Khác [ SKYNANI ] KÝ HẬN

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
398174664-256-k736654.jpg

[ Skynani ] Ký Hận
Tác giả: nuthong1610
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một bản giao ước không vì yêu mà vì hận thù.

Hôn nhân này không phải tình nguyện mà là để khắc ghi hận thù.

Một mối quan hệ được ký kết trên máu, được giữ bằng đau đớn, và có thể kết thúc bằng tình yêu... hoặc một phát súng.

Thể loại: Mafia - Chính kịch - Cưới trước yêu sau - Ngược nhẹ - Bảo hộ - Healing - Hành động

Bối cảnh: Thế giới ngầm hiện đại tại Bangkok - nơi các gia tộc mafia chia quyền kiểm soát.

Couple chính: SkyNani
- Sky 27 tuổi con trai út của gia tộc Wongravee - ông trùm của bang Black Vow
- Nani 28 tuổi con trai lớn của gia tộc Hirunkit người thừa kế cuối cùng - con tin sống



skywongravee​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Skynani ] Ký Hận
0


Gia tộc Hirunkit từng là đồng minh thân cận của gia tộc Wongravee.

Cho đến một đêm, khi Sky cậu con trai út của gia tộc Wongravee suýt chết trong một trận phục kích - và bóng dáng của Nani con trai cả của gia tộc Hirunkit hiện diện trong thân hình đầy máu

Sky trở lại, với lòng thù khắc cốt ghi tâm.

Hắn không giết Nani - người thừa kế cuối cùng của gia tộc Hirunkit mà lựa chọn kết hôn với anh.

Một cuộc hôn nhân sặc mùi trả thù, nơi Sky tuyên bố: "Tôi sẽ giữ anh bên cạnh, hành hạ đến khi từng giọt máu của người thừa kế cuối cùng của gia tộc Hirunkit không còn và biến mất khỏi thế giới này."

Thế nhưng, giữa hận thù và những đêm dài im lặng, một thứ gì đó khác nảy mầm - dịu dàng và mâu thuẫn, đau đớn nhưng không thể dừng lại.

Một người yêu trong sợ hãi.

Một người ghét trong dịu dàng.

Và rồi, khi sự thật năm xưa được lật lại - tình yêu ấy đứng giữa ngã ba: tha thứ... hay kết thúc bằng máu?
 
[ Skynani ] Ký Hận
1. Người Thừa Kế Cuối Cùng


Cơn mưa đầu mùa trút xuống như trút giận.

Từng giọt nước quất vào mái tôn nhà kho, át cả tiếng súng nổ.

Máu loang khắp sàn – thứ mùi tanh nồng quyện lẫn khói thuốc súng, khiến dạ dày Nani cuộn lên từng cơn.

Cậu nằm sõng soài giữa vũng nước, tay chân rã rời, vai trái rách toạc vì một viên đạn sượt qua.

Không đau – hoặc là quá đau để cảm nhận.

Tiếng gào, tiếng đạn, tiếng la hét… tất cả chỉ còn là tiếng vọng mơ hồ bên tai.

Họ thua.

Toàn đội.

Toàn bộ đội hộ tống của gia tộc Hirunkit đã chết.

Và cậu, người thừa kế duy nhất còn lại, đang nằm trong tay Sky Wongravee ông trùm nổi tiếng tàn độc của tổ chức Black Vow*, kẻ mà cha cậu từng nhắc đến với một ánh nhìn nửa tôn trọng, nửa sợ hãi.

Cánh cửa thép mở ra.

Tiếng bước chân vang đều.

Nặng nề.

Lạnh buốt.

Nani không cần ngẩng đầu lên để biết ai vừa đến.

Cậu chỉ chậm rãi xoay người ngồi dậy, lưng dựa vào vách tường rỉ máu của căn kho.

Cặp mắt nâu ánh lên vẻ kiên định.

Dù là kiêu ngạo giả tạo, dù là liều mạng – cậu cũng không định gục xuống trước mặt hắn.

“Muốn giết thì giết đi.”

