Ngôn Tình Sói Cưỡi Ngựa Tre Tới

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sói Cưỡi Ngựa Tre Tới
Chương 20: chương 40 end


Chương 40
"Vì sao? Vì sao giờ anh lại nói thế này là có ý gì?" Mặc dù biết truy vấi là hành động hèn mọn bỉ ổi, cho rằng bải thân có thể tự mình tiêu sái vung tay, thế nhưng đợi đến lúc chuyện này xảy ra trên người tôi mới hiểu được loại truy vấn này, không phải ti tiện thấp kém, mà gọi là truy vấi bất đắc dĩ.
"Bàn thân em cũng muốn đi." Anh ngắn gọn trả lời, đi vào cửa chính công ty.
Một buổi chiều tôi như người mắt hồn, nghĩ nửa ngày quyết định đến tối phải hỏi anh cho rõ rang, có phải lời của cha mẹ tôi đã tổn thương đến anh, sự cao ngạo và tự tôn của anh không cho phép anh chịu đựng sự nhục nhã này”? Tôi không biết. Nhưng tôi biết được một điều, vết thương thật sự làm lớn ra, Lã Vọng Thú nói với tôi, khi tan làm anh có tiệc xã giao, tôi tự mình về nhà.
Hình như rất lâu trước, khi tôi có độc ở trong phòng bếp lạ lẫm, cảm giác buồn bã xuyên thấu lòng tôi.
Nhìn qua hồ, tôi dựa vào cây lau nhà tự mình ngây ngốc, nước này giống như tôi và Lã Vọng Thú, vốn là một hồ nước trong, đột nhiên mơ hồ.
Tôi đưa tay nghịch nước, một lần nữa nhìn lên mặt hồ, chính tôi cũng không biết phải thế nào anh mới mở rộng lòng đây? Tôi mang chổi lau nhà đi ra, Tiểu Lý đột ihiên bu lại, thần thần bí bí kéo ta qua một bên "Tiểu Kê, chúng ta có phải chị em tốt không?"
Tội cảnh giác liếc cô "Không phải."
"Ách"
"Lần trước là cô nói." Tôi nghiêm túc nói, trí nhớ tốt chính là đạo lý vững chắc.
"..." Tiểu Lý đánh đánh mấy cái vào đầu. cầm tay tôi, mắt lấp lánh như sao nhìn tôi "Dựa vào, chúng ta một lần nữa làm chị em tốt nhé."
Một lần nữa bắt đầu lại, tôi cảm thấy hình như những từ này rất quen? Tôi rút tay về "Có chuyện gì?"
Tiểu Lý kéo tôi vào toilet, cài then cửa, thần bí nói "Cô cùng Lã quản lý tan vỡ?"
"Vì sao hỏi thế?" Tôi kinh ngạc, gà mẹ tin tức nhanh thế sao, chẳng lẽ có vệ tinh quản chế. Tiểu Lý hít một hơi trên người tôi "Mùi. Sau khi tan vỡ sẽ có mùi..."
Tôi cảm thấy khó chịu, cô nói trên người tôi có mùi mồ hôi còn hơn là có hương vị bị bỏ rơi, cúi đầu ngửi ngửi, đúng là cảm thấy có mùi, thế nhưng là mùi lau nhà "Tôi cũng thấy..."
"A." Tiểu Lý tiến sát đến "Thật bị bỏ rơi?"
"Không có." Tôi nói, tối thiểu tôi còn chưa có được câu trả lời chính xác, thế nhưig nói đi nói lại, con người tôi gần đây không tự mình hiểu, mà Lã Vọng Thú lại là ngtười chuyên giấu diếm, thật sự tôi cũng hoài nghi, nói không chừng tại một lúc nào đó tôi bị bỏ rơi mà còn tự mình đắc chí.
"Nhưng không khí có vẻ không đúng?" Tiểu Lý nói "Vậy không cãi nhau?”
Tôi cân nhắc, nếu mở miệng, chẳng mấy chốc thông tin này sẽ lan khắp công ty, nhìn bộ dạng đang tìm kiếm thông tin của cô nàng, có bao nhiêu uy h**p, việc quan trọng chính là ném được có nàng này đi "Tiểu Lý à, tôi khát, đi uống nước đi."
Tôi nói xong một đường chạy đến phòng Lã Vọng Thú. Vừa vào cừa đột nhiên cảm thấy xấu hổ, không biết vì sao xấu hổ, tôi đột nhiên cảm giác giống như hai vợ chồng chuần bị nói chuyện ly hôn.
"Khụ…" Tôi ho khan một tiếng người nào đó ngẩng đầu hỏi tôi "Nghĩ đến đâu rồi?"
"Nghĩ gì?" Tôi dừng lại hỏi.
"Chuyện trở về." Anh lúc nói chuyện cúi đầu, giống như không muối nhìn tôi.
"Không thể nào." Tôi trả lời, tiếp tục lau.
"Anh chỉ nói em trở về với ông em cho đến phút cuối cùng..."
"Đến cuối cùng ông vẫn gia một cái giá quá lớn, muốn em về nhà. Chẳng lẽ hôm đó ở bệnh viện anh không phát hiện ra sao?" Tôi quát, đột nhiên cảm thấy Lã Vọng Thú kỳ lạ không thể giải thích nổi, nếu tôi về nhà, không lẽ còn có thể ở một chỗ với anh sao? Hoặc là nói... Anh căn bản không muốn ở cũng một chỗ với tôi... Tôi thì thầm mở miệng "Đây là phương thức chia tay của anh sao?"
"Anh đaig nghĩ..." Anh ngẩng đầu nhìn tôi "Có lẽ, em chỉ coi anh như một cải bàn đạp để em có thể rời khỏi căn nhà kia..."
"Bốp" Tôi xông thẳng lên, một giây thừa ra cũng không có, tát cho anh một cái, cho đến khi tay tôi rời khỏi mặt anh, tôi còn không có cảm giác chân thật.
Anh lắc lắc đầu cười "Anh chuẩn bị phải đến công ty KM bàn công việc, em không muốn aih cứ thế này đi chứ?"
Cảm giác tê dại từ tay truyền đến, tôi choáng váng, xoay người bỏ chạy.
Đến chiều, tôi đều nghĩ đến nụ cười quỷ dị cuối cùng của Lã Vọng Thú, lại nhìn tay mình, đột nhiên quyết định phải đi xin lỗi anh. Không biết vì sao, rõ ràng là anh không giải thích được, thế nhưng chính tôi lại tiềm ẩn cảm giác khác lạ.
Nghĩ đến đây, tôi rửa tay thật nhanh. Sửa sang lại đầu tóc rối bờì, nhắn tin cho Lã Vọng Thú nói lát nữa tôi sẽ đến công ty KM đợi anh.

Anh không trả lời, nhưng tôi đã quyết định làm như thế.
Chờ tôi vụng trộm lẻn qua mắt Tiểu Trương, chạy ra khỏi công ty vội thở nhẹ ra, hấp tấp chạy đến công ty KM, tôi đứng trước cửa lớn, thầm nghĩ hình như đây chíih là công ty của chồng mỗ Bạch. không khỏi nhìn quanh mấy lần.
Đột nhiên từ trong công ty đi ra một người quen, người này thấy tôi liền xáp lại “Này, lại gặp cô à."
Tôi giật mình, người này tiếp tục cợt nhả nói "Trái đất này nhỏ thật..."
Tôi gật đầu đồng ý, đúng thế, từ quán bar cho đến hôm đính hôn, lại hôm nay, "Anh đến cùng ai à?"
"Tôi a..." Người nọ cười nói, "Tôi tên Tiểu Hoà, là chủ quán bar, là chồng Cố Nhược, bạn thân Tiểu Bạch, là bạn học đại học của Mặc Duy Chính."
"..." Dựa vào, quan hệ thật phức tạp...
"A, tuy có nhiều quan hệ như thế nlnmg tuyệt đối không ảnh hưởng đến ấn tượng của mọi người với tôi a..." Người đàn ông tên Tiểu Hoà hất tóc "Nhỉ..."
Tôi khẽ nhếch miệng, quả đúng là quá ấn tượng.
"Cô ở đây làm gì?"
Tiểu Hoà cười nói, anh cùng Lã Vọng Thú có nụ cười khác nhau, có chút lỗ mãig nhưng không khiến người ta ghét. "Tôi đến tìm Lã quản lý." Nếu như quan hệ cua anh ta phức tạp như thế, có khi mọi người đều quen nhau cũng nên.
"A.." Anh gật đầu "Lã Vọng Thú à."
Anh ta bĩu môi "Tôi nghe Tiểu Bạch nói hai nguời đang làm cùng một chỗ."
"..." Cái gì gọi là làm cùng một chỗ, lời này... thật sự không biết nói gì.
Anh ta lắc đầu "Tôi đối với người này không có cảm tình, nếu không có anh ta Duy Chính sao phải thảm như vậy?"
“Có ý gì?” Tôi hỏi.
“Cô không biết?" Anh ta kêu lên "Tôi còn cho rằng Tiểu Bạch. Thế nhưng... Tiểu Bạch cũng không biết rõ mọi chuyện.
“Cuối cùng là có chuyện?” Tôi truy vấn.
"Nói thế nào đây, người này, âm hiểm độc ác." Tiểu Hoà bộ dạng căm tức đến tận xương tủy nói, "Lúc trước Tiểu Bạch và Duy Chính mới bắt đầu còn bị anh ta năm lần bày lượt quấy nhiễu, nếu anh ta thật sự yêu mến Tiểu Bạch thì không nói, hết lần này tới lần khác uy h**p Duy Chính, khi đó hai công ty đang hợp tác, Duy Chính phải nhượng 0.05% lợi nhuận mới làm xong vụ đó..."
Tôi như lọt giữa đám sương mù, nhưng cả thấy có chút quen thuộc, vì uy h**p người nào đó Lã Vọng Thú đã theo đuổi Tiểu Bạch, tôi đột nhiên nhớ đến nụ cười trong hành lang hôm đó, trong quán rượu một bóng dáng rời đi, cùng với hôm đính hôn anh ta không hề xấu hổ, lập tức hiểu rõ.
"..." Tiểu Hoà thở đài. "Thế nhưng, cuối cũng là tốt hay xấu, không thể nói rõ được, dù sao tôi cũng không thích anh ta." Nói xong mỗ Hoà nói ", tôi di về trước đây, từ nay nếu đến quán bar uống rượu tôi miễn phí cho."
Tôi vô lực nói lời tạm biệt với anh ta, cảm thấy trong lòng vô cũng hoảng loạn, đi qua đi lại trước cửa công ty KM, cảm thấy bối rối và không hiểu gì, dứt khoát chạy qua siêu thị mua một chai nước khoáng, ngẩng đầu uống hết nửa chai mới cảm thấy an tâm, mang theo cái chai quay lại, đang đi được nửa đường đã thấy Lã Vọng Thú đi ra từ cổng chính công ty, bên người là một cô gái tràn đầy khi chất cao ngạo.
Nếu như để hình dung về cô gái đó, đơn giản nhất mà nói, tôi là con gà nhỏ, cô ta là chim phượng hoàng.
Lã Vọng Thú cũng cô nói chuyện vui vẻ đi ra phía ngoài, tôi ngốc, lần này không thể là em gái, tối thiếu tôi chưa từng gặp hình của cô gái này trong nhà anh.
Nlumg tôi vẫn chạy đến, chưa kịp gọi anh đã bị một giọng nói gọi giật lại "Phượng Hoàng." Giọng nói đặc biệt lớn khiến cho người cả nửa phố quay lại nhìn tôi, có cả Lã Vọng Thú.
Chồn từ một chiếc xe vọt xuống, một tay giữ chặt tôi. "Mau, anh tìm em mãi."
Tôi thấy Lã Vọng Thú nói gì đó với cái cô "phượng hoàng" kia, cô gái kia đ đến xe anh và ngồi vào, anh bước tơi hỏi “Sao thế?”
Chồn kêu lên "Phượng Hoàng, ông nội em tìm em khắp nơi, bác sĩ nói ông không thể qua khỏi 72 giờ."
Không qua khỏi 72 giờ....
Như vậy có phải là đã đến thời điểm thực hiện lời ông muốn tôi hứa không? Ông sẽ kéo tay tôi. dùng đôi mắt đục ngầu của ông nhìn tôi... Tôi liều chết lắc đầu "Không, nếu như thế tôi sẽ không trở về."
Tôi vừa nói vừa nhìn Lã Vọng Thú, từ nay về sau bên trong se anh sẽ có cô gái khác, đối với tôi đã không thể có. So với tìm một cô phượng hoàng bình thường có thể k*ch th*ch tôi? Thời điểm đau lòng lại cảm thấy Lã Vọng Thú với tôi còn rõ hơn.
Chồn nói "Không được, Phượng Hoàng, đây chính là lần gặp mặt cuối cùng a."

Mũi tôi cay cay, nhưng tôi không khóc. "Bới vì cuối cùng nên tôi không thể đi... Nếu như đi... nếu ihư..." Tôi nói và nhìn Lã Vọng Thú, đợi chờ anh mở miệng nói chuyện. Một lần cuối cùng, Lã Vọng Thú, đây là lầi cuối cũng, em đợi câu trả lời của anh.
Môi anh khẽ run lên từng chữ "Trở về đi..."
Phiên ngoại
Tác giả: Tôi là theo lời hứa… phát hành bản phiên ngoại này…
Tôi không thích lừa dối, cho nên vung một chút cát, giả vờ là đã hoàn, vụng trộm phát hành đoải văn, nếu như biên tập nói không được thì sẽ trở lại phần kết.
Tất cả nhanh chóng tranh thủ cơ hội đọc đi a… nhanh nhanh….
*****
Hana: Bảo là đoạn ngắn mà dài như quỷ đó, cái bà tác giả đáng ghét này, lừa người quá đi, làm mình tưởng bở… *dẫm đạp tác giả* đi chết đi… hu hu. Lừa tình cả nhà cái phiên ngoại này, những điều viết dưới đây chính là nội dung của phần kết đó híhí hí….
*****
Chồn đi đến gần tôi, tôi tránh tay anh ta, vọt tới “Lã Vọng Thú, anh cuối cùng là đang nghĩ cái gì? Anh hi vọng em trở về? Biến thành cô nàng Phượng Hoàng ưu nhã kia? Hay là nói, anh chỉ yêu thiên kim tiểu thư Lục gia, chỉ có cô Phượng Hoàng kia mới xứng với anh?”
Anh chỉ cười, sau đó nói “Nếu như đã nghĩ thế thì em trở về đi, anh sẽ không phủ nhận, có lẽ việc em làm gà chính là một sai lầm, mà sai lầm đó làm tất cả mọi người đều đau khổ…”
“Bốp.” Tôi không biết tay mình thế nào lại bay loạn trên mặt anh, thanh âm cực kỳ thanh thuý, phảng phất giữ không gian yên tĩnh chỉ có tiếng cái tát này.
Lần thứ hai, cảm giác tê dại quen thuộc trên tay khiến tôi hoảng sợ.
Tôi chán ghét anh đến lúc này vẫn có thể nở nụ cười, nụ cười đó khiến tôi giận dữ một cách khó hiểu.
*****
Ông nói, “Phượng Hoàng, con đã trở về, kế thừa nhà này… Sau đó học tập thư pháp, cả cổ văn nữa, con còi nhỏ… Chờ khi con bằng tuổi cha con, con có thể quản lý cái nhà này.”
Cha của tôi đã đi tới, nói với ông tôi “Cha, con bé biết mà.”
Sau đó bên cạnh tôi truyền đến nhiều âm thanh “Đúng a, Phượng Hoàng còn trẻ, học là được.” “Có người cha như thế còi sợ Lục gia không người thừa kế sao?” “Thừa kế là chuyện chắc chắn.”
Quả thật những âm thanh này lúc tôi rời khỏi nhà có một giọng điệu khác, trong từng giọng nói đều mang đầy ý mỉa mai, mà lúc này bọn họ có mấy người thật lòng nói ra những lời này?
***
“Sau đó chị nói cho anh ta biết, em và bọn chị không giống nhau.” Chị hàng xóm nói “Thế nhưng chị cũng không nghĩ đến Phượng Hoàng em về sau lại thành người thế này… Tóm lại chị thật sự đã nghĩ em sẽ thành một danh nhân, chị còn cầm ảnh Triệu Nhã Chi cho anh ta xem, nói rằng mai sau em nhất định thành người thừa kế của Lục gia, làm cho anh ta nếu muốn tìm em thì phải trở thành một người đàn ôig dịu dàng trầm tĩnh, như bạch mã hoàng tử, chị thật nghĩ em sẽ trở thành một nàng công chúa…”
Câu nói tiếp theo tôi đã không nghe rõ, chỉ nghe thấy câu “Chị nói cho anh ta biết, em từ iay về sau sẽ trở thành một nàng công chúa dịu dàng ưu nhã… Muốn anh ta biến thành một hoàng tử dịu dàng.”
Tiểu Bạch nói, Tiểu Thú đối với phụ iữ đều rất dịu dàng, ngoại trừ những cô gái hèn mọn bỉ ổi.
Anh nói, nếu như không có bọn họ, anh đã tìm được em sớm hơn.
****
Tôi nhìn anh, binh ftĩnh nói “Tôi muốn tìm một người có thể dẫn tôi rời khỏi ngôi nhà này, hơn nữa vĩnh viễn không có quan hệ, không có quan hệ với Lục Phượng Hoàng.”
“Cái này không công bằng.” Hoàng Thư Lãng dùng một loại thanh âm tôi chưa từng nghe thấy nói với tôi, anh ta giống như đang hét lên, mà anh ta chưa bao giờ hét lên với tôi, anh ta nói “Không công bằng. Mang em ra khỏi nhà kia, bỏ qua hết thảy với anh ta mà nói cái gì cũng không phải, nhưng với anh mà nói, lại là có ý nghĩa vứt bỏ cả sự nghiệp.”
Đúng vậy, đối với Lã Vọng Thú mà nói, hoặc là đối với bất kỳ ai khác, đúng là chẳig là gì, thế nhưng thế gian này làm gì có công bằng, nếu nói một cách nhẫn tâm, yêu và không yêu từ xưa đã chẳng có cái gọi là công bằng. Nói nhẹ nhàng thì chuyện như thế có thiếu sao? Rất nhiều chuyện với nhiều người dễ như trở bàn tay, nhưng với chúng ta liệu đánh đổi cả tính mạng cũng có thể đạt được hay không, mọi thứ trong lúc này chỉ còn lại một sợi dây mỏng manh có tên duyên phận.
****
Tôi lần nữa khuyên cô ấy về nhà, cô ấy cự tuyệt, tôi trực tiếp hỏi “Có lẽ, em chỉ coi anh như một cái bàn đạp để rời khỏi ngôi nhà kia…”

