Khác skz | chạy trốn mặt trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
367770212-256-k25093.jpg

Skz | Chạy Trốn Mặt Trời
Tác giả: ansily__
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

nhắm mắt lại, để rồi khi mặt trời ló rạng, em sẽ là người đầu tiên anh nhìn thấy.



straykids​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • |The Tuna Eye|-Mắt Cá Ngừ
  • Tuyết Đỏ | Yukihara Yurika
  • skz | chạy trốn mặt trời
  • /Skz/ • Động Quỷ •
  • SKZ | Noisy apartment
  • [SKZ] Tình đến, tim nở hoa
  • Skz | Chạy Trốn Mặt Trời
    first shot


    "anh chan, em không thể-"

    "em làm được, jeongin. nổ súng đi!"

    chan bình tĩnh, trong khi jeongin gần như sắp khóc. em mới chỉ là học sinh cấp ba, một đứa trẻ đơn thuần và ngây ngốc vô tình bị cuốn vào một cuộc chiến sinh tử hỗn độn như bao người khác, nhưng đã phải cầm súng trên tay và chĩa thẳng vào đầu anh trai kết nghĩa của mình.

    "anh...

    đừng đùa em, xin anh, đứng dậy và chạy cùng em..."

    "em ngoan, đừng khóc. anh nhiễm bệnh rồi, em phải giết anh trước khi anh giết em."

    bangchan trấn an em nhỏ, anh đang dần bị ăn mòn từ bên trong, anh biết. máu từ miệng anh bắt đầu chảy ra, nước mắt jeongin cũng chảy theo, tay em run rẩy trong khi tay chan dần hoá đen.

    jeongin chỉ biết yếu ớt đấu tranh, vì một bangchan buông xuôi kia đã sẵn sàng để chết. nhưng anh chan chết rồi thì em biết đi về đâu? thế giới này hỗn loạn quá và với thân trai yếu ớt cô độc kia, không có chan, em cũng chẳng sống nổi.

    "anh chan, em đã quyết định rồi."

    không để bangchan lên tiếng, jeongin lập tức đi đến phía cửa lớp học, em khoá trái cửa lại, nhốt cả em lẫn bangchan trong căn phòng kín.

    "em ở đây với anh, hoặc là chết cùng anh, hoặc là ta cùng nhau sống."

    "em bị điên à? anh sắp phát điên rồi, đừng để anh là người nổ cò, ghim thẳng viên đạn vào đầu em!"

    bangchan cướp lấy cây súng, dí vào tay jeongin và chĩa nó vào đầu mình.

    "hãy giết anh!"

    "em không làm, em xin lỗi, không có anh, em không sống nổi... em... em..."

    rồi jeongin khóc nấc lên, và bangchan không thể mắng em nữa. anh không thể mắng nhiếc em trai mình, vì anh thương nó hơn tất thảy. anh chỉ đành buông tay em, và chạy vào góc phòng. chan lấy bàn ghế quây quanh người mình, vừa kê ghế, bàn tay anh vừa nhói đau, những ngón tay tím tái đáng thương của anh như rụng rời và anh chỉ đành nén đau để giữ an toàn cho em trai.

    jeongin không thể nín khóc, phần vì em thương chan, phần vì em sợ. em sợ chết, và em cũng sợ mất chan.

    "innie, nghe anh. anh sẽ ngồi ở đây, anh sắp chết rồi. nếu anh chết mà không biến đổi, hãy đi khỏi đây và tiếp tục sống, nhé..."

    "anh không được nói thế..."

    "còn nếu như anh biến đổi và điên cuồng lao ra, hãy cầm súng bắn anh rồi chạy đi."

    "hoặc là em sẽ chết cùng anh."

    "chạy đi."

    "em không chạy."

    "anh bảo em chạy!"

    "nhưng anh chan, ngoại trừ anh ra, còn có ai trên thế giới này bảo vệ em?"

    "..."

