Ngôn Tình Sống Cùng Thú Nhân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sống Cùng Thú Nhân
Chương 36: 36: Hiến Tế Máu6


Chương 32: Hiến tế máu(6)
*
Nhân tộc, bộ tộc Tru Uyên.
Phía sau tế đàn linh thiêng của cả tộc, ẩn chứa một vực thẳm sâu hun hút.
Ánh sáng ít ỏi từ trên cao chiếu xuống vách đất kẽ đá, lộ ra những gốc cây xù xì mang theo vài bụi cỏ dại mọc thưa thớt.

*
Dưới vực thẳm, một bóng đen đang thoăn thoắt lượn lờ kề sát vách đá, kéo dài đến một khu vực đầy phiến đá nhô ra giữa không trung.

Càng bay vào sâu, những gốc cây già càng lưa thưa ít ỏi, lộ ra một vách đất ẩm ướt bên trong cùng.
Bóng đen hạ cánh đậu trên phiến đá xám trắng, đôi cánh mỏng tang nhẹ nhàng thu lại áp sát vào sau lưng.
Cổ Lạp nhẹ nhàng đi lướt trên phiến đá, tới thẳng vị trí vách đất ẩm ướt kia, nơi đó lộ ra vài bụi cây gai xù xì.
Từng mảnh gai nhỏ nhọn hoắc rải rác trên mặt đá, nếu không cẩn thận nhấc chân đạp vào, gai nhọn mỏng manh ấy có thể chui thẳng vào trong da thịt.
Giống như bụi hoa hồng, trên đó cũng vài bông hoa đỏ sẫm như màu máu.

Cánh hoa rụng xuống hóa thành hoa khô sáng bóng như ngọc thạch lựu đỏ thẫm.

Truyện bổn tọa chỉ đăng trực tiếp lên Watt và nhé!
Nếu ở địa cầu, loài hoa kì dị này chắc chắn sẽ được nhận ra bởi bộ phận thích nghiên cứu sinh: hoa lan máu.
Hoa lan máu - đỏ như mạn đà la hoa, nữ hoàng của các loài hoa lan, năm trăm năm kết nụ, năm trăm năm nở hoa, hoa chỉ tồn tại bảy ngày duy nhất.

Và họ từng tin rằng loài hoa ấy có thể tăng sức mạnh và kéo dài tuổi thọ.

Thực tế, điều đó là thật.
Tuy nhiên ở nơi này, nó cũng chỉ là một trong những loại thực vật làm thuốc bổ cho các sinh vật tại đây.

Tiêu biểu là huyết biên bức.

Chúng ăn hoa để bổ sung năng lượng cho thân thể và khiến cho nguyên thể trở thành tố chất có thể trợ giúp kẻ khác tăng cường lực lượng.

Nói cách khác, huyết biên bức không thể để bị nuốt chửng bởi những con dã thú khác.
Và, nói về một góc nào đó, KaLa đã rất may mắn khi gặp được hắn.
Cổ Lạp chỉ bẻ duy nhất một đóa hoa.

Nếu nuốt quá nhiều, hậu quả có thể khó mà tưởng được.
Xong, Cổ Lạp vui vẻ vỗ cánh trở về hang ổ.

Nơi đó có một bảo bối vẫn đang chờ hắn về.~

*
Phía trên vách động, tia ánh sáng dịu nhẹ chiếu xuống những phiến đá trắng, mang theo từng dải bụi nhỏ li ti lóe lên ánh sáng trắng lấp lánh.
Bên trong hang động vừa yên tĩnh vừa mát mẻ, sáng sủa.
Kề sát vách đá, một cuộn lông mềm mại đỏ sẫm quấn thành cục bông tròn ấm áp, dựa vào đá tảng mát lạnh.
Người nằm gỏn lọn ngủ say trong lớp da lông đó, chính là cô gái kiều diễm ấy.
KaLa.
Cô nằm ngủ rất sâu, cuộn người thành vòng tròn, hai tay ôm lấy bụng.

Hô hấp rất bình ổn, nhưng chân mày cau chặt, môi trắng bệch mím lại.
KaLa thật sự đang rất đau bụng.
Ba ngày, kì kinh chỉ vỏn vẹn ba ngày nhưng tần suất lên cơn đau dưới bụng kéo dài hơn tất cả những đau đớn mà cô từng chịu đựng.
Soạt soạt...
Có âm thanh vỗ cánh và tiếng đá tảng lê ra ở gần cửa động, mi mắt KaLa nhúc nhích mà cũng không có sức để mở ra nhìn được.

Thêm phần nào đó là cô tin tưởng Cổ Lạp.
Nhân thú tộc huyết biên bức trở về..

nhà của hắn.
Đôi cánh mỏng màu đỏ lựu của Cổ Lạp vỗ lượn một vòng phía trên cô gái sau đó hạ xuống.
Chỉ có hai ba ngày, mà cơn đau bụng kinh đã hành hạ cô tới nỗi không đứng dậy được.

Mí mắt thâm quầng cũng chứng tỏ mấy đêm nay cô chẳng hề ngủ ngon chút nào.

Chỉ là ở phía dưới, Cổ Lạp luôn giúp KaLa làm sạch.

Còn về việc dùng cách nào, KaLa lười nghĩ tới nữa.
Cổ Lạp rất đau lòng, mấy ngày nay hắn vẫn luôn chú ý bồi bổ dinh dưỡng cho cô, ban đêm cũng đều thức trắng ôm xoa bụng giúp cô.

