Cập nhật mới

Ngôn Tình Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược

Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 99


Sổ tay trùng sinh công lược [99]

Thái giám này là thái giám thật 3

Chương 99: “Vị trí này rốt cuộc thuộc về ai, còn chưa chắc đâu!” “

Trans: Meounonna

Quý Nghiêm Tư ăn cơm xong ngồi xổm trước cửa sân, đợi cha nuôi nhà mình về, đợi khoảng 2 canh giờ mới nhìn thấy từ xa xa dưới bờ tường cung bên kia có người đi đến. Vừa nhìn thấy thần sắc trên mặt Quý Hòa, y lập tức nở nụ cười, mặt dày tiến lên nghênh đón, hai tay chắp lại chúc mừng.

“Cha nuôi đại hỷ!”

Quý Hòa liếc nhìn hắn một cái, muốn giữ nét thản nhiên, nhưng nhìn thấy nụ cười của y còn vui hơn cả hắn, nhịn không được cũng bật cười, vừa cười vừa mắng, “Cái tên vô lại nhà ngươi, là hỷ sự của cha nuôi, mà ngươi còn cười hớn hở hơn cả ta.”

Quý Nghiêm Tư nói: “Hỷ sự của cha nuôi chẳng phải là việc vui của con sao, con thấy mình sắp có mẹ nuôi rồi, người ta đều nói mẹ nuôi như thể mẹ ruột, sau này con trai có thêm mẹ nuôi thương con, trong lòng vui sướng vô cùng!”

Nét cười trên mặt Quý Hòa càng sâu hơn, “Câu mẹ nuôi này của ngươi gọi thuận miệng phết.” Tuy nói câu này, nhưng cũng không mắng y là không được gọi như thế.

Quý Nghiêm Tư nhạy bén cỡ nào, bỗng chốc hiểu rõ, việc của cha nuôi nhà mình đã thành thật rồi. Cha nuôi vui, cuộc sống của hắn cũng tốt lên, có thể không vui sao? Thế là hắn tiếp tục theo sau Quý Hòa đi vào trong, hứng khởi hỏi: “Cha nuôi, mẹ nuôi cần phải chuyển đến nơi này của chúng ta ở phải không?”

Trong cung triều Đại Tấn không ra lệnh cấm rõ ràng với việc kết thành đối thực của cung nhân, đối với mối quan hệ này, mọi người đều ôm thái độ <b>lòng hiểu rõ nhưng không nói ra</b>, thế là giữa ngõ Quỳnh Cảng và ngõ Bách Cảng có một con đường chuyên cho các cặp đối thực ở, nếu đã quyết định đến với nhau, dọn về sống chung, chung sống như cặp vợ chồng bình thường. Nhưng đó là cung nữ và thái giám thông thường, trường hợp của Quý Hòa, có một sân viện độc lập, đương nhiên có thể đón người qua đây sống.

Nâng ủng đi xuống cầu thang, mặt Quý Hòa càng lộ rõ nét vui vẻ, miệng bảo: “Nàng ấy đích thực cần chuyển đến đây, nhưng mấy ngày gần đây thì không được, phải đợi đến phiên nàng được nghỉ, đến khi ấy ngươi mang vài tiểu tử mạnh khỏe qua đó giúp đi, chọn người trầm ổn thành thật không dám nói năng l* m*ng đó, đừng có chọn kẻ miệng lưỡi xu nịnh tay chân không thành thật, cẩn thận một chút, chú ý đừng làm hư hỏng hay sót đồ, nghe nàng ấy phân phó đừng có chọc người ta không vui.”

Nói một tràng dài, Quý Hòa đùa bảo: “Nếu chuyện nhỏ này làm không xong, tiền thưởng lần này của ngươi không còn đồng nào đâu.”

Quý Nghiêm Tư cười hớn hở, “Sao lại thế được, con trai nhất định sẽ cẩn thận hầu hạ mẹ nuôi, để mẹ nuôi thoải mái vui lòng chuyển đến nơi này, đến lúc đó cha nuôi phải cho con một cái bao đỏ lớn đấy nhé!”

“Làm việc cho tốt, đương nhiên chỗ tốt không thiếu phần ngươi.” Tâm tình vui vẻ, hiển nhiên Quý Hòa nói năng dễ chịu hơn hẳn.

Đi xuyên qua nhị môn, nhìn thấy trên lối đi treo mười mấy cái lồng, chim sẻ bên trong hót líu lo, một tiểu thái giám đang đút cho chúng ăn. Bước chân của Quý Hòa khựng lại, ngón tay chỉ vào chọn ra hai con có bộ lông xinh đẹp sặc sỡ nhất, sai người đem ra phía sau treo.

“Đợi nàng chuyển đến, sống ở phía sau, hai con anh vũ này tặng cho nàng chơi, mấy hôm nay cho người dạy bảo chúng cho tốt, chúng biết bắt chước con người nói lời khen ngợi không?”

Câu phía sau là hỏi tiểu thái giám nuôi chim, tiểu thái giám nhát gan, cúi đầu đáp: “Dạ biết dạ biết, Tư Công yên tâm, tiểu nhân nhất định sẽ dạy bảo chúng thật tốt.”

“Ừm.” Quý Hòa vẫy tay đi về sân viện phía sau, trông thấy giếng trời lại cảm thấy trống trải, đi một vòng suy nghĩ Đàn Tú hẳn là thích các loại hoa cỏ, căn dặn nói: “Chọn một số cây hoa xinh đẹp trong mùa, cho người mang qua đây trồng, lẹ làng lên.”

Quý Nghiêm Tư vâng dạ ngay, lòng thầm nghĩ dáng vẻ vui sướng khấp khởi của cha nuôi nhà mình thật sự có hơi buồn cười, có thể làm cho cha nuôi trân quý như vậy, Đàn Tú cô cô quả nhiên là một nhân vật lợi hại.

Tâm trạng vui vẻ của Quý Hòa duy trì mãi đến sáng hôm sau đi làm việc. Trời tờ mờ sáng, hắn chuẩn bị tươm tất xong, mang theo hai tiểu thái giám đi tới cung Diên Khánh nơi ở của Hoàng Đế.

Đương kim Hoàng Thượng không có nhiều người hầu hạ, trong một phiên làm việc mười ngày của Quý Hòa, đại khái chỉ cần trực ở đây phân nửa thời gian, nếu Hoàng Đế muốn yên lặng suy tư, còn sẽ cho bọn hắn quay về nghỉ ngơi, không hề bắt hầu hạ buổi đêm. Hoàng Đế năm nay đã gần 50 tuổi, mấy năm nay giấc ngủ ngắn mà nông, dậy sớm. Cung nhân trong cung Diên Khánh dậy sớm đứng ở bên ngoài, đầu đọng toàn là sương sớm, nhưng không dám nói chuyện, sợ quấy rầy Hoàng Đế.

Ngủ không ngon giấc, thường tính tình cũng kém. Vị Hoàng Đế này tuy không phải người nổi giận vô cớ, nhưng quyền uy của Thiên Tử nặng trịch, các cung nhân hầu hạ đều không dám qua loa.

Lúc Quý Hòa đến cởi áo choàng mỏng khoác ngoài đưa cho tiểu thái giám, bản thân tiến vào điện. Nhìn thấy bóng dáng như ẩn như hiện dưới nền ánh sáng trong phòng, bước chân vốn nhẹ bỗng không nghe thấy tiếng động của hắn chợt trở nên mạnh hơn chút.

