Xuyên Không Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống

[BOT] Convert

Administrator
25/9/25
3,416,439
2
0
images.php

Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
Tác giả: Shin1500
Thể loại: Xuyên Không, Dị Giới, Dị Năng
Trạng thái: Đang ra


Giới thiệu truyện:


Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống giới thiệu:
Hắn là một con người hết sức bình thường ở thế kỉ 21 hiện đại vì cứu người mà bị xe tông chết rồi xuyên qua Thiên Vũ đại lục. Luyện đan sư? Rèn đúc? Xuyên không gian? Hết thảy đều chỉ là trò vặt để ta chơi. Còn cả một cái hệ thống làm bảo tiêu, ta chẳng ngại ở dị giới mà tung hoành, làm người mạnh nhất! Nhất thống thiên hạ, Ân oán tình cừu, Huynh đệ sinh tử, Tiếu ngạo giang hồ, Trật tự thế giới. Tất cả đều do ta!

Đường Hạo Thiên ta nắm trong tay Bát đại Nguyên tố, gạt bỏ khái niệm thiên kiêu chi tử, vấn đỉnh toàn đại lục, ta chính là Quy Tắc!

P/s: truyện đầu tay, còn nhiều thiếu sót. Mong mọi người thông cảm.

(nếu thấy hay thì ném nguyệt phiếu, hỏa châu, kim châu,... Vote và bình luận cho tác giả biết ý kiến góp ý của mọi người! )​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Một Đêm Chợt Giàu Không Phải Là Mộng, Ta Siêu Thị...
  • Siêu Cấp Cự Phú Group Chat
  • Pokémon Thời Đại Chi Siêu Năng Nữ Hoàng
  • Siêu Thần May Mắn Thăng Cấp Hệ Thống
  • Vú Em: Siêu Đáng Yêu Đa Bào Thai Tìm Tới Cửa
  • Siêu Cấp Thôn Phệ Hệ Thống
  • Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 1: Xuyên qua



    Đường Hạo Thiên là một thanh niên 20 tuổi đang học đại học, mồ côi cha mẹ từ nhỏ và phải sống nhờ nhà dì của mình. Hạo Thiên rất muốn có 1 gia đình và lúc nào cũng khát khao nó. Hôm nay, Hạo Thiên có việc đang đi trên đường thì gặp một bé gái đứng giữa đường sắp bị xe tông nên liền lao ra để đẩy cô bé ra để không bị tông thì xui xẻo thay, chính hắn lại bị chiếc xe tông trúng.

    -Ầm

    Không lẽ mình chết rồi sao? Nếu chết rồi thì mình muốn đầu thai và muốn sống trong 1 gia đình có ba có mẹ. Thanh niên còn đang trong cơn suy nghĩ muốn có gia đình của mình thì bỗng nhiên trong đầu vang lên một đạo thanh âm "Keng...Lựa chọn thành công, chúc mừng chủ kí sinh Đường Hạo Thiên được chọn trúng".


    Đường Hạo Thiên còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì đạo thanh âm lại vang lên "bắt đầu dung nhập 1%...5%...20%...50%...70%...99%...100%. Dung nhập thành công. Bắt đầu xuyên qua Thiên Vũ đại lục 10%...50%...99%..100%. Xuyên qua thành công."
    Sau khi thanh âm nói đến câu 'Bắt đầu xuyên qua' thì Đường Hạo Thiên cảm thấy chóng mặt và ngất đi .

    Trong một căn phòng lớn, tất cả mọi thứ trong phòng đều được trang hoang với những thiết bị tối tân và hiện đại nhất. Có một người phụ nữ đẹp đang sinh em bé, xung quanh là những y tá và bác sĩ giúp cô.

    Bên ngoài, một người đàn ông cường tráng, trên áo ông là huy hiệu Đại tướng. Tên ông là Đường Thiên Long, người đàn ông này mới 23 đã có thể đạt được huy chương hạng nhất về sự lãnh đạo xuất sắc nhất, 25 trở thành thiên tài số một của học viện đứng đầu đại lục học viện Hoàng Long và phá kỉ luật về độ yêu nghiệt khi đột phá lv 200 ở tuổi 25, 27 trở thành đại tướng trẻ tuổi nhất ở Thiên Vũ đại lục. Hôm nay người vợ xinh đẹp của ông - Vương Thiên Nhi hạ sinh.

    Ông đang rất nôn nóng vì đã đợi ở đây 2 tiếng rồi mà vân chưa nghe tiếng em bé khóc. Chẳng lẽ Thiên Nhi khó sinh!?! Ông đang suy nghĩ thì bỗng nghe được tiếng em bé khóc.

    Cánh cửa bật mở và cô y tá trẻ bế em bé còn đỏ hỏn ra. Đường Thiên Long nhanh chóng thoát ra khỏi dòng suy nghĩ và lại gần cô y tá. Và ông thật bất ngờ khi đứa con của mình, ông cảm thấy nó toát lên một cảm giác khiến ông thấy rấy dễ chịu. Khi Đường Hạo Thiên thấy ông bố của mình nhìn mình với một khuôn mặt dễ chịu thì bỗng hắn cảm thấy da gà mình muốn nổi lên.

    Đường Hạo Thiên đã biết được tại sao mình ở đây. Ngay khi cậu được sinh ra thì cậu vẫn giữ được kí ức của mình ở kiếp trước và được một cái hệ thống có tên là Siêu việt thăng cấp hệ thống nhập vào. Hệ thống đã giảng giải cho cậu rằng:" Xin chào kí chủ Đường Hạo Thiên, tôi tên là tiểu siêu. Tôi được 'Ngài' sai bảo là phải giúp đỡ cậu khi cậu chết và giúp cậu xuyên qua thế giới này."

    "Này, cậu nói cậu là tiểu siêu."

    "Vâng"

    "Còn 'Ngài' là ai"

    "'Ngài' là người nắm giữ quyền lực tối cao nhất trên Thiên giới và là cha kiếp trước của cậu"

    "Oh 'người nắm giữ quyền lực tối cao' cơ đấy, vậy tại sao kiếp trước tôi lại chết để rồi đến địa cầu và bây giờ lại chuyển sinh" Đường Hạo Thiên đáp lại với giọng bất ngờ mà cũng không bất ngờ.( main có vẻ bình tĩnh khi biết việc này nhỉ)

    Tiểu Siêu thấy thái độ của Hạo Thiên như vậy cũng không bất ngờ mà đáp lại" Vì cậu ở kiếp trước là con của 'Ngài' nên luôn được hưởng những gì tốt nhất và vì luôn được hưởng những gì tốt nhất nên các con trai của các vị thần dưới trướng của 'Ngài' đã ghen ghét và hại chết cậu. Khi 'Ngài' biết chuyện thì đã giết những người đó và cho cậu chuyển sinh đến địa cầu và dặn tôi khi nào cậu chết ở địa cầu lần nữa thì hãy đưa đến đây, vì đây là nơi gần với nơi 'Ngài' ở nhất."

    Đấy là tất cả những gì tôi biết khi nghe được tiểu Siêu nói. Tôi không ngờ mình lại có lai lịch lớn như vậy đấy!!!

    Trong lúc Hạo Thiên đang nghĩ thì lúc này trong một khu vườn được trang trí với những hàng cây xanh và những bông hoa nở tuyệt đẹp thì có hai người ở đây đang trò chuyện với nhau. Đó là ông - Đường Thiên Bảo và em của cha của Hạo Thiên - Đường Minh Nhật.

    " Lần này cháu của ta sẽ tên là Đường Hạo Thiên" Đường Thiên Bảo nói với vẻ mặt cười vui vẻ

    "Đúng là một cái tên hay và đẹp" Đường Minh Nhật cũng đáp lại với vẻ mặt tươi cười

    Hai người đang trò chuyện thì được tin Hạo Thiên ra đời và cấp tốc chạy xuống lầu để xem cháu mình. Khi hai người đến thì thấy Đường Thiên Long đang ẫm Hạo Thiên. Đường Thiên Bảo vội vàng lại nhìn mặt cháu và nói với Đường Thiên Long " cháu ta sẽ tên là Đường Hạo Thiên, con thấy cái tên này thế nào hả"

    Nghe được cha mình nói cái tên đó thì Đường Thiên Long cười vui vẻ và đáp" đúng là một cái tên hay ạ"

    Đường Thiên Bảo thấy vẻ mặt con như vậy ông cũng vui vì con mình thích cái tên này. Ông lại ẵm cháu mình và vui đùa cùng nó còn Đường Thiên Long đứng một bên lẩm nhẩm
    "Đường Hạo Thiên sao, đúng là một cái tên hay, rất hay, Đường Hạo Thiên".
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 2: Nguyên tố thiên phú kinh người



    Sau khi Đường Hạo Thiên biết mình ở kiếp này vẫn tên là Đường Hạo Thiên nên đã rất mừng vì mình không phải đổi tên vì cậu thấy cái tên này cũng hay nên không muốn đổi.

    Đường Hạo Thiên trong tâm trí lúc này đang khám phá cái hệ thống mà cậu được nhận từ 'Ngài'. Tiểu Siêu nói với cậu" Cậu có muốn xem bản thông tin của mình không thưa cậu chủ "( vì Hạo Thiên là con của 'Ngài' mà tiểu Siêu lại là người làm của 'Ngài' nên không thể xưng hô là ngươi hay kí chủ gì được nên đã đổi thành cậu chủ để thể hiện sự tôn trọng của mình)

    " Oh được chứ" sau khi Hạo Thiên nói xong thì trong đầu cậu hiện lên một bản thông tin

    [ bản thông tin

    Kí chủ: Đường Hạo Thiên

    Tuổi: 0 tuổi

    Điểm kinh nghiệm:0/100

    Cấp:0

    Nguyên tố thiên phú: hỏa, lôi, thủy, thổ, phong, quang, hắc, không gian

    Thú cưng: chưa có

    Nghề: kiếm, võ, y thuật.... v.v

    Thiên phú: 10/10

    Thể lực: 10/10

    Tố chất cơ thể: SSS

    Khả năng tiếp thu: 9/10

    Mị lực: 5/10

    Khóa huấn luyện: (có thể mở bất cứ khi nào)

    Kĩ năng hệ: chưa có

    Thông thạo nguyên tố kĩ năng: chưa có

    Vật phẩm: chưa có

    Money:không có

    Nhiệm vụ: chưa có

    1 gói quà tân thủ]

    Đường Hạo Thiên sau khi xem xong bản thông tin của mình thì hết biết nói gì luôn. Nhưng cậu lại thắc mắc tại sao nghề của mình lại hiện nhiều như vậy chứ. Cậu hỏi "sao nghề của tôi nhiều thế, không phải mỗi người chỉ có 1 nghề sao"

    "Vì cậu là của của 'Ngài'mà " tiểu Siêu cười 1 cách đáng ghét

    " Cái WTF ?!! Không lẽ cứ là con của người nắm giữ quyền lực tối cao nhất thì phải hơn người sao. Cái định luật này ở đâu ra dzậy!!"

    " Đương nhiên rồi vì cậu là con của 'Ngài' mà. Với lại cái định luật này là do đây ra này thưa cậu chủ" tiểu Siêu vừa nói vừa hiện ra 1 bảng các điều luật hiện ra trước mặt Hạo Thiên.

    " cái WT...!!!" Sau khi Đường Hạo Thiên xem xong cái bảng thì cậu hết biết nói gì luôn

    Trong bảng ghi 3 điều :

    Điều 1, con ta phải hơn người thường về mọi mặt, vượt trội hơn tất cả.

    Điều 2, người thường học 1 nghề thì con ta đụng chúng nghề nào thì phải học được nghề ấy, vì là con ta nên phải như vậy

    Điều 3, con ta sau này phải là người mạnh nhất ở Thiên Vũ đại lục.

    ( P/s: tất cả vì ta yêu con, mong sớm gặp con 1 ngày không xa).
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 3: Nghi lễ thức tỉnh nguyên tố



    Đường Hạo Thiên xem xong bảng thì hứng thú nhất là ở điều thứ 3 ' trở thành người mạnh nhất ở Thiên Vũ đại lục' sao, hay đấy nhưng mà có ông bố nào như vậy không tại sao toàn là những điều khó làm không thế này. Còn nói là yêu mình nữa chứ yêu mình thương mình mà sao cho mình làm cái yêu cầu khó thế này a. Hạo Thiên sau khi xem xong bảng thì gào thét khi thấy dòng cuối. Cậu không ngờ cha mình lại như thế này.

    Và cậu quyết định sẽ thực hiện việc trở thành người mạnh nhất. Cậu hỏi tiểu Siêu " Vậy bây giờ tôi sẽ làm gì đây? Mà sao tôi nhiều nguyên tố thiên phú thế, không lẽ ai cũng vậy sao???"

    " không có đâu thưa cậu chủ, cậu là người đầu tiên và cũng là người cuối cùng có nhiều nguyên tố thiên phú thế và tất cả mọi người ở Thiên Vũ đại lục này không ai có nhiều nguyên tố thiên phú như thế này đâu. Ở đây người có song hệ nguyên đã là hiếm rồi nói chi đến việc có đến tận 8 nguyên tố như cậu chứ và trong nguyên tố thiên phú của cậu có thêm hệ không gian nữa đó là hệ siêu hiếm ở Thiên Vũ đại lục cậu là người thứ 2 có hệ không gian đấy. Và việc học nguyên tố rất khó tu luyện đấy thưa cậu chủ. Nhưng tôi nghĩ cậu sẽ không sao đâu vì cậu là con của 'Ngài' mà, nhỉ ?"

    Sau khi nghe tiểu Siêu tuôn ra một tràn ngôn ngữ như vậy thì Đường Hạo Thiên cũng không biết nói gì luôn, nói gì mà chỉ có mình mình là người sở hữu 8 nguyên tố, gì mà mình là người thứ 2 sở hữu hệ không gian , nói song hệ rất hiếm còn nói tu luyện các hệ rất khó nữa và còn nói sẽ không sao đâu vì mình là con của 'Ngài' nữa chứ." Cái Cmn chứ, này tiểu Siêu đã nói song hệ rất hiếm sao và tu luyện cái hệ rất khó vậy thì lý do gì mà tôi lại có tới 8 hệ và còn nói vì tôi là con của 'Ngài' nên sẽ không sao. Tôi là con của 'Ngài' thì sao chứ cũng là người mà, nhưng cái lí do không thể chấp nhận nhất là nói tôi là con của 'Ngài'. Hiện tại tôi là con của cha tôi - Đường Thiên Long."

    Tiểu Siêu sau khi nghe xong Hạo Thiên nói cũng không phản bác gì mà đáp trả lại cho cậu một câu hết sức vô tư " nhưng cậu chủ cũng là con của 'Ngài' ^^ "

    " Cái .... thôi ta cạn lời với ngươi rồi. Vậy bây giờ ta sẽ làm gì, làm sao để tu luyện các hệ nguyên tố đây? " Đường Hạo Thiên nói với vẻ mặt chán nản sau cuộc nói chuyện dài dòng với tiểu Siêu.

    " Cậu chủ bây giờ có thể học cảm nhận cái nguyên tố thiên phú trong cơ thể và tới năm cậu 3 tuổi tôi sẽ bắt đầu khóa huấn luyện với cậu thưa cậu chủ." Tiểu Siêu đáp lại cậu với vẻ mặt tươi vui sau khi thắng Hạo Thiên trong cuộc đối thoại vừ rồi ( chưa thấy thằng hầu nào mà cãi tay đôi với chủ như thằng này)

    " Ohh, vậy ta sẽ làm gì ? "

    Tiểu Siêu giải thích cho cậu cách cảm nhận và trong 3 năm cậu học cách cảm nhận thì cậu cũng đã biết được cách nói tiếng của thế giới này. Bây giờ cậu đã có thể nói lưu loát và trong 3 năm, Hạo Thiên có mất 2 năm để có thể cảm nhận được hết 7 hệ, đó là thủy, hỏa, thổ, phong, lôi, quang, hắc còn một hệ đó là hệ không gian cậu cảm nhận mãi mà vẫn không được.

    Lúc này, cậu đã 3 tuổi và sắp đến ngày cả gia tộc sẽ cho các đứa con nhỏ của mình kích hoạt nguyên tố thiên phú của chúng và các thông tin khác. Và những đứa trẻ khi lên 3 sẽ được thực hiện nó. Bây giờ còn cách ngày thực hiện nó còn 2 ngày, Đường Hạo Thiên lúc này đang loay hoay xem làm thế nào để cảm nhận hệ không gian của mình nhưng cậu làm mãi mà vẫn không được và ngày thực hiện nghi lễ đến.

    Đường Hạo Thiên đang sửa soạn để đến buổi nghi lễ thì cánh cửa phòng bật mở làm cậu giật mình nhắm mắt lại. Và khi cậu mở mắt ra thì thấy mình đang ở trong một không gian tối rộng khoảng 20 m vuông. Thực không ngờ, cái hệ không gian mà cậu cố gắng cảm nhân bấy lâu nay lại đến một cách xàm như vậy, nó đến khi cậu giật mình. Cậu nhanh chóng gọi tiểu Siêu hỏi lý do " các nguyên tố thiên phú như hỏa, thủy, lôi ...vv thì cậu có thể cảm nhận còn hệ không gian thì sẽ xuất hiện khi lâm vào nguy hiểm và cách xuất hiện xàm nhất là
    khi cậu chủ giật mình hay hoảng sợ. Và tôi không ngờ cậu lại chon cách xuất hiện xàm nhất haizzz" ( trời trời coi nó kìa nó nói cậu chủ nó vậy đấy)

    "Trời nhụ nó, tại sao ngay từ đầu ngươi không nói chứ." Đường Hạo Thiên muốn á khẩu khi nghe tiểu Siêu nói vậy nhưng cũng may là còn một câu để tuôn ra.

    " Vì tôi tưởng cậu chủ biết rồi" tiểu Siêu đáp lại với khuôn mặt uất ức

    "Làm sao ta biết trong khi ngươi không nói không giải thích gì cả" Hạo Thiên hét lên với cái miệng muốn phun ra lửa của mình

    " Vì cậu là con c..."

    " Rồi rồi ta biết rồi. Ta hạn hán lời với ngươi rồi." Tiểu Siêu còn chưa nói xong câu thì bị Hạo Thiên nhảy ra câu nói này .

    Tiểu Siêu cười với khuôn mặt như vô tội của mình khiến Đường Hạo Thiên muốn đấm cho cậu một cái cho bỏ ghét.

    " Vậy bây giờ làm sao ra khỏi đây." Hạo Thiên nén cơn giận lại và hỏi tiểu Siêu

    " Cậu chỉ cần nghĩ là có thể ra thôi mà" tiểu Siêu cười đáp

    Sau khi tiểu Siêu nói xong thì Hạo Thiên biến mất và xuất hiện trong phòng mình rồi nhanh chóng chạy ra khỏi phòng để đến buổi lễ ở đại sảnh..
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 4: Toàn trường chấn kinh



    Khi Đường Hạo Thiên ra khỏi phòng thì thấy một người phụ nữ đẹp với khuôn mặt đang lo lắng hoảng sợ đang tìm gì đó, người phụ nữ đẹp đến nỗi ai gặp cũng phải siu lòng và đó chính là Vương Thiên Nhi - mẹ của cậu. Thấy vậy cậu liền chạy lại và hỏi" Mẹ đang tìm gì vậy ạ ? ^^ " Hạo Thiên cười nói với khuôn mặt rất chi là đáng yêu, khuôn mặt như búng ra sữa vậy.

    " Oh, con ở đây à, từ nãy giờ con đi đâu làm mẹ lo lắng lắm đấy, biết không hả." Vương Thiên Nhi khi nhìn thấy và nghe thấy giọng con mình thì khuôn mặt không còn nét lo lắng và hoảng sợ nữa mà hiện lên nét vui mừng, nở nụ cười.

    " Con ở trong phòng mà có đi đâu đâu ạ" Hạo Thiên cũng cười đáp lại mẹ mình. Quả thực có cha mẹ vẫn tốt hơn khi không có nhỉ.

    " Thôi buổi lễ cũng sắp bắt đầu rồi đi nhanh xuống đại sảnh nào con."

    " Vâng ạ"

    Hai người bước xuống những bật thang và ở cuối bật thang có một người đàn ông đang đứng đấy với khuôn mặt đang toát lên nụ cười, với mái tóc dài màu xanh biển sau lưng và khuôn mặt anh tuấn của mình và ông là Đường Thiên Long - cha của Đường Hạo Thiên." Hai người chịu xuống rồi đấy à" ông cười, nói với vợ con mình đang xuống những bậc thang.

    " Vì Hạo Nhi của chúng ta tinh nghịch trốn ở khắp nơi làm em phải đi kiếm nên bây giờ mới xuống" Vương Thiên Nhi cười với khuôn mặt dịu hiền đáp lại chồng mình.

    Đường Thiên Long đưa 2 tay ra và khụy gối xuống. Khi Hạo Thiên thấy vậy lập tức chạy đến với đôi vai rộng lớn của cha mình. Đường Thiên Long ẵm con mình lên và ôm ấp nó trong bờ vai rộng lớn của mình. Hạo Thiên cảm thấy rất ấm áp khi ở trong vòng tay của cha mình, nó mang cho cậu một cảm giác mà khi trước cậu không có, một cảm giác dễ chịu thân thương đến vô cùng.

    Trong khi Hạo Thiên còn đang tận hưởng cảm giác này thì cha cậu đã bế cậu lên khán đài từ bao giờ. Cha cậu thả cậu xuống và đối mặt với tất cả mọi người rồi nói: " Xin chào tất cả mọi người, tôi rất vui vì mọi người đã đến đây hôm nay. Hôm nay là ngày gia tộc tôi tổ chức nghĩ lễ thức tỉnh nguyên tố. Và đây là con trai nhỏ của tôi - Đường Hạo Thiên vừa tròn 3 tuổi." Sau khi Đường Thiên Long nói xong thì hàng loạt tiếng vỗ tay vang lên khắp đại sảnh.

    Sau đó là đến lượt Hạo Thiên phát biểu, khi cậu đứng lên phía trước tất cả mọi người đều im lặng và nhìn cậu như thể cậu thu hút tất cả mọi người vậy.( thì đúng là vậy mà, kawaii cute như thế sao mà không thích được chứ)

    Khuôn mặt cậu nở nụ cười khiến tất cả mọi người muốn mềm nhũn ra vì sự dễ thương của cậu, vì khuôn mặt trắng noãn búng ra sữa của cậu. Cậu cất giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót dịu êm khiến tất cả mọi người ở đây ai cũng phải im lặng để nghe nó "Xin chào tất cả mọi người, con là Đường Hạo Thiên, hôm nay con rất vui vì mọi người đến đây hôm nay, con cảm ơn mọi người rất nhiều ạ ^^ " Nói xong Hạo Thiên cười rồi khom người chào mọi người và đi xuống.

    Tất cả mọi người nghe cậu nói xong còn chưa định thần lại cho đến khi có tiếng vỗ tay của ai đó vang lời thì mọi người ở đây mới định thần lại và bắt đầu từng đợt từng đợt tiếng vỗ tay vang lên.

    " Bây giờ sẽ bắt đầu nghi thức thức tỉnh" Đường Thiên Long thấy con mình đã lui xuống thì cất giọng nói của mình lên vang khắp đại sảnh.

    Nghi thức này được tổ chức ở Đường gia mỗi năm một lần dành cho những đứa trẻ khi lên 3. Các đứa trẻ trong gia tộc khác khi lên 3 cũng sẽ đến đây vào mỗi năm để thực hiện nghi lễ này.

    Ở Thiên Vũ đại lục có 5 gia tộc lớn mà lớn nhất là gia tộc Đường gia :

    + Gia tộc nắm giữ phía tây quốc gia : Lưu gia

    + Gia tộc nắm giữ phía đông quốc gia: Mộc gia

    + Gia tộc nắm giữ phía bắc quốc gia: Hàn gia

    +Gia tộc nắm giữ phía nam quốc gia:Trần gia

    Và cuối cùng gia tộc mạnh nhất trong các gia tộc nằm ở trung tâm quốc gia: Đường gia

    Các gia tộc lớn nhỏ luôn cố gắng để bồi dưỡng tộc nhân của mình mạnh hơn, tạo nên những thiên tài mạnh nhất để gia tộc có thể vươn lên

    Các gia tộc nhỏ ở Thiên Vũ đại lục phải phụ thuộc vào các gia tộc lớn ở đây. Bây giờ nghi lễ bắt đầu với các gia tộc nhỏ và sau đó đến các gia tộc lớn. Từng cái tên được gọi lên và đặt tay lên một quả cầu trong suốt có tên là Cầu nguyên tố. Mỗi đợt đo là 5 người cứ như vậy từng đợt người đi lên và đi xuống

    Lúc này, Đường Hạo Thiên đang đứng trong một góc đại sảnh. Trong cậu đang nói chuyện với tiểu Siêu thông qua tâm trí "Đúng là song hệ hiếm thật nhỉ, tiểu Siêu. Từ nãy giờ mà vẫn chỉ có 1, 2 người có song hệ với lại sao thể chất họ thấp thế nãy giờ thể chất S đã là cao nhất, nhưng cũng chỉ được có 5, 6 người thôi."

    " Vâng thưa cậu chủ, tôi chẳng phải đã nói với cậu rồi sao, ở thế giới này song hệ rất hiếm và cậu là người có nhiều hệ nhất ^^ với cả thể chất SSS cũng là siêu hiếm đấy ạ." Tiểu Siêu nghe Hạo Thiên nói như vậy cũng cười đáp lại. Tiểu Siêu là một đứa bé trai mủm mỉm dễ thương chẳng kém gì Hạo Thiên nhưng vẫn thua cậu một bậc.

    " Haizzz mệt nữa rồi đây. Nghĩ tới mình có nhiều hệ là lại mệt rồi. Tu luyện đã khó mà sao có nhiều hệ thế không biết." Hạo Thiên thở dài nói

    " Vì cậu là con của 'Ngài' ạ ^^ " nghe Hạo Thiên nói tiểu Siêu cười đáp lại

    "Rồi rồi."