Chỉ khi đi ra ngoài săn tìm nguồn nước và thức ăn, Cổ Lạp mới chịu rời khỏi hang một lát, để KaLa ở một mình hắn cũng chẳng an tâm được.
Dù biết Cổ Lạp là huyết biên bức, nhưng hắn xem cô như bảo bối như vậy, KaLa vẫn cảm thấy lòng mình ấm áp.
Cổ Lạp kéo cô gái ra từ trong tấm da lông, người cô ôm vào cực kỳ ấm; vả lại vì mệt mỏi mà thân người mềm nhũn dễ chịu, hắn yêu thích ôm đến không muốn buông tay.
Ka La nhẹ giọng:
"Đừng ôm siết, ..khó chịu..."
"Ưʍ."
Hắn đặt cô ngồi lên đùi và dựa vào ngực mình, KaLa co cuộn người lại vì vẫn còn đau bụng, để Cổ Lạp chậm rãi đút mình ăn vài quả trái cây chín.
KaLa mở mắt nhìn hắn một cái, sau đó cúi đầu chậm rãi nhai nuốt trái cây, vỏ quả mềm mại dễ cắn, nước quả ngọt lịm chảy vào trong miệng mình.

KaLa nhắm mắt lại nhấm nháp hưởng thụ, đột nhiên cảm nhận phía trên có bóng đen ập xuống, môi lưỡi ngọt ngào bị hắn ngậm lấy.
"..."
KaLa nhăn mi, nghiêng đầu qua một bên né đi cái hôn vô ý của Cổ Lạp, hắn lại cố tình đè lại sau gáy làm đầu cô hết đường xoay chuyển.
Tiếp theo, hắn lại nhét một quả khác vào miệng cô, sau đó lặp đi lặp lại việc xấu bản thân vừa mới làm.

Môi của cô bị hắn dày vò đến sưng đỏ.
Quấn quýt cô đến cả buổi, Cổ Lạp mới chịu thả cho nằm xuống đệm lông thú, KaLa mệt mỏi lặp tức ngủ thiếp đi, không thèm để ý đến tên nhân thú thú tính này.
Thời gian đã sắp đến buổi trưa, Cổ Lạp lại định tiếp tục săn tìm thức ăn cho cô gái, hắn phải tìm nhiều chút để dành luôn cả buổi chiều và tối.

Ở dưới vực thẳm sâu hun hút này, dù là buổi sớm hay trưa đều bị bóng tối bao phủ.

Ánh sáng ít ỏi chỉ có thể làm thoáng đãng một vài khu vực độc lập, còn những nơi còn lại đều rất âm u lạnh lẽo.

Cổ Lạp tuyệt đối không an tâm để bảo bối Ka La của hắn ở một mình vào chiều tối.

Một khi hắn mà rời khỏi lâu hơn thường lệ thì không biết nhân loại bé nhỏ này sẽ bị cái gì chộp đi mất.
KaLa nằm nghiêng cảm giác Cổ Lạp cứ lưu luyến, cách một tầng da lông sờ sờ mình vài cái.

Chỉnh lại tấm da lông dày ấm che đi toàn bộ cơ thể cô, chỉ còn chừa cho cái mặt nhỏ lộ ra ngoài để thở.
Song, hắn đưa mũi tinh tế ngửi ngửi mùi máu nhè nhẹ lượn lờ trong không khí còn sót lại, khi bụng KaLa đau xót thì sẽ có mùi máu này.

Mặc dù lảng vảng theo không khí trong động, nhưng Cổ Lạp vẫn rất cảnh giác.

Lần này ra ngoài hắn cũng phải tìm về thêm mấy loại cỏ mùi đặt trong hang, để che giấu mùi máu của bảo bối.
Âm thanh dời đá tảng lại vang lên, chỉ khi lấp kín cửa ra ngoài duy nhất này, Cổ Lạp mới yên tâm vươn cánh bay đi.
Khi hắn rời đi được một lát, phía bên kia của vách đá, một bóng đen lớn kéo dài đang di chuyển.
#k
#vailoitamsu
Truyện "Sống cùng thú nhân" đăng duy nhất trên Sàn truyện & truyenwiki1.com nha, mấy trang khác đều là dẫn link với paste thoy :v
Trên mn nhập là: Xuyên qua thời không! Những cổ mộ kì lạ.
...XD nhé!
Đọc tr vv~
 
Sống Cùng Thú Nhân
Chương 37: 37: Hiến Tế Máu7


Chương 33:
*
KaLa mơ một giấc mơ ngắn ngủi.
Ừ đúng vậy.

Cô nằm mộng giữa ban ngày.
KaLa cảm thấy thần trí mình bị kéo lên rất xa, rời xa vực thẳm sâu thẳm, trở lại nơi bộ tộc nhân tộc nơi mà Evan và Anna sinh sống.
Nhưng nơi này hiện tại giấc mơ của cô, thấm đẫm máu tươi và xác chết.
Nhân tộc, nhân tộc thương vong dưới móng vuốt sắc bén nào đó.
"Tội nhân!! Cô là tội nhân! Vì sao cô không chết đi!!" Cô "nhìn" thấy Anna căm phẫn gào thét nhìn mình.
KaLa chỉ lạnh mặt xem, ảo ảnh Anna trước mắt lặp tức biến mất trước mắt nhìn.

Hình ảnh tiếp theo, đó là Kai Ten của cô dẫn một nửa bộ tộc LIỆP VŨ đến tấn công nhân tộc.

