Ngôn Tình Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy

Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 20


Sở Thắng Lợi cắn răng chỉ vào Sở Đường, sau một lúc lâu nói không ra lời.

Mà người kinh ngạc không chỉ một mình ông. Ông Sở và bà Sở cũng không ở
nhà, hai người em khác nhà họ Sở cũng đều đi làm việc. Trong nhà cũng
chỉ có hai em dâu Sở Thắng Lợi và mấy đứa nhỏ. Những đứa nhỏ này bình
thường hiểu Sở Đường nhất. Trước kia mặc kệ hai vợ chồng Sở Thắng Lợi
đánh mắng như thế nào cậu chỉ biết cúi đầu nghe, dám phản kháng như vậy
tuyệt đối là lần đầu tiên.

Nhưng nếu là chuyện khác Sở Đường có
lẽ nén giận giống như trước đây. Nhưng trước mắt cậu rõ ràng biết cứ
ngốc ở nhà họ Sở sẽ không có cơ hội đi học. Cho nên mới sẽ làm việc
nghĩa không được chùn bước như vậy.

Sở Đường nói xong câu kia Sở
Từ tiến lên túm cánh tay cậu chuẩn bị rời đi. Sở Thắng Lợi nhìn bóng
dáng Sở Đường tức giận đến quăng ngã ghế: "Mày bước ra cửa lớn nhà này
về sau cũng đừng trở về!"

Sở Đường hơi dừng một chút. Ngay cả cơ hội do dự cũng không có đã bị Sở Từ kéo rời đi.

Lúc này nếu cậu thật sự quay đầu thì trong mấy năm về sau đều sẽ bị trên
dưới nhà họ Sở lấy chuyện này châm chọc cậu. Mặc dù tuổi cậu không lớn,
nhưng cậu cũng có nhãn lực. Mặc dù cậu ở trên danh nghĩa trong thôn này
là con trai cậu cả, nhưng trên thực tế từ nhỏ cậu đã biết mình không
thuộc về cái nhà này. Cậu cả chưa bao giờ sẽ gạt thân thế của cậu, thậm
chí sẽ không ngừng nhắc nhở mẹ cậu năm đó đã làm ra chuyện gì, làm cho
cậu ngay cả gọi một tiếng "ba" cũng đều chột dạ.

Sở Từ không nghĩ tới một chuyến này lại có thể làm theo tâm ý của nàng đưa Sở Đường ra,
tâm tình trở nên rất tuyệt, cả người nặng nề nhưng bước chân lại nhẹ
nhàng rất nhiều.

Đương nhiên, nàng cũng rõ ràng hiện tại hộ khẩu
của Sở Đường là ở nhà họ Sở, nhất thời muốn cắt đứt lui tới với nhà họ
Sở là không có khả năng. Nhưng cũng may trước đó Sở Thắng Lợi mặc dù
nhận Sở Đường làm con trai vẫn giữ tư tâm sau khi sinh con trai ruột
không muốn để cho Sở Đường chiếm danh phận con trai trưởng. Cho nên lúc
làm hộ khẩu vẫn để cho Sở Đường mang thân phận con nuôi bên ngoài nhập
hộ. Về sau muốn dời ra cũng không phải quá phiền phức.

- -- ---

"Chị, hôm nay chị làm sao vậy? Thật không giống với trước kia." Ra cửa lớn nhà họ Sở, Sở Đường lúc này mới hỏi.

Kỳ thật trước kia không phải cậu không có suy nghĩ rời khỏi nhà họ Sở
trong đầu, thậm chí lúc còn rất nhỏ cũng nói với Sở Từ. Nhưng mỗi lần Sở Từ thấy cậu như vậy sẽ không ngừng nói ở lại nhà họ Sở có chỗ tốt.
Nhưng trên thực tế cái gọi là chỗ tốt chính là lừa mình dối người, Sở Từ chỉ cảm thấy không đói chết chính là tốt, lại không biết cậ thật sự để ý là cái gì.

"Chị chỉ là nghĩ thông suốt, trước kia ép em lấy lòng cậu cả, ăn nói khép nép, ăn nhờ ở đậu ở nhà họ Sở là chị không đúng. Về sau hai chị em chúng ta cùng nhau sống. Về phần chuyện đi học chị đã có biện pháp, em không cần lo lắng." Sở Từ cười nói.

Lúc cô cười
thì đôi mắt đều bị thịt trên mặt chen thành một cái khe hở hẹp. Nhưng
giờ phút này Sở Đường lại cảm thấy cô đẹp, có lẽ là vì ánh mắt của cô
mang theo một tia tự tin. Cho nên cả người đều tản ra tia sáng không
giống nhau.

"Hai ngày trước em nghe nói... chị Hoàng kia không để ý đến chị?" Một lát sau Sở Đường lại hỏi.

Cậu và chị Hoàng không thân, nhưng cũng biết trong thôn chỉ có một người
chịu đối xử tốt với Sở Từ như vậy. Cho nên cũng ghi tạc trong lòng.

"Ừh." Sở Từ lên tiếng: "Giữa bọn chị có chút hiểu lầm, sau này chị sẽ giải
thích rõ ràng với chị ấy. Đúng rồi, em thuận đường đi theo chị đến trấn
Tranh. Chị thuận đường mua chút đồ gia dụng."

Thị trấn này cách thôn Thiên Trì cũng không phải rất xa, chỉ cần xuyên qua một đường núi nhỏ là được.

Chỉ là Sở Đường nghe nói như thế đôi mắt lại không khỏi mở to vài phần. Chị muốn mua đồ? Chị có tiền không?
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 21


Ánh mắt Sở Đường tràn ngập hoài nghi, dù sao cũng là đứa nhỏ 17 tuổi mà
thôi. Mặc dù là muốn thu liễm cũng vẫn lộ ra. Sở Từ nhìn thấy rõ ràng,
cười một tiếng sau đó không nói.

Trấn trên kỳ thật cũng không tốt hơn trong thôn bao nhiêu. Nhưng có một số sạp bán hàng rong nhỏ bán đồ
ăn, giá đồ ăn cũng không mắc. Trước kia Sở Từ ở một mình không chú ý tới những việc này, nhưng sau này sẽ khác. Nếu muốn cho Sở Đường yên tâm
thì không thể khắt khe cậu ở phương diện ăn ở. Tiền là thứ tiêu rồi kiếm lại, đối với em trai của nàng cũng sẽ không quá mức keo kiệt.

Sở Từ dạo qua một vòng ở trên chợ mua không ít đồ. Gạo là 1 hào 4 xu một
ký, Sở Từ trực tiếp mua một lần 10 ký. Đường trắng 7 hào 8 xu một ký,
muối 1 hào 5 xu, mỗi loại mua một ký. Tiếp theo Sở Từ bỏ 5 xu mua một
đống lớn rau xanh. Mặc dù loại này không khác gì với rau dại, nhưng dù
sao cũng là ít đi một phần cay đắng. Mua hết mấy thứ này đại khái mất
hơn một nửa tiền trên người Sở Từ.

Sở Đường trừng đôi mắt to nhìn cô mua đồ tiêu tiền như nước. Thậm chí sau khi mua đồ còn đưa cho cậu
cầm, nhất thời hơi dở khóc dở cười.

"Chị, dầu này mua 2 ký còn được. Nhưng nước tương thì thôi bỏ đi, có thể tiết kiệm..." Sở Đường hơi đau lòng nói.

Lúc đi với Sở Từ cậu cũng không nghĩ tới phải trải qua ngày tháng ăn nước
luộc. Trước mắt cô có thể mua được những thứ này đã ra ngoài dự kiến của cậu. Nhưng có tiền cũng không cần tiêu như vậy.

Sở Từ trợn mắt
xem thường, nàng cũng không muốn mua mấy thứ này. Nhưng trong sách Phúc
Duyên một món ăn đơn giản đều cần các loại nguyên liệu này, không mua đủ làm sao nàng luyện tập nấu ăn được? Nếu luyện tập thì đến kỳ hạn ba
tháng nàng mới có thể giữ mạng nhỏ ô hô!

"Mấy thứ này giá cũng
không mắc, mua một ít về rất tốt. Hơn nữa em không phải chưa thấy qua
chỗ chị ở, không có chỗ nào phòng trộm được. Tiền để chỗ nào cũng không
an toàn, ngược lại còn không bằng tiêu hết." Sở Từ an ủi nói.

Trong nhà thật là không an toàn. Nhưng sau này đồ quý giá nàng có thể đặt ở
trong không gian, chỉ là lời này không thể nói với Sở Đường.

Sở
Đường chỉ cảm thấy thịt đau, mí mắt không ngừng nhảy. Cho đến lúc Sở Từ
moi tới moi lui cũng không biến ra tiền thì cậu mới thở hắt ra: "Trời
không còn sớm, chúng ta trở về đi?"

Sở Từ vừa định cảm thán một
tiếng tiền không đủ tiêu thì nhìn thấy dáng vẻ đáng thương này của Sở
Đường nhất thời không nói, miễn cho nhóc này biết nàng tiêu hết toàn bộ
tiền tiết kiệm được sẽ chịu k*ch th*ch lớn.

Dọc theo đường đi, Sở Đường thật cẩn thận ôm mấy thứ này, đi không được bao xa trên trán đã
nổi lên một tầng mồ hôi, cũng may không xa, chưa đến một tiếng đã đến
nhà. Sở Đường vừa vào cửa chuyện đầu tiên chính là mang gạo dầu bỏ vào
một chỗ khô ráo nhất ở trong nhà, lăn lội một hồi mới cẩn thận nhìn vào
cánh cửa.

Trong cửa này có không ít cỏ tranh khô ráo, một chồng
lại một chồng gọn gàng, không giống như những gì Sở Từ đã làm. Ngoài cỏ
tranh còn có không ít rau dại và...

"Chị, đó là cái gì? Giầy rơm?" Ánh mắt Sở Đường bị hấp dẫn đi qua.

Trong góc để không ít cỏ tranh đan thành đồ vật, nhưng nói là giầy rơm lại
không giống. Thủ công rất thô ráp, có mấy cọng cỏ tranh bị bung ra.

"Dọc theo đường đi em không phải rất ngạc nhiên tiền của chị là từ đâu đến
à? Đây, chính là chúng nó, mấy ngày nay chị đan một ít đồ đi bán. Em xem đi, những thứ này là dùng để luyện tập ngay từ đầu." Sở Từ nói ánh mắt
sáng lên, dường như là chờ đợi em trai Sở Đường này đến dùng ánh mắt
sùng bái.

Đáng tiếc chính là Sở Đường lắc đầu, trong mắt lại dần
hiện ra một tia không tin: "Chị đừng gạt em, chị... trước kia cũng đi
theo người khác đan sọt cỏ qua. Kết quả chưa đến ba ngày đã không làm,
thậm chí căn bản cũng không học được. Từ đó đến nay mới qua bao lâu mà
chị có thể tự mình làm thành thành phẩm bán lấy tiền chứ?"
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 22


Sở Từ vừa nghe lời này nhất thời sẽ không vui đi
nhanh qua, trực tiếp ngồi trong đống cỏ tranh bắt đầu đan giầy rơm, sắc
mặt rất nghiêm trọng.

Nực cười, nàng làm chị lại bị em trai hoài
nghi còn ghét bỏ? Kiếp trước nàng chăm sóc em trai nhiều năm như vậy, ai không nói nàng là chị tốt thương em chứ? Hơn nữa nhớ năm đó nàng chính
là thiên thần trong lòng em trai, không gì không làm được. Cho dù thay
đổi thế giới, thay đổi thân xác thì điểm này cũng tuyệt đối không thể
thay đổi!

Chỉ nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Sở Từ, động tác trên tay không ngừng. Sở Đường nhìn hơi hoa cả mắt, cách đan của cô khác với các thôn dân dùng, phức tạp hơn. Nhưng có thể nhìn ra được hiệu quả rất
tốt.

Chờ nhìn thấy một chiếc giầy rơm đặt ở trước mắt thì Sở
Đường lúc này mới phát hiện mình lại nhìn ngơ ngác hơn 10 phút. Cậu
không tự chủ được cầm giầy rơm kia đến trước mặt nhìn nhìn, lại giống
như gặp quỷ nhìn chằm chằm Sở Từ. Cuối cùng nói: "Chị... chị... cách này chị học của ai vậy?"

Giày rơm này rất kỹ càng, mặt giày bóng
loáng sẽ không cọ chân. Bởi vì làm từ cỏ tranh cho nên cũng không mắc.
Nếu cậu nói với thôn dân khẳng định cũng sẽ mua mấy đôi cho con cháu
trong nhà mang. Dù sao con nít nhanh lới lại hiếu động, dùng giày này
cũng có thể tiết kiệm không ít.

"Một hòa thượng thấy chị đáng thương, cho nên dạy riêng cho chị một ít kỹ năng sống." Sở Từ híp mắt cười nói.

Lời này cũng không xem như nói dối. Nàng có thể học được trong thời gian
ngắn như vậy thật là ít nhiều nhờ tiểu hòa thượng Ngộ Trần nghiêm trang
kia trong không gian.

"Chị, cách này chị cũng không nên dạy cho
người khác. Em vừa mới nhìn thấy cách đan này tương đối khó, nhưng rất
thực dụng. Ngoài đan giầy rơm cũng có thể đan mũ ki gì đó. Trạm thu mua
bên kia khẳng định sẽ thu, vậy hai chị em mình cũng không lo không có
cơm ăn sau này." Sở Đường hứng thú vội vàng nói, sau đó vội vàng vào nhà lấy lưỡi hái sứt mẻ kia cầm trong tay: "Còn mấy tiếng nữa trời mới tối, em đi lên núi nhìn xem chặt ít cỏ tranh về. Buổi tối chị cũng dạy cho
em đi, hai chị em mình cùng làm sẽ nhanh hơn."

