ĐÁNH DẤU VĨNH VIỄN
Thư ký Cao và Thẩm tổng vô cùng hợp nhau, trong công việc là vậy, mà trên giường cũng thế.
Mặc dù cả hai đều là "tay mơ" trong chuyện này, nhưng nhờ độ tương thích pheromone cực cao, mỗi lần lên giường cả hai đều bị mê hoặc đến mức thần hồn điên đảo, dục tiên dục tử.
Thẩm Văn Lang lại đặc biệt lịch thiệp ở một vài phương diện.
Ví dụ, hắn hiếm khi dùng pheromone cưỡng chế Cao Đồ phát tình, gần như mọi lần "lăn giường" đều là chuyện nước chảy thành sông.
Hôm nay hiển nhiên là một ngoại lệ.
Thẩm Văn Lang đi công tác ở nước P nửa tháng.
Lẽ ra Cao Đồ phải đi cùng, nhưng Thẩm Văn Lang cảm thấy nước P nguy hiểm, đường sá lại xa, không muốn để Cao Đồ phải theo mình chịu khổ, nên hắn đã để Cao Đồ ở lại Giang Hỗ.
Việc đầu tiên hắn làm khi trở về là phi như bay đến HS tìm vợ yêu của mình.
Kết quả lại phát hiện, Cao Đồ đang nói chuyện với một Alpha khác!
Bình tĩnh, Thẩm Văn Lang, phải bình tĩnh.
Alpha là loài sinh vật hay ghen tị, tính chiếm hữu cực đoan đối với bạn đời của mình.
Thế nhưng, Thẩm Văn Lang không muốn mình trở nên nhỏ nhen như vậy.
Cao Đồ là một con người, không phải vật sở hữu của hắn, việc tiếp xúc với người khác là hết sức bình thường, hơn nữa, chỉ là nói chuyện thôi mà.
Chết tiệt, đồ chó kia sao lại dám đặt tay lên vai vợ tao hả???
Cao Đồ cảm thấy sức nặng trên vai, anh khó chịu cau mày.
Anh không thích có tiếp xúc thân thể với bất cứ ai ngoài Thẩm Văn Lang, đặc biệt khi người đó lại là một Alpha.
Tuy nhiên, đối phương lại có vẻ mặt bình thường, anh không muốn làm cho sự việc trở nên quá bé xé ra to, "...Như vậy là được rồi."
"Tôi hiểu rồi, cảm ơn thư ký Cao nhé!"
Giọng nói của Alpha trẻ tuổi toát lên sự năng động, tươi sáng của tuổi trẻ.
Cao Đồ bất giác hơi mất tập trung, nghĩ đến Thẩm Văn Lang thời đại học.
Thẩm Văn Lang khi đó, vẫn chưa trở thành tổng giám đốc HS, có rất nhiều tật xấu và tính tình trẻ con.
Người ngoài không thể chịu đựng nổi, nhưng anh lại thấy vô cùng đáng yêu.
Lại đang nghĩ về người nọ rồi.
Cao Đồ bất đắc dĩ mỉm cười.
Khung cảnh này lọt vào mắt Thẩm Văn Lang, lại trở thành cảnh Cao Đồ đang mỉm cười chiều chuộng với một Alpha khác.
Thẩm Văn Lang sải bước lớn tiến tới, dùng tay giữ lấy vai Cao Đồ, kéo mạnh anh vào lòng rồi lạnh giọng hỏi, "Hai người đang làm cái gì thế?"
Cao Đồ bất ngờ đâm sầm vào lồng ngực ấm áp.
Người vừa tồn tại trong tưởng tượng thì giây sau đã xuất hiện ngay trước mặt, anh mừng rỡ nói, "Văn Lang?"
Alpha đứng bên cạnh bị sốc: Chết tiệt, sao thư ký Cao lại gọi thẳng tên Thẩm tổng?
Chết tiệt, ánh mắt Thẩm tổng nhìn mình trông như muốn giết người vậy!
Chết tiệt, tin đồn là thật sao!
Hai người họ không phải là một cặp đấy chứ!
Thẩm Văn Lang hung dữ liếc gã một cái, sau đó nắm lấy cổ tay Cao Đồ, bực bội nói, "Tan làm rồi còn đứng đây làm gì, đi theo tôi."
