"Tôi sẽ giao cả hắn lẫn kẻ đã chứa chấp hắn cho cảnh sát!"
Anh Tú tuyên bố đầy đanh thép.
Cậu thừa hiểu những ẩn ý trong lời nói của Thanh Tùng.
Về lý thuyết, cậu nên che giấu suy nghĩ thật của mình, nhưng đứng trước một kẻ thâm sâu như Nguyễn Trường Sinh, Anh Tú nhận ra rằng dùng sự thật để "thao túng" tâm lý đối phương đôi khi lại mang lại hiệu quả bất ngờ.
Nguyễn Trường Sinh không hề tỏ ra phật lòng, hắn vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh: "Nếu tên tội phạm đó thực chất bị vu oan giá họa thì sao?"
"Cảnh sát làm việc dựa trên chứng cứ, họ không rảnh rỗi đến mức đổ oan cho người lương thiện."
"Xem ra em rất có niềm tin vào công lý."
Hắn nhướng mày, ánh mắt đầy hứng thú.
"Được thôi, anh sẽ giao toàn quyền xử lý chuyện này cho em, thấy sao?"
Anh Tú hơi khựng lại, rồi nhanh chóng vặn hỏi: "Anh dám giao, sao tôi lại không dám nhận?"
"Tốt.
Anh cũng chẳng giấu gì em, Lý Sơn quả thực đang ở JP.
Nhưng hắn trốn ở đây không phải để né tránh cảnh sát, mà là để bảo toàn mạng sống trước sự truy sát của kẻ thù.
Hơn nữa, hắn đã ở đây một thời gian rất dài rồi, hoàn toàn không có khả năng ra ngoài gây án."
Anh Tú im lặng lắng nghe, tâm trí bắt đầu phân tích.
Cậu chưa thể khẳng định liệu đây là sự thật hay chỉ là một màn kịch hoàn hảo mà Nguyễn Trường Sinh dựng lên để bao che cho thuộc hạ.
Cậu lên tiếng: "Nghe anh kể, mọi chuyện quả thực có chút kỳ lạ."
"Thế nào?
Cảm thấy hứng thú muốn lột trần chân tướng rồi đúng không?"
Dù thời gian chung sống ngắn ngủi, Nguyễn Trường Sinh đã nắm thóp được bản tính hiếu thắng và tò mò của Anh Tú.
Quả nhiên, cậu gật đầu: "Nhưng tôi có một điều kiện."
"Nói anh nghe thử xem."
Nguyễn Trường Sinh suýt chút nữa là bật cười.
Rõ ràng là trúng ngay ý đồ của cậu rồi, vậy mà còn dám kiêu hãnh thương lượng điều kiện với hắn?
Xem ra Anh Tú này chính là thông minh quá mức.
Hắn thầm nghĩ, nếu mình không biết rõ thân phận thật của cậu, có lẽ đã sớm bị vẻ ngoài lanh lợi này dắt mũi rồi.
"Tôi muốn gặp trực tiếp Lý Sơn."
Anh Tú nói, lòng thầm chuẩn bị cho một cái lắc đầu khước từ.
Nguyễn Trường Sinh nhìn cậu sâu sắc, ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm can, rồi chậm rãi đáp: "Được thôi.
Em muốn gặp hắn khi nào?"
Đôi mắt Anh Tú bỗng sáng bừng lên: "Ngày mai!"
"Không thành vấn đề."
. . .
Cả buổi chiều hôm đó, Anh Tú nhốt mình trong phòng để thực hiện một việc duy nhất: tập đi.
Trong ba vết thương, vết ở chân là phiền phức nhất, hai vết còn lại không đáng kể, đoán chừng sau khi lành hẳn đến sẹo cũng chẳng để lại.
Dù ngồi xe lăn có hơi khoa trương, nhưng khi đôi chân thực sự chạm đất, cơn đau buốt lại xộc lên tận não.
Cậu vừa vịnh tường di chuyển từng chút một, vừa thầm rủa xả tên sát thủ đã khiến mình ra nông nỗi này.
Việc cậu hành hạ bản thân dĩ nhiên không phải là tự ngược, mà là có mục đích.
Cậu cần chuẩn bị cho một chuyến "vi hành" đêm nay vào bếp chính của tòa nhà.
