Trọng Sinh Siêu Việt Tài Chính

Siêu Việt Tài Chính
Chương 120: Truy Vấn



Không mất bao lâu Thiếu Kiệt đã tới công ty đem xe đạp dựng vào bãi giữ xe. Đi vào trong bộ phận của Chu Tường. Người Bảo vệ định ngăn lại Thiếu Kiệt thì một người Bảo vệ gần đó nói .

- Chú mày định làm gì thế ? định muốn bị trả về công ty à ?

- Cái gì trả về công ty hắn đâu phải nhân viên đâu mà lại vào công ty giờ này . người lạ mà .

Người bảo vệ thanh niên cũng ngạc nhiên hỏi lấy bác bảo vệ đã ngăn mình lại . Nghe thế người bảo vệ này mới đánh hắn một cái .

- Chú đừng có dại nhìn thằng nhóc như vậy chứ bọn sếp ở đây đều nghe lời hắn đấy . May mà tao thấy không bị trả về công ty cũng không hiểu tại sao .

- Gì ghê vậy thằng nhóc mới có bao nhiêu tuổi ? sao mấy tên sếp ở đây lại nghe hắn .

Người bảo vệ lúc này mới thở dài một hơi nói .

- Người so với người tức thật , tao làm ở nhiều nơi lần đầu tiên tới đây là lúc nơi này mới mở ra nên cũng biết đôi chút quen biết Trương Hạo cũng đôi chút , thằng nhóc đó là chủ của mấy cái công ty rồi đó chú đừng có đùa.

- Mà chú quen biết với Trương Hạo sao không xin vào trong công ty mà làm lại ở ngoài đây làm bảo vệ cố định làm gì .

Thì ra người người bảo vệ ngăn lại người thanh niên là chú của Trương Hạo, hắn thấy ông làm việc ở trường cũng không được bao nhiêu tiền lương, nên kéo ông qua làm bảo vệ cho công ty cho hắn đỡ một chút việc .

- Tao làm gì có kiến thức đâu mà vào làm , mà chú mày hình như cũng tốt nghiệp đại học lại đi làm bảo vệ , hay để tao giới thiệu mày với sếp lớn nhé dù sao tao cũng quen biết một hai đấy .

- Người thanh niên bảo vệ kia cũng im lặng không nói gì nhìn theo hướng của Thiếu Kiệt rời đi , như làm ra quyết định gì đó .

Thiếu Kiệt qua một số hành lang lên tới phòng của Chu Tường mở cửa đi vào . Lúc này Lâm Vũ cũng ở trong phòng Chu Tường đang làm việc . Thấy Thiếu Kiệt đi vào hắn vội nói .

- Anh Kiệt video của anh đang làm nóng diễn đàn trên trường lắm luôn đó .

Chu Tường cũng cười cười nhìn hắn nói .

- Chú mà đi làm cầu thủ khỏi chê nếu không phải xem video thấy anh cũng không tin chú đá bóng hay thế . Không đi làm cầu thủ uổng thật đấy.

Thiếu Kiệt hắn cũng ngạc nhiên vì những gì mình vừa nghe được nên hỏi Lâm Vũ

- Cái gì mà video với đá bóng ở đây? Hai người nói cái gì không hiểu gì hết .
Thấy thế Lâm Vũ cũng cười nói .

- hồi chiều đá bóng em có nhờ bạn học cùng lớp ghi lại . mới vừa up lên mạng đăng trên diễn đàn , giờ video anh đá bóng nhiều người xem qua trời.

- Thôi được rồi vào chuyện chính đi , anh Tường đưa em bộ hồ sơ về cô ta một chút trong lúc đó Tiểu Vũ em mới cô ta lên đây cho anh đi .

Nói rồi Thiếu Kiệt ngồi xuống bộ bàn ghế để trong phòng của Chu Tương . Còn Chu Tường thì lấy từ bàn mình bộ hồ sơ đưa về Thiếu Kiệt. Nhìn qua thông tin ghi trên hồ sơ Trịnh Chi kèm cả hình ảnh và những thông tin cần thiết như học vấn các kinh nghiệm đã có .

Hồ sơ Trịnh Chi không có vấn đề gì đáng nói, ngoại trừ cô ta không phải là người của Lưu Minh, là dân nhập cư làm việc và sống trọ ở Thiên Hoa. Thời gian làm việc của Trịnh Chi cũng khá tốt. Từ lúc bắt đầu công việc tới bây giờ cô có tác phong làm việc khá tốt. Đọc sơ lượt một lần bộ hồ sơ, hắn đặt xuống vì tiếng gõ cửa bên ngoài.

Chu Tường lúc này mới hướng ngoài cửa nói .

- Vào đi

Trịnh Chi ra vẻ thắc mắc nhìn Chu Tường hỏi , lúc này cô cũng không nhận ra trong phòng có người khác chỉ đang nhìn Chu Tường đang đứng hỏi.

- Sếp gọi em có việc à.

- Cô Ngồi đi , không có việc thì tôi lại gọi cô lên đây à.

Chu Tường cũng cảm thấy khó chịu với việc Trịnh Chi làm bộ như không biết chuyện gì xảy ra. Bây giờ Thiếu Kiệt mới nhìn Trịnh Chi nói .

- Là tôi gọi chị lên đây có việc đấy ? Chu Tường cho cô ta xem lại camera đi.

Chu Tường bắt đầu lấy máy tính xách tay của mình để trên bàn mở đoạn video lên rồi nói .

- Cô ngồi xuống mà xem đi .

Trịnh Chi bây giờ ngơ ngác, nhìn vào những gì đoạn video đang phát. Ngay lúc này căn phòng im lặng, không phát ra một tiếng động . Chu Tường không nói gì ngồi xuống bên cạnh Thiếu Kiệt. Đợi cho Trịnh Chi xem hết đoạn ghi hình Chu Tường mới nhìn cô rồi nói .

- Chị có gì để nói ? Tại sao chị lại vào phòng lập trình mà sử dụng máy của lập trình viên .

Trịnh Chi không nói gì ngồi im bất động trước màn hình Laptop, thấy thế Chu Tường cũng khá nóng nói .

- Chị nói đi chứ không nói được điều gì hay sao ?

Bây Giờ Thiếu Kiệt mới nhìn Trịnh Chi nói .

- Có lẽ cô làm ở đây khá lâu cũng biết cách đối xử ở đây với mọi người. Tôi đã xem qua hồ sơ của cô . Ngoại trừ cô làm việc tại đây hiện tại dưới quê vẫn còn người thân mà theo tôi thấy cuộc sống ở đó cũng không phải là tốt lắm. cuộc sống ở đó tôi cũng có biết sơ qua một chút , nếu không cô cũng chẳng cần một mình lặn lội vào trong Lưu Minh này tìm cách sinh nhai.

Trịnh Chi nghe được Thiếu Kiệt nói ra những lời như thế cũng trầm mặc , hơn ai hết cô hiểu được , việc chăm sóc khách hàng ở đây khá tốt chỉ là gọi điện thoại hoặc trả lời câu hỏi hay hướng dẫn người mới sử dụng chức năng của website là việc khá đơn giản . Mà Lương làm ở đây lại khá tốt chưa kể đến tiền thưởng của nơi này cũng là một số tiền lớn .

- Việc quyết định chị làm tiếp hay không cũng phụ thuộc ở tôi, nếu câu trả lời của chị làm hài lòng được tôi, thì tôi sẽ xem lại. Việc lần trước chắc hẳn cũng là chị làm đi . Vậy chị có thể cho tôi biết lý do chị làm như vậy .

Trịnh Chi bây giờ mới hít thở sâu một hơi, rồi nhìn Thiếu Kiệt trả lời.

- Tôi đoán không lầm thì mọi người ở đây vẫn là nhân viên của cậu kể cả sếp Chu Tường nên tôi cũng không có gì để nói. Đúng vậy chuyện lần trước cũng là do tôi làm tôi không nghĩ mọi người lại phát hiện ra điều này . Nhưng tôi làm việc này chỉ vì bất đắc dĩ , tôi cũng không phải ngốc mà tự đạp đổ chén cơm của mình. Tôi cũng đã từng làm việc chăm sóc khách hàng ở một số nơi , ngoài công việc này tôi cũng không thể nào làm thêm công việc nào khác , lương thưởng ở đây lại cao hơn những nơi khác, lại có một ông chủ tốt bụng như cậu vậy.

- Mọi thứ có vẻ như cô điều biết vậy tôi chỉ cần lý do vì sao cô lại lấy đồ của công ty mà đưa ra ngoài ?

Thiếu Kiệt hỏi lại câu hỏi của hắn nguyên do không ai biết , nếu như những người khác có thể để cho nhân viên mình nghĩ việc mà không cần lý do , nhưng đối với hắn , chuyện này lại là chuyện bất thường nếu hắn kinh doanh buôn bán thì đó là một chuyện khác .

Nhưng hắn đang kinh doanh một thứ được tạo nên từ chính bàn tay hắn nếu không phải người trong ngành nghề liên quan cho dù có lấy được những gì từ công ty vẫn không thể nào ứng dụng được mà với Trịnh Chi lại khác, vì sau khi cô lấy đi các file thì hắn lại có đối thủ cạnh tranh trên lĩnh vực này

- Cô nên biết những thứ này tôi tạo ra được cũng hủy nó được , cũng như công việc cô đang làm . Nếu tôi muốn thì chỉ cần một vết đen trong hồ sơ thì cô không thể làm ở những công ty lớn được và có chăng chỉ đi làm những ở nơi tư nhân mà cũng không được trọng dụng . Và tôi chắc sau lưng chị có người ngấm ngầm thao tác chuyện này. Tôi nói không sai chứ ?

Trịnh Chi lúc này cũng gật đầu đồng ý , Thiếu Kiệt đã nói như thế cô cũng không còn cách nào khác . Cô biết những gì Thiếu Kiệt nói không phải là giả chỉ cần ở đây hắn có lưu lại hồ sơ với Trịnh Chi khi đi làm ở những nơi công tác mới sẽ cần xác nhận ở công ty đã làm việc . Chỉ cần như thế cô ta cũng khó có thể làm việc ở nơi chính quy.

- Đúng vậy việc này tôi không biết vì sao những người đó lại liên hệ được tôi. Lần đó dưới quê gọi điện lên báo mẹ tôi bệnh cần mổ gấp mà nhà lại không có tiền. Mọi người trong gia đình bắt đầu vay mượn mọi nơi . Nhà bắt đầu thiếu người khác một số tiền lớn.

Chu Tường nghe Trịnh Chi nói như thế cũng cau mày nhìn cô ta hỏi.

- Vậy thì liên quan gì việc cô đánh cắp dữ liệu của công ty ra ngoài. Cô nên nhớ đối với người ngoài những dữ liệu này hoàn toàn không sử dụng được nếu không có kiến thức chuyên môn , Mà chính tôi phải mất thời gian khá lâu để có thể hiểu được những gì cậu ta viết ra.

- Tôi không biết mọi việc mới đầu những người đó cho tôi trả tiền mỗi tháng , nhưng đến khi một lần tôi chậm trả tiền cho họ anh tôi có nói với họ tôi có làm ở trang web thì họ bắt đầu không cho trả chậm nữa . Thay vào đó họ nói chỉ cần tôi lấy được dữ liệu của lập trình viên thì họ sẽ dựa vào giá trị của dữ liệu mà trừ nợ . Chuyện này tôi cũng không hiểu tại sao họ làm vậy nhưng vì số tiền quá lớn nên tôi đành làm liều .

Thiếu Kiệt lúc này mới suy nghĩ điều gì đó rồi hỏi Trịnh Chi .

- Cô thiếu họ bao nhiêu và lần trước họ định giá tài liệu cô đưa ra là bao nhiêu?

- Do mẹ tôi cần phải mổ tim nên cần một số tiền khá lớn, cụ thể là mẹ tôi bị hẹp tim và động mạch chủ, mà tiền ca phẫu thuật lên đến gần 100 triệu lần trước những tài liệu lấy ra được họ định giá cho tôi là 50 triệu , tôi cũng không biết những dữ liệu ấy với giá thành cao như vậy . Nên cũng khá sợ chuyện này bị mọi người trong công ty biết.

Thiếu Kiệt nghe thế cũng trầm mặc, hắn không biết được lần trước mình đã mất đi bao nhiêu dữ liệu, nhưng hắn biết chắc chắn họ không hiểu được cách viết của mình nên mới định giá cao như vậy..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 121: Viễn Cảnh Xấu Nhất.



Cầu cất giữ nguyệt phiếu đầu tháng đề cử lên bảng nhé mọi người thank nhiều nhiều...

Chu Tường cũng giật mình hắn không ngờ những dữ liệu mất đi đáng giá đến như thế , Hắn thấy việc viết code của trang web khá dễ dàng nhưng hắn hoàn toàn không nghĩ đến hắn viết tương đối dễ vì trên khung sườn đưa ra của Thiếu Kiệt còn nếu để một người viết lên bởi sự suy nghĩ và tính toán rất lâu thậm chí còn có thể không thực hiện được.

Nghe đến giá tiền mà cô ta nhận được từ lần đưa các dữ liệu ra ngoài hắn cũng nỗi giận đứng dậy nói .

- Năm mươi triệu ! cô có biết năm mươi triệu để đổi lấy những dữ liệu dó thì mọi người trong công ty và cả công ty tổn thất bao nhiêu không ? Đã vậy cô còn lại làm lần thứ hai này là sao ? cô định bán hết mọi người trong công ty mới vừa lòng à.

Lúc này Trịnh Chi chỉ biết cúi đầu, những giọt nước mắt bắt đầu rơi ra.

- Chuyện lần này là tôi bất đắc dĩ tôi bị họ nói phải lấy thêm một lần nữa để họ so sánh sau đó sẽ trừ hết nợ nếu không thì họ sẽ tố cáo tôi với công ty đã lấy cắp dữ liệu. Lúc đó tôi không ngờ lần đầu khi đưa dữ liệu cho họ bị họ ghi âm quay hình ảnh lại nên tôi bị ép buộc. Họ còn nói nếu xong lần này họ sẽ hủy hết chứng cứ và trừ đi khoảng nợ còn lại . Nên tôi mới làm liều không ngờ mọi người có đặc lại camera mà lần này tôi chỉ coppy một nữa dữ liệu đang lưu trong máy tôi sợ ảnh hưởng tới công ty nên không coppy hết tài liệu tôi vẫn mang bên người chưa chuyển cho họ.

Nói rồi Trinh chi lấy từ trong túi mình, một ổ cứng nhỏ bằng bao thuốc lá để trên bàn. Thiếu Kiệt bây giờ suy nghĩ điều gì đó cầm lấy ổ cứng đưa cho Chu Tường kiểm tra, sau một lúc lâu Chu tường mới gật đầu nhìn Thiếu Kiệt nói .

- Chỉ được một phần hai so với toàn bộ mã code

Thiếu Kiệt đợi Chu Tường kiểm tra xong toàn bộ dữ liệu trên ổ cứng ngoài mới hỏi Trịnh Chi .

- Vậy tại sao chị lại có mật khẩu máy vi tính của lâp trình viên?

- Mới đầu khi họ nói tôi cũng có thử qua như thấy máy tính có đặc mật khẩu nên cũng không có cách nào liên lạc với họ thì không có phương thức chỉ có họ liên lạc cho tôi thông qua số điện thoại không biết làm cách nào nên trong giờ làm đợi lúc vắng người tôi bắt đầu tìm cách vào máy tính mà không cần mật khẩu thì trên mạng có rất nhiều cách, nên tôi thử và vào được máy tính mới đầu có chút rắc rồi vì tôi không quen những chuyện như thế này như sau đó lại thấy thú vị .

Thiếu Kiệt biết để vào máy tính có mật khẩu mà không để lại dấu vết có rất nhiều cách, nhưng quan trọng nhất là người đó phải thao tác đúng những gì được hướng dẫn mới làm được.