Cậu nói xong, căn bản cũng không chờ Sở Từ đáp lại đảo mắt người này đã ở ngoài cách mấy mét.

Khóe miệng Sở Từ hơi giật giật, tính cách nhóc này hẳn là mang vài phần ổn
trọng và có thể ẩn nhẫn. Tại sao lại đột nhiên biến hóa lớn như vậy?

Chỉ là nàng lại không biết giờ phút này trong lòng Sở Đường cuối cùng toát
ra một tia hy vọng. Lúc đi theo Sở Từ về thì cậu biết khả năng mình đi
học không lớn. Nhưng hiện tại, loại khả năng kia lại đang tăng thêm một
chút. Mà từ trước đến nay cậu là một người thấy cơ hội thì không màng
tất cả. Lúc này ước gì có thể lập tức học được cách đan mây tre lá kia,
đan ra đủ loại đồ để đổi tiền.

Bởi vì là chị em ruột với Sở Từ,
nên ở trước mặt cô trong lòng Sở Đường cũng ít phòng bị. Cậu biết Sở Từ ở trong mắt người ngoài mặc dù không tốt lắm. Nhưng đối cậu thì Sở Từ
cũng là một người thân duy nhất sẽ thật tình thành ý không chừa một tia
đường sống nào với cậu.

Sở Đường hấp tấp đi chân núi, còn Sở Từ lại bắt đầu đùa nghịch làm rau dại trộn kia.

- -- ---

Mà giờ phút này ở trong nhà họ Sở ở thôn nam cũng là một hồi im lặng.

Ông Sở mới từ ruộng về thì biết được Sở Đường đi theo Sở Từ, sắc mặt trong
nháy mắt tối sầm xuống. Nhìn con cả của mình nhịn không được thầm nghĩ
một tiếng "ngu", tức giận đến mức nếp nhăn trên mặt càng nhăn nhiều hơn.

"Thằng cả à, đầu óc của mày có phải bị lừa đá hay không? Đừng nói là trong
thôn chúng ta, chính là trong toàn bộ thôn trấn cũng tìm không thấy một
ai thành tích tốt như Sở Đường. Chỉ cần mày nhịn một năm rưỡi nữa, chờ
nó thi lên đại học thì ngày tháng khổ kia không phải trôi qua sao? Đó
chính là sinh viên đấy! Tiền trợ cấp mỗi tháng đều đủ cho nó dùng, đến
lúc đó cũng không cần chúng ta bỏ tiền thậm chí còn được nó nhớ kỹ ân.
Bây giờ thì khen ngược, người bị mày đuổi đi. Cho dù người trở về trong
lòng cũng khó tránh khỏi sẽ ghi hận, mày nói xem bây giờ phải làm gì
đây?" Ông Sở tức giận đến mức muốn b*p ch*t này đứa con cả này.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 23


Nếu so với cậu cả nhà họ Sở thì ông Sở này càng thông minh hơn vài phần.

Bởi vì xuất thân nên từ nhỏ Sở Đường đã hiểu chuyện hơn người khác, ở trên
việc học càng bỏ nhiều công sức hơn người khác mấy lần. Những việc này
ông Sở đều xem ở trong mắt. Bằng không nhiều năm như vậy cũng sẽ không
cho Sở Đường đi học, mà ông muốn chính là một ngày kia Sở Đường thi lên
đại học. Đến lúc đó mặc dù cần phải đóng học phí, nhưng sinh viên có trợ cấp. Mỗi tháng không chừng còn có thể dư chút tiền. Tương lai nếu tốt
nghiệp đi tìm việc làm thì tiền lương càng không phải ít. Nhà họ Sở bọn
họ chiếm tên tuổi giúp đỡ cậu đi học, cho dù Sở Đường không muốn báo ân
cũng không thể nào nói nổi.

"Ba, Sở Đường cũng không phải cháu
nội ruột của ba, có tiền cho nó đi học còn không bằng tiết kiệm cho mấy
đứa nhỏ Thiên Dũng đi! Thiên Dũng chính là cháu trưởng phòng lớn nhà
chúng ta. Bây giờ đã 15, lại qua mấy năm nữa không cần tìm vợ cho nó
sao? Đến lúc đó không cần sính lễ à? Còn có Thiên Kiệt và Thiên Hoa, hai đứa nó đều thông minh hiểu chuyện. Con cũng không tin đi học không giỏi hơn Sở Đường!" Trong lòng Sở Thắng Lợi không cam lòng nói.

Ông
chán ghét chính là Sở Đường chăm chỉ học tập, loại dáng vẻ nghiêm túc
đọc sách hoặc là làm việc. Có đôi khi ngay cả nó nhìn trưởng bối cũng
thấy trong lòng lạnh lẽo. Đứa nhỏ kia lúc 7 tuổi và lúc 17 tuổi đều là
một dạng, không giống như bé trai bình thường trong thôn này.

Nói nó không biết giận cũng không đúng, ai khi dễ nó thì nó trừng mắt nhìn
chằm chằm họ, dáng vẻ oán hận kia thật sự đáng sợ. Nhưng nếu nói nó hung hăng lại càng không phải. Bởi vì qua nhiều năm như vậy cũng không có ai nhìn thấy Sở Đường phản kháng ai hoặc là đánh ai. Cho dù bị người mắng
là con hoang nó cũng chỉ sẽ chịu đựng không lên tiếng.

Nhưng
thường là người đều có lúc xúc động thất tình lục dục, làm gì có ai như
nó chứ? Cũng bởi vậy ông thật sự không thể thích nổi Sở Đường.

Nhưng ông căn bản đã quên tính cách này của Sở Đường là ai tạo thành.

"Đừng cho là tao không biết trong lòng mày nghĩ như thế nào. Mày còn không
phải là cảm thấy nó cướp sự nổi bật của bọn Thiên Dũng à? Mày xem lại
mày đi, nếu mày đã cảm thấy nó không tốt thì năm đó tại sao còn muốn
nhận nó làm con? Bây giờ người bị mày bức ra cửa, về sau người ngoài nói mày thế nào? Thằng cả à, mày động não ngẫm lại đi, đứa nhỏ kia là người đơn giản hả? Cho dù trên người nó có luồng cứng cỏi thì không chắc khi
nào sẽ sử dụng sức lực lớn đó lăn lộn trở nên nổi bật. Đến lúc đó mày
cam tâm nhìn mình nuôi ra thằng nhãi con chỉ xem mày là thân thích
nghèo?" Ông Sở tiện tay cầm cái tẩu trong tay ước gì có thể gõ tỉnh đứa
con ngu này.

"Nó dám! Nó là do con nuôi ra. Tương lai cho dù nó
thật sự trở nên nổi bật thì kiếm tiền cũng nên có một phần của con!" Sở
Thắng Lợi lập tức nói.

"Có một phần của mày? Phi, năm đó mày muốn nhận nó làm con chặn miệng người khác nhưng cố tình lại ghét bỏ nó
chiếm thân phận con cả của mày, ngay cả hộ khẩu cũng không thích sửa.
Mặc dù mày nuôi nó, nhưng mấy năm nay mày để cho nó sống thế nào. Bởi vì chuyện đi học này mày làm ầm ĩ với nó bao nhiêu lần? Trước mắt trong
thôn ai không nói mày bên nặng bên nhẹ ngược đãi Sở Đường? Cho dù tương
lai nó không thích phụng dưỡng mày thì mày cũng không có lời gì để nói!" Ông Sở bị tức giận đến muốn đánh người.

Ông ngược lại không phải thật sự kêu oan cho Sở Đường. Dù sao Sở Đường cũng không phải cháu nội, cháu ngoại và cháu nội mặc dù nhìn như không khác mấy nhưng kỳ thật
khác biệt rất lớn!

Nhớ năm đó ông dẫn Sở Đường về chỉ nghĩ bé
trai này lớn lên có thể thêm gạch thêm ngói cho trong nhà. Nhưng chính
là không nghĩ tới tính tình đứa con cả này thật không chịu nổi, ngay cả
ân cũng không ban cho.

Người khác nói Sở Thắng Lợi có lẽ sẽ không nghe. Nhưng lời nói của ba ruột nhà mình nói ông cũng có thể đi vào
trong lòng. Sau khi trái lo phải nghĩ vẫn là hỏi: "Vậy bây giờ phải làm
sao đây? Hiện tại người đã đi rồi, hàng xóm cũng đều nhìn thấy."
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 24


Ông Sở gõ gõ cái tẩu, gương mặt già nua trở nên có vài phần bí hiểm: "Hôm nay Sở Từ cũng không biết là bị gió gì quật mà
đưa Sở Đường đi. Nhưng đứa nhỏ này từ trước đến nay chính là xương sụn.
Nếu như thật sự muốn tốt cho Sở Đường thì trong vòng 3 ngày khẳng định
sẽ đuổi người về. Nhưng nếu không đưa... quản chi là hạ quyết tâm. Vậy
đến lúc đó mày phải ra mặt, trước mặt hàng xóm thôn bắc bên kia nói
chuyện đàng hoàng. Thật sự không được thì ngay tại chỗ lấy ra học phí
học kỳ sau đưa cho nó. Sở Đường rất thông minh, nó biết làm sao tốt cho
mình." Ông Sở nói.

Ba ngày sau... đến lúc đó tính lười của Sở Từ
cũng đều biểu hiện ra ngoài. Sở Đường và nó ở chung khẳng định cũng tích góp một bụng bất mãn. Ông vừa ra mặt cho con cả này cũng dễ nói hơn
nhiều.

"Nhưng mà... con đã nói nếu nó không quỳ xuống giải thích..."

Lời Sở Thắng Lợi còn chưa nói xong thì ông Sở đã cầm điếu thuốc gõ ở trên
đầu ra một tiếng "cốp", trừng mắt bất mãn nói: "Mày cho rằng mày là
hoàng đế trước kia một chữ ngàn vàng hả? Giữa hai ba con có chút mâu
thuẫn nhỏ có gì ngồi xuống nói. Nếu mày thật sự muốn tương lai nó hiếu
kính mày thì hiện tại phải biểu hiện cho tốt, qua lại chỉ mấy năm cũng
không thể nhịn được? Sinh viên là vật hiếm lạ, nếu mày đẩy ra ngoài xem
tao trừng trị mày thế nào!"

"Nhịn, nhịn, nhịn, ba người đừng đánh nữa, mấy đứa nhỏ còn đang ở bên ngoài đó. Nếu nhìn thấy người làm ba
như con thì làm sao còn lập uy được."

"Hừ!" Sắc mặt ông Sở không tốt, nhưng dù sao cũng là con mình. Rốt cuộc vẫn không tiếp tục đánh nữa.

* * *

Hai ba con đánh bàn tính thật tốt, lòng tràn đầy cho rằng giờ phút này Sở
Đường vì một bữa cơm chiều mà mặt ủ mày chau, lại không nghĩ rằng giờ
phút này Sở Đường được ăn cũng là một bữa cơm vừa lòng nhất.

Sở
Từ dùng nồi sắt kia nấu rất nhiều cơm, xuống sông hái được một ít lá sen bao lại, mùi hương tỏa ra khắp nơi. Gạo này cũng không rẻ. Trước kia
lúc ở nhà họ Sở mặc dù có ăn nhưng lượng cơm Sở Đường ăn đều do người
khác quy định. Nếu ăn gạo chỉ có thể bới cơm một lần, đồ ăn cũng không
thể ăn nhiều. Lúc không có gạo phần lớn chính là bánh bột bắp lạnh và củ khoai lang, ăn nhiều mấy miếng dưa muối cũng đều bị chửi.

Nhưng
trước mắt, gạo trong nồi kia tuyệt đối có thể thỏa mãn lượng cơm cậu ăn; không chỉ có như thế, trước mặt còn bày một ít rau dại trộn và rau xanh xào. Mặc dù là một mảnh màu xanh nhưng có thể ngửi được mùi dầu muối.

Ánh mắt Sở Đường đều bị đồ ăn này hấp dẫn, có thể nhìn ra được rất thèm ăn
nhưng cố tình cả người đứng thẳng. Trong nhà này không có ghế nên cậu
phải đứng cạnh bàn, trong tay cầm chén đũa cũ sứt mẻ: "Chị, chị ăn trước đi."

Sở Từ nhếch khóe miệng, cũng thật đủ quy củ, ăn cơm cũng không ăn vui vẻ.

"Được rồi, chúng ta chỉ có hai người, cũng không phải ở nhà họ Sở, khách khí
cái gì." Sở Từ lắc đầu, cũng mặc kệ cậu mà trực tiếp bắt đầu gắp đồ ăn.

Nàng mượn xác hoàn hồn đã 7-8 ngày, ngoài hôm qua ăn kẹo trái cây thì đồ ăn
hôm nay mới có hương vị! Trước kia sau khi đánh giặc nàng đều phải mồm
to ăn thịt. Nhưng gần đây quả thật là nhạt như chim!

Sở Từ vừa
nói xong Sở Đường giống như phạm nhân được mở gông xiềng, trong nháy mắt tốc độ gắp đồ ăn còn nhanh hơn cô. Khi đồ ăn vào miệng, bất quá mới
nhai hai cái sắc mặt từ vui chuyển sang ngạc nhiên, sắc mặt cứng ngắc,
nhả cũng không phải mà nhai cũng không phải.

"Sao vậy? Không thể
ăn?" Sở Từ nhướng mày. Những món này đều là nàng dựa theo trên sách Phúc Duyên chỉ làm. Mặc dù là đồ ăn vỡ lòng đơn giản nhất trong đó, nhưng
hương vị hẳn là cũng không tệ mới đúng.

