Khác [SingChimon] Ca trực cuối không có anh

[Singchimon] Ca Trực Cuối Không Có Anh
20.Lời hứa trong bóng tối


Có những lời thổ lộ không cần khung cảnh lãng mạn hay ánh nến.

Đôi khi, chúng vang lên trong sự tĩnh lặng của một căn phòng trống sau giờ làm, nơi chỉ có ánh đèn neon và trái tim đập thình thịch làm chứng.

Sau vụ tấn công vào biệt thự, không khí tại trụ sở trở nên căng thẳng khác thường.

Đại tá Santi, dù bị nghi ngờ, vẫn quá mạnh để có thể động đến trực tiếp mà không có bằng chứng không thể chối cãi.

Sing và Chimon buộc phải tạm dừng mọi hành động công khai, chuyển sang điều tra ngầm.

Áp lực đè nặng lên cả hai, không chỉ từ kẻ thù, mà còn từ nỗi sợ mất đi nhau.

Đêm muộn, gần 10 giờ.

Hầu hết nhân viên đã về.

Chỉ còn ánh đèn tiết kiệm chiếu sáng vài hành lang.

Chimon vẫn còn ở phòng khám nghiệm, cố gắng tìm thêm manh mối từ các mẫu vật cũ.

Sự kiện tại biệt thự khiến anh mất ngủ, và công việc là cách duy nhất để anh không chìm vào những suy nghĩ đen tối.

Cánh cửa phòng mở nhẹ.

Sing bước vào, khuôn mặt dưới ánh đèn neon trông mệt mỏi nhưng dịu dàng.

"Vẫn chưa về?"

Sing hỏi, giọng trầm khàn.

"Sắp xong rồi," Chimon đáp, không ngước lên khỏi kính hiển vi.

Sing không nói gì, chỉ đứng đó, quan sát Chimon.

Ánh sáng lạnh lẽo của đèn lab chiếu lên khuôn mặt tập trung của anh, làm nổi bật đường viền hàm, đôi môi mím chặt, và vẻ đẹp mong manh đầy quyết tâm ấy.

Một cảm xúc mãnh liệt, đã được tích tụ qua bao nguy hiểm và lo âu, bỗng trào dâng trong lòng Sing, không thể kìm nén thêm được nữa.

Anh bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Chimon.

Chimon giật mình, ngước lên.

"Sao vậy?"

"Đứng dậy đi," Sing nói, giọng nhẹ nhưng đầy một sức mạnh khó cưỡng.

Chimon nghe theo, đứng lên.

Sing nhẹ nhàng xoay chiếc ghế xoay của anh, rồi đỡ lấy vai Chimon, hướng dẫn anh ngồi xuống.

Chimon ngồi, ngước mắt nhìn Sing đầy thắc mắc.

Sing không ngồi.

Anh đứng trước mặt Chimon, hai tay chống vào tay vịn của chiếc ghế, cúi người xuống, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn một gang tay.

Ánh mắt anh chăm chú nhìn vào mắt Chimon, sâu thẳm và nghiêm túc.

"Chimon," Sing bắt đầu, giọng trầm ấm vang trong căn phòng tĩnh mịch.

"Từ ngày gặp cậu, mọi thứ trong tôi đã thay đổi.

Tôi không còn chỉ là một điều tra viên đi tìm sự thật cho vụ án nữa.

Tôi đi tìm sự thật cho cậu.

Tìm công lý cho anh trai cậu.

Và... tìm một lý do để bảo vệ cậu, bằng mọi giá."

Chimon nín thở, tim đập loạn xạ.

Anh biết điều gì sắp xảy ra, và anh sợ, nhưng cũng khát khao được nghe.

"Những nguy hiểm vừa qua chỉ khiến tôi nhận ra một điều," Sing tiếp tục, một tay rời tay vịn, nhẹ nhàng chạm vào má Chimon.

"Rằng tôi sợ mất cậu hơn bất cứ thứ gì trên đời.

Sợ hơn cả sự thật, hơn cả công lý.

Và tôi không muốn sống trong cái thế giới mà không có cậu."

Chimon cảm thấy mắt mình cay cay.

Anh không nói được gì.

"Tôi yêu cậu, Chimon," Sing nói, ba từ đó được thốt ra một cách chân thành, thẳng thắn, không một chút nghi ngờ.

"Không phải vì cậu cần được bảo vệ.

Mà vì cậu là người dũng cảm nhất, kiên cường nhất, và đẹp đẽ nhất mà tôi từng biết.

Và tôi muốn được ở bên cậu, không chỉ như một người bảo vệ, mà như một người yêu."

Lời tỏ tình ấy, giản dị mà sâu sắc, phá tan mọi bức tường phòng thủ cuối cùng trong trái tim Chimon.

Nước mắt anh ứa ra, nhưng anh mỉm cười, một nụ cười hạnh phúc đến rạng rỡ.