    "Ara con ở đây à đến lượt con rồi kìa" Hạo Thiên đang thở dài thì nghe tiếng của mẹ mình gọi

    "Vâng con đến ngay ạ" Hạo Thiên nở nụ cười đáp lại mẹ mình và chạy đến bên cô.
    Vương Thiên Nhi cũng cười và bế cậu lên. Khi cô bế Hạo Thiên lên thì cậu hôn lại má cô một cái làm cô rất vui và Hạo Thiên nói "Con sẽ cho mẹ coi một bất ngờ nho nhỏ"

    "Oh con có bất ngờ gì cho mẹ thế." Vương Thiên Nhi nghe vậy cũng tỏ ra hứng thú và bất ngờ

    " Lát nữa mẹ sẽ biết ạ ^^ " Hạo Thiên cười tủm tỉm đáp lại cô

    Lên tới khán đài, xung quanh chỉ có mình cậu vì cậu là người cuối cùng thực hiện nghi thức." Bây giờ con hãy đặt tay lên Cầu nguyên tố đi " Đường Thiên Long nói với cậu

    "Vâng ạ"

    Cậu đặt tay lên Cầu nguyên tố và bỗng có một vệt sáng hiện lên. Rồi xuất hiện một bảng to ở giữa khán đài

    [ Nguyên tố thiên phú: thủy, hỏa, lôi, thổ, phong, quang, hắc, không gian

    Tố chất cơ thể: SSS

    Thể lực: 10/10

    Cấp: 10 ]

    Cậu lên cấp 10 trong khoảng thời gian cậu học cảm nhận nguyên tố tong cảm thể và cậu không ngờ học cảm nhận thôi cũng lên cấp. Những đứa trẻ lên đo toàn bộ đều ở cấp 3 hay 4 còn cậu lại ở cấp 10.

    Sau khi bảng thông tin của Hạo Thiên hiện lên thì toàn đại sảnh im lặng không một tiếng nói đến nỗi có thể nghe cả tiếng gió thổi vi vu trong gió ở ngoài vườn vọng vào trong sảnh. Toàn bộ mọi người ở đại sảnh đều chấn kinh khi thấy bảng thông tin của cậu.

    Còn cha mẹ cậu thì trên khuôn mặt hiện lên từ vui mừng đến hoảng sợ. Vui mừng vì con mình có đa hệ , còn hoảng sợ vì sợ có ai đó trong gia tộc nào đó vì muốn gia tộc mình vượt trội hơn mà sẽ phái người đi giết con mình.

    Khi thấy vẻ mặt mọi người như vậy Hạo Thiên cảm thấy rất vui, hào hứng đến không còn gì hơn vì đây là bước đầu để cậu trở thành người mạnh nhất.

    Cha của Hạo Thiên là hoàn hồn lại nhanh nhất và mong chóng tắt cái máy đi rồi gọi tất cả các tộc trưởng lại rồi vào phòng họp với mọi người. Còn mẹ của Hạo Thiên thì nhanh chóng lại bế con và thông báo buổi nghi lễ kết thúc và mời mọi người ai về phòng nấy..
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 5:



    Lúc này, trong phòng họp của Đường gia có 7 người. Đó là Hàn Chi Phúc - Hàn gia tộc trưởng, Mộc Lâm Thi - Mộc gia tộc trưởng, Trần Vu Bình - Trần gia tộc trưởng, Lưu Hộ Kỳ - Lưu gia tộc trưởng và Đường Thiên Long - Đường gia tộc trưởng cùng cha mình - Đường Thiên Bảo - Đường gia trưởng lão đứng đầu chỉ sau tộc trưởng. Tất cả mọi người đang bàn luận với nhau về vấn đề của Đường Hạo Thiên.

    Đường Thiên Long:" chúng ta mở cuộc họp gấp này là để các tộc trưởng về nói cho các tộc nhân đã tham gia hôm nay cùng các gia tộc phụ thuộc của mình giữ kín miệng không nói chuyện này ra ngoài"

    Hàn Chi Phúc:" tại sao chúng ta phải làm như vậy trong khi đó là một điều vui đối với gia tộc ngài" ( vì Đường Thiên Long là gia tộc mạnh nhất với cả trong 5 gia tộc với cả ông là đại tướng ở Thiên Vũ đại lục này nên ai cũng phải tôn trọng)

    Trần Vu Bình, Mộc Lâm Thi, Lưu Hộ Kỳ:" đúng vậy, đúng vậy"

    Đường Thiên Long:" nếu nói ra thì sẽ rất nguy hiểm cho con ta."

    Mộc Lâm Thi:" Vậy tại sao ngài không hỏi con ngài nên thế nào đây."

    "Đúng vậy đấy thưa Đường tộc trưởng" các tộc trưởng khác đồng loạt nói

    Ở một bên Đường Thiên Bảo im lặng nãy giờ cũng mở miệng nói:" đúng đấy Long Nhi , sao con không thử hỏi Hạo Nhi xem thế nào."

    Đường Thiên Long đang suy tư thì nghe thấy tiếng cha mình cũng nói thế nên đã quyết định hỏi ý kiến của Đường Hạo Thiên. Ông cho người gọi con lại và 5p sau khi gọi thì Hạo Thiên có mặt trong phòng. Cậu chào tất cả mọi người ở đây và quay sang hỏi cha mình " Có việc gì mà cha gọi con thế ạ"

    Nhìn thấy đứa con nhỏ của mình Đường Thiên Long thở dài một hơi rồi quay sang hỏi" Hạo Nhi à bây giờ cha có một câu hỏi muốn hỏi con. Con phải trả lời thật lòng đấy."

    Đường Hạo Thiên thấy cha mình như vậy cũng hơi bất ngờ và cậu biết trước giờ cha luôn đối xử tốt với cậu, luôn thương yêu cậu hết mực và chắc chắn không hại cậu bao giờ.
    Cậu cười với gương mặt tỏa nắng, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào mắt cha mình và nói " Chắc chắn rồi ạ"

    " Việc cha muốn hỏi là về vấn đề nguyên tố thuộc tính của con đấy. Bây giờ con muốn ta giữ bí mật hay là vẫn giữ như vậy đây." Đường Thiên Long nhìn cậu rồi nói với một giọng nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc.

    " Con nghĩ là nên để như vậy luôn không cần phải làm gì cả ạ vì sẽ không ai có thể làm hại con của cha được cả." Nghe được câu hỏi Đường Hạo Thiên không đắn đo mà trả lời ngay cho cha mình biết

    Bất ngờ với câu nói của con mình Đường Thiên Long hỏi lại một lẫn nữa"Con chắc chắn chứ?"

    "Vâng ạ, rất chắc chắn ^^ " cậu cười đáp lại cha mình với khuôn mặt đáng yêu vô cùng.

    "Được rồi ta tôn trọng ý kiến của con, bây giờ con có thể về phòng." Nhìn thấy con mình chắc chắn như vậy ông cũng không phản bác nữa mà đồng ý với ý kiến của con mình. Ông nghĩ con mình đã khôn lớn thật rồi, đã biết lo nghĩ như vậy.

    Sau khi Đường Hạo Thiên ra khỏi đó thì Đường Thiên Long phân phó cho tất cả các tộc trưởng không cần phải làm gì cả và ai về nhà nấy.

    Lúc này, trong phòng của Hạo Thiên không có một ai. Vì cậu đang ở trong không gian của mình và nói chuyện với tiểu Siêu. Đường Hạo Thiên nói" không ngờ việc ta có đa hệ lại phiền phức như vậy haizzz. Ngày hôm nay đúng là mệt mỏi thật đấy." Hạo Thiên vừa nói vừa thở dài với khuôn mặt non nớt búng ra sữa của mình.

    "Vâng vâng" tiểu Siêu cười đáp lại cậu

    " này tiểu Siêu cho ta xem bảng thông tin của mình đi" Hạo Thiên nói

    "Vâng ạ"

    [ Bảng thông tin

    Kí chủ: Đường Hạo Thiên

    Tuổi: 3

    Điểm kinh nghiệm: 50/1000

    Cấp: 10

    Nguyên tố thiên phú: thủy, hỏa, lôi, thổ, phong, quang, hắc, không gian

    Thú cưng: chưa có

    Nghề: kiếm, võ, y thuật,.....v. v

    Thiên phú: 10/10

    Thể lực: 10/10

    Tố chất cơ thể: SSS

    Khả năng tiếp thu: 9/10

    Mị lực: 6/10

    Khóa huấn luyện: đang mở

    Kĩ năng hệ: bây giờ có thể học

    Thông thạo nguyên tố kĩ năng: chưa có

    Vật phẩm: chưa có

    Money: không có

    Nhiệm vụ: chưa có

    1 Gói quà tân thủ ]

    " Oh mị lực lại tăng thêm 1 và khóa huấn luyện có rồi sao, cả kĩ năng hệ ta có thể học rồi và 1 gói quà tân thủ. Nào mở gói quà ra đi tiểu Siêu."

    " Vâng ạ thưa cậu chủ" tiểu Siêu cười đáp

    Bỗng một đạo âm thanh vang lên và xuất hiện một bảng " Ting"

    [ bạn nhận được:

    + 3 thuốc tăng exp lv 1

    + có được kĩ năng Hỏa cầu, Thủy cầu, Phong nhận, chữa thương và Hắc cầu

    + 1 đôi giày gia tốc lv2 ]

    " Oh nhận được kha khá đấy chứ. Vậy tiểu Siêu này làm thế nào để học kĩ năng đây."

    "Cậu chỉ cần nghĩ là có thể học ạ. Ví dụ, cậu nghĩ Hỏa cầu và nghĩ học là có thể học ạ đơn giản quá phải không." Tiểu Siêu nói

    Đơn giản như vậy sao. Vậy được, Hỏa cầu , học. Sau khi cậu nghĩ và làm xong thì trên tay cậu xuất hiện một hỏa cầu nhỏ đang cháy rực nhưng cậu không hề cảm thấy nóng tí nào và cậu cũng thử học mấy kĩ năng khác và đã hoàn thành một cách suôn sẽ.

    Cậu cũng trang bị thêm cho mình một đôi giày gia tốc và quả thực nhanh đến không tưởng được có thể đạt đến 100m/giây luôn ấy chứ . Cậu cũng sử dụng thuốc tăng exp và nó giúp cậu lên được lv 12. Không ngờ tăng cấp nhanh như vậy đấy.

    " Này tiểu Siêu tôi có một thắc mắc là không biết cha và mẹ tôi có hệ gì và tố chất như thế nào nhỉ. Sống chung 3 năm mà chả biết gì cả." Hạo Thiên chợt nhớ tới là mình không biết cha và mẹ là hệ gì nên đã hỏi tiểu Siêu.

    "Cậu có muốn xem không" nghe Hạo Thiên nói như vậy tiểu Siêu cười đáp( có vẻ là người thích cười nhỉ, nãy giờ cứ cười hoài)

    " Được à. Vậy thì ta muốn xem xem như thế nào." Nghe nói là xem được nên cậu trở nên hứng thú với nguyên tố thuộc tính của cha mẹ mình hơn và nói với tiểu Siêu

    " có ngay thưa cậu chủ" sau khi dứt lời thì có 2 bảng thông tin hiện lên trước mặt Hạo Thiên

    [ Bảng thông tin

    Tên: Đường Thiên Long

    Giới tính: nam

    Tuổi: 28

    Cấp: 389 (cấp bậc sẽ được là: 500 cấp, muốn qua đại lục khác phải từ 500 cấp trở đi)

    MN: 380000 ( này là Mana nha)

    Nguyên tố thuộc tính: Hỏa, Phong

    Thú cưng: Báo Lôi

    Nghề: kiếm thuật, trung cấp bậc 5/ xạ thủ, trung cấp bậc 1( chia làm 3 cấp: hạ, trung và cao cấp. Mỗi cấp lại chia làm 5 bậc, từ bậc 1 đến bậc 5 là theo thứ tự 1 đến 5. Riêng cao cấp thì chia làm 3 bậc là bậc thầy, lão luyện và siêu việt)

    Thiên phú: 8/10

    Thể lực: 9/10

    Tố chất cơ thể: SS

    Khả năng tiếp thu: 8/10

    Mị lực: 8/10

    Kĩ năng hệ: Hỏa cầu lv 5, Đại hỏa cầu lv 7, Hỏa ảnh lv 6 , Phong nhận lv 7 , Toàn phong quyền lv 8, Phong quyển cước lv 7 ( được chia làm 10 cấp

    Vật phẩm: giày gia tốc lv 5 ( đã trang bị) , phượng hoàng dực lv 6 ( đang trang bị ) áo giáp hoàng kim lv 7( đang trang bị), hỏa kiếm lv 8 ( đã trang bị ) , súng ngắn F-053 lv 8 ( đã trang bị ) (( ở Thiên Vũ đại lục cấp vật phẩm chia làm 10 cấp)) ]


    [ Bảng thông tin

    Tên: Vương Thiên Nhi

    Giới tính: Nữ

    Tuổi: 26

    Cấp: 370

    MN:376000

    Nguyên tố thuộc tính: Thủy, lôi

    Thú cưng: Ưng Hoàng lv 350

    Nghề: xạ thủ, cao cấp-lão luyện / kiếm thuật, trung cấp bậc 1

    Thiên phú: 7/10

    Thể lực: 8/10

    Tố chất cơ thể: SS

    Khả năng tiếp thu: 8/10

    Mị lực: 9/10

    Kĩ năng hệ: thủy cầu lv 4 , thảm băng lv 7, bang long chưởng lv 7 ( có băng khi thủy được năng lượng trong cơ thể hạ nhiệt xuống và tạo ra băng), lôi kích lv 5, lôi nguyệt trảm lv 6 , lôi phạt lv 5, triệu hồi kiếm lv 8

    Vật phẩm: giày gia tốc lv6 ( đã trang bị) , hắc dực lv 5( đã trang bị ) ,Kiếm băng lv 8 (đã trang bị) , súng ngắn F-053 lv 8 ( đã trang bị) ].
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 6+7: tiến tới học viện Hoàng Long



    Không ngờ ba mẹ tôi bá đạo vậy đấy. Với lại tại sao cha mẹ tôi lại không có thông thạo nguyên tố kĩ năng vậy. Và cấp ở đây chia làm mấy cấp vậy? " Đường Hạo Thiên thấy bảng thông tin của cha mẹ mình thì cũng hết sức bất ngờ vì có chỉ số như vậy và tất cả đều song hệ thuộc tính. Tuy nhiên vẫn kém mình một chút ( cả đống luôn ấy chứ , main khiêm tốn quá nhỉ )

    " Đương nhiên rồi vì là cha cậu là đại tướng mà còn mẹ cậu chỉ là thường dân nhưng nhờ sự nỗ lực và cố gắng mà mẹ cậu có ngày hôm nay. Với lại cha mẹ cậu không có thiên phú kĩ năng vì họ chỉ là người phàm, còn cậu có tôi nên có thông thạo nguyên tố kĩ năng. Và đẳng cấp chia làm 500 cấp ạ" Tiểu Siêu giải thích một cách cận kẽ cho Đường Hạo Thiên nghe để cậu biết thêm về thế giới này

    "Tận 500 cơ à vậy còn lâu ta mới lên Thiên giới được nhỉ " Hạo Thiên vừa cười vừa nói với tiểu Siêu

    " Không đâu với cậu thì sẽ sớm thôi ạ vì cậu là con của 'Ngài' mà." Tiểu Siêu cũng cười đáp lại cậu

    " Vậy bây giờ ta có thể bắt đầu khóa huấn luyện được rồi chứ" Hạo Thiên chợt nghĩ tới khóa huấn luyện của mình và hỏi tiểu Siêu.

    "Oh được chứ thưa cậu chủ" nghe được Hạo Thiên nói tiểu Siêu cười với khuôn mặt trắng noãn của cậu.

    Bây giờ 2 người đang ở trong không gian của Hạo Thiên, không gian bây giờ rộng khoảng 50m vuông và có đặt một bộ ghế sofa ở đây và có 3 phòng một là phòng huấn luyện 2 là phòng sách và 3 là phòng thực hành. Hai người đi vào phòng huấn luyện và thấy có một người đàn ông đang đứng trong này. Ông ấy đứng giữa phòng và đang nhắm mắt với mái tóc màu tím dài suôn mượt xõa ra sau lưng và thân hình cao khoảng 1m8 của mình làm ông ấy như tỏa sáng giữa phòng.

    Tiểu Siêu nói " ông ấy tên là Thiên Vũ Phong là tướng dưới trướng của 'Ngài'."

    Khi tiểu Siêu mở miệng nói thì người đàn ông tên Thiên Vũ Phong cũng mở mắt ra với đôi mắt màu xanh biển như lấp lánh ánh biển khi bình minh tới.

    "Ta là Thiên Vũ Phong từ nay ta sẽ huấn luyện con. Đầu tiên, đứng thẳng lưng lên và lại đây ." Thiên Vũ Phong nói và ra lệnh cho Hạo Thiên nhanh chóng lại chỗ mình

    " V...Vâng ạ" Nghe Vũ Phong nói , Hạo Thiên có cảm giác khi học với người thầy này sẽ không được yên ổn một thời gian dài nên cậu sẽ tạo ấn tượng tốt với thầy và nhanh chóng chạy lại

    " Chào thầy, con là Đường Hạo Thiên mong thầy chỉ dạy." Hạo Thiên nói với khuôn mặt đáng yêu vô cùng kèm theo với giọng nói trong trẻo của cậu như một giai điệu du dương mà có vẻ như không có tác dụng với ông thầy thì phải, mặt ổng cứ lạnh như băng không một cảm xúc.

    "Từ bây giờ con sẽ ở trong này huấn luyện 6 tháng và không được ăn chỉ được cấp nước 1 tuần 1 lần và cũng không được ra ngoài"

    " Không được ra ngoài luôn ạ lỡ cha mẹ lo lắng không biết con đi đâu thì sao ạ" Hạo Thiên trả lời thầy mình. Cái trời đựu ông thầy huấn luyện gì mà không cho người ta ăn chắc chết quá.

    " Đừng lo 6 tháng trong này chỉ bằng 6 tiếng bên ngoài. Nên không cần phải lo gì cả" Thiên Vũ Phong đáp lại bằng giọng lạnh băng của mình khiến Hạo Thiên cũng phải rợn người.

    " Vâng ạ" Hạo Thiên đáp. Không ngờ trong không gian của mình 1 tháng trong này chỉ bằng 1 tiếng bên ngoài. Mà bây giờ cũng tối rồi nên chắc chắn sẽ tưởng mình ngủ rồi và không ai làm phiền, bây giờ tới sáng 6 tiếng là dư sức.

    Vậy là cuộc huấn luyện của Hạo Thiên bắt đầu, phải nói là cuộc huấn luyện này như địa ngục nơi trần gian đối với cậu. Cậu bị huấn luyện không ngừng nghỉ trong suốt 6 tháng. Nào là chạy bộ 100 vòng với 1000m trong 2 tiếng nếu thất bại sẽ bị hít đất 500 cái rồi lại đứng dạy chạy tiếp, rồi tới tập đứng dưới nắng trời gay gắt chói chang ban trưa trong 3 tiếng, rồi lại tập đấu tay đôi với thầy mình, phải nói là lúc mới đầu vào cậu bị ăn hành ngập mặt rồi sau từ từ mới né được rồi đánh trả một hai cái nhưng toàn hụt, và phần đặc biệt nhất trong khóa huấn luyện là luyện cảnh giác.

    Cậu bị đưa vào một vị diện ảo rồi phải luôn cảnh giác với tất cả dù là trai hay gái, phụ nữ hay trẻ em, người già hay thanh niên gì cũng phải cảnh giác với họ vì nếu không họ sẽ nhào vô hốt mình bất cứ lúc nào. Và khi thấy có người tiếp cận mình thì phải nghĩ xem họ tiếp cận mình vì mục đích gì vì cái gì mà họ lại gần mình. Nhất là với phụ nữ. Rồi 6 tháng kết thúc cũng tương ứng với một đêm ở ngoài và trời đã sáng. Chỉ sau một đêm Hạo Thiên từ một người không cảnh giác ai thành một người gặp ai cũng phải cảnh giác và dù quen hay không quen cũng phải cảnh giác. Và cậu sinh ra tâm lí ghét phụ nữ. [ tội main nhà ta :'( ]. Nhưng dù sinh ra cảm giác ghét phụ nữ cậu cũng không bị gì khi lại gần mẹ mình. Vì cậu rất thương và yêu mẹ mình rất nhiều.

    Rồi khóa huấn luyện lại tiếp tục thêm 2 năm nữa. Nào là tập chạy, tập hít đất, đứng dưới trời nắng rồi lại đánh tay đôi với thầy rồi đánh với cả quân đoàn binh lính, rồi lại luyện cảnh giác , cứ như vậy qua lại với nhau khiến bây giờ Hạo Thiên như một con người hoàn toàn khác, khí chất trên người cậu thay đổi một cách chóng mặt. Bây giờ cậu có thể thay đổi cảm xúc của mình theo ý thích và cái tâm lí dị ứng phụ nữ vẫn không bỏ được.
    ( ở ngoài là 2 năm còn ở trong không gian của Hạo Thiên thì nhiều năm vô số kể mình làm biếng tính nên không ghi ra)

    Bây giờ Đường Hạo Thiên cũng đã 5 tuổi cũng đã cao hơn được một chút nhưng khuôn mặt non nớt với đôi mắt to tròn màu xanh biển long lanh và mái tóc dài ngang lưng màu đỏ rực như ánh bình minh cùng làn da trắng noãn thì vẫn vậy khuôn mặt vẫn như xưa vẫn khuôn mặt như búng ra sữa của mình khiến bao người phải mềm lòng trước vẻ đáng yêu của cậu.

    Hiện tại cậu đang ở trong phòng mình và đang trò chuyện với tiểu Siêu thông qua tâm trí. Cậu muốn biết mình đã thay đổi ra sao trong 2 năm nên đã hỏi tiểu Siêu và một bảng thông tin xuất hiện trước cậu

    [Bảng thông tin

    Kí chủ: Đường Hạo Thiên

    Tuổi: 5

    Điểm kinh nghiệm 0/20000

    Cấp: 27

    MN: 27800

    Nguyên tố thiên phú: thủy, hỏa, thổ, phong, hắc, quang, không gian

    Thú cưng: chưa có

    Nghề: kiếm, võ, y thuật,.... v.v

    Thiên phú:10/10

    Thể lực:10/10

    Tố chất cơ thể: SSS

    Khả năng tiếp thu: 9/10

    Mị lực: 8/10

    Khóa huấn luyện: huấn luyện với thầy Thiên Vũ Phong

    Kĩ năng hệ: hỏa cầu lv 4, thủy cầu lv 4, phong nhận lv 5, chữa thương lv 3, hắc cầu lv 6, toàn phong quyền lv 3, hỏa thiên cước lv 5, ám long lv 3, thảm băng lv 5

    Thông thạo nguyên tố kĩ năng: Hoán chuyển lv 5

    Vật phẩm: giày gia tốc lv 4

    Money: 1000 tinh (1 linh tệ = 100 tinh tệ = 1000 kim tệ )

    Nhiệm vụ: xuất hiện ngẫu nhiên ]

    " Ohhh chỉ số không tệ tí nào " Hạo Thiên cười với khuôn mặt hài lòng sau khi xem bảng thông tin của mình.

    Hạo Thiên tăng cấp nhanh, nhiều kĩ năng và nhiều tiền như vậy là do trong khi đi đánh quái trong kì huấn luyện kiếm được. Tiểu Siêu thấy khuôn mặt đang mỉm cười của cậu cũng cảm thấy vui lây.

    Tiểu Siêu thấy Hạo Thiên đang suy nghĩ rồi cũng không làm phiền cậu mà ngồi im. Rồi chợt Hạo Thiên hỏi " này tiểu Siêu cậu hóa thực thể được không vậy ? "

    Bất ngờ trước câu hỏi của Hạo Thiên, tiểu Siêu trả lời " được thưa cậu chủ nhưng để làm gì ạ?"

    "Vậy được từ bây giờ ngươi sẽ hóa thực thể và ra ngoài hầu cận bên ta." Hạo Thiên cười nói với tiểu Siêu

    " nhưng không thể ở đâu ra bỗng nhiên xuất hiện được một đứa trẻ ạ"

    " không cần lo lắng ta sẽ giả vờ ra ngoài chơi rồi nói dối với cha mẹ ta là ta nhặt được ngươi ở ngoài đường. Vậy thôi bye nhá ngày mai sẽ thực hiện kế hoạch."

    "Khoan đ...." tiểu Siêu còn chưa nói hết câu thì Hạo Thiên biến mất khỏi không gian này.

