Ngôn Tình Song Kiếp Lênh Đênh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Song Kiếp Lênh Đênh
Chương 80: 80: Trở Về Biệt Phủ


Mặc Ngân Tầm không lâu sau cũng lấy lại được bình tĩnh, chỉn chu yên vị trên xe ngựa.

Kỷ Vu Sa dùng huyễn thuật biến mấy cái xác chết la liệt kia tụ về làm mấy nhành cây cỏ, hoa lá xung quanh lại được dịp hóa thân thành người.
Trương công công hung hăng cùng mấy tên võ sĩ tiến vào, nhìn thấy đoàn kị binh hơn ngàn người liền hoảng sợ không thôi.

Hắn quỳ gối khom lưng trước xe ngựa rách, dập đầu lia lịa.
Tham...!tham kiến tam thế tử.
Hắc Tự trên mặt vẫn còn đeo mặt nạ, phong thái hiên ngang bước ra ngoài.

Hắn thân mặc một bộ bạch y trang nhã, nhưng khi để ý kĩ sẽ thấy dưới tà váy có vết máu lộ ra.
Sơ hở như vậy, hắn không sợ, ngược lại còn khiến đám người kia hoảng hốt đến kinh hồn bạt vía.
Được rồi, các ngươi mau đưa ta trở về, bọn họ đã mệt rồi.
Một lý do vô lý như vậy, nhưng tên thái giám kia vẫn không hề có gan phản bác.

Bởi chỉ cần hắn ngửng đầu lên, sẽ thấy sắc mặt lạnh lẽo, u ám đến hung tàn của tên lính đang nghiêm chỉnh.
Trương công công đưa tay vẫy một cái, đám binh sĩ ở sau vốn được thuê về hốt xác hiện tại đã phải đến để khiêng kiệu bước đi.

Đoàn người phía trước dẫn đường trong sợ hãi, chẳng hiểu vì sao cứ thấy hàn khí vây quanh, không dám quay đầu.
Đến hoàng thành xa hoa rộng lớn, hiện tại đã kín cổng cao tường, chẳng thể vào trong.

Bọn họ toan tiến vào, đã bị hai thang trường thương hung hãn chặn lại.
Nói với bệ hạ, tam thế tử yết kiến.
Trương công công nhỏ nhẹ yêu cầu, phất trần phe phẩy khiến lính canh tên nào tên nấy đều phát buồn nôn.

Cẩm y vệ cầm thanh trường thương đứng ở cổng thành uy nghi đáp lại:
Canh hai đã điểm, bệ hạ hiện tại đang nghỉ ngơi.

Các vị nếu không có chuyện gấp thì ngày mai hẵng đến.
Ngươi...!
Trương công công tức giận đến nghiến răng ken két, hắn vậy mà cũng có ngày bị chặn đứng ở cửa cung này, lòng có chút không cam tâm.

Hắc Tự bình tĩnh như không, ra lệnh cho đám tử sĩ quay đầu về vương phủ, giống như dùng người của mình vậy.
Bọn người kia nhìn thấy hiệu lệnh lại không thể không nghe, không lời thắc mắc mà quay đầu.

Bọn họ dường như đã biết, cái gì gọi là lạnh sống lưng, rợn tóc gáy, có cho thêm mười mạng cũng không dám đi trộm mộ nữa.

Tam thế tử tuy không có công với nước, nhưng mẫu thân hắn ít nhiều cũng là trưởng công chúa vĩ đại ngút trời.

Đãi ngộ của hắn cũng được cao hơn một chút so với những lứa con cháu quý tộc bình thường.
Hắn mới mười sáu tuổi đã được phong làm Hắc Dạ chi vương, ban nhà cao cửa rộng, trăm vạn lượng vàng.

Cũng có lẽ vì vậy nên mới ăn chơi lêu lổng, lại thêm chút nhan sắc tuyệt trần, làm nữ nhân trong thiên hạ say mê lưu luyến.
Hắn ăn chơi sa đọa, triều đình chẳng quan tâm.

Hắn ngu ngốc, hèn kém, quân thần không để ý.

Hắn phong hoa tuyệt đại, họa rải rác khắp nơi, không một ai bất mãn.

Cho đến khi...!hắn lọt vào mắt xanh của Thành Di công chúa, nữ nhi được sủng bậc nhất hoàng thành.
Thành Di công chúa mà cháu ruột của hoàng hậu, được hoàng thái hậu và hoàng đế sủng ái vô bờ.

Nàng ta được sủng mà kiêu, ngang tàng, ác độc, bạo ngược thành tính.

Nhan sắc cũng là loại thanh tao, nhã nhặn, kĩ năng diễn xuất lại có thừa.
Trước mặt bệ hạ, Thành Di công chúa dịu dàng, nhân đức, hệt như mẫu nghi thiên hạ.

Sau lưng ngài, nàng ta cũng đã nhuốm máu vô số người.
Trong hoàng thành, không ai là không biết Thành Di công chúa ái mộ tam thế tử, vậy mà hắn vẫn luôn thờ ơ, không có phản ứng.

Thành Di công chúa nhiều lần tiếp cận nhưng bất thành, đã phải dùng thủ đoạn hạ lưu.
Trong buổi mừng thọ hoàng thái hậu, Thành Di dâng tấu một bản Lưu Tiêm Nguyên Khúc làm nao động lòng người.

Hoàng thái hậu đặc biệt hoan hỷ, hoàng đế cũng vì vậy ban cho nàng một thỉnh cầu.
Biết dụ dỗ không lại Hắc Tự, nàng ta liền từ bỏ thanh danh, cầu hoàng thượng ban hôn.

Trước tình thế tiến thoái lưỡng nan, hắn không thể chê bai cũng không có lý do chối từ.
Bất quá, trong giây phút cuối cùng, hắn lấy đại lý do, rằng Thành Di không phải kiểu nữ nhân hắn thích.

Nào ngờ, người trước mặt đã từ bỏ danh dự từ lâu, không để ý dị nghị mà hỏi hắn.

Hỏi rằng đâu mới là kiểu người hắn vừa gặp đã yêu.
Hắn như hổ mọc thêm cánh, nói ra hàng loạt những yêu cầu quái đản, khiến triều đình trên dưới cũng phải thở dài.

Hoàng đế vì muốn hạ bệ tam thế tử, liền bắt hắn trong vòng năm ngày phải dẫn được ý trung nhân mang về, nếu không sẽ phạm tội khi quân.
Mà ngày hôm nay chính là ngày thứ tư kể từ khi thọ yến, hắn chỉ lo sợ ngày thứ năm yết kiến lại chẳng được bình yên.
Trước suy tư sâu sắc của Mặc Ngân Tầm, chiếc xe ngựa thoáng chốc đã dưng lại.

Sau khi nhận lệnh của hắn, đám trộm mộ kia chạy đi tán loạn, không thể xác định phương hướng đuổi theo.
Khẽ vén tấm màn trước xe ngựa, cảnh vật phía trước thật khiến nàng phải ngước nhìn cảm thán..
 
Song Kiếp Lênh Đênh
Chương 81: 81: Thái Giám Có Tính Không


Đó là một biệt phủ xa hoa, rộng lớn, khắp nơi được chạm khắc tinh tế gấp mấy lần so với Thiên Tử Giám.

Biệt phủ này của hắn được xây dựng vô cùng độc đáo, rộng lớn gấp ba lần phủ quốc trượng.

Thế nhưng nó đối với phủ quốc trượng lại cùng chung một sân vườn.
Nhìn những thứ đắt giá ở đây, hẳn cũng đủ thấy mức độ được hoàng thất ân sủng của hắn như thế nào.

Mà tất cả những thứ hắn đang có, lại tương đương với tấm lòng thành kính, sùng bái của muôn dân Đại Ưng với tam công chúa tiền triều.
Tuy bề ngoài hào nhoáng là vậy, nhưng gia nhân được thuê trong phủ hầu hết đều là người của quốc trượng, làm việc gì cũng tai vách mạch rừng.

