Cập nhật mới

Dị Giới  Số 13 Phố Mink

Số 13 Phố Mink
Chương 3201: Lời mời không được phép chối từ (1)


"Tí tách... Tí tách... Tí tách..."

Tiếng nước chảy vang lên làm nổi bật sự tĩnh mịch hoàn toàn.

Khác nhau ở chỗ lần này không phải ở trong mơ, mà là trong hiện thực.

Sâu trong linh hồn, Karen cởi ra tất cả sự trói buộc của cơn nghiện đói đồng

thời còn tiến hành cầm tù bản thân.

Có lẽ là hạnh phúc tới quá đột nhiên, ngay từ đầu cơn nghiện đói còn có chút lo

sợ bất an, giống như là một đứa bé nhát gan thấp thỏm không dám xuống

giường, chỉ có thể lấy chân để xuống mò mẫm.

Đánh cờ với hai đời Thần Trật Tự, nó đều chịu vận mệnh bi thảm bị trấn áp, bị

người trước xem như quà tặng mà gọi lại rồi ném cho đời thứ hai sau một kỷ

nguyên.

Nhưng cuối cùng, bản năng vẫn chiếm giữ sự chủ đạo, dù gì thì nó cũng là hóa

thân của bản năng.

Hồ nước sâu trong linh bắt đầu nổi lên gợn sóng, thời gian dần trôi qua, g biên

độ ợn sóng càng lúc càng lớn, bọt khí không ngừng xuất hiện, nước bùn trào lên

rồi bắt đầu tràn ra ngoài.

Mà Karen cũng dần dần bị nước bùn nơi bao phủ, từ dưới chân rồi không ngừng

lan tràn lên phía trên.

"Karen sao vậy meo?"

Trên bậc thang, Pall có chút nghi ngờ mà nhìn xem Karen đứng ở đó không

nhúc nhích.

"Gâu." Kevin tựa như nghĩ đến cái gì, bên trong đôi mắt chó đầu tiên là toát ra

vẻ kinh hãi, sau đó là bi thương.

"Cái gì?" Pall nghe rõ, "Sao có thể như thế?”

"Gâu."

"Cho dù cậu ấy là Đại tế tự Trật Tự, cho dù cậu ấy là Thần Trật Tự thì cũng

không nên được sắp xếp như thế này, cho dù đây là sự lựa chọn của cậu ấy."

Cuộc nói chuyện của một mèo một chó cũng sẽ không thay đổi được tiến trình

hiện tại.

Phía trước, Thần thể vĩ ngạn che trời của Karen yên tĩnh đứng sừng sững ở đó,

nhưng ánh mắt của anh lại dần trở nên mờ nhạt.

Màu đen nhánh giống như là nước mực bắt đầu bao trùm bốn phía.

Khí thế lạnh lẽo đạm bạc tuyệt đối đang dần hình thành.

Đây không phải lần thứ nhất Karen bị cơn nghiện đói khống chế, nhưng lần này,

anh đã thành Thần, nắm giữ quy tắc Trật Tự tối cao.

Một tượng Thần mới bắt đầu được ngưng tụ, nhưng lần này không phải là bộ

dáng trang nghiêm mà là vẻ tham lam lạnh lẽo.

Karen, bắt đầu từng bước một đi vào vùng Thần tính ô nhiểm đằng trước.

Bên cạnh anh xuất hiện một vòng xoáy đáng sợ, lượng lớn ô nhiễm Thần tính bị

hút vào trong rồi tràn vào cơ thể Karen.

Bên tai Karen xuất hiện những giọng nói.

Không phải lời cầu nguyện của tín đồ, mà là tiếng Chư Thần nỉ non.

Sâu trong linh hồn Karen trông thấy huyễn tượng của từng vị Thần linh bị lôi

kéo vào.

Có kẻ, quỳ rạp trên đất, khẩn cầu Karen;

Có kẻ, mờ mịt nhìn xung quanh, cực kỳ mê mang luống cuống;

Có kẻ, hung tàn gào thét, muốn tấn công;

Thế nhưng khi Xiềng Xích Trật Tự bám đầy vết rỉ sét được thả ra, tất cả bọn

hắn đều bị kéo đi, tiêu diệt, nghiền thành bột mịn.

Thần Trật Tự đời trước bố trí cả kỷ nguyên, để lại một bữa tiệc thịnh soạn, chờ

đợi người thừa kế của mình dùng bữa.

Karen, bây giờ đang ngồi yên thưởng thức một bàn ăn đầy thuốc độc nhưng

cũng ngon miệng này.

Khi quá trình nuốt chửng tiếp tục, khí thế của Karen bắt đầu nhanh chóng tăng

lên.

Tượng thần, cũng đang không ngừng mở rộng.

Dis học tập ở chỗ Vĩnh Hằng trong thời gian nửa năm, các Thần chí nhánh đời

trước cũng đều mang theo người truyền thừa của mình đi chiến đấu để truyền

đạt kinh nghiệm, nhưng chỉ có Thần Trật Tự lúc giáng lâm cũng không tranh

thủ khoảng thời gian có hạn kia để dạy bảo Karen gì về phương diện chiến đấu,

dù là hắn được công nhận là vị Thần hùng mạnh nhất của kỷ nguyên trước.

Bởi vì, không cần như thế.

Ưu thế sức mạnh tuyệt đối tùy ý đè nát mọi thứ có thể tượng tượng. Chất dinh

dưỡng của gần như tất cả Thần linh kỷ nguyên trước đủ để cung cấp và nuôi

dưỡng ra một thứ đáng sợ thật sự.

Ở trong mắt Karen vốn trông thấy một Thiên Đường hư vô trống rỗng, bây giờ

dần dần xuất hiện một cánh cổng, và cánh cổng này cũng không ngừng thực

chất hóa và càng lúc càng khổng lồ.

Đây không phải kết cục của Karen, nhưng sau khi Karen nuốt chửng càng ngày

càng nhiều Thần linh, cái tập hợp thể này của Karen đã có kết cục.

Mà động tĩnh của nơi này cũng làm cho thế giới này cảm nhận được sự kinh

ngạc, nhất là những bá chủ kỷ nguyên trở về kia đều cảm thấy nhịp tim mình

tăng nhanh.

"Đây là bá chủ của kỷ nguyên nào trở về?"

"Vì sao lại mang uy thế đáng sợ như thế? "

"Rốt cuộc là ai, rốt cuộc là ai?"

"Không thể nào... Sẽ không."

" Thần Trật Tự đã chết, tân Thần vừa mới ngưng tụ ra Thần cách, sao có thể đạt

đến được bước này!"

Thật ra, các bá chủ kỷ nguyên đã đoán được khả năng cao là ai.

