Thẩm Văn Lang nhận được một lời mời tham gia họp lớp.
Thực ra, sau khi tốt nghiệp năm nào cũng có người tổ chức họp lớp.
Thẩm Văn Lang vốn dĩ chẳng có hứng thú.
Hắn biết, phần lớn người tham gia đều là vì hắn — HS chẳng khác gì một cây rụng tiền vàng, ai cũng muốn ôm lấy đùi lớn của hắn.
Hắn ghét phải giả lả với đám bạn học không hề thân thiết này.
Nhớ lại thời học sinh, người đầu tiên hiện ra trong đầu hắn lại là "Cao Đồ".
Cao Đồ thời trung học còn chậm chạp hơn bây giờ, luôn thích âm thầm lặng lẽ đi theo sau hắn.
Sự giáo dục gia đình của Thẩm Văn Lang không được xem là "bình thường", thậm chí còn có phần cực đoan, vì vậy hắn hiểu sâu sắc đạo lý rằng không thể dễ dàng tin tưởng mà hướng lưng về phía người khác.
Nhưng nếu người đó là Cao Đồ, hắn lại kỳ lạ mà cảm thấy yên tâm.
Cao Đồ hồi cấp ba gầy gò và nhỏ bé hơn bây giờ một chút.
Anh ẩn mình trong cái bóng của Thẩm Văn Lang, tầm thường đến mức dường như có thể tan chảy vào bóng tối, trở thành một vệt màu tối không đáng chú ý.
Nhưng Thẩm Văn Lang vẫn chú ý đến anh.
Có lẽ là ý trời đã định sẵn trong cõi u minh.
Sau lần đầu tiên họ nói chuyện, Thẩm Văn Lang cho phép anh tiến lại gần mình hơn một chút, dù là đi song song cũng không sao.
Thế nhưng, Cao Đồ luôn luôn chậm một bước.
Trong mắt Cao Đồ, khoảng cách một bước chân ấy là hố sâu không thể vượt qua giữa hai người, mặc cho anh dùng hết toàn bộ sức lực cũng không thể trở thành người cùng đường với Thẩm Văn Lang.
Thẩm Văn Lang thời trung học hoàn toàn không nhận thức được điều đó, nhưng Thẩm Văn Lang hiện tại lại dần dần hiểu ra.
Duyên phận giữa người với người rồi cũng có ngày cạn kiệt.
Hắn là doanh nhân, tin vào sự nỗ lực của con người hơn là ý trời.
Nếu hắn đã không từng cố gắng vì mối quan hệ này, chắc chắn có người đang gánh vác thay hắn.
Trong mười năm quen biết Cao Đồ, việc tốt duy nhất hắn từng làm là điều anh từ phòng ban khác sang phòng thư ký.
Giả sử một ngày nào đó Cao Đồ chán nản mệt mỏi, không muốn đi theo hắn nữa, hắn có thể làm gì đây?
Hắn đã quen với việc bị bỏ rơi.
Omega sinh ra hắn đã rời bỏ hắn.
Người cha Alpha trên danh nghĩa chưa bao giờ trao cho hắn cái gọi là tình thương của cha.
Những người thân ruột thịt trên đời này đều đã chọn cách vứt bỏ hắn, vậy hắn dựa vào đâu mà tin rằng Cao Đồ sẽ ngu ngốc ở bên cạnh hắn mãi mãi?
Hắn quả thực đã bị bệnh, và bệnh không hề nhẹ.
Trái tim luôn khó chịu như bị ai đó siết chặt, chỉ cần không nhìn thấy Cao Đồ là lại thấy phiền muộn.
Nên kéo cậu ấy lại gần hơn một chút.
Nhưng hắn đã để Cao Đồ chuyển bàn làm việc từ phòng thư ký vào văn phòng Tổng giám đốc rồi.
Gần hơn nữa thì là ở đâu?
Chuyển một cái ghế, ngồi thẳng đối diện bàn làm việc của hắn sao?
Thái dương Thẩm Văn Lang lại bắt đầu giật thình thịch.
Hắn rất quen thuộc với sự thay đổi của cơ thể mình.