Hoàng Đế vừa nghe là biết có người đến, Quý Hòa đi lên trước thấp giọng thỉnh an, đón lấy ngoại bào trong tay cung nhân, hầu hạ Hoàng Đế mặc vào. Hoàng Đế mới vừa tỉnh không bao lâu, mặc quần áo xong ngồi ở đó đợi người rửa mặt cho. Quý Hòa hầu hạ bên cạnh. Cung nhân trong phòng đi qua đi lại, tất cả đều diễn ra trong im lặng.

Đợi Hoàng Đế sửa soạn xong xuôi, ngài đột nhiên quan sát Quý Hòa một hồi, rồi nói: “Quý Hòa, người gặp được việc tốt gì sao, mới sáng sớm mà vui vẻ như thế?”

Quý Hòa sờ mặt, cười hùa theo: “Bị Thánh Thượng nhìn ra rồi, nô tài hôm qua nghe nói Thái Tử cứu viện thiên tai sắp quay về kinh, việc làm thỏa đáng vô cùng, người trong triều đều tán thưởng, Định Vương đánh bại giặc quan ngoại ở quan ải Ngọc Sơn, tin tức tốt cấp báo liên tục, và còn Phủ Bình Vương, Bình Vương Phi nghe nói lại mang bầu, nói không chừng nằm sau lại có thêm một Tiểu Hoàng Tôn, đây chẳng phải là chuyện tốt to bằng trời sao, cho nên nô tài mới vui vẻ.”

Hoàng Đế cười một tiếng, lấy ngón tay chỉ hắn, “Nô tài nhà ngươi, e là không phải vui vì điều này, mà vui vì Thái Tử và Định Vương đều sắp quay về rồi, mỗi lần hai bọn nó tiến cung, ra tay đều rất hào phóng, cũng hiếu kính cho ngươi đâu có ít.”

“Đều nhờ ở Thánh Thượng thấu hiệu cho đám nô tài dưới trướng, nếu không bọn nô tài chết cũng không dám nhận các loại tiền này.” Quý Hòa tỏ vẻ chân thành cảm kích vô vàn.

Hoàng Đế phất tay áo, “Được rồi, bên cạnh Trẫm mười mấy năm, Trẫm còn không biết miệng lưỡi trơn tru của ngươi sao.” Ngài cười xong, lại chợt đỡ trán thở dài.

Quý Hòa vội cho cung nhân khác lui xuống, bản thân cẩn thận hỏi, “Thánh Thượng, người có điều gì phiền lòng chăng?”

Hoàng Đế lại thở dài một cái, “Trong triều không có ngày nào yên ổn, có việc gì có thể khiến trẫm vừa lòng chứ. Dạo gần đây Trẫm cảm thấy mệt vô cùng, đám người ở Thái Y Viện cũng không chẩn đoán ra nguyên do, bọn họ không nói chính Trẫm còn không biết sao? Là già rồi già rồi, sức khỏe không còn được như trước, uống thuốc gì cũng không có tác dụng.”

“Quý Hòa, nếu sau này Trẫm đi rồi, ngươi nói xem đứa con nào của Trẫm có thể giữ thiên hạ này cho Trẫm?” Hoàng Đế không biết từ khi nào hai bên tóc mai đã nhuốm màu bạc trắng đột nhiên khẽ hỏi.

Quý Hòa kinh ngạc, cúi đầu im lặng quỳ xuống, “Sức khỏe của Thánh Thượng khỏe mạnh, trường thọ trăm tuổi không phải việc khó, cớ sao lại nói những lời này. Việc kế thừa đại thống, đám nô tài sao lại biết những điều này, chỉ cảm thấy đều là con ruột của Thánh Thượng, ai cũng tốt, Thánh Thượng vừa ý người nào đương nhiên người đó là tốt nhất, chúng nô tài ngu xuẩn, việc gì cũng cũng chỉ biết nghe theo ý chỉ của Thánh Thượng, Thánh Thượng là Thánh nhân được trời cao ưu ái, đương nhiên sẽ không bao giờ sai.”

Hoàng Đế không lên tiếng, ngón trỏ gõ lên tay vịn. Quý Hòa nghiêng người cứu đầu, nhìn gân xanh trên mu bàn tay mình.

Qua một lúc lâu, Hoàng Đế cuối cũng cũng lên tiếng, ngài nói: “Tính cách này của ngươi, không hổ là được dạy dỗ bởi ông bạn già đó của Trẫm, dáng vẻ cẩn trọng khiêm tốn y hệt nhau… Nếu đám đại thần tâm tư phức tạp khó đoán trong triều cũng nghĩ như ngươi, Trẫm cũng không cần phiền não như thế. Được rồi, đứng lên đi.”

“Dạ, thưa Thánh Thượng.” Quý Hòa cẩn thận đứng lên, thoáng thấy thần sắc mệt mỏi rã rời của Hoàng Đế, khựng lại nói: “Thánh Minh trong thiên hạ đều là Thiên Tử cả, những người còn lại khó tránh khỏi sai sót hồ đồ, điều này cần phiền Thánh Thượng đích thân nhọc lòng, vì giang sơn vạn dân, Thánh Thượng phải hết sức bảo trọng thân thể.”

Hoàng Đế bật cười, lắc đầu, “Vẫn có một điều khác với ông bạn già của Trẫm, hắn nói chuyện không khéo như ngươi.”

Quý Hòa trong lòng vừa động, vẻ mặt lộ ra chút hoài niệm, thấp giọng nói: “Cha nuôi nói tính ông vụng, miệng lưỡi không linh hoạt, nhận nô tài làm con trai nuôi thay ông ấy hầu hạ Thánh Thượng, là để có thể khi Hoàng Thượng nhàn rỗi cũng có thế nghe được chút lời hay ý đẹp, nếu có thể giải sầu đôi chút cho Thánh Thượng, nô tài cũng được xem là không phụ lòng dạy dỗ của cha nuôi.”

Hoàng Đế tuổi đã cao, bắt đầu hoài niệm tình xưa, có vài phần tình cảm với đại thái giám thiếp thân nhìn bản thân lớn lên từ nhỏ đến lớn. Người chết rồi, vài phần khoan dung này liền chuyển đến chỗ con trai nuôi của ông ấy Quý Hòa. Ở tuổi này Quý Hòa có thể trở thành Tư Công của Nội Phủ Ti, phần nhiều cũng dựa vào tình nghĩa của người cha nuôi đã qua đời.

Quý Hòa bước ra khỏi cửa phòng, ra hiệu bằng ánh mắt với một thái giám mặt dài bên ngoài, thái giám đó cuối đầu đi theo. Hai người đi vào một gian phòng phụ. Quý Hòa hỏi thái giám đó, “Hôm qua chỗ của Thánh Thượng xảy ra việc gì?”

Thái giám mặt dài liệt kê ra hết những ai đã đến đây, “… Ngoài ra, sau giờ trưa hôm qua Từ Tư công của Nội Huấn Ti cũng đến gặp Hoàng Thượng.”

Quý Hòa cau mày, truy hỏi: “Là Từ Tường tự đến bái kiến Thánh Thượng, hay là Thánh Thượng triệu kiến?”

Thái giám mặt dài đáp: “ Dạ là Thánh Thượng triệu kiến.”

Quý Hòa sờ vào ống tay áo, đi vài bước trong phòng. Mặt hơi u ám, sau khi hắn trầm tư một lúc rồi nói: “Hai hôm sau ta sẽ đi tảo mộ chỗ của cha nuôi ta, hôm đó ta không đến trực, nhưng ta sẽ dể người trong Nội Phủ Ti đến xin chỉ thị một vài việc, đến lúc đó nếu Thánh Thượng có hỏi đến ta, ngươi tìm cách vờ như vô ý tiết lộ tin tức này cho Thánh Thượng.”