Vĩnh Hằng chém giết ở tuyến đầu, Ánh SÁng đứng sau lưng Vĩnh Hằng, hai vị

này là chủ lực tuyệt đối, cũng có thể miễn cưỡng chống đỡ điểm quan trọng của

phòng tuyến, có thể nói, không có bọn hai vị này thì những nguồn lực ngăn cản

kia đã bị tiêu diệt từ lâu rồi;

Hỗn Mang, Chiến Tranh và Kỵ Sĩ Phản Bội, ba vị này mặc dù là cấp bậc Chủ

Thần kỷ nguyên trước nhưng đối mặt với những bá chủ kỷ nguyên hùng mạnh

thì vẫn rất yếu ớt;

Vị tân Thần sử dụng lưỡi hái kia cho dù thể hiện ra sức mạnh có thể chống lại

Benavis, nhưng hắn vẫn chỉ có một;

Còn lại những Ngụy Thần kia, cho dù có truyền thừa và phối hợp với nhau

nhưng Ngụy Thần rốt cuộc chỉ là Ngụy Thần, vốn là không có cách nào để một

mình đảm đương một phía. Nhưng mà, nơi này thiếu mất một vị Thần vốn nên

xuất hiện ở đây, là nhân vật chính thật sự của trận chiến cuối cùng này.

Giờ phút này, Karen mặc dù ở trong Thiên Đường không thể xác định, nhưng

sức mạnh kinh khủng tỏa ra đã tạo ra áp lực đối với cuộc chiến này.

"Ánh SÁng, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?”

Toàn thân Vĩnh Hằng đã bị thương nhiều chỗ, hắn quả thật cực kỳ hùng mạnh,

vượt qua cấp độ bá chủ kỷ nguyên bình thường, nhưng hắn cũng phải chịu áp

lực lớn nhất ở trong cuộc chiến này.

Hiện tại, hắn đã đạt tới giới hạn, mặc dù vẫn vô cùng dũng mãnh, một Thần một

giáo dẫn theo một cái đoàn đội không phải quá mạnh lại có thể chống đỡ hơn

mười vị bá chủ kỷ nguyên liên thủ, nhưng có lẽ sẽ vỡ tan bất cứ lúc nào.

Quang Minh: "Đây là số mệnh của Trật Tự."

"Sao hắn có thể nhịn được mà không đến đây đánh một trận?”

Đây là một việc mà Vĩnh Hằng không thể nào hiểu được nhất, Trật Tự thế mà từ

bỏ cơ hội đánh với mình một trận, thậm chí còn từ bỏ trận chiến cuối cùng này,

đứng trên góc độ của Vĩnh Hằng thì đây quả thật là chuyện không thể nào tưởng

tượng nổi!
 
Số 13 Phố Mink
Chương 3202: Lời mời không được phép chối từ (2)


Ánh Sáng: "Trật Tự, chỉ muốn thắng."

"Vậy thì rất nhàm chán, ha ha ha...”

Vĩnh Hằng phát ra một tiếng hét dài, trông thấy lại có mấy vị bá chủ kỷ nguyên

đang chuẩn bị dịch chuyển đi, hiển nhiên là dự định đi tìm vị trí của Karen, hắn

lập tức phóng Ngọn Giáo Vĩnh Hằng đến, cắt đứt một vùng không gian, gián

đoạn đối phương dịch chuyển.

Một vầng mặt trời xuất hiện, lĩnh vực của Thần Thái Dương bao quát bốn phía,

mơ hồ thay thế mặt trời trong hiện thực, nếu thật sự muốn tìm hiểu thì nó là

nguồn gốc của truyền thừa Ánh Sáng.

Benavis để lộ ra bản thể, một con rết khổng lồ có vô số chân xuất hiện, mỗi một

cái chân của nó đều là một tiểu thế giới, bên trong nuôi dưỡng các loại trứng

trùng hoặc chứa đựng vô số máu thịt để sử dụng.

Đại dương mênh mông, thay thế trời xanh, Tổ Thần hệ Thủy rủ xuống từ màn

trời, giống như là muốn gột rửa thế giới.

Những ngọn núi lửa bắt đầu dập tắt, một người khổng lồ lửa xuất hiện, Tổ Thần

hệ Hỏa gào thét mà đến.

Bị khí thế không ngừng tăng lên đến từ khu vực thần bí xa xôi kia k*ch th*ch,

những bá chủ kỷ nguyên này rốt cục buông bỏ sự đề phòng lẫn nhau, bắt đầu

toàn lực ra tay.

Áp lực của Vĩnh Hằng lập tức gia tăng mãnh liệt, cơ thể của hắn không ngừng

mà phát ra tiếng vang vỡ vụn, nhưng hắn vẫn không lui bước, ngược lại càng

tiến về trước.

"Ánh Sáng, ngươi lui lại đi."

Đầu tiên Vĩnh Hằng chủ động thoát khỏi sự chúc phúc của Ánh Sáng, lập tức

rời khỏi trận thế, chủ động xông vào thế giới rực rỡ của các bá chủ kỷ nguyên

trước mặt.

Thần huyết của hắn bắt đầu vun xuống, nhưng ngọn giáo lại càng múa càng

hung hiểm, mặt trời bị chấn nhiếp, chân rết đứt gãy, ngọn lửa bắt đầu lụi tàn,

nước biển bắt đầu chảy ngược.

Darien kinh ngạc nói: "Hắn điên rồi?"

Alfred lắc đầu: "Không, hắn đang quá tỉnh táo."

Các bá chủ kỷ nguyên là cảm giác được khí thế đang mạnh mẽ tăng lên của

thiếu gia nhà mình, bắt đầu xuất toàn lực, ý đồ nhanh chóng rời khỏi ngăn cản ở

đây mà can thiệp;

Vĩnh Hằng thì là đã cảm ứng được kết cục sắp xảy ra, bắt đầu liều lĩnh, chỉ

mong tranh thủ thời gian đánh cho sảng khoái.

Quang Minh không còn tiến hành chúc phúc, mà là đưa tay chụp vào không

trung, vầng mặt trời kia vào lúc này vậy mà bắt đầu phân tách.

Thần Thái Dương phát ra tiếng gào thét không dám tin, hắn vốn là Tổ Thần của

nhánh này thế mà bị Thần linh của kỷ nguyên sau phân tách lấy đi một nửa bản

nguyên.

Cái này thậm chí không phải cướp, cũng không phải giành, đây là... Cầm. Thần

Ánh Sáng, tuyệt đối là một vị bá chủ kỷ nguyên bị đánh giá thấp nhất.

Trên thực tế, hắn thậm chí cũng chưa từng có một kỷ nguyên thuộc về riêng

mình.

Thế nhưng là trước có Vĩnh Hằng, sau có Trật Tự, có thể ở giữa để mang đến

tác dụng quá độ, để Vĩnh Hằng trục xuất bản thân, để Trật Tự không dám rời

khỏi phe lúc mình vẫn còn tồn tại, Ánh Sáng như vậy thì sao có thể nhỏ yếu?

Ánh Sáng bắt đầu nói một mình:

"Ngươi xác định rồi sao, ngươi vẫn có thể sống sót."

"A, ta đã biết, ngươi sợ nếu hắn tới thì ngươi sẽ không có cách nào để chết rồi."

