Ngôn Tình Sốc! Hotboy Nhà Nghèo Là Papa Của Bé

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sốc! Hotboy Nhà Nghèo Là Papa Của Bé
Chương 140: Chương 140:


Đám cưới của Giang Nhược Kiều và Lục Dĩ Thành được tổ chức vào mùa xuân năm thứ hai.

Kết hôn là chuyện đơn giản, hai người mang theo giấy tờ tùy thân đến cục dân chính là có thể đăng ký được.

Nhưng đám cưới là một chuyện phức tạp.

Lục Dĩ Thành biết rằng anh không đủ khả năng để tổ chức cho cô một đám cưới hoành tráng, vì vậy anh chỉ có thể nỗ lực gấp bội để mang đến cho cô một đám cưới đáng nhớ nhất. Những bức ảnh cưới được một người bạn của Lục Dĩ Thành chụp, kỹ năng chụp ảnh của người bạn này rất tốt, Giang Nhược Kiều không quá thích một số phong cách hiện tại, cô thích những phong cách tự nhiên hơn, cả nhà ba người đã đến những nơi họ đi qua trước đây và đã chụp rất nhiều ảnh.

Hành trình này không phải để chụp ảnh, mà là nhớ lại những kỷ niệm.

Ban đầu, Lục Dĩ Thành muốn mời công ty chuyên tổ chức sự kiện, không ngờ là Đỗ Vũ và Vương Kiếm Phong đều có hứng thú với hôn lễ lần này, cuối cùng Vương Kiếm Phong đã thắng. Bởi vì anh ta có tài ăn nói, cũng có kinh nghiệm ở hội học sinh, bây giờ đã về quê thi công chức rồi. Đỗ Vũ thường thường nói rằng con đường sự nghiệp sau này của Vương Kiếm Phong sẽ rất suôn sẻ, một lãnh đạo trẻ tuổi như vậy, tất nhiên tài ăn nói không còn gì phải bàn.

Vương Kiếm Phong đã nhiệt tình viết một bản diễn văn dài.

Thực ra, bọn họ mới tốt nghiệp đại học không bao lâu, nhưng nếu lại thêm mấy năm nữa, mỗi người đều có gia đình, có cuộc sống của chính mình thì khó có thể nhiệt tình ở bên nhau như vậy, giống như muốn làm một chuyện long trời lở đất vậy. Lục Dĩ Thành có nhân duyên vô cùng tốt, ai giúp được thì đến giúp, ai cũng sẵn lòng giúp đỡ, người thì giúp cắt phim, người thì thiết kế sảnh tiệc, cuộc sống người còn tình nguyện ca hát, biểu diễn ảo thuật. Nói chung, nhìn danh sách các tiết mục biểu diễn cũng thấy được, hôn lễ nhất định rất sôi nổi và thú vị.

Bởi vì bên Lục Dĩ Thành không có người thân nào ngoài một người cô nên đám cưới được lên kế hoạch tổ chức ở thành phố Khê, Lục Dĩ Thành cũng đã mời cô của anh đến.

Tiền tiết kiệm của Lục Dĩ Thành có hạn, anh muốn tặng cho Giang Nhược Kiều những điều tốt đẹp ở khía cạnh khác.

Ví dụ như váy cưới đẹp hơn, nhẫn kim cương to hơn, giày cưới đắt tiền hơn, túi xách hơn...

Vì thế chi phí đặt ở các phương diện khác cũng có hạn, nhiều việc phải tự mình làm, trước hôn lễ một tuần, Lục Dĩ Thành ngày nào cũng bận rộn đến rất khuya mới về.

Một ngày nọ, Giang Nhược Kiều trông thấy sổ chi tiêu của Lục Dĩ Thành.

Ban đầu, cô chỉ tò mò về những khoản chi tiêu mà anh ghi lại hàng ngày, nhưng lại nhìn thấy một dòng chữ mới viết bằng bút máy trên trang sổ.

Phía trước là ngày tháng, đằng sau là mấy chữ du lịch trăng mật.

Ngày này là một năm sau, ngân sách là mười vạn.

Giang Nhược Kiều dựa vào trong ngực anh, hỏi: “Mười vạn? Xa xỉ thế cơ à? Đi Maldives cũng không tốn nhiều như vậy.”

Lục Dĩ Thành trả lời: “Em chắc chắn sẽ đến cửa hàng miễn thuế.”

Đi dạo quầy miễn thuế khẳng định phải mua đồ.

Du lịch trăng mật xong là đến mua nhà.

Ngày dự kiến là năm năm nữa, không có ngân sách.

Tiếp sau đó là mua xe, chỉ là không ghi ngày và viết một dấu hỏi.

“Anh không biết nên mua xe hay mua nhà trước.” Lục Dĩ Thành nắm lấy tay của cô: “Đến lúc đó xem cần gì hơn, anh thì không sao, anh đi tàu điện ngầm là được rồi, để em đi xe cho tiện. Tóm lại chờ sau lại quyết.”

Giang Nhược Kiều thoát khỏi vòng tay anh, tìm một chiếc bút trong ngăn kéo bàn trà: [Xe do Giang Nhược Kiều tự bỏ tiền mua, không chấp nhận phản bác.]

Cô ba mươi hai tuổi tặng cho Lục Dĩ Thành ba mươi hai tuổi một chiếc xe.

Chuyện này cô cũng có thể làm được.

Bọn họ vẫn còn trẻ, tuy hiện tại họ không có gì ngoài tình yêu nhưng trong tương lai họ nhất định sẽ có tất cả.