Mà cô lại tặng tôi một cái bạt tai.
Là bị nói trúng? Hay tôi nói sai rồi?
Mà điều này cũng không quan trọng, quan trọng là, tôi đột nhiên phát hiện tôi và cô ấy pha trộn quá nhiều, nhớ lại chuyện từ xưa, tôi nhiều năm mộng tưởng, nguyện vọng rời nhà của cô, những thứ này khiến tôi hồ đồ.
Đến cuối cùng là yêu hay cần?
Tôi cần thoả mãn nguyện vọig nhiều năm của tôi, cô cần rời khỏi nhà, những điều này ng ng giữa chúng tôi, làm tôi không thấy tình yêu, tìih yêu của tôi với cô ấy, tình yêu của cô ấy với tôi.
Đều không nhìn thấy
***
Hôm sau lúc đang dọn vệ sinh, Lã Vọng Thú mở miệng trước”Chuyện trong nhà sao rồi?”
Tôi há miệng “Lã quản lý, em có chuyện muốn hỏi…”
“Nói cái gì?” Anh trả lời.
“Quản lý có quyền hỏi chuyện trong nhà của nhân viên sao?” Tôi dựa vào cây lau nhà, với việc sau này xấu hổ, không bằng chặt sạch sẽ.
Sắc mặt anh rất sấu hổ “Không có.”
“Tôi đây có thể không cần trả lời.” Tôi nhếch miệng, dùng sức lau.
Đổi lại là người khác chắc chắn đã tức điên lên, Lã Vọng Thú lại như chẳng có chuyện gì, tiếp tục làm việc, tôi khiến anh ta kinh ngạc, anh cũng không thèm làm tôi đắc ý một chút.
****
“A, không biết trưa nay muốn ăn gì?” Người nào đó vừa xem tài liệu vừa nói.
“Ăn cái gì không quan hệ tới em.” Tôi quay đầu nói.
“Không biết anh một mình ăn cơm, người nào đó ăn đường có thể bị đồn là bị đá không nhỉ?”
“Không hề nghi ngờ là anh đã quá lo lắng.” Ta cười nói, “Hôm nay em và Tiểu Lý cùng đi ăn cơm. Không biết người nào đó ăn cơm một mình có thể bị người ta chê cười hay không?”
“Lục tiểu thư em nhất định là quá coi thường anh.” Lã Vọng Thú nhấn điện thoại “Chị Mạc, có rảnh không? Trưa nay cùng ăn cơm, thế nào?” Cúp điện thoại, người nào đó đắc ý, “Bạn tốt của mình đúng là khác, chẳng như bên cạnh người nào đó, đếm tới đếm lui cũng chỉ thấy chồn?”
“…” Khóc, quá bắt nạt người. Tiểu Kê tôi hiện giờ muốn đi quán bar làm nữ lang, tôi cũng muốn thông đồng cùng một tá đàn ông.
*****
Nếu ihư nói có gì đó… Thì phải nói một điểm nhỏ an ủi, tốt xấu tôi cũng có người ở cạnh.
“Có lẽ…” Hoàng Thư Lãng cúi đầu “Đúng rồi, em ngày đó nói chỉ là muốn tìm một người có thể đưa em đi…”
Tôi vừa nghe xong lời này, choáng váng, xong rồi, anh ta không phải vì mấy lời này mà muốn đưa tôi đi chưa, lời này nói ra, thu lại có chút khó khăn, tôi kiên trì nói “Quả thật… cái kia… tôi phát hiện… có nên đi hay không, hay là vẫn nên dựa vào chính mình…”
Đúng vậy, khi tôi tránh khỏi đôi tay tiều tuỵ kia, tôi đã tỉnh ngộ, có lẽ có người có thể dẫn tôi đi, thế nhưng để mở được đôi tay kia ra chỉ có mình tôi, giống như hiện tại nếu muốn thật sự rời khỏi nhà, chỉ có thể dựa vào bản thân tôi.
Không hiểu, ngày đó của tôi chán nản cùng chật vật, chẳng qua cũng là do mình nhu nhược mà thôi, tôi khôig dám đối mặt tất cả, tôi chỉ nghĩ tìm người đưa tôi đi, sau đó tôi đã có một cái cớ để không phải đối mặt, là anh dẫn tôi đi, không phải tôi… Thật buồn cười, thật nhu nhược.
Thế nhưng, trên thế giới không có một ai, không có một người nào có thể dẫn tôi đi.
Một người cũng không có.
*****
“Ha ha…” Tôi cười to “Lã quản lý, nếu là trước kia em chắc chắn sẽ hiểu lầm, sau đó tự mình háo sắc, như bây giờ làm sao đây?”
Đúng vậy, trước kia nếu có một chút ân huệ ban cho tôi, tôi sẽ bắt lấy nó và coi như bảo bối, không ngừng đem anh ra an ủi chính mình, mà hôm nay, giữa chúng tôi chỉ còn lại sự nể mặt, còn có gì đâu?
Anh chậm rãi nói “Lục Tiểu Kê, nếu như anh nói anh yêu em, em nói cái này tính thế nào?”
****
“Em igủ ở đâu?” Tôi hỏi lại.
“Cùng giường.” Anh nói.
“…” Tiểu Kê tôi tuy hèn mọn bỉ ổi, nhưng cũng là thiếu nữ thuần khiết, bạch ngọc khuê nữ, lầi trước chúng tôi uốig rượu có thể bỏ qua, hôm nay đầu óc tôi tỉnh táo, còn có mỹ nam trong ngực, tôi thật sự không tin mình có thể tự chủ a.

“Anh muốn trông giữ em.” Anh nói, đã đi đến giường.
“Trông giữ gì?”
“Sợ em bỏ chạy…” Anh thì thào nói “Tiểu Kê, nếu như em không ngây ngốc đứng đó đợi anh, anh sẽ coi chừng em…”
Nhìn phía sau lưng thon gầy của anh, tôi đột nhiên cảm thấy cay mũi, Lã Vọng Thú, hai chúng ta đều không nói ra những điều trong lòng thật sự nghĩ, thật may chúng ta đã có thể trở lại, nếu như không trở lại được, chúng ta có phải sẽ hối hận cả đời không?
****
“Hắc hắc…” Tôi cười ngốc xuống nhà mở cửa “Thật sự rất loạn a.”
“Cạch…” Cửa mở.
Tôi ngây cả người, Tiểu Nguyệt cũng sửng sốt, nửa ngày sau mới mở miệng “Tiểu Kê, phòng của cô… một chút cũng không loạn.”
Nói một chút cũng không loạn, không bằng nói cái gì cũng không có. Cả phòng ngoài dụng cụ gia đình không có gì hết, bàn trà, ghế sô pha, chăn đệm trên giường, tủ quần áo, máy vi tính, sách, tất cả những gì tôi đã mang vào phòng này cái gì cũng không có.
Giống như cái phòng này chưa từng có người ở qua.
“Người kia nói là thay cô khiêng đồ, nói cô muốn thay toàn bộ đồ mới.” Chủ cho thuê nhà dựa vào cửa nói, “À, anh ta có chìa khoá không phải sao? Tôi lúc đầu còn chưa an tâm, về sau chính cô cũng nhận điện, còn nói cho tôi biết đó là bạn của cô.”
****
Lúc này tôi cũng không phải trước kia, trong tay tôi nắm chặt, khoé miệng khẽ nhếch “Thật sao? Tôi sao lại nhớ có người nào đó nói tôi là cô nàng tự kỷ?”
Lã Vọng Thú ý cười không đổi “Say rượu loạn tính thôi.”
“…” Anh đừng nghĩ tránh nhé, lúc này đếi phiên Tiểu Kê tôi ra sân, tôi nhanh chóng lấy di động trong túi ra, cười đắc ý, “Anh nói không sai, gầi đèn đúng là có thể rạng, không cẩn thận ngay cả em cũng đã học thói quen ghi âm, muốn nghe một chút không?”
Lã Vọng Thú mặt đỏ, đứng dậy muốn chạy ra ngoài, tôi kéo lấy không tha “Chạy gì a, tuy không giống như lần trước, nhưng âm sắc cũng không tệ lắm, vô cùng rõ nét.”
*****
“Chính là anh làm.” Tôi hét lên “Anh đem tôi đẩy trở về. Hoàng Thư Lãng, tôi đôi khi không biết anh đang nghĩ cái gì, nịnh nọt ba tôi với anh mà nói quan trọng thế sao. Để anh hết lần này lần khác lừa gạt tôi, sau đó… Sau đó anh có thể tìm được điều mà anh mong muốn sao?”
Tôi nhìn anh ta, mọi thứ trong lòng cuối cùng cũng phát tiết hết rồi, thở phì phì, anh ta cúi đầu “Phượng Hoàng, nếu có một ngày, anh cũng hi vọng có thể như em, làm một người bình thường tiêu sái bước đi…”
Tôi ngẩn người, anh ta ngẩng đầu “Có lẽ, anh dám làm…”
“Anh mới không dám.” Tôi nói, “Trừ phi chọc phải tôi, con người của tôi có thể chịu được…”
“Cái gì là nhẫn nhịn không được việc?” Anh ta giận dữ nói, đối với tôi bỗng nhiên nhếch miệng, miễn cưỡng cười một chút, “Anh lại m uốn biết…”
***
“Chúng ta đều mệt mỏi, không phải sao?” Tôi nói, dao sắc dán ở cổ tay tôi, mát mát “Làm cho tất cả mọi người tức giận, không được sao?”
“Đây là điều không tốt.” Cha tôi quát “Lục gia thưa hương không thể đoạn.”
“Chính là cha đã tự mình chặt đứt.” Tôi nói “Mặc kệ cha phàn nàn thế nào, chuyệi cũng đã xảy ra, con sẽ không trở thành Phượng Hoàng, vĩnh viễn không thể, mọi người đã mất đi người thừa kế, còn muốn mất luôn con gái nữa sao?”
Mẹ tôi kéo ống tay áo cha tôi, ông vẫn như trước không nhún nhường, “Có bản lĩnh thì cắt xuống đi….”
***
Anh ngẩng đầu “Đó là bí mật của anh và ông nội em.”
“Phì…” Tôi nhịn không được phun ra “Anh và ông nội em có bí mật gì.”
“May quá, không sao gì, chỉ xượt da.” Anh tự tay giúp tôi đeo lên dây an toàn “Vì sao không thể có bí mật?” Anh hỏi lại tôi.
“Có thể có thể…” Tôi không phải chỉ là Tiểu Kê sao, làm sao có thể cướp đoạt cái quyền có bí mật của đồng chí Lã Vọng Thú vĩ đại và ông nội tôi đây.
Xe dần đi về phía trước, một lát sau, tôi khẽ quay đầu, trước mắt một mảng lờ mờ, cái gì cũng không rõ.
Lã Vọng Thú nói “Muốn quay đầu sao?”
Hết Phiên ngoại.
Hana: Ta chẳng hỉu sao nữa, cái kết của chương 40 với cái kết của phiên ngoại đều của bạn Thú… ta điên lên đây… hận quá…. đau bụng quá….
 
Sói Cưỡi Ngựa Tre Tới
Chương 21: đại kết cục 1


Đại Kết Cục
Hana: Bạn thề với cả nhà, cái kết thúc này dài kinh khủng, nó được chia thành hẳn 10 phần…
Ách, tôi đột nhiên cảm thấy hiện tại bộ dạng của tôi nhất định rất hèn mọn bỉ ổi, cả người đầy hương vị bị bỏ rơi, tặng anh một cái tát, nghĩ muốn xin lỗi lại gặp anh đi bên cạnh một con phượng hoàng, sau đó cũng chính chỗ này, thời khắc này, tôi còn đang đợi chờ câu trả lời của anh.
“Em trở về đi.” Anh nhìn tôi, chỉ nói bốn từ này, sau đó đem tôi đẩy ra.
“Không…” Tôi khó tin nói, “Anh vẫn không rõ em trở về sẽ thế nào sao? Ông nội của em sẽ lại kéo tay em, trước mặt mọi người, để cho em thừa kế ngôi nhà kia, ông… ông… em gặp ông sẽ không cách nào cự tuyệt…”
“Vậy không cần cự tuyệt là được rồi.” Anh nói, ánh mắt chuyển sang phía chồn “Anh đưa cô ấy đi đi.”
Chồn đến gần tôi, tôi khẽ tránh ra, vọt tới “Lã Vọng Thú, anh cuối cùng đang nghĩ cái gì? Anh hi vọng em trở về? Biến thành một Phượng Hoàng ưu nhã? Hay phải nói là, người anh yêu mến chỉ là thiên kim của Lục gia, chỉ có Phượng Hoàng đó mới xứng với anh?”
Anh chỉ cười, sau đó mở miệng “Nếu em nghĩ thế thì em trở về đi, anh không phủ nhận, có lẽ để em làm kiếp gà là một sai lầm, mà sai lầm đó đã khiến tất cả mọi người đau khổ…”
“Bốp.” Tôi không biết tay mình thế nào lại bay đến đậu trên mặt anh, thânh âm cực kỳ thanh thuý, phảng phất xung quanh yên tĩnh chỉ còn tiếng cái tát này.
Lần thứ hai, cảm giác tê dại trên tay truyền đến khiên tôi cảm thấy được sự quen thuộc đáng sợ.
Tôi chán ghét anh đến lúc này vẫn có thể mỉm cười, nụ cười kia khiến tôi có cảm giác tức giận không hiểu nổi.
Anh cắn môi, quay đầu nhìn tôi, kiên quyết rời đi, một giọng nói nhu hoà truyền đến, nhưng cũng là lời nói lạnh lùng nhất “Anh cho đến giờ cũng không biết tay của em lại cứng đến như vậy…”
“Anh đi đi. Anh cho rằng em và anh vẫn còn như khi em còn bé sao? Anh nghĩ rằng em vẫn cứ ngây ngốc đứng đó đợi anh trở lại sao? Không thể nào.” Tôi kêu lên, khản cả giọng, nhưng bước chân của anh vẫn kiên định, từng bước từng bước, tôi nhì, nước mắt tự nhiên rơi xuống…
Là ai từng nói cho tôi biết, tôi là Lục Tiểu Kê, không phải Lục Phượng Hoàng.
Là ai từng nói với tôi, người anh muốn hẹn hò là tôi, không phải Phượng Hoàng.
Là ai từng cùng ba tôi nói chuyện, tìm lại tôn nghiêm cho tôi.
Là ai nói tôi là bạn gái của anh, không phải con gái người khác.
Là ai vào hôm nay nói cho tôi biết, có lẽ người anh yêu mến chỉ là con gái Lục gia, có lẽ chúng tôi là một sai lầm…
Tôi không còn chút khí lực để gào thét, mềm nhũn ngồi xuống nền đất, cảm thấy trong lòng một sự trống rỗng đáng sợ.
Mang theo cơ thể như vậy, tôi ngồi lên xe Hoàng Thư Lãng, anh ta đưa tay chăm chú nắm chặt tay tôi, trong lòng bàn tay ấm áp mang theo chút cảm giác ướt át, tôi nhắm mắt lại, nói với lái xe “Mời nhanh một chút.”
Đầu óc đột nhiên lại có thể nhớ rõ được hai câu thơ lần trước tôi không thể nhớ ra:
Nhất định có những thứ.
Sau khi rời đi.
Là thứ tôi phải buông tha.
Bỗng nhiên cảm thấy hình như cái gì cũng không sao cả.
Xe dừng tại cửa bệnh viện thành phố T, tôi mở cửa xe đi xuống, không khí lạ lẫm khiến mũi tôi hơi ngứa, khẽ hắt hơi, tôi đi vào bệnh viện, đến cửa trước phòng bệnh, cách một lớp kính tôi đã nhìn thấy người trong phòng, tôi sửa sang lại quần áo trên người, đi vào.
“Phượng Hoàng, con đã về.” Mẹ của tôi đi đến, tôi nhìn lướt qua những người trong nhà, những người lạ lẫm trước mặt đồng loạt nhìn tôi, tôi gật đầu hỏi “Ông đâu?”
“Trên giường.” Cha tôi đi đến “Xem ra con đã nghĩ thông suốt?”
Tôi còn chưa trả lời ông, đi vào phía trong phòng bệnh, ông tôi nằm ở đó, bên người còn có người được phong là đại sư quốc văn là có danh nhân giới thư pháp.
“Cháu đến rồi.” Tôi hít một hơi, ông tôi quay đầu nhìn, thanh âm trầm thấp suy yếu “Phượng Hoàng, con đến rồi..”
Tôi tiến lại gần, nhìn cơ thể gầy gò của ông, so với lần trước gặp ông càng gầy hơn, phảng phất giống như một khối gỗ mục, tuỳ lúc có thể vỡ vụn “Ông nội…” Tôi thấp giọng gọi một tiếng.
Ông đưa tay ra, tôi đưa tay nắm lấy tay ông “Ông có chuyện gì muốn nói?” Quả thật những lời này tôi không hỏi cũng biết câu trả lời là gì.

Cha mẹ tôi, một số trưởng bối trong nhà đến rồi đi, kẻ cả những nhân vật nổi tiếng kia, còn có phóng viên, tôi lặng lẽ đợi chờ kết quả.
Có một số việc, chắc là cũng không cho tôi kinh hỉ được, cũng sẽ không có gì ngoài ý muốn, hoặc là nói Lục gia thư hương bao đời không cho phép có gì gọi là ngoài ý muốn.
Ông nói “Phượng Hoàng, con hãy trở về, thừa kế cái nhà này… Sau đó học thư pháp, còn có cả cổ văn nữa, con còn nhỏ.. Chờ con bằng tuổi cha con bây giờ, con có thể quản lý cái nhà này.”
Cha của tôi đã đi đến, nói với ông tôi “Cha, con bé biết rồi.”
Sau đó bên cạnh tôi truyền đến những âm thành “Đúng đó, Phượng Hoàng còn trẻ, học là được.” “Có một người cha như thế còn sợ Lục gia không có người thừa kế sao?” “Thừa kế là chuyện chắc chắn.”
Quả thật những âm thanh này lúc tôi rời nhà đi là một giọng khác, trong từng giọng nói đều mang theo sự mỉa mai, liệu lúc này bọn họ có thật lòng nói thế không?
Hoàng Thư Lãng nói “Phượng Hoàng, anh tin em.”
Tôi quay đầu nhìn anh ta, đúng vậy, tôi tin anh ta là thật lòng.
Tôi nhẹ nhàng buông tay ông nội “Không… Con chỉ đến thăm ông, con sẽ không thừa kế cái nhà này.”
Nhiều khi tôi cuối cũng cảm thấy nếu mình đối diện với những chuyện này, sẽ không cách nào cự tuyệt, thế nhưng trên thực tế, tôi đã cự tuyệt.
Quả thật có một số chuyện cũng không khó, Lã Vọng Thú có thể đơn giản để tôi trở về, tôi cũng có thể đơn giản cự tuyệt, tất cả mọi thứ đều có thể đơn giản như vậy, mà có lúc chính tôi đã quá coi nặng.
Thế giới sẽ không cho chúng ta cái gì ngoài ý muốn, nhưng chúng ta có thể tự tạo ình thứ gì đó ngoài ý muốn, tôi cự tuyệt.
Trong giây phút đó, chung quanh yên tĩnh giống như khi tôi tặng Lã Vọng Thú cái tát, đôi tay kia lại lần nữa nắm chặt tay tôi, hình như đang dùng hết sức của ông, chặt như vậy, nắm thật chặt.
Nước mắt dâng nơi đáy mắt, cố gắng mở to hai mắt, nhìn người trên giường bệnh, đôi môi khô khốc của ông khẽ động “Phượng Hoàng, con không thể nói không được…”
Tôi muốn tránh bàn tay kia, nhưng một cơ thể thanh niên khoẻ mạnh lại không thoát khỏi bàn tay của một người già ốm yếu, tôi nói “Không, con muốn nói, bởi vì con không muốn, từ nhỏ con đã không muốn…”
Đôi mắt đục ngầu của ông nhìn tôi, tôi nói tiếp “Con là cháu ông, nhưng không phải người thừa kế của Lục gia.”
Cánh tay cứng ngắc chậm rãi buông lỏng “Thôi…”
Hai ngày sau, ông tôi qua đời, trước khi ra đi ông được chuyển về nhà, nằm ở trên chiếc ghế cũ, là nơi ông từng viết chữ.
Những trang giấy trắng nằm lộn xộn trên bàn, chăn nệm trải dưới đất, bút lông ngập mực, nghiên mực đầy mực, ông nằm trên ghế lặng lẽ nhìn chiếc bàn, lặng lẽ nhìn.
Trước khi qua đời tinh thần ông có khá hơn, muốn tôi dìu ông, cố gắng cầm bút, nhưng bởi vì tay quá run rẩy không cầm được, ông nói, “Phượng Hoàng, con viết một chút đi.”
Tôi gật đầu, cầm bút viết mấy chữ, ông nói “Cầm lên ông xem xem…”
Tôi nâng tấm giấy lên, ông nhìn thật lâu sau đó nói “Chữ đãi ?”
“Chữ tiểu.” Tôi cười nói. {Hana: Lần này cũng giống chữ liễu lần trước, chẳng hiểu sao hai chữ này khác nhau thế vào viết thư pháp thế nào lại thấy giống nhau. ha ha 隶书 > 小篆}
“Ha ha…” Ông cười vang, cười vài tiếng liền ho khan, tôi nhanh chóng đưa tay vỗ vỗ lưng ông, sau khi bình tĩnh lại, ông nói “Đem chữ này đưa cho ông, tiếp tục viết tên con.”
“Dạ.” Tôi gật đầu, đi qua cầm bút tiếp tục viết chữ “Lục”, lại dừng tay, do dự một chút, tiếp tục viết hai chữ “Tiểu Kê.”, tôi cầm giấy xoay người lại, sau lưng yên tĩnh doạ người, giấy từ trên tay tôi rơi xuống, dừng trước mặt ghế, mà người nằm trên ghế đã nhắm mắt…
Cả người tôi lạnh toát, một chút hoài bão ấm áp cũng không xuất hiện, tôi vô lực ngã xuống, thất hồn lạc phách…
Hana: Ôi buồn quá… hu hu… khóc đây…
Bảy ngày sau, tôi giống như đã không biết cảm giác rơi lệ là cảm giác gì, loại chất lỏng tượng trưng cho sự k*ch th*ch bình tĩnh chảy trên mặt tôi đến doạ người.
Hoàng Thư Lãng một mực ở lại trong nhà tôi giúp đỡ, càng về sau anh ta chỉ ngồi bên cạnh tôi, nhìn tôi lặng lẽ tại nhà sau ngẩn người.
Tôi nói “Chồn, anh rất yêu cổ văn sao?”
“Anh rất yêu.” Anh ta gật đầu.
“Thật là tốt.” Tôi nói “Anh nói hai chúng ta lúc ở bệnh viện có phải rất ăn ý không?”