    Lúc này trong phòng của Hạo Thiên đã có người. Đó chính là cậu, cậu đang ngồi bên ô cửa sổ nhìn ra phía ngoài cửa và mái tóc dài màu đỏ của cậu bay phấp phới sau lưng cùng đôi mắt màu xanh biển long lanh nhìn ra phía xa. Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ và một thị nữ bước vào nói" thưa cậu chủ , lão gia có việc cần gặp ngài ạ"

    " Oh được rồi ta sẽ đến ngay"

    " Vâng thưa cậu chủ, tôi xin phép đi ạ"

    " Được " Hạo Thiên trả lời rồi đứng dậy ra khỏi phòng hướng đến phòng gia gia của mình. Cậu nghĩ trước giờ gia gia có bao giờ gọi cậu lại phòng đâu toàn chủ động tới tìm mình mà sao bây giờ lại gọi đến phòng gia gia, chắc chắn có chuyện gì rồi. Cậu vừa đi vừa nghĩ rồi đến phòng gia gia của mình. Đến trước cửa phòng cậu không có cảm giác gì lạ rồi mở cửa bước vào và bỗng nhiên

    "Bụp"

    " Tèn ten bất ngờ chưa cháu trai của ông" gia gia của cậu- Đường Thiên Bảo cười nói khi cậu bước vào phòng rồi bị dính chiêu của ông cậu

    Hạo Thiên thờ ơ rồi trả lời ông cậu " bất ngờ ạ"

    " thôi đi, ông thấy cháu chả bất ngờ gì cả" thấy thái độ của cháu mình Đường Thiên Bảo cảm thấy mất hứng rồi lại ghế ngồi xuống

    " chắc vậy ạ. Mà hôm nay ông gọi cháu đến đây có chuyện gì không ạ" Hạo Thiên trả lời lại ông mình rồi hỏi

    " À hôm nay ông gọi cháu đến đây vì chuyện đi học ấy mà. Nay năm cháu cũng 5 tuổi rồi nên đi học rồi"

    "Đi học ạ? Cũng được ạ" Hạo Thiên trả lời lại ông mình với một khuôn mặt không mấy hứng thú

    " Vậy đây là tất cả những trường danh tiếng trong Thiên Vũ đại lục cháu hãy chọn cho mình một trường đi" vừa nói Đường Thiên Bảo vừa lấy ra một xấp giấy đưa cho Hạo Thiên

    " cháu thì thế nào cũng được ạ. Ông chon giúp cháu đi"

    " Oh là cháu nói đấy nhé không được hối hận đấy"

    " Vâng ạ"

    Đường Thiên Bảo coi qua coi lại xấp giấy và cuối cùng lấy ra một tờ trông số đó đưa cho Hạo Thiên rồi nói" ông cảm thấy trường này là tốt nhất cho cháu đấy. 7 ngàu nữa cháu sẽ lên đường tới học viện Hoàng Long để báo danh thi vào trường. Bây giờ cháu có thể đi về phòng chuẩn bị trước cho chuyến đi"

    " vâng ạ. Tạm biệt ông chúc ông một ngày tốt lành ạ" Hạo Thiên vừa cười vừa chào ông mình rồi đi ra khỏi phòng

    "Haizz mệt thật đấy. Này, tiểu Siêu bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu kế hoạch luôn" Hạo Thiên nói với tiểu Siêu thông qua tâm trí mình rồi chạy một mạch ra khỏi nhà và đi trên phố mấy vòng rồi lại vòng về nhà và đang vác trên mình một cậu nhóc có mái tóc màu xanh biển giống màu mắt của cậu và đôi mắt đang nhắm lại trong bộ đồ rách nát. Và đó không ai khác chính là tiểu Siêu, w người đã dựng lên vở kịch này nhằm đánh lừa mọi người là tiểu Siêu chỉ là một cậu nhóc do Hạo Thiên nhặt được đem về và khi cậu vác tiểu Siêu vào đến trong nhà thì thấy có mẹ mình đang đứng đấy. Khi Vương Thiên Nhi thấy con mình vào nhà và đang vác theo một cậu nhóc thì lại gần hỏi " Ai đây con?"

    "Một cậu nhóc con nhặt được trên đường ạ, từ hôm nay mẹ cho cậu ấy ở lại hầu bên con nha" Hạo Thiên cười rồi nói với mẹ mình thể hiện ra khuôn mặt đáng yêu vô cùng làm mẹ cậu không nỡ từ chối rồi nói " được thôi con có thể giữ cậu ấy bên người. Vậy bây giờ con hãy nhờ quản gia tắm rửa thay đồ cho cậu ấy đi nhé "

    "Vâng ạ, con đi đây." Hạo Thiên cười rồi lại hôn mẹ cậu một cái và chạy đi nói quản gia tắm rửa thay đồ xong rồi bảo cậu nhóc lên gặp cậu

    Sau khi xong xuôi, tiểu Siêu lên trước phòng của Hạo Thiên rồi gõ cửa nói" tôi vào nhé cậu chủ"

    " Được" xong tiểu Siêu bước vào và bây giờ cậu là một cậu nhóc 5 tuổi bằng với Hạo Thiên với mái tóc xanh biển dài ngang lưng và đôi mắt màu đỏ giống với màu tóc của Hạo Thiên. Hai người có mái tóc và màu mát hoàn toàn trái ngược nhau, chỉ có vóc dáng là giống nhau cả về độ đáng yêu lẫn độ lạnh lùng, thờ ơ với người khác . Nhưng tiểu Siêu so về nhan sắc và các đều trên đều kém Hạo Thiên một bậc.

    " Ohhh trông hợp với cậu quá nhỉ ^^ " Hạo Thiên nói với tiểu Siêu với một khuôn mặt đáng yêu vô cùng. " Vậy bây giờ chúng ta sẽ chuẩn bị cho chuyến đi vào 6 ngày nữa, cậu sẽ đi với tôi"

    " chúng ta sẽ đi học sao thưa cậu chủ"

    " Đúng vậy đấy ^^ "

    " Vậy tôi sẽ đi chuẩn bị ngay" tiểu Siêu nói rồi quay đi chuẩn bị

    Rồi chợt Hạo Thiên hỏi tiểu Siêu" này tiểu Siêu bây giờ cậu cấp bậc gì vậy có thể cho tôi xem không "

    " được chứ thưa cậu chủ" tiểu Siêu đáp rồi một bảng hiện ra giữa không trung trước mặt Hạo Thiên

    [ bảng thông tin

    Tên: tiểu Siêu

    Tuổi:5

    Cấp: 22

    MP: 23900

    Nguyên tố thiên phú : thủy, hỏa

    Thiên phú:9/10

    Thể lực:9/10

    Tố chất cơ thể: SS

    Khả năng tiếp thu: 8/10

    Mị lực:7/10

    Robot: 12 bắt đầu

    Phi công:12 bắt đầu

    Kĩ năng hệ: thủy cầu lv4, băng thương lv 5, hỏa cầu lv4, hỏa ảnh lv3

    Vật phẩm: giày gia tốc lv 3]

    " này tất cả đều thua một bậc cả à" Hạo Thiên sau khi thấy bảng thông tin của tiểu Siêu thì hỏi

    "Vâng ạ và cấp của tôi sẽ luôn luôn thua cậu 5 cấp"

    "Ohhh, vậy thôi đi chuẩn bị cho chuyến đi nào "

    "Vâng"

    6 ngày sau đó tiểu Siêu và Hạo Thiên lúc nào cũng đi chung với nhau mọi lúc mọi nơi và bất cứ lúc nào. Khi thấy trong nhà lại có thêm một cậu nhóc dễ thương nữa thì ai cũng vui vẻ hẳn lên và khi có ai đó lại gần và tiếp xúc với 2 cậu thì luôn có 1 cảm giác dễ chịu vô cùng. Và bây giờ đã tới ngày 2 người đi nên ai cũng buồn nhất là cha và mẹ cậu.

    Cả nhà đứng trước cửa tiễn cậu đi và cậu chạy lại ôm mẹ và cha của mình hôn hai người và nói lời tạm biệt. Lúc này cha cậu nói " con sẽ ở đó cho đến khi nào có việc cần về nhà mới về nếu không thì thôi nghe rõ chưa"

    "Vâng ạ" Hạo Thiên trả lời. Gì đây trời, tính đuổi đi luôn hay gì đây cha gì kì vậy trời.

    " con đi đường vui vẻ" mẹ cậu nói và chào tạm biệt cậu. Hai người, Hạo Thiên và tiểu Siêu bước lên xe bay C-07 và đi đến học viện Hoàng Long..
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 8: Bạn cùng phòng



    Học viện Hoàng Long là học viện dành cho tất cả mọi người dù là gia tộc nhỏ hay lớn, nghèo hay giàu gì cũng được vào học nhưng với điều kiện là phải đậu khảo hạch. Học viện chia làm 3 khu, khu thường dân, khu thiên tài và khu đặc biệt trong đó khu đặc biệt là được đối đãi và được hưởng những quyền lợi tốt nhất từ nhà trường. Khu đặc biệt là nơi tụ tập của những thiên tài trong thiên tài và chỉ có một lớp, lớp chỉ nhận 30 thành viên. Còn khu thiên tài thì có 4 lớp chia làm lớp 1A, B, C và D mỗi lớp 25 người và khu thường dân cũng có 4 lớp giống khu thiên tài và mỗi lớp có 40 người. Tất cả những lớp dưới lớp đặc biệt đều phải cuối đầu trước lớp đặc biệt( hay còn gọi là lớp Vip, ghi tắt là V),ví dụ như nếu là người lớp thường dân hay lớp thiên tài thì dù có lớn tuổi hơn những người lớp V thì cũng phải cuối đầu trước họ. Đó là sự đối xử đặc biệt dành cho những người lớp V.

    Lúc này đứng trước cổng học viện Hoàng Long có 2 đứa bé, đó là Đường Hạo Thiên và tiểu Siêu trong bộ vest đen. Hai người bây giờ phải nói là siêu cute trong bộ vest đen này và gây được sự chú ý của rất nhiều người, nhiều người khi 2 cậu như muốn bay lại ôm 2 người và nựng nựng vì sự dễ thương của 2 người. Hạo Thiên có vẻ cảm giác được điều này nên đã nhanh chóng kéo tiểu Siêu vào trường và báo danh. Học viện này học từ lớp 1 cho đến lớp 12 và mỗi năm sẽ phân lại lớp qua cuộc tỉ thí trên võ đài bất kể độ tuổi.

    Hai người báo danh xong thì sẽ về kí túc xá và đợi cho đến ngày mai vì bây giờ chưa tới ngày khảo hạch nên có rất ít người và cuộc khảo hạch sẽ diễn ra vào ngày mai nên hai người đã về KTX của trường và đánh một giấc tới sáng hôm sau.


    Sáng hôm sau, cuộc khảo hạch bắt đầu và Hạo Thiên đã dặn tiểu Siêu rằng nhất định phải vào được lớp đặc biệt vì một nguyên do rất đơn giản là cậu không muốn phải cuối đầu trước người khác.

    Hai người đi thi và cuộc thi có 4 vòng thi, vòng thức nhất là nâng đá, thứ hai là sức chịu đựng, thứ ba là thi về trí thông minh và cuối cùng là đo sức mạnh qua cầu đo sức mạnh D-75. Và tất cả vòng thi 2 người đều hoàn thành rất tốt. Sau khi cuộc thi kết thúc thì tất cả thí sinh phải chờ 2 tiếng sau thì mới có kết quả. Trong thời gian 2 tiếng thì Hạo Thiên ngồi đọc thêm sách về các hệ nguyên tố còn tiểu Siêu thì đi thăm dò các thí sinh xem họ có năng lực như thế nào cis cản trở hay không. Và thời gian 2 tiếng kết thúc bảng kết quả được công bố và hai người Hạo Thiên được học lớp đặc biệt, và Hạo Thiên là người có số điểm tuyệt đối còn tiểu Siêu thì xếp thứ 2 sau cậu còn lại ra sao thì 2 người mặc kệ và thu xếp về khu KTX dành cho lớp V.

    KTX của lớp V có 3 tầng, tầng 2 của trai và tầng 3 của gái còn tầng 1 thì là phòng ăn. Mỗi phòng KTX có 3 phòng: phòng ngủ, nhà tắm và phòng khách. Mỗi phòng KTX thì rất rộng như một căn nhà vậy, phòng ngủ có giường đôi và có tổng cộng 4 giường đôi. Hai người Hạo Thiên và tiểu Siêu được sắp vào phòng số 1 ở tầng 2 của KTX. Do 2 cậu đến sớm nên giờ chưa có ai trong khu KTX này cả, Hạo Thiên chọn nơi có tầm nhìn đẹp nhất trong phòng ngủ và chọn giường ở đó làm giường mình. Cậu ngủ ở trên còn tiểu Siêu ngủ ở dưới.

    Sáng sớm hôm sau, 2 cậu thức dậy nhưng chưa đi học vì sau cuộc khảo hạch học sinh được nghỉ 2 ngày. 2 cậu ngồi trong phòng, Hạo Thiên và tiểu Siêu đều ngồi đọc sách trong phòng , Hạo Thiên đọc sách về các hệ của mình còn tiểu Siêu thì đọc tiểu thuyết các loại vì quá chán không có gì làm. Bỗng tiểu Siêu nói" tôi ra ngoài dạo chút nha cậu chủ"

    "Được thôi ngươi đi đi, nhớ về sớm đấy" Hạo Thiên đáp với nụ cười trên môi và lại quay qua đọc tiếp cuốn sách còn đang dở.

    Sau khi tiểu Siêu đi được khoảng 20 phút có có người vào phòng. Đây là 1 cậu nhóc có mái tóc vàng lóng lánh cùng đôi mắt màu tím trong cũng khá nổi bật cùng với khuôn mặt đáng yêu của cậu. Cậu nhóc bước vào phòng thì thấy người và cũng cuối đầu chào rồi cười nói" Xin chào cậu, mình là Hàn Minh Kỳ. Mong được giúp đỡ."

    "Chào, tôi là Đường Hạo Thiên." Hạo Thiên liếc mắt nhìn cậu nhóc một cái rồi thờ ơ trả lời.

    "Tớ cứ tưởng hôm nay mình là người đến sớm nhất rồi chứ, không ngờ cậu lại đến sớm hơn cả mình. Cậu đến đây từ bao giờ vậy" Hàn Minh Kỳ chọn lấy cho mình một chiếc giường rồi ngồi xuống và cười nói vui vẻ

    "Sau hôm thi xong là tôi ở đây." Vẫn thái độ thờ ơ lạnh lùng Hạo Thiên nói

    "Sớm như vậy, cậu không về nhà báo cho bố mẹ sao.?" Minh Kỳ ngạc nhiên hỏi

    "Không, trước khi đến đây họ quăng cho tôi cái vali rồi bảo khi nào có việc mới về không thì thôi"

    "Lạnh lùng thế" Minh Kỳ nói

    Sau đó 2 người ai làm việc nấy rồi 5 phút sau lại có thêm 2 cậu nhóc nữa bước vào căn phòng. Hai cậu nhóc này có tướng mạo giống nhau y đúc chỉ có đôi mắt là khác màu, một người có đôi mắt màu xanh lá cây và một người có đôi mắt màu vàng cùng một màu tóc cam và khuôn mặt giống nhau y đúc. Cậu nhóc có đôi mắt màu xanh lá cây lên tiếng nói" Chào 2 cậu, mình là Mộc Lâm và em trai mình - Mộc Sinh" Mộc Lâm chỉ vào người em trai có đôi mắt màu vàng và cả 2 cậu bé cuối đầu chào rồi cười nói.

    Hàn Minh Kỳ thấy vậy cũng cười nói theo " mình là Hàn Minh Kỳ còn người đang ngồi trên giường là Đường Hạo Thiên"

    2 cậu nhóc cũng kiếm cho mình một chiếc giường đôi và ngồi xuống. Sau đó lại xuất hiện thêm 2 đứa nhóc nữa, không ngờ lần này lại thêm 1 cặp sinh đôi, 2 đứa lần này là ngược lại với 2 nhóc trước, có cùng màu mắt nhưng lại khác màu tóc. Một đứa tóc màu xanh biển đứa còn lại thì màu màu đen tuyền và cùng có màu mắt tím và khuôn mặt giống nhau.

    Đứa bé có mái tóc màu đen tuyền bước lên phía trước và cười nói" xin chào mọi người mình là Lưu Dạ và em trai mình- Lưu Vân"
    Lưu Dạ chỉ về phía người em mình và nói

    Cả đám sau đó lại giới thiệu về nhau và nói chuyện cười đùa với nhau một cách vui vẻ.
    Lại một lúc sau nữa cỡ khoảng giữa trưa thì có thêm một đứa bé nữa xuất hiện. Cậu nhóc có làn da trắng, khuôn mặt hơi kiêu ngạo và mái tóc màu trắng cùng đôi mắt màu vàng sáng long lanh. Cậu nhóc bước vào phòng với khuôn mặt vênh váo vào thái độ kiêu ngạo của cậu rồi nói" tôi là Trần Thống Trung, từ đây tôi sẽ là lão đại của phòng này."

    "Không thể chấp nhận được, cậu dựa vào đâu mà đòi làm lão đại của phòng này." Hàn Minh Kỳ đứng lên phản bác

    " Đúng đấy, cậu dựa vào đâu chứ." 2 cặp anh em sinh đôi cũng nói

    "Dựa vào thực lực mạnh" Trần Thống Trung nói với vẻ mặt kiêu ngạo

    Sau đó cậu quét mắt cả gian phòng và nhìn thấy Hạo Thiên, thấy chỗ giường ngủ đó là nơi có phòng cảnh đẹp nhất và chỉ vào cậu rồi nói " cậu kia, xuống đi, từ đây chỗ này sẽ là chỗ ngủ của tôi."

    Hạo Thiên im lặng và không nói gì vẫn cứ đọc sách không thèm chú ý đến cậu ta, vì đối với Hạo Thiên cậu ta chỉ là sâu bọ không hơn không kém. Cả đám tre thấy Trần Thống Trung bị Hạo Thiên bơ đẹp như vậy che miệng cười nói" 'lão đại' của chúng ta bị bơ rồi kìa. Hahaha"

    "Này, bây giờ ta đếm đến 3 mà ngươi không xuống thì đừng trách ta." Trần Thống Trung giận dữ nói

    "1...2...3...đã ngươi không xuống thì đừng trách ta" nói xong, Trần Thống Trung xông lên về phía Hạo Thiên

    Bỗng nhiên, cửa phòng bậc mở và 1 bóng người phi lên đánh về phía Trần Thống Trung làm cậu té nhào xuống đất.

    Trần Thống Trung bị đánh té nhào xuống đất thì nhanh chóng bật dậy và nói" ngươi là ai và dám đánh lén ta"

    Bóng người xông lên đánh Trần Thống Trung không ai khác chính là tiểu Siêu. Cậu đứng đối diện Trần Thống Trung và nói " ta không đánh lén ngươi là do ngươi quá yếu mà thôi với lại ai bảo ngươi xong lên đánh cậu chủ ta"

    "Thôi được rồi tiểu Siêu so đo với hạng sâu bọ đó làm gì cho mệt. Và mừng ngươi trở về." Hạo Thiên im lặng nãy giờ cũng mở miệng nói và khi đám nhóc nghe được tiếng của Hạo Thiên thì chúng tưởng như đang nghe một tiếng nhạc nào đó êm tai đến lạ lùng.

    "Cái gì, sâu bọ. Ngươi dám nói ta là sâu bọ." Trần Thống Minh giận dữ quát lớn

    "Vâng ạ, tôi về rồi đây thưa cậu chủ" Tiểu Siêu không thèm để ý tới Trần Thống Trungmà quay qua nói với Hạo Thiên.

    Đám trẻ thấy như vậy cũng cười lăn lộn do Trần Thống Trung bị bơ đẹp. Hàn Minh Kỳ đứng ra giữa đám trẻ và nói " nếu bây giờ cậu muốn so xem ai là lão đại thì ta ra sân đấu đi, chúng ta đấu xem ai thắng sẽ làm lão đại"

    Nghe được lời đề nghị Haoh Thiên thấy cũng hứng thú nên đã nói " được thôi chúng ta ra đấu trường. Đi nào tiểu Siêu"

    [ ting. Kích hoạt nhiệm vụ: trở thành lão đại của phòng số 1 . Phần thưởng: Đại hỏa cầu, thuốc tăng exp lv 2 x3. Thất bại: trừ của kí chủ 3 cấp bậc]

    Ohh phát động nhiệm vụ luôn à. Hay đấy chứ. Đám nhóc này chết chắc rồi..
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 9: Boss phòng số 1



    Giữa trời nắng ban trời có 1 đám nhóc 8 người đang đứng trên võ đài. Đám nhóc đưa ra luật là sẽ bóc thăm thi đấu với nhau. Xong sẽ chọn ra 4 người thắng và 4 người thua lại bóc thăm thi đấu giữa người thắng với người thắng và người thua với người thua sau đó lại đấu và cuối cùng chọn ra lão đại , nhị và tam ....vv. Bóc thăm xong những người sẽ thi đấu với nhau:

    + Tiểu Siêu vs Trần Thống Trung

    + Hàn Minh Ky vs Đường Hạo Thiên

    + Mộc Lâm vs Lưu Dạ

    + Mộc Sinh vs Lưu Vân

    Trận đầu tiên, tiểu Siêu vs Trần Thống Trung, Thống Trung xông lên trước và đánh về phía tiểu Siêu nhưng cậu đã tránh được trong chớp mắt. Sau đó dồn một chưởng nhẹ và lưng cậu ta đánh bay khỏi võ đài, vậy là tiểu Siêu thắng.

    Trận thứ 2, Hàn Minh Kỳ vs Đường Hạo Thiên. Hàn Minh Kỳ là một người thiên về sức mạnh nhiều hơn trí óc nên mới đầy vô cũng xông lên đánh về phía Hạo Thiên. Hạo Thiên trong đầu lúc nào cũng nhẳm rằng phải nhẹ tay thôi, nhẹ tay thôi không kẻo chúng bị thương lại phiền. Hàn Minh Kỳ đánh về phía Hạo Thiên nhưng cậu không tránh mà đánh tay về phía trước và thế là "vèo" và "đùng" một cái, Hàn Minh Kỳ bay ra khỏi võ đài và đụng vào một chiếc ghế gần đó nhưng cậu nhanh chóng đứng dậy và hô to " cậu mạnh thật đấy, đòn lúc nãy tớ đã dùng toàn lực rồi mà vẫn không làm cậu nhúc nhích được miếng nào cả" Minh Kỳ cười nói với Hạo Thiên. Nhưng lúc này Hạo Thiên thì trong lòng la to không xong rồi lỡ tay mất tiêu rồi.

    Những đứa trẻ sau khi xem xong cảnh Minh Kỳ bị đánh bay thì lòng ngưỡng mộ và hiếu kì của đám nhóc lại dâng cao.

    Những trận đấu tiếp theo không diễn ra nhanh như của Hạo Thiên và tiểu Siêu mà mỗi trận kéo dài khoảng 5, 10 phút gì đó. Và trận đấu giữa những người thắng và thua lại tiếp tục và bây giờ là lúc chọn ra lão đại và lão nhị. Trận chiến giữa tiểu Siêu và Hạo Thiên. Bọn nhóc rất mong chờ trận chiến này nên đã im lặng chờ xem.

    Trận đấu bắt đầu, tiểu Siêu xong tới và đánh về phía Hạo Thiên, nhưng Hạo Thiên đã né kịp và tung đòn lại về phía tiểu Siêu. 2 người đánh rồi lại né nhưng Hạo Thiên luôn luôn nhỉnh hơn một bậc. Lần này tới lượt Hạo Thiên xông lên và tung một cú đá về phía tiểu Siêu nhưng không may là cậu né không kịp và bị đá bay ra khỏi võ đài. Vậy là Hạo Thiên đã trở thành lão đại và hoàn thành nhiệm vụ của mình. [ ting. Chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ nhận được kĩ năng đại hỏa cầu, thuốc tăng exp lv2 x3.]

    Bây giờ trình tự trong phòng số 1 là Đường Hạo Thiên - lão đại, tiểu Siêu- lão nhị, Hàn Minh Kỳ- lão tam, Mộc Lâm- lão tứ, Trần Thống Trung- lão ngũ, Lưu Dạ- lão lục, Mộc Sinh- lão thất và cuối cùng là Lưu Vân- lão bát cũng là tiểu đệ trong phòng.

    Sau khi sắp xếp xong thì tất cả về phòng ở KTX. Đám trẻ thay phiên nhau tắm rửa rồi cùng ngồi nói chuyện với nhau. Hạo Thiên ngồi trên giường mình đọc sách đợi đám trẻ xong xuôi rồi cậu mới đi tắm. Khi cậu tắm xong ra thì thấy đám trẻ đang đứng ngoài cửa và tiểu Siêu nói" Đám nhóc đang đợi cậu đi ăn đấy cậu chủ"

    "Được rồi, ta đi thôi nào" Hạo Thiên nghe tiểu Siêu nói vậy cũng trả lời

    Tất cả ra khỏi phòng và xuống lầu 1, lầu 1 là phòng ăn của cả KTX lớp V. Đám nhóc ngồi xuống bàn và gọi thức ăn. Sau khi ngồi xuống, Hàn Minh Kỳ nói " Boss này, cậu có địa vị gì trong Đường gia vậy."

    " cái gì cậu ấy là người của Đường gia" cả đám nhóc nghe Hàn Minh Kỳ nói Hạo Thiên là người của Đường gia thì nhao nhao cả lên. Phải biết Đường gia là đại gia tộc ở Thiên Vũ đại lục và là gia tộc đứng đầu trong 5 gia tộc Hàn gia, Mộc gia, Lưu gia và Trần gia. Nên bọn trẻ nhao nhao cả lên là chuyện đương nhiên.

    Hàn Ming Kỳ thấy đám trẻ nhao nhao cả lên nên lên tiếng nói " Chẵng lẽ các cậu không biết, chẳng phải lúc mới vào đã giới thiệu rồi sao."

    " Làm gì có cậu chỉ nói cậu ấy tên là Hạo Thiên thôi" Lưu Vân mở miệng phản bác lại

    Hàn Minh Kỳ nghe vậy chợt nhớ ra là mình chưa nói nên nói xin lỗi " Ohh tớ quên mất xin lỗi nhé ^^' "

    "Mà cậu có địa vị gì trong Đường gia vậy Boss" Hàn Minh Kỳ hỏi

    "Tôi là Đường gia Đại thiếu gia - Đường Hạo Thiên" Hạo Thiên trả lời bọn trẻ

    "Oh vậy cậu là con của Đại tướng quân - Đường Thiên Long? " Mộc Lâm nói

    "Đúng vậy" Hạo Thiên đáp

    Trong khi bọn trẻ nói thì thức ăn đã được bưng ra và đặt trên bàn, đám nhóc lấy phần của mình và cùng nhau ăn. Trong lúc đang ăn tiểu Siêu nói " cậu chủ, tối nay thầy Vũ Phong dặn phải vào luyện tập tiếp."

    " Cái gì luyện nữa sao" Hạo Thiên nghe xong thì kinh ngạc nói

    "Đúng vậy đấy ạ"

    " ôi trời, mới nghỉ được có mấy ngày mà" Hạo Thiên thở dài nói

    Đám nhóc thấy Boss mình nói gì tới chuyện luyện tập thì nhao nhao hỏi " cậu luyện tập gì vậy Boss"

    " Các cậu không cần để ý tới đâu" Hạo Thiên đáp lại bọn nhóc

    " sao vậy, nói nghe đi mà Boss" sau khi Mộc Sinh vừa dứt lời thì đáp trả lại là một cái trừng mắt của Hạo Thiên. Thấy vậy cũng không hỏi nữa mà im lặng ăn

    "Này, lão nhị cậu cứ gọi Boss là cậu chủ không lẽ cậu là người theo hầu cậu ấy." Hàn Minh Kỳ thấy không khí có chút khó chịu nên đã đổi đề tài nói

    " Đúng vậy" tiểu Siêu đáp lại bằng 1 câu ngắn gọn súc tích

    Sau bữa ăn đám trẻ về phòng và ngủ còn Hạo Thiên lại tiếp tục đọc sách về hệ nguyên tố. Tới tối, cậu đi dạo cùng đám trẻ 1 chút và về ngủ sau buổi đi dạo. Hạo Thiên trước khi vào không gian của mình thì có viết một lá thư để là tôi sẽ đi luyện tập tới chiều ngày mai tôi sẽ về. Vậy là cậu và tiểu Siêu bước vào không gian của cậu.

