Khác [ Song Huyền ] Mẫu truyện vã Song Huyền

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
107,793
Điểm tương tác
0
Điểm
0
291492422-256-k833210.jpg

[ Song Huyền ] Mẫu Truyện Vã Song Huyền
Tác giả: YLac1312
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là fic nhiều cốt truyện nhỏ

Tác giả: Y Lạc
Người phụ trách sửa lỗi chính tả truyện: Yi
Cp chính: Song Huyền

Thể loại: 1x1, đam mỹ, huyền huyễn, HE, đang tiến hành
Nguyên tác: Thiên quan tứ phúc
Đôi lời tác giả: Mình viết H vì đam mê nếu không hay mong mọi người thông cảm.



songhuyền​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [NP] [BHTT] [TỰ VIẾT] LADY KILLER - ĐÀO HOA NƯƠNG
  • (Hoa anh đào) Lớp học ám sát [Quyển 1]
  • [EDIT] CHẤP NHẤT - Trương Tiểu Tố
  • [ĐM/EDIT/ XUYÊN KHÔNG] Ngươi có ý kiến gì với ta sao?
  • [QT][BHTT] Tiên môn sỉ nhục
  • [Mikey x reader] Ánh Mặt Trời
  • [ Song Huyền ] Mẫu Truyện Vã Song Huyền
    Từ bỏ thù hận p1


    Hạ Huyền và Sư Thanh Huyền cùng nhau sống chung đã được hơn một năm.

    Kể từ khi Hạ Huyền nhận ra cảm xúc của bản thân, hắn luôn cố gắng giữ lấy người kia cho riêng mình.

    Sư Thanh Huyền ban đầu bị bắt về U Minh Thuỷ Phủ còn đang lo ngại người kia sẽ làm gì mình.

    Cứ ngỡ Hạ Huyền sẽ lấy mạng bản thân nhưng Hạ Huyền hoàn toàn khác xa với suy nghĩ của y.

    Hắn cho y chỗ ăn, chỗ ngủ.

    Tưởng chừng như thế là hết Hạ Huyền thế mà lại chữa khỏi tay chân đã gãy của Sư Thanh Huyền.

    Nhưng dần về sau y cũng hiểu được tại sao người kia lại quan tâm đến mình...

    Thì ra hắn có cùng cảm xúc như Sư Thanh Huyền.

    ————————

    "Hạ huynh Hạ huynh, huynh xem ta mua được thứ gì này."

    Một thân huyền y kia quay lại nhìn người thiếu niên vận thanh sam, khuôn mặt tuấn tú cùng nụ cười tươi như trẻ nhỏ vui vẻ mua được món đồ chơi yêu thích, tay y đang cầm một túi gì đó sặc sỡ.

    Sư Thanh Huyền hớn hở chạy lại Hạ Huyền đưa thứ kia đến trước mặt hắn.

    "Ta vừa mua được một túi thơm, hình như có công dụng....nào đó rất hay.

    Ta không hiểu ông chủ bán nói gì nhưng nói chung là giúp tinh thần thoải mái."

    Nói đoạn Sư Thanh Huyền lại ôm lấy cánh tay hắn kéo đi.

    Hạ Huyền mặc cho người kia lảm nhảm bên tai tiếp tục cùng y đi về phía trước.

    Hôm nay là lễ thất tịch.

    Hạ Huyền cùng Sư Thanh Huyền dạo chơi chốn phàm nhân.

    Y có vẻ háo hức trông mong một thứ gì đó.

    Sư Thanh Huyền kéo lấy người kia đi về phía cây cầu bắc ngang sông.

    Cây cầu tấp nập người qua lại khiến cho Sư Thanh Huyền phải chen lấn vào đám đông, mắt thấy người kia sắp lạc khỏi mình, Hạ Huyền nắm chặt lấy tay y nhưng vì hắn dùng nhiều sức mà người kia va phải vào lồng ngực hắn.

    Y bất ngờ va vào lồng ngực Hạ Huyền, trái tim như hẫng một nhịp hai bên tai đã đỏ lên một mảng.

    Tay hắn gắt gao nắm chặt tay Sư Thanh Huyền làm y sinh ra cảm giác có chút ấm áp.

    Lấy lại thăng bằng Sư Thanh Huyền nắm lấy tay hắn đi tiếp về phía trước.

    Đi một đoạn cũng đến được giữa cầu, y buông tay người kia ra, hai tay nắm chặt nhau để sau lưng cùng lúc quay đầu nhìn Hạ Huyền.

    "Hạ Huyền ta yêu huynh."

    "Bùm" một tiếng nổ vang lên giữa không trung, pháo hoa bắn vào lễ thất tịch đầy màu sắc làm cho bầu trời đêm phút chốc sáng rực.

    Hắn đưa mắt nhìn y, trên khuôn mặt như thoáng qua một vẻ kinh ngạc.

    Trong mắt Hạ Huyền bây giờ chỉ có hình bóng người thiếu niên trước mắt, người thiếu niên vận thanh sam cùng nụ cười làm tôn lên đường nét khuôn mặt y càng trở nên ôn hoà, sắc sảo.

    Hoà cùng khung cảnh pháo hoa trên trời tạo nên một bức hoạ tuyệt đẹp.

    Biểu cảm vui cười của Phong Sư năm xưa, nụ cười của vị Phong Sư vừa tròn mười sáu đã từng cười với "Minh Nghi".

    Nơi đáng lẽ có trái tim của Hạ Huyền ngay lúc này đây như hẫng một nhịp, hắn say mê nhìn ngắm người trước mắt.

    Nếu như hắn vì thù hận mà hoá thành quỷ thì giờ đây hắn vì chấp niệm là Sư Thanh Huyền mà tồn tại trên hồng trần này.

    Sư Thanh Huyền thấy hắn cứ đang nhìn mình thắc mắc hỏi.

    "Huynh làm sao đấy?Thôi chúng ta về đi, ta mệt rồi."

    Hạ Huyền nhìn y đáp.

    "Ừm."

    Cả hai dùng rút đất ngàn dặm cùng quay về Hắc Thuỷ quỷ vực.

    Hạ Huyền trực tiếp đưa y và hắn đến phòng của Hạ Huyền.

    Sư Thanh Huyền vừa đến nơi mệt mỏi nằm ngả ra giường hắn.

    Hạ Huyền không nói gì về hành động tự tiện này của y.

    Sư Thanh Huyền nằm dài trên giường lúc này bật dậy, y lấy từ trong tay áo ra túi thơm ban nãy đã mua.

    Đưa túi lên mũi ngửi thử hương thơm bên trong.

    Cứ như thế thật lâu sau y mới đưa cho hắn túi thơm nói.

    "Huynh ngửi thử đi."

    Hạ Huyền nhìn túi thơm một lúc mới lấy nó lên ngửi thử.

    Mùi thơm dịu nhẹ như hoa sơn trà, không quá nồng đậm làm hắn khi ngửi thử mà tham lam muốn nhiều hơn.

    Sư Thanh Huyền nhìn hắn có vẻ thích túi thơm mình mua cũng cười tươi.