Vào đêm trước hôn lễ, ngoại trừ cô dâu Giang Nhược Kiều khá rảnh rỗi ra, những người khác đều rất bận rộn cuống cả tay chân. Ngay cả Lục Tư Nghiên cũng bị Lục Dĩ Thành kéo đi làm lao động trẻ em để thổi bóng bay, hội trường được dựng lên trước ngày cưới một ngày, Lục Dĩ Thành và Lục Tư Nghiên đều thành lao động thổi bóng bay. Bận rộn nhưng cũng có hiệu quả, toàn bộ sảnh tiệc trở nên thơ mộng và lãng mạn. Đó là tất cả những gì bây giờ Lục Dĩ Thành có thể cho Giang Nhược Kiều.

Vào ngày hôn lễ, Lục Dĩ Thành mang theo đội phù rể đến đón Giang Nhược Kiều.

Tất nhiên, bạn bè của Giang Nhược Kiều cũng làm nhiều trò khó dễ.

Đội phù dâu cũng có rất nhiều ý tưởng, biến buổi đón dâu thành một cuộc phiêu lưu kiểu triệu phú. Bắt đầu từ lối vào thang máy, phòng của Giang Nhược Kiều là điểm cuối, cánh cửa khép hờ, chỉ có Lục Dĩ Thành có thể đi đến cuối cùng để đón cô dâu của anh, không ai khác có thể làm thay. Trả lời đúng một câu hỏi thì được tiến lên một bước, trả lời sai một câu sẽ phải lùi về phía sau ba bước. Câu hỏi cũng rất khó, khiến cho các phù rể được mở mang tầm mắt, chẳng hạn như…

“Nhược Kiều thích màu sắc gì nhất?”

Lục Dĩ Thành trầm ngâm một lát rồi trả lời: “Năm trước thích màu xanh bơ, năm nay thích màu vàng.”

Các phù dâu phá lên cười, Vân Giai bên trong kiêu ngạo hét lên: “Giang Nhược Kiều, Giang Tiểu Kiều, đây chính là người chồng cùng cậu đi đăng ký kết hôn đấy, cậu thích màu vàng!”

Giang Nhược Kiều: “...”

Không biết là Vân Giai muốn bị đánh, hay Lục Dĩ Thành muốn bị đánh nữa.

Trong phòng ngủ, Giang Nhược Kiều đang ngồi trên giường, cô mặc một chiếc váy cưới cổ truyền Trung Hoa, đây là quà cưới của bà chủ cửa hàng Hán phục.

Hình thêu trên bộ đồ này rất tinh tế và mọi chi tiết đều được thực hiện một cách tỉ mỉ. Lúc này, Giang Nhược Kiều cười thật ấm áp và tươi sáng.

Màu sắc yêu thích, món ăn yêu thích, món ăn ghét nhất, đáp án của những câu hỏi này quá đơn giản, chỉ cần để tâm một chút, sao có thể không biết được đây? Nhưng hôn nhân không chỉ là chuyện để tâm một chút, Lục Dĩ Thành đã dùng hành động thực tế để chứng minh, anh luôn dành tất cả tâm tư cho Giang Nhược Kiều. Dù Vân Giai hỏi anh là Giang Nhược Kiều thi đại học được bao nhiêu điểm, anh cũng có thể trả lời mà không cần suy nghĩ.

Nói chung, Lục Dĩ Thành đã về đích với thời gian nhanh nhất, đến cửa, anh nhìn thấy cô dâu của mình, vợ của anh.

Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, dường như những người khác trong phòng không còn tồn tại.

Lục Dĩ Thành như ù cả tai, mất đi thính giác, cũng mất đi khứu giác.

Anh nhìn cô.

Nghĩ về rất lâu, rất lâu trước đây, khi anh đang đứng trong đám đông, cô mặc lễ phục tiến về phía anh. Sau khi yêu nhau, Giang Nhược Kiều không khác gì những cô gái khác, cô cũng thích hỏi một số câu hỏi, chẳng hạn như anh yêu cô khi nào, anh thích cô ở điểm gì, cô nhất định phải hỏi rõ ràng, hỏi một lần rồi, nghe xong một lần đáp án, một hai tháng sau đó cô lại hỏi lần nữa.

Cô càng hỏi nhiều lần, anh lại càng vắt óc để nhớ những tình tiết đó.

Những mảnh vỡ mà anh ngỡ mình đã quên từ lâu.

Cuộc họp chào đón tân sinh viên thì càng không phải nói, anh đã viết về nó trên diễn đàn. Có lúc anh còn nghĩ, nếu gặp lại cô, nếu lúc đó cô không phải là bạn gái của Tưởng Diên, có lẽ mọi chuyện sẽ phát triển khác đi.

Lần thứ hai gặp mặt, cô xuất hiện với tư cách là bạn gái của Tưởng Diên.

Anh biết ký túc xá bọn họ có tiệc nên đã vội vàng bắt tàu điện ngầm sau khi rời khỏi nhà học sinh, ra khỏi ga tàu điện ngầm, bước nhanh một mạch đến nhà hàng, còn chưa đi tới cửa, anh đã nhìn thấy cô. Anh còn nhớ rõ hôm đó thời tiết rất đẹp, anh hoàng hôn buông xuống, có một ông lão ăn mặc xuề xòa muốn hỏi đường, chắc ông không nói được tiếng phổ thông, rất khó giao tiếp, mọi người xung quanh đều tránh đi. Cô cũng đang vội đi nhưng vẫn dừng lại, có lẽ là không nghe rõ ông cụ nói chuyện nên đã hơi cúi xuống, chăm chú lắng nghe rồi chỉ đường cho ông cụ.

