[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 142,463
- 0
- 0
Sinh Năm 80: Một Thai Hai Bảo, Vợ Nguyên Phối Xinh Đẹp Được Cưng Chiều Hết Mực 1
Chương 40: Chẳng có ai hiền thục cả
Chương 40: Chẳng có ai hiền thục cả
Liên Bắc như muốn bù đắp cho cô, anh đứng dậy xuống bếp pha sáu ly sữa mạch nha, mỗi người trên bàn một ly, kể cả hai đứa nhỏ.
Chu Huy cầm chai rượu của Tô Nghiên qua, định uống với Liên Bắc một chén, nhưng Liên Bắc từ chối.
Anh bảo tối nay phải trông con ngủ, uống rượu không tiện.
Chu Huy đành cất rượu đi, bản thân cũng không uống nữa.
Tâm trạng Tô Nghiên lúc này mới cân bằng lại được một chút.
Nếu không cho cô uống mà mấy ông đàn ông lại chén chú chén anh với nhau, cô nhất định sẽ mắng người cho xem.
Cơm nước xong xuôi, Chu Huy và Tô Nghiên giúp dọn dẹp bát đĩa rồi mới ra về.
Lâm Tuyết Kiều đi tắm, còn Liên Bắc thì chơi với cặp song sinh.
Mấy ngày không gặp, hai đứa nhỏ trông có vẻ hơi lạ lẫm với bố.
Nhưng chỉ chơi một lát, ba cha con lại quấn quýt lấy nhau, thân thiết không rời.
Lúc Lâm Tuyết Kiều tắm xong đi ra, Liên Bắc hỏi thăm tình hình mấy ngày qua, cô cũng đại khái kể lại vài câu.
Liên Bắc khựng lại một chút, rồi hỏi: "Vợ Chu Huy mà em cũng gọi sang ăn cơm, sao vợ của Tòng Vũ em lại không gọi?"
Họ vốn cùng quê, anh và Cao Tòng Vũ lại là anh em thân thiết, giờ còn ở sát vách nhau.
Bữa cơm này gọi cả người vừa mới quen mà lại không gọi Hứa Vân Vân, cách làm việc này xem chừng có chút không thỏa đáng.
Sau này cô còn phải sống ở đại viện một thời gian dài, quan hệ hàng xóm láng giềng có tốt đẹp thì cuộc sống của cô mới dễ thở hơn được.
Lâm Tuyết Kiều đem chuyện mình làm "người toàn phúc" giúp Hứa Vân Vân sửa áo cưới, trang điểm rồi lại bị cô ta oán trách kể ra một lượt, đoạn nói: "Tóm lại, tôi sẽ không đem mặt nóng dán mông lạnh của cô ta đâu.
Anh và Cao Tòng Vũ thân thiết là việc của các anh, đừng kéo tôi vào.
Tôi và Hứa Vân Vân không hợp nhau."
Liên Bắc không ngờ tình hình giữa hai người lại như vậy.
Anh cân nhắc một lát rồi bảo: "Em đã nói chuyện thẳng thắn với thím Hứa chưa?"
Lâm Tuyết Kiều nhíu mày, cô thấy chẳng có gì để nói cả.
Lúc Hứa Vân Vân kết hôn, cô sang giúp đỡ tuy nói là để trả ân tình cho Liên Bắc, nhưng cô đã làm quá chức trách của mình rồi, ngay cả việc cắt tiết gà cô cũng nhúng tay vào.
Khi cô đưa ra gợi ý sửa trang phục và cách trang điểm, Hứa Vân Vân cũng đã đồng ý.
Sau đó nghe người ta chê bai rồi sửa lại, vậy mà lại quay sang oán trách cô, thật đúng là vô lý hết sức.
Loại người lòng dạ hẹp hòi như Hứa Vân Vân không đáng để kết giao.
Lâm Tuyết Kiều cho rằng thời gian của mình rất quý báu, người không thích mình thì tránh xa là được, còn cố gắng giao tiếp để thay đổi họ làm gì?
Chẳng phải là rỗi hơi quá mức sao?
