Xuyên Không Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống

Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
Chương 361: Phạm vi ngày càng rộng



Cả bọn An Lam Nguyệt bay dọc theo con sống đang chảy siết, hai bên của họ là hai vách đá treo leo thẳng đứng, hoàn toàn không có chỗ bám tay nào.

Bên dưới, con sông vẫn xuôi dòng mà chảy ào ạt không ngừng.  Cả bọn vừa đi vừa quan sát kĩ lưỡng,  họ cứ bay mãi bay mãi, không biết đã đi được bao lâu rồi thì hi bên bờ vách đã biến mất, thay vào đó lại chia con sông thành hai ngã khác nhau. Một chảy thẳng và một về bên trái, cả bọn nhíu mày nhìn hai ngã, tiểu Siêu nói

" Tiếp tục đi thẳng đi. Nhìn con sông chảy xiết như vậy, không lí nào lại bị xô cho rẽ ngang được "

Gật đầu một cái, lại làm một đường thẳng mà đi. Nhưng mà càng đi về sau, hai bên bờ lại là rừng rậm, con sông lại chia thành 4 nhánh khác nhau nhưng cả bọn lại vẫn cứ làm một đường thẳng mà đi. Cho đến khi cảm nhận được dòng sông đã không còn chảy xiết nữa, mà hiền hòa hơn, dịu dàng dập dìu hơn, nước sông cũng trong hơn hẳn thì họ đã ra khỏi rừng, tiến vào một ngôi làng nhỏ, bao quanh là cánh đồng và xa xa nhìn thấy một thủ đô lớn. Không phải là thủ đô Lâm Viên có học viện Tát Lôi, mà là thủ đô Nặc Luân, nằm bên kia khu rừng Phục Lâm. Đây cũng là một trong những thủ đô lớn a.

An Lam Nguyệt nhíu mày, nói

" Thế nào mà lại đến thủ đô Nặc Luân rồi, con sông này dẫn đến ngôi làng nhỏ ở đây chứ không phải trong thủ đô. Chúng ta tìm kiếm ở đây xem sao! "

Gật đầu một cái, cả 4 người lại chia nhau ra mà đi tìm kiếm, dùng hình ảnh,  lời nói và miêu tả nhưng vẫn chẳng ai biết gì. Chẳng ai thấy qua, cả 3 người lại bất lực mà rời đi, hiện tại phạm vi tìm kiếm lại được mở ra rộng nữa rồi, sao thế này không biết, haizzz....

Nhìn sắc trời đang tối dần, An Lam Nguyệt nói

" Chúng ta cũng nên trở lại thôi. Hẳn bọn nhóc bên kia cũng chờ chúng ta lâu rồi đấy "

" Vâng "

Cả bọn An Lam Nguyệt lại lần về đường cũ mà quay trở về. Ra khỏi rừng Phục Lâm thì trời cũng lặn mất, bọn nhóc đang đứng thiu thỉu ở bên ngoài mà chờ cả bọn. Thấy nhóm An Lam Nguyệt trở ra liền ào chạy lại hỏi

" Có dấu tích gì của tiểu Liên hay không? "

" Băng Liên muội ấy có tìm thấy chưa? Có biết đang ở nơi nào hay không? "

" Bên chúng ta chẳng có dấu tích nào cả, bên tỷ có không vậy? "

" Mà sao mọi người đi lâu như thế? Có phải có dấu tích gì không? "

............

An Lam Nguyệt đợi cho cả bọn hỏi xong hết một lượt, liền nói

" Bên phía chúng ta quả thật có dấu tích nhưng dấu tích dẫn đến một vùng rừng rậm sau đó liền không còn nữa. Do trận mưa mấy ngày trước nên toàn bộ vết máu đã mất hết rồi, chúng ta cũng cố lần theo và tìm thấy một vực đá, bên dưới có dòng sông đang chảy xiết. Xuôi theo dòng sẽ lại gặp rất nhiều nhánh sông khác và chúng ta đã đi tớ thủ đô Nặc Luân. Một nhánh sông dẫn chúng ta đi vào một ngôi làng nhỏ gần đó, nhưng chúnh ta đã hỏi rất nhiều mà vẫn không ai biết cả. Chúng ta đành quay trở về... "

Thống Trung mệt mỏi thở ra một hơi, nói

" Vậy là phạm vi tìm kiếm lại được mở rộng ra nữa rồi. Muội ấy có thể đi đâu được chứ... "

Tiểu Siêu bảo

" Được rồi, chúng ta trở về thôi. Chắc giờ này Thiên ca đang chờ chúng ta đấy. Vào ngày mốt còn có kì thi tuyển sinh, chúng ta nên chăm chú một chút. Việc tìm kiếm nhờ vào lão viện trưởng giúp đi "

" Vâng "

Trả lời một cách uể oải, cả bọn cùng nhau trở lại học viện Tát Lôi, về lại phòng KTX ở tầng 6. Đứng trước cánh cửa, bên trong hoàn toàn là một mảnh im lặng. An Lam Nguyệt đưa tay gõ cửa

" Cốc cốc cốc "

Bên trong phòng, Hạo Thiên không thể ngồi dậy mà mở cửa, vì một tay đã làm gối cho Lăng Giang Tuyết nằm còn thân mình thì bị ôm chặt lấy không rời. Hạo Thiên đành truyền âm ra

" Nguyệt tỷ, hiện tại đệ không tiện di chuyển, tỷ tự mình mở cửa nha "

Nhận được lời truyền âm, An Lam Nguyệt trực tiếp mở cửa bước vào trong phòng. Cả bọn im lặng bước vào, nhìn thấy một cảnh hai người ân ái quấn nhau mà ngủ liền có chút xấu hổ mà quay mặt đi. Hạo Thiên nhỏ giọng mắng

" Các ngươi xấu hổ cái gì? Chúng ta chỉ là ngủ mà thôi, không có làm việc gì cả "

Thống Trung cười cười nói

" Vâng, Thiên ca và đại tẩu không có làm gì cả, chỉ ôm nhau ngủ mà thôi. Nhưng chúng ta chỉ là cẩu FA, hai người làm như vậy thì chúng ta xấu hổ a "

" Bốp "

Minh Kỳ đưa tay đập cho cậu một phát, đầu Thống Trung lại nổi lên một cục u to tướng. Thống Trung không biết tại sao mình lại bị đánh, ủy khuất nói

" Tiểu Kỳ, ngươi vì sao đánh ta a? Ta đã làm gì đâu? "

Minh Kỳ khẽ quát

" Xấu hổ cái đầu heo ngươi ấy, đại tẩu vì chăm sóc cho Thiên ca nên mới mệt mỏi ngủ đi như vậy, ngươi xấu hổ cái gì? "

Thống Trung bễu môi, nói

" Ta biết rồi mà, chỉ muốn đùa một chút thôi mà "

Giờ phút này Thống Trung làm vậy cũng đúng thôi a, vì cậu muốn xóa đi nỗi phiền muộn của mọi người. Để mọi người tạm thời quên đi việc Băng Liên mất tích, để họ có thời gian khuây khỏa lòng mình. Đừng cứ mãi ôm trong lòng một nỗi buồn phiền, về sự thất trách của bản thân mình.

Bọn nhóc khẽ thở ra một hơi, Hạo Thiên nhìn là biết chưa tìm được, nhưng vẫn hỏi

" Tung tích của tiểu Liên thế nào rồi? "

An Lam Nguyệt thở ra một hơi, nói

" Phạm vi lại mở rộng ra toàn khu vực rừng Phục Lâm cùng với thủ đô Nặc Luân  rồi "

Hạo Thiên lại hỏi

" Muội ấy vào rừng tìm Băng Huyết quả sao? "

Tiểu Siêu nói

" Đúng vậy, một Băng Huyết quả đã được hái đi, còn được hái rất cẩn thận từng li từng tí một. Sau đó là xung quanh có rất nhiều vết tích của cuộc xung đột với yêu thú. Chúng ta dám chắc rằng là do Băng Liên để lại, nhưng khi chúng ta lần theo thì đến một khu rừng rậm liền không còn nữa "

Hạo Thiên nhắm mắt lại, khẽ thở ra một hơi, bỗng nhiên lại im lặng không nói gì hồi lâu. Lại bảo

" Được rồi. Đồ ăn ở bên trong này, ta đã chuẩn bị xong. Các ngươi lấy ăn đi, còn nóng đấy "

Thống Trung mắt sáng ngời, nói

" Oaaa, Thiên ca thật tuyệt vời. Huynh như vậy còn cất công đi nấu cho chúng ta ăn, Thiên ca luôn luôn là số một mà "

Hạo Thiên quăng cho chúng một chiếc nhẫn trữ vật. Đồ ăn được Hạo Thiên nấu khoảng 15 phút trước, khó khăn lắm mới để cho Lăng Giang Tuyết nằm thoải mái mà cậu đi nấu ăn. Nấu xong lại phải nhanh chóng trèo lại lên giường không ấy Lăng Giang Tuyết lại hoảng loạn đi tìm.

Thống Trung nhận lấy, bắt đầu lôi ra từng món ăn, mỗi món đều đang bốc khói nghi ngút, một món, hai món, ba món, rồi tới bốn món.... Hai mươi món tất thảy, mỗi món lại là 5 phần ăn, lại còn đều là những món bọn nhóc đã ăn qua và rất thích ăn. Quả nhiên Hạo Thiên vẫn là quan sát bọn nhóc rất kĩ, để ý chúng thích ăn gì, hay gọi món gì và sẽ cẩn thận học nấu món đó cho chúng ăn.

Sau khi bày đồ ăn ra, bọn nhóc một mặt vui vẻ, hưng phấn vô cùng, mặt khác lại nhịn xuống, quay sang Hạo Thiên gọi

" Thiên ca, huynh không ăn sao? "

Hạo Thiên bảo

" Các người ăn trước đi "

" Ưm... "

Lăng Giang Tuyết " ư ưm " tỉnh giấc, xoa xoa mắt mình, đôi mắt mơ hồ, mũi lại như đang ngửi gì đó, miệng nhỏ dãi nói

" Mùi thật thơm, đồ ăn... "

Hạo Thiên cười cười nói

" Muội dậy rồi à, ta đã chuẩn bị đồ ăn rồi. Muội mau đi rửa mặt một chút rồi ra ăn với bọn nhóc "

Lăng Giang Tuyết bật dậy, mắt sáng ngời, nói

" Có thịt nướng không? "

Hạo Thiên cười nói

" Đương nhiên rồi "

Lăng Giang Tuyết mắt càng thêm sáng, ngồi dậy trên giường, quay lưng muốn rời đi, nhưng lại khựng lại một chút, quay sang Hạo Thiên mà nhìn cậu. Hạo Thiên cũng mỉm cười nhìn cô, còn chưa hiểu chuyện gì thì...

" Chụt "

Một nụ hôn liền dán lên má cậu, Lăng Giang Tuyết hí hửng rời đi rửa mặt. Hạo Thiên hai mắt mở lên, miệng cười một cái thật ôn nhu, bọn nhóc lại là che tai bịt mắt. Lòng la lớn, Thiên ca a, đại tẩu a, hai người lại hại đám cẩu FA rồi aaaaaa....