Mục tiêu không phải là ăn vụng, nhưng cậu sẽ diễn một vở kịch như thế.
Còn mục đích thực sự ư?
Chỉ đêm tối mới có câu trả lời.
. . .
Trong khi Anh Tú nỗ lực khôi phục vận động, Tiffany cũng đang không ngừng tìm cách hạ thấp cậu trước mặt Nguyễn Trường Sinh.
"Cậu ta thật tự phụ, cứ ngỡ mình đang lừa được chúng ta mà không biết bản thân chỉ là một quân cờ."
Thấy Nguyễn Trường Sinh không tiếp lời, cô ta bồi thêm: "Với chút thông minh vặt đó, có cho gặp Lý Sơn cũng chẳng đáng lo.
Trừ khi cậu ta có phép thuật khiến Lý Sơn tự bước chân ra khỏi JP, bằng không đám cảnh sát ngoài kia chẳng bao giờ đủ gan xông vào đây."
Thực tế, Tiffany vẫn ấm ức vì không hiểu tại sao Nguyễn Trường Sinh lại nuông chiều Anh Tú đến mức cho cậu nhúng tay vào chuyện cơ mật.
Nguyễn Trường Sinh hiểu rõ sự nghi hoặc của Tiffany, nhưng hắn cố tình không chủ động giải thích.
Hắn cực kỳ không thích ngữ khí và thái độ của cô ta khi bàn luận về Anh Tú, điều đó khiến hắn cảm thấy rất mất kiên nhẫn.
Sự nhạy bén của một người phụ nữ cho cô thấy biểu cảm của hắn đang dần đanh lại khi nghe cô nhắc đến cậu với giọng điệu khinh miệt.
Cô lập tức đổi chủ đề:
"Phía Anh Tài mấy ngày nay im hơi lặng tiếng lạ thường, Trần Anh Quân cũng không thấy xuất hiện."
"Vì ông ta đã tìm được một con chó săn đắc lực mang thẻ ngành cảnh sát rồi."
Nguyễn Trường Sinh lạnh lùng đáp.
Hắn chắc chắn Thanh Tùng không hành động vì chính nghĩa, chỉ là chưa rõ hắn ta làm tay sai "miễn phí" hay được "trả lương hậu hĩnh".
Nghĩ đến đây, hắn lại thấy thương cho Anh Tú.
Có một đồng nghiệp như Thanh Tùng đúng là thảm họa: Không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như lợn.
Về điểm "Thanh Tùng là đồng đội lợn" này, Tiffany cũng có cùng cảm nhận: "Cậu năm từng nói, Thanh Tùng là kẻ háo danh trục lợi, lại chẳng có bản lĩnh thực sự, nếu không phải dựa vào quan hệ với Trần Anh Quân, hắn căn bản không thể ngồi vào ghế tổ trưởng tổ chống xã hội đen."
Nguyễn Trường Sinh hừ lạnh một tiếng: "Tập đoàn Trần thị tuyệt đối không sạch sẽ như vẻ bề ngoài.
Trần Anh Quân hai năm nay qua lại mật thiết với người Nhật, có mấy khoản làm ăn đều rất khả nghi."
"Nhưng đám cảnh sát đó chưa bao giờ nghi ngờ ông ta!"
Tiffany phẫn nộ nói.
Nguyễn Trường Sinh lại cười: "Chính vì điểm này mới chứng minh ông ta không hề dễ đối phó như Thanh Tùng."
. . .
Giờ dùng bữa tối, không khí tại dinh thự JP cực kỳ náo nhiệt.
Ngoại trừ nụ cười công nghiệp có phần gượng gạo của Tiffany, mọi thứ đều khá ổn.
Anh Tú vẫn ngồi trên xe lăn, buộc phải ngước nhìn mọi người.
Cậu thầm đếm: Một, hai, ba... sáu người, cộng cả gã Nguyễn Trường Sinh đáng ghét là bảy.
Vẫn thiếu một người.
Qua những lời trò chuyện, cậu nhận ra người vắng mặt chính là "cậu năm" – vị đại sư trường phái trừu tượng của nhóm.
Nguyễn Trường Sinh nhiệt tình giới thiệu Anh Tú với đám anh em.