Thái giám mặt dài không hỏi nhiều, gật đầu đồng ý, sau đó im lặng lui ra ngoài.

Một mình Quý Hòa ở trong phòng lạnh lùng hừ một tiếng. Mấy năm trước Hoàng Đế một mực nắm giữ triều chính, nhưng dạo gần đây thân thể không tốt tinh lực không đủ, muốn đen quyền hành trong tay thả lỏng ra bớt. Mỗi ngày ông ấy phê một đống tấu chương, trước đến nay đều tự tay làm tuyệt nhiên không cho người khác chạm vào, nhưng bây giờ, ông ấy quyết định đề bạt một người giúp sàng lọc ra một số tấu chương không quan trọng.

Nhìn thì có vẻ chỉ là phụ tá giúp việc, cũng không thể ra quyết định gì, nhưng một khi có cơ hội tiếp xúc triều chính, đối với thái giám trong cung mà nói là một vị trí quá tốt làm cho người ta thèm thuồng. Thử nghĩ xem một khi trở thành nhân vật như thế, đám đại thần trong triều chẳng phải sẽ kính trọng thêm vài phần sao, chút bồi dưỡng lo lót hiếu kính trong đó cũng không thiếu phần. Quý Hòa là một trong những người được tín nhiệm bên cạnh Hoàng Đế, đương nhiên sẽ biết được tin tức này đầu tiên.

Hắn biết Hoàng Đế chuẩn bị chọn ra một người trong số những người thân tín bên cạnh, cơ hội của hắn rất lớn, mà người có khả năng lớn nhất khác chính là Từ Tường Tư Công của Nội Huấn Ti.

Nội Phủ Ti quản lý những việc thu mua ra vào phân phối… trong cung, Nội Huấn Ti thì giám sát cung nhân, Tuy Nội Huấn Ti của Từ Tường không có nhiều chỗ có thể đục nước béo cò như Nội Phủ Ti của Quý Hòa, nhưng quyền lực tương đương. Thêm nữa Từ Tường lớn hơn Quý Hòa gần 20 tuổi, cũng được xem như đi theo Hoàng Đế từ nhỏ đến lớl, Hoàng Đế cũng khá ỷ lại hắn.

Chuyện tốt này rốt cuộc rơi vào đầu ai, đến nay còn chưa nói chắc được đâu.

Quý Hòa thầm nghĩ, nếu Hoàng Đế niệm tình cũ, vậy hắn thử xem cha nuôi của mình hiện giờ trước mặt Hoàng Đế có thể giành được mấy phần mặt mũi.

Hai ngày sau quả nhiên Quý Hòa đi tảo mộ, Hoàng Đế “vô tình” biết được tin tức này, nhớ đến ông bạn già của mình, việc vốn đã định sẵn trong lòng lại bắt đầu do dự chần chừ.

Từ Tường của Nội Huấn Ti cũng biết tin, hắn nghe tin này xong, phẫn hận tới mức ném vỡ bộ trà cụ cũ trong phòng mình.

Khác với dung mạo đoan chính của Quý Hòa, Từ Tường có xương gò má cao, trông có vài phần khắc nghiệt. Hắn nghe thấy tiểu thái giám dưới trướng mình truyền tin đến, phẫn hận chửi đổng: “Hay cho tên Quý Hòa xảo quyệt, ngay lúc này lôi cha nuôi của hắn ra, vốn dĩ Hoàng Thượng vừa ý bổn công ta, bây giờ tốt thay, mấy ngày không nghe hơi hám, ắt là lại thay đổi suy nghĩ! Quý Hòa đúng là quá đáng hận, cha nuôi của hắn cũng đáng hận, lần nào cũng cản đường của bổn công!”

“Từ Tư Công bớt giận. Quý Hòa đó cũng đâu thể cứ luôn dùng danh nghĩa của cha nuôi hắn mãi, nếu không Hoàng Thượng đã sớm chán ngán hắn rồi.” Tiểu thái giám vội an ủi Từ Tường.

Bây giờ Từ Tường sao nghe lọt tai những điều này, một lòng chìm trong tức giận, cay nghiệt nói: “Năm đó hắn mới hai mươi mấy tuổi, chẳng phải cũng dùng thi thể của cha nuôi hắn, đạp lên vị trí Tư Công của Nội Phủ Ti hay sao, nay lại tiếp tục sử dụng cùng một thủ đoạn giống nhau, Hoàng Thượng lại dính vào chiêu trò này, bổn công thật sự không hiểu, bổn công không bì được với con chó già họ Quý kia, chẳng lẽ còn không sánh được con chó con Quý Hòa kia?!”

“Cho dù Quý Hòa có cha nuôi thì đã làm sau, chết lâu rồi chẳng lẽ còn bò dậy giúp được hắn, chúng ta có Thái Tử cơ mà…” Tiểu thái giám nhỏ giọng nhắc nhở.

Từ Tường đột nhiên tỉnh táo lại, “Đúng, đằng sau chúng ta là Thái Tử gia cơ mà, Thái Tử gia sắp quay về rồi, đến lúc đó nhờ Thái Tử gia tới trước mặt Hoàng Thượng nói vài câu, vị trí này rốt cuộc là của ai, còn không biết đâu!”
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 100


Sổ tay trùng sinh công lược [100]

Thái giám này là thái giám thật 4

Chương 100: “Hai con chim Quý Tư Công nuôi được dạy dỗ thật tốt.”

Trans: Meounonna

Cung đình to lớn này, hệt như một mặt hồ bên ngoài có vẻ bình yên nhưng bên trong sóng ngầm cuồn cuộn, ít ai có thể nhìn thấu được những dòng chảy ngầm bên dưới bề mặt yên bình này.

Cho dù mọi người nói gì làm gì, suy tính điều gì, tất cả đều thân bất do kỉ bị đẩy về phía trước bởi cơn sóng gió không bao giờ lặng.

Cứ đi, rồi cứ bò, không một ai ngoại lệ.

Quý Nghiêm Tư đi qua bậc cửa, trông thấy Đàn Tú đứng bên cạnh cửa số nhìn hai cây mơ già ngoài sân, bèn nghiêng đầu nhìn theo, tiếp đó cười nói “Trong viện của cha nuôi cũng có hai cây mơ già, do hai hôm trước chúng con đi tìm mang về trồng trong chỗ giếng trời, đẩy cửa sổ là có thể nhìn thấy, nếu như nhanh, mùa hạ năm sau là có thể ăn mơ được rồi, nghe nói quả mơ của cây đó ngọt lắm.”<b>Thấy Đàn Tú quay lại nhìn y, Quý Nghiêm Tư sờ sờ trán nở nụ cười, chỉ vào bên trong phòng, “Mẹ nuôi, mấy món đồ kia đều dọn qua đó hết rồi, người xem còn có việc gì phân phó cho con trai đi làm không?”

Tính cách của y quen được đà lấn tới, lúc trước thử thăm dò gọi Đàn Tú một tiếng mẹ nuôi, thấy nàng không có vẻ gì phản đối, bèn thân thiết gọi hết lần này đến lần khác.