Mặc Ngân Tầm vì tiền mà đến, đương nhiên không rảnh đến nỗi hỏi từng nguyên do kì lạ.
Nàng từ kiều mị, âm hiểm lại trở thành dáng vẻ dịu dàng khác hẳn trước đây.

Mặc Ngân Tầm sớm đã nhuần nhuyễn mấy thủ thuật lễ nghi, trăm ngàn loại phụ nữ trên đời nàng đều có thể bắt trước được.

Hiện tại, cho dù là kêu nàng đóng giả thái giám, giọng lanh lảnh chua ngoa đó cũng có thể dễ dàng mô phỏng.
Huống hồ, chỉ là một vị thế tử phi biết thở mà thôi...

Mặc Ngân Tầm ôn nhu nắm lấy bàn tay thon dài của hắn, thân thể chỉn chu bước ra ngoài.

Gương mặt nàng tự nhiên toát lên ngạo khí, cách một lớp mặt nạ da vẫn khiến lòng người cảm thấy chột dạ, bất an.
Đám nô tì đang quỳ bỗng đồng loạt cúi đầu, không một ai dám nhìn thẳng vào đôi mặc mâu của nàng, bởi nó quá đỗi lãnh khốc và mang đầy sát khí.
Đứng trên chiếc kiệu ngoài xa hoa, trong tàn tạ, chính Mặc Ngân Tầm cũng không rõ bản thân vì sao lại rơi xuống.

Là do nàng trượt chân hay do kiệu bị gãy? Cho dù có là lý do gì thì cũng không phải điều tốt đẹp đi.
Nàng chỉ biết, khi cơ thể rơi xuống, bản thân đã định dùng võ đạo để thực hiện động tác nhào lộn trên không.

Thế nhưng khi vừa xuất thủ nửa vòng, Mặc Ngân Tầm lại phát hiện bản thân đang diễn vở kịch ôn nhu hiền đức, động tác cũng vì vậy trễ nại.
Cảm nhận được đám gia nhân đang trố mắt nhìn, lại thấy ánh mắt vô cùng kì lạ của hắn, Mặc Ngân Tầm mới phát hiện bản thân đi sai hướng rồi.

Bất quá, vì muốn che giấu thân thủ, nàng mặc kệ tất cả mà nhắm mắt lại, cơ thể cứ vậy rơi từ trên cao xuống.
Chỉ là rơi xuống mà thôi, năm trên giường vài ngày liền khỏi, nàng không sợ!
Bất quá, mọi chuyện chỉ có thể cứu vãn đến vậy là cùng.

Dù ngày mai, có người loan tin tam thế tử phi vừa vào phủ đã bị gãy chân thì nàng cũng không còn cách nào khác.
Hòa mình vào gió trời và không khí, Mặc Ngân Tầm đột nhiên cảm thấy bấn loạn.

Nếu như rơi xuống liền va phải chỗ không nên đụng, mệnh của nàng coi như đến đây là đoạn rồi.
Đợi khi làn gió lạnh phía sau gáy dần trở nên ấm áp, Mặc Ngân Tầm cũng không mở mắt ra.

Nàng cảm thấy bản thân rơi xuống nền đất cứng nên ngất đi rồi, việc cần thiết hiện tại không phải là mở mắt.
Thần thức từ mê loạn bỗng trở nên tỉnh táo, ép Mặc Ngân Tầm phải mở mắt ra.

Thứ trước mắt nàng còn huy hoàng hơn cả căn biệt phủ thênh thang kia, là một cảnh tượng quá đỗi tuyệt vời.
Mải mê ngắm nhìn gương mặt tuyệt mĩ không góc chết, nàng không hề để ý tới cơ thể nhỏ bé của mình đang nằm trọn trong lòng hắn.

So với khi nàng chuẩn bị nhào lộn, đám gia nhân trong phủ càng ngạc nhiên hơn.
Một mùi tử đinh hương ấm áp thoảng qua, khiến người ta vô cùng dễ chịu.

Mặc Ngân Tầm cũng vừa mới phát hiện, mùi hương này là ở trên cơ thể hắn.

Mặc Ngân Tầm bắt đầu hoảng loạn, toan chạy trốn, lại bị vòng tay hắn xiết chặt hơn.
Thế tử phi, vừa mới lâm trận đã muốn chạy rồi sao?
Miệng của hắn dần tiến lại gần, nghe thấy từng đợt hơi thở nóng ấm thả vào trong khiến đôi tai ấy đỏ ửng.

Chất giọng trầm ấm của phần lớn những tên tra nam ấy không thể nhầm lẫn đi đâu được, vô cùng đáng ghét nhưng lại yêu nghiệt đến lạ kì.
Ta...
Mặc Ngân Tầm chỉ phát ra một chữ, cũng không biết lời tiếp theo nên nói thế nào.

Hắn cũng không cần nàng phải giải thích lâu, nhanh chóng tiến bước vào trong khuê phòng của mình.
Nhẹ nhàng đặt thân thể nhỏ bé ấy xuống giường, hắn tự nhiên như không có ai mà đi tắm.
Loại phụ nữ nào cũng giả được phải không?
Giọng hắn bên trong vọng ra lạnh nhạt hơn rất nhiều so với ban nãy, khiến Mặc Ngân Tầm cảm thấy rất lạ tai.

Chính nàng còn đang suy nghĩ, liệu có phải tam thế tử này diễn kịch nhiều đến mức đa nhân cách rồi?
Trừ phụ nữ bán thân như bên Câu Lan viện, loại kĩ nghệ nào cũng có thể giả lập mà thành.

Mặc Ngân Tầm tùy ý đáp, chính nàng cũng không cần phải chột dạ gì.

Khế ước đã thỏa hiệp từ lâu, nàng hành tẩu giang hồ tuyệt đối sẽ không dùng cơ thể.

Thái giám có được tính không?
Nàng nghe xong câu nói của hắn, cổ họng không ngừng truyền đến những cơn ho sặc sụa.

Thảo nào hắn lại không đến Câu Lan viện, đám nữ nhân kia vốn không thể đáp ứng nhu cầu của hắn.

Thái giám là người chỉ hoàng thượng cùng các nương nương mới được dùng, hắn đã phải lòng vị công công nào đó chăng? Tình cảm đưa đến bị từ chối, mới đến Bạch Dạ lâu tìm thú vui tao nhã?
Đại Ưng quốc rộng lớn như vậy, hắn lại không thể tìm được người như ý nguyện, thật đáng thương!
Nhưng thay vì thương hắn, Mặc Ngân Tầm cảm thấy thương bản thân mình hơn.

Đều trách nàng lớn miệng nói càn, nữ nhân như nàng thì có thể giúp gì cho cái thú vui b3nh hoạn của hắn chứ?
Nhưng suy cho cùng, lời chém gió nói ra cũng thu không lại, đã phóng lao thì phải theo lao.

Mặc Ngân Tầm đáp hắn bằng chất giọng lanh lảnh, chua ngoa:
Tính..
 
Song Kiếp Lênh Đênh
Chương 82: 82: Chuẩn Bị Vào Thành


Mặc Ngân Tầm bất chấp đáp lại, lòng hoang mang không biết hắn muốn làm trò b3nh hoạn gì.
Nếu tính, vậy ngươi vào lấy nước hầu hạ ta tắm rửa.
Mặc Ngân Tầm thoáng chốc ngạc nhiên, hắn chỉ yêu cầu như vậy thôi sao?
Trấn tĩnh lại bản thân, nàng thầm suy nghĩ trong lòng, nhận định là do bản thân nghĩ bậy.

Hắn rõ ràng cũng không nói gì quá đáng, vậy mà đầu nàng đã chất đầy những hình ảnh b3nh hoạn.
Xin lỗi, nhiệm vụ của ta là thở.
Mặc Ngân Tầm cương quyết đáp, chính nàng cũng không biết được rằng, đây là quyết định ngu xuẩn nhất mọi thời đại.