    "Huynh thích thì ta cho huynh."

    Hạ Huyền như lấy lại tâm trí đưa túi thơm đặt lên bàn.

    "Ngủ thôi."

    Nói đoạn hắn nằm lên giường quay lưng về phía Sư Thanh Huyền.

    Y đã quen với dáng vẻ lời ít của hắn cũng thuận theo nằm xuống nhắm mắt ngủ......

    Một lần nữa mở mắt ra khung cảnh thay đổi.

    Y đang ở trong một căn phòng rộng với đầy đủ đồ vật quá đỗi quen thuộc.

    Là căn phòng trong Phong Sư điện của Sư Thanh Huyền lúc y còn là thần quan.

    Y còn chưa hết thắc mắc thì Hạ Huyền lúc này từ trong phòng bước vào dáng vẻ vẫn như trước khi ngủ.

    Sư Thanh Huyền vừa nhìn hắn cả cơ thể như bị đốt cháy, mạch máu bên trong như dung nham nóng chảy qua từng nơi trong cơ thể y.

    Giờ phút này y biết mình lạc vào trong mộng cảnh của quá khứ lúc bản thân khi xưa còn là thần quan, trong một lần đi làm nhiệm vụ cùng "Minh Nghi" không may trúng phải ôn nhu hương.

    Nhưng tại sao lại lạc vào mộng cảnh là điều y không nghĩ đến lúc này.

    Hạ Huyền bước đến trước mặt Sư Thanh Huyền, ngồi lên giường đưa tay bắt mạch y.

    Đôi mày liễu nhíu lại.

    Hắn biết cả hai đã lạc vào mộng cảnh nhưng không ngờ lại xuyên vào mộng cảnh quá khứ.

    Hạ Huyền buông tay đứng dậy định tìm thuốc cho y ổn định lại bị người kia nắm lấy tay mình.

    Sư Thanh Huyền ngước mặt nhìn hắn, đôi con ngươi thời khắc này ngấn lệ ngập tràng thuỷ quang, khuôn mặt ẩn lên vài mảng đỏ do tác dụng của ôn nhu hương.

    Y khó khăn mở miệng.

    "Hạ huynh...giúp ta."

    Hạ Huyền sắc mặt âm trầm, trong đôi mắt như tối thêm vài phần nhìn thẳng người kia làm y giật nảy rút tay lại.

    Sư Thanh Huyền tính mở miệng nói không cần thì lời ra đã nuốt hết lại vào trong.

    Môi y bị chặn lại bằng đôi môi của hắn.

    Hạ Huyền tay luồng sau đầu y, tay kia đưa xuống chiếc eo mảnh khảnh của Sư Thanh Huyền giữ chặt.

    Sư Thanh Huyền bất ngờ bị người kia hôn miệng mở ra muốn lấy khí đã bị hắn nhân cơ hội mà luồn lưỡi vào trong cuốn lấy đầu lưỡi y.

    Lưỡi hắn mạnh bạo mà quét hết bên trong khoang miệng y, mút lấy đầu lưỡi người kia thô bạo mà càn quét hết mật ngọt.

    Hắn như dã thú hận không thể nuốt y vào bụng.

    Sư Thanh Huyền sắp thở không thông vừa đấm vào lồng ngực hắn vừa đẩy ra.

    Hạ Huyền biết y không chịu nổi mà luyến tiếc rời khỏi khoang miệng ấm nóng kia.

    Khi rời đi còn kéo theo sợi chỉ bạc trong suốt.

    Hắn đè người kia xuống giường, tay đan chặt mười ngón tay Sư Thanh Huyền, cúi đầu xuống kế bên tai y hỏi bằng giọng khàn đặc của mình.

    "Ngươi để ta làm?"

    Sư Thanh Huyền giờ phút này tâm trí ngập tràn trong dục vọng, khuôn mặt không biết vì đỏ lên vì xấu hổ hay vì tác dụng của ôn nhu hương đáp lời hắn.

    "Ừm."

    Sợi dây lí trí của Hạ Huyền đứt phựt, hắn một tay xé rách y phục trên người Sư Thanh Huyền làm lộ ra khuôn ngực trắng nõn của thiếu niên độ tuổi xuân, hai khoả hồng anh nhỏ đỏ sớm đã cứng lên sau trận hôn ban nãy.

    Một màn tình sắc này của y Hạ Huyền đều thu vào mắt.

    Hắn khó khăn nuốt khan cúi xuống ngậm lấy một bên ngực của y.

    Lưỡi đảo quanh một vòng liếm mút lấy hạt đậu đỏ, răng hắn như có như không mà chạm vào khiến y không khỏi rên lên một tiếng.

    Bên kia cũng được tay hắn chăm sóc tận tình.

    Đầu ngực truyền đến khoái cảm mới lạ làm Sư Thanh Huyền vặn vẹo ưỡn ngực làm cho hai hạt đậu đỏ đi sâu vào miệng hắn.

    Hạ Huyền buông tha ngực y, ngước lên nhìn khuôn mặt thiếu niên chìm trong dục vọng, phần dưới đã sớm nhô lên sau lớp áo.

    Hắn tay sắp xé rách y phục người kia thì cửa đã bị mở văng ra.

    Người xuất hiện là một nam nhân vận hắc y, khuôn mặt mang vài nét giống Hạ Huyền nhưng không sắc sảo bằng hắn.

    Người nam nhân kia thấy cảnh tượng trước mắt biểu cảm biến sắc nặng.

    Hắn một lúc mới mở miệng.

    "Ngươi..."

    Sư Thanh Huyền như kéo về một tia li trí hốt hoảng nhìn người kia nói.

    "Minh...huynh."

    -----

    Vẫn mong mn dành 1s để bình chọn😭🤲
     
    [ Song Huyền ] Mẫu Truyện Vã Song Huyền
    Từ bỏ thù hận p2


    Minh...huynh."

    Hạ Huyền nghe hai tiếng Minh huynh cũng không quay đầu nhìn người kia, hắn tiếp tục cúi đầu xuống chặn lấy môi y.

    Sư Thanh Huyền bất ngờ bị người kia hôn có chút không chuẩn bị liền ho khan né tránh.

    Hắn như không hài lòng hành động này của y thoát cái đem y phục còn lại trên người Sư Thanh Huyền xé rách.

    Minh Nghi bên kia còn đang ngơ ngẩn nhìn hai người trên giường, một lát sau mới lấy lại ý thức.

    Hắn biết bản thân chỉ đang trong mộng cảnh, nhưng mộng cảnh này quá chân thật làm tâm Minh Nghi có chút xao động.

    Hạ Huyền như biết người kia nghĩ gì hướng hắn hỏi.

    "Ngươi muốn làm?"

    Minh Nghi im lặng không đáp.

    Hắn đang nghĩ về quãng thời gian qua bản thân đã coi Sư Thanh Huyền là người quan trọng.

    Nếu nói "Minh Nghi" trên thượng thiên đình là vì trả thù cho gia đình là đúng thế nhưng hắn lại mắc phải sai lầm không bao giờ nghĩ đến.

