Trong một xã hội vận hành theo bản năng và pheromone, alpha gần như chiếm thế tối thượng, kể cả ở những nơi ít được nhắc tới—nơi mà thế giới ngầm tồn tại với đầy đủ những thứ tàn bạo nhất của con người.
Giết người, mại dâm, ma túy, cờ bạc... không có phạm pháp gì mà nơi đây không dám làm, và cảnh sát nhiều lần phải bó tay trước sức mạnh của những thế lực này.
Tuy nhiên, giữa muôn vàn kẻ khát quyền lực, vẫn có một cái tên khiến cả Alpha lẫn Beta có tiếng tăm trong giới phải dè chừng: Đình Khang, đứng đầu một tổ chức bí ẩn, phía sau luôn có hai cận vệ trung thành tuyệt đối.
Nguyễn Huy (Hắn) và Nhật Hoàng (Gã) là những sát thủ nổi tiếng, người ta nói chỉ cần lệnh của Khang, họ sẽ hành động không một lời thắc mắc.
Nhưng dù vậy, Khang chưa bao giờ để bản thân lộ ra quá nhiều; pheromone của cậu được kiểm soát đến mức người khác chỉ ngửi thấy một mùi quyền lực lạnh lùng, không ai có thể nhận ra cậu là Omega hiếm hoi đang trộn lẫn với đám người có thể gây nguy hiểm cho một omega bất cứ lúc nào và Huy với Hoàng vẫn tin cậu là một Alpha đáng sợ nhất trong giới.
Chỉ cần bóng dáng Khang xuất hiện, cả khu phố đêm lập tức im bặt.
Không phải vì giọng nói hay cái gật đầu ra lệnh—mà vì ánh mắt bình thản, như thể chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta run tay.
Nguyễn Huy cánh tay trái, dáng cao lớn như bức tường sống, ánh nhìn lạnh lùng khiến kẻ đối diện phải dè chừng.
Nhật Hoàng cánh tay phải treo nụ cười nơi khoé môi, nhưng ai cũng biết—khi gã cười, thường sẽ có người không còn cơ hội rời khỏi căn phòng.
Ba con người, ba mùi pheromone hoà trộn trong bóng tối, tạo nên một thế cân bằng chết chóc.
Và trong thế giới ngầm ấy, có một luật bất thành văn:
đừng bao giờ hỏi Đình Khang là Alpha hay Omega—vì kẻ hỏi câu đó thường không sống đủ lâu để biết câu trả lời.
Bên trong tổ chức, mọi thứ tồn tại theo một trật tự riêng, chặt chẽ và lạnh lùng như hơi thở của thế giới ngầm.
Khi màn đêm buông xuống, những cánh cửa kim loại nặng nề lần lượt mở ra, đón dòng người ra vào không dứt.
Mùi pheromone lẫn trong khói thuốc, mồ hôi và máu khô, tạo thành một hỗn hợp nồng nặc đến mức người mới bước chân vào chỉ cần hít một hơi cũng đủ hiểu—nơi này không dành cho kẻ yếu.
Ở những khu vực công khai, sòng bạc và các cuộc giao dịch diễn ra âm thầm nhưng dứt khoát.
Không có tiếng cãi vã, không ai mặc cả dài dòng.
Mọi thỏa thuận đều được chốt gọn trong vài câu ngắn ngủi, bởi ai cũng biết, kéo dài đồng nghĩa với tự chuốc lấy rắc rối.
Những kẻ thua cuộc lặng lẽ rời đi, kẻ thắng không mấy khi mỉm cười—bởi trong thế giới này, hôm nay thắng không có nghĩa ngày mai còn sống.
Đi sâu hơn, nơi ánh đèn trở nên nhạt dần, là khu huấn luyện và thanh trừng.
Tiếng va chạm của nắm đấm, tiếng súng nổ bị kìm lại bởi tường cách âm dày đặc.
Ở đây, mạng người được tính bằng hiệu quả.
Ai không theo kịp sẽ bị loại bỏ, không cần lý do, cũng không cần lời từ biệt.
Cái chết không phải hình phạt, mà là một phần tất yếu của guồng máy.
Các khu "giải trí" tồn tại như một lớp ngụy trang hoàn hảo.