Chỉ thấy Hắc Tự ở bên trong khẽ phát ra tiếng động, cơ thể chỉ che một tấm vải mỏng mà bước ra ngoài.
Mặc Ngân Tầm nhìn đến hoa cả mắt, hắn vậy mà có cơ thể tuyệt sắc đến vậy.

Bảo sao Thành Di công chúa bất chấp gương mặt không đẹp kia mà bám lấy hắn.
Ngươi...!ngươi...
Thấy dáng vẻ không chỉnh tề này của hắn, nàng không thể không che mắt lại, miệng không khỏi phát ra mấy câu ú ớ đến khó hiểu.
Ngươi cái gì? Nếu ta không ra ngoài lấy nước để tắm, vậy chẳng lẽ để đám hạ nhân kia vào ám sát?
Nàng cảm thấy tình thế hiện tại của hắn cũng là tiến thoái lưỡng nan, liền nhờ đến sự giúp đỡ của xích la đằng.

Nếu như hắn bị bệnh, chẳng phải bản thân nàng sẽ lên triều một mình sao?
Chỉ thấy sợi dây xanh lục quấn quanh tay nàng phát ra kim quang lạ, đưa làn hương quỷ dị đến thôi miên mấy tên gia nhân đi tuần.

Thuận thế, hắn và nàng có thể sai vặt bọn chúng bao nhiêu tùy ý, ngày mai họ liền quên hết mọi chuyện.
...----------------...
Sáng sớm hôm sau, khi làn sương mong manh vẫn còn rải rác trên đầu ngọn cỏ, Hắc Tự đã chuẩn bị xe ngựa rộng lớn để đón nàng.

Bên trong phòng, Mặc Ngân Tầm vẫn còn ôm gối ngủ say, không mảy may quan tâm đến sự đời vạn biến.
Hạ nhân mấy lần gõ cửa đánh thức, đều bị kết giới cách âm của Kỷ Vu Sa ném văng ra ngoài.

Không còn cách nào khác, hắn đành phải ngoan ngoãn đợi chờ, cầu nguyện nàng có thể dậy sớm một chút.

Khoảng nửa canh giờ sau, Mặc Ngân Tầm mới bắt đầu thức dậy.

Có Vu Sa bên người, nàng chắc chắn trên đường nhất định không có thích khách, vì vậy mới có thể kê gối ngủ say.
Nàng ngồi vào bàn trang điểm, đánh phấn giống hệt hôm qua, chỉ khác rằng mạng che mặt có chút dày và chất liệu tốt hơn so với trước.

Thật ảo diệu, ta trang điểm thành ra như vậy nhưng che mặt vẫn thấy tuyệt sắc lung linh? Môi dày, mũi đỏ của ta đâu?
Mặc Ngân Tầm toan định đổi một cái khác mỏng manh hơn nhưng thời gian lại không cho phép.

Lúc ấy cũng đã gần sát thời gian phải vào kinh.

Chính vì vậy, nàng liền từ bỏ ý định trở nên xấu xí hơn nữa.
Trước biệt viện, đoàn người xe lộng lẫy ở đâu không thấy, chỉ thấy bãi chiến trường cùng tên thế tử lả lơi sa đọa.

Nàng nhanh chóng túm cổ hắn rồi ném vào xe ngựa, dặn phu xe đi thật nhanh.

Hắn ở trong xe vẫn còn giả vờ lim dim ngủ, đã bị nàng tạt vào mặt một loại mùi hương khó tả.

Nó không có tên gọi, chỉ là nếu ngửi được liền mất ngủ một ngày mà thôi.

Hắn ngửi xong vẫn không động đậy, Mặc Ngân Tầm liền thản nhiên nói:
Ngươi mà không tỉnh dậy, chúng ta sẽ không vào cung.

Hắn như không nghe rõ lời nàng nói, vẫn tiếp tục say sưa ngủ.

Hắn biết nàng vốn không coi trọng của cải, nhưng nếu như mất công đồng ý và chuẩn bị thì nhất định phải làm đến cùng.

Đó chính là biểu hiện của sự cố chấp.
Mặc Ngân Tầm tức giận đến mức nói không thành tiếng, nếu đã lì lợm như thế, cho hắn một chút ảo giác k1ch thích cũng tốt.

Biết rằng vào ban ngày, nhất là khi mặt trời lên cao, tử linh đằng không thể dùng huyễn thuật, nàng liền phải tự tạo ra một chút tiếng động tự nhiên.

Có thích khách.

Vừa nói, Mặc Ngân Tầm vừa dùng vài ba ám khí nho nhỏ ném vào mấy bụi cây xung quanh, khiến cho mọi thứ rung lên rì rào.

Hắc Tự đang thảnh thơi nằm đó cũng nhanh chóng mở mắt, thoáng chốc đã đưa nàng về sau, tiết phiến quơ ra ngoài lia lịa.

Ai!
Thấy bóng lưng tràn đầy kích động của hắn, Mặc Ngân Tầm khẽ bật cười.

Nụ cười khe khẽ của nàng khiến chiếc xe ngựa rung lắc dữ dội, thiếu điều đã làm cả hai té ngã ra ngoài.

Hahaha, buồn cười chết mất, tên tiểu tử thối đi ngủ cũng bị lừa! haha.

Hắn ở phía trước nghe được điệu cười hết sức dịu dàng của nàng, gương mặt lúc quay lại liền tối sầm lại.

Hắn hiện tại có lẽ đã tức đến nói không nên lời.

Hừ! Xú nha đầu, lát nữa ngươi tự cư xử đi, ta còn lâu mới giúp ngươi!
Tuy chính hắn là người ủy thác, nhưng làm việc ra sao là do nàng.

Nàng nếu như qua không nổi khổ ải của Thành Di công chúa và hoàng đế, như vậy thì làm sao có thể trở thành vương phi?
Nếu như không thể làm vương phi, vậy nhiệm vụ sẽ bất thành, sẽ phải trả lại tiền cho hắn.

Trả lại tiền nàng không tiếc, nhưng nếu trả lại, mặt mũi của nàng biết để ở đâu, thanh danh của Bạch Dạ lâu nên để ở đâu?.
 
Song Kiếp Lênh Đênh
Chương 83: 83: Tiến Cung


Hừ, ta mà cần tiểu tử thối như ngươi giúp à? Không có đâu.
Bất quá, bản thân hạ mình trước hắn cũng quá mất mặt rồi.

Dù hôm nay không đắc tội, chưa chắc nàng đã có thể mở lời cầu hắn giúp.
Cứ chờ xem.
Hắn nhìn nàng cười tà mị, ánh mắt ẩn chứa ý vị thâm trường.

Nhưng dù như vậy cũng không giảm bớt sự tự tin của nàng đối với nhiệm vụ lần này.
Chỉ mất một lúc ngồi xe, hoàng cung tráng lệ đã phơi bày ra trước mắt.

Lần trước nàng bế công chúa nhảy qua tường, cũng chỉ nhìn thấy vỏn vẹn một góc ngự hoa viên.

Lần này là đường đường chính chính đi qua cánh cửa Ngọ môn, nhìn ngắm hoàng cung uy nghi lộng lẫy.
Trước cửa Ngọ môn là một tấm biển mang dòng chữ vàng, từng nét uốn lượn như phượng múa rồng bay: Châu Thiên Thành.
Sau khi đi qua Ngọ môn, cả người và ngựa cũng buộc phải dừng lại và đi bộ vào trong.

Bước trên nền đất mặt tiền, Mặc Ngân Tầm không khỏi có chút hồi hộp.
Oa, không ngờ hoàng cung Đại Ưng lại đẹp như vậy!
Trước vẻ đẹp kiêu sa nhưng không kém phần hoa lệ, Mặc Ngân Tầm khẽ thốt lên một lời cảm thán.

Kết quả, lại va phải ánh nhìn bạc bẽo của hắn, đứng hình mất vài giây.
Đi thôi, xem ra vẫn còn nhiều thứ ngươi chưa được thấy.
Trước mắt nàng chính là một dòng sông hình dây cung chảy qua, bên dưới nước trong đến nỗi nhìn thấy cá.