    Hắn gặp Sư Thanh Huyền...

    Đáng lẽ phải hận y vì cướp mệnh cách của hắn, hận Sư Thanh Huyền vì ngây thơ không biết chuyện gì....Đáng lẽ nên hận y.

    Vì sao lại thành ra như này, Sư Thanh Huyền luôn đeo bám "Minh Nghi", hắn ghét?

    Đúng hắn nên ghét nhưng lại vì sự chân thành của y làm tâm hắn xao động.

    Trong tâm "Minh Nghi" từ lâu đã sinh ra một phần cảm xúc phải bảo vệ người này, ôm lấy người này, giữ y là của riêng mình.

    Nhưng phần cảm xúc đó rất nhanh bị vùi lấp bởi lời nói ám ảnh tự tạo ra của vong hồn gia đình hắn "Bất đắc thiện thuỷ, bất đắc thiện chung*" ý nghĩ đó luôn ẩn hiện trong tâm trí.

    Hắn muốn giết Sư Vô Độ là thật, hận Sư Vô Độ là thật nhưng Sư Thanh Huyền "Minh Nghi" lại chưa từng nghĩ đến điều đó.

    *Khởi đầu không lành, kết thúc chẳng yên.

    Cảnh tượng trước mắt làm Minh Nghi như khơi dậy suy nghĩ đó của bản thân.

    Hắn bất động đứng đó thật lâu.

    Sư Thanh Huyền từ lúc Minh Nghi xuất hiện vẫn còn giữ được sợi dây lí trí cầu xin Hạ Huyền buông tha y.

    Bản thân Sư Thanh Huyền có thể làm với hắn nhưng không phải trước mặt người kia.

    Y hốt hoảng né tránh ngón tay đang khuếch trương trong huyệt khẩu mình.

    Nhưng sức của Sư Thanh Huyền trong tình trạng bây giờ căn bản không thể chống lại tuyệt cảnh quỷ vương hắn.

    Y miệng luôn cầu xin Hạ Huyền.

    "Huynh..dừng lại.."

    Hắn như bỏ mặc lời y ngoài tai tiếp tục đưa vào căn ngón tay thứ ba tìm kiếm điểm mẫn cảm bên trong , bàn tay kia không an phận bắt đầu lần mò từng điểm trên người Sư Thanh Huyền, y cảm giác bàn tay hắn như kích từng tấc thịt lẫn bên trong cơ thể mình, từng luồng điện chảy qua mỗi nơi bàn tay hắn lần đến.

    Hạ Huyền trêu chọc người kia cho đến khi Sư Thanh Huyền bật ra tiếng rên rỉ hắn nới hài lòng mà liên tục ấn vào điểm đó.

    Sư Thanh Huyền bất ngờ bị thay đổi tư thế.

    Hạ Huyền lật người y lại, eo hạ thấp mông cong vểnh lên cao.

    Hắn mạnh bạo mà cấu véo cặp mông đầy đặn kia.

    Nhanh chóng trên hai cánh mông liền để lại dấu vết xanh tím.

    Khoái cảm không ngừng đến làm đầu óc Sư Thanh Huyền càng chìm vào bể dục vọng.

    Y tự cắn môi bản thân để không phát ra tiếng rên rỉ, lúc này Sư Thanh Huyền cảm nhận được trên môi có vật gì mềm.

    Đôi mắt từ từ mở ra thấy được cảnh tượng kia làm y có chút bất ngờ.

    Minh Nghi vụng về cạy mở miệng y luồng lưỡi vào trong, tham lam mà hút hết mật ngọt.

    Đầu lưỡi đảo quanh liên tục cuốn lấy lưỡi y.

    Người kia hôn vụng về làm Sư Thanh Huyền có chút buồn cười.

    Rất nhanh ý nghĩ đó bị Hạ Huyền đánh tan.

    Y cảm nhận được vật thô to đang đặt trước cửa miệng huyệt.

    Cả thân thể Sư Thanh Huyền chợt cứng đờ, y như run rẩy mà cầu xin hắn.

    "Đừng...cầu huyn...Aaaaa!!--"

    Lời nói chưa hết lại thành tiếng hét của Sư Thanh Huyền.

    Hạ Huyền thúc hết một lượt vào sâu bên trong y.

    Chưa đợi người kia thích ứng với vật của mình hắn bắt đầu luận động, thô bạo mà thúc mạnh vào điểm mẫn cảm ban nãy của Sư Thanh Huyền.

    Cả người bị Hạ Huyền đâm chúi về phía trước liền bị Minh Nghi giữ lại.

    Sư Thanh Huyền nức nở lại một lần cầu xin chỉ nhận lại từng cú thúc mạnh vào sâu bên trong.

    Minh Nghi bên này bắt đầu đưa tay sờ đến hai điểm trước ngực y trêu đùa.

    Hai ngón tay kéo ra nhũ tiêm rồi lại ấn vào, hai khoả hồng anh sớm bị hắn đùa bỡn đến sưng đỏ.

    Phía sau lại tham lam hít hương thơm từ cần cổ Sư Thanh Huyền, hôn nhẹ đánh dấu y là của riêng mình.

    Y bị người kia trêu đến mặt càng đỏ, chưa từng thấy dáng vẻ này của "Minh Nghi", nghĩ đến bộ dạng mình bây giờ ra sao lại càng thêm xấu hổ.

    Minh Nghi bên này đã cởi ra tiết khố của mình, vật thô to tượng trưng cho nam nhân lộ ra trước mặt Sư Thanh Huyền.

    Đại nhục bổng thô to kề ngay trước mắt y, có thể thấy được từng sợi gân nổi bên trên nó.

    Minh Nghi giữ lấy người kia, phả vào trên gáy y một luồng khí nóng.

    "Ngậm vào."

    Lời nói lạnh lẽo như ra lệnh khiến Sư Thanh Huyền bất giác sợ hãi mà làm theo.

    Chiếc miệng nhỏ mở to ngậm vào tính khí của hắn, y cố gắng không để răng chạm vào nhưng thứ đó của Minh Nghi quá lớn khiến Sư Thanh Huyền bắt đầu cảm nhận quai hàm mình sắp rụng cả ra.

    Lưỡi y giảo hoạt mà luớt qua đầu khấc, khó khăn mà nuốt vào nhả ra đại nhục bổng.

    Phía dưới không ngừng bị Hạ Huyền thúc mạnh.

    Sư Thanh Huyền chậm chạp làm Minh Nghi có phần không hài lòng, hắn nắm chặt lấy tóc y thô bạo đẩy mạnh vào làm Sư Thanh Huyền bất ngờ hai mắt trợn to, côn thịt chạm đến tận cuống họng, nước mắt càng thêm uỷ khuất mà chảy.

    Nước bọt không kịp nuốt xuống xuôi theo khoé miệng chảy.

    Hai miệng trên dưới đều bị lấp đầy làm y bắt đầu khó thở, cố gắng làm người kia phát tiết buông tha miệng trên của mình.

    Hạ Huyền nhìn y đang ngậm lấy thứ kia của Minh Nghi, ánh mắt tối thêm vài phần.