    Lúc này, không gian như một ngôi nhà vậy. Giữa nhà có 1 bộ ghế sofa và có một người đàn ông đang nằm trên ghế và có một quyển sách đang mở đặt trên mặt ông, mái tóc dài màu tím xỏa ra. Thầy Vũ Phong sau khi cảm nhận được khí tức của Hạo Thiên trong không gian thì lấy cuốn sách ra khỏi mặt và nói " chào con , Hạo Thiên nghỉ mấy ngày vậy là quá đủ rồi bây giờ hãy bắt đầu bài luyện tập địa ngục nào" khúc đầu thì nhẹ nhàng chào khúc sau thì mang theo một giọng nói gian xảo đến đáng sợ.

    " Vâng ạ" Hạo Thiên nghe được giọng nói cũng sởn cả tóc gáy

    Rồi tất cả bước vào phòng huấn luyện, Thiên Vũ Phong thì đứng trên một ngọn núi cao và nhìn xuống chỗ Hạo Thiên đang đứng là một chỗ bằng phẳng không có đá gồ gề. Thiên Vũ Phong nói " bây giờ con sẽ đấu với một đội quân zombie và sau mỗi đợt zombie sẽ được nâng lên 1 cấp bậc và cuộc huân luyện sẽ kết thúc sau 10 đợt tấn công của zombie"

    "Rõ ạ" Hạo Thiên đáp

    "Nhớ cẩn thận đấy vì lần này bị thương là ở ngoài thực tế con cũng sẽ bị thương đấy " Thiên Vũ Phong cảnh báo nói với Hạo Thiên

    Có chuyện này nữa sao trời. Nào giờ có đâu sao giờ lại có chứ, trời ơi là trời. Nghe được lời cảnh báo của thầy Vũ Phong Hạo Thiên sầm mặt lại. Và zombie xuất hiện từ bao giờ và đang đi về phía cậu với tốc độ chậm vô cùng. Hạo Thiên thấy những con zombie thì buồn nôn vô cùng vì sự tởm lợm của chúng nhưng Hạo Thiên nhanh chóng hồi phục tinh thần và bắt đầu đánh,cậu đánh rồi lại né đánh hết đợt này đến đợt khác và tất nhiên không thể tránh khỏi bị thương hay xay xát ngoài da. Đánh hết 10 đợt là cậu té nằm trên mặt đất vì quá mệt.

    Thiên Vũ Phong thấy Hạo Thiên hoàn thành nhiệm vụ mà không bị thương gì nặng cũng rất hài lòng vì thành tích này. Phải biết mỗi một đợt zombie lại được nâng cấp và cũng có được các hệ nguyên tố kĩ năng nhưng Hạo Thiên đã hoàn thành tốt và chỉ trong thời gia ngắn. Bây giờ đã là giữa trưa, Thiên Vũ Phong bay xuống bế Hạo Thiên lên và đưa cậu ra khỏi phòng huấn luyện và cũng đích thân tắm rửa thay đồ cho cậu ta. Mặc cho cậu ta một chiếc áo khoác dài tay bên ngoài và bên trong là một chiếc áo sơ mi trắng cùng chiếc quần dài màu đen.

    Sau đó băng bó vết thương cho cậu và Vũ Phong đặt cậu nằm trên chiếc ghế sofa giữa phòng còn mình thì ngồi đọc sách ở ghế đối diện cùng với tiểu Siêu. Hạo Thiên đánh một giấc tới chiều và thức dậy thì thấy cả người mình sạch sẽ và các vết thương đã được xử lí. Biết là Vũ Phong đã giúp cậu nên cậu nói " cảm ơn thầy ạ" Hạo Thiên nở nụ cười tươi trên môi và nói

    "Không có gì, tối này mai em phải tiếp tục tới luyện tập đấy và bây giờ thì có thể đi" Vũ Phong vừa đọc sách vừa nói

    "Vâng ạ" Hạo Thiên nói với Vũ Phong rồi quay sang nói với tiểu Siêu " Đi thôi nào tiểu Siêu "

    "Vâng ạ"

    "Chào thầy con đi" Hạo Thiên nói xong rồi cùng biến mất khỏi không gian cùng với tiểu Siêu và xuất hiện giữa phòng KTX của mình. Lúc này trong phòng tụ tập tất cả đám trẻ đang nói chuyện với nhau và chợt cậu với tiểu Siêu xuất hiện bất ngờ làm bọn trẻ giật mình.

    "Tại sai Boss tự nhiên lại xuất hiện giữa phòng vậy?" Trần Thống Trung chỉ tay về phía Hạo Thiên và nói. Trần Thống Trung sau khi chứng kiến được thực lực của Hạo Thiên thì đã sinh ra lòng ngưỡng mộ cậu ta và tất cả bọn nhóc cũng vậy.

    Ấy chết chưa, quên là buổi chiều chúng thường ở trong phòng nói chuyện với nhau. Hạo Thiên thở dài nói " tôi trong không gian của tôi ra và xuất hiện ở đây"

    " Boss có hệ không gian sao. Nghe nói ở Thiên Vũ đại lục này chỉ mới có 1 người hệ không gian thôi vậy Boss là người thứ 2 có hệ không gian rồi" Trần Thống Trung nói với giọng điệu hưng phấn

    " Ách ... thôi được rồi đừng bàn nữa bây giờ tôi mệt rồi đi ngủ đây" Hạo Thiên nói với bọn nhóc.

    "Này Boss sao lại có nhiều vết thương vậy" Hàn Minh Kỳ nói

    "Do luyện tập thôi, đến sáng hôm sau sẽ hết các cậu nghỉ sớm đi mai còn đi học nữa." Hạo Thiên đáp lại

    " Vâng vâng" bọn nhóc nhao nhao trả lời.
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 10: Đường Minh Thi



    Sáng hôm sau, Hạo Thiên đặt báo thức dậy sớm và cậu cùng với tiểu Siêu vệ sinh cá nhân xong xuôi chuẩn bị đi thì Hạo Thiên chợt nghĩ mình là boss của bọn nhóc mà không kêu bọn nhóc dậy thì có ổn không vậy ta, thôi thì đành phải kêu tụi nhóc dậy thôi. Hạo Thiên lấy báo thức ra và vặn hết âm ly còn cậu và tiểu Siêu thì đeo tai nghe và bật báo thức lên. Báo thức bật hết âm ly vang rộn cả phòng làm bọn nhóc giật mình chuồm dậy, sau khi tất cả đã dậy rồi thì Hạo Thiên nói " dậy đi rồi cùng đi ăn sáng và đi dự lễ khai giảng"

    " Oáp, ...vâng vâng" bọn nhóc vừa ngáp vừa trả lời Hạo Thiên. Sau khi tất cả đã xong xuôi thì Hạo Thiên nói " đi nào mọi người"

    Tất cả cùng ra khỏi phòng và xuống lầu 1 nơi là phòng ăn của lớp V. Gọi xong thức ăn thì tất cả đi lại bàn ngồi và Hàn Minh Kỳ nói" tất cả vết thương của boss đã lành hẳn rồi nhỉ"

    "đúng vậy" Hạo Thiên trả lời

    "tốc độ phục hồi vết thương của boss siêu thật đấy" Trần Thống Trung nói

    " đúng đấy, đúng đấy" 2 cặp anh em song sinh nói

    "đừng để ý tới vết thương nữa" Hạo Thiên lạnh lùng trả lời

    " sao lại không để ý được chứ, boss bị thương cơ mà, chắc chắn tụi tui sẽ lo rồi" Mộc Lâm nói với giọng lo lắng

    "đúng vậy đấy boss, tụi tui lo sẽ lắm" Mộc Sinh nói

    "oh, vậy thì sau này còn dài dài hãy cố mà lo nữa đi" Hạo Thiên nói với nụ cười trên môi, lần đầu có người lạ lo lắng quan tâm cậu như vậy nên cậu cũng rất vui.

    Sau khi ăn xong bọn trẻ tập trung lại và đi về phía khu hội trường, nên diễn ra các hội nghị, các hoạt động văn hóa hay diễn kịch...vv. Hạo Thiên đi đầu kế tiếp là tiểu Siêu và Hàn Minh Kỳ và cuối cùng là Trần Thống Trung và 2 cặp anh em sinh đôi. Nhóm Hạo Thiên đi giữa đoàn người đang đi về phía hội trường và bị rất nhiều ánh mắt của mọi người chú ý tới. Do nhóm Hạo Thiên quá nổi bật toàn trai đẹp cùng làn da trắng, khuôn mặt đáng yêu bà vô cùng nổi bật. Ai ai khi nhóm cậu đi ngang qua cũng đều bị hớp hồn do vẻ đẹp của họ.

    Trong hội trường, lớp V được xếp ngồi ở phía trên cùng gần khán đài nhất. Trong lớp V được xếp là 20 ghế ngồi phía sau, kế tiếp là 9 ghế trên và trên cùng của lớp V là ghế của người đứng đầu lớp và số ghế được xếp theo hạng trong lớp. Sau lớp V là khu thiên tài gồm 4 lớp A, B, C, D và được xếp theo hàng ngang của hội trường từ trái sang phải là D, B, A, C lớp A và B phía sau lớp V. Và cuối cùng là khu thường dân cũng được xếp theo thứ tự như khu thiên tài.

    Khi nhóm Hạo Thiên vào hội trường thì thấy hội trường đã ngồi đầy người, khu thường dân đã đầy người và khu thiên tài thì cũng sắp đủ người. Chỉ có lớp V là hàng ghế gồm 20 người ngồi thì có lác đác vài người còn hàng ghế 9 người và 1 thì chưa có ai. Những người ngồi ở lớp V hàng 20 người nhìn thấy ai ở khu thường dân hay khu thiên tài cũng đều vênh váo kiêu ngạo khi nhìn họ.

    Đứng trước hội trường nhìn vào, Hạo Thiên thở dài " haizzz, ngồi ở trên cùng thì làm sao mà đọc sách đây"

    Bọn nhóc bước vào hội trường thì ai cũng nhìn chúng nhiều tiếng thì thầm to nhỏ

    " bọn nhóc nào đây sao trong trường ta lại có bọn nhóc này"

    "nghe nói năm nay trường ta nhận những tên nhóc 5 tuổi vào học đấy"

    "thấy cách ăn mặc của chúng chắc ở khu thiên tài rồi"

    "chắc vậy đấy"

    Nhiều tiếng thì thầm to nhỏ nói đến đám người Hạo Thiên. Hạo Thiên nghĩ rằng chẳng phải năm nay bọn nhóc 5 tuổi thi nhiều lắm sao, sao bây giờ còn thắc mắc. Chẳng lẽ chỉ có 10 người đầu lớp V là trẻ con thôi.Nhìn về phía hàng ghế 20 người lớp V cậu thấy toàn là người khoảng 9 hay 10 tuổi trở lên.Chắc không thể nào đâu. Ngừng dòng suy nghĩ của mình nhóm cậu tiếp tục đi về phía chỗ của mình. Đi đến khu lớp V, Hạo Thiên dừng lại và quay sang đám nhóc rồi nói " các cậu hạng mấy trong lớp V vậy."

    Tiểu Siêu:"hạng 2"

    Hàn Minh Kỳ :" hạng 5"

    Trần Thống Trung:"hạng 6"

    Mộc Sinh:" hạng 7"

    Mộc Lâm:" hạng 8"

    Lưu Dạ:"hạng 9"

    Lưu Vân:"hạng 10"

    Ôi trời ơi, đừng như suy nghĩ của mình chứ, 8 hạng đầu đã là trẻ con rồi, haizzzz. Cơ mà hạng 3 với 4 là ai vậy nhỉ.

    "Rồi, ok vào chỗ ngồi thôi nào" Hạo Thiên nói với bọn nhóc

    Và bọn nhóc ai ở ghế nào thì vào ghế nấy ở hàng ghế 9 người lớp V đã có 7 người ngồi và hàng ghế số 1 lớp V đã có Hạo Thiên ngồi. Đám người nghị luận hồi nãy sau khi thấy nhóm Hạo Thiên ngồi vào vị trí lớp V thì ngạc nhiên vô cùng và ngạc nhiên hơn lại là 8 hạng đầu lớp V . Đám người lại tiếp tục nghị luận ầm ĩ hơn nữa

    " không thể nào, có khi nào bọn nhóc đó ngồi vào nhầm chỗ không, chứ làm sao 8 hạng đầu lại là 1 đám nhóc"

    "có thể lắm chứ vì là trẻ con nên chắc chúng ngồi vào lầm chỗ thôi"

    "chắc chắn vậy rồi"

    "đúng đấy, chỉ là lầm chỗ thôi, chắc chắn khi hiệu trưởng lên phát biểu và gọi người đứng đầu lên thì chúng sẽ biết chúng ngồi sai"

    "đúng đấy, đúng đây"

    Nhiều lời phủ định được đưa ra vì việc 8 người đứng đầu lớp V lại là 8 đứa nhóc.

    Còn khoảng 20 phút trước khi buổi lễ bắt đầu, có một thằng nhóc có mái tóc dài màu bạch kim và đôi mắt màu xanh lam rất đẹp đi về phía hàng ghế 9 người lớp V. Cậu ngồi xuống và quay mặt về phía nhóm người Hạo Thiên đang trò chuyện vui vẻ. Cậu nhóc có mái tóc dài màu bạch kim nói " xin chào các cậu mình là Đường Minh Thi, xin được giúp đỡ. "

    Đám nhóc nghe vậy cũng quay qua chào hỏi và giới thiệu tên của mình, chỉ duy nhất có Hạo Thiên là vẫn chăm chú vào cuốn sách mà không nói gì.

    Khi bọn nhóc nghe được Minh Thi họ Đường thù cũng kinh ngạc và Lưu Vân hỏi " cậu cũng là người của Đường gia sao"

    "Cũng không hẳn"

    "tại sao lại trả lời như vậy, cậu cũng họ Đường mà" Hàn Minh Kỳ nói

    " Đúng đấy cậu cùng họ với boss mà" Lưu Dạ nói

    "Boss? Boss các cậu là ai vậy? " Đường Minh Thi tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi

    "Boss là người đứng đầu lớp V đấy. Cậu ấy ngồi phía trên đấy" Trần Thống Trung nói

    Khi Đường Minh Thi nhìn vào ghế số 1 lớp V thì cậu im lặng, đứng dậy và đi về phía ghế số 1. Mộc Lâm thấy Minh Thi đứng dậy và đi về phía Hạo Thiên thì mở miệng hỏi " cậu làm sao vậy?"

    Nhưng Minh Thi im lặng và đứng phía bên trái ghế số 1 và khom lưng, tay trái để lên ngực. Lúc này, Hạo Thiên im lặng nãy giờ cũng mở miệng nói "mừng ngươi trở về, Minh Thi".
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 11: Lại thêm một người nữa



    "mừng ngươi trở về Minh Thi" Hạo Thiên nói nhưng khuôn mặt vẫn không rời quyển sách

    "vâng, tôi về rồi đây thưa cậu chủ" Minh Thi nói với giọng nghẹn ngào. Minh Thi được Hạo Thiên nhặt ngoài đường về năm 3 tuổi, cậu rất biết ơn Hạo Thiên vì đã cưu mang cậu, không chỉ cứu cậu mà còn cho cậu mang họ Đường, gia tộc lớn nhất của Thiên Vũ đại lục 1 trong 3 đại lục và vì những điều này mà cậu luôn luôn trung thành với Hạo Thiên, luôn cố gắng luyện tập để bảo vệ được cậu chủ của mình. Năm nay Minh Thi cũng đã được 5 tuổi, ở với nhau 2 năm nhưng Minh Thi vẫn không tài nào biết được đâu là khuôn mặt thật của Hạo Thiên nhưng dù vậy cậu cũng vẫn ở bên và luôn cố gắng để có thể có ích cho Hạo Thiên.

    Minh Thi có nhiệm vụ đi làm cho Hạo Thiên và khi cậu trở về thì được tin Hạo Thiên thi vào học viện Hoàng Long nên cũng cấp tốc đi theo và vào được học viện. Cậu cũng biết Hạo Thiên được hạng đầu lớp V nhưng cậu đi tìm mãi mà không thấy Hạo Thiên đâu. Bây giờ thấy Hạo Thiên rồi Minh Thi rất mừng.

    "cậu cũng là thuộc hạ của Boss sao? " Lưu Dạ hỏi

    "Đúng vậy " Minh Thi cười đáp

    "oh vậy là Boss có tới 8 thuộc hạ là của lớp V rồi mà lại là 8 người đầu lớp nữa chứ" Hàn Minh Kỳ nói với giọng điệu hưng phấn

    " Tất nhiên rồi Boss của chúng ta phải bá như vậy chứ" Trần Thống Trung nói

    " còn anh trai ngươi đâu rồi hả Minh Thi" Hạo Thiên chen ngang vào cuộc nói chuyện của bọn nhóc và không cho chúng tiếp tục đề tài này nữa

    "Vâng, anh của tôi đang vào đấy ạ, chúng tôi tìm ngài suốt nhưng giờ thì thấy rồi" Minh Thi cười nói " chắc anh ấy sắp vào rồi đấy ạ"

    "có thêm một người nữa à, Boss có nhiều thuộc hạ nhỉ" Mộc Sinh nói

    "A, anh ấy vào rồi kìa Boss" vừa nói Minh Thi vừa chỉ về phía cửa vào hội trường và vẫy tay về phía đó. Và có vẻ như người đó đã thấy nên vội vàng chạy lại.

    Người này là một người khoảng 8 tuổi, mái tóc dài màu bạch kim giống với Minh Thi nhưng đôi mắt màu vàng và nhìn tuấn tú hơn rất nhiều, nếu không nhìn kĩ sẽ nhầm là anh em sinh đôi nhưng không phải chỉ có mái tóc là giống thôi. Người này chạy về phía Minh Thi một cách vội vàng và nhanh chóng đến chỗ cậu. Cậu nắm lấy 2 bả vai Minh Thi và nói" em tìm thấy cậu chủ chưa vậy hả sao bây giờ còn đứng đây cười chứ"

    Minh Thi sờ lên mặt người này và nở nụ cười " anh không cần vội, em tìm thấy cậu chủ rồi, cậu ấy khong sao đâu cậu ấy đây này" Minh Thi chỉ về phía ghế số 1 và nói

    Khi thấy em mình chỉ về phía ghế số 1, người này đi lại và rồi lại khom lưng và tay đặt trên ngực. Lần này Hạo Thiên im lặng nãy giờ cũng nói " mừng ngươi trở về, Ninh Dịch"

    "Vâng, tôi về rồi đây cậu chủ" Đường Ninh Dịch cũng nghẹn ngào đáp lại giống với Minh Thi lúc nãy

    "này anh à lại đây chơi với bọn nhóc đi đừng làm phiền cậu chủ đọc sách nữa." Minh Thi nhảy lại kéo tay của Ninh Dịch và nói

    "Nhưng...."

    "ngươi lại chơi với bọn nhóc đi" Ninh Dịch định nói gì nhưng Hạo Thiên lại nhảy vào và nói

    "Vâng ạ"

    " đây, mình xin giới thiệu đây là anh mình, Đường Ninh Dịch" Minh Thi kéo Ninh Dịch lại chỗ bọn nhóc và nói

    "xin chào tôi là Đường Ninh Dịch" Ninh Dịch cũng tiếp lời nói

    Bọn nhóc lần lượt giới thiệu về nhau và cùng trò chuyện vui vẻ với nhau. Mộc Lâm hỏi Ninh Dịch " cậu hạng mấy trong lớp V vậy."

    "tôi hạng 3" Ninh Dịch trả lời

    "Oh vậy là boss của chúng ta lại có thêm một người nữa. " Hàn Minh Kỳ nhảy vào cười nói

    "không phải 'lại' mà ngay từ đầu đã có rồi" Minh Thi lại nói

    "Ahh đúng đấy, chúng mình mới là người đến sau" Lưu Dạ nhảy vào

    Khi bọn trẻ đang cười nói vui vẻ thì hiệu trưởng đang đứng trên khán đài tự bao giờ và trong hội trường cũng đầy nghịch người. Khi hiệu trưởng cất giọng nói thì bọn nhóc mới nhìn về phía khán đài " xin chào các em, tôi là hiệu trưởng của học viện này, tôi tên là Tống Tử Ngôn. Trong thời gian học ở học viện này mong các em hãy sống hòa thuận với nhau và luôn thực hiện tốt bổn phận của một người học sinh. Nếu tôi phát hiện ra trường hợp vi phạm thì.... Các em biết hậu quả rồi đấy" lúc nói tới khúc này thì khuôn mặt hiệu trưởng hiện lên sự nguy hiểm, sát khí bắn ra khắp nơi. " Và bây giờ mời em Đường Hạo Thiên, học sinh đứng đầu lớp V lên phát biểu vài lời. "

    Vị hiệu trưởng có giọng nói hơi khàn một chút nhưng khuôn mặt tuấn tú và mái tóc dài màu nâu xõa ra sau lưng cùng đôi mắt màu vàng thì vẫn luôn khiến người khác bị hớp hồn do vẻ đẹp đó. Đây là vị hiệu trưởng tài năng nhất trong lịch sử của học viện, năm nay mới 27 tuổi.

    Khi nghe tới tên mình, Hạo Thiên thu cuốn sách vào không gian của mình và đứng dậy, khuôn mặt lập tức thay đổi trong chớp mắt, từ khuôn mặt thờ ơ sang khuôn mặt đáng yêu, khiến người khác phải mềm lòng vì khuôn mặt này (mặt dù bình thường khuôn mặt cũng đáng yêu rồi)

    Cậu bước từng bước lên khán đài trong tiếng xôn xao nghị luận của mọi người ở dưới

    "không thể nào là nó thật sao, người đứng đầu lớp V lại là một đứa nhóc"

    "thật không thể tin nổi"

    "ông trời ơi, thật không ngờ mình thua cả một thằng nhóc"

    "mà thằng nhóc này đáng yêu thật đấy"

    Mọi người nghị luận ầm ĩ cả lên. Hạo Thiên đứng trên khán đài, hơi khom lưng và rồi nói " xin chào mọi người, em tên là Đường Hạo Thiên, mong mọi người giúp đỡ trong thời gian tới. Cám ơn mọi người rất nhiều." cậu khom lưng chào và nở nụ cười thật tươi, thật đáng yêu rồi bước xuống ghế của mình. Mọi người vỗ tay rất nhiều và còn nhiều lời ngợi khen cho cậu.

    Hiệu trưởng ở một bên quan sát cũng cười, song ông ra khán đài và nói " Chúc các em có một thời gian tại học viện thật vui và tràn ngập kỉ niệm" mọi người lại vỗ tay và lần này lại lớn hơn nữa. "xong bây giờ các em có thể về và ngày mai bắt đầu tiết học đầu tiên"

    Tất cả tan và rời khỏi hội trường, nhóm Hạo Thiên vẫn chậm rãi đi từ từ ra khỏi hội trường, đang đi tiểu Siêu ở một bên nói "không ngờ các bài tập của thầy Phong lại có hiệu quả như vậy, nhất là bài tập cảnh giác. Thay đổi khuôn mặt nhanh hơn cả cái chớp mắt luôn, cậu chủ của tôi giỏi thật đấy"

    "ngươi không cần phải châm chọc ta" Hạo Thiên dẫn đầu bọn nhóc vừa đi vừa nói

    "Ohhh, nào có châm chọc cậu chứ" tiểu Siêu cười nói

    "thôi nào tiểu Siêu, đừng châm chọc cậu chủ nữa" Ninh Dịch ở bên một nghe cuộc đối thoại cũng nhảy vào nói" phải nói cậu chủ là thiên tài mới đúng"

    "đúng đấy, Boss của chúng ta là một thiên tài trăm năm có một. " Minh Thi ở một bên cũng nhảy vào. Vì thấy đám nhóc gọi cậu chủ cảu mình là boss nghe cũng hay hay nên cậu cũng đổi thử cách xưng hô

    "sao lại là thiên tài được, phải là yêu nghiệt chứ vì boss quá mạnh rồi, chỉ cần lấy tay đẩy một cái là chúng ta bay ra luôn mà không cần xài tới tí MP nào" Trần Thống Trung cũng thấy hay nên cũng nhảy vào chung vui với mọi người

    "đúng đấy, tiểu Trung nói có lí" đám nhóc đồng thanh nói

    "cái người thôi đi đừng nói nữa" Hạo Thiên nghe chúng nói mà cũng vui nhưng nghe riết cũng mệt nên bảo bọn nhóc im

    Vừa đi vừa nói bọn nhóc cũng sắp đến khu KTX lớp V nhưng khi gần đến thì thấy phía trước KTX có một đám người, nhìn đồng phục thì có thể thấy chúng là người khu thiên tài, tất cả khoảng 8, 9 người gì đó. Khi đám người đó thấy nhóm Hạo Thiên đến thì tụ lại một đám và đi về phía nhóm của Hạo Thiên. Hạo Thiên thấy vậy thì đứng lại và bọn nhóc thấy boss của mình đứng lại thì cũng đứng lại theo.

    "này, ngươi là tên nhóc con tên Hạo Thiên gì đó." tên đứng đầu trong đám đấy đi ra.

    Hạo Thiên nói chuyện với tiểu Siêu thông qua tâm trí và nói tiểu Siêu cho cậu biết cấp và nguyên tố của chúng. Và điều làm Hạo Thiên bất ngờ là tất cả bọn chúng cấp bật đều từ 10 đến 15 và nguyên tố chỉ có 1 hệ, trong đám có 2 tên cấp 15 còn lại là khoảng cấp 12, 13. Không ngờ chúng lại gà đến như thế, không bằng cả đám zombie của thầy Phong nữa..
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 12: Khiếp sợ



    Không ngờ chúng lại yếu tới như vậy, đám nhóc bên mình cấp còn cao hơn cả bọn chúng nữa, tới bọn trẻ còn được cấp 20 nữa là. Haizzz yếu gì mà yếu dữ vậy.