Bước qua cầu, tuy trong đầu nàng đều là hình ảnh bản thân vượt qua lan can đá trắng để ngắm nhìn bầy cá, nhưng bên ngoài lại tràn ngập khí thế nghiêm chính, tự nhiên.
Tường cung điện được sơn màu đỏ tươi, tượng trưng cho sự trang nghiêm, hạnh phúc.

Bước qua hai bức tượng sư tử đá chính là Thái Hòa môn, tường cung điện lại là hình của chín con rồng vươn mình bảo vệ muôn dân bách tính.
Trương công công nhanh chóng rảo bước ra ngoài, chất giọng Mặc Ngân Tầm lấy làm hình mẫu hôm qua vang lên lảnh lót:
Truyền tam thế tử, thế tử phi vào điện.
Điện Thái Hòa rộng lớn mênh mông được xây trên nền đá cẩm thạch đơn cấp cùng hai lớp mái ngói lưu ly vô cùng đắt giá và quyền lực.

Ngai vàng của hoàng đế được trạm trổ vô cùng tinh xảo, đến cái bàn hay phê tấu chương của ngài cũng được khắc hình rồng bay phượng múa.
Phía trên ngai vàng là bốn chữ Chính Đại Quang Minh, đã có từ rất lâu.

Những quần thần từng ở tiền triều đều có thể biết đây là chữ tiên hoàng để lại, ý nói làm việc gì cũng phải ngay thẳng, đường hoàng.

Cũng chính là tấm biển này ngày xưa cất chứa chiếu thư kế vị, nếu không hoàng đế cũng không có ngày hôm nay.
Từ cửa điện Thái Hòa trở vào đến ngai vàng, tất thảy đều được trải một dải lụa đào vô cùng uyển chuyển.

Hai bên dải lụa là những bàn tiệc thịnh soạn vừa mới bày ra, cả hai đồng loạt hành đại lễ.

Hạ thần- Thần nữ bái kiến hoàng thượng.

Hoàng thượng vạn tuế, hoàng hậu vạn phúc kim an.
Hoàng thượng nét mặt tươi cười rạng rỡ, nhất mức đón tiếp hắn và nàng.

Nhưng khi Mặc Ngân Tầm ngẩng đầu, lại thấy đôi mắt sâu thẳm ấy đến tận cùng đều không rõ là sủng hay hận.

Chỉ biết rằng trong đó có một tia chán ghét đến kì lạ.
Các khanh bình thân.
Sau khi ban cho hai người một bàn tiệc, hoàng đế lại tiếp tục đi thẳng vào vấn đề chính cần bàn luận.
Tam thế tử, thời hạn truy thê của ngươi đã hết, đây là nữ nhân ngươi muốn cưới về sao?
Hắc Tự kính cẩn cúi đầu, ánh mắt kiên định đáp:
Vâng ạ! Cô gái này không phải thường dân, không phải con nhà thương gia cũng không phải tiểu thư đài các, hoàn toàn phù hợp với ước định.

Kính xin bệ hạ tứ hôn.
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của trên dưới quần thần, các vị vương gia, hoàng tử cùng công chúa, tử mâu sắc lạnh của hắn nhìn thẳng vào hoàng thượng, tràn ngập ngạo khí.

Thành Di công chúa đứng lên khỏi bàn tiệc, chỉ thẳng tay về phía nàng:
Ta không đồng ý! Hoành Dương ca ca, nàng ta thì có gì hơn ta? Ta lại không tin người huynh tìm có thể tuyệt sắc khuynh thành hơn Vương Thành Di ta.
Vừa nói dứt lời, Thành Di công chúa đã đưa tay vận khí, đánh bay mạng che mặt của Mặc Ngân Tầm.

Nhan sắc nàng tốn nhiều sức lực vẽ nên cuối cùng được công nhận, cả triều đường không khỏi xì xào bàn tán.

Vương Thành Di vốn là nữ nhân xinh đẹp nhất tứ đại đế quốc, vì vậy mới được hoàng hậu thu nhận làm nghĩa nữ.

Bị loại đả kích nặng như vậy, nàng ta tất nhiên không thể tin.

Lần nảy khi mở tấm mạng che, nàng ta lại càng sốc nặng, suýt nữa liền ngã xuống.
Sở Hoành Dương, huynh thà rằng cưới một xú nữ nhân như vậy cũng không chịu tiếp nhận tình cảm của ta sao?
Vị tam thế tử nào đó vừa rồi còn là sát thủ vạn người sợ, thoáng chốc đã trở thành ma ốm vạn người thương.

Phỏng chừng nếu tháo lớp mặt nạ ra, liền một bước trở thành mĩ nam họa quốc vạn người mê mất.
Khụ khụ, thật xin lỗi, khẩu vị của ta hơi nặng.
Mặc Ngân Tầm nghe xong lời này cũng không nhịn được ý cười, ai bảo hắn chọc phải con gái nhà người ta, còn là nữ nhân không nên chọc.

Nếu không phải vậy, cũng không cần tìm đến khẩu vị mặn như vậy.

Phỏng chừng nếu nàng giả giọng thái giám liền có hiệu quả tốt đẹp hơn..
 
Song Kiếp Lênh Đênh
Chương 84: 84: Chà Bô Kiếm Lang Quân


Thành Di công chúa ở bên cạnh hoàng hậu vô cùng tức giận, hận không thể nhào đến cấu xé nàng.

Đột nhiên phía sau xuất hiện một bàn tay đặt lên vai, khiến Vương Thành Di thu liễm lại sát ý đang rực cháy.
Phía sau nàng ta là Tề Mặc Nhiễm, là cháu gái của hoàng hậu nương nương.

Nàng ta là thanh mai trúc mã của Sở Hoành Dương, cũng có tin đồn hai người tâm đầu ý hợp.

Nhưng không rõ tiếp theo ra sao, Tề Mặc Nhiễm đột nhiên nhập tự làm ni cô, vừa hoàn tục được một tháng.
Dáng vẻ sau khi hoàn tục của Tề Mặc Nhiễm vô cùng xinh đẹp, so với Vương Thành Di chỉ hơn chứ không kém.

Thế nhưng vì quãng thời gian trong Bạch Mã tự, nàng không thể tham gia đợt bình chọn nữ nhân xinh đẹp nhất.

Bởi đã làm ni cô thì sẽ không được tính là nữ nhân nữa.
Thành Di muội muội không cần tức giận.

Nếu đã là nữ nhân thế tử lựa chọn, nhất định có điểm hơn người.

Ta tin ngài ấy sẽ không chọn một nữ nhân từ trên trời rơi xuống làm phi, cũng không tin tỉ tỉ đây là loại nữ nhân vừa xấu xí vừa vô sỉ, lại mơ tưởng có được tam thế tử.

Mặc Ngân Tầm nghe đối phương một câu nữ nhân này, hai câu lại nữ nhân kia, cảm thấy vô cùng ngứa tay ngứa chân.

Nếu như không phải vì sự uy h**p của hoàng quyền, nàng nhật định đem nữ nhân kia khâu miệng lại.
Làm ơn đi! Nàng chỉ là người bình thường có được không? Hơn nữa, thế tử ca ca của ngươi rõ ràng là thích tiểu thái giám lanh lảnh như chim hót, nói không chừng còn là vị Trương công công đã đi cùng đây.
Tề tiểu thư chê cười rồi.

Ta không phải nữ nhân từ trên trời xuống, càng không phải cái gì cũng không biết.

Ngoài nhan sắc, ta cái gì cũng có thể làm.
Nghe nàng nói vậy, Thành Di công chúa như cá gặp nước, nhanh chóng đưa lời thách đấu.

Nữ nhân như Vương Thành Di, Mặc Ngân Tầm không biết đã đóng giả bao nhiêu lần.

Nàng cũng từng trở thành hoa khôi của Câu Lan Viện nổi danh giang hồ, cũng là nữ nhân đầu tiên còn trinh tiết trở ra.