( Hôm nay là buổi cuối cùng của kì nghỉ hè nên tác khá là làm biếng, nên là... Mọi người biết rồi đó, tác lại trốn nợ nha... (○゚ε゚○) )

( Tác giả: Lăn lộn cầu mấy bạn đang xem ở web khác sang cày view cho truyện ở web truyencv giúp tác. Lăn lộn cầu mấy bạn cày view cho tác  ╯﹏╰ ) ).
 
Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
Chương 362: Hay cho một Lôi gia Hầu tước



Sau bữa ăn no nê mà Hạo Thiên đã chuẩn bị cho tất cả. Cả bọn lại dành cả buổi tối để chơi đùa nghỉ ngơi, muốn thanh thản một bữa, tránh để mọi người lại vì chuyện của Băng Liên mà lòng lại thêm nặng nề. Khuây khỏa một bữa...

Ngày hôm sau, cả bọn vẫn tích cực đi tìm kiếm, trong đó có cả sự trợ giúp của Lăng Giang Tuyết và Hạo Thiên. Cuộc tìm kiếm diễn ra cả ngày trời, lật tung cả cái thủ đô Nặc Luân nhưng vẫn không tìm được Băng Liên. Đang chán nản đi trên đường, nhóm Hạo Thiên bị một nhóm người chặn lại, nhóm người này mặc đồng phục của một học viện nào đó của thủ đô Nặc Luân, khuôn mặt kiêu ngạo, nghênh ngang không xem ai ra gì. Đã thế hiện tại nhóm 7 người này còn chặn đường nhóm cậu, lớn giọng nói

" Mấy vị tiểu muội này, cả vị tiểu tỷ tỷ kia nữa, đi với các ca ca đi. Các ca ca sẽ giúp các muội muội và tỷ tỷ vui vẻ nha. Đã thế còn có thể cho các tiểu muội muội, tỷ tỷ thật nhiều tiền nữa đó. Nào, sang đây! "

Và, một nhóm người ngu ngốc nữa cứ thế mà xuất hiện ngáng đường nhóm cậu. Nhóm Hạo Thiên tâm tình đang không vui vẻ là mấy, lại gặp ngay nhóm người này, sự không vui lại càng tăng thêm.

Lúc này, người dân trong thủ đô lại bắt đầu bàn tán ra vào

" Này, đám du côn đó lại bắt đầu nữa rồi "

" À, đám người Lôi Lâm của học viện Luân Á lại bắt đầu thối côn đồ, ức hiếp người khác nữa kìa "

" Ỷ mình là top 10 nên hống hách như thế đấy, lần này các cậu nhóm đó khổ rồi "

" Học viện Luân Á cũng quá khinh người đi, học viên của học viện ra ngoài tự tung  tự tác, hiếp người quá đáng vậy mà không nói gì. Đã thế còn im lặng cho qua nữa chứ, ỷ là top 10 thì ngon lắm sao? Cũng là người với nhau cả mà "

" Ức hiếp người quá đáng, trình lên thành chủ thì lại nhắm mắt làm ngơ, bao che lẫn nhau. Hại biết bao nhiêu người rồi cơ chứ, haizzz... "

" Đám nhóc này thảm rồi, nhìn qua chắc là mới tới nơi này nhưng lại gặp ngay nhóm người này, thảm thật rồi a "

..........

Nhận được nhiều thông tin như thế, nhóm Hạo Thiên hiện tại có thể trực tiếp bay vào đập cho bọn này một trận, thậm chí tiện tay bẻ gãy cổ chúng rồi hỏa thiêu dùm luôn.

Hạo Thiên hiện tại cũng không có tâm trạng ra tay trực tiếp. Cậu một ty buồn bực che mặt, một tay xua đi nói

" Các người giải quyết đi, còn đám nữ thì qua đây ngồi nghỉ mệt "

Hạo Thiên một tay khoác eo Lăng Giang Tuyết, tay còn lại quắc đám nữ đi theo mình. Tới một quán nước ngay bên cạnh mà ngồi xuống,  gọi nước ra uống. Để lại đám nam nhân đứng đấy đối diện với đám người được cầm đầu bởi người tên Lôi Lâm.

Hạo Thiên cùng đám nữ bình bình thản thản mà ngồi ăn bánh uống trà, nói chung là ngồi chơi xơi nước rồi xem trò hay sắp diễn ra trước mắt đây.

Khuôn mặt cả đám lúc này trầm xuống, không chút biểu cảm nương tay nào. Thống Trung lúc này cười khinh vài tiếng, khoanh tay lại, " ha " một tiếng liền nói

" Các ngươi nói cái gì ấy nhỉ? Lão tử lỗ tai dạo này có vấn đề, nói lại ta nghe xem nào! "

" Này "

Người này là Lôi Lâm, khuôn mặt có phần tức giận, tay chỉ chỉ đẩy đẩy vai Thống Trung, mặt hất sang một bên, ngạo nghễ nói

" Lũ nhóc miệng còn hôi sữa các ngươi, khôn hồn thì mau cút đi, trốn về bú mẹ đi. Ở đi ngáng đường cái gì, cẩn thận ta đánh nát khuôn mặt đẹp... "

" Bốp "

" Rầm "

Thống Trung một đấm tung ra, nhằm ngay thẳng mặt tên Lôi Lâm này mà đánh, cú đấm tám mươi phần sức mạnh, không nát mặt cũng gãy sống mũi, chệch quai hàm.

Lôi Lâm bị một cú đó đánh bay xa vài trăm mét, dừng lại khi quật ngã một gian hàng trái cây. Khiến bao ánh mắt nơi này không khỏi kinh ngạc, mồm há hốc cực to. Đám thuộc hạ của Lôi Lâm lại là hoảng hồn, dí theo mà đỡ hắn dậy.

Thống Trung xoa xoa tay mình, cười một cái, nói

" Ngươi vừa nói gì ấy nhỉ? Đánh nát khuôn mặt này sao? Ta lại nghe nhầm rồi đấy, xin lỗi nếu ta lỡ tay đánh nát khuôn mặt ngươi nhá "

Vâng, cái lỡ tay của cậu đã khiến Lôi Lâm mặt nát bét, sống mũi bị gãy, máu mũi từ đó mà chảy ra liên tục, trên mặt in hẳn một nắm đấm bầm tím cả mặt. Sống mũi bị gãy gây khó thở, tên này cứ khì khì mãi mà chẳng nói được gì, ngược lại bận lo lấy hơi thôi cũng đủ mệt rồi. Nhưng đám thuộc hạ có vẻ như hiểu hắn muốn nói gì đó mà tức giận nói thay hắn

" Tên nhóc khốn khiếp kia, ngươi được lắm, nhớ lấy chúng ta. Chúng ta chắc chắn sẽ tìm ngươi trả thù "

Đám này nói xong liền khiên tên Lôi Lâm đi, nhưng chúng nghĩ muốn tới là tới muốn đi là đi sao? Không hề!

Hạo Thiên lúc này lại bảo

" Bắt lại cho ta "

Nhận lệnh, Thống Trung tiến lên, thoắt cái liền chặn đường của đám người, cười khảy một cái liền nói

" Muốn đi? Ai cho mà đi? "

" Muốn chết, một tên nhóc như ngươi mà dám chặn đường chúng... "

" Bốp "

" Ngươi nói nhiều quá rồi "

Thống Trung lại một đấm tung ra, đánh tên này bay đi đâu đó không biết. Khiến cho Lôi Lâm đang được đỡ phải té sụi xuống đất, mặt tức giận càng thêm tức giận. Đến nỗi không bọc phát được mà ứ trong đấy, bất tỉnh nhân sự.

Người dân lúc này vừa mừng mà vừa hoảng sợ thay cho nhóm Hạo Thiên, đặc biệt là bòn nhóc. Người dân liền khuyên nhủ

" Này, mấy cậu nhóc này, mau chóng đi khỏi nơi này nhanh đi. Nếu còn ở đây sẽ không hay đâu "

" Đúng vậy, các cậu chết chắc rồi, mau đi nhanh đi. Không ấy người của học viện tới thì nguy đấy "

" Nhanh trốn đi đi, chúng ta sẽ bảo không nhìn thấy các cậu đâu, mau trốn đi "

.............

Nhóm Hạo Thiên chỉ nhìn rồi cười không nói gì cả. Ngược lại còn không có chút mảy may sợ hãi, Thống Trung bên kia chặn đường, đám thuộc hạ lại quát lên

" Các ngươi có trốn đằng trời cũng không thoát được đâu. Dù lão vương xuống đây các ngươi cũng chết chắc rồi "

" Rầm "

An Lam Nguyệt bên này đập bàn, chiếc bàn đang yên đang lành bị đập nát bấy. An Lam Nguyệt đầu hơi nghiêng sang một bên, đôi mắt đầy sát ý liền hiện ra. Cặp sừng và đôi cánh dần hé lộ, sát khí bao trùm khắp nơi, Hạo Thiên ngược lại có chút bình thản, yên yên lặng lặng mà nhâm nhi trà. Lúc này đây mà để cậu bộc phát còn nặng nề hơn An Lam Nguyệt tỷ nhiều lắm.

An Lam Nguyệt vỗ lên đôi cánh của mình, lượn lờ mà bay lại phía đám người. Người dân nơi này lại một phen sợ hãi, tại sao một tuyệt thế yêu nghiệt lại xuất hiện ở nơi này, vả lại đây chắc chắn là người của hoàng tộc, xem bộ dáng lại là có chút tức giận... À không, rất tức giận mới đúng. Phen này đám người kia xong đời rồi....

An Lam Nguyệt bay lại phía bọn người Lôi Lâm, ánh mắt như xuyên qua cơ thể bọn chúng, lạnh giọng nói

" Các ngươi vừa nói cái gì? "

Đám người dường như còn có chút thông minh, nhận định được những người là tuyệt thế yêu nghiệt chỉ có thể xuất thân hoàng tộc nên còn có chúng nhún nhường, e ngại, cơ mà lại nghĩ đến đâu nhất thiết phải là hoàng tộc cấp cao. Lại nói đến, người có cương vị cao hơn Hầu tước chỉ có thể là Công tước, Công chúa, Hoàng tử, Hoàng hậu và Hoàng đế mà thôi. Cơ mà họ làm sao có thể xuất hiện ở nơi nhỏ bé này, đã thế ở nơi này cao nhất chính là Lôi gia Hầu tước, bọn này có thế đắc tội sao? Nên hắn liền dựa thế mà nói

" Cái này... Chúng ta chính là đang đe dọa tên nhóc không biết trời cao đất dày này, muốn hắn phải trả giá đắt, thậm chí đám nữ nhân các người còn phải đi theo hầu... Ặc... "

An Lam Nguyệt một tay bóp cổ họng tên này, mắt trừng lớn, giọng đầy sát ý

" Hay cho một Lôi gia Hầu tước, nghĩ rằng mình cao lắm sao? Rác rưởi! "

" Rầm "

An Lam Nguyệt bóp nát cổ tên này, quăng hắn bay đi mất tiêu. Lúc này ánh mắt lại đổ dồn về mấy tên còn lại, chúng sợ hãi mà liên tục lùi về phía sau. Quơ quào điên loạn không thôi, Thống Trung lúc này lại bảo

" Hô, hay thật. Lúc nãy còn rất lớn mồm cơ mà, sao bây giờ lại như mấy thằng điên thế này? Mất hứng thật mà "

" Là tên nào? Là kẻ khốn nào cả gan đánh đệ tử của học viện chúng ta!?? "

Giọng nói lớn, hùng hùng hổ hổ liền vang lên, chấn động bốn phương tám hướng, thu hút sưi chú ý và cũng khiến người dân sợ hãi...

