Sáng sớm tinh mơ, gà còn chưa kịp gáy, mà khu chợ đã tấp nập người qua kẻ lại, ai cũng tay xách nách mang, tiếng người người mặc cả xen lẫn với tiếng còi xe đinh tai nhức óc, chợ hôm nay đông hơn bình thường.
Khi Hòa còn đang say giấc nồng thì bị đánh thức bởi tiếng của mẹ gọi vọng lên lầu:"Hòa!
Mày dậy ngay cho mẹ!"
Trong phòng, Hòa lờ mở tỉnh dậy, nhìn ra cửa sổ, thấy sắc trời vẫn còn tối đen, cô trả lời "Dạ mẹ" với tông giọng ngái ngủ, chán nản than thầm: năm nào cũng vậy...
Hôm nay là Tiết Thanh Minh, cả nhà sẽ cùng nhau đi tảo mộ.
Từ nhà của Hòa, muốn đến thăm mộ ông bà cũng không quá xa, nhưng đường khá nhỏ hẹp lại gồ ghề, rất khó đi.
Thực lòng, Hòa không thích dịp này lắm, cô không thích phải lau dọn giữa thời tiết nóng nực.
***
Hòa đang lau dọn mộ của ông cố, thì vô tình phát hiện có vật gì đó vừa sáng lóe lên trên nền đất, nhìn kĩ thì thấy một con dao găm dính đầy bụi.
Hòa toang cầm lên, định bụng sẽ bọc nó lại và vứt ở chỗ an toàn hơn, chứ nếu chẳng may có người vô tình giẫm phải thì nguy.
Bỗng, Hòa vô tình đánh mắt qua bụi tre gần đó, cô giật mình thon thót khi trông thấy bóng dáng người đàn ông gầy còm, mặc bộ đồ bà ba trắng toát, đang nhìn mình chằm chằm bằng ánh mắt trống rỗng.
Đáng lẽ vào những tình huống này, cô nên hoảng sợ rồi bỏ chạy mới phải.
Nhưng không biết vì lí do gì, cả người cô cứng đờ, vô hồn bất lực, đứng im tại chỗ nhìn người đàn ông vô danh đó.
Hắn ta nở nụ cười, cô không biết nụ cười ấy mang hàm ý gì, là thích thú hay mỉa mai?
Rồi người đàn ông đó ngửa mặt lên trời, cô vô thức nhìn theo, thì thấy mây đen đang ùn ùn kéo đến, gió bắt đầu nổi lên.
Kì lạ thật, dự báo thời tiết nói hôm nay trời nắng gắt không có mưa mà nhỉ?
Bỗng, sấm đánh "Đoàng!" một tiếng thật to, đánh vào bụi tre nơi có người đàn ông đang đứng ngay trước mắt làm cô giật nảy mình, đầu óc quay cuồng rồi ngất xỉu tại chỗ.
"Này cô em, dậy đi!"
Một giọng nói xa lạ đánh thức Hòa, có khi nào cô đã được ba mẹ đưa vào trạm xá gần đó, giọng nói này là của bác sĩ hay y tá không?
Nhưng mọi thứ không như cô nghĩ, đập vào mắt cô là gương mặt một người đàn ông nhếch nhác nồng nặc mùi rượu, điệu cười thì biến thái, đang nhìn cô bằng ánh mắt hết sức... dâm đãng.
Hòa hét lên một tiếng rồi đứng phắt dậy, ráo riết nhìn xung quanh.
Tại sao... tại sao cô lại ở đây?
Rõ ràng... lúc cô ngất xỉu đâu phải ở đây, cô đang đi tảo mộ kia mà, sao bây giờ lại ở trong một con hẻm xa lạ thế này?
Ba mẹ ơi!
Ba mẹ đâu rồi?
Trời ơi tôi đang ở đâu???
Trong lúc cô còn đang mơ hồ, chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra thì người đàn ông đó nắm cổ tay lôi cô đi:
"Đi nào cô em, về nhà anh nào" - giọng hắn lè nhè vì rượu.
Hòa hoảng loạn hét lớn:
"Không!!!
Bỏ tôi ra!!!
Ông đang làm cái gì vậy hả?
Cứu tôi với bớ người ta!!!"
Hắn dồn cô vào tường, đưa tay bịch miệng cô lại:
"Im miệng!
Ngoan ngoãn theo tao về nhà mau lên!"
Thật ra Hòa cũng không hiền lành gì cho cam, trong tình thế đó cô hoàn toàn có thể cho một gối vào hạ bộ của hắn, nhưng từ nãy cô đã nhìn thấy một thanh niên trẻ tầm tuổi cô, đang chạy xe đạp lao thẳng về phía này.
Khi chỉ còn cách chỗ cô đứng tầm hai mét, người đó liền quẳng chiếc xe đạp sang một bên, phi đến túm áo gã biến thái, cho hắn một đấm lên mặt, gã biến thái ngã sõng soài xuống đất, biết mình không địch lại thanh niên trai trẻ nên chạy biến.
Cậu thanh niên ân cần hỏi:"Cô không sao chứ?"
Cô lắc đầu, nói:"À, tôi không sao, cảm ơn anh nhiều"
Anh mỉm cười, đáp:"Không sao là tốt rồi"
Hòa đứng tần ngần một lúc làm người đàn ông đối diện cũng bối rối theo, cô vẫn chưa chấp nhận được việc mình đang ở một nơi xa lạ lại còn gặp biến thái.
Cô cố gắng trấn an bản thân, hỏi vấn đề mà cô thắc mắc từ nãy:
"Anh cho tôi hỏi, đây là chỗ nào của Long An vậy?".