    Hắn càng thúc mạnh vào sâu bên trong, mỗi lần đều đưa ra gần miệng huyệt rồi lại đâm sâu vào khiến cả người Sư Thành Huyền nảy lên.

    Từng cú thúc đều như kéo tường thịt thẳng tắp.

    Không hiểu vì sao Hạ Huyền càng làm càng thô bạo khiến Sư Thanh Huyền hoảng sợ muốn né tránh cả hai.

    Mắt thấy người kia sắp không thở được Minh Nghi gầm nhẹ một tiếng, một cổ tinh dịch ấm nóng bắn vào trong miệng Sư Thanh Huyền.

    Được người kia buông tha, y như bắt được cọng rơm cứu mạng muốn ho khan.

    Minh Nghi như nhìn trước hành động của y, đưa tay chặn miệng Sư Thanh Huyền nhìn thẳng vào đôi con ngươi kia.

    Bị hắn nhìn thẳng cả người Sư Thanh Huyền run lên bởi ánh mắt vàng hổ nóng rực.

    Y như sợ hãi mà nuốt vào hết tinh dịch của hắn.

    Hạ Huyền từ nãy đến giờ đều một bộ dáng không hài lòng, tần suất đâm vào ngày càng kịch liệt, nhanh đến líu lưỡi.

    Bất chợt như nghĩ đến điều gì đó khoé môi hắn cong nhẹ lên.

    Ngón tay lần xuống miệng huyệt vạch ra một khe hở hướng người kia nói.

    "Ngươi muốn vào."

    Minh Nghi không nhiều lời tiến lại gần đặt cự long nóng bỏng kề trước miệng huyệt.

    Sư Thanh Huyền như bị doạ sợ lắc đầu, vòng eo điên cuồng né tránh lại bị Minh Nghi đánh mạnh lên cánh mông.

    Chỉ có thể nức nở xin tha.

    "Đừng m..mà không được, hỏng mất...huynh đừng vào.."

    Minh Nghi tiến vào được một nửa lại bị người kia đẩy ra, hắn nắm lấy cổ tay y dịu dàng hôn lên.

    Sư Thanh Huyền vì đau mà mở to mắt, được người kia an ủi tâm cũng mềm đi phần nào.

    Trong lòng thầm nghĩ.

    "Đúng là chỉ có Minh huynh tốt với ta."

    Ý nghĩa nhanh chóng bị dập tắt bởi cú thúc mạnh bạo của hắn.

    Sư Thanh Huyền hét lớn một tiếng, mắt hạnh ào ạt chảy càng nhiều nước.

    Hai côn thịt to lớn mạnh mẽ tàn phá bên trong khiến Sư Thanh Huyền cảm giác lục phủ ngũ tạng đều bị đâm thủng.

    Hắn thay đổi tư thế ép hai chân y sát vào lồng ngực.

    Tần suất càng nhanh chứ không kém, phân thân y giựt giựt bắn ra tinh dịch dính lên cơ bụng Minh Nghi.

    Sư Thanh Huyền lại một lần nữa bị thao bắn.

    Hạ Huyền bên đây càng khó chịu, hắn nắm lấy cằm y quay sang.

    Tách mở đôi môi y cuốn lấy đầu lưỡi của người kia, cuồng quét từng ngóc ngách bên trong khoang miệng Sư Thanh Huyền.

    Môi lưỡi giao nhau triền miên khiến y khó thở phát ra tiếng "ưm ưm".

    Khuôn mặt vì thiếu khí mà càng thêm đỏ.

    Hắn nâng mắt nhìn người kia sắp thở không xong mới luyến tiếc rời đi.

    Đôi môi vì bị hắn hôn đến sưng đỏ, khuôn mặt vì ngộp khí lại càng thêm đỏ hơn, mắt hạnh ngập tràn thuỷ quang mang vài phần uỷ khuất.

    Cảnh sắc này làm hai côn thịt sau bên trong như lớn thêm một vòng.

    Y bị phản ứng của hai người doạ cho càng sợ, quay đầu vùi vào hõm cổ Hạ Huyền dụi dụi lấy lòng.

    Nhưng động tác này lại khiến hắn như say mê y hơn.

    Đỉnh động vòng eo, đại nhục bổng cả hai càng đâm vào càng sâu.

    Huyệt khẩu trào ra dịch ruột phối hợp với hai côn thịt nuốt vào nhả ra.

    Trong căn phòng chỉ còn lại tiếng " bạch bạch" phát ra từ ba thân thể trên giường, đôi khi lại vang lên tiếng xin tha của ai kia bị người chà đạp.

    Sư Thanh Huyền bị thao đến không còn gì để bắn, đôi mắt lờ mờ gần như nhắm lại, cổ họng khan khốc vì cầu xin mà bây giờ chỉ còn lại âm thanh yếu ớt.

    Cảm thấy Sư Thanh Huyền sắp bất tỉnh, Hạ Huyền và Minh Nghi đẩy nhanh tốc độ.

    Y bất ngờ bị tần suất chín cạn một sâu của cả hai làm cho phía dưới càng thêm đau đớn.

    Miệng nhỏ khàn giọng nói.

    "Không mà...chậm lại...sẽ bị chơi hỏng hức.."

    Hắn và Minh Nghi đâm vào hơn chục lần mới thoả mãn bắn vào bên trong.

    Hai cỗ tinh dịch ấm nóng khiến Sư Thanh Huyền run rẩy.

    Cùng lúc cả hai rút ra, bạch dịch theo mép đùi non chảy xuống.

    Cả thân thể y mệt rã ngã xuống giường thở hổn hển.

    Vì vừa trải qua trận hoan ái kịch liệt mà nơi đó sưng tấy chưa thể khép lại.

    Sư Thanh Huyền một bộ dáng mê người làm cho hai cự long kia có dấu hiệu rục rịch.

    Cảm nhận được hai ánh mắt nóng bỏng kia nhìn mình, y hoảng sợ liếc qua thấy hai người kia tiến lại gần, trong đôi mắt càng thêm tan rã sợ hãi.

    "Đừng mà..không muốn, cầu huynh tha cho ta.."

    Hắn và Minh Nghi nhìn y đáp.

    "Ngươi mơ thật đẹp."

    Từ bỏ thù hận -END

    -----

    Vẫn mong mn dành 1s để bình chọn😭🤲
     
    [ Song Huyền ] Mẫu Truyện Vã Song Huyền
    Chờ đợi


    Phong sư đại nhân Sư Thanh Huyền từng là người luôn cười nói vui vẻ, y trong mắt mọi người luôn nở nụ cười đẹp nhất với họ.

    Nhưng có lẽ sẽ sau khi biết tất cả mọi chuyện Sư Thanh Huyền sẽ không còn cười được nữa....

    Thiếu niên khuynh tửu năm xưa ngồi trên lầu cao nơi tửu lâu trấn nọ, nhan sắc người thiếu niên khuynh quốc khuynh thành vận lên mình bạch y trắng như tuyết.

