Cập nhật mới

Tiên Hiệp Sổ Tay Tẩy Trắng Của Ma Tôn Phản Diện

Sổ Tay Tẩy Trắng Của Ma Tôn Phản Diện
Chương 160: Nếu như 2


Ninh Phất Y thu lại cái cằm còn đang giơ lên giữa không trung, nhìn sang Chử Thanh Thu: "Cây trâm này chẳng phải là..."

Chử Thanh Thu im lặng đưa tay, từ bên hông lấy ra một vật gì đó, nâng tay đặt cạnh cây trâm kia. Chỉ thấy hai món, lớn đến hình dáng sắc ngọc, nhỏ đến cả chút bông tơ trong miếng ngọc treo đều giống hệt nhau, không sai một ly.

Khi Tô Mạch qua đời, cây trâm từng được Ninh Phất Y chôn theo xuống mộ. Về sau khi Chử Thanh Thu hồn về thân tiên, nàng lại trở về ngôi mộ rồi lấy cây trâm ấy ra.

Nhưng ở hiện tại... sao có thể bất ngờ xuất hiện một cái thứ hai?

Cả hai đều nhìn thấy sự kinh hoảng trong mắt đối phương. Cuối cùng, Chử Thanh Thu khép lại lòng bàn tay, thu cây trâm lại.

"Nữ tử ấy, hiện giờ vẫn còn dưới núi sao?" Chử Thanh Thu hỏi.

"Đưa ta đi nhìn một chút." Nàng nói.

Ninh Phất Y đi theo phía sau Chử Thanh Thu và Bình Dao trưởng lão bước xuống núi. Trong đầu nàng lúc này hơi rối loạn, tựa như có điều gì đó đang mơ hồ hiện ra, nhưng rất nhanh lại bị chính nàng cho là hoang đường viển vông.

Tô Mạch đã chết rồi... Không đúng, Tô Mạch giờ phút này đang ở bên cạnh nàng, sao lại có người thứ hai?

Hay là trò đùa ác của ai đó? Cửu Anh xưa giờ chỉ mong thiên hạ đại loạn, làm ra chuyện này cũng chẳng khó tin. Nhưng cây trâm này, người khác nhìn chỉ liếc qua, làm sao có thể phục chế giống đến một điểm cũng không lệch?

Càng nghĩ, lòng Ninh Phất Y càng siết chặt. Đúng lúc đó, cả ba đã bước xuống bậc đá mây giăng của Vân Tế Sơn, đến dưới cánh cửa đá.

Quả nhiên có một nữ tử đứng đó, một thân áo xanh đứng trên bệ đá, bên cạnh là một khóm trúc tím. Nàng đứng đó như chính khóm trúc tím ấy: mảnh mai, thanh sạch. Một nửa tóc búi lên, một nửa buông xuống như tơ mềm.

Khoảnh khắc trông thấy nữ tử ấy, Ninh Phất Y như bị sét đánh, chân lập tức hụt một bậc. May mà Bình Dao phản ứng nhanh đỡ lấy nàng, bằng không đã lăn xuống bậc thang.

Chử Thanh Thu cũng sững người, đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt không thể rời khỏi bờ vai của nữ tử.

Con người thực ra không thể nhìn rõ toàn diện dung mạo của chính mình, bởi vậy bóng dáng nữ tử trước mắt đối với Chử Thanh Thu có chút xa lạ, nhưng lại quen thuộc hơn bất kỳ ai trên đời. Chử Thanh Thu đứng đó như chìm vào mộng, vì đối diện với nàng... là chính nàng.

"Y Y..." Nữ tử mấp máy môi, một tiếng nói vụn vỡ bật ra khỏi miệng. Rồi đôi mắt nàng sáng lên, đột nhiên nâng váy, chạy thẳng về phía Ninh Phất Y.

Chưa đợi Ninh Phất Y kịp phản ứng, người đã nhào vào lòng nàng. Khoảnh khắc da kề da, đôi cánh tay mềm mại siết chặt lấy nàng, như thể vừa tìm lại được thứ đã mất đi.

"Y Y..." nàng khó nhọc thì thầm, cả cõi lòng đều là niềm vui mừng khi gặp lại người thương.

Ninh Phất Y vẫn còn chưa thoát khỏi sự chấn động, tay lại vô thức nâng lên ôm lấy bờ vai mảnh mai ấy. Nhưng ánh mắt nàng theo bản năng nhìn về phía Chử Thanh Thu.

Chỉ thấy Chử Thanh Thu siết chặt tay áo, trong mắt như có cả vạn vị cay đắng hòa trộn, phức tạp đến khó hiểu.

Nửa nén nhang sau, Ninh Phất Y đã an ủi được nữ tử rõ ràng đã trải qua hành trình gian khổ và nỗi lo sợ, đưa nàng về Tĩnh Sơn Cung. Đồng thời, để tránh kinh động cả môn phái, nàng nhờ Bình Dao trưởng lão hạ một đạo cấm lệnh, nói dối Thần Tôn đang bế quan, trong vòng ba ngày, bất kỳ đệ tử nào cũng không được đến gần Tĩnh Sơn cung.

Làm xong tất cả, Ninh Phất Y đóng cửa Tĩnh Sơn Cung, rồi lập tức báo Cửu Anh đến ngay.

Trong thủy đình giữa hồ Tĩnh Sơn Cung, Ninh Phất Y, Chử Thanh Thu, Cửu Anh, và Giang Ly cùng đứng thành vòng, im lặng nhìn nữ tử run rẩy bị vây ở giữa.

"Y Y..." Tô Mạch sợ hãi trước cảnh tượng này, vô thức kéo tay áo Ninh Phất Y. Nhưng khi trông thấy gương mặt nghiêm lại của Chử Thanh Thu, bàn tay nàng lập tức buông xuống, rũ xuống bên người.

Nàng không nói thêm một lời nào nữa, chỉ là ánh mắt vẫn không thể rời khỏi Ninh Phất Y.

"Ngươi nói nàng là đột nhiên xuất hiện?" Giang Ly rõ ràng chưa từng gặp chuyện ma quái như thế này, bàn tay cầm quạt tròn bóp chặt đến mức mặt quạt như muốn nhão ra, "Nhưng thân thể nàng đã mục nát, thần hồn cũng sớm trở về vị trí vốn có, trên đời sao lại có thêm một Tô Mạch nữa?"

"Chẳng lẽ có ai giả dạng?" Giang Ly đưa tay định dò thử một chút, liền bị Cửu Anh kéo cổ tay lại.

"Không phải. Ta ngửi được mùi trên người nàng, là phàm nhân, và cũng đúng là Tô Mạch." Cửu Anh cũng nghĩ mãi không thông.

Ninh Phất Y, từ nãy vẫn im lặng, lúc này bắt gặp đôi mắt đẫm hồ nước của Tô Mạch, lòng tức thì mềm xuống. Nàng giơ tay ý bảo hai người kia đừng dọa nàng ấy, sau đó hai tay đặt trước ngực, bắt đầu làm dấu thủ ngữ.

"Nàng là Tô Mạch?"

Tô Mạch nhìn chằm chằm nàng, gật đầu.

"Nàng từ đâu đến? Vì sao lại xuất hiện tại Vân Tế Sơn Môn?"

Tô Mạch nhìn Chử Thanh Thu một cái rồi mới đưa tay đáp: "Ta không biết vì sao. Ta vốn đang trong lòng ngươi xem tuyết. Nhưng rất buồn ngủ nên ngủ mất."

"Tỉnh dậy thì... ngươi và tuyết đều không còn nữa, chỉ còn căn nhà gỗ nhỏ của chúng ta. Ta thấy... mộ của ta."

"Hình như... ta không chết. Nhưng nhà gỗ không có người, ta chờ ngươi không được, bèn mang theo bức họa của ngươi, hỏi khắp nơi. Có vị tiên trưởng bảo ta, ngươi ở Vân Tế Sơn, nên ta... đến tìm ngươi."

Nàng nói vấp váp, nửa dựa vào khẩu hình, nửa dựa vào tay mà hoàn thành. Khi nàng buông tay xuống, trong mắt mọi người đều là sự kinh hoảng khó che giấu.

Sắc mặt Ninh Phất Y trở nên phức tạp khó đoán. Nàng bất ngờ bước lên, dìu Tô Mạch ngồi xuống, nâng chân nàng lên, tháo đôi giày vải đã mòn rách. Quả nhiên, đôi chân vốn đầy những vết sẹo cũ giờ lại chồng thêm vô số thương tích mới, đa phần là bọng nước vỡ ra thành vết máu, dày đặc lít nha lít nhít.

"Ngươi đi bộ đến đây sao?" Ninh Phất Y ngẩng đầu để Tô Mạch nhìn rõ khẩu hình môi nàng, giọng hơi trầm.

Tô Mạch gật đầu.

Hàng mi Ninh Phất Y run nhẹ, rồi nàng đưa tay ra, lòng bàn tay mang theo ma khí nhẹ nhàng phủ lên đôi chân nàng. Máu và thương tích theo luồng ma khí mà dần dần lành lại.

Cửu Anh kéo tay áo Giang Ly, ý bảo nàng nhìn Chử Thanh Thu. Chỉ thấy khí tức quanh Chử Thanh Thu như kết thành một bức tường, dày đặc đến mức không tan được.