( p/s: hôm nay là ngày học đầu tiên mà tác chạy show như con điên ╯﹏╰, tối đến lại đi học thêm và combo bị bệnh nữa chứ, nên là chương ra có hơi trễ, mọi người thông cảm nha...)

( Tác giả: Lăn lộn cầu mấy bạn đang xem ở web khác sang cày view cho truyện ở web truyencv giúp tác. Lăn lộn cầu mấy bạn cày view cho tác  ╯﹏╰ ) ).
 
Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
Chương 363: Không thể trốn tội



" Là tên nào? Là kẻ khốn nào cả gan đánh đệ tử của học viện chúng ta!??  "

Giọng nói lớn, hùng hùng hổ hổ liền vang lên, chấn động bốn phương tám hướng, thu hút sự chú ý và cũng khiến người dân sợ hãi...

Cả bọn nhóc đều quay sang nhìn, người dân ngược lại muốn đi tìm chỗ núp lánh nạn. An Lam Nguyệt ánh mắt lại là có phần tức giận, muốn bộc phát ngay hiện tại.

Một người đàn ông với một thân áo xanh từ đầu đến chân, kèm theo cặp kính trông có vẻ là dân tri thức nhưng qua giọng nói vừa rồi thì giống lưu manh giả danh tri thức hơn. Ông ta mái đầu lấm chấm bạc nhưng trông vẫn còn dẻo dai lắm. Một tư thế hùng hổ, uy chấn một phương liền hiện ra, dọa cho người dân không khỏi cúi thấp đầu mà sợ hãi

" Ông ta đến rồi, chúng ta phải làm sao đây? "

" Là lão già Lôi Viễn đó, lão ta lại đến nữa rồi. Lần này thì nguy thật rồi, không xong thật rồi. Chúng ta sắp tàn đời rồi "

" Liên quan gì tới chúng ta cơ chứ? Chúng ta chỉ là người dân mà thôi, làm sao có thể liên lụy chúng ta "

" Nhưng mấy cậu nhóc đó thì sao? Mấy cậu nhóc đó thì sẽ gặp nguy đấy. Mau khuyên ngăn mấy cậu nhóc đó trốn đi, chúng ta sẽ chặn đường cho, đừng để chúng phải bị thương gì cả "

...........

Người dân mặc dù sợ hãi, rất sợ chết nhưng lại là đi lo cho an nguy nhóm Hạo Thiên. Sợ nhóm Hạo Thiên gặp chuyện không may, sẽ bị chết. Cơ mà họ lo dư thừa rồi a!

Một người dân liền tiến lại chỗ Hạo Thiên, khuyên nhủ

" Này cậu nhóc, xem chừng cậu chính là thủ lĩnh đi. Mau chóng bọn mấy cậu bé kia lại rồi mau chạy đi, chúng ta sẽ chặn đường chúng giúp các cậu. Nhanh lên "

Hạo Thiên khuôn mặt không chút biểu cảm nào, đầu hơi nghiêng sang một bên. Ánh mắt không hề tỏ ra hứng thú, nhưng nhìn một hồi lại chợt nở nụ cười, bảo

" Rất cảm ơn mọi người nhưng đừng lo cho chúng tôi. Chúng tôi ổn! "

" Nhưng mà, nếu còn không đi sẽ nguy đó "

Người dân lại khuyên nhủ cậu, nhưng Hạo Thiên chỉ là cười không đáp lại. Người dân nơi đây cũng thật là hiếu khách cùng với thương người nha. Măc dù chưa từng nói chuyện cũng chưa từng tiếp xúc qua với chúng ta nhưng lại tốt như vậy, hôm nay giúp các người diệt trừ mầm hại đi!

An Lam Nguyệt bên kia, khuôn mặt vẫn lầm lầm phẫn nộ, lão già được người dân gọi là Lôi Viễn giữ chức phó viện trưởng học viện Luân Á đồng thời là Lôi gia Hầu tước, và cũng là cha của tên Lôi Lâm vừa bị đánh cho nát mặt vừa bị chọc cho tức điên rồi bất tỉnh kia. Viện trưởng gần 10 năm nay vẫn luôn bế quan, mọi sự viện đều do một tay tên Lôi Viễn này quản lý, thừa cơ này mà bọn chúng lộng hành, cậy quyền thế mà hoành hành nơi này. Mọi thông tin cáo trạng củ người dân lên hoàng đế bệ hạ đều bị bọn chúng chặn đường mà giết sạch. Tên này mặc dù là Hầu tước nhưng vẫn tham vọng quyền thế và học viện Luân Á cho nên đã xen ngang vào mà lấy chức Phó viện trưởng của học viện này.

Suốt 10 năm nay, lão Lôi Viễn này cùng với thành chủ nơi này vẫn luôn vơ vét của người dân, lấy quyền thế mà ức hiếp người, con trai lão thì lại vì thế mà càng trở nên ngang ngược, hại biết bao nhiêu con gái nhà lành, đã thế còn giết họ sau khi hắn chơi đùa xong. Lòng dân lúc này cũng uất hận, phẫn nộ trước chúng nhưng vì không ai đủ mạnh, đủ quyền thế, đủ can đảm đứng lên giành lại quyền hành, nổi dậy lật đổ chúng. Nên chúng vẫn luôn hoành hành cho đến tận bây giờ. Người dân hiện tại chỉ mong muốn lão viện trưởng bế quan xong và trở ra giành lại công đạo cho người dân, vì lão viện trưởng học viện Luân Á chính là người tốt, quan minh lỗi lạc, công tư phân minh, luôn giúp dân trừ hại

Lôi Viễn nhìn con trai lão bị đánh cho bất tỉnh, khuôn mặt thành ra thế kia thì lửa giận càng lên cao hơn, quát lớn kèm theo uy thế hùng hồn

" Kẻ nào, kẻ chó nào đã đánh con trai ta, mau lết xác ra đây cho ta! "

Âm hưởng của giọng nói vẫn kéo dài một hồi lâu, người dân thì lo bịt tai lại, đau đớn khi phải nghe thấy âm thanh đinh tai nhức óc này. Còn nhóm Hạo Thiên, khuôn mặt chỉ là ngơ ngơ ra, dường như chẳng nghe thấy gì cả.

Lúc này, một tên trong những thủ hạ của tên Lôi Lâm cố gượng dậy, chỉ chỏ đám nhóc mà kể tội

" Viện phó, chính là bọn chúng. Bọn chúng đã đánh Lôi Lâm thành như vậy. Bọn chúng hiếp người quá đáng, chúng ta nhìn chúng bọn nữ nhân kia, chúng chẳng những không đồng ý còn dám phản kháng, đánh chúng ta thành như vậy nữa "

Lôi Viễn trừng mắt nhìn sang bọn nhóc, mày nhăn lại càng chặt hơn, cho đến khi ánh mắt đặt trên người của An Lam Nguyệt. Ông ta toàn thân run rẩy, bất giác quỳ rạp xuống đất dưới bao ánh mắt kinh ngạc của mọi người. Người dân, học viên học viện, nói chung là toàn thể những người đang chứng kiến nơi này không khỏi trợn mắt há mồm, mắt chữ O mồm chữ A mà há lớn. Đây còn là lão già dùng quyền thế bức ép người khác sao? Đây còn là lão già cao cao tại thượng luôn ỷ thế mình mà lộng hành ngang dọc sao? Sao bây giờ lại quỳ rạp trước một thiếu nữ thế này?

Nhiều dấu chấm hỏi liền đặt ra, người dân thì kinh ngạc, đám học viên lại chính là kinh nghi cùng hoảng sợ, mong rằng không như những gì chúng đang nghĩ!  .... Và mọi điều chúng đang nghĩ đều thành sự thật cho đến khi lão già Lôi Viễn cúi đầu nói

" Thần, Lôi Viễn Lôi gia Hầu tước kính chào Đại công chúa. Xin những vì sao luôn phù hộ và mang điềm lành đến cho đất nước này! "

An Lam Nguyệt hiện tại đã trở về với bản thân trước kia, là sừng cùng với đôi cánh đã xuất hiện, không hề ẩn giấu đi nữa. Người dân nơi này vốn dĩ không nhận ra cô cũng đúng thôi, vì mỗi lần rời nhà đi chơi đều giấu đi cặp sừng cùng đôi cánh bày mà.

An Lam Nguyệt mặt không chút lưu tình cùng nể mặt mũi, hừ lạnh nói

" Hay cho một Lôi Viễn nhỏ bé, hay cho một Lôi gia Hầu tước nhỏ nhoi xem trời bằng vung. Có vẻ như ngươi xây riêng cho mình một vương quốc nhỉ? "

Lôi Viễn vội cúi đầu, nói

" Thần không dám, xin công chúa điện hạ tha cho. Đừng nghe lời lũ dân ngu ngốc đó, bọn chúng chỉ đang nói càn mà thôi "

An Lam Nguyệt cười lạnh, nói

" Ta đã nói gì sao? Ta có bảo ai nói cho ta nghe à? Có tật giật mình nên mới như vậy đó, Lôi gia Hầu tước à! "

Lôi Viễn đổ mồ hôi hột, cố gắng nói

" Không có, tôi chỉ là nói trước thế thôi, công chúa người hiểu lầm rồi "

" Rầm "

An Lam Nguyệt một chân khẽ dậm xuống đất, một lỗ hổng lớn liền hiện ra, An Lam Nguyệt lơ lửng trên không, dưới chân là một lỗ lớn. An Lam Nguyệt trừng mắt nói

" Hiểu lầm? Tốt,  Lôi gia Hầu tước ngài cũng thật là tài cao nha, nhiều năm như vậy che giấu có phải rất cực khổ không? Hôm nay ta liền giúp ngài bớt cực bớt khổ đây "

Lôi Viễn sợ hãi nói

" Không, công chúa điện hạ. Ngài không thể tin lời lũ dân đen đí được, tôi dù sao cũng là một hầu tước, ngài đáng lẽ phải tin tôi chứ? "

An Lam Nguyệt liền phi tới trước mặt lão, một tay đưa ra liền bóp cổ lão mà xách lên cao, nhăn mặt nói