    Người người nhìn vào đều bị hút hồn bởi vẻ đẹp của y, vẻ đẹp tựa như thần tiên giáng trần.

    Nhưng thiếu niên khuynh tửu khi xưa bây giờ chỉ còn lại bộ dáng của một tên khấc cái chốn Hoàng Thành...

    ------------

    Lão Phong dạo này sức khoẻ có vẻ yếu hơn hẳn, y luôn gặp ác mộng vào ban đêm rồi lại giựt mình tỉnh giấc.

    Lúc đấy cả thân thể đều run rẩy, bọn hành khấc chúng ta đều bị đánh thức bởi tiếng hét của y, đám khấc cái đều đã quen với tình trạng này, đều tỉnh giấc rồi lại cố trấn an y.

    Thân thể Sư Thanh Huyền ban đêm ví như một cọng rơm trong gió, nó như có thể thổi bay y bất cứ lúc nào.

    Ban ngày lão Phong cũng chỉ có thể nằm một góc trong khu miếu hoang với một bên chân tay đã gãy của mình.

    Sắc mặt luôn xanh xao trắng bệt, có vẻ y sẽ không thể chống nổi qua mùa đông năm nay.

    Than thuốc cũng không thể cứu được tình trạng của Sư Thanh Huyền.

    Thân thể y qua năm tháng càng ốm yếu gầy go, đôi khi lại còn ho ra cả máu.

    Chúng hành khấc trong miếu đều muốn giúp Sư Thanh Huyền nhưng luôn chỉ nhận lại lời từ chối.

    Lão Phong như chấp nhận số phận của mệnh, chấp nhận chuyện sẽ xảy ra sắp tới...

    --------

    "Minh huynh xin lỗi xin lỗi, ngàn vạn lần đều là lỗi của chúng ta, huynh ấy điên rồi, ta... ta... huynh ...huynh."

    Thấy hắn dừng động tách Sư Thanh Huyền thở phào nhẹ nhõm, nước mắt cuối cùng cũng trượt xuống nhưng còn chưa kịp rơi xuống đất chợt nghe giọng điệu lạnh lẽo kia cất lên.

    "Ngươi gọi nhầm người rồi."

    Dứt lời hắn nhấc mạnh tay vặn lấy đầu Sư Vô Độ xuống khỏi cổ.

    "A a a a a a a a a a-!!"

    Sư Thanh Huyền bừng tỉnh khỏi giấc mộng, thân thể kịch liệt run rẩy.

    Đã biết bao nhiêu lần y mơ thấy ác mộng đó nhưng chưa lần nào là không hoảng sợ.

    Y đã biết rằng bản thân sẽ không còn sống được bao lâu, ác mộng dày vò bản thân như muốn phá huỷ thần trí của Sư Thanh Huyền, càng làm sức khoẻ y dần yếu đi, mắt như muốn nhắm lại nhưng một phần nào trong y cố gắng giữ lấy ý thức của bản thân.

    Có lẽ đã đến lúc rồi..

    --------

    Sư Thanh Huyền lết thân xác bệnh tật của mình vào một góc hẻm nhỏ.

    Y đi trong đêm không một động tĩnh mà rời khỏi khu miếu hoang.

    Sư Thanh Huyền không muốn mọi người đau lòng vì chính bản thân mình.

    Khó khăn ngồi xuống nền đất lạnh lẽo, tiết trời cứ ung dung mà rơi.

    Thời khắc này Sư Thanh Huyền lần đầu tiên cảm nhận được sự yên bình mình chưa bao giờ có kể từ lúc chuyện ấy xảy ra.

    Hai tay đầy vết xước ôm lấy đầu gối của mình, Sư Thanh Huyền tựa vào vách tường kế bên, cảm giác thật lạnh lẽo nhưng y lại không thể nói với ai.

    Sẽ không còn ai để y tâm sự, sẽ không còn ai quan tâm y, sẽ không còn ai có thể che chở Sư Thanh Huyền.

    Đôi mắt mệt mỏi từ từ khép lại, thân thể y bị phủ lên một lớp tuyết mỏng, vài hạt tuyết rơi lên đỉnh đầu Sư Thanh Huyền như khắc lên một chiếc vòng hoa trắng.

    Thân xác đã dần lạnh đi, làn da y lúc này trắng như tuyết tựa như thân xác đã dần chết đi.

    Trước khi đôi mắt nhắm lại Sư Thanh Huyền thì thầm lời cuối cùng đến người kia.

    "Hạ công tử, ta trả mạng lại cho huynh..thật xin lỗi vì không thể gặp được.."

    Cuối cùng đôi mắt Sư Thanh Huyền khép lại hoàn toàn.

    "Phong Sư đại nhân kỳ tài trời sinh."

    "Phong sư đại nhân anh tuấn tiêu soái."

    "Phong sư đại nhân thiện lương chính trực."

    "Phong sư đại nhân vừa tròn mười sáu."

    Phong sư Sư Thanh Huyền đã mãi chìm sâu vào giấc mộng.

    .

    .

    .

    .

    .

    Từ lúc nào kế bên Sư Thanh Huyền đã xuất hiện một thân vận hắc y, hắn đứng trước người kia ngắm nhìn thật lâu, cuối cùng quỳ xuống bế y vào lòng.

    Hạ Huyền đứng dậy trong tay ôm Sư Thanh Huyền thật chặt, bản thân hắn không còn cảm nhận được hơi ấm từ y.

    Đã bao lâu rồi ta không còn ôm ngươi, tại sao bây giờ lại không còn hơi ấm, tại sao trên khuôn mặt kia lại không còn một chút huyết sắc, mở mắt ra đi, mở đôi mắt kia ra đi rồi ngươi lại cười nói với ta.

    Ta sai rồi là ta sai rồi, ta không nên bỏ mặc ngươi, tỉnh dậy đi Sư Thanh Huyền, ta chờ em....

    "Sư Thanh Huyền là ta sai ngươi tỉnh lại đi..."

    Một người vận hắc y ôm trong mình người thiếu niên đôi mắt đã nhắm chặt đi trong màn đêm tuyết trắng.

    Nhìn thoáng qua có thể thấy trên khuôn mặt lạnh lẽo kia rơi một dòng nước mắt.

    Đến cuối cùng Sư Thanh Huyền vẫn luôn giữ nụ cười trên môi.

    Hắn và y kiếp này là kẻ thù.

    Cả hai đều bỏ lỡ một đoạn tình duyên...

    -----

    Vẫn mong mn dành 1s để bình chọn😭🤲
     
    [ Song Huyền ] Mẫu Truyện Vã Song Huyền
    Giáng sinh


    Fic mình viết vội nên tình tiết chuyển nhanh + văn phong hơi lỗi,tình tiết vô lí mong mn thông cảm.

    --------------

    "Ta muốn chết."

    "Ngươi mơ thật đẹp."

    --------------

    "Sư Thanh Huyền, tỉnh dậy đi."

    Người thiếu niên nằm trên chiếc giường ấm áp, đôi mắt từ từ mở ra.

    Ánh sáng chói của đèn chiếu thẳng ngay vào cậu, ngay trước mắt liền hiện ra thân ảnh đen.