Nam nhân nhân tộc cường tráng lại có vũ khí, bạch dực đánh đến tổn thương cả một thân lông chim trắng muốt.
Không thể nào..!
KaLa chấn động, cô đưa tay với lấy, muốn nói, muốn gào thét hắn là đồ ngốc, KaiTen!!!
Cô không để ý hắn có phải vì cô mà đến hay không.

Nhưng vô số vết thương trên người hắn và những bạch dực khác khiến KaLa rất đau đớn...
KaLa đột nhiên thống hận bản thân mình.
Là tại vì......

*
"Rầm, ầm!!!"
KaLa hoảng loạn tỉnh táo lại vì âm thanh điếng tai kia, cô tung lớp lông thú ra bật ngồi dậy, lăn người nấp sau một phiến đá lớn.
Ý thức đã trở lại, giấc mộng vừa rồi tạm thời để đấy, Cổ Lạp vừa rời khỏi thì cửa hang lại bị cái gì va chạm mạnh rầm rầm vậy.

"Rầm!"
Quá nguy!
Tim KaLa đập nhanh, nấp kỹ im phăng phắc không phát ra một chút tiếng động nào.

Cửa hang liên tiếp vang lên âm thanh, có lẽ, là dã thú dưới đáy vực này mò đến!
Cô đưa tay xoa xoa bụng dưới còn đau của mình, sức chiến đấu hiện tại của cô chỉ có một con số.
"ẦMMM!!"
Đá tảng vang lên tiếng vỡ nát, vụn đá văng tứ tán trong giữa hang.
Cái bóng đen lớn chui vào cửa đá vừa bị phá nát, âm thanh sàn sạt kéo lê vang lên rõ ràng trong động, một dã thú đang nặng nề lê thân đến.
"Khèzz!!!"
"!!!"
KaLa ngớ người, là rắn, nhưng âm vực quen thuộc này...
Thời gian kéo trở lại khi cô vừa xuyên đến dị thế giới này, lúc đó cô vô lực nằm giữa nơi rừng sâu ngắm bầu trời, con rắn lớn xuất hiện.
Lần đầu nó hiện ra với thân hình dài ngoằn to lớn với lớp vảy tím bạc lấp lánh.

KaLa vẫn còn nhớ như in nó - sinh vật sống đầu tiên mình gặp tại nơi đại lục xa lạ này.

Tử xà!
KaLa kêu lên nghẹn ngào, lung lay đứng dậy đi tới ôm lấy cái đầu rắn lớn của nó, nước mắt đính trên hàng lông mi nhắm lại.
"Khzzz..." Con rắn lớn liên tục kêu lên an ủi, thân rắn cũng nhẹ nhàng lay động cọ vào người cô.

Rõ ràng mấy hôm trước vừa mới lột da, lớp da mới đẹp đẽ lấp lánh.

Nhưng bây giờ bởi vì trườn từ trên vách dốc, khi rớt khi bám.

Lớp vảy có vân màu tím đậm mà KaLa yêu thích đã bị bung tróc trầy xước hết mấy phần, có vài chỗ còn lộ ra phần da do đâm vào thạch đá cứng rắn.
Tử xà lại có thể vì cô mà liều mạng trườn xuống từ trên đấy, nó không sợ bản năng nhắc nhở dưới vực thẳm này hiểm ác như thế nào, cũng không ngại thân rắn nặng nề mà bò xuống, chứng tỏ nó yêu thương KaLa đến mức nào.

Truyện bổn tọa chỉ đăng trực tiếp trên Watt và nhé!
"Khzzz!!"
Cảm xúc hồi phục lại, tử xà thè chiếc lưỡi chẻ nhánh l**m l**m rồi đẩy KaLa.

Cô chợt sực nhớ đến việc KaiTen sẽ vì mình mà xuống đây, trong lòng lặp tức bất an và sợ hãi.
KaiTen của cô không thể xảy ra nguy hiểm được!!!
Cơ hồ KaLa lo lắng đến loạn lên, cũng may là con rắn lớn đẩy dời đi sự chú ý của cô.
Tử xà gấp gáp dùng ngọn đuôi đẩy nhẹ KaLa, cô chợt nhận ra tử xa đang muốn cô cùng nó rời khỏi.
Con rắn lớn dụi đầu vào lưng KaLa đẩy cô di chuyển ra cửa động.

Nó h* th*n rắn xuống ý muốn cô ngồi lên đó.
KaLa do dự năm giây, nghĩ đến Cổ Lạp...
Nhưng tử xà không muốn cô nghĩ ra, nó dùng cái đuôi dài tráng kiện của mình quấn lấy eo KaLa, che chở cô không bị đất đá nhành cây làm trầy xước, tự nó cũng cẩn thận không siết quá lấy eo cô.

Trong phút chốc, KaLa lặp tức được Tử xà quấn di chuyển xa ra hang động của Cổ Lạp.

Lần đầu tiên, suy nghĩ của KaLa hỗn loạn, Cổ Lạp đã cứu cô cũng vẫn chưa nặng tay đối với cô, hơn nữa thì cả hai cũng đã thân mật với nhau.

Cô cảm nhận được hắn rất quan tâm mình.

Trái tim cô không phải bằng đá.

Trong đầu bỗng thoáng qua một ý nghĩ, có lẽ Cổ Lạp đã chiếm một vị trí nhất định trong lòng cô rồi.
Nhưng tử xà xuất hiện đến muốn đưa cô trở về.