“Phượng Hoàng…” Anh ta nói “Anh chỉ hơn em ba tuổi.”
“Đúng a…” Tôi gật đầu, khẽ nghịch đám cỏ dại dưới chân.
“Phượng Hoàng.” Anh ta gọi tôi “Em có ý định gì chưa?”
Tôi cầm lên mấy ngọn cỏ “Đợi chuyện trong nhà xong rồi, tôi sẽ quay lại thành phố S, tiếp tục sống.”
Anh ta trầm mặc một hồi, đột nhiên nói, “Em cùng Lã Vọng Thú đã chia tay, anh cũng không thể…”
“Tôi hiện tại không muốn nói chuyện này…” Tôi trốn tránh vấn đề này, có lẽ đã từng có một người sắp chết nhắm chặt tay tôi, để cho tôi đột nhiên cảm thấy mình có thể nhẫn tâm cự tuyệt một người đến như vậy.
“Được, là anh lỡ lời.” Anh ta cúi đầu.
Lã Vọng Thú, tôi đột nhiên nở nụ cười, anh có phải thật sự hi vọng em biến thành Phượng Hoàng, hừ. Bà nội em cũng chẳng tính toán bằng anh, em dựa vào gì mà phải biến thành Phượng Hoàng để xứng đáng với nữ vương thụ anh.
Anh giỏi thì đi tìm người khác đi, tìm phượng hoàng cũng được, chim lửa cũng đúng, nếu không tìm luôn dực long đi, bà đây liền cúng bái anh.
Đang nghĩ ngợi, phía trước có tiếng gọi lớn “Phượng Hoàng, có khách đến.”
Tôi đứng dậy, vỗ mông phủi bụi, đi vào phòng, một bóng dáng cao gầy đứng trước, lòng tôi thắt lại, nhìn bóng dáng kia, nhưng sau đó người đó xoay người, mỉm cười nói “Cha anh đã từng đến đầu Lục lão tiên sinh một bản vẽ đẹp, hôm nay đặc biệt cho tôi đến phúng viếng.”
Tôi nuốt nước miếng, gật đầu, một câu cũng không nói nên lời.
Anh lễ phép gật đầu một cái, xoay người đi ra ngoài.
Tôi lại lần nữa nhìn vào bóng lưng anh, buồn vô cỡ, anh vẫn trầm mặc như thế, sự trầm mặc thầm kín để tôi không cảm thấy xấu hổ, anh dùng phương thức dịu dàng như vậy, rất nhiều lần làm người ta thấy tàn nhẫn, nhưng dù tôi hiểu rõ sự dịu dàng của anh, nhưng anh lại đẩy tôi trở về căn nhà này, anh chập nhận có lẽ người anh muốn hẹn hò chính là Lục Phượng Hoàng?
Đáng cười không.
Theo lễ phép tôi đuổi kịp bước chân anh, đưa anh ra cửa.
Anh nói “Em cùng ông của em?”
Tôi gật đầu “Đến phút cuối cùng.” Sau đó tôi thấy môi anh giật giật, như muốn nói gì đó, nhưng anh lại cười “Vậy tốt rồi.” Kéo cửa xe ngồi xuống, lái xe đi rất xa, tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ, bả vai đột nhiên bị ai đó vỗ, tôi quay đầu nhìn, thì ra là chị hàng xóm, rất nhiều năm không gặp, đã sớm làm mẹ trẻ con.
“Phượng Hoàng, anh chàng kia em có quen sao?”
“Vâng.” Tôi lên tiếng.
“Chị nhìn anh ta rất quen nha?” Cô khẽ nhếch miệng “Nhưng hoàn toàn không nhớ ra.”
Tôi nghĩ có lẽ khi còn bé đã gặp rồi, khi đó tôi gặp anh là buổi tối, ngoại trừ khuôn mặt mỉm cười, thứ gì cũng không nhớ rõ, mà chị hàng xóm chưa từng có cơ hội gặp anh, nhưng tôi vẫn nói “Khi còn bé đã tới chỗ hcúng ta, chính là người khiến em bị đốt tóc năm đó.” Tôi vừa nói xong định quay vào trong nhà, chị hàng xóm liền giữ chặt tôi “Dựa vào, chị nhớ ra rồi, là anh ta.”
Tôi dừng bước, “Sao thế?”
“Anh ta…” Chị hàng xóm hình như rất kích động “Thảo nào nhìn bóng dáng rất quen, thì ra là người khiến em bị đốt tóc năm đó, về sau em còn không được cho ra khỏi nhà nhỉ, hình như là hơn mười ngày sau, anh ta chạy đến phía sau nhà em, từ lan can phía sau gọi em.”
“Gì a?”
Chị hàng xóm nói tiếp “Chị cùng tiểu Lưu, em nhớ Tiểu Lưu không, khi đó mình cũng chơi đó… Bọn chị gọi anh ta lại, không để cho anh ta gọi em.”
“Vì sao?” Tôi kỳ quái hỏi.
“Gọi để mà chết à.” Chị hàng xóm nói “Từ khi còn bé chị đã thấy ba của em cứng như sắt, em ở nhà viết chữ, vừa ra ngoài đường bị người ta đốt tóc, dù sao kêu em ra cũng không được, làm gì tự mình tìm mắng chửi a.”
“Sau đó chị nói cho anh ta biết, em khác với bọn chị.” Chị hàng xóm nói. “Thế nhưng chị cũng không nghĩ giờ em lại biến thành thế này… Tóm lại khi đó chị nghĩ em nhất định sẽ thành một danh nhân, chị còn cầm ảnh của Triệu Nhã đưa cho anh ta xem, nói anh ta biết về sau em sẽ thành người thừa kế của Lục gia, làm cho anh ta muốn tìm em thì phải dịu dàng như hoàng tử bạch mã, sau đó mới tìm một công chúa như em, chị thật sự nghĩ em sẽ thành một công chúa…”
Câu tiếp theo tôi gần như không nghe ra gì, chỉ nghe thấy một câu, “Chị nói cho anh ta biết, em về sau sẽ trở thành một nàng công chúa dịu dàng ưu nhã… Muốn anh ta biến thành hoàng tử dịu dàng.”

Tiểu Bạch nói, Tiểu Thú đối với phụ nữ rất mực dịu dàng, ngoại trừ những cô nàng hèn mọn bỉ ổi.
Anh nói, nếu như không có bọn họ, anh đã tìm được em sớm hơn.
Vậy thì vì sao, nếu như anh đã từng điên cuồng tìm kiếm em trong những nhân vật nổi tiếng kia, sao hôm nay còn để em trở về, có lẽ khi mới bắt đầu anh đã không thể chấp nhận tôi là Tiểu Kê, có lẽ khi mới bắt đầu anh đã muốn tôi trở về, sau đó biến thành Lục Phượng Hoàng trong giấc mơ của anh?
Tôi cười, làm thân gà khiến mọi người phải đau khổ sao? Thế nhưng tôi không đau khổ, cuộc sống của tôi náo nhiệt cỡ nào, vui vẻ đến mức làm tôi muốn khóc…
Tôi xoay người đã nhìn thấy Hoàng Thư Lãng ở sau lưng “Chuyện gì?”
“Anh ta… sao lại đến?” Hoàng Thư Lãng dạo gần đây không còn nói cổ văn, xem ra là sợ tôi nghe không rõ, đành phải nói bình thường cho nhanh.
“Để viếng thôi.” Tôi thuận tiện nói.
“Em còn yêu anh ta?” Hoàng Thư Lãng hỏi, âm điệu nâng lên quãng tám.
“Nói chuyện này làm gì…” Tôi hời hợt nói, xoay người đi, thế nhưng Chồn kéo tôi lại “Phượng Hoàng, em nói rõ đi, em cuối cùng là đang nghĩ gì?”
“Tôi là Tiểu Kê.” Tôi đột nhiên mở miệng.
“Bởi vì anh ta, cho nên em là Tiểu Kê?” Tôi lần đầu thấy anh ta nói những lời này, và cũng lần đầu thấy anh ta kích động như vậy, “Nhưng mà căn bản anh ta không yêu em khi là Tiểu Kê, anh ta muốn Phượng Hoàng, quên em.”
“Đủ rồi.” Tôi hét lên “Tôi không muốn nói nữa.”
“Em muốn tìm dạng thế nào em mới thoả mãn? Em muốn anh phải làm thế nào?” Giọng anh ta càng lúc càng lớn, mặt cũng đỏ lên.
Tôi nhìn anh ta, bình tĩnh nói “Tôi muốn tìm một người có thể đưa tôi khỏi căn nhà này, hơn nữa vĩnh viễn không còn quan hệ với nhà này, không quan hệ với Lục Phượng Hoàng.”
“Cái này không công bằng.” Hoàng Thư Lãng dùng một loại âm thanh tôi chưa từng nghe thấy nói với tôi, anh ta giống như đang hét lên, mà anh ta chưa từng hét lên với tôi như thế bao giờ, anh ta nói “Không công bằng. Mang em ra khỏi cái nhà kia, bỏ qua hết thảy với anh ta mà nói chẳng là gì, nhưng với anh mà nói, điều đó có nghĩa anh sẽ vứt bỏ sự nghiệp.”
Đúng vậy, đối với Lã Vọng Thú mà nói, hoặc là đối với bất kỳ ai khác, đúng là chẳng là gì, thế nhưng thế gian này làm gì có công bằng, nếu nói một cách nhẫn tâm, yêu và không yêu từ xưa đã chẳng có cái gọi là công bằng. Nói nhẹ nhàng thì chuyện như thế có thiếu sao? Rất nhiều chuyện với nhiều người dễ như trở bàn tay, nhưng với chúng ta liệu đánh đổi cả tính mạng cũng có thể đạt được hay không, mọi thứ trong lúc này chỉ còn lại một sợi dây mỏng manh có tên duyên phận.
Một giây này tôi không biết phải nói gì, hoặc những điều tôi nói đều trở nên dư thừa, trong lúc này tôi thật sự không muốn nói câu an ủi đầy khuôn sáo “Anh sẽ tìm được người khác tốt hơn.”
Nếu anh ta yêu tôi, như vậy vào lúc này người tốt nhất chính là tôi.
Nếu anh ta không yêu, như vậy càng không cần phải nói nhiều lời, tôi xoay người rời đi, Hoàng Thư Lãng cũng không đuổi theo, có lẽ anh ta hiểu được, dù có đuổi theo cũng vô dụng, hoặc là anh ta hiểu rõ hơn ai hết, anh ta không thể rời khỏi ngôi nhà kia, anh ta không thể từ bỏ sự nghiệp của mình.
Mà tôi cũng không có tư cách bắt anh ta buông tay, bởi vì tôi biết, dù anh ta có buông tay, tôi cũng không chọn anh ta, có lẽ từ rất lâu kia, cái buổi chiều mùa thu kia, khi một chàng trai tuấn tú nói với thiếu nữ đang vất vả viết chữ “Tôi tên là Hoàng Thư Lãng, xin hỏi phương danh tiểu thư?”
Thiếu nữ hèn mọn bỉ ổi nhếch miệng cười “Chồn ăn trộm gà?”
Tính từ khi đó, duyên phận của hai người đã là hai đường thẳng song song…
Ngày đó lần đầu tiên tôi nhìn thấy Lục Chính Đàn, ông nội của Tiểu Kê.
Tuy khuôn mặt ông tiều tuỵ, con mắt đã đục ngầy, thế nhưng ánh mắt vẫn kiên định như trước.
Mà tôi lại là một người không kiên định.
Lúc Tiểu Kê nhìn tôi kiên định nói “Em phải rời khỏi nhà.”
Ông của cô ấy kiên định nói cho cô ấy biết “Con phải về nhà.”
Mà tôi, chỉ là một quần chúng, không, tôi là người đã đồng ý dẫn cô rời đi.
Có một số lần tôi đã rất kiên định, tôi kiên định người tôi yêu chính là Tiểu Kê, không phải Phượng Hoàng, thế nhưng khi tôi nhận được một cuộc điện thoại, một cuộc điện thoại của người có ánh mắt kiên định.
Lời của ông nói chỉ xoay quanh hai chủ đề, đầu tiên, ông ta hi vọng Tiểu Kê có thể ở cùng ông ta đến giây phút cuối cùng.
Điều này tôi đồng ý, bởi vì so với bất kỳ ai, tôi chính là người hiểu rõ nhất cảm giác khi người thân của mình rời đi mà mình không ở bên đau đớn thế nào, năm đó bà nội tôi xoa đầu tôi nói “Tiểu Thú à, đi chơi một lát rồi về nhé, bà nội cho con tiền mừng tuổi.”
Nhưng mà, năm đó tiền mừng tuổi tôi còn chưa nhận được, đã vĩnh viễn không còn nhận được nữa.
Có lẽ chỉ đau xót nhất thời, nhưng tiếc nuối sẽ còn mãi mãi.
Tôi không muốn cô ấy tiếc nuối.
Điều thứ hai, ông chỉ hỏi tôi một câu “Cậu cảm thấy Phượng Hoàng coi cậu là gì, một cái bàn đạp để rời khỏi nhà sao?”
Tôi không trả lời, ông cũng không đợi câu trả lời của tôi đã cúp điện thoại luôn.
Tôi ngồi trên ghế trong văn phòng, ngây ngốc sửng sốt thật lâu, tôi nghĩ đến những điều chúng tôi đã nói với nhau, cô không hỏi tôi có yêu cô ấy không, có muốn mãi mãi, thiên trường địa cửu bên nhau không, cô ấy chỉ hỏi “Lã Vọng Thú, anh dẫn em đi sao? Vĩnh viễn không cần quay lại cái nhà kia..”

Mà câu trả lời của tôi “Anh sẽ dẫn em đi.”
Tôi là cái gì, là người đưa cô ấy rời đi, thế thôi sao?
Không… Tôi tự nói với mình, ông Tiểu Kê quá đặc biệt, hơn nữa tôi với cô ấy cũng không phải loại người hay dỗ ngon ngọt trong tình yêu.
Nhưng tôi vẫn vô cùng hỗn loạn, quan trọng hơn là, cha mẹ cô ấy không thích tôi.
Có lẽ có người sẽ nói vì chút tôn nghiêm này mà mất đi người mình yêu đáng giá sao?
Có thể có nhiều thứ không thể vứt bỏ, giống như tôn nghiêm.
Cho nên khi cha mẹ của tôi nói muốn đi gặp cha mẹ cô ấy, tôi đã từ chối, tôi sợ.
Tôi không muốn bản thân đã bị chịu nhục sẽ phải chịu lần hai, tôi càng không muốn cha mẹ tôi bị nhục nhã, quan trọng nhất là, nếu như cha mẹ của chúng tôi phản đối, tôi không biết tôi và Tiểu Kê có tương lai nữa hay không.
Cô ấy có thể tiêu sái rời khỏi nhà, mà tôi lại không có được quyết tâm như thế.
Khi tôi áp chễ được suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, tiếp tục hẹn hò cùng Tiểu Kê, đến khi tôi nhận được điện thoại của người đó, ông ta hỏi tôi đã nghĩ thông suốt chưa, tôi đã không thể trả lời.
Ông ta tiếp tục hỏi, cậu có thấy Phượng Hoàng ở trước mặt chúng tôi bảo vệ cậu không? Hoặc là nói, Phượng Hoàng hoàn toàn không muốn để cậu gặp chúng tôi, bởi vì cậu chẳng qua chỉ là một cái bàn đạp.
Sau đó là rất nhiều tiếng động bề bộn.
Mỗi ngày một lần điện thoại như thế, giống như mỗi đêm đều gặp phải ác mộng kinh khủng.
Dây dưa không dứt.
“Cậu tiếp nhận con bé là Tiểu Kê, vì con bé hứa hẹn sẽ thay đổi gì đó sao?”
“Cậu nói cậu đồng ý để con bé trở lại bên tôi, những lời này cậu đã nói với con bé hay chưa?”
“nếu không cậu hãy thử một lần xuất hiện trước mặt chúng tôi, xem con bé bảo vệ cậu thế nào?”