Kỳ mẫn cảm chết tiệt lại sắp đến rồi.
-------------
Kẻ cuồng công việc - Cao Đồ mấy ngày nay tan làm sớm lạ thường, gần như cứ đúng giờ quy định là anh thu dọn đồ đạc rồi chuồn êm.
Các nhân viên ai nấy đều cảm thấy không quen.
Thư ký trưởng Tần có một hôm không nhịn được mà tò mò: "Thư ký Cao gần đây hình như rất tích cực tan làm."
Cao Đồ lịch sự cười với anh ta, nửa thật nửa giả đáp: "Công việc mệt quá, tôi muốn về nhà nằm nghỉ."
Thư ký trưởng Tần cũng bị anh chọc cười: "Không ngờ thư ký Cao cũng biết nói đùa."
Rõ ràng là mọi người đều không tin lời biện hộ này của anh, và Thẩm Văn Lang cũng vậy.
Vị sếp phiền phức này cứ như chưa qua tuổi nổi loạn, kể từ khi phát hiện Cao Đồ có ý định tan làm đúng giờ, hắn liền cố ý tìm việc cho anh làm vào sát giờ tan sở.
Nhưng Cao Đồ luôn có thể xử lý xong xuôi một cách nhanh chóng, rồi hiên ngang về nhà đúng giờ.
Thẩm Văn Lang bồn chồn đi đi lại lại trong văn phòng.
Hắn nhận ra Cao Đồ đang cố gắng tránh mặt mình.
Vừa nghĩ đến điều này, máu trong người hắn gần như đông cứng lại.
Cao Đồ đáng giận, Cao Đồ ranh mãnh, nhanh như vậy đã thấy chán hắn rồi sao?
Hắn vô thức nắm chặt tay, móng tay hằn lên những vết hình trăng lưỡi liềm trên lòng bàn tay.
Cảm giác đau đớn cũng không thể xua tan được sự bất an của hắn.
Hắn bực bội đi quanh bàn làm việc của Cao Đồ một vòng, không thấy ai, bèn hét lớn: "Cao Đồ đâu rồi?"
Thư ký trưởng Tần tức khắc xuất hiện trước mặt hắn, cười làm lành: "Thẩm tổng, thư ký Cao đã đi rồi ạ."
Thẩm Văn Lang tặng cho anh ta một ánh mắt sắc như dao, cứ như việc anh ta không ngăn được Cao Đồ tan làm là một tội lỗi tày trời.
Thư ký trưởng Tần không dám thở mạnh, chỉ biết cười xòa.
Thẩm Văn Lang bực bội bỏ đi.
——
Cao Đồ nằm ở nhà hoàn toàn không biết mình vừa vô tình hại một người làm công mệnh khổ khác.
Anh nằm trên giường, vùi mặt vào chiếc chăn mềm mại, hít hà mùi hương xô thơm của chính mình, tâm trạng vô cùng bình tĩnh.
Nghiên cứu về loại virus mới đang diễn ra sôi nổi.
Tin tức liên quan tràn ngập trên tiêu đề của các trang báo lớn.
Cao Đồ rõ ràng không cố ý tìm kiếm, nhưng một số từ khóa vẫn lọt vào tầm mắt anh.
Họ đặt tên cho loại virus này là "Nghịch Chuyển".
Ngôn từ có nhiệt độ, có sức mạnh.
Chỉ một cái tên đơn giản như vậy, lại khiến Cao Đồ, tâm tĩnh như nước suốt bao năm, cũng nảy sinh một sự kích động khó tả.
Anh luôn trốn tránh thân phận Omega của mình, nhưng điều này không ngăn cản anh hy vọng cộng đồng Omega sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn.
Nếu con virus này thực sự là ý trời muốn cứu Omega khỏi nước sôi lửa bỏng, nghịch chuyển địa vị xã hội AO, có phải điều đó có nghĩa là một ngày nào đó, anh sẽ không cần phải vất vả giả vờ là Beta nữa không?
Omega không phải là khởi đầu của bất hạnh.
Vừa nghĩ như vậy, anh hiếm hoi tự cho phép bản thân, không kiềm chế việc giải phóng pheromone nữa.