Hơn ai hết hắn biết, những hệ điều hành hiện tại có nhiều lỗ hỗng bảo mật như thế nào, cũng không phải là trên mạng không có hướng dẫn mà nó là rất nhiều nhưng quan trọng đọc hướng dẫn mà rút ra kinh nghiệm là hoàn toàn khác .

- Vậy là chị vào được máy lập trình viên nhưng sao chị không nghĩ đến tại sao họ lại cần dữ liệu mà không cần chị trả lại tiền đã mượn ?
- Chuyện này thì tôi cũng không biết được , vì trước đây vẫn còn cho tôi trả chậm vẫn tính lãi xuất. Từ khi biết tôi làm cho công ty họ lại không cho trả chậm mà bắt tôi trả một lúc mà có lúc tưởng chừng như tôi suy sụp thì có một người gọi tôi ra. Hắn hỏi về bộ phận thiết lập trang web của công ty ra sao rồi nói nếu tôi lấy được dữ liệu họ sẽ trừ hết nợ, tôi mới đầu cũng không chịu nhưng họ cứ thúc ép trả nợ cho bằng được , mà nhà tôi thì lại không có tiền nên tôi mới ……

Lúc này Thiếu Kiệt cũng hiểu cô gái này cũng chỉ là con cờ nạn nhân của người khác sai bảo , chăc chắn người muốn những dữ liệu này đang muốn mở một trang giao dịch giống như của hắn.

- Bọn họ tại sao không để lại liên hệ cho chị ? mà những người đó bao lâu sẽ gọi điện để biết chị đã có được dữ liệu ?

- Cứ cách vài ngày họ sẽ gọi một lần sáng hôm kia họ gọi tôi có thể khoản mai hay mốt họ sẽ gọi lại , tôi cũng không biết những người đó thuộc tổ chức gì, nhưng lần trước sau khi đưa dữ liệu cho họ thì hai tuần sau họ cho chạy web giống mình nên tôi mới biết được mục đích của những người đó là cạnh tranh với công ty , nên lần này tôi sợ họ có được hết tài liệu sẽ làm ảnh hưởng việc kinh doanh nên chỉ coppy một nửa .

Thiếu Kiệt lúc này cũng nhìn cô lắc đầu cười .

- Chị sai rồi cho dù chị có không muốn làm họ vẫn sẽ uy hiếp chị tiếp tục lấy cắp dữ liệu của công ty , bởi họ biết chị hiện tại ở công ty làm việc thì họ sẽ còn lợi dụng.

Lúc này Trịnh Chi cũng nhìn Thiếu Kiệt lắc đầu thở dài .
- Nhưng mà tôi bị cậu phát hiện như thế này thì chắc cũng không ảnh hưởng gì đến công ty sau này . Tôi dù gì cũng sẽ bị đuổi mà., họ cũng không uy hiếp được tôi chuyện gì .

- Chị nghĩ hay nhỉ , sau bao nhiêu thiệt hại của chị cho công ty , chị muốn nói nghĩ là nghĩ sao ? chị không thấy có tránh nhiệm với những gì mà chị đã làm à?

Ngay cả Chu Tường và Lâm Vũ lúc này cũng nhìn Thiếu Kiệt bằng ánh mắt ngạc nhiên . Thiếu Kiệt có ý nghĩ gì thì mọi người không hiểu được , mọi ý kiến của hắn đều hoàn toàn có thế nói là khiến người khác bất ngờ , thường những trường hợp này nếu là một người khác sẽ để Trịnh Chi nghĩ việc thay vào đó sẽ bồi thường thiệt hại những gì đã tổn thất .

- Mọi người đừng nhìn tôi với cặp mắt như thế ! không gì là không thể ? có thể mọi người không tin nhưng nếu ai mất đi một thứ gì đó đều muốn người khác bồi thường các thứ , nhưng thứ đã mất đi rồi không thể lấy lại. Nhưng đó với người khác còn với tôi sàn giao dịch vàng hiện tại chỉ làm một bước nhỏ trong việc kiếm nguồn vốn ban đầu . Nó sẽ không tồn tại lâu dài bởi khi món hời này quá lớn, việc không kiểm soát được thuế nó sẽ bị ngưng hoạt động. nên nó chỉ là bước đệm cho tôi làm những việc khác thôi. Mà Chu Tường cũng vừa mới nhận từ tôi một dự án chưa công khai sắp tới .

Bây giờ Chu Tường cùng Lâm Vũ cũng gật đầu, mấy ngày này hắn nhận dự án sau khi coi xong cũng lấy làm khó hiểu vài phần. nhưng giờ đây Thiếu Kiệt nói ra những điều vừa rồi cũng đã đem những thắc mắc của hắn được giải tỏa .

Đối với sàn giao dịch vàng hiện tại mỗi ngày doanh thu tương đôi cao , mà vòng xoay chuyển tiền bạc mỗi ngày trên những giao dịch là rất lớn , Chu Tường hiểu nếu chỉ cần một chút tiền không đúng hoạt động trên trang web sau vài lần nó hoàn toàn được tẩy trắng hoàn toàn chưa kể đến những thành viên dựa vào trang web thu lại tiền mặt mà không phải qua thuế cũng tương đối nhiều.
- Nhưng nếu để cô ta làm việc tiếp tục thì chưa biết chừng sẽ làm ảnh hưởng lớn hơn cho công ty sau này ?

Chu Tường nói ra những suy nghĩ ngờ vực cho Thiếu Kiệt nghe để cảnh báo , vì thường những chuyện này có thể lặp lại. Nên thường những người đã có lí lịch không tốt về vấn đề này sẽ không được tuyển dụng , hoặc có thể dẫn đến tình trạng phát triển cho mức độ phạm tội.

- Đôi khi có những thứ nếu càng làm lớn chuyện vẫn thật sự không tốt cho lắm. Nếu hôm nay cô ta bị sa thải với hồ sơ làm việc như thế ở công ty, liệu có nơi nào dám nhận ? cô ta cũng phải mất thời gian để tìm được những việc không có cần bằng cấp kinh nghiệm , mà những việc đó thường là lao động tay chân. Viễn cảnh xấu nhất là có thể trở thành nạn nhân mới cho những nhà hàng như Phan Nguyệt đã từng. Nếu cái vòng lẫn quẩn này cứ tái diễn, một người có gánh nặng gia đình như Trịnh Chi sẽ phải chịu sự ảnh hưởng tiêu cực mới .

Chu Tường lúc này cũng im lặng , hắn thật sự chỉ nghĩ đến việc trước mắt không nghĩ đến nó sẽ có nhiều hệ lụy đến thế nào, nhưng đó là những gì suy nghĩ của Thiếu Kiệt hắn không tin là đúng như vậy nên cũng nói.

- Nhưng nếu như thế thì đối với cô ta có thể lựa chọn cho mình một công việc đàng hoàn khác mà làm việc , đâu thể nói cô ta sẽ rơi vào vòng lẫn quẩn đó được .

- Anh sai rồi Trịnh Chi chắc chắn sẽ rơi vào vòng lẫn quẩn này . Bởi Trịnh Chi vẫn còn thiếu bọn người kia số tiền năm mươi triệu , em sẽ phân tích cho anh thấy . Nếu làm lớn chuyện này Trịnh Chi sẽ phải bồi thường thiệt hại từ những tài liệu đánh giá như bọn người kia là năm mươi triệu đi thì cô ta phải trả về cho công ty năm mươi triệu , tiền này cô ta hoàn toàn không có . Để bồi thường được lại phải đi mượn, số tiền lại trở về thành một trăm triệu hoặc hơn, ít nhất khi cô ta làm ở đây một tháng vẫn có thể gồng gánh được số tiền trên cùng gia đình mỗi tháng. Giờ công việc mất, việc làm không có tiền đâu để Trịnh Chi trả cho những người kia . Chưa kể đến áp lực gia đình liệu có chịu nỗi nuôi thêm một người, còn tiền phòng hàng tháng và tiền sinh hoạt hàng ngày, cô ta mà không rơi vào bước đường phạm tội khác là không thể nào .

Trịnh Chi nghe được hắn phân tích lúc này cũng xanh mặt lo lắng , cô tin những gì hắn nói sẽ trở thành sự thật , và chắc chắn nó là sẽ xảy ra mà cô là một nạn nhân trong đó .

Trương Hạo cũng trầm mặc, Lâm Vũ im lặng nghĩ về cảnh tượng chính mình là Trịnh Chi thì sẽ ra sao, nhưng rồi cũng lắc đầu thờ dài không thể nói gì hơn . Hai người nhận định, chính mình đúng là không thể nào thoát được hiệu ứng của những việc thế này, huống chi là một cô gái như Trịnh Chi..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 122: Có Chuyện Vui



Cầu cất giữ Nguyệt Phiếu đầu tháng để cử để vào bảng . cám ơn mọi người ủng hộ .

Sau khi Thiếu Kiệt đưa ra lập luận của mình, khiến cho mọi người ở trong phòng im lặng lạ thường. hiện tại ai mọi người đều thấy được , đa số mọi người thường không thể làm chủ được bản thân mình . Cần một lần sai có thể đưa mình vào tử lộ như thế nào .

Trịnh Chi bây giờ cũng lo sợ nhìn Thiếu Kiệt nói .

- Vậy tôi làm sao bây giờ , tôi không nghĩ đến những việc có thể xảy ra như thế , thật lòng mà nói tôi muốn làm việc ở công ty , nếu không tôi sẽ chết mất .

Nói rồi Trịnh Chi lại tiếp tục ôm mặt mình khóc thành tiếng , cô hoàn toàn không dám nghĩ đến những gì sẽ xảy ra cho mình tồi tệ đến như thế nào , giờ cô chỉ mong là mình chưa từng làm việc này.

- Tôi nói thế không phải không muốn giúp chị nhưng chị phải thành thật một điểm tôi mới có thể đem chuyện này hóa giải cho chị. Tôi có cách giải quyết cho chị vừa trừ hết được số nợ , vừa có thể tiếp tục làm việc nhưng quan trọng là chị có đồng ý hay không .

- Tôi làm chỉ cần cậu giúp tôi thoát khỏi chuyện này tôi nhất định sẽ cố gắng làm việc , tôi không muốn rơi vào những chuyện như thế này nữa chắc chắn sẽ không bao giờ nữa. Dù khó thế nào tôi cũng sẽ cố gắng hoàn thành miễn sao cậu cho tôi cơ hội là được , tôi nhất định hoàn thành.

Nghe được Thiếu Kiệt nói sẽ có cách giúp mình thoát khỏi chuyện này , Trịnh Chi cũng cố gắng đáp lại , trong thâm tâm cô bây giờ thật sự sợ hãi , cô sợ phải rơi vào tình trạng hắn đã nói . Chu Tường thì vẫn chưa hiểu lắm nên nói với Thiếu Kiệt.

- Chuyện này vẫn có cách giải quyết mà giải quyết như thế nào ? việc đến nước này sao mà giải quyết được ?

- Gậy ông đập lưng ông là được , nếu họ đã muốn dữ liệu về các phương thức code thì ta sẽ cho họ nhưng có thay đổi chút ít thôi. Trịnh Chi bây giờ cô cứ để ổ cứng ở đây nếu họ có liên lạc lại với cô thì cô nói chưa lấy được phải đợi thêm vài ngày chỉ cần tôi có thêm thời gian ba ngày thì mọi thứ sẽ xong. Cô đồng ý chứ .

Trinh Chi cũng gật đầu , bây giờ lời nói và phương án của Thiếu Kiệt là chiếc phao cứu sinh của cô giữa biển rộng mênh mông nếu không có chiếc phao này cô cũng sẽ chìm xuống mà không bao giờ ngoi lên được.

- Tôi có thể nói họ đợi thêm được !

- Như vậy thì tốt rồi . nếu họ có hỏi cô tại sao đợi thêm ba ngày thì cô cứ nói là tập tin lớn quá không coppy hết được và hỏi cách có thể nào làm nhỏ dữ liệu được không, lúc đó nếu họ nói là có thể nén lại tập tin thì cô cứ nói họ chỉ cô cô sẽ làm rồi mới lấy dữ liệu ra được .

Trịnh Chi tuy không hiểu những gì Thiếu Kiệt nói nhưng cô vẫn ghi nhớ thật kỹ những gì nghe được . Cô còn nhẫm lại từng chút một cho đến khi thật sự thuộc rồi mới gật đầu .

- Tôi nhớ rồi , nếu họ hỏi tôi sẽ trả lời đúng như cậu hướng dẫn .

- Vậy là được khi họ nói cách cho cô nén tập tin thì về nói lại với Chu Tường tôi sẽ có cách. Giờ cô có thể trở về phòng làm việc, nhớ trước khi về phòng thì rửa mặt đi còn những chuyện khác cô để tôi lo. Cô cứ làm việc bình thường như chưa có việc gì xảy ra nếu có ai hỏi gì, thì cô cứ nói là Chu Tường gọi lên hỏi thăm về tình trạng bên bộ phận chăm sóc khách hàng là được.

Đợi cho Trịnh Chi đi khỏi Thiếu Kiệt mới cười cười cầm cái ổ cứng lên nhìn Chu Tường nói .

- Tạm thời kế hoạch kia đình chỉ trong vài ngày , xem như vẫn chưa có chuyện gì xảy ra , việc này em sẽ lo liệu. Lần này xem ra có trò vui để hoạt động rồi .

Lâm Vũ cũng tò mò muốn biết xem Thiếu Kiệt định làm việc gì mà lại đem ổ cứng lưu lại thêm vài ngày nên cũng thắc mắc hỏi .

- Anh Kiệt anh định làm gì với cái ổ cứng đó vậy ? cho em biết được không chứ chẳng hiểu anh đang định làm gì hết . Còn nói cô ta giúp anh thật là khó hiểu .

- Lâm Vũ nói đúng đó ? Cô ta như vậy sao lại còn sử dùng mà anh cũng đang muốn hỏi em định làm gì không lẽ cho bọn người kia toàn bộ mã code để so sánh.

Bây giờ hai người đều muốn hỏi Thiếu Kiệt định làm gì ? vì họ thấy được hắn định đưa ra toàn bộ mã nguồn mà web đang chạy là thật sự. Thiếu Kiệt nhìn hai người nói ra ý định của mình .

- Định cài một số virut chạy ngầm thôi, cũng không có gì lớn lao . Chơi một chầu với bọn người này đùa giỡn vài chổ kiếm thêm ấy mà .

- Thiếu Kiệt em nói ngày càng làm anh mơ hồ rồi làm sao kiếm thêm việc gì mà phải đưa họ toàn bộ code mã nguồn .

Thiếu Kiệt lúc này cũng cau mày nhìn Chu Tường thở dài .

- Anh làm lập trình viên mà còn không biết sao trời. Giờ cứ đưa họ toàn bộ mã nguồn nhưng trên ổ cứng cài file chạy ngầm auto run chỉ cần ổ cứng cắm vào bất cứ máy tính nào thì mình đều có thể kiểm xoát được họ làm gì thông qua bàn phím và màng hình chụp lại được gửi về đơn giản quá rồi. Với chỉ cần chỉnh sửa đôi chút trong code chạy hơn thời gian cập nhập bên minh là năm phút là ổn , chỉ cần năm phút hơn thôi không cần nhiều cũng đủ chơi chết bọn họ rồi.

Lâm Vũ sau một lúc suy tư nhưng gì Thiếu Kiệt nói cũng thốt lên .

- Ý anh Kiệt là hack bọn nó trên chính trang web của họ mà mình không cần phải làm gì à .

- Tốt hiểu vấn đề đấy nhưng không những hack mà còn kiếm lợi từ nó nữa . Chu tường anh cứ nghĩ thử trong vòng năm phút bên mình có bao nhiêu giao dịch được thực hiện .

Chu Tương lúc này đã hiểu được vấn đề Thiếu Kiệt định làm .

- Ý em là bọn mình cũng đăng ký thành viên rồi dựa theo bản của mình mà đánh tỷ lệ bên đó thu tiền về .
Nhìn thấy Thiếu Kiệt cười cười nham hiểm Chu Tường cũng chỉ biết cười khổ giờ đây hắn hiểu tại sao Thiếu Kiệt lại đưa cho người ta toàn bộ mã nguồn. Hắn không những kiếm lợi mà kiếm thật nhiều lợi từ web site của những người kia.