"Có thể, vậy ta cũng sẽ không khách sáo."

"Không sai, hai đời Thần Trật Tự đều như thế, đều phải để ý đến cảm xúc hai

người bọn họ, cực kỳ phiền phức."

Ánh Sáng đã không còn chỗ kiêng kỵ, trút nửa vầng mặt trời kia xuống dưới

chân, ngưng tụ ra Áo Giáp Ánh Sáng thật sự.

Thần Ánh Sáng duỗi tay ra, một con dao găm yếu ớt xuất hiện, đây là Thần khí

vô hình mà tín ngưỡng của các tín đồ ngưng tụ ra, đáng tiếc, tín đồ Ánh Sáng

thuần túy trên đời này đã không còn nhiều lắm, khiến cho Thần khí ban đầu bé

như một con dao găm.

"Ai..."

Quang Minh phát ra một tiếng thở dài.

Nhưng sau một khắc, hắn lại duỗi ngón tay ra, điểm nhẹ lên con dao găm, thanh

âm rung động phát ra:

"Ta tin tưởng, trên đời này, có rất nhiều người không muốn nhìn thấy Chư Thần

trở về, bóng tối lại bao phủ mặt đất, ta mượn dùng Ánh Sáng trong mắt của các

ngươi."

Trật Tự Thần Giáo, Luân Hồi Thần Giáo, Vực Thẳm Thần Giáo, Nguyên Lý

Thần Giáo...

Mặc dù lập trường các giáo không đồng nhất, nhưng vào giờ phút này, không ít

thần quan trong lòng bỗng nhiên cảm nhận được lời kêu gọi.

Cả một kỷ nguyên vô thần nuôi dưỡng, cho dù là trong số Thần quan cũng có

không ít người không hi vọng Thần linh giáng lâm, những thần quan này, bắt

đầu cúi đầu xuống mà yên lặng cầu nguyên trong lòng.

Con dao găm nhỏ trong tay Thần Ánh Sáng bắt đầu biến lớn.

Trong thế tục, tiếng cầu nguyện trong từng giáo đường không ngừng được

truyền lại.

Bởi vì Điều Lệ Trật Tự, sức ảnh hưởng của Thần Giáo trong thế tục bị thục lùi

rất nhiều, các Thần linh trong nhiều Giáo Đình đều chỉ có lịch sử một hai nghìn

năm, hoặc là sớm đã méo mó biến hình, hoặc là vốn không còn tồn tại, nhưng

mặt thiện trong lời cầu nguyện của họ lại là chân thực, chúng cũng đều được

Ánh Sáng tập hợp đến.

Một thanh đại kiếm Ánh Sáng tựa như là ngọn lửa xuyên thấu màn đêm, bắt đầu

rực cháy.

Có lẽ, Ánh Sáng Thần Giáo quả thật không thể đại diện cho Ánh Sáng chân

chính nhưng Ánh Sáng thuần khiết nhất vẫn chưa hề tiêu tán, nó vẫn luôn tồn

tại.

"Ầm!”

Thần Ánh Sáng người mặc áo giáp, tay cầm đại kiếm gia nhập vào chiến

trường, trước đó hắn là Mục sư không gì không làm được, hiện tại hắn Chiến

Thần mạnh nhất. Hỗn Mang, Chiến Tranh và Phản Bội, ba vị Thần linh kỷ

nguyên trước nhìn nhau rồi cũng lập tức rời khỏi đội hình mà xông về phía

trước.

Lúc này, ý nghĩa của cuộc chiến sớm đã phát sinh thay đổi, không còn có tính

hiệu quả và lợi ích hay mục đích chiến lược, mà chỉ đơn giản là bản thân mưu

cầu.

"Đều điên hết rồi sao?" Darien không thể nào hiểu được, "Đây là muốn làm gì,

sống lâu quá nên chán à?”

Alfred không có xông lên, mà là quay lưng lại, hắn được Thần cách Tiranus

cường hóa, tiện tay vung lên, một mặt kính xuất hiện, bắt đầu ghi chép tất cả

xảy ra ở nơi này.

"Nhìn thấy, đây là sự điên cuồng sau cùng của Chư Thần."

Lưỡi Hái Chiến Tranh chém nát tầng tầng không gian, Dis tiến vào chiến

trường.

Alfred không ngạc nhiên chút nào: Cuối cùng cũng đến, lão gia Dis nếu có thể

nhịn được thì đó mới thật là chuyện ngoài ý muốn.



Ngọn Giáo Vĩnh Hằng xuyên thủng tim của Hỏa Thần, mặc cho lửa cháy bừng

bừng nhưng vẫn không hề bị lay động, sau đó lại là một giáo đảo loạn quy tắc

của Tổ Thần hệ Thủy, sóng lớn đập đánh vào người nhưng tựa như chẳng có gì

ảnh hưởng.

Hắn đã hoàn toàn không quan tâm kết cục của mình, chính là vì lần điên cuồng

cuối cùng này.

Từng vị bá chủ kỷ nguyên bị thương trước ngọn giáo của Vĩnh Hằng, mỗi lần

hắn đều có thể ngã xuống, nhưng vấn đề là hắn chịu đựng được hết lần này đến

lần khác.

Thần Chiến Tranh triển khai Thần Quốc của mình vô số anh linh chiến tranh

gào thét lao ra, vây nhốt bốn phía, nhưng chỉ nhốt được Benavis.

Thần Hỗn Mang đâm một kiếm vào ngực Benavis;
 
Số 13 Phố Mink
Chương 3203: Lời mời không được phép chối từ (3)


Kỵ Sĩ Phản Bội, xông vào cơ thể rết của hắn.

Chung quanh, rất nhiều bá chủ kỷ nguyên cùng nhau ra sức.

Thần Quốc của Thần Chiến Tranh tan vỡ, bản thân hắn cũng chết theo cùng.

Sau khi Thần Hỗn Mang đâm một kiếm, cơ thể bị vô số chân rết xuyên thủng,

trên cơ thể xuất hiện vô số lỗ hổng, cơ thể cũng vỡ nát.

Kỵ Sĩ Phản bội tự thiêu đốt trong cơ thể Benavis, ngọn lửa Trật Tự hừng hực

càn quét khắp chốn.

A…aaaaa…!!

Tổ Thần hệ Trùng Benavis, phát ra một tiếng gầm thét không cam lòng, dần dần

rơi xuống.

Dis cầm Lưỡi Hái Chiến Tranh trong tay xuất hiện vào thời điểm phù hợp nhất,

chặt vào cơ thể con rết.

Benavis... Chết.

Trả giá bằng ba vị Chủ Thần của kỷ nguyên trước lại phối hợp với một vị tân

Thần của kỷ nguyên này ra đòn chí mạng thì mới đổi lại được một vị bá chủ kỷ

nguyên.