Cũng vì vậy mới cùng Tú Nhị Nương trở mặt thành thù.
Nữ nhân của Câu Lan viện đều là mĩ nhân tuyệt sắc của cả đại lục, hoa khôi tứ quốc như Vương Thành Di quả thực không bằng một đầu móng tay.

Nữ nhân tầm thường nhất cũng phải dùng nhan sắc giết qua mấy trăm mạng người.
Hoành Dương ca ca, Thành Di muốn thách đấu nàng.

Nếu thua, muội sẽ tự động rút lui.

Nếu như nàng thua, huynh cùng muội thành thân!
Lời nói thốt ra miệng của Vương Thành Di nghe sao cũng giống như ra lệnh hơn thỉnh cầu.

Có điều, Mặc Ngân Tầm cũng không mảy may đoái hoài đến.

Khi bắt gặp ánh mắt hắn nhìn qua, nàng chỉ cười rồi gật đầu một cái.
Được.
Thành Di công chúa vui vẻ như đứa trẻ nhận được quà, nhanh chóng bước đến trung tâm điện Thái Hòa, đứng trước mặt hoàng đế mà rằng:
Thành Di khẩn xin phụ hoàng làm chứng.
Được.

Sau khi nhận được sự đồng ý, quả nhiên nàng ta chỉ chọn bốn thứ: cầm, kì, thi, họa.

Mặc Ngân Tầm cũng đã đoán trước được tình hình, chỉ nheo mắt cười lạnh.
Còn ngươi, muốn thách đấu ta cái gì?
Đến nàng cũng không ngờ, người tàn ác như Vương Thành Di lại sòng phẳng đến vậy.

Bất quá, nàng không thể chơi sòng phẳng được rồi.

Nếu chơi thật, chỉ sợ nàng ta khóc không thành tiếng.

Bỏ đi, ta không cần.
Vương Thành Di ánh mắt tức giận nhìn nàng, quát:
Ngươi tốt nhất nên nghĩ nhanh một chút, chớ nên xem thường Vương Thành Di ta.
Nghe ngữ điệu như muốn giết người này của nàng ta, Mặc Ngân Tầm vốn muốn dừng lại cũng không thể nữa rồi.
Vậy ngươi nghe cho kĩ.
Nói một câu, nàng đưa tay lên vành tai, gãi cãi vài cái rồi lại tiếp tục:
Chúng ta thi uống rượu, trèo tường, đánh giày, chà bô.

Đặc biệt, đều không được dùng linh lực.
Quần thần trên dưới nghe xong đều không nhịn được cười.

Đa phần là tội nghiệp cho Thành Di công chúa, tiếp theo mới bàn đến vị thế tử biết chọn nương tử kia.
Vương Thành Di nghe xong liền sửng sốt đến nổi da gà, nàng ta có chết cũng không tin là sẽ có một ngày bản thân phải chà bô kiếm lang quân.

Đến Tề Mặc Nhiễm cũng không nghĩ đến trúc mã của mình khẩu vị lại mặn đến mức này.
Thế nào? Công chúa không thi nữa?
Thấy biểu cảm thỏa mãn trên gương mặt nàng, Thành Di công chúa lại vô cùng kích động.

Nàng ta hiện tại hận nàng, đặt việc hơn thua với nàng trên cả việc cưới Sở Hoành Dương.
Thi! Ta thi.
Nàng nhìn chăm chú biểu hiện của Vương Thành Di, rõ ràng là sợ đến phát khóc nhưng vẫn đồng ý.

Xem ra đây cũng là một nha đầu cố chấp.
Trước tiên chúng ta thi cầm, kì, thư, họa, còn chà bô gì đó tính sau.

Nếu ai thắng bốn môn này, thì xem như thắng toàn bộ.
Đột nhiên, nàng muốn chơi cùng vị công chúa này một chút.

Nếu là màn thi công bằng, vậy trạng thái cảm xúc của cả hai phải như nhau mới được.

Nàng không thể để Thành Di công chúa thua trong tuyệt vọng, như vậy không những làm nàng ta muốn tự sát, còn khiến cả đại lục quay lưng với nàng..
 
Song Kiếp Lênh Đênh
Chương 85: 85: Cầm Kì Thi Họa


Hoàng thượng nghe xong cũng có hơi sửng sốt, chưa kịp gằn giọng hung dữ thì Mặc Ngân Tầm đã quay qua đáp trả:
‘‘Bệ hạ, những việc thần nói đều là công việc thường ngày của muôn dân bách tính, hoàn toàn không có ý sỉ nhục công chúa.

Nếu như nhân dân cũng là con của người, họ làm được thì tại sao hoàng tộc không thể làm?’’
Lời nàng nói ra cũng xem như có lý, chưa kể Vương Thành Di đã quả quyết đồng ý, hoàng đế càng không thể can thiệp vào.

Sau sự thỏa hiệp êm xuôi, Vương Thành Di đã tự muốn ra trận trước.

Đánh đàn vốn là sở trường của nàng ta, bốn năm liền đều là nhờ một khúc đàn tranh mà được phong làm tài nữ của Đại Ưng.
Tiếng đàn thánh thót như nước chảy mây trôi, tự nhiên mà thanh nhã chứ không dồn dập dung tục.

Âm đàn trầm lắng uyển chuyển, tựa như mưa bụi trên lá chuối.

Xa nghe mờ ảo dường không, lặng im lại như vẫn ở bên tai.
Một khúc biến tấu tuyệt diệu khiến lòng người miên man khó tả, cũng không biết nó kết thúc từ khi nào.

Nhưng khi dấu chấm của âm điệu khép lại, tất cả đều mang vẻ lưu luyến không thôi.
Mặc Ngân Tầm của trước đây đều không học qua cầm kì thư họa, chỉ là thấy thứ gì hay liền tập luyện mà thôi.

Giống như tiếng đàn violin vẫn du dương theo nàng suốt thời thơ ấu trong phòng thiết bị, tương lai liền thiết kế một cái giống hệt.
Nàng dùng toàn bộ sức cảm thụ của mình để tạo ra những bản nhạc diệu kì, đợi đến ngày phơi bày chúng.
Mặc Ngân Tầm cầm trên tay cây đàn violin trước sự ngạc nhiên cùng khó hiểu của mọi người.

Không một ai biết đó là loại nhạc cụ gì, Mặc Ngân Tầm cũng không mảy may để ý.

Họ chỉ cần nghe âm thanh là được.
Tiếng đàn du dương, trầm bổng cất lên, bản tình ca Pháp cứ văng vẳng bên tai, bàng bạc một nỗi buồn vu vơ đổ bóng trong lòng mỗi người.

Nỗi buồn ấy thật khó diễn tả, vừa có cái trong trẻo lại vừa ngân nga một nỗi niềm âm ỉ chảy qua thời gian.
Bản nhạc gợi nên một nỗi buồn khe khẽ và dịu ngọt, một nỗi buồn đẹp và lãng mạn chứ không phải cái buồn tiêu cực khiến người ta phải ưu sầu, ảo não.

Nó phảng phất thôi nhưng khiến người ta phải lắng tâm suy nghĩ cho những cái thánh thiện đằng sau nỗi buồn vương vấn ấy.
Tiếng đàn vừa mới lạ, vừa sang trọng, vừa bình yên lại mãnh liệt khôn cùng, lúc lịch lãm, hào hoa, khi lại u trầm, man mác… Sau cùng, sự kết thúc của tiếng đàn để lại những giọt nước mắt tràn đầy hạnh phúc, lăn dài qua những điệu cười.
Mặc Ngân Tầm đã luyện violin từ khi còn nhỏ, cô độc với bóng tối cùng màn hình tivi, máy tính.

Âm nhạc như người bạn đồng hành, là thứ để giúp nàng hồi tưởng lại những khoảnh khắc hạnh phúc vô bờ trước đây…
Đáng tiếc, tất cả niềm vui ấy chỉ còn là hồi tưởng.
Quay lại phía cuộc thi, Mặc Ngân Tầm chiến thắng triệt để, Vương Thành Di không cam lòng cũng phải khuất phục, đề nghị chuyển qua đánh cờ.