    "anh ơi, em không còn ai cả, em không có người thân, em chỉ có anh thôi. em mới chỉ là học sinh cấp ba, mọi thứ hôm nay xảy đến với em quá đột ngột, và... và anh bị cắn phải là do anh đến đây bảo vệ em. nếu như anh cứ mặc em ở trường, em đã chết. anh quá tốt với em, anh là anh trai em, chan. em không thể bỏ anh lại đây, để anh cô độc như em..."

    bangchan không thể mắng em nữa, anh chỉ im lặng. jeongin ngồi xuống sàn, em ôm gối và gục mặt vào tay mình, chờ đợi một phép màu hoặc cái chết. em chọn cách trốn chạy mọi thứ và ngủ thiếp đi, nguyện cầu rằng ngày mai mắt mình còn mở.

    chan nhìn em trai ngủ, anh chắp tay cầu nguyện, chờ mong phép màu tới.

    -

    mọi thứ trong ngày đầu tuần ác mộng xảy ra quá đột ngột, thậm chí chính phủ toàn cầu cũng không kịp trở tay. một loại virus quái ác nào đó đã "xổng" ra ngoài, biến con người thành quái vật. chúng không phải zombie và loại virus này lây nhiễm qua đường máu, đường nước bọt và đường tình dục. chúng sẽ xâm nhập vào não bộ và trái tim của con người, khiến ta mất đi nhân tính và trở thành những con quái vật khát máu.

    suy cho cùng, con người vốn là loài máu lạnh.

    "ta lên đường thôi, jisung, theo anh chứ?"

    "tất nhiên ạ! em là học sinh duy nhất của anh mà!"

    "felix?"

    "em là em trai ruột của anh đấy, không theo anh thì theo ai đây?"

    "tốt, giữ vững tinh thần nhé. ta đi thôi."

    minho bỏ lại sau lưng viện nghiên cứu, cùng felix và jisung lái xe lao thẳng ra "chiến trường". họ không thể hèn nhát chạy trốn một cách thất trách và bỏ mặc những con người đau khổ ngoài kia, vì họ là những nhà khoa học, những y bác sĩ. họ phải đi cứu người.

    từ đằng xa, có một đứa trẻ nhìn họ, với ánh mắt sợ hãi và vô vọng đến tận cùng.
     
    Skz | Chạy Trốn Mặt Trời
    first meet


    "chết tiệt, felix.

    đưa tay cho anh!"

    "em-em đang cố đây.

    ấy, jisung cẩn thận phía sau!!"

    felix chạy vội vàng, chới với đến suýt ngã mấy lần. minho lo lắng, anh vừa lái xe vừa cố gắng cắt đuôi lũ quái vật đang đeo bám phía sau, jisung cũng rất vất vả sử dụng súng tầm xa bắn vào lũ con người biến chất đói khát thịt sống kia mà không vô tình bắn phải felix.

    "không được rồi, anh ơi, em sắp hết đạn, felix cũng không còn chạy được bao lâu nữa đâu, cậu ấy mệt lắm rồi..."

    jisung thở gấp, cậu bất lực và hoang mang cực độ. họ vừa tìm được một kho đạn, vừa mới đi xuống lấy được mấy khẩu súng thì đã bị lũ quái vật phát hiện ra và đuổi theo đến đây, felix không kịp để chạy lên xe nên bị đeo bám rất gắt.

    minho đảo mắt, anh biết nếu mình không nhanh thì felix toi chắc!

    đột nhiên, minho nhìn thấy một ngôi trường bỏ hoang, như một kẻ chết khát giữa sa mạc, minho nảy ra một sáng kiến.

    "felix, nghe này, đằng kia có một ngôi trường, em hãy chạy vào đó ngay! anh và jisung sẽ cho nổ bom để thu hút chúng nó chạy theo. em ở yên trong đó, bọn anh sẽ quay lại đón em sau."

    minho gấp gáp, jisung dường như nghe thấy cả nhịp thở lúc hụt lúc rõ của anh. felix chỉ biết gật đầu, cậu nhắm mắt đâm đầu chạy vào ngôi trường tả tơi rách nát.

    minho thấy felix đã chạy gần đến nơi, anh quay ra gật đầu ra hiệu với jisung. cậu hiểu ý anh, nhanh chóng giật dây trái bom hơi khi nãy cậu bắn vào người những con quái vật. một tiếng nổ lớn bùng lên, chỉ thấy lũ quái vật trở nên mất phương hướng, hoảng loạn chạy qua chạy lại đến dẫm đạp lên nhau.

    felix nhìn thấy vậy, cậu thở phào. nhưng khi cậu lao đến cánh cửa khoá của ngôi trường kia, định bụng sẽ dùng sức mình phá cửa, cánh cửa ấy bỗng mở toang.

    có một cánh tay lạ kéo felix vào trong.