Bên phía Ánh Sáng mặc dù gặp phải sự chèn ép đáng sợ từ phương diện khác

nhưng hắn hoàn toàn không quan tâm, chỉ nhìn chằm chằm vào Thần Thái

Dương mà tấn công.

Mà bá chủ kỷ nguyên khác có vẻ cũng rất ăn ý, không bằng hy sinh Thần Thái

Dương để nhanh chóng giải quyết cục diện trước mắt.

Cuối cùng, mặt trời hạ xuống.

Ánh Sáng chịu sự vây đánh cũng đã thủng trăm nghìn lỗ.

"Oanh!"

Thần Vĩnh Hằng rốt cục mệt mỏi, ngọn giáo không thể phá vỡ cũng đã đứt nứt

ra, nhưng hắn vẫn cầm chặt lấy cán giáo, dùng ánh mắt khiêu khích nhìn khắp

bốn phía.

Các bá chủ kỷ nguyên ở xung quanh trong chốc lát vậy mà không ai dám tiến

lên, không ai muốn bị hắn kéo chết cùng vào thời khắc cuối cùng.

"Sớm biết các ngươi là một đám phế vật như thế này, ta mới sẽ không cố ý chờ

lâu như vậy, ai, bị Trật Tự lừa gạt, hơn nữa còn bị lừa hai lần!"

Lần thứ nhất, Thần Trật Tự nói: Chẳng lẽ ngươi không muốn chiến đấu một trận

với những bá chủ kỷ nguyên kia sao?

Sự thật chứng minh, không thể tin hoàn toàn vào thần thoại, có quá nhiều thành

phần hư giả phóng đại, đương nhiên, Vĩnh Hằng sẽ không cho rằng là bởi vì

tiêu chuẩn thần thoại không giống nhau mà bởi vì bản thân hắn có chút vượt quá

tiêu chuẩn.

Lần thứ hai, thì là Trật Tự trái với điều ước, không có đánh cùng mình một trận.

"Từng bước từng bước đến, ta có thể g**t ch*t các ngươi; năm tên cùng lên, ta

có thể bất bại; mà trình độ của các ngươi, cũng chỉ có thể dựa vào nhiều người

để bào mòn ta thôi, ha ha ha!"

Vĩnh Hằng quay đầu nhìn về phía Ánh Sáng, nói: "Ánh Sáng, người sắp xong

rồi sao."

Quang Minh: "Ta g**t ch*t một tên, còn ngươi?"

Vĩnh Hằng: "...”

g**t ch*t là g**t ch*t, lấy ít đánh nhiều nhưng để có thể có cơ hội thật sự giết

chết một tên thì quá khó khăn, Vĩnh Hằng lại là một kẻ vô cùng kiêu ngạo, cũng

không dám nói mình làm bao nhiêu tên bị thương nặng.

Ánh Sáng: "Nhanh chết đi, nếu không chết thì không còn tiện để chết đâu.”

Vĩnh Hằng: "Không có ý nghĩa, ngươi không phát giác được nguồn sức mạnh

vốn đang nhanh chóng tăng lên để ta phải kinh hãi kia đã ngừng lại rất lâu sao?"

Ánh Sáng: "Ta có một cảm giác không lành."

Vĩnh Hằng: "Có lẽ vậy, hắn sẽ làm như vậy, đáng chết."

Ánh Sáng: "Chiến Tranh, Hỗn Mang, Phản Bội, đều đã chết, hắn cố ý không

quan tâm, bởi vì bọn hắn chết trận mới không cẩn hắn ra tay. Ta thật bất ngờ,

bây giờ hắn thế mà còn có thể khống chế bản thân? Ta vốn cho là hắn đã lạc

lối."

Hơn mười vị bá chủ kỷ nguyên cùng nhau liên thủ, sức mạnh kinh khủng phát

ra dự định giải quyết triệt để chiến cuộc, đánh một đòn cuối cùng.

Vĩnh Hằng không có phản kháng, yên lặng đứng ở nơi đó.

Sau đó, tất cảbốn phía đều dừng lại.

"Tí tách..."

Một giọt nước rơi xuống, bắn tung tóe, tản ra.

Thế công của mười vị bá chủ kỷ nguyên cứ thế đã bị hóa giải sạch sẽ đến như

vậy.

Tượng Thần Karen, xuất hiện ở trước người Vĩnh Hằng.

Vĩnh Hằng: "A, ta biết là sẽ như thế này."

Sâu trong linh hồn, từ cổ Karen trở xuống, đã toàn bộ bị nước bùn bao trùm.

Đúng vậy, anh còn không mất khống chế, bởi vì anh đánh giá thấp khả năng

trấn áp cơn nghiện đói bây giờ của mình, nhưng đây chỉ là tạm thời, chỉ cần

Karen tiếp tục nuốt chửng thì hoàn toàn lạc lối là tương lai không thể tránh

khỏi.

"Trật Tự, chúng ta có thể tán thành trong kỷ nguyên mới vẫn sẽ vận hành theo

quy tắc của Trật Tự."

"Điều Lệ Trật Tự vẫn có thể được tôn trọng."

"Chúng ta có thể tôn người đứng đầu, chỉ cần ngươi xác định phạm vi thế lực."

Tượng Thần khổng lồ như thế, khí thế kinh khủng đến vậy, Karen bây giờ đã

siêu việt tưởng tượng của bá chủ kỷ nguyên, cuối cùng dù sao cũng không phải

trấn áp một kỷ nguyên mà là chiếm đoạt một cái kỷ nguyên.

Lúc sức mạnh tuyệt đối được thể hiện ra, cho dù là các bá chủ kỷ nguyên cũng

không thể không cúi thấp đầu.

Nhưng cho dù là trong quá khứ, việc giảng hoà cũng là chuyện không thể nào,

huống chi là hiện tại, Karen mặc dù còn duy trì một chút sự tỉnh táo, nhưng toàn

bộ linh hồn đều tràn ngập cảm giác đói bụng mãi mãi không thể thỏa mãn.

Karen bước lên trước một bước, tượng Thần tiến đến với tư thế không thể ngăn

cản trực tiếp để cho biển cả lui dòng, Tổ Thần hệ Thủy vốn đã bị Vĩnh Hằng

đánh trọng thương, lúc này chỉ có thể tuyệt vọng lại hoảng sợ nhìn chằm chằm

Trật Tự đi đến trước mắt.

Các bá chủ phía ngoài thấy thế, lại liên thủ tiến hành tấn công Karen, nhưng

tượng Thần của Karen mặc dù càng không ngừng chấn động và rạn nứt, nhưng

phần cốt lõi vẫn vô cùng rắn chắc.

Karen duỗi tay ra, bắt lấy cổ Tổ Thần hệ Thủy.

Tổ Thần hệ Thủy bắt đầu dùng quy tắc của mình nhằm thoát, nhưng sự giãy dụa

vào lúc này đều trông rất vô nghĩa.

Karen hé miệng, toàn bộ biển cả vô bờ đều bị hút vào cuối cùng vị Tổ Thần hệ

Thủy còn đang giãy dụa kia.