    "này, các ngươi bơ bọn ta đấy à" một tên bước ra và chỉ về phía Hạo Thiên

    "Boss để tôi ra dạy cho chúng bài học" Hàn Minh Kỳ nói

    "không để tôi cho cậu chủ" Ninh Dịch cũng nhảy vào nói

    "không các ngươi đứng ở đây đi, ta muốn khởi động nhẹ trước buổi luyện tập tối nay nên các ngươi cứ đứng đây" Hạo Thiên nói

    "vâng cũng được ạ" Minh Thi nói

    "Nhưng.... "

    "không nhưng nhị gì cả" tiểu Siêu nhảy vào cắt ngang câu nói của Ninh Dịch

    "Vâng ạ" Ninh Dịch đáp

    Rồi, Hạo Thiên tiến lại phía đám khu thiên tài và nở một nụ cười trên môi. Đứng đối diện bọn chúng và nói" vậy, các người cần gì ở tôi"

    "Oh, ngươi nói như vậy tức ngươi là Hạo Thiên"

    "đúng vậy, có gì không" Hạo Thiên nở nụ cười nói với chúng

    "một tên nhóc như ngươi thì lấy tư cách gì mà đòi làm người đứng đầu lớp V. "

    "Oh, tư cách gì nhỉ, chắc là dùng sức mạnh và trí óc chăng? "

    "một đứa nhóc miệng còn hôi sữa như ngươi thì sức mạnh ở đâu ra chứ, đúng không tụi bây, hahaha" tên đứng đầu và và quay qua hỏi đám kia rồi cười

    "Oh, miệng còn hôi sữa, cơ đấy" nói rồi từ khuôn mặt bình thường đang cười lập tức chuyển sang khuôn mặt lạnh lùng vô cảm cùng với mái tóc đỏ dài bay trong gió nhìn càng nổi bật hơn nữa. Sát khí tỏa ra xung quanh làm cho đám người cảm thấy ớn lạnh, run cầm cập nói "này nhóc con ngươi làm cái gì vậy hả"

    "được rồi nhìn xem ta sẽ làm gì các ngươi" Hạo Thiên cười lạnh nhìn về phía đám người đang run lên vì sợ

    "sợ cái gì chỉ là một đứa nhóc thôi, xong lên đánh nó cho ta" tên cầm đầu ra lệnh

    "đ...đúng vậy, chỉ là một đứa nhóc thôi sợ cái gì chứ" một tên khác lại nói

    "xông lên"

    Tiếng nói vừa dứt cả đám xông lên về phía Hạo Thiên và rồi

    "Oanh"

    "oanh"

    "oanh"
    ....

    "đùng"

    Cả đám bị Hạo Thiên dùng một đòn đánh bay đi ngã lăn nhào trên mặt đất. Hạo Thiên chỉ dùng tay đánh về phía trước thì cả đám văng ngược trở ra thậm chí cậu còn chả dùng tới tí MP nào.

    "Haizzz, còn chẳng xứng cho ta khởi động, yếu gì mà yếu dữ vậy" Hạo Thiên vứt cho đám người một câu rồi quay mặt về phía bọn nhóc mỉm cười "đi thôi, ở lại đây chỉ tổ thấy sâu bọ thôi"

    "vâng, vâng" đám nhóc đồng thanh nói rồi cùng nhau rời khỏi đó. Vào đến phòng bọn nhóc lại bàn chuyện vui vẻ với nhau và lần này là đề cập đến vấn đề sức mạnh của nhau.

    "Này, hãy nói về sức mạnh của nhau đi" Lưu Dạ đưa ra ý kiến

    "cũng được đấy, vậy tớ trước" Hàn Minh Kỳ đồng ý nói

    Hàn Minh Kỳ: "cấp 19, MP 19785, nguyên tố hỏa và thổ, tố chất cơ thể SS"

    Trần Thống Trung: " cấp 18, MP 18650, nguyên tố Thủy và lôi, tố chất cơ thể SS"

    Mộc Lâm:"cấp 19, MP 19780, nguyên tố phong và hỏa, tố chất cơ thể SS"

    Mộc Sinh:"cấp 17, MP 17600, nguyên tố quang và lôi, tố chất cơ thể SS"

    Lưu Dạ:"cấp 18, MP 18640, nguyên tố lôi và hỏa, tố chất cơ thể SS"

    Lưu Vân:" cấp 17, MP 17595, nguyên tố thủy và phong, tố chất cơ thể SS"

    Đám nhóc giới thiệu xong thì thấy đám người của Hạo Thiên không nói gì mà lại ngồi im. Hàn Minh Kỳ hỏi " Boss giới thiệu đi chứ, ở với nhau thì phải biết về nhau chứ"

    "được thôi, các người giới thiệu họ nghe đi" Hạo Thiên mở miệng nói, lần này cậu không cắm mặt vô quyển sách nữa mà ngồi nói chuyện với lũ nhóc

    "vâng ạ" Ninh Dịch nói

    Ninh Dịch:" cấp 23, MP 23950, nguyên tố thủy, phong và lôi, tố chất cơ thể SS"

    Minh Thi:" cấp 21, MP 21100, nguyên tố hỏa, thổ và hắc, tố chất cơ thể SS"

    Tiểu Siêu:" cấp 25, MP 25265, nguyên tố hỏa và thủy, tố chất cơ thể SS"

    Hạo Thiên:" này có nên nói không đây"

    "thôi mà boss đừng nhây nữa mà, chỉ riêng người hầu cận boss thôi mà đã mạnh như vậy rồi, Ninh Dịch và Minh Thi thì có cả 3 hệ, còn tiểu Siêu thì MP quá cao mà còn ở cấp 25 nữa chứ, chỉ riêng điều đó cũng đủ làm cho tụi này tò mò rồi, nói đi Boss" Hàn Minh Kỳ đứng dậy và nói

    "Này, bây giờ chúng ta chơi một trò chơi " Hạo Thiên cười nói

    "trò gì vậy " Mộc Lâm nói

    "nếu ai đoán đúng được cấp, MP, nguyên tố và tố chất cơ thể của ta thì ta thưởng cho còn nếu không các ngươi sẽ phải nghe theo mọi mệnh lệnh của ta cho đến suốt đời, ok không" Hạo Thiên cười nói và chỉ tay về phía bọn nhóc" nhưng trừ tiểu Siêu ra nhá"

    "tại sao, tôi cũng muốn chơi nữa" tiểu Siêu đứng dậy phản bác

    " vì cái gì à, ngươi biết cả rồi còn chơi gì nữa" Hạo Thiên hất khuôn mặt dễ thương của mình lên và nói

    "Buồn thiệt chứ" tiểu Siêu nói và ngồi xuống với khuôn mặt buồn bã

    "đừng lo tiểu Siêu nếu chúng tôi thắng sẽ chia phần quà cho cậu" Minh Thi nói

    "oh nếu được" tiểu Siêu trả lời

    "ok vậy chơi nào boss" Mộc Sinh nói

    " nhớ lấy hậu quả nha" Hạo Thiên cười

    "vâng nhớ rất kĩ" đám nhóc đồng thanh trả lời

    "vậy mỗi người chỉ có một lượt thôi đấy" Hạo Thiên nói

    Trần Thống Trung:"cấp 27, MP 27800, nguyên tố phong và thủy, tố chất cơ thể SS"

    Hàn Minh Kỳ:"cấp 28, MP 28650, nguyên tố hỏa và phong, tố chất cơ thể SS"

    Lưu Vân:"cấp 26, MP 26790, nguyên tố hỏa và thủy, tố chất cơ thể SS"

    Lưu Dạ:"cấp 27, MP 27400, nguyên tố thủy và hỏa, tố chất cơ thể SS"

    Mộc Lâm:" cấp 28, MP 28600, nguyên tố lôi, thủy và phong, tố chất cơ thể SS"

    Mộc Sinh:" cấp 27, MP 27680, nguyên tố hỏa, thủy và lôi, tố chất cơ thể SS"

    Ninh Dịch:" cấp 29, MP 29900, nguyên tố hỏa, thủy, lôi và quang, tố chất cơ thể SS"

    Minh Thi:" cấp 29, MP 29700, nguyên tố hỏa, lôi, quang và thổ, tố chất cơ thể SS"

    Hạo Thiên đứng một bên nghe mà cười lăn lộn, nghe xong khuôn mặt cậu buồn lại và nói:" tất cả các ngươi đều..... " nói tới đây cậu cười " sai hoàn toàn"

    Làm bọn trẻ mừng hụt tưởng mình đoán đúng rồi nên boss mới buồn ai dè. Hạo Thiên cười nói " rất tiếc là tất cả các ngươi đều sai cả "

    "boss làm mừng hụt không hà. " đám nhóc nói

    "vậy là từ nay các ngươi sẽ phải tuân theo mọi mệnh lệnh của ta suốt đời" Hạo Thiên lại cười lên và nói

    "vâng vâng vậy boss có thể nói cho chúng tôi biết cấp bậc của ngài không boss" Hàn Minh Kỳ đứng ra nói

    "được rồi, nghe đây đừng có giật mình đấy" Hạo Thiên nói " cấp 30, MP 30100, nguyên tố : hệ gì cũng có, tố chất cơ thể SSS"

    Hạo Thiên đọc xong phần giới thiệu của mình thì cả đám nhóc, trừ tiểu Siêu ra, đều há hốc mồm, mồm mở lớn tới nỗi có thể nhét vừa cả một trái táo, cả đám run lên và ôm chụm lại một cục. Ninh Dịch miệng run cầm cập nói" c..c..c..cậu chủ, cậu không nói xạo chứ "

    "Oh tại sao ta phải nói dối các ngươi chứ" Hạo Thiên cười nói

    "Lỡ Boss nói xạo để chúng tôi thực hiện giao kèo tuân theo mệnh lệnh của boss suốt đời thì sao" Lưu Dạ nói

    "oh nếu ta muốn có người hầu thì ta sẽ có đầy nhưng vì các ngươi thú vị nên ta mới muốn các ngươi làm hầu cận của ta và tuân theo mệnh lệnh của ta, thế thôi, giờ các ngươi thua nên muốn lật mặt à" Hạo Thiên không cười nữa mà dùng khuôn mặt với biểu cảm lạnh lùng nói với bọn nhóc

    "k..k...không,chúng tôi nguyện tuân theo boss. " Đám trẻ giật mình và run lên khi thấy vẻ mặt của Hạo Thiên và đồng thanh trả lời

    Bọn nhóc rất sợ Hạo Thiên nhưng cũng rất ngưỡng mộ Hạo Thiên. Tuy có đôi lần Hạo Thiên làm bọn nhóc sợ hãi.

    "rồi, bây giờ các ngươi có thể đi nghỉ và ngày mai, Minh Thi và Ninh Dịch sẽ chuyển qua phòng này. Các ngươi thấy sao. " Hạo Thiên nói

    "đồng ý ạ" bọn nhóc đồng thanh nói, chúng rất vui khi nghe tin Minh Thi và Ninh Dịch sẽ sống chung với chúng. Và chúng càng vui hơn khi biết boss của mình mạnh như vậy..
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 13: Hoắc Triển Bạch



    Sáng sớm hôm sau, Hạo Thiên đi sang phòng hiệu trưởng Tống và xin phép cho 2 người Minh Thi và Ninh Dịch sang phòng họ vì dù sao căn phòng cũng rất rộng. Hiệu trưởng Tống đồng ý và rồi chuyển đồ đạc của Minh Thi và Ninh Dịch sang. 10 người họ sống chung với nhau và cùng đi học, cùng vui đùa cùng vượt qua khó khăn gian khó.

    Bây giờ là sáng sớm và cũng sắp bắt đầu buổi học đầu tiên của họ. Hạo Thiên dậy sớm và đánh thức lũ nhóc cũng như thường, vặn hết âm ly báo thức và rồi bịt tai lại. Và cũng như thường, bọn nhóc giật mình bật dậy, đừa thì hoảng đứa thì la, đứa thì giật mình. "dậy đi học nào,chúng ta sắp trễ buổi học đầu rồi đấy" Hạo Thiên ngồi trên giường của mình và nói

    "vâng, vâng" đám nhóc nói

    Xong xuôi, chúng đợi Hạo Thiên trước cửa và cùng đi. Hạo Thiên đi trước dẫn đầu và chúng đi xuống lầu 1, căn tin của khu KTX lớp V. Nhóm Hạo Thiên gọi món và ngồi vào bàn đợi, khi nhóm cậu đi đến đâu cũng cười đùa vui vẻ và cũng luôn hớp hồn của những người khác xung quanh vì vẻ đáng yêu và cũng vì khuôn mặt tuấn tú đẹp trai của họ.

    Ngồi vào bàn Mộc Lâm hỏi " Boss này, cậu cấp 30 thật à"

    "đúng vậy, cậu nghi ngờ tôi" Hạo Thiên nhìn về phía Mộc Lâm và nói

    Hạo Thiên từ cấp 25 lên 30 vì cậu đã dùng thuốc tăng exp cậu được thưởng trong nhiệm vụ đầu của cậu. Cậu còn được nhận thêm 1 kĩ năng đại hỏa cầu.

    "không có mà" Mộc Lâm vội vàng đáp

    "thôi, giỡn ngươi thôi ăn nhanh còn đi học" Hạo Thiên nói mà khuôn mặt nín cười

    Ăn xong cả bọn đi tới lớp, khu của lớp V giống như một tòa lâu đài, tróng đó có đủ các phòng, phải nói là bạn muốn có phòng nào là có phòng đó, miễn là nó có liên quan tới việc học. Tới lớp V, nhóm Hạo Thiên thấy trong lớp đã đông đủ và có vẻ chỉ thiếu có nhóm cậu.

    Trong lớp ai muốn ngồi chỗ nào thì ngồi,và trong lớp có 5 dãy, mỗi dãy có 6 bàn và chỗ ngồi vô cùng thoải mái và nếu muốn đổi chỗ với người khác thì phải khiêu chiến họ, nếu họ đồng ý đổi với mình thì không cần phải đấu.

    Vào lớp, Hạo Thiên thấy những chỗ trống còn lại chỉ lưa thưa khắp nơi mà toàn là những nơi cậu không thích nên đã nói với đám nhóc " các người muốn ngồi chung với tôi không"

    "có ạ" đám nhóc đồng thanh nói

    "vậy thì, ai đó hãy đi khiêu chiến với lũ ngồi ở 2 bàn cuối của 5 dãy đi" Hạo Thiên ra lệnh nói

    "tôi, để tôi cho cậu chủ" Minh Thi đứng ra nói với khuôn mặt phấn khích

    "được ngươi đi đi" Hạo Thiên nói

    Cả đám đứng ở 1 góc nói chuyện rồi khoảng 10p sau Minh Thi trở lại "xong, nhiệm vụ hoàn thành thưa cậu chủ"

    Hạo Thiên mỉm cười và đi về phía 2 bàn cuối của 5 dãy, lữa chỗ có kế bên cửa sổ và có tầm nhìn đẹp ngồi xuống, sau đó thì tới đám nhóc. Chúng ngồi xuống chỗ mà mình muốn và lại nói chuyện vui vẻ với nhau, riêng Hạo Thiên và tiểu Siêu thì ngồi đọc sách.

    Tiếng xì xào của lũ bàn trên vọng xuống chỗ bọn nhóc đang ngồi

    "Chúng là top 10 lớp mình sao"

    "gì mà toàn trẻ con không vậy"

    "nhưng mà chúng đáng yêu và cũng rất đẹp trai nữa"

    "chúng dễ thương thật đấy"

    "nhưng có vẻ kiêu ngạo và không coi ai ra gì"

    Hạo Thiên vẫn không để ý và tiếp tục đọc sách, vì đối với cậu chúng chỉ là sâu bọ không hơn không kém. Lát sau, có một người đàn ông bước vào lớp,cỡ 27, 28 tuổi, vóc người cao ráo và khuôn mặt đẹp trai tuấn tú, mái tóc dài được búi cao màu xanh biển và đôi mắt màu xanh nhạt. Ông ấy bước lên bụt giảng và nói"xin chào các em, tôi là Hoắc Triển Bạch, từ nay sẽ là giáo viên chủ nhiệm lớp này. "

    "Bây giờ từng em sẽ đứng dậy giới thiệu về mình, bắt đầu theo số hạng từ dưới lên"

    "vâng, em trước, tôi là Tần Khoa, cấp 17, MP 17000 xin giúp đỡ" một đứa nhóc đứng dậy nói

    .............

    Nhiều đứa nhóc khác đứng dậy nói và có vẻ chúng chỉ có cấp từ 15 đến 17 là cùng. Sau đó là đến lượt của nhóm Hạo Thiên

    "Lưu Vân, cấp 17, MP 17595"

    "Lưu Dạ, cấp 18, MP 18640"

    "Mộc Lâm, cấp 19, MP 19780"

    "Mộc Sinh, cấp 17, MP 17600"

    "Trần Thống Trung, cấp 18, MP 18650"

    "Hàn Minh Kỳ, cấp 19, MP 19785"

    "Đường Minh Thi, cấp 21, MP 21100"

    "Đường Ninh Dịch, cấp 23, MP 23950"

    "Đường Siêu, cấp 25, MP 25265"( từ chương này tiểu Siêu sẽ mang họ Đường nhưng vẫn sẽ gọi là tiểu Siêu)

    "Đường Hạo Thiên, cấp 30, MP 30100"

    Khi nhóm Hạo Thiên giới thiệu xong thì cả đám trong lớp ai cũng há hốc mồm, miệng mở to, bàn tán xôn xao trong lớp

    "lợi hại quá top 10 đúng là toàn những người lợi hại"

    "top 10 toàn là người của 5 đại gia tộc"

    "Đúng đấy, nhất là top 4, cả 4 người đều mang họ Đường"

    "không biết ai là con của đại tướng quân nhỉ"

    "nghe nói năm nay con của ngài ấy cũng sẽ theo học ở trường này"

    "họ đúng là lợi hại thật"

    Nhiều tiếng bàn tán xôn xao vang khắp cả lớp, thầy Hoắc thấy vậy thì lên tiếng "tất cả im lặng, việc gì phải ồn ào chứ, nếu đã giới thiệu xong thì sẽ bầu ban cán bộ lớp, ban cán bộ lớp sẽ được bỏ phiếu bầu, các em có 5 phút để tiến hành"

    Thầy nói xong thì im lặng ngồi xuống ghế. Trong lớp trừ nhóm Hạo Thiên toàn 5 đến 7 tuổi ra thì còn lại toàn 7 đến 10 tuổi. Cả đám bắt đầu bầu cử và chọn ra lớp trưởng, lớp phó của lớp. Mỗi tháng sẽ bầu cử lại 1 lần. Và nếu ai được bầu làm lớp trưởng liên típ của lớp 3 tháng thì sẽ làm lớp trưởng tới cuối năm. Còn lớp phó thì vẫn giữ nguyên.

    Cuộc bầu cử kết thúc, lớp trưởng là Ninh Dịch và lớp phó là Dạ Thiên Lăng, đây là một cậu nhóc có mái tóc xanh đen và đôi mắt màu tím nhạt. Cậu đứng thứ 15 trong lớp và cấp 17.

    Thật không ngờ Ninh Dịch lại được làm lớp trưởng, dù sao cũng hay, cũng dưới quyền của mình.

    "Đã xong chưa" Hoắc Triển Bạch lên tiếng nói

    "đã xong ạ" lớp đồng thanh nói trừ Hạo Thiên với tiểu Siêu ra

    "vậy ta bắt đầu tiết học"

    Thầy giáo thì giảng phía trên còn tiểu Siêu với Hạo Thiên thì cầm cuốn sách đọc không thèm để ý tới vì vốn dĩ những kiến thức như vậy họ đã có thừa.

    Hoắc Triển Bạch thấy Hạo Thiên với tiểu Siêu ngồi đó mà không chép bài cũng không nghe giảng thì lấy phấn ném về phía 2 người. Nhưng, Hạo Thiên né và tiểu Siêu thì dùng 2 ngón tay bắt được sau đó ném lại về phía ông thầy.

    Thấy 2 người chụp được phấn của thầy một cách nhẹ nhàng mà không bị gì cả thì cả lớp ồ lên

    "Ohhh, 2 nhóc này được đấy" Hoắc Triển Bạch cười nói

    "em Hạo Thiên và Đường Siêu đứng dạy giải cho thầy bài này" Hoắc Triển Bạch chỉ về phía 2 người nói.

    Thấy thầy chỉ về phía mình thì Hạo Thiên nói "những bài này quá dễ thầy không thể cho 2 em làm những bài này được, đây là sỉ nhục đấy ạ" Hạo Thiên hất mặt sang một bên nói với vẻ kiêu ngạo của mình

    "ohh quá dễ sao" Hoắc Triển Bạch nói "vậy các em có thể giải bài này thì thầy sẽ cho các em làm theo những gì mình muốn trong suốt một năm" vừa nói Hoắc Triển Bạch vừa ghi trên bảng 1 bài toán và kêu Hạo Thiên với tiểu Siêu giải. Đây là 1 bài toán dành cho sinh viên đại học.

    Thấy bài toán cả đám trong lớp ngu ngơ riêng Hạo Thiên và tiểu Siêu thì đứng nhìn bảng và miệng nhẳm cái gì đó. Song cả 2 đồng thanh nói " bằng 27".
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 14: Kinh ngạc! Bất ngờ! Yêu nghiệt!?!



    Sau khi nghe thấy kết quả Hoắc Triển Bạch giật mình hỏi lại 2 người Hạo Thiên và tiểu Siêu "2 em nói gì có thể nói lại không"

    "kết quả là 27 ạ" Hạo Thiên nhắc lại lần nữa. Bài tập này quá đơn giản đối với cậu vì cậu đã là sinh viên đại học năm cuối rồi, cậu chỉ cần nhớ lại công thức và nhẳm một hồi là ra kết quả ngay.

    "chính xác, em có người dạy học ở nhà không" Hoắc Triển Bạch nói

    "Em không có người dạy học, và em cũng không muốn có người dạy mình, thời gian ở nhà đa số là luyện tập và buổi tối mới đọc vài quyển sách rồi ngủ" Hạo Thiên trả lời với giọng lạnh nhạt

    "Ohhh,vậy là em tự học? " Hoắc Triển Bạch tiếp tục hỏi

    "hửmmm, chắc vậy ạ" Hạo Thiên đáp với khuôn mặt thờ ơ

    "vậy ai là người luyện tập cho em" Hoắc Triển Bạch lại tiếp tục hỏi

    "hửm, tại sao em phải trả lời thầy nhỉ, với lại đang trong tiết đấy thầy ạ và em với tiểu Siêu đã trả lời đúng nên thầy hãy giữ lời" Hạo Thiên nói và ngồi xuống tiếp tục đọc quyển sách của mình

    "Ohhh, đấy là thái độ của em với giáo viên, không sợ bị đuổi học à. " Hoắc Triển Bạch nói

    "nếu thầy không thích thì chúng em có thể đi bây giờ" tiểu Siêu im lặng nãy giờ cũng mở miệng nói.

    "Đúng đấy ạ, dù sao Boss của chúng em cũng đã trả lời đúng rồi, bây giờ thầy còn đòi hỏi gì nữa đây" Lưu Dạ đứng dậy nói

    "đúng, nếu thầy không thích thì bây giờ chúng em cùng nghỉ, không cần học ở học viện này nữa" Hàn Minh Kỳ cũng đứng dậy nói

    "Cả 9 người bọn em sẽ đi cùng với Hạo Thiên" Mộc Lâm cũng đứng dậy

    Nếu mà 10 đứa đầu của lớp đặc biệt mà đi chắc mình cũng xong với hiệu trưởng mất , những thiên tài này đi thì chỉ có tổn thất, nhịn nhục đi nào Hoắc Triển Bạch.

    "các ngươi không cần chuyện bé xé to đâu, ngồi xuống hết đi" Hạo Thiên vừa chăm chú vào quyển sách vừa nói

    "nhưng...."

    "im đi và ngồi xuống" Hạo Thiên nói với giọng lạnh lùng chen ngang vào câu nói của Mộc Lâm

    Nhưng rồi tất cả cũng ngồi xuống và Hạo Thiên tiếp tục nói " bây giờ thầy tính sao đây, định không giữ lời hứa, hửm"

    "em làm gì quá vậy, thầy chắc chắn sẽ giữ lời hứa, thôi các em học tiếp đi còn Hạo Thiên với Đường Siêu thì muốn làm gì thì làm" Hoắc Triển Bạch nói

    Thế là buổi học được tiếp tục cho đến buổi trưa, tan học, bọn nhóc xúm lại xung quanh Hạo Thiên trò chuyện vui vẻ và cunhf rủ nhau đi ăn trưa. Lúc Hạo Thiên đứng dậy thì có một người tiến về phía cậu, đó là lớp phó của lớp, cậu nhóc lại và nói " cho tớ vào nhóm với được không"

    Bất ngờ trước câu hỏi nhưng vẻ mặt vẫn không thay đổi mà vẫn là khuôn mặt thờ ơ
    Hạo Thiên đáp "vì cái gì"

    "Vì tớ muốn mạnh như các cậu và cũng vì tớ muốn có bạn chơi cùng" Dạ Thiên Lăng nói

    "không lẽ cậu nghĩ cứ chơi với chúng tôi là sẽ mạnh được sao" Minh Thi nói

    "nhưng tôi muốn biết làm cách nào mà các cậu mạnh như vậy, nhất là Hạo thiên đấy, quá mạnh so với những đứa trẻ cùng lứa luôn" Dạ Thiên Lăng đáp lại

    Hạo Thiên đã xem qua bảng thông tin của tất cả mọi người trong lớp kể cả ông thầy Hoắc Triển Bạch vừa rồi, trong đó có cả Dạ Thiên Lăng, cậu cấp 17 và có song hệ nhưng có vẻ như kĩ năng của cậu ta rất thấp, chắc là do không có luyện tập thực chiến nhiều. Và có vẻ như đây là một người cậu có thể lợi dụng được nên cậu đáp "tùy cậu thôi, chúng ta đi ăn nào"

    Nói rồi cả nhóm đi và đương nhiên có cả Dạ Thiên Lăng nữa. Xuống căn tin của khu lớp đặc biệt, cả nhóm gọi món và cùng ăn, cùng nói chuyện vui vẻ với nhau và giới thiệu về nhau cho Dạ Thiên Lăng biết.