- Chẳng qua nếu họ thua lỗ nhiều qua cũng tìm ra vấn đề trong việc này thôi.

- Càng tốt họ tìm ra được vấn đề cũng không ảnh hưởng , lúc đó mình xóa toàn bộ những dữ liệu mà họ đang chạy , mọi thứ trở về số 0 chỉ còn lại cái tên miền . Như thế bắt buộc nếu họ muốn tiếp tục mở phải liên hệ với mình. Sau đó một đao mà chém xong rút êm trước khi những người ngồi trên bắt đầu cấm mở sàn.

Bây giờ Chu Tường với Lâm Vũ cũng lắc đầu bó tay ý tưởng của Thiếu Kiệt. Hắn đã muốn lấy tiền người khác còn làm ra vẻ tốt bụng chia sẽ một đao giết người.

- Hai người có thấy ác quá cũng đành chịu , dù sao mình cũng phải thu lại một ít lợi tức , chứ không sao thỏa được cơn giận đây này . Ai cũng có điểm mấu chốt nếu họ không phạm mình thì vẫn bình thường nhưng nếu họ đụng chạm tới lợi ít của mọi người thì mình phải làm như thế thôi.

Tuy Chu Tường không hiểu về vấn đề kinh doanh thường trường kế hoạch mấy nhưng hắn biết là nếu mà ai đó gây thiệt hại cho mình thì mình phải lấy lại đạo lý đó là hiển nhiên , chưa kể đến mấy ngày qua làm hắn hao tâm tổn sức nghi ngờ những người lập trình hắn đã tuyển vào . Giờ Thiếu Kiệt muốn trả thù theo cách này thì hắn cũng muốn theo nên hỏi .

- Có cần anh phụ việc gì không , dù sao cũng cần đối tượng trút giận cần gì thì cứ nói để anh chuẩn bị .

- À việc này thì có , anh xem coi tập hợp một số người trong web mình nói chung là người mới tham gia thôi không cần nhiều chừng vài chục người liên hệ âm thầm với họ với điều kiện phải ở trong Thiên Hoa này .

Lâm Vũ nghe được việc này cũng háo hức mấy ngày nay theo Chu Tường hắn cũng có biết đôi chút nhưng chưa có dịp thể hiện , dù sao cũng là vấn đề chuyên môn mà Thiếu Kiệt muốn học nên cứ nhìn chằm chằm Thiếu Kiệt như muốn nói việc này giao cho em . Thiếu Kiệt nhìn hắn cười cười lắc đầu

- Chuyện này chú chỉ có thể qua nha anh xem anh thao tác thôi chứ chú chưa làm được đâu.

Lâm Vũ thấy được xem Thiếu Kiệt làm việc cũng vui mừng dù sao hắn chưa thể làm được những thứ khó thì cứ quan sát trước những gì Thiếu Kiệt làm thì chắc sẽ có thêm kinh nghiệm .

- À mà Thiếu Kiệt sao khi nãy em nói phải cần đến sự giúp đỡ của Trịnh Chi vậy cô ta thì sau khi xong việc này thì liên quan gì nữa mà em không cho nghĩ việc .

- Em có những sắp xếp sau cho chị ta, dù sao thì trước mắt cứ để chị ta làm việc . Sau này cần người thì lại kiếm không ra nên trước mắt cứ cho chị ta lấy công chuộc tội . nếu thấy ổn thì sẽ cho chị ta làm việc tiếp , không thì mình không làm việc nữa .

Nhìn Đồng hồ trên tường không phải là còn sớm Thiếu Kiệt mới đứng lên cầm lấy cái ổ cứng để trên bàn bỏ vào túi nói

- Thôi em về đây mẹ đang đợi ăn cơm ở nhà , Ngày mai tiểu vũ có qua thì buổi sáng nha , chiều mai anh còn có việc nên không làm buổi chiều tối được.

Thiếu Kiệt bước ra khỏi cửa sau khi dặn dò cho Lâm Vũ xong ,Chu Tường nhìn theo cũng không nói gì , Thiếu Kiệt đã quyết định , tuy không hiểu tại sao hắn không cho Trịnh Chi nghĩ làm.

Theo Chu Tường thấy thì người mới tuyển dụng vào làm vẫn hơn , nhưng không ai biết , từ sau chuyện này Trịnh Chi lại trở thành một người làm việc dưới Thiếu Kiệt luôn luôn tuân thủ đúng mực mà không phạm một sai lầm nào . Cho dù đó là công việc khó hoàn thành nhất..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 123: Tô Thanh



Thiếu Kiệt theo lối hành lang cầu thang đi xuống mà vẫn suy nghĩ điều gì đó . Cho đến khi hắn thật sự xuống tới bãi giữ xe đang nhìn những trang trí bên ngoài của công ty.

- Cha dạo này bảnh bao hẳn hen không như lôi thôi ở trường nưa đúng là mỗi ngày một thay đổi à.

Một âm thanh làm Thiếu Kiệt cũng giật mình xoay người lại nhìn . Thấy được người nói chuyện với mình là chú của Trương Hạo hắn cũng cười đáp .

- ủa sao chú đi đâu qua đây?

- Đi đâu là đi đâu thằng Hạo nó nói chú qua đây làm nhiều khi nó không kiểm soát hết chú bảo vệ công ty buổi tối với xem hàng về thì gọi nó ra kiểm hàng , mà này chú nói thật hai đứa bây vậy mà gan thật đấy làm ăn kinh doanh gì mà không cho chú mày biết âm thầm mà làm .

Thiếu Kiệt cũng cười cười đáp lại lời chú Trương Hạo .

- Nói chú rồi chú có cho làm không hay cản đây này .Thà là không được thì hai đứa biết thôi còn mà nói chắc không làm được .

Chú Trương Hạo cũng gật đầu .

- Ừ mày nói đúng lúc đó biết chắc tao cản thì cũng không được như thế này . à mà bên công ty còn nhận nhân viên không ? chủ hỏi cho thằng bảo vệ đằng kia kìa , học xong đại học cầm cái hồ sơ tới lui sao không biết lại phải đi làm bảo vệ cũng tội nghiệp nó làm cho công ty mỗi tháng lãnh lương ra cũng chỉ vừa đủ sống mà tao không dám nói thằng Hạo sợ nó không chịu . giờ thấy Thiếu Kiệt cháu thì hỏi thử .

Thiếu Kiệt cũng cau mày một chút rồi nói

- Giờ cháu cũng không rảnh lắm chú cứ nói anh ta là về làm hồ sơ đi vài bửa nữa rồi con nói với Trương Hạo.

- Ừ như thế cũng được . Để chú nói thằng nhóc đó , nó đang ngồi đăng kia kìa.

Thiếu Kiệt nhìn thấy người thanh niên đứng một góc nhìn hắn không nói gì hắn tạm biệt chú Trương Hạo bắt đầu đạp xe về nhà. Đợi cho bóng Thiếu Kiệt khuất xa rồi chú Trương Hạo mới bước lại gần người thanh niên lắc đầu nói .

- Tô Thanh chú nói mày còn non lắm hồi nãy đáng lý ra mày phải lại để chú giới thiệu mày với Thiếu Kiệt. dù sao hắn cũng có tiếng nói chú mày làm bảo vệ cho cái công ty đó biết bao giờ bên này thì nhân viên không biết đủ chưa nên tao không dám nói với Trương Hạo cho mày vào làm chứ làm lương như chú mày chừng nào mới có tiền cưới vợ .

- Thôi đi Chú Vĩ ơi . Đi làm mà dựa vào quan hệ này nọ công việc không tốt lại mang tiếng , cháu cứ đợi xem một ngày nào đó cũng có công việc phù hợp với mình thôi. Nhưng mà sao thằng nhóc hồi nãy cháu nhìn chả ra dáng ông chủ gì cả .

Trương Vĩ lúc này cũng càu nháu với Tô Thanh .

- Chú mày biêt cái gì nó nhìn người chuẩn lắm đấy chú mày nói không sai đâu , nó nói mày về làm hồ sơ đi mấy bửa nữa nó bảo Trương Hạo cho . Trước giờ nó cứ vậy đó đạp chiếc xe đạp cũng mấy năm rồi mà không bỏ. Nó mà đã nói may làm hô sơ thì chắc chắn sẽ được . Cứ nghe lời chú về làm hồ sơ đi , không có mày thì cũng có thằng khác vào chổ bảo vệ của mày thôi , tao thấy học xong đại học ra mà đi làm bảo vệ uổng lắm. Mày nên tao mới nói với thằng nhóc Thiếu Kiệt chứ đứa khác còn lâu mày thấy mấy đứa làm buổi sáng tao có ngó ngàng gì tới không.

Tô Thanh thấy Trương Vĩ cũng có lòng tốt đối vời mình nên cũng chấp nhận nghe theo ông một lần .

- Ừ vậy để cháu nghe lời chú làm hồ sơ một lần vậy. Chú xem dùm cháu cháu chạy đi mua bộ hồ sơ về ghi nha.

Nhìn Tô Thanh chạy ra đường lớn tìm mua hồ sơ để xin việc Trương Vĩ cũng lắc đầu nói .

- Tội chỉ vì nghèo mà ngay cả người yêu bốn năm đại học cũng bỏ. Đúng là xã hội này nghèo cũng là cái tội mà. Xem như mình giúp nó một lần thành hay bại do chính bản thân nó đi.

Buổi tối hôm đó Thiếu Kiệt ngoài việc dùng cơm với mẹ mình Thiếu Kiệt bắt tay vào sửa chửa một số phần đoạn mã code vốn có trên ổ cứng di động kia , chưa kể đến hắn thầm may mắn rằng những người đang đối phó với họ , không lợi dụng Trịnh Chi cài đặt những phần mềm ẩn .


Có lẽ vì thời điểm này những phần mềm ẩn trong nước vẫn chưa phổ biến, còn đối với hắn việc tạo ra một phần mềm ẩn không mất nhiều thời gian , không như những phần mềm keylog lấy một số mật khẩu game dễ bị phát hiện ở máy tính . Hắn chỉ cần tạo một chút thao tác cũng có thể để khi những người kia cắm ổ cứng vào bất cứ máy tính hay thiết bị nào thì hắn vẫn có thể theo dõi được.

Buổi sáng hôm nay khá tốt với Thiếu Kiệt, hắn ngoài việc trở lại thói quen tập thể dục hàng ngày ra thì những việc khác hầu như đều được Thiếu Kiệt sắp xếp sử dụng thời gian một cách tốt nhất.

Trong khi chờ đợi Lâm Vũ Thiếu Kiệt cũng tò mò lên diễn đàn trường , Kể từ khi bọn người Từ Phòng , Hồ Hưng bị bắt tài khoản admin được chuyển lại cho nhà trường , nhưng Lâm Vũ vẫn có thể quản trị trang diển đàn của trường do được Tần Tiến cho phép .
Chuyện đá bóng giữa hai khối hôm qua được đưa lên diễn đàn với tài khoản admin mà Lâm Vũ đang giữ , nằm ngay dòng nỗi bật nhất diễn đàn, nhìn qua số lượng lượt xem khá cao và lượt bình luận khá nhiều. Thiếu Kiệt cũng muốn biết những người đó đã nói những gì .

Tuy nói hình ảnh không bắt mắt không rỏ nét bằng những video được đầu tư công phu của các bloger hay những streamer kiếp trước nhưng vẫn có thể thấy được toàn cảnh của trận đấu do lựa chọn chổ đứng và quay toàn cảnh cầu thủ dưới sân.

Thiếu Kiệt cũng thấy khá thú vị với người cầm máy quay , không phải ai cầm máy quay hình đều có thể quay phim chụp ảnh một cách đẹp nhất nó cũng tùy thuộc vào con mắt thẩm mĩ của người quay hình .

Đoạn video ghi lại hoàn toàn hai hiệp của trận đấu nên khá dài . Thiếu Kiệt chỉ lướt sơ một chút rồi lại lướt xuống dưới nhìn những dòng bình luận . Đa số đều nói về hai bang thắng sau khi hắn vào sân cũng có một số người ra vẻ tiếc nuối vì không ở lại trường để xem trực tiếp trận đấu. Cũng có một số bình luận mà Thiếu Kiệt cho là người của Phùng Kiếm Nhất như .

- Thằng đó lật lọng đã nói không tham gia sao còn vào sân .

Nhưng bình luận như thế bị dìm trong một đống chửi mắng về hành vi phi thể thao của nhóm người Phùng Kiếm Nhất . Có người còn bình luận vui rằng Phùng Kiếm Nhất nên đổi tên thành Phùng Tiện Nhất , đọc xong Thiếu Kiệt cũng bật cười nếu đúng thì từ Kiếm và từ Tiện, nếu theo tiếng Hoa thì sẽ đồng âm mà người này đặc tên khá thú vị .

Lâm Vũ sáng rất vui vẻ qua nhà Thiếu Kiệt mong chờ mình sẽ được Thiếu Kiệt hướng dẫn thêm , với những thứ mà mình yêu thích thì bất cứ ai cũng thế khi được biết thêm một điều gì cũng đều vui vẻ như Lâm Vũ thậm chí có người còn bồn chồn đến tối không ngủ được.

Tại một nơi khác trong căn phòng này có ba người đang ngồi nhìn màng hình laptop trên bàn . Xem lại đoạn video được phát trên mạng. Một người đàn ông sau khi xem hết đoạn video trên cũng trầm ngâm đôi lúc rồi mới nói .

- Cậu thiếu niên này học trường nào ? không phải trường năng khiếu của thành phố lại có thể chơi bóng hay như vây, lại đem kỹ thuận này ra đá ở nên xi măng mấy ông có thấy mất đi một tài năng nước nhà không hả .

- Theo như đồng phục thì là học sinh của trường Thiên Hoa , mấy lần trước không phải Thiên Hoa lót đáy về lĩnh vực thể thao trong thành phố sao ? giờ tự nhiên lại lòi đâu ra học sinh như thế này .

Một người khác cầm một bộ hồ sơ đặt lên bàn thở dài nói .

- Cậu ta tên Hoàng Thiếu Kiệt học sinh lớp A7 trường Thiên Hoa danh khí cũng tương đối . Khi thi cũng có đăng ký trường năng khiếu bên mình nhưng lại đủ điểm đậu trường Thiên Hoa . Với phần gia đình có phần khó khăn không chịu nổi tiền học phí , nên vừa đi học vừa kiếm thêm . Dạo gần đây thì gia đình khá hơn . Thành tích học tập lại khá tốt nghe nói là học sinh giỏi văn của trường .

Người đàn ông kia cũng giật mình nhìn người vừa nói thông tin sơ lượt của Thiếu Kiệt.

- Ông kiếm đâu ra mớ từ liệu này thế .

- Không giấu gì mấy ông thằng học trò tôi giờ làm giáo viên dạy thể dục trường này hôm qua nó gửi tôi xem cái video này làm tôi cũng giật mình , hỏi sơ một tý là biết . Thằng nhóc này nghe học trò tôi nói cũng khá giỏi võ. Không ngờ còn giỏi cả những môn học chính quy khác nữa . Giờ mấy ông tính sao ?

Người đàn ông kia lúc này cũng thở dài . Giờ thấy được đối tượng đáng đào tạo mà không đi nhận người thì có là đồ ngốc, nhưng những người nơi đây đều hiểu, để trở thành một vận đông viên không phải như ai cũng tưởng là dễ. Nó còn phụ thuộc nhiều điều .

- Thằng nhóc lại là học sinh giỏi thì hơi khó nhưng có lẽ đi thử xem sao . Biết đâu lại được . Mà tôi nói thiệt chứ nên xem lại cái cách học phí hổ trợ sao đi chứ mấy lần học viên không dám vào học vì cái vụ học phí rồi giờ thêm chuyện này nữa thấy nó sao sao ấy nội cái vụ học phí là tôi thấy không thích hợp rồi .