Cao Đồ gần như bị hắn kéo lê đi suốt dọc đường.
Lực tay của hai người quá chênh lệch, tay Thẩm Văn Lang siết chặt như gọng kìm sắt, anh không tài nào vùng ra được.
Anh loạng choạng một cách khổ sở, liên tục xin tha, "Thẩm tổng, Thẩm tổng bỏ tay ra, đau quá..."
Cánh cửa văn phòng đóng lại cái ầm.
Thẩm Văn Lang ném anh xuống ghế sofa, cởi nút áo vest rồi nghiêng người đè tới.
Pheromone diên vĩ nồng nặc như trầm hương bùng nổ trong phạm vi nhỏ, khiến anh choáng váng đầu óc.
"Cao Đồ, sao em lại có thể cười vui vẻ với Alpha khác vậy!"
Cao Đồ thở dốc dữ dội, pheromone nồng độ cao khuấy đảo đầu óc anh thành một mớ hỗn độn.
Anh khó khăn khép chặt hai chân lại, phía sau đã bắt đầu ẩm ướt theo bản năng.
Vẻ tức giận của Thẩm Văn Lang thực sự rất quyến rũ.
Ngũ quan vốn đã sắc sảo giờ đây càng thêm có tính công kích, đôi môi mỏng căng thành một đường thẳng, gần như có thể cứa rách da người.
Thế nhưng, Cao Đồ biết, đôi môi đó khi hôn lại mềm mại và ngọt ngào.
Anh nhắm mắt lại, xua đi những ý nghĩ ướt át trong đầu, trả lời: "Nhóc ấy là thực tập sinh em đang hướng dẫn, em đang dạy cậu ta về công việc.
Em cũng đâu có cười với cậu ta đâu, em chỉ đang nghĩ đến chuyện vui mà thôi."
Thẩm Văn Lang cũng biết Cao Đồ sẽ không làm chuyện gì có lỗi với hắn, nhưng vẫn không thể kiềm chế được sự ghen tuông, "Chuyện vui gì."
Cao Đồ thẳng thắn nói, "Nhớ anh."
Thẩm Văn Lang thẳng người lên, làn da trắng lạnh của hắn thoáng ửng hồng.
Hắn bồn chồn đi đi lại lại quanh ghế sofa, dường như đang hối hận vì đã làm quá lên.
Cao Đồ ngửa đầu dựa vào sofa, cơn sóng tình dâng lên trong cơ thể anh tạo ra một sự run rẩy khó kìm nén.
Một cảm giác bất thường, vừa quen thuộc vừa xa lạ, xâm chiếm thân thể anh.
Thân nhiệt anh tăng lên nhanh chóng, chiếc áo sơ mi mềm mại, vừa vặn bỗng trở nên khó chịu, cọ xát làm da anh ngứa ngáy.
Anh hít sâu hương diên vĩ còn sót lại trong không khí, khát khao tiếp xúc sâu hơn với Alpha.
Thẩm Văn Lang vừa giải phóng quá nhiều pheromone, anh đã bị cưỡng chế phát tình.
Cưỡng chế phát tình không giống như kỳ phát tình thông thường, đặc biệt với những cặp đôi AO thường xuyên thiết lập đánh dấu tạm thời như họ.
Thẩm Văn Lang đang đi lại trước mặt anh đã trở thành một sự cám dỗ chết người.
Nhất thời, anh chẳng còn quan tâm đến việc phải giữ kẽ nữa, vươn tay về phía Thẩm Văn Lang, mặt mày mang sắc xuân kiều diễm nói, "Văn Lang, lại đây."
Thẩm Văn Lang lập tức ngồi xổm trước mặt anh.
Cao Đồ kéo hắn lên sofa, dạng chân ngồi hẳn lên đùi hắn, túm lấy cổ áo hắn, dán môi mình vào môi hắn và khẽ cọ xát.
"Ưm...
Văn Lang..."
Đầu óc Cao Đồ có chút mơ hồ.
Anh không phân biệt được mình đang ở đâu, cũng không biết mình đang làm gì.
Anh chỉ biết người trước mặt là Thẩm Văn Lang, là người yêu mà anh hằng mơ ước, và là liều thuốc giải duy nhất cho sự khó chịu đang hành hạ anh.