    "a-ai đó?"

    felix vội vã quay người về phía sau, chuẩn bị vào tư thế chiến đấu. người đang dùng tay ghì chặt felix kia chỉ bình tĩnh, ra hiệu cho cậu im lặng.

    "yên, đám quái vật kia chưa đi xa đâu, nếu cậu nói to thì chúng nó sẽ đứng lẽo đẽo ở sau cửa mãi đấy."

    cậu trai tóc đỏ nhắc nhở, felix nhìn nó. nó có một bờ môi dày và rất đẹp, khuôn mặt cũng rất rạng rỡ và ưa nhìn, dường như chẳng có xíu độc ác nào, thậm chí rất lương thiện và toả sáng.

    sau khi xác nhận rằng đám quái vật kia đã đi xa, felix mới dám thở phào, cậu cảm ơn người kia.

    "cảm ơn nhé, không có cậu thì có lẽ mình đã bị thương khi phá cửa rồi."

    "không có gì, mình là hwang hyunjin. mình đang trú ẩn ở đây cùng với một người anh. anh ấy mạnh lắm, cậu an toàn rồi."

    "mình là lee felix, hoặc yongbok, cậu gọi tên nào cũng được."

    hyunjin tươi cười bắt tay felix. sau đó, nó đã nói rất nhiều. felix không nói gì, cậu chỉ im lặng nhìn nó nói, hyunjin nói rất nhiều chuyện, nó lạc quan và tươi cười đúng với cái tuổi đôi mươi của nó, chứ không trầm lặng như felix. cũng phải thôi, vì felix đã luôn tự ép bản thân mình lớn trước tuổi, cậu quá thông minh nên không được đến trường học như hyunjin, và cậu cũng chẳng có một tuổi thơ tròn trịa.

    felix mệt đến nỗi tai cậu ù đi và tầm nhìn cũng nhoè nét. cậu chỉ nhớ mang máng rằng người anh kia của hyunjin tên changbin trước khi cậu ngất lịm.

    -

    "anh chan, hình như anh ta tỉnh rồi..."

    jeongin vội vàng gọi bangchan đến gần khi người con trai dưới đất bắt đầu có chuyển động. bangchan đến ngồi bên jeongin, để chắc chắn rằng người kia khi thức dậy sẽ không lao vào cắn xé em trai mình.

    khi jeongin cùng bangchan đi tìm kiếm những cửa hàng tiện lợi bỏ hoang để lấy thức ăn, họ đã gặp một người con trai tóc màu gừng, nằm ngất xỉu dưới nền đất. bangchan đã xem qua cơ thể cậu ta, khi xác định cậu không gặp phải vết thương chí tử, họ đã mang cậu về nơi trú ẩn để chữa trị. dù sao thì ở thời thế loạn lạc này, kiếm thêm được bao nhiêu đồng minh thì cũng đều là điều tốt.

    người con trai màu gừng kia khẽ mở mắt, cựa quậy. cậu lơ mơ nhìn thấy ánh sáng đèn điện, và thấy cả hai người con trai tóc đen đang nhìn chằm chằm vào mình.

    "gr... grru?

    GRUU!!"

    gã trai trẻ đột ngột mở mắt, một ánh mắt đen dại và hoang dã. cậu ta lao vào người ngồi gần hơn - yang jeongin, rồi đè em xuống đất. jeongin hốt hoảng vớ lấy xô nước đánh liên tiếp vào đầu cậu trai, bangchan cũng ra sức lôi đứa trẻ điên dại kia ra.