Tôi nói Lục Tiểu Kê em hãy về với ông nội em đi, cô ấy không về.
Tôi nói Lục Tiểu Kê, anh đưa em đi gặp ông em, cô ấy nói muốn tự đi.
Tôi nói Lục Tiểu Kê, chúng ta đi gặp cha mẹ em đi, cô ấy nói đừng…
Và tôi đã quyết định..
Lúc Tiểu Kê, anh mang em đi, nhưng là em không cho anh quyết định?
Tại quán trà, tôi làm một thính giả.
Nhìn cha mẹ tôi và cha mẹ cô ấy một câu lại một câu đấu võ mồm, mà nhân vật chính là cô cũng vẫn không nói gì.
Chỉ cần cô ấy nói một câu, tôi hi vọng cô ấy có thể nói một câu “Con muốn cùng Lã Vọng Thú ở cùng một chỗ.”
Nhưng cô ấy chưa từng nói, cô chỉ nói “Con sẽ không trở về.”
Mà tôi, cũng không cách nào hạ quyết tâm.
Có lẽ từ khi bắt đầu tôi đã tiếp nhận cô ấy, chính là sai lầm, chúng tôi rõ ràng là Phượng Hoàng, vậy mà cô ấy lại chỉ cần một người đưa cô ấy đi.
Tôi lần nữa khiến cô ấy trở về, cô ấy cự tuyệt, tôi trực tiếp hỏi “Có lẽ, em chỉ coi anh là một cái bàn đạp để em có thể trời khỏi ngôi nhà kia…”
Mà cô ấy tặng tôi một cái tát.
Là bị tôi nói trúng, hay tôi đã sai rồi?
Mà chuyện này cũng không quan trọng, quan trọng là, tôi đột nhiên phát hiện, trong khi chúng tôi ở cùng nhau có quá nhiều thứ đan xen, nhớ lại chuyện lúc bé, tôi nhiều năm mơ mộng, nguyện vọng rời nhà của cô, những thứ này đều khiến tôi mơ hồ.
Đến cuối cùng là yêu hay cần?
Tôi cần thoả mãn nguyện vọng nhiều năm, cô ấy lại cần rời khỏi gia đình, những điều này chắn giữa chúng tôi, khiên tôi không nhìn thấy tình yêu, tình yêu của tôi với cô ấy, và tình yêu của cô ấy đối với tôi.
Đều không nhìn thấy.
 
Sói Cưỡi Ngựa Tre Tới
Chương 22: đại kết cục 2


Ngày đó tại cổng công ty KM, chị học chung trường đại học với tôi, cũng là chị gái của tổng tài cồng ty KM muốn tôi cho đi nhờ một đoạn, đúng khi chúng tôi chuẩn bị lên xe, tôi nhìn thấy cô ấy, cũng nhìn thấy Hoàng Thư Lãng.
Anh ta nói, ông nội Tiểu Kê chỉ còn khoảng thời gian bảy mươi hai giờ.
Mà cô ấy lại không muốn về, cô ấy lại hỏi tôi, đợi chờ đáp án từ tôi.
Tôi còn có thể nói gì, ngoài việc làm cô ấy trở về, có nhiều thứ khi mất đi vĩnh viễn cũng không quay lại được.
Mà tôi lại không muốn giải thích với cô, mặc dù tôi nhìn ra ánh mắt chất vấn của cô, chính tôi đã không muốn nói, bởi vì tôi cảm thấy để chúng tôi có một khoảng thời gian yên tĩnh cũng không phải chuyện xấu.
Rời xa.
Bởi vì cô là phượng hoàng biến thành gà, cho nên chúng tôi nhất định đã sai lầm.
Còn nhớ rõ khi biết cô ấy là Phượng Hoàng, tôi cho rằng mình và Tiểu Kê có thể một lần nữa bắt đầu, thế nhưng trên thực tế lại không phải, sau khi chúng tôi hiểu rõ nhau, mới có khả năng bắt đầu lại một lần nữa.
Nước quá trong sẽ không có cá, chuyện quá nhiều thì không thể yêu.
Lần tiếp theo nhìn thấy cô ấy là ở nhà cô ấy, đã là bảy ngày sau ngày ông nội cô ấy mất.
Về sau nhớ lại những cuộc điện thoại kia tôi đã nghĩ, tất cả đều được gọi vào chập tối, ông ấy chỉ múôn xúi giục chúng tôi để khiến Tiểu Kê hoàn thành tâm nguyện của ông.
Mặc dù tôi đã đoán ra, tôi vẫn cam tâm tình nguyện bị xúi dục, bởi vì nếu như giữa chúng tôi không có vấn đề gì, vậy những ngôn ngữ xúi dục đó chỉ là ngờ ngẩn, mà trên thực tế những vấn đề này là những thứ chúng tôi phải đối mặt.
Có lẽ đây là lúc tốt để rời xa, để ỗi người bình tĩnh hơn, sau đó có thể nhìn nhận mọi thứ rõ ràng hơn.
Gặp cô ấy tôi đã cảm thấy cô ấy không sao, bởi vì cô ấy luôn giống như năm đó, ngây ngốc ngồi đợi tôi, mà giờ lại không.
Cô ấy đối mặt với tôi có thể bình tĩnh nói, đột nhiên lại khiến tôi cảm thấy lo lắng.
Cô ấy bình tĩnh như thế có phải để xác minh lời ngày đó “Em sẽ không ngốc nghếch đợi chờ anh.”
Tôi bối rối bỏ chạy, thế nhưng nếu ông trời cho tôi thêm một lần lựa chọn, tôi vẫn sẽ để cô ấy trở về.
Bởi vì giờ so với khi nhìn không rõ cũng tốt hơn.
Mà hôm nay, nếu như không có chuyện gì, còn có thể yêu sao?
Cô ấy cho tôi hai cái tát, khảm sâu trong da thịt, không cách nào quên.
Nếu như cô không còn ngồi xổm tại đó khóc đợi tôi, tôi nên làm gì bây giờ?
Ngay hôm sau, tôi rời khỏi nhà, về với cái ổ gà của tôi, tiếp tục sống kiếp gà.
Có lẽ bởi quá nhiều chuyện xảy ra, bọn họ có vẻ không đáp ứng nổi, cho nên tôi đi cũng không lường trước khó khăn.
“Nếu như không có việc gì con sẽ trở về.” Tôi nói với mẹ, những ngày này cũng chỉ còn một vài người đến bái tế, mà tất cả mọi người đến đều coi tôi là người thừa kế của Lục gia, khiến tôi không thể tự nhiên.
“Trở về làm gì?” Mẹ của tôi một bên lau bàn một bên hỏi.
“Trở về làm chuyện của con.” Tôi trả lời.
Cha của tôi ở bên cạnh hừ một tiếng “Tiếp tục chìm xuống?”
Tôi quay đầu nhìn ông, “Nếu như cha kiên trì muốn con gái cha chìm xuống, như vậy con hi vọng cha hãy đem những lời này nói ở nơi có người ngoài, đừng có chỉ nói ở trong nhà với con.”
Sắc mặt ông trắng bệch, tôi lấy túi rời khỏi nhà, đối với bọn họ tôi chính là đứa con gái đáng xấu hổ, mà bọn họ ở trước mặt người ngoài lại không muốn mất mặt, mặc dù mọi người ai cũng biết con gái Lục gia không có thành tựu gì, nhưng bọn họ đối thoại như thế nào để thoái thác tôi không thể biết, nhưng có thể khắng định, chuyện con gái họ làm nhân viên vệ sinh, làm một kẻ vô sản, làm một tác giả nhỏ bé trên mạng, bọn họ tuyệt đối không bao giờ nói ra ngoài.
Phượng Hoàng vặt lông không bằng gà, phượng hoàng có xinh đẹp bao nhiêu, nhưng nếu không còn lông, còn không bằng gà biết đẻ trứng.
Đối với tôi chuyện không thể làm Phượng Hoàng thừa kế gia nghiệp, không bằng làm một con gà nhỏ bé viết tiểu thuyết.
Chuyện duy nhất khiến tôi thấy đáng mừng chính là, tôi chỉ thất tình, không thất nghiệp.
Lúc trở lại làm việc, vào thang máy liền cảm thấy lạ lẫm, nhìn gà mẹ Tiểu Lý cũng cảm thấy thân thiết, thế nhưng lời của cô ấy nói ra lại khiến tôi không cách nào thân thiết nổi “Tiểu Kê, nghe nói cô bị một chị xinh đẹp đá ra góc tường?”

Chị xinh đẹp? Tôi nhớ ngày đó Lã Vọng Thú đi cùng cô gái tinh anh kia, đúng là một cô nàng xinh đẹp, có điều… “Làm sao cô biết?”
Tiểu Lý đắc ý nói “Tôi có tin nội bộ, đang chờ cô chứng thực.”
Chia tay rồi? Cái này tính là chia tay sao?
Được rồi, gà mẹ Tiểu Lý cho tôi một cái định nghĩ, chia tay.
Tôi gật đầu “Có khả năng thế.”
“A… a a…” Tiểu Lý hưng phấn lạ thường “Để tôi cho cô biết cô ấy là ai, là chị của tổng tài công ty KM, là bạn học đại học của Lã quản lý, có điều hình như đã từng li hôn, không lẽ phụ nữ như thế rất có sức hấp dẫn sao???”{Hana: mọi người nhớ ai không, là cô nàng có anh chồng gay đó ha há}
Tiểu Lý còn đang lải nhải tôi đã ôm đầu bỏ chạy, đột nhiên không muốn biết, không muốn biết phượng hoàng trước mặt gà xoè cái đuôi hoa lệ ra, rung động diễm lệ thế nào…
Nghề nghiệp của tôi vẫn như cũ, nhân viên vệ sinh, đến lúc dọn phòng làm việc của Lã Vọng Thú, lúc gõ cửa lòng tôi run lên, cảm thấy không khí như nghẹn lại “cốc cốc cốc…”
Không có tiếng trả lời, Tiểu Trương ở một bên nói “Quản lý không ở đó, cô trực tiếp vào thôi.”
Tôi thở hắt một hơi, mở cửa đi vào.
Một mùi hương quen thuộc truyền đến, là hương vị của Lã Vọng Thú, môt khí chất đạm mạc.
Tôi đi qua, mở cửa sổ, để cho đầu óc tỉnh táo vài phần, bắt đầu lau, rõ ràng đã thả lỏng nhưng sao mũi cay cay, cái người ngồi trên bàn xem tài liệu thích nói xóc người ta đã không còn, một người lời nói ác độc nhưng lại nguyện ý giúp tôi mà không hỏi nguyên nhân đã xa cách tôi, mặc dù chúng tôi làm việc cùng một công ty, lúc này không thấy từ nay về sau còn có thể gặp.
Một cơn gió mạnh lùa vào qua cửa sổ, “xoạt” đem đống giất tờ trên bàn thổi bay xuống đất, tôi dừng lau, nhanh chóng nhặt lên, từng trang từng trang rời xuống đất, tôi nhặt lên và hi vọng không có người phát hiện, thế nhưng sự thật chứng minh, tôi từ trước đến nay chưa từng được thần phật chiếu cố, hoặc nói là, ông trời chính là nhắm vào tôi.
Lúc này, cửa mở, tôi ngồi chồm hỗm trên đất nhìn thấy một đôi chân đang đi dến, nghĩ thầm còn có chuyện gì xấu hổ hơn chuyện này sao?
Sau đó tôi khóc, thật sự khóc, tiếp đó thêm hai chân, ba chân, bốn chân, toàn bộ đi vào…
“Tiểu Kê?” Giọng của anh, tôi xấu hổ ngẩng đầu “Cơn gió…” Sau đó tôi không nói được nữa, trước mặt tôi ngoài Lã Vọng Thú còn có Chu Tiểu Bạch, cô nàng phượng hoàng xinh đẹp, còn có anh chàng thẳng nam kia nữa.
Tôi 囧, quá mất mặt, còn mất mặt trước người quen nữa chứ, thật sự quá 囧.
Tiểu Bạch kinh hãi “Tiểu Kê?”
“Hắc hắc…” Tôi xấu hổ đứng dậy, “Là tôi.”
Tiểu Bach bên cạnh cô nàng phượng hoàng xinh đẹp cười lạnh, tôi nghĩ đến lời Tiểu Lý nói, người này không phải là chị của Tiểu Bạch sao? Cô ta nhướn mi nói “Không nghĩ tới thật sự là người hợp theo loài a…”
Tiểu Bạch quay đầu “Chị cả, thì ra chị là vật a.”
Sắc mặt cô nàng trắng bệch “Cô nói cái gì?”
Tiểu Bạch đáp lại trong nháy mắt “Chị không phải đã nói chị tuyệt đối không phải đồng loại của em sao, em là người, chẳng lẽ chị không phải vật sao…”
Thẳng nam đứng bên cạnh mỗ Bạch nhịn không được bật cười, vội ho một tiếng che dấu.
Tôi đột nhiên cảm thấy Tiểu Bạch thật lợi hại, về sau nghĩ lại tôi sẽ hiểu, bởi vì Tiểu Bạch có làm gì cũng có được sự ủng hộ của cha mẹ, mà tôi không có cái đó, thậm chí nhiều thứ tôi không dám làm, rất nhiều lời muốn nói lại không dám nói, tôi cuối cùng là tự gánh lấy hậu quả do mình gây nên, tự bức mình đến tình cảnh tuyệt vọng.
Đây cũng chính là thứ mà người ta gọi là thứ hai, có thể tiếp nhận được những lời nói cay độc của Lã Vọng Thú, lại còn yêu anh, bởi vì so với cha mẹ tôi, những lời anh nói cái gì cũng không tính.
Ánh mắt Lã Vọng Thú rời trên cơ thể bất động của tôi, tôi cảm thấy toàn thân mất tự nhiên, giống như đang nằm trên phao trong một cái hồ toàn các mẹ các dì, vô cùng xấu hổ, tôi dùng tốc độ nhanh nhất nhặt giấy tờ và đặt lên bàn, “Tôi đi.”
“Tiểu Kê.” Tiểu Bạch chạy đến khoác tay tôi, hất tay nói với thẳng nam “Em không thèm nghe mọi người nói chuyện, em đi chơi.”
Thẳng nam đi đến nhìn tôi từ đầu đến chân, hỏi một câu “Cô cùng thích đàn ông với đàn ông sao?”
Tôi khờ, ngốc nghếch lắc đầu, kỳ quái a, vừa thấy mặt đã hỏi cái này.
Mỗ nam đột nhiên năm chặt tay tôi “Tốt, Tiểu Bạch chính là cần ở gần những người bình thường…” Sau đó vung tay giao Tiểu Bạch cho tôi.
Tiểu Bạch hình như đối với công ty khá quen thuộc, nghĩ lại tôi vốn là thế chân cô ấy mà, cô ấy đương nhiên không lạ lẫm, “Hắc hắc…” Tiểu Bạch cười cười ghé sát vào tôi “Chuyện của cô tôi đã nghe Tiểu Nguyệt nói.”
“Chuyện gì?” Tôi kinh hãi, thì ra gà mẹ chẳng những có tổ chức mà còn có sự qua lại với bên ngoài a.

Tiểu Bạch chế nhạo tôi “Nghe nói cô cùng tiểu thụ tốt lắm?”
“A…” Tôi xấu hổ l**m môi, tuỳ tiện nói “Vừa chia tay.”
“Gì.” Tiểu Bạch kêu lên “Sao tôi vừa mới biết chuyện hai người, cô lại nói hai người đã chia tay?”
“…” Chẳng lẽ chuyện tôi và anh chia tay còn phải đợi sự phê chuẩn của đám gà mẹ sao?
“Ai đá ai?” Tiểu Bạch nhiệt tình hỏi.
Vấn đề này khiến tôi cũng ngốc, hẳn là anh đá tôi đi, có điều anh cũng chưa nói, ngược lại là tôi tiêu sái rời đi, trên tình cảm là anh đá tôi, trong hành vi thì là tôi đá anh, cân nhắc một chút tôi nói “Cả hai cùng đá.”
“Gì?” Tiểu Bạch kinh ngạc “Cái này có thể cùng làm sao?”
Tôi nghiêm túc gật đầu “Cùng nhau làm cũng là một chút công bằng.” Tôi giải thích với hủ nữ, mỗ Bạch lập tức bừng tỉnh “Thì ra thế, tôi còn định dạy cô…”
“Dạy gì?” Tôi hỏi.
“Dạy cô làm sao thu phục nữ vương thụ.” Tiểu Bạch uống nước, “Đáng tiếc không còn dùng được.”
“Thu phục anh ấy?” Tôi nở nụ cười, Tiểu Kê tôi cũng không có cái này, nói gì chúng tôi đã chia tay, có điều nói không hiếu kỳ thì là giả “Làm thế nào?”
Tiểu Bạch ghé đến nói “Tiểu Kê, xem ra cô vẫn chưa hết hi vọng?”
“Tôi chẳng qua chỉ hỏi một chút…” Miệng tôi cứng ngắc, “Quả thật cũng không sao cả.”
Tiểu Bạch bĩu môi “Hắc hắc, hai người đều là kiểu người lời nói ra không giống trong lòng nghĩ…”
“Ha ha…” Tôi chống nạnh cười to, “Tôi thật sự một chút cũng không muốn biết.”
Mỗ Bạch liếc tôi “Tôi sẽ không miễn cưỡng cô phải nghe.” Nói xong đứng dậy, “Đi ăn gì đi.”
“Được.” Tôi rủ đầu xuống, cuối cùng là gì đây, tôi thật sự muốn biết a, mặt mũi có bọc trong chăn hay áo còn khó có thể chăn sóc, hiện tại việc gì phải coi trọng bề ngoài a.
Tiểu Kê tôi cuối cùng là mệnh khổ gì đây…
Tiểu Bạch thấy vẻ mặt đau khổ của tôi, chế nhạo nói “Thừa nhận một chút, tôi nói cho cô biết…”
“Thừa nhận..” Tôi nói, không hiểu ý cảm thấy buồn cười “Nói cho tôi biết như thế nào thu phục anh ta? Đáng tiếc trò chơi không có chơi ba thắng hai, chỉ có một ván quyết định thắng thua..”
“Phải không?” Tiểu Bạch nghiêng đầu “Tôi lại không biết a, nếu là tôi, dù thế nào cũng phải làm tới tay.”
“Đó là vì tổng tài thích cô..” Tôi nói “Hai người căn bản cũng không có gì có thể so sánh …”
“Tiểu thụ không thích cô?” Tiểu Bạch hỏi.
Tôi nhìn Tiểu Bạch không nói gì, được rồi, tất cả mọi người đều đến đả kích tôi, Tiểu Kê tôi nằm đây mời mọi người chà đạp a, “Đúng thế, anh ta cho đến bây giờ chưa từng thích tôi.”
“Vậy à..” Tiểu Bạch suy nghĩ một chút, “Vậy cô cũng không muốn yêu anh ta, anh ta cũng không thích cô, hai người càng thoải mái, chuyện này là muốn lừa ai, ai lừa ai lợi hai hơn…”
Tôi lập tức chắp tay cúng bái, không nghĩ tới EQ của Tiểu Bạch lại cao như thế “Cao kiến, cao kiến a…”
“Ai..” Tiểu Bạch lập tức cúi đầu “Bị gạt một lần sẽ biết…”
“…” Thực tế chính là nơi duy nhất kiểm nghiệm chân lý a.
“Đúng rồi.” Tiểu Bạch quay trở lại “Bà chị kia cô đừng lo lắng, chẳng qua nếu cô cùng tiểu thụ chia tay cũng chẳng ảnh hưởng gì, chia tay sẽ không quan tâm nguyên nhân gì.”
Khuy về nhà tôi nghĩ nửa ngày, tổng kết lại hôm nay là một ngày có thu hoạch, lại phát hiện tôi đã tự ình một kết luận… Chúng tôi chia tay.
Ba ngày sau, Chồn gọi điện đến, tôi một chít cũng không kinh hãi, bởi vì cha mẹ tôi cũng gọi điện đến, có điều điện thoại của bọn họ tôi không nhận, mà anh ta, tôi do dự một chút lại nhấc máy “Alô?”