May mà Ninh Phất Y rất nhanh xử lý xong vết thương, liền đứng dậy, quay về đứng cạnh Chử Thanh Thu. Tô Mạch cũng liếc nhìn Chử Thanh Thu, dường như biết rõ mọi chuyện nhưng không nói gì cả.

Ninh Phất Y cẩn thận nhìn Chử Thanh Thu. Lúc này đối phương mặt không biểu tình, không thể đoán nàng đang nghĩ gì, chỉ thấy đôi môi mím thành một đường, ít nhất là chẳng có chút nào giống như vui vẻ.

"Ngươi thấy... chuyện này rốt cuộc là vì sao mà thành?" Ninh Phất Y quyết định phá vỡ sự yên lặng kỳ quái này, dịu giọng hỏi.

Chử Thanh Thu lắc đầu. Ánh mắt nàng vẫn dừng trên đôi mắt của Tô Mạch, tựa như vẫn chưa chấp nhận nổi sự thật trước mắt.

"Tổ mẫu ta mấy ngày trước còn nói tinh tượng dị động, chẳng lẽ việc này có liên quan?" Giang Ly đột nhiên mở miệng, vừa nghĩ vừa nói: "Có lẽ tinh tượng biến loạn dẫn đến thời gian không ổn định, mới khiến Tô Mạch vốn... xuất hiện vào mấy năm sau?"

"Không phải không thể. Nhưng ta cho rằng chuyện này không nên để lộ ra ngoài, kẻo bị người có tâm lợi dụng." Cửu Anh cắn móng tay, cũng thấy khó xử. "Giang y tiên, ngươi và ta đi tìm mấy kẻ am hiểu thuật âm dương ngũ hành, hỏi thăm xem... tình trạng này rốt cuộc là thế nào."

"Chỉ có thể như vậy." Giang Ly gật đầu. Nàng lại nhìn Tô Mạch một cái. "Vậy còn nàng ấy..."

"Để nàng ấy tự chăm sóc bản thân thôi." Cửu Anh bỗng cong môi cười, ánh mắt hồ ly lướt về phía Chử Thanh Thu.

"Cửu Anh." Ninh Phất Y nghiến răng cảnh cáo. Thế mà Cửu Anh lại cười hì hì kéo Giang Ly đi, cả hai cùng biến mất khỏi kết giới của Tĩnh Sơn cung.

Trong cung điện bỗng chỉ còn lại ba người trợn mắt nhìn nhau. Ninh Phất Y do dự một lúc lâu, cuối cùng đành cắn răng chịu đựng ánh mắt lạnh lẽo của Chử Thanh Thu, rồi ngồi xổm xuống trước mặt Tô Mạch.

Đôi mắt đào hoa ôn hòa, trong suốt đến mức khiến Ninh Phất Y không nỡ mở lời.

"Ừm... nàng có biết, từ khi đó đến nay đã bao lâu rồi không?" Ninh Phất Y nhẹ giọng hỏi, đồng thời dùng tay biểu đạt.

Tô Mạch gật đầu, lại liếc nhìn Chử Thanh Thu một cái rồi mới đáp: "Ta tỉnh lại liền biết... đã rất, rất nhiều năm."

Nàng ngừng lại một chút, đưa ngón trỏ chỉ vào mình, rồi xoay xoay bên thái dương, cuối cùng hướng về Ninh Phất Y.

Ta rất nhớ ngươi, nàng nói.

Đôi môi Ninh Phất Y khẽ mở, trong khoảnh khắc lại không dám nhìn vào ánh mắt nóng bỏng kia. Nàng cúi đầu, bỗng sinh ra một cảm giác áy náy khó hiểu.

Mà Chử Thanh Thu, người cũng hiểu được thủ ngữ, lúc này càng siết chặt tay áo hơn nữa. Qua lớp vải cũng cảm nhận được móng tay nàng cào vào da thịt. Nàng đột ngột dời mắt đi, không chịu nổi sự xao động trong lòng.

Nàng đương nhiên biết Tô Mạch chính là bản thân mình. Thậm chí từng chút từng chút tương giao giữa Tô Mạch và Ninh Phất Y, nàng đều nhớ rõ, đó là hồi ức chỉ thuộc về hai người họ.

Nhưng khi một Tô Mạch khác đứng sừng sững trước mắt, nàng bỗng thấy mơ hồ. Nàng không còn chắc chắn người cùng Ninh Phất Y yêu nhau trên sườn núi năm ấy... rốt cuộc là ai.

Ai mau tới cứu ta... Ninh Phất Y tuyệt vọng ôm lấy đầu gối. Sống hai đời, đây vẫn là lần đầu tiên nàng luống cuống đến như vậy.

"Gió ngoài này lớn, vào trong rồi nói." Chử Thanh Thu thản nhiên mở miệng, xoay người bước lên hành lang.

"Phải, chỗ này gió lớn lắm, thân thể nàng vốn đã yếu, không thể đứng lâu." Ninh Phất Y vội theo sau, đưa tay đỡ Tô Mạch đứng dậy. Nhưng thân thể Tô Mạch vốn yếu, vừa đứng lên đã nghiêng người về một bên.

Ninh Phất Y vội vòng tay ôm lấy eo nàng, chân mày nhíu chặt, giữ nàng thật ổn.

Nhưng khi quay đầu lại, lại đúng lúc đối diện ánh mắt của Chử Thanh Thu. Tay nàng mềm nhũn suýt chút nữa làm Tô Mạch ngã xuống. May thay giây tiếp theo Chử Thanh Thu đã dời mắt, bước nhanh ra khỏi hành lang.

Ninh Phất Y thở phào, ôm lấy người trong gió.

Tô Mạch rất ngoan, thậm chí còn ngoan hơn trước kia. Ngồi trong điện của Chử Thanh Thu, đôi mắt nàng lúc thì tham luyến nhìn Ninh Phất Y, lúc lại sợ hãi liếc sang Chử Thanh Thu, cuối cùng rũ xuống nhìn mũi chân, nửa lời cũng không dám nói.

Chử Thanh Thu lặng lẽ tọa thiền. Ninh Phất Y cũng không biết mở miệng thế nào, thỉnh thoảng chỉ nói vài câu, còn lại ba người cứ thế duy trì sự im ắng suốt một ngày. Cho đến khi gió thu tàn, trăng khuyết lên, đến lúc phải nghỉ ngơi rồi, Ninh Phất Y mới đứng dậy khỏi bàn.

"Ờ... giờ không còn sớm, bất kể tình huống hiện giờ thế nào cũng phải nghỉ ngơi. Nhất là Tô Mạch." Nàng đưa cho Tô Mạch một chiếc chăn gấm, "Ngươi đi đường nhiều ngày, hẳn đã rất mệt."

Tô Mạch mỉm cười với nàng, ôm chăn bước đến giường. Nhưng nàng rất nhanh dừng lại, vì trên giường có hai chiếc gối thêu giống hệt nhau.

Ninh Phất Y cũng vừa thấy. Nàng còn chưa kịp dùng tiên lực giấu bớt một chiếc, Tô Mạch đã nhẹ giọng nói ngắt quãng: "Không sao... ta đi ngủ phòng khác... là được."

Nói xong nàng cúi đầu bước nhanh ra ngoài. Ninh Phất Y vội đuổi theo, nào ngờ thân thể Tô Mạch bỗng khựng lại, chiếc chăn trong tay nàng bay vút lên, rơi xuống một bàn tay trắng như ngọc.

"Để ta." Chử Thanh Thu không biết từ lúc nào đã mở mắt, cầm lấy chăn, thản nhiên nói.

Đến lúc này thì dù là kẻ đần cũng thấy khí sắc bất thường, huống chi là Ninh Phất Y. Thấy Chử Thanh Thu sắp bước ra ngoài, nàng vội xông lên giật lại chiếc chăn.

"Thôi thôi, để ta. Ta đi qua điện bên cạnh, hai người cứ nghỉ ngơi đi. Sáng mai gặp." Ninh Phất Y chỉ cảm thấy lạnh toát cả người, ôm lấy chăn ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài.
 
Sổ Tay Tẩy Trắng Của Ma Tôn Phản Diện
Chương 161: Nếu như 3


Chử Thanh Thu không nhìn nàng lấy một cái, Ninh Phất Y chỉ đành hướng về phía Tô Mạch đưa một ánh mắt trấn an, rồi xoay người gọn gàng mở cửa rồi đóng lại.

Dựa lưng vào cửa sổ, đối diện với đêm thu ngoài lan can, nàng vùi mặt vào trong tấm chăn, thở ra một hơi thật dài.

Nàng không rời đi ngay mà vẫn lắng nghe động tĩnh trong phòng, nghĩ rằng nếu như Chử Thanh Thu và Tô Mạch không thể hòa hợp, thì nàng sẽ phải nghĩ cách khác. Nhưng trong phòng lại yên bình vô cùng, thoạt nhìn còn rất hòa thuận.

Tô Mạch từ từ xoay người đối diện với Chử Thanh Thu, còn Chử Thanh Thu thì không nhìn nàng thêm, chỉ cứng nhắc làm vài thủ thế: "Ngươi ngủ giường."