Trái với vẻ ngoài hầm hố, họ tỏ ra khá thân thiện và đặc biệt chuẩn bị cho cậu một món quà ra mắt "vô cùng sáng tạo".
Cầm món quà trên tay, Anh Tú chỉ biết nhìn Nguyễn Trường Sinh bằng ánh mắt cầu cứu.
Hắn bật cười lớn: "Tú, đừng khách sáo, đây là tâm ý của mọi người, cứ nhận đi!"
Cậu lườm hắn một cái cháy mặt, đành phải bấm bụng nhận lấy món quà, "ngoan ngoãn" nói một tiếng "Cảm ơn", còn món quà gặp mặt thì vô cùng hớn hở kêu với cậu một tiếng: "Meo~".
Dĩ nhiên, đó một chú mèo tai cụp Scotland lông xám trắng vừa mới cai sữa.
Trong lúc dùng bữa, Anh Tú định đặt chú mèo nhỏ lên đùi mình, nhưng Nguyễn Trường Sinh đã bế chú mèo đi, giao cho người làm đứng bên cạnh.
"Cẩn thận, chân em vẫn chưa lành hẳn."
Hắn vừa nói vừa tự tay trải khăn ăn lên đùi cho cậu.
Anh Tú đảo mắt trong lòng: Một con mèo nhỏ thì nặng được bao nhiêu chứ?
Cậu gượng ép nặn ra một nụ cười cứng ngắc: "Cảm ơn."
Nguyễn Trường Sinh nhìn cậu đắm đuối: "Từ nay về sau, em không cần phải dùng hai chữ đó với anh."
Câu nói mang theo sự độc chiếm lộ liễu khiến Anh Tú dù vốn dĩ miệng lưỡi sắc bén cũng bỗng nhiên không biết nên đáp lại thế nào, thế là dứt khoát dồn sự chú ý vào đống thức ăn phong phú trên bàn.
May mà sau đó Nguyễn Trường Sinh không nói thêm câu nào khiến cậu thấy kỳ quặc nữa.
. . .
Đêm khuya, khi cả tòa nhà chìm vào tĩnh lặng, Anh Tú lặng lẽ tính toán, nghe nói hệ thống an ninh của đại bản doanh JP thuộc cấp độ quân sự, nhưng đối với Anh Tú, độ khó lớn nhất không nằm ở vệ sĩ và camera giám sát trong tòa nhà, mà là Nguyễn Trường Sinh đang ngủ ở phòng ngoài.
Cậu nhấc chú mèo nhỏ phiền phức ra khỏi vai.
Nó lập tức tỉnh dậy, nịnh nọt dụi vào ngón tay cậu rồi kêu "meo meo".
Cậu đen mặt cảnh cáo nó: "Im miệng!"
"Meo~" Nó nhìn cậu đầy vô tội.
Cậu dứt khoát bỏ cuộc trong việc giao tiếp với nó, trực tiếp nhét nó vào trong chăn điều hòa.
Chú mèo tội nghiệp bắt đầu ra sức vùng vẫy, đến khi nó chui ra được khỏi chăn thì chủ nhân của nó đã biến mất rồi.
Anh Tú rón rén đi ra phòng ngoài.
Dưới ánh sáng lờ mờ, cậu chỉ có thể lờ mờ thấy một bóng người nhô lên trên giường, hẳn là Nguyễn Trường Sinh đang nằm trên đó ngủ say.
Cậu nín thở, dùng động tác nhanh và nhẹ nhất lách mình ra ngoài.
Vệ sĩ ngoài cửa vào lúc này đã rút đi, cậu chỉ cần chú ý né tránh camera là được.
Trải qua một hồi hú vía cũng đến được nhà bếp ở tầng một, Anh Tú hơi thở phào nhẹ nhõm, rồi không dừng lại một giây nào bắt đầu tìm thứ mình cần.
Đây rồi!
Lọ thủy tinh chứa loại bột đỏ quạch hiện ra trước mắt.
Chỉ cần có thứ này, kế hoạch của cậu mới có thể bắt đầu.
Tiếp đó, Anh Tú theo đường cũ trở về, thuận lợi quay lại phòng ngủ của Nguyễn Trường Sinh.