Cảnh tượng này để toàn trường tĩnh mịch.

Tất cả mọi người đều có thể tiếp nhận kết cục chết trận, nhưng ai có thể tưởng

tượng được lại còn có thể thấy được kết cục như thế này từ trên người đồng

minh?

"A... Ha ha......"

Tượng Thần, phát ra tiếng cười, giống như chuông tang được gõ vang.

Sâu trong linh hồn, sau khi nuốt chửng một vị bá chủ, nước bùn đã xuất hiện

trên mặt Karen.

Trong đầu Karen không khỏi hiện ra cuộc đối thoại với Thần Trật Tự lúc trước:

"Là Thiên Đường sao?"

"Chỗ ở của Thần."

"Thần, sẽ không thích chỗ đó."

"Chúng ta mời không cho phép từ chối."

Bởi vì phương thức mời của Trật Tự là nuốt ngươi,

Sau đó,

Đưa ngươi lên Thiên đường.
 
Số 13 Phố Mink
Chương 3204: Kết (1)


Vị Tổ Thần hệ Thủy bị nuốt chửng đầu tiên chỉ là bắt đầu.

Tượng Thần nghiện đói lập tức nhắm ngay mục tiêu kế tiếp, Tổ Thần hệ Hỏa

bỗng nhiên đã cảm thấy lạnh người.

Hắn vô thức bắt đầu chạy trốn, đồng thời bố trí vô số lĩnh vực sau lưng.

Nhưng mà những lĩnh vực này trước mắt tượng Thần nghiện đói thì yếu ớt như

tờ giấy, Thần hỏa cực nóng mặc dù đang thiêu đốt nhưng tượng Thần chỉ bị hòa

tan một chút ở bên ngoài, cũng không ảnh hưởng đến hành động của nó.

"Ầm!"

Hỏa Thần Quốc bị đấm vỡ, tượng thần đưa một tay vào, bên trong lòng bàn tay

có vô số quy tắc Trật Tự đang vận chuyển, nhìn cử động có vẻ thô bạo nhưng

lại ẩn chứa vô tận thuật pháp phân giải, phong ấn.

Mỗi một lần hai bên tiếp xúc đều là sự va chạm cao cấp nhất và dữ dội nhất của

pháp tắc, chỉ có điều Tổ Thần hệ Hỏa hoàn toàn ở thế yếu.

Lúc này, từng con rồng lửa bay tới từ bốn phương tám hướng, giống như là

muốn bảo vệ chủ nhân của bọn chúng, rồng lửa quấn quanh cánh tay tượng

Thần.

Tượng Thần vốn đang có ưu thế tuyệt đối, dừng động tác lại, cánh tay kia cũng

lơ lửng ở đó.

Nhìn xem cảnh hoàng tàn khắp nơi Thần Quốc, Hỏa hệ tổ Thần trong mắt tất cả

đều là hãi nhiên.

Vừa mới loại kia bị hoàn toàn nghiền ép cảm giác, hắn từ sinh ra lên, liền chưa

từng cảm thụ qua, thật sự là thật là đáng sợ, hoàn toàn lật đổ hắn quá khứ hết

thảy tự tin.

Nhìn lại mở ra tại trước mặt mình tượng Thần bàn tay, Tổ Thần hệ Hỏa chuẩn

bị thoát ly nơi này.

Nhưng mà, bàn tay của tượng Thần bỗng nhiên tăng tốc độ hòa tan, ngay sau đó

nhanh chóng kéo dài, xuyên thấu tất cả ngăn cản, bao phủ Tổ Thần hệ Hỏa.

"Làm sao... Làm sao có thể?”

Lòng bàn tay khép lại, Tổ Thần hệ Hỏa bị cưỡng ép nuốt chửng.

Mà sau khi vị bá chủ thứ hai bị nuốt vào, sâu trong linh hồn, toàn thân Karen

không chỉ bị nước bùn bao trùm, toàn thân còn mau chóng chìm xuống, cuối

cùng, triệt để chui vào bên trong nước bùn.

"Rống!"

Cơn nghiện đói hoàn toàn khống chế linh hồn và cơ thể lại phát ra tiếng gào thét

như dã thú.

Nó lấy Thần làm thức ăn, dùng tượng Thần làm vật trung gian, nhưng lại không

có chút trang nghiêm nào của Thần, ý nghĩa tồn tại của nó, chính là vì xé bỏ tất

cả của Thần, không chỉ có lớp vỏ ngoài, càng là bản chất của Thần.

"Nếu như không muốn bị từng bước từng bước nuốt chửng thì cùng liên thủ trấn

áp nó đi!"

Có một vị bá chủ kỷ nguyên phát lời đề nghị, nhưng mà, không đợi đến lúc hắn

truyền lời lại xong thì hắn đã ngạc nhiên phát hiện phía dưới Thần thể của mình

xuất hiện nước bùn màu đen.

Đồng thời, còn có hai vị bá chủ kỷ nguyên khác xuất hiện tình huống tương tự,

chỉ có điều một kẻ thì bị Thần Hỏa thiêu đốt, một kẻ thì bị sóng nước dập dờn

bao phủ.

Cơn nghiện đói nuốt chửng lượng lớn ô nhiễm Thần tính dưới bậc thang Thiên

Đường đã tạo thành sự nghiền ép sức mạnh tuyệt đối, đồng thời sau khi nuốt

chửng hai vị bá chủ kỷ nguyên thì sức mạnh lại tăng thêm hai bậc.

Đây thật sự là một lời nguyền rủa, nguyền rủa.nhằm vào Thần

Mà khúc nhạc dạo được nó phát động thì được Thần Trật Tự bày bố và cung

cấp sự khởi động cần thiết nhất;

Phương thức giải quyết nó rất đơn giản và cũng chỉ có một, đó chính là b*p ch*t

đầu nguồn của nó.

Chỉ khi nào thật sự chuyển động thì cái quả cầu tuyết này mới có thể càng ngày

càng lớn, không người nào có thể ngăn cản, bởi vì người duy nhất có thể ảnh

hưởng đến nó cũng đã sa vào sâu trong vũng nước bùn linh hồn.

Tượng Thần lần này thậm chí còn không cần ra tay mà chỉ yên lặng đứng ở nơi

đó, ba vị bá chủ kỷ nguyên thì đang không ngừng bị ăn mòn.

Những vị bá chủ khác vào lúc này cũng buông bỏ tất cả khúc mắc, có bá chủ là

Tổ Thần hệ Mục sư có ý đồ hỗ trợ hóa giải nguyền rủa, cũng có Tổ Thần hệ

Phong ấn muốn thử phong ấn tượng Thần;

Tất cả các bá chủ đều bắt đầu hành động, tấn công, phong ấn.

Tượng Thần vẫn đứng sừng sững ở chỗ ấy như cũ, chịu đựng hết tất cả, lớp vỏ

của nó vẫn không ngừng tróc ra và hòa tan, nhưng lại không có cách nào rung

chuyển cốt lõi.