    Người kia như biết cậu gặp ác mộng, hai tay ôm lấy Sư Thanh Huyền vào lòng, chất giọng ấm áp lại như vỗ về.

    "Em đừng sợ, tôi ở đây."

    Sư Thanh Huyền dang tay ôm chặt lấy anh, cậu biết rằng đó chỉ là ác mộng, hiện thực là đây ngay trước mắt.

    Quá khứ mãi chỉ nên là quá khứ, sóng gió, đau khổ đã qua thực tại mới là tất cả.

    Hai người đã trải qua bao nhiêu chuyện, bi thương, tổn thương hay thậm chí là mất đi người thân nhưng cuối cùng cả hai đều ở bên nhau.

    Tình yêu sẽ giết chết hận thù, hạnh phúc sẽ che lấp bi thương.

    Dù phàm nhân hay quỷ vương đều không thể tránh khỏi ái tình.

    Lại nói đến chuyện cậu có thể sống đến bây giờ đều do thứ thuốc kia.

    Thần quan trải qua độ kiếp pháp lực sẽ mạnh hơn, phàm nhân cũng gần giống như thế.

    Thứ thuốc mà thần quan trên Thượng Thiên Đình ban tặng Sư Thanh Huyền lại có thể kéo dài tuổi thọ cậu.

    Thân thể vẫn là của phàm nhân nhưng tuổi thọ lại giống thần quan.

    Hạ Huyền ôm chặt lấy cậu, người trong lòng không ngừng run rẩy, anh tưởng chừng Sư Thanh Huyền đang khóc.

    Nắm lấy hai bên vai kéo người ra khỏi lồng ngực mình, cùng lúc đó tiếng cười vang lên.

    "Ahaha."

    Hạ Huyền ánh mắt âm trầm, anh biết cậu lại trêu mình.

    Bản thân buông cậu ra, còn mình lại quay đi mất bỏ lại người vui vẻ kia.

    Sư Thanh Huyền biết anh lại giận mình, hai chân nhanh chóng đuổi theo ôm lấy tay người kia lấy lòng.

    "Em xin lỗi."

    Đôi mắt long lanh ngước nhìn anh, Hạ Huyền có chút khựng lại cuối cùng vẫn là anh mềm lòng với người kia.

    "Từ đây về sau em đừng chọc tôi."

    Sư Thanh Huyền biết anh đã mềm lòng, khoé miệng khẽ giương lên trong tâm thầm cười Hạ Huyền.

    Hai người đi đến bên lò sưởi, cây thông noel được trang trí trong nhà.

    Khung cảnh ấm áp tràn ngập không khí giáng sinh, lại còn được ở bên cạnh người mình yêu.

    Cậu nắm lấy tay anh ngồi xuống trên sofa.

    Quay đầu cười nói.

    "Hạ Huyền."

    Người kia đáp lời.

    "Ừm."

    "Ta yêu huynh."

    Anh lúc này mới quay sang, trên khuôn mặt từ khi nào đã nở nụ cười.

    "Ta yêu em Sư Thanh Huyền."

    Mùa giáng sinh ấm áp lại có hai trái tim cùng chung một nhịp đập.

    Tình yêu sẽ mãi trường tồn trong tim hai người.

    Đến cuối cùng câu chuyện rồi cũng sẽ kết thúc tốt đẹp.

    -----

    Vẫn mong mn dành 1s để bình chọn😭🤲
     
    [ Song Huyền ] Mẫu Truyện Vã Song Huyền
    Giáng Sinh (2)


    Req fic cho một bạn trong list fr kkk

    -------------

    Tiếng chuông trường đại học Thiên Quan vang lên thời gian tan trường đã đến, sinh viên đồng loạt đều ùa ra như nước lũ.

    Trong đám đông lại ẩn hiện bóng dáng người thiếu niên nổi bật nhất giữa dòng người.

    Không phải vì quần áo sặc sỡ hay ngoại hình mà là vì tiếng cười phát ra từ cậu.

    Sư Thanh Huyền hôm nay tan trường tâm trạng lại vui hơn hết thảy ngày thường.

    Chuyện sắp tới là lí do khiến cậu cười khúc khích, mặc cho nhiều người nhìn ngó.

    Bản thân không quan tâm mà tiếp tục tìm kiếm hình bóng người kia.

    Trời vào đông nhiệt độ theo đó cũng giảm thành âm độ.

    Sư Thanh Huyền từ trên xuống dưới đều khoác một đống lớp áo để giữ ấm bản thân.

    Mang tâm trạng hớn hở cậu vui vẻ tìm kiếm khắp nơi, đôi mắt không ngừng đảo quanh, bước chân vẫn không dừng lại dù chỉ một chút.

    Đi được một lúc Sư Thanh Huyền lại nhìn đến cổng trường, đôi mắt như bừng sáng vội vã chạy lại phía nơi đó.

    *Bịch

    Hạ Huyền đang đứng chờ đợi người kia, bỗng phía sau cảm nhận được thứ gì lao vào, nói chính xác hơn là cảm thấy một ai đó đang ôm mình.

    Anh quay lại nhìn người đang úp mặt vào ngực mình, đôi tay theo thói quen mà ôm chặt cậu.

    Bản thân không quá bất ngờ với hành động này của Sư Thanh Huyền, mỗi lần Hạ Huyền đến đón cậu, Sư Thanh Huyền đều lao đến ôm chầm anh.

    "Tôi đã nói với em bao nhiêu lần là đừng chạy."

    Thân thể y trong phút chốc giựt nảy, hành động này của cậu đều bị anh thu hết vào mắt.

    Bản thân có chút buồn cười với phản ứng Sư Thanh Huyền.

    Dù bên trong anh có vui vẻ đến mấy bên ngoài đều một vẻ lạnh lùng nghiêm khắc.

    "Không được chạy nữa."

    Sư Thanh Huyền lúc này mới kéo đầu mình khỏi Hạ Huyền, ánh mắt uỷ khuất nhìn anh.

    "Em xin lỗi.."

    Hạ Huyền có thể tưởng tượng nếu bây giờ Sư Thanh Huyền mọc thêm tai và đuôi sẽ thật giống một chú chó nhỏ.

    Đôi mắt long lanh chực chờ muốn khóc của cậu làm tim hắn như hẫng một nhịp.

    Bộ dáng này của Sư Thanh Huyền là thứ anh không bao giờ cưỡng lại được .

    "Không khóc, là tôi sai, em đừng khóc."

    Vừa dứt lời, Sư Thanh Huyền biểu cảm thay đổi nhanh chóng, khoé miệng lại nhếch lên cười trộm anh.

    Trong tâm thầm nghĩ anh vẫn là mềm lòng với nước mắt mình.

    Miệng giương lên nụ cười tươi, đôi mắt hẹp dài tạo lên một đường cong đẹp nhìn người kia.

    "Vâng."

    Cuộc trò chuyện dừng lại, anh và cậu lên xe trở về.

    Ngồi trên chiếc xe hơi đen của Hạ Huyền, cảm giác ấm áp lại xuất hiện.