Dù thế nào đi chăng nữa, KaiTen đối với KaLa là quan trọng hơn cả.

Lặng lẽ rơi nước mắt, KaLa quay lại nhìn nơi cô và Cổ Lạp cùng chung sống một thời gian ngắn, nhìn nó ngày càng xa dần.

Rồi, lấy tay lau sạch nước mắt trên má, tâm trí KaLa lại kiên quyết một lần nữa.

Cô ôm lấy thân rắn giữ vững thăng bằng để Tử xà tăng tốc.

*

Non nửa giờ, nhân thú huyết biên bức vui vẻ chao lượn trở về.
Từ xa khi nhìn thấy một điểm sáng hướng hang động của mình, đôi mắt buồn ngủ của Cổ Lạp lặp tức mở to ra muốn nhìn rõ.
Nhưng dù trong bóng tối không cần mở mắt, huyết biên bức vẫn có thể xác nhận được nơi đó xảy ra chuyện gì.
Cổ Lạp lặp tức hoảng sợ, điên cuồng vỗ cánh đến gần và nhìn thấy cửa đá tan hoang của mình, hắn giận giữ thả cánh vọt thẳng vào bên trong.

Thừa hơi nhận ra cô gái không ở bên dưới, lượn cả một vòng lên các phiến đá trên cao xem xét.
Chỉ giấy lát, Cổ Lạp hạ cánh lần nữa, hắn nhào tới ôm lấy tấm da lông vẫn còn giữ lại một chút ấm áp, đó là hơi thở của cô, là bảo bối của hắn.
Khuôn mặt nam tính diễm lệ của Cổ Lạp giống như tái xám đi, suýt nữa đã phát điên lên.
Hắn ôm chặt tấm da lông màu đỏ sẫm mà KaLa thường quấn lấy, nhắm mắt lại dùng mọi giác quan tinh tế cảm nhận.
Huyết biên bức là loài vật truy tìm tung tích bậc nhất.

Thính giác có thể nhận bất kỳ phản xạ lạ thường nào ở mọi ngóc ngách, cộng thêm cái mũi linh hoạt.

Cơ hồ phạm vi cả một khu vực rộng lớn, hắn đều có thể "nhìn thấy" và "phát họa" ra.
Truy tra xong dấu vết để lại tại hang động này, Cổ Lạp mới bay ra ngoài đậu lên một nhành cây giữa vách đá.
Cổ Lạp bung cánh.
Đôi cánh dơi trong suốt, vươn rộng ra hết cỡ, móng vuốt bậc ra.
Cổ Lạp đập cánh hòa với âm thanh kì lạ từ trong cổ họng phát ra, liên tục theo quy luật.

Cho đến khi, mọi vách đá dưới vực thẳm đều vọng đến thứ âm vang này.
Đôi cánh chao lượn, mái tóc đỏ, và đôi mắt đẹp tựa ngọc thạch lựu đỏ thẫm ẩn sâu vào bóng tối.
Từ xa xa, vô số âm vang vọng đến đáp lại lời kêu gọi, truy bắt kẻ xâm nhập tộc huyết biên bức.

#
 
Sống Cùng Thú Nhân
Chương 38: 38: Hiến Tế Máu8


Chương 34: Hiến tế máu(8)
*
Từ xa trong bóng tối, vô số điểm sáng lên màu đỏ kì dị tựa như vô số đom đóm biến dị đang bay tới.
Âm thanh vỗ cánh vang lên bên tai, cùng với tiếng xé gió lướt tới, càng đến gần càng nhìn ra vẻ lộn xộn, chẳng khác gì một đàn dơi đang chao lượn lung tung.
Đó là tộc huyết biên bức, có đến gần mấy trăm thành viên.

Hội tụ mọi đặc điểm giống với Cổ Lạp: màng cánh mỏng có móng vuốt, hai cái sừng nhỏ ngắn trên đầu, mắt đỏ như ngọc, ngay cả tóc tai lộn xộn cũng là màu đỏ sẫm nốt, lông tơ thưa thớt che đi những vị trí quan trọng.

Bọn họ bay lượn xung quanh vị trí của Cổ Lạp.
"Vì sao chỉ có một nửa?"
Cổ Lạp ngờ vực khi quan sát thấy tộc của mình chỉ có phân nửa số thành viên, họ là tộc huyết biên bức duy nhất trên đại lục này.

Nghe lướt qua mấy trăm thì cảm thấy nhiều, nhưng so với những giống loài khác thì ít đến đáng thương.
Bởi vậy nên tộc huyết biên bức rất đoàn kết, các thành viên đều bình đẳng ngoại trừ một thủ lĩnh duy nhất có dòng máu mạnh nhất, dĩ nhiên, đó là Cổ Lạp.
Vài huyết biên bức phát ra âm thanh kì lạ hồi đáp lại với câu hỏi của hắn, chúng vẫn giữ tốc độ lượn vòng chung quanh, cái bóng đen mà chúng tạo ra thỉnh thoảng vụt qua vách đất.
Cổ Lạp nghe xong thì đã rõ.
Không hiểu vì sao nhân tộc trên kia chọc đến bầy dã thú nào đó mà lại xảy ra chiến tranh.