Đây là bộ môn nhàm chán, nhảm nhí nhất trần đời đối với một người luôn thích phiêu du.
Con người có thể vừa đi đường vừa ca hát, làm thơ hay vẽ tranh.

Nhưng không ai có thể vừa chu du tứ hải vừa đánh cờ được.

Mỗi lần ra đường, người đánh cờ Mặc Ngân Tầm nhìn thấy chỉ là mấy vị lão tiền bối, không nghĩ đến nữ nhân còn có thú vui kì lạ như vậy.
Bất quá, nếu đây là nội dung công chúa yêu cầu, nàng đương nhiên sẽ gật đầu đồng ý.

Chẳng mấy chốc, bàn cờ hoa mĩ lật ra, hai bên một trắng một đen đương đầu đối kháng.
Đánh cờ cũng như bày binh bố trận, chiếm lãnh thổ sao cho lớn nhất.

Mặc Ngân Tầm tuy không tiếp xúc qua, nhưng cũng xem như biết luật.

Nàng bày trận như ăn bánh, hoàn toàn không tốn chút công sức nào.

Nhưng tại sao khi thực hành đánh cờ lại gian nan như vậy?
Bất quá, Thành Di công chúa hình như cũng không được tốt, vừa đấu đến phần hai đã thở dài ra mặt.

Tuy tiếng tăm lẫy lừng là hiền lương thục đức, nhưng cái hiền của nàng ta chỉ dừng lại ở việc đánh đàn, thưởng trà mà thôi.
Cũng như hai kẻ ngốc đánh với nhau qua lại, suýt hết cả bàn cờ.

Giây phút cuối cùng, Mặc Ngân Tầm mèo mù vớ cá rán mà thắng được, còn định sung sướng ra mặt một chút.

Đột nhiên trong không gian linh vật có một đoạn kí ức của Tử Linh Đằng, nó dùng huyễn thuật để che mắt mọi người.
Lúc thu dọn bàn cờ, Thành Di công chúa không hiểu luật cũng phụng phịu không khuất phục.

Nếu là Mặc Ngân Tầm, nàng nhất định cũng sẽ không phục như vậy.
Trong lúc thi làm thơ, Mặc Ngân Tầm vốn không cần dùng đến não.

Tuy nàng không biết viết chữ Trung Quốc, nhưng mấy bài thơ trên quảng cáo hàng đa cấp cũng nghe đến thuộc.

Ấy cũng là những bài thơ tiếng Trung Quốc duy nhất Mặc Ngân Tầm có thể học được.
Thành Di công chúa dù thi ca có tốt đến đâu cũng không bằng văn thơ học thuộc.

Như vậy, ngoài đánh đàn, Mặc Ngân Tầm đều là chó ngáp phải ruồi mà chiến thắng trong chính sự hoang mang của bản thân..
 
Song Kiếp Lênh Đênh
Chương 86: 86: Thao Túng Tâm Lý


Chỉ còn phần thi hội họa nữa thôi là đã kết thúc một phần tỉ thí, Mặc Ngân Tầm cũng xem nó như một phần quyết định.

Nếu như để Thành Di công chúa xắn váy chà bô, đắc tội hoàng thượng cũng không phải chuyện tốt.
Chủ đề tự do tưởng chừng như dễ dàng, lại chính là chủ đề tuyệt đối khó khăn.

Người vẽ phải quyết định được đâu mới là thế mạnh của mình, cố gắng phát huy nó một cách triệt để.

Hơn nữa, mỗi đề tài lại có cái đẹp khác nhau.

Người chấm không thể đánh giá thấp một bức họa cõi u minh chỉ vì nó kém hào quang hơn bức tranh tiên cảnh được.

Đọc thêm các chương mới tại + T???????? ????T????????YeN.????n +
Bởi vậy, tất cả mọi người đều đồng ý với quyết định rút thăm chủ đề, vẽ được hay không là còn nhờ vào may mắn.

Theo đó, mỗi vị quần thần không phân cao thấp sẽ được viết chủ đề vào lá thăm, bệ hạ rút ra liền sẽ quyết định.
Sau giây phút chờ đợi, cuối cùng cũng đã có kết quả.

Lá thăm viết: ‘‘Vẽ con người một cách gọn gàng, không cầu kì, hoa mĩ, chỉ cần đầy đủ bộ phận bên ngoài là được’’.
Vẽ người vốn là vấn đề nhức nhối và khó khăn của người cổ đại.

Thời điểm ấy, bọn họ chưa hề biết về các phương pháp vẽ tranh tối ưu, nhưng những người ở đây vẫn mang trong mình một niềm đam mê bất tận.
Vì vậy, một người hiện đại được tiếp xúc với nền văn hóa mới như Mặc Ngân Tầm sẽ là người thể hiện những cái hay của thế giới cũ.

Nhưng thật tiếc nuối, nàng vốn không biết gì về thứ gọi là hội họa!
Cầm trên tay cây cọ lớn, Mặc Ngân Tầm có chút hoang mang.

Đột nhiên, nàng lại nhớ đến những ngày mẹ còn sống, có dạy cách vẽ người, hẳn đó là nền văn minh mới nhỉ?
Trong lòng giống như có chút hy vọng, nàng động bút một cách hết sức tự tin.

Đầu tiên là vẽ một hình tròn, hai chấm phía trên tượng trưng cho hai mắt, đường thẳng ngắn cùng hai chấm cạnh nhau tượng trưng cho lỗ mũi.

Hai đường cong ở trên là lông mày, đường cong phía dưới là miệng.

Sau đó, vẽ thêm ba cọng tóc trên đầu, hai tai ở hai bên.

Cuối cùng, vẽ những chiếc que tượng trưng cho tay chân và cơ thể.
Cách vẽ vừa xấu xí, vừa thô sơ của nàng nhận về hàng loạt lời bàn tán xôn xao.

Trong khi Vương Thành Di vẽ một mĩ nhân khuynh quốc khuynh thành với góc nghiêng hoàn hảo, Mặc Ngân Tầm chỉ có sản phẩm là người que xấu xí.
Hàng loạt quần thần được gọi nhận xét đều chê bai bức tranh của Mặc Ngân Tầm, hết lời tâng bốc Vương Thành Di.

Cho đến khi hoàng đế nhìn mặt của Sở Hoành Dương, bị sự bình thản lạnh lẽo của hắn dọa đến kinh hồn.
‘‘Tam thế tử, ngươi có nhận xét gì?’’
Chí ít, nếu muốn xét Vương Thành Di thắng cuộc, trước hết cũng phải hỏi qua hắn một chút mới được.

Chẳng mấy chốc, quyết định đó của bệ hạ đã dẫn đến sai lầm lớn.
‘‘Chẳng giấu gì các vị, tờ phiếu thăm đó là do ta viết ra.’’
Thành Di công chúa nghe xong liền giống như cá gặp nước, không ngừng dương dương tự đắc.
‘‘Ha, ta biết ngay huynh ấy sẽ không bỏ ta lấy người khác.

Biết ta có tài hội họa nên mới ra đề khó như vậy, cũng không nghĩ muốn giữ cho ngươi chút mặt mũi.’’
Mặc Ngân Tầm nghe vậy cũng có chút hoang mang, hắn thực sự muốn làm khó nàng hay chỉ là muốn xem hoàng thất chà bô? Ánh mặt nghi vấn mà nàng nhìn hắn đã được tiếp nhận nhưng lại không có sự hồi đáp, xem ra là muốn ngoảnh mặt làm ngơ thật rồi.
‘‘Vậy cho nên, ta muốn hỏi công chúa một chuyện…’’
Vương Thành Di mới đó đã tưởng rằng hắn sắp cầu hôn mình đến nơi, ôm mặt đáp:
‘‘Nếu Hoành Dương ca ca đã ngỏ ý, Thành Di không thể không đón nhận.’’
Sở Hoành Dương nghe được câu này, cũng không tiện lòng vòng mà chất vấn:
‘‘Cho hỏi một bên mắt, một bên lỗ mũi, một bên má, một bên tai, một bên tay và một bên chân của người trong tranh đâu?’’
Nếu đã là góc nghiêng, tất nhiên tay chân đều khuất rồi, lấy ở đâu ra nữa chứ?