"Chị... một ký muối chúng ta mới mua chị sẽ không dùng hết trong một bữa chứ?" Cuối cùng, Sở
Đường vẫn không nhịn xuống nhả đồ ăn trong miệng ra vội vàng bắt đầu
uống nước, dừng một lát sau mới nói.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 25


Lúc đồ ăn mới vào miệng thì Sở Đường còn tưởng rằng vị giác của mình có vấn đề. Cái này mà gọi là rau dại trộn, quả thật chính là dưa muối.
Mặc dù bề ngoài vẫn ổn, nhưng bây giờ nhìn kỹ trong nước rau sáng bóng
dường như có chút hạt trắng, không phải hạt muối thì chúng là gì?

Sở Từ hơi sửng sốt nói: "Không phải, đồ ăn đơn giản như vậy chị cũng mới
bắt đầu làm một mà thôi; lại nói, món này không hợp khẩu vị à, thiếu
muối sao ăn được?"

Sở Từ nói xong cũng ăn một miếng, chẳng qua
một miếng này mới vừa vào sắc mặt trong nháy mắt đã chuyển xanh. "Phi"
một tiếng phun ra ngoài, tiếp theo trực tiếp ôm bình sứt mẻ kia uống hết nước bên trong, lộ ra gương mặt mềm mại vặn vẹo.

Mà lúc này ở
bên cạnh nàng, một tiểu hòa thượng với bàn tay to nhìn món ăn kia liên
tục nói "A di đà Phật". Chẳng qua Sở Đường chỉ là người thường nhìn
không thấy thôi.

"Cmn! Sao vị này lại mặn như thế?" Sắc mặt Sở Từ nghiêm túc, một dáng vẻ muốn giết người.

Sở Đường nhíu chân mày nói: "Chị, mặc dù bây giờ chị có thể kiếm tiền,
nhưng cũng không thể lãng phí như vậy. Hơn nữa, chỉ có một chút rau dại
mà chị bỏ nhiều muối như vậy hương vị có thể không mặn sao?"

Không ăn qua thịt heo cũng nên thấy heo chạy qua chứ? Chị nhà mình mặc dù
thật sự nghèo nhưng không đến mức cho tới bây giờ chưa ăn qua muối, cũng nên biết muối này phải bỏ bao nhiêu mới đúng. Cho dù xuất hiện một ít
sai lầm cũng không đến mức lãng phí nhiều như vậy. Nhưng nhìn dáng vẻ
này của cô thật giống như là một người chưa từng sờ qua muối.

Không thể không nói, Sở Đường đoán đúng rồi. Kiếp trước, Sở Từ trước 16 tuổi
chính là tiểu thư trong mắt mọi người. Mặc dù hơi thô lỗ, nhưng loại
chuyện xuống bếp này nàng căn bản chưa từng trải qua. Hai mươi năm sau,
Sở Từ trải qua ngày tháng phóng khoáng đến cực điểm. Khắp nơi cũng đều
có người hầu hạ, căn bản chưa từng dính vào việc phòng bếp này.

Theo như nàng, nàng không khác gì đàn ông. Chuyện giết người nàng có thể
đến, nhưng việc giết gà vịt nấu ăn trong phòng bếp nàng ngay cả nhìn
cũng sẽ không liếc mắt nhìn một cái.

"Vậy làm sao bây giờ?" Sở Từ xấu hổ, em trai lần đầu tiên về nhà ăn cơm nàng lại tiếp đón thành như vậy cũng đủ mất mặt.

Sắc mặt của Sở Từ quả thật vô tội, thái độ cũng đủ chân thành. Sở Đường
nhìn cô như vậy cũng không muốn nói cái gì nữa, kiên trì nói: "Dùng nước nhúng qua cũng có thể ăn, hơn nữa không phải còn mấy món sao?"

Sở Đường nói lời này coi như tự an ủi mình. Cậu đã quen cần kiệm, thật ra
mà nói nghĩ đến một món ăn lãng phí nhiều muối như vậy thì cậu cảm thấy
đứng ngồi không yên. Vì bù lại lần tổn thất này, sau khi ăn xong cậu
nhất định phải nghiêm túc học đan mây tre lá, kiếm tiền muối kia về mới
được.

"Có thể ăn chung một bữa là tốt rồi, nước muối nhúng qua
còn có thể nấu một bữa rau dại nữa, em nói có đúng hay không?" Sở Đường
vừa an ủi xong thì Sở Từ thuận miệng nói tiếp.

Người này nếu đều
đã đánh mất thì không thể cười làm lành. Tim nàng từ trước đến nay rất
lớn, không thích quanh co lòng vòng. Sở Đường cũng không thèm để ý, nàng ăn cái gì cũng không sao cả.

Nói xong một câu này trên mặt Sở Từ lại hiện ra dáng vẻ vui tươi hớn hở ngay từ đầu. Mí mắt Sở Đường giật
vài cái, nhìn mấy món khác trong lòng có loại dự cảm không tốt lắm.
Nhưng nhìn lại Sở Từ thì dở khóc dở cười. Nếu không phải tóc cô dài hơn
đàn ông thì Sở Đường thật sẽ hoa mắt thấy cô cười như nụ cười Phật của
một pho tượng.

Sở Đường "chờ mong" quả nhiên là không sai, hương vị mấy món khác này cũng làm cho người ta rất khó quên.

Hương vị này phần lớn đều quá mức mặn, ngoài ra hoặc là quá chua hoặc là quá
ngọt. Cuối cùng hai chị em dứt khoát mang tất cả món ăn đều nhúng qua
một lần mới ăn. Nhưng dù vậy, hương vị kia cũng tuyệt đối làm cho người
ta rất khó quên.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 26


Sau khi ăn xong chính là thời gian Sở Từ dạy Sở Đường đan mây tre lá.

Ở trong lòng Sở Từ, nàng đã xem Sở Đường là đồng loại. Dù sao Sở Đường là con trai, ở phương diện thủ công khẳng định cũng luống cuống tay chân
giống như nàng. Nhớ ngày đó lúc nàng đan ra thành phẩm đầu tiên thì cảm
giác thành tựu kia giống như năm đó đánh thắng trận đầu tiên; mà hiện
tại giao kỹ năng của bản thân cho Sở Đường cũng như lần đầu tiên mang
binh xung phong liều chết, bên ngoài trấn định nhưng trong lòng rất kích động.

"Lần đầu tiên em đan cho nên kiên nhẫn là điều quan trọng
nhất. Lúc đan thành giầy rơm phải chú ý một chút kỹ xảo. Trong giày phải trơn láng, nếu không mang vào chân sẽ cộm. Mặt ngoài giày cũng phải gọn gàng, bằng không bán không được giá cao..." Sở Từ nói cũng ra hình ra
dạng.

Kỳ thật thứ này rốt cuộc phải đan như thế nào nàng căn bản
không nói nên lời. Lúc nàng làm việc thì tiểu hòa thượng Ngộ Trần phải ở bên cạnh chỉ điểm. Nàng là người thích cậy mạnh, loại kỹ xảo này rất
phức tạp nàng không hiểu, tốc độ đan có thể như bây giờ hoàn toàn chính
là dưới cưỡng chế luyện ra xúc cảm mà thôi.

Sở Đường ngồi bên
cạnh cái hiểu cái không gật đầu, dựa theo ánh trăng sáng bên ngoài sau
khi vừa nhìn động tác đan của cô vài lần cũng bắt đầu thử đan.

Nhưng thử một lần lại làm cho Sở Từ đỏ mắt: cậu nhóc này quả thật chính là
trời sinh khéo tay. Cỏ tranh kia trên tay cậu giống như sống. Mặc dù lần đầu đan ra hơi xấu nhưng rắn chắc có thể sử dụng. Quả thật là người so
với người tức chết người.

"Đáng tiếc, thật đáng tiếc...." Sở Từ lẩm bẩm, xem đến trợn mắt há hốc mồm.

Trước kia nàng đều bội phục những cô gái biết thêu hoa, một cây kim đều có
thể chơi ra hình dạng. Theo nàng những cô gái này nếu mang tâm tư dùng
lên "chính đạo" không chừng một đám đều có thể trở thành cao thủ ám khí.

"Đáng tiếc cái gì?" Sở Đường cười một cái, cậu đột nhiên phát giác Sở Từ đang lẩm bẩm thần còn rất có ý.

"Đáng tiếc em là em trai của chị, A Đường khéo tay như vậy tương lai nếu cưới vợ nhất định sẽ cần kiệm trông nom nhà cửa, sắp xếp trên dưới trong nhà đều thỏa đáng." Sở Từ thở dài một tiếng nói.

Cơ mặt Sở Đường
giật giật, còn tưởng rằng mình nghe lầm. Cần kiệm trông coi nhà cửa? Xác định không phải đang nói đến con gái mà là đang nói cậu chứ?

"Nhưng may mắn em còn nhỏ, con trai trong thôn chúng ta mặc dù mới 16-17 tuổi
đã kết hôn. Nhưng nếu em muốn đi học lên thì không thể giống bọn họ. Cho nên tính lên thì em còn có thể ở bên chị mấy năm nữa, về sau em tan học về thì phải theo chị học đàng hoàng. Chị sẽ mang tất cả bản lĩnh của
mình đều dạy cho em." Không chờ Sở Đường nói chuyện thì Sở Từ lại lẩm
bẩm nói.

"Chị..." Đôi mắt Sở Đường trừng lớn: "Có phải mấy ngày
trước chị cãi nhau với chị Hoàng bị k*ch th*ch hay không, cho nên nói
chuyện lộn xộn? Tương lai em phải làm đàn ông đỉnh thiên lập địa, sao có thể cả ngày nghĩ chuyện trong nhà chứ? Hiện tại chúng ta nghèo, tình
huống khác. Nhưng tương lai sẽ không đều trải qua ngày tháng như vậy."

Quan trọng nhất chính là lúc Sở Từ xào rau ngay cả muối cũng không bỏ, bản
lĩnh từ đâu ra? Nói mạnh miệng như vậy còn giỏi hơn mấy đứa em họ nhà
cậu cả nữa.

Trong miệng Sở Từ hơi nghẹn, nghĩ đến mình hiện tại
không giống với trước kia, trong lòng lộ ra một loại uất ức. Đặc biệt là nghĩ đến thời đại này cũng trọng nam khinh nữ, cũng không có ai cho
nàng cơ hội đi làm Đại tướng quân, càng cảm thấy cả người lạnh lẽo khó
chịu.

Sở Đường thấy Sở Từ không nói lại sợ đầu óc cô thật sự xảy
ra vấn đề. Cậu suy nghĩ, động tác trong tay bắt đầu cố ý thả chậm một
chút, giả ngốc một chút, hỏi vài câu xin cô chỉ dạy, nhìn cô mặc dù hơi
im lặng nhưng sắc mặt không thành vấn đề mới yên tâm vài phần.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 27


Sở Đường thật sự thông minh. Mặc dù cố ý thả chậm tốc độ đồ đan ra cũng
không tệ. Sở Từ mặc dù không thích nghề thủ công này, nhưng nàng cũng là người có mắt nhìn, nhìn ra được đứa em trai này cố ý dạy cho nàng. Có
đôi khi nhìn ánh mắt của nàng đều mang theo quan tâm, trong lòng cũng
thoải mái hơn nhiều.

Kiếp trước nàng chỉ có một đứa em trai tâm
trí không được đầy đủ, còn chết trước mình một bước. Bây giờ mặc dù mượn xác hoàn hồn, nhưng ông trời cũng không làm cho nàng làm người thật sự
cô đơn, có Sở Đường là người thân máu mủ. Hơn nữa đứa em trai này rất
thông minh, coi như thỏa mãn tâm nguyện của nàng kiếp trước.

Hai người cùng nhau làm việc hiệu suất tăng lên không ít.

Buổi tối, Sở Từ đã trải rất nhiều cỏ khô bên kia từ đường cũ một lần nữa, miễn cưỡng sử dụng cho Sở Đường ngủ.

Bởi vì từ đường này chỉ có một gian phòng. Vì tránh cho vạn nhất, ban đêm
Sở Từ cũng không đi vào không gian nhìn một cái, chỉ nghe tiểu hòa
thượng Ngộ Trần trôi nổi bên cạnh nói nàng trải qua mấy ngày nay làm
việc chăm chỉ nên sinh cơ của linh thụ đã có. Chỉ cần cứ duy trì như
vậy, chờ đến tháng thứ ba sẽ kết ra một linh quả kéo dài tuổi thọ là
không thành vấn đề.

Sở Từ gặp qua ngươi lừa gạt cũng không ít, mà sách Phúc Duyên và không gian phụ thuộc đều là vật thần kỳ. Nếu bị
người biết được nàng không chừng cũng bị người xem thành yêu quái mà xử
lý. Nhưng lại nghe nói thời buổi này có không ít nhà khoa học và những
nhân vật quyền lực như viện nghiên cứu cảm thấy hứng thú với vật thần kỳ nhất trên người nàng.

Đương nhiên, nàng biết một cô gái mập
không đọc sách cũng không biết nhiều chuyện. Những chuyện này đều là Sở
Từ mập trước kia nghe Sở Đường nói.

Tóm lại, chuyện mượn xác hoàn hồn và không gian bí mật trên người nàng đều chôn ở trong lòng, không
thể để cho một người nào biết.

Một đêm ngủ ngon.