Hôm nay là ngày nghỉ của Đàn Tú, đã hẹn là dọn đồ qua bên chỗ Quý Hòa ở, mới sáng sớm Quý Nghiêm Tư mang theo bốn thái giám tay chân nhanh nhẹn đã lựa chọn từ trước đến giúp đỡ. Bên ngoài trời mới hửng sáng, Đàn Tú vừa mở cửa, nhìn thấy dưới mái hiên là một hàng tiểu thái giám hệt như chim cút đang đứng đó, chim cút Quý Nghiêm Tư đứng đầu đàn ngẩng đầu, vừa nhiệt tình vừa thấp thỏm gọi nàng một tiếng mẹ nuôi.

Đời trước y không dám gọi như thế, toàn cung kính gọi là Đàn Tú cô cô.

Đàn Tú xoay đầu nhìn căn phòng trở nên trống trải hơn nhiều, chậm rãi lắc đầu, “Cũng không có đồ gì nữa, vậy bây giờ chúng ta qua đó đi.”

“Dạ dạ được, mẹ nuôi yên tâm, bên kia rộng hơn bên đây một chút, mấy hôm nay cha nuôi cho dọn dẹp mấy lần rồi, đã chuẩn bị thêm rất nhiều vật dụng và đồ trang trí mà mẹ nuôi có thể dùng được, đảm bảo mẹ nuôi ở rất thoải mái!” Quý Nghiêm Tư cười nói, đi trước dẫn đường, mang theo Đàn Tú đi về phía cung Tây Trực.

Trên đường đi Quý Nghiêm Tư lải nhải không ngừng, hệt như con hỉ thước vậy, đối với Đàn Tú tuổi của hắn còn nhỏ, lại là người hoạt bát, lanh lẹ dễ làm người ta yêu mến, cho dù sau khi Đàn Tú được sống lại, tâm trạng vẫn có chút gì đó nặng nề buồn bã, cũng bị chọc cười bởi một tràng câu nói hề hước của y.

Quý Nghiêm Tư một lòng muốn lấy lòng mẹ nuôi, đến lúc đó dễ bề tới chỗ cha nuôi xin lãnh thưởng, một bao lì xì thật to, nói chuyện hay làm việc đều rất hết mình. Y không học hành gì nhiều, nhưng nhìn thấy mẹ nuôi, cảm thấy mẹ nuôi vừa xinh đẹp vừa dịu dàng yên tĩnh, nghe nói còn khéo léo biết làm nhiều thứ, chẳng trách lúc trước Thái Hậu Huệ Tĩnh yêu thích, cha nuôi của hắn cũng thích nàng vô cùng.

Chắc hẳn trong lòng mấy tiểu thái giám đi đến phụ giúp cũng thích lắm, cảm thấy thật sự hệt như đại tỉ tỉ dễ tính trong nhà, còn đích thân làm cho bọn hắn điểm tâm ngọt và chè. Quý Nghiêm Tư ngoài có một anh trai, lúc trước cũng có một chị gái, tuy kí ức mơ hồ, nhưng hắn nghĩ chắc cũng giống như dáng vẻ của mẹ nuôi bây giờ, vừa dịu dàng vừa tỉ mỉ, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn ung dung.

Nhưng mà không biết vì sao, trên người mẹ nuôi luôn có chút gì đó ưu sầu nặng nề, và trong đôi mắt đen kia hình như ẩn chứa rất nhiều tâm sự không thể giải bày.

Lúc hai người đi ngang qua Tuyên Nguyên Môn, Quý Nghiêm Tư đang kể đến chuyện hai cây mơ già trong sân được đào ra từ chỗ nào, đột nhiên tiếng nói chuyện khựng lại.

Đàn Tú nghe thấy y đột nhiên không nói nữa, ý thức có việc gì đó ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy ở phía xa có người đi đến. Người phía trước có hai gò má cao khắc nghiệt chính là Từ Tường, phía sau là một tiểu thái giám áo xanh. Đường ở cung bên đây chật hẹp, khó tránh khỏi chạm mặt nhau, Quý Nghiêm Tư có hơi sợ vị Từ Tư Công của Nội Huấn Ti này, nhưng mẹ nuôi đang đứng phía sau. Y chỉ đành cố gắng đối mặt với người kia.

Quả nhiên Từ Tường dừng bước, “Đây chẳng phải là Tiểu Quý Công công sao, sao hôm nay không đi theo phía sau cha nuôi ngươi?” Câu nói bình thường nhưng giọng điệu lại làm người ta vô cớ cảm thấy khó chịu.

Ông ta hỏi Quý Nghiêm Tư nhưng hai con mắt nhìn chằm chằm Đàn Tú, quét mắt nhìn nàng từ trên xuống dưới, giả vờ ngạc nhiên nói: “Chà! Đây chẳng phải là Đàn Tú cô cô của cung An Ninh sao! Thật hiếm khi thấy Đàn Tú cô cô ra ngoài, bổn công còn tưởng Đàn Tú cô cô xem thường đám thái giám bọn ta, không muốn chung hàng với bọn ta nữa, ai có ngờ hôm nay thế mà gặp được Đàn Tú cô cô và Tiểu Quý Công công đang đi chung, còn cười nói vui vẻ, đúng là hiếm thấy.”

Quan hệ giữa Từ Tường và Quý Hòa thật ra không quá tệ, ít nhất còn chưa tới bước một mất một còn, dù sao cúi đầu không gặp ngẩng đầu cũng thấy, cho dù có xích mích, nhiều khi <b>đôi bên cùng có lợi</b> cũng cần phải <b>đứng chung một phe</b>, tạm thời hợp tác. Dẫu sao trước mặt lợi ích, địch và bạn chẳng qua chỉ bị ngăn cách bởi một lằn ranh mà thôi.

Thêm vào đó, bọn hắn đều là thái giám, đôi bên đều hiểu rõ đối phương có bản lĩnh gì, chưa tới bước đường cùng không ai muốn xé rách mặc, quậy đục nước đến mức lưỡng bại câu thương, vì thế dù trong lòng có hận đối phương đến mức nghiến răng nghiến lợi, khi chạm mặt nhau, cũng chỉ có thể đấu võ mồm đôi chút cho thỏa lòng.

Nếu nói Từ Tường không biết mối quan hệ giữa Đàn Tú và Quý Hòa thì là nói xạo, động tĩnh mấy ngày nay Quý Hòa làm là do đâu, người dưới trướng đã báo với ông ta từ lâu rồi. Hôm nay vừa hay gặp Đàn Tú, ông ta chẳng qua chỉ là muốn kiếm chuyện cho người ta khó chịu.

Nhưng đối với Đàn Túmà nói, bây giờ đã khác xưa rồi.

Cảm giác lúc này của nàng, có thể nói là “Kẻ thù đụng mặt nhau hận thù đỏ mắt”, nếu có thể, nàng còn muốn đi lên xé rách miệng của lão già này.

Nguồn cơn của mối quan hệ tồi tệ đời trước giữa nàng và Quý Hòa, toàn bộ đều là nhờ ơn Từ Tường cả, nếu không phải do những việc ông ta làm, sao nàng lại hiểu lầm Quý Hòa lâu như thế, lãng phí hết bao nhiêu năm? Và cả những trắc trở sau này Quý Hòa gặp phải, ông ta cũng bỏ đá xuống giếng không ít.

Quý Nghiêm Tư liếc mắt thấy hình như mẹ nuôi nhà mình đang run rẩy, lòng giật thót. Y đã quen việc đụng mặt Từ Tường sẽ bị nói vài câu mỉa mai, nhưng mẹ nuôi thì không, nếu để mẹ nuôi chịu thiệt thòi ở đây, cha nuôi chắc chắn sẽ đánh gẫy chân chó của y. Quý Nghiêm Tư nghĩ đến việc này, ưỡn ngực muốn chắn trước mặt mẹ nuôi nói vài câu cứng rắn.