Rượu, thân thể, tiền bạc—mọi ham muốn đều được bày sẵn, nhưng phía sau sự phóng túng ấy là những sợi dây kiểm soát vô hình.
Mỗi người đều bị ghi nhớ, bị theo dõi, bị nắm thóp ở một thời điểm nào đó.
Không ai thực sự tự do, chỉ là chưa đến lượt bị kéo xuống đáy.
Và ở tầng sâu nhất, nơi hiếm ai được phép đặt chân tới, những kế hoạch âm thầm được vạch ra.
Không có tiếng ồn, không có mùi pheromone quá rõ ràng—chỉ còn lại sự im lặng nặng nề của những quyết định có thể thay đổi cục diện cả giới ngầm.
Tổ chức cứ thế vận hành, không cần phô trương, không cần giải thích.
Nó tồn tại như một sinh vật sống, nuốt chửng kẻ khác và tự duy trì bằng chính sự tàn bạo của mình.
Camera thứ bảy bật lên, góc quay hạ thấp, đủ để thấy rõ căn phòng thẩm vấn.
Ở giữa là một tên bị trói chặt vào ghế sắt, áo sơ mi thấm đẫm máu, hơi thở gấp gáp và nặng nề.
Ánh mắt anh ta hỗn loạn, vừa tức giận vừa sợ hãi, như một con thú bị dồn đến đường cùng.
Nhật Hoàng đứng đối diện.
Gã xắn tay áo, động tác thong thả, nụ cười quen thuộc treo nơi khóe môi—loại nụ cười mà người trong giới chỉ cần thấy thôi cũng đủ hiểu, sẽ không có chuyện kết thúc êm đẹp.
Hoàng nghiêng đầu, giọng nói nhẹ hều
"Còn giữ được biểu cảm này à, khá đó"
Cậu ta trên ghế gằn giọng:
"Mày nghĩ... tra tấn tao thì lấy được gì sao?"
Hoàng bật cười khẽ, cúi xuống, tay đặt lên cằm đối phương, ép ngẩng mặt lên.
"Tao không cần lấy gì hết" gã nói chậm rãi, "tao chỉ cần mày nói ra những gì tao muốn biết."
Màn hình phản chiếu ánh kim loại lóe lên trong tay Hoàng.
Tiếng kim loại chạm vào da vang rất nhỏ, nhưng đủ khiến người xem biết chuyện gì sắp xảy ra.
Trong phòng điều khiển, Đình Khang vẫn ngồi yên, ánh mắt không hề dao động.
Cậu chống cằm, nhìn từng chuyển động của Hoàng qua camera, như đang theo dõi một quy trình đã quá quen thuộc.
"Đừng làm bẩn sàn," Khang lên tiếng, giọng trầm thấp, truyền qua tai nghe.
Hoàng khựng lại nửa giây, sau đó nhếch môi:
"Được thôi"
Alpha trên ghế trợn mắt.
"Mày... mày đang nói chuyện với ai—"
Câu nói chưa kịp dứt thì tiếng hét đã vang lên, bị tường cách âm nuốt trọn, vỡ vụn, tan loãng trong không khí kín bưng.
Khang hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt dừng lại trên màn hình.
"Ba phút," cậu nói, giọng đều đều, "nếu vẫn chưa mở miệng—đổi cách khác."
Hoàng liếm nhẹ khóe môi, giọng đầy hứng thú:
"Nghe thấy chưa?
Cậu ấy không thích lãng phí thời gian."
Trong phòng giam, tên đó bắt đầu run rẩy thật sự.
Còn trong phòng điều khiển, Khang lặng lẽ quan sát, bình thản như thể mọi thứ đang diễn ra chỉ là một ván cờ—và Hoàng, suy cho cùng, cũng chỉ là quân cờ cậu đã đặt sẵn vào đúng vị trí.
Màn hình trước mặt lần lượt tắt đi, ánh sáng xanh nhạt rút khỏi căn phòng điều hành, trả lại sự yên tĩnh đặc quánh.
Đình Khang khẽ nhắm mắt, rồi ngả người ra sau ghế.
Lưng áo dán sát vào da, hơi thở chậm lại, mang theo cảm giác mệt mỏi không cần che giấu.
Huy đứng bên cạnh từ nãy đến giờ mới lên tiếng, giọng trầm thấp
"Khang?