A…

A…

A…

Sau ba tiếng kêu thê lương chấn động cả thế giới, ba vị kỷ nguyên bá chủ kia bị

ăn mòn triệt để, tượng Thần đã bị tấn công đến nỗi khuôn mặt không còn rõ

ràng thì lại hóa lớn hơn.

Từ đó, lòng tin của các bá chủ trước đó còn "Mọi người đồng tâm hiệp lực" lập

tức sụp đổ.

Bọn hắn rốt cục đã biết đây chính là số mệnh của bọn hắn.

Đây là bố cục từ hai đời Thần Trật Tự trả giá bằng việc hy sinh bản thân, tấu

vang lên chương nhạc hủy diệt Chư Thần.

Có lẽ, loại phương thức mang đến sự bi tráng và tuyệt vọng cho đối thủ mới thật

sự là vẻ ưu nhã của Trật Tự.

Có các bá chủ phát điên tiếp tục tấn công tượng Thần, dù gì thì đều là những kẻ

mạnh nhất trong kỷ nguyên của mình, bọn hắn không thể nào tiếp thu được việc

mình thất bại, càng không cách nào thừa nhận sự suy yếu và nhợt nhạt của

mình.

Có các bá chủ thì tranh thủ thời gian, đi tản mát truyền thừa của mình, hi vọng

sau những năm tháng vô tận sẽ lại có khả năng quay trở về;

Có kẻ thì từ bỏ chống cự, bắt đầu nhanh chóng cất bước ở thế gian, muốn lãnh

hội phong cảnh của cái thế giới vừa quen thuộc vừa xa lạ này;

Có thể nói, tất cả hiện tượng đều xuất hiện: Cảm tính, lý tính, buông thả.

Nguyên Lý Thần giáo vẫn luôn cố gắng tiến hành nghiên cứu nhân tính và Thần

tính của Thần linh, chỉ là trong tình cảnh trước mắt này không cần lại đi phân

chia cái gì là Thần tính sa sút hay nhân tính sa đọa nữa rồi;

Bởi vì dưới áp lực đáng sợ của tượng Thần, những bá chủ này không có cơ hội

để suy nghĩ, chỉ có lựa chọn sau cùng.

Tượng thần càng ngày càng cao lớn, tiết tấu nuốt chửng cũng càng lúc càng

nhanh, đầu tiên là những kẻ điên cuồng tiến hành đợt tấn công cuối cùng bị nuốt

vào, kế tiếp là những kẻ gieo rắc và che giấu truyền thừa của mình;

Cuối cùng, ngược lại là những kẻ đi ngắm nhìn phong cảnh giải sầu kia tồn tại

lâu thêm một hồi, xem như có lời hơn những đồng loại khác một chút.

Tượng thần, đã trở nên vô cùng to lớn, thân ảnh của nó áp đảo toàn bộ phía trên

thế giới.

Cho dù là người bình thường trong thế tục ngẩng đầu nhìn không thấy cảnh

tượng trên bầu trời, vẫn có thể cảm thấy trong lòng trĩu nặng vào lúc này, giống

như là có một ngọn núi lớn đặt ở trên đỉnh đầu của mình.

Nhưng tượng Thần, cũng không dễ thỏa mãn như vậy
 
Số 13 Phố Mink
Chương 3205: Kết (2)


Từng sợi Xiềng Xích Trật Tự tràn ra từ cơ thể nó, giống như là một mạng nhện,

bao trùm tất cả ngõ ngách trên thế giới này

Truyền thừa Thần Giáo, bí cảnh tàn tích, di tích thượng cổ, vật tổ ngủ say, dập

tắt mồi lửa...

Tất cả những thứ có quan hệ với Thần cuối cùng sẽ diễn biến thành sự vật mở

đầu cho Thần tính, đều bị xiềng xích bao quanh sau đó nuốt chửng.

Thần Trật Tự từng nói với Karen, hắn đã quét căn phòng này sạch sẽ.

Mà việc tượng Thần đang làm lúc này đó là tẩy rửa thanh trùng toàn bộ căn

phòng.

Giống như một điểm yếu của thuật pháp thức tỉnh Trật Tự Thần Giáo đó là nếu

như thi thể bị thanh tẩy thì cũng không cách nào thức tỉnh.

Mặc dù trên thực chất, đây chỉ là sự tham lam của cơn nghiện đói, không muốn

buông tha bất cứ góc khuất nào, nhưng cho dù làm việc theo bản năng thì hành

vi của nó đích thật là đang thật hiện lý tưởng cuối cùng của tín đồ Trật Tự.

Xóa đi Thần trên đời này tất cả vết tích, để cái này ký sinh dị dạng cơ câu, triệt

để sụp đổ, đã không còn về khả năng tới.

Thế giới này sẽ lập tức bước vào thời kỳ suy yếu, Thần giáo trải qua một cái kỷ

nguyên vô Thần, đã thoái hóa trên diện rộng, nhưng đây giống như sự suy yếu

sau cơn bệnh, chỉ cần nguồn gốc căn bệnh bị loại bỏ, vì thì văn minh mới của

nhân loại tất nhiên sẽ trỗi dậy một lần nữa.

Nó sẽ không còn dùng dấu vết của Thần để làm tiêu chuẩn thay đổi kỷ nguyên,

lịch sử không còn chỉ có ghi chép về Thần, mà ghi chép chính bọn họ.

Thần Vĩnh Hằng nhìn xem cảnh tượng này, nội tâm bành trướng.

Ban đầu ở Wien, Karen dẫn hắn và Ánh Sáng bước vào tiết tấu Trật Tự, thừa

nhận địa vị lịch sử của hắn.

Hắn vốn cho rằng đó là vì để cho mình gia nhập phe Trật Tự, hiện tại xem ra,

ngược lại thật sự chính là do mình được hưởng nhờ.

Kỷ nguyên Vô Thần kết thúc, hoặc gọi là mở đầu văn minh mới, khởi nguồn từ

ngọn đuốc được Vĩnh Hằng thắp lên trên đỉnh Allamud, xua tan ngu muội.

Mặc dù hắn biết ý nghĩ ban đầu của mình cũng không phải như vậy nhưng suy

nghĩ... Là có thể thay đổi, cái này thậm chí còn không cần vận dụng sức mạnh

cấm kỵ của thời gian.

Xiềng Xích Trật Tự tràn ra từ bên trong tượng Thần cũng đến trước mặt Vĩnh

Hằng.

Đúng vậy, Vĩnh Hằng không có bị nuốt chửng, tượng Thần cho Vĩnh Hằng thể

diện.

Mặc dù đó cũng không phải ý muốn của cơn nghiện đói, nhưng cảm giác e ngại

đủ để cho dã thú học được sự đúng mực;

Bởi vì, cho dù Karen đã hoàn toàn sa đọa, nhưng nó vẫn sợ làm ra chuyện kích

thích Karen.