- Ông làm như bọn tôi không biết vậy , học sinh nào có năng khiếu cũng đa phần là tầng lớp thấp, miễn học phí đáng lẽ nên áp dụng lâu rồi mà cái tên hiệu phó hắn cứ bắt phải có học phí để bù vào cơ sở vật chất mẹ nó mấy năm trời cơ sở có cái gì . Tới lui chỉ có nhiêu đó .

Người đàn ông trung niên cũng lắc đầu nói .

- Giờ cứ qua bên trường Thiên Hoa xem sao , được thì lựa chọn một số học sinh có tư chất ổn ổn thì đề xuất miễn học phí chứ ngồi đây mà bàn cũng không được gì, mọi người thu xếp ngày mai qua đó là được ..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 124: Tập Trung



Cám ơn đạo hữu Rinsatr đã ủng hộ kim đậu mọi người đầu tháng ủng hộ nguyêt phiếu nha thank mọi người nhiều .

Sau một buổi sáng Thiếu Kiệt vừa thay đổi code vừa tạo chương trình virut chạy ngầm , một bên Lâm Vũ vừa quan sát vừa thực hiện lại những bước thao tác của Thiếu Kiệt , những chỗ sai sót được Thiếu Kiệt chỉ dẫn tuy chương trình vẫn chưa xong những chớp mắt cũng qua hết một buổi sáng .

Lâm Vũ ở lại dùng cơm với Thiếu Kiệt, xong cả hai lại cùng nhau tới trường. Trên đường tới trường thì gặp Lý Bân hắn khá vui vẻ nhìn Thiếu Kiệt nói .

- Hôm qua thật sự là quá vui đi chứ , thật hả giận mà . bọn người của Phùng Kiếm Nhất thua mất mặt đã vậy còn mang tiếng xấu.

- Không hẳn là sẽ như thế tuy là bọn người Phùng Kiếm Nhất có một chút gì đó cũng gọi là kỹ năng đấy mấy đứa chưa bằng được với bọn nó đâu , chỉ là may mắn thắng thôi nên đừng quá tự cao . Đối với những cầu thủ chuyên nghiệp họ thường phải đá với nhiều đội khác nhau ,tùy theo đội có những cách riêng nhưng đối với một số đội, họ xem như hạ gục đối phương trên sân bóng cũng là một cách để thắng cuộc đấy , nhìn vào thì có vẻ họ có hành vi phi thể thao thật nhưng có thể nói để lấy kết quả thắng thì họ phải chấp nhận.

Lý Bân lúc này cũng gật gật đầu , nhưng hắn vẫn chưa đồng tình mấy về cách chơi bóng phạm lỗi như thế nên cũng nói .

- Nhưng mà thấy những cầu thủ chuyên nghiệp cũng đâu có làm những hành vi đó nhiều đâu .?

- Tại chú mày chưa được thấy , mà với những nhận thức của các chú còn non lắm . Cầu thủ chuyên nghiệp khi họ đá bóng được lên ti vi phát sóng đi , khi họ có phạm lỗi mọi người vẫn cho đó là hiển nhiên vì người ta là cầu thủ chuyên nghiệp , còn nghiệp dư hay cấp thấp hơn vẫn bị xem là hành vi phi thể thao . Các chú có biết để trở thành cầu thủ chuyên nghiệp họ phải cạnh tranh tàn khốc thế nào sao ? không biết nhưng để trở thành một người đá bóng được thừa nhận họ vẫn phải đấu với rất nhiều người một đội tuyển mười một người ra sân có bao nhiêu người là dự bị , chưa kể dưới dự bị là đội hai , đội ba . tùy theo số người thi tuyển vào mà chọn lựa chứ không phải khơi khơi có kỹ năng là được đâu .

Hai người Lý Bân và Lâm Vũ sau khi nghe được giải thích của Thiếu Kiệt cũng lắc đầu Lâm Vũ nhăn mặt than thở .

- Không ngờ để trở thành cầu thủ lại khó khăn như thế , cứ nghĩ đơn giản nhưng mà nó phức tạp ghê thật.

- Ừ không đơn giản là đá bóng có kỹ năng là được đâu , nhưng ai có được thực sự đam mê và sự cố gắng mới trụ được thôi.

Thiếu Kiêt hắn nhận định khá chắc về việc này, vì kinh nghiệm cuộc sống cho hắn biết rằng ai cũng phải có điểm xuất phát khác nhau. làm việc cũng như thế con người chúng ta luôn bước những bước thấp nhất từ người làm công nhân viên mà từ từ thẳng tiến nếu con người biết cố gắng đặt ra những mục tiêu của mình muốn thực hiện , họ sẽ đạt được điều đó tùy theo sự cố gắng của chính mỗi người.

- Nhưng mà dù nói sao đi nữa thì anh em mình chống đỡ việc học tập mỗi ngày này đi đã , giờ thì ước mơ chỉ là mơ ước thôi .

- Đôi khi mơ ước phải đặt mục tiêu đấy , mơ cao qua lại không làm được đâu điển hình như tên Lý Bân này anh khuyên mày nên mơ kỳ này thi học kỳ không phải bị điểm thấp là được rồi chứ chú mày mà mơ cao quá là thế nào cũng phải bổ túc thêm kiến thức .

Lý Bân sợ nhất là học nên mỗi lần ai nhắc việc học đối với hắn là một gánh nặng . nên giờ cũng thế , nghe Thiếu Kiệt nói hắn thở dài đáp .

- Sợ thật kỳ này mà thi giữa học kỳ với học kỳ một mà điểm số thê thảm là bị cắt lương đấy. Mà không có lương thì em chỉ có nước chết thôi .

Lâm Vũ cũng được dịp nên cũng chọc ghẹo Lý Bân.

- Lý Bân tham gia lớp học bổ túc của Ngọc Nhi với Nhã Oanh mà lại thi điểm thấp thì hai cô nàng không nhẹ tay với ông đâu Lý Bân.

- Lần này đúng thảm mà , trên đe dưới búa tơi bời hoa lá hẹ rồi, mà Ngọc Nhi vi Nhã Oanh có bổ túc cũng chỉ mới một phần tao con một đống kiến thức cần phải bổ túc đây , ông trời ơi ai giúp con lúc này không …

Thiếu Kiệt thấy Lý Bân than thân trách phận cũng lắc đầu nhưng không ngại chém thêm một vết dao vào .

- Trời xa lắm con bắt thang lên cũng không tới đâu ráng chịu đi .Tao còn phải bị cô Lâm bổ túc ở đó mày , chiều nay lại bắt đầu bổ túc này .

- Anh bổ túc khác , bổ túc kiểu anh là bổ túc học sinh giỏi văn , mà hình như hôm nay lớp giỏi văn bắt đầu tập hợp đấy . Nghe thông tin này hôm qua rồi mà giờ mới nhớ .

Lý Bân lại lấy cuốn sổ từ trong túi ra cầm cây viết ghi ghi vào . Lâm Vũ thì ngó vào trong cuốn sổ xem có việc gì mới hay không , Thiếu Kiệt thì nhíu mày, bởi theo hắn biết được từ Mai Uyển Lâm, khoảng một tuần nữa mới bắt đầu tập trung lớp học sinh giỏi mà Lý Bân lại nói hôm nay .

- Ê tin tức có nhầm không mày , sao cô Lâm nói khoảng một tuần nữa mới tập trung mày lại nói là hôm nay là sao ?

- Không lầm được , đâu hôm qua nhà trường mới họp đưa ra quyết định thay đổi do kỳ thi học kỳ một sắp tới nếu mà tập trung ngay lúc đó thì mọi người trong nhóm lớp này bị phân tâm . Nên tập hợp trước đưa đề tài .. đợi thi giữa học kỳ xong thì mới chính thức .

Thiếu Kiệt cũng gật đầu so sánh thời gian thì đúng là nếu đặt tập trung nhóm học sinh giỏi văn tập hợp vào lúc đó thì cũng là lúc thi giữa học kỳ , mà như thế cũng hơi bất ổn , dù sao thì cuộc thi UPU cũng có thời gian dài hơn là việc thi cử hàng năm .

Lúc này cả nhóm người Thiếu Kiệt đến trường ngồi tập hợp một chổ , kể về những gì đã xảy ra ngày hôm qua của trận bóng , được một lúc lâu thì từ loa phóng thanh trường vang lên giọng nói .

- Các em học sinh có tên sau đây tập trung về phòng giáo viên , xin nhắc lại các em có tên sau đây tập trung về phòng giáo viên có việc .

Một danh sách gần hai mươi người được đọc ra , Lý Bân lúc này mới nhìn Thiếu Kiệt nói .

- Thấy chưa tin tức em không bao giờ sai , đã nói hôm nay tập trung mà anh cứ không tin.

Quả thật lúc này Thiếu Kiệt cũng không còn gì để nói , giáo viên xem ra tin tức còn không chính xác bằng thằng này . cũng cười cười đáp .

- Biết rồi chú mày giỏi , tao lên phòng giáo viên đây .

Sau khi danh sách được đọc ra thì âm thanh báo hiệu giờ học cũng bắt đầu , Thiếu Kiệt bước vào phòng giáo viên lúc này cũng thấy được một số học sinh các lớp khác được gọi tên , trong đó có cả Phùng Kiếm Nhất , Ngọc Nhi , Nhã Oanh và một số gương mặt khác .

Thấy mọi người đang đứng Thiếu Kiệt lại kéo một cái ghế giáo viên ngồi xuống , hành động này của Thiếu Kiệt làm Phùng Kiếm Nhất bực mình gai mắt . Từ hôm qua đá bóng xong hắn trờ thành người có mặt bị chỉ trính nhiều nhất trên diễn đàn , giờ thấy mọi người đều đứng mà Thiếu Kiệt đến sau không nói gì lại kéo ghế ngồi.

- Ê Thiếu Kiệt mày thấy mày đủ tư cách giáo viên hay sao mà lại ngồi trong khi người khác đứng .

- Tôi chỉ lên tập trung còn việc giáo viên thì chưa đủ tư cách nhưng nha trường chỉ nói là tập trung phòng giáo viên chứ có nói không được ngồi sao. Đứng làm gì cho mệt thế hành xác à. Chưa kể đến thấy mọi người đứng thành hàng như thế không phải giống như là học sinh đang chịu phạt xếp hàng sao .

Nghe Thiếu Kiệt nói thế một số người thấy hắn nói cũng đúng , nhà trường chỉ bảo tập trung , cũng không nói là đứng tập trung trong phòng giáo viên . Mọi người bắt đầu nhìn ngó xung quanh cũng xác nhận, họ đứng thành hàng ngang như thế này tương đối giống chờ giáo viên đến sử phạt .

Hai người Ngọc Nhi và Nhã Oanh thấy hắn trêu chọc đáp lại Phùng Kiếm Nhất, cũng che miệng cười khúc khích, lấy ghế ngồi xuống bên cạnh hắn. Một người học sinh khác thấy hành động của Ngọc Nhi và Nhã Oanh cũng nói.


- Ừ Thiếu Kiệt nói đúng , tự nhiên đứng đây làm gì ngồi xuống lát giáo viên vào tính sau .

Những học sinh đang đứng cũng nhanh chân tìm cho mình một cái ghế ngồi xuống, để cho Phùng Kiếm Nhất tức giận chỉ nuốt vào trong lòng định lấy một cái ghế ngồi xuống như mọi người thief Thiếu Kiệt nhìn hắn cười cười nói .

- Ủa không phải vừa rồi ai nói là phải đứng sao bây giờ lại lấy ghê ngồi xuống làm gì nhỉ . Sao không áp dụng hình thức hành xác đứng đợi .

- Mày!

Lúc này đang tức giận định mắng chửi thì Tần Tiến cũng một số giáo viên dạy văn của trường tiếng vào , làm Phùng Kiếm Nhất phải nuốt những từ sắp nói vào . Trong lòng hắn khá bực tức, vì bị Thiếu Kiệt châm chọc.

Tần Tiến thấy học sinh đã tập trung có người đừng người ngồi. ông đưa tay ra hiệu nói .

- Các em ngồi xuống đi , không cần phải đứng đâu .

Mọi người lúc này muốn cười nhưng lại có giáo viên ở đây nên không dám lên tiếng , nhìn Phùng Kiếm Nhất như đang muốn nói ai đó đang đứng thì ngồi xuống đi . Thấy học sinh đều ngồi xuống quanh cái bàn tròn của phòng giáo viên, đợi cho mọi người ổn định hết, Phùng Kiếm Nhất cũng đã kiếm cho mình một chổ ngồi xuống. Tân Tiến mới tiếp tục.

- Hôm nay thầy tập trung các em lại ở phòng giáo viên chủ yếu là thầy muốn tập trung các em lại thành một nhóm học sinh giỏi văn của trường với mục đích đem đề tài kỳ thi viết thư UPU lần này giao cho các em trước khi các em thi giữa học kỳ , để các em có nhiều thời gian nhất chuẩn bị cho đề tài cũng như ôn tập đầy đủ và lấy tư liệu tốt để hoàn thành bài viết thư UPU lần này ..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 125: Công Trình Thế Giới.



Ngày mai mọi người ủng hộ nguyệt phiếu leo bảng đề cử nha . hôm nay cuối tháng lên 3 chương cho mọi người .

Trong phòng giáo viên bây giờ hoàn toàn im lặng, chỉ có tiếng nói của Tần Tiến hướng về những học sinh trước mặt, đưa ra mục đích của việc tập trung bọn họ lại một chỗ.

Một học sinh nghe thế mới đưa tay phát biểu ý kiến của mình . Tần Tiến cũng dừng lại đôi chút để nghe người học sinh đó muốn ý kiến là việc gì .

- Thưa thầy mọi năm không phải là mọi người đều tập trung làm một bài viết , năm nay sao lại khá nhiều học sinh tập trung như thế bài viết có thể mất hay vì quá nhiều ý kiến vào bài văn .

Tần Tiến lúc này cũng cười cười nhìn học sinh vừa phát biểu gật đầu .

- Đúng mọi năm là như thế nhưng năm nay sẽ khác , mỗi các em ở đây đều đại diện cho mỗi lớp học trong trường . Năm nay chúng ta sẽ không tập trung làm một bài , thay vào đó chính mỗi các em chuẩn bị cho mình một bài văn viết thư hoàn chỉnh , nhà trường sẽ chọn lọc ra bài hay nhất để làm bài viết thư mà trường sẽ thi với cách trường khác.

Lúc này Thiếu Kiệt cũng đưa tay lên xin ý kiến .

- Thưa Thầy nếu vậy chỉ chọn một bài thì sẽ không ổn lắm , theo em thấy để trường mình với trường khác thi với nhau nên chọn ra ba bài thì có vẻ hợp lý hơn , dù sao đối với giáo viên trường mình đánh giá thôi thì có vẻ tốt nhưng đối với trường khác thì cũng chưa biết được .

- Điều này thầy với một số giáo viên cũng đã bàn bạc một bài thi làm trọng điểm còn hai bài sẽ là dự phòng . Nên mọi người cứ yên tâm , Dù sao thầy cũng muốn nói hôm nay các em không phải lên lớp để chuẩn bị cho đợt viết thư lần này các em sẽ được nhà trường cho đi tham quan bưu điện thành phố đề tìm hiểu thêm về lịch sử hình thành và phát triển của ngành bưu điện.

Những học sinh đang có mặt ở đây đều mừng trong lòng , không học sinh nào mà không muốn được đi chơi mà lại được cấp phép như thế này , nên ở đây ai cũng háo hức chờ đợi.

- Còn đây là những giáo viên sẽ hướng dẫn các em trong nhóm học sinh giỏi văn lần này , nếu có điều gì không biết hoặc cần tìm kiếm tư liệu gì đó các em có thể hỏi những giáo viên này . Song song với việc đi tham quan bưu điện thành phố các em còn được tham quan một nơi để làm tư liệu viết về đề tài lần này là.
“ Hãy viết thư cho một người nào đó để nói vì sao điều kiện lao động thuận lợi có thể mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn “
Nên các em sẽ được đi tham quan thêm về công ty nước giải khát quốc tế coca cola. Giờ các em theo thầy cô đây lên đường tham quan để lấy tư liệu nào .