" Ta lúc nãy nghe rất rõ ràng. Những người thủ hạ của ngươi nói rất lớn tiếng, gì mà lão vương tới đây cũng không làm gì được các ngươi. Đó không phải muốn xây vương quốc riêng thì là gì? Còn nữa, ngươi 10 năm nay ức hiếp dân chúng, con trai ngươi hại biết bao nữ nhi nhà lành, lão thành chủ ăn chơi trác tán, sa đọa không lo cho dân. Ta đều nghe đủ cả rồi, hôm nay Lôi gia một người cũng đừng hầu mà thoát tội. Không những thế tài sản toàn bộ đều bị tịch thu, quyên góp cho dân nghèo! "

Lôi Viễn lắc đầu lia lịa, cố gắng vùng vẫy để thoát ra. Nhưng tay An Lam Nguyệt mỗi lúc một chặt hơn nữa...  Cho đến khi đầu của tên Lôi Viễn không còn treo trên đầu hắn mà lại lăn lon ton trên đất thì dừng lại thả tay cho thân xác hắn rơi dài trên đất. Đám học viên nhìn thấy mà xanh mặt, ói ụa khắp nơi, đã thế còn bất tỉnh nhân sự nữa. Người dân thì lại là một phen kinh hoảng, xác nhận thân phận không tầm thường của nhóm Hạo Thiên liền quỳ rạp xuống đất, hô lớn

" Kính chào đại công chúa, công chúa vạn phúc kim an. Xin những vì sao luôn phù hộ và mang đến điềm lành cho đất nơi này!  "

An Lam Nguyệt khẽ thở ra một hơi, đáp xuống đất mà mỉm cười nói

" Mọi người đứng... "

" Nơi này vì sao lại xảy ra chuyện như thế này? "

Một giọng nói hùng hổ vang lên, mang theo phần tức giận nghi ngờ và cũng đầy dũng mãnh...

( Tác giả: Lăn lộn cầu mấy bạn đang xem ở web khác sang cày view cho truyện ở web truyencv giúp tác. Lăn lộn cầu mấy bạn cày view cho tác  ╯﹏╰ ) ).
 
Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
Chương 364: Vẫn không tìm được



" Nơi này tại sao lại xảy ra như thế này? "

Một giọng nói liền vang lên, cắt ngang lời của An Lam Nguyệt. Lần này người xuất hiện mới được tính chuẩn xác là lão già a, lão ta một đầu tóc bạc trắng, thân hình nhỏ nhắn. Dường như càng già chiều cao càng teo nhỏ lại, chòm râu dài tước mặt được cắt tỉa gọn gàng, mái tóc dài bạc trắng phía sau thì được buột gọn. Một thân thế uy nghiêm, một khuôn mặt tức giận tràn đầy, lơ lửng trên không mà nhìn xuống.

Đám Hạo Thiên thì ngơ ra không biết người này là ai nhưng qua uy thế này, tư thái này thì người này không đơn giản, lv cũng đã vượt qua 500 cấp rồi. Người dân nhìn thấy người này lại là càng thêm mừng rỡ, tung hô ngất trời

" Hoan hô, lão viện trưởng xuất quan rồi "

" Mọi người mau ăn mừng, lão viện trưởng của chúng ta xuất quan rồi. Ngài ấy xuất quan rồi "

" Chúng ta từ nay không phải khổ nữa rồi, chúng ta sắp lại trở về thời gian trước kia rồi. Hôm nay đúng là ngày đại hỉ mà! "

" Mau chóng giết gà mổ lợn ăn mừng, quán chúng ta hôm nay miễn phí toàn bộ a "

...........

Rất nhiều tiếng tung hô chúc mừng sự trở lại của lão viện trưởng, lão viện trưởng nhìn người dân chính là một mặt hiền hòa, còn nhìn đống hỗn loạn lại chính là tức giận không thôi. 

Lại nhìn thấy An Lam Nguyệt cùng nhóm Hạo Thiên vẫn bình bình thản thản mà ăn bánh uống trà, ngồi chơi xơi nước như không có gì xảy ra. Lại càng không nhận biết được thân phận của nhóm Hạo Thiên, nhưng vẫn có phần kiêng dè, hơi cúi đầu nói

" Xin cho lão hỏi, vị cô nương này, nơi này là cô gây ra? "

An Lam Nguyệt không phủ nhận, gật đầu nói

" Đúng, là ta gây ra "

Lão viện trưởng lại hỏi

" Vì sao? "

Lão viện trưởng này không bồng bột, bốc đồng, giải quyết gì cũng sẽ ra lí ra lẽ, cũng phải hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện rồi mới giải quyết sự tình. Thảo nào người dân lại yêu quý như vậy,  mệnh danh luôn là người công bằng liêm chính, lão viện trưởng này tên là Âu Dương Phát.

An Lam Nguyệt nói

" Chuyện này thì ông có thể hỏi người dân nơi này! "

Âu Dương Đông bắt đầu lái sang hỏi người dân, sau khi người dân kể rõ ngọn ngành đầu đuôi sự việc hơn 10 năm trước cho đến nay đã xảy ra những gì thì Âu Dương Phát vô cùng tức giận, bộc phá ra uy thế kinh người, dọa cho người dân sợ hãi một phen, Âu Dương Phát hét lớn

" Hay lắm, các người hay lắm.  Nhân lúc không có ta liền ỷ thế hiếp người, hôm nay ta chắc chắn sẽ cho các ngươi biết tay "

Thống Trung xua tay, nói

" Không cần đến phiên ông. Chúng ta giải quyết xong đám này rồi, hiện tại chỉ còn tên thành chủ nữa thôi "

Âu Dương Phát liền ngó quanh kiếm người, chi đến khi bắt lôi lại một tên mập béo ụ, toàn thân đeo toàn trang sức vàng, nhìn lão liền có cảm giác mỡ đang chảy ra toàn thân, vô cùng ghê tởm.

Âu Dương Phát nói

" Đây là thành chủ nơi này, lúc nãy vừa xuất quan liền thấy lão ta lén lút dọn đồ món bỏ trốn nên bắt tới nơi này "

An Lam Nguyệt cười lạnh, dùng dây mana trói lão mập lại, lôi mấy tên thủ hạ cùng tên Lôi Lâm và xác tên Lôi Viễn lại, chất thành đống, ngay sau đó liền quăng ra một ngọn lửa, hỏa thiêu tất thảy!

Tiếng la hét, kêu gào cứu mạng vang lên thất thanh, mùi thịt người nướng bay lên khắp nơi, có mùi thơm có mùi thật kinh tởm, ngửi một cái liền không chịu nổi mà lăn quay ra ngất tại chỗ. Tiếng la hét mỗi một lần đều rất to lớn, âm vang cả nơi này. Ngọn lửa vẫn tiếp tục cho đến khi trong đám lửa ấy khôn còn lại bất kì cái gì nữa!

Người dân nhìn thấy cảnh này, mặc dù là sợ hãi nhưng vẫn đứng nhìn hết từ đầu tới đuôi, lòng người thỏa mãn, tổ chức tiệc ăn mừng linh đình sang trọng. Các quán ăn đại giảm giá, bán hàng miễn phí không tốn một đồng nào. Người dân tưng bừng đón chờ một tương lai tươi sáng không còn bị áp bức, bóc lột nữa!

Sau sự việc, nhóm Hạo Thiên giải quyết luôn Lôi gia, sau đó lại gửi thư đến hoàng cung yêu cầu một vị thành chủ khác từ cha của mình. Xong xuôi tất thảy, nhóm Hạo Thiên liền rời khỏi thủ đô nhưng bị lão già Âu Dương Phát chăn lại. Hỏi

" Này, các người rốt cuộc là ai? "

Hạo Thiên chỉ cười không nói gì, Thống Trung lại lanh chanh bảo

" Chúng tôi chỉ đi ngang qua mà thôi a "

Âu Dương Phát có cảm nhận nhóm Hạo Thiên không phải là người thường, thân phận rất đặc biệt nhưng có vẻ họ không muốn nơi ra. Vậy thì ông cũng không tiện hỏi là bao. Đành nói

" Nếu không tiện nói cũng không sao. Lão già ta là Âu Dương Phát, nếu có dịp lại tới chơi "

Hạo Thiên nhăn mày, khẽ " ồ " một tiếng, nói

" Ông có quen ai ờ học viện Tát Lôi không? " 

Âu Dương Phát nói

" Có, ta có một vị ca ca ở đó, tên là Âu Dương Đông. Sắp tới các học viện có tổ chức một cuộc thi giữa các học viên của học viện với nhau, không biết ta có thể mời các cậu đến vào dịp đó không? "

Hạo Thiên chỉ cười nhẹ một cái, lão cha vậy mà còn có một vị đệ đệ khác nữa. Cơ mà sao lão này nhìn còn già hơn lão cha nữa? Hay là do màu tóc làm ảnh hưởng tâm trí con người rồi? Haizz... Mặc kệ đi

Hạo Thiên nói

" Có thể còn gặp nhau, nhưng ta không thể tới vào dịp đó được. Vì chúng ta lúc đó sẽ đối đầu với nhau đấy "

Hạo Thiên nói xong liền rời đi. Bọn nhóc nhanh chóng theo sau, cả bọn rời khỏi thủ đô Nặc Luân, vượt qua rừng Phục Lâm mà trở lại học viện Tát Lôi ở thủ đô Lâm Viên.

Cả bọn trở lại phòng với vẻ uể oải, cả một ngày tìm kiếm cũng chằng thể tìm được gì. Đã thế sắp tới còn bận dài dài, mở mắt ra thôi là thấy công việc ngập đầu rồi. Thời gian đi tìm Băng Liên cũng không có, biết rằng có thể nhờ vào lão viện trưởng Âu Dương Đông phái người đi tìm, nhưng đám người kia căn bản cũng không rõ ràng gì về Băng Liên. Quăng cho một tấm hình bảo đi tìm thì tìm làm sao đây chứ, cung cấp thông tin rồi thể nào cũng sẽ có người lơ là nhiệm vụ.... Haizzz... Mà thôi đi, dù sao cũng có người chịu giúp là được rồi, tiểu Liên a, muội rốt cuộc đã đi nơi nào rồi???

...... Nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm hôm sau cũng chính là ngày diễn ra kì thi tuyển sinh vào học viện. Do việc Hạo Thiên cậu bị bệnh mà kì thi bị hoãn lại mấy ngày, nhưng lão viện trưởng lại không lấy lí do đó mà lại thông báo rằng, " Ta hiện không vui, dời ngày! ". Chỉ ngắn gọn vài từ như vậy liền cho dời ngày diễn ra kì tuyển sinh vào học viện.

Người ta có thể thấy tính tình lão viện trưởng cổ quái, kì lạ, xàm xí. Nhưng những ai trong học viện quen thân với lão viện trưởng sẽ biết rõ con người ông ra sao. Ông có thể vì người khác mà làm việc, có thể dùng những lí do xàm xí nhất để thực hiện một việc gì đó. Cũng có thể vui vẻ nói chuyện với học viên như bạn bè của mình, gần gũi đến mức khó tin, nhưng ai khiến ông không vừa ý, hay thậm chí làm những việc tổn thương đến người thân của ông, thì những kẻ có liên quan dù là ít nhất, nhỏ nhặt nhất thì một người cũng không bỏ qua nhất định diệt trừ gận gốc rễ!