Ai ngờ chân của y vừa nhúc nhích liền bị mẹ nuôi kéo ra phía sau. Quý Nghiêm Tư ngây ngẩn, nhìn thấy mẹ nuôi đi lên trước vài bước, đi thẳng đến trước mặt Từ Tường. Quý Nghiêm Tư ngạc nhiên vô cùng, lòng thầm nghĩa, chẳng lẽ mẹ nuôi muốn đánh lộn sao?

Không không, không đúng, với dáng vẻ của mẹ nuôi, thật sự nhìn không ra khi nàng đánh người sẽ như thế nào. Quý Nghiêm Tư mặt mày ủ dột im lặng dịch sang bên cạnh, chuẩn bị nếu lỡ thật sự xảy ra chuyện gì, sẽ nhanh chóng cản cho mẹ nuôi một chút, tránh cho nàng thật sự sẽ xảy ra chuyện gì không may.

Nhưng Đàn Tú không quá kích động, thậm chỉ vẻ mặt cũng kiềm chế rất tốt. Nàng đi đến trước mặt Từ Tường, dáng vẻ ôn hòa, hành lễ, “Từ Tư công, đã lâu rồi ta chưa gặp Từ Tư công rồi, lúc nãy gặp mặt suýt chút nữa là không nhận ra, tuy người ta bảo người có tâm tư nặng nề tính cách cáu kỉnh dễ nổi giận sẽ tổn thọ, nhưng Từ Tư công thật sự già nhanh quá, chẳng qua chỉ có hai năm thôi, sao lại như thể cách biệt 10 năm thế kia, Tư Từ công nhất định phải bảo trọng thân thể, đã đến tuổi này rồi, không so được với người trẻ đâu, vẫn nên kiềm chế tính tình thì tốt hơn.”

“Từ Tư công đi đâu vào lúc này thế? Đàn Tú nhớ, Nội Huấn Ti hình như là một nha môn nhàn hạ, vừa hay thích hợp cho Từ Tư công hưởng phúc an nhàn, sao mà đến phiên nghỉ ngơi lại không thể nghỉ ngơi cho đàng hoàng, sao mà vội vội vàng vàng thế?”

……

Quý Hòa làm xong công việc trong tay vội quay về từ Nội Phủ Ti, bước vào cửa phát hiện Đàn Tú còn chưa đến, xem sắc trời và canh giờ, hắn đoán phải đến từ lâu rồi chứ, trong lòng có chút lo lắng không yên, nón vừa cởi xuống lại đội lên, chuẩn bị ra cửa đón nàng. Vừa ra khỏi cửa, liền nhìn thấy Quý Nghiêm Tư hết sức nịnh bợ nghênh đón một người đi vào, không phải Đàn Tú thì còn ai vào đây.

Quý Hòa theo bản năng cúi đầu nhìn mình một cái, phát hiện không có chỗ nào không thỏa đáng, mới đi qua đó.

“Tư công.” Đàn Tú mỉm cười.

Quý Hòa thấy nàng cười với mình, suýt nữa là cười theo, khóe miệng vừa vểnh lên, cảm thấy như thế không đủ chín chắn, vội kiềm lại, khóe miệng miết thẳng lại nói: “Đàn Tú đến rồi à, nào, ta chuẩn bị cho nàng một căn phòng ở phía sau, nàng nhìn xem có thích không.” Hắn đẩy tay ra trước, dẫn người đi ra phía sau.

Sân viện ở phía cuối cùng được sửa chữa vô cùng tỉ mỉ có tâm, hai bên giết trời trồng đầy cây hoa, có cái đang nở rộ, đất bên dưới mới được xới cho xốp, có thể thấy là vừa được dời tới gần đây. Hai bên được sơn vẽ các trụ hoa vàng xen lẫn sắc đỏ, mỗi bước đi qua là khung cửa hoa được bọc khung gấm, cửa sổ với họa tiết hình thoi chêm hoa sen, hành lang treo hai con chim anh vũ đang vỗ cánh miệng hót “cát tường cát tường”.

Đàn Tú giẫm lên gạch vuông hoa văn hình thoi ngay ngắn, đi đến trước cửa phòng, đẩy cửa mở ra.

Quả nhiên vẫn là căn phòng quen thuộc đời trước, chỉ có một vài chi tiết nhỏ hơi khác. Trên danh nghĩa tuy nàng và Quý Hòa là đối thực, nhưng vì sự khởi đầu và cách chung sống kì lạ, ít khi ngủ cùng nhau, phần lớn thời gian là ngủ riêng. Phòng của Quý Hòa ở bên khác.

Thấy Đàn Tú quay đầu nhìn phòng bên cạnh, Quý Hòa nói: “Bên đó là phòng của ta, ta sợ nàng mới đến không quen, nên trước mắt cứ ngủ riêng, nàng cảm thấy… khụ, nàng… căn phòng này nàng cảm thấy thế nào? Có phải trống trải quá không, cần thêm đồ gì cứ việc nói với ta.”

“Không có gì, Tư công chuẩn bị rất chu đáo.” Đàn Tú dời mắt nhìn vào bình hoa đang đặt trong phòng mình, trong bình được cắm vài cành dâm bụt trắng, cách bày trí giống hệt như khi nàng ở cung An Ninh.

Nàng đột nhiên bật cười, mí mắt nhướng lên nhìn Quý Hòa, nhẹ giọng nói: “Tư công không quen ngủ cùng người khác sao? Đàn Tú vốn nghĩ chúng ta sẽ ngủ chung một chỗ, dẫu sao… phải như vợ chồng cơ mà.”

Quý Hòa không ngờ Đàn Tú lại thẳng thắn như vậy, trong lòng vừa nghe thấy hai chữ vợ chồng, bèn nhảy giựt lên vài cái.

“Cái… cái này… nếu nàng muốn… thì cũng được… chỉ cần Đàn Tú sẵn lòng đương nhiên không có vấn đề gì hết… nhưng căn phòng này nàng…” Ý thức được mình nói năng lộn xộn, Quý Hòa chợt im miệng. Quý Hòa dường như nhớ ra điều gì đó, nhìn sang phía bên cạnh, Quý Nghiêm Tư vốn đang theo sau họ không biết đã trốn qua chỗ cây cột ở nơi không xa kia từ bao giờ rồi, làm ra vẻ mặt nghiêm túc hệt như không nghe thấy mô tê chi hết, chỉ là nết nhăn lúc cười ở khóe mắt đã tiết lộ vài điều.

Quý Hòa hơi ngại ngùng, sờ cổ họng vài cái, hơi không chắc chắn hỏi: “Ý của Đàn Tú là?”

Đàn Tú xoay đầu thở dài, “Đàn Tú đã nói rõ ràng như vậy rồi, Tư công còn muốn hỏi tiếp, Đàn Tú sao còn mặt mũi nhắc lại nữa.”

Quý Hòa cố kiềm lại không cho vui sướng trong lòng thể hiện quá rõ ràng, l**m môi vài cái nói: “Vậy, đồ đạc để trong phòng ta?”

Đàn Tú mím môi quay đầu nhìn chim anh vũ ở hành lanh, ừm một tiếng.

Hai con chim anh vũ đó không biết được dạy dỗ thế nào, ngay lúc then chốt đột nhiên kêu lên hai tiếng “Đưa vào động phòng~” “Ư ư a a~”chữ Ư ư kia kéo dài ơi là dài, hệt như chim trống đang gáy.