ổn chứ?"
Cậu không mở mắt, chỉ khẽ "ừ" một tiếng, tay đặt lên trán, như thể đang cân nhắc lại từng chi tiết vừa diễn ra trong đầu.
Sự im lặng kéo dài thêm vài giây, đủ để căn phòng nghe rõ tiếng máy điều hòa chạy đều đều.
Một tiếng rưỡi sau.
Trong phòng kho, tên kia cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.
Giọng vỡ vụn, lời khai đứt quãng, phun ra vị trí số hàng đã giấu như thể chỉ mong được kết thúc sớm hơn.
Nhật Hoàng đứng thẳng người, gật gù một cái, nụ cười quen thuộc nhạt dần.
"Khá muộn," Hoàng nói, giọng bình thản.
Hoàng quay lưng rời khỏi phòng, bỏ lại phía sau thân người thoi thóp trên chiếc ghế sắt, hơi thở yếu ớt hòa lẫn với mùi kim loại và đau đớn.
Cánh cửa đóng lại, cách âm hoàn toàn những âm thanh còn sót lại.
Gã không nán lại.
Bộ đồ dính máu được cởi bỏ gọn gàng, ném vào thùng xử lý.
Nước lạnh xối xuống vai, cuốn trôi vết bẩn và mùi tanh còn bám lại.
Khi bước ra, tóc còn ướt, gương mặt đã trở lại dáng vẻ thư thả thường ngày, như thể một tiếng trước chưa từng tồn tại.
Cửa phòng điều hành mở ra.
Khang đã ngồi thẳng lại, ánh mắt tỉnh táo hơn, còn Huy vẫn đứng cạnh bàn điều khiển.
Hoàng bước vào, kéo ghế ngồi xuống đối diện, giọng nhẹ tênh
"Khai rồi.
Hàng ở khu cảng Vũng Hạ, kho phụ phía tây."
Khang gật đầu, không hỏi thêm chỉ lên tiếng kêu hai người
"Dọn sạch."
"Rõ."
Huy và Hoàng rời khỏi phòng điều hành sau khi nghe lệnh Khang đưa ra, không chần chừ, đi thẳng về phía bãi xe, động cơ nhanh chóng gầm lên rồi biến mất trong màn đêm, hướng về cảng.
Cánh cửa kim loại khép lại, căn phòng điều hành trở nên yên tĩnh một cách bất thường.
Đình Khang đứng thêm vài giây trước bàn điều khiển, ánh mắt vẫn dừng trên màn hình đã tối.
Ban đầu chỉ là một cảm giác rất nhẹ—như nhiệt độ trong phòng đột ngột cao hơn một chút.
Cậu cau mày, đưa tay nới lỏng cổ áo, hít vào một hơi thật sâu.
Không ổn.
Hơi thở bắt đầu trở nên nặng hơn bình thường, lồng ngực phập phồng chậm nhưng sâu.
Một làn nóng âm ỉ lan từ sống lưng xuống bụng dưới, quen thuộc đến mức Khang nhận ra ngay lập tức, dù đã cố phủ nhận trong đầu.
Kì phát tình.
Sớm hơn dự tính.
Cậu bước lùi lại, ngồi xuống ghế, bàn tay siết chặt thành ghế đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
Pheromone theo bản năng muốn tràn ra, nhưng bị ép chặt, dồn nén đến mức không khí xung quanh như đặc quánh lại.
"Chết tiệt..."
Khang nghiêng người về phía trước, trán tựa vào mu bàn tay.
Nhịp tim chậm nhưng nặng, từng nhịp như gõ thẳng vào thái dương.
Cậu với tay mở ngăn kéo bên cạnh, lấy ra một ống thuốc ức chế, nhưng khi chạm vào, đầu ngón tay lại khẽ run—không nhiều, chỉ đủ để chính cậu nhận ra.
Thời điểm này là tệ nhất.
Huy và Hoàng không có ở đây.
Tổ chức đang vận hành.
Chỉ cần một sơ suất nhỏ, một mùi hương thoát ra ngoài... hậu quả sẽ không dừng lại ở cá nhân cậu.