Đây là lần thứ hai anh gặp cô kể từ buổi chào đón tân sinh viên.

Thực, sắc, tính, dã.*

*Câu nói của Mạnh Tử, nghĩa là chuyện h*m m**n ăn uống và t*nh d*c là bản năng của con người.

Sau này, Lục Dĩ Thành cũng nghĩ về điều đó, nếu không phải là Giang Nhược Kiều mà là một cô gái khác, liệu anh có còn ấn tượng sâu sắc như này không?

Tất nhiên là không rồi.

Bởi vì là Giang Nhược Kiều, cho nên anh mới nhớ kỹ.

Anh luôn cảm thấy cho dù Tư Nghiên không có đến, có lẽ mấy năm sau, có lẽ giống như trong mộng, gặp cô ở bệnh viện, có lẽ anh chỉ cần nhìn từ phía sau đã có thể nhận ra cô, sau đó gọi cô đứng lại. Nếu là nói thích thì mới chỉ gặp hai lần, không thể nói lên điều gì được. Nhưng anh cảm thấy hai lần gặp này giống như hạt giống, chôn sâu vào trong lòng anh.

Lúc đó, Lục Dĩ Thành có nghĩ rằng một ngày nào đó, cô gái rực rỡ đó sẽ thực sự trở thành cô dâu của mình không.

...

Đám cưới rất lãng mạn và sống động và tất cả các bạn cùng lớp và bạn bè của họ đều tới. Nhiều người đang quay những đoạn video ngắn, cho dù họ vẫn đang học hay đã đi làm, nhân vật chính của ngày hôm nay là Lục Dĩ Thành và Giang Nhược Kiều. Tưởng Diên đang ở xa nhà, cũng đã xem video và ảnh trong nhóm lớp. Học cùng lớp với nhau nhiều năm như vậy, lại không có ai nhớ rằng anh ta và Giang Nhược Kiều từng yêu nhau, từ nay về sau, nhắc đến Giang Nhược Kiều điều đầu tiên mọi người nghĩ đến chính là tình yêu của cô với Lục Dĩ Thành.

Sẽ không ai nhớ rằng trong số họ, trước Lục Dĩ Thành, đã từng có một Tưởng Diên từng yêu Giang Nhược Kiều, anh ta đã yêu cô trước đó.

Tưởng Diên không ở lại thủ đô sau khi tốt nghiệp đại học mà lang thang khắp nơi, không có chỗ ở cố định.

Nhưng trạng thái này khiến anh ta thanh thản hơn.

Anh ta không có bạn bè để chơi bóng rổ, nhưng anh ta sẽ đến sân bóng rổ gần nơi ở của mình để chơi một mình vào ban đêm

Đồng nghiệp, tiền bối đã nhiệt tình giới thiệu đối tượng cho anh ta, nhưng anh ta đều không có hứng thú.

Sau một thời gian dài, dường như trong cuộc sống của anh ta chỉ có một mình cô đơn.

Nhìn thấy Nhược Kiều hạnh phúc và vui vẻ trong video, anh ta đã thở phào nhẹ nhõm, bây giờ anh ta lại cảm thấy có chút may mắn. Anh ta rất bình tĩnh, không đau lòng cũng không buồn phiền, trên đường đi làm về, anh ta mua chút rượu, trở lại căn nhà trọ, tìm một bộ phim từng xem cùng cô, vừa xem vừa uống, cuối cùng anh ta mơ thấy một giấc mộng.

Mơ thấy một “chính mình” khác.

Mơ thấy bản thân chìm đắm trong tình yêu và sự thù hận với Nhược Kiều, mơ thấy bản thân đau khổ sau khi chia tay, thấy cuộc sống hôn nhân của mình với Lâm Khả Tinh.

Anh ta rất thành công trong sự nghiệp, giống như ba anh ta hồi đó. Đám cưới với Lâm Khả Tinh cũng được bàn tán xôn xao, mọi người có mặt đều nói họ là đôi trai tài gái sắc, nói vợ chồng họ tình cảm sâu đậm, chúc họ hạnh phúc đến. Anh ta không bao giờ biết rằng hạnh phúc đến bạc đầu cũng có thể là một lời nguyền.

Sau khi kết hôn, anh ta biến thành một người vô cùng tồi tệ.

Một mặt vẫn nhớ nhung đến mối tình đầu, một mặt lại lo lắng cho vợ mình, anh ta biết như vậy là không đúng, nhưng lại không thể buông bỏ Nhược Kiều, cũng càng thấy có lỗi với Lâm Khả Tinh. Cuối cùng, Lâm Khả Tinh cũng đã trưởng thành, năm xưa cô ta chỉ muốn ở bên Tưởng Diên, nhưng lòng người tham lam, lúc đầu chỉ muốn ở bên nhau, về sau lại muốn hai người tâm đầu ý hợp.

Lâm Khả Tinh cũng nhận ra người mà anh ta luôn mong nhớ trong tim là ai.

Hai người họ cũng đã đều cố gắng, nhìn bọn họ vẫn rất tình cảm, nhưng cho đến khi Giang Nhược Kiều và Lục Dĩ Thành đến với nhau, anh ta đã không thể che giấu được sự ghen tị của mình. Anh ta biết rằng mình không còn tư cách để theo đuổi tình yêu nhưng anh ta vẫn sẽ cảm thấy mất mát, vẫn ghen tị và tức giận. Tất cả những điều này đều bị Lâm Khả Tinh nhìn thấy hết, mối quan hệ hòa bình giữa hai người dần xuất hiện những con sóng ngầm.

Một năm, hai năm, ba năm...

