngoài, với tính cách của mẹ Võ có thể không đi tìm gây rắc rối sao?

Thôn Thiên Trì lại dễ dàng gây ra một ít lời đồn đãi vớ vẩn. Gã là chê cuộc sống của Thôi Hương Như quá tốt nên cố ý gây rắc rối cho chị sao?

"Xưởng thuốc? Mẹ nói mà, chẳng trách ngày nào con cũng chạy đến thôn Thiên Trì. Vốn dĩ mẹ còn tưởng rằng con bàn chuyện thuốc giúp mẹ..." Sắc mặt của mẹ Võ Thuận tốt hơn một chút, nhìn Sở Từ mấy lần trên mặt hơi xấu hổ. Mặc kệ nói như thế nào, không phải con bé này là tốt rồi. Dù sao nàng không có ba mẹ, nhất định không có dạy dỗ.

"Nếu con đã thích thì dẫn về cho mẹ xem mặt trước. Nhưng nếu như không giống như con nói thì con từ bỏ đi, đàng hoàng ở bên Phúc Nhạc Nhạc. Nhạc Nhạc người ta thích con cũng không nói. Mẹ có thể nhìn ra được nhiều năm như vậy vẫn đang đợi con." Mẹ Võ Thuận lại nói tiếp.

Sở Từ không khỏi cười nhạo trong lòng. Thật sự là làm gái còn muốn lập đền thờ. Trước đó còn không phải Phúc Nhạc Nhạc thì không thể. Bây giờ lại muốn xem mắt một người khác, xem ra là cảm thấy đứa con trai này của bà xứng đôi với tất cả con gái trên đời này.

"Hương Như rất tốt!
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 426: Là Cô Ta Cũng Được


vo.png

 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 427: Cơ Thể Có Bệnh?


Mẹ của Võ Thuận họ Hàn, người ngoài đều gọi bà là bác sĩ Hàn. Mặc dù cậu cơn trai út mới 25-26 tuổi, nhưng bà đã ngoài 50 rồi. Chẳng qua bởi vì bác sĩ, không giống như những người làm nông suốt ngày phơi nắng gió. Cho nên nhìn qua cũng giống như người hơn 40 tuổi mà thôi.

Ba mẹ của Võ Thuận đều làm nghề y, hơn nữa hai người còn học chung một thầy. Ba của Hàn thị năm đó cũng làm trong ngành này, ông còn rất nổi tiếng. Đến đời bà cũng chỉ kế thừa chưa đầy một nửa bản lĩnh mà thôi, mở phòng khám nhỏ, hỗn hợp đông y tây y chữa bệnh nhỏ không phiền phức. Mặc dù nói gia cảnh cũng ổn nhưng cũng không đến mức quá giàu có, tự nhiên không thể so với quán ăn của Sở Từ.

Mặc dù bây giờ mọi người đều xem thường người kinh doanh, cảm thấy hộ kinh doanh cá thể phải rao hàng rất mất mặt. Nhưng chỉ vì bây giờ có thêm quán xá ven đường, một khi những người đó có thể đạt được mức độ yêu thích như Sở Từ nhất định cũng sẽ chỉ có ghen tị.

Trong lòng Hàn thị như bị mèo bắt được, cảm thấy nếu Thôi Hương Như tương tự như Sở Từ cũng có thể chắp vá làm vợ cho con trai.

Về phần tính cách... dù sao còn nhỏ tuổi, tương lai chỉ cần danh nhiều thời gian hơn để dạy dỗ cho nó thật tốt.

Chẳng qua khi Hàn thị đang suy nghĩ thì Võ Thuận mở miệng nói: "Hương Như lớn hơn Sở Từ mấy tuổi, năm nay vừa tròn 24. Cô ấy..."

Võ Thuận do dự một hồi vẫn giấu giếm chuyện Thôi Hương Như đã từng kết hôn xuống. Nếu mẹ biết chuyện này chỉ sợ mặc kệ Thôi Hương Như tốt cỡ nào cũng không có khả năng đồng ý, vẫn là đợi từ từ trước rồi nói sau.