"Xin lỗi nhé, tôi và cô ta chẳng có gì để bàn bạc cả.
Duy trì được cái vỏ bọc chào hỏi xã giao ngoài mặt đã là tốt lắm rồi."
Nói xong, cô chẳng thèm để ý sắc mặt Liên Bắc ra sao, dắt cặp song sinh đi tắm.
Liên Bắc dọn dẹp vệ sinh trong nhà một chút, rồi xách rác ra ngoài đổ.
Lúc đi ngang qua nhà Hà Chính Đức thì bị ông ta nhìn thấy.
Ông ta bước ra cửa hỏi: "Muộn thế này rồi còn đi đâu đấy?"
Liên Bắc đáp: "Tôi đi đổ rác."
Sau khi Liên Bắc đi khỏi, Hà Chính Đức vừa lắc đầu vừa quay lại bàn ăn.
Trần Hồng Anh thấy vậy liền hỏi: "Có chuyện gì thế ông?"
Hà Chính Đức nói: "Hôm nay tôi còn khen cô vợ mới đến nhà này trông có vẻ đảm đang hiền thục, không ngờ nháy mắt đã bị vả mặt.
Vợ Liên Bắc với vợ Chu Huy làm cả một bàn đầy thịt, nhân lúc đàn ông không có nhà là chén tạc chén thù, thật là chẳng ra làm sao."
"Vợ của Cao Tòng Vũ xem ra còn khá hơn, ở nhà tự làm cơm muối mè, đến cọng rau cũng chẳng nỡ mua, nhìn đúng là người biết cần kiệm trị gia."
Ánh mắt Trần Hồng Anh thoáng dao động, bà kể lại chuyện gói bánh chưng ở nhà ăn hôm nay cho ông ta nghe: "Cô em Lâm với cô em Tô này đúng là có chút quá quắt thật."
Hà Chính Đức nghe xong thì mày nhíu chặt lại: "Thế này đi, lúc nào rảnh bà sang nói chuyện với họ, dạy bảo họ một chút.
Cứ thế này thì ra thể thống gì?"
Trần Hồng Anh lắc đầu: "Tôi lấy đâu ra thời gian chứ, vả lại họ trông cũng chẳng giống kiểu người chịu nghe ý kiến của ai đâu..."
Hà Chính Đức ngắt lời bà: "Bà là chị dâu cả, bà còn chưa đi thì sao biết không được?
Chúng ta không thể thấy khó khăn là sợ hãi, phải đương đầu với khó khăn mà tiến lên chứ."
Trần Hồng Anh xưa nay không bao giờ phản bác lời ông ta, thấy ông ta nhắc lại lần nữa, bà đành gật đầu đồng ý.
Hà Chính Đức nói tiếp: "Trong tiểu đoàn chúng ta, Liên Bắc và Chu Huy đều là những chiến sĩ xuất sắc, không thể để người nhà làm liên lụy được.
Đừng để họ ở ngoài kia liều mạng, về nhà lại phải đi dọn dẹp đống rắc rối trong gia đình."
Trần Hồng Anh gật đầu, nhưng trong lòng lại nghĩ, mỗi người đều có số mệnh riêng.
Có những chuyện không phải cứ nói là được.
"Ăn cơm thôi."
Trần Hồng Anh đi dọn cơm.
Vì Hà Chính Đức về nên bà vội vàng xào thêm hai món nữa.
Hà Chính Đức đặc biệt hài lòng với biểu hiện này của bà, đây mới đúng là dáng vẻ của một người vợ hiền.
Liên Bắc đổ rác xong về đến nhà thì cặp song sinh cũng đã tắm xong, đến lượt anh đi tắm.
Quần áo trên người anh dính đầy bùn đất, người cũng bẩn thỉu.
Lúc anh tắm xong đi ra, Lâm Tuyết Kiều cũng vừa kể xong câu chuyện cho hai đứa nhỏ.
Liên Bắc nhìn cô một cái: "Tối nay để anh trông con ngủ cho?
Hai ngày nay tụi nhỏ quấy khóc, chắc em không được giấc nào ngon đâu nhỉ?"
Lâm Tuyết Kiều ngạc nhiên ngước mắt nhìn anh.