Nếu có người biết, hẳn họ sẽ thắc mắc tại sao một Omega trông có vẻ yếu ớt như vậy lại có thể tồn tại trong thế giới ngầm đầy rẫy Alpha và Beta nguy hiểm, thậm chí còn đứng ở vị trí khiến kẻ khác phải cúi đầu.
Kể cả khi hai tên cận vệ thân tín nhất của cậu đều là Alpha, Đình Khang vẫn chưa từng để bản thân bị ảnh hưởng.
Đơn giản vì cậu luôn chuẩn bị sẵn đường lui cho chính mình.
Thuốc ức chế được chế tạo dưới hình dạng những viên kẹo nhỏ, tan nhanh, không mùi, đủ để xử lý những tình huống như thế này.
Trên da là miếng dán đặc chế riêng—mùi gỗ sồi pha với cherry đen, cay nhẹ, lạnh và sắc, khiến kẻ ngửi thấy vô thức sinh ra cảm giác khó chịu, như bị một lưỡi dao mỏng lướt qua cổ.
Chỉ chừng đó thôi cũng đủ để Khang chống lại phần lớn pheromone hỗn loạn xung quanh.
Khang ngả người ra sau ghế, nhắm mắt trong vài giây ngắn ngủi, rồi ngồi thẳng dậy.
Cậu với tay kéo cổ áo ra, tháo miếng dán cũ đã mất tác dụng, thay bằng một miếng mới, động tác thuần thục đến mức gần như vô thức.
Mùi hương lạnh lập tức lan ra, ép pheromone đang dâng trào quay trở lại trật tự.
Khang mở ngăn kéo, lấy lọ thuốc ức chế ra—rồi khựng lại.
Trống rỗng.
Cậu nhìn vào lòng bàn tay vài giây, khóe môi khẽ mím lại.
Không có hoảng loạn, chỉ là một nhịp thở trầm hơn bình thường.
"Hết rồi à..."
Khang khép ngăn kéo lại, dựa lưng vào ghế, ánh mắt tối xuống.
Miếng dán vẫn còn tác dụng, nhưng cậu biết rõ—nó chỉ mua cho cậu thời gian, không phải giải pháp.
Cậu hít sâu một hơi, cố ép nhịp thở chậm lại.
Vai hơi căng lên, bàn tay đặt trên tay ghế siết chặt đến mức gân xanh hiện rõ.
Pheromone bị ép quay ngược vào trong, nhưng càng kìm nén, cơ thể càng phản ứng mạnh hơn.
Nhiệt độ cơ thể tăng dần, lan khắp từng thớ cơ.
Lồng ngực Khang phập phồng rõ rệt, trán bắt đầu ướt mồ hôi.
Miếng dán nơi cổ họng phát ra mùi lạnh sắc hơn, nhưng dưới lớp hương đó, pheromone Omega vẫn cố thoát ra từng đợt ngắn, ngắt quãng, như sóng ngầm va vào bờ.
"Bình tĩnh..."
Cậu thì thầm, giọng thấp và khàn hơn bình thường.
Một tay chống lên bàn điều khiển, Khang đứng dậy, nhưng đầu gối khẽ khuỵu xuống nửa nhịp.
Cảm giác choáng váng ập đến, buộc cậu phải tựa người vào mép bàn để giữ thăng bằng.
Miếng dán bắt đầu nóng lên, báo hiệu cơ thể đang vượt ngưỡng kiểm soát.
Hơi thở trở nên gấp hơn, từng nhịp như kéo căng lồng ngực.
Khang nhắm mắt lại, hàm răng nghiến chặt, cố giữ ý thức tỉnh táo.
Cậu không cho phép mình mất kiểm soát ở đây.
Không có thuốc.
Không có Alpha bên cạnh.
Không có chỗ cho sai lầm.
Một cơn run rất khẽ lướt qua sống lưng, đủ để Khang nhận ra—cơ thể đã không còn nghe lời như trước nữa.
Cậu trượt người ngồi xuống ghế, một tay che mắt, tay còn lại bấu chặt vào thành ghế, cố gắng kéo bản thân trở lại nhịp ổn định.
Nhưng kì phát tình không chờ đợi.
Và lần này, Đình Khang biết rõ—chỉ riêng ý chí thôi là không đủ.
Chuyển về cảnh nơi Huy và Hoàng đi làm nhiệm vụ được giao.