Ngay lúc này, bất ngờ xảy ra — Nguyễn Trường Sinh vốn đang ngủ trên giường thế mà lại biến mất rồi!
Thậm chí còn chưa kịp kinh ngạc, Anh Tú bỗng cảm thấy một luồng sức mạnh lớn ập tới ngang hông, ngay sau đó cả cơ thể liền bị nhấc bổng lên không trung.
Để giữ thăng bằng, cậu theo bản năng vươn cánh tay ra, vừa vặn ôm lấy cổ của một người.
Hóa ra cậu đang bị một người khác bế ngang trong lòng.
Nhận thức này không chỉ khiến cậu kinh ngạc mà còn có chút sợ hãi...
được rồi, là rất sợ hãi, vì cậu đã dựa vào mùi hương mà đoán ra được, người đang bế cậu lúc này chính là Nguyễn Trường Sinh!
"Đi đâu về đấy?"
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của Nguyễn Trường Sinh vang lên, so với ban ngày càng thêm vài phần mị lực mê hoặc lòng người, đồng thời cũng khiến người ta cảm thấy một áp lực to lớn.
Sự căng thẳng quá mức khiến Anh Tú quên cả vùng vẫy, cậu vô thức nuốt một ngụm nước bọt: "Tôi không ngủ được, ra ngoài đi dạo."
"Ồ?"
Nguyễn Trường Sinh hiện ra một nụ cười nguy hiểm, "Chân của em có thể đi được từ bao giờ thế?"
Hắn vừa nói vừa bế Anh Tú tiến về phía chiếc giường lớn của mình.
Anh Tú lập tức kháng nghị: "Anh làm cái gì thế?
Thả tôi xuống!"
Nguyễn Trường Sinh đặt cậu lên giường của mình, đứng từ trên cao nhìn xuống cậu, khóe miệng vẫn treo một độ cong nguy hiểm: "Em tưởng anh định làm cái gì?"
"Tôi..."
Anh Tú nhất thời ngẩn ngơ.
Cậu thực chất không biết Nguyễn Trường Sinh muốn làm gì, nhưng bản năng sinh tồn thôi thúc cậu lùi lại.
"Ngoan nào, đừng quậy, để anh xem vết thương của em thế nào."
Nói xong, Nguyễn Trường Sinh đưa tay về phía cạp quần của Anh Tú.
Anh Tú suýt nữa thì hét lên vì xấu hổ.
Cậu kịp thời lấy lại bình tĩnh, gạt phắt tay Nguyễn Trường Sinh ra, nghiến răng nặn ra ba chữ: "Tôi không sao!"
Nguyễn Trường Sinh chậm rãi thu tay về, giữa chừng búng tay hai cái, nguồn sáng gần đó lập tức sáng lên.
Chỉ thấy hắn nhìn Anh Tú bằng ánh mắt nửa cười nửa không: "Em đang căng thẳng cái gì thế?"
"Tôi không căng thẳng, chỉ là bị anh làm cho giật mình thôi!"
Cậu bực bội đáp để che giấu sự chột dạ.
"Ồ, vậy thì anh nên xin lỗi em rồi nhỉ?"
Nguyễn Trường Sinh nói nhưng chẳng có chút ý xin lỗi nào.
"Hừ, đêm hôm anh không ngủ, nấp sau cửa làm cái gì?"
"Anh chỉ định đi vệ sinh thôi mà.
Còn nói chuyện không ngủ, chẳng phải em cũng chưa ngủ sao?"
Anh Tú đưa ra cái cớ đã chuẩn bị sẵn nhưng vừa rồi vì bị dọa nên quên mất: "Bởi vì, tôi thấy đói."
Biểu cảm của Nguyễn Trường Sinh dần dịu lại: "Nói vậy là em xuống bếp tìm đồ ăn?"
Anh Tú đáp lại bằng một tiếng hừ lạnh.
Hà, quả nhiên vẫn còn là trẻ con, thật đáng yêu làm sao!
Cơn giận của Nguyễn Trường Sinh cứ thế dễ dàng tan biến, hắn không tự chủ được mà muốn cưng chiều đối phương, chẳng nỡ làm khó cậu nữa: "Lần sau đừng có tự mình đi lại lung tung như vậy.
Nếu đói thì cứ gọi anh dậy, anh sẽ sắp xếp cho em."