* * *

Sáng sớm hôm sau, Sở Từ là bị tiếng nói chuyện bên ngoài đánh thức. Nàng ít
khi ngủ quá sâu, chất lượng giấc ngủ lần này ngay cả chính nàng cũng đều ngoài ý muốn. Vừa mở mắt ra Sở Đường không biết đã tỉnh dậy khi nào,
qua khe cửa có thể nhìn thấy cậu đang bận việc bên ngoài; mà lúc này một cái đầu cà rốt nhỏ đang đứng bên cạnh cậu.

"Anh Sở Đường, mẹ em
kêu em mang chút thức ăn đến cho hai người. Nhìn đi, con gà nhà em mới
đẻ hai quả trứng, sờ còn hơi ấm nữa đấy!" Đôi mắt lóe sáng của Xuyên Tử
nhìn Sở Đường giống như thấy được vật hiếm lạ, thật là nhỏ mà lanh.

Sở Từ nhíu mày một cái, Xuyên Tử này hôm trước nói chuyện với nàng rất
lâu, còn giúp nàng làm việc cũng không thấy mẹ Xuyên Tử kia đưa chút
thức ăn đến. Bây giờ Sở Đường đến thì bà kêu con trai nhà mình đưa đến,
khẳng định là có mục đích.

Đặc biệt là trứng gà này từ trước đến
nay đều xem như "đồ bổ quý giá" của mỗi từng nhà. Bình thường đều là đàn ông lao động hoặc là đứa nhỏ được cưng chiều trong nhà mới được ăn.
Hiếm khi có người tiêu tiền như nước mà tặng người, huống chi tặng còn
là hai đứa mồ côi không ba không mẹ như bọn họ.

Nàng nghĩ... hẳn là nhìn trúng thành tích học tập của Sở Đường đây.

Xuyên Tử cũng là người rất thông minh, chẳng qua làm người ham chơi. Trong số những đứa nhỏ cùng tuổi trong thôn, mặc dù cậu có thể xếp hạng trong số những người đứng, nhưng không tính là quá xuất sắc. Nhưng Sở Đường thì
khác, cậu từ nhỏ chính là đứa nổi bật. Nếu có cậu dạy dỗ thì Xuyên Tử
khẳng định có thể tiến bộ vượt bậc.

Sở Đường nhìn hai quả trứng
gà cũng không cảm thấy ngạc nhiên: "Em cầm trứng gà về đi, về nhà nói
với thím anh bận rộn kiếm học phí, chỉ sợ không có nhiều thời gian rãnh
rỗi dạy em. Nhưng nếu em có bài nào không biết anh cũng sẽ cố hết sức
chỉ cho em làm như thế nào, đều là hàng xóm láng giềng, không cần phải
khách khí như vậy."

Lúc ở nhà họ Sở, mỗi khi nghỉ hè và nghỉ đông đều có người ta đưa trứng gà hoặc là thức ăn đến, cầu đều là chuyện
giống như vậy. Chẳng qua đồ vật là nhà họ Sở nhận, việc là cậu làm thôi.

Bây giờ mặc dù xem như ra độc lập, nhưng cậu cũng biết Sở Từ có danh tiếng
ăn trộm ăn cắp. Cho nên trứng gà này vẫn là không cần lấy mới tốt, còn
có thể giúp cô lấy lại chút danh dự.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 28


Sở Từ vừa thấy Sở Đường từ chối trứng gà đưa tới
cửa. Nàng vừa nhấc chân ra cửa chỉ nhìn thấy 4-5 cái rổ nằm rải rác trên mặt đất, có thể thấy được Sở Đường đã dậy sớm.

"A Đường, em hẳn
là cũng có bài tập hè phải làm đúng không? Còn hơn một tháng nữa em đã
khai giảng rồi. Nếu vẫn không học bài, chờ đến khai giảng chỉ sợ cũng
quên hết những gì học lúc trước. Đúng lúc từ hôm nay trở đi kêu Xuyên Tử đến học chung với em, chuyện kiếm tiền này không cần em nhọc lòng."
Nàng nói xong nhìn chằm chằm hai quả trứng gà trong tay Xuyên Tử lại
nói: "Xuyên Tử à, trứng gà này chị không lấy. Nhưng em có thể nói với
thím, nói bà có thể tìm hai con gà con đến hay không?"

Gà con giá cũng không mắc, chỉ là mất phí nuôi mà thôi.

"Chị!" Sở Đường không vui nhíu mày. Làm gì có đạo lý duỗi tay xin đồ với người khác chứ?

"Trao đổi công bằng mà thôi, mỗi người đều biết em có thành tích tốt trong
thôn, dạy Xuyên Tử căn bản không thành vấn đề. Em còn hơn một tháng nữa
mới khai giảng, đổi hai con gà con với bà vẫn là bà có lợi rồi. Huống hồ nếu em không lấy cái gì không chừng thím còn cảm thấy em không muốn dạy Xuyên Tử. Cho dù dạy cũng lười để bụng." Sở Từ trực tiếp sảng khoái
nói.

Xuyên Tử là đứa nhỏ thông minh, Sở Từ là cố ý nói cho cậu
nghe. Chờ cậu trở về mang lời này nói với người nhà một lần thì mẹ của
Xuyên Tử càng sẽ cảm thấy Sở Đường đáng tin cậy.

Hơn nữa, nàng
không phải không biết trước kia nhà họ Sở dùng Sở Đường kiếm không ít
thịt cá trứng gà, dùng đồ vật đổi lấy Sở Đường dạy kèm đã thành quy củ
các thôn dân đều biết đến. Nếu nhà Xuyên Tử không cho cũng làm cho người khác không thoải mái, không chừng mẹ Xuyên Tử còn không vui.

Sở
Đường mím môi, đột nhiên cảm thấy Sở Từ này trong chốc lát là một dạng.
Nghĩ đến việc nấu ăn ngu ngốc của cô ngày hôm qua, lại nhìn vào dáng vẻ
khôn khéo của cô hôm nay này quả thật là hai người khác nhau.

"Vậy nghe lời chị đi." Sở Đường gật đầu.

Sở Từ mỉm cười, cậu bé này rất giỏi trong việc này. Mặc kệ chuyện gì một
chút đã thông, bản chất khôn ngoan và tính nết như vậy. Nếu dạy dỗ đàng
hoàng ở trong thời của nàng, tương lai tất nhiên là có thể phong hầu bái tướng.

"Đúng rồi, chuyện hôm trước kêu em hỏi đến đâu rồi?" Sở
Từ thấy Xuyên Tử thật cẩn thận cầm hai quả trứng gà lại vừa nhấc chân đi súc miệng rửa mặt vừa hỏi.

Xuyên Tử vừa nghe lập tức bỏ quên Sở
Đường đi theo sau mông, bắt đầu cười toe toét nói: "Ngày hôm qua em vẫn
luôn ở bên nhà chị Hoàng, cũng lén lút hỏi thăm. Chị Hoàng nói trước khi vòng tay mất chỉ có một mình chị A Từ gặp chị ấy, hơn nữa lúc ấy chị
còn thấy chị ấy cất vòng tay kia ở chỗ nào. Chị đi rồi chị ấy khóa cửa
ra thôn đến thị trấn thăm anh Hoàng. Lúc trở về khóa cửa không có hư
hao."

"Chị A Từ, hôm trước chị đã bảo đảm với em không có trộm vòng tay, gạt người sẽ bị sét đánh." Xuyên Tử lại thêm một câu.

"Chị ước gì sét đánh chết tên trộm khốn kiếp kia!" Trong mắt Sở Từ nổi lên
một tia sát ý chợt lóe qua, lại nói tiếp: "Hiện tại anh Hoàng như thế
nào?"

Chồng chị Hoàng là người thành thật, cũng là người nông dân đích thực. Trước khi nàng mượn xác hoàn hồn, anh Hoàng muốn lên núi bắt gà rừng cho chị Hoàng tẩm bổ. Kết quả không cẩn thận ngã gãy chân, rất
nghiêm trọng. Từ đó chị Hoàng xin nghỉ ở nhà chăm sóc anh ấy.

"Ừhm... không tốt lắm. Chị ấy nói anh Hoàng còn đang nằm viện ở thị trấn, có dì chăm sóc nên không cần chị ấy phải trở về gấp. Ngoài ra, bởi vì chị ấy
xin nghỉ phép quá dài nên nhà xưởng bên kia cũng đuổi chị ấy. Chị A Từ,
chị Hoàng là người tốt. Nhưng hiện tại thật đáng thương, mắt khóc sưng
lên. Mẹ em nói, dì thấy chị ấy đã làm mất bảo vật gia truyền còn làm hại anh Hoàng ngã gãy chân nên muốn hai người bọn họ ly hôn nữa đấy!"
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 29


Xuyên Tử làm sao hiểu được về chuyện hôn nhân của
hai vợ chồng. Nhưng chỉ là nghe trưởng bối trong nhà nói cho nên trở nên nhỏ mà lanh. Nhưng nghe cậu nói như vậy Sở Từ cũng hoảng sợ.

Thời đại này mặc dù không có cổ hủ giống như triều đại Đại Hạ, nhưng nơi nhỏ như thôn Thiên Trì thì dân phong vẫn rất giản dị. Nói chung, một khi
người đàn ông và phụ nữ kết hôn hầu hết đều ở bên nhau trọn đời và có
rất ít cuộc ly hôn xảy ra. Nếu điều này xảy ra thì cặp vợ chồng kia sẽ
trở hành hàng cũ. Nếu thật sự muốn tìm người mới có thể sẽ khó khăn.

Đặc biệt là nhà gái, gần như sẽ bị nước bọt của người khác làm cho chết đuối.

Chị Hoàng này thật ra không phải là họ Hoàng, tên thật của chị là Thôi
Hương Như. Nhà mẹ đẻ của chị ở một thôn lân cận, trong nhà mở một xưởng
dệt kim nhỏ. Nghe nói mấy năm trước nhà mẹ đẻ chị trải qua cuộc sống đặc biệt náo nhiệt. Khi chị gả vào nhà họ Hoàng của hồi môn tuyệt đối là
phong phú nhất cả thôn. Mọi người đều nói anh Hoàng đã lấy một người vợ
có mạng tốt. Không chỉ có như thế, ba và anh của Thôi Hương Như còn tìm
quan hệ để cho chị làm việc trong một xưởng tương đối lớn trong trấn
trên, tiền lương cũng cao.

Phần lớn trong thôn này chủ yếu là làm ruộng và trồng rau. Các phụ nữ phần lớn ở nhà, không có nhiều phụ nữ
giống như Thôi Hương Như có thể mang nhiều tiền về cho gia đình như vậy. Nhưng đáng tiếc là, sau khi ba già của Thôi Hương Như qua đời anh em
bắt đầu chiếm đoạt tài sản. Kết quả là xưởng dệt kim ngày càng lụn bại,
thậm chí dần dần bắt đầu mất tiền. Thôi Hương Như không có nhà mẹ đẻ dựa vào cũng không có uy tín như lúc lập gia đình.

Đương nhiên, đây không phải là điều quan trọng nhất.

Thôi Hương Như gả vào nhà họ Hoàng năm 18 tuổi, đến nay đã được 5 năm nhưng
chị vẫn chậm chạp chưa sinh con. Mẹ chồng của chị đã có ý kiến trong
lòng. Bây giờ chị vừa thất nghiệp vừa đánh mất đồ gia truyền, cũng khó
trách mẹ chồng kia muốn đuổi chị ra khỏi nhà.

Sắc mặt Sở Từ trầm
ngâm, Thôi Hương Như này đối với nguyên chủ rất tốt. Nếu nàng đã mượn cơ thể của Sở Từ mập tự nhiên cũng cần phải gánh vác trách nhiệm thay cô.
Nếu tương lai có chỗ có thể giúp được chị Hoàng thì nàng khẳng định sẽ
ra tay.

Chẳng qua nghĩ đến đây Sở Từ tự giễu mình. Hiện tại nàng
ngay cả bản thân còn không quan tâm, trong một thời gian bàn tay này
không dài.

"Vậy... chân anh Hoàng thế nào?" Sở Từ lại hỏi.

"Chị ấy nói chỉ cần có tiền việc chữa trị không phải là vấn đề. Nhưng cụ thể chi bao nhiêu tiền chị ấy không chịu nói với em." Xuyên Tử hơi ảo não
nói.

Khóe miệng Sở Từ hơi run rẩy, cậu chỉ là một đứa nhỏ hơn 10 tuổi, ai sẽ nói với cậu nhiều như vậy?

"A Đường, chị sẽ đi gặp chị ấy trước." Sau khi rửa mặt đơn giản xong Sở Từ vẫn quyết định trước tiên đi gặp chị Hoàng sau đó lại nói.

Trước đó vừa mới mượn xác hoàn hồn mặc dù gặp mặt, nhưng trong thời gian ngắn ngủi kia cũng không làm cho nàng giải thích rõ ràng. Ngược lại còn làm
cho đối phương hiểu lầm càng ngày càng sâu, kéo dài như vậy cũng không
tốt.

"Em đã nấu cháo, chị ăn xong rồi hãy đi." Sở Đường liếc nhìn cô một cái nói.

Sở Từ vừa nhấc chân ngẫm lại cũng đúng. Nếu chưa ăn cơm đã ra cửa người
khác còn tưởng rằng nàng lại đi ăn chực, lấp đầy bụng trước cũng không
đến mức để cho người khác bàn tán. Người nhà nông chính là nhiều chuyện, quan hệ giữa các người hàng xóm cũng cần được chú ý và không thể bất
cẩn giống như trước.

Sau khi ăn sáng xong, Sở Từ lập tức ra cửa,
Xuyên Tử đã cầm hai quả trứng gà chạy về nhà. Trước khi đi thậm chí
không quên mười viên keo trái cây đã giao kèo trước đó với Sở Từ.