Người trẻ tuổi kia từng dùng Ngọn Lửa Ánh Sáng tự thiêu đốt linh hồn lúc ở

trong phòng tắm của Nhà Tang Lễ Inmerais, từng đấu cờ với mình chưa từng

nhận thua; cũng đã từng đứng trên đầu của mình mà trấn áp một cách thô bạo.

Cơn nghiện đói rất rõ ràng rằng Thần Trật Tự thả mình ra mà không phải mình

thật sự thành công nuốt chửng Thần Trật Tự.

Ài…

Vĩnh Hằng phát ra một tiếng thở dài, cho dù là đến bây giờ, hắn vẫn tiếc nuối vì

mình chưa thể cùng Trật Tự tranh tài một lần, mặc dù, người ta có lẽ vốn chẳng

quan tâm, bởi vì bố cục của người ta không ở phương diện này.

Vầng sáng lấp lóe, Vĩnh Hằng giao Thần cách của mình ra, Richard thì bị hào

quang bao phủ, rơi xuống dưới.

"Giao ra đi.” Alfred ra lệnh.

Hệ Trật Tự vốn là nằm trong sự điều khiển của Karen, không có chỗ để phản

bác.

Đương nhiên, cho dù không khống chế về mặt sinh tử thì bây giờ ngươi phản

kháng cũng không phản kháng được, còn không bằng thoải mái một chút, coi

như giả vờ cũng phải giả vờ giống như tất cả là phấn đấu vì lý tưởng Trật Tự, để

lại cho mình một cái địa vị thích đáng trong lịch sử. Thần cách của hệ Trật Tự

lần lượt được giao ra, bị Xiềng Xích Trật Tự kéo vào trong cơ thể tượng Thần.

Lúc xiềng xích tiến đến trước mặt Dis, xiềng xích hạ thấp hơn nhiều so với

những người khác.

Dis mở miệng nói: "Ta có thể thay thế ngươi, con của ta.”

Tượng thần run rẩy, hạ thấp thái độ, cũng không có nghĩa là nó nguyện ý tiếp

nhận bất cứ sự chất vấn và khiêu khích nào.

Ánh mắt của Dis nghiêm trọng, hắn đang do dự, không phải nhằm vào Karen,

càng không phải là không nỡ Thần vị, mà là hắn phát giác được có điều không

ổn.

Nuốt chửng Chư Thần, cơn nghiện đói ngưng tụ tất cả, phải chăng còn lựa chọn

cả kết cục cuối cùng?

Alfred mở miệng nói: ": ão gia Dis, xin ngài tin tưởng thiếu gia."

Dis nhắm mắt lại, vẫn lựa chọn giao ra Thần cách của mình.

Ánh Sáng nhìn xem tượng Thần, nói: "Ta xưa nay không cảm thấy ngươi có thể

thật sự thành công, nhưng bất kể người muốn làm gì thì ta đều sẽ giúp ngươi."

Ánh Sáng giao ra Thần cách rồi tiêu tán giống như Vĩnh Hằng.

Hắn tuân thủ lời hứa với Neo, không có tiễn đưa người thừa kế đi giống như

Vĩnh Hằng mà là muốn dẫn Neo cùng nhau chôn vùi.

Nhưng mà một sợi xiềng xích của cơn nghiện đói lại trực tiếp đánh văng Neo

ra, quấn lấy Neo rồi hạ xuống.

Quang Minh không có thất hứa, Karen cũng không có cưỡng ép can thiệp vào

lần "Tự sát" này của Neo, nhưng cơn nghiện đói, đều là do cơn nghiện đói

không muốn k*ch th*ch Karen, tự tiện làm chủ.

Đáng thương Neo, tưởng rằng có thể được giải thoát thì lại được đưa trở về mặt

đất an toàn.

"Ô...

Connor biến trở về bộ dáng ban đầu của Cốt Long, trước đó trong cuộc chiến cô

bé bị Ánh Sáng biến thành vật dẫn cho phòng tuyến, đây là một sự bảo hộ.

Hiện tại, cô bé đã mất đi vẻ lấp lóe bảy màu của Long Thần Phản Nghịch trước

đó.

"Karen, ngươi phải trả lại cho ta thật nhiều kim cương sáng long lanh...”

"Đông!!!”

Một tiếng chuông vô hình vang lên ở thế gian và trong lòng của mỗi người, nó

giống như là đang tuyên cáo thời đại Thần thoại triệt để kết thúc.

Thiên Đường bị Karen cố ý để lại cấm chế thì vào lúc này nhận được cảm ứng

mà kéo qua.

Ngày xưa, xem như là Thần Trật Tự cũng phải mượn dùng sức của Thần Vực

Thẳm, cùng nhau nối liền con đường đến Thiên Đường, hiện tại, đứng trước sự

mạnh mẽ tuyệt đối của tượng Thần, Thiên Đường thần bí đã nằm trong tay.

Bậc thang cao ngất, cổng lớn trang nghiêm, mỗi người đều trông thấy cái biểu

tượng tối cao cho sự kết thúc kia.

"Meo, gâu! " Connor hưng phấn bay đi, cô bé nhìn thấy Pall và Kevin ở trên bậc

thang, Connor bay đến đón một mèo một chó
 
Số 13 Phố Mink
Chương 3206: Kết (3)


Lúc này, tất cả Xiềng Xích Trật Tự kéo dài đến các nơi trên thế giới bắt đầu thu

về, thể tích tượng Thần lần này không tiếp tục to lên mà là trở nên càng ngưng

thực và rõ ràng.

Sự chân thực này bắt nguồn từ ý chí của nó, có thể cảm giác được rõ ràng nó

đang dựa trên cơ sở của Karen mà tạo nên bước phát triển mới của bản thân,

hay là nói, nó rốt cục dựa trên cơ sở không k*ch th*ch đến Karen mà hoàn thành

việc cách tân bản thân.

Lần này, nó rốt cục thắng, trong cuộc đối kháng lâu dài với hai vị Thần Trật Tự,

nó rốt cục là kẻ cười cuối cùng.

Cánh Cổng Thiên Đường cao ngất và uy nghiêm, lúc cơn nghiện đói nhìn về

phía nó, hình tượng của nó dần dần cố định, để cho người ngoài khi nhìn vào

cũng đều bị cố định, không còn biến hóa tùy ý.

Bởi vì cơn nghiện đói lúc này thứ mạnh nhất thế gian, ý chí của nó có thể thay

thế quy tắc thế giới.

Dựa theo kế hoạch Trật Tự, cơn nghiện đói lúc này hẳn là đi đến bậc thang, đi

vào trong cánh cổng lớn, để nó và Thần thoại cùng kết thúc.

Thế nhưng cơn nghiện đói lại giơ tay lên.

Thiên đường, bắt đầu rạn nứt.

Nó, đang phá hủy Thiên Đường, hủy đi thứ duy nhất trên đời này có thể uy h**p

sự tồn tại của nó.

Đám người, tuyệt vọng.