    Ăn xong, nhóm Hạo Thiên lại lên lớp và lại cùng nói chuyện vui vẻ, riêng Hạo Thiên và tiểu Siêu thì ngồi đọc sách, thầy Hoắc vào thì cả lớp đứng dậy chào. Hoắc Triển Bạch nói "chiều nay chúng ta sẽ xuống sân và tập chạy 100 vòng quanh sân tập"

    "hả, thầy có biết cái sân đó rộng bao nhiêu không ạ, với lại trời nắng chang chang vậy mà thầy bắt chúng em chạy tận 100 vòng " cả lớp đứng dậy phản ứng lại câu nói của Hoắc Triển Bạch

    "Lời nói của tôi là mệnh lệnh nếu các em không thích thì có thể lên báo với hiệu trưởng" Hoắc Triển Bạch nói với ý cười

    Đám nhóc trong lớp nghĩ tới vẻ mặt của hiệu trưởng trong buổi lễ khai giảng thì ớn lạnh và vội vàng phản bác với ý kiến này. Vậy là tất cả phải thay đồ tập và xuống sân tập. Riêng Minh Thi và Ninh Dịch thì thấy chuyện này hết sức bình thường bởi khi Hạo Thiên nhặt 2 người họ về thì đã huấn luyện họ hết sức khắc nghiệt, nhưng trong cái sự khắc nghiệt đó có sự quan tâm lo lắng của Hạo Thiên trong đó

    Còn Hạo Thiên với tiểu Siêu thì thờ ơ và xem chuyện này như chỉ là buổi luyện tập nhẹ trước trận đấu với thầy Phong

    Xuống sân, mọi người xếp hàng ngay ngắn và rồi bắt đầu chạy sau tiếng coi của thầy. Hạo Thiên dẫn đầu sau đó là tiểu Siêu và Ninh Dịch rồi Minh Thi và sau nữa là đám nhóc Hàn Minh Kỳ, hoàn thành bài chạy đầu tiên cũng vẫn là Hạo Thiên với thời gian nhanh nhất và cũng phá kỉ lục của trường từ trước đến nay, sau đó là tiểu Siêu, Ninh Dịch, Minh Thi và nhóm Hàn Minh Kỳ. Hạo Thiên và tiểu Siêu chạy xong mà nhìn như chưa chạy vì cậu và tiểu Siêu không hề thở gấp hay đổ mồ hôi nhiều chỉ có 1, 2 hột trên trán rồi thôi. Ai trong lớp cũng rất ấn tượng.

    Riêng Hoắc Triển Bạch thì trong lòng ngầm khen ngợi, không ngờ đám nhóc này giỏi đến như vậy, sau này phải bồi dưỡng chúng thật tốt.

    "Ai hoàn thành xong phần tập chạy rồi sẽ sang phần tập tiếp theo" Hoắc Triển Bạch hô lớn

    "Còn nữa ạ" đám trẻ la lên

    "Đương nhiên rồi, bài tập sau sẽ nâng tạ 150 kg, ai hoàn thành sẽ được nghỉ 5p còn không sẽ chạy tiếp 10 vòng và vào nâng tiếp tạ 100 kg và cứ như vậy nhân lên 2 lần số vòng chạy và tiếp tục vào nâng tiếp." Hoắc Triển Bạch nói

    "Cái gì " đám nhóc lại la lên

    "Nào bắt đầu từ hạng nhất xuống" Hoắc Triển Bạch hô

    Hạo Thiên bước lên phía trước tiến về phía cục gạch và nhìn chăm chú nó, thờ ơ lạnh nhạt mở miệng nói " có sỉ nhục quá không thưa thầy, ít nhất cũng phải 2 hay 3 trăm chứ ạ"

    Đừng thấy Hạo Thiên là trẻ con hay có thân hình nhỏ con mà coi thường cậu, cậu có tố chất cơ thể SSS và được luyện tập thường xuyên nên 2 hay 3 trăm kg là chuyện bình thường.

    Lúc này phía dưới đã xôn xao

    "ốm yếu nhỏ con như vậy mà thích thể hiện, để ta xem chốc nữa ngươi kiếm lỗ nào mà chui xuống"

    "đúng vậy, quá tự cao rồi"

    "để xem chốc ta cười vào mặt hắn, haha"

    "đúng đấy"

    Nhưng trái với những tiếng chê bai cười ghẹo đó vẫn có người ủng hộ cậu

    "Boss chúng ta đỉnh quá" Mộc Lâm nói

    "Đúng đấy, nhất định sau này tớ sẽ đuổi theo kịp boss" Trần Thống Trung cũng quyết tâm nói ra

    "Boss quá đỉnh" Minh Thi cười to nói

    "Boss cố lên" Dạ Thiên Lăng cũng nói, từ khi vào nhóm cậu cũng gọi Hạo Thiên là boss cho giống mọi người khi gọi Hạo Thiên

    Hạo Thiên lại liếc mắt về phía thầy và nói "thầy không đáp ứng yêu cầu của em "

    Như vậy chẳng phải là quá kiêu ngạo sao, lỡ không được thì sao, mệt thằng nhóc này quá, thôi đành đáp ứng yêu cầu của nó vậy. "được thôi nếu em muốn" nói xong, Hoắc Triển Bạch chỉnh gì đó trên cục ta và rồi một dòng chữ xuất hiện " tạ 300kg" rồi biến mất

    Hạo Thiên hài lòng gật đầu và khom người đưa một tay ra nắm lấy cục tạ, tay kia nhét vào túi quần.

    Và rồi, tất cả mọi người đều kinh ngạc kêu ồ lên, không tin vào mắt mình, đây là loại yêu nghiệt gì đây, chỉ một tay, chỉ một tay mà đã... Với lại cũng mới có 5 tuổi thôi, thật không thể tin nổi..
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 15: Ngươi chết chắc



    Cả lớp bị chấn kinh hoàn toàn, trừ tiểu Siêu ra, ai nấy đều kinh ngạc, đến cả thầy Hoắc Triển Bạch còn kinh ngạc nữa là.

    Hạo Thiên chỉ dùng 1 tay mà đã có thể nhấc được cục tạ 300 kg, mà nhìn thái độ lạnh nhạt thờ ơ thì có vẻ như Hạo Thiên nâng cục tạ lên rất nhẹ nhàng và thoải mái như thể cậu đang cầm 1 cái gối chứ không phải cục tạ vậy. Điều đó đã làm cho mọi người kinh ngạc và những người lúc nãy chê bai cười cậu cũng phải câm nín vì đều này.

    Hạo Thiên nâng cục tạ lên cao và thẳng tay ra, rồi lại cong tay và thẳng tay, chu trình lập đi lập lại 2, 3 lần và cậu đặt cục tạ xuống. Quay mặt về phía thầy Hoắc Triển Bạch và nói " em xong rồi thưa thầy"

    Hoắc Triển Bạch nghe thấy tiếng kêu thì hoàn hồn lại sau cơn kinh ngạc và đáp" ờ...ờ em có thể về chỗ"

    Hạo Thiên đi lại chỗ của mình và đứng đấy. Lần này tới lượt tiểu Siêu lên, cậu đi lên phía trước và đứng đấy. Cậu tính nâng cậu tạ lên thì thầy Hoắc Triển Bạch lên tiếng " em có cần hạ số kg xuống không"

    "Không cần ạ" tiểu Siêu đáp. Thế là cậu nâng cục tạ lên và thua Hạo Thiên một điểm đó là cậu phải nâng bằng 2 tay còn Hạo Thiên chỉ cần có một tay. Cả lớp lại kinh ngạc nhưng không bằng Hạo Thiên, tới Ninh Dịch và Minh Thi thì phải hạ cục tạ xuống 250kg và 2 người phải nâng bằng 2 tay, còn đám nhóc thì 200kg đã quá tải với chúng, còn lại từ hạng 11 đến 30 của lớp thì chỉ được 150kg, có vài bạn nữ nâng không được lại phải ra chạy và vào nâng lại.

    Xong xuôi thầy Hoắc Triển Bạch lại đứng trước lớp và hô to, "sau bữa học hôm nay các em sẽ học với 1 lão sư khác, ngài ấy là khách quý và cũng là lão sư của ta, tên ông ấy Thiên Vũ Phong"

    Khi nghe thầy Hoắc Triển Bạch nói đến tên Thiên Vũ Phong, Hạo Thiên khựng lại một chút và quay qua thì thầm bên tai của tiểu Siêu "Này, không phải là tên giống nhau đấy chứ, chắc không phải người ấy đâu nhỉ"

    "là người ấy đấy" tiểu Siêu đáp

    "WTF, tại sao lão sư có thể là thầy của thầy Hoắc Triển Bạch được hay vậy, chẳng phải lão sư là người của Thiên giới sao" Hạo Thiên kinh ngạc nói

    "cậu chủ nói gì vậy, trước khi lên Thiên giới thầy Phong là người phàm và phải khổ tu để có thể phi thăng đấy, còn việc ngài ấy có đệ tử khác thì tôi không biết " tiểu Siêu nói với giọng điệu bình thản

    "Thế à" Hạo Thiên đáp lại bằng giọng điệu yểu xìu

    "Này 2 em kia, đừng tưởng là tôi không dám làm gì nhé, từ buổi sáng tới giờ các em hống bách lắm rồi đấy, không xem ai ra gì" Hoắc Triển Bạch hét lên chỉ về phía Hạo Thiên và tiểu Siêu đang thì thầm to nhỏ khi ông ta đang nói chuyện và rồi phát ra uy áp lớn khiến Hạo Thiên và tiểu Siêu phải thở dốc và tim đập dồn dập, nhưng khuôn mặt ngoài vẫn không biểu cảm. Dưới uy áp của Hoắc Triển Bạch, người thầy đã cấp 67 này, Hạo Thiên tuy khó chịu và đau đớn sắp ngất đi nhưng khuôn mặt vẫn không có vẻ gì là đau đớn cả.

    Từ đằng xa Thiên Vũ Phong đang đi lại cảm nhận được uy áp của Hoắc Triển Bạch và cũng cảm nhận được Hạo Thiên đang không ổn thì thầm kêu nguy. Từ đằng xa hét lớn "mau dừng tay lại cho ta"

    Hoắc Triển Bạch nghe được giọng nói này thì giật mình và mồ hôi hột chảy trên khuôn mặt sau đó thu hồi uy áp và thầm kêu hoảng. Sau khi thu hồi sát khí của mình thì ngay lập tức có bóng người xuất hiện trước mặt của Hạo Thiên và tiểu Siêu. Hạo Thiên đang lờ mờ sắp ngất thì thấy bóng người, cậu cố mở mắt ra xem và nói " th...thầy Phong" rồi cậu và tiểu Siêu ngã về phía trước ngay vào vòng tay đang đưa ra đỡ cậu và tiểu Siêu

    Thiên Vũ Phong nhanh chóng lấy ra 2 viên thuốc và nhanh chóng nhét vào trong miệng của Hạo Thiên và tiểu Siêu.

    Đám trẻ trong lớp thấy có bóng người xuất hiện thì trầm trồ và cố nhìn xem đó là ai, khi thấy người đàn ông đó thì lại càng la to hơn nữa, đó là một người có mái tóc màu tím dài xõa ra sau lưng và bóng dáng cao cùng khuôn mặt tuấn tú khiến ai cũng phải mê.

    Khi Thiên Vũ Phong thấy tình trạng của tiểu Siêu và Hạo Thiên đã tốt lên rồi thì cũng yên tâm và quay mặt nhìn về phía Hoắc Triển Bạch đang đứng, Hoắc Triển Bạch thấy lão sư của mình nhìn mình với ánh mắt hình viên đạn và hiện rõ lên ý " ngươi chết chắc" thì hắn đã toát mồ hôi

    "Lão sư, ta ta.... "

    Thấy Hoắc Triển Bạch mở miệng nói lắp ba lắp bắp thì Thiên Vũ Phong còn tức giận hơn, làm cho đệ tử cưng của ta thành ra như vậy bây giờ còn ta ta cái gì, và hét lớn
    " ta ta cái gì, ta cái rắm, ngươi nghĩ ngươi ngon lắm phải không, giờ ta lấy khí thế đè ngươi thử coi ngươi có vui không ha? Tốt nhất đừng chết a, tưởng là lão sư lớp V thì ngon lắm phải không, đi khinh dễ tiểu bối cấp 3 mươi mấy, ngưu bức lắm a"

    Thiên Vũ Phong chửi loạn lên, hắn mới méo thèm nghe Hoắc Triển Bạch xạo quần đấy.

    "Lão sư ta biết sai rồi, tha cho ta đi mà" Hoắc Triển Bạch đổ mồ hôi hột trên trán và khẩn cầu xin tha

    "Tha ngươi? Ngươi làm đệ tử cưng của ta bị như vậy rồi mà không đền bù gì cả mà bảo ta tha ngươi à, hay lắm a" Thiên Vũ Phong nói ra với vẻ mặt nổi giận nhìn về phía Hoắc Triển Bạch đang sợ đổ mồ hôi

    Thiên Vũ Phong tỏa ra sát khí bắn về phía Hoắc Triển Bạch khiến hắn run rẩy và khụy xuống. Thiên Vũ Phong triệu hồi kĩ năng hệ của mình là hệ hỏa ra và dánh về phía Hoắc Triển Bạch, Hoắc Triển Bạch bị đánh lăn tới lăn lui trên mặt đất và bị đánh cho mặt mày sa sẩm, hắn hết chịu nổi rồi và la lớn xin tha

    "Aaaaa, Lão sư à ta biết sai rồi tha cho ta đi mà, aaaaaaa"

    Hoắc Triển Bạch quỳ trên mặt đất xin Thiên Vũ Phong tha thứ, mặc kệ đám nhóc xung quanh đang há hốc mồm vì kinh ngạc

    "Ngươi còn biết lão sư ta a, đánh cho đồ tôn ta thành ra như vậy, đánh cho đồ tôn ta phải thổ huyết, đánh hả hê ha, đánh có nghiện không? Ta cho ngươi đánh tiếp nhé? " Thiên Vũ Phong giận dữ hét lớn

    Hoắc Triển Bạch vội vàng lắc đầu và cầu xin tha thứ. " Bây giờ ngươi đền cho đệ tử ta cái gì đây" Thiên Vũ Phong nói

    "ta, ta, ta đền mà, chỉ cần khi Hạo Thiên dậy hắn muốn gì ta sẽ đền nấy" Hoắc Triển Bạch nói

    "Được, khi Hạo Thiên tỉnh dậy hắn nói ra thứ hắn muốn mà ngươi không có thì..... " nói tới đây Thiên Vũ Phong tỏa ra sát khí bắn về phía của Hoắc Triển Bạch làm hắn muốn thổ huyết vì sức ép

    "Vâng vâng đệ tử biết ạ" Hoắc Triển Bạch nhanh chóng trả lời

    Thiên Vũ Phong quay sang Hạo Thiên và tiểu Siêu đang thở gấp và nhanh chóng dùng kĩ năng hồi phục để giúp 2 cậu nhanh chóng hồi phục lại.

    Hạo Thiên và tiểu Siêu mở mắt, thấy Thiên Vũ Phong thì nhanh chóng ngồi dậy và quỳ một gối nói " đệ tử bái kiến lão sư"

    "Không sao, không sao. Các ngươi có sao không mau đứng dậy đi, ta đánh hắn cho các ngươi rồi, bây giờ các ngươi muốn gì nói hắn hắn cho các ngươi" Thiên Vũ Phong cười lớn nói với Hạo Thiên và tiểu Siêu

    Hạo Thiên đi lại và ôm Thiên Vũ Phong một cái rồi nói " cảm ơn thầy ạ" Hạo Thiên mỉm cười nói, nụ cười như tỏa nắng của cậu làm bao người phải xao xuyến

    "Vậy thì, giờ sao đây, thầy định đền cho em cái gì đây?" Hạo Thiên giở nụ cười gian xảo của hắn ra và nói với Hoắc Triển Bạch.

    "Bất cứ cái gì em muốn" Hoắc Triển Bạch nói

    "Ohhhh, bất cứ cái gì em muốn sao. Vậy thì em muốn có một thanh kiếm Young Genji lv 5 và một cây súng Senzu lv 5"

    "cái gì, em biết chúng giá bao nhiêu không hả" Hoắc Triển Bạch phản ứng dữ dội sau câu nói của Hạo Thiên

    "em biết chứ và bây giờ thầy không định đền sao" Hạo Thiên nói với khuôn mặt tươi cười

    "Nhưng, nhưng... Haizzzz thôi được rồi thầy sẽ đền, sáng ngày mai sẽ có cho em" Hoắc Triển Bạch thở dài nói

    Trời ơi, biết vậy không chơi ngu lấy khí thế đè nó rồi, để bây giờ phải khổ thế này. Huhu

    "rồi còn em, Đường Siêu em muốn gì" Hoắc Triển Bạch quay mặt sang tiểu Siêu và nói

    "em muốn một thanh Senji lv 5 ạ"

    "WTF, em có biết nó....nó....thôi được rồi mai sẽ có " Hoắc Triển Bạch khóc không ra nước mắt nói với tiểu Siêu.
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 16: Bài huấn luyện của thầy Phong



    "Rồi tốt lắm, ngươi nhớ phải có cho đệ tử ta đấy. Bây giờ thì.... " Thiên Vũ Phong quay qua chỗ đám nhóc lớp V và nhìn chúng.

    Đám nhóc lớp V, chúng nhìn Thiên Vũ Phong với khuôn mặt sợ hãi, không sợ sao được, sau một màn tra tấn thầy chủ nhiệm của mình như vậy mà. Chúng nhìn Thiên Vũ Phong với khuôn mặt đáng thương vô cùng. Thiên Vũ Phong thấy chúng như vậy thì cũng không biết nói gì, nhưng cũng phải nói " chào các em, ta là Thiên Vũ Phong sau này sẽ là thầy huấn luyện của các em. "

    "Chào thầy ạ" Đám nhóc lấy lại tinh thần và nói

    "tốt lắm, bây giờ các em có thể nghỉ và ngày mai bắt đầu tiết học. Tiết học sẽ chia đều theo là 1 ngày học lý thuyết trên lớp và 1 ngày huấn luyện, đen xen với nhau. Các em hiểu chứ" Thiên Vũ Phong hét lớn

    "vâng, hiểu ạ " Đám nhóc trả lời

    "được rồi, giải tán"

    Đám nhóc rời đi nhưng còn nhóm của Hạo Thiên thì vẫn không đi mà đi lại xúm quanh Hạo Thiên với tiểu Siêu hỏi thăm họ.

    "Cậu có sao không boss" Trần Thống Trung hỏi

    "Cậu không bị làm sao chứ, có đau ở đâu không vậy" Hàn Minh Kỳ cũng nói

    "Nếu đau thì cậu chủ nên đi nghỉ đi" Ninh Dịch cũng nhảy vào

    "Đúng đấy" Mộc Lâm cũng nói

    Thấy đám nhóc quan tâm mình như vậy Hạo Thiên cũng rất vui và nói " tôi không sao, các người không cần lo"

    "Ohhhh, con có đám nhóc được đấy chứ. " Thiên Vũ Phong thấy đám nhóc không sợ mình mà nhanh chóng lơ mình đi lại hỏi thăm Hạo Thiên

    "Chào thầy ạ" đám nhóc đồng thanh hô

    "thầy không phải cũng muốn huấn luyện chúng đấy chứ" Hạo Thiên nói

    "không có đâu, chúng vẫn chưa đủ tư cách để làm đệ tử của ta" Thiên Vũ Phong cười nói

    "lão sư à, ngài không phải là đang khinh thường chúng đấy chứ"

    "Oh, cũng có 1 chút đấy, vì chúng chưa được gọi là yêu nghiệt như em, nếu muốn ta thu nhận chúng làm đồ đệ chính thức giống ngươi thì hãy huấn luyện chúng sao cho mạnh hơn đi" Thiên Vũ Phong đáp lại

    "Oh, điều này thì có thể ạ nhưng mạnh bằng con thì không chắc" Hạo Thiên nói

    "các người đã nghe chưa, các ngươi còn quá yếu nên vẫn chưa đủ tư cách, phải tập luyện sao cho mạnh hơn nữa rõ chứ" Hạo Thiên hô lớn nói với đám nhóc.

    Khi Hạo Thiên nói xong thì trong đầu cậu vang lên một tiếng "tinh" và có 1 giọng nói "Nhiệm vụ: giúp bọn nhóc được thầy Phong nhận làm đệ tử. Phần thưởng: kĩ năng lôi kích.Thất bại trừ 100 tinh tệ"

    "Oh, vậy là có nhiệm vụ. " Hạo Thiên hưng phấn nói

    "chúng tôi sẽ tập luyện thật tốt để có thể đạt được mục tiêu" đám nhóc đồng thanh nói

    "Ok, bây giờ các ngươi có thể về nghỉ, còn ta cũng sẽ đi nghỉ đây" Thiên Vũ Phong nói

    "Vâng, tạm biệt ngài, lão sư" Hạo Thiên nói

    "Nào chúng ta đi nghỉ thôi" Hạo Thiên quay sang nói với đám nhóc và hướng về phía KTX lớp V mà đi

    Nhóm Hạo Thiên cùng nhau đi và về tới phòng của mình, mỗi người thay phiên nhau đi tắm và cùng ngồi lại nói chuyện với nhau

    Mộc Lâm:" Hôm nay Boss và lão nhị bá thật đấy, có thể chống chọi được với cả thầy chủ nhiêm Hoắc"

    Hàn Minh Kỳ:"đúng đấy, với cả Boss của chúng ta lại là đồ đệ của Thiên Vũ Phong lão sư"

    Lưu Dạ:"Boss của chúng ta là mạnh nhất "

    Lưu Vân:"đúng đấy, đúng đấy"

    Nghe đám nhóc bàn về mình sôi nổi như vậy Hạo Thiên thấy mà thở dài nói "thôi đi, chúng ta cùng đi ăn tối nào" nói rồi cậu đứng dậy và đi về phía cửa

    "Vâng vâng" đám nhóc nói

    Cả đám xuống căn tin KTX lớp V gọi món và cùng ngồi xuống bàn ăn với nhau

    "Này, cho ta tham gia với được không" bỗng nhiên có tiếng nói vang lên phía sau bọn nhóc và tất cả cùng quay lại nhìn, người nói với chúng là Thiên Vũ Phong đang đứng đấy và cười với chúng

    "Vâng được ạ" Hạo Thiên nói

    Thiên Vũ Phong ngồi vào bàn và gọi món cho mình rồi cùng ăn với đám nhóc. Đang ăn thì Hàn Minh Kỳ nói " thầy sống ở đâu vậy ạ"

    "Ta sống ở khu dành cho GV (giáo viên) " Thiên Vũ Phong vừa ăn vừa trả lời Hàn Minh Kỳ

    "ah, vậy tại sao thầy không ăn bên đấy ạ, nghe nói bên đấy căn tin sang lắm ạ" Trần Thống Trung nói

    "ý em là ta không được ăn ở đây"

    "Không, không ạ"

    "bên đó chán lắm với lại ta qua đây cũng bàn về kế hoạch luyện tập với các em" Thiên Vũ Phong nói

    "Với lại con cũng có nhiệm vụ mới đúng không Hạo Thiên, phải cố gắng sao cho ta đồng ý đấy" Thiên Vũ Phong lại cười và nói

    "oh sao lão sư biết ạ" Hạo Thiên kinh ngạc đáp

    "Ta chỉ đoán mò thôi ấy mà, hahaha" Thiên Vũ Phong cười to nói

    "nhiệm vụ gì vậy Boss" Mộc Sinh chen miệng vào nói

    "Không cần ngươi quan tâm" Hạo Thiên đáp lại với vẻ mặt lạnh lùng. Mộc Sinh thấy vẻ mặt cậu như vậy thì yểu xìu lại

    Nhóm Hạo Thiên và Thiên Vũ Phong ăn xong thì gọi cho mình một ly nước giải khát và cùng nhau ngồi lại bàn và bàn về kế hoạch huấn luyện. Thiên Vũ Phong nói"Bây giờ chắc cũng phải 7h mấy rồi. Các em sẽ dậy vào lúc 4h sáng để chạy bộ 50 vòng quanh trường, ai không chạy đủ 50 vòng trong 30p sẽ phải vào hít đất 50 lần và 4h30 sẽ tụ tập lại sân tập luyện và tập đối kháng với nhau, tới 5h30 thì về phòng thay đồ và lên lớp học, các em đã hiểu? "

    "Ông trời ơi, thầy à, trường ta rất rộng đấy ạ, chạy quanh trường tận 50 vòng mà chỉ trong 30p ạ" Hàn Minh Kỳ than trời la lên

    "Em có ý kiến gì " Thiên Vũ Phong giở khuôn mặt cười ra và nói

    "chúng em không có ạ" ngay lập tức sau khi thấy khuôn mặt của Thiên Vũ Phong đám nhóc lập tức trả lời

    "rồi các em đi nghỉ sớm đi mai còn luyện tâph nữa" Thiên Vũ Phong cười nói và tạm biệt bọn nhóc

    "thôi đi ngủ nào" Hạo Thiên đứng dậy và nói. Cả đám cùng lên phòng và ngủ. Nói là ngủ chứ thật ra Hạo Thiên và tiểu Siêu phải vào không gian của Hạo Thiên để luyện tập cho buổi tối.

    Không gian của Hạo Thiên giờ đã mở rộng hơn khoảng 60m vuông, không gian được trang trí như một ngôi nhà và có đủ phòng, phòng ăn, phòng ngủ, phòng đọc sách, phòng huấn luyện, phòng tắm và nhà vệ sinh. Tất cả đều nhờ tiểu Siêu làm.

    Khi cậu vào phòng thì đã thấy Thiên Vũ Phong đợi sẵn và cả 3 bước vào phòng huấn luyện. Không gian dù có thay đổi bao lần vẫn không mất phòng huấn luyện, đây là căn phòng rộng nhất trong không gian của cậu.