Nhà họ Hoàng ở trong thôn xem như nhà giàu. Cái khác không nói, chính là
ngôi nhà này đều sạch sẽ khí phái hơn nhà người khác vài phần. Những con đường đất và tường đất có thể tìm thấy khắp nơi trong thôn. Nhưng nhà
họ Hoàng là nhà gói gạch xanh bốn gian lớn, cửa sân vây quanh một chuồng heo, bức tường thấp và cửa gỗ sơn đỏ bên ngoài.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 30


Nhà họ Hoàng trước kia cũng không phải như thế. Trước kia nhà họ Hoàng
này trên dưới tổng cộng có bốn nhân khẩu. Dì Hoàng nuôi ba đứa con ngay
cả ăn cơm đều thành vấn đề. Sau đó Thôi Hương Như coi trọng anh cả nhà
họ Hoàng, cuộc sống này mới đi theo ngày càng tốt.

Thôi Hương Như có tính tình dịu dàng và hiền lành, lấy chồng theo chồng gả chó theo
chó. Sau khi làm vợ nhà họ Hoàng tự nhiên một lòng muốn tốt cho cái nhà
này, hơn nữa trước kia chị là con gái duy nhất trong nhà họ Thôi. Cho
nên ba già của chị cũng không muốn chị chịu khổ, thỉnh thoảng tiếp tế
một ít mới làm cho nhà họ Hoàng thay hình đổi dạng.

Sở Từ sau khi lật lại ký ức một lần lúc này mới đi vào. Ban ngày nên cửa sân phần lớn đều rộng mở, vừa tiến vào cửa sân thấy chị Hoàng đang cho heo con ở
trong nhà ăn.

"Chị ơi!" Sở Từ kêu một tiếng.

Chị Hoàng vừa nghe giọng nói lau mặt trước một cái. Lúc này mới quay đầu, nhìn thấy
là Sở Từ sắc mặt nhất thời run rẩy: "Cô đến làm gì? Đi, nhà của tôi
không chào đón cô!"

Chị cũng không muốn nói lời lạnh nhạt với Sở
Từ. Nhưng mặc cho ai móc tim móc phổi đối xử tốt với một người lại bị
đối phương trộm đồ gia truyền thì trong lòng cũng không thoải mái. Hơn
nữa, bởi vì chuyện vòng tay này mẹ chồng nhà chị vẫn luôn làm khó dễ chị nàng, trải qua ngày sắp không chịu nổi nữa!

Trong mắt chị Hoàng
đỏ ngầu, thoạt nhìn chính là vừa mới khóc thầm. Mặc dù trong lòng Sở Từ
cũng không vui lắm, nhưng nàng từ trước đến nay đều kiên nhẫn với loại
phụ nữ như hoa như ngọc này. Nàng nhất thời đi qua: "Chị còn giận em à?
Hôm nay em đến xin lỗi chị, mấy ngày hôm trước em không khỏe. Cho nên
chuyện vòng tay không có giải thích rõ ràng với chị..."

"Giải
thích cái gì? Còn có gì để giải thích? Uổng công tôi đối xử tốt với cô
như vậy, trong nhà có ăn uống gì đều nghĩ đến cô, còn cô? Làm hại tôi
chưa đủ thảm sao?" Không chờ Sở Từ nói xong chị Hoàng đã khịt mũi nói.

Sở Từ cau mày: "Vòng tay kia xác thực không phải em trộm. Thậm chí không
chỉ là vòng tay, những thứ bị mất trong nhà người khác mấy năm gần đây,
cũng phần lớn không phải là em làm. Trước kia người khác nói gì em không quan tâm, nhưng em tuyệt đối không thể để chị cũng không tin em."

Dáng vẻ chị Hoàng không tệ, chị có làn da trắng và dáng người đẹp hơn những phụ nữ khác trong thôn, nhưng sắc mặt rất kém.

Sở Từ không có sức chống cự với phụ nữ như vậy. Kiếp trước phần lớn những
người ở chung với nàng đều là đàn ông thô lỗ. Những người đó đều ướt đẫm mồ hôi, khuỷu tay còn thô hơn đùi của phụ nữ, vẻ mặt làm càn, miệng đầy th* t*c. So sánh với bọn họ thì phụ nữ có hung dữ ở trong mắt nàng cũng là dịu dàng như nước.

Dáng vẻ của Sở Từ làm cho chị Hoàng ngẩn
ra, vẫn cảm thấy dáng vẻ này của cô hơi kỳ quái. Ánh mắt kia không giống như lúc trước, ngược lại giống như những người theo đuổi chị đã gặp
trước khi kết hôn.

"Chị có thể tin những lời em nói không?" Chị
Hoàng thở phào một hơi, vội vàng ám chỉ mình đừng bị Sở Từ lừa: "Chị
cũng không muốn oan uổng em. Nhưng sự thật là ngày đó ngoài em ra căn
bản không có ai đến nhà của chị. Ngoài em ra ở càng không có ai biết lúc chị ra ngoài thích giấu chìa khóa cửa lớn dưới tảng đá lớn ở cửa. Ổ
khóa trong nhà không bị phá hư, chứng minh tên trộm kia quang minh chính đại mở khóa đi vào, không phải là em thì là ai?"

Trước kia mỗi
ngày chị muốn lên thị trấn đi làm, phần lớn những người khác trong nhà
cũng phải vào ruộng làm việc. Cho nên cửa lớn thường bị khóa, nhưng chìa khóa mang ở trên người không quá an toàn, tìm một chỗ giấu mới thích
hợp nhất; mà có một lần lúc chị giấu chìa khóa bị Sở Từ đến gặp chị vừa
vặn thấy được. Nhưng lúc ấy chị không để ý, cảm thấy chị đối xử tốt với
Sở Từ như vậy, Sở Từ làm sao có ý đồ xấu ăn trộm đồ nhà chị chứ? Nhưng
chị không bao giờ ngờ tới mình đã nhìn lầm rồi.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 31


Chị Hoàng là người từ trước đến nay đều là có một nói một, làm người
tương đối đáng tin cậy. Bởi vậy nghe Sở Từ nói với chị như vậy ánh mắt
trong chớp mắt tối sầm xuống.

Ổ khóa trong nhà không bị phá hư,
chỗ giấu chìa khóa lại chỉ có chị biết. Vậy bị hoài nghi cũng xác thật
theo lý thường phải làm, chỉ là...

"Chị à, chìa khóa nhà này
không chỉ một mình chị có phải không? Nhà chị trên dưới tổng cộng năm
nhân khẩu. Trong tay dì Hoàng, thậm chí là anh Hoàng khẳng định cũng có
chìa khóa. Như vậy tên trộm cũng không nhất định là cầm chìa của chị mở. Chị nói có đúng hay không?" Sở Từ vội vàng nói.

Nàng vừa dứt lời cả người chị Hoàng hơi ngẩn ra.

Trước đó chị xác thực không nghĩ về những chìa khóa khác. Bởi vì tin tức về
việc chị bị mất đồ được truyền ra rất nhiều người nói với chị với vẻ mặt khẳng định rằng tên trộm là Sở Từ. Chị mặc dù không tin, nhưng nghĩ đến trước đó Sở Từ rất thích chiếc vòng kia. Lúc này mới hơi hoài nghi, sau đó đến chuyện chìa khóa thì càng thêm xác định.

Nhưng bây giờ
nghe Sở Từ nói như vậy cũng có đạo lý. Trong nhà mỗi người đều có một
chìa khóa. Bất cứ ai cũng có thể mở cửa được, không chừng là chìa khoác
của mẹ chồng hoặc là em chồng đã bị mất mới làm cho tên trộm kia vào
cửa...

Chẳng qua nghĩ đến đây sắc mặt chị Hoàng tối sầm lại hơi
do dự. Những ngày qua mọi người trong nhà nói đồ đã bị Sở Từ trộm. Nếu
chị đột nhiên mở miệng hỏi bọn họ có có bị mất chìa khóa hay không trong lòng bọn họ sẽ không thoải mái. Huống hồ đàn ông nhà chị vẫn đang ở
trong bệnh viện, nhắc lại chuyện này sẽ chỉ làm người nhà mất hứng.

Ánh mắt hoài nghi nhìn Sở Từ vài lần: "Cũng chỉ mấy ngày không gặp mà tài
ăn nói của A Từ tốt lên không ít. Trước kia cũng không thấy em miệng
lưỡi sắc bén như vậy."

"Đó là bởi vì trước kia người hiểu lầm em
đều là râu ria thôi." Sở Từ thở dài một hơi, lại nói: "Chị à, chị đối xử tốt với em, em biết được. Trước kia người khác nói em trộm đồ, em không tìm được chứng cứ, cho nên có giải thích cũng vô dụng. Nhưng lần này
lại không thể không chứng minh mình trong sạch. Em biết chị bị mất vòng
tay trong lòng khó chịu, em lại là người có hiềm nghi nhất. Chị tức giận với em cũng là bình thường. Nhưng vòng tay này nếu là đồ gia truyền tốt nhất vẫn nên cố gắng tìm về mới tốt. Cho nên chị có thể hỏi những người trong nhà ai đã mất chìa khóa, ai là người vào cửa nhà sau khi chị đi.
Chị có nhân duyên tốt như vậy hỏi hàng xóm mấy câu hẳn là cũng có thể có được chút tin tức..."

Chị Hoàng là người có nhân duyên tốt nhất
trong thôn. Mấy năm nay chị gả vào cửa đối với bất luận với ai cũng đều
rất tốt, làm người hào phóng, lại không thích nói ra nói vào. Cho nên
rất làm cho người thích.

Lúc này trong lòng chị Hoàng cũng hơi
dao động. Dáng vẻ này của Sở Từ thật không giống như là nói dối, chẳng
lẽ mình thật sự oan uổng em ấy?

Nhưng chị lại sợ nhất thời mềm
lòng nghe lời Sở Từ nói. Cho nên nghiêm mặt như cũ nói: "Chuyện này chị
đã biết, em yên tâm, chị sẽ hỏi một chút. Nếu không phải em làm chị sẽ
giải thích với em. Nhưng nếu thật sự định là em thì chị hy vọng em trả
vòng tay lại cho chị."

"Chị cứ việc tra lại. Nếu sau khi tra xong chị còn xác định là em, vậy thì cho dù không phải em trộm thì em cũng
sẽ trả số tiền tương đương cho chị." Sở Từ nói nghiêm túc.

Trong
thực tế, trong lòng nàng đã biết điều đó. Nhìn vào phản ứng chung trên
dưới nhà họ Hoàng, tên trộm này phần lớn là người bên cạnh chị Hoàng.

Kiếp trước nàng có thể thống soái tam quân tự nhiên cũng có chút tài năng, không dễ dàng bị người lừa gạt như vậy.

Hôm nay nàng đến nhà họ Hoàng một chuyến phát hiện không ít chuyện, cũng
làm cho ký ức về mọi người nhà họ Hoàng trong đầu nàng càng trở nên rõ
ràng và sâu sắc hơn.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 32


Trong nhà chị Hoàng trên có một mẹ chồng, dưới có một em trai và một cô em chồng.

Chồng chị là người thành thật. Nhưng ba anh em được dì Hoàng nuôi lớn nên rất hiếu thảo với bà mẹ già này nên có vẻ yếu đuối vô năng; mà em trai
chồng nhà họ Hoàng cũng là học sinh cấp 3, còn học chung trường với Sở
Đường. Hai người có mối quan hệ cạnh tranh, thậm chí còn coi thường
nàng. Về phần em gái chồng và mẹ chồng của chị Hoàng...

Cô em
chồng kia vẫn ổn, bình thường mặc dù thích ham món lợi nhỏ nhưng tuổi
còn nhỏ. Cho nên lá gan tương đối cũng nhỏ. Nhưng dì Hoàng kia cũng là
người có tiếng keo kiệt.

Trước kia một mình bà nuôi ba đứa con
trải qua cuộc sống không tốt nên tương đối cần kiệm. Nhưng chị Hoàng thì khác, đối với phương diện tiền tài không quá để ý, điểm này làm cho dì
Hoàng thường xuyên bất mãn. Đặc biệt là trước đây chị thường tặng đồ cho nàng, chân trước đưa tới thì sau lưng dì Hoàng sẽ gặp nàng ở gần đó chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, không phải là người dễ đối phó.

Một
người như vậy sau khi bị ở mất đồ gia truyền. Thậm chí dưới tình huống
tất cả mọi người hoài nghi nàng, nhưng không có đến cửa mắng chửi.

Mặc dù anh Hoàng ngã gãy chân, nhưng tuyệt đối cũng không ảnh hưởng dì
Hoàng tìm đồ gia truyền. Hơn nữa dì Hoàng cũng tuyệt đối không phải là
một người toàn tâm toàn ý chăm sóc đứa con cả trước giường bệnh. Nguyên
nhân bà không có xuất hiện rất có thể là bởi vì trong lòng đã xác định
căn bản không tìm thấy.

Trong lòng Sở Từ suy nghĩ rất nhiều,
nhưng không có nói thẳng ra. Dù sao liên quan đến việc riêng nhà họ
Hoàng. Nếu nàng nói rõ không chừng chị Hoàng còn sẽ cảm thấy nàng muốn
mang chậu phân này đổ trên đầu dì Hoàng, đến lúc đó ngược lại sẽ làm chị nghĩ nhiều.

"Chị à, em nghe nói... chị đi lên thị trấn lại bị dì Hoàng đuổi về. Trước kia dì dường như không có hung dữ với chị như
vậy..." Ánh mắt Sở Từ chợt lóe, nhẹ giọng nói một câu.