Có thương vong có mùi máu phiêu tán, nó hấp dẫn băng nhóm thích ăn máu tươi này.
Nhưng mà hắn đã có KaLa, bây giờ nhân tộc đối với hắn trở nên vô vị và cực nhàm chán.
Nghĩ đến KaLa, Cổ Lạp cáu gắt, tung đôi cánh dơi mỏng lượn đi.
Cả bọn huyết biên bức lặp tức đuổi theo sát nút, y như một đàn dơi đông nghìn nghịt ngửi thấy mùi ngon mà rượt đuổi.

*

Bên này, Tử xà vọt đi với tốc độ xe lửa trên vách đá dốc đứng.

KaLa ngồi dưới cổ nó dùng hai chân hai tay ôm gắt gao lấy thân rắn lớn, nhìn phía dưới chỉ có một màu đen âm u mà tim vọt lên tới cổ họng.
Thân rắn uốn dẹp trườn lên những vách đất lộ ra bên ngoài, thỉnh thoảng quệt qua mấy bụi cây nhỏ, mỗi lần trườn là y như rằng mấy viên đất đá sẽ xoàn xoạt rớt xuống.

Làm KaLa sợ hãi cái thân rắn nặng nề này bám không chặt, hoặc là xui xẻo trườn qua một khu vực trơn nhẵn, rơi xuống là cái chắc...
..

Với tốc độ đôi cánh và khả năng đánh hơi tìm con mồi của huyết biên bức, thì rắn lớn có thể sẽ bị lần ra trong phút chốc.

Nhưng tử xà cũng xảo quyệt không kém, nó toàn lựa con đường quanh co rồi khúc khuỷu, ngay cả KaLa cũng không biết rốt cuộc có phải nó đi đúng hướng hay không.

Tất nhiên cô sẽ không nghĩ trườn lên cao là sẽ ra khỏi được nơi này.

Tử xà vẫn phóng băng băng đi, đến khi không khí càng ngày càng ẩm ướt mát mẻ.

Tử xà chợt dừng lại.

Nó ra sức thè rụt cái lưỡi chẻ nhánh nhưng đã ngửi thấy mùi gì đó.
KaLa thấy lạ: "Sao vậy?" Cô ngẩng đầu lên nhìn chung quanh, không quan sát được bao nhiêu cả, toàn là đêm tối âm u.
Tử xà bỗng ngoẹo đầu qua một hướng, đến đây, KaLa ngửi thấy một mùi hương thơm nồng, thơm kì lạ tựa như mùi vị tanh ngọt của máu nóng.

KaLa sực tỉnh, lắc lắc đầu của mình, lấy ngón tay day day trán.

Thật không ngờ là cô vừa bị mùi hương lạ lùng này gây mê hoặc.

"Tử xà!"
KaLa ra sức vỗ vỗ thân rắn, tay chạm lên lớp vảy lành lạnh của nó, hơi sốt ruột vì sợ nó bị cái mùi này dụ dỗ.
Thật chẳng ngờ là lần này tử xà lại không để ý đến cô, nó trườn lên một phiến đá.

Đã thích ứng được với bóng tối nên vẫn có thể quan sát trong phạm vi năm mười mét, KaLa nhìn thấy một bụi cây có gai nhỏ với vài bông hoa đỏ thẫm.

Hô hấp của cô chợt nặng nề...
KaLa nhận ra loài hoa này.
Rắn lớn cũng dần tiến lại gần bụi cây.
"Tử xà..!" Cô kêu lên, hai tay ôm chặt lấy cổ nó: "Nghe lời đi, đừng ăn nó..."
Tử xà bỗng khựng lại, đuôi rắn lớn vòng lên nhẹ nhàng vuốt sau lưng cô như an ủi.

KaLa thoáng yên tâm thì miệng rắn bỗng há ra, cái lưỡi chẻ nhánh cuốn đứt một nhánh hoa lan máu.
KaLa choáng váng, từ lưng rắn nhảy xuống phiến đá, mặt kệ lòng bàn chân giẫm lên gai nhỏ ứa ra máu mà ôm lấy đầu rắn.
Lần đầu tiên cô mặc kệ hậu quả, dùng hết sức một tay móc hòng muốn mở ra miệng rắn, một tay vỗ lên đầu nó.
KaLa tức giận quát: "Nhả ra! Nhả ra!!"
Cô dường như dùng sức vỗ mạnh dưới miệng của nó.
Tử xà không hiểu sao, nhưng nó vẫn không giận.
Đột nhiên, nó cuốn lấy thân mình cô ra sức phóng đến một hướng.
KaLa hồi hồn bị nó quấn lấy, nghe phía sau có âm thanh vỗ cánh lộn xộn rất đông đúc, tiếng vỗ cánh xé gió tạo ra một giai điệu khó nghe.

KaLa quay lại nhìn nhưng chẳng thấy gì, tiếng động này thật đúng là làm cho con người rùng mình sợ hãi.

*
Nhờ vào khả năng đặc biệt của mình, Cổ Lạp thấy rành mạch những gì ở phía trước kể cả những góc chết.
Hắn nhìn thấy con rắn lớn kia không chỉ trộm đi huyết hoa mà mình dưỡng ra, mà còn cướp đi bảo bối của hắn.
Muốn dùng siêu sóng âm của tộc để chặn con rắn chết tiệt kia lại, nhưng lại sợ KaLa cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi thứ sóng âm này.

Cổ Lạp chỉ có thể dùng hết sức tung cánh đuổi theo Tử xà.

Vừa hay, tử xà quẹo vào một khu vực toàn là dây mây rũ xuống, dày đặc ngang trời, huyết biên bức chỉ có nước luồn lách rượt đuổi.