Có lẽ người ta nói không sai, đàn ông không biết xấu hổ. Cảm giác tội lỗi của anh ta đã dần tan biến qua từng năm. Anh ta và Lâm Khả Tinh cũng đã xảy ra cãi vã, lần đầu tiên họ cãi nhau, mẹ anh ta còn đến để giáo huấn, nhưng dần dà, mẹ anh ta cũng không muốn lo chuyện này nữa.

Khi cuộc hôn nhân của anh ta sắp tan vỡ, lúc anh ta nghĩ rằng cuối cùng mình sẽ ly hôn và thậm chí còn cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng thì Lâm Khả Tinh đã mang thai, sinh ra một đứa bé.

Vì đứa trẻ, anh ta cố gắng quay lại trạng thái ban đầu khi mới kết hôn với Lâm Khả Tinh, anh ta muốn cho đứa trẻ một mái nhà trọn vẹn và ấm áp. Nhưng không biết bắt đầu từ bao giờ, mẹ chồng nàng dâu vốn thân thiết như mẹ con lại vì đứa con này mà nảy sinh bất đồng. Mẹ anh ta muốn gần gũi cháu trai hơn, muốn để cho vợ chồng họ thoải mái hơn một chút, còn Lâm Khả Tinh sau khi xác định được anh ta sẽ không yêu mình thì dồn hết tâm trí cho đứa con mà mình mang nặng đẻ đau suốt mười tháng trời.

Khi sự nghiệp đã phát triển đến mức không cần đến sự trợ giúp của gia đình vợ, mối quan hệ giữa mẹ chồng nàng dâu có dấu hiệu rạn nứt. Một buổi sáng, mẹ Tưởng vô tình trượt chân và bị đột quỵ, hôm đó chỉ có mẹ vợ anh và Lâm Khả Tinh tại, Tưởng Diên đoán mẹ anh đột quỵ còn có một nguyên nhân nào khác. Nhưng khi anh ta còn chưa kịp điều tra rõ ràng mọi chuyện, người mẹ nằm liệt giường của anh ta đã cố gắng nói đỡ cho Lâm Khả Tinh và bà Lâm nói rằng không liên quan gì đến họ. Đó là do bà ấy bất cẩn và bảo Tưởng Diên đừng truy cứu nữa nên anh ta cũng không còn cách nào khác.

Sau đó, Tưởng Diên nhớ lại, anh ta lại cảm thấy sự thăng tiến nhanh chóng và vinh hoa phú quý này thật là nhàm chán.

Trong cuộc đời anh ta, khoảng thời gian anh ta thực sự cảm thấy hạnh phúc và thoải mái nhất chính là thời đại học, hay chính là khi có cô ở bên cạnh.

Mà cô đã kết hôn, sinh con cùng một người đàn ông khác, sống một cuộc sống mà lúc ban đầu anh ta từng muốn mang đến cho cô.

Dường như trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Tưởng Diên đã gặp được chính mình kia, thở dài nói: “Tại sao lần này tôi vẫn để mất cô ấy?”

Giang Nhược Kiều và Lục Dĩ Thành tổ chức đám cưới, không ai nhớ đến Tưởng Diên.

Giang Nhược Kiều khoác tay ông ngoại bà ngoại đi trên sân khấu tới chỗ Lục Dĩ Thành.

Lục Tư Nghiên mặc bộ vest đặt may riêng, đứng sau lưng cô như một một ông cụ non, một hiệp sĩ nhỏ.

Cô cảm thấy hạnh phúc trọn vẹn và người cầm bó hoa ở cuối đường là chồng cô.

Bên cạnh là bà ngoại ông ngoại của cô, phía sau là con trai cô.

Lần này, trong chiếc đồng hồ bỏ túi có thêm một bức ảnh.

Trong bức ảnh, Giang Nhược Kiều mặc áo cưới kéo tay của Lục Dĩ Thành, Lục Tư Nghiên đang đứng trước mặt họ và cố tình tạo dáng thật ngầu, ông ngoại và bà ngoại cũng đang đứng bên cạnh cô, hai người vui vẻ ra mặt, trên tóc còn có dải ruy băng nhỏ, vui mừng cười rạng rỡ.

Cô gặp anh vào năm hai mươi tuổi và yêu anh vào năm này.
 
Sốc! Hotboy Nhà Nghèo Là Papa Của Bé
Chương 141: Chương 141:


Thật ra ban đầu Giang Nhược Kiều cũng không có ấn tượng sâu sắc gì lắm với Lục Dĩ Thành lắm.

Cho đến gần đây mới dần trở nên rõ ràng. Sau khi xử lý hậu sự cho bà ngoại xong, cô trở về Bắc Kinh, cũng trả xe lăn lại cho Lục Dĩ Thành, bởi vì ông ngoại thuê nó từ chỗ anh. Trước khi cô trở về đi, ông ngoại còn cố ý nhắc rằng phải nhớ trả xe lại cho anh. Thời gian gần đây, tinh thần cô vẫn luôn căng thẳng cực độ, không chỉ như vậy, còn phải chịu nổi mất mát lớn, đương nhiên sức khỏe không chịu nổi. Cô uống thuốc xong là ngủ ngay, có điều sao cũng không ngờ lúc thức dậy lại thấy Lục Dĩ Thành đang ở cầu thang trông mình.

Cô vừa ngạc nhiên vừa ngơ ngác.

Anh lại nhìn cô, dịu dàng hỏi: “Đã hết sốt chưa?”

Người này làm sao thế nhỉ?

Chẳng lẽ anh đã ở đây trông cô cả buổi tối?