Hàn thị vừa nghe nhíu mày: "Đã 24 rồi? Bên này chúng ta cũng không đề xướng kết hôn muộn sinh con muộn. Bình thường con gái trong thôn không có đi học, đa số đều là 18-19 đã hứa gả cho người ta. Tại sao cô gái con thích đã 24 mà vẫn chưa lấy chồng? Là tình huống gia đình éo le hay dáng vẻ xấu... Chẳng lẽ là cơ thể có bệnh gì?"

Võ Thuận nghẹn họng, dáng vẻ của Thôi Hương Như thì khỏi nói, chân mày lá liễu mắt đào hoa, nhìn qua dịu dàng, hiểu chuyện làm người thương... Hơn nữa cô đã kết hôn rất sớm, 18 đã lập gia đình. Năm trước vừa ly hôn...

Nhưng những lời này gã không thể nói, chỉ có thể chịu đựng cười gượng nói: "Tình huống của cô ấy hơi khác. Mẹ, sau này con sẽ nói với mẹ. Bây giờ mẹ và ba con ăn thêm một chút rồi về trước đi. Con đi tìm Sở Từ nói chuyện..."

Nhìn thái độ vừa rồi của Sở Từ hiển nhiên đã hiểu lầm gã sâu sắc. Nếu như trước đó, Hàn thị nhất định không vui khi con trai đi tìm Sở Từ. Nhưng bây giờ thì khác, Sở Từ này tốt xấu gì là chủ của quán ăn này, không phải con bé nhà nghèo, không cần lo lắng nàng lừa con trai mình.

"Đi đi, vừa rồi mẹ hơi hiểu lầm con bé đó, con đi nói chuyện đàng hoàng với người ta đi." Hàn thị lại nói.

Mặc kệ nói như thế nào, phòng khám của bà cũng có hợp
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 428: Thật Lòng


vo-quan-nhan-427.png

 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 429: Xuống Dốc


Võ Thuận sửng sốt một lúc, vẫn chưa kịp phản ứng lại đã bị Sở Từ bỏ lại tại chỗ.

Sở Từ thật sự không có thời gian nói chuyện này với gã. Mặc dù bây giờ nàng không cần phải tự mình xuống bếp nấu ăn, nhưng cũng không phải người rảnh rỗi. Nàng còn phải luyện tập tất cả kỹ năng trong không gian, cũng chỉ có lợi dụng những kỹ năng này để tiếp tục kiếm tiền làm giàu thì tương lai nàng mới có thể sống lâu hơn trên thế giới này.

Về mặt xuống bếp thì không cần phải nói, hiện tại nàng có thể thành thạo dùng hết các nguyên liệu. Nhưng về thủ công mỹ nghệ, may và dược lý. Thậm chí về mục dưỡng sinh nàng còn rất kém. Mỗi một loại đều phải tốn sức học, làm sao có thời giờ tiếp vị thiếu gia xinh đẹp này chứ?

Võ Thuận vừa nghe lời này trái tim lập tức lạnh lẽo. Khi lần đầu tiên nhìn thấy Sở Từ, mặc dù cũng không thấy nàng nhiệt tình, nhưng ít nhất vẫn kêu một tiếng anh Thuận. Hay là vừa rồi ở trên bàn cơm, mặc dù kêu cả họ lẫn tên của gã là anh Võ Thuận. Nhưng mặc kệ nói như thế nào nghe qua cũng coi như thân thiết. Nhưng còn bây giờ thì sao? Hai chữ "đồng chí" cũng nói ra, còn không phải muốn phân rõ quan hệ với gã sao?

Có phân rõ quan hệ với Sở Từ thật ra cũng không quan trọng. Nhưng Sở Từ thân thiết với Thôi Hương Như như người em gái ruột!

Nhưng lúc này gã muốn bước lên ngăn cả, Sở Từ lại căn bản không quan tâm gã mà trực tiếp đi thẳng ra ngoài cửa, chuẩn bị đi mua ít vải trên phố rồi về nhà.