Cho dù hình thể nhỏ với khả năng chao lượn linh hoạt, nhưng vẫn có vài chục thành viên huyết biên bức bị vướng cánh vào dây leo rễ cây mà vùng vẫy một hồi.
Loại cây giống dây mây này đặc biệt dài, chúng mọc ra từ vô số kẽ đất đá phía trên và rũ xuống, tựa như bức màn chắn của thiên nhiên, rắn lớn cũng khó khăn mà di chuyển.
Vành tai như yêu tinh của Cổ Lạp bỗng nhúc nhích, thích giác đặc biệt phản xạ lại một lượng lớn âm vực mạnh mẽ...!đang truy đuổi ngay phía sau xa xa tộc huyết biên bức.
Cổ Lạp cảm giác được loại nguy hiểm đó, lặp tức vỗ mạnh cánh mỏng.

Hắn nhất định phải cướp KaLa về bảo hộ trong lòng, bởi vì hắn biết, sắp có một trận ác chiến nhất định phải đối mặt!

Tộc huyết biên bức bỗng điên cuồng vỗ cánh theo sát phía sau, KaLa quay đầu lại nhìn thấy cả đàn gì đó đen thui, mắt mở to...
Dơi!?
Là Cổ Lạp!
Cô chưa kịp nảy ra suy nghĩ kêu Tử xà dừng lại, thì một tiếng vọng trầm đục truyền tới từ phía trước.

Rắn lớn phóng xuống như một mũi tên, hơi nước mát mẻ lặp tức truyền tới.
Rầm!!
Bụi phấn và vô số tảng đá trắng nhỏ bay tứ tung, ánh sáng trắng làm KaLa phải nhắm lại đôi con ngươi đen tránh chói mắt.
Thân rắn lớn ngưng trườn mà dừng lại.
Khi đã thích ứng với ánh sáng, KaLa hé mở mí mắt, kinh ngạc nhìn bức tường đá vôi trắng xóa trước mắt.
Trên cao có tia sáng nhè nhẹ, vài thạch nhũ lấp lánh lóe lên gần đó.
Họ đã vào động đá vôi từ hướng nào, vực thẳm này thông với núi đá vôi, KaLa nghi ngờ là vậy rồi.

"Khzzzz!!!"
Vào lúc này, tử xà bỗng rít lên một tiếng, thân nó không khống chế được dập mạnh xuống nền đá "Ầm!".

KaLa kinh hô, bị hành động đột ngột này hất văng cả người lăn xuống.
"Tử xà!!!"
Âm thanh lo lắng của cô vang lên, rồi vọng lại từ nhiều hướng khác.

__________
_____
"Tử xà, Tử xà!!"
KaLa lo lắng kêu tên nó, hiện tại người cô dựa sát vách tường đá trắng, từng chút một trở nên hoảng loạn nhìn nó.
Ầm, ầm.
Rắn lớn giống như phát điên, thân rắn tím quằn quại cuộn tròn, rồi lại mở ra, đuôi rắn quét mạnh.

Cả thân nó liên tục đập mạnh lên mặt đá không thương tiếc.
"Đừng..!" KaLa hô lên muốn khóc, tử xà mặc dù phát điên dập thân thể to lớn của nó, nhưng nó vẫn không đụng đến KaLa.
Nó cố gắng quằn quại kéo lê thân thể ra xa, KaLa rơi nước mắt nhìn vảy nó tróc xuống, da rắn dẻo dai từng chút một nứt toạt, máu chảy ra kéo dài thành vệt thành vệt trên nền đá.
Sạt sạt sạt...
Tiếng đập cánh vang lên, KaLa đưa tay bụm mặt, nước mắt chảy xuống không ngừng.

Tử xà...!Tử xà...
Cơ thể bỗng được một vòng ngực lành lạnh ôm lấy.

Cổ Lạp dùng đôi cánh mỏng vòng ôm cả người KaLa, mang theo tấm da lông đỏ sẫm ấm áp kia nhét vào ngực cô.

Ánh mắt đỏ rực đề phòng nhìn về phía con rắn lớn.

Nó đang...
Lột xác, thay da đổi thịt mới.
#k
 
Sống Cùng Thú Nhân
Chương 39: 39: Hiến Tế Máu9


Chương 35: Hiến tế máu(9)
*
Bụi trắng xóa không ngừng rơi xuống từ trên cao, Cổ Lạp ôm cả người cô gái lùi lại, những tảng đá vôi chấn động theo từ cú va chạm với thân của rắn lớn.
KaLa ngước nhìn từng nhân thú huyết biên bức đang bay loạn vào.

Những đôi cánh mỏng mỗi lần vỗ đều sẽ tạt bay một mớ bụi và viên đá.

Cô biết tất cả bọn họ đều là đồng tộc của Cổ Lạp, đều thân người và có cánh dơi.

Chợt một đôi cánh hạ xuống chỗ họ đứng, nó phát ra một âm thanh kì lạ.
Huyết biên bức đang ôm cô đột nhiên căng thẳng nhìn ra nơi bọn họ vừa rơi vào.

Từ nơi đó có thể nghe thấy, bên ngoài đang xảy ra một trận chiến với loài nào đó.
"Phải rời đi."
Bên tai KaLa vang lên hai từ này, cô đỏ mắt nhìn hắn, nói:
"Xin lỗi, tôi không thể bỏ lại nó." Cô nhìn về phía con rắn lớn từng mấy lần cứu giúp mình, cho dù nó đang lột da hay lột xác mới, đang đau đớn như vậy, sao cô có thể bỏ nó ở lại đây cho được.
Cảm nhận được người trong lòng kiên quyết, Cổ Lạp gấp gáp ôm KaLa, hai cánh sau lưng hắn vỗ nên những sóng âm kì dị.