Nói xong liền đi đến bên cửa sổ, xoay người nửa dựa trên mỹ nhân tháp, khép mắt dưỡng thần.

Tô Mạch cũng rón rén leo lên giường, không bao lâu sau, tiếng hô hấp nhẹ nhàng liền vang lên đều đều. Lúc này Ninh Phất Y mới yên tâm, lặng lẽ rời đi.

Ninh Phất Y suốt một đêm không ngủ, cuối cùng đến lúc gió sớm vừa nổi, nàng mới đợi được Cửu Anh và Giang Ly với bộ dạng mệt mỏi rã rời. Hai người xông vào phòng không nói một câu, một người phe phẩy quạt đi tìm nước uống, một người thì ném một chiếc bàn đoán tinh tượng khổng lồ lên người Ninh Phất Y, sau đó hất váy ngồi xuống.

"Cái này là..." Ninh Phất Y suýt bị cái bàn đoán tinh tượng bằng đồng đập vào đầu, chống đầu gối ngồi dậy, ôm lấy nó.

"Đừng nhắc nữa. Chúng ta ban đầu đi hỏi Đường chưởng môn, chẳng moi được tin gì. Sau lại đến Bồng Lai tìm Vân Khách. Nàng ta là Tả Sứ của Bồng Lai, từ trước đến nay luôn tinh thông thuật chiêm tinh." Cửu Anh tự nhiên khoanh chân lên giường Ninh Phất Y, nói tiếp: "Theo lời nàng ta, gần đây tinh tượng bất ổn, ngũ tinh đồng thời lệch vị, rất có khả năng dẫn đến cục bộ càn khôn rối loạn."

"Càn khôn rối loạn?" Ninh Phất Y kinh hãi, chợt nhớ đến Luân Hồi Trận.

"Ngươi đừng gấp. Vân Khách cũng nói rồi, đây là ảnh hưởng bình thường của biến đổi tinh tượng, chỉ cần không lan rộng thì cũng không sao. Chờ đến khi ngũ tinh trở về đúng vị trí, hỗn loạn sẽ tự biến mất." Giang Ly uống mấy ngụm trà lớn rồi lau miệng nói.

"Ý là ngũ tinh lệch vị vô tình đưa Tô Mạch đến hiện thế này." Ninh Phất Y nghe như thiên thư, bàn tay bất giác túm lấy tóc mình.

"Giờ cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể chờ dị tượng kết thúc thôi." Giang Ly nói.

Ninh Phất Y hơi há miệng, nửa ngày không nói lời nào. Cuối cùng nàng đẩy cái bàn đoán tinh tượng và cả Cửu Anh sang một bên, tự mình lật người xuống giường.

Cửu Anh ôm lấy chăn nằm thoải mái, nghiêng người hỏi: "Giờ ngươi định làm sao? Tô Mạch và Thần Tôn, hai người họ có thể chấp nhận nhau không?"

"Cái gì mà hai người chứ, Tô Mạch chính là Thần Tôn." Giang Ly phản bác.

"Nhưng bây giờ rõ ràng là có hai Thần Tôn. Dù một người là Thần Tôn hoàn chỉnh, một người là Thần Tôn nhân gian, nhưng xét cho cùng, bây giờ cũng thật là hai người mà." Cửu Anh không chịu thua.

Hai người một câu qua lại làm Ninh Phất Y đau đầu muốn nứt ra, nàng chỉ đành đưa tay bịt tai lại.

Thật ra chính bản thân nàng cũng rối bời. Việc Chử Thanh Thu và Tô Mạch cùng lúc xuất hiện vốn là chuyện hoàn toàn không thể xảy ra, càng đừng nói đến chuyện nàng phải xử lý thế nào.

"Bên cạnh có động tĩnh, chắc họ tỉnh rồi." Cửu Anh lắc chân, khóe môi nhếch lên như sợ thiên hạ không loạn, "Ngươi định làm thế nào để chờ đến lúc ngũ tinh quy vị? Chẳng lẽ cứ để họ lại cùng một chỗ như vậy?"

"Có thể làm gì nữa, lôi ra đánh mạt chược chắc?" Ninh Phất Y giật cả vài sợi tóc, lực bất tòng tâm nói.

"Tô Mạch hình như từ khi sinh ra đã luôn ở cái thị trấn núi hoang ấy. Nay vừa hay có cơ hội, chi bằng dẫn nàng đi dạo một vòng Điểm Tinh Trấn, để nàng vui vẻ một phen." Vẫn là Giang Ly nói năng có chừng mực, đưa ra chủ ý.

"Cách này được." Ninh Phất Y gật đầu.

Nửa canh giờ sau, năm người liền xuất hiện dưới chân núi, hòa vào sự náo nhiệt rộn ràng của chợ sớm.

Tô Mạch quả thực chưa từng thấy một thị trấn phồn thịnh như vậy. Trước kia cho dù là trong huyện cũng không náo nhiệt đến mức này. Thế nên nàng liền nắm lấy ống tay áo của Ninh Phất Y, trong mắt loáng thoáng phản chiếu dòng xe ngựa như nước chảy, dù tính tình vốn đạm bạc, nàng vẫn sinh ra vài phần hiếu kỳ.

Chử Thanh Thu vốn chẳng thèm để mắt tới những thứ này, nhưng Tô Mạch đồng ý nhanh đến thế, nghĩ đến việc hai người sẽ xuống núi dạo chơi riêng, Chử Thanh Thu lại như bị sai khiến, khẽ gật đầu chấp thuận.

Thế là mới thành cảnh tượng hỗn độn như bây giờ. Ninh Phất Y đứng giữa, nàng và Tô Mạch mỗi người một bên, còn hai kẻ gây họa phía sau thì cười cợt theo sau không xa, một câu qua lại xem náo nhiệt.

Bách tính trên phố nhìn ra được bọn họ là tiên trưởng trên núi, hễ đi đến gần đều tránh sang một bên. Bởi vậy mà chợ sớm náo nhiệt lại không hề chen chúc, ngược lại hai bên hàng quán càng thêm niềm nở, tiếng rao vang vọng giữa mái hiên san sát.

"Thần Tôn, phía trước có tiệm bán sơn băng, còn có mật sa băng nữa, muốn ăn thử một bát không?" Ninh Phất Y quay đầu, cười híp mắt hỏi Chử Thanh Thu.

Chử Thanh Thu lãnh đạm liếc qua những món ăn phàm tục đó, lắc đầu, tỏ vẻ không hứng thú.

"Vậy thôi." Ninh Phất Y lại cúi đầu, hướng Tô Mạch ra dấu: "Còn ngươi?"

Đôi mắt Tô Mạch cong cong, nàng giơ tay hỏi: "Sơn băng là thứ gì?"

"Là món giải nhiệt của người phàm, bào đá thành vụn như cát, ngọt và rất mát." Ninh Phất Y kiên nhẫn giải thích. Dưới núi không mát như trên núi, tuy nói là cuối hạ nhưng nắng vẫn như lửa, mặt trời hầm đến mức mái nhà cũng như muốn chảy ra.

"Được." Tô Mạch chăm chú nhìn Ninh Phất Y, gật đầu.

Thấy nàng đồng ý, Ninh Phất Y liền chạy nhanh tới quầy bên trước. Bóng dáng nàng thẳng tắp, ống tay áo tung bay, khi quay lưng lại đối diện với chủ quán, những sợi tóc đen rủ xuống khắc nên chiếc mặt nghiêng trắng mịn như được chạm trổ.

Chử Thanh Thu thấy nàng cẩn thận đón lấy bát sứ, ôm vào lòng như sợ bị nắng làm tan chảy thì trong lòng bỗng nghẹn lại một nhịp, ngay cả tấm khăn che mặt của Tô Mạch bên cạnh cũng trở nên chướng mắt.

Chử Thanh Thu ép mình cúi mắt xuống, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng, giật mình nhận ra bản thân lại đang... ghen.

<i>Chử Thanh Thu, ngươi thật là nực cười. Sao lại sinh ra thứ tâm tư hẹp hòi như thế này.</i> Nàng siết chặt Bạch Cốt bên hông, không để cảm xúc lộ ra chút nào.

Trong lúc nàng còn hoảng hốt, Ninh Phất Y đã quay lại. Nàng đang đưa bát sứ và thìa tre cho Tô Mạch, dạy nàng ăn thế nào.

Nhìn Tô Mạch đứng đó, từng ngụm nhỏ từng ngụm nhỏ trân quý mà nếm thứ sơn băng ngọt mát kia, lòng Ninh Phất Y lập tức mềm nhũn. Nàng muốn đưa tay xoa tóc nàng ấy, nhưng rất nhanh lại kìm lại.

Ngẩng mắt lên, Chử Thanh Thu chẳng hề nhìn họ, mà đang chăm chú nhìn người bán hàng bên cạnh đang đan côn trùng bằng cỏ, mắt không rời.

"Thần Tôn, phía bên kia có Nhân Duyên Cầu, cũng đông vui lắm. Nhưng con đường này hai bên đều là chợ sớm. Người muốn đi hướng nào?" Ninh Phất Y muốn phá tan sự im lặng bức bối này, nên cẩn thận hỏi.

"Tuỳ." Chử Thanh Thu vẫn không nhìn nàng, chỉ nhạt giọng đáp.