Võ Thuận đứng đó khô khốc, không biết phải làm sao mới tốt. Sau khi suy nghĩ chỉ có thể cầu mong Sở Từ không phải là người nhiều chuyện, đừng nói chuyện này cho Thôi Hương Như biết. Nếu không gã thật sự không còn cơ hội.

- -- ---

Sau khi Sở Từ đi ra ngoài thì trực tiếp đi thẳng đến cửa hàng của bà Vương. Trong cửa hàng của bà ngoài một số quần áo may sẵn cũng có rất nhiều loại vải, có thể mua theo kích cỡ.

Sở Từ không giỏi nhất chính là kỹ năng may vá. Hiện tại đã luyện tập hơn nửa năm, trước mắt cũng chỉ có thể vá được những chỗ nhỏ. Đến nay cũng chưa làm ra một bộ quần áo tử tế. Huống chi sau này kỹ năng may vá này còn có thể liên quan đến các loại thêu thủ công.

Thời buổi này thịnh hành vải dệt hơn đờn trước của nàng. Nhưng nàng vẫn thích nhất là vải bông (vải cotton) trơn đơn giản, thích hợp làm quân phục. Hơn nữa màu xanh quân đội là màu thịnh hành nhất hiện nay. Đến mùa đông, hầu như mỗi người đàn ông đều mặc quân phục cùng màu, nhìn chúng cũng rất tinh thần.

Ngoại loại vải bông trơn và vải bông vân chéo này, còn có một loại vải dệt hỗn hợp có tên cũng rất kỳ lạ là "vải sợi tổng hợp", rất thích hợp cho mùa xuân hè. Ngoài ra còn có vải sọc nhăn và vải lanh (linen) cũng là loại được nhiều người ưa chuộng.

Chẳng qua Sở Từ thật sự không thành thạo mấy loại này. Đặc biệt là khi nghe được mấy từ "vải len, kaki, poly (polyester)" làm cho đau đầu.

"Em họ, bây giờ thời tiết ấm rồi, tốt hơn là dùng loại "sợi tổng hợp" này. Màu này cũng tươi sáng, may quần
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 430: Khách Không Mời Mà Đến


vo.png

 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 431: Không Có Lòng Tốt


Nhìn dáng vẻ như rất thân của Phúc Nhạc Nhạc, trong mắt Sở Từ hiện lên một vẻ buồn cười. Mặc kệ nói như thế nào không thể giơ tay đánh người tươi cười.

Cho nên Sở Từ cười càng phóng khoáng, ánh mắt nhìn lướt qua Phúc Nhạc Nhạc, nhìn từ trên xuống dưới không xót chỗ nào. Ngược lại giống như người đàn ông làm cho mê muội. Cuối cùng dừng hình ảnh ở trên gương mặt cô ta, nhìn thấy nụ cười của cô ta hơi cứng ngắc nói: "Nhạc Nhạc phải không? Xin chào, tôi tên Sở Từ."

Nụ cười của Phúc Nhạc Nhạc như bị xịt keo, cảm thấy Sở Từ không khỏi không nể mặt, rõ ràng nhỏ hơn cô ta mấy tuổi nhưng không gọi chị.

Nhìn dáng vẻ này dường như thật sự muốn cướp anh Thuận với cô ta.

"Em mua nhiều vật liệu như vậy là chuẩn bị may quần áo cho mình sao? Em gái Tiểu Từ, em thật giỏi, không giống như tôi đi làm ở trạm y tế, chỉ biết chăm sóc bệnh nhân." Phúc Nhạc Nhạc lại nói.

Bình thường mọi người khi nghe những lời khiêm tốn như vậy sẽ khen ngợi một câu thiên sứ áo trắng. Nhưng Sở Từ lại không phải loại người như vậy, nàng chỉ nói: "Không biết thì học nhiều một chút, tôi và cô không quen nên cũng sẽ không xem thường cô."