Hương xô thơm nồng nhiệt tỏa ra, chủ động quấn lấy diên vĩ.
Cao Đồ mạnh dạn cọ xát đùi mình vào chân hắn, như một chú mèo động dục, dùng giọng nói ngọt ngào nói, "Văn Lang, hôn em đi..."
"Bảo bối..."
Thẩm Văn Lang bị pheromone của anh quyến rũ đến thần hồn điên đảo.
Sau khi virus Nghịch chuyểnvbùng phát, Omega sẽ không còn trải qua kỳ phát tình hàng tháng nữa, vì vậy hắn chưa từng thấy dáng vẻ phát tình của Cao Đồ.
Cộng thêm ám ảnh tuổi thơ, hắn không muốn bị hormone điều khiển, nên mỗi lần làm tình đều diễn ra khi cả hai hoàn toàn tỉnh táo.
Nhưng sau khi mối quan hệ của cả hai đã ổn định thì lại là chuyện khác.
Phong cách của Cao Đồ trên giường rất nhất quán với phong cách thường ngày của anh: rụt rè, cẩn thận.
Nghe Thẩm Văn Lang nói một câu thô tục là phải đỏ mặt hồi lâu, nếu nói quá lời thì sẽ giận dỗi gọi thẳng tên Thẩm Văn Lang, bị thúc sâu sẽ nức nở.
Những giọt nước mắt dường như chưa từng rơi vì ấm ức trong cuộc sống, giờ đây đều hóa thành nước, tuôn chảy ra từ khắp mọi nơi.
Thẩm Văn Lang đỡ lấy mông Cao Đồ, bế anh đi vào phòng nghỉ.
Hắn thực ra cũng là một kẻ cuồng công việc, phòng nghỉ không lớn, ban đầu chỉ có một chiếc giường đơn nhỏ.
Kể từ khi hẹn hò với Cao Đồ, hắn đã đặc biệt cho người thay một chiếc giường lớn hơn, để đề phòng trường hợp cần thiết.
Cao Đồ có chìa khóa số phòng nghỉ của hắn, sau khi phát hiện hắn thay giường liền lập tức hiểu được hắn đang nghĩ gì.
Cả buổi chiều hôm đó, cứ nhìn thấy đối phương là anh lại đỏ mặt khi báo cáo công việc, và chỉ chịu nói ra khi Thẩm Văn Lang gặng hỏi mãi.
Thế nhưng vì đủ mọi lý do, hiện tại chiếc giường này vẫn chưa phát huy được tác dụng đáng có của nó.
Giờ phút này, cơ hội cũng đã tới.
Khi được đặt lên chiếc giường mềm mại, Cao Đồ khó chịu rúc người lại.
Dù chiếc giường ấm áp và êm ái, nhưng vẫn không thể nào sánh được với vòng tay của Thẩm Văn Lang.
Bình thường khi lăn giường, anh hiếm khi tự mình đưa ra yêu cầu gì đó, bởi vì Thẩm Văn Lang quá hiểu anh, và cũng rất sẵn lòng thỏa mãn anh.
Anh chỉ cần tận hưởng khoái cảm được chăm sóc, được vuốt ve, và được lấp đầy là đủ.
Thế nhưng hôm nay lại có chút khác biệt.
Alpha vẫn còn chút ghen tuông, lại sợ bản năng xấu xa của mình sẽ làm tổn thương vợ yêu, nên hắn cứ giả vờ bận rộn, cố gắng kìm nén tà niệm trong lòng.
Thẩm Văn Lang kéo ngăn kéo đầu giường, lấy ra cả một hộp bao cao su, thuần thục xé bao bì.
Động tác của hắn thực ra rất nhanh, nhưng Cao Đồ bị tình dục hành hạ đến mức không chịu nổi, cảm thấy như đã chờ đợi cả vạn năm dài đằng đẵng.
Tại sao hắn không lại đây hôn mình, vuốt ve mình, rồi...
Mắt Cao Đồ lại ngập nước, anh không hiểu tại sao mình lại trở nên mít ướt đến thế, nhưng cũng chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ về điều đó.
Nhiệt độ trong phòng nghỉ rất dễ chịu, nhưng đối với một Omega đang phát tình thì vẫn quá nóng.