"Nàng thích cái này sao? Ta mua cho nàng." Ninh Phất Y gãi gãi cái ót, bước tới quầy bán hàng rong.

"Không thích." Chử Thanh Thu nhìn con côn trùng bằng cỏ sống động như thật, tiếp lời.

Bình thường nàng lạnh nhạt, nhưng không phải dạng lạnh đến mức không thèm để ý đến người như thế, hiện tại trên khóe mắt lông mày đều chất đầy xa cách, rõ ràng là không vui.

Ninh Phất Y không phải không biết dỗ người, nhưng tình cảnh hiện giờ... nàng biết Chử Thanh Thu không vui vì điều gì, nhưng lại chẳng nghĩ ra câu nào để nói, chỉ có thể đứng ngẩn bên cạnh.

Chử Thanh Thu đột nhiên lên tiếng, giọng trầm trầm: "Bản tôn đổi ý, lại muốn ăn."

Ninh Phất Y "a" một tiếng, rồi phản ứng lại được nàng nói đến cái gì. Nàng mím môi, suýt thì bật cười.

Ninh Phất Y bật cười khiến Chử Thanh Thu mất hết thể diện, đôi môi mỏng mím chặt, nhưng rơi vào mắt Ninh Phất Y thì lại thành đáng yêu đến mức khiến người ta choáng váng.

Ninh Phất Y cũng chẳng vạch trần nàng, chỉ xoay người mua thêm một bát nữa rồi đưa cho Chử Thanh Thu, tay còn búng nhẹ một cái lên giữa mày nàng, rồi nhanh chân bỏ chạy trước khi nàng nổi giận.

"Ê, Y Y, phía trước tiệm đó bánh trà hương vị thượng hạng, ngươi mua chút cho Tô Mạch nếm thử đi." Cửu Anh khoác vai Ninh Phất Y, bộ dạng sợ thiên hạ không loạn.

Tô Mạch thì luôn mỉm cười. Nàng muốn tham lam thêm chút ấm áp của Ninh Phất Y, nên hễ Ninh Phất Y hỏi muốn ăn gì, nàng đều không từ chối. Thế là theo chân Ninh Phất Y dạo hết một vòng chợ sớm, bụng của Tô Mạch cũng tròn lên một vòng.

Mà để tránh Chử Thanh Thu lại mất vui, lần này thứ gì Ninh Phất Y mua cho Tô Mạch, nàng cũng mua thêm một phần cho Chử Thanh Thu. Chử Thanh Thu có nói không lấy, nàng cũng cứ mua. Thành ra đến cuối buổi, đồ ăn trong tay Chử Thanh Thu đã có thể chất thành cả một đống.

Cuối cùng Chử Thanh Thu thật sự hết chịu nổi, nhét toàn bộ đồ đạc trong tay cho Cửu Anh, rồi cúi đầu phủi đi vết dầu trên người, như muốn xua tan sạch sẽ mùi vị hỗn tạp kia.

Ninh Phất Y thì mệt đến mềm cả chân. Chăm bên này lại phải dỗ bên kia, lúc nào cũng lo sợ lơ là ai đó. Cửu Anh và Giang Ly chẳng những chẳng giúp được chút nào, còn đứng sau lưng xem trò vui đến mê mẩn.

Chử Thanh Thu gần như chẳng nói câu nào, chỉ thỉnh thoảng buông vài tiếng. Tô Mạch vốn cũng trầm lặng, nhưng nàng không giấu được niềm vui khi biết mình có thể thấy Ninh Phất Y thêm vài ngày. Nàng nắm ống tay áo Ninh Phất Y suốt cả đường, một bước cũng không rời.

Trời dần lên cao, dưới mái hiên nóng hầm hập, không ít hàng quán đã trốn vào chỗ râm. Chợ sớm náo nhiệt ban đầu đã bị sự yên tĩnh buổi trưa thay thế. Ninh Phất Y cuối cùng mới được thở phào, chuẩn bị dẫn cả đoàn về.

Ngay lúc đó, không biết ai phơi đậu trên mái mà đặt không chắc. Viên gạch cố định tấm vải thô trượt xuống dưới, gặp gió liền rơi lả tả như hoa trời tung xuống. Tô Mạch lại đứng ngay dưới mái hiên, thế là gạch với đậu nện thẳng xuống đầu nàng.

Mọi người đều nhận ra bất trắc, nhưng phản ứng nhanh nhất là Ninh Phất Y. Ngay giây khắc vật rơi xuống, từ lòng bàn tay nàng tuôn ra một đoàn khí đen, như dây thừng kéo người vút lên không, đưa Tô Mạch rơi an toàn vào lòng nàng.

Dân chúng xung quanh sợ đến mức chạy tán loạn. Tô Mạch cũng bị dọa, liền vòng tay ôm chặt eo Ninh Phất Y, nép trong khuỷu tay nàng, giữa mày nhíu chặt.

"Y Y..." Tô Mạch khẽ kêu lên, như thể chỉ có trong vòng tay Ninh Phất Y mới là nơi an toàn nhất.

"Không sao rồi, không sao đâu, chỉ là chút đậu thôi, đừng sợ." Ninh Phất Y hạ giọng trấn an, tay nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, đồng thời phất tay gom đám gạch vụn và đậu rơi tung tóe lại thành một đống.

Chủ nhân của số đậu là một ông lão chống gậy, nghe tiếng xôn xao liền chạy ra, gấp đến mức gậy cũng rơi mất. Thấy không ai bị thương, ông mới thở phào: "Mấy vị cô nương bị dọa rồi phải không? Đều do lão phu cái thân già này, phơi chút đậu mà cũng không cẩn thận..."

Giang Ly nhận thấy bầu không khí đột nhiên lạnh xuống, biết không thể xem trò nữa, vội bước lên xoa dịu, nở nụ cười tươi như hoa, nhặt lại cây gậy đưa ông lão: "Không sao, không sao, miễn không ai bị thương là được. Về sau cụ phơi trong sân là ổn ngay."

Nói xong nàng cúi đầu phụ dọn đống hỗn độn, vừa làm vừa chuyện trò với ông lão bằng giọng hòa nhã. Ninh Phất Y an ủi xong Tô Mạch, ngẩng đầu lên thì trong ánh nắng gắt đối diện... chỉ còn Cửu Anh đang nhún vai với nàng.

Chử Thanh Thu đã rời đi.
 
Sổ Tay Tẩy Trắng Của Ma Tôn Phản Diện
Chương 162: Nếu như 4


Để lại Giang Ly và Cửu Anh đi giúp ông lão nhặt đậu, Ninh Phất Y thì dẫn theo Tô Mạch, đi trước một bước quay về Tĩnh Sơn Cung. Nàng cẩn thận đặt Tô Mạch người vì cưỡi kiếm mà bị dọa đến hoa dung thất sắc xuống đất, rồi đưa tay lau mồ hôi trên trán nàng.

"Nàng ở đây chờ ta. Ta nhìn thấy được nàng thì mới yên tâm, đừng đi đâu cả." Ninh Phất Y khẽ ra hiệu, sau đó kéo qua một chiếc ghế mây, để nàng trú dưới bóng cây phù dung đang nở rộ.

"Ta đi rồi sẽ quay lại ngay." Nàng nói.

Tô Mạch liền buông tay áo nàng ra, đôi mắt cong như trăng lưỡi liềm, chỉ về phía Ninh Phất Y và Chử Thanh Thu, đưa mu bàn tay đặt dưới cằm: "Ta đợi nàng."

Ninh Phất Y đau lòng nhìn nàng, rồi xoay người nhanh bước đi về phía hành lang gỗ trên mặt nước.

Bóng dáng tuyết trắng kia đang đứng trong đình giữa hồ, gió lay vạt váy và mái tóc nàng, giống như một con tiên hạc thanh thoát. Còn Ninh Phất Y thì lủng lẳng đầy những chuông nhỏ lấp lánh, bước đến sau lưng nàng, chọc một cái vào gáy bạch hạc.

Hai người đứng cạnh nhau, rất xứng, như nhật nguyệt đồng huy. (<i>Mặt trăng mặt trời cùng sáng</i>)

Tô Mạch ngẩn ra nhìn, đến hoa rơi vào cổ áo mà cũng không phát hiện.

"Nàng giận rồi." Ninh Phất Y mở to đôi mắt phượng vô tội, lấy vai hích vai Chử Thanh Thu, nhưng bị nàng nghiêng người tránh đi.

"Ta không giận." Chử Thanh Thu nói, cúi đầu nhìn bóng mình dưới hồ.

Quả thực nàng không giận, chỉ là khi nhìn thấy hai người kia ôm nhau, trong lòng nhất thời nghẹn khó chịu, sợ mình mất mặt trước đám đông nên mới hốt hoảng bỏ chạy.

Nhưng vào khoảnh khắc chạy đi ấy, nàng đã biết, mình đúng là đã thất thố rồi.

"Ta thích Chử Thanh Thu, Tô Mạch, Chử Lăng Thần Tôn, và tất cả những gì thuộc về nàng trên đời này." Ninh Phất Y kéo tay áo nàng, kéo nàng về phía mình đồng thời nhét vào tay nàng thứ gì đó.

Chử Thanh Thu cầm lên xem, hóa ra là một con bọ bện bằng cỏ.