Khóe miệng Phúc Nhạc Nhạc giật giật. Con bé này tại sao nói trực tiếp như vậy? Nàng cũng không biết đối nhân xử thế* sao? Nói chuyện cũng không chừa một chút đường sống, thật sự là chán ghét muốn chết. Ban đầu cô ta chỉ nghĩ đến tìm cách nói xem nàng và anh Thuận rốt cuộc có quan hệ gì. Nhưng bây giờ xem ra chỉ sợ đã đúng, Sở Từ chính là nguời không có lòng tốt.

(*Đối nhân xử thế: là cách đối xử với mọi người ở đời. Hành xử, ứng xử sao cho phải, cho vừa lòng người là chuyện không phải dễ. Người biết xử lý khéo léo, tinh tế trong mọi tình huống là người biết mình biết người, biết ăn ở với người khác hợp tình hợp lý. Những người đối nhân khéo, xử thế hay thường được người khác quý mến và tôn trọng. Những người này cũng thường rất nhanh nhạy, có thể thích nghi với mọi hoàn cảnh.)

"Tôi có thể đi vào ngồi được không? Tôi cũng không biết tại sao lại cảm thấy đặc biệt hợp ý với em. Đúng lúc tôi cũng không biết may quần áo, muốn học với em, em thấy có được không?" Phúc Nhạc Nhạc lại nói tiếp.

Sở Từ ngạc nhiên nhìn cô ta, đột nhiên cười: "Xem tôi may quần áo? Được thôi, đến đây đi!"

Nàng còn không biết rõ bản lĩnh của mình sao? Lúc thêu thùa may vá là đáng sợ nhất. Ngay cả chị Hương Như cũng không thể chịu đựng được. Nếu Phúc Nhạc Nhạc này muốn học hỏi một chút nàng cũng không ngại. Vì thế lại nói: "Vóc dáng của tôi và cô cũng tương tự nhau. Đúng lúc mượn cô làm một người mẫu."

Ánh mắt Phúc Nhạc Nhạc sáng ngời. Cái gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Cô ta thật sự muốn nhìn xem Sở Từ này ngoài mở quán ăn này còn có năng lực gì khác hay không.

Cô ta và Võ Thuận từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, biết rất rõ tính tình của Võ Thuận. Võ Thuận thích cô gái hiền lành cũng không yếu ớt, nhìn Sở Từ này dường như khác xa với mẫu người Võ Thuận thích. Bây giờ kêu cô ta xem nàng may quần áo cũng không biết có phải cố ý khoe khoang hay không, muốn chứng minh mình có thể thay đổi vì Võ Thuận...

Sở Từ thật không khách sáo mời cô ta đi vào một phòng trong Phúc Duyên Đài. Phòng này được ngăn cách riêng ra, dùng để cho Sở Từ bình thường nghỉ ngơi. Ngoài nàng và Tần Trường Tố, những người khác đều không đến gần. Diện tích trong phòng cũng không nhỏ, có giường và cái bàn. Ngoài ra có một cái máy may
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 432: Sợ Đến Mức Chết Khiếp


vo.png

 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 433: Đâm Lao Phải Theo Lao


Trong lòng Phúc Nhạc Nhạc đã sớm hối hận. Nhưng Sở Từ lại rất hưng phấn. Bình thường dù là Sở Đường hay là Thôi Hương Như cũng chưa từng dám để cho cô làm chuyện như vậy. Giống như phản ứng vừa rồi của Tần Trường Tố khi nhìn thấy nàng động kim chỉ, lập tức chạy xa nhất có thể.

Không thú vị nhất đó là Sở Đường, không giúp đỡ nàng thì thôi còn thích dội cho nàng gáo nước lạnh. Còn Phúc Nhạc Nhạc này thì khác. Mặc dù cô gái này không có ý tốt, nhưng miệng nhỏ cũng rất ngọt, vừa đến đã khen nàng có khả năng, muốn xem nàng thêu thùa may vá. Nhưng còn có thể chịu đựng lâu như vậy, thật sự là "hạt giống" tốt. Tương lai nếu cô ta đến chơi nhiều cũng rất tốt, ít nhất dùng tốt hơn người gỗ nhiều.