Nhóm Hạo Thiên ở KTX, buổi sáng tinh mơ liền thức dậy, chán chường ngáp ngắn ngáp dài, biết trước sự kiện này chẳng có gì hay ho cả nên cũng không chờ đón cho lắm. Cơ mà vẫn phải tham gia và chỉ xin sương sương 10 top đầu mà thôi a...

Vươn vai trên giường, thức dậy đón ngày mới bằng ánh mắt tẻ nhạt, Hạo Thiên thay một bộ đồ khác, một bộ đồ bộ gồm quần dài và cả áo tay dài. Bộ đồ đỏ kẻ sọc đen, thêm những dây sợi để trang trí, làm nổi bật sự trẻ trung của cậu. Bên trọng cậu mặc một áo tay ngắn mày trắng, khoác thêm một áo màu đỏ của đồ bộ. Tóc cột cao, hai lọn tóc xanh thắt bím kéo ra sau cột cùng nhau, giày boots đen cao hơn mắt cá chân chừng 7, 8 phân. Phần quan trọng nhất vẫn là 5 chiếc nhẫn giới hạn được đeo bên tay phải, bông tai thì đương nhiên không có tháo ra, vẫn luôn trên tai thế thôi.

Cả bọn chuẩn bị xong xuôi, cùng nhau lên đường, tiến thẳng về nơi tập trung các thí sinh....

( Tác giả: Lăn lộn cầu mấy bạn đang xem ở web khác sang cày view cho truyện ở web truyencv giúp tác. Lăn lộn cầu mấy bạn cày view cho tác  ╯﹏╰ ) ).
 
Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
Chương 365: Đổi máy



Ngày diễn ra ngày tuyển sinh cũng tới, các thí sinh chuẩn bị tốt cho ngày hôm nay. Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, nhóm Hạo Thiên lên đường tiến thẳng đến nơi diễn ra...

Sơ lược qua các quy tắc và thể chế cuộc kiểm tra, gồm có ba quy tắc cơ bản và năm vòng thi. Quy tắc thứ nhất, thí sinh không gian lận, giở trò trong khi tham gia các vòng thi. Quy tắc thứ hai, không sử dụng các loại thuốc giúp tăng sức mạnh, lv , nếu phát hiện lập tức hủy bỏ tư cách tham gia. Quy tắc thứ ba, mỗi cá nhân khi tham gia thi đấu không được có hành vi hạ đòn vào những chỗ hiểm, chỉ được phép đánh rớt đài hoặc nhận thua, bất tỉnh. Sẽ bổ sung thêm sau...

Đối với vòng thi, vòng thi thứ nhất, kiểm tra sức mạnh, lv của thí sinh. Thí sinh phải có số tuổi dưới 18, lv trên 100 cấp. Nếu ai không đủ yêu cấp liền tước quyền tham gia. Vòng thi thứ hai, thí sinh tiến hành đo sức mạnh dựa trên việc gây tổn thương cho một tảng đá lớn, đá này là gì thì tới lúc thi sẽ biết. Vòng thứ ba là đối kháng, vòng này sẽ loại bớt thí sinh chỉ còn lại đúng 500 người trong số hơn ngàn người tham gia. Vòng thứ tư là bắt cặp thi đấu, vòng này sẽ loại bớt 250 người, ngoài ra những người bị loại sẽ có cơ hội được đi tiếp nếu có biểu hiện tốt. Vòng thứ năm, sẽ lựa chọn ra các thí sinh đứng top của khóa năm nay cho học viên năm nhất.

Nơi diễn ra cuộc thi là khu vực thi đấu của học viện, bao gồm hai mươi sàn đấu nhỏ và mười sàn đấu lớn. Các thí sinh tụ tập dưới sàn đấu, xếp thành hàng với nhau. Năm nay có tổng cộng 1786 thí sinh tham gia, và sẽ loại hơn 1200 thí sinh!

Nhóm Hạo Thiên thông thả bước vào trong, nhiều người đang tụ tập lại nơi này, ồn ào to nhỏ, xôn xao cả vùng. Bọn Hạo Thiên vốn cũng không thích ồn ào, chúng chỉ thích ồn ào khi lúc đó đang ăn hoặc chúng đang ở một nơi nào đoa chúng cảm thấy thú vị. Nhưng hiện tại thì không, hoàn toàn không một chút nào cả. Bọn nhóc nhăn nhó khó chịu, tìm lấy một góc mà đứng vào.

Lúc này, một nhóm các lão sư học viện bước ra, đứng trên sàn đấu, hô lớn

" Các thí sinh im lặng! "

" ........ "

Giọng nói đầy uy lực, khiến toàn trường hơn 1700 thí sinh không khỏi im bặt lại, không một tiếng xì xào nào cả. Chỉ nghe tiếng xào xạt của gió thổi trong không khí, tiếng tim đập hồi hộp thoang thoảng của ai đó vang lên. Các lão sư hài lòng nói

" Tốt. Hiện tại chúng ta sẽ bắt đầu, do một số lí do mà ngày thi bị dời lại vài ngày, nhưng ngay bây giờ, ngay hôm nay sẽ bắt đầu ngay. Chắc hẳn thể loại cuộc thi thì các người đã nắm hết rồi nhỉ? Bây giờ ta cũng không muốn nói nhiều nữa, chúng ta lập tức bắt đầu vòng kiểm tra đầu tiên.... "

Dừng một lát, lại bắt đầu cất tiếng nói

" ... Vì một số lí do đặc thù, nên người Ma giới chúng ta có tuổi thọ cao. Mà vì đó nhiều người sẽ lợi dụng để được vào học viện chúng ta, nên chúng ta mới phải lập ra một số thứ để kiểm tra số tuổi và lv của các người. Hiện tại liền bắt đầu... "

Vòng thi thứ nhất diễn ra, những người xếp hàng ngay ngắn, lần lần lượt lượt mà tiến lên. Thứ dùng để kiểm tra là một chiếc máy, máy này được thiết kế theo hình vuông, đường nét tinh tế, sắc sảo. Chỉ cần đặt bàn tay lên thì sẽ biết được người này bao nhiêu tuổi và lv bao nhiêu. Kết cấu bên trong ra sao cũng chẳng biết được. Nhưng loại máy này chia làm 3 loại, một loại đo từ lv 1 đến lv 200, một loại từ lv 201 đến lv 400, và loại cuối cùng là lv từ 401 đến 600. Còn cao hơn thì vẫn chưa có, và loại máy hiện đang sử dụng là máy loại 1...

Qua vòng thứ nhất, số người đăng kí từ 1786 tụt dốc xuống còn 1734 người, trong đó có 32 người đã nói dối về số tuổi của mình, 20 người sai lầm về lv. Chỉ còn lại 1734 người đi tiếp vào vòng trong, nhưng vòng thứ nhất này đã xảy ra một điều vô cùng đặc biệt. Khi nhóm Hạo Thiên tiến lên đo thử, và....

" Bùm "

Một tiếng, chiếc máy nổ tanh banh, đó là lí do vì sao nhóm Hạo Thiên lên cuối cùng. Lên sớm quá máy nổ sớm cũng vậy, mà lên trễ mấy nổ trễ cũng vào đó. Vậy thôi cứ thong thả mà lên vậy...

Dưới ánh mắt kinh ngạc của bao người, Thống Trung nhếch mép buồn bực, nói

" Máy dởm, có nhiêu đó đo cũng chẳng xong. "

Một vị lão sư nuốt nước bọt, lắp bắp nói

" Vượt... Vượt cả 200 cấp.... "

Toàn thể thí sinh đều kinh ngạc, mắt trợn tròn mà nhìn lên. Đúng lúc này, lão viện trưởng Âu Dương Đông tiến vào, ngồi trên đài cao và nhìn xuống, lớn giọng nói

" Ta chưa dặn các người sao? "

Mấy vị lão sư ngơ ngác nhìn, hỏi

" Ngài đã dặn chúng tôi cái gì đâu?! "

Âu Dương Đông " chậc " một tiếng, nói

" Ta quên mất. Đi đổi chiếc máy đo khác đi. Máy đo loại 3 đấy "

" Vâng? "

Mấy vị lão sư dường như tưởng mình nghe lầm, lại hỏi

" Ngài có thể nói lại không? "

Âu Dương Đông lớn tiếng nói

" Đổi máy, lấy cái loại 3 ấy "

" Hả??? "

Toàn trường la lên thất thanh...

( P/s: hôm nay tác bận khá nhiều, chương chỉ có thể đến đây mà thôi. Mọi người thông cảm cho tác nha, thứ 7 tác bù cho.... )

( Tác giả: Lăn lộn cầu mấy bạn đang xem ở web khác sang cày view cho truyện ở web truyencv giúp tác. Lăn lộn cầu mấy bạn cày view cho tác  ╯﹏╰ ) ).
 
Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
Chương 366: Quá nhiều sự kinh ngạc



( P/s: hôm nay bù luôn số từ đã thiếu hôm qua nha. Qua có 1k2 từ mà thôi, mà bình thường là 1k8 đến 2k từ, vậy tác quất một lần lên tới 2k4 từ luôn nha. Thứ bảy mọi người khỏi đòi tác nữa nha... )

" Hả??? "

Toàn trường không hẹn mà cùng la lên một tiếng thất thanh, nhiều tiếng xì xào bàn tán liền nổi lên

" Này, bọn kia trông cũng mới 15, 16 tuổi mà thôi. Còn nhỏ hơn ta luôn ấy chứ, cớ gì phải dùng máy loại 3 cơ chứ? "

" Chắc chắn có nhầm lẫn, chắc chắn viện trưởng ngài ấy chỉ là nói đùa mà thôi. Vì dù sao máy loại 3 cũng là quá mức rồi, để đợi lát nữa xem, lv thấp lè tè cho mà xem "

" Ta dám chắc rằng bọn chúng đã sử dụng tà thuật nào đó để phá hỏng chiếc máy, nhằm tạo áp lực cho chúng ta. Chắc chắn như vậy... "

..................