"Nó còn biết kêu nữa nè." Ninh Phất Y kéo cái đuôi con bọ, lập tức phát ra tiếng "chích chích".

Lông mi Chử Thanh Thu khẽ run, khóe môi hơi giãn ra: "Trẻ con."

"Ta biết rồi." Chử Thanh Thu học Cửu Anh nhún vai. "Ta chưa từng nghi ngờ điều đó. Nàng đi múc cho ta ít nước nóng đi, phải là sương hoa tối qua, đun nóng lên."

"Được." Ninh Phất Y ngoan ngoãn gật đầu, sau đó còn làm con bọ kêu thêm mấy tiếng nữa, khiến Chử Thanh Thu đẩy nàng một cái thì nàng mới cười cười rồi bỏ đi.

Nàng quay lại bên Tô Mạch. Tô Mạch vẫn ngồi yên chỗ cũ, như thể chỉ cần nàng không nói rời đi thì nàng có thể ngồi đó vĩnh viễn cả đời.

Ninh Phất Y ngồi xổm trước mặt nàng, đưa tay vén những lọn tóc ướt mồ hôi, giúp nàng tháo tấm khăn che mặt xuống: "Tô Mạch, tấm khăn này nóng lắm, với lại ở đây không có người lạ nào cả."

"Muốn ta ở cùng nàng không, hay nàng tự đi dạo một chút?" Ninh Phất Y dịu dàng hỏi.

Tô Mạch đương nhiên muốn nàng ở lại, nhưng rất nhanh nàng lại nhìn bóng lưng Chử Thanh Thu, sau đó mỉm cười giơ tay: "Ta tự đi dạo."

Đợi bóng Ninh Phất Y khuất hẳn, nàng mới thu hồi ánh mắt lưu luyến, áp tay lên vết bớt đỏ rực trên mặt, chậm rãi đứng dậy, bước về phía đình giữa hồ.

Chử Thanh Thu đương nhiên nghe thấy động tĩnh, nhưng nàng không quay đầu, thậm chí còn hơi căng thẳng.

Trong giây phút mơ hồ ấy, bỗng vang lên tiếng gạch đá trượt và một tiếng kêu khẽ phía sau. Từ trong tay áo Chử Thanh Thu lập tức phóng ra một dải lụa trắng, kéo người suýt rơi xuống nước kia về khỏi mép hồ.

Vận số nàng ở cõi phàm thật đúng là lắm tai ương, Chử Thanh Thu lạnh mặt nghĩ, rồi chậm rãi thu lại dải lụa, đợi Tô Mạch đứng vững.

"Cảm, cảm ơn." Giọng nói đứt quãng vang lên, Chử Thanh Thu giữ vẻ mặt lạnh gật gật đầu, tỏ ý không sao.

Tô Mạch đi đến bên cạnh nàng, ánh mắt lúc thì rơi xuống mặt nước, lúc lại len lén liếc Chử Thanh Thu một cái, cứ như vậy qua lại mấy lần.

Cuối cùng Chử Thanh Thu hết cách, đành giơ tay, những động tác quen thuộc linh hoạt như mây bay nước chảy: "Có chuyện gì không?"

Tô Mạch vội vàng lắc đầu, đợi một lúc, lại cắn môi ra hiệu, bật ra từng tiếng rõ ràng: "Ngươi chính là... Chử Thanh Thu."

"Ừ." Chử Thanh Thu đáp.

"Nàng và ta... từng nhắc đến ngươi." Đôi mắt Tô Mạch trong veo, "Nàng nói ngươi rất lợi hại, còn lợi hại hơn nàng."

"Chưa từng có ai... bắt nạt ngươi. Ngươi còn... giúp đỡ rất nhiều người. Mọi người đều thích ngươi."

Chử Thanh Thu muốn nói ta nhớ được, nhưng chẳng hiểu sao lại không thốt ra mà chỉ im lặng.

"Giờ ngươi... có thích nàng không? Nàng nói trước kia ngươi không yêu nàng." Tô Mạch dường như nói đến mê say, những ngón tay mảnh khảnh không dừng lại: "Nhưng ta không thấy vậy, vì ta rất yêu nàng."

Hốc mắt Chử Thanh Thu bỗng hơi cay, lần này nàng nhìn sang Tô Mạch, ánh mắt dừng trên dấu bớt chẳng ăn nhập gì với khuôn mặt kia, nhẹ giọng đáp: "Thích."

"Thích đến mức nào?"

"Hơn mọi điều trong thiên hạ."

Động tác tay của Tô Mạch khựng giữa không trung, hồi lâu không nói thêm gì. Sau đó nàng mỉm cười nhàn nhạt rồi cúi người xuống, đưa tay vào dòng nước mát.

Chử Thanh Thu cũng cúi xuống theo, đầu ngón tay chạm vào mặt nước, gợn ra từng vòng sóng. Một lúc sau, nàng đột nhiên phát hiện động tác nghịch nước của nàng và Tô Mạch giống hệt nhau.

Đều thích đưa một ngón tay vào nước, lắc qua lắc lại. Nàng từ từ mở mắt, toàn thân nổi lên một trận run rẩy.

Nàng lại nhìn búi tóc trên đầu Tô Mạch: một cây trâm gỗ giản dị vấn tóc lên, không hề lệch, nằm giữa, hai bên dài bằng nhau, cắm đúng chính giữa.

Nàng không nhịn được đưa tay chạm sau đầu mình, một cây trâm ngọc cũng nằm ngay giữa tóc nàng.

"Chử Thanh Thu, ngươi thật sự rất tốt. Tô Mạch... thật sự rất hâm mộ ngươi." Tô Mạch bỗng cất lời.

Động tác của Chử Thanh Thu khựng lại. Không biết bao lâu sau, nàng cũng nở nụ cười.

"Tô Mạch cũng rất tốt."

Sự xuất hiện của Tô Mạch xem như đã gây ra một trận náo loạn nho nhỏ, nhưng chẳng bao lâu lại yên ổn trở lại. Suốt nửa tháng sau đó, Tô Mạch cứ ru rú trong phòng bên, hiếm khi bước ra ngoài.

Thỉnh thoảng ra ngoài, nàng cũng chỉ lén núp ở góc tường nhìn Ninh Phất Y một chút, rồi nhanh chóng quay về phòng. Mỗi lần Ninh Phất Y hỏi, nàng đều chỉ cười mà không nói.

Toàn bộ Tĩnh Sơn Cung cứ duy trì sự hòa thuận ấy. Đúng lúc Ninh Phất Y nghĩ rằng ngày tháng sẽ cứ thế tiếp tục, Cửu Anh sắc mặt trầm xuống, mang về một tin tức.

"Vân Khách nói ngày mai Ngũ Tinh sẽ trở lại quỹ đạo, đến lúc đó chính là thời điểm càn khôn phục vị." Nàng đứng trong gió chiều lạnh lẽo, thở dài nói với Ninh Phất Y.

Ninh Phất Y nghe xong im lặng thật lâu. Sau khi tiễn Cửu Anh, nàng chậm rãi bước lên bậc thang, đi vào lầu các phủ trong ánh trăng.

Nàng không giấu giếm, mà đem mọi chuyện nói lại rõ ràng cho Tô Mạch. Tô Mạch nghe xong cũng không thay đổi sắc mặt, chỉ là âm thầm tiến lại gần Ninh Phất Y hơn.

Nàng lưu luyến nhìn chằm chằm vào Ninh Phất Y, sau đó đưa hai tay ra, lần mò chui vào trong lòng nàng, dán vào ngực nàng ôm lấy như mọi khi.

"Ta hôm nay... không muốn ngủ. Ngươi theo ta... đến trời sáng đi." Tô Mạch nói từng chữ một, ngẩng mặt nhìn Ninh Phất Y, đóa hoa trên má nàng dưới ánh trăng như đang nở rộ.

Ninh Phất Y tất nhiên đồng ý. Sau đó hai người ngồi song song trên bậc cửa, Tô Mạch ôm tấm chăn gấm Ninh Phất Y tặng nàng hôm đó, cuộn mình lại, dựa trong lòng nàng, mở mắt nhìn vầng trăng sáng trên cao.

Bầu trời xanh thẫm thỉnh thoảng có lớp mây mỏng bị gió khua động, che lấy vầng trăng. Một hàng chim bay lướt qua dưới trăng, làm ánh trăng càng thêm lớn.

Trong căn phòng không xa, ngọn nến lay động. Cánh tay trắng muốt khẽ xoay, một luồng sáng yếu ớt bay vút lên, đám mây mỏng nhanh chóng tản hết, chỉ còn lại trăng treo giữa trời.

Hai người cứ thế ngồi suốt một đêm, nhìn trăng lên rồi trăng xuống, gió sớm nổi lên, ánh hồng rải khắp chân trời.

Khoảnh khắc ánh hồng ấy xuất hiện, Tô Mạch bỗng mở miệng.

"Ta hỏi rồi, Chử Thanh Thu... nàng thích ngươi. Ta... yên tâm rồi." Nàng bắt đầu lẩm bẩm, "Nàng rất mạnh, cũng đối xử với ngươi rất tốt."

"À đúng rồi, dưới gầm giường ta có một cái rương, bên trong là thứ ta tặng cho ngươi và Chử Thanh Thu."