Trong lòng Sở Từ cực kỳ hài lòng với Phúc Nhạc Nhạc. Nhưng nàng cảm thấy may quần áo thật sự rất khó. Khi nhìn thấy đường kim của mình may sai rồi lập tức không nhịn được mắng một tiếng.

Phúc Nhạc Nhạc nghe thấy run lên trong lòng. Cô ta vừa run lên đã nhìn thấy cây kim đã đâm vào làn da mình ngay lập tức.

"A! Đau quá, đau quá! Em nhẹ một chút..." Giọng của Phúc Nhạc Nhạc hơi run rẩy: "Không được, tôi... tôi không giúp em..."

Sở Từ nhíu mày: "Chỉ là một lỗ kim nhỏ mà thôi, sẽ không có sẹo, không sao đâu. Tiếp theo tôi sẽ cẩn thận hơn. Hơn nữa kích cỡ quần áo tôi làm đều dựa theo cô may, cô đi rồi vải của tôi không phải lãng phí sao? Cô đừng phá nữa."

Dáng vẻ vỗ về của Sở Từ càng làm cho da đầu người ta run lên. Đặc biệt là vẫn không dừng động tác trên tay. Phúc Nhạc Nhạc không dám mở ra, đột nhiên cả người có phần đáng thương. Tần Trường Tố cũng không có đi xa, đang lén lút nghe tình hình bên trong ở ngoài cửa. Sau khi nghe nói như thế lại dở khóc dở cười, không biết nên đồng tình với Phúc Nhạc Nhạc hay là mắng cô ta xứng đáng.

Cô cũng không phải tên ngốc, đương nhiên nhìn ra được Phúc Nhạc Nhạc chủ động tìm đến cửa không phải thật sự muốn làm bạn với Sở Từ. Dáng vẻ lòng dạ hẹp hòi với Sở Từ, dạy dỗ giống như theo lý thường phải làm. Nhưng mà nghĩ lại em họ có tính tình thô bạo này thêu thùa may vá thì cô cảm thấy cả người nổi da gà lên.

"Chậc, bởi vì cô vừa mới lộn xộn nên tôi không cẩn thận may vải dính vào quần áo của cô rồi... Nhưng cô đừng lo lắng, dù sao vải may theo quần áo của cô, cùng lắm sau khi may quần áo xong thì tặng cho cô. Cho cô mặc trê người cũng rất tốt." Sở Từ cau mày, lại nhìn chằm chằm vào thân thể Phúc Nhạc Nhạc nói.

Phúc Nhạc Nhạc lập tức chán nản: "Rốt cuộc em có biết may quần áo hay không?"

Vậy mà lại không cẩn thận may dính vào quần áo của cô ta. Loại tình huống này không nên tháo ra may lại lần nữa sao? Tại sao có thể đâm lao phải theo lao chứ?

"Nếu tôi biết may quần ao còn cần phải học à? Loại đồ chơi này của phụ nữ căn bản không thích hợp với tôi. Nhưng dù sao cũng không có việc gì, luyện tập nhiều một chút. Tương lai có thêm một tay nghề cũng không tệ." Sở Từ ăn ngay nói thật.

Nàng vừa thốt ra lời này, Phúc Nhạc Nhạc đều hoa mắt chóng mặt.

"Em... em không biết? Vậy em còn mua nhiều vải như vậy làm gì?" Phúc Nhạc Nhạc sợ hãi nói.

Đống vải này có thể may được 7-8 bộ quần áo màu xuân đấy. Là bởi vì nhìn thấy nàng mua nhiều vải về mới làm cho cô ta nghĩ rằng Sở Từ rất giỏi những thứ
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 434: Kẻ Lừa Đảo


vo.png

 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 435: Không Nối Dối


Sở Từ bĩu môi nhìn Phúc Nhạc Nhạc lao ra khỏi phòng mà không ngăn cản.