Các thí sinh vẫn nói chuyện, bàn luận rất sôi nổi về vấn đề đổi máy này. Lúc này, các vị lão sư trực thuộc liền đưa ra ý kiến về câu nói của lão viện trưởng Âu Dương Đông này, họ nói

" Thưa ngài, về việc sử dụng máy loại 3, có phải là hơi quá rồi không ạ? "

Âu Dương Đông đứnh trên đài cao nhìn xuống, " hửm " một tiếng, nói

" Ngươi có thể cho ta biết lí sao? "

Vị lão sư này liền nói

" Vì bọn nhóc đó nhìn sao cũng chỉ mới 16 tuổi mà thôi, lv không thể nào chạm mức 400 được đâu ạ... "

Âu Dương Đông " ồ " một tiếng, nói

" Ngươi nói như vậy, là đang xem thường học viên của học viện này sao? Ngươi quên mất lịch sử xủa học viện, quên mất còn một con người đang tồn tại với lv cao ngất ngưởng mà cả đời ngươi cũng chẳng với tới được sao? Hửm, ta nói có đúng không, Lăng đại tiểu thư? "

Lăng Giang Tuyết khuôn mặt không chút biểu tình nào, nhẹ nhàng lăng không mà xuất hiện. Cô xuất hiện trước mặt tất cả với vẻ mặt lạnh lùng, mặc trên mình một bộ váy trắng tinh khiết, tóc xõa tung bay sau lưng càng tôn lên vẻ đẹp thuần khiết của mình. Cô đi đến bên cạnh Âu Dương Đông, lạnh giọng nói

" Dạo thời gian gần đây không thường xuyên xuất hiện cho nên sự tồn tại của tôi có lẽ bị mấy vị lão sư kia cho vào quên lãng rồi nhỉ?! Có cần ta nhắc lại cho nhớ hay không? "

Trước sự xuất hiện của cô, mấy tên lão sư phải cúi đầu sợ hãi, đám thí sinh thì lại đâm ra mê muội, bắt đầu thầm thương trộm nhớ cô gái với vẻ đẹp tuyệt trần kia, nhiều đứa nói

" này, cô gái ấy là ai vậy? Thật đẹp nha, như tiên nữ ấy "

" đúng vậy đúng vậy, vẻ đẹp đó đúng là đẹp nhất trần đời rồi, không còn ai có thể đẹp hơn nữa đâu. Thật đáng ngưỡng mộ mà, ước gì ta được hưởng một ít từ vẻ đẹp đó "

" Ước gì ta có thể đứng cạnh cô ấy nhỉ, thậm chí ta còn muốn được kề vai với cô ấy suốt đời cơ "

" Đẹp thì đẹp đấy. Cơ mà các ngươi không biết người ta có thân phận gì sao? Kiến thức về học của các ngươi đâu cả rồi hả? "

" Kiến thức gì cơ? "

" người có tư cách sóng vai, đi ngang hàng với viện trưởng thì có mấy ai ở học viện này chứ? Đã vậy còn là nữ nhi nữa, nhìn cách ứng xử, lời nói và hành động bay tới lúc nãy thì đủ biết là người có thế lực cao rồi. Lại nhìn hành động của những lão sư xem, cung kính như vậy. Ở học viện này còn ai mà phải đối với 1 học viện tỏ ra sợ hãi như vậy chứ? Còn có, lúc nãy viện trưởng gọi là Lăng đại tiểu thư Lăng. Đại. Tiểu. Thư đấy! Nơi này còn ai ngoài Lăng đại tiểu thư đó nữa chứ! Và người đó không ai khác chính là Lăng Giang Tuyết, người giữ top 1 suốt mấy chục năm liền đấy. Người nhận được sự bao bọc của viện trưởng đấy a! "

" Ân, ngươi nói ta mới nhớ nha. Nơi này còn có một truyền kì về hoàng tử An Hạo Kiệt của chúng ta nữa đó. Lúc trước ngài ấy đi đâu đấy nên phải rời học viện, hiện tại đã trở về nhưng không có thông tin sẽ trở lại học viện này. Cả ngài ấy và Lăng đại tiểu thư đều là những tuyệt thế yêu nghiệt của đất nước chúng ta "

" Ừm ừm, ngươi nói đúng "

...............

Các thí sinh cứ nói như vậy đấy, đám lão sư lại là sợ hãi bảo

" Nào có, Lăng đại nhân ngài hiểu lầm rồi. Chúnh tôi không có "

" Chỉ là.. Chỉ là ngài so với đám thường dân này khác nhau vô cùng, làm sao có thể so sánh được chứ... "

" Ngài tuyệt đối không được hiểu lầm chúng tôi... Chúng tôi không có ý đó đâu a... "

............

Bên phía nhóm Hạo Thiên lại là cười híp mắt, tí ta tí tởn, nói đùa với nhau

" Đại tẩu thật ngầu a "

" Đại tẩu của chúng ta đúng là ngầu nhất mà "

" Đại tẩu vừa ngầu vừa đẹp nữa, đại tẩu với Thiên ca với nhau thì quả là cặp trời sinh, trai tài gái sắc mà "

" Hi hi hi hi... "

.............

Âu Dương Đông lúc này từ trên nhìn xuống, " hừ " lạnh một tiếng, nói

" Các người vừa gọi bọn họ là thường dân sao? Vậy là các người chưa nhận được thông tin gì nhỉ? "

Khi Âu Dương Đông nhắc tới việc nhận thông tin, cả đám lão sư có chút mơ hồ. Thông tin? Thông tin gì? Mấy ngày qua có thông báo gì mới sao? Sao chúng ta chẳng biết gì cả vậy? Vào năm ngày trước chỉ có thông báo dời ngày thôi mà, còn có việc gì sao? Còn có... A, còn có mấy tên thuộc top 20 bị đánh cho hôn mê bất tỉnh gãy vài cái xương trên cơ thể thì phải? Nghe bảo là do đắc tội với khách quý của viện trưởng nên bị đánh, chẳng lẽ là.....

Đám lão sư bắt đầu xanh mặt, nhìn đám Hạo Thiên lại ngó ngó liếc nhìn Âu Dương Đông đang chau mày khó chịu, nói

" Viện trưởng, chúng... Chúng tôi biết sai rồi... Chúng... Chúng tôi lập tức đi đổi máy loại 3 ngay đây ạ... Ngài... Ngài đừng có chau mày như vậy nữa a... Chúng tôi sợ hãi... "

" Còn không mau đi? Lấy một cái loại 2 và một cái loại 3, nhanh lên!
"

" VÂNG "

Âu Dương Đông hét lên một tiếng, đám lão sư nhanh chóng ba chân bốn cẳng mà chạy đi thật nhanh. Đi tìm lấy máy loại 3 mà Âu Dương Đông yêu cầu... Hiện tại, vòng kiểm tra lại phải dừng lại một chút, trong thời gian chờ đợi. Âu Dương Đông lại rảnh rỗi ghé xuống chỗ nhóm Hạo Thiên, cười nói

" Lúc nãy ta xin lỗi, bọn lão sư đó quá hồ đồ rồi. Mong mấy nhóc thông cảm "

Thống Trung cười hì hì vài tiếng, nói

" Lão viện trưởng a, ngài khách khí quá rồi. Dù sao cũng chỉ là một cái máy mà thôi, chúng ta làm hỏng nó rồi đáng lẽ phải xin lỗi ấy chứ "

Lúc này, Minh Kỳ lại bảo

" Là cậu làm hỏng chứ không phải bọn tôi nhé, bớt đổ thừa đê "

Thống Trung chu mỏ bảo

" Nhưng mà nếu là ai trong chúng ta đo vào thì cũng sẽ hỏng mà thôi "

Minh Kỳ lại nói

" Nhưng mà chúng tôi chưa làm gì cả đấy, là do cậu ham mê đòi thử trước. Thành ra là do cậu làm thôi "

Thống Trung bực bội tức tối không cãi lại được, " hứ " một tiếng không nói nữa. Lúc này, đám thí sinh lại bắt đầu bàn tán

" Này, sao bọn chúng lại thân quen với viện trưởng đại nhân như vậy? Là ta nhìn lầm sao? "

" Ngươi không nhìn lầm, ta cũng nhìn thấy như vậy a. Bọn chúng rốt cuộc là ai cơ chứ? Còn thái độ của các lão sư lúc nãy nữa chứ, sao lại thất thường như vậy? "

" bọn người này lai lịch ra sao vậy? Đến ta là con trai Tử tước cũng không thân quen với viện trưởng như vậy nữa là... "

" Sao cũng được, chỉ cần biết chút nữa bọn chúng sẽ bẽ mặt vì khoe khoang khoác lác đi "

" Ừm ừm "

...............

Âu Dương Đông trò chuyện một lát, lại lôi kéo đám Tử Kiệt, tử Lam, Vân Mộng và An Lam Nguyệt lên đài cao ngồi cùng ông. Ngồi cùng với Lăng Giang Tuyết trên đấy mà nhìn xuống quan sát cả sàn đấu này.

Đám lão sư quay trở lại với loại máy do giống y lúc nãy nhưng trên đó lại đề một số 2 và 3 nhỏ nhắn. Ngụ ý nói đây là máy loại 2 và loại 3.

Và rồi, hóm Hạo Thiên lần lượt lên thử máy đo. Trước hơn 1700 ánh mắt nhìn vào, trước sự kinh ngạc của tất thảy. Kết quả như sau, loại máy 3 là Thống Trung lv 419, Lưu Vân và Lưu Dạ lv 418 và 419. Mộc Lâm và Mộc Sinh lv 417 và lv 416, Gia Linh lv 407, Minh Kỳ lv 421 và tiểu Siêu lv 529 cấp. Máy loại 2 là Di Di vớ lv 361 cấp. Cho đến hiện tại thì đám nhóc đã lên 1 cấp so với quá khứ! Đáng khen đó chứ!!!

Khi thấy cái chỉ số khủng bố như này, toàn trường im bặt lại, không chút ồn ào nào. Dường như nín thở lại, tưởng chừng như mình đang mơ một giấc mơ không bao giờ tỉnh lại vậy. Điều càng khinh khủng hơn là hiển thị số tuổi của tất thẩy đều là dưới 16 tuổi, không ai vượt quá 16 tuổi cả!

" bốp... bốp... bốp... "

Đâu đó thoang thoảng trong không khí vang lên những tiếng đánh mặt nhỏ, dường như đang tự khẳng định lại đây chỉ là giấc mơ mà thôi. Đánh mặt sẽ không đau, nhưng càng đánh chỉ làm càng đau thêm mà thôi. Trời ơi, bọn nhóc đó mới bao tuổi cơ chứ, lv khủng bố như vậy ai chơi lại chứ, thôi thì đẩy thẳng vào vòng trong, khỏi thi cử gì hết đó. Đem bọn họ ra thi để chúng ta mất cơ hội vào học viện thì có, chỗ này nếu không tính đám yêu nghiệt kia thì cao lắm cũng chỉ mới 230 cấp mà thôi. Còn lại lv đều xêm xêm nhau cả, ngộ nhỡ ai xui xẻo đụng trúng họ thì thôi nguy to rồi. Vì vậy viện trưởng a, chúng ta không có ý kiến gì đâu. Tuyển thẳng bọn họ đi, để chúng ta có một cuộc thi yên bình aaaaaa....

Bọn nhóc đo xong, gương mặt cũng không mấy vui gì cả. Chỉ còn lại Hạo Thiên chưa đo, đang định đặt tay lên đo thì Âu Dương Đông chợt hét lên

" Khoan! "

Hạo Thiên đưa mắt nhìn, toàn trường đều đưa mắt lên nhìn. Âu Dương Đông nói

" Còn ai chưa lên hay không? "

" Tôi... Tôi ạ... "

Một giọng nói trông có phần yếu ớt vang lên, một cậu thanh niên gương mặt sợ sệt, ngượng ngùng, nhưng nụ cười luôn hé, đầu có phần cúi xuống. Tóc để dài ngang vai, chẻ ngay giữa đầu maug tóc bạc . Tuy vậy gương mặt vẫn là khá điển trai, nếu bỏ đi sự nhút nhát chắc hẳn sẽ càng được yêu thích hơn nữa.

