[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 147,097
- 0
- 0
Sinh Năm 80: Một Thai Hai Bảo, Vợ Nguyên Phối Xinh Đẹp Được Cưng Chiều Hết Mực 1
Chương 120: Xem mặt
Chương 120: Xem mặt
Lâm Tuyết Kiều vốn đang thấy cay cay sống mũi, vừa nghe bà cụ thốt ra một câu như vậy, cảm xúc nghẹn ngào lập tức bay sạch sành sanh.
Bà cụ này định làm gì đây?
Tiểu Từ lộ rõ vẻ mặt hóng hớt không giấu nổi: "Đại nương, sao bà biết thủ trưởng nhà cháu kết hôn rồi?
Sao bà không nói thế với cháu?
Cháu cũng kết hôn rồi mà."
Bà cụ cười đáp: "Cậu chưa kết hôn, lão già này nhìn là biết ngay.
Còn thủ trưởng nhà cậu kết hôn rồi, vợ cậu ấy đang đứng ngay cạnh đây đúng không?"
Lúc nãy trên xe, nhóm Lâm Tuyết Kiều cũng chưa hề giới thiệu cô và Liên Bắc là vợ chồng với bà cụ.
Không ngờ bà vừa liếc mắt đã nhận ra ngay.
Liên Bắc lên tiếng cảm ơn bà cụ rồi cất lá bùa vào túi.
Khi đưa lá bùa cho Lâm Tuyết Kiều, bà cụ cười tủm tỉm nói: "Hai đứa đứng cạnh nhau trông đúng là đôi kim đồng ngọc nữ, đẹp đôi hết sực."
Lâm Tuyết Kiều nói khẽ: "Đại nương, ngoài đỡ đẻ ra bà còn biết xem bói nữa ạ?"
Lá bùa này, cô nhìn kiểu gì cũng thấy giống như bà cụ tự vẽ.
Bà cụ bật cười vui vẻ: "Thân già này làm gì có bản lĩnh đó, chẳng qua là sống quá nửa đời người, biết nhìn người chút thôi."
Dừng một chút, bà thần bí nói tiếp: "Hai đứa có muốn sang gốc đào già nhà bà bái một cái không?
Mọi người đều bảo bái xong là vợ chồng ân ái, gia đình hòa thuận, bạc đầu giai lão đấy."
Lâm Tuyết Kiều ngẩn người, rồi cô nhận ra Liên Bắc đang nhìn mình chằm chằm.
Gì thế này?
Ánh mắt anh truyền tới ý tứ là... anh muốn bái sao?
"Tuyết Kiều, hay là..."
Liên Bắc vừa định mở lời.
Lâm Tuyết Kiều đã ngắt lời anh: "Đại nương, có lá bùa này là đủ rồi ạ."
Bà cụ cũng không miễn cưỡng, cười nói: "Bà nói này, dù không có bùa thì hai đứa chắc chắn cũng bạc đầu giai lão thôi.
Mấy thứ này cốt là lấy cái may mắn, hai đứa đừng để tâm quá."
Uống xong chén trà tại nhà bà cụ, cả ba người mới xin phép ra về.
Lên xe lần nữa, Lâm Tuyết Kiều phát hiện Tiểu Từ có vẻ hơi im lặng.
Rồi đến cả Liên Bắc cũng im im.
Chuyện gì thế này?
Lâm Tuyết Kiều hỏi Tiểu Từ: "Sao cậu không nói chuyện nữa thế?"
Cô thấy cậu cần vụ của Liên Bắc vốn hoạt bát, lắm lời lắm mà.
Tiểu Từ đáp: "Chị dâu, thủ trưởng bảo em tập trung lái xe."
Liên Bắc tiếp lời: "Tuyết Kiều, em đừng làm phiền Tiểu Từ, để cậu ấy lái nhanh chút, sắp quá giờ cơm ở nhà ăn rồi."
"Ồ, hóa ra là vậy."
Lâm Tuyết Kiều gật đầu.
Chẳng hiểu sao, cô cứ thấy ánh mắt Liên Bắc nhìn mình có chút vi diệu.
Về đến khu doanh trại đã mười hai giờ trưa, Lâm Tuyết Kiều ăn xong còn phải về xưởng đi làm, nên cô không định nấu cơm ở nhà mà định ra thẳng nhà ăn tập thể để lấy cơm.
Liên Bắc ăn xong cũng có việc nên đi cùng cô đến nhà ăn.
Liên Bắc đi lấy cơm, còn Lâm Tuyết Kiều ngồi chờ.
Vừa ngẩng đầu lên cô đã thấy An Mẫn, cô ta cũng đang ăn ở đây, chỉ cách cô một dãy bàn.
An Mẫn cũng nhìn thấy cô, nhưng lại giả vờ như không thấy.
An Mẫn không đi một mình.
Chỉ một lúc sau khi Lâm Tuyết Kiều ngồi xuống, cô thấy có hai nam quân nhân đến ngồi đối diện với An Mẫn.
Trong đó có một người trông khá giống cô ta, Lâm Tuyết Kiều đoán đó chắc là An Hoa.
Trong nhà ăn, đồng nghiệp của Hứa Vân Vân đang múc cơm cho các chiến sĩ.
Ngay khi An Mẫn bước vào, chị ta đã chú ý đến, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía đó.