"Chị làm
mất vòng tay, lại làm hại Kiến Dân ngã gãy chân. Mẹ chồng sao có thể
bằng lòng gặp chị..." Bởi vì một chút hiềm nghi với Sở Từ nên thái độ
của chị Hoàng cũng tốt vài phần. Sau khi nói một câu lại nói: "Nếu không còn chuyện gì khác em vẫn nên về đi. Nếu tin tức em tới truyền đến lỗ
tai mẹ chồng chị thì bà sẽ tức giận."

Sở Từ lên tiếng: "Chị à,
sau này có việc gì cần em giúp đỡ cứ việc nói. Hôm nay em đi trước đây,
hôm nào lại đến gặp chị." Sở Từ nói một câu, lúc này mới quay đầu rời
đi.

Chị Hoàng cười khổ một cái, Sở Từ giúp chị? Lời này trước kia đều là chị nói mới đúng.

Sở Từ kỳ thật muốn nói nhắc thêm vài câu với chị, nhưng lời nói đến bên
miệng không nói ra. Hiện tại chị Hoàng cũng không còn tốt như trước kia. Nhà mẹ đẻ hiện tại không đáng tin, công việc cũng bị mất, lại bị mang
tiếng làm mất đồ gia truyền. Dì Hoàng kia nếu bất mãn con dâu 5 năm chưa sinh con vậy tuyệt đối có lý do và năng lực đuổi chị Hoàng ra cửa. Mà
Hoàng Kiến Dân có vài phần ngu hiếu, chưa chắc có thể bảo vệ chị Hoàng
bình yên.

Đương nhiên, nàng cũng hy vọng là nàng nghĩ quá nhiều.
Trong lòng Sở Từ hơi có chướng mắt nhà họ Hoàng này, cũng cảm thấy tính
cách của chị Hoàng không khỏi quá đơn thuần.

Không nói cái khác,
chỉ cần nhìn vào ngôi nhà của nhà họ Hoàng ở thì biết. Chị gả vào cửa 5
năm, mang tất cả tiền nhà mẹ đẻ cho mình đều tiêu xài ra ngoài làm cho
nhà chồng chiếm hết lợi. Tuy nói gả vào cửa đó là người một nhà. Nhưng
không chừa đường lui cho mình nó tương đương với việc đẩy bản thân vào
ngõ cụt.

Cho dù dì Hoàng không có tâm tư thay đổi con dâu, thì sau này đối xử với chị Hoàng cũng tuyệt đối không giống như trước đây.

Sở Từ với vẻ mặt lo lắng. Lúc trở về trong lòng Sở Đường rất là khó hiểu,
hỏi một hồi nàng mới nói suy nghĩ của mình với cậu. Sở Đường vừa nghe
trong lòng rất ngạc nhiên, trước kia cậu cảm thấy mình xem như đã nhiều
tâm nhãn. Nhưng nhìn dáng vẻ này xem ra Sở Từ cũng không ít.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 33: Đại lực sĩ


Sở Đường mặc dù biết về chị Hoàng này, nhưng đối với những chuyện
khác nhà họ Hoàng cũng không biết. Trước mắt nhìn thấy dáng vẻ lo lắng
của Sở Từ nhịn không được nói: "Chị cũng đừng buồn lo vô cớ. Chị Hoàng
mặc dù chưa sinh con, nhưng gả vào cửa lâu như vậy.

Trước kia
giúp đỡ nhà chồng không ít, đối phương không có khả năng bởi vì chút
việc nhỏ này đã đuổi chị ra cửa. Hơn nữa trước kia chị đã từng nói với
em tính cách anh Hoàng kia rất hàm hậu..."

"Hàm hậu?" Sở Từ cười mỉa một cái: "Hiện tại xem ra càng như là ngu dốt."

Trong đầu nàng lại có không ít ký ức về Hoàng Kiến Dân, đối phương đối xử với chị Hoàng xác thật không tệ. Nhưng đối với bà Hoàng kia mới là chân
chính nói gì nghe nấy.

"Mặc kệ nói như thế nào, chuyện chưa xảy
ra vẫn là nghĩ đến mặt tốt trước. Chờ chúng ta buôn bán kiếm được ít
tiền thì qua lại với chị ấy nhiều một chút lời, thật sự không được thì
mang kỹ thuật đan mây tre lá cho chị ấy coi như là giúp đỡ." Sở Đường
lại nói.

Sở Từ gật đầu, sau khi an tâm bận rộn với công việc trong tay.

Hai người đồng lòng hợp lực tốc độ nhanh hơn rất nhiều. Vào buổi chiều,
Xuyên Tử lại chạy tới một tay ôm một con gà con màu vàng. Sau khi nhìn
thấy Sở Từ giống như hiến vật quý đưa tới trước mặt cô.

"Mẹ em
nói, sợ anh chị không có gì cho nó ăn. Cho nên lại kêu em mang qua chút
bột bắp đến. Chị A Từ, sau đó chị dùng rau dại trộn lẫn cho ăn, khoảng
nửa năm là có thể đẻ trứng." Xuyên Tử nói.

Trong lòng Sở Từ trong hơi ngạc nhiên, lòng mẹ Xuyên Tử này cũng thật đủ lớn, biết rõ danh
tiếng của nàng ở trong thôn không tốt lắm, nhưng còn tặng nhiều thứ đến
đây. Nếu như người khác chỉ sợ căn bản sẽ không cho con trai gần gũi với nàng nhiều.

"Về nhà thay chị nói cám ơn với thím." Sở Từ cũng không khách khí trực tiếp nhận lấy.

Chẳng qua con gà con này vừa đến tay Sở Từ rất lo lắng cho mình không cẩn thận b*p ch*t hai nhóc này.

"Chị, chúng ta ngay cả sân cũng không có, con gà này không thể ăn ngủ với
chúng ta chứ?" Sở Đường hơi đau đầu, trong nhà thật sự rất khó coi, nuôi người còn vất vả huống chi là nuôi gà.

Trước đó Sở Từ căn bản
không nghĩ tới điểm này, chỉ cảm thấy nuôi con gà trong nhà nhiều thêm
một chút sinh khí. Hơn nữa cũng có thể đẻ trứng trong một thời gian dài. Nhưng hiện tại Sở Đường vừa nói như vậy khóe miệng nàng giật một cái:
"Em tiếp tục làm việc, chuyện sân giao cho chị."

Bên ngoài từ
đường có một mảnh đất trống rất lớn. Cỏ tranh không đáng giá, để tùy
tiện cũng sẽ không bị trộm. Nhưng gà thì khác. Cho nên làm cái sân đơn
giản rất cần thiết, diện tích cũng không cần quá lớn, miễn cưỡng đủ dùng là được. Dù sao nếu như nàng đồng ý ở lại và sống ở đây vậy phải chuẩn
bị để trải qua cuộc sống náo nhiệt, cũng không thể cả đời đều sống ở
trong từ đường nhỏ này được.

Sở Đường trừng mắt nhìn cô, vốn định tự động xin đi giết giặc xây sân. Nhưng nhìn thấy dáng vẻ thích thú của cô trong lòng cũng bắt đầu hơi tò mò.

Loại công việc đan này Sở
Từ thật là không có quá am hiểu. Nhưng loại công việc thể lực thô sơ
chặt cây chôn cọc này tương đối ít khó khăn với nàng.

Mặc dù cơ
thể này vẫn còn đầy đặn như trước, nhưng mấy ngày nay mỗi ngày nàng chặt cỏ tranh bắp thịt đã khôi phục không ít, làm việc khẳng định mạnh hơn
bé trai gầy yếu như Sở Đường nhiều.

Dưới sự chú ý của Sở Đường,
Sở Từ liên tục đi ra ngoài mấy chuyến, mỗi một chuyến đại khái một
tiếng. Mỗi lần trở về sau lưng đều cõng bó lớn nhánh cây, ngoài ra còn
có chút bụi gai và một ít thực lực loại dây leo. Sở Đường nhìn thấy
những nhánh cây và dây mây được cắt gọn gàng hơi trợn mắt há hốc miệng.
Cậu cho rằng lúc Sở Từ chặt cây thì tay chân vụng về giống như lúc đan
sọt. Thậm chí nhịn không được hoài nghi Sở Từ có phải trời sinh đại lực
sĩ hay không.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 34: Gương mặt tươi cười đón người


Sở Từ mất hơn một ngày mới làm ra cái sân có hàng rào tre. Trong sân
dùng tảng đá và cỏ tranh làm một cái ổ gà đơn giản, hai con gà con đang
vui vẻ thoải mái ăn đồ ăn.

Mà Sở Đường cũng bắt đầu chính thức
dạy kèm cho Xuyên Tử. Nhưng thời gian học không vượt quá hai tiếng. Mỗi
lần sau khi kết thúc việc học thì Sở Đường làm việc không biết ngày đêm. Từ khi cậu đến đây thì bữa sáng gần như cậu làm, việc quét dọn trong
nhà cũng không cần tới phiên Sở Từ. Nếu không nàng mãnh liệt yêu cầu
muốn luyện tập nấu nướng, chỉ sợ ngay cả cơm trưa và cơm chiều cũng
không cho nàng chạm vào.

Sáng sớm ngày thứ ba, hai người mang sọt đã đan xong bán ra ngoài, lại bỏ vào gần 6 đồng. Lúc này Sở Từ mới nhìn thấy vài phần biểu cảm thả lỏng ở trên mặt Sở Đường.

Cậu bé này mặc dù nhỏ tuổi nhưng trong lòng cũng giấu chuyện này, xúc động một đứa nhỏ nên có cũng không thấy.

Nhưng hai chị em vừa mới bán đồ về nhà, vẫn chưa bước vào cửa nhà thì tươi
cười trên mặt đã cứng lại. Chỉ thấy cửa rào tre bị người mở ra, có bóng
dáng mấy người khác đứng ở trong sân.

"Chị..." Sở Đường vội vàng kêu nhỏ một tiếng, kéo nàng từ sau một cái.

Sở Từ nhìn xa xa thấy hai con gà con nhà mình nuôi bị con trai cậu cả Sở
Thiên Dũng bóp trong tay, nhất thời lửa giận bốc lên: "Đừng sợ, chị sẽ
gặp bọn họ, xem bọn họ rốt cuộc muốn làm gì!"

Sở Đường cười khổ
một tiếng, cậu mà sợ à? Chỉ là hơi chột dạ, lo lắng Sở Từ lại sửa quyết
định muốn cho cậu về nhà họ Sở. Nhưng hiện tại nhìn thấy là cậu suy nghĩ nhiều quá, ánh mắt chị nhà mình nhìn cả nhà ông ngoại thật giống như là nhìn chằm chằm kẻ thù.

"Chị, em dù sao cũng là vãn bối, vẫn là
phải gương mặt tươi cười đón người. Bằng không truyền ra cũng không
tốt." Sở Đường thấy dáng vẻ dữ tợn của Gặp Sở Từ lại nhắc nhở một câu.

"Chị biết, ý của em là nói tiên lễ hậu binh*." Sở Từ xoa xoa mặt, vài giây sau hiện lên một nụ cười tươi thấm người.

(*Tiên lễ hậu binh: trước đối xử ôn hòa tôn kính sau mới dùng võ lực.)

Sở Đường bĩu môi, nghĩ rằng: Sở Từ không phải không đọc nhiều sách ư? Tại sao dùng thành ngữ còn trôi chảy hơn cậu vậy?

Nhưng nhìn thấy thái độ của Sở Từ, Sở Đường đột nhiên cảm thấy trong lòng vui sướng không ít. Mặc dù hai người là chị em sinh đôi, tính cậu vẫn luôn
độc lập. Nhưng hiện tại đã có loại cảm giác được người bảo vệ. Mặc dù cô không phải đàn ông, nhưng tự nhiên cảm thấy an tâm.

Hai chị em
cùng nhau đi vào. Lúc này trên tay hai người trống trơn, nhìn qua còn
vài phần cảm giác nhàn nhã. Trong sân, sau khi ánh mắt mấy người rơi
trên người bọn họ rõ ràng hiện ra vài phần sắc mặt ngạc nhiên.

Thật sự là tình huống hai chị em tốt xa hơn dự đoán của bọn họ.

Ba ngày không gặp, Sở Thắng Lợi còn tưởng rằng lúc gặp lại Sở Đường thì nó sẽ cả người chật vật thậm chí vẻ mặt oán hận. Nhưng sự thật là Sở Đường hiện tại mặt đỏ răng trắng, quần áo trên người mặc dù hơi rối loạn,
nhưng còn rất sạch sẽ. Ánh mắt trong veo, vừa thấy rất có tinh thần. Hai chị em hai người sóng vai đi tới, nhìn ở chung cũng không tệ.

Sở Từ nhìn lướt qua tổng cộng nhà họ Sở đến đây năm người, nhìn như đánh nhau.

Cầm đầu là ông ngoại Sở Phúc Sinh. Ngoài ra chính là cậu cả Sở Thắng Lợi,
vợ ông là Vương thị và con trai cả Sở Thiên Dũng. Về phần một người còn
lại là con gái cậu hai Sở - Sở Phương Phương, hẳn là đến giúp vui.

"Em họ cầm gà con nhà chị làm gì thế? Sẽ không cho rằng đây là con gà nở ra từ trứng gà nấu chín mà em mất từ năm trước chứ?" Sở Từ cười như không
cười nói.