Người này bước ra dáng người cân đối, bước chân chậm rãi và điều độ. Một vị lão sư hỏi

" Tên gì? "

" Chu Thuần Linh "

Vị lão sư này gật đầu, nói

" Tiến lên đi... À, để ta đổi cho cậu máy loại 1 "

Chu Thuần Linh lắc đầu, nói

" Không cần đâu ạ "

Giọng nói có vẻ khiêm tốn nhưng hành động có lẽ là không. Chu Thuần Linh tiến lên, đặt tay lên chiếc máy, và rồi.... Toàn thể trợn mắt há mồm, căn cả con mắt ra mà nhìn...

( Tác giả: Lăn lộn cầu mấy bạn đang xem ở web khác sang cày view cho truyện ở web truyencv giúp tác. Lăn lộn cầu mấy bạn cày view cho tác  ╯﹏╰ ) ).
 
Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
Chương 367: Con dâu tốt!



( P/s: Chương trước tác giả ghi tiểu Siêu là lv trên 500 cấp, nhưng tác lại quên mất tiểu Siêu đang hạn chế lv nên mới ghi là hơn 500 cấp. Hiện tại tác đính chính lại, lv của tiểu Siêu là 200 cấp và dùng máy loại 2 để đo nha! Tác học nhiều quá nên tác sảng, mọi người thông cảm.... @_@ )

Sau khi Chu Thuần Linh tiến lên đặt tay lên máy đo thì một thoáng sau đó, chỉ số hiển thị khiến người khác phải trợn mắt, há hốc mồm kinh ngạc.

Một vị lão sư nuốt nước bọt, lắp bắp nói

" Chu Thuần Linh... 18 tuổi... Lv... Lv 528 cấp... "

Toàn trường một mảnh im lặng như tờ, thoáng chốc không còn ai lên tiếng nữa. Mọi người đều hoàn toàn bị chấn động đến đầu óc mơ hồ, đau đầu hoa mắt ù tai cả lên.

Chu Thuần Linh khuôn mặt ngờ nghệt như thể chẳng có xảy ra cả. Ngây thơ hỏi

" Lão... Lão sư... Ta đã đủ yêu cầu hay chưa ạ? "

" Đủ... Đủ rồi.. "

Vị lão sư có phần lắp bắp trả lời. Âu Dương Đông đứng trên đài cao hứng thú nói

" Ồ, kẻ này không tệ chút nào. Có tiền đồ! "

Bên dưới này, đám nhóc cùng Hạo Thiên hơi nhướn mày, " ồ " nhẹ một tiếng. Thủ thỉ với nhau

Thống Trung: " kẻ này không tệ nha. Rất giỏi đó "

Minh Kỳ: " là một đối thủ đáng gờm a, chúng ta sắp có những trận đánh hay rồi đó "

Lưu Vân: " Này, cậu nghĩ chúng ta có thể kéo dài bao lâu khi đánh với cậu ta? "

Mộc Lâm: " hên xui thôi, phải xem thử kĩ năng thế nào đã chứ! "

" Có lí! "

............

Thủ thỉ với nhau một hồi, Hạo Thiên cũng bó ty với chúng rồi. Mặc kệ các ngươi bàn gì thì bàn đi, còn cậu thì nhanh chóng tiến lên đặt tay lên máy đo. Hiển thị chỉ số là 16 tuổi, lv 200 cấp, hiện tại cũng không ai ngạc nhiên cho lắm vì chỉ số này. Bởi bọn nhóc có một chỉ số rất vượt bậc a!

Âu Dương Đông trên đài cao một bộ kinh ngạc, nhíu mày rất nhiều, hỏi

" Tại sao tiểu Thiên chỉ có 200 cấp? "

An Lam Nguyệt mỉm cười nói

" Nó 200 cấp là vì có hạn chế sức mạnh! "

Âu Dương Đông lại hỏi

" Hạn chế sức mạnh là gì? Trước giờ chưa từng nghe thấy có thứ gì giúp hạn chế sức mạnh cả! "

Lăng Giang Tuyết cười nhẹ, nói

" Hạn chế sức mạnh, hay đúng hơn là hạn chế mana. Cái này là một loại thuật do con nghiên cứu ra, người không biết là phải thôi "

Âu Dương Đông kinh ngạc " ồ " một tiếng, nói

" Con nghiên cứu ra? Không ngờ, Tuyết nhi con không chỉ có thiên phú tu luyện cao, sức mạnh tuyệt vời, đẹp người đẹp nết mà cả những thứ như nghiên cứu này cũng biết. Con dâu của ta đúng là giỏi mà, ha ha ha ha ha "

Lăng Giang Tuyết thoáng đỏ mặt, hơi cúi mặt xuống, nhỏ giọng mắng

" ai là con dâu của ngài chứ, hứ! "

Đám An Lam Nguyệt cười hì hì trêu chọc, còn đám lão sư có thẩm quyền, những người có chức trách ngồi gần họ nghe thấy mà khó hiểu, lại càng không muốn hiểu. Vì mối quan hệ của mấy người này quá phức tạp, lại càng không biết vì sao một nhóm người nhìn không có gì đặc biệt lại coa tư cách ngồi cùng hàng với viện trưởng, còn cười nói vui vẻ và trông vô cùng thân thiết nữa chứ. Haizzzz... Thế giới này thật loạn mà....

Sau vòng thi đầu tiên, cả bọn bước tiếp vào vòng thi tiếp theo. Quy tắc đơn giản, chỉ cần dùng toàn lực, gây sức mẻ lên phiến đá mà học viện đặt ra là được. Phiến đá này cũng không phải là loại đá thường, nó có màu đen tuyền, bề mặt phẳng, không hề gồ gề lấy một chút nào. Nó cao hơn 20 mét, rộng hơn 10 mét. Nó là loại đá đặc biệt, vô cùng cứng cáp, thậm chí dung nham nóng chảy cũng không thể nung nó chảy ra được. Tuy nhiên, nếu dùng sức và biết vận dụng mana vào một điểm và đánh vào nó thì việc gây sức mẻ nhỏ lên nó là một việc khá dễ dàng. Nhưng yêu cầu òa phải biết vận dụng mana. Phải. Biết. Vận. Dụng. Mana. A!

Một vị lão sư nói

" Vòng thi thứ hai bắt đầu, người đầu tiên... "

Vòng thi thứ 2 bắt đầu, thí sinh lần lượt bước lên. Mới đầu ai cũng ra vẻ rất tự tin, chỉ đơn giản nghĩ rằng đây chỉ là tảng đá bình thường mà thôi. Nhưng tất cả đã sai lầm a, lần lượt từng người, từng người một bị loại không thương tiếc. Một người, hai người rồi lại ba, bốn người liên tiếp nhau.... Số người vẫn cứ như vậy mà tăng lên, cho đến khi số người  bị loại đã lên đến 870 người, và số người hiện tại chỉ còn lại 853 người vào vòng tiếp theo, chưa tính đến 10 người nhóm Hạo Thiên và Chu Thuần Linh chưa tham gia thử nghiệm.

Phiến đá cho đến hiện tại chỉ sức mẻ có một chút mà thôi, sự sức mẻ của nó so với nguyên bản cũng chẳng là bao nhiêu cả.

Hiện tại liền đến nhóm Hạo Thiên, nhưng Thống Trung lại mỉm cười nhìn Chu Thuần Linh, nói

" Xin chào, nhường huynh trước đấy "

Chu Thuần Linh cười ngại ngùng, nói

" Cảm... Cảm ơn vị tiểu huynh đệ này... "

Chu Thuần Linh tiến lên trước, làm một tư thế đứng thẳng, mẳ bất chợt nhắm nghiền lại. Hai tay duỗi thẳng buông xuôi theo người, làm một tư thế thả lỏng. Toàn trường đã chứng kiến lv cao chót vót của cậu nên hiện tại có chút mong chờ, xem xem vị tiểu quái vật kia có thể làm được điều gì. Mọi người rửa mắt mà chờ xem...

Chu Thuần Linh tay phải giơ lên, mắt bất chợt mở ra, tay phải kéo về sau, chỉ thấy la lên một tiếng thì liền...

" Aaaaa... "

" Rầm "

( P/s: Hôm nay tác học thêm hơi nhiều, mai có thời gian bù cho nha mọi người. Nay chỉ có bấy nhiêu đây thôi à... 🙁(( )

( Tác giả: Lăn lộn cầu mấy bạn đang xem ở web khác sang cày view cho truyện ở web truyencv giúp tác. Lăn lộn cầu mấy bạn cày view cho tác  ╯﹏╰ ) ).
 
Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
Chương 368: Huấn luyện quái vật



" Rầm "

Một âm thanh khá lớn vang lên, toàn trường một mảnh câm nín.

Nếu nãy giờ âm thanh vang lên khiến phiến đá tổn hại là " bộp ", " bộp ", " bộp " ..... Những âm thanh nhỏ nhẹ, không quá lớn thì hiện tại chính là một âm thanh to lớn hơn. Khiến toàn thể mọi người phải câm nín, trợn mắt há mồm mà nhìn...

Phiến đá trước kia là những lỗ nhỏ nhỏ, hiện tại là nguyên một nắm đấm in vào trên đó, kèm theo đó kéo dài từ trên xuống xuống là hình rắn đang uốn lượn, chiều dài khoảng  ba mươi cm, nắm đấm nằm chính giữa con rắn, hình dạng này in vào phiến đá sâu khoảng 1 cm. Và một thoáng trước cả người Chu Thuần Linh như tỏa ra sát khí chết người, bao trùm lên không gian trong vài giây nhỏ. Chắc do thời gian quá ít nên mọi người không để  kĩ lắm, nhưng nhóm Hạo Thiên, bọn An Lam Nguyệt và Âu Dương Đông thì cảm nhận rất rõ ràng. Như là một con rắn đang rình rập con mồi nhỏ của mình vậy, cảm giác có phần lạnh gáy.