Tân Tiền kết thúc cuộc nói chuyện của mình với tất cả học sinh rồi ra hiệu mọi người đứng lên cũng di chuyển ra xe du lịch vừa chạy vào trong sân trường. Mọi người đều từ từ bước lên xe , Nhã Oanh và Ngọc Nhi thì ngồi chung với nhau một chổ , Thiếu Kiệt ngồi sau hai cô ở những băng ghế giữa của xe.

Đợi cho chiếc xe từ từ lăn bánh Nhã Oanh mới hớn hở quay ra phía sau nhìn Thiếu Kiệt hỏi .

- Bạn từng đi công ty coca cola chưa ? Mình từng tới đó rồi nơi đó hoạt động rất hiện đại , mọi thứ đều sữ dụng máy móc để sản xuất , khi vào những nơi sản xuất phải qua rất nhiều công đoạn .

- Ừ mình chưa từng đi công ty coca cola, trước giờ cũng ít có dịp đi những công ty lớn như thế , lần này cũng phải trải nghiệm một lần mới được.

Phùng Kiếm Nhất lúc này nghe thấy Thiếu Kiệt cũng chưa từng được đi công ty coca cola nên cũng lên mặt nói .

- Sống trong Thiên Hoa bao nhiêu năm mà chưa được đến công ty coca cola lần nào đúng là lạc hậu mà.

Nhưng hắn không ngờ rằng câu nói vô tình ấy làm cho trong xe biết bao nhiêu cặp mắt hình viên đạn nhìn vào hắn . Trên chuyến xe này cũng không ít người chưa được một lần tham quan công ty trên đang âm thầm mừng rở vì được một lần mở mang kiến thức thì bị Phùng Kiếm Nhất cho rằng lạc hậu nên cũng không có thiện cảm nhiều .

Một học sinh cùng khối với Phùng Kiếm Nhất cũng tức giận nói .

- Đúng rồi bọn này lạc hậu nhưng với một số người lạc hậu không có nghĩa là không biết . Nhưng mà để nói người tân tiến mà phải ngồi chung với những người lạc hậu có vẽ không sứng với thân phận mình nhỉ .

Phùng Kiếm Nhất bây giờ biết được mình mới chạm vào tự ái của không it người trên xe nên cũng im lặng . Thiếu Kiệt thấy thế cũng cười nhìn Nhã Oanh và Ngọc Nhi nói .

- Mình không quan tâm tới công ty đó như thế nào , vì cái đó đi sau còn với mình bưu điện thành phố như một di tích lịch sử đúng nghĩa nên đi tham quan nó là việc mình muốn bây giờ .

Một người được nhà trường thuê làm hướng dẫn viên trên xe lúc này nhìn Thiếu Kiệt cũng cười nói.

- Các bạn có biết là chúng ta sắp đi tham quan một công trình vĩ đại nhất mà mọi người có thể không biết được , bưu điện thành phố chung ta có thể nói là một trong những thiết kế nổi tiếng sánh ngang với các nước cường quốc trên thế giới như , Mỹ và Pháp không ?

Mọi người trên xe lúc này cũng ô lên một tiếng ngạc nhiên , không ai lại nghĩ người hướng dẫn viên lại nói bưu điện thành phố thành một biểu tượng như hai cường quốc trên thế giới kia. Một học sinh không hiểu hỏi người hướng dẫn viên

- Chị sao chị nói bưu điện thành phố lại sánh ngang với mấy nước khác em chỉ thấy bình thường thôi mà .

Người hướng dẫn viên cũng chỉ cười trả lời câu hỏi của bạn học sinh kia .

- Có lẽ mọi người thấy bưu điện trung tâm thành phố vẫn bình thường như bao công trình khác nhưng các em sẽ không ngờ tới nó lại là kiến trúc thiết kế của một kiến trúc sư nỗi tiếng là Gustave Eiffel ông là người đã thiết kế ra hai công trình lớn mà các em vẫn thường thấy qua mặt báo hoặc truyền hình đó là Tháp Eiffel nằm tại Paris nước pháp và Tượng Nữ Thần Tự Do tại New York nước mỹ. Không những thế quốc gia chúng ta có tới ba thiết kế của ông vẫn còn tồn tại ngoài bưu điện thành phố .

Thiếu Kiệt lúc này cũng khá bất ngờ đã đôi lần hắn đi ngang qua Bưu Điện Trung Tâm thành phố nhưng vẫn không nghĩ đến lai lịch to lớn đó , đối với hắn cuộc sống mưu sinh vẫn phải chật vật, thì thời gianđể bước vào một nơi như thế để tham quan là hoàn toàn không có.

Có đôi lần hắn chỉ lướt qua những bài báo thú vị , những cái sự kiện hay mang lại mà không hề nghĩ đến ở ngay tại thành phố hắn sống vẫn có một công trình kiến trúc đẳng cấp quốc tế như thế.

- Sao các em ngạc nhiên lắm đúng không . có lẽ ngày thường các em vẫn là đi ngang qua nó , hay là có đôi lần đứng trước bưu điện chụp hình lưu niệm nhưng vẫn không nghĩ đến nó lại do một kiến trúc sư quốc tế tạo nên. Chị cũng vậy lúc mới học ngành du lịch này chị cũng từng như các em , ngạc nhiên rất nhiều trước những di tích còn lại của thời gian , nó vẫn như thế tồn tại giữa cuộc sống bình thường không nỗi trội.

Trên chuyến xe lúc này như được hâm nóng một bầu nhiệt huyết . Những người trên xe lúc này đã thay đổi cảm giác của mình, về chuyến đi vô cùng buồn tẻ dạo chơi quanh bưu điện. Giờ đây ai cũng háo hức mong chờ để chứng kiến một công trình vĩ đại được đặc tại thành phố từ bàn tay thiết kế tài hoa của người đã tạo ra Tháp Eiffel và tượng nữ thần tự do.

- Các em có biết không, đã bao nhiêu năm lịch sử của bưu điện thành phố được hình thành một cách hoàn hảo dựa trên những năm tháng chông gai và lưu giữ nhiều năm tháng của lịch sử . là một trong những công trình kiến trúc tiêu biểu của thành phố. Công trình này được xây dựng từ những năm 1886 – 1891 theo đồ án của kiến trúc sư người Pháp theo phong cách châu Âu kết hợp nét trang trí châu Á. Với kiến trúc độc đáo, bưu điện trung tâm không chỉ là điểm phục vụ người dân với các dịch vụ liên lạc mà còn trở thành điểm tham quan hấp dẫn cho du khách trong nước và quốc tế. Sau khi đánh chiếm được Thành Phố Pháp đã thiết lập hệ thống thông tin liên lạc. Năm 1860, Pháp cho xây dựng “Sở dây thép” tức là Bưu điện thành phố ngày nay. Kiến Trúc nằm ngay vị trí trung tâm thành phố. Người thiết kế công trình này là Gustave Eiffel, Năm 1863, Sở dây thép được thành lập.
Ngừng một lúc người hướng dẫn viên nhìn mọi người trên xe bắt đầu ra một câu hỏi nhỏ , nhằm giải trí và rút gắn khoản cách của các học sinh trên xe với mình

- Vậy đố các em bức thư đầu tiên được chuyển đi là năm nào . ai trả lời đúng được câu hỏi nay sẽ có được một phần quà .

A. 1864 .
B. 1865 .
C. 1866.
Theo các bạn học đang ngồi trên xe thì đáp án nào là chính xác .

Bây giờ mọi người trên xe bắt đầu vang lên những tiếng bàn luận của mọi người . Thiếu Kiệt hắn cũng không biết câu trả lời là gì nhưng dựa theo đánh giá công trình thì hắn cho rằng là một năm là sẽ xong thì có lẽ là năm 1864 thì là thư đầu tiên sẽ được chuyển đi . Nhưng hắn vẫn không dám chắc , bởi vì không phải công trình nào cũng đều giống nhau. Chưa kể đến điều kiện lúc đó ra sao, nên hắn hoàn toàn không nắm chắc. Ngọc Nhi thấy hắn suy tư vì câu hỏi cũng hỏi Thiếu Kiệt .

- Theo bạn là năm nào lá thư được chuyển đi ?

- Mình không dám chắc nhưng chắc là năm 1864 mà cũng không biết được nữa. Công trình này lớn mà khi đó chắc điều kiện không nhiều như bây giờ thời gian cũng phải dài hơn , nếu muốn rút ngắn thời gian thì phải tốn nhiều nhân lực lắm mới hoàn thành , còn nếu nhân lực không có thì bắt buộc phải thời gian dài ..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 126: Người Viết Thư Tay Cuối Cùng.



Mọi người đầu tháng ủng hộ nguyệt phiếu đề cử leo bảng với nhé thank mọi người nhiều nhiều .

Bây giờ trên xe vẫn còn ồn ào náo nhiệt. Những người lấy ý kiến lẫn nhau , Người Hướng Dẫn Viên lúc này cũng cười hỏi .

- Sao nào mọi người đã có câu trả lời chưa .

Phùng Kiếm Nhất cũng muốn lấy lại mặt mũi nên trả lời ngay sau khi người hướng dẫn viên vừa kết thúc câu hỏi .

- Em nghĩ là 1866 hồi xưa làm gì có đầy đủ cơ sơ vật chất để xây dựng nên chắc ít nhất cũng bốn năm chắc mới xây xong. Thì đưa vào hoạt động thì là thư đâu tiên được gửi đi là năm 1866 là đúng nhất .

Ý kiến của Phùng Kiếm Nhất không phải là không đúng với hoàn cảnh và lịch sử theo đáng giá nhận thức chung thì ai cũng có thể xem như là câu trả lời thích hợp nhất.

Lúc này Thiếu Kiệt chợt nhớ ra người hướng dẫn viên du lịch đã ra một câu đố mẹo khác hay nếu không đọc kỹ có thể rơi vào cái bẫy tinh vi của người Hướng dẫn viên du lịch và bây giờ hắn cũng đã có đáp án cho câu hỏi trên.

- Theo em thì năm 1864 lá thư được đầu tiên được gửi đi , Vì chỉ cần chú ý một chút thì bạn kia sẽ chú ý , Chi đã nói rằng năm 1860, Pháp cho xây dựng “Sở dây thép” tức là Bưu điện thành phố ngày nay đó là lúc công trình được khởi công, Mà đến năm 1863 , Sở dây thép mới được thành lập thì đáp án gần nhất là năm 1864 là phù hợp nhất . nếu để đến năm 1866 mà mới có lá thư đầu tiên được gửi đi thì có vẽ như hơi chậm chạm .

Bây giờ Phùng Kiếm Nhất nghe thấy bắt đầu mặt cũng đỏ lên mọi người trong xe đều cười đùa . Người hướng dẫn viên thấy thế cũng cười gật đầu nói .

- Năm 1864 là đúng tháng 10 năm 1863 con tem đầu tiên của nước ta được phát hành được in ấn tại hung ga ri và được sử dụng để gửi thư là năm 1864. Đến năm 1886, Bưu điện thành phố được khởi công xây dựng lại theo đồ án thiết kế của kiến trúc sư Villedieu cùng phụ tá Foulhoux, do không đủ đáp ứng nhu cầu sử dụng ngày càng nhiều của người dân. Năm 1891, trụ sở mới chính thức khánh thành. Ngày nay Bưu Điện Thành Phố cùng một số kiến trúc xung quanh tạo thành một quần thể di tích đặc biệt , trở thành biểu tượng khó thay thế của người dân trong thành phố. Các em sẽ được cận cảnh tham quan khi chúng ta tới nơi và cũng như ngắm nhìn kiến trúc pha trộn giữa phong cách châu âu và nét trang trí của châu á .

Dù từ khoảng cách Thiên Hoa đi đến bưu điện Trung Tâm thành phố không bao lâu nhưng cũng trải qua một con đường dài củ dòng người đông đút , giữa phố phường đan phát triển.

Khi xe vừa đến gần bưu điện thành phố thì mọi người đều xuống xe ngắm nhìn kiến trúc bên ngoài của nơi vừa đến. Bên ngoài, phía trước ngôi nhà trang trí theo từng ô hình chữ nhật, trên đó ghi danh những nhà phát minh ra ngành điện tín và ngành điện. Trên các ô có đắp hình người đội vòng nguyệt quế, cùng chiếc đồng hồ lớn. Phía dưới đồng hồ vẫn còn lưu giữ năm khởi công xây dựng và khánh thành của tòa nhà.

Mặt tiền của bưu điện được trang trí những bảng tên một số danh nhân Pháp như Laplace, Voltaire, Arage, Gay-Lvssac... Hai bên vườn hoa trước cửa là hai tượng đài Bưu điện thời kỳ phát triển hiện đại.

Theo chân người hướng dẫn viên từng phong cách trang trí cũng như cách sắp xếp không gian của kiến trúc , Thiếu Kiệt mới thấy được rằng tuy nơi này có một số tuổi không hề nhỏ nhưng nó vẫn còn đó nét hiện đại ,xen lẫn sự cổ kính của phong cách châu âu đương đại.

bưu điện có kết cấu hình khối với các vòm cung phía trên các khe cửa. Hệ thống cột, trụ chính, trụ phụ, mái hiên đều có kết cấu hình vuông. Đặc biệt, trên mỗi đầu trụ, cột được chạm khắc hoa văn, phù điêu công phu và tỉ mỉ. Đặc điểm ấn tượng khi khám phá bên trong bưu điện trung tâm thành phố là những mái vòm lớn ở cửa chính, dọc trần. Vòm cung lớn được chống đỡ bởi bốn trụ sắt nằm bốn góc, mỗi cột chống đỡ bốn kèo sắt tỏa ra bốn phía. Trên vòm tiền sảnh treo hai tấm bản đồ nói về lịch sử hình thành hệ thống viễn thông thành phố. Tấm bên phải là bản đồ thành phố và các vùng lân cận năm 1892, tấm bên trái là bản đồ đường dây điện của quốc gia và nước láng giềng năm 1936.

Chính giữ bưu điện có bốn dãy bàn gỗ lớn được xếp dọc để phục vụ người dân có nhu cầu khai báo, ghi chép thư từ, bưu phẩm. Bưu điện trung tâm hoạt động bình thường vào tất cả các ngày trong tuần, phục vụ khách du lịch và người dân thành phố các dịch vụ liên lạc hiện đại cũng như nhiều dịch vụ truyền thống. Tiêu biểu của các dịch vụ truyền thống như bưu phẩm ghi số hẹn giờ, văn hóa lưu niệm, điện hoa, phát chuyển nhanh…

Người hướng dẫn viên không ngừng nói về lịch sử hình thành và phát triển vốn có của bưu điện , mọi người thì nhìn ngắm nhưng gì đang thấy ở trước mắt . Nếu ai đã từng một lần bước chân vào nơi đây đều sẽ như thế nó không ồn ào náo nhiệt, mọi người có thể thấy được nơi đây vẫn còn những buồng điện thoại được sử dụng. Nơi đây vẫn lưu giữ 14 bốt điện thoại chia làm hai bên sảnh chính để phục vụ người dân và du khách có nhu cầu liên lạc cũng như hoài niềm về một thời quá khứ đã qua.
Với nhiều du khách, gửi bưu ảnh từ Bưu Điện trung tâm Sài Gòn tới người thân và bè bạn là một cách lưu giữ kỷ niệm khá thú vị giữa thời hiện đại.

Lúc này mọi người như chìm đắm trong một khoảng không gian của nhưng năm thế kỷ 80 và 90 trông một nơi đô thị phồn hoa đang trên đà phát triển.

Ngọc Nhi như vừa tìm thấy điểm gì đó thú vị nên hướng người hướng dẫn viên hỏi .

- Chị ơi ông ấy ngồi đó làm gì thế ?

Người Hướng Dẫn viên nhìn theo tay Ngọc Nhi đang hướng về chính giữa sãnh chính , nơi đó có một ông ông tóc đã bạc lưng đã còng , với một số người khách du lich đang vây quanh .