"Anh... anh thật ngốc," Chimon nói, giọng nghẹn lại vì cảm xúc.

"Lẽ ra anh nên nói sớm hơn."

Một tia hy vọng lóe lên trong mắt Sing.

"Vậy... cậu đồng ý chứ?"

"Đồng ý gì?"

Chimon hỏi, có chút láu lỉnh.

"Đồng ý... yêu tôi.

Đồng ý để tôi yêu cậu."

Chimon gật đầu, nước mắt rơi xuống.

"Em đồng ý.

Em... cũng yêu anh.

Từ lâu rồi."

Khoảnh khắc những lời đó được thốt ra, không gian như ngừng lại.

Rồi Sing cúi xuống, đôi môi anh tìm đến môi Chimon.

Nụ hôn này khác hẳn nụ hôn đầu tiên trong xe.

Nó đắm đuối, tha thiết, đầy khao khát được khẳng định tình yêu vừa được thừa nhận.

Sing hôn Chimon như thể đó là hơi thở cuối cùng của mình, một tay ôm lấy sau gáy anh, một tay giữ chặt eo.

Chimon đáp lại bằng tất cả sự chân thành của mình, hai tay vòng lên cổ Sing, kéo anh lại gần hơn.

Trong cơn say tình, Chimon dùng tay kéo nhẹ chiếc cà vạt của Sing, như một cử chỉ chiếm hữu nhỏ.

Hành động đó khiến Sing rên nhẹ trong cổ họng, đôi môi càng siết chặt hơn, lưỡi anh khẽ luồn vào, tìm kiếm sự đồng điệu.

Không khí trong phòng lab lạnh lẽo bỗng trở nên ngột ngạt vì hơi thở nóng hổi của họ.

Sing không thể kìm chế được cơn thèm khát đã tích tụ bấy lâu.

Anh nhấc bổng Chimon lên khỏi ghế, đặt anh ngồi lên mép chiếc bàn lab rộng, đẩy nhẹ các dụng cụ sang một bên.

Anh đứng giữa hai chân Chimon, tiếp tục cuộc hôn say đắm, tay vòng quanh eo anh, kéo cơ thể nhỏ bé ấy áp sát vào mình.

"Chimon..."

Sing thở hổn hển khi tách môi ra, hôn dọc theo đường hàm, xuống cổ anh.

"Em... em không biết anh muốn em đến thế nào."

Chimon ngửa đầu ra, để mặc cho Sing hôn lên cổ mình, một cảm giác run rẩy lan khắp cơ thể.

"Anh... anh Sing..."

Cách xưng hô mới – "anh" – vang lên ngượng ngùng nhưng ngọt ngào, khiến Sing thêm phần cuồng nhiệt.

Anh muốn nhiều hơn.

Nhưng không phải ở đây.

Không phải trong căn phòng lạnh lẽo này.

Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu để lấy lại chút bình tĩnh.

Mắt anh đen sẫm vì khao khát, nhìn vào mắt Chimon – cũng đã mờ đục vì tình yêu.

"Chúng ta về nhà," Sing nói, giọng khàn đặc.

Chimon gật đầu, mặt đỏ bừng, không dám nhìn thẳng.

Sing giúp Chimon xuống khỏi bàn, sửa lại áo cho anh.

Rồi anh nắm tay Chimon, dắt anh ra khỏi phòng lab, tắt đèn, khóa cửa.

Trên đường về biệt thự, Sing lái xe với một tốc độ vừa phải, nhưng tay phải của anh không rời tay Chimon.

Thỉnh thoảng, anh lại đưa tay lên vuốt ve đùi Chimon qua lớp vải quần âu, một cử chỉ khiến Chimon run lên và cúi mặt xuống, nhưng không hề phản đối.

Mỗi lần chạm đó như một lời hứa hẹn cho những gì sắp xảy ra.

Về đến biệt thự, Sing đậu xe trong gara, nhưng không vội mở cửa.

Anh quay sang nhìn Chimon trong bóng tối, ánh mắt cháy bỏng.

"Em có chắc chắn không?"

Sing hỏi, giọng trầm và nghiêm túc.

"Một khi chúng ta bước qua cánh cửa phòng kia... sẽ không còn đường quay lại."

Chimon nhìn thẳng vào mắt Sing, không chút do dự.

"Em chắc.

Em muốn thuộc về anh.

Hoàn toàn."

Lời nói đó như giọt nước tràn ly.

Sing mở cửa, bước ra, rồi đi vòng sang phía Chimon.

Anh không để Chimon tự bước xuống.

Anh cúi người, một tay ôm lưng, một tay luồn dưới đầu gối, nhẹ nhàng bế bổng Chimon lên.

"Anh!"

Chimon thốt lên ngạc nhiên, tay vội vòng qua cổ Sing.

"Để anh bế em," Sing nói, giọng đầy chiếm hữu dịu dàng.

"Hôm nay, để anh chăm sóc em."
 
Back
Top Dưới