    "Hôm nay con đã làm rất tốt, tuy chỉ giả vờ nhưng cũng giống thật đấy chứ" Thiên Vũ Phong cười nói

    "Cảm ơn lão sư quá khen rồi, mà hôm nay người cho con và tiểu Siêu uống cái gì vậy ạ"
    Hạo Thiên cười đáp với vẻ mặt gian xảo

    "À, chỉ là vài viên thuốc bổ thôi"

    "Vậy ạ"

    "Rồi dừng câu chuyện ở đây, bây giờ là 9h tối, con sẽ luyện tập tới 4h rồi ra luyện tập tiếp với đám nhóc vào lúc 4h sáng, con đã hiểu chứ" Thiên Vũ Phong lấy lại vẻ mặt nghiêm túc và nói

    "Đã hiểu ạ" Hạo Thiên đáp

    Cuộc huấn luyện bắt đầu và cậu luyện tập cận chiến với Thiên Vũ Phong, bây giờ thì khá hơn lúc trước không còn bị đánh bay đi như lúc mới bắt đầu, cậu đã có thể né đòn, phản công và rồi.....cuối cùng lại bị ăn đấm nhưng đỡ hơn là không còn lãnh thẹo nhiều nữa. Hạo Thiên luyện tập với Thiên Vũ Phong tới 4h sáng và ra khỏi không gian hệ của mình và sửa soạn lại quần áo rồi gọi bọn nhóc dậy " Sáng rồi, dậy luyện tập thôi"

    Bọn nhóc vội vàng bật dậy và sửa soạn một cách nhanh chóng vì sợ mình mà chậm chân sẽ bị thầy Phong đánh chết mất. Đám nhóc xong xuôi thì ngay lập tức cả đám đi ra khỏi KTX. Bây giờ là 4h sáng nên sân trường vắng vẻ một cách lạ thường, màn đêm còn đó và những màn sương trôi chùng chình trong không gian yên tĩnh của buổi sớm, vẫn còn cái se lạnh và bọn nhóc cũng còn buồn ngủ nhưng vẫn phải cố giữ cho mình tỉnh táo.

    Tới sân huấn luyện của lớp V, Thiên Vũ Phong đã đứng đấy và ra hiệu cho cả đám hãy bắt đầu chạy, Hạo Thiên dẫn đầu và chạy quanh sân trường.

    Đám nhóc cũng chạy theo và chạy quanh sân, tiếp độ chạy đều nhau nhưng vào lúc cuối cùng lại có 2 người rớt chạy hết nổi và dừng lại ở vòng thứ 48 và 46. Đó là Mộc Lâm và Lưu Dạ. 2 người phải vào trong và bắt đầu hít đất thay cho việc không hoàn thành bài tập của mình.

    Sau vòng tập chạy là tập đối kháng giữa các cặp với nhau, và có một điều tất nhiên là Hạo Thiên, tiểu Siêu, Ninh Dịch và Minh Thi lúc nào cũng đứng 4 hạng đầu. Xong buổi tập là cả đám phủ phê và mệt lử muốn hết nhúc nhích nhưng phải cố lết về phòng, lết về tới phòng là cả đám phóng lên giường và nằm ngủ tiếp, thế nhưng tới 6h30 là lại dậy và vệ sinh cá nhân và tới lớp. Cả đám nhóc lết từng bước nặng nề tới lớp và khuôn mặt vẫn còn vẻ buồn ngủ..
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 17: Dụ người



    Lê từng bước chân nặng nề tới lớp, đám nhóc ai nấy đều uể oải, chỉ riêng nhóm 4 người Hạo Thiên là vẫn tươi tỉnh. Bọn nhóc nằm dài trên bàn và rất muốn nhắm mắt lại ngủ nhưng khi nghĩ tới sắp có chuyện vui để coi thì ngay lập tức khuôn mặt tươi tỉnh trở lại.

    Và chuyện vui đó là chuyện mà thầy Hoắc sẽ đền bù cho Hạo Thiên và tiểu Siêu 2 món đồ, 1 là kiếm Young Genji lv 5 và 1 cây súng Senzu lv 5 của Hạo Thiên với 1 thanh Senji lv 5 của tiểu Siêu. Ai bảo, ăn hiếp Hạo Thiên làm chi, cơ mà cũng chỉ bị Hạo Thiên lừa, chơi một vố rõ đau mà Hoắc Triển Bạch không biết rằng Hạo Thiên chỉ giả vờ bị thương.

    Khi Hoắc Triển Bạch bước vào lớp thì cả lớp đứng lên chào và có 3 món vũ khí bay về phía Hạo Thiên và tiểu Siêu. 2 người nhận lấy món đồ của mình khi thầy Hoắc đang nhìn chúng với vẻ mặt tiếc nuối và đau khổ vô cùng. 3 món vũ khi này cũng không phải re nó tới tận 25 vạn tinh tệ chứ không phải ít. Hoắc Triển Bạch đau long nhìn 25 vạn tinh tệ của mình bay đi, rời khỏi mình. Tiền của hắn mỗi tháng cũng chỉ được có 5 vạn tinh tệ, hắn phải ăn ít lại để để dành tiền khi nào hội đấu giá các vật phẩm hiếm hắn lại mua, mà bây giờ lại mất tận 25 vạn cho 2 tên nhóc hỏi sao không đau lòng cho được chứ.

    3 món đồ bag về phúa Hạo Thiên và tiểu Siêu, 2 món bên Hạo Thiên và 1 món bên tiểu Siêu. Thanh kiếm Young Genji là thanh kiếm dài khoảng 30cm, vỏ kiếm khắc hình rồng uốn quanh và có màu huyết sắc. Một thanh kiếm màu đỏ rực rỡ như màu tóc của Hạo Thiên vậy, khi đi chung với Hạo Thiên lại càng nổi bật hơn nữa.

    Súng Senzu. Đây là cây súng màu bạc lấp lánh, ngắn và bắn bằn mana của bản thân vật chủ.

    Kiếm Senji, là một cây kiếm dài giống với một thanh kanata, hơi cong và với lưỡi kiếm khắc hình rồng, thanh kiếm màu xanh biển giống với màu tóc của tiểu Siêu.

    Cả 3 món vật phẩm đều có thể nâng cấp nếu có đủ đồ để luyện chế cho nó. Cầm vũ khí của mình Hạo Thiên và tiểu Siêu bỏ vào không gian giới chỉ của mình và ngồi xuống với vẻ mặt thỏa mãn. Còn cả lớp thù trầm trồ trước món vũ khí, một số thì khẽ cười nhỏ vì khuôn mặt của thầy Hoắc. Rồi xong, tiết học cũng bắt đầu và tiểu Siệ với Hạo Thiên lại ngồi đọc sách và lơ bài giảng của thầy Hoắc.

    Các buổi học cứ thế tiếp tục ngày qua ngày lại, cứ một ngày học lý thuyết một ngày huấn luyện, riêng nhóm Hạo Thiên thì sáng phải dậy sớm để huấn luyện riêng với thầy Phong. Dần dần bọn nhóm cũng quen và không còn cảm thấy buồn ngủ khi phải dậy sớm nữa.

    3 tháng sau

    Đã quen với việc luyện tập mỗi sáng, bọn nhóc không còn cảm thấy mệt mỏi hay thiếu ngủ nữa mà bây giờ trong chúng đã mạnh lên hẳn, tất cả đều đã bước vào cấp 20, riêng Minh Thi và Ninh Dịch thì cấp 30, tiểu Siêu và Hạo Thiên thì cũng đã chạm được mức 40 cấp. Tốc độ tu luyện của lũ trẻ khiến Thiên Vũ Phong cũng phải bất ngờ, trừ Hạo Thiên và tiểu Siêu ra, đám trẻ làm ông rất hài lòng.

    Ngoài việc tu luyện với thầy Phong ra, bọn nhóc còn được huấn luyện dưới sự chỉ dạy của Hạo Thiên. Chúng có thêm nhiều kinh nghiệm hơn trong chiến đấu

    "Ahhhh, cuối cùng cũng có một ngày nghỉ ngơi rồi" Trần Thống Trung la lên trong sự sung sướng.

    "Đừng có mừng vội, chúng ta chỉ có thể nghỉ được có 2 ngày do có trung tướng, trung tá gì tới đấy, sau buổi đó là chúng ta được về nhà 3 ngày để xin tiền đi buổi huấn luyện gì đấy ở quân đội" Ninh Dịch lên tiếng dập tắt hy vọng của Trần Thống Trung một cách phủ phàng

    "Đúng đấy, tuy chúng ta được nghỉ nhưng cũng phải cố gắng tu luyện" Lưu Dạ lên tiếng

    "Ahhhhh, đừng làm mất vui chứ" Hàn Minh Kỳ la lên

    "Đừng làm ồn nữa" Hạo Thiên nói

    "Boss à, cậu sao cứ đọc sách mãi thế, không chán à!?! "Mộc Lâm hỏi khi Hạo Thiên đang cắm cúi đọc sách

    "Cho biết thêm về các hệ nguyên tố thôi" Hạo Thiên lạnh nhạt trả lời

    "Haizzz, chán quá đi, chúng ta đi ra ngoài chơi đi, sẵn tiện.....cua vài cô chơi ^^ " Trần Thống Trung cười khoái chí nói

    "Cũng được, chúng ta ra ngoài dạo một lát " Hạo Thiên cất quyển sách và đứng dậy nói

    "Chúng ta đi thôi" cả đám hăng hái đi ra ngoài KTX

    Cả đám đi đến đâu cũng gây sự chú ý, ai cũng đẹp trai, đáng yêu và trung tâm của mọi sự chú ý luôn là Hạo Thiên với tiểu Siêu, 2 người có 2 màu tóc và màu mắt hoàn toàn trái ngược nhau, cả đám đi đến đâu cũng cười nói vui vẻ, vừa đi vừa hóng mát. Biết bao người đi đường, cả nam lẫn nữ đều bị hút hồn bởi vẻ đẹp của đám nhóc.

    Đang đi thì bỗng Hạo Thiên thấy phía trước có một bóng người rất quen thuộc đang đi về phía họ. Và cậu nhận ra ngay khi thấy màu tóc của người đó, một mái tóc màu tím đặc trưng xõa ra sau lưng, đó là Thiên Vũ Phong _ thầy của cậu. Cậu nhanh chóng chạy về phía Thiên Vũ Phong và nhảy lên. Cùng lúc đó Thiên Vũ Phong cũng đưa tay ra hướng về phía Hạo Thiên nhảy lên thế là

    "ĐÙNG"

    Khói bay tán loạn làm mù mịt cả một vùng, không ngờ, đám nhóc thấy Hạo Thiên nhảy về phía Thiên Vũ Phong tưởng đòi ẫm ai ngờ rằng lại làm cái "ĐÙNG" như thế, đừng nói gặp nhau là đánh nhé.

    Đám nhóc đang ho khụ khụ vì khói bay làm mờ cả một vùng, lúc này Hạo Thiên với Thiên Vũ Phong trong làn khói vẫn còn đang tiếp tục đánh, đám đông thấy có đánh nhau cũng tò mò bu lại xem. Ai ngờ mới bu lại thì từ trong làn khói bay ra một bóng hình nhỏ, đó là Hạo Thiên, bị đá bay thẳng ra ngoài đụng vào vách tường trước KTX lớp V thế là

    "Ầm" một cái, sập vách tường. Thế là một lần nữa khói lại bốc lên, mù mịt cả một khu.

    Đám người bu lại xem thấy bóng người bay ra là một đứa nhóc mà lại đập vào vách tường tới nỗi sập vách thì há hốc mồm, dụi mắt liên tục xem mình có phải là đang nhìn lầm không, có người còn tự đánh mình xem là đang mơ hay đang thức nữa, thật tức cười, Hạo Thiên đứng dậy từ trong đống tường sập với sự giúp đỡ nhanh trí bay ra phía sau đỡ Hạo Thiên của tiểu Siêu, chi bằng Hạo Thiên đụng vách thì người đụng sập vách và đỡ phía sau Hạo Thiên lain là tiểu Siêu. Điều đó cho thấy sự quan tâm của tiểu Siêu cao tới mức nào.

    Hạo Thiên với tiểu Siêu đứng dậy, phóng ra khỏi đống đổ nát và đi về phía Thiên Vũ Phong. Với một cọng tóc cong trên đầu, và khuôn mặt đáng yêu cùng mái tóc đỏ nổi bật, cậu vừa đi về phía Thiên Vũ Phong vừa cười một cách đáng yêu và nói " lão sư à, hôm nay sao người lại ở đây vậy"

    "Hahaha, bị như vậy mà con vẫn cười được sao, bây giờ sập vách rồi làm sao đây, hay ta đạp hết cả khu lớp V rồi kêu hiệu trường xây lại nhỉ" Thiên Vũ Phong vừa cười vừa nói

    "con không sao, chút vết thương ngoài da này hôm sau là hết, mà...con thấy ý kiến đập hết xây lại là một ý kiến hay đấy chứ. ^^" Hạo Thiên cười gian xảo nói

    "này này, 2 người đang nói giỡn đấy ạ, đập rồi chúng ta lấy tiền đâu mà đền cho học viện đây chứ" Lưu Vân hốt hoảng lên với câu nói của thầy Phong và Hạo Thiên

    "Chỉ là một cách để dụ người ra thôi" Hạo Thiên cười gian xảo nói

    "Dụ người? Ai vậy?" Lưu Dạ tò mò hỏi

    "rồi cậu sẽ biết thôi ^^ " Hạo Thiên lại cười gian xảo nói. Khuôn mặt của cậu lúc này càng làm cho bọn trẻ sợ hơn. Y như một con quỹ nhỏ đang toan tính hại người vậy.

    "rồi cậu đập chút nữa có người đến bắt ai sẽ đền cho học viện đây.?" Mộc Lâm nói với vẻ mặt tò mò

    "Chút nữa tớ sẽ đền được chưa, các cậu nói nhiều quá" Hạo Thiên nhăn mặt

    "Rồi bắt đầu, lão sư à tiếp tục đi " Hạo Thiên quay mặt sang Thiên Vũ Phong và nói

    "Ok, con muốn gì cũng được" Thiên Vũ Phong vừa dứt lời thì ngay lập tức phóng về phía Hạo Thiên.

    Người ngoài nhìn vô giống như Thiên Vũ Phong đang ăn hiếp lũ trẻ mà đâu có ngờ tất cả chỉ là diễn kịch.

    Thiên Vũ Phong phóng tới Hạo Thiên nhưng cậu không tránh hay đánh trả lại mà cười. Một nụ cười đáng yêu làm lòng người xao xuyến nhưng bâh giờ khong phải là lúc mơ mộng hay xao xuyến mà là tại sao tên nhóc đó không tránh, rất nhiều câu hỏi đặt ra vì lí do tại sao Hạo Thiên không tránh mà đứng đấy, và vì không tránh nên là

    "Ầm" lại đụng sập vách tường khu lớp V, và Hạo Thiên lại đứng dậy, nhưng lần màu không có tiểu Siêu đứng sau lưng do Hạo Thiên bảo cậu không được xen vào nữa.

    Lúc này bọn người vây quanh lại thêm một pha há hốc mồm, chúng không tun vào mắt mình nữa khi mà 1 đứa nhóc chỉ khoảng 5, 6 tuổi lại có thể đụng sập vách mà còn đứng dậy với một vẻ mặt tươi như chưa từng được tươi vậy.

    Lại đến, Thiên Vũ Phong lại xong tới Hạo Thiên thêm một lần nữa và.....có một giọng nói vang lên

    "Dừng tay lại cho ta" với uy áp vô cùng lớn nhưng nhiêu đó thì nhằm nhò gì khi Thiên Vũ Phong là người trên Thiên giới chứ

    Vậy là, Thiên Vũ Phong tiếp tục xong về phía Hạo Thiên đánh cậu bay về phía vách tường nhưng.....lần này có một bóng người phía sau cậu, không phải là bóng hình nhỏ nhắn như tiểu Siêu mà là một bóng hình cao, một bờ vai rộng đang đỡ lấy cậu, với một mái tóc màu xanh biển, mái tóc dài xõa ra và mượt mà khẽ bay trong gió, thân hình cao khoảng gần 1m80.

    Hạo Thiên khẽ nhìn lên người đỡ mình và nở nụ cười nói " chào pa, pa đến trường con có việc gì sao ạ"

    Đúng vậy, đó là cha cậu - Đường Thiên Long, ông bất ngờ trước câu hỏi của con mình và khi nhìn về phía Thiên Vũ Phong đang đứng đằng xa thì mặt ông nhăn lại, đỏ lên và la lên "ngươi là ai, dám to gan trong trường đánh con ta"

    Lúc này lại có một người phụ nữ chạy lại, một khuôn mặt cùng làn da trắng noãn, một vẻ đẹp bách bàn nan miêu, đẹp tới nỗi không lời nào có thể miêu tả được, cùng mái tóc màu đỏ như ánh bình minh, đôi mắt màu vàng , đấy là mẹ của Hạo Thiên - Vương Thiên Nhi và cô đang chạy về phía cậu.

    Dừng lại trước mặt con mình, Vương Thiên Nhi lấy tay sờ lên mặt con mình và nói một cách nhẹ nhàng " con không sao chứ, có bị nặng không vậy"

    "Chào mẹ ạ, con không sao hết " Hạo Thiên thấy mẹ cậu còn quan tâm mình như thế thì trong lòng rất vui

    Vừa dứt lời, cậu thấy khuôn mặt mẹ mình biến sắc và đang quay lưng về phía cậu giọng nói vang lên " Là kẻ nào to gan dám đánh con trai của lão nương, mau chóng thò mặt ra nếu không hôm nay học viện này, SẬP"


    P/s: sau này tóc và mắt của Hạo Thiên sẽ sửa thành tóc màu đỏ và có 2 đường tóc 2 bên là màu xanh biển, có một cọng tóc cong phía trên, mắt 2 màu, bên phải là màu tím , bên trái là màu xanh biển..
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 18: Buổi huấn luyện ngoại khóa



    "Nhanh chóng đi ra đây" Vương Thiên Nhi vì thấy con mình bị thương mà mất bình tĩnh nổi trận lôi đình thả uy áp ra làm cho đám người bu xung quanh coi phải gục ngã

    Hạo Thiên thấy vậy nhanh chóng xuống khỏi người cha cậu tới gần mẹ cậu, ôm phía sau và cười nói "mẹ đừng nổi giận nữa, là con cùng lão sư bày trò để cho cha mẹ chịu đi ra đấy chứ "

    "Lão sư?? con có lão sư khi nào chứ" Vương Thiên Nhi nghe vậy hạ giận một chút quay sang đứa con trai đáng yêu của mình

    "Đấy ạ, cái người đang đứng đối diện mình đấy" Hạo Thiên cười chỉ về phía người đang đứng cách họ không xa, Thiên Vũ Phong cũng đang nhìn về phía này và vẫy tay chào

    "ông ta? Haizzz, trong lúc không có chúng ta con còn tìm được một lão sư khá đấy chứ" Vương Thiên Nhi nhéo má Hạo Thiên và nói

    "Ay da, mẹ nhéo con đau quá à ='( " Hạo Thiên nói với vẻ mặt đáng thương

    "à à, nay có tật làm nũng ta. Mà con làm sao biết được mẹ và cha đang trong trường vậy" Vương Thiên Nhi thắc mắc nói

    "Con vô tình đi ngang qua phòng hiệu trưởng và biết ạ" Hạo Thiên cười tươi nói

    "haizzzzz, con lại phá gì nữa đây" Đường Thiên Long chen miệng vào và nói

    Trong khi 3 người Hạo Thiên đang trò chuyện vui vẻ thì bên này đám đàn em của cậu vẫn chưa hết bất ngờ sau mọi chuyện, cả đám tò mò bu quanh cũng vậy.

    Đang trò chuyện vui vẻ với cha mẹ cậu thì Hạo Thiên chợt nhớ ra là mình còn đang có chuyện cần giải quyêt và nói "pa mẹ, lại đây, con sẽ giới thiệu với mọi người về các đàn em của con và cả lão sư nữa" Hạo Thiên cười kéo tay pa mẹ cậu đi

    Khi thấy Hạo Thiên đang đi về phía mình thì đám nhóc hoàng tỉnh lại và tụ tập lại chung với Thiên Vũ Phong.

    "Giới thiệu với mọi người đây là pa mình - Đường Thiên Long và mẹ mình - Vương Thiên Nhi" Hạo Thiên cười tươi nói, một khuôn mặt đầy giả tạo nhưng khuôn mặt này bọn nhóc cũng là lần đầu tiên nhìn thấy

    "Chào các cháu" pa mẹ Hạo Thiên cùng nói

    "Và đây là các bạn con, Hàn Minh Kỳ, Trần Thống Trung, Lưu Vân, Lưu Dạ, Mộc Lâm và Mộc Sinh" Hạo Thiên chỉ về phía từng người một và nói

    "Chào cô chú ạ " bọn trẻ cười nói

    "Đây là lão sư chúng con, Thiên Vũ Phong "

    "Chào hai người, tôi là Thiên Vũ Phong" Thiên Vũ Phong cũng cười nói

    "Ohhh, một lão sư không tệ chút nào, cũng đẹp trai, phong độ, cao ráo đấy chứ" Vương Thiên Nhi cười chăm chọc nói

    "Cô quá khen rồi" Thiên Vũ Phong biết ý cũng cười nói

    "khụ khụ" Đường Thiên Long thấy vợ mình và người đàn ông khác cười nói vui vẻ như vậy thì ho khan 2 tiếng báo hiệu rằng nên dừng lại

    "Ara, xin lỗi anh nhé, Hạo Thiên này bây giờ con phá banh luôn KTX luôn rồi bây giờ phải làm sao đây" Vương Thiên Nhi nháy mắt với Đường Thiên Long và quay sang cười nói với Hạo Thiên

    "con sẽ đền ạ" Hạo Thiên nói

    Vừa dứt lời thì Hạo Thiên cảm nhận thấy sát khí tỏa ra sau lưng và quay lưng về phía sau để xem là ai thì bất ngờ người đó hét lên

    "aaaaaaaaa, học viện của ta, tên nào dám phá học viện của ta, ra đây ngươi sẽ biết tay ta" người này không ai khác chính là hiệu trưởng của học viện - Tống Tử Ngôn, đang gào thét giận dữ vì KTX của học viện mình bị thổi bay

    "anou, hiệu trưởng Tống, em là người đã phá ạ" Hạo Thiên đứng ra và cười nói

    "E...E...Em là người đã phá nó sao" Tống Tử Ngôn định nói gì đó nhưng thôi và hạ giọng xuống nói với Hạo Thiên khi biết người phá là cậu

    "Đúng vậy, em sẽ đền nên thầy yên tâm đi, thầy muốn bao nhiêu" Hạo Thiên nói

    "Em chắc chứ, nó rất là nhiều tiền đấy và hãy nói cho thầy biết lý do em phá nó đi" Tống Tử Ngôn cố nói với gương mặt nở nụ cười nhưng lòng thì đầy buồn thảm

    "Để vui thôi ạ, lâu ngày không có gì làm nên ngứa tay ngứa chân đập phá đồ ấy mà. Và tiền là bao nhiêu ạ" Hạo Thiên đáp lại câu hỏi của Tống Tử Ngôn và nở một nụ cười trên môi khi nói

    "Để cho vui á, em cũng rãnh lắm ha, một hơn một nữa KTX bị phá hủy chỉ vì em buồn chán và không có gì chơi á, em được lắm, bây giờ thì em mau đền đi, tất cả là 100 vạn tinh tệ" Tống Tử Ngôn nói trong khi hằng giọng mình lại để không phải hét lên vì giận dữ

    "cái gì" Hạo Thiên nói với vẻ mặt thất vọng

    "Nhiều quá sao, nếu em thấy nó nhiều thì ngay từ đầu đừng có đập, bây giờ sao đây" Tống Tử Ngôn nói

    "Thầy đừng có quá đáng nhé, tụi em sẽ góp tiền vào trả giúp cậu ấy" Đám Hàn Minh Kỳ đứng ra nói

    "ông cũng gan to lắm, dám ức hiếp con trai tôi sao" Vương Thiên Nhi nở một nụ cười đe dọa hướng về phía Tống Tử Ngôn

    "haizzz, thật không ngờ KTX xá nơi mình ở lại có giá rẻ như vậy sao, thật là không thể tin nổi nữa mà" Hạo Thiên nói với vẻ mặt rầu rĩ và túi tiền thì hiện trên tay. Trong lúc mọi người đang nói đỡ cho Hạo Thiên thì cậu trong tâm trí mình đang xem xem tiền có bao nhiêu để mà lấy ra trả cho Tống Tử Ngôn, và cậu không ngờ rằng số tiền của mình lại có tới 50 vạn linh tệ (=5000 vạn tinh tệ= 50 ngàn vạn kim tệ)

    "em nói cái gì, nhiêu đó mà ít à, vậy em mau lấy tiền ra đền đi, không được lấy tiền của cha mẹ em đâu đấy" Tống Tử Ngôn nói

    "đây ạ" Hạo Thiên ném một chiếc túi về phía Tống Tử Ngôn và ông ta chụp được, xem xét xem đủ tiền không và bất ngờ nói

    "200 vạn tinh tệ, em lấy nó đâu ra vậy hả" Tống Tử Ngôn bất ngờ nói

    "bí mật ạ" Hạo Thiên nháy mắt và để một tay trước miệng nói

    Còn đám người xung quanh, kể cả đàn em lẫn ba mẹ Hạo Thiên, đều bất ngờ trước số tiền mà Tống Tử Ngôn mới thốt ra, không thể tin vào tai mình là đứa con trai bé nhỏ của mình lại có số tiền lớn đến như vậy.

    Sau khi lấy được tiền thì Tống Tử Ngôn rời đi và nhanh chóng cử người đến sửa chữa lại KTX lớp V. Nó được xây dựng một cách nhanh chóng và hoàn thành chỉ trong 2 ngày, được nâng làm 4 tầng, mỗi tầng có 2 phòng, mà gọi là phòng cũng không đúng lắm vì nó như một căn biệt thự vậy, mỗi phòng có thể đủ cho cả trăm người ở ấy chứ, tầng 1 là căn tin, tầng 2 là của trai và 3 là của gái, còn tầng 4 là phòng luyện tập, được xây một cách vững chắc để phòng khi luyện tập không ảnh hưởng tới các tầng dưới.

    Còn về nhóm Hạo Thiên thì sau khi đưa tiền cho Tống Tử Ngôn xong thì được cho vào ở chung với Thiên Vũ Phong, còn pa mẹ Hạo Thiên thì về lại nhà mình sau khi hỏi cậu làm sao có nhiều tiền như vậy nhưng cậu lại nói ' bí mật sau này sẽ được mật bí ạ' với một nụ cười trên môi và pa mẹ cậu đành phải bỏ cuộc sau khi thấy khuôn mặt cute cùng cử chỉ đáng yêu của cậu và đi về hẹn lần sau gặp lại.