Lúc này người hướng dẫn viên cũng cười nói với Ngọc Nhi .

- Ông ấy là niềm tự hào ở nơi đây một con người rất tốt và hòa đồng với mọi người , ông ấy đọc viết được cả tiếng anh và tiếng pháp đấy , Ông tên là Dương Văn Ngộ, vốn là người gốc Hoa, sinh ra và lớn lên ở đây, gia đình có sáu anh, chị, em; ông là con thứ năm. Thời xưa, cha ông làm nghề thợ nguội, mẹ mưu sinh bằng nghề vá bao bố. Dù cả ngày cật lực làm lụng nhưng cuộc sống vẫn chật vật, ăn bữa hôm đói bữa mai nên từ nhỏ ông và các anh chị đã phải nghỉ học để cùng cha mẹ bươn chải làm thuê. Cậu học trò nghèo hiếu học năm 1942 được nhận vào học ở trường . Dưới thời Pháp thuộc, ngôi trường này chủ yếu dạy tiếng Pháp nên ông đã nói và viết được tiếng Pháp khá thành thạo.Sau khi tốt nghiệp, vì cuộc sống khó khăn, không có điều kiện được tiếp tục đi học nên ông xin vào làm lao công ở Bưu điện Thành Phố. Năm đó mới chưa tròn 16 tuổi nhưng với đức tính cần cù, chịu khó, ham học hỏi, chỉ trong vòng hai năm, ông được cất nhắc lên vị trí quản lý lao công. Năm 18 tuổi, Bưu điện tuyển công chức ngành viễn thông, ông nộp hồ sơ và thi đậu, sau đó không lâu được giao giữ chức Chánh sự bộ (thư ký).

Nghe được người hướng dẫn viên nói về cuộc đời của ông ông như thế. Thiếu Kiệt cũng hỏi .

- Vậy tính ra nếu tới thời điểm này thì ông cũng gắng bó với bưu điện gần năm mươi năm rồi. nhưng mà ông phải về hưu lâu rồi sao ông không ở nhà mà lại lên trên này .

- Chuyện này mọi người cũng như em đều đã hỏi qua ông nên chuyện của ông kể mọi người đề nhớ hết . Ông có kể là “Thời đó cha mẹ ông mất sớm, để lại mấy anh chị em phải nương tựa vào nhau. Ai cũng làm thuê làm mướn, để có được một công việc ổn định tưởng chừng như chỉ trong mơ. Hôm tôi biết tin mình chính thức trúng tuyển thì gần như cả đêm hôm ấy ông không thể chợp mắt được vì hạnh phúc khi được làm công việc yêu thích của mình, vừa nuôi sống được gia đình...”.Ông kể, công việc khi mới vào nghề chủ yếu là kiểm kê, dán tem, đóng dấu và giúp những người khác viết địa chỉ bằng tiếng Pháp, thỉnh thoảng có người nhờ dịch thuật thư từ tiếng Pháp sang tiếng Việt hoặc ngược lại.Năm 36 tuổi ông được cử đi học thêm lớp tiếng Anh. Hồi đó công nghệ thông tin chưa phát triển như bây giờ, người ta chủ yếu chỉ thông tin qua lại bằng thư tay. Thư từ trong nước chuyển ra nước ngoài hoặc từ nước ngoài chuyển về cũng chỉ qua con đường này. Nên hầu như ngày nào ở bưu điện cũng rất đông người chen chúc, chờ đợi. Có thời kỳ cao điểm, một ngày ông phải viết, dịch thuật hàng chục, có khi hàng trăm cánh thư.

Mọi người nghe người hướng dẫn viên kể lại như thế cũng hứng thú với những gì về ông nên mọi người đều đồng ý lại chổ ông ngồi. Đúng như người hướng dẫn viên nói ông khá vui vẻ , hòa đồng . Khi được mọi người nói ông kể tiếp về những gì xảy ra với ông , thì ông đều cười . Bây giờ ông lại thay cho hướng dẫn viên nói về lịch sử hình thành và phát triển của bưu điện .

Gần 50 năm trong nghề, không biết bao nhiêu cánh thư đã qua bàn tay và khối óc ông để đi ra thế giới. Đến năm 1990, ông được về nghỉ hưu. Nhưng đối với ông, mỗi ngày được gắn bó ở Bưu điện thành phố, được làm công việc “truyền tin” và gặp những vị khách khắp nơi trên thế giới không còn đơn thuần là cuộc chạy gạo mưu sinh mà đã là niềm vui trong cuộc sống, nên cảm giác những ngày đầu về vườn.

- đôi tay cứ ngứa ngáy, buồn đến độ muốn chết...

Không chịu đựng được những nỗi buồn , ông lại đạp chiếc xe cọc cạch đến cơ quan cũ chỉ để được gặp và trò chuyện với đồng nghiệp trong giờ nghỉ, được thỏa sức chuyện trò với những người bạn ngoại quốc:

- Họ hỏi tôi rất nhiều về những danh lam thắng cảnh và con người đất nước ta. Mỗi lần như thế tôi lại được tự hào giới thiệu bản sắc của nước mình...

Sau nhiều lần trở lại thăm cơ quan cũ, tôi chứng kiến cảnh nhiều lớp nhân viên trẻ của bưu điện còn thiếu kinh nghiệm, làm việc có phần chậm trễ trong khi khách chờ đợi rất đông và nhu cầu dịch thư rất lớn nên ông xông xáo xắn áo phụ giúp. Dần dần ông đề đạt ban lãnh đạo tạo điều kiện để mình hỗ trợ dịch thuật, viết thư thuê khi khách có nhu cầu.Ban lãnh đạo bưu điện nghe xong liền đồng ý ngay. Họ cũng tạo điều kiện cho tôi được làm việc ở bàn ghi chép và được ăn uống nghỉ ngơi ở một phòng nhưng tôi luôn tâm niệm phải gắng làm việc hết khả năng của mình, còn lại tôi không muốn ảnh hưởng hay liên lụy gì đến mọi người nên đã từ chối mọi đãi ngộ khác...thời đầu khi mới bén duyên với nghề viết thư thuê, ở thành phố cũng có rất nhiều người theo nghề này.

Những năm ấy chưa có nhiều trung tâm dịch thuật, Internet và công nghệ gửi thư qua email, điện thoại cũng chưa phát triển như bây giờ… nên nghề viết thư thuê được xem là nghề của trí thức và phát triển rất thịnh. Những ai biết đọc và viết được tiếng Pháp, tiếng Anh thì mỗi ngày có thể thu nhập rất khá.Ngoài viết thư, hồi trước một ngày có đến gần chục người tìm đến nhờ dịch thuật. Tuy nhiên ngày nay số khách cũng dần giảm đi. Những đồng nghiệp cũng đều đã “rơi rụng”, người trẻ không có ai theo nghề, chỉ còn lại một mình ông đeo đuổi cái nghiệp viết thư tay.Một bức thư không chỉ truyền đạt thông tin mà còn chứa đựng những tâm tư tình cảm của người viết. Do vậy để dịch được một bức thư từ tiếng Anh, tiếng Pháp sang ngôn ngữ quốc gia hoặc ngược lại từ ngôn ngữ quốc gia sang tiếng nước ngoài sao cho trọn ý, mềm mại là điều không hề dễ dàng.Người dịch phải nắm rõ được tâm ý của người viết gửi trọn vào câu từ trong thư, để từ đó mỗi câu mỗi từ cũng phải truyền đạt được tình cảm họ đến với người nhận... Lúc đó người dịch thuật mới làm tròn cái tâm và tâm huyết với nghề của mình. Do vậy, những vị khách từng tìm đến, được ông tận tình giúp đỡ đã dần dần “bắt rễ”, mỗi khi cần viết thư cho người thân ở nước ngoài, họ đều không quên ghé lại.

Những gì ông kể đều khắc sâu trong những tâm hồn của những học sinh trên xe. Ai cũng im lặng lên xe cảm nhận lấy cái gọi là thời gian của một ông cụ làm nghề dịch thuật viết thư tay cuối cùng của thành phố hiện đại và phát triển..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 127: Chơi Khăm Phùng Kiếm Nhất



Vì hôm nay đầu tháng thay vì bạo chương nhưng việc quá bận ngày mai sẽ bù lại , mọi người thông cảm . Cám ơn đạo hữu Billan đã ủng hộ kim đậu , mọi người giúp đỡ nguyệt phiếu lên bảng với cám ơn .

Thiếu Kiệt hắn cảm nhận thấy sự trôi đi của thời gian sâu sắc nhất trong tất cả những người đang ngồi trên xe , một cuộc sống của năm tháng qua đi của hai số phận một cuộc đời .

Không khí trầm lắng của một chuyến đi như thế này thường không thích hợp trong một chuyến tham quan , nên cái không khí im lặng này cũng bị phá vỡ bởi người Hướng dẫn viên du lịch .

- Các em học sinh ở đây mọi người đều biết chúng ta sắp đi tham quan nơi nào đúng không , vậy chứ chi hỏi các em , các em có biết chai coca cola đầu tiên được bán ở đâu không ?

Một học sinh gần người hướng dẫn viên cũng trả lời lại .

- Chắc ở chổ bán tạp hóa . hoặc siêu thị.

- Đúng rồi chắc bán ở tạp hóa chứ siêu thị thì lúc đó chưa có tên tuổi gì cũng không biết người ta có cho vào bán không thôi

Mỗi người học sinh một ý kiến khác nhau , Thiếu Kiệt hắn cũng không biết nên không trả lời . Dù sao cái mình không biết thì không nên tỏ vẻ ra nguy hiểm làm gì. Người hướng dẫn viên lúc này cũng cười nhìn mọi người trên xe đưa ra câu trả lời theo ý kiến của mình , không khí cũng được đẩy lên không còn im lặng như lúc vừa rời khỏi bưu điện nữa .

- Các em đều sai rồi ngày 8.5.1886: tại Bang Atlanta – Hoa Kỳ, một dược sỹ tên là John S. Pemberton đã chế ra một loại sy-rô có hương thơm đặc biệt và có màu caramen, chứa trong một bình nhỏ bằng đồng. Ông đem chiếc bình này đến hiệu thuốc của Jabco, hiệu thuốc lớn nhất ở Atlanta thời bấy giờ và cho ra mắt công chúng với giá 5 xu một cốc. Ngay sau đó người trợ lý của John là Ông Frank M. Robinson đã đặt tên cho loại sy-rô này là Coca-Cola. Đây là nơi mà coca bắt đầu những sản phẩm của mình với lượn doanh thu 9 chai coca một ngày trong một năm ròng rã . Một thương hiệu lớn đều bắt đầu từ những bước đi nhỏ nhất . hơn 120 năm qua thương hiệu này đã lan ra toan bộ thế giới, và có doanh số bán chạy nhất trong lịch sử .


Thiếu Kiệt cũng nhàm chán nhìn ra bên ngoài xe ngắm nhìn những nhà dân hai bên đường và người lưu thông qua ô cửa kính. Đối với hắn, đi tham qua những nơi như thế này, chỉ để lấy thêm kinh nghiệm và cách mô tả những gì xung quanh. Không phải là niềm háo hức như những học sinh, xem như đây là một cuộc vui chơi đúng nghĩa.

Nhã Oanh và Ngọc Nhi cùng mọi người trả lời những câu hỏi được người hướng dẫn viên đưa ra , chốc chốc lại quay xuống hỏi ý kiến của Thiếu Kiệt hắn . Dù sao công ty này vẫn là năm trong phạm vi thành phố tuy có phải qua nhiều tuyền đường nhưng nó cũng không mất khá nhiều thời gian , vì hiện tại không phải là giờ cao điểm nên cũng không có vấn đề kẹt xe diễn ra .


Tầm hơn ba mươi phút từ bưu điện trung tâm thành phố đến địa điểm công ty của coca cola bên ngoài được sơn một màu trắng với những họa tiết của logo chính thức màu đỏ , nó đại diện cho một màu truyền thống mà công ty này đã phát triển qua rất nhiều năm.

Vẫn như các công ty mà Thiếu Kiệt từng đã thấy , tại đây vẫn có một nơi trưng bày sản phẩm , một nơi gọi là canteen dành cho nhân viên không khác là mấy so với nhưng công ty bên ngoài .

So với mọi người bên nhóm Thiếu Kiệt được người hướng dẫn viên và một nhân viên của công ty đưa đi tất cả mọi nơi từ khâu sản xuất đến đóng chai cho đến nhưng khâu vận chuyển . Mọi thứ vẫn rất ít thấy được công nhân lao động , nó được tự động hóa và giảm thiểu nhân công một cách thấp nhất. Đưa tay cầm lấy lon nước ngọt đang ở trên Băng chuyền Thiếu Kiệt khui ra uống một hớp . Mọi người thấy hành động của hắn như thế cũng ngạc nhiên .

Không phải vì khát nhưng Thiếu Kiệt muốn cảm nhận cái cảm giác của những lon nước ngọt còn đang trong cơ sở sản xuất . Một người theo dõi dây chuyền thấy thế cũng đến ngay cạnh Thiếu Kiệt nói .

- Em không nên làm như thế ? bên ngoài vẫn có khu trưng bày em nên mua nước ở đó .

Hắn cũng khá ngạc nhiên vì theo hắn biết được qua lời kể là sẽ được dùng thử nước tại công ty. Điếu đó lúc này có vẽ không đúng cho lắm, nên hắn định nói gì đó nhưng lại thôi.

Phùng Kiếm Nhất vẫn đợi có cơ hội để làm Thiếu Kiệt lại không bỏ qua trong phút chốc . Cố tình nói lớn cho mọi người nghe thấy .

- Có cần phải mất mặt như vậy không đi tham quan mà còn lấy cắp đồ uống à! Không thấy mất mặt thì cũng phải giữ thể diện cho mọi người chút chứ .

Mọi người nhìn hắn như Thiếu Kiệt làm mất mặt mọi người có mặt tại nơi đây nên cũng ra vẻ bực mình . Thiếu Kiệt lúc này cũng cười , mấy cái trò ganh đua như thế này hắn cũng không chấp nhưng nếu đã đụng chạm vào hắn . Thiếu Kiệt cũng không phải là quả hồng mềm .

Thiếu Kiệt lúc này mới nhìn người nhân viên vừa nhắc nhở mình nói .

- Xin lỗi không phải em nhiều chuyện nhưng có lẽ em có một chút ít ý kiến với bộ phậm maketting của công ty đôi chút.

Người nhân viên lúc này cũng giật mình nhìn Thiếu Kiệt khó hiểu . Người đang dẫn đoàn cũng chú ý đôi chút cũng tiếng lại gần nhìn hắn cười nói .

- Thôi không có chuyện gì chuyện nhỏ ấy mà không sao đâu .

- Không phải là như thế nhưng vấn đề maketting của công ty có vấn đề không hiệu quả mấy. Nếu như không lầm thì anh cũng nằm trong bộ phận maketting đi nếu công ty đã cho tham quan nhằm mục đích quảng bá thì tốt nhất nên để người tham quan có thể lấy được sản phẩm tư khâu đang sản xuất để đánh giá chứ nếu mà chỉ xem không thôi thì vẫn không hiệu quả bằng người ta dùng thử đâu , đó là ý kiến của em còn có dám ý kiến lại với những người cấp trên trong phòng maketing hay không là vấn đề của anh , chứ một lon coca không đáng phải để người tham quan phải bỏ ra để mùa hàng ở cửa hàng trưng bày sản phẩm . Nhiều khi cũng chẳng có ai thiết nghĩ mua đến đâu . Còn đây là tiền lon nước .

Thiếu Kiệt phản ứng như thế cũng nằm ngoài dự liệu của người hướng dẫn, Nhưng đúng là những chuyến tham quan như thế này cũng là một các quảng bá thương hiệu, người hướng dẫn cũng thấy ý kiến của Thiếu Kiệt cũng không đến nỗi nào dù sao nếu giá thành sản phẩm cũng không cao , người tham quan cũng có cái nhìn thiện cảm hơn vơi những gì mà đã được dùng thử .