Long An là quê của cô.
Anh nghe cô hỏi vậy thì thấy quái lạ vô cùng nên hơi nheo mày, nhìn cô đầy khó hiểu:"Đây là Sài Gòn mà?".
Nghe câu nói của anh thốt lên nhẹ như không, Hòa đã rối nay lại càng rối hơn.
Sao lại là Sài Gòn được, cô đã về quê từ hôm qua rồi kia mà?
Rõ ràng cô đang đi tảo mộ, tại sao lúc tỉnh dậy lại đang ở trong hẻm?
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?
Cô có đang nằm mơ không?
Hòa cố gắng hết sức lục lại trí nhớ, cô nhặt lên một con dao, rồi nhìn thấy một người đàn ông đứng trong bụi tre nhìn cô, sau đó sét đánh vào bụi tre, cô giật mình rồi ngất xỉu, sau khi tỉnh lại thì...
Cô bắt đầu cẩn thận quan sát người đàn ông đứng trước mặt, anh ta mặc áo sơ mi trắng được xơ-vin gọn gàng trong chiếc quần tây đen, còn chiếc xe đạp anh ta đi trông cổ lỗ sĩ như mấy phim Hong Kong hai mươi năm trước.
Nghĩ đến đây, Hòa bất giác bật ra một câu hỏi:
"Bây giờ đang là năm nào vậy?"
Ánh mắt anh ta từ khó hiểu chuyển sang đánh giá, anh nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới rồi mới trả lời:
"Năm 1925...
Hay ý cô là... năm Ất Sửu?"
Câu trả lời của anh như một tiếng sấm trời giáng, đầu cô như muốn nổ tung.
Cô vậy mà lại... xuyên không rồi sao?
Thật hay là mơ vậy, cô tưởng tình huống này chỉ xuất hiên trên phim truyền hình hay tiểu thuyết lãng mạn cô và mẹ hay xem thôi chứ?
Ờm...
Nếu vậy thì... thường mấy nhân vật chính trên phim hay phản ứng thế nào nhỉ?
Thấy cô gái trước mặt cứ nhìn ngang ngó dọc, anh huơ huơ tay trước mặt cô:"Nè cô gì ơi"
Hòa hoàn hồn, nở một nụ cười ngờ nghệch, gãi gãi đầu.
Anh thầm nghĩ, nếu Việt Nam mà có bệnh viện tâm thần như phương Tây, chắc là anh sẽ chở cô đến đó xem như làm phước.
Trong lúc lơ đãng nhìn xung quanh, Hòa nhìn thấy trong rổ xe đạp của anh chàng này có một xấp báo, cô liền hỏi:
"Anh làm nghề bán báo dạo hả?"
Anh gật đầu, tuy cũng chỉ đúng một phần thôi.
Hòa nghĩ thầm, bán báo dạo thôi mà ăn mặc cũng lịch sự quá nhỉ?
Cô vu vơ nói:"Chà, tôi là sinh viên ngành Báo chí đấy."
Cô gái này đúng là đưa anh đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác:
"Ồ, cô... biết chữ à?"
"Cái gì?
Thái độ của anh là sao đây?".
Hoà gắt giọng, nhưng cô quên rằng, Việt Nam những năm đầu thế kỉ XX hẳn còn lạc hậu, trình độ dân trí vẫn còn nhiều hạn chế, nên việc anh bất ngờ khi thấy một cô gái có vẻ "đầu óc không ổn định" khoe mình biết viết báo chắc chắn làm anh bất ngờ.
Cô hơi khựng lại vì chợt nhận ra rằng, trong tình huống này, ở một mình là lựa chọn tệ nhất.
Hòa tự thấy cô là người giỏi giữ bình tĩnh khi có tình huống bất ngờ xảy ra.
Sau khi xâu chuỗi các sự kiện diễn ra với mình và quan sát xung quanh, tuy hơi khó tin nhưng không thể phủ nhận rằng cô đã xuyên không về một trăm năm trước.
Cho nên bây giờ, ngoài người trước mặt trông có vẻ khá hiền lành tử tế ra, cô không biết phải bấu víu vào ai ở thời - không này cả.
Cô cần biết người đàn ông cô gặp ban sáng là ai, có vẻ hắn là người "chọn" cô đến đây, nhưng là vì mục đích gì?
Cô phải ở đây trong bao lâu?
Cô sẽ quay về bằng cách nào?
Ba mẹ cô ở thế giới hiện đại không biết có đang sốt sắng đi tìm cô không...
Cô không có câu trả lời cho câu hỏi nào cả.
Cô hít một hơi thật sâu, dặn lòng rằng có nơi nương náu để đảm bảo an toàn của bản thân vẫn là quan trọng nhất, nếu cô không nói thì anh sẽ rời đi
"Anh có biết...ở đây, người không có nơi để về thì sẽ ra sao không?"
Anh hơi nheo mày, một cử chỉ rất nhỏ nhưng đủ để cho thấy câu hỏi của cô không nằm trong dự liệu của anh, anh nhạy bén nhận ra:
"Cô đang nói về... cô đó à?"
Cô gật đầu, ánh mắt đáng thương.
Anh trầm tư suy nghĩ, tuy nãy giờ anh quan sát thấy cô có phần quái đản, nhưng dù gì người ta cũng là con gái, có vẻ đang đi lạc và cần sự giúp đỡ, nếu anh từ chối giúp chắc tối ngủ cũng trằn trọc vì cắn rứt lương tâm