Mùi xô thơm nhẹ nhàng quấn quýt ôm lấy anh, khiến anh có chút buồn ngủ.
Ngay khi anh sắp chìm vào giấc mộng, có tiếng người gõ vào cửa sổ.
Cao Đồ lăn một vòng trên giường, chiếc chăn quấn lấy anh như một kén tằm.
Anh khó nhọc chui ra khỏi chăn, vuốt lại mái tóc rối bù, rồi kéo rèm cửa.
Người đứng bên ngoài chính xác là Thẩm Văn Lang.
"Thẩm tổng?"
Cao Đồ giật mình.
Thẩm Văn Lang trước đây chưa bao giờ hạ mình đến căn phòng trọ tồi tàn này của anh.
Anh cứng người, thậm chí quên mất rằng lẽ ra phải mở cửa cho người ta trước.
Thẩm Văn Lang ghét bỏ nhìn vào trong phòng, thầm càu nhàu: Cao Đồ dù gì cũng là thư ký cấp cao, mình trả lương cao như vậy mà cậu ta lại sống ở cái nơi tồi tàn nhỏ xíu có thể nhìn thấy hết cả này sao?
Hắn hất cằm về phía Cao Đồ đang ngây người, "Mở ra."
Cao Đồ đưa tay mở cửa sổ, nhưng chỉ dám mở nửa cánh.
Mùi pheromone trong phòng vẫn chưa tan hết, lỡ để Thẩm Văn Lang ngửi thấy thì anh giải thích thế nào?
Thẩm Văn Lang chắc chắn lại nổi cơn tam bành, nói không chừng còn tưởng anh giấu một Omega nào đó trong nhà.
Cao Đồ lắc đầu tống cái từ "tu la tràng" ra khỏi đầu, tay vịn vào khung cửa sổ, sợ Thẩm Văn Lang ngửi thấy mùi trên người mình: "Thẩm tổng, ngài đến tìm tôi vào giờ này có việc gấp gì không?"
Thẩm Văn Lang tức đến bật cười: "Cao Đồ, cậu cứ để sếp của cậu đứng ngoài cửa, nói chuyện với cậu qua cửa sổ thế này sao?"
Mặt Cao Đồ tái nhợt, khó xử nói: "Thẩm tổng, tôi không tiện."
"Cao Đồ."
Thẩm Văn Lang cảnh giác nhìn vào phía sau anh, ngữ khí trầm xuống, áp lực đột ngột gia tăng: "Cậu không phải là giấu người trong nhà đấy chứ?"
"Không có."
Cao Đồ phủ nhận ngay lập tức: "Là... nhà tôi chưa dọn dẹp, bừa bộn quá, tôi sợ chướng mắt Thẩm tổng."
Thẩm Văn Lang bực bội gõ gõ khung cửa sổ: "Tôi cứ đứng đây thì càng chướng mắt hơn, mở cửa cho tôi."
Cao Đồ hết cách, chỉ đành lúng túng nói "xin đợi một lát", rồi cầm chai khử mùi pheromone và nước hoa phun mạnh một tràng vào không khí.
Anh mở cửa, tự lừa dối mình thầm cầu nguyện Thẩm Văn Lang không ngửi thấy gì.
Vừa bước vào cửa, Thẩm Văn Lang đã bị mùi hương xộc vào khiến hắn lùi lại hai bước.
Mùi hương trong không khí hỗn tạp, nhưng bản năng lại khiến hắn lập tức phân biệt được mùi pheromone Omega từ trong đó.
Hắn không tự chủ được mà trở nên bức bối, thân hình hơi loạng choạng.
Cao Đồ thấy hắn đứng không vững, nhanh mắt lẹ tay đỡ lấy một cái: "Thẩm tổng!"
Thẩm Văn Lang bịt mũi, giận dữ trừng mắt nhìn anh: "Cao Đồ, mùi Omega nặng thế này, cậu đang làm cái gì!"
"Tôi..."
Cao Đồ còn chưa kịp nghĩ ra lý do, nhưng Thẩm Văn Lang đã không còn tâm trí để nghe nữa.