“Tiểu Kê..” Anh ta khẽ gọi một tiếng “Em có thể trở về một lần nữa không?”
“Trở lại làm gì?” Tôi hỏi.
“Có việc…” Anh ta nhỏ giọng “Về chuyện của em và anh ta.”
“Tôi đã chia tay với anh ấy.” Tôi không do dự nói cho chồn biết “Anh có thể nói cho bọn họ biết, tất cả đều như bọn họ mong muốn, hài lòng chưa?”
“Em đừng như thế…”
“Chẳng lẽ còn muốn tôi cảm kích nữa sao?” Lúc nói chuyện điện thoại với anh ta tôi đang nói chuyện với biên tập, hai tay gõ chữ, điện thoại kẹp ở cổ, nói ngắn gọn, từng đoạn ngắn.
“Được rồi..” Anh trả lời “Năm mươi ngày, em nhớ rõ là được rồi.”
Tôi vội vàng cúp điện của anh ta, biên tập cuối cùng cũng tìm tôi xác định bìa sách, qua một thời gian nữa sách sẽ phát hành, kích động lan ra khiến tôi nhớ đến người tôi muốn là người đầu tiên chúc mừng tôi ra sách.
Hèn mọn đối diện với gương khẽ nói “Con gà ngốc…”
Kẻ ngốc thường ngủ ngon, tôi là con gà ngốc lâu rồi mới mất ngủ.
Ngày hôm sau, lúc đang quét dọn vệ sinh, Lã Vọng Thú mở miệng trước “Chuyện trong nhà sao rồi?”
Tôi há to miệng “Lã quản lý, tôi có lời muốn hỏi…”
“Hỏi gì?” Anh trả lời.
“Quản lý có quyền hỏi đến chuyện trong nhà của nhân viên sao?” Tôi dựa vào cây lau nhà, cứ dùng dằng xấu hổ thế này, không bằng một lần giải quyết cho xong.
Sắc mặt của anh rất xấu hổ “Không có.”
“Tôi đây có thể không trả lời đi.” Tôi nhếch miệng cười, dùng sức lau.
Đổi lại là người khác nhất định đã sớm tức điên, Lã Vọng Thú lại như không có chuyện gì, tiếp tục làm việc, tôi làm anh kinh ngạc, anh cũng không thèm cho tôi chút đắc ý.
Thế nhưng lúc tan làm tôi mới phát hiện, tôi sai rồi, anh không phải kinh ngạc, mà là chuẩn bị tính sổ, tôi mới ra khỏi công ty đã gặp xe anh đậu ở cổng, tôi ngẩng đầu ưỡn ngực bước đi.
“…” Tiếng còi xe, a, bà cô nội tôi sẽ quay đầu xem anh cười nhạo tôi sao? Tiểu Bạch nói rất đúng, anh đã không thích tôi, tôi sẽ thoải mái. {Hana: Trong nháy nháy ở dòng này vào dòng dưới là tiếng còi xe, mà ta hêm biết diễn tả thế nào nên để … hu hu… tha lỗi cho ta… ta ngu ngốc ing}
“..—…—-” NND, anh cảm thấy có còi là giỏi sao, tiếp tục không đếm xỉa.
“Lục Tiểu Kê.” Người nào đó lao xuống khỏi xe, giữ chặt tôi.
“Anh muốn gì?” Tôi quay đầu.
“Anh ấn còi sao em không để ý?” Lã Vọng Thú giống như rất tức giận, mà vẻ mặt này tôi đã chứng kiến nhiều lần trên mặt tôi, đột nhiên nhìn thấy trong lòng không khỏi cảm khái ngàn vạn lần, anh cũng có ngày này…
“Khi nào ấn còi thì thành tên Lục Tiểu Kê tôi?”
“Được rồi, lên xe.” Anh nói.
“Vì sao?” Tôi hỏi, đại ca không mang theo ý đùa chơi, anh còn tưởng tôi là con ngốc Tiểu Kê thì anh đã sai rồi, tôi đây đang trở thành cô gái tự mình cố gắng a.
“Ăn cơm.” Lã Vọng Thú khí thế kinh người.
“Dựa vào cái gì?”
“Dựa vào việc em là bạn gái anh.” Anh nói.
“Chúng ta không phải đã chia tay sao?”
“Ai nói?” Lã Vọng Thú hỏi.
“…” Là ai nói? Vấn đề này đúng là nên tự hỏi, anh nói chia tay sao? Không có. Tôi nói chia tay sao? Cũng không có. Chúng tôi sao đã chia tay rồi? Không biết a…
Trong khi tôi đang tự hỏi đã bị Lã Vọng Thú tống lên xe, “Không có chia tay chứng tỏ là bạn gái chính thức của anh, đương nhiên muốn cùng nhau ăn cơm.”
“Không không..” Tôi một bên kéo tay không cho anh lái xe, vừa nói “Quả thật nói hay không chúng ta đều chia tay….”
“Chưa nói thì không phải.” Lã Vọng Thú nhướn mày, mắt cười, em muốn chơi xỏ à.
“Chúng ta chia tay a.” Tôi kiên quyết nói, ngựa tốt không nhai lại, gà tốt sẽ không ăn qua hai lần đun.
Lã Vọng Thú mỉm cười “Anh nghĩ, có lẽ, anh đại khái là… Không đồng ý.”
“…” Thừa dịp tôi sửng sốt, người nào đó nhấn ga, khi tôi hoàn hồn thì ngoài cách nhảy khỏi xe sẽ không còn cách nào thoát ra.

Vào nhà hàng, tôi không phản kháng nữa, đã đến đây rồi tôi phải ăn một bữa, ăn xong sẽ phủi mông rời đi.
“Sao em không thể ăn chậm một chút sao?” Lã Vọng Thú nhìn tôi ăn như lang thông hổ yết, hôm nay anh mời tôi coi như anh xui xẻo, từ khi ông nội qua đời, tôi còn chưa ăn được bữa cơm nào ngon, từ lúc trở về cũng không có tâm trạng, hôm nay bắt được anh coi tiền như rác, còn không mau ăn cho đủ sao?
Tôi nuốt đồ ăn trong miệng, uống một ngụm rượu đỏ lớn, “Anh sẽ không phải cho rằng em về nhà sẽ biến thành Phượng Hoàng rồi chứ?”
“Xem ra là không phải.” Khoé miệng anh khẽ cong lên một chút.
“Anh không phải yêu mến cô Phượng Hoàng anh tìm kiếm sao…” Tôi cúi đầu ăn tiếp, hàm hồ nói “Dù sao anh cũng đừng mơ tưởng trong cậy gì vào em.”
Anh cười không đáp, tôi nhìn anh cười như thế lại hoảng hốt, tim nhảy thình thịch, tiếp tục ăn.
Ăn xong rồi lau miệng, phỏng chừng ăn được người này cũng no mấy ngày, nhưng làm cho tôi có chút xấu hổ, Lã Vọng Thú đột nhiên hỏi “Em còn muốn chia tay?”
“Đó là đương nhiên.” Tôi nhanh chóng nói “Cơm là anh muốn dẫn em đi ăn, cái đó và chia tay không quan hệ, phim không thể chiếu nhầm.”
“Được.” Anh gật đầu, ưu nhã kêu phục vụ, “Tính tiền.”
Tôi tiếp tục uống nốt ly rượu, uống cái này muốn ngừng cũng khó ngừng.
“Tôi ăn một phần ăn Italy và một ly vang đỏ.” Lã Vọng Thú nói “Mời tính tiền.”
Phục vụ nói “Vị tiểu thư này?”
Lã Vọng Thú nhìn một bên mặt tôi “Chúng tôi vừa chia tay, đã không còn quan hệ, cô ấy tự mình trả tiền.”
Tôi khờ, phụ vụ mỉm cười nói “Tiểu thư, cô dùng một phần bò bít tết, một phần salat cá ngừ Cali, hải sản Italy, một phần cánh gà nướng, một phần súp bơ đậm đặc, một phần rượu ốc sên đỏ…”
Ông trời thật sự muốn tuyệt đường sống của gà mà. Đầu tiên khiến người đó mất việc, sau đó chặn đường lui, ngược thân, sau đó thương tình, trực tiếp nói, phái một nữ vương thụ xuống là được rồi.
Sau đó, tôi tại nhà hàng Pháp sa hoa, rưng rưng trình diễn màn cô gái lầm đường lạc lối quay đầu, cầu xin sự tha thứ của ban trai cũ, một lần nữa bắt đầu diễn vai người xấu.
Ra cửa, lên xe, Lã Vọng Thú thoả mãn cười “Lục tiểu thư, vừa rồi chính là tự em nói chúng ta bắt đầu lại, ngàn vạn lần không được quên a.”
“…” Tôi rưng rưng cắn khăn tay, hèn hạ, hèn hạ, trước khi vào cửa tại sao không nói nếu chia tay sẽ không trả tiền. Hơi quá đáng, quá ác độc, quá nham hiểm.
“Hình như Lục tiểu thư không muốn?” Lã Vọng Thú hồn nhiên chớp mắt nhìn tôi.
Đồng ý cái đầu anh ấy, nếu không phải trên người tôi không có tiền, tôi sẽ chịu nhục sao? “Lã quản lý, anh không phải đã nói tôi chỉ xem anh là cái bàn đạp để rời khỏi nhà sao? Sao còn muốn tìm tôi?”
“Đại khái…” Anh chần chờ một chút “Ngày đó giống như anh bị đá vậy, chuyện như thế tuyệt đối không thể xảy ra trên người anh, hẳn là anh đá em.”
“..” Quá keo kiệt, chỉ vì bị đá mà chơi tôi như thế? Tuy nhiên tôi thừa nhận tôi cũng rất để ý chuyện ai đá ai, Tiểu Kê tôi khó lắm mới đá được anh lại bị bắt trở về.
Lã Vọng Thú nhìn tôi nói, “Cho nên anh quyết định đợi có một cơ hội thích hợp đem em đá đi.”
“Anh đừng mơ.” Tôi nổi giận “Nói cho anh biết, Lã Vọng Thú, Tiểu Kê em cũng sẽ tìm cơ hội đem anh đá đi.”
“Vậy chúng ta đấu một trận đi.” Lã Vọng Thú nở nụ cười “Nhớ rõ không được để người khác biết là em đá anh.”
“Hừ..” Tôi khẽ hừ, nói nửa ngày thì ra sợ em đá anh khiến anh mất mặt sao? Được, Tiểu Kê em sẽ cho anh biết sự lợi hại, đừng cho là em thích anh tức là em sẽ không đá anh, “Anh cho rằng mọi người sẽ tin tưởng anh. Tôi vạch trần bản chất phúc hắc của anh.”
“Em khó có được sự tin tưởng đó.” Người nào đó cười yếu ớt, cười đến hèn mọn.
Tiểu Kê tôi lửa hừng hực cháy trong lòng, ai đá ai, để rồi xem.
Trở về nhà, tôi theo thường lệ thắp một nén nhang lên di ảnh ông nội, hương thơm nhàn nhạt lan toả trong phòng, tôi lạy ba lạy, cắm hương vào “Ông nội, Tiểu Kê thắp hương cho ông.”
Ông nội trong trí nhớ của tôi là người rất nghiêm khắc, khi tôi rời nhà đi ông đã mắng rất thậm tệ, trước khi ra đi còn bức bách tôi, cùng với một tiếng cười cuối cùng, có lẽ… Ông đã tha thứ cho tôi, có lẽ không.
Ông nội của tôi, đã lưu lại cho tôi cái gì, bóng tối lúc nhỏ hay bi ai hiện tại.
Mà tất cả đều có thể mất đi theo thời gian không? Tôi không biết.
Năm mươi ngày của ông nội không còn ca, mà cuộc chiến của tôi và Lã Vọng Thú cũng chính thức bắt đầu.
Từ khi cuộc chiến của chúng tôi chính thức bắt đầu, không thể nghi ngờ chúng tôi một lần nữa bắt đầu lại, gà mẹ Tiểu Lý đôi với chuyện này cực kỳ khiếp sợ, “Tiểu Kê, không phải nói chia tay rồi sao? To mồm lắm mà?”
“Quả thật.. có lẽ… Không chia tay?” Chính tôi cũng trở nên hàm hồ.
“Không chia tay.” Tiểu Lý hét lên khiến tai tôi ong ong.
“Đúng vậy…” Tôi xấu hổ nhếch miệng cười khẽ, “Ngại quá, trước…” Nói như thế nào tôi trước cũng nên khẳng định đáp án, cái này chẳng phải làm xấu danh dự gà mẹ bát quái của Tiểu Lý sao, tôi vừa cảm kích vừa xấu hổ a.
“Thật tốt quá.” Tiểu Lý lại ngoài dự đoán trầm trồ khen ngời, “Tiểu Kê, cô thật sự quá vĩ đại, tôi lại có bát quái mới, Tiểu Vương ở bộ phận nhân sự cũng sẽ bị tôi đánh bại.” Nói rồi cười lớn bước đi rải tin bát quái.
 
Sói Cưỡi Ngựa Tre Tới
Chương 23: đại kết cục 3


Tôi vô cùng xấu hổ, nhưng chuyện xấu hổ nhất chính là tôi và Lã Vọng Thú đang trong cuộc chiến.
“A, không biết trưa nay muốn ăn gì?” Người nào đó vừa xem tài liệu vừa nói.
“Ăn cái gì không quan hệ tới em.” Tôi quay đầu nói.
“Không biết anh một mình ăn cơm, người nào đó ăn đường có thể bị đồn là bị đá không nhỉ?”
“Không hề nghi ngờ là anh đã quá lo lắng.” Ta cười nói, “Hôm nay em và Tiểu Lý cùng đi ăn cơm. Không biết người nào đó ăn cơm một mình có thể bị người ta chê cười hay không?”
“Lục tiểu thư em nhất định là quá coi thường anh.” Lã Vọng Thú nhấn điện thoại “Chị Mạc, có rảnh không? Trưa nay cùng ăn cơm, thế nào?” Cúp điện thoại, người nào đó đắc ý, “Bạn tốt của mình đúng là khác, chẳng như bên cạnh người nào đó, đếm tới đếm lui cũng chỉ thấy chồn?”
“…” Khóc, quá bắt nạt người. Tiểu Kê tôi hiện giờ muốn đi quán bar làm nữ lang, tôi cũng muốn thông đồng cùng một tá đàn ông.
Lúc chiều, Tiểu Nguyệt chạy loạn đến chỗ tôi tán gẫu “Cô cùng anh tôi thế nào rồi?”
“Chẳng lẽ cô không biết?” Ngựa có mấy móng, gà mẹ cũng có thể không biết rõ bát quái sao.
“Tôi biết hai người chia tay rồi lại hoà.” Tiểu Nguyệt nói, “Thế nhưng muốn tôi cô cùng anh tôi đang làm trò gì a?”
Tôi kiên định nói cho cô ấy biết “Bọn tôi đang đấu xem ai sẽ đá ai.”
Tiểu Nguyệt bóp cổ tay “Quả nhiên là ruồi bọ hay tìm trứng thối, hai người đều là cực phẩm a.”
“Chẳng lẽ cô không thấy phấn khích sao?” Tôi truy vấn.
Tiểu Nguyệt nhìn tôi chăm chú “Tiểu Kê, có chút chuyện về sau tôi không thể không nói, cô đúng là…” Cô ấy ngừng một chút, “Thôi, cố gắng sẽ thành, ngược lại nhà của cô…”
Tôi cúi đầu “Ông tôi mới đi, trong nhà rất loạn, quả thật có đi hay không cũng không sao cả, dù sao tôi cũng sẽ không về nhà.”
Tiểu Nguyệt gật đầu, “Có điều tôi cảm thấy thể xác thì có thể dễ dàng từ bỏ, nhưng trong lòng thật khó bỏ a…”
Tôi cười bất đắc dĩ, đúng thế thật, có nhiều lần tôi tự nói với mình, tôi là Tiểu Kê phóng khoáng, thế nhưng trên thực tế chính là trái tim khó lòng rời đi, ngôi nhà đó tặng cho tôi ngoài những ký ức đau buồn, cũng như hiện tại chỉ toàn bóng tối, cuối cùng khiến tôi sống tự ti, một ngày cũng không thể rời đi, nghĩ đi nghĩ lại, mũi tôi cay cay, không rời đi là vì cái người đã từng đồng ý đưa tôi đi đã đi rồi sao?
Lời thề kia đã không còn, chúng tôi chỉ còn giữ lại chút thể diện
Vì thể diện mà nói chuyện với nhau, trao đổi lẫn nhau.
Tiểu Kê tôi từ nhỏ đã chẳng có thể diện nào, bởi vì có một gia đình quá mức ưu tú, cho nên tôi cảm thấy được thể diện này cũng chẳng là gì, cũng không để ý đến, thế nhưng không biết vì sao, với chuyện của Lã Vọng Thú, tôi lại muốn giành lấy thể diện.
Lý do quá đơn giản, bởi vì tôi yêu, tôi đã là một người được yêu, thể diện là thứ tôi cần, nếu như tôi chỉ còn lại hai bàn tay trắng, như thế không tránh khỏi quá đáng thương.
Có lẽ tôi là một người đáng buồn, nhưng tôi cũng không làm người đáng thương.
Tôi là con gà nhỏ, sinh trong tổ phượng hoàng, thật đáng buồn.
Thế nhưng tôi đã bước đi trên con đường của mình, tôi không thể đáng thương.
Tôi yêu một người nhưng người đó không yêu tôi, thật đáng buồn.
Thế nhưng tôi còn có thể diện, tôi không thể đáng thương.