Anh cởi bỏ áo vest, vứt cà vạt sang một bên, cúc áo sơ mi được cởi hai cái, để lộ xương quai xanh với hình dáng đẹp đẽ, còn vương lại vài vết hôn.
Anh cọ xát cởi bỏ tất chân của mình, đi chân trần trên sàn nhà, rồi ôm lấy Thẩm Văn Lang từ phía sau, kiễng chân hôn lên tuyến thể sau gáy hắn.
Tuyến thể là một vị trí cực kỳ nhạy cảm.
Alpha không thể khống chế mà giải phóng càng nhiều pheromone.
Cao Đồ, giống như một lữ khách đói khát giữa sa mạc bỗng gặp được cơn mưa cứu mạng, hành động càng trở nên trắng trợn và táo bạo hơn.
Anh dùng chiếc lưỡi ẩm ướt liếm lên phần da nhô lên, tay luồn vào cổ áo vest không có áo trong*, xoa lên cơ bụng của Thẩm Văn Lang. (chiếc áo vest xanh trên phim)
"Văn Lang..."
Cao Đồ không hiểu Thẩm Văn Lang đang kìm nén điều gì, chỉ một mực dụ dỗ, "Em khó chịu quá... xin anh, chạm vào em đi..."
Bàn tay nóng bỏng lướt trên bụng dưới của hắn, suýt chút nữa đã chạm tới vị trí quan trọng.
Thẩm Văn Lang cảm thấy thần kinh sắp nổ tung, hắn quay người lại ôm lấy Cao Đồ và hôn xuống.
Môi lưỡi chiếm đoạt mạnh mẽ từng tấc trong khoang miệng anh, nước bọt không thể nuốt hết chảy xuống khóe môi, làm ướt cằm hai người.
Cao Đồ bị pheromone của Alpha làm cho mềm nhũn cả chân, không ngừng trượt xuống, nhưng lại bị cánh tay mạnh mẽ của hắn kìm chặt lại.
Hai người dán sát vào nhau không một kẽ hở, phản ứng cơ thể không thể che giấu được chút nào.
Cao Đồ rõ ràng cảm nhận được thứ nóng bỏng đang chọc vào mình, và Thẩm Văn Lang cũng cảm nhận được phản ứng của anh, vì thế hắn khóa chặt hông anh lại, khiến cả hai dán sát hơn, sau đó thúc hông và cọ xát một cách khiêu khích.
Quả thực, phía sau của Cao Đồ đã ướt đẫm.
Khi Omega phát tình, độ nhạy cảm tăng cao, chỉ cần bị cọ xát hạ thể cách lớp quần thôi, anh đã sướng đến mức sắp cao trào.
Thẩm Văn Lang kéo quần anh xuống đầu gối, rồi dỗ dành anh nằm xuống giường.
Hôm nay, hắn cũng kích động hơn so với ngày thường, có lẽ là do ghen tuông, có lẽ là do bị pheromone của vợ yêu ảnh hưởng.
Tóm lại, hắn muốn nghe thêm nhiều lời cầu xin từ Cao Đồ, muốn Cao Đồ cần hắn, dựa dẫm vào hắn, hoàn toàn thuộc về hắn.
Hắn quỳ giữa hai chân Cao Đồ, hơi thở nóng rực phả lên bụng dưới.
Hắn đưa một tay ra nắm lấy nơi cứng rắn của Cao Đồ, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc, "Bảo bối, phía sau em ướt quá."
Cao Đồ nghe thấy giọng hắn liền vô thức nhìn xuống.
Thứ đầu tiên lọt vào mắt anh là sống mũi cao thẳng ưu việt của Thẩm Văn Lang, chóp mũi hắn chỉ cách nơi riêng tư của anh vỏn vẹn hai cm.
Cứ mỗi lần hắn thốt ra một từ, Cao Đồ lại mẫn cảm rụt người lại.
Ánh mắt anh không tự chủ được mà rơi vào khóe môi cong lên của Alpha, nơi đó khẽ mở khẽ khép, thấp thoáng thấy đầu lưỡi đỏ mọng.
Ngày thường, Thẩm Văn Lang mang nét đẹp sắc sảo và góc cạnh, nhưng giờ đây khóe mắt hắn đỏ ửng vì dục vọng, ánh mắt cũng dịu dàng như nước.