Lúc này, thấy có hai chiến sĩ ngồi cùng bàn với An Mẫn, máu hóng hớt của chị đồng nghiệp này tăng vọt.
Chị ta vội vàng múc xong phần cơm cuối cùng rồi chạy đi tìm Hứa Vân Vân để "buôn" chuyện.
Bên này Lâm Tuyết Kiều thấy Liên Bắc bưng cơm đi tới.
Liên Bắc chưa đi đến bàn cô đã nhìn thấy An Hoa ở bàn bên cạnh, anh bèn cất tiếng chào một câu.
An Hoa gật đầu với anh, không nói gì thêm.
Liên Bắc thu hồi ánh mắt, đặt khay cơm trước mặt Lâm Tuyết Kiều, nói: "Hôm nay có thịt kho tàu, anh lấy thêm một suất, em ăn nhiều một chút."
Lâm Tuyết Kiều thấy ngoài thịt kho tàu còn có đậu phụ, đậu que, cà tím, trông khá ngon mắt.
Phần thịt kho tàu rất đầy đặn, phủ kín cả hộp cơm.
Cô cười nói: "Xem ra hôm nay em ăn đến căng bụng mất thôi."
Liên Bắc đáp: "Ăn không hết thì để anh."
Lâm Tuyết Kiều định sớt một nửa cơm sang cho anh: "Em không ăn hết nhiều thế này đâu, cả thịt kho tàu nữa."
Thật sự không phải cô làm bộ làm tịch, mà lượng ăn của cô chỉ đến thế thôi.
Liên Bắc nói: "Cứ ăn đi, thừa bao nhiêu anh ăn nốt."
Lâm Tuyết Kiều nghe thấy có gì đó không đúng, thế chẳng phải là anh ăn cơm thừa của cô sao?
Như vậy sao mà được.
Cô vẫn kiên trì sớt cơm sang hộp của anh, rồi định gắp bớt thịt sang.
Nhưng hộp cơm bên phía Liên Bắc đã sắp đầy tràn, thịt kho tàu không còn chỗ để nữa.
Cô đành thôi, bảo với Liên Bắc: "Anh gắp bớt thịt từ bên em sang đi."
Thấy Liên Bắc định để lại toàn miếng thịt béo cho mình, Lâm Tuyết Kiều vội nói: "Em không thích ăn mỡ quá đâu."
Thời buổi này trong bụng ai cũng thiếu dầu mỡ, ăn thịt lợn ai cũng thích ăn miếng mỡ một chút, nhưng Lâm Tuyết Kiều thì không.
Thịt kho tàu nếu nạc mỡ cân bằng thì cô ăn được, chứ mỡ quá là cô không nuốt trôi.
Hồi nhỏ cô không ăn thịt mỡ, còn bị Lâm Văn mắng là đồ ngốc.
Liên Bắc hơi ngạc nhiên, sau đó nói: "Phần của anh đủ rồi, em thích ăn miếng nào thì ăn miếng đó, không cần nhường anh đâu."
Lâm Tuyết Kiều nhướn mày: "Thật sự là em không thích mà."
Miếng thịt kho tàu này đa số là phần mỡ, cô ăn hai miếng nạc hơn một chút, còn lại thì không đụng đến nữa.
Liên Bắc thấy vậy liền hỏi: "Sao thế?
Không ngon à?
Hay là mỡ quá?"
Lâm Tuyết Kiều gật đầu.
Liên Bắc bảo: "Vậy em ăn phần nạc đi, phần mỡ để lại cho anh."
Mắt Lâm Tuyết Kiều hơi tròn xoe.
Ý anh là... anh định ăn "nước bọt" của cô sao?
Miếng thịt kho tàu cô đã cắn dở mà đưa cho anh á!
Mặt Lâm Tuyết Kiều bỗng đỏ bừng lên, nhất là khi thấy anh nói với vẻ mặt nghiêm túc và hết sức bình thường như thế.
"Không... không cần đâu..."
Liên Bắc nhìn cô lạ lẫm: "Tuyết Kiều, có phải em đang khách sáo với anh không?"
"Không phải, không phải."
Lâm Tuyết Kiều vội vàng phủ nhận, "Không có đâu, chỉ là em thấy hơi ngấy thôi.
Ở nhà chẳng phải vẫn còn thịt sao?
Em cũng đâu có thiếu miếng ăn này, anh ăn đi, đừng quản em..."
Đang nói chuyện, đột nhiên bên cạnh vang lên một giọng nói: "Mã Vĩ, các cậu thế này là sao?"
Lâm Tuyết Kiều không kìm được quay đầu lại, thấy có hai chiến sĩ đang đứng cạnh bàn An Mẫn với vẻ mặt đầy hóng hớt.
Chiến sĩ tên Mã Vĩ kia nói: "Chúng tôi là đồng hương tụ tập thôi, các cậu có việc gì à?"
"Không có gì, chỉ là qua chào một tiếng thôi, các cậu cứ thong thả tụ họp."
Lúc này không biết ai đó xen vào một câu: "An đồng chí, mọi người đây là đang xem mặt đấy à?"
Mặt An Mẫn đỏ bừng lên, cô ta lườm người vừa hỏi một cái.
Người hỏi chính là chị đồng nghiệp của Hứa Vân Vân, chị ta đang cầm chổi giả vờ quét dọn, cố ý tiến lên hỏi một câu như vậy.
Đúng thế, chị ta chính là cố ý đấy.