    Mùi hương của anh thoang thoảng trong xe, bên trong lại ấm áp hơn không khí bên ngoài.

    Cậu ngả người ra sau cơn buồn ngủ chợt ập đến, đôi mắt từ từ khép lại.

    Một ngày gặp mặt anh tưởng chừng sẽ kết thúc tại đây thì người bên cạnh đã cất tiếng.

    "Em đi theo anh."

    Cơn buồn ngủ ban nãy đều bị lời nói của anh đánh bay mất.

    "Hôm nay không được em có..việc quan trọng, không đi cùng anh được."

    Hạ Huyền như thay đổi tâm trạng, đôi mày anh chợt nhíu lại.

    Giọng nói âm trầm lại như giận dữ.

    "Em phải đi theo tôi.

    Nghe lời."

    Bất ngờ bị người kia lớn tiếng, Sư Thanh Huyền lại im lặng không nói lời nào, đầu chỉ gật đáp trả lời anh.

    Dáng vẻ này của Hạ Huyền là thứ cậu sợ nhất, là lúc anh không còn nghe lời cậu.

    Bản thân chỉ biết ngoan ngoãn nghe theo lời người kia.

    Lại nói có lẽ vì công việc của anh, nên tâm trạng thay đổi thất thường?

    Sư Thanh Huyền an ủi bản thân bằng những suy nghĩ vì công việc này nên anh mới như thế.

    Hạ Huyền làm "công việc" phải nói rất hiếm người làm được.

    Trong giới mafia ngầm chỉ có bốn người nắm trùm.

    Hạ Huyền là một trong số những người đó, anh đứng đầu trong khu vực của thành phố kế bên.

    Nhưng Sư Thanh Huyền lại không quá quan tâm đến anh là ai, chỉ biết rằng người trước mắt là người luôn yêu thương cậu, người mà cậu đem lòng tương tư, là người cậu yêu nhất.

    --------

    Nơi anh đưa cậu đến là một khu nhà bỏ hoang, Sư Thanh Huyền thắc mắc tại sao Hạ Huyền đưa cậu đến nơi này.

    *Cạch

    Tiếng mở cửa xe vang lên, một người đàn ông cao to ngay trước mắt.

    Sư Thanh Huyền bước ra, ánh mắt nhíu lại vì đoàn người phía trước.

    Bản thân tự lẩm bẩm.

    "Lại nữa rồi..."

    Cùng lúc tiếng hô phát ra từ đám người mặc đồ đen.

    "Chào mừng trở về thưa cậu chủ."

    Sư Thanh Huyền quá quen thuộc với cảnh tượng trước mắt.

    Khi mới quen Hạ Huyền cậu lần đầu gặp cảnh tượng này, bản thân bị doạ cho sợ phải núp sau lưng anh.

    Cậu vẫn nói mọi người không nên chào như thế, nhưng Hạ Huyền vẫn một mực không nghe.

    "Đi thôi."

    Sư Thanh Huyền ngoan ngoãn nắm lấy vạt áo người kia đi theo sau.

    Bình thường thì cậu vẫn chủ động nắm tay người kia nhưng trong lúc này lại e ngại.

    Cậu vẫn là lo sợ người kia sẽ tức giận, bản thân không nên chọc giận anh ngay lúc này.

    Hạ Huyền liếc nhìn cậu, anh chủ động nắm lấy tay Sư Thanh Huyền.

    Bàn tay bất chợt được người kia nắm lấy.

    Sư Thanh Huyền tâm trạng như một đoá hoa một lần nữa nở rộ, trên khuôn mặt lại nở nụ cười tươi.

    Nhưng khung cảnh tiếp theo lại làm cậu không thể cười được nữa.

    ------------

    Trước mắt hiện ra một thân hình bị chói chặt trên ghế, từ trên xuống dưới đều là máu.

    Sư Thanh Huyền ban đầu không quá hoảng sợ với việc này nhưng khi cậu nhìn đến khuôn mặt người kia đồng tử chợt co rút.

    Đây là kẻ luôn bắt nạt cậu Hoàng Dương, hắn luôn là tâm điểm trong khối cậu học, học giỏi, con nhà giàu nhưng đáng tiếc tính nết lại trái ngược hoàn toàn.

    Cặn bã của cặn bã, cậu ta luôn kiêu ngạo với tất cả mọi người.

    Thú vui của hắn chính là bắt nạt người khác.

    Sư Thanh Huyền không may vào đầu năm học vì một chuyện xảy ra lại được chọn làm mục tiêu bắt nạt của hắn.

    Nhưng cậu không quá để tâm đến việc này, vẫn luôn mặc kệ cho qua.

    Chuyện bản thân bị bắt nạt cậu luôn cố giấu với anh vì một vài lí do.

    Nhưng lí do Sư Thanh Huyền không muốn để anh biết chắc chắn là chuyện này sẽ xảy ra.

    "Anh...thả cậu ấy ra."

    Hạ Huyền mặt không đổi sắc đáp lời cậu.

    "Tại sao?"

    Mắt thấy người kia không có ý định buông tha cho Hoàng Dương, Sư Thanh Huyền càng tỏ ra khó chịu với việc anh làm, đôi mày liễu nhíu chặt thể hiện sự giận dữ của chủ nhân.

    Trên khuôn mặt vẫn là nụ cười tươi nhưng giọng nói lại kiên quyết.

    "Thả cậu ta ra."

    Hạ Huyền liếc mắt nhìn cậu, đôi chân tiến bước về phía Sư Thanh Huyền.

    Anh đứng trước nhìn xuống mỹ thiếu niên giận dữ kia, tay nâng cằm cậu ngước lên nhìn thẳng vào mắt mình.

    "Em không nghe lời tôi?"

    "Không, anh không nghe lời em."

    Sư Thanh Huyền đáp trả bằng giọng nói kiên quyết.

    Hạ Huyền khó chịu ra mặt nhưng vẫn ra vẻ nghe theo cậu nói, anh ra lệnh thuộc hạ cởi trói cho tên kia.

    Sư Thanh Huyền được người kia chấp nhận yêu cầu, trong tâm thầm thở phào nhẹ nhõm.

    Cậu biết rằng nếu bản thân không phản kháng lời anh nói, Hạ Huyền sẽ chẳng bao giờ nghe theo cậu.

    Kết thúc chuyến "viếng thăm" Sư Thanh Huyền cùng Hạ Huyền ngồi trên chiếc xe của anh trở về.

    Trong suốt chặng đường về nhà, cả hai đều không mở lời nói một câu, Sư Thanh Huyền lại không như thường ngày bắt chuyện với anh mà bây giờ quay đầu nhìn ra bên ngoài.

    Hạ Huyền tâm trạng lại càng khó chịu, lí do vì sao cậu lại giận anh?

    Sau khoảng nửa giờ đi đường cũng đến nhà Sư Thanh Huyền.

    Cậu mở cửa xe bước ra.

    Quay đầu chào tạm biệt Hạ Huyền.

    "Tạm biệt, ngày mai anh không cần đưa em đi học nữa."