    "đừng- đừng cắn, tôi đã cứu anh đó, tôi không phải người xấu đâu."

    "im mồm... gru?

    GRR... argh!"

    "innie, dừng đánh, cậu ta đang bị đau, chứng tỏ cậu ta không phải quái vật đâu!"

    bangchan bình tĩnh, jeongin nghe thấy thế cũng vứt xô nước đi. gã trai kia ôm lấy cái đầu đau trước khi buông jeongin ra, cậu lấy tay xoa đầu và lườm em.

    và mặc dù yang jeongin chẳng làm gì sai cả, nhưng em vẫn mở lời.

    "xin lỗi vì đã đánh anh đau, tại anh cứ lao vào người tôi ấy. t-tôi sợ anh là quái vật..."

    "đồ ngốc, c-cậu bị ngốc hả... ngốc nghếch!"

    gã trai đầu gừng mắng nhiếc, nhưng giọng cậu lạ quá và âm sắc cũng chẳng giống một thanh niên trưởng thành. cậu ta chỉ lặp đi lặp lại được hai từ "ngốc nghếch", dường như không nói được từ gì khác cả.

    dường như cậu ta không bình thường, cậu như một đứa trẻ con ở trong thân xác người lớn.

    "anh tên là gì?"

    "... sao đồ ngốc không giới thiệu tên mình trước đi?"

    "đừng có gọi tôi là đồ ngốc nha!"

    jeongin cáu, em hừng hực bò ra chỗ chan. em bĩu môi, đảo mắt ra hiệu anh đi mà làm quen với cậu ta đi, em không thèm.

    ừ thì bangchan quên mất rằng chính em trai anh cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ con thôi.

    "được rồi, cậu đừng trêu em trai tôi nhé, nó đang hơi cáu tại vì sáng giờ chưa kiếm được đồ ăn đấy. tôi là bangchan, 25 tuổi. em ấy tên yang jeongin, vừa mới lên 18 thôi."

    "tôi tên kim seungmin...

    ừm- ừm..."

    cậu trai đầu gừng kia sau khi giới thiệu tên thì dừng lại, bangchan tò mò nhìn cậu, jeongin cũng quay ra nhìn. họ chỉ thấy seungmin xoè hai bàn tay mình ra, đếm đi đếm lại. sau khoảng chừng 2-3 phút, cậu mừng rỡ ngẩng đầu lên.

    "2-20 tuổi, seungmin 20 tuổi!"

    bangchan và jeongin nhìn nhau, khó hiểu. kim seungmin rõ ràng là một kẻ không bình thường, cậu không xấu, có lẽ cậu có vấn đề về thần kinh chăng?

    nhưng sau khi nhìn biểu cảm ngây ngây dại dại của seungmin, jeongin cũng không ghét gã trai này nữa. em chủ động đến gần và ngồi cạnh bên cậu trai.

    "anh seungmin đói không? em lấy sữa cho anh nhé?"

    "không uống được sữa, sẽ b-bị... bị làm sao nhỉ? bị cái gì mà cứ nổi mấy cái đỏ đỏ lên tay..."

    seungmin lúng túng giải thích.

    "bị dị ứng." bangchan nhắc lời.

    "đúng rồi, b-bị dị ứng. j-jeongin cho anh cái khác nhé...?"

    seungmin khó khăn phát âm, vừa nói, cậu vừa phải nghĩ từ, nên cậu đau đầu lắm, cứ chốc chốc lại lấy tay xoa xoa thái dương. jeongin gật đầu, em lấy một chai nước ép hoa quả từ thùng đồ ra đưa cho seungmin.

    "em nghĩ anh uống được nước ép."

    "uống được, cảm-ơn-em!"

    seungmin vui vẻ, cậu cố gắng nói thật tròn vành rõ chữ ba từ "cảm ơn em". rồi cậu cười, hệt như cách một đứa trẻ con vui mừng khi được cho kẹo.

    bangchan nhìn hai đứa trẻ, anh ngồi tựa cửa canh gác, mắt không rời kim seungmin.

    anh biết, đứa nhỏ này không bình thường.
     
    Back
    Top Bottom