Vấn đề này làm Giang Nhược Kiều đang mệt mỏi và bi thương có không gian để thở, để cô không chìm đắm trong nỗi đau kia.

Cô gặp lại Lục Dĩ Thành đã là một tháng sau, lúc đó cô mới tan làm về, gặp được anh ở gần khu chung cư, bốn mắt nhìn nhau, cô còn chưa kịp nói gì, anh đã vội vàng giải thích: “Lần này tôi thật sự chỉ đi ngang qua thôi, đi ngang qua thôi.”

Giống như sợ cô không tin, anh lấy ra di động ra: “Thật đấy, nhà c*̉a một học sinh c*̉a tôi ở đây, không tin cậu xem...”

Anh giải thích rằng, học sinh c*̉a anh sắp tham gia kỳ thi rất quan trọng, nên phụ huynh muốn anh đến nhà cổ vũ cho con mình.

Anh vừa ra khỏi nhà học sinh.

Đúng là anh chỉ tình cờ đi ngang qua thôi.

Không biết tại sao, Giang Nhược Kiều thấy anh gắng sức giải thích như vậy lại hơi buồn cười, cô cũng thật sự làm như vậy.

Có lẽ đây là lần đầu tiên cô thật sự cười tươi trong mấy tháng nay đằng đẵng này.

Lục Dĩ Thành ngây người.

Giang Nhược Kiều bảo: “Ừ.”

Lục Dĩ Thành thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ đi ngang qua thôi, thật mà.”

Anh không ngờ lại trùng hợp như vậy, đúng lúc gặp được cô, nhà học sinh c*̉a anh cách đây rất gần, bình thường anh đều ngồi tàu điện ngầm về trường học. Giờ con đường đến trạm tàu điện ngầm tạm thời bị phong tỏa, nên anh đã đi đường khác, tình cờ đi ngang qua khu chung cư Giang Nhược Kiều thuê.

Hai người im lặng vài giây.

Lục Dĩ Thành chủ động nói: “Vậy, tôi đi trước đây, tạm biệt.”

Hai người bọn họ vốn không có quan hệ gì, nếu như nhất định phải nói thì cũng chỉ là bạn cùng trường mà thôi.

Anh cõng balo màu đen định rời đi, nhưng mới được vài bước đã nghe thấy cô gọi lại.

Giọng cô không lớn, có vẻ nhẹ tênh trong gió: “Lục Dĩ Thành.”

Cô gọi tên anh.

Lục Dĩ Thành như thể bị nhấn nút tạm ngừng, anh dừng lại.

Bỗng nhiên trong lòng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ.

Rất nhiều người gọi tên anh, có thầy cô, có bạn học hay bạn bè... Nhưng lúc cô gọi lại có cảm giác như vậy.

Anh quay đầu lại, Giang Nhược Kiều đứng trong gió, áo khoác màu đen làm nổi bật làn da trắng như tuyết, tóc dài bị gió thổi tung hơi rối. Cô cũng không quan tâm, chỉ nhìn anh nói: “Nếu cậu rảnh thì chúng ta cùng đi ăn một bữa nhé, tôi mời xem như cảm ơn.”

Đến cuối cùng bà ngoại nằm viện, thật ra anh cũng đã giúp đỡ ít nhiều.

Về tình về lý, cô c*̃ng nên mời anh một bữa.

Rõ ràng Lục Dĩ Thành muốn từ chối nhưng cơ thể lại thành thật hơn, anh gật đầu đồng ý. Hai người đội gió đi đến tiệm lẩu gần đó, bởi vì không thân thiết cũng chẳng phải bạn bè, nên họ không sóng vai mà đi cách nhau khoảng một mét. Lúc này cô tương đối trầm tính, không thích nói chuyện, còn anh cũng không biết giao tiếp với người khác phái cho lắm. Vì thế, suốt dọc đường cả hai đều im lặng cho đến khi tới tiệm, trong tiệm rất nhộn nhịp.

Đây là lần đầu tiên hai người đi ăn riêng với nhau.

Nhưng vẫn không có gì đáng nói.

Khác với sự ồn ào của tiệm lẩu, ở trong mắt người khác, bọn họ giống như hai người xa lạ ghép bàn hơn.

Lục Dĩ Thành nhận ra Giang Nhược Kiều không thích đồ ăn chay, nói đúng hơn là cô không thích ăn rau xanh.

Anh yên lặng ăn hết phần rau xanh mình gọi.

Lúc thanh toán Lục Dĩ Thành định trả tiền, nhưng Giang Nhược Kiều còn nhanh tay hơn anh.

Hai người ra khỏi tiệm lẩu, Giang Nhược Kiều vẫy tay chào tạm biệt với anh. Anh đắn đo vài giây rồi nói: “Tôi đưa cậu về, cũng không xa lắm.”

Giang Nhược Kiều không nén được cười.

Thật sự rất kỳ lạ, rõ ràng cô và anh không thân nhưng hình như anh luôn lo lắng cô sẽ xảy ra chuyện. Lần trước c*̃ng vậy, cô bị sốt, cho rằng anh đã về rồi, không ngờ anh lại trông ở cửa cả một buổi tối. Nếu như những người khác làm thế chắc chắn cô sẽ cảm thấy họ bị điên hoặc là b**n th**, chắc chắn sẽ cách thật xa chứ đừng nói tới mời đi ăn. Nhưng người đó là anh, cô lại không có cảm giác như vậy.

Có lẽ là vì những nhận xét về anh ở trong trường quá tốt, nhân phẩm rất được chăng?

Cô cũng không nghĩ ra nữa.

Có điều anh đúng là một người rất tốt.