Hắn bị mùi pheromone Omega có độ phù hợp cao kích thích mà tiến vào kỳ mẫn cảm.
Mùi diên vĩ nồng cháy bùng lên mịt mù cả trời đất.
Alpha cấp S, nhầm tưởng Cao Đồ vừa xảy ra chuyện gì đó với Omega, ghen tị đến phát điên, hoàn toàn không nhận thức được mình đang giải phóng pheromone áp chế cấp cao.
Nếu chỉ là dụ dỗ, thì còn có thể nhịn được, nhưng pheromone áp chế ngay cả với Alpha đồng cấp cũng vô cùng đau đớn, huống hồ Cao Đồ chỉ là Omega.
"Đau quá..."
Đầu gối Cao Đồ mềm nhũn, khuỵu xuống quỳ rạp trên sàn.
Anh lúc này không thể thốt nên lời, chỉ có thể thét lên bằng luồng khí yếu ớt: "Thẩm...
Thẩm Văn Lang..."
Thẩm Văn Lang mắt đỏ ngầu kéo anh đứng dậy.
Cao Đồ, người ở gần nguồn pheromone, nấc nghẹn một tiếng, trước mắt từng cơn tối sầm lại.
Tuyến thể đau nhói như bị ai đó dùng kim châm, nhưng Thẩm Văn Lang vẫn không buông tha, ôm chặt anh vào lòng, cốt để toàn thân anh dính đầy mùi hương của hắn.
Anh như một món đồ chơi phó mặc cho người khác điều khiển.
Thẩm Văn Lang xoay người anh lại, ấn vào tường.
Hơi thở hắn lướt qua vùng cổ nhạy cảm.
Răng nanh sắc nhọn chạm vào tuyến thể, hắn khẩn thiết gọi tên anh: "Cao Đồ, Cao Đồ..."
Đồng tử Cao Đồ run rẩy, anh giãy giụa dữ dội: "Không được đánh dấu!
Thẩm Văn Lang, buông, buông tôi ra, cầu xin anh, không được đánh dấu..."
"Tại sao?"
Nỗi sợ hãi tột cùng khiến toàn thân anh mang theo mùi vị đắng chát.
Thẩm Văn Lang dù không tỉnh táo, nhưng không muốn anh buồn khổ.
Răng nanh rời khỏi tuyến thể, vùi vào hõm cổ anh, hít một hơi sâu: "Cậu không muốn tôi đánh dấu sao?"
Đây là một câu nghi vấn, nhưng lại mang ngữ khí chắc chắn không thể chối cãi.
Cao Đồ thoát chết trong gang tấc, thở dốc từng hơi.
Thẩm Văn Lang vẫn giam anh trong vòng tay.
Phía trước là bức tường lạnh băng, phía sau là lồng ngực nóng như lò lửa, anh quả thực không còn đường lui.
Tại sao vẫn xảy ra chuyện này?
Cao Đồ không hiểu.
Vì sợ "hội chứng chim non" lần trước tái diễn, gần đây anh đã cố ý giảm thời gian tiếp xúc với Thẩm Văn Lang, nhằm ngăn hắn đến kỳ mẫn cảm lại xem mình là bạn đời.
Nhưng anh tính tới tính lui, không tính đến việc Thẩm Văn Lang sẽ đuổi đến tận nhà, hơn nữa, ngửi thấy mùi của anh là phát điên.
Bản năng quả là thứ quá đáng sợ.
Cao Đồ mặc kệ hắn ôm mình.
Anh đã kiệt sức.
Nếu không phải Thẩm Văn Lang siết chặt eo anh, anh đã ngã ngồi trên mặt đất rồi.
Thẩm Văn Lang liên tục hít hà gáy anh một cách khẩn thiết, sống mũi cao thẳng cọ vào da khiến anh rất nhột, hệt như một chú chó con đang sốt ruột tìm thức ăn.
Một lúc sau, Cao Đồ cảm nhận được chất lỏng nóng bỏng nhỏ giọt xuống cổ mình.
Anh không thể tin nổi quay đầu lại: "Ngài, ngài đang khóc sao?"