Nghĩ đến đây, ý chí chiến đấu lập tức sôi sục, tinh thần phấn chấn.
Cho dù Lã Vọng Thú có dùng thứ gì k*ch th*ch tôi, Tiểu Kê tôi sẽ lập tức tìm lại tôn nghiêm, cho dù bên tôi chỉ có một mình chồn, vậy cũng tốt hơn không có ai.
Mà chồn cũng phối hợp ăn ý, gọi điện thông báo anh ta sẽ đến.
Mặc dù tin này không thể khiến tôi phấn chấn, ngược lại còn cảm thấy bực bội, nhưng tôi rất nhanh giải quyết nỗi buồn bực, cũng chỉ là một con chồn thôi, cũng chỉ là con chồn thôi mà.
Tôi đắc ý nói với Lã Vọng Thú “Đêm nay anh tự mình ăn cơm, Hoàng Thư Lãng đến, anh ta biết nấu cơm.”
Theo ý nào đó… Tôi là thích chồn… nấu cơm.
“A..” Lã Vọng Thú nở nụ cười “Vậy thì thật là không tệ.”
“Ai…” Tôi thở dài, buông lỏng tay, thuận tiện mở rộng cửa, giọng nâng lên quãng tám “Lã quản lý, anh tự mình ăn cơm nhé, tuy hơi ngại nhưng thật sự là hẹn hò a…”
Nói ra những lời này xong những người bên ngoài cánh cửa đang ngồi làm việc đột nhiên quay lại nhìn tôi, nhất là Tiểu Lý, tôi thấy cô ấy nhảy dựng lên, tôi hơi đắc ý, nhưng vậy còn chưa thể hiện là em đá anh hay sao?
Lã Vọng Thú cũng không nhanh không chậm “Quên đi, không nghĩ đến anh cố gắng tìm ngày nghỉ trong những ngày phải đi xã giao để cùng em, em lại có việc, thôi vậy…”
Tình huống lập tức chuyển đổi, tôi choáng váng, nhanh chóng đóng cửa lại, căm tức nhìn Lã Vọng Thú.
Người nào đó cười yếu ớt. “Buổi tối nhất định phải ăn nhiều một chút nhé.”
Buổi chiều lúc tan làm, chồn đứng ở trước cửa công ty đợi tôi, lần này anh ta nói muốn đến đại học S gặp một vị giáo sư có chút việc, thuận tiện tới gặp tôi, chờ tôi tan làm cùng về.
Lúc tôi đi ra khỏi công ty, xe của Lã Vọng Thú nghênh ngang lái qua chúng tôi, chồn nhận ra và hỏi “Em và anh ta thế nào rồi?”
Tôi trả lời “Không có.” Nói xong kéo chồn ra chợ rau “Tôi đói chết rồi, mau đi mua đồ ăn.”
Lúc ăn cơm chồn hỏi “Em…”
“Tiếng phổ thông.” Tôi gắp thức ăn, ăn như lang thôn hổ yết, ăn cơm đã mệt chết rồi, còn muốn tôi phải động não dịch ra sao.
“Gần đây trong nhà nhiều bạn cũ đến thăm hỏi, mọi người thường hỏi sao em không ở trong nhà…” Anh ta lúc nói đã hạ đũa, đúng là phù hợp với khẩu hiệu “ăn không nói, ngủ không nói.”
“Cha của tôi nói thế nào? Có giống như trước, tìm lý do gì đó dấu diếm cho tôi không?” Tôi cười nói “Nói tôi sau khi tốt nghiệp đại học S, tự mình tôi luyện ý chí, muốn cùng giáo sư này nọ tiếp tục học tập, tôi nhớ có lần còn nói tôi đang bế quan luyện chữ, kết quả có người gặp tôi đang ăn thịt bò nướng trên đường, đúng là xấu hổ a.. ha ha..”
“Chỉ sợ không được.” Hoàng Thư Lãng nói, “Em ở bệnh viện trước mặt bao người cự tuyệt ông nội em, hiện tại mọi người đều biết rõ, em không muốn trở về.”
“Vậy bọn họ còn hỏi tôi ở nhà không làm gì?” Tôi giật mình.
Hoàng Thư Lãng cười lớn một chút “Em ngốc sao? Nói như thế chẳng qua chỉ là phải phép thôi, thứ hai là người ta cảm thấy kỳ quái sao cha của em lại không đưa em trở về thôi?”
“Xúi giục…” Tôi cười nói, quả thật tôi biết rất rõ, ngày đó trong điện thoại với chồn, những lời tôi nói ra quá nửa là tôi không muốn tiếp tục nói chuyện với anh ta, không muốn gặp anh ta, nhưng vì ích kỷ muốn thông qua anh ta biết được tình hình trong nhà, mặc kệ tốt xấu, đều có thể khiến trong lòng tôi có chút chuẩn bị.
Nếu như còn gì để nói… Thì phải là một chút tâm lý an ủi, tốt xấu tôi cũng có người cùng phe.
“Có lẽ a..” Hoàng Thư Lãng cúi đầu, “Đúng rồi, ngày đó em nói chỉ muốn tìm một người có thể đưa em đi…”

Tôi vừa nghe xong lời này, choáng váng, xong rồi, anh ta không phải vì mấy lời này mà muốn đưa tôi đi chưa, lời này nói ra, thu lại có chút khó khăn, tôi kiên trì nói “Quả thật… cái kia… tôi phát hiện… có nên đi hay không, hay là vẫn nên dựa vào chính mình…”
Đúng vậy, khi tôi tránh khỏi đôi tay tiều tuỵ kia, tôi đã tỉnh ngộ, có lẽ có người có thể dẫn tôi đi, thế nhưng để mở được đôi tay kia ra chỉ có mình tôi, giống như hiện tại nếu muốn thật sự rời khỏi nhà, chỉ có thể dựa vào bản thân tôi.
Không hiểu, ngày đó của tôi chán nản cùng chật vật, chẳng qua cũng là do mình nhu nhược mà thôi, tôi không dám đối mặt tất cả, tôi chỉ nghĩ tìm người đưa tôi đi, sau đó tôi đã có một cái cớ để không phải đối mặt, là anh dẫn tôi đi, không phải tôi… Thật buồn cười, thật nhu nhược.
Thế nhưng, trên thế giới không có một ai, không có một người nào có thể dẫn tôi đi.
Một người cũng không có.
Hoàng Thư Lãng cười lớn “Em sợ cái gì, anh cũng đã từng nghĩ, quả thật chuyện này giống một người ngã sấp xuống, nhiều cánh tay đưa ra, nhưng chỉ có thể vịn vào một mà thôi…”
Tôi nghiêm túc gật đầu, đột nhiên nhớ đến một vấn đề, “Thế nhưng Hoàng Thư Lãng, trước anh vì cái gì mà suy nghĩ chỉ chăm chăm vào tôi, tôi có gì tốt?” Quả thật tôi cảm thấy mình chỉ là một con gà rừng bé nhỏ a.
Chồn không nói gì, chỉ là giục tôi ăn mau, tôi cũng không hỏi nữa.
Có lẽ cái này căn bản không tồn tại, đối với chồn mà nói là không tồn tại, đối với Lã Vọng Thú mà nói cũng không tồn tại, tôi không có gì cả….
Ăn cơm xong, tôi mới kịp phản ứng một vấn đề, vậy chồn sẽ ngủ ở đâu? Đây cũng không phải giống kiểu, ăn xong rồi một cước đá bay xuống tầng dưới chứ.
Chồn ở phòng bếp rửa bát, tôi đang suy tính xem có nên đến khách sạn gần đó thuê phòng không a.
Nhưng mà, tôi còn chưa giải quyết hết lo lắng này, còn có Lã Vọng Thú, anh gọi điện đến lúc tôi đang ngồi trên sô pha gọt táo, vỏ táo dài thật dài quấn lại từng vòng rủ xuống mặt đấy, tôi nhanh tay với điện thoại, vỏ táo bị cắt đứt.
“Alô?”
“Là anh.” Đơn giản mà trực tiếp “Anh ta buổi tối ngủ ở đâu?”
“Gì?” Tôi còn chưa lấy lại tinh thần, sửng sốt một chút mới kịp phản ứng “Anh nói chồn?”
“Trừ anh ta ra thì Lục tiểu thư còn có vị khác khác phái nào sao?”
“…” Nếu như thời gian trôi qua mọi thứ đều thay đổi, có cái gì mãi mãi không thay đổi thì đó chính là miệng lưỡi độc ác của nữ vương thụ “Vấn đề này từ khi nào đến lượt người có khả năng bị em đá quản lý a?” Nói vấn đề này thế nào đây? Không sợ không giả, bởi vì cũng không sao cả, có gì phải sợ?
“Em muốn thế nào?” Trong lời nói của anh có chút nôn nóng.
“Lời này em nên hỏi anh a?” Tôi trả lời, người này luôn không giải thích được, thần không biết quỷ không hay, từ khi nào lập trường giữa chúng tôi đã đảo ngược.
“Em sẽ không phải để anh ta và em ở chung một chỗ chứ?”
“Nếu như chúng ta đang trong cuộc chiến ai đá ai, thì vấn đề này em hình như không phải trả lời anh.”
“Được rồi.” Anh đột nhiên nói “Em đợi.” Sau đó cúp điện thoại.
Tôi chờ đây, chờ cái gì? Đợi ăn bữa khuya sao? Tôi cười nhạo, lúc này chồn từ phòng bếp đi ra, tôi nói chuyện đi khách sạn ngru, chồn cũng nói đây là điều đương nhiên, nói là ngày mai ban ngày có chuyện, buổi tối sẽ đến công ty đợi tôi.
Tôi đưa chìa khoá cho anh ta “Tôi không cần, anh khẳng định là về sớm hơn tôi, anh về nhà trước đi.”

Lúc anh ta nhận chìa khoá có hơi sửng sốt một chút, nhưng vẫn nhận lấy.
Sau khi chồn đi, tôi cuộn mình trong ổ ăn táo xem ti vi, trên ti vi đang phát một bộ phim tình yêu thời xưa đầy máu chó, nữ chính đang tựa đầu lên vai nam chính nói ba chứ như sét đánh vô địch.
Tôi nhìn mà khó chịu, nghĩ lại không lẽ tôi là đang ghen tị hay sao?
Đang nghĩ chợt có tiếng đập cửa dồn dập, nếu như người bình thường dùng chân đạp cửa thì lúc này chính là đang gõ.
Tôi xỏ dép lê xuống giường, hét lên một tiếng “Ai đó?”
“Anh.” Ngoài cửa đáp lại một tiếng, tôi mở hé cửa, cửa đã bị đẩy ra, đầu tôi ong một tiếng, cựuc kỳ, giống như đang đi cướp bóc.
Hoàn hồn nhìn lại, là Lã Vọng Thú, khẽ thở nhẹ, giận nha, thì ra là anh ta “Anh muốn gì?”
“Người?” Lã Vọng Thú nhướn mày nói “ở đâu?”
Tôi nở nụ cười “Anh sẽ không phải đến để bắt thông dâm chứ?”
“Nếu như em dám “gian” Anh hung hăng nói.
“Ha ha…” Tôi cười to “Lã quản lý, nếu là trước kia em chắc chắn sẽ hiểu lầm, sau đó tự mình háo sắc, như bây giờ làm sao đây?”
Đúng vậy, trước kia nếu có một chút ân huệ ban cho tôi, tôi sẽ bắt lấy nó và coi như bảo bối, không ngừng đem anh ra an ủi chính mình, mà hôm nay, giữa chúng tôi chỉ còn lại sự nể mặt, còn có gì đâu?
Anh chậm rãi nói “Lục Tiểu Kê, nếu như anh nói anh yêu em, em nói cái này tính thế nào?”
Tôi đột nhiên nhớ đến bộ phim vừa xem, rất nhiều lần tôi cảm thấy tôi và Lã Vọng Thú sẽ không thể nói ra những lời đó, mà trên thực tế, cho dù có cũng không có một người nào, không có một cái nào hiện lên ngữ cảnh đó.
“Lã quản lý…” Tôi nói “Anh có phải cảm thấy mỗi ngày chà đạp em dưới chân dẫm dẫm, sau đó không thấy được em nữa, lại gọi lên nói vài câu dễ nghe, sau đó em lại vui vẻ ở lại bên anh, sau đó lại tiếp tục một vòng khác?”
Anh giật mình, thật lâu môi giật giật “Anh xin lỗi.”
Một người tôi thầm mến, một người đàn ông tôi không thể hiểu rõ cuối cùng cũng nói yêu tôi, sau đó lại một câu xin lỗi, trời ạ, tôi nên giải quyết thế nào đây?
Tôi dở khóc dở cười, anh đột nhiên hỏi “Em cuối cùng là muốn biến anh thành cái gì?”
Tôi ngây người, tôi đem anh trở thành gì? Vấn đề này có lẽ tôi mới là người muốn hỏi anh nhất, có lẽ là anh muốn hỏi tôi, giữa chúng tôi vì vấn đề gì mà tranh chấp.
Tôi muốn biết anh có phải ở cạnh tôi để nhớ lại cảm giác lúc nhỏ.
Mà anh nghĩ tôi có phải ở bên cạnh anh để coi anh là một cái bàn đạp.
Vấn đề này chúng tôi đều có thể cho nhau đáp án.
Nếu như không nhớ lại chuyện lúc xưa, anh sẽ thích tôi sao?
Nếu như không coi anh là bàn đạp, em sẽ thích anh sao?
Vấn đề này đã không cách nào giải đáp, tôi đột nhiên cảm thấy, tôi và Lã Vọng Thú giống như lời nói ngày đó, là một sai lầm, giờ phút này tôi đột nhiên hiểu rõ.
Anh vì sao đẩy tôi ra, bởi vì chúng tôi không cách nào trả lời vấn đề này.
Anh nói tôi là Tiểu Kê, mà trên thực tế Phượng Hoàng lúc nhỏ sẽ rời khỏi tôi sao? Xuất thân Phượng Hoàng có thể biến mất hay sao?
Tôi mở miệng “Quả thật, em nghĩ có lẽ từ lần đầu tiên em cảm thấy anh là một người rất dịu dàng, anh sẽ đưa em đi, cho nên…”
Mặt của anh càng lúc càng hồng, tôi ghé sát vào, có mùi rượu, tửu lượng của Lã Vọng Thú rất tốt, mùi rượu trên người anh không nặng, nhưng lại như đang say, lời của tôi vòng vo “Anh uống rượu?”

Anh nở nụ cười, trên mặt xuất hiện thêm điểm màu hồng, “Anh mỗi ngày đều nghĩ vấn đề này, nghĩ đã rất lâu, sau đó anh không thể tìm ình đáp án, càng ngày anh càng cảm thấy mơ hồ, chúng ta đến cuối cùng là quan hệ gì..” Anh mắt anh khé phân tán “Về sau anh cuối cùng đã hiểu, anh chính là một cái bàn đạp không tồi…”
Tôi ngẩn người.
Anh nói tiếp “Em cảm thấy thế nào?”
“Không…” Tôi nói “Em không cần bàn đạp.” Đúng vậy, tôi không cần, không có bàn đạp, tự tôi cũng có thể vượt qua.
Anh hỏi “Không cần?”
Tôi gật đầu, không cần.
Anh cười khổ một cái “Kết quả là, vẫn là như vậy…”
“Cho nên anh cũng không nên cùng em dây dưa, chúng ta đều mệt mỏi.” Tôi than nhẹ, đột nhiên cảm thấy lời nói chia tay ngày đó vẫn không phải lời chia tay chính thức, có vẻ là cuộc đối thoại hôm nay mới đúng.
Bởi vì ngày đó chúng ta đều không buông tay, hôm nay đều đã hiểu rõ.
Nhớ lại nhiều quá khứ không tốt đẹp, vẫn có một mối gút mắc không thể nói rõ.
“Được rồi.” Anh nói “Chúng ta chia tay a.”
Anh nói như vậy, lòng của tôi trùng xuống, nhưng anh nói tiếp “Lần này, anh sẽ theo đuổi em.”
Tôi đột nhiên nghĩ thông suốt, tình yêu giống như đường băng chạy bộ, vòng tròn, rõ ràng đang đuổi theo người khác, nhưng nhìn lại, có lã chính là người khác đang đuổi theo mình.
Đường băng hình tròn vĩnh viễn không có giới hạn.
Tôi nở nụ cười, “Anh dựa vào gì mà theo đuổi em.”
“Bằng việc em yêu anh.” Anh đắc ý nói, mỉm cười, giống như ngày đó tại cầu thang u ám, nụ cười dịu dàng nhưng không mất đi ngạo khí.
“Em dựa vào gì mà thích anh.” Tôi có chút buồn cười nói.
“Chỉ bằng việc anh yêu em.”
Dựa vào, nói thế còn gì sao? Tôi nhanh chóng dừng lại, “Mới chia tay nói cái này, có người nào thế không.”
“Chia tay thì mới có bắt đầu.” Anh trả lời, “Có điều em gần đây đầu óc không tốt, vấn đề này còn cần nh giải thích.”
“…” Tiểu Kê, tỉnh lại đi “Vậy em có quyền từ chối chứ?”
“Không thể.” Người nào đó chắc chắn nói.
“Đây là logic gì?” Tôi hỏi ngược lại, giống như là phường đạo tặc vậy?
“Vậy em thử xem?” Anh nở nụ cười.
“Cái này là gì?” Tôi vừa nói vừa cười.
“Một lần nữa ngả bài.” Anh nói “Lục Tiểu Kê tiểu thư, tôi là cấp trên của em Lã Vọng Thú, anh hiện tại theo đuổi em, em dám nói không sao?”
Tôi không nói không, không phải không dám, mà là không muốn.
Hana: Hết rồi… Hoàn rồi… Hết rồi nhé… Hờ hờ…
*khán giả la ó* bà kia, thích chết à, còn hẳn ba cái kết nữa cơ mà… *đá bay tung toé*..
 
Sói Cưỡi Ngựa Tre Tới
Chương 24: đại kết cục 4


Nhưng mà đêm hôm đó đồng chí Lã Vọng Thú lại không chịu đi.
“Đừng quên chúng ta vừa mới đặt quan hệ nha.” Tôi nói “Ngày đầu cứ như vậy, gọi người yên tâm thế nào a…”
“Em yêu tâm.” Lã Vọng Thú nói “Anh đối với em một chút ý đồ cũng không có.”
“..” Vấn đề ý đồ hay không ý đồ là vấn đề sao? Tuy nhiên quả thật quan hệ không nhỏ “Vậy anh còn ở lại đây làm gì?”
“Lần trước uống rượu ở.” Mặt anh hơi đỏ, mùi rượu từ người anh hoàn toàn không khó ngửi.
“Vậy anh ngủ trên sô pha được rồi.” Tôi trả lời.
Lã Vọng Thú nhìn nhìn “Không cần.” Nói rồi đi thẳng vào phòng tôi, chỉ vào giường “Anh muốn ngủ trên giường.”
Mẹ của tôi ơi, có phải tôi nợ nần gì ai đó không, tôi bắt đầu hối tiếc khi vừa rồi mình không nói không được.
“Vậy em ngủ ở đâu?” Tôi hỏi lại.
“Cùng trên giường.” Anh nói.
“…” Tiểu Kê tôi tuy hèn mọn bỉ ổi, nhưng cũng là khuê nữ băng thanh ngọc khiết, lần đầu chúng tôi là vì say rượu, bỏ qua, hôm nay đầu óc tỉnh táo còn có mỹ nam trong lòng, tôi thật sự không tin vào tự chủ của mình a.
“Anh muốn trông giữ em.” Anh nói, đã đi đến bên giường.
“Trông giữ gì?”
“Sợ em bỏ chạy…” Anh thì thào nói “Tiểu Kê, nếu như em sẽ không ngốc nghếch ở đó đợi anh, anh sẽ trông giữ em…”
Nhìn bóng lưng thon dài phía sau của anh, đột nhiên mũi tôi cay cay, Lã Vọng Thú, cả hai ta đều không thể thoải mái nói lên lời trong trái tim mình, may mắn là chúng ta đã quay trở lại, nếu như không quay lại được, chúng ta có phải sẽ hối tiếc cả đời không?
Ngày hôm sau lúc rời giường, là tôi tỉnh trước, có lẽ do anh uống nhiều nên vẫn ngủ say, tỉnh lại tôi liền cảm thấy thật sự may mắn a, may mà tôi đã tỉnh trước, nếu là anh tỉnh…
Cả người tôi vắt ngang trên giường, hai đùi toàn bộ đặt lên chân đồng chí nữ vương, thật sự không thể dùng mấy từ chướng tai gai mắt để hình dung hết a.
Nhanh chóng đứng lên, rón ra rón rén đi đến cửa phòng.
“Dậy rồi à?” Người nào đó đột nhiên mở miệng khiến tôi sợ đến mức toàn thân run rẩy “Gì?” Quay đầu nhìn Lã Vọng Thú trở mình, “Ách, anh đang ngủ ngon, em không muốn quấy rầy anh.”
“Nếu như một đêm bị chân người nào đó gác lên gác xuống, tới quá nửa đêm mới buông tha, như vậy được tính là ngủ ngon sao?”
“…” Điều này nhất định mọi người phải hiểu a, gác chân lên gì đó chính là thói quen của tôi, bình thường tôi hay gác lên gối, hôm nay chuyện xảy đến với anh không phải chuyện bình thường sao?
Anh xoay người “Xem ra em uống rượu xong ngủ ngoan hơn.”
Chẳng lẽ từ nay về sau trước khi ngủ đều phải làm vài ly sao? “Đứng lên đi…. Còn phải đi làm.” Tôi mới mở cửa phòng đã nghe tiếng đập cửa rất khẽ. “Ai?”
“Anh… Em chưa dậy sao?” Ngoài cửa là tiếng của chồn, tôi nhanh chóng mở cửa “Tôi không phải đã đưa chìa khoá cho anh rồi sao?”
Anh ta ngượng ngùng cười “Anh không biết em đã rời giường chưa?” Nói rồi đưa lên một chiếc túi, đựng đồ ăn sáng.