Cuối cùng, Lục Dĩ Thành đi theo sau cô, nhìn cô vào chung cư, nhưng anh cũng không đi ngay mà đứng đợi dưới lầu, ngước đầu lên nhìn về phía phòng cô, muốn chờ đến khi phòng sáng đèn là có thể rời đi. Ai ngờ đợi lúc lâu cũng không thấy đèn sáng, anh nhìn thoáng qua đồng hồ trên di động, đã sắp qua hai mươi phút, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi sao? Lòng thầm đoán như vậy, anh do dự một lúc, cuối c*̀ng vẫn đi vào chung cư.

Đi đến lầu cô ở, anh nhìn thấy ngay Giang Nhược Kiều đang ngồi ngây người ở chỗ cầu thang.

Lúc Lục Dĩ Thành đến cũng không khiến đèn cảm ứng âm thanh sáng lên.

Đèn hành lang cầu thang hơi tối, chiếu lên người Giang Nhược Kiều, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, Lục Dĩ Thành mới thấy rõ vành mắt cô đỏ hoe.

Anh không thể giải thích vì sao mình lại lên đây.

Cô cũng không hỏi.

Vài giây hay mười mấy giây sau gì đó, đèn tắt. Cô im lặng ngồi ôm gối, anh đứng bên cạnh, đứng mệt rồi thì dựa vào tường.

Thật ra, anh cũng không biết vì sao mình lại làm như vậy.

Rõ ràng là người không liên quan, mặc dù là bạn cùng trường nhưng anh mua xe lăn rồi cho bà ngoại cô thuê đã là chuyện cực hạn, nếu như anh làm nhiều hơn thế không khỏi vượt quá giới hạn. Bản thân anh cũng chẳng phải người tốt gì. Anh cũng có cuộc sống và công việc c*̉a riêng mình. Nhưng đôi khi, không biết vì sao lại cố tình muốn làm những chuyện này.

Chẳng phải cuộc sống chính là như vậy sao?

Chuyện trên đời có thể chia thành mấy loại, chuyện biết rõ nên làm, biết rõ không nên làm cùng với chuyện không biết vì sao phải làm nhưng lại cứ muốn làm.

Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, cô bỗng nói: “Thật ra tôi quên mang chìa khóa rồi.”

Quên mang chìa khóa chỉ là lời dạo đầu.

Cô chỉ... Cảm thấy mệt mỏi, cảm thấy bóng tối sắp nuốt chửng mình mà cô lại không muốn giãy giụa.

Cô chỉ... Cảm thấy cuộc sống không còn gì thú vị.

Cô chỉ... Càng ngày càng giống cái xác không hồn. Cô biết cuối cùng mình nhất định sẽ tỉnh táo lại, chẳng vì sao cả, chỉ bởi cô là Giang Nhược Kiều nên chắc chắn phải thế. Nhưng trước khi cô phấn chấn lại, quả thật cô không còn hứng thú gì với cuộc sống nữa.

Giọng Lục Dĩ Thành vang lên trong bóng tối: “Tôi gọi thợ mở khóa đến cho cậu nhé?”

Giang Nhược Kiều mỉm cười: “Ôi, thế mà tôi lại quên mất còn có thể gọi thợ mở khóa...”

Câu này làm Lục Dĩ Thành vô thức nhíu mày.

Anh biết, cô đang rất không ổn.

Anh tìm được số điện thoại thợ mở khóa trong tờ quảng cáo nhỏ trên tường, trước khi gọi còn cố ý giải thích với Giang Nhược Kiều một câu: “Tôi sẽ nói với thợ là nhà chúng ta thuê, như vậy sẽ tốt cho cô hơn.”

Dù sao thì con gái sống một mình c*̃ng không an toàn.

c*̃ng không biết Giang Nhược Kiều có nghe vào hay không nhưng cô không lên tiếng.

Không nói chính là đồng ý, Lục Dĩ Thành gọi điện thoại. Nửa tiếng sau thợ mở khóa tới, trong nửa tiếng này, Giang Nhược Kiều cứ ngồi ngây người như vậy, Lục Dĩ Thành thì dựa vào tường không ai nói chuyện, cô không giãy bày tâm sự mà anh cũng chẳng an ủi.

Thợ mở khóa đi rồi, Lục Dĩ Thành cũng chuẩn bị ra về.

Anh tạm biệt cô.

Giang Nhược Kiều tựa lên cạnh cửa, gần đây phản xạ c*̉a cô hơi chậm chạp, chào xong rồi cô mới chợt nhớ, trở vào nhà lấy cho anh một lọ sữa chua: “Hôm nay làm phiền cậu rồi.”

Anh nhận lấy lọ sữa chua kia đi xuống ra khỏi chung cư.

Anh không biết vì sao phải làm thế, nhưng nhất định phải làm cho bằng được.

Giả dụ như lúc ở bệnh viện, anh gọi cô lại.

Ví dụ như lúc anh biết tình trạng c*̉a bà ngoại cô thì đi mua xe lăn cho ông ngoại cô thuê.

Lại như...

Cô c*̉a bây giờ, làm anh nhớ tới bản thân mình nhiều năm về trước, lúc ấy, có một khoảng thời gian anh cũng ở trong trạng thái như vậy. Không phải anh muốn cứu vớt ai, anh biết mình chỉ là một người bình thường, ngay cả chuyện sống tiếp trên đời c*̃ng phải cố gắng hết sức, nhưng ở tận đáy lòng lại có một giọng nói thúc giục anh, đừng quan tâm nguyên nhân muốn làm thì cứ làm. Anh nắm chặt lọ sữa chua, quanh quẩn ở dưới lầu thật lâu, lâu đến nổi khu chung cư càng lúc càng vắng. Cuối c*̀ng anh xoay người đi vào chung cư, gọi số điện thoại trên tờ quảng cáo cho thuê nhà ở cạnh phòng cô.