"Đừng quên." Nàng nói.

"Đừng quên..."

Ánh bình minh xuyên thủng tầng mây, một ngày nắng ráo. Màn đêm mỏng như lụa tan biến, ánh sáng rực rỡ bừng lên.

"Ta sẽ không quên." Ninh Phất Y khẽ nói. Nàng ngồi một mình nơi đó, bên cạnh chỉ còn tiếng gió vù vù.

Ninh Phất Y cúi đầu lau đi giọt lệ chẳng biết rơi xuống từ khi nào, rồi vịn khung cửa đứng dậy, chân đã tê dại.

Bỗng phòng bên vang lên tiếng động nặng nề. Ninh Phất Y lập tức hóa thành làn khói đen lách qua khe cửa, ôm lấy người vừa va vào bàn vào lòng: "Sao vậy?"

Lúc này mắt Chử Thanh Thu ửng đỏ, rõ ràng đã từng khóc. Một tay nàng ôm lấy thái dương, tay kia che đầu gối vừa va phải, tuy không quá đau nhưng nước mắt vẫn chảy xuống.

"Đau lắm sao?" Ninh Phất Y quýnh đến mức gần như xoay vòng quanh nàng, khi thì xoa đầu gối vốn chẳng hề bị thương, khi lại xoa giữa mày nàng, tất bật vô cùng.

Cuối cùng, người kia gạt tay nàng ra, xoay người chui vào trong lòng nàng, tư thế giống hệt Tô Mạch trước đó, nửa khóc nửa cười nói một câu: "Cưỡng ép nhét đống ký ức này cho bản tôn... đến thần tiên còn chịu không nổi." Nàng nhắm mắt thở dài, nỗi bi thương của Tô Mạch vẫn còn vương trong đầu.

Ra là vậy. Ninh Phất Y lúc này mới yên lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, chậm rãi an ủi.

Vỗ rất lâu, cuối cùng nàng cũng ngừng khóc, dụi vào cổ Ninh Phất Y, lau nốt mấy giọt nước mắt còn lại lên vai nàng, rồi mới lạnh mặt ngẩng đầu.

Khóe mắt và chóp mũi nàng vẫn đỏ, như vừa đánh đổ bình mực đỏ vậy.

"Tô Mạch... nàng để lại cho ta cái gì?" Ninh Phất Y hỏi.

Chử Thanh Thu liếc nàng một cái, màu đỏ nơi chóp mũi nhanh chóng lan đến cả gương mặt.
 
Sổ Tay Tẩy Trắng Của Ma Tôn Phản Diện
Chương 163: Nếu như 5


Ninh Phất Y rất nhanh liền biết đó là gì. Chử Thanh Thu lặng lẽ dẫn nàng đi vào tẩm điện, cúi người kéo từ dưới giường ra một cái rương gỗ. Rương vừa mở, một mảng đỏ chói mắt liền hiện ra, dưới ánh mặt trời chiếu vào, những sợi tơ vàng ẩn trong lớp lụa bừng lên ánh sáng rực rỡ.

Đôi mắt Ninh Phất Y bị sắc đỏ ấy đâm đến nóng rát. Nàng nhìn chằm chằm hồi lâu, rồi đưa tay lấy ra. Tấm vải nhẹ như gió trượt khỏi đầu ngón tay, váy áo rất nhanh liền trải ra.

Là hỷ phục, trông giống kiểu dáng nhân gian, nhưng lại mang thêm vài phần tiên khí thoát tục, bớt đi sự rườm rà vụn vặt. Phần eo treo đầy những sợi tơ vàng mảnh, gió thổi qua liền như đồng lúa gợn sóng.

Vạt váy dùng bút mực vẽ phác hình hai con chim, tựa như uyên ương. Có điều không biết do thời gian gấp gáp hay vì nguyên do khác, mà vẫn chưa kịp thêu chỉ lên.

Ngón tay Ninh Phất Y khẽ lướt qua những đường kim cố gắng kia, trong lòng không rõ là tư vị gì. Hóa ra suốt nửa tháng qua Tô Mạch vẫn luôn nhốt mình trong phòng, là đang làm hỷ phục cho hai người.

Dù đôi uyên ương chưa được thêu, nhưng bên cạnh lại có vài chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, không phải tên Tô Mạch, mà là tên của Chử Thanh Thu.

Hốc mắt nàng lập tức căng lên đau nhói, nàng ngẩng đầu nhìn Chử Thanh Thu.

"Vải này là nàng nhờ Cửu Anh xin về, là vân cẩm do tộc Giao Nhân dệt." Chử Thanh Thu nhìn bộ hỷ phục, giọng không còn lạnh nhạt mà mang chút khàn khàn.

"Nàng không giỏi thêu thùa, mấy ngày nay đã mệt đến kiệt sức." Chử Thanh Thu lại nói, nàng khẽ vuốt ống tay áo hỷ phục, rồi đặt nó lên trước ngực.

Tô Mạch là nàng, nhưng cũng là một nàng ở một phiên bản khác, là dáng vẻ mà nàng vĩnh viễn khó trở thành.

Trên tay áo còn vương lại hương thơm nhàn nhạt.

Ninh Phất Y không nói gì, nàng cúi đầu lau khóe mắt hơi ướt, sau đó mỉm cười mở lời: "Nhưng uyên ương còn chưa thêu, phải làm sao đây?"

"Để ta." Mặt Chử Thanh Thu lại đỏ lên. Nàng khó xử nhìn những đường kim tỉ mỉ, rồi cầm từ đầu giường ra một hộp kim chỉ bát giác.

Ninh Phất Y nhìn nàng, chỉ cười chứ không nói. Sau đó lại lấy kim chỉ ra khỏi những ngón tay đang cầm vô cùng lúng túng kia, thuần thục xỏ kim luồn chỉ, ngồi lên giường, men theo những nét Tô Mạch đã vẽ, từng mũi từng mũi thêu xuống.

Chử Thanh Thu vốn tưởng Ninh Phất Y nói đùa, nhưng nhìn đôi uyên ương nghịch ngợm dần dần hiện hình, dù là nàng cũng kinh ngạc vô cùng, như thể cứ như lần đầu tiên nhìn thấy Ninh Phất Y vậy, trợn mắt nhìn nàng không rời.

"Sao vậy, ngạc nhiên rồi?" Trong khoảnh khắc ngón tay đang bay múa, Ninh Phất Y ngẩng lên, nhướng mày với nàng.

"Ta... chưa từng biết, nàng còn biết cả việc này." Chử Thanh Thu ngồi xuống bên cạnh nàng, nghiêng người nhìn cây kim trên tay nàng.

"Ta đâu có nói ta không biết." Ninh Phất Y cúi đầu, nghiêm túc thêu hoa. Khi thêu, vẻ yêu mị nơi đuôi mắt khóe mày của nàng biến mất, trông an tĩnh hơn nhiều.

Chử Thanh Thu nhìn nàng một lúc, rồi chậm rãi nâng tay, do dự đưa vào dưới cánh tay Ninh Phất Y, vòng qua từ phía sau ôm lấy nàng, cúi đầu đặt lên vai nàng, cứ thế lặng lẽ ôm chặt.

"Ninh Phất Y, ta rất yêu nàng." Nàng bỗng nhiên nói.

Ninh Phất Y khựng lại, sau đó mỉm cười, tay vẫn tiếp tục động tác: "Ta biết."

Lời vừa dứt, phần thịt mềm nơi eo nàng bị véo một cái. Ninh Phất Y đau đến rụt người, nhưng lại bật cười khúc khích.

Trong phòng lại yên lặng thêm một lúc lâu, rồi từ phía sau truyền đến giọng nữ nhân lạnh nhạt, nhưng không giấu nổi vẻ thẹn thùng.

"Y Y, chúng ta thành thân đi."

...

Tin tức Chử Lăng Thần Tôn và Tru Thiên Thần Ma sắp thành hôn vừa lan ra liền như cuồng phong quét khắp tiên giới và ma giới. Các tu sĩ nghe tin đều kinh hãi đến líu cả lưỡi, vội tìm người quen để xác nhận. Trong khoảng thời gian ngắn, từ tán tu ẩn cư đến đệ tử các môn phái, không ai không xôn xao bàn luận, ngay cả lúc tu luyện cũng không quên ghé tai thì thầm.

Tu sĩ tu tiên cũng không tránh được chuyện bát quái. Việc này gây náo động đến mức vượt cả Chiêu Diêu Đại Hội, truyền đến cuối cùng ngay cả nhân gian và Minh giới cũng nghe được phong thanh.

Theo lời một phàm nhân thoi thóp, đêm đó quỷ sai đến bắt hồn đều mải nói chuyện này. Vài tên quỷ sai nói đến hăng say, cả đêm quên mất phải câu hồn, đợi trời sáng đành tiếc nuối rời đi, nhờ thế mà người nọ thoát một kiếp.

Thiệp hồng từ các môn phái như tuyết rơi bay đến Vân Tế Sơn Môn, còn việc tiên ma liên hôn có thể mang đến hoà bình hai giới hay không cũng trở thành đề tài nóng bỏng.

Tuy sự việc gây chấn động lục giới, nhưng đến ngày thật sự thành thân, lại chẳng phô trương, chỉ mời rải rác vài người, cực kỳ khiêm tốn.