Đây là tâm lý chung của mọi người , đơn giản không phải nói chỉ có mỗi công ty này mà những công ty khác đều vậy , những khi có một sản phẩm mới sắp đưa ra mắt thì phải sử dụng những phương tiện truyền thông quản bá thông qua các công ty sự kiện tiến hành ở những chô đông người, điển hình là siêu thị hoặc với những thực phẩm như nước giải khát thì vẫn áp dụng hình thức phát miễn phí lấy ý kiến của những người trong độ tuổi được cho sử dụng thử sản phẩm.

Lúc này người hướng dẫn của công ty , thấy Thiếu Kiệt đưa tiền mình cũng ngại không cầm . Đưa lại cho hắn cười nói .


- Có gì đâu mà phải làm thế , ý kiến của em anh sẽ đề xuất với ban lãnh đạo, anh thấy cách này cũng hay. Bọn anh vẫn thường là đi quản bá sản phẩm ở những nơi công công thì cũng như thế này thôi . Nên chắc ý kiến này sẽ được chấp nhận .

Bây giờ phía sau lưng Thiếu Kiệt lại vang lên tiếng nói ,

- Không phải xin ý kiến điều này được chấp nhận ngay bây giờ , những ai đang tham quan có thể lấy cho mình mỗi người từ một đến hai sản phẩm dùng thử tại nhà máy .

Thấy người nói là ai người hướng dẫn cũng chào nhẹ một cái nói .

- Chào sếp.

- Cháu ý kiến về quảng cáo của cháu rất hay trước đây cũng có thời gian được áp dụng nhưng do một số điều kiện nên không áp dụng nữa với một phần là do một số người vô ý không bỏ những vỏ lon đã sử dụng vào thùng rác được trang bị.

Thiếu Kiệt chỉ cười cười , hắn không biết người này là ai nhưng đã có thể ra lệnh thì chắc cũng không phải nhân viên .

- Vẫn có thể làm hình thức nhắc nhở , với trang bị thêm nhiều thùng rác ở những nơi khách tham quan đi ngang qua vì nếu như thế thì họ sẽ tự có ý thức hơn , không ai thấy thùng rác ở chổ đông người mà không bỏ vào cả , đó là cách khắc phục hiệu quả tốt nhất còn nếu không được thì có thể cho nhân viên nhắc nhở như vừa rồi.

Người đàn ông ra lệnh vừa rồi cũng trầm ngâm một chút rồi gật đầu nói.

- Thôi các cháu đi tham quan công ty tiếp đi , mọi người có thể dùng thử sản phẩm trên dây chuyền sản xuất nhưng nên nhớ phải bỏ rác đúng nơi quy định.
Mọi người trong nhóm tham quan lúc này cũng mỗi người cầm lấy một lon nước lên nhìn Thiếu Kiệt . ai cũng hiểu nếu hắn không nói thì mọi người cũng sẽ không có được nhưng lon nước miễn phí như thế này . Thái độ thay đổi nhanh chóng hơn lật sách.

Chỉ có Phùng Kiếm Nhất là khó chịu , hắn cố tình dẫn đến sự chú ý của mọi người giờ lại thành giúp Thiếu Kiệt trở thành người giúp mọi người. Bản thân hắn cảm thấy mình không có gì là sai nhưng hết lần này đến lần khác lại chịu thiệt thòi bơi Thiếu Kiệt nên cũng bức rứt .

Nhã Oanh cùng Ngọc Nhi thấy hắn làm khó dễ Thiếu Kiệt cũng có chút át cảm , Nhã Oanh ra vẻ tốt bụng cầm thêm một lon nước ngọt len lén lắc đều lên xong mới đưa cho Phùng Kiếm Nhất nói .

- Thôi mọi người đều uống anh gì đó khối trên cũng uống thử xem đồ uống ở nhà máy có khác gì anh mua bên ngoài không .

Thấy Nhã Oanh có ý định tốt với một phần lại là nữ nên hắn không chút nào đề phòng cầm lấy lon nước. Cười với Nhã Oanh nói .

- ừ em nói thế để anh thử xem .

Vừa nói xong lon nước được khui ra thì mọi người đều tránh xa Phùng Kiếm Nhất vì bất ngờ nên hắn cũng không kịp tránh nên hứng trọn những tia nước từ trong lon văng lên hết người .

Người hướng dẫn viên thấy thế vội lấy khăn giấy từ trong túi đưa cho Phùng Kiếm Nhất lúc này Nhã Oanh đứng từ xa nhìn hắn cười một nụ cười nham hiểm . Biết mình bị chơi khăm bởi Nhã Oanh nên cả chuyên tham quan Phùng Kiếm Nhất không nói một lời nào nữa ..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 128 : Tinh Toán



Đầu Tháng mong mọi người ủng hộ Nguyệt Phiết . chương thứ 2 trong ngày lên trể một chút mọi người thông cảm .

Kết thúc buổi tham quan ai chiếc xe lại trở về trường học. Những học sinh trong chuyến đi, được cho phép ra về hoặc ở lại trường. Thiếu Kiệt chọn cách ra về dù sao ở lại học cũng không được bao nhiêu thời gian .

Thiếu Kiệt không về thằng nhà mà đi ra cửa hiệu bách hóa , dù sao thì dạo gần đây hắn cũng ít ra cửa hiệu . Dù Thiếu Kiệt hắn đã đưa phương án sắp xếp và bố trí lại của hàng cho Hoàng Lâm Nhu nhưng hắn vẫn chưa ra xem lại cách sắp xếp trong cửa hiệu.

Hôm nay có dịp về sớm nên hắn ghé qua xem coi cửa hàng cần phải sắp xếp thêm những gì cần thiết . Hoàng Lâm Nhu đang tính toán một số thứ trong cửa hàng thấy hắn về sớm hơn bình thường cũng bão nổi nói .

- Thằng quỷ lại trốn học về sớm muốn ăn đòn à . Nói sao không đi học !

- Gì vậy mẹ chư chi chụp cho cái mũ trốn học rồi , mẹ quên là giờ con có trốn học cũng ko được vì cô Lâm chiều nay tới nhà à .

Mẹ hắn bây giờ mới sực nhớ là Mai Uyển Lâm hôm nay tới nhà dạy thêm cho Thiếu Kiệt. Nhưng bà vẫn thắc mắc tại sao hắn lại đi học về sớm hơn mọi ngày một các bất bình thường nên hỏi Thiếu Kiệt .

- Làm gì mà hôm nay về sớm thế còn 1 giờ nữa mới là giờ ra về mà ?

- Hôm nay lớp học sinh giỏi đi tham quan nên không có học tham quan về giờ học chênh lệch quá nên cho về sớm . Luôn tiện con ghé qua đây
Hoàng Lâm Nhu ra vẻ nghi hoặc nhưng bà nghĩ dầu gì Mai Uyển Lâm cũng tới nhà nếu vậy thì Thiếu Kiệt hắn không thể nào nói dối được .Bây giờ Hoàng Hương ở gần đó nghe thế củng nhìn Thiếu Kiệt cười nói .

- Thiếu Kiệt lại trong lớp học sinh giỏi luôn . Quá tốt rồi còn gì phải nói nữa nè . Chị cũng đừng làm khó cháu nó thế , học sinh bây giờ học thêm quá trời mà còn có đứa học không ra gì . Mà Thiếu Kiệt nhà mình em thấy nó có học thêm ở đâu đâu mà vẫn vào được lớp chuyên của trường cũng đã là chuyện hiếm rồi chị còn muốn gì nữa đây này .

- Thôi đi cô ơi cái thằng này mà tâng bốc quá thì nó vễnh mặt lên trời mất , nó mà không la, không mắng chắc bây giờ nó quậy ra cái gì còn không biết được . Nhìn nó hiền hiền ở nhà như thế thôi, chứ nó quậy ngầm lắm.

Hoàng Lâm Nhu không để cho Thiếu Kiệt được khen đầy đủ đã xối lên một gáo nước lạnh , làm hắn cũng chỉ biết cười trừ , ai bảo bà là mẹ hắn cơ chứ , mà Những điều Hoàng Lâm Nhu nói như vậy thì đúng là có thật nếu mà bà không là mắng thường xuyên , hắn cũng không biết được kiếp trước mình sẽ thành ra cái dạng gì .

Rồi chợt nhơ điều gì đó Hoàng Lâm Nhu mới nói với Thiếu Kiệt .

- À đợi mẹ một chút rồi về nhà luôn mẹ có việc cần nói.

Thiếu Kiệt không biết việc gì nên cũng nhíu mày một chút suy nghĩ chỉ có thể là chuyện gì đó mà mẹ hắn thấy không thể nói ở chổ đông người như thế này nên cũng đồng ý .

Đứng đợi một bên cho mẹ hắn , giao lại những việc của cửa hàng cho mấy dì của hắn , Thiếu Kiệt nhìn sơ qua cách bố trí của cửa hàng rồi cũng gật đầu . Bố cục sắp xếp của Hoàng Lâm Nhu hắn không có gì để bàn , đa số được phân loại tốt nhất và cũng thu hút được hiệu quả cao nhất về cách trưng bày sản phẩm .


Ngay tại thời điểm đó tại nhà của Hoàng Chí Kim . Hai em này vẫn gặp nhau sau khi Hoàng Chí Hùng đi đâu về đến . Uống một hớp nước trà trên bàn Hoàng Chí Hùng mới nhìn anh mình nói .

- Tòa phúc thẩm sơ bộ có kết quả rồi anh ! bên đó nó kiêu là hồ sơ bên mình là không hợp lệ và phải hủy bỏ . Vì các bên liên quan tới vụ kiện đều có đủ bằng chứng đưa ra anh em mình làm giấy tờ nhà đất mà không thông qua mọi người .

- Chú nói vòng vo như thế làm cái gì , đi vào chủ đề chính đi chư ngoài lề làm gì , ai mà không biết chú và anh lách luật , không thông qua bọn nó .

Hoàng Chí Kim nghe em mình nói như thế cắt ngang lời hắn , nhìn vào đứa con nít cũng biết phải phân sử ra sao, thì kết qua chuyện bị hủy giấy tờ đang làm là điều hiển nhiên thế mà hắn lại đi kể lễ dài dòng .

- Tòa nói là bây giờ xem như miếng đất chưa được hợp thức hóa một các rỏ rang an hem trong nhà nếu giải quyết được thì giải quyết nội bộ còn không thì đưa toa quyết định lúc đó anh em mình phải chịu án phí là cao hơn.

- Vậy mày thấy con Nhu nó ra sao ?

Hoàng Chí Hùng cũng gật đầu kể lại những gì mà hắn được Hoàng Lâm Nhu nói lại .

- Nó nói là tối nay mọi người tập hợp lại bên nhà nó . Việc tiền nong như thế nào thì nó sẽ thương lượng mọi người cho công bằng rồi mới đưa tiền .

- Cái này mới là cái quan trọng nãy giờ tao cần nghe này . Mày cứa nghĩ đi miếng đất bên đó là 100 mét vuông chia cho sáu mày tính đi mỗi người được hơn 15 mét vuông vậy thì được bao nhiêu .

Hoàng Chí Hùng mới im lặng tính toán một chút mới trả lời .

- Tính ra bên đó chỉ được 8 triệu 500 nghìn một mét vuông thôi , một phần là trong hẻm ,với phần đường chưa thể lưu thông được xe oto nên giá cả là như thế , tính ra một người chắc khoảng được hơn trăm triệu à.

- Ít vậy sao ? tao cứ nghĩ là sẽ nhiều hơn chứ .

Hoàng Chí Hùng cũng nhìn anh mình cười. giá thành này hắn đã lấy là giá cao nhất , nhà không phải mặt tiền mà lấy giá mặt tiền thì cũng không ổn cho lắm nên giá trị này là thích hợp nhất.

- Anh cứ nói 100 mét vuông chia sáu ra thì cũng đâu được nhiều , nếu mà anh em mình ôm trọn hết thì đợi một thời gian sau bán mới có thể giá cao hơn còn bây giờ thì chỉ có giá trị như thế là hết mức rồi không thêm được nữa đâu .

- Ừ như thế cũng được . Có còn hơn không cứ để nó nằm đó cũng chẳng ít lợi gì. Vây tối nay nó nói mấy giờ qua bên đó ?

Hoàng Chí Kim cũng thấy nhưng gì Chí Hùng nói là đúng , dính tới tiền bạc thì không ai có thể để họ bị thiệt thòi trong chuyện này , không chỉ có hắn có tư tưởng đó mà tất cả mọi người trong xã hội này đều như thế Khi dính dáng tới lợi ít thì không ai chịu bỏ qua cả.

- Nó hẹn 9h hôm nay nó sẽ đóng cửa hàng sớm để về bàn bạc . Anh qua đó luôn à ?

- Qua sao không mày , mày thấy có ai chia tiền mà vắng mặt bao giờ không ? Dù sao tao cũng xem thử nó lấy đâu ra số tiền lớn mà lại có ý định mua lại toàn bộ mảnh đất , chưa kể là ý định của nó là như thế nào .

Hoàng Chí Hùng trong bụng chửi thầm trong bụngnhưng không dám nói ra ,

- Mẹ chưa đâu vào đâu thì mình làm chân chạy đến lúc có tiền thì lại lết cái mặt mốc ra .

Dù sao hắn biết hắn phụ thuộc vào quá nhiều Hoàng Chí Kim , về những mối quan hệ bên trên mà hắn không thể nào biết được.

Bây giờ hai mẹ con Thiếu Kiệt đã về đến nhà . Hoàng Lâm Nhu đợi cho Thiếu Kiệt đi tắm thay quần áo xong rồi mới cùng hắn ngồi lại nói chuyện .

- Chuyện là sáng nay phiên toàn phúc thẩm về tình trạng mảnh đất đã có kết quả mẹ cũng đã nói với Hoàng Chí Hùng tối nay mọi người tập trung lại xem họ tính toán như thế nào.

Thiếu Kiệt nghe thế cũng trầm ngâm đối chút . Hắn biết giá trị của mảnh đất 100 mét vuông không nhỏ cũng không lớn nhưng để mà chia đều ra thì vẫn là một vấn đề cần phải bàn bạc nội bộ . Bởi con số 100 chưa bao giờ là chia hết cho sáu. Mà tính toán giá trị quy đổi ra tiền, thì cũng cần phải có số lẽ đi kèm nhất định.

- Chuyện này thì cũng tương đối dể mà mẹ cứ lấy 100 m2 chia đều cho 6 người hoặc xem giá trị tham khảo của mọi người về giá đất mà quy theo giá trị tiền mặt là được .

- Mẹ cũng biết là thế nên mẹ cũng đi hỏi một số người trung gian mua bán nhà đất rồi , giá trị của một mét vuông khu này chênh lệch từ 8 triệu đến 9 triệu . Mà nếu tính giá trị cao nhất cũng là 900 triệu , hiện tại mẹ cũng không có được số tiền lớn đó nên mới bàn bạc với con nè.

Hoàng Lâm Nhu đã xem xét tài chính một cách lớn nhất thì vẫn không đủ để huy động ngay được một số tiền lớn như thế , mục đích bàn bạc chẳng qua là muốn Thiếu Kiệt hắn hổ trợ để có thêm tiền chia cho mọi người .

- À Chuyện này hả , được rồi mẹ cứ để chuyện này con lo dù sao cũng chưa quá giờ hành chính Trương Hạo chắc sẽ đi rút tiền được , con ra rút lại lôi thôi vài thứ nữa nên để con gọi cho Trương Hạo . Nhưng mà mẹ xem thế nào chứ nếu sau khi mình mua lại mà họ trở mặt cũng không nên lắm đâu .

Nói rồi Thiếu Kiệt lấy điện thoại ra gọi cho Trương Hạo đợi cho có tính hiệu bắt máy hắn mới nói .

- Dạo này bận rộn lắm sao không thấy mặt. Tranh thủ thu xếp đi rút dùm 1 tỷ đi , Tao mà ra rút thì lại lộn xộn phiên phức lắm.