Đúng lúc này, cô nghe được một tiếng vỗ cánh vô cùng quen thuộc.

KaLa lặp tức chấn động trong lòng, âm thanh xé gió này, tiếng đôi cánh mạnh mẽ hữu lực có thể thổi bay mọi chướng ngại vật.
Không thể nào mà nghe nhầm.
Trái tim vừa kích động vừa hồi hộp đập mạnh, KaLa bỗng quay phắt lên nhìn.
Cùng lúc đó, nhóm huyết biên bức bên ngoài rít gào lên những âm vực chói tai, "Ầm!" một tiếng, đá trắng bay tứ tung, một bóng trắng vọt vào động đá vôi mang theo trận gió quay cuồng.

Cổ Lạp kịp tung cánh, hai tay nhét KaLa vào ngực tránh đi ngọn gió.
"Buông ra!!"
Tiếng quát to vang lên cùng với cú đập cánh, cái bóng khổng lồ ập đến vị trí của thủ lĩnh huyết biên bức.
KaLa mở to mắt, âm thanh ấm áp khiến cô luôn nhớ nhung, bộ lông trắng tinh quen thuộc, đôi mắt xinh đẹp...!tất cả đều quen thuộc với cô như vậy, đó chẳng phải là bạch dực KaiTen hay sao...
Như tâm hồn liên kết, đôi mắt sắc của bạch dực nhìn vào đôi mắt đang rung động của cô.

Bao nhiêu mong nhớ, sợ hãi lo lắng, tự trách và vui mừng đều truyền đạt hết vào ánh mắt.

Khiến trái tim KaLa lặp tức mềm nhũn đi.
Bạch dực hé mỏ thét lên một âm thanh chấn động, vỗ đôi cánh với lông vũ trắng lao tới.

Lặp tức, vài huyết biên bức gần đó bị thổi bay dạt sang vách đá, nhưng vẫn có vài con muốn chặng đường lại KaiTen.
KaiTen giận dữ, không gian trong động đá vôi này đối với hình thể của hắn quá chật hẹp, chỉ có mình hắn bay vào đây cho nên mới bị đám dơi này làm phân tâm như vậy.

Đôi mắt ưng gắt gao theo sát bóng hình của cô gái nhưng nhanh chóng bị từng đôi cánh mỏng đỏ rực che lại.
KaLa giẫy dụa trong ngực Cổ Lạp:
"Mau buông ra, không được làm tổn thương anh ấy!"
Cô kêu lên.

Nhưng đúng lúc này, một bóng đen lao đến như tia chớp vào đám huyết biên bức đang quần đấu với bạch dực.
Cả nhóm đều nhìn thấy, vảy rắn tím bạc lóe sáng qua mặt thạch đá.
"RẦMMMM!!"
Động đá vôi không chịu được xung lực lớn, bức tường đá sừng sững sụp đổ vang ầm một tiếng chấn động.

Những sinh linh sống đang chao lượn cũng suýt bị đá vụn vùi lấp, bọn họ vì thế đành hạ cánh rơi xuống mặt đất.

*
"Khục...khục..."
Đợi bụi trắng xóa lắng xuống, đầu tóc đều phủ phấn trắng, KaLa chui ra từ đống đá vụn nhỏ, cả người chợt bị ôm vào một lồng ngực ấm áp.
"KaiTen..."
"KaLa..!"
Cả hai đều nghẹn ngào kêu lên tên của đối phương, nam nhân hung hăng ôm chặt lấy cơ thể cô, KaLa cũng nức nở câu lấy đôi vai rắn chắc của anh.
Bên tai vang lên âm thanh loạn đánh của ba phương, nhưng trong mắt cả hai bây giờ đều một lòng hướng về nhau.

KaiTen dụi đầu tóc trắng tinh vào bên gáy cô, liên tục lên tiếng xin lỗi mang theo rất nhiều rất nhiều sự tự trách:
"Là lỗi của ta, là ta, tại không bảo vệ được em, không tìm được em sớm hơn...Ta có lỗi với em."
Đứt quãng, nhưng nặng nề từng câu một.
KaLa có thể cảm nhận được anh sợ hãi, vô tận lo lắng và sợ hãi muốn sụp đổ.

Chỉ cần nhìn mái tóc vốn trắng tinh đã tạm mất đi ánh sáng ấy, và lúc nãy liếc mắt thì nhìn ra thân hình bạch dực toàn là vết máu sạm lại, cô vô cùng đau lòng.

Bạch dực liều mạng lao vào vực thẳm, chiến đấu với đám dã thú dưới này và tìm cô như thế nào? KaLa không biết, nếu như không có thú dẫn đường do nai trắng đưa theo, thì có lẽ, khoảng nửa tháng mười ngày bạch dực mới có thể tìm thấy KaLa.
Khóe mắt đỏ hoe, trong lòng xúc động, KaLa ngước lên ôm lấy mặt anh mà hôn môi, biểu hiện thương nhớ hết lòng của mình cho anh biết.