Đàn Tú xoay đầu như cười như không nhìn Quý Hòa, “Hai con chim này của Quý Tư công, được dạy dỗ tốt nhỉ.”

Quý Tư công nhìn thấy vẻ mặt của nàng, hơi hoảng, nhanh bước chạy lên trên lấy hai lồng chim xuống vứt vào ngực Quý Nghiêm Tư- người đang giả vờ làm tường hoa kia, bực mình nói: “Đi đổi ngay hai con không ăn nói tầm bậy liền!”

“Dạ dạ dạ, con trai đi ngay!” Quý Nghiêm Tư nín cười, ôm lồng chim chạy biến một mạch.
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 101


Sổ tay trùng sinh công lược [101]

Thái giám này là thái giám thật 5

Chương 101: “Ngươi… vẫn ổn chứ?”

Trans: Meounonna

Quý Hòa tạm thời sắp xếp cho Đàn Tú nghỉ ngơi trong phòng, dặn dò nàng không cần câu nệ, cứ tự nhiên nhìn ngắm trong phòng, sau đó lui ra.

Hắn sải bước ra khỏi phòng, đi qua giếng trời, tiến vào một gian thư phòng phía trước, Quý Nghiêm Tư đã đợi hắn ở đó từ lâu. Quý Hòa vừa bước vào phòng, nụ cười trên mặt bỗng tắt ngấm, hắn ngồi ở phía sau bàn sách, bưng ly trà trên bàn lên hớp một ngụm, hỏi: “Ngươi và nàng đã gặp chuyện gì trên đường? Vì sao lại đến trễ?”

Quý Nghiêm Tư với vẻ mặt nghiêm túc, chắp tay nói chi tiết mọi việc sau khi gặp Từ Tường một lần, còn lặp lại lời Đàn Tú đối đáp với Từ Tường một cách sinh động, sau đó y gãi gãi đầu bảo: “Khoảng thời gian này con trai hầu hạ mẹ nuôi, chưa từng nhìn thấy tư thái như thế của mẹ nuôi, tuy mặt của nàng đang cười, nhưng trong lời nói toàn là ý châm chọc, không nể mặt chút nào. Mẹ nuôi vừa chế giễu Từ Tường lớn tuổi tính nết tệ vẻ ngoài xấu xí, còn châm chọc Nội Huấn Ti là nha môn thanh nhàn để ông ta một mình hưởng phúc an nhàn, cha nuôi không thấy đâu, vẻ mặt lúc đó của Từ Tường, xấu lắm luôn, khóe mắt giật giật, khóe miệng xụ xuống, hệt như một con chó Sa Bì mặt nhăn nheo khô quắt dị đó he he he~”

Y cười he he he vài tiếng, nhìn thấy vẻ mặt của cha nuôi trước mặt, tiếng cười chợt thấp xuống, không dám cười tiếp nữa. Biểu tình của cha nuôi quá khó đoán, Quý Nghiêm Tư đôi khi cũng không chắc hắn rốt cuộc đang suy nghĩ điều gì, trầm mặc một lúc, thấy hắn vẫn không mở miệng nói chuyện như cũ, y nghĩ một hồi, cẩn thận mở miệng hỏi, “Cha nuôi, mẹ nuôi có phải có xích mích gì với Từ Tường không?”

Khuôn mặt đoan chính trắng trẻo của Quý Hòa không hề có chút nét cười nào, cũng không có vẻ tức giận, chỉ có hai mắt âm trầm, trông có vẻ hơi đáng sợ. Hắn lạnh nhạt buông tách trà đã cọ xát một lúc xuống, “Có lẽ vậy.”

Quý Nghiêm Tư lén nhìn vẻ mặt của hắn, ngập ngừng một hồi tiếp tục nói: “Nhất định là cái lão già chết tiệt Từ Tường kia đã làm việc gì khiến mẹ nuôi không vui, nếu không với tính cách của mẹ nuôi sao lại có thái độ đó với ông ta, tuy Từ Tường cũng là một nhân vật có mặt mũi, nhưng cha nuôi mới là người được Thánh Thượng trọng dụng nhất, chúng ta lại không cần sợ ông ta, hơn nữa nếu không phải lão già đó đến gây sự với mẹ nuôi trước, mẹ nuôi sao có thể đếm xỉa tới ông ta chứ.”

Quý Hòa nghe thấy lời này, đột nhiên như cười như không liếc y một cái, “Sao, lời trong lời ngoài đều có thâm ý, một lòng hướng về mẹ nuôi mới ra lò của ngươi, còn lo ta sẽ bất mãn với cách làm của Đàn Tú chắc?”

“Sao con trai lại lo lắng điều này chứ, cha nuôi quan tâm mẹ nuôi biết bao nhiêu, con đều nhìn thấy cả, nếu mẹ nuôi thật sự làm ra chuyện gì xấu, cha nuôi chưa chắc nỡ trách mẹ nuôi. Con chỉ lo vào lúc vui vẻ thế này, cha nuôi lại vì chút chuyện nhỏ nhặt mà cãi nhau không vui với mẹ nuôi, hơn nữa xưa nay Từ Tường có nhiều thủ đoạn âm hiểm thâm độc, lần này mẹ nuôi chọc giận ông ta, ai biết ông ta sẽ làm ra việc gì.” Quý Nghiêm Tư bĩu môi, tỏ vẻ chán ghét Từ Tường.

“Sau này ngươi chú ý nhiều hơn một chút, ở bên đây chọn ra hai người sau này đi theo Đàn Tú đến cung An Ninh đi làm việc, thuận tiện hầu hạ chạy việc vặt cho nàng, có gặp phải việc gì, ta cũng biết sớm một chút.” Quý Hòa nói.

Quý Nghiêm Tư dạ thưa tỏ ý đã hiểu, Quý Hòa thở dài: “Đàn Tú tốt tính, có thể làm cho nàng không màng phép tắc đến thế, ắt hẳn Từ Tường thật sự đã làm việc gì khiến cho nàng tức giận… Nay tuy còn chưa rõ, nhưng sau này cũng sẽ biết thôi.”

Không biết nghĩ đến chuyện gì, Quý Hòa đột nhiên bật cười, nụ cười này quá tự nhiên, không hề giả lả như thường ngày, Quý Nghiêm Tư bất ngờ nhìn hắn một cái, vừa hay đụng vào ánh mắt của Quý Hòa. Quý Hòa thu nụ cười lại, lấy một cái hà bao chữ Phúc trong tủ nhỏ ra, tiện tay vứt cho Quý Nghiêm Tư.

“Làm việc tốt nên thưởng cho ngươi đấy.”

Quý Nghiêm Tư giơ tay ra đón, hà bao đó không nhẹ, cầm hơi nặng tay, lòng y biết tiền thưởng lần này hậu hĩnh, nụ cười trên mặt càng tươi rói, thấy cha nuôi không có căn dặn gì khác, nói vài câu may mắn liền lùi bước nhẹ nhàng đi ra ngoài.

Quý Hòa ngồi trên ghế, dựa ra đằng sau. Hắn đã cởi nón, đầu tóc cột thành một búi ở sau đầu, vì phải cố định nón thật chặt nên tóc cũng phải buộc chặt, chân tóc bị kéo đau âm ỉ cả ngày. Hắn dựa trên lưng ghế, giơ tay ấn trán. Khi một mình ngồi trong thư phòng bị bóng tối che khuất một nửa, hắn mới lộ ra vẻ mệt mỏi rã rời.