Trong lòng tôi cả kinh, đột nhiên cảm thấy xấu hổ, rõ ràng ngày hôm qua anh ta nói… Không biết lúc này sao lại nghĩ đến, đưa cơm không phải thói quen của anh ta sao?
Tôi nhận lấy cười “Hắc hắc, sớm vậy sao…”
“Anh muốn tự làm, nhưng lại không muốn phiền em đang ngủ, sáng sớm ồn ào quá sẽ không hay.” Anh ta vừa nói vừa đi, sau đó bước chân dừng lại.
Lã Vọng Thú khẽ nhếch mày đứng ở phòng khác, tôi nhìn khoé miệng anh yếu ớt nhếch lên một nụ cười đắc ý, đột nhiên nghĩ không phải vì muốn có thời khắc xấu hổ hôm nay nên hôm qua anh ta mới tới đây chứ?
“Ách..” Lã Vọng Thú nở nụ cười “Không biết bữa sáng có phần tôi không?”
Khoé miệng Hoàng Thư Lãng cũng khẽ nhếch “Có. Có…”
“Vậy cùng ăn đi.” Tôi mở miệng, trời biết những lời này tôi nói ra thế nào, đột nhiên tôi có cảm giác mình như đang là khách làng chơi đến chỉ tay chọn cô nương ở chỗ mấy mụ tú bà.
Hoàng Thư Lãng đặt bữa sáng xuống “Anh đi trước, bên trường có khả năng đang tìm anh.” Sau khi người rời đi, trong lòng tôi lộp bộp một chút, trống ngực đập không ngừng.
Anh ta vừa đi, Lã Vọng Thú hỏi “Nhà của em lại có chuyện gì?”
“Vốn lúc nào chẳng có chuyện…” Tôi mở túi ra, “Oa, bánh bao, bánh bao, vẫn còn nóng.”
Đến lúc nghỉ trưa, điện thoại vang lên, là số của biên tập, nhanh chóng nhấc máy, “Chuyện gì?”
Biên tập đầu bên kia ói “Sách hôm nay đưa ra thị trường, cô còn không mau đến xem? Sách mẫu cũng đã được gửi về nhà cô, nhớ rõ về nhà nhận.”
“Ách…” Tôi kêu lên “Thật sao?”
“Vâng, sách của cô được gửi cho chủ thuê nhà, cô hỏi họ nhé.”
Mặc dù nói quyển sách này, nào là Camila, nào là Dâu Tây Britney tôi cũng không nói gì, mặc dù nhìn cuốn sách trên giá nhìn rất OL ( office lady), nhưng tôi cũng nguyện ý nhìn, có lẽ chỉ mình tôi biết rõ quyển sách này là của Tiểu Kê tôi viết, cũng rất đáng.
Càng nhiều hơn… là một loại khẳng định.
Có lẽ chỉ có một người nguyện ý xem, sau đó nói cho tôi biết, rất hay.
Là đủ rồi.
Tâm nguyện của tôi tất cả đều rất hèn mọn, nhỏ bé, sau đó chính mình vụng trộm vui mừng, cũng rất thoả mãn.
Gọi điện xong, Hoàng Thư Lãng gọi điện đến “Chuyện của anh xong rồi, giữa trưa sẽ trở về.”
“Sớm vậy sao.” Tôi trả lời “Không có việc gì chứ?”
“Không có việc gì.” Anh ta nói, giọng không cao, “Anh đã gửi chìa khoá lại chỗ chủ nhà, nếu không em nói với bà ấy đi.” Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng một người phụ nữ “Thật là cô đưa chìa khoá cho cậu ta, tôi còn tưởng là trộm nữa.”
“Anh ta là bạn của tôi, không sao.” Tôi nhanh chóng giải thích.
“Vậy được rồi.” Chủ cho thuê nhà nói một câu, điện thoại lại trở về với chồn “Anh đi đây.”
“Được.” Tôi đáp, cuối cùng thêm vào một câu “Chuyện trong nhà có gì nói cho tôi nhé.”

“…” Đầu kia trầm mặc một hồi “Được.”
Buổi chiều lúc tan làm, nén không được sự kích động trong lòng, tôi đi đến hiệu sách.
Khi vào hiệu sách tôi lại có chút lo lắng, tuy trước đó có xem qua bìa sách rồi, nhưng lại là lần đầu tiên nhìn thấy sản phẩm, lén lút đi vào, quét một lượt trên giá sách, cuối cùng cũng nhìn thấy, rút ra, sờ sờ… Được, thật có cảm xúc a.
“Tiểu Kê.” Đột nhiên có tiếng gọi, tôi đáng lén lút xem sách nên nghe hai tiếng Tiểu Kê sợ chết khiếp, vì sao tôi lại có cảm giác như mình là kẻ trộm thế này.
Tiểu Nguyệt đã chạy đến “Cô cũng thích những loại sách này sao.”
“A…” Tôi nên nói thế nào cho tốt “Ha ha… không khác nhau là mấy… Nhìn xem, cũng không tệ đâu…”
“Tôi cũng thích đọc a.” Người nào đó kích động cầm một cuốn sách, tôi liếc nhìn dò xét “Ách? Đammie?”
Tiểu Nguyệt cười, “Nói chuyện cùng tôi và Tiểu Bạch là như nhau…”
Thốt ra lời này tôi liền ngầm hiểu “Hiểu.”
Người nào đó cầm cuốn sách trên tay tôi “Cô thích đọc người này?”
Khoé miệng tôi co dúm, có chút ngượng ngùng nói “Quyển này… là tôi viết.”
“A! Thật sao!” Người nào đó lao đến “Dường như đã nghe anh tôi nói qua… Thì ra là thật a.”
“..” Chẳng lẽ tôi không giống tiểu thuyết gia lắm sao, kỳ thị ngoại hình a?
“Tặng tôi một quyển đi.” Tiểu Nguyệt nói “Tôi muốn được ký tên a, có được chữ ký xịn mới được a.”
“Tôi lấy sách mẫu tặng cô.” Đột nhiên nghĩ đến gì đó rồi nói với Tiểu Nguyệt “Biên tập nói đã gửi sách mẫu đến cho tôi, muốn đến nhà tôi lấy không.”
“Được được.” Tiểu Nguyệt kéo tôi đi ra thanh toán tiền, ra khỏi hiệu sách Tiểu Nguyệt ghé vào nói “Anh của tôi tối qua không về nhà, có phải là đến chỗ của cô không?”
“Ha ha…” Bạn học Tiểu Nguyệt, bạn có thể không gà mẹ một chút không, ngay cả anh trai của mình cũng muốn truyền bát quái.
“Xem ra không sai a…” Người nào đó cười gian “Ngày hôm qua anh trai tôi ăn xong đột nhiên chạy ra ngoài.”
Tôi đột nhiên cảm thấy, có Tiểu Nguyệt làm cô em chồng, so với Hoàng sóng thần, cũng không có tốt hơn…
Về đến nhà tôi lại có chút lo lắng, đứng trước cửa nói với Tiểu Nguyệt “Phòng tôi tương đối loạn…”
“Không sao.” Tiểu Nguyệt nói “Tôi cũng chẳng khác mấy, hơn nữa trình độ của Tiểu Bạch tôi cũng đã từng chứng kiến a.”
Tôi gõ cửa nhà chủ, “Cháu đến lấy chìa khoá.”
Chủ nhà liếc tôi một cái, ánh mắt quái dị, thế nhưng nghĩ đến ánh mắt này nhìn tôi cũng lâu rồi, cũng chẳng muốn tức giận “Có bưu phẩm gửi đến cho cháu phải không ạ.”

“Đúng.” Chủ nhà đưa chìa khoá cho tôi, sau đó đưa thêm một thùng giấy.
“Đi đến phòng ký cho tôi đi.” Tiểu Nguyệt nhân lấy nói.
“Ha ha..” Tôi cười khờ, tra khoá vào ổ, “Thật sự rất loạn nha.”
“Cạch…” Cửa mở.
Tôi ngây cả người, Tiểu Nguyệt cũng sửng sốt, nửa ngày sau mới mở miệng “Tiểu Kê, phòng của cô… một chút cũng không loạn.”
Nói một chút cũng không loạn, không bằng nói cái gì cũng không có. Cả phòng ngoài dụng cụ gia đình không có gì hết, bàn trà, ghế sô pha, chăn đệm trên giường, tủ quần áo, máy vi tính, sách, tất cả những gì tôi đã mang vào phòng này cái gì cũng không có.
Giống như cái phòng này chưa từng có người ở qua.
“Người kia nói là thay cô khiêng đồ, nói cô muốn thay toàn bộ đồ mới.” Chủ cho thuê nhà dựa vào cửa nói, “À, anh ta có chìa khoá không phải sao? Tôi lúc đầu còn chưa an tâm, về sau chính cô cũng nhận điện, còn nói cho tôi biết đó là bạn của cô.”
“Tôi chỉ đưa cho anh ta cái chìa khoá thôi mà…” Lời này nên nói thế nào đây?
Chủ nhà liếc tôi, “Cô đưa chìa khoá cho anh ta, anh ta cũng là người quen của cô, xảy ra chuyện gì cũng chỉ có mình cô chịu trách nhiệm.”
Nói xong xoay người vào nhà, miệng lầm bầm, “Người hiện đại, chính là quá tuỳ tiện…”
Tôi nhanh chóng gọi điện cho Hoàng Thư Lãng, không đợi tôi nói, anh ta đã mở miệng trước “em về rồi à.”
“Anh làm những thứ này là để tôi về sao?” Tôi khó tin hỏi.
“Tuy không muốn thừa nhận, nhưng lần này anh tới chính là muốn em trở về.” Anh ta hạ thấp giọng nói.
“Được.” Tôi đột nhiên bật cười, “Được lắm… Nói theo lời anh, lời của anh, từ nay về sau đều không thể tin, có phải thế này không?”
“Anh..” Anh ta không phủ nhận, “Trong máy tính có rất nhiều thứ em muốn đúng không, bản thảo, còn có đồ dùng các loại của em… Em sẽ trở về.”
“Tôi sẽ trở về.” Tôi kiên định nói “Tôi sẽ phải đối mặt, bởi vì cũng đã bảy năm, ngày này sớm muộn gì cũng phải tới.”
Tôi sửa sang lại tâm tình nôn nóng của mình, cứng rắn đứng khỏi sô pha, “Tôi sẽ về.”
“Đừng…” Tiểu Nguyệt kéo tay tôi “Hiện tại đã muộn thế này, ngày mai tôi kêu anh trai đưa cô đi.”
“Có thể là có chút…” Tôi từ từ nói “Muốn tự làm…”
“Được được…” Lã Vọng Nguyệt kéo tay tôi hướng ra ngoài “không ai tranh của cô, có điều trước tiên hắn phải tìm cho cô một chỗ để ở, chẳng lẽ cô muốn làm cái xác trên cái giường như tấm ván kia sao?”
Xuống xe, tôi nhếch miệng hỏi Tiểu Nguyệt “Cái này… Chính là chỗ cô muốn dẫn tôi đến?”
“Đúng a.” Tiểu Nguyệt gật đầu, chỉ về phía nhà cô nói “Cho cô ở khách sạn một mình nhất định sẽ suy nghĩ miên man, không bằng tìm anh trai nữ vương thụ của tôi phục vụ cô a…”
“…” Anh trai cô phục vụ tôi? Không bằng biến tôi thành nô lệ để cúng tế thần đi cho rồi, có điều, nơi này đúng là… có thể bớt tiền thuê phòng.
Cha mẹ Lã Vọng Thú đều đã đi du lịch bên ngoài, theo như Tiểu Nguyệt nói là kỷ niệm ba mươi năm ngày cười, đám cưới bạc thì thừa, đám cưới vàng thì không đủ, tạm gọi là đám cưới bạc mạ vàng đi.
Lã Vọng Thú đã biết đại khái về tình huống, hỏi tôi “Có gì quan trong không? Nếu không quan trọng thì không có cũng được.”
Tôi cười, nói không quan trọng thì là toàn bộ gia sản của tôi, còn có giấy chứng nhận, bản thảo trong máy tính. Nói quan trọng thì cũng không quan trọng, tôi có thể có tài sản gì đây, giấy chứng nhận ngoại trừ để chứng minh thân phận trong trường hợp đặc biệt, hồ sơ cũng ở công ty, bản thảo cũng đã giao cho biên tập, quần áo gì đó, đều có thể mua lại.
Tôi nghĩ một lúc “Quan trọng hay không em đều muốn lấy lại, nếu như hôm nay không lấy lại được, sau này đều không thể lấy lại.”

“Em muốn lấy thứ gì?” Lã Vọng Thú hỏi lại.
Tôi cười yếu ớt một chút “Lã quản lý thông minh như thế mà không biết?”
Anh tựa trên ghế nở nụ cười “Không lẽ đây là gần mực thì đen gần đèn thị rạng. Đầu óc anh gần đây càng lúc càng không dùng được…”
“Anh ngày mai đưa em đi.” Anh nói.
“Đừng…” Tôi nhanh chóng nói “Em gần đây luôn tự lực cánh sinh, quyết chí tự cường, không muốn làm Tiểu Kê nhu nhược hay chạy trốn, muốn tự mình giải quyết.”
“Phải không?” Người nào đó cười gian nói “Anh chẳng qua là đi theo em, còn chưa nói là cùng em vào, không lẽ tự lập có nghĩa là tự kỷ?”
Lúc này tôi cũng không còn như trước kia, tôi đang nắm đằng chuôi, khoé miệng cong lên “Phải không? Em đây như thế nào lại nhớ có người muốn theo đuổi cái người tự kỷ đó đấy nhỉ?”
Nụ cười trên mặt Lã Vọng Thú không đổi. “Say rượu loạn tính thôi.”
“…” Anh đừng nghĩ tránh nhé, lúc này đến phiên Tiểu Kê tôi ra sân, tôi nhanh chóng lấy di động trong túi ra, cười đắc ý, “Anh nói không sai, gần đèn đúng là có thể rạng, không cẩn thận ngay cả em cũng đã học thói quen ghi âm, muốn nghe một chút không?”
Lã Vọng Thú mặt đỏ, đứng dậy muốn chạy ra ngoài, tôi kéo lấy không tha “Chạy gì a, tuy không giống như lần trước, nhưng âm sắc cũng không tệ lắm, vô cùng rõ nét.”
Người nào đó đỏ mặt né tránh, tôi kéo tay anh “Tính toán một chút, khôngnói…” anh dừng bước, hình như nghĩ gì đó, “Em hình như có nói qua hồi trung học, cha mẹ em đã từng đến trường tìm bạn em… lần này có phải sẽ đến công ty…”
Tôi bĩu môi, “Anh sợ bọn họ đến công ty làm phiền anh?”
“Không phải, anh sợ em từ nay về sau…” Anh nhanh chóng nói.
“Em biết rõ.” Tôi gật đầu “Có điều cái này anh yên tâm đi, đây cũng chính là lý do vì sao bảy năm qua bọn họ không bắt em trở về, bởi vì bọn họ sĩ diện, lúc trước đến trường học vì tìm bạn học cùng em, lúc em lên đại học có nhiều giáo sư biết cha em, ông tất nhiên không muốn doạ người, cho nên ông ta chỉ biết cùng em chơi trò quan hệ bí mật thôi…”
“Anh?” Anh hỏi lại.
“Coi như anh không may.” Tôi cười nói “Lần này ông nội mất, bọn họ là quyết tâm muốn đưa em về nhà, thế nhưng vẫn sợ chuyện xấu truyền ra ngoài, cho nên mới đưa Hoàng Thư Lãng đến giở trò này.”
“Hoàng Thư Lãng…” Lã Vọng Thú khẽ gọi tên “Cuối cùng đối với người nhà em là dạng tồn tại gì?”
“A..” Tôi nghĩ một chút “Quả thật em có thể cùng anh ta nói chuyện, mọi chuyện cũng chẳng có gì, anh ta là học sinh đắc ý nhất của cha em, đối với cổ văn và thư pháp đều rất có nghệ, hơn nữa bản thân là người cực kỳ nho nhã, phải nói là cha em hoàn toàn không tìm được gì trên người em, lại không thể ký thác được gì trên người em, vì thế đặt hết lên người Hoàng Thư Lãng, mặc dù thế, bọn họ vẫn không yên tâm giao ột người ngoìa, cho nên cha mẹ em hi vọng em cùng Hoàng Thư Lãng kết hôn, đơn giản vậy thôi.”
Lã Vọng Thú nghe xong đưa tay nắm tay tôi, tôi nói tiếp “Hơn nữa, em đến giờ cũng không biết em có điểm gì đáng để anh ta yêu mến, ai… Đúng rồi.” Tôi quay đầu hỏi Lã Vọng Thú “Xin hỏi Lã Vọng Thú tiên sinh, em có gì đáng để anh yêu?”
Anh nghĩ một lúc “Quả thật, anh vẫn cảm thấy tìm một nửa còn lại nhất định phải là một góc bù trừ, xem ra Hoàng Thư Lãng cũng có suy nghĩ này.”
“…” Góc bù trừ? Anh nói thẳng là em ở một tầng lớp khác đi cho rồi.
“Nhưng em cũng không cần để trong lòng, cả thấy cuộc đời không có hi vọng …” Lã Vọng Thú nhướn mày nói “Dù sao? Chỉ có nhân tài như em mới có thể khơi dậy bọn anh…”
“..” Không biết hiện tại đầu thai có còn kịp không?
Anh thấy sắc mặt tôi càng lúc càng khó coi, không tiếp tục chủ đề này nữa “Đúng rồi, ngày mai không muốn anh đưa đi?”
“Đó là đương nhiên.” Tôi trả lời, “Ai cũng không thể đưa em đi, chỉ có mình em thôi.”
Anh nở nụ cười “Anh ngay mai đợi em ở cửa.”
Sáng sớm hôm sau chúng tôi đã xuất phát, Tiểu Nguyệt lòng đầy căm phẫn nắm chặt tay tôi “Tiểu Kê, thật sự không cần tôi đi sao? Tôi nghe nói người nhà cô đối với cô rất b**n th**, cô yên tâm, chỉ cần tôi xuất mã, có b**n th** mấy cũng có thể thu phục.”
“Cảm ơn cô. Nhưng đây chính là chuyện của tôi.” Tôi cự tuyệt.
 