Khi ấy, tất cả mọi người mới có dịp ngoảnh lại đề bài, quả thực điều kiện cần là không đủ.

Tuy tranh của Mặc Ngân Tầm có xấu, nhưng ít ra nó là góc chính diện vả đầy đủ bộ phận bên ngoài.
Tuy vậy, hoàng thượng vẫn còn một chút cố chấp, liền bào chữa:
‘‘Tuy rằng không đủ tay chân, nhưng nữ nhi của trẫm vẽ đẹp như vậy, chẳng lẽ lại không sánh được với người que xấu xí kia sao?’’
Hoàng thượng anh minh như vậy, đến hôm nay cũng muốn lật lọng ư? Hắn tuyệt nhiên không cho phép.
‘‘Bệ hạ, một bài văn có hay như thế nào đi chăng nữa, chỉ cần nó lạc đề thì liền vô dụng rồi.

Một bài văn lạc đề thì có thể sánh được bài văn đúng chủ đề nhưng câu từ còn thô sơ không? Hay là nói rằng, chỉ cần nó hay, nó đẹp thì không cần quan tâm phải trái, đúng sai nữa rồi?’’
Hoàng đế phẫn nộ nhưng không thể nói thêm được gì, ấy cũng là khi Tề Mặc Nhiễm lộ diện bành trướng.
‘‘Tam thế tử, đây là thi họa chứ không phải thi văn, không thể cứng nhắc như vậy được.

Bức tranh của Thành Di muội muội chưa hẳn đã lạc đề, như vậy liền phải xét đến cái đẹp trước tiên.’’.
 
Song Kiếp Lênh Đênh
Chương 87: 87: Đổi Trắng Thay Đen


Nhìn thấy Sở Hoành Dương đứng ra nói giúp vài câu, Mặc Ngân Tầm cũng có chút cảm giác đồng minh.

Xem ra hắn vẫn còn lưu lại một chút lương tâm.

Nếu không phải hiện tại cần che giấu thân phận, nàng nhất định hỏi hắn rõ ràng về chuyện của Hắc Tự.
Bất quá, Tề Mặc Nhiễm này có chút sắc bén, không thể lấy đá chọi đá được.

Muốn đối chọi câu từ với nhứng kẻ mồm miệng lanh lợi, tất nhiên không thể ăn nói sà lơ.

Cái nàng cần chính là thao túng tâm lý.
‘‘Tề tiểu thư, mỗi bức họa đều có vẻ đẹp khác nhau không phải sao? Tuy đối với mọi người, nó không được sinh động, nhưng đối với đứa trẻ, dĩ nhiên sẽ trở thành tuyệt sắc chân dung.

Nếu các ngươi không tin, có thể kiểm chứng.’’
Lời này nói ra đến hoàng thượng còn không dám tin, bảo bọn họ nuốt trôi thế nào?

Ngay lập tức, hoàng thượng liền truyền tiểu hoàng tử vừa tròn bốn tuổi đến giám định thắng thua.

Mặc Ngân Tầm cũng không tỏ ra lo lắng, liền hướng về phía hoàng thượng thỉnh cầu.

Dù sao cũng đắc tội rồi, đi theo đến cùng vậy.
‘‘Bệ hạ, trẻ con còn nhỏ chưa hiểu chuyện, chi bằng để chúng thần giải thích về tranh vẽ của nhau.

Nếu thật sự khiến thần thua tâm phục khẩu phục, liền lập tức chuyển qua phần chà bô.’’
Theo hàm ý trong câu nói của nàng, hoàng đế vô cùng tức giận.

Bởi từ lúc đăng cơ, hắn chưa từng bị uy h**p như vậy.

Bất quá, bệ hạ không thể từ chối thỉnh cầu này.

Nhận được lời đồng ý, tiểu hoàng tử cũng từ trên long ỷ nhảy xuống, tiến đến gần.

Thằng bé quả nhiên chỉ vào bức tranh của Mặc Ngân Tầm, nói:
‘‘Đây là tranh Văn công công hay dạy ta vẽ, bức này đẹp hơn!’’
Vương Thành Di sắc mặt tái mét, cắt không còn giọt máu luống cuống giải thích.
‘‘A Phong, đệ xem, trên đời này làm gì có người que chứ? Không phải tranh của ta đẹp hơn hay sao?’’
Vương Thành Di chỉ hiền thục trước mặt hoàng đế, bên ngoài đối với tiểu hoàng tử Lãnh Lệ Phong đương nhiên hà khắc không thôi.

Vậy mà giờ đây, nàng ta vẫn còn có thể một mạch xưng hô tỷ đệ, đóng một màn kịch tình thân thắm thiết.
Bất quá, người đấu với nàng ta là Mặc Ngân Tầm, một chúa tể của sự suy diễn.

Nàng ta coi tranh của nàng là vẽ người que, một vật thể vô thực.

Vậy nàng cũng phải thể hiện, tranh vẽ của nàng ta không ra gì.
‘‘Hoàng tử nhỏ, người có biết tại sao người phụ nữ trong tranh lại nghiêng mình không? Rốt cuộc phía bên kia có phải một người vừa cụt tay, cụt chân lại có nửa gương mặt sần sùi gai góc hay không? Nếu không, vì sao lại không dám để Thành Di công chúa vẽ chính diện kia chứ?’’
‘‘Không dám lộ diện, chắc chắn là đồ xấu xí.’’
Vương Thành Di nghe vậy thì tức điên lên, nàng ta chỉ vào Mặc Ngân Tầm phản bác:
‘‘Ngươi thì biết cái gì? Đây gọi là mĩ nhân yêu kiều, e thẹn có hiểu không? Nàng đâu phải nữ nhân thô bỉ, suốt ngày chỉ biết phơi mặt ngoài đường mặc người ta thích vẽ sao thì vẽ?’’
Vương Thành Di xem ra đang mắng nàng không hiểu phong tình, nhưng dù sao cũng là không có ích.

Nàng ta có thể bắt một vị hoàng tử bốn tuổi hiểu thấu ý vị của mình sao?
‘‘Nếu đã là nữ nhân yêu kiều, tại sao công chúa lại trộm khắc họa dung nhan? Đây gọi là không tôn trọng! Ngoài ra, tranh của ta vốn không phải người que, đây chính là hình ảnh bạn nhỏ ở quá xa nên mới như vậy.

Ta cũng tin rằng, những mầm non của Đại Ưng sẽ luôn có lòng nhân hậu, không tiếc một bức họa như mĩ nhân của người.’’
Chuyện đến mức này, khả năng thao túng tâm lý của nàng cũng đạt đến cấp độ tối đa, mang tên đổi trắng thay đen.

Mặc Ngân Tầm cũng khiến người ta hiểu được phần nào cách thức làm việc đúng sai tán loạn nhưng vô cùng chuẩn xác, khiến người ngoài cuộc cũng phải động não suy tư.
Sở Hoành Dương ở hậu phương cũng được nước làm tới, hắn dường như có nguồn thiên phú không nhỏ trong khoản dắt mũi người khác.

‘‘Trẻ con của Đại Ưng chiếm hơn nửa dân số, nếu như tranh của nàng còn không được công nhận, e rằng sẽ không công bằng.

Khoản thẩm mĩ xem như ngang tài ngang sức, chúng ta có thể suy xét về mặt đề tài rồi.’’
Mặt đề tài càng không phải nói, bức trang bên kia không phải lạc đề quá nửa rồi sao? Cũng xem như công chúa gặp may, nếu không sẽ phải chà bô vô ích rồi.
‘‘Công chúa điện hạ đã nhường rồi.’’
Trước cái sự công bố kết quả trong ngậm ngùi của hoàng đế, Mặc Ngân Tầm khẽ cúi đầu, xem như nhả ra chút tôn trọng cuối cùng dành cho Vương Thành Di.