Năm trước lúc Sở Từ mập đến nhà họ Sở thì nhìn thấy Sở
Thiên Dũng chỉ vào mũi Sở Đường mắng to, bên cạnh còn có Sở Thắng Lợi
cầm đế giày không ngừng quất đánh vào bắp chân của Sở Đường. Nguyên nhân là bọn họ hoài nghi Sở Đường học theo chị xấu là nàng trộm trứng gà cho Sở Thiên Dũng bồi bổ.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 35: Bồi thường không nổi


Sở Từ cười nhạo xong một tiếng, chỉ nhìn thấy sắc mặt của Sở Thiên Dũng trong nháy mắt suy sụp xuống, khuôn mặt hơi xấu hổ.

Tuổi này của nhóc là lúc sĩ diện, bị Sở Từ vừa nói như vậy cũng không muốn
tiếp tục cầm lấy con gà con kia không bỏ. Nhưng cứ như vậy thả xuống lại làm cho nhóc cảm thấy không quá thoải mái. Bởi vậy dưới bất mãn, cũng
không quan tâm hai con gà con chết sống mà trực tiếp ném chúng nó sang
bên cạnh.

Cũng may lúc này Sở Từ đã muốn chạy tới trước mặt, lanh tay lẹ mắt duỗi tay ra đón. Lúc này mới tránh cho hai nhóc không xảy ra vấn đế té ngã.

Chỉ là nghĩ đến mạo hiểm vừa rồi, trong mắt Sở Từ nhảy ra một cỗ sát ý, dáng vẻ nhìn chằm chằm Sở Thiên Dũng hơi dọa người.

"Mày trừng cái gì? Không phải hai con gà con sao, không thể đẻ trứng cũng không thể ăn." Sở Thiên dũng cười nhạt nói một câu.

"Dựa theo lời em họ nói, ông ngoại có nên làm cho em té chết khi em còn nhỏ
hay không? Dù sao em họ không làm được việc cũng không đi học, ngoài
việc lãng phí lương thực cũng không có tác dụng khác." Sở Từ trực tiếp
trả về một câu. Nhưng vừa nói xong không đợi Sở Thiên Dũng lại mở miệng. Sở Từ lại đột nhiên cười quét mắt nhìn cậu cả Sở một cái nói: "Đúng
rồi, ngọn gió nào thổi cậu cả đến đây vậy? À, cháu đã biết, lần trước
lúc gặp cậu cả thì cậu còn nói cái gì muốn tách A Đường ra khỏi hộ khẩu, thuận đường cũng tìm trưởng bối trong thôn chứng kiến một chút, chính
thức phân rõ quan hệ với A Đường. Nếu cậu cả ngài làm trưởng bối cứ
khăng khăng như thế, về sau A Đường sẽ không cần chăm sóc mấy người."

Mục địch cả nhà này nàng cũng có thể đoán được. Cậu cả Sở được xem như là
một người tương đối xúc động và sĩ diện. Lần trước chịu đuổi Sở Đường đi hoàn toàn chính là nhận thức Sở Đường không có bản lĩnh kiếm được học
phí.

Nhưng dựa vào sự hiểu biết của nàng đối với người nhà họ Sở, rõ ràng biết ông Sở là người khôn khéo.

Sở Đường qua mấy năm nữa có thể một mình đảm đương một phía. Ông Sở không
có khả năng cam tâm đuổi đi một nửa "cháu trai" như vậy.

"Mày có ý gì? Làm một đứa vãn bối sao có thể nói chuyện với trưởng bối như vậy?
Tao thấy chính là mày nói vớ vẩn ở bên tai Sở Đường mới có thể làm cho
nó càng ngày càng vô pháp vô thiên!" Sở Thắng Lợi nhìn Sở Từ càng thêm
không vừa mắt, chỉ vào mũi của nàng mắng.

"Người muốn được ra
sống một mình là cháu, cậu cả đừng tính lên trên đầu chị của cháu." Sở
Đường thật sự suy sụp, nửa người chắn trước mặt Sở Từ.

Trước kia
Sở Đường nào dám trực tiếp phản kháng ông như vậy? Dáng vẻ đột nhiên
mạnh mẽ lên làm cho Sở Thắng Lợi nhất thời buồn trong ngực rất khó chịu.

"Tao thấy mày chính là đứa sói mắt trắng. Tao nuôi mày lớn như vậy, mày
không biết hiếu thuận tao còn chưa tính. Nhưng ngược lại còn làm tao tức giận, xem tao có đánh chết mày hay không!" Sở Thắng Lợi tức phát nghẹn, chân vừa nhấc lên duỗi tay ra cầm giày vải trong tay, bắt lấy Sở Đường
muốn trực tiếp đánh qua. Sở Từ vừa thấy dùng sức túm một cái cướp Sở
Đường từ trong tay cậu cả Sở về.

Thân hình thịt mỡ của nàng
không phải mập uổng công. Mặc dù đi đường và làm việc phiền phức một
chút. Nhưng cân nặng này nặng và sức lực cũng lớn. Cậu cả Sở là đàn ông
trung niên gầy teo, không nghĩ tới Sở Từ có một tay như vậy. Bởi vậy ở
dưới sức lực lớn của nàng, thân thể nhất thời mất khống chế hai chân lảo đảo ngã trên đất.

"Cậu cả à, giày này cậu nên mang vào đi, một
chân đứng không vững chắc té ngã thì thế nào xương cốt sẽ không tốt. Còn nữa, cháu và Sở Đường một không có tiền - hai không có đồ. Giày nếu như đánh hư thì hai cháu bồi thường không nổi." Lúc Sở Từ nói chuyện thì
còn không quên vẻ mặt quan tâm.

Cậu cả Sở nuôi Sở Đường là không giả. Nhưng theo nàng, nhà họ Sở thiếu Sở Đường càng nhiều hơn.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 36: Là đang chửi chái hả?


Nàng là người từ trước đến nay ân oán rõ ràng. Nếu thực sự ơn thì nàng
cũng nhất định sẽ tìm mọi cách báo đáp. Nhưng nhà họ Sở này nhiều năm
như vậy vẫn chưa đối xử với Sở Đường như người thân, ở trong mắt bọn họ
cậu chính là sức lao động miễn phí nhặt được.

Trước khi ba của
hai chị em bọn họ rời khỏi thôn Thiên Trì cũng đã quyết định chuyện kết
hôn. Lễ gặp mặt và sính lễ trước sau tặng 500 đồng. Ngoài ra ba món lớn
như: xe đạp, máy may, đồng hồ này bởi vì ba bỏ đi nên chuyện kết hôn.
Nhưng số tiền này không có một phần nằm ở trong tay mẹ Sở Tú Hòa, mà
toàn bộ thành đồ của ba cậu nhà họ Sở.

Mà Sở Đường mấy năm nay
mặc dù tiêu chút học phí và sinh hoạt phí. Nhưng cậu làm việc cho mọi
người cũng đã đủ trả lại số tiền này. Còn nữa, năm đó nếu không phải
người nhà họ Sở tâm địa máu lạnh thì Sở Tú Hòa cũng không có khả năng
qua đời.

Nếu cậu cả Sở này đối xử khách khí với Sở Đường thì ân
oán trước kia không phải không thể xóa bỏ. Nhưng bọn họ không khỏi khinh người quá đáng.

Sở Thắng Lợi té ngã khó chịu. Sau khi đứng lên
chuẩn bị đuổi theo Sở Đường đấu võ thì ông Sở đứng bên cạnh nhìn không
được hừ mỉa một tiếng: "Được rồi, ầm ĩ cái gì? Người qua lại cũng không
ngại mất mặt?"

Bọn họ từ thôn nam một đường đi tới, một ít hàng xóm gần đó cũng nhìn thấy, có mấy đứa nhỏ đứng từ xa xem náo nhiệt.

Ông Sở vừa mở miệng thì cậu cả Sở lúc này mới dừng không nhúc nhích. Nhưng tròng mắt đều trừng muốn lòi ra, đỏ mặt tía tai.

"A Từ, cậu ấy nói như thế nào cũng là cậu cháu, thái độ vừa rồi của cháu
thật quá phận. Nhưng mấy năm nay cháu sống một mình, không hiểu lễ nghĩa cũng bình thường, làm trưởng bối cũng không đến mức vì chút chuyện nhỏ
như vậy so đo với cháu. Nhưng... cháu là đứa thất học, A Đường không
giống như cháu, cũng đừng cứ kéo nó cùng chịu khổ với cháu. Thành tích
của nó tốt như vậy, đừng làm cho nó học ra thói xấu. Hôm nay ông đến đây chính là kêu cháu buông tay để cho Sở Đường đến trường." Ông Sở nói ra
những lời kỳ quái một hồi, còn mang theo một lời cánh cáo mạnh mẽ.

Sở Từ nghe xong cũng vui vẻ, ông già này nghĩ rằng đầu óc nàng dùng không
tốt, nghe không hiểu tiếng người sao? Nhìn chén nước bẩn này không biết
còn tưởng rằng người không cho Sở Đường đi học là nàng đây!

"Ông
ngoại, lời ngài vừa mới nói là đang chửi cháu à?" Sở Từ cười nói, trong
mắt lóng lánh ánh sao nói tiếp: "Ngài là đang nói cháu không hiểu lễ
nghĩa, ngỗ nghịch với trưởng bối còn không biết hối cải, còn nói cháu
không biết nặng nhẹ, lì lợm quấn lấy Sở Đường phải không? À, cái mũ lớn
như vậy cháu sợ mình không nhận nổi đâu. Cháu cũng mới biết được thì ra
mình còn nhiều chỗ không phải như vậy, xem ra cháu không học đàng hoàng
không được. Nếu như vậy, không bằng cháu và ông ngoại cùng tính đi? Vừa
lúc bụng cháu cũng đói, ở trong từ đường cũ nát không ăn không uống,
cuộc sống trôi qua thật sự là khổ..."

Ở trước mặt này bày ra dáng vẻ trưởng bối? Giả vờ cái gì cao thượng thần thánh chứ? Nàng và Sở
Đường một mẹ sinh ra, muốn dẫn Sở Đường đi cũng có thể. Ngay cả nàng là
chị sinh đôi cũng phải dẫn đi, người nhà này nếu thực sự có dũng khí kia nàng tuyệt đối bội phục.

Nàng cũng không tin mình một trăm ký ăn không nghèo ông sao?

Ông Sở thay đổi sắc mặt. Ông muốn Sở Đường là vì Sở Đường có khả năng,
tương lai còn có thể lên đại học. Qua mấy năm Sở Đường chính là cái chậu châu báu, có thể mang đến vô tận chỗ tốt cho nhà họ Sở. Nhưng muốn cho
ông dẫn theo Sở Từ này không có cửa đâu!

Con nhóc này mập như
vậy, vừa thấy là có thể ăn rất nhiều. Mặc dù tuổi này vừa vặn có thể kết hôn kiếm chút lễ hỏi. Nhưng làng trên xóm dưới ai không biết danh tiếng của Sở Từ chứ? Chỉ dáng vẻ và hình thể này, cho dù tặng không cũng chưa chắc có người muốn!
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 37: Thả dây dài câu cá lớn


Gương mặt già nua của ông Sở trong nháy mắt run lên, một đôi mắt bị nếp
nhăn che lại một nửa thoáng hiện lên chán ghét mạnh mẽ, đánh giá cả
người Sở Từ một lần nữa.

Cuối cùng kéo thấp giọng rất không vui
nói: "A Từ, nhà họ Sở ông tuyệt đối không cần con nhóc trộm cắp như
cháu. Cháu thử hỏi trong thôn xem ai dám chứa chấp cháu chứ? Lúc trước
nếu không phải ông thôn trưởng có lòng tốt thì ngay cả từ đường cũ nát
này cũng sẽ không để lại cho cháu dùng. Nếu ông thật sự dẫn cháu về nhà
thì bên thôn nam kia mỗi nhà đều không an tâm được. Cho nên cháu đừng
suy nghĩ."

"Ông ngoại rõ ràng là tiếc mấy ký gạo trong nhà thôi, hà tất gì nói giống như là suy nghĩ vì người khác?"

Sở Từ cười nhạo một tiếng nói tiếp: "Ông không thích cháu, vậy đúng lúc
cháu cũng chướng mắt nhà họ Sở các người. Nhớ năm đó ông ngay cả con gái của mình cũng đuổi ra khỏi cửa. Khi đó chính là tuyên bố sau này cả đời không qua lại với nhau. Trước kia A Đường còn nhỏ tuổi đối với chuyện
trước kia không rõ lắm. Nhưng hiện tại nếu đã hiểu chuyện cũng trưởng
thành thì tuyệt đối không có khả năng lại trở về. Nếu không sẽ vi phạm
lời ông ngoại tự mình nói qua!"

Nếu Sở Đường không phải là bé
trai, nếu năm đó cậu cả Sở vừa kết hôn đã sinh con liên tiếp. Vậy thì Sở Đường đã sớm không phải là người nhà họ Sở, căn bản không cần phải chờ
cho tới hôm nay.

Cho dù không có nhà họ Sở thì Sở Đường cũng có thể lăn lộn ra hình ra dạng, thậm chí lăn lộn rất tốt.

Sở Từ nhắc tới chuyện mười mấy năm trước nhất thời làm cho ông Sở hoàn
toàn tức giận. Nhất thời nhớ tới đứa con gái kia của mình.

Cả đời ông sinh bảy đứa con, hai đứa mới ra sinh ra đã chết non, còn lại ba
trai hai gái. Mà trong hai đứa con gái này ông thương yêu nhất là con
gái lớn Sở Tú Trinh. Bởi vì cô là người cần mẫn hiểu chuyện cũng đủ khôn khéo, là người cả nhà lấy làm kiêu ngạo. Hơn nữa dáng vẻ xinh đẹp,
tuyệt đối xem như một đóa hoa trong thôn. Mà con gái nhỏ Sở Tú Hòa mặc
dù dáng vẻ cũng xinh đẹp, nhưng có khuyết điểm làm cho ông rất không vui đó chính là tính cách quá mức kiên cường.