    Nói rồi Sư Thanh Huyền không chờ đợi người kia trả lời cứ thế đi mất.

    Suốt ngày hôm đó, trong giới mafia lại lưu truyền tin đồn.

    Một trong những người đứng đầu tứ đại băng đảng đêm đó đi càng quét hết tất cả bọn côn đồ trong khu vực.

    ---------------

    Sư Thanh Huyền thật sự giận người kia rồi.

    Trong suốt một tuần, cậu luôn tránh gặp mặt anh kể cả khi Hạ Huyền trực tiếp gặp mặt cậu nhưng chẳng hiểu vì sao Sư Thanh Huyền né tránh anh.

    Hạ Huyền mặc kệ không quan tâm tưởng rằng người kia chỉ đang làm nũng, lại không ngờ rằng Sư Thanh Huyền lần này giận thật rồi.

    Vài ngày đầu anh còn chịu được việc cậu không bên mình, nhưng về sau cảm giác trống vắng khi không có cậu dần xuất hiện.

    Buồn cười nhất chính là Hạ Huyền đôi khi trong vô thức lại gọi tên người kia.

    Cảm giác khi em không ở bên, trong tim tôi trống rỗng đến nhường nào.

    Tâm trạng anh càng tệ thêm khi Sư Thanh Huyền liên tục không chịu đến gặp mình.

    Chưa bao giờ bản thân Hạ Huyền lại rơi vào tình huống khó khăn thế này, anh cứ thế dành cả một buổi chiều tìm cách "dỗ" người kia.

    Những ý tưởng, món quà, hay thậm chí là những đồ vật cậu thích dường như Hạ Huyền lại tin rằng Sư Thanh Huyền sẽ không dễ dàng hết giận.

    Hạ Huyền mệt mỏi ngồi xuống bên bàn làm việc.

    Một tay đỡ trán, tay còn lại lật từng trang của tạp chí tuổi trẻ, nghe có vẻ buồn cười nhưng chắc chắn rằng anh đang đọc thứ đó.

    Ngón tay di chuyển lật từng trang, một trang rồi lại hai cho đến khi lật đến trang cuối cùng của quyển tạp chí Hạ Huyền dừng lại nhìn vào đầu trang sách.

    "Lễ giáng sinh?"

    Anh lẩm bẩm từng chữ trong miệng, đôi mắt hẹp dài như đang suy nghĩ điều gì.

    Mười phút trôi qua, cuối cùng người kia mới đóng quyển tạp chí lại.

    Liếc mắt nhìn qua đồng hồ đã là bảy giờ tối.

    Anh nhanh chóng khoác lên mình lớp áo bên ngoài, cầm chìa khoá xe lên ra khỏi nhà.

    -------------

    Hạ Huyền bây giờ đang đứng trước cửa nhà Sư Thanh Huyền.

    Anh gọi điện cho người kia.

    Vài cuộc gọi nhỡ nhưng người kia vẫn chưa bắt máy, anh kiên nhẫn gọi điện, đến khi hồi chuông thứ mười hai vang lên, đầu dây bên kia mới bắt máy.

    "Anh gọi em có chuyện gì?"

    "Tôi đang đứng trước nhà em."

    Bên kia thoáng chốc ngừng hít thở, Hạ Huyền không đợi người kia lên tiếng trước đã mở lời.

    "Tôi chờ em."

    Hạ Huyền cúp máy sau khi nói xong.

    Đứng giữa trời đông giá rét chờ đợi người kia.

    Khoảng mười phút sau đó Sư Thanh Huyền cũng đã xuất hiện trước mặt anh.

    "Anh gặp em có chuyện gì?"

    "Đi theo tôi."

    Sư Thanh Huyền chưa kịp hiểu được câu hỏi thì người kia đã kéo cậu lên xe.

    -----------

    *cạch

    Tiếng cửa xe đóng lại.

    Hạ Huyền đưa cậu đến một nơi không người, xung quanh không có dù chỉ là một ánh đèn.

    "Đây là đâ.."

    Lời chưa kịp nói hết xung quanh bỗng sáng lên.

    Tiếng nhạc của vòng quay ngựa gỗ vang lên, khung cảnh phút chốc sáng rực.

    Sư Thanh Huyền mở to mắt nhìn.

    Công viên giải trí hiện ra ngay trước mắt.

    Cậu mở miệng muốn nói gì nhưng lời ra lại nuốt hết vào trong.

    "Tôi xin lỗi."

    Lúc này cậu mới chú ý đến người kia, Hạ Huyền dùng khuôn mặt nghiêm túc nói ra lời xin lỗi.

    "Khục..hahahaha, anh làm gì vậy, tại sao lại xin lỗi em?"

    Hạ Huyền khó hiểu câu nói của người kia.

    "Là do tôi không hỏi ý kiến em đã làm chuyện em không thích."

    "À, em không còn giận chuyện đó nữa."

    "Vậy tại sao em lại tránh mặt tôi?"

    Sư Thanh Huyền lúc này mới ngừng ôm bụng cười.

    "À là do hôm đó anh em đến rước...

    Ca không cho em đi với anh nên..."

    Ngừng một chút cậu nói tiếp.

    "Nên em mới tránh mặt anh..."

    "Ừm."

    Hạ Huyền từ trong túi lấy ra thứ gì, động tác theo đó cũng quỳ xuống tạo thành tư thế cầu hôn.

    Anh mở chiếc hộp nhỏ bên trong ra.

    Chiếc nhẫn màu bạc đơn giản được đặt ngay giữa hộp.

    "Tôi biết bây giờ em còn là sinh viên, nhưng liệu sau này em có đồng ý cưới tôi?"

    Cùng lúc đó tiếng chuông đồng hồ vang lên.

    Kim đồng hồ chỉ đúng mười hai giờ đêm.

    Sư Thanh Huyền phúc chốc trái tim như ngừng đập, khuôn mặt đã ẩn lên mảng đỏ.

    Giọng nói nghẹn ngào thốt ra.

    "Em-đồng ý."

    Nghe câu trả lời từ cậu, Hạ Huyền trên khuôn mặt từ khi nào khoé môi đã giương lên.

    Đôi tay ấm áp đeo chiếc nhẫn bạc lên ngón áp út Sư Thanh Huyền.

    Hai người nhìn nhau trong khung cảnh tuyết rơi đầy lãng mạng.

    Hạ Huyền lên tiếng nhìn sâu vào đôi mắt cậu.

    "Tôi yêu em Sư Thanh Huyền."

    "Hạ Huyền, em yêu anh."

    Đôi môi người kia áp lên môi Sư Thanh Huyền, nụ hôn không cuồng bạo.

    Lại như dịu dàng hôn lấy cậu, cảm xúc như truyền qua từng khe hở trong đôi môi.

    Nụ hôn trao đi trái tim, trao đi cảm xúc hạnh phúc, trao đi ái tình của tôi và em.

    Ngày 25/12/20XX anh ấy cầu hôn tôi.

    - END -

    -----

    Vẫn mong mn dành 1s để bình chọn😭🤲
     
    Back
    Top Dưới