Gương mặt đó trở nên mềm mại hơn rất nhiều.
Cao Đồ lập tức chìm đắm trong lưới tình của hắn, quên mình thở dốc theo nhịp điệu trên tay hắn, cơ đùi không ngừng run rẩy.
Thẩm Văn Lang ngước mắt lên, trong ánh nhìn thoáng lộ ra tính chiếm hữu chưa kịp che giấu, nhưng Cao Đồ đang trong cơn mơ hồ đã bỏ qua.
"Chỉ mới chạm bên ngoài thôi mà đã khiến em sướng vậy hả?"
Thẩm Văn Lang đầy ý xấu nhéo lên túi tinh của anh.
Cao Đồ đạp đạp chân như một chú thỏ, suýt chút nữa thì bắn ra, nhưng Thẩm Văn Lang lại rụt tay về.
Lúc này, Cao Đồ đờ đẫn nhìn lên trần nhà.
Cơ thể anh trống rỗng hơn bao giờ hết, hậu huyệt cứ đóng mở liên tục, khao khát có thứ gì đó có thể đâm vào để giải tỏa cơn khát của mình.
"Văn Lang...
Văn Lang..."
Giọng anh mang theo tiếng nức nở, anh đưa tay xuống định tự an ủi mình nhưng lại bị Thẩm Văn Lang gạt ra.
Anh cuống quýt, cố gắng nhấc hông lên, "Không đủ... không đủ..."
"Phía sau muốn sao?"
Thẩm Văn Lang quyết tâm phải nghe chính miệng anh nói ra.
Lý trí của Cao Đồ hoàn toàn đứt phanh, anh nắm lấy tay hắn, van xin, "Muốn, phía sau cũng muốn, Văn Lang... muốn anh..."
Ánh mắt Thẩm Văn Lang tối sầm, hắn nắm lấy nơi riêng tư của anh, ra sức xoa nắn.
Lúc anh đạt cao trào, môi hắn áp lên hậu huyệt và nhẹ nhàng mút một cái.
"Haa!
Ư...
ư ư..."
Cao Đồ khóc nức nở trong sự tuyệt vọng.
Dương vật tội nghiệp của anh run rẩy, bắn ra một dòng tinh dịch trắng sữa.
Lưỡi Thẩm Văn Lang luồn vào cái động nhỏ ẩm ướt và nóng hổi kia, liếm láp như một con rắn.
Điểm mẫn cảm của Cao Đồ rất nông, hắn nhanh chóng tìm được chỗ nhô lên đó, dùng đầu lưỡi mạnh mẽ thúc và cọ xát, rất nhanh đã được rót đầy một miệng dịch ngọt.
"Vợ ơi em ngọt quá đi mất."
Nửa mặt Thẩm Văn Lang bị dịch tiết làm ướt đẫm, trông hắn như một yêu tinh có dung mạo diễm lệ, sắp sửa xé xác Cao Đồ nuốt vào bụng.
Cao Đồ không dám nhìn hắn, chỉ có thể vô lực đẩy đầu hắn ra, "Không được Văn Lang, bẩn lắm...
Đừng liếm chỗ đó..."
"Không bẩn chút nào, là ngọt đó."
Thẩm Văn Lang ngẩng đầu khỏi giữa hai chân anh, cười hì hì ghé sát lại, "Vợ tự nếm thử đi."
Thực ra Cao Đồ có hơi ghét bỏ, nhưng anh không thể từ chối nụ hôn đòi hỏi của Thẩm Văn Lang.
Thế là anh buộc phải nếm hương vị của chính mình, vị ngọt của xô thơm kích thích thần kinh anh.
Cao Đồ xấu hổ đến mức cả người phủ một lớp phấn hồng, nếu anh thực sự là một chú thỏ, chắc giờ anh đã dùng tai che kín mình không chịu lộ diện rồi.
Thẩm Văn Lang dùng ánh mắt xâm chiếm từng tấc da thịt của Cao Đồ.
Omega áo quần nửa cởi, quần tây vẫn còn treo hờ hững ở đầu gối, tóc tai rối bời, kính cũng bị xô lệch trong lúc hôn nhau—vừa đứng đắn lại vừa khiêu gợi.