Thẩm Văn Lang ban đầu chỉ âm thầm rơi lệ, nghe anh hỏi vậy, lập tức chuyển sang nức nở.
Lực áp chế của pheromone nhờ đó cũng yếu đi.
Cao Đồ cuối cùng cũng thoát khỏi cảm giác đau đớn như xương cốt sắp bị nghiền nát.
"Tôi khó chịu quá..."
Thẩm Văn Lang khóc đến mức toàn thân run rẩy, "Cậu không cho tôi đánh dấu."
Nếu chỉ là dụ dỗ, còn có thể nhịn được, nhưng pheromone áp chế ngay cả với Alpha đồng cấp cũng vô cùng đau đớn, huống hồ Cao Đồ chỉ là Omega.
"Đau quá..."
Đầu gối Cao Đồ mềm nhũn, khuỵu xuống quỳ rạp trên sàn.
Họng anh bỗng nhiên không thể phát ra âm thanh, chỉ có thể thét lên bằng luồng khí yếu ớt: "Thẩm...
Thẩm Văn Lang..."
Thẩm Văn Lang mắt đỏ ngầu kéo anh đứng dậy.
Cao Đồ, người ở gần nguồn pheromone, nấc nghẹn một tiếng, trước mắt từng cơn tối sầm lại.
Tuyến thể đau nhói như bị ai đó dùng kim châm, nhưng Thẩm Văn Lang vẫn không buông tha, ôm chặt anh vào lòng, cốt để toàn thân anh dính đầy mùi hương của hắn.
Anh như một món đồ chơi phó mặc cho người khác điều khiển.
Thẩm Văn Lang xoay người anh lại, ấn vào tường.
Hơi thở hắn lướt qua vùng cổ nhạy cảm.
Răng nanh sắc nhọn chạm vào tuyến thể, hắn khẩn thiết gọi tên anh: "Cao Đồ, Cao Đồ..."
Đồng tử Cao Đồ run rẩy, anh giãy giụa dữ dội: "Không được đánh dấu!
Thẩm Văn Lang, buông, buông tôi ra, cầu xin ngài, không được đánh dấu..."
"Tại sao?"
Nỗi sợ hãi tột cùng khiến toàn thân anh mang theo mùi vị đắng chát.
Thẩm Văn Lang dù không tỉnh táo, nhưng không muốn anh buồn khổ.
Răng nanh rời khỏi tuyến thể, vùi vào hõm cổ anh, hít một hơi sâu: "Cậu không muốn tôi đánh dấu sao?"
Đây là một câu hỏi nghi vấn, nhưng lại mang ngữ khí chắc chắn không thể chối cãi.
Cao Đồ thoát chết trong gang tấc, thở dốc từng hơi.
Thẩm Văn Lang vẫn giam anh trong vòng tay.
Phía trước là bức tường lạnh băng, phía sau là lồng ngực nóng như lò lửa, anh quả thực không còn đường lui.
Tại sao vẫn xảy ra chuyện này?
Cao Đồ không hiểu.
Vì sợ "hội chứng chim non" lần trước tái diễn, gần đây anh đã cố ý giảm thời gian tiếp xúc với Thẩm Văn Lang, nhằm ngăn hắn kỳ mẫn cảm lại xem mình là bạn đời.
Nhưng anh tính tới tính lui, không tính đến việc Thẩm Văn Lang sẽ đuổi đến tận nhà, hơn nữa, ngửi thấy mùi của anh là phát điên.
Bản năng quả là thứ đáng sợ.
Cao Đồ mặc kệ hắn ôm.
Anh đã kiệt sức.
Nếu không phải Thẩm Văn Lang siết chặt eo anh, anh đã ngã ngồi trên mặt đất rồi.
Thẩm Văn Lang liên tục hít hà gáy anh một cách khẩn thiết, sống mũi cao thẳng cọ vào da khiến anh rất nhột, hệt như một chú chó con đang sốt ruột tìm thức ăn.
Một lúc sau, Cao Đồ cảm nhận được chất lỏng nóng bỏng nhỏ giọt xuống cổ mình.
Anh không thể tin nổi quay đầu lại: "Ngài, ngài đang khóc sao?"