Hắn cụp mắt, nhìn bàn sách tối đen, không biết nghĩ đến điều gì, ánh mắt mang theo chút mệt mỏi đột nhiên xuất hiện sắc màu vui vẻ.

Hắn nghĩ đến lần đầu tiên mình gặp Đàn Tú.

Lúc đó cha nuôi của hắn còn chưa qua đời, hắn mới được cha nuôi dắt đến cung Diên Khánh để hầu hạ. Tuổi hắn còn nhỏ mà được đi lại hầu hạ trước mặt Hoàng Thượng, các thái giám khác mặt ngoài thì hâm mộ chúc mừng hắn, nhưng sau lưng hắn cũng từng bị đố kị ám hại. Leo lên nơi càng cao thì càng phải cẩn thận dè chừng, kinh hồn bạt vía, nơm nớp lo sợ sẽ xảy ra chuyện gì. Lúc ấy đang là lúc then chốt, dẫu chỉ là một sai lầm nhỏ cũng đủ khiến hắn khi ấy muôn đời muôn kiếp không gượng dậy nổi.

Khoảng thời gian đó, hắn mới hầu hạ trước mặt Hoàng Thượng không lâu, cả ngày đều phải căng da đầu giữ vững tinh thần, không được lơ là giây phút nào, cho dù trong lòng vui vẻ, nhưng thật sự là vừa khủng hoảng vừa mệt mỏi. Hắn vừa phải nghĩ sao để những người luôn nhìn chằm chằm hắn không bắt bẻ được lỗi sai, đoạt đi tất cả thứ bản thân hiện đang có, vừa phải nghĩ cách lấy lòng cha nuôi, để địa vị của bản thân vững vàng hơn, lại không được để ông ấy thấy mình đang tranh quyền, còn phải nghĩ cách làm thế nào để làm việc trong tay mình cho thỏa đáng nhất, chỉ có như thế mới lọt vào mắt của chủ tử, mới có thể không ngừng được nâng đỡ.

Lúc ấy hắn hệt như con quay bị người ta chơi đùa không ngừng.

Lần đó, phía nam có một số vải được vận chuyển đến, bảo là vận chuyển trên đường đã tiêu tốn hết 20 mấy xe băng, đường xa tít tắp, may mà chưa hư. Hoàng Thượng ban cho các cung, trong đó trái vải ban cho cung An Ninh là do Quý Hòa đi đưa.

Thái Hậu Huệ Tĩnh là người hiền lành, thưởng ngân lượng rất hậu hĩnh, hơn nữa bà ấy là mẹ ruột của Hoàng Đế, địa vị tôn quý, đi đưa đồ cho cung An Ninh là một chuyện tốt đáng để lên mặt. Vốn chuyện này cha nuôi muốn đích thân đi, nhưng không khéo hôm đó ông ấy không khỏe, trên người không sạch sẽ, không dám đi đến gây ô uế trước mặt Thái Hậu, nên mới giao việc này lại cho Quý Hòa- người từ trước đến nay luôn cẩn thận tỉ mĩ.

Vải được chia cho cung An Ninh nhiều nhất, nhưng cũng chỉ có một đĩa to mà thôi, cầm lên ước chừng, khi bưng cũng không nặng lắm, nhưng lúc ấy vừa hay Quý Hòa lại không khỏe. Mùa hè ấy trong cung oi bức vô cùng, không như các quý nhân được dùng băng, có thể tránh nắng trong phòng, đám nô tài như bọn hắn phải làm việc bên ngoài, đi đi lại lại dưới ánh nắng gắt, có người còn bị nóng chết nữa.

Sức khỏe của Quý Hòa xưa nay tốt, lúc hắn cảm thấy đầu mình choáng váng cũng không muốn nghỉ ngơi, vì cơ hội này hiếm hoi, hắn không đành lòng đẩy cơ hội cho người khác, hơn nữa không thể làm cha nuôi khó chịu, thế là hắn nghĩ nhịn một chút là được rồi, mang đồ rồi tự mình đi tới cung An Ninh.

Đường trong cung dài ngoằng hệt như không có điểm cuối, ngói lưu ly vàng kim phản chiếu ánh nắng càng chói mắt hơn, cả đường đi không có chỗ nào che nắng, dưới ánh nắng gay gắt và nhiệt độ cao, đi được nửa đường cảm thấy hoa mắt chóng mặt, khó khăn lắm mới gắng gượng tới được cung An Ninh, ai ngờ còn cách vài bước nữa thôi, Quý Hòa say sẩm mặt mày, bước chân loạng choạng, vải và dĩa đều bị văng xuống đất, dính đầy bụi bẩn.

Mặt của Quý Hòa phút chốc trắng bệch.

Có lẽ do quá mệt, hoặc giả do quá nóng, lúc ấy đầu óc hắn trống rỗng, trước mắt trắng vàng đan xen thay nhau nhấp nháy, bất cẩn bị ngã. Hắn cố gắng lấy lại tinh thần, vội vàng run rẩy giơ tay nhặt lại những trái vải quý giá dính đầy bụi, trong đầu nghĩ chắc cha nuôi sẽ phạt hắn, mặt càng trắng hơn.

Vào lúc này, hắn nghe thấy một giọng nói.

Giọng nói ấy giòn tan còn mang chút non nớt, mềm mại dịu dàng vô cùng.

“Ngươi… vẫn ổn chứ?”

Quý Hòa ngẩng đầu lên nhìn, thấy có một tiểu cung nữ đang đứng trên bậc cửa nhỏ. Nom bộ dáng chắc tầm 10 tuổi hơn, tóc đen như mun được cột thành hai búi nhỏ hai bên, cột thêm dây lụa màu vàng non và hoa nhỏ, trên người cũng mặc một bộ váy vàng ngỗng, nàng xinh xắn đứng ở đó, hệt như cành liễu vừa đâm chồi vào mùa xuân. Gương mặt nhỏ như một nắm tay, trên gương mặt ấy có đôi mắt đen trong vắt như nước. Chỉ nhìn nàng thôi nhưng dường như có thể làm cho ngày hè oi bức bớt nóng đi ba phần.

Đó là lần đầu tiên hắn gặp Đàn Tú.

“Làm rớt đồ à? Ngươi đừng sợ, đây là đưa cho cung An Ninh sai? Cung Diên Khánh bên kia cho người đưa đến?” Đàn Tú tuổi nhỏ tí tẹo nhưng giọng điệu lại như người lớn, giọng nói mềm mại nhưng hỏi đâu ra đấy, so với nàng, Quý Hòa- người làm hỏng việc còn nóng đến mức hoa mắt chóng mặt- biểu hiện ngốc nghếch hơn nhiều.

“Đúng vậy, vải này là…” Quý Hòa vừa nói xong một câu, phát hiện tay mình đang run rẩy. Đàn Tú thấy vậy, ngồi xổm xuống nhanh tay nhanh chân nhặt lại dĩa vải thay hắn.

Nhưng đã dính bụi rồi, cho dù thế nào cũng sẽ bị trách phạt một trận, Quý Hòa nhẹ giọng cảm ơn, vừa muốn lấy lại dĩa vải, ai ngờ Đàn Tú đã bưng dĩa vải to đó trước hắn, đi vào trong, nàng vừa đi vừa quay đầu nghiêm túc nói với hắn: “Ngươi đừng có sợ, ta thử giúp ngươi xem, ngươi đi theo ta.”

Nàng dẫn hắn vào trong, đi đến trong viện nơi Thái Hậu Huệ Tĩnh ở, lại xoay đầu nhìn hắn nói: “Bây giờ ngươi ở đây đợi nhé, biết chưa?”