Cơn nghiện đói đang đánh cắp thành quả thắng lợi mà hai đời Thần Trật Tự nỗ

lực hi sinh mới lấy được.

Nó chiếm đoạt Chư Thần, nuốt chửng thời đại Thần thoại, nhưng cuối cùng, nó

lại tạo ra một thời đại Thần hóa.

Nó ngưng tụ hết thảy hỗn loạn trong quá khứ thành một, sau đó lại vừa đi vừa

phát tán.

Thế giới này cuối cùng không có bị thay đổi.

Điều mà Dis lo lắng sự tình rốt cuộc vẫn là phát sinh.

Nhưng là bây giờ, đã không cách nào ngăn cản, bởi vì bây giờ nó đã là thứ đáng

sợ nhất thế gian.

Sau khi rạn nứt đến mức độ nhất định, Thiên Đường đang dần dần sụp đổ.

Không bao lâu, kết thúc duy nhất cũng sẽ bị xóa đi.

Dali Wenluo: "Cuối cùng, cũng vẫn giống nhau."

Morindi: “Chúng ta cố gắng đến cùng lại có ý nghĩa gì đâu?"

Bern: "Ca ngợi Trật Tự. "

Cảm giác bất lực sâu sắc bao phủ tất cả mọi người.

Alfred bỏ qua Tân Ánh Sáng Trật Tự, ném bút lông ngỗng đi.

Đám người thấy thế, trong lòng không khỏi cảm thán, ngay cả hắn cũng mất đi

lòng tin sao?

Nhưng sau đó một khắc,

Alfred khép hai tay lại, đặt ở bên miệng:

"Hey ha... Hey ha..."

Khúc nhạc dạo phát ra từ trong miệng Alfred.

Pall kinh ngạc nhìn xem Alfred: "Radio yêu tinh... "

Trong bút ký Nguyên Lý vang lên tiếng phối hợp theo của lão Hoven, vào ngày

Dis thức tỉnh lão lần đầu tiên ở nghĩa trang, Alfred đã từng diễn tấu như thế.

Nhưng mà trong đầu Alfred hiện ra đâu tiên là cái đêm lão gia Dis dẫn theo

thiếu gia và mình đi dựa theo danh sách mà giết người, mình khiêng trên vai

một cái radio cùng thiếu gia nhảy múa cùng người trên đường phố.

Thời điểm đó thiếu gia từng gánh vác áp lực rất lớn, mà mình, cũng mang trong

lòng sự thấp thỏm vô cùng, hai người mê mang trong khoảnh khắc đó cùng

nhau được giải tỏa.

Ngay sau đó, trong đầu Alfred lại hiện ra cảnh tượng lần thứ nhất gặp thiếu gia,

không phải ở trong nhà của bà Molly, mà là trong mộng của bà Molly.

Jeff, tên trộm kia;

Lúc hắn gây án bị bà Molly hù chết, sau đó thiếu gia tiếp xúc thi thể của Jeff,

cảm ứng được bà Molly, đồng thời rơi vào trong mộng. Lần đó, hắn bị thiếu gia

khi ấy vẫn còn là người bình thường làm cho rung động.

Về sau, hắn học tập văn tự do thiếu gia tự sáng tạo, ngôn ngữ, hắn thậm chí lĩnh

ngộ thư pháp, tất cả chỉ vì có thể trở thành người thứ hai trên thế giới này có thể

phục khắc lại bài thánh ca kia.

"Thiếu gia, bất kể lúc nào, Alfred vĩnh viễn tin tưởng ngài.”



Trong bóng tối vô tận, Karen nhắm chặt hai mắt.

Lúc này toàn bộ tri giác đã biến mất, từ linh hồn đến cơ thể hoàn toàn bị cơn

nghiện đói bao bọc nắm giữ.

Thế nhưng mà vào đúng lúc này, một bên tai của Karen lại nghe thấy tiếng ca

của Alfred.

"Cho tới bây giờ cũng không có chúa cứu thế, cũng không dựa vào Thần tiên..."

Tất cả tựa như trở về thời khắc ban đầu.

Ngay lúc đó mình chỉ là một người bình thường, đối mặt với bà Molly há to cái

miệng như chậu máu, mình vô lực và nhỏ bé như thế.

Nhưng luôn có một vài thứ, có thể mang đến cho người sức mạnh thuần khiết

nhất.

Bờ môi Karen bắt đầu khẽ nhúc nhích, hát lên theo nhịp của Alfred.

Ai cũng không thể nào thay thế địa vị của Alfred đối với Karen, hắn là người

hiểu Karen nhất trên đời này, cũng là neo điểm chân chính trên con đường tín

ngưỡng của Karen.

Thời gian dần trôi qua, sự sợ hãi dần dần mất đi, dũng khí từng bước trở về.

Giống như cảm giác bất lực khi bị "Bóng đè", đang nhanh chóng được bổ sung.

Karen từ từ mở mắt ra.

Tượng Thần nghiện đói dừng động tác. Thiên Đường đã sụp đổ một nửa cũng

trở nên bất động.

Tượng Thần run rẩy dữ dội, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.

Thần Trật Tự đời trước, hắn làm xong tất cả việc của hắn, hiện tại, ta nên làm

xong việccủa ta.

Tượng Thần nghiện đói từng bước biến trở về bộ dáng của Karen, bước lên từng

nấc thang một, đi l*n đ*nh cao nhất, đưa tay, mở ra Cánh Cổn Thiên Đường.

Trong cổng là kết cục thật sự.

Karen đi vào, quay người, hai tay lại nắm lấy cổng.

Anh muốn đích thân đóng cổng lại.

Đột nhiên, Karen nghĩ đến cảnh tượng đêm đó sau khi mình và người nhà liên

hoan, đi thăm Piaget, Piaget không để cho mình bước vào, mà là ngồi lên xe lăn

đằng sau, nhìn mình qua khe cửa.

Bích Thần Rylisa, vẽ ra kết cục của Thần Trật Tự;

Piaget, vẽ ra kết cục của mình.

Xuyên thấu qua khe cửa, Karen hướng ánh mắt về phía tất cả mọi người bên

ngoài từ Alfred đến Muri, Ventura, từ ông nội đang trầm mặc đến Neo bị lưu

đày đến trên sân thượng tòa cao ốc sở giao dịch chứng khoán thành phố York

mà đang nằm ngáy o o...

Từ Kevin đến Richard;

Từ Pall đến Eunice;

Những người quen thuộc, đảo qua vô số ánh mắt chỉ trong chớp mắt, người

quen biết chỉ là một phần nhỏ, càng nhìn thấy phần nhiều đó là văn minh thế tục

được nuôi dưỡng ra trong một kỷ nguyên vô Thần này.

Những người trước, để cho Karen xúc động; nhưng thứ đằng sau lại khiến cho

Karen đưa ra quyết định cuối cùng.

"Ca ngợi... Trật Tự."

Karen bắt đầu dùng lực, cánh cổng từ từ khép kín.

Cuối cùng...

"Ầm!"
 
Back
Top Bottom