Hơn một tuần sau, Giang Nhược Kiều mới phát hiện người ở cạnh nhà mình.

Hóa ra, hàng xóm mới lại là Lục Dĩ Thành.

Cô dựa vào cửa, nhìn anh ngượng ngùng dọn hành lý vào trong.

Đồ đạc c*̉a Lục Dĩ Thành cũng không nhiều, một cái vali màu xanh nước biển kiểu cũ, cộng thêm nồi, chén, gáo, chậu và chăn nệm.

Anh bận bịu ra ra vào vào.

Giang Nhược Kiều dứt khoát dựa vào cửa nhìn anh bận rộn.

Cuối cùng, cô c*̃ng không hỏi vì sao anh dọn đến đây, mà anh cũng không nói vì sao mình dọn từ ký túc xá của trường đến chỗ này.

Có điều kẻ ngốc c*̃ng biết chắc chắn là anh có lý do, vì dù sao từ đây đến đại học A c*̃ng không gần.

Đồng cảm? Hay thương hại cô?

Giang Nhược Kiều chưa từng nghĩ mình còn có thể gặp được Bồ tát.

Sau khi làm hàng xóm, quan hệ giữa hai người cũng không ‘thăng cấp’ nhanh chóng giống như trong phim truyền hình. Hai người vẫn không mặn không nhạt, thỉnh thoảng chạm mặt thì chào hỏi một tiếng... Nhưng từ sau khi Lục Dĩ Thành dọn đến, con dao gọt trái cây mà Giang Nhược Kiều giấu ở mép giường đã về lại nhà bếp. Cô không quen thuê chung với người lạ cho nên toàn sống một mình. Tuy rằng bây giờ an ninh tốt nhưng cũng không dám thiếu cảnh giác, cô gắn cameras trước cửa, còn mua đồ chặn cửa chống trộm, chuyện gì nghĩ tới được đều đã làm rồi. Cô còn đặt dao gọt trái cây dưới mép giường.

Bây giờ Lục Dĩ Thành dọn đến sát vách.

Dường như cô cũng không cần đặt dao gọt trái cây ở đó nữa.

Cô cũng khá ngạc nhiên với lòng tin c*̉a mình với nhân phẩm c*̉a Lục Dĩ Thành.

Rõ ràng trong mắt người khác, anh mới giống phần tử nguy hiểm có tính đe dọa đến cô...

Dù sao thì hành vi cố ý dọn đến sát vách rất không bình thường.

Năm thứ hai làm hàng xóm.

Cuối c*̀ng bọn họ c*̃ng thêm Wechat, trở thành bạn bè trong mắt người khác.

Nhưng quan hệ thì vẫn không nóng không lạnh như trước. Thỉnh thoảng anh sẽ nấu canh rồi cho cô một bát, lúc Giang Nhược Kiều thi đậu nghiên cứu sinh tại chức, cô cũng mời anh ra ngoài ăn một bữa thịnh soạn xem như chúc mừng. Lúc Lục Dĩ Thành nhận được học bổng cũng sẽ mời cô đi ăn, có lẽ trong mắt người khác, bọn họ càng giống... Bạn ăn c*̀ng hơn. Cô không biết anh muốn làm gì, cũng không biết anh muốn gì nhưng cô phải thừa nhận, Lục Dĩ Thành đã trở thành một người khá quan trọng trong giai đoạn hiện tại c*̉a cuộc đời cô.

Bước ngoặt là ngày Giang Nhược Kiều tham gia một bữa tiệc.

Cô không ngờ sẽ gặp lại Tưởng Diên và Lâm Khả Tinh.

Trông hai người vừa tình cảm c*̃ng thật xứng đôi. Cô không nghĩ gì cả, trên đường trở về, bởi vì trời quá lạnh nên hơi khó đi. Trong lòng thầm nghĩ, sau khi trở về cô phải xin Lục Dĩ Thành mấy c*̉ gừng, nấu trà gừng uống thôi... Có điều chắc chắn anh sẽ hỏi cô, vì sao lại uống trà gừng? Không, có lẽ anh sẽ nấu luôn cho cô. Giang Nhược Kiều nghĩ đến đây lại bước nhanh hơn mà không hề nhận ra có một chiếc xe vẫn luôn đi theo phía sau. Lúc đó cô thật sự vừa bối rối vừa nghi ngờ, cô dừng lại, chiếc xe kia cũng ngừng theo.

Cửa sổ xe mở ra, hóa ra là Tưởng Diên.

Thật ra lúc gặp lại Tưởng Diên, cô đã không thích cũng không hận, có chăng chỉ là hơi hối hận, hối hận năm đó đã quen với anh ta. Nếu cho cô chọn lại lần nữa, cô nhất định sẽ không để người nhà anh ta có cơ hội làm tổn thương ông bà ngoại của mình.

Tưởng Diên nhìn cô bằng ánh mắt hận thù: “Cầu xin anh, anh sẽ tha cho em.”

Giây phút đó, Giang Nhược Kiều đột nhiên trở nên thông minh.

Nhớ tới ánh mắt sâu xa lúc nãy c*̉a ông chủ.

Được rồi, không sao cả.

Cô nhỏ nhẹ trả lời đầy buồn bã: “Tưởng Diên, có phải anh còn thích tôi đúng không?”