Giọng cậu khàn đặc, nhưng từng từ rắn chắc như dao.

Sky dừng lại trước mặt cậu.

Đôi mắt hắn lạnh như mặt nước không gợn, không có tia giận dữ nào trong đó – chỉ có thứ gì đó nguy hiểm hơn: sự điềm nhiên của kẻ luôn thắng.

Hắn cúi xuống, hơi nghiêng đầu quan sát vết thương của Nani, rồi khẽ nhếch môi.

“Không.”

Một chữ duy nhất, gọn lỏn, đập thẳng vào ngực cậu như một cú đánh.

“Tôi sẽ cưới anh.”



“…Cái gì?”

Nani nhìn hắn như thể vừa nghe một câu chuyện thần kinh từ bệnh viện tâm thần.

“Cưới?”

“Cưới.”

Sky đứng thẳng dậy, chỉnh lại cổ tay áo ướt mưa.

“Anh là người thừa kế cuối cùng của gia tộc Hirunkit.

Nếu tôi giết anh mọi thứ chấm dứt quá dễ dàng.”

Hắn ngừng lại, mắt sắc lạnh quét qua cậu: “Nhưng nếu tôi giữ anh bên cạnh… như một con tin sống, như một dấu hiệu phục tùng mà thế giới ngầm phải nhìn vào, thì khác.”

“ Cậu điên rồi” – Nani gằn giọng, máu dồn lên thái dương.

Sky không phủ nhận.

Hắn quay lưng bước đi, để lại một câu duy nhất vang vọng lại:

“Chuẩn bị xe.

Chúng ta về nhà.

Cưới gấp.”

* Black Vow – Lời thề đen

Nani bị ném vào phòng như một túi hàng.

Căn phòng rộng, sạch, lót gỗ sáng màu và có cửa sổ mở ra khu vườn phía sau không hề giống nhà tù.

Nhưng đó là nơi cậu bị canh chừng nghiêm ngặt nhất, với hai gã đàn ông canh ngoài cửa 24/7 và camera theo dõi góc trần.

Bộ đồ rách bươm của cậu được thay bằng sơ mi trắng, quần âu, còn vết thương được băng bó tạm.

Không ai đánh đập cậu.

Không ai tra khảo.

Chỉ có sự im lặng khắc nghiệt và câu nói vẫn lặp lại trong đầu như một câu nguyền:

“Tôi sẽ cưới anh.”

Nani ngồi bệt trên giường, tay ôm vai trái.

Gia tộc Hirunkit đã mục ruỗng từ lâu.

Cậu biết.

Cậu cũng biết cha mình từng lén đàm phán bán đứng nhiều phe trong đó có Black Vow.

Nhưng khi cậu cố can ngăn, khi cậu xin rút khỏi thế giới ngầm… họ không cho.

Và giờ đây, cha, anh trai, chú bác tất cả đã chết.

Chỉ còn cậu người không muốn ở lại, nhưng lại bị ép mang cái họ ấy đến hơi thở cuối cùng.

Cửa bật mở.

Sky bước vào, mặc sơ mi đen, cài cúc đến tận cổ cả người sạch sẽ, chỉ ánh mắt là mang mùi súng đạn.

Cậu đứng bật dậy.

“Không phải anh nói ‘về nhà’ sao?

Đây không phải nhà tôi.”

Sky bước lại gần.

“Không, nhưng từ giờ sẽ là.”

“Cậu có thể nhốt tôi.

Có thể đánh tôi.

Nhưng tôi sẽ không bao giờ chấp nhận kết hôn với cậu.”

Nani lùi lại một bước.

“Thế giới ngầm sẽ không công nhận hôn nhân đó là thật – nếu tôi không đồng thuận.”

Sky dừng lại, nhìn cậu.

“Vậy thì để tôi khiến anh đồng thuận.”

Hắn giơ tay.

Nani phản xạ lùi lại, nhưng không có cú đánh nào đến.