Nếu như nàng ta còn không biết điều, vậy nàng không thể khách sáo nữa rồi.
Vừa nghĩ đến đó, Mặc Ngân Tầm ngẩng đầu đã chạm phải tiếng la hét mang theo nộ khí cùng với làn linh lực mãnh liệt lao tới.
‘‘Ngươi dám cướp Hoành Dương ca ca của ta, đi chết đi!’’
Trước mắt nàng là tấm trường bào rơi xuống, thân hình to lớn của Sở Hoành Dương che chắn cho nàng.

Mặc Ngân Tầm không thể không cảm thấy hoang mang, hắn đối với người khác đều tốt như vậy sao? Hơn nữa đều không tiếc mạng sống chỉ vì lòng từ bi vô hạn? Nếu như vậy, hắn vì sao mang cái danh kẻ giết người máu lạnh bậc nhất đế đô?.
 
Song Kiếp Lênh Đênh
Chương 88: 88: Ngày Lành Tháng Tốt


Sở Hoành Dương sau khi đón nhận một cỗ linh lực tấn công vào người, bản thân không chịu nổi mà nôn ra máu tanh.

Trước bàn dân thiên hạ, gỡ bỏ lớp mặt nạ sắt đã đeo mấy chục năm qua trong mắt mọi người.
Quả nhiên dưới mắt của hắn có hai nốt ruồi nhỏ đứng cạnh nhau, hơn nữa đều cùng nằm trên tuyến lệ.

Đôi tử mâu lạnh lẽo, u uất hướng về phía Vương Thành Di đầy căm phẫn, khóe miệng đã tràn ngập máu tươi.
Tuy nhiên, đối phương dù sao cũng là một công chúa, hắn tự nhiên cũng không thể làm càn trên đại điện.

Bất quá, những gì hắn có thể làm chỉ là sự tức giận âm lãnh tột cùng.
‘‘Bệ hạ, nàng tốt xấu gì cũng là thế tử phi tương lai của thần, vậy mà một hoàng thân như công chúa lại vô duyên vô cớ ra tay tàn độc như vậy! Thần kính mong hoàng thượng minh xét.’’
Lời nói của hắn trầm xuống dữ dội, kéo theo sát khí đùng đùng, như muốn đối đầu với toàn thể Đại Ưng.

Dù cho thương tích đầy mình, sự cứng cỏi ấy cũng không hề thay đổi.
Hoàng thượng long nhan bất ổn, khẽ chau mày.

Dù Vương Thành Di có được sủng ái thế nào đi chăng nữa, cũng không thể sánh được với bộ mặt hoàng gia.

Lời nói của hắn là muốn ám chỉ rằng, nếu hôm nay Vương Thành Di vẫn được dung túng, nhất định sẽ bị quy chụp với toàn thể hoàng thất nước Đại Ưng.
‘‘Thành Di công chúa hành sự lỗ m ãng, tùy ý đả thương người khác trên đại điện.

Trẫm đề nghị tước bỏ một phần của hồi môn, xóa danh tài nữ, để tam thế tử phi đích thân phạt hai mươi đại bản.’’
Khẩu dụ của hoàng thượng nhanh chóng được truyền xuống, khiến Tề Mặc Nhiễm câm lặng, Vương Thành Di khóc lóc xin tha.

Hoàng hậu nương nương cũng xem như biết coi trọng đại cục, trời sập cũng phải giữ lấy dáng vẻ đoan trang lễ nghĩa.
Hắn và nàng cùng quỳ xuống tạ ơn, hoàng thượng sau khi cho cả hai đứng lên mới vờ niềm nở.
‘‘Nghe thế tử nói, ngươi không phải thường dân, không phải con thương nhân cũng không phải tiểu thư đài các, rốt cuộc ngươi là ai, thuộc giai cấp nào?’’
Cuối cùng, cái gì đến rồi cũng sẽ đến.

Sau nhiều lần thấp thỏm lo âu, cuối cùng nàng cũng bị hỏi đến rồi.

Bất quá, nàng rốt cuộc nên trả lời thế nào đây? Trả lời rằng nàng là dân xã hội đen giết người không chớp mắt, hay nói nàng là nô tì chà bô trong huyện nha?
Sau giây phút bấn loạn trước cuộc đời, Mặc Ngân Tầm quyết định chọn lấy một thân thế vô cùng hoàn hảo.
‘‘Thần nữ Mặc Ngâm Tần, nhà ở Loạn Tán Cương, không có thân sinh phụ mẫu.’’
Hoàng thượng nghe thấy thì vô cùng kinh ngạc, người như vậy mà hắn cũng có thể tìm ra.

Bất quá, hiện tại nếu như không muốc tác thành cũng không được.
Nghĩ như vậy, hoàng đế liền nhấc bút lên viết ra thánh chỉ, vài khắc sau đã hoàn thành.

Sau khi ấn ngọc tỉ lên trên, mới tùy ý đưa cho Trương công công.
‘‘Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết.

Tam thế tử Sở Hoành Dương đã hoàn thành ước định, đặc biệt ban hôn cho dân nữ Mặc Ngâm Tần.

Ngày 15 tháng bảy âm lịch là ngày lành tháng tốt, lập tức thành hôn.

Khâm thử.’’
‘‘Thần tạ chủ long ân.’’
Sau khi hoàn thành vai diễn thế tử si tình, hắn lại ‘‘chạy show’’ về làm ma ốm.

Vừa nói lên bốn chữ, hắn đã ngã nhào ra đằng sau.

Kĩ năng dù có hơi chút mất tự nhiên, nhưng trong bối cảnh lại cực kì thích hợp.
Nếu như ma ốm vạn người xót thương bị dính một cỗ linh lực chí mạng nhưng vẫn bình yên rời đi, quả thực có ngu cũng phải nghi ngờ.

Mặc Ngân Tầm vừa lúc trước được che chắn, hiện tại cũng đến lúc tỏ chút uy phong.
Chính bởi sự quá đáng cùng thiên vị của hoàng thượng khiến nàng nuốt cục tức không trôi.

Rõ ràng là ngày hôn nhân đại sự, cư nhiên lại chọn đúng lúc bách quỷ dạ hành, huyết nguyệt giáng dương, u minh mở cửa.

Vị bệ hạ này quả là biết cách chọn ngày đi.
‘‘Chúng thần cáo lui.’’
Sau khi hành lễ xong xuôi, nàng nhanh chóng đứng dậy, bế hắn trở về nhà.

Trước khi rời khỏi điện Thái Hòa, nàng có quay lại nhìn thẳng vào long nhãn của hoàng đế, sát khí bừng bừng nói:
‘‘Bệ hạ chọn ngày thật đẹp, về sau mỗi năm có ngày này, chúng thần nhất định sẽ đến thỉnh an bệ hạ và hoàng thái hậu, càng không thể bỏ qua các vị nương nương.’’

Hoàng đế nghe đến đây thì long nhan có chút co giãn, đồng tử có chút biến động theo.

Cả đại lục có ai mà không biết, ngày bách quỷ dạ hành mọi việc xui xẻo, đến thỉnh an nhất định sẽ khiến người ta tổn thọ.
Bất quá, là do ngày này quá đẹp, khiến hoàng đế khó lòng truy cứu làm lớn chuyện.

Ngày ấy mà thành thân, nhất định sẽ giúp uyên ương chia lìa, gương đồng vỡ vụn.

Nàng cũng chỉ là ăn miếng trả miếng, hợp tình hợp lý lại hợp ý mình.
‘‘Đ- được.’’
Có lẽ đây không phải lần đầu bộ dáng của Mặc Ngân Tầm trở nên kiêu ngạo như vậy.

Bởi ngay cả khi không có gì trong tay, nàng cũng chưa từng sợ cường quyền.
Suy cho cùng, cường quyền cho dù có lớn mạnh đến đâu cũng sánh không bằng cường đại.

Vì vậy, cường giả như nàng từ trước đến nay đều không cần phải kiêng dè..
 
Back
Top Bottom