Mười dặm quanh Tử Hà Phong đều mang sắc đỏ tươi của sính lễ, bên ngoài thạch điện dán đầy hỉ tự màu đỏ. Lụa đỏ giăng từ mái nhà này sang mái nhà khác, như một tấm lưới rực lửa. Đèn lồng treo đầy núi, ngay khi trời còn chưa tối đã rực sáng, giao hòa cùng ánh chiều tà.

Theo lễ nghi tiên giới, thành thân phải mời Mệnh Tinh, bái Cổ thần, tế lễ và lập thệ. Nhưng Ninh Phất Y và Chử Thanh Thu đều không tính là tiên nhân hoàn chỉnh, nên dứt khoát giản lược tất cả.

Huống chi hỷ phục cũng mặc theo kiểu phàm nhân, nên không cần quá câu nệ.

Ngoài trời, ráng chiều nhuộm đỏ chân trời. Ninh Phất Y mặc hỷ phục đã được thêu hoàn chỉnh đứng trước cửa. hỷ phục mang ý tượng trưng cho mây, nên phần vân kiên hai bên dựng cao, tay áo dài như tầng mây bọc lấy cánh tay, nhẹ nhàng mà không nặng nề.

Dù nàng kiên quyết phản đối, nhưng cổ vẫn bị Cửu Anh treo cho mấy chuỗi anh lạc, cả cánh tay cũng đầy vòng vàng và vòng tay leng keng, khiến cả người như bị kéo nặng xuống.

Hoặc cũng có thể là lòng nàng nặng trĩu, che giấu không nổi nỗi căng thẳng.

Ngọn Nga Mi Thứ và Tương Tư đều bị nàng tháo xuống đặt sang một bên, giờ đang tranh nhau vo ve, kích động mà cọ vào đối phương.

"Thần Tôn đã chuẩn bị xong rồi. Chờ trời tối một chút nữa chính là giờ lành!" Hàn Nha thò đầu qua khe cửa, vui mừng nói với Ninh Phất Y.

Ngày thường, con quạ đen đúa kia lúc nào cũng đen sì một màu, vậy mà lúc này lại khoác lên mình bộ đồ hồng đào, trên tai còn treo hai chuỗi chữ "Hỉ" to đùng, cứ như người sắp thành thân là nó vậy.

Ninh Phất Y vừa định nói gì, Hàn Nha đã bị ai đó đá một cú, cái đầu lập tức bị kéo ra ngoài cửa. Nó líu ríu nói mấy câu, rồi lại hấp tấp thò đầu vào.

"Tiểu nhân nói sai rồi, giờ lành tới rồi ạ!"

Lời vừa dứt, cửa liền mở bung, tấm vải đỏ dưới đất trải thẳng ra ngoài điện. Ngoài điện vang lên tiếng reo hò, không biết ai đốt pháo, nổ lách tách vang dội trời đất.

Ninh Phất Y thở hắt ra, bước qua bậc cửa, đi ra dưới bầu trời xanh. Lúc này ráng chiều đã phai, sắc trời nghiêng tối, cả Tử Hà Phong như hóa thành cây nến sáng rực, từ xa mấy chục dặm cũng nhìn thấy.

Hai bên đường có vô số người nhảy lên nhảy xuống, hò reo vui mừng, toàn là những bóng dáng quen thuộc với Ninh Phất Y. Trong tiếng chúc mừng ấy, nàng bước trên tấm vải đỏ, vừa ngẩng mắt liền thấy Chử Thanh Thu vừa từ ngoài điện đi vào.

Hai người họ mặc lễ phục giống hệt nhau, chỉ khác mỗi chữ thêu. Nhưng bộ hỷ phục giống nhau ấy, khoác lên người Ninh Phất Y thì kiều mị yêu dã, mặc trên người Chử Thanh Thu lại như hồng mai kiêu hãnh trong tuyết, thanh lệ mà khuynh thành.

Nàng vẫn còn hơi thẹn thùng, tay luống cuống không biết đặt đâu, nhưng vẻ mặt thì nhàn nhạt bình thản, vừa nhìn thấy Ninh Phất Y liền bước về phía nàng.

Lúc này, Bạch Lân trên đầu cài đoá hoa đỏ to đùng, mặt thì bị bôi đỏ lòe, từ giữa không trung hổn hà hổn hển bay qua, vô số cánh hoa rải xuống. Ninh Phất Y bật cười né cánh hoa rồi đưa tay ra, và một bàn tay mềm mại liền rơi vào lòng bàn tay nàng.

Sau khi đến gần, Chử Thanh Thu càng thêm rực rỡ động lòng người. Môi nàng được bôi son, đỏ như trái ngọt, đôi mắt đào hoa lạnh lẽo mà chan chứa ý tình, nhìn Ninh Phất Y một cái liền xấu hổ cúi mặt.

"Đẹp không?" Chử Thanh Thu khẽ hỏi.

"Đẹp tuyệt trần." Ninh Phất Y chân thành đáp. Nàng nhìn Chử Thanh Thu thật lâu, cuối cùng mới nén được thôi thúc muốn hôn đối phương, nắm tay người nhìn về phía đông.

Phía đông trời vẫn chưa phai hết sắc hồng, nửa bầu trời mộng mơ rực rỡ. Ninh Phất Y nhìn vòm trời hồng hiếm gặp, chợt nhớ đến Ninh Trường Phong.

Mẹ, đây chắc là lời chúc phúc mẹ gửi đến con phải không. Ninh Phất Y nghĩ.

"Yến yến song ảnh, băng mai song đóa, kết tóc làm vợ, ân ái chẳng phai, cảnh đẹp thời lành, phúc lộc bền lâu..."

"Thắp thiên đăng!" Cửu Anh đọc xong lời chúc bỗng cao giọng nói. Chỉ thấy nơi trời đất mờ mịt phía xa, hiện ra một chiếc thiên đăng bằng đồng.

Ninh Phất Y nắm tay Chử Thanh Thu, cùng nàng nâng tay lên. Một luồng sáng đen và một luồng sáng trắng từ lòng bàn tay hai người b*n r*, như mũi tên rời cung bay thẳng lên không trung. Thiên đăng lập tức sáng bừng, lửa bén lên dữ dội, từ từ bay lên xuyên qua tầng mây.

Tương truyền thiên đăng sẽ gửi tín hiệu lên các vì sao, nói rằng nơi trần thế có một đôi người yêu đã kết liền cành.

Thời khắc thiên đăng hòa vào tầng mây, lễ thành.

Xung quanh lại vang lên một trận reo hò, không ít người ùa tới, mười mấy bàn tay vỗ lên vai Ninh Phất Y, từng món quà liên tục được nhét vào lòng hai người, tượng trưng cho lời chúc phúc.

Cửu Anh tặng bảo vật của tộc Kỳ Lân — Kỳ Lân Cốt, Liễu Văn Trúc tặng bình Nữ Nhi Hồng do chính tay nàng ủ, Dung Cẩm tặng một bộ chăn nệm, Hàn Nha và Hỉ Thước cùng tặng một miếng ngọc bội bằng ma ngọc, Hoa Phi Hoa thì tặng một con khôi lỗi biết quét dọn giặt giũ. Ngay cả Vân Khách cũng từ Bồng Lai chạy đến, trao cho nàng một giọt Nước Mắt Giao Nhân trong suốt.

Giang Ly không xuất hiện, chỉ nhờ người mang lễ vật đến, kèm theo một tờ giấy, trên đó viết: "Ta đi tìm người, hẹn gặp lại sau."

Rất nhiều người không đến dự cũng gửi quà mừng, chất thành núi trong thạch điện. Sau khi Ninh Phất Y và Chử Thanh Thu sắp xếp xong tất cả, vừa bước ra cửa đã thấy Liễu Văn Trúc ôm bình Nữ Nhi Hồng của mình, vừa nâng lên vừa khóc hu hu.

"Hu hu hu... Y Y của ta cuối cùng cũng thành thân rồi... hu hu hu..."

"Hu hu hu... Y Y của ta cuối cùng cũng thành thân rồi..." Cửu Anh ngồi đối diện bắt chước giọng nàng giả khóc, khiến mọi người cùng cười ngả nghiêng.

Ninh Phất Y và Chử Thanh Thu nhìn nhau, đều bật cười lắc đầu, rồi đi đến ngồi cạnh họ. Ninh Phất Y lập tức bị Liễu Văn Trúc kéo vào lòng, đôi tay mạnh mẽ suýt nữa ôm chặt đến nỗi nàng không thở nổi.

Sau khi buổi lễ hoàn tất thì chẳng còn quy củ gì nữa. Đêm buông xuống bốn phía, lửa trại bùng cháy, mọi người đều ngồi thành vòng tròn, ai uống rượu thì uống rượu, ai ăn uống thì ăn uống, bừa bộn nhưng náo nhiệt.

Vài tộc trưởng ma tộc bắt đầu nhảy những điệu múa kỳ quái quanh đống lửa. Ngưu Đầu Nhân tháo cả cái đầu xuống làm cầu mây để đá, quăng qua quăng lại cho vui.