Sói Cưỡi Ngựa Tre Tới
Chương 25: đại kết cục 5 end


Người nào đó phấn khởi “Còn cái con chồn kia, xem ra cũng không phải loại tốt đẹp, lần trước tại bệnh viện tôi đã nhìn thấy anh ra ngứa mắt, đúng là đồ bệnh thần kinh.”
Lúc về đến nhà cũng gần giữa trưa, tuy đã qua bảy ngày của ông tôi, thế nhưng trước cửa vẫn đang treo băng đen, lờ mờ có thể hiểu được vẫn còn có người đến phúng viếng.
Tôi để Lã Vọng Thú đứng đợi ở cửa sau, anh nhìn lan can hậu viện nở nụ cười, đưa tay chỉ vào một gian phòng nói “Em khi bé hay ngồi kia viết chứ à.”
“Vâng.” Tôi gật đầu, chị hàng xóm từng nói anh đã đứng đây định gọi tôi “Khi đó sao anh lại không gọi?”
Anh suy nghĩ một chút “Đại khái… anh lúc đó cũng là một người hèn nhát, nếu như em là con gái Lục gia, mà anh chẳng là gì, anh không muốn xuất hiện.”
“Vậy bây giờ chẳng phải điên đảo rồi sao?” Tôi hỏi.
“Khá tốt.” Anh nói “Em giờ chỉ là một nhà văn nhỏ nhoi, có phải là Dâu Tây Britney?”
“Phì…” Tôi 囧, “Sao anh lại biết?” Tôi chính là sợ bị anh cười nhạo nên mới tự mình vụng trộm đến hiệu sách.
“Em cho rằng Tiểu Nguyệt là người qua đường Giáp sao. Cô ấy chính là em gái anh.” Lã Vọng Thú không khách khí nói.
Tôi mở cửa xe, “Em vào đây.”
Anh gật đầu nói hai từ “Đợi em.”
Đi qua hậu viện, kéo cửa sau, phòng trước lờ mờ nghe được tiếng nói chuyện, quả thật là có người đến, trong lòng tôi trùng xuống, thật sự quá đủ rồi, càng có người ngoài ở đây, việc này… lại càng khó.
Tôi ho khan một tiếng đi đến phía trước, người cũng không ở đó, trên bàn còn đặt một ấm trà, trong chén khỏi vẫn bay lên, đầu kia, trong thư phòng có tiếng nói, mẹ của tôi đi ra, trông thấy tôi thì giật mình “Đã về rồi?” Nói rồi kéo góc áo của tôi đi đến trong phòng “Thật đúng lúc, may mà có con.”
Tôi khẽ hừ một tiếng, “Không biết ai lại chọn thời điểm này mà đến đây.”
Mặt mẹ tôi trắng không chút máu liếc tôi, “Không được, thế mới phải gọi là Thư Lãng.”
“Mẹ nghĩ rằng con và mẹ sẽ đi ra ngoài gặp người?” Tôi cười nhạo một tiếng, mẹ cũng không thèm để ý tôi, tôi nhìn trong phòng, bên trong là đồ đạc của tôi, gọn gàng ngăn nắp, so với cái ổ gà của tôi còn ngăn nắp hơn, một tối mà có thể dọn được thế, thật đúng là phong cách của mẹ tôi.
Đang nghĩ linh tinh, Hoàng Thư Lãng đi đến “Phượng Hoàng…”
Tôi nhìn khuôn mặt trắng nõn của anh ta, ánh mắt trốn tránh, giống như rất khó đối mặt được với tôi, một lần hai lần, tôi đem những gì áy náy của anh ta biến thành không có, tôi cười cợt nói “Sao? Gặp tôi trở về không hài lòng?”
“Anh…” Anh ta c*n m** d***, cảm thấy khó khăn “Thôi, không nói cũng được…”
Tôi cười lạnh một tiếng, đánh giá trong phòng, “Chuyện lớn nha, tìm công ty chuyển nhà, từ thành phố S chuyển đến đây cũng tốn không ít công…” Tôi quay đầu nhìn anh ta, sắc mặt anh ta càng lúc càng khó coi, “Sao? Cảm thấy khó nghe? Bọn họ nói với tôi càng khó nghe hơn anh biết không?”
Anh ta cúi đầu, tôi nói tiếp “Anh biết không phải sao? Làm cho tôi nghĩ… Vâng, đúng rồi, làm cho người khác cảm giác muốn vào trong chuồng heo, loại người như mày nếu không sinh ra ở nhà này thì chỉ là một phế vậy, còn gì nhỉ… để tôi nghĩ đã, à, sao lại không biết xấu hổ như thế, mày thật sự là nỗi sỉ nhục của gia đình này, lúc trước sinh ra mày không bằng b*p ch*t luôn cho rồi…”
“Dừng. Đừng nói nữa.” Hoàng Thư Lãng cắt lời tôi, tôi cười “ha ha ha, cảm thấy khó nghe sao? Cái này có là gì, những lời này từ khi tôi mười chín tuổi mỗi ngày đều nghe, bọn họ không nói với anh, không sợ, đợi tôi trở lại, bọn họ sẽ nói, anh cứ từ từ mà nghe nhé…”

Khuôn mặt tuấn tú của anh ta trắng bệch, môi cũng vì thế mà trắng theo, “Anh không muốn…”
“Chính là anh làm.” Tôi hét lên “Anh đưa tôi trở về, Hoàng Thư Lãng, tôi đôi khi không hiểu anh đang nghĩ cái gì, nịnh nọt cha tôi đối với anh mà nói quan trọng thế sao, để anh hết lần này đến lần khác lừa tôi… sau đó, anh có thể có được mọi thứ anh muốn sao?”
Tôi nhìn anh ta, nỗi bực trong lòng cuối cùng cũng phát tiết ra, thở phì phì, anh ta cúi đầu “Phượng Hoàng, nếu có một ngày, anh cũng hi vọng có thể giống em, tiêu sái rời đi.”
Tôi ngây người, anh ta ngẩng đầu “Có lẽ, em dám…”
“Anh mới không có cái gan này.” Tôi nói “Trừ phi chọc phải tôi, con người của tôi thứ gì cũng chịu đủ rồi…”
“Cái gì là nhịn không được gì?” Anh ta giận dữ nói, tôi bỗng nhiên nhếch miệng, miễn cưỡng cười một chút “Tôi lại muốn biết…”
“Con muốn biết thế nào là bất hiếu với cha mẹ sao?” Một giọng nói trầm ổn truyền đến từ cửa, tôi cùng Hoàng Thư Lãng quay đầu nhìn, cha của tôi đang đứng ở cửa ra vào, nghiêm mặt, Hoàng Thư Lãng sợ ngây người, nói chuyện lắp bắp “Giáo sư, em…”
“Anh đi ra ngoài.” Cha tôi lạnh lùng nói.
Hoàng Thư Lãng nhanh chóng bước đi, bước một bước lại ngừng lại “Giáo sư, em cảm thấy…”
“Thư Lãng…” Mẹ của tôi ở bên ngoài gọi mộttiếng “Nhanh đến đây.”
“Cô giáo…” Hoàng Thư Lãng đột nhiên do dự, đứng mãi không chịu đi, cha của tôi đã đi đến “Sau bảy ngày, con vẫn cứ thế đi, ta cho con đi không có nghĩa là vẫn để cho con ở bên ngoài.”
“Vậy cha để cho con trở về để làm gì?” Tôi trả lời “Con cái gì cũng không có, giữ lại chỉ tổ doạ người.”
“Con cũng biết bản thân doạ người.” Cha tôi mở miệng Cua “Khi ông con còn ở bệnh viện, có nhiều người ta không tiện nói, nhưng giờ mọi người đều đã biết con là con gái Lục gia, chẳng lẽ con còn muốn tiếp tục ở ngoài doạ người nữa sao?”
“Ách..” Tôi cười.” “Thì ra thế? Bởi vì con lần đầu lộ diện, sự hiện hữu của con là cần thiết? Cho nên cha mới nhất quyết đem con về?”
“Ở nhà có gì không tốt.” Mẹ tôi đi đến nói “Thư Lãng có gì không tốt?”
Lại nói đến chủ đề này, tôi quả thực không biết phải nói gì cho tốt “Chuyện này từ đầu đến cuối không quan hệ với anh ta?”
Cha của tôi nói thẳng “Hỏi thẳng con, trở về hay không?”
“Trở về thì thế nào? Không về thì thế nào?” Tôi hỏi lại.
“Trở về chúng ta có thể giúp con lấy lại thể diện, làm thiên kim của Lục gia.” Cha của tôi nói, “Không trở lại, con cùng người kia cũng không có kết quả tốt, con có thể chịu được, nhưng anh ta sẽ không chịu được…”
“Đây là uy h**p con?” Tôi nhướn mi.
“Muốn nghĩ thế nào thì nghĩ.” Cha tôi nói.
Tôi vừa nói, đi qua một bên, nhìn đồ đạc của mình “Xếp ra rất tốt..” Tay chạm lên máy tính, sách vở, kéo ngăn kéo “Đồ bên trong vẫn giống như cũ?”

“Đó là đương nhiên.” Mẹ của tôi nói “Mẹ không chịu được sự lộn xộn.”
Tay tôi tiếp tục dò xét, sờ đến một thứ lạnh buốt, tôi cười “Con nghĩ, nếu như thiên kim Lục gia vì muốn bỏ nhà đi mà tự sát, mọi người nói xem chuyện này có thể là một tin tức hay không?” Nói rồi tôi lấy từ ngăn kéo, một con dao sắc nhọn, tôi cười.
“Phượng Hoàng, con…” Mẹ của tôi kêu lên.
Tôi một tay cầm kéo, một tay lấy điện thoại “Điện thoại đài truyền hình số bao nhiêu nhỉ?”
“Con dám.” Cha tôi hét lên, giọng Hoàng Thư Lãng r*n r* “Phượng Hoàng, em đừng làm chuyện dại dột…”
“Con vì sao không dám?” Tôi hỏi ngược lại “Con nhiều quá chỉ là một con gà, con không sợ doạ người, nhưng là mọi người dám sao?”
Ba của tôi hít một hơi, “Mày muốn thế nào?”
“Chúng ta không phải đều mệt mỏi sao?” Tôi nói, dao dán lên cổ tay tôi, mát mát “Làm mọi người đều thoải mái, không được sao?”
“Chuyện này là không thể.” Ông quát lên “Lục gia thư hương không thể đoạn.”
“Chính là cha tự chặt đứt.” Tôi nói, “Mặc kệ cha phàn nàn thế nào, mọi chuyện cũng đã xảy ra, vĩnh viễn không thể quay lại, mọi người đã mất đi người thừa kế, giờ còn muốn mất cả con gái hay sao?”
Mẹ của tôi kéo tay áo cha tôi, ông vẫn như trước không buông tha “Mày có bản lĩnh thì cắt xuống…”
Tôi nâng khoé miệng, vết dao tăng thêm ba phần lực, máu hơi chảy ra, “Không, con không cắt ở đây, phóng viên còn chưa đến, con cắt không phải ngốc sao?” Tôi vừa nói vừa lấy điện thoại, ấn một dãy số…
“Đủ rồi.” Cha tôi quát lên “Mày đi, mày đi đi, từ nay đừng trở về nữa.”
Lúc trước dù ông có nói thế tôi cũng không muốn khóc, chính là lúc này mũi tôi cay cay, cho đến cuối cùng tôi cũng vẫn bại trước thể diện của ông, dù tôi là con gái của ông.
Tôi cất điện thoại “Con từ bỏ, chỉ là để ọi người biết, nếu từ nay về sau chuyện này còn xảy ra, hoặc là mọi người lại làm gì đó, vậy con sẽ tự mình lên báo, mặc dù… con bây giờ cũng không có địa vị gì.”
Tôi bước đi ra ngoài, mẹ tôi kéo áo tôi, tôi hít một hơi “Mẹ, nếu mẹ đồng ý hãy đến thành phố S thăm con.” Cha của tôi ở phía sau vẫn quay lưng lại, không hề quay đầu.
Tôi mới từ cửa sau đi đến sân, Hoàng Thư Lãng đuổi tới, “Phượng Hoàng, anh có lời muốn nói.”
“Chuyện gì?” Anh ta quay đầu hỏi.
“Chuyện kia…” Anh ta ngừng một chút “Quả thật lần trước đến gặp em anh đã muốn nói cho em biết, nhưng về sau… khi anh nhìn thấy hai người… thôi, có nói cũng vô dụng.” Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi nói “Trước đó em cùng Lã Vọng Thú có cãi nhau đúng không? Ngày đó lúc anh đi đón em…”
“Đúng.” Tôi gật đầu “Hỏi chuyện này làm gì?”
“Đó là do ông em đã gọi điện.” Anh ta nói “Cái lần em lén đến gặp ông em, sáng hôm sau ông gọi anh đến, hỏi anh số của anh ta, anh đến hỏi em gái, cô ấy cho anh biết.”

“Sau đó thì sao?” Tôi truy vấn.
“Sau đó ông gọi điện và nói rất nhiều thứ, nội dung gì hắn em cũng đoán được.” Hoàng Thư Lãng cắn môi “Nhưng anh ta không nói cho em biết?”
Tôi lắc đầu, Lã Vọng Thú cũng không nói gì, rất nhiều chuyện anh cũng không nói, sau đó luôn làm cho tôi vốn đang bừng bừng khí thế trở nên áy náy, Hoàng Thư Lãng cười tươi, “Anh ta chơi đẹp, cái gì cũng không nói.”
“Cái gì cũng không hỏi.” Tôi bổ sung một câu.
“…Không sao.” Anh ta ngẩng đầu, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, quay về phía phòng “Những đồ kia..”
“Bỏ đi.” Tôi nói “Đổi luôn cái mới. Coi như là chúc mừng tôi được giải thoát.”
“Em đã giải thoát rồi sao?” Anh ta hỏi.
Tôi gật đầu, nhìn vết máu cổ tay, “Lần này, tôi cả trái tim cũng đã mang đi.” Tôi vừa nói vừa xoay người, lại vòng trở lại “Đúng rồi, từ nay về sau gọi tôi là Lục Tiểu Kê.”
“Được, Tiểu Kê.” Anh ta gọi một tiếng “Tạm biệt.”
“!” Tôi cười “Đồng chí chồn, sau này gặp lại.”
Tôi đi ra cửa sau, chỗ đó có một chiếc xe đang dừng, bên trong có một người đang ngồi trên xe, người đàn ông của tôi, anh tuy mồm miệng độc ác, cũng rất nữ vương, anh có thể lạnh lùng, cái gì cũng không hỏi, cũng có thể không tự nhiên cái gì cũng không nói.
Anh không thể đưa tôi đi, nhưng có thể đi cùng tôi,
“Đợi em thoải mái không.” Tôi kéo cửa xe, ngồi vào.
“Nhanh thế.” Anh ngồi thẳng, “Sao rồi?”
Tôi cười “Đi thôi.”
Anh cũng cười, vươn người qua hôn tới, giống như anh biết hành vi kích động của tôi, trái tim cũng không bình tĩnh, dịu dàng hôn xuống, lòng tôi tự nhiên yên tĩnh trở lại, vết thương trên cổ tay cũng đau lên.
Anh cầm tay tôi “Sao lại như vâỵ?”
“Không sao.” Tôi tránh tay anh, cười khổ “Đối với bọn họ, em còn không bằng thể diện, được rồi, không nói nữa.” Tôi quay qua nhìn anh “Ngược lại, anh, anh có biết tội của anh?”
“Anh tội gì?” Anh hừ một tiếng, tiếp tục cầm tay tôi xem xét, tôi nói “Biết rõ mọi chuyện, ông nội của em đã gọi điện cho anh?”
Anh ngẩng đầu, “Đó là bí mật của anh và ông nội em.”
“Phì…” Tôi nhịn không được bật cười “Anh và ông em cũng có bí mật.”
“Cũng không nặng lắm, chỉ là rách da.” Tay anh giúp tôi thắt dây an toàn “Vì sao không thể có bí mật.” Anh hỏi lại tôi.
“Có thể, có thể..” Tôi chẳng qua chỉ là con gà bé nhỏ, lấy quyền gì mà cướp đi cái quyền có bí mật của ông tôi và đồng chí Lã Vọng Thú vĩ đại đây.
Xe tiến về phía trước, một lát sau, tôi nghiêng đầu, trước mặt một mảng lờ mờ, cái gì cũng không rõ.
Lã Vọng Thú nói “Muốn quay lại không?”

Tôi lắc đầu, “Có lẽ sau này có thể hiểu, còn hiện tại thì không.” Có chút cảm giá bi thương không cách nào quay đầu lại, muốn kép lại cần rất nhiều thời gian.
“Khi đi, anh sẽ cùng em trở về.” Anh thong thả nói, tặng tôi một nụ cười thản nhiên.
Tôi cũng cong miệng lên, từ nay về sau, có lẽ…
Hai ngày sau, một thùng đồ lớn xuất hiện dưới tầng nhà tôi, chủ nhà liếc mắt nhìn tôi “Người trẻ hiện này, đúng là thích lăn qua lăn lại…”
Tôi thở dài mang đồ vào nhà, lấp đầy cái ổ vắng vẻ của con gà.
Nhìn căn phòng lộn xộn, tự nhiên nở nụ cười.
Kết Thúc
“Lục Tiểu Kê.” Người nào đó hét lên một tiếng thật dài, tôi bị kéo lên, ném đến một gian phòng, đồng chí Lã Vọng Thú mặt đầy hắc tuyến “Em em em… sao có thể biến phòng thành thế này.”
Tôi nhìn thoáng qua “Chuyện này thì sao… người viết tiểu thuyết phòng lúc nào chẳng loạn.”
“A…” Lã Vọng Thú kéo dài giọng “Theo như em nói, những đại văn hào hẳn là phải có hẳn một nhà kho chồng chất rác rưởi?”
“Đúng vậy đúng vậy.” Tôi gật đầu “Anh cấp cho em cái kho, không khéo em sẽ thành đại văn hào.”
Người nào đó hèn mọn nhìn tôi, đột nhiên nở nụ cười “Em đã kiên trì vậy, vậy tối nay em ngủ ở gara đi.”
“..” ôi, lại thua rồi, tôi ôm cổ người nào đó đu tới “Cho em một cơ hội nữa, em nhất định sẽ thu dọn sạch sẽ, đảm bảo sạch bóng như mới.”
Anh xoay người, đưa cho tôi một chiếc kính lúp, “Anh chờ xem biểu hiện của em.”
Tôi cầm kính lúp, soi lên sàn nhà “Có thể đổi lại chút không?”
Lã Vọng Thú kiên định lắc đầu “Anh nghĩ Lục Tiểu Kê tiểu thư em còn chưa nhớ rõ hai chuyện, đầu tiên, phòng này là phòng tân hôn của chúng ta, thứ hai, hôm nay em đã thề sắc son với Tiểu Bạch là đợi đám cưới xong sẽ mời đến nhà chơi, em chuẩn bị đón khách thế này sao?”
“Em sai rồi..” Tôi nâng kính lúp, đi hai bước lại quay đầu trở lại, “… Cái này là thư phòng của em, có thể khoá lại a?”
“Được rồi.” Lã Vọng Thú đáp “Em đem thư phòng khoá lại, anh liền khoá luôn cửa chính.”
“Không nói còn hơn.” Tôi bĩu môi, người nào đó cười nói “Hiểu là tốt rồi.”
Hiểu là tốt rồi, tôi cái gì cũng hiểu, chính là không rõ tâm tư nữ vương này, người nào đó ỏ phía sau mang theo vui vẻ nói “Ngàn vạn lần không cần đoán tiếp theo anh định nói gì, chỉ số thông minh của em không hợp.”
Tôi nổi giận, quay đầu trừng mắt với anh “Được, không phải ngủ gara sao?Anh đừng tưởng em khôngdám, Tiểu Kê em nhất định ngủ, em không chỉ ngủ hôm nay mà là ngủ mỗi ngày, không trở lại.”
Sau khi nói ra những lời này, sắc mặt Lã Vọng Thú đại biến, đuổi theo “Anh cùng em quét dọn là được rồi.”
Tôi đắc ý hừ một tiếng, cầm kính lúc đặt lên tay ai đó “Cầm chắc a, em xem anh làm thế nào.” Lã Vọng Thú nhìn tôi nhếch miệng cười ngây ngô, hèn mọn nói “Tiểu nhân đắc chí.”
“Hắc hắc…” Tôi quay mặt nhìn anh “Vậy anh thì là gì, nữ vương bị áp bức?”
“..” Cuối cùng lịch sử cũng ghi lại thời khắc này, đồng chí Lã Vọng Thú không nói nên lời.
 
Back
Top Bottom