Trong khi cả hai không coi ai ra gì ôm hôn, hồi lâu còn không muốn tách ra.
Bên này Cổ Lạp đánh nhau với Tử xà, trong lòng vừa gấp vừa giận dữ, con rắn chết tiệt này lại chặn đánh mình, làm mình không phân tâm ra nhìn KaLa được một cái.
Tử xà dường như không biết đau, đám huyết biên bức tấn công chung quanh cũng không ngăn cản được nó, thậm chí nó không khống chế được cái đuôi dài quất vào nhóm bạch dực.

Trận sụp đổ hang động lúc nãy cũng khiến cho nhóm bạch dực bên ngoài vào được.

Hiện giờ, cả ba bên loạn đánh với nhau, tiếng đập cánh hỗn loạn với tiếng gào thét.

Đến khi KaLa nhìn lại thì thấy bọn họ đang đánh nhau đến mịt mù phấn trắng.

Cô gấp gáp kéo tay KaiTen, giải thích:
"Anh đừng làm bọn họ bị thương, lúc em rơi xuống vực, là do họ cứu em!"
Nghe vậy, KaiTen vô cùng cảm thấy có lỗi, cũng tại vì hắn không bảo vệ cô tốt hơn.

Ôm bế cô vào lòng mình, khàn giọng khẳng định nói như một lời thề:
"Ta sẽ bù đắp cho em cả đời."
Trái tim của cô lặp tức cảm thấy nóng ấm.
Song, KaiTen dịu dàng bịt hai tai cô lại, gương cánh vỗ thật mạnh kèm theo một tiếng ưng kêu vang vọng, mãnh liệt mang theo chấn nhiếp.
Theo tiếng kêu gọi, chỉ một lát, nhóm bạch dực đều lần lượt tách khỏi trận loạn chiến.

KaLa quan sát, bạch dực tộc Liệp Vũ, tính luôn KaiTen là có hai mươi ba thành viên.

Họ vẫn còn đề phòng với huyết biên bức nên vẫn ở trạng thái điểu tộc khổng lồ.

Tất cả đều mang theo vết thương lớn nhỏ, bao gồm cả KaiTen bên này, cũng may không quá nặng.

Tuy nhiên, lòng KaLa trở nên nặng trĩu khi nhìn thấy thành viên Liệp Vũ như thế.

Bên huyết biên bức cũng không có thành viên nào trúng phải vết thương trí mạng, họ vẫn còn có thể chao lượn thoăn thoắt.

Cũng là do họ nhanh nhẹn nên mới dễ dàng thoát khỏi móng vuốt sắc nhọn của tộc Liệp Vũ.
Trận chiến ngừng, bụi đá vôi lần nữa lắng đọng xuống, thân hình Cổ Lạp lao về phía KaLa và KaiTen, đứng trước cả hai một khoảng cách.

KaiTen quấn lấy cả thân thể cô gái vào lòng, đôi mắt ưng sắc bén cảnh cáo nhìn nhưng Cổ Lạp cũng không có nhìn hắn.

Cổ Lạp nhìn KaLa một lát, thấy cô chỉ có bị những vết thương nhỏ do đá vụn thì lo lắng mới giảm xuống.

Sau đó đưa đôi đồng tử màu ngọc đỏ quỉ dị nhìn đôi mắt ưng của KaiTen.

...
"..."
Thành viên của hai phe đều im lặng, nhóm huyết biên bức cũng thu lại đôi cánh mỏng.
KaLa cũng biết điều trầm mặc lại, đây là trận so đấu khí thế của hai thủ lĩnh thống lĩnh cả một bộ tộc, người thường thường không liên quan như bọn họ không thể xen vào lúc này được.
Tử xà hiện ra từ lớp phấn trắng, như cũ thè cái lưỡi chẻ nhánh kêu lên một tiếng đặc trưng của loài rắn.
KaLa kinh ngạc nhìn qua...
Tử xà...
Nó đã, thay đổi.

Song, hai bên thủ lĩnh cũng chưa nhìn Tử xà, mà vẫn giữ khí thế như cũ.
Cổ Lạp siết tay.
Ánh mắt của KaiTen như sâu hơn, anh trầm mắt hít sâu một hơn, mở miệng phá vỡ không khí nặng nề:
"Ta lấy thân phận là phối ngẫu chính thức của KaLa."
Cổ Lạp nhìn đối phương với ánh mắt dần trở nên ác liệt.
KaiTen mím môi: "Nếu không có ngươi cứu em ấy, ta..."
Nếu KaLa không gặp được nhân thú huyết biên bức này, có lẽ hắn sẽ vĩnh viễn mất đi cô, dần dần sụp đổ, và rơi vào vực sâu của sự tuyệt vọng.
Mà, một khi KaiTen sụp đổ, bộ tộc Liệp Vũ cũng sẽ dần lung lay, bởi vì hắn là thủ lĩnh đứng đầu, bởi vì hắn thống lĩnh tinh thần của cả bộ tộc.
Đối với bạch dực này(KT), hắn có thể mất đi bộ tộc mà mình gầy dựng, nhưng hắn không thể từ bỏ KaLa, người hắn đem trái tim chung thủy hướng tới.

...Lồng ngực KaLa có cảm giác siết chặc, cô hít sâu kìm nén, rất đau...!nhưng sao lại vô cùng ấm áp...

"Ta cũng sẽ vĩnh viễn không từ bỏ nàng."

#k
Cả tuần lần mò inkarnate, định vẽ cho đứa con tinh thần của mình một cái bản đồ dị giới, mà mò hoài ko ra gì hết...=_=
 
Back
Top Bottom