    Bây giờ cả đám đang tụ tập trong hội trường với Thiên Vũ Phong và đương nhiên rằng lớp V của cậu được xếp lên đầu và kế tiếp là lớp Thiên Tài và cuối cùng là thường dân. Lý do tụ tập ở đây là vì có một ông trung tá, trung tướng gì đó sắp đến đây và để nói về một điều gì đó.

    Nhóm Hạo Thiên đang ngồi ở vị trí lớp mình và cười nói vui vẻ, rồi có 2 người đi ra, đó là hiệu trưởng Tống Tử Ngôn cùng một người trung niên nào đấy, khoảng 30 mấy tuổi, dáng người cao to, tóc đen ngắn,mắt cũng màu đen nốt và một mắt có vết sẹo dài bên trái, trong cũng khá điển trai.

    Hiệu trưởng đứng ra nói

    "hôm nay có vị đại tá đây đến để nói về buổi huấn luyện ngoại khóa với các em"

    À à, đại tá chứ không phải là trung, làm mình tưởng. Hạo Thiên thầm nghĩ

    Sau khi hiệu trưởng Ngôn nói xong thì người trung niên đó bước ra nói to như thể đang mắng chửi người khác vậy

    "chào các em, ta là Dư Mặc, hôm nay ta đến đây để nói cho các em biết về buổi huấn luyện đặc biệt trong quân đội, các em sẽ phải ở đó một tháng và làm các bài tập giống các quân nhân trong quân đội".
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 19: Brocom



    Lời nói của Dư Mặc vừa dứt thì cả hội trường vang lên tiếng xì xào của học sinh, chúng nói về việc tại sao lại cho chúng vào đó, vào cái nơi huấn luyện khắc nghiệt như vậy chứ, chẳng phải chúng đã làm rất tốt trong học viện rồi hay sao.... v.v và vân vân

    "Đây là buổi huấn luyện xem các em có thể ở lại học viện hay không, nếu ai không hoàn thành thì sẽ bị đuổi ra khỏi học viện" Dư Mặc đáp lại lời nói của chúng một cách phủ phàng

    "CÁI GÌ" gần như cả hội trường la lên

    "Hôm nay kết thúc ở đây, ngày mai sẽ lên đường" nói rồi Dư Mặc quay lưng và bước vào trong, để lại cả hội trường với vẻ mặt ngạc nhiên vì sự phũ của Dư Mặc, trừ đám Hạo Thiên ra vì chúng biết chắc không có buổi huấn luyện nào kinh khủng hơn buổi huấn luyện của thầy Phong và Hạo Thiên cả

    Nhóm Hạo Thiên rời hội trường và chuẩn bị cho chuyến đi vào ngày mai của mình. Phòng nay đã rộng hơn và cũng thoáng mát hơn hẳn. Nhóm Hạo Thiên vào phòng và bắt đầu soạn những quần áo, vũ khí, tiền bạc.... Cho chuyến đi của mình. Sau khi chuẩn bị xong thì cũng đã xế chiều và cả đám rủ nhau xuống căn tin ăn. Khi vừa mới ra tới chân cầu thang thì bắt gặp một người, đó là Dạ Thiên Lăng, lớp phó lớp V. Cậu đứng đấy, ở chân cầu thang với vẻ mặt lo lắng, mất binhg tĩnh như đang chờ cái gì đấy. Khi Dạ Thiên Lăng quay sang và thấy đám người Hạo Thiên thì khuôn mặt thay đổi hẳn, không còn vẻ lo lắng nữa

    Dạ Thiên Lăng hỏi

    "Các cậu định đi ăn à, cho tớ đi chung với"

    "Được thôi" Hạo Thiên trả lời

    "Nhưng còn mấy đứa cùng phòng với cậu thì sao, tôi thấy chúng đứng núp ở đấy nãy giờ" Hạo Thiên vừa nói vừa đưa tay chỉ về một góc

    "Hả, chẳng phải tôi đã bảo các cậu đi trước rồi sao, sao bây giờ còn đứng đây nữa chứ" Dạ Thiên Lăng thấy đám người cùng phòng mình đang núp ở một góc lấp ló thì gắt giọng lên

    "Nhưng lão đại, không có cậu đi cùng thì chán lắm" một tên nhóc đứng ra nói

    "Hô, lão đại của phòng luôn à" Hàn Minh Kỳ châm chọc nói

    "anh à, anh đi ăn với chúng em đi" lần này là một tên nhóc con, cỡ tuổi Hạo Thiên và có một khuôn mặt cũng rất đáng yêu

    "Tiểu Hoa à, em sao lại cãi lời anh rồi" lần này có vẻ là một người quan trọng nên không có gắt giọng lên mà nhẹ nhàng trả lời

    "Thôi, cho chúng đi theo cũng được cần gì phải như vậy, càng đông càng vui mà" Mộc Lâm nói

    "Cậu thấy sao hả Boss" Trần Thống Trung cũng nói

    "Cũng được, càng đông càng vui" Hạo Thiên nở một nụ cười nhẹ và đi xuống lầu, căn tin của KTX

    Ngồi vào bàn, đám nhóc bên Dạ Thiên Lăng tự giới thiệu

    "xin chào mình là Lục Chi Ngang, 10 tuổi, hạng 25" Đây là một thằng nhóc có làn da trắng và mái tóc màu hồng cùng đôi mắt màu lam

    "mình là Nhạc Tiểu Mễ, 10 tuổi, hạng 23"
    Một tên nhóc với mái tóc đỏ nâu và đôi mắt cùng màu, làn da trắng

    "tớ là Hà Tô Diệp, 11 tuổi hạng 22" cũng lại là một tên nhóc với mái tóc màu vàng và đôi mắt màu xanh lam, làn da trắng và trên tóc có chiếc kẹp đen

    "Tớ là Mộ Ngôn, 11 tuổi, hạng 18 " một tên nhóc với mái tóc màu xanh biển và đôi mắt cùng màu.

    " Còn em là Dạ Hoa, em của anh Dạ Thiên Lăng ạ, em 5 tuổi và hạng 14 ạ" cuối cùng cũng tới tên nhóc cute lúc nãy, tuy nó không bằng Hạo Thiên nhưng cũng đáng yêu vô cùng, nó có một mái tóc màu trắng xám và đôi mắt màu xanh biển đậm, làn da trắng và khuôn mặt đáng yêu.

    Sau màn chào hỏi của nhóm Dạ Thiên Lăng là tới màn chào hỏi của nhóm Hạo Thiên, và đương nhiên khi nói tuổi và hạng trong lớp đứa nào đứa nấy ai cũng bất ngờ cả.

    Khi Hạo Thiên quan sát thấy thái độ của Dạ Thiên Lăng đối với Dạ Hoa và ngược lại thì cậu phán cho một câu xanh rờn

    "Brocom"

    "Br...Bro... Brocom" Dạ Thiên Lăng nghe được thì môi hơi run run và mặt cũng hơi đỏ

    "ô hô, thì ra cậu cũng biết à" Hạo Thiên hơi nhếch miệng cười nói

    "Là gì thế Boss/lão đại ?!?" Cả đám ngạc nhiên hỏi cả 2 người

    "Hãy đọc nhiều sách vào và các ngươi sẽ biết thôi, fufu, không ngờ ngươi lại như vậy đấy, tới chưa hả" Hạo Thiên lại cười nham hiểm nói

    "T...Tới....tới gì chứ, đương nhiên là chưa rồi" Dạ Thiên Lăng đỏ mặt

    "Hahaha" Hạo Thiên với Tiểu Siêu ôm bụng cười

    "Gì vậy Boss nói nghe với " đám nhóc Hạo Thiên tò mò hỏi

    "Không có gì đâu, sau này các cậu sẽ biết thôi mà" Hạo Thiên trả lời trong khi cười ra nước mắt

    "haizzz, cố lên đi" Hạo Thiên ngừng cười và nói khi thấy khuôn mặt đang đỏ ửng của Dạ Thiên Lăng

    "C...Cảm ơn" Dạ Thiên Lăng nói

    Ăn xong thì nhóm nào về phòng nấy hẹn nhau ngày mai cùng đi đến điểm hẹn của buổi ngoại khóa.

    Bây giờ cũng tầm 8h mấy rồi, bọn nhóc thì ngồi nói chuyện với nhau còn Hạo Thiên với tiểu Siêu thì đang đọc sách nhưng thực ra thì đang nói chuyện với nhau thông qua tâm trí. Lúc này Hạo Thiên đang xem bảng thông tin của mình.

    [ Bảng thông tin

    Kí chủ: Đường Hạo Thiên

    Tuổi: 5

    Điểm kinh nghiệm: 15000/100000

    Cấp: 45

    MP: 47850

    Nguyên tố thiên phú: thủy, hỏa, thổ, phong, hắc, quang, không gian

    Thú cưng: chưa có

    Nghề: kiếm, võ, y thuật,..... v.v

    Thú cưng: chưa có

    Thiên phú:10/10

    Thể lực:10/10

    Tố chất cơ thể: SSS

    Khả năng tiếp thu: 9/10

    Mị lực: 8/10

    Khóa huấn luyện: huấn luyện với thầy Thiên Vũ Phong

    Kĩ năng hệ: hỏa cầu lv 5, thủy cầu lv 5, phong nhận lv 7, chữa thương lv 5, hắc cầu lv 6, toàn phong quyền lv 6, hỏa thiên cước lv 5, ám long lv 5, thảm băng lv 6

    Thông thạo nguyên tố kĩ năng: Hoán chuyển lv 7

    Vật phẩm: giày gia tốc lv 5

    Money: 4,8 vạn linh (1 linh tệ = 100 tinh tệ = 1000 kim tệ )

    Nhiệm vụ: xuất hiện ngẫu nhiên ]

    [ Bảng thông tin

    Tên: tiểu Siêu

    Tuổi:5

    Cấp: 40

    MN: 46500

    Nguyên tố thiên phú : thủy, hỏa

    Thú cưng: chưa có

    Nghề: chưa có

    Thiên phú:9/10

    Thể lực:9/10

    Tố chất cơ thể: SS

    Khả năng tiếp thu: 8/10

    Mị lực:7/10

    Kĩ năng hệ: thủy cầu lv5, băng thương lv 7, hỏa cầu lv5, hỏa ảnh lv6, băng bộc phá lv5

    Vật phẩm: giày gia tốc lv 3]

    "chỉ số của chúng ta đều tăng nhỉ, mà tôi muốn có một con thú cưng nên khi ta tới doanh trại hãy cùng nhau đi bắt, một cho cậu và một cho tôi, được không" Hạo Thiên cười nói

    "vâng, theo ý cậu" tiểu Siêu đáp

    "Cậu nghĩ ở thế giới này có rồng không" Hạo Thiên tò mò hỏi

    "Đương nhiên là có rồi ạ, và chúng cũng rất mạnh nữa. Có 2 con rồng mạnh nhất ở thế giới này 1 là quang long và con thứ 2 là hắc long. Và có lẽ hướng mà chúng ta đi cũng cùng đường tới chỗ 2 con rồng đó" tiểu Siêu nói

    "oh hô"

    "cậu có muốn nó không" tiểu Siêu lại nói

    "Đương nhiên rồi, ngay bây giờ, chúng ta đi kiếm thầy Phong bắt nó" Hạo Thiên bỏ cuốn sách xuống và nhìn tiểu Siêu nói

    "không phải bây giờ ạ, khi nào chúng ta tới rồi hãy bắt sau vì nó không đơn giản muốn bắt là bắt được đâu" tiểu Siêu dùng giọng nghiêm túc nói

    "ohhh, này mấy người muốn có thú cưng không" bỏ qua tiểu Siêu, Hạo Thiên quay xuống đám nhóc đang trò chuyện và nói

    Nghe thấy Hạo Thiên nói, cả đám mắt sáng hẳn lên, đồng thanh nói " Đồng ý "

    "vậy thì khi nào tới doanh trại ta bắt cho " Hạo Thiên cười nói

    "Vâng"

    "bây giờ đi ngủ thôi" Hạo Thiên quay lên giường và nằm xuống. Bọn nhóc cũng làm theo.

    Sinh vật ở thế giới này chia làm 500 cấp, từ cấp 400 tới 450 là bán thần thú, 451 tới 480 thần thú, 481 trở đi là bước vào siêu thần thú. Nhưng những con siêu thần thú rất hiếm và đếm trên đầu ngón tay, chúng thường ẩn đi và không để con người bắt gặp.

    Sáng hôm sau, tụ tập tại nơi tập trung là toàn học sinh của học viện Hoàng Long. Đông nghịt người. Ở đây có 10 chiếc máy bay, mỗi chiếc chở 30 người và tụ tập theo lớp, lớp nào không đủ cho 1 chiếc thì qua chiếc khác đi cùng lớp khác..
     
    Siêu Việt Thăng Cấp Hệ Thống
    Chương 20: Quang Long



    Lên máy bay và đi tới doanh trại, nơi huấn luyện của quân đội, đây là một khu rất rộng, có khoảng hơn 500 lều trại lớn nhỏ và một quảng trường.

    Máy bay đáp xuống và tất cả học sinh xuống máy bay. Chúng ngỡ ngàng trước doanh trại vì nó quá rộng. Chúng được hướng dẫn đi theo vào quảng trường, ở đấy không có ghế ngồi mà chúng phải đứng. Xếp thành từng hàng theo từng lớp và nhìn về phía đài. Lúc này trên đài đang có một người đứng, đó là đại tá Dư Mặc. Ông ta nói

    "Bắt đầu từ hôm nay cho tới 1 tháng tới, các em sẽ ở đây và mỗi một lều trại sẽ có 5 người, các em sẽ dậy từ 4h sáng và chạy 5 vòng quanh núi, tới 5h30 sẽ về đây bổ củi 50 khúc, 6h sẽ vào vệ sinh và ăn sáng, tới 7h sẽ tiếp tục chạy quanh núi và cột vào chân một cục tạ 3kg , mỗi ngày sẽ tăng dần lên1kg chạy tới 9h và 9h30 sẽ tập đối kháng với nhau và 11h30 sẽ nghỉ ngơi ăn trưa tới 2h sẽ dậy và tiếp tục gánh nước từ con sông dưới chân núi lên và đổ vào giếng, mỗi lớp phải đổ đầy 2 cái giếng và phải xong trong 1 tiếng tới 3h, về đây và tự vào rừng bắt động vật về tự chế biến và tự ăn. Tới 7h các em sẽ tập hít đất 200 cái, hít tới khi nào xong sẽ được nghỉ ngủ và cuộc huấn luyện sẽ kéo dài tới 3 tuần. Tuần cuối cùng ở đây các em sẽ có một cuộc thi nhỏ và tới lúc đó các em sẽ biết cuộc thi là gì. Cuộc huấn luyện chỉ có nhiêu đó, các em đã hiểu chưa. "

    Kết thúc một tràng dài lời nói như vậy, phía trên Dư Mặc thì im lặng nhìn xuống phía học viên còn phía học viên thì ngơ ngác, há hốc mồm, khóc không ra nước mắt, riêng đám Hạo Thiên thì bình thản huýt sáo, nói chuyện vui vẻ như thể đó là chuyện bình thường đến cả trẻ con cũng làm được ( cơ mà bọn bây là trẻ con chứ gì nữa)

    "Đã hiểu chưa hả" Dư Mặc lặp lại câu hỏi một lần nữa

    "Đã hiểu ạ" đám học sinh trả lời với giọng yểu xìu và chán nản, ai về phòng nấy và chuẩn bị trước giờ 'tử' của mình. Bây giờ cho đến ngày mai chúng sẽ được rãnh và có thể đi xung quanh doanh trại để tham quan trước.

    Trong doanh trại cũng có rất nhiều quân lính và mỗi doanh trại sẽ được chia làm nhiều khu khác nhau và được tách nhau rất xa. Mỗi doanh trại có khoảng hơn 1000 người và đương nhiên doanh trại cũng phải rất rộng. Bao quanh doanh trại là những cánh rừng và những ngọn núi đồ sộ.

    Mỗi 1 lều trại sẽ có một người dẫn dắt và đó là quân lính trong doanh trại, nhóm Hạo Thiên chọn lấy 2 lều trại kế bên nhau và cùng vào. Lều trại của học sinh có 60 cái và cứ 5 người một cái lều. Người dẫn dắt thì ngày mai sẽ tới còn bây giờ sẽ chia người ở chung, cả đám Hạo Thiên chơi oảnh tù tì để chia người và cuối cùng, nhóm được chia như sau, 1 là Hạo Thiên, tiểu Siêu, Minh Thi, Trần Thống Trung, Mộc Lâm. 2 là Hàn Minh Kỳ, Ninh Dịch, Lưu Vân, Lưu Dạ, Mộc Sinh.

    "Yup, được ở chung với Boss rồi" Mộc Lâm với Trần Thống Trung cười nói

    "Các cậu muốn ở chung với tôi vậy à" Hạo Thiên hỏi

    "Đúng vậy, Boss cậu có cách nào mà làm cho cái lều to hơn không" bọn nhóc làm bộ mặt đáng thương nói

    "ách, được rồi đợi tý" Hạo Thiên bất đắc dĩ nói

    Nói rồi Hạo Thiên quay sang chiếc lều, nhìn qua nhìn lại rồi lấy trong không gian của mình ra một vài cây sắt và cắm xuống đất, làm qua làm lại, làm tới làm lui, làm xuôi làm ngược cuối cùng cậu cũng làm xong với sự giúp đỡ của bọn nhóc là đứng nhìn.

    Sau khi làm xong thì cậu mệt bở hơi tai vì phải làm lều. Cái lều được hoàn thành và nó cũng là đẹp, bên trong thì khá là sạch sẽ có gắn 2 cây đèn, 5 cái giường đôi và 2 chiếc tủ đựng quần áo.

    Bọn nhóc bất ngờ trước cái tài dựng lều của Hạo Thiên và cũng rất vui vì chúng lại được ở chung với nhau. ( ơ hay, vậy sao ngay từ đầu bây không dựng lều to luôn đi cần méo gì phải oảnh tù tì)

    "Cậu hay thật đấy Boss" Bọn trẻ đồng thanh nói

    "tiểu Thiên, con ra đây thầy bảo" Hạo Thiên định nói gì đấy nhưng có một tiếng nói vang lên và cậu biết chắc đó là thầy Phong. Cậu cùng đám nhóc đi ra khỏi lều.

    "Chúng ta đi bây giờ chứ ạ" Hạo Thiên hỏi

    "Được, chúng ta đi bây giờ" Thiên Vũ Phong nói

    "Đi đâu vâyh Boss, cho chúng tôi đi với" Minh Thi chen vào nói

    "Các cậu ở đây đi tham quan đi, tôi với tiểu Siêu đi cùng thầy Phong có chuyện, chắc tới tối mới về" Hạo Thiên trả lời

    "Được thôi, cậu nhớ về sớm đấy" đám nhóc đồng thanh trả lời

    Chào tạm biệt bọn nhóc và Hạo Thiên cùng với tiểu Siêu, Thiên Vũ Phong thẳng về phía rừng sâu mà đi. Trên đừng đi, mà nói đang đi cũng không đúng vì Hạo Thiên đang phóng trên các cành cây mà phi chứ đâu có đi, Hạo Thiên hỏi Thiên Vũ Phong

    "lão sư, con Hắc Long và Quang Long đó đang ở đâu vậy ạ?"

    "Còn xa lắm, chúng sống trong 1 cái hang sâu dưới đất và chúng ta sẽ bắt chúng" Thiên Vũ Phong trả lời

    "Vậy chúng cấp mấy rồi"

    "Chúng đã đạt tới cấp Siêu Thần Thú rồi"

    "Oh hô, vậy càng tốt, chúng ta mau nhanh lên thôi ạ" Hạo Thiên hăng hái trả lời

    Trước cửa hang động, Hạo Thiên và tiểu Siêu với khuôn mặt hăng hái còn Thiên Vũ Phong thì cũng nở một nụ cười. Bước vào trong, không khí ẩm thấp, mùi ẩm bốc lên khắp nơi và cái hang cũng rất rộng, càng đi vào trong thì cái hang càng lớn dần và không khí có vẻ thoáng hơn so với bên ngoài.

    Sâu trong hang, nhóm 3 người Hạo Thiên đang đi vào thì bắt gặp một con rồng, một con rồng bị 'bạch tạng' to lớn đang nằm ngủ, nó to gấp mấy lần tòa biệt thự của gia tộc cậu, toàn thân màu trắng tinh và có vẻ nó đã cảm nhận được sự hiện diện của nhóm cậu và bắt đầu dậy, nó mở miệng và nói

    "Các ngươi đến đây làm gì hả loài người thấp kém kia"

    "Chao xìn, ngài 'bạch tạng' ta tới đây để bắt ngươi, ý kiến gì không" Hạo Thiên giơ một tay ra có ý chào và nói

    "Oh, một con người thấp kém mà đòi bắt ta" Quang Long nói với vẻ khinh bỉ

    "Bây giờ có lẽ là ta còn yếu nhưng sau này sẽ không, bây giờ ngươi sẽ là thú cưng của người hầu ta. Nào chúng ta lên thôi thầy Phong" Hạo Thiên cười nói

    "Ok, lên " Thiên Vũ Phong đáp lại

    Quang Long thấy đám người thấp kém muốn bắt mình làm thú cưng thì có chút buồn cười, nó định đưa tay lên để đánh về phía Hạo Thiên thì bỗng nó bị 1 vòng xoáy hút vào, đó là vòng xoáy vào hệ không gian của Hạo Thiên. Bây giờ hệ không gian của Hạo Thiên đã dư sức để có thể chứa cả chục con Quang Long, nó rộng bao la. Không gian hệ cho phép người có nó có thể làm bất cứ gì,ví dụ như trọng lực tăng hay giảm tùy thích, bay, nghiền ép, hút ma lực, vân vân và mây mây...

    Quang Long bất ngờ bị hút vào thì nó cũng ngạc nhiên, khi trong không gian của Hạo Thiên, nó thấy cậu đang đứng trước mặt nó, giơ một tay ra và nó cảm thấy như mình bị một cái gì đó nặng cả tỉ tấn đè lên, nó rên lên một cách đau đớn và không thể đọng đậy được. Phải cố lắm nó mới mở miệng được và nói

    "Đây là đâu? Con người kia, đừng nói với ta là ngươi có hệ không gian đấy? Này mau trả lời ta"

    "ara, ngươi biết à, ngươi đoán đúng rồi đấy, đây là không gian hệ của ta, ngươi thấy nó thế nào hả" Hạo Thiên nở một nụ cười nham hiểm nói

    "cái gì, một con người mà có thể sỡ hữu không gian hệ sao, rốt cuộc ngươi có thân phận là gì" Quang Long kinh ngạc hỏi

    "ta có thân phận gì sau này ngươi sẽ biết thôi, bây giờ sao đây, làm thú cưng hay bị làm thịt" Hạo Thiên nói với vẻ tươi cười như thể đây là chuyện gì nhẹ nhàng lắm vậy.

    "được, ta làm" nhanh gọn dứt khoát, Quang Long trả lời một cách nhanh chóng và không cần suy nghĩ.

    Cậu đi về phía Quang Long và đặt tay lên đầu nó, một vòng sáng hiện lên và bên cánh tay phải cậu xuất hiện một đầu rồng màu trắng. Cậu cũng cảm thấy mình có sự thay đổi, cơ thể nhẹ hơn hẳn.

    Hạo Thiên ra khỏi không gian hệ của mình và thấy vẻ mặt bực tức của Thiên Vũ Phong, thờ ơ của tiểu Siêu. Cậu nói

    "Chao xìn"

    Thiên Vũ Phong nghe thấy tiếng cậu thì đi lại và rồi

    "bụp"

    Thiên Vũ Phong đấm lên Hạo Thiên một cái và sưng một cục to tổ chảng trên đầu cậu.

    "ay da, con xin lỗi ạ" Hạo Thiên nói với vẻ mặt đáng thương

    Thiên Vũ Phong thấy cậu như vậy cũng không nỡ đánh nữa mà quan tâm nói " lần sau có làm gì thì cũng phải nói trước một tiếng chứ, làm ta giật mình, haizzz"

    "Con xin lỗi ạ." nói câu xin lỗi với Thiên Vũ Phong, Hạo Thiên liền quay qua nói với tiểu Siêu " xin lỗi cả cậu nữa nhé tiểu Siêu, mà cả 2 con rồng này tớ lấy hết nhé được không, tớ sẽ kiếm cho cậu một con siêu thần thú khác nhé" Hạo Thiên nói với khuôn mặt nài nĩ và đáng thương vô cùng, nó làm cho tiểu Siêu cũng không thể nào chối từ lời đề nghị của cậu

    "Được thôi, tớ thì sao cũng được cả" tiểu Siêu đáp lại.

    "Cảm ơn nhé, vậy thì" cậu vừa nói vừa làm cho con Quang Long xuất hiện trước mặt cậu và mọi người

    "Xin chào chủ nhân của tôi" Quang Long nói một cách thành tâm và không còn một cái gì gọi lại sự khinh thường đối với Hạo Thiên như ban đầu nữa

    "Hay, Quang Long này, mà không được ta cần đặt cho ngươi một cái tên nhỉ, từ nay tên ngươi sẽ tiểu Quang, nghe cũng được đấy chứ " Hạo Thiên cười nói

    "t..ti...tiểu Quang, tôi như này mà là tiểu ạ" Quang Long bất ngờ với câu nói của Hạo Thiên và nói

    "mặc kệ, đối với ta ngươi chính là tiểu Quang, ý kiến không " Hạo Thiên nói

    "Kh....Không ạ" Quang Long yểu xìu nói

    "Vậy bây giờ chúng ta tới chỗ Hắc Long, tiểu Quang, ngươi biết chỗ của Hắc Long chứ " Hạo Thiên hỏi

    "Đương nhiên rồi ạ, nếu cần để tôi gọi ra ngay cho" Quang Long nói

    "Đương nhiên là cần rồi, vì sao này nó sẽ là tiểu đệ của ngươi, mau gọi nó ra ngay đi" Hạo Thiên dung vẻ mặt kiêu ngạo nói

    Câu nói của Hạo Thiên vừa dứt thì tiếng gào thét của Quang Long vang lên

    "GRAOO"

    Tức thì, sâu trong hang động vang lên một tiếng long hống vang một cơn gió mạnh ập đến

    "GRAOOOO".
     
    Back
    Top Dưới