Thẩm Văn Lang ban đầu chỉ âm thầm rơi lệ, nghe anh hỏi vậy, lập tức chuyển sang thút thít.
Lực áp chế của pheromone nhờ đó cũng yếu đi.
Cao Đồ cuối cùng cũng thoát khỏi cảm giác đau đớn như xương cốt sắp bị nghiền nát.
"Tôi khó chịu quá..."
Thẩm Văn Lang khóc đến mức toàn thân run rẩy, "Cậu không cho tôi đánh dấu."
"Chỉ vì chuyện này thôi sao?"
Cao Đồ tranh thủ xoay người lại, luống cuống lau nước mắt cho hắn.
Nhưng Thẩm Văn Lang rất không ngoan, cứ thế dụi đầu vào lòng anh: "Cậu có người khác!"
Mặc kệ hắn nói gì, trước mắt phải ổn định tình hình đã.
"Tôi không có ai cả."
Cao Đồ cắn răng nói chắc.
"Tôi chỉ có một mình ngài."
Tiếng nức nở của Thẩm Văn Lang ngừng lại một thoáng, ngay sau đó khóe môi hắn lại trề xuống: "Cậu lừa người!
Cậu cứ trốn tránh tôi, Cao Đồ, ngay cả cậu cũng muốn vứt bỏ tôi!"
Thì ra hắn đã phát hiện ra mình đang trốn tránh hắn.
Cao Đồ đã ở bên Thẩm Văn Lang mười năm, nhưng chưa bao giờ thấy một Thẩm Văn Lang như thế này.
Người đàn ông này khóc đến mức hụt hơi, mắt đỏ hơn cả thỏ, khiến tim anh như tan chảy: "Tôi sẽ không vứt bỏ ngài.
Tôi sẽ luôn ở bên ngài."
"Thật không?"
Thẩm Văn Lang bất ngờ dễ dỗ đến lạ, vẻ mặt giống như một chú chó lớn đang đòi được xoa đầu.
Thế là Cao Đồ thuận tay xoa xoa tóc hắn, cười dịu dàng: "Thật.
Văn Lang, chúng ta đến bệnh viện trước nhé?"
Thẩm Văn Lang nhăn nhó mặt mày, áp sát vào anh: "Tôi không đi bệnh viện."
"Nhưng ngài bị bệnh mà, Văn Lang.
Không đến bệnh viện thì bệnh sẽ càng nghiêm trọng hơn."
Cao Đồ kiên nhẫn giải thích.
Thẩm Văn Lang trầm ngâm một lát, rồi kiên quyết lắc đầu: "Tôi không bị bệnh, tôi chỉ là đến kỳ mẫn cảm thôi."
Tại sao đột nhiên sáng dạ thế này?
Cao Đồ khó xử nhìn cánh tay đang ôm chặt eo mình.
Xem ra, dùng cách dỗ tiểu Tình đi bệnh viện để dỗ dành Thẩm tổng là không khả thi rồi.
Tình huống tồi tệ hơn là Thẩm Văn Lang cứ dán chặt lấy anh.
Anh cảm nhận rõ ràng có một bộ phận nào đó trên cơ thể đối phương đang cấn vào đùi mình...
Cao Đồ nhắm mắt lại, tai đỏ bừng như sắp rỉ máu.
Đừng nghĩ nhiều, Cao Đồ.
Đây đều là phản ứng sinh lý bình thường.
Mọi người đều là người lớn, có những ham muốn khó nói trong kỳ mẫn cảm là chuyện rất đỗi bình thường, không cần phải để tâm.
Thẩm Văn Lang dùng chóp mũi cọ cọ vào tai anh, cố ý hay vô tình dán sát hơn vào người anh, còn thổi hơi nóng vào tai anh: "Đây không phải là bị bệnh, Cao Đồ, là tôi muốn..."
"ThẩmVăn Lang!"
Cao Đồ ngắt lời hắn ngay lập tức, tránh để hắn thốt ra bất cứ nộidung hạn chế người xem nào: "Chuyện này, chuyện này tôi không thể giúp ngài được,ngài tự mình bình tĩnh lại đi!"