Ninh Phất Y không uống nhiều. Giữa cảnh ồn ã, nàng chỉ nhìn chăm chú vào Chử Thanh Thu vừa bị Cửu Anh ép uống gần hết một bình Nữ Nhi Hồng, gò má đỏ ửng vô cùng mê người.

"Được rồi được rồi." Ninh Phất Y nhìn không nổi nữa, định ngăn Cửu Anh lại, nhưng bị Chử Thanh Thu một tay đẩy ra, bảo nàng đừng phá rối.

Gò má Chử Thanh Thu đã đỏ bừng, người mang hơi men. Đột nhiên nàng kéo Cửu Anh lại, bóp mạnh lên vai đối phương, khiến Cửu Anh đau đến nhe răng trợn mắt.

"Ngươi... ngươi..." Chử Thanh Thu "ngươi" nửa ngày chỉ thốt được vài chữ, nhưng lại như chứa nghìn vạn lời không nói được ra.

Cửu Anh vốn định chuốc say Chử Thanh Thu để giúp hai người một tay, không ngờ lại bị Chử Thanh Thu say khướt giữ chặt, sức mạnh lớn đến mức giãy thế nào cũng không thoát.

"Ninh Phất Y! Ta không có chạm vào Thần Tôn nhà ngươi đâu! Ngươi đừng hiểu lầm!" Cửu Anh sợ tới mức mặt mũi biến sắc, hai tay giơ cao khỏi đầu, liên tục cam đoan.

Ninh Phất Y chỉ đành nhìn nàng bất đắc dĩ, định đưa tay kéo Chử Thanh Thu lại, nhưng vẫn bị nàng đẩy ra.

Chử Thanh Thu khóe mắt ửng đỏ, nàng nhìn chằm chằm vào Cửu Anh thật lâu, rồi bỗng buông tay, chậm rãi lấy ra một chiếc bình ngọc trắng từ trong lòng.

Đó là Ngọc Tịnh Khai Vân Bình.

Vừa nhìn thấy thân bình, Ninh Phất Y liền hiểu ra tất cả, nên không ngăn cản nữa, chỉ ôm gối ngồi nguyên tại chỗ, lặng lẽ nhìn bình ngọc.

Cửu Anh cũng thu lại ý cười ngay trong khoảnh khắc thấy được nó, im lặng buông tay xuống.

"Thần Tôn đây là ý gì?" Cửu Anh hỏi.

Chử Thanh Thu không trả lời, chỉ đưa một luồng tiên lực vào miệng bình, rồi ra hiệu cho Cửu Anh đưa tay chạm vào thân bình.

Dù chưa hiểu gì, Cửu Anh vẫn làm theo. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay nàng chạm vào bình, trong chiếc bình vốn yên tĩnh chết lặng ấy bỗng lóe lên một điểm sáng như sao, chậm rãi nở rộ ngay vị trí ngón tay nàng chạm tới.

Cửu Anh sững sờ. Nàng không tin nổi mà nhìn chằm chằm vào Ngọc Tịnh Bình, đưa ngón tay sang phía bên kia, thì điểm sáng ấy cũng theo nàng di chuyển, tinh nghịch mà chớp tắt.

Sau khi nàng buông tay, ánh sáng liền biến mất; chỉ khi chạm vào mới có thể khiến nó sáng lên.

"Đây là..."

"Khí linh." Chử Thanh Thu nhạt giọng nói, "Bạch Cốt mấy ngàn năm còn không sinh ra nổi khí linh, vậy mà cái bình này mới vài năm đã có."

"Dù là thần khí, sau khi kết khế ước với người cũng phải mất ngàn năm mới dưỡng được linh hồn. Vì thế ta đoán, có lẽ Thu Diệc vẫn chưa hồn phi phách tán."

Giọng Chử Thanh Thu vang lên trong trẻo, Cửu Anh thì chấn động nhìn chiếc bình. Nàng đưa tay lên miệng bình, liền thấy một tia sáng nhỏ từ trong đó vươn ra, mềm mềm quấn lấy đầu ngón tay nàng.

Ánh sáng rất nhỏ, nhưng sức sống lại bừng bừng.

Thấy Cửu Anh thất thần không nói, Chử Thanh Thu ánh mắt nhu hòa: "Giờ thiên hạ đã thái bình, ta có Bạch Cốt ở bên, cũng không cần đến thần khí này nữa. Huống chi thứ này cứ hễ đêm xuống là bắt đầu rung lắc, bình bịch ầm ĩ, ồn chết đi được."

"Giờ Giang Ly đang đi khắp thiên sơn vạn thủy tìm Hắc Lân, ta không có ai thật sự có thể tin tưởng để gửi gắm... Có lẽ ngươi có thể giúp ta nuôi nó được không?" Chử Thanh Thu nói.

Cửu Anh theo phản xạ nhìn sang Ninh Phất Y, nhưng rõ ràng nàng không muốn giúp, chỉ ngửa đầu nhìn trời.

"Ờ... ta..." Cửu Anh hiếm hoi lúng túng. Nàng nghịch tóc cười gượng mấy tiếng, vốn định từ chối, không ngờ Chử Thanh Thu bỗng giả bộ say, dựa cả người lên vai Ninh Phất Y.

"Bản tôn say rồi." Nàng mơ màng nói.

"Ta đưa nàng về phòng." Ninh Phất Y nói nhanh, rồi đỡ lấy nữ nhân, lén lút đưa nàng rời khỏi đám đông ồn ào.

Bóng hai người rất nhanh đã biến mất. Cửu Anh gọi mãi không được, đành đưa mắt trở lại nhìn chiếc bình. Ánh sao bên trong vẫn nhảy nhót, làm cả bình cũng bắt đầu rung lên.

Cửu Anh đành cầm bình lên. Đầu ngón tay nàng vừa chạm vào, ánh sao bên trong liền chậm lại, dịu dàng áp vào ngón tay nàng.

Cuối cùng, nàng vẫn cúi đầu, ôm chiếc bình vào trước ngực, một mình ngồi thật lâu đến khi bị Hàn Nha kéo đi uống rượu, cười đùa chí chóe.

Trong thạch điện cũng đỏ rực hoa lụa. Ninh Phất Y dìu Chử Thanh Thu đang tay mềm chân nhũn về tẩm điện. Chiếc giường hoa quen thuộc vẫn ở đó, chỉ đổi thành hoa đỏ. Chử Thanh Thu ngã mềm xuống, rồi tiện tay kéo cổ áo Ninh Phất Y, lôi nàng cùng ngã lên giường.

Tiếng cười bên ngoài đã bị tường đá dày ngăn lại, nghe không rõ nữa.

Khí vị mập mờ lan ra, Chử Thanh Thu sau khi uống say thì buông thả hơn ngày thường. Đôi mắt đỏ ửng nhìn Ninh Phất Y, nàng đưa tay cởi áo, khẽ lẩm bẩm nóng quá.

"Đã bảo nàng rồi, biết mình tửu lượng kém mà còn uống." Ninh Phất Y khẽ cười, quạt nhẹ cho nàng, sau đó cố ý ghé gần: "Một lát nữa còn nóng hơn."

Từ đôi mắt nhìn xuống cằm Ninh Phất Y, Chử Thanh Thu lại dời ánh mắt qua bên cạnh, ra hiệu: "Bên đó có đá."

Những viên đá chuẩn bị để giải nhiệt đặt ngay đầu giường. Ninh Phất Y lấy một viên nhỏ, chậm rãi bỏ vào miệng.

Nước bám lên cánh môi nàng, diễm lệ mà mê người. Đuôi mắt cong như móc câu, nàng ngậm đá cúi xuống, hôn lên môi Chử Thanh Thu.

Đầu lưỡi đẩy viên đá vào miệng Chử Thanh Thu. Chử Thanh Thu run lên, vô thức siết eo nàng, tranh đoạt chút mát lạnh kia. Đến khi đôi môi cả hai đều lạnh đến tê buốt, Ninh Phất Y mới cắn vụn viên đá, vị ngọt mát tràn qua môi răng.

Có lẽ men rượu đã nồng, ánh mắt Chử Thanh Thu trở nên mơ hồ, đáy mắt toàn là xuân sắc nở rộ. Tay nàng lướt qua bộ hỷ phục trên người, tháo từng chuỗi trang sức leng keng cho Ninh Phất Y, gỡ cả vân kiên vướng víu.

Cánh hoa xung quanh trong cảm giác đều hóa thành nước, quấn nàng chìm sâu vào cơn sóng, mỗi lần người trước mặt áp đến đều khiến nàng lún sâu hơn.

Lời nói của nàng càng lúc càng đứt quãng, hóa thành từng tiếng gọi yếu ớt, đánh rơi hết thảy điềm tĩnh. Thân thể bị ôm lên, co lại mà run rẩy.

Nước mắt chảy xuống, đến bên khóe môi, trong mơ hồ còn nếm được vị ngọt.

Bên ngoài điện tiếng cười nói vẫn rộn ràng, ánh lửa đầy núi, vân sơn một màu. Trăng đội biển mây trồi lên, cúi nhìn cảnh tượng này ― thịnh thế một khúc trường ca.

<b>Faye: </b><i>Phiên ngoại này là chính thức kết thúc câu chuyện của Chử Thanh Thu và Ninh Phất Y rồi. Chúc các bạn đọc vui!</i>
 
Back
Top Bottom