Cao Đồ không phải là kiểu người có dáng vóc nhỏ nhắn, trái lại, anh rất vạm vỡ, từng đường nét cơ bắp rõ ràng.
Hơn nữa, do tác dụng của hormone, khi không gồng lên thì mọi nơi đều mềm mại.
Thẩm Văn Lang bình thường thích nhất là bóp cánh tay anh để chơi đùa.
Quá đỗi đáng yêu.
Hắn tự hỏi bản thân có đức hạnh gì mà lại có một người vợ xinh đẹp và đáng yêu đến thế này.
Thẩm Văn Lang vừa hôn anh, vừa xé bao cao su, nhưng bị Cao Đồ ngăn lại.
"Đừng dùng cái này..."
Cao Đồ nắm chặt góc áo hắn, theo bản năng cảm thấy sợ hãi, nhưng anh vẫn hạ quyết tâm nói, "Văn Lang, đánh dấu em đi."
"...Thật không?"
Thẩm Văn Lang trân trọng hôn lên giọt nước mắt nơi khóe mi anh, hốc mắt hắn cũng không khỏi cảm thấy cay xè.
"Em thật sự đồng ý sao..."
Cao Đồ vẫn không ngừng run rẩy, nước mắt anh như đê vỡ, cứ tuôn trào không dứt.
Thẩm Văn Lang cố nén dục vọng, luồn ngón tay vào huyệt anh, chậm rãi xoa nắn, giúp anh xoa dịu sự khó chịu của kỳ phát tình.
"Cao Đồ, dù không có đánh dấu, anh cũng sẽ ở bên em cả đời.
Em không cần phải miễn cưỡng bản thân."
"Vậy thì..."
Cao Đồ kẹp lấy cánh tay hắn không cho hắn tiếp tục hành động, "Anh có, có muốn đánh dấu em không?"
"...Anh muốn."
Thẩm Văn Lang không thể nói dối.
Hắn cúi người xuống bên cổ Cao Đồ, giọng điệu có chút uất ức, "Bởi vì anh thật sự rất yêu em...
Cao Đồ, anh yêu em, anh muốn đánh dấu em, muốn hoàn toàn có được em..."
"Thật ra em cũng..."
Cao Đồ thẹn thùng đưa tay che mặt, "Em cũng muốn được anh đánh dấu, Văn Lang."
Anh quay đầu sang một bên, lí nhí nói khẽ, "Trước khi ở bên anh, mỗi kỳ phát tình em đều...
đều nghĩ đến anh mà vượt qua."
Thẩm Văn Lang ngẩng phắt lên, hoàn toàn đứng hình vì lời thú nhận đường đột này của Cao Đồ.
Cao Đồ ỷ vào việc không nhìn thấy hắn, dường như cũng không còn quá xấu hổ nữa, anh nói với giọng buông xuôi: "Lúc đó em cứ nghĩ mãi... không biết lúc anh đánh dấu em, có đau lắm không."
"Thẩm Văn Lang, em rất sợ đau, nên anh có thể nhẹ nhàng một chút được không..."
Thẩm Văn Lang chặn môi anh lại.
Cao Đồ cảm nhận được chất lỏng ấm nóng nhỏ giọt lên mặt mình.
Anh chưa kịp nghĩ ngợi gì nhiều, đã bị hắn lấp đầy một cách dịu dàng nhưng đầy mạnh mẽ.
Pheromone Alpha khuấy động một làn sóng nhiệt trong không khí, rồi biến thành tiếng thở dốc quyến rũ rơi bên tai anh.
Thẩm Văn Lang ôm anh hôn tới tấp, dương vật nóng bỏng vùi sâu trong mật huyệt, thúc mấy lần vẫn không tìm được khoang sinh sản, hắn luống cuống cọ cọ lên cổ Cao Đồ.
Cao Đồ không nhịn được cười thành tiếng, anh trấn an hôn lên chóp mũi hắn, "Không sao đâu... a...
Văn Lang... sâu quá..."
Cao Đồ chưa bao giờ bị xâm nhập vào nơi sâu như vậy.
Cơ thể đang dần mở ra đón nhận một người khác.