Sky chỉ chạm nhẹ lên sợi dây chuyền bạc vướng trong cổ áo cậu dây chuyền gia truyền của Hirunkit.

Hắn gỡ nó ra không bằng sức, mà bằng một động tác đủ dịu để khiến tim Nani chệch nhịp.

“Anh là Hirunkit cuối cùng.”

Sky nói, giọng trầm hơn.

“Tôi không cần anh yêu tôi.

Không cần anh thương tôi.

Tôi chỉ cần anh đứng bên cạnh tôi, mặc vest cưới, ký vào sổ đỏ, và để cả Bangkok nhìn thấy: Gia Tộc Hirunkit đã đầu hàng.”

“ Cậu muốn tôi sống như một con rối?”

“Không.”

Sky đáp.

“Là một biểu tượng bị khuất phục.”

Nani cắn chặt răng.

Đôi mắt cậu run lên không phải vì sợ, mà vì nhục.

Sky lặng im nhìn cậu hồi lâu, rồi quay người bước ra ngoài.

Nhưng trước khi ra khỏi cửa, hắn nói thêm không quay đầu lại:

“Ngày mai.

9 giờ.

Nhà thờ Santhichaiprakarn.

Lễ cưới sẽ diễn ra.”

“Trễ… là chết.”

Đêm đó, Nani không ngủ.

Cậu đứng bên cửa sổ mở toang, nhìn khu vườn phía sau nơi đèn vàng treo giữa những hàng cây yên tĩnh đến lạ.

Một nơi yên bình không thuộc về cậu.

Cậu có thể nhảy từ tầng hai xuống, chạy.

Có thể cướp súng của lính canh, tự bắn vào đầu mình.

Có thể làm nhiều cách để thoát.

Nhưng cậu không chọn.

Bởi vì…

Nani chưa muốn chết.

Còn điều gì đó khiến cậu phải sống.

Có thể là để trả thù.

Có thể là để nhìn thẳng vào mắt Sky – và khiến hắn phải cúi đầu.

Có thể là… vì nụ cười cuối cùng của mẹ, trước khi bà bị kéo ra khỏi nhà trong đêm cuộc chiến xảy ra.

Cậu sẽ sống.

Nhưng không để phục tùng.

Ngày mai, cậu sẽ bước vào thánh đường đó.

Mặc vest cưới.Mang gương mặt bình thản.

Và bắt đầu cuộc trả thù… bằng chính ánh mắt.

Sai chính tả ở đâu mọi người nhắc mình nhé ᜊ•ᴗ•ᜊ
 
[ Skynani ] Ký Hận
2. Hôn Nhân Trên Súng Đạn


Ngày hôm sau, đám cưới diễn ra trong đêm.

Không váy cưới, không hoa, không ánh đèn lung linh.

Chỉ có ánh sáng lạnh lẽo của những khẩu súng vắt ngang thắt lưng, tiếng giày da dội vang trên nền cẩm thạch, và hàng trăm ánh mắt quan sát không phải để chúc phúc, mà để chứng kiến một tuyên bố quyền lực đẫm máu.

Nani đứng đó, giữa sảnh lớn phủ ánh đèn vàng nhạt.

Cậu mặc vest trắng không phải lựa chọn của cậu mà là Sky bắt mặc.

Cà vạt đen thắt gọn dưới cổ, ngực phập phồng nhè nhẹ như thể từng hơi thở cũng mang theo run rẩy.

Cổ tay trái cậu bị còng một bên còng móc thẳng vào tay Sky, kêu khẽ “lách cách” mỗi khi họ nhích người.

Tất cả đều im lặng khi Sky bước vào chính điện, kéo Nani đi bên cạnh.

Bộ vest đen hắn mặc được cắt may vừa vặn, từng bước chân toát lên sự áp chế mà không cần nói.

Trên gương mặt lạnh tanh là một vết sẹo nhỏ nơi gò má dấu tích để lại từ lần suýt mất mạng vì người nhà Hirunkit.

“Không phải là một trò đùa đâu, Sky.”