Ánh mắt của người đàn ông ngồi trong xe vốn nên tỏ ra lạnh nhạt lại hơi bối rối, dường như định phản bác gì đó nhưng anh ta lại nghe thấy tiếng cười khe khẽ của cô: “Nếu đúng như vậy thì thật xin lỗi, tôi đã yêu người khác rồi.”

Tưởng Diên đi rồi.

Trong mắt Giang Nhược Kiều, chuyện này thật sự quá buồn cười.

Sao ngày xưa cô lại không có mắt như mù thế chứ? Sao lại quen với người này? Rõ ràng là giây trước còn ôm vợ sắp cưới ngọt ngào, giây sau lại thốt ra một câu thật giả lẫn lộn với cô.

Chính là cái gọi ‘giết địch một ngàn tự tổn hại tám trăm’.

Cũng bởi vì chuyện này mà Giang Nhược Kiều lại nhớ tới ông bà ngoại. Cô lang thang không mục tiêu, đi tới một quán cà phê, chỉ tiếc người ta đã sắp đóng cửa nên cô đành phải đứng dưới mái hiên. Cô nhớ lại rất nhiều, rất nhiều chuyện. Di động reo liên tục, cô rất muốn tắt nhưng lúc nhìn thấy là Lục Dĩ Thành gọi đến, cô lại nhận.

“Cậu chưa về à?” Giọng anh ở đầu bên kia vẫn ôn nhu như thường ngày: “Tôi gõ cửa mà không thấy ai ra mở cả.”

Anh lại giải thích: “Phụ huynh học sinh tặng tôi ít đặc sản thành phố Khê, tôi nghĩ có lẽ cậu sẽ thích.”

Giang Nhược Kiều vừa định mở miệng đã cảm thấy cổ họng nghẹn ngào, giọng nói mang theo nức nở: “Tôi không ăn đâu.”

Cô là người thành phố Khê.

Chẳng lẽ còn muốn ăn đặc sản thành phố Khê, rốt cuộc anh có biết người địa phương đâu có ăn đặc sản bán ra cho bên ngoài không đấy?

Như kẻ khờ vậy.

Cô vừa lên tiếng, Lục Dĩ Thành đã bị dọa sợ, khăng khăng hỏi cô: “Cậu đang ở đâu?”

Cô phiền không chịu nổi bèn nói địa chỉ cho anh.

Ngay cả cô cũng không nhận ra, ở chung với nhau lâu như thế, ở trước mặt Lục Dĩ Thành cô vẫn giữ lại rất nhiều, rất nhiều tính tình và sự cáu kỉnh mà Giang Nhược Kiều trước kia mới có.

Lục Dĩ Thành tới đó bằng tốc độ nhanh nhất.

Anh mở dù, đi đến chỗ cô.

Lục Dĩ Thành nhỏ giọng nói: “Mưa lớn như vậy cũng không sao, tôi đưa cậu về nhà.”

Nước mắt lăn dài trên khóe mắt, cuối cùng Giang Nhược Kiều vẫn che chung một chiếc dù lao vào màn mưa cùng với anh.

Anh nói: “Dự báo thời tiết nói ngày mai sẽ nắng to, trời sẽ đẹp lắm đấy.”

Cô khoác áo khoác c*̉a anh rất dày và ấm áp, lúc nói chuyện đã không còn run rẩy và bất lực: “Trời sẽ nắng hả?”

Cô hỏi anh như vậy.

“Phải.”

Giang Nhược Kiều à, sau cơn mưa trời lại nắng thôi!
 
Sốc! Hotboy Nhà Nghèo Là Papa Của Bé
Chương 142: Chương 142:


Năm Giang Nhược Kiều và Lục Dĩ Thành hai mươi sáu tuổi, Thư Hương Uyển chính thức mở phiên giao dịch.

Thật ra, với năng lực của hai người họ cũng có thể mua được nhà tốt hơn chút so với Thư Hương Uyển. Nhưng sau khi cả hai bàn bạc với nhau, cuối cùng vẫn lựa chọn nơi này. Điều thần kỳ là, họ cũng không cố ý muốn lựa chọn căn hộ đó, nhưng đến cuối cùng khi rút thăm lại tình cờ là phòng 1302, tòa 12 như ban đầu Tư Nghiên đã nói.

Căn hộ không nhỏ, diện tích trong phòng khoảng hơn một trăm mét vuông.

Chủ đầu tư còn tặng họ một ban công rất lớn.

Nhưng có thể tưởng tượng được quãng đường tương lai còn rất dài, rất dài, họ cũng không có nhu cầu đổi căn hộ. Mảnh đất này đang được khai thác, lân cận đang tu sửa trạm tàu điện ngầm, cũng kèm theo công viên và trường học. Ngày giao phòng là mùng một Tết năm thứ hai, cho nên họ vẫn sống trong ngôi nhà cho thuê trước kia. Sau khi mua nhà xong, Giang Nhược Kiều và Lục Dĩ Thành đều len lén thở phào nhẹ nhõm. Họ chỉ là người bình thường như thế, có được mái ấm thật sự thuộc về mình là một chuyện vui vẻ biết bao.

Giang Nhược Kiều không hề làm trái với hứa hẹn của mình. Năm đó, cô đưa bản kiểm điểm mà ban đầu cô viết ở ký túc xá cho Lục Dĩ Thành, chân thành xin lỗi anh.

Lục Dĩ Thành vung tay lên, viết xuống bên dưới câu “Bạn học Lục Dĩ Thành của năm năm sau ơi, cậu sẽ vẫn ở bên tôi chứ?”:

[Vẫn ở, mong rằng mười năm hay năm mươi năm sau, anh cũng sẽ luôn ở bên em.]
 
Back
Top Bottom