Bản năng của Omega khiến anh vừa khao khát vừa sợ hãi, nhưng Thẩm Văn Lang cứ lặp đi lặp lại những lời như 'Cao Đồ anh yêu em', 'Vợ à cho anh đi' khiến anh vừa đỏ mặt vừa cảm thấy vô cùng yên lòng.
Thế là anh cố gắng bình tĩnh lại, chủ động dẫn dắt Alpha tìm đến khoang sinh sản của mình.
Cửa khoang vừa nhiệt tình lại vừa ngoan ngoãn mở ra một khe nhỏ, chào đón sự ghé thăm của Alpha.
Động tác của Thẩm Văn Lang rất nhẹ nhàng.
So với đau đớn, cảm giác ê ẩm và khoái cảm chiếm phần lớn hơn.
Toàn thân Cao Đồ đầm đìa mồ hôi, hai chân hoàn toàn mất hết sức lực.
Với tư thế nằm ngửa, hắn không thể vào sâu hơn, Thẩm Văn Lang đành lật anh lại.
Phần đỉnh to tròn đè vào miệng khoang sinh sản rồi xoay một vòng, Cao Đồ vừa khóc vừa bị đẩy đến cao trào.
"Ư...
đầy quá..."
Anh gần như không chịu nổi sự giày vò của khoái cảm, giọng mềm nhũn thúc giục, "Văn Lang, anh nhanh lên một chút..."
Rồi anh cảm nhận được vật bên trong lại to thêm một vòng.
Thẩm Văn Lang bị kẹp chặt đến mức trán rịn mồ hôi.
Cảm giác tiến vào khoang sinh sản quá đỗi tuyệt vời, hắn không nỡ rút ra, nhưng cũng không dám đi sâu hơn, cứ thế kẹt lại ở vị trí lưng chừng.
Thẩm Văn Lang đành chịu thua, che đi đôi mắt long lanh nước của Cao Đồ, van xin, "Vợ ơi, em đừng câu dẫn anh nữa, nó cương lên khó chịu quá."
Thẩm Văn Lang ôm lấy eo Cao Đồ, giữ chặt phần eo mông rồi đâm sâu hơn nữa.
Bàn tay dày rộng của hắn đặt lên bụng dưới, khẽ ấn xuống.
Cao Đồ bị thúc đến mức hai mắt thất thần.
Khoang sinh sản của anh liên tục bị đè nghiến, khoái cảm vốn ngắn ngủi theo đó mà kéo dài vô tận.
Nơi kết hợp ướt át nhầy nhụa, cơ đùi anh co giật, kéo theo toàn thân run rẩy.
Khoang sinh sản co thắt, như thể muốn vắt cạn cây gậy thịt thô to nóng bỏng kia.
Thẩm Văn Lang khẽ thở dốc, tăng tốc độ đâm rút.
Khi Cao Đồ vô tình co rút hậu huyệt một cái, hắn cuối cùng mất kiểm soát, xuất tinh vào khoang sinh sản.
Đầu dương vật của Alpha không ngừng phình to tạo thành nút thắt, chặn lại toàn bộ tinh dịch để tăng khả năng thụ thai.
Hắn hôn lên gáy Cao Đồ, răng nanh sắc nhọn đâm xuyên qua tuyến thể.
Mùi hoa diên vĩ và xô thơm hòa quyện vào nhau, lan tỏa khắp tứ chi bách hài.
Cao Đồ không kìm được mà bật khóc nức nở.
Mười năm chờ đợi của anh, cuối cùng cũng được trọn vẹn vào giây phút này.
"Đừng khóc, Cao Đồ..."
Thẩm Văn Lang tìm đến tay anh, đan mười ngón tay lại.
Miệng nói như vậy nhưng thực chất chính hắn cũng đang rơi nước mắt.
Hai người nhìn nhau với đôi mắt đỏ hoe, vừa khóc vừa cười, trông vô cùng ngốc nghếch.
Họ sinh ra đã định sẵn phải bầu bạn suốt đời.
Dù quá trình có nhiều trắc trở, nhưng đó là ý trời, không thể nào làm trái.
Hai người quấn quýt một hồi đều mệt đến rã rời, nhưng nếu còn đủ thời gian để nói một câu, Thẩm Văn Lang sẽ nói với Cao Đồ—
"Cảm ơn em đã đến bên anh."
"CaoĐồ, vĩnh viễn hạnh phúc nhé."