Quý Hòa cũng chẳng biết vì sao, mà thật sự ngoan ngoãn đứng ở ngoài đợi, nhìn theo bóng dáng tiểu cung nữ lúc ấy còn chưa biết tên bưng dĩa vải bị lấm bấn vào trong phòng.

Vì khoảng cách không xa, tai Quý Hòa lại thính, loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện trong phòng.

“… Đàn Tú tham ăn, ở bên ngoài nhìn thấy trái vải, bèn vội vàng muốn bưng vào… Ai nhờ Đàn Tú bất cẩn bị ngã, thái hậu(*) ơi, trách Đàn Tú hết… lần sau Đàn Tú không dám hấp tấp vậy nữa…”

(*) Raw là老祖宗: lão tổ tông, chứ không phải thái hậu. Mèo trắng không biết dịch thế nào cho ổn, nên để thái hậu. Đây là cách xưng hô tôn kính với bậc trưởng bối trong xã hội phong kiến.

Một giọng nói hiền hậu nhanh chóng tiếp lời: “Chao ôi, một dĩa vải thôi mà, nhưng Đàn Tú nhỏ của ta có sao không, bị ngã chỗ nào rồi?”

Quý Hòa ở bên ngoài dựng lỗ tai nghe vài tiếng, trong lòng đã rõ vị lúc nãy là ai rồi. Bên cạnh Thái Hậu Huệ Tĩnh có một tiểu cung nữ được yêu thương vô cùng, tên là Đàn Tú, chắc là nàng rồi.

Đợi một lúc sau, trong phòng hình như nói tới chuyện khác, thế là không khí lại trở nên náo nhiệt. Đàn Tú đi ra, bước đến hành lang nói với hắn vài câu, còn an ủi hắn. “Không phải chuyện gì lớn, thái hậu sẽ không truy cứu đâu, ngươi đừng khóc nữa.”

Quý Hòa ngây ngẩn, hắn khóc hồi nào? Suy ngẫm lại, chắc là lúc nãy đầy đầu mồ hôi nhễ nhại, hai má ửng đỏ, trông như đang khóc. Thì ra nàng tưởng mình lo lắng bật khóc mới không nhịn được giúp đỡ? Lòng Quý Hòa hiểu rõ nhưng cũng không giải thích, cúi đầu khiêm nhường nghe lời khuyên bảo của tiểu cô nương thấp hơn mình rất nhiều trước mắt.

Nàng cũng không nói nhiều bèn vội vã rời đi, sau đó Quý Hòa ở bên ngoài cửa thỉnh an Thái Hậu Huệ Tĩnh, nhận thưởng rồi quay về, lúc trước những tưởng phải bị trừng phạt, nhưng có một tiểu cô nương đã thay hắn hóa giải tình thế khó khăn rồi.

Sau này hắn cũng đến cung An Ninh, nhưng hiếm lắm mới gặp Đàn Tú, dù có gặp, nàng cũng không chú ý đến hắn, có lẽ đã quên <b>việc hôm ấy</b> từ lâu.

Đời này của Quý Hòa, hai mươi tuổi đầu gặp được Đàn Tú, mười bốn năm sau, hắn tận mắt chứng kiến tiểu cô nương xinh xắn ấy trổ mã thành một đại cô nương duyên dáng thướt tha, làm người ta nao lòng.

Có điều tuy hắn động lòng, nhưng không dám giơ tay với lấy, chỉ hi vọng đóa hoa này hằng năm mỗi dịp xuân đến đều nở rộ ở đầu cành, để hắn có thể ngắm thêm vài lần, thế là đã thỏa lòng ước mong.

Hắn nào dám nghĩ đến tình cảnh như ngày hôm nay?

“Tư công, bữa tối đã chuẩn bị xong, Đàn Tú cô cô đang đợi ạ.”

Giọng nói ngoài cửa làm Quý Hòa giật mình tỉnh lại, hắn lấy lại tinh thần phát hiện bên ngoài sắc trời đã tối đi. Lần ngây ngẩn này kéo dài đến tận chiều tối, hắn vội vàng ngồi thẳng lại, vuốt lại áo bào nhăn nhúm, sau đó mới đứng dậy đi ra ngoài.
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 102


Sổ tay trùng sinh công lược [102]

Thái giám này là thái giám thật 6

Chương 102: “Ngoài cung Đàn Tú cô cô hẳn vẫn còn người nhà nhỉ…”
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 103


Sổ tay trùng sinh công lược [103]

Thái giám này là thái giám thật 7

Chương 103: “Ta sợ.” “我害怕。”
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 104


Sổ tay trùng sinh công lược [104]

Thái giám này là thái giám thật 8

Chương 104: “Mẹ nuôi bệnh rồi, hình như bệnh nặng lắm.”
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 105


Sổ tay trùng sinh công lược [105]

Thái giám này là thái giám thật 9

Chương 105: “Ta nói gì, chàng cũng tin à?”
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 106


Sổ tay trùng sinh công lược [106]

Thái giám này là thái giám thật 10

Chương 106: “Quyền mưu(*), là đao kiếm lợi hại nhất trong cung” “权谋,是宫中最利的刀剑。”

(*) 权谋: 随机应变的计谋: mưu kế ứng biến; tuỳ cơ ứng biến
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 107


Sổ tay trùng sinh công lược [107]

Thái giám này là thái giám thật 11

Chương 107: “Mẹ nuôi, mẹ đi thăm cha nuôi đi!”
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 108


Sổ tay trùng sinh công lược [108]

Thái giám này là thái giám thật 12

Chương 108: “Cha nuôi, mẹ nuôi đến thăm người nè.”
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 109


Sổ tay trùng sinh công lược [109]

Thái giám này là thái giám thật 13

Chương 109: “Con mèo này giống chàng”
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 110


Sổ tay trùng sinh công lược [110]

Thái giám này là thái giám thật 14

Chương 110: “Đàn Tú thích hắn.”“檀绣心悦他。”
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 111


Sổ tay trùng sinh công lược [111]

Thái giám này là thái giám thật 15

Chương 111: “Con nói xem Quý Hoà sẽ làm như thế nào?”
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 112


Sổ tay trùng sinh công lược [112]

Thái giám này là thái giám thật 16

Chương 112: “Ta muốn xem vị Định Vương này của chúng ta có bản lĩnh gì.”
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 113


Sổ tay trùng sinh công lược [113]

Thái giám này là thái giám thật 17

Chương 113: “Ngươi từng giết người chưa?”
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 114


Sổ tay trùng sinh công lược [114]

Thái giám này là thái giám thật 18

Chương 114: “Nàng có muốn xuất cung xem thử không?”
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 115


Sổ tay trùng sinh công lược [115]

Thái giám này là thái giám thật 19

Chương 115: “Thất kính thất kính, thì ra là người cùng chí hướng” “失敬失敬,原来是同道中人。”
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 116


Sổ tay trùng sinh công lược [116]

Thái giám này là thái giám thật 20

Chương 116: “Quý Hòa, kêu cha mẹ đi.” “季和,叫爹娘。”
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 117


Sổ tay trùng sinh công lược [117]

Thái giám này là thái giám thật 21

Chương 117: “Meo meo meo?” “喵喵喵?”
 
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 118


Sổ tay trùng sinh công lược [118]

Thái giám này là thái giám thật 22

Chương 118: “Ta cảm thấy, hắn sẽ bức cung.”
 
Back
Top Bottom