Anh Tú hằn học lườm hắn: "Tôi có tay có chân, tại sao phải đợi anh sắp xếp?"
Nguyễn Trường Sinh thở dài một tiếng: "Anh không phải muốn hạn chế em, anh chỉ sợ em lại bị thương thôi."
"Bị thương?
Trong cái tòa nhà này có hổ hay có bom à?"
Anh Tú vẻ mặt không phục, thầm nghĩ: Cái gì mà hệ thống an ninh cấp độ quân sự chứ, xì, cũng thường thôi!
Vẻ mặt Nguyễn Trường Sinh bỗng nhiên trở nên nghiêm nghị, trịnh trọng nói: "Thực ra ngay khi em vừa rời khỏi phòng, hệ thống đã báo cho anh rồi.
Là anh bảo bọn họ đừng làm khó em, nếu là người khác thì chẳng biết đã chết bao nhiêu lần rồi đâu!"
Tim Anh Tú lại một lần nữa đập nhanh, cậu vô thức cắn môi dưới: "Tôi biết rồi, lần sau tôi sẽ gọi anh dậy trước."
Nguyễn Trường Sinh lại nhìn cậu thêm một lúc, rồi ngồi xuống bên cạnh cậu, ôn tồn hỏi: "Tại sao không nói cho anh biết là em đã có thể đi được rồi?"
"Điều đó quan trọng lắm sao?"
Anh Tú hỏi vặn lại.
"Tất nhiên!
Em vì anh mà bị thương, anh vẫn luôn mong em mau chóng bình phục!"
"Ồ...
Thực ra tôi bị thương không liên quan đến anh, anh không cần tự trách."
Anh Tú hơi gượng gạo an ủi đối phương, nhưng đây cũng là suy nghĩ thật lòng của cậu.
Cậu chưa bao giờ oán hận Nguyễn Trường Sinh vì việc bị thương, kẻ duy nhất cậu nguyền rủa là tên sát thủ đáng ghét kia.
Nguyễn Trường Sinh rất vui khi nghe cậu nói vậy, nhưng vẫn rất lo lắng cho vết thương của cậu: "Chân em còn đau không?"
"Một chút thôi."
"Ngày mai anh sẽ mời bác sĩ Trần đến kiểm tra lại cho em."
Kể từ sau khi xác định Anh Tú hồi phục rất thuận lợi, Nguyễn Trường Sinh đã để bác sĩ Trần về rồi.
Mấy ngày nay người thay thuốc cho cậu đều là y tá riêng của JP, bọn họ dĩ nhiên không thể so sánh được với bác sĩ ở bệnh viện chính quy.
Trong lòng Anh Tú khẽ động, thuận theo ý hắn mà đáp: "Cũng được."
Nói xong, cậu ngáp một cái thật dài.
"Buồn ngủ rồi à?"
Nguyễn Trường Sinh buồn cười nhìn cậu, càng lúc càng thấy cậu giống như một đứa trẻ chưa lớn.
Anh Tú "Ừm" một tiếng, rồi đứng dậy chuẩn bị về phòng mình.
Thế nhưng Nguyễn Trường Sinh bỗng nhiên từ phía sau ôm lấy cậu, ghé sát tai cậu khẽ nói một câu: "Để anh bế em về."
"Không..."
Những lời phía sau còn chưa kịp thốt ra, Anh Tú đã một lần nữa rơi vào vòng tay của Nguyễn Trường Sinh.
Cậu ảo não cực kỳ, hận không thể cắn chết đối phương một cái, nhưng để bản thân không tỏ ra thêm nhếch nhác, cậu chỉ hằn học lườm hắn chứ không mất mặt mà hét lên "không muốn".
Nguyễn Trường Sinh bế cậu về phòng, đặt lên giường, sau đó tự nhiên hôn nhẹ lên trán cậu, khẽ nói: "Ngủ ngon."
Anh Tú miễn cưỡng đáp lại: "Ngủ ngon."
Đợi sau khi Nguyễn Trường Sinh đi ra ngoài, cậu mới đưa tay chạm lên trán mình.
Dần dần, một cảm giác kỳ lạ nảy sinh, cậu thấy nhịp tim mình lại có chút tăng nhanh...