Anh không giận vì lúc nãy cô bác bỏ ý kiến của anh sao?
Không sợ cô làm anh mất mặt trước anh em sao?
Vậy mà anh lại như không có chuyện gì, còn chủ động săn sóc muốn trông con.
Lâm Tuyết Kiều bảo: "Thế anh hỏi chúng nó xem muốn ngủ với ai."
Đoàn Đoàn ngay lập tức chọn bố, còn Viên Viên lại chọn Lâm Tuyết Kiều.
Điều này khiến Lâm Tuyết Kiều khá cảm động, bởi đây là điều cô hoàn toàn không ngờ tới.
Trước đây Viên Viên lúc nào cũng nhắc đến Hồ Tú Thanh, định kiến với cô rất lớn.
Liên Bắc nói với Lâm Tuyết Kiều: "Chắc là bắt đầu có ý thức về sự khác biệt nam nữ rồi."
Lâm Tuyết Kiều suy nghĩ một chút, tán đồng lời anh: "Hình như ba tuổi là giai đoạn nhạy cảm về giới tính."
Liên Bắc khựng lại: "Tuyết Kiều, hay là chúng ta cho con ngủ riêng một phòng?"
Lâm Tuyết Kiều liếc anh một cái: "Nhà mình có điều kiện đó không?"
Nếu bọn trẻ ngủ riêng, chẳng lẽ cô và anh phải ngủ chung một phòng sao?
Lâm Tuyết Kiều không biết hiện giờ anh đang nghĩ gì, cô chỉ biết rằng, từ lâu cô đã chẳng còn tâm tư gì với anh nữa rồi.
Liên Bắc nói: "Một phòng có thể ngăn ra thành hai phòng nhỏ, cho mỗi đứa một phòng.
Nhưng giờ chắc chúng nó chưa chịu đâu, mới chuyển đến còn chưa thích nghi được, để thong thả rồi tính sau."
Lâm Tuyết Kiều gật đầu, để sau cũng được, đến lúc đó cô sẽ nghĩ cách khác.
Thế là đêm đó, Liên Bắc ngủ với Đoàn Đoàn, Lâm Tuyết Kiều ngủ với Viên Viên.
Viên Viên nằm trên giường, đôi mắt vẫn mở to thao láo.
Con bé nhìn Lâm Tuyết Kiều: "Con vẫn muốn nghe kể chuyện."
Hồi còn làm linh hồn vất vưởng, Lâm Tuyết Kiều đã xem không ít sách tranh cùng lũ trẻ, dù nhớ không hết toàn bộ thì cô vẫn có thể tự bịa ra được.
Cô phát hiện Viên Viên đặc biệt hứng thú với việc nghe kể chuyện, nghe rất say mê.
Hiếm khi thấy con bé ngoan ngoãn như vậy, Lâm Tuyết Kiều đương nhiên là đồng ý.
Nhưng kể xong hai câu chuyện rồi mà Viên Viên vẫn chưa chịu ngủ, vẫn muốn nghe tiếp.
Lâm Tuyết Kiều đành nói: "Xin lỗi bạn nhỏ Viên Viên nhé, câu chuyện hôm nay đến đây là hết rồi, tối mai chúng ta lại tiếp tục."
Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao Viên Viên lại đòi ngủ với mình rồi.
Chẳng phải vì muốn gần gũi gì cô đâu, mà là muốn nghe kể chuyện thôi.
Phía Đoàn Đoàn và Liên Bắc cũng chẳng yên tĩnh gì.
Một lát sau, cậu nhóc đã gõ cửa rầm rầm, gọi với vào trong: "Viên Viên, mẹ ơi..."
Viên Viên lập tức tỉnh cả sáo, vội vàng ngồi bật dậy: "Anh làm gì thế, em sắp đi ngủ rồi đây này."
Lâm Tuyết Kiều nhìn mà buồn cười, ngủ nghê gì đâu chứ, tinh thần con bé đang phấn chấn lắm đây này.
Đoàn Đoàn vẫn hét ở ngoài cửa: "Em đợi tí nữa hãy ngủ..."