Con bé đó từ nhỏ thích tranh luận với ông, vẫn luôn cảm thấy mình mạnh hơn con trai, cái gì
cũng phải tranh phải cướp, chăm chỉ là đủ rồi, nhưng người không thành
thật. Bị ông đánh qua vô số lần nhưng không biết hối cải.

Cuối
cùng Tú Hòa quả nhiên là phạm vào sai lầm ai cũng không tha chính là có
thai trước khi kết hôn. Nếu người đàn ông kia đúng hẹn cưới cô cũng
không có việc gì. Nhưng hỏng chính là người đàn ông kia dẫn cả nhà bỏ
đi, từ đây không có tin tức.

Từ đó về sau, mỗi ngày tin đồn nhảm
nhí không ngừng, thỉnh thoảng còn có người chỉ trỏ về phía mặt già nua
của ông. Ông cho dù không suy nghĩ vì bản thân cũng phải nghĩ cho ba đứa con trai, không thể không bận tâm thể diện của bọn nó. Lúc này mới mạnh mẽ đuổi người ra khỏi cửa.

Sắc mặt Sở Phúc Sinh thay đổi thất thường, rất tối tăm. Trong khoảng thời gian ngắn tìm đủ lý do cho mình.

"A Đường, cháu nói xem rốt cuộc có muốn về nhà hay không? Chỉ cần cháu
chịu trở về, cháu vẫn đi học như cũ. Không chỉ có năm nay, sang năm,
thậm chí sau này học đại học ông cũng nuôi cháu. Hơn nữa cũng cam đoan
với cháu, bắt đầu từ năm nay trong nhà bắt đầu tích góp tiền kết hôn cho cháu. Chờ cháu đến tuổi sẽ lấy ra ba trăm đồng cho cháu lập gia đình!"
Ông Sở cắn răng mở miệng nói.

Ông vừa thốt ra lời này, Sở Thắng Lợi và vợ ông Vương thị đứng một bên trong nháy mắt trừng to mắt.

Ba trăm đồng... dùng để kết hôn cũng không tính nhiều. Nhưng trong nhà
cháu trai không ít, tương lai khẳng định cũng đều muốn kết hôn. Thậm chí còn muốn chia ra đi ở, đến lúc đó còn muốn xây nhà. Cho nên số tiền này tự nhiên là có thể tiết kiệm được một chút thì đỡ một chút. Nhưng hiện
tại ông Sở lại có thể mở miệng cho một người ngoài như Sở Đường ba trăm
đồng?
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 38: Vì đạt được mục đích


Sở Thắng Lợi mặc dù nói muốn nuôi Sở Đường cho đến thành gia lập nghiệp. Nhưng có một số chỉ là nói cho có thôi. Dù sao trong lòng ông hiểu rõ
Sở Đường khác với Sở Thiên Dũng con trai của mình, mà người ngoài cũng
biết rõ trong lòng. Trong thôn này không có ai nguyện ý mang con gái của mình gả cho một người đàn ông không ba mẹ chăm sóc, còn thiếu một nhân
tình.

Ban đầu ông dự đoán Sở Đường sẽ độc thân rất lâu. Nhưng hiện tại có 300 đồng này ai có thể nói trước được tương lai?

Ông Sở thấy dáng vẻ Sở Thắng Lợi không nhịn được trong lòng hơi bất mãn.
300 đồng tính cái gì? Cho dù cho ông cũng không tiêu ra, số tiền này mặc dù không ít. Nhưng dùng để kết hôn thì vẫn thiếu một chút, đến lúc đó
chỉ có thể tích góp. Tương lai Sở Đường đi làm tiền lương kia cũng phải
nộp lên, sớm muộn gì cũng có thể lấy về 300 đồng này về.

"300
đồng? Ông ngoại cũng quá keo kiệt rồi, nhớ ngày đó tiền ba ruột cháu đưa cho ông là 500 nhỉ? Còn chưa tính ba món quà cưới to kia đâu!" Sở Từ cố ý kinh ngạc nói.

Lông dê mọc ra ở trên người dê, mới thả một
chút mồi câu nhỏ như vậy đã muốn câu con cá lớn Sở Đường này? Thật sự là suy nghĩ kỳ lạ.

"Ông ngoại, 300 đồng này cháu không cần. Trước
kia ba cháu cho nhà họ Sở 500 và mấy thứ kia cháu cũng không muốn, cháu
chỉ cầu tương lai làm người chính trực mà không phải theo đuôi Sở Thiên
Dũng. Trước kia một giây cháu rời khỏi nhà họ Sở thì cháu cũng đã hạ
quyết tâm. Mặc kệ tương lai trải qua như thế nào cũng tuyệt đối không
hối hận, dưa hái xanh không ngọt. Ông nếu cứng rắn ép cháu thì sau này
một chút tình cảm người thân cháu cũng xem như không có. Nhưng ông nếu
thật sự có thể tốt với cháu thì sau này ông vẫn là ông ngoại cháu. Tết
nhất lễ lạc lúc nên hiếu kính ông thì cháu tuyệt đối sẽ không lười
nhác." Sở Đường mở miệng nói.

Lời này nói ra hiểu được, chỉ cần
ông Sở nhận lời khuyên thì sau này coi như là thân thích, không xem như
xé rách mặt. Nhưng chỉ giới hạn trong tết nhất lễ lạc tặng chút quà qua, muốn kêu cậu xem nhà họ Sở trở thành người một nhà đó là không có khả
năng.

Nhưng mặc dù là như vậy cũng tốt hơn so với thành kẻ thù.

Ông Sở là người thông minh, so với Sở Thắng Lợi lòng cũng lớn hơn một chút. Thậm chí càng hiểu biết con người Sở Đường. Nó đã làm trò lớn tiếng nói với thôn dân ngoài sân như vậy, chuyện này chẳng khác nào không có
đường sống quay về.

"Ba, ba xem nó kìa, từ nhỏ đã ngoan cố, con
có chỗ nào bạc đãi nó chứ? Làm cho nó xem người nhà chúng ta như một tai họa?" Sở Thắng Lợi nghẹn trong lòng, chỉ vào Sở Đường nói.

Ông
Sở lão trừng mắt nhìn con trai một cái: "Bạc đãi chỗ nào mày còn không
biết hả? Nếu không phải ngày đó mày nói ra những lời tuyệt tình như vậy, nó có thể như vậy không?"

Trong lòng ông còn không thoải mái
đây, vì tiểu bối mà chạy qua thôn bắc bên này. Kết quả thế nào? Người ta thà rằng ở trong từ đừng cũ nát cũng không thích đi theo ông, gương mặt già nua này cũng không còn!

"Cháu đã suy nghĩ kỹ chưa?" Ông Sở thở một hơi, vẻ mặt đáng tiếc hỏi.

Sở Đường gật đầu: "Vâng, ông ngoại! Mặc kệ nói như thế nào trước kia ít
nhiều nhờ ông cháu mới có thể đi học, phần ơn của ông cháu sẽ nhớ kỹ.
Nhưng mẹ cháu là do ông và mấy cậu đuổi đi. Nếu không phải các người
đuổi bà đi thì bà cũng sẽ không chết. Cho nên thù này cháu cũng không
thể không nhớ. Ông là trưởng bối, cháu không thể làm gì ông. Cho nên vẫn là giữ khoảng cách, bình thường không có việc gì ít lui tới thì tốt
hơn."

Khóe miệng Sở Từ khóe giật giật, cậu bé này vẫn là hơi yếu. Trên đời này người xấu chẳng phân biệt được tuổi tác, trước mặt ông già này nếu không phải bởi vì có thể có lợi thì làm sao ban ơn cho cậu?

Hơn nữa, đó là ban ơn sao? Tiền đi học còn không phải tự cậu làm việc đổi
lấy? Nhưng người không phải cỏ cây, ông già này cong người, gương mặt
già nua lại làm ra vài phần tiếc hận. Một người trẻ tuổi như Sở Đường
khó tránh khỏi sẽ mềm lòng. Mặc kệ nói như thế nào có thể đạt được mục
đích là tốt, những việc khác cũng không sao cả.
 
Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy
Chương 39: Bánh bao nghèo


Sở Đường nói xong câu không có việc gì ít lui tới ông Sở ngược lại cảm
thấy may mắn. Trong lòng ông biết tính cách Sở Đường nên cũng giảm bớt
áp lực trong lòng.

Mà hai vợ chồng Sở Thắng Lợi tức giận cũng đã lên tới đỉnh núi. Nếu không có ông Sở ở bên cạnh đã sớm không nhịn được.

"Hai đứa chị em tình thâm muốn ở chung một chỗ cũng đúng. Sau này ông cũng
không nhất quyết lôi kéo cháu về nhà, nhưng không cần tết nhất lễ lạc
cũng có thể về thăm nhiều một chút. Cháu có thành tích tốt, nếu mấy em
họ cháu có chỗ không biết thì ông sẽ kêu tụi nó đến tìm cháu. Chỉ cần
đến lúc đó cháu đừng ngại phiền phức là được. Là con người không thể
hoàn toàn dựa vào bản thân, cháu nói có đúng hay không? Sau này nếu như
có chuyện gì giữa thân thích cũng có thể giúp một tay. Năm đứa em họ
cháu cùng sống dưới một mái hiên lâu như vậy, nói là anh em ruột cũng
không quá. Nếu có thể nghĩ cho nhau một chút không lo về sau không có
ngày lành."

Ông Sở còn nói không ít, ý đại khái cũng chính là kêu Sở Đường không thể chặt đứt quan hệ giữa mấy đứa em họ, đánh bàn tính
ra thật tốt.

Ba người cậu, năm em trai và hai em gái, thật muốn là có chuyện gì tìm tới cửa thì chịu thiệt sẽ chỉ là Sở Đường.

Lại nói tiếp, nhà họ Sở này ngược lại cũng có chút tà khí. Mấy người cậu
sinh được con trai đều tương đối trễ. Đặc biệt là cậu cả, hai mươi tuổi
đã kết hôn. Nhưng cho đến sau khi nhận Sở Đường làm con thừa tự hơn một
năm mới sinh Sở Thiên Dũng. Liên tiếp mấy năm tiếp theo cậu cả Sở vì
sinh con nên tiêu không ít tiền trong nhà. Cho nên đến lúc cậu hai và
cậu ba kết hôn đều bị dời lại. Nhưng giống nhau là cậu hai lúc 27 tuổi
mới sinh một đứa con gái, ngay sau đó mới sinh con trai; mà con gái kia
chính Sở Phương Phương đến xem náo nhiệt trước mặt.

Sở Phương
Phương năm nay 16 tuổi. Gien nhà họ Sở không tệ, mấy đứa nhỏ diện mạo
cũng không kém. Sở Phương Phương này là xuất sắc nhất.

Ở trong
mắt Sở Từ, Sở Phương Phương lớn lên có một khuôn mặt nhỏ nhắn, giống như cô nương trước kia nàng gặp qua ở trong kỹ viện. Eo thon như cành liễu, trên người còn bôi mùi thơm, thắt hai bím tóc lớn. Trên người mặc một
chiếc áo sơ mi trắng có in hoa, phía dưới là một chiếc váy kẻ sọc màu
xanh đỏ, chân mang đôi dép cao gót bằng nhựa màu trắng. Cách ăn mặc này ở trong thôn rất đáng chú ý.

Sở Từ nhìn Sở Phương Phương, Sở Đường cũng đang nhìn cô.

Trước kia cậu thường xuyên tiếp xúc với Sở Phương Phương. Cho nên cũng không
cảm thấy có vấn đề gì. Nhưng từ sau khi cậu dọn về ở chung với Sở Từ
trong lòng cũng không quá thoải mái.

Cậu và Sở Từ là hai chị em
sinh đôi. Lúc Sở Từ không mập dáng vẻ tuyệt đối đẹp hơn Sở Phương Phương nhiều. Nếu như trang điểm đàng hoàng thì Sở Phương Phương căn bản sẽ
kém hơn.

Sở Phương Phương bị hai chị em này nhìn chằm chằm chỉ
cảm thấy trên người bắt đầu nổi da gà, cũng không yếu thế nói: "Mày nhìn cái gì mà nhìn, bánh bao nghèo, nhìn ra hoa mày cũng mua không nổi!"

Còn không phải là đỏ mắt quần áo mới trên người cô sao. Quần áo xinh đẹp
như vậy, cho dù thật sự cho Sở Từ thì cũng không có cách nào mặc.

Nhà họ Sở cũng chỉ có hai đứa cháu gái, một đứa là Sở Phương Phương, một
đứa khác là con gái cậu ba và người vợ đầu tiên sinh ra, cũng mới 13
tuổi. Bởi vì có mẹ kế nên trải qua cuộc sống không khác gì Sở Đường bao
nhiêu. Dáng vẻ mặc dù không tệ, nhưng cả ngày làm việc nên làn da hơi
đen, đầu bù tóc rối, mới càng tôn thêm dáng vẻ đẹp của em họ lớn Sở
Phương Phương.

Thôn Thiên Trì gần như mỗi nhà đều hơi trọng nam
khinh nữ, cảm thấy bé gái chỉ dùng để đổi tiền cho con trai thành gia
lập nghiệp. Nhà họ Sở cũng như vậy, cho Sở Phương Phương mặc thành như
vậy cũng đơn giản là muốn cho cô tương lai được gả vào nhà tốt. Dù sao
nếu thật sự yêu thương cũng sẽ không cho đứa em họ này nghỉ học sớm như
vậy.
 
Back
Top Dưới