Nàng may quần áo bảo đảm rất chắc. Thậm chí bộ quần áo Phúc Nhạc Nhạc mặc trên người cũng bị nàng bóp eo, gần như vừa vặn với cơ thể, bảo đảm tạm thời cô ta không cởi được. Hơn nữa mấy miếng vải bên ngoài cũng xộc xệch. Cho dù cô ta mặc chiếc áo khoác bông lên cũng không có cách nào che hết mấy miếng vải.

Hơn nữa cô ta cũng không mạnh mẽ đến mức có thể xé bỏ quần áo bên trong. Nếu cô ta thật sự dám làm như thế thì Sở Từ sẽ tôn trọng cô ta như một người đàn ông.

"Chị thấy người ta khóc nhiều như vậy. Em họ, em thật sự làm rất tốt." Lúc này Tần Trường Tố mới đi đến, nhếch miệng cười lại nói tiếp: "Nhưng tay nghề may vá của em đã bị thụt lùi rất nhiều. Đồ may ra thật đáng sợ, trông còn xấu hơn cây lau nhà..."

Sở Từ vừa nghe đã không vui: "Có xấu như vậy sao? Em cảm thấy rất tốt. Nếu không chị họ đến giúp em đi, để em thử lại được không?"

Tần Trường Tố vừa nghe vội vàng xua tay, thay đổi sắc mặt, không nói một lời đã xoay người bỏ chạy.

Mặt Sở Từ đầy vẻ oán hận, nhìn một đống lộn xộn dưới đất đầu đều đau, suy nghĩ xong vẫn nói với tiểu hòa thượng Ngộ Trần: "Tôi không thể không làm việc may vá này sao? Tôi kinh doanh quán ăn và nhà xưởng này rất tốt. Tương lai không phải cũng đều kiếm được tiền sao?"

"Thí chủ, năm hạng mục kỹ năng cũng không thể thiếu. Mặc dù những kỹ năng khác đủ để cho thí chủ kéo dài mạng sống. Nhưng nếu thí chủ ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu thì người thân đời trước của thí chủ nhất định cũng không thể đầy đủ vẹn toàn." Tiểu hòa thượng mở miệng hù dọa.

Các kỹ năng trong sách Phúc Duyên đều là báu vật của thế gian. Nếu nó xuất hiện ở trần gian nhất định có thể làm cho rất nhiều người liều mạng tranh đoạt. Nhưng mặc dù đó là một thứ tốt, nhưng đối với người bị ép buộc thừa nhận như Sở Từ cảm nhận cũng khác nhau.

Nếu kêu nàng quơ đao múa kiếm, cho dù là mệt chết nàng cũng là cam tâm tình nguyện. Nhưng những gì sách Phúc Duyên dạy tất cả đều là những thứ nhẹ nhàng tao nhã, thật sự làm cho nàng khó có thể hứng thú.

Nhưng nhắc đến người thân ở đời trước, Sở Từ cũng chỉ có thể đè nén lửa giận. Ngược lại khóa cửa đi vào không gian. Trong không gian tràn ngập hương thơm thảo dược, còn cây linh thụ kia lại mang đến cho người ta một loại hơi thở tươi mát, có thể tĩnh tâm.

Suy nghĩ trong đầu vừa hiện lên, sách Phúc Duyên đã xuất hiện ở trong tay. Sở Từ nhìn cuốn sách dày dường như vô tận này chỉ cảm thấy thật đau đầu.

"Tại sao trong mục dưỡng sinh này chỉ có trà uống bảo vệ sức khoẻ và cách ăn kiêng?" Sở Từ không nhịn được hỏi.

Những kỹ năng khác đều có rất nhiều chi nhánh, đáng sợ nhất đó là thủ công mỹ nghệ. Nó gần như bao gồm tất cả các ngành nghề liên quan mật thiết đến cuộc sống. Ngay cả dược lý cũng được chia thành
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 436: Một Đời Chồng


vo.png

 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 437: Giày rách



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 438: Thuốc mê



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 439: Miệng chó không thể mọc ngà voi



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 440: Xuất sắc ngoạn mục



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 441: Tình cảm



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 442: Không thích nghe



 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 443: Xem mắt



 
Back
Top Dưới