Chiếc xe trườn xuống con dốc dẫn vào cảng Vũng Hạ, động cơ gầm khẽ như con thú bị bóp họng.
Nơi này không có đèn đường.
Ánh sáng duy nhất là vài bóng cao áp cũ treo lệch, chớp tắt theo nhịp gió biển, hắt xuống mặt bến những mảng sáng tối loang lổ như vết máu khô.
Nước dưới cảng đen quánh.
Không phản chiếu trời, cũng chẳng phản chiếu người.
Chỉ có mùi tanh của rong mục, mùi dầu diesel, và một thứ mùi kim loại âm ẩm—mùi mà ai từng sống đủ lâu trong thế giới này đều biết: mùi của những thứ không còn quay về bờ.
Huy dừng xe.
Không tắt máy.
"Vũng Hạ," hắn nói, giọng đều, lạnh.
"Xuống."
Hoàng mở cửa bước ra trước.
Gió thốc vào áo khoác, gã chẳng buồn kéo lại.
Ánh mắt liếc qua bãi container xếp chồng méo mó, nhiều cái còn hằn vết đạn cũ.
Dưới chân, nền bê tông lún nhẹ, mỗi bước đi đều phát ra tiếng rộp khô khốc như dẫm lên xương vụn.
Bên kho số 3, vài cái bóng đứng chờ sẵn.
Không ai nói chuyện.
Không ai hút thuốc.
Chỉ cúi đầu khi thấy hai người tiến tới.
Huy bước thẳng, không vòng vo
"Mở."
Cửa kho kéo lên, tiếng kim loại cọ vào nhau rít lên chói tai, vang vọng khắp bến cảng vắng.
Bên trong tối và sâu.
Đèn pin bật lên, ánh sáng lia qua từng thùng hàng phủ bạt, dây buộc đã sờn, dấu niêm phong bị thay bằng loại mới—non tay.
Hoàng khẽ bật cười, rất nhỏ.
"Làm ăn kiểu này... chết cũng không oan."
Gã cúi xuống, dùng dao rạch bạt.
Mùi bên trong thoát ra nồng hơn hẳn, ép thẳng vào mũi.
Hoàng chỉ nhìn một cái, rồi đứng thẳng dậy.
"Đủ hàng.
Giấu ở Vũng Hạ là đúng—ít người dám bén mảng."
Huy không đáp, chỉ ra hiệu bằng tay.
Đàn em bắt đầu chuyển hàng.
Không tiếng gọi nhau, không đếm số.
Mỗi thùng được khiêng đi đều nặng trịch, va vào nhau phát ra âm thanh trầm đục, như thể cảng đang nuốt dần từng khối bí mật xuống lòng mình.
Ở mép bến, sóng vỗ đều đều vào cọc gỗ mục.
Một thùng hàng trượt tay rơi xuống nước—tõm.
Không ai ngoái nhìn.
Mặt nước khép lại ngay lập tức, phẳng lặng như chưa từng bị khuấy động.
Hoàng đứng nhìn một lúc, rồi nói như buột miệng
"Vũng Hạ đúng là hay.
Rơi xuống rồi... là hết."
Huy liếc sang gã, ánh mắt lạnh tanh.
"Làm xong thì đi.
Ở đây không nên nán."
Chưa đầy một tiếng, kho trống rỗng.
Không dấu vết, không chứng cứ, chỉ còn mùi ẩm mốc và tiếng gió rít xuyên qua container rỗng.
Hai người lên xe.
Lần này, Huy mới tắt máy vài giây, rồi khởi động lại.
"Xong."
Hoàng tựa lưng ghế, nhắm mắt, giọng lười nhác
"Giờ chỉ còn việc... quay về báo cáo."
Chiếc xe rời Cảng Vũng Hạ, để lại phía sau một nơi mà sáng mai, nếu có ai hỏi—
người ta chỉ lắc đầu nói:
"Ở đó à?
Không biết.
Chưa từng nghe."
_______________
Ngưng tại đây hết chương 1.
Chương sau hên xui có r18 nữa
ĐỪNG TAG CHÍNH QUYỀN
ĐỪNG TAG CHÍNH QUYỀN
ĐỪNG TAG CHÍNH QUYỀN
điều q trong nói 3 lần hihi