Chu Thuần Linh sau khi thực hiện xong, người đứng thẳng dậy. Lại làm ra một bộ mặt ngây thơ vô số tội, quay sang nhìn các vị lão sư, nhỏ giọng hỏi

" Như... Như vậy đã được chưa ạ? "

" Được... Được rồi... "

Một vị lão sư lắp bắp trả lời, Chu Thuần Linh cười cười gật đầu rời xuống phía dưới. Âu Dương Đông trên đài cao, cười nói

" Năm nay ngoài nhóm của tiểu Thiên tử ra còn có một tân học viên thật thú vị nha, lv cao đấy. Lực đạo xuất ra vừa rồi cũng rất tốt, tận dụng được tất cả mana vào mộ chiêu để tạo tổn hại lên phiến đá. Rất tốt "

An Lam Nguyệt cười, bảo

" Quả thật lực đạo rất tốt, khống chế mana cũng rất tốt. Nhưng mà lv hơn 500 lại chỉ có thể cho ra được bấy nhiêu thì đủ hiểu luyện tập vẫn chưa tới. Vẫn còn thua xa bọn nhóc nhiều "

Âu Dương Đông " ồ " một tiếng, nói

" Thật như vậy? Thật mong chờ xem bọn nhóc của tiểu Thiên tử có thể làm ra những gì nha. Chắc chắn được dạy dỗ rất tốt nên An công... An tiểu thư mới đánh giá cao như vậy đây "

An Lam Nguyệt gật đầu đáp

" Đương nhiên rồi, chúng do đích thân Thiên Thiên và Siêu Siêu huấn luyện cơ mà. Lão viện trưởng ngài chờ mà xem "

Âu Dương Đông cười " ha ha " vài tiếng, bảo

" Được được, ta chờ mà xem... Ha ha ha ha ha... "

Bên dưới, hiện tại liền đến lượt nhóm Hạo Thiên. Mọi người hiện tại đều nghĩ rằng, bọn Hạo Thiên lv thấp hơn Chu Thuần Linh nhiều như vậy, có thể chưởng ra lực đạo mạnh cỡ nào chứ. Cùng lắm cũng chỉ được một nửa Chu Thuần Linh mà thôi. Nhưng tất thảy đã sai, bọn họ một giây sau liền phải đau lòng, bị suy kiệt tinh thần khi nhìn thấy bọn Hạo Thiên làm ra...

Thống Trung tiến lên, vươn vai vài cái, cười nói

" Phiến đá này cũng thật cứng nha. Không biết chất liệu sàn đấu có cứng như phiến đá này không nữa. Chu Thuần Linh tiểu ca cũng rất mạnh nha, khiến phiến đá tổn hại như vậy. Thật ngưỡng mộ nha "

Nghe Thống Trung nói cái này, Âu Dương Đông chợt tái mặt,  giọng run run, nói

" Nghe tên nhóc tiểu Trung này nói ta mới nhớ, sàn đấu của chúng ta làm từ nguyên liệu còn cứng hơn cả phiến đá đen dưới kia đấy. Nhưng lần trước thằng nhóc đó đã... "

An Lam Nguyệt liền " ồ " một tiếng, cười khẩy nói

" Vậy là cái này không đủ dùng rồi a "

Lăng Giang Tuyết lại bảo

" Lão viện trưởng có cần tôi xuống nhắc nhẹ họ một tiếng không? "

Âu Dương Đồn xua tay, cười khổ, nói

" Không cần đâu. Quả thật là những thứ ở học viện này không đủ cứng để chúng đập rồi. Thôi thì phiến đá đó ở học viện ta cũng nhiều, lấy ra cho đập bớt vậy "

Lăng Giang Tuyết " ồ " một tiếng, nói

" Thật không hổ danh là người giàu có thứ 3 Ma giới với khối tài sản đồ sộ mà. Phiến đá đen đó 1 mét thôi cũng tốn gần 1 triệu ma tinh rồi đấy, huống hồ phiến đá to đùng dưới kia lại là hơn 10 mét, tiền nhiều quá nên không việc gì làm nên lấy ra phá chơi sao? "

Âu Dương Đông xua tay nói

" Nào có, những phiến đá đó không đáng là bao đâu. Vả lại nếu ta thứ 3 thì Lăng gia con là thứ 2 đấy a, tiền của ta so với nhà con không đáng là bao đâu "

Lăng Giang Tuyết " hứ " một tiếng, bảo

" Lăng gia giàu có nhưng không có vung tiền như ngài đâu, ngài đừng có so sánh như vậy chứ "

Âu Dương Đông nhún vai, đáp

" Được được, dù sao cũng nói cho ta nghe một chút xem tiểu Thiên đã huấn luyện gì cho chúng mà chúng lại mạnh như vậy, còn nói sức mạnh vật lí còn mạnh hơn cả tên nhóc Chu Thuần Linh kia nữa. Huấn luyện thế nào vậy hả? "

Lăng Giang Tuyết lắc đầu, nói

" Con ở cùng với bọn họ không lâu cho lắm. Hay là để Nguyệt đại tỷ nói đi "

An Lam Nguyệt liền bảo

" Cũng không có gì quá đặc biệt. Theo chúng ta biết, không gian hệ của Hạo Thiên có thời gian trôi qua nhanh hơn bên ngoài. Lấy ví dụ như là 1 ngày bên ngoài mấy 1 tháng hay mấy chục ngày gì đó bên trong không gian hệ đấy. Và Hạo Thiên luôn thường xuyên bắt bọn nhóc vào không gian hệ ở liền mấy tháng trời huấn luyện trong đó. Và tính chất của phòng huấn luyện trong không gian hệ chính là có thể thay đổi địa hình tùy ý.

Cuộc huấn luyện như là chạy bộ quanh núi mấy trăm vòng, kèm theo trên chân là cục tạ mấy ngàn kg. Nào là thi đối kháng với Hạo Thiên mấy chục tiếng liền, nào là đứng tấn dưới trời nắng gắt mỗi ngày, nào là đuổi bắt trong rừng rậm sâu và lớn, phải giấu đi hơi thở của mình, nếu để Thiên Thiên bắt được thì sẽ bị dần cho một trận, tất nhiên bọn chúng cũng có thể chống cự nhưng được vài ba chiêu chứ? Cứ như vậy chịu đòn thì sức chịu đựng cũng tăng lên... Hoặc là có lần Hạo Thiên bắt chúng vác lên lưng là cục đá nặng hơn trăm kg, trên chân treo thêm cục tạ hơn ngàn kg chạy vòng vòng quanh bình địa rộng lớn..... Còn rất nhiều nữa...

... A, hoặc là có lần chúng phải dùng tay không, không vận dụng mana đập vỡ một tấm sắt dày hơn 1 mét. Cái lần đó phải nói là đúng đau luôn ấy, nhưng bọn nhóc luyện dần luyện dần, ngày nào cũng làm, cũng chịu đựng cuộc huấn luyện tàn khốc nên chúng cũng thành công đập nát đi tấm sắt dày cộm đó. Phải nói rằng mỗi ngày trôi qua đối với chúng giống như bước nửa chân vào quỷ môn quan sau đó lại lết xác ra, cảm giác chết đi sống lại mỗi ngày đều trải qua khiến chúng trở nên chai lì với cái chết. Không còn có cảm giác sợ hãi gì nữa hết. Và, lão viện trưởng ngài nên biết rằng, những chuyện tôi mới kể chỉ là một phần nhỏ trong những cuộc huấn luyện tàn khốc mà thôi a! "

An Lam Nguyệt kể những điều khinh khủng như vậy nhưng sắc mặt lại hết sức bình thản, không hề cảm thấy gì là quá mức. Bình bình thản thản mà kể ra.

Âu Dương Đông nghe xong mà hít một hơi lạnh, đám người nghe ké phía sau cũng không khỏi ớn lạnh sống lưng. Sợ hãi tột cùng, mỗi ngày đều luyện tập kinh khủng như vậy, nhưng kể suốt nãy giờ cũng chỉ là một phần nhỏ mà thôi. Có phải nói quá không vậy, cơ mà cũng quá khinh khủng rồi. Luyện tập như vậy còn có thể sống đến bây giờ, trở thành quái vật bà nó rồi còn đâu!??!

Âu Dương Đông nghe xong còn cảm thấy sợ hãi, ớn lạnh sống lưng, cố thở ra hít vào giữ lấy bình tĩnh, bảo

" Như vậy có còn là huấn luyện con người sao? Tiểu Thiên như vậy cũng quá mức đối với bọn nhóc kia rồi. Làm quá như vậy sẽ khiến bọn kia sinh ra cảm giác chán ghét và sợ hãi nó thì sao? "

An Lam Nguyệt lắc đầu, nói

" Không hề có, ngược lại bọn nhóc đó còn cảm thấy thích thú. Mặc dù mỗi ngày trôi qua đối với chúng như là bước chân vào quỷ môn quan dạo chơi sau đó trở ra, nhưng chúng lại không hề oán trách. Chúng thích thú thực hiện, sau mỗi lần hoàn thành lại cười rất tươi vui, hạnh phúc như thể điều đó khiến chúng có cảm giác chúng đang sống trên cõi đời này. Và mỗi lần làm xong nhiệm vụ chúng còn được Thiên Thiên bồi dưỡng đan dược rất tốt đấy, làm sao có thể oán trách được chứ! "

Âu Dương Đông có chút khó hiểu, mỗi ngày đều trải qua những việc khinh khủng như vậy mà lại cảm thấy thích thú sao? Các ngươi thích bị ngược à?

Lúc này, An Lam Nguyệt liền nói

" Mau nhìn, Tiểu Trung nhiều chuyện nãy giờ cũng sắp ra tay rồi "

Cả bọn bắt đầu tập trung lại, nhìn xuống phía dưới,  nín thở chờ đợi một kết quả bất ngờ...

Bên dưới, Thống Trung sau khi bà tám một hồi liền đứng bên phiến đá, nắm đấm nắm chặt lại, tay phải kéo về sau, người bên phải hơi kéo ra sau một chút, và rồi...

" RẦM "

Một âm thanh vô cùng lớn, rất rất lớn vang lên. Âm thanh vang dội, tạo nên dư chân bay ra bốn phương tám hướng, tạo thành làn gió lớn đẩy ra xung quanh. Toàn trường tưởng chừng như có một quả boom rơi xuống mà nổ thành như vậy, nhưng không hề đúng. Nơi phát ra âm thanh to lớn kia không phải boom rơi súng nổ, mà là do phiến đá nổ tanh bành vang lên...

Phiến đá đen nhẵn nhụi hình chữ nhật, liền kề hiện tại đã không còn nữa rồi. Thay vào đó là một đống đổ nát màu đen nằm trên đất, chất thành đống thành đống những cục đá nhỏ li ti. Do sự vơ vụn đã tạo nên một màn khói bụi mờ mịt, bay lượn lờ chưa tan

Toàn trường một mành im lặng như tờ, nhìn vào làn khói đó không nói gì. Hiện tại trên mặt họ là sự khủng hoảng tinh thần, sự hoảng sợ kinh ngạc, mắt và miệng mở to hết cỡ mà nhìn.

Trong làn bụi, một bóng người dần dần xuất hiện ra, tay quơ quơ trước mặt như đang xua đi làn bụi. Ho " khụ " một tiếng, nói

" Sao mà nó mềm quá vậy, đánh nhẹ có cái đã vỡ rồi? "

( P/s: hơn 2k2 từ, tác bù cho chương viết ít và ngẳn ngủi ngeo ngày hôm qua nha. Tình hình học tập như này thì chương ít còn nhiều lắm a... (╥_╥) )

( Tác giả: Lăn lộn cầu mấy bạn đang xem ở web
khác sang cày view cho truyện ở web truyencv giúp tác. Lăn lộn cầu mấy bạn cày view cho tác  ╯﹏╰ ) ).
 
Back
Top Dưới