Một giọng đàn ông khẽ cất lên, đầy nghi hoặc.

“Mày định cưới... nó thật sao?”

Sky dừng lại, nhếch môi.

“Ừ.

Cưới.”

Giọng hắn khàn, nhưng từng chữ rơi ra như dao.

Một tràng xì xào bùng lên.

Không ai trong giới mafia Bangkok có thể ngờ Sky kẻ máu lạnh đứng đầu tổ chức Black Vow lớn nhất phía Đông Bangkok, lại tuyên bố kết hôn với con trai kẻ phản bội.

“Là hình phạt?”

Một người khác hỏi.

“Là lời tuyên chiến,” Sky đáp gọn, rồi quay sang nhìn Nani ánh mắt lạnh lẽo, sâu như vực thẳm.

“Và cũng là lời cảnh báo.

Từ giờ… bất kỳ ai động đến cậu ta, là chạm vào tôi.”

Lễ cưới không có mục sư, cũng không có lời thề nguyện.

Chỉ có luật của thế giới ngầm: kẻ đứng đầu nói gì, thì đó là luật.

Sky cầm lấy một chiếc nhẫn đen, đơn giản, khắc một ký hiệu nhỏ bên trong.

Không ai biết ký hiệu ấy là gì, chỉ có Nani khi sau này một lần vô tình soi dưới ánh đèn, mới thấy dòng chữ nhỏ đến nghẹn ngào: “Not a prisoner – my reason.”

Nhưng đó là về sau.

Còn giờ đây, khi Sky đeo nhẫn vào tay cậu, bàn tay hắn lạnh đến rợn người.

“Nếu anh làm trái lời tôi, một ngón tay cũng không giữ lại được,” hắn thì thầm, đủ để Nani nghe thấy, vừa đủ để không ai khác nghe được.

Nani không trả lời.

Cậu đứng yên, môi mím chặt, mắt hướng xuống đất.

Trái tim đập hỗn loạn trong lồng ngực, như đang bị bóp nghẹt.

Cậu không hiểu – vì sao hắn lại không giết mình?

Vì sao lại chọn kết hôn?

Hay…

đây là một dạng hành hình tinh vi hơn cái chết?

Tiệc cưới diễn ra như một cuộc phô trương quyền lực.

Cả sảnh tiệc rực rỡ ánh đèn.

Các ông trùm, thủ lĩnh và cánh tay phải của từng băng đảng lớn nhỏ trong thành phố đều có mặt.

Họ nâng ly rượu, cười xã giao, mắt không rời khỏi “ chàng dâu” người thừa kế cuối cùng của gia tộc Hirunkit giờ đây đứng im như tượng bên cạnh Sky.

Không ai chạm vào cậu.

Không ai dám nói chuyện với cậu.

Sky không cho phép.

“Mọi người đang nhìn,” Nani nói khẽ, giọng không rõ là sợ hãi hay phẫn nộ.

“Tốt.

Cứ nhìn.”

Sky nhấp một ngụm rượu đỏ, rồi cúi xuống sát tai cậu: “Càng nhìn, càng biết anh là của tôi.

Không ai được đụng vào.”

“Cậu nghĩ tôi là cái gì?”

Nani nghiến răng.

“Là người tôi chọn để trả thù,” Sky đáp, nụ cười u ám.

“Còn anh nghĩ mình là gì?”

Nani không trả lời.

Cậu cảm thấy lạnh buốt nơi tim.

Không phải vì thời tiết.

Mà vì câu nói đó đã xác nhận: cậu không được cứu sống, chỉ là bị chọn để hành hình… một cách hợp pháp.

Khi đêm đã khuya, tiệc tan dần, Sky kéo Nani rời khỏi đại sảnh, băng qua hành lang dài dẫn về biệt thự riêng.

Còng tay vẫn còn đó, mỗi bước đi của họ là một tiếng lách cách vang lên, như nhắc nhở rằng giữa họ – không có tự do.

Sky mở cửa phòng.

Không phải phòng khách, mà là phòng ngủ chính của hắn.

“Tôi có phòng riêng,” Nani bật lên, lần đầu phản kháng.

“Không,” Sky trả lời, ngắn gọn.

“Vợ tôi ngủ chung với tôi.”

“Tôi không phải vợ cậu!”

Sky quay lại, ánh mắt sắc như dao.

Hắn tiến đến gần, kéo Nani sát lại, bàn tay đặt lên cằm cậu không siết, nhưng cũng chẳng dịu dàng.

“Thế anh muốn là gì?

Tù nhân?

Đồ chơi?

Hay... người thừa kế sống sót để bị hành hạ từng ngày?”

Giọng hắn trầm, chậm rãi mà từng chữ lại mang theo lưỡi dao cắt vào ý chí Nani.

Cậu quay mặt đi, không nói.

Sky nhả tay ra.

“Tắm đi.

Giường bên kia.

Tôi sẽ ngủ sofa.”

Nani ngẩng phắt đầu.

Hắn… không ép?

Không cưỡng ép?

“Tại sao?”

Cậu hỏi.

“Vì tôi không phải thú.”

Sky bước ra khỏi phòng, bỏ lại cậu cùng câu nói đầy nghịch lý

“Tôi không giết anh, không có nghĩa là tôi dịu dàng.”

Nani ngồi bên mép giường suốt một giờ sau đó, nhìn ra ô cửa sổ mở hé.

Bên ngoài, ánh trăng vắt ngang mái nhà, mờ nhạt như một nỗi đau chưa kịp gọi tên.

Cậu nghĩ về cha người đàn ông từng đứng trước công chúng với danh nghĩa “người anh hùng chống tội phạm”, nhưng lại là trùm mafia ngầm tàn nhẫn.

Cậu nghĩ về quá khứ những buổi tối ăn cơm với cha mà không bao giờ nhìn thấy được ánh mắt thật sự.

Và rồi cậu nghĩ đến Sky kẻ thù, kẻ bắt cóc, kẻ làm cậu mặc vest cưới với còng tay.

Hắn là gì?

Hắn… là người duy nhất không nói dối.

Sky không hứa hẹn.

Không ngọt ngào.

Nhưng ít nhất hắn để cậu sống.

Không động vào, không vờ vịt.

“Tôi sẽ giữ anh bên cạnh, hành hạ đến khi từng giọt máu của người thừa kế cuối cùng của gia tộc Hirunkit biến mất khỏi thế giới này.”

Nhưng nếu hắn ghét mình đến thế… tại sao vẫn nhìn cậu bằng ánh mắt mà đến tận cùng lại là cô đơn hơn cả thù hận?

Sáng hôm sau, khi Nani bước xuống nhà, cổ tay không còn bị còng nữa.

Sky đang ngồi ở bàn ăn, lật từng trang báo.

Cà phê bốc khói nhè nhẹ bên cạnh.

“Còng đâu?”

Nani hỏi, giọng khàn sau một đêm mất ngủ.

Sky không ngẩng đầu: “Không cần nữa.

Cả thế giới đã biết ang là của tôi.

Không ai dám cướp.”

“Còn tôi?

Tôi không đồng ý.”

Sky gấp báo, mắt nhìn thẳng vào cậu.

“Không cần anh đồng ý.

Đây là hôn nhân của mafia, không phải cổ tích.”

Nani siết chặt tay.

“ Cậu sẽ phải trả giá vì tất cả.”

Sky nhếch môi.

“Tôi đang trả giá đấy, Nani à.

Từng ngày giữ lại gương mặt anh trong nhà tôi… chính là hình phạt tôi dành cho bản thân – vì đã từng tin gia tộc anh.”

Câu nói khiến không khí ngưng đọng.

Lần đầu tiên, Nani thấy Sky không như một ông trùm.

Không như một kẻ giết người.

Mà như một người…

đã mất quá nhiều để còn biết tin ai.

Sai chính tả ở đâu mọi người nhắc mình nhé ᜊ•ᴗ•ᜊ
 
Back
Top Bottom