Trường Hạo nghe được cũng cười cười nói .

- Tao mà bận cái gì , chẳng qua dạo này đi ra ngoài với đi lại bên ngoài hơi nhiều thôi . oke tiển đó để lát nữa tao đem qua giờ tao ra ngân hàng cho kịp đã . Mà cần gì tới một tỷ ghê thế dự án gì nữa à .

- Dự án gì đâu tao đưa tiền cho mẹ mua lại mảnh đất ấy mà , mày thu xếp nhanh nha trước 9 giờ tối là được .

Bên kia Trương Hạo cũng bão nổi mắng .

- Giờ mới 4h mày nghĩ ngân hàng nào làm việc đến 9h tối hả thằng kia Thiếu đánh thà nói . Qua nhà đãi tao ăn uống gì còn được bày đặt kiu qua trước 9 giờ . Thôi lát nữa tao qua chuẩn bị đồ ăn thức uống đi đón tiếp đại gia ..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 129 : Tâm Nhìn



Trả Nợ Ngày hôm qua lên từ từ từng chương ... Mong mọi người thông cảm

Nghe thấy Thiếu Kiệt với Trương Hạo đùa giỡn Hoàng Lâm Nhu cũng không nói gì cho đến khi Thiếu Kiệt hắn cúp máy xong .

- Rồi lát nữa Trương Hạo đem tiền qua là xong . À mà để con đánh một cái văn bản in ra cho những người đó ký vào , dù sao cũng phòng trường hợp hai người kia trở mặt không chịu lại làm rùm ben lên nữa mình thiệt thòi.

- Ừ con muốn làm thế cũng được . Dù sao hai người kia cũng không thể nói trước điều gì .

Thiếu Kiệt bắt đầu ngồi vào máy vi tính đánh văn bản nhưng chợt nhơ đến điều gì nên quay ra hỏi mẹ mình .

- Ủa rồi mẹ đinh xử lý sao với mảnh đất bên đó đây ?

- Mẹ cũng chưa biết . Định là vẫn để như thế còn không thì xây dựng lại nối liền hai nhà lại cũng được .

Thiếu Kiệt bây giờ mới thấy đường vấn đề diễn ra , mẹ hắn nếu xây dựng lại thì không nói gì đến lúc cứ để như hiện tại cũng không phải là cách hay . Ai biết được những người như Hoàng Chi Hùng và Hoàng Chí Kim sẽ làm ra cái việc gì nữa .

- Theo con nghĩ có hai cách . Một là xây đựng để cho thuê , hai là xây dựng để ở cố định hai hình thức này tương đối giống nhau nhưng lại khác nhau nhiều đấy .
- Vậy theo con thì nên xây dựng theo hình thức nào? Với lại chi phí sẽ là bao nhiêu như thế không phải là lại phát sinh chi phí một cách không đáng có sao ?

Hoàng Lâm Nhu vẫn chưa hiểu được ý định của Thiếu Kiệt , dù sao đã bỏ ra một khoảng tiền lớn mà giờ lại phát sinh ra vụ xây dựng lại thì mẹ hắn lại không nghĩ đến .

- Theo con thấy nên xây dựng thành nhà cho thuê . Thứ nhất vừa có thêm thu nhập thứ hai là vừa có thể chuyển các dì đang thuê mướn bên ngoài giá tiền nhà phải chịu cũng là cao mà giờ về đây vừa có thể trông coi nhà cửa vừa có thể để dành tiền cho những đứa con của mấy di sau này , con thấy như vậy là hợp lý nhất .

- Mẹ thấy như thế cũng được những mà mình xây phòng trọ cũng như nhưng nơi trong xóm hay sao , mẹ thấy rất phức tạp . Thường có nhiều thứ phát sinh lắm .

Thiếu Kiệt hắn suy nghĩ một lúc , ở kiếp trước sống cảnh nhà thuê nhà mướn nên hắn hiểu được , cứ mỗi tháng đề hạn đóng tiền nhà sẽ là như thế nào , bạn có thể làm quần quật suốt ngày , lương có thể bạn sẽ nhận được trể nhưng tiền nhà thì không bao giờ bạn đóng trể được .

Hiểu được cảnh phải đi ở nhưng nơi nhà Thêu như thế , và cũng không ít sự phức tạp trong đó nên Thiếu Kiệt mới đưa ra một hình thức nhà trọ được áp dụng rất nhiều ở những năm thời điểm đó.

- Theo con nghĩ nhà trọ hay nhà ở gì cũng vậy phải là nơi mà mọi người có thể yên tâm một chút. Như vậy đi một dãy phòng quy hoặc sẽ từ 18>19 mét vuông thêm gác lững và nhà bếp nhà về sinh trong phòng . mình xẽ xây dựng là ba tầng và một tầng hầm bên dưới dù sao chỉ cần đóng cọc hai bên là có thể đào xuống xây dựng thêm một khoảng không tần hầm dùng để ra vào xe cộ . Để cho mấy chú thay phiên nhau trông chừng hoặc có thể thuê một bảo vệ bao ăn ở chịu trách nhiệm trông xe hàng ngày.

Hoàng Lâm Nhu suy nghĩ điều gì đó sau đó mới nhìn Thiếu Kiệt nói .

- Sao mẹ thấy giống như chung cư vậy ? có bao nhiêu đó làm như vậy có phát sinh nhiều quá không ? nhưng cũng không được nhiều tính ra chừng 12 phòng còn lối lên xuống nữa .

- Tính ra như thế vừa ổn thỏa được mọi thứ , tuy chi phí có phát sinh thêm nhưng sau này cũng có cái thu nhập thêm dù sao nếu hai mẹ con mình mà ở một cái nhà lớn quá cũng không ổn .

Ý kiến của Thiếu Kiệt lúc này cũng làm cho Hoàng Lâm Nhu đồng ý dù sao mua lại rồi không làm gì để đó không thì vẫn là vô ít , nên xây dựng một cách tốt nhất lại có thế đưa các chị em về ở gần mình , cũng tốt hơn để mọi người đi thuê nhà tốn tiền hàng tháng.

- Ừ như thế thì để mẹ sắp xếp mọi thứ xem sao, để tối nay họp xong rồi chuyện này sẽ tính sau giờ mẹ đi chợ mua một ít đồ lát nữa cô đến thì cứ học , tầm đến gần tối là được rồi dù sao nhà tối này cũng có việc .

Thiếu Kiệt cũng gật đầu , hắn lại chú tâm vào máy vi tính đánh những văn bản cần thiết chuẩn bị cho buổi tối nay. Một lúc lâu sau Trương Hạo cũng qua tới nhà . trên vai khoác theo một cái balo nặng trịch . Nhìn Thiếu Kiệt mếu máo nói .

- Cái thằng mày chơi tao vừa thôi, không phải ít tiền đâu. Nó nặng như vầy mà lại không chịu giúp đỡ anh em cùng đi ngân hàng mang về.

- Thôi đi mày đứng có nói quá , mày đi từ ngân hàng về tới đâu hẻm này bằng taxi chứ có phải đi bộ đâu mà than với vãn .

Trương Hạo cười cười nhìn Thiếu Kiệt nói

- Sao mày biết tao đi taxi mà đi bộ . Lỡ như mày đoán mò sai làm sao .

- Tao đoán sai làm sao được mà sai . Mày ở trong ngân hàng máy lạnh đợi cũng một thời gian cái balo đem theo đã lạnh . Nếu mày đi bộ thì ba lô về tới nhà cũng không phải còn hơi lạnh như thế này chỉ có , đi taxi khi lên taxi hệ thống điều hòa vẫn có nên cái balo giờ vào tới nhà vẫn còn lạnh tanh đây này .

Thiếu Kiệt vừa nói vừa cầm lấy ba lo đưa cho trương hạo . Bởi hắn ở trong máy lạnh dù cho đã ra ngoài như bên trên quần ao vẫn con lấy hơi lạnh nên bây giờ dùng tay của mình cầm lấy ba lo Trương Hạo cảm thấy vẫn còn hơi lạnh mà Thiếu Kiệt nói.

- Sao việc mảnh đất sao rồi , có kết quả rồi à.

- Ừ cũng tương đối khả quan nhưng mà xong đợt này chắc qua tết sắp xếp lại xây dựng cho tốt. Sau này có thể một phần bên này sẽ phải chuẩn bị một sever riêng còn vấn đề khi nào thì chừng nào xây dựng xong sẽ tính đến .

Trương Hạo cũng gật đầu xong chợt nhớ ra điều gì đó lại hỏi Thiếu Kiệt .

- Ủa mà sao lại trang bị thêm sever nữa , bên kia không sử dụng sao lại làm thêm một cái bên này nữa .

- Bên kia sever dành để kinh doanh khác ông tướng , không thể nào cứ gộp chung là sever kinh doanh với sever làm việc được cái nào ra cái đó . Mà bên cửa hàng như thế nào rồi ? xem mấy hôm nữa sắp xếp một cuộc họp là ổn mà chú mày có đề cử người nào xin việc ấy . Hôm nọ gặp tao bên công ty có nói chuyện, mà tao đang về nhà gấp cũng trể nên không hỏi hang nhiều.

Trương Hạo cũng ngạc nhiên, hắn không biết được Thiếu Kiệt lên công ty lúc nào. Nên cũng thắc mắc .

- Ơ mày lên công ty lúc nào thế , sao tao không nghe nói gì về chuyện này vậy? cũng chẳng ai nói lại chuyện này .

- Chỉ là lên chút việc, bên của Chu Tường mày cũng không có chuyên môn gì nhiều có nói mày cũng có biết đâu . Mà thôi việc này để tao sử lý . Những người khác chắc ổn cả chứ .

Nghe Thiếu Kiệt nói về bộ phận của Chu Tương, Trương Hạo cũng không nói gì , hắn biết bộ phận Chu Tương cần chuyên môn và hiểu biết nhiều về vấn đề lập trình viết code. Mà hắn lại không có kiến thức về khâu này nhiều nên cũng đành chấp nhận . Không phải chuyện gì Trương Hạo cũng đều có thể thay Thiếu Kiệt hắn quản lý nên cũng ầm ừ .

- Ổ cả bên của Phan Nguyệt chắc vài bữa nữa là xong vấn đề giấy tờ còn , bên Nhã Kỳ thì cô ta bắt đầu tham gia lớp cấp tốc về chuyên nganh quản lý nhà hàng khách sạn rồi , Còn vấn đề giải quyết cái khu đất mà thuê để xây dựng Nhà Hàng Tiệt cưới thì cũng sắp ổn thỏa chỉ còn chọn ra nhà thầu nữa thôi . Mà mày đắp chiếu vụ này qua tết mới khởi công nên mọi thứ đều như vậy .

- Cái Khu đất đó hiện tại xây dựng cũng được nhưng lại không có người quản lý ,chưa kể đến là thi công gấp rút thì thế nào cũng có sơ sót nên tao mới để đắp chiếu quá tết làm vì tối thiểu ít nhất một công trình như vậy cần khá nhiều thời gian , nhà thầu có đủ điều kiện thì ít nhất phải 6 tháng là ngày đêm còn nhà thầu không đủ nguồn lực thì cũng là 9 tháng , mà theo quan niệm của ông bà ta là xây dựng công trình thì chỉ được trong năm .

Khó hiểu về vấn đề này , Trương Hạo cũng đã từng thấy nhiều công trình kéo dai không ít hơn hai năm nên mới hỏi Thiếu Kiệt .

- Thế sao tao thấy có một số công trình vẫn thi công rất lâu mà không phải trong năm có khi còn là ba đến bốn năm trời mới xong vậy ?

- Những công trình đó theo dạng của nhà nước , bên nhà thầu vẫn phải chấp nhận thi công nhưng ở những ngày cuối năm , nhà thầu vẫn cúng hoàn công và những ngày đầu năm mới vào họ đều mở một buổi cúng động thổ lại . Mày nghĩ đi cúng kiến như thế lại phát sinh đủ thư , chưa kể những công trình đó thường phải có những thứ đi kèm . Vì thi công nhiều năm nêm họ luôn phải sửa sang lại phân thô, để không bị ảnh hường đến kết cấu của kiến trúc chứ không phải để nguyên như thế đâu .

Trương Hạo lúc này cũng gật đâu , đối khi những thứ trong ngành xây dựng hắn cũng không hiểu nhiều. Nhưng nghe giải thích của Thiếu Kiệt như thế cũng thấy khá đúng với quan niệm và cách các công ty xây dựng chuyên thi công những công trình quốc gia làm .

- Thế mình làm như họ cũng được mà chỉ tốn công cúng kiến một ít như lại tốt xây xong sớm hơn, hoạt động sớm.

- Theo tao qua năm vẫn là hợp lý nhất vì những tháng cuối năm là mùa cưới hỏi , đang xây dựng thì vẫn được. Nhưng đến khi công trình hoàn thành lại ngay thời điểm là tháng bảy âm lịch , những tháng này cũng ít người cưới hỏi gì nhiều thay vào đó mấy thàng tiếp theo thì khá hơn , mình có thể kinh doanh và hoạt động tốt hơn ở những tháng đó . Để người đặt tiệt có cảm giác họ là người đầu tiên đến tổ chức tại nhà hàng ..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 130: Con Trưởng .



Mọi Người Ủng Hộ Nguyệt Phiếu với nhé . thank các bạn

Trương Hạo trước giờ cứ nghĩ Thiếu Kiệt để qua năm để xây dựng công trình nhà hàng tiệc cưới nhưng không ngờ hắn còn tính đến cả tâm lý người đặt tiệc hơn hết là còn , canh thời gian có thể thúc đẩy những gì mà hắn nắm chắc nên cũng cười cười nhìn Thiếu Kiệt nói .

- Thật tao không biết trong đầu mày còn chứa những thứ gì nữa đấy. Cái gì mày cũng nghĩ chu toàn như thế không mệt à. Chứ tao là chắc thua rồi đó .

- Không tính kỹ không được đâu mày à , sống mà cứ hời hợt cho rằng như thế là tốt thì không ổn đâu , xã hội ngày càng tiến lên thì mình cũng thế suy nghĩ xa hơn người khác mới làm được nhưng chuyện người khác không thể nghĩ đến . Chứ không tao bây giờ vẫn là học sinh , mày cũng chỉ là người giữ xe thôi . Đã không làm thì đừng làm , đã làm phải làm trước người khác một khoảng cách thật xa để có được thời gian cũng cố lại những gì mà có .

Trâm ngâm nhưng gì Thiếu Kiệt nói Trương Hạo cũng thấy khá đúng, nếu không có nhưng bước thúc đẩy của Thiếu Kiêt thì hắn vẫn là đứa trông xe bên đường . Bây giờ Trương Hạo cũng hiểu thêm một đạo lý là . Trong kinh doanh phải nhìn thấy được nhưng thứ người khác không nhìn thấy , phải làm những thứ người khác chưa làm , lúc đó mới thu lại được những gì mà mình muốn .

- À mà thôi ta về bên công ty hôm nay cuối ngày còn có đợt nhập hàng về tao về bên đó xem sao đã , có gì thì tính sau còn vụ của ông Chú tao để tao hỏi ông xem . Cái ông này cũng liều thật chứ không hỏi tao lại đi hỏi mày .

- Chắc chú mày ngại thôi người trong nhà cũng khó nói chuyện này hơn là người ngoài , không lẽ xin cho một người không quen biết mày lại nói này nọ nữa mắc công lắm , cứ nhận hồ sơ tao xem được thì dùng , không thì chuyển qua bên cửa hàng làm việc . Thôi về bên đó có việc thì làm đi lát nữa Mai Uyển Lâm qua dạy kèm tao nữa này.

Nghe như thế Trương Hạo cũng trêu chọc Thiếu Kiệt .

- Có đưa bị dạy kèm mà than thở đây này . thật diễm phúc quá mà còn than thở cái gì nào .

Nói rồi Trương Hạo cũng không dại gì đứng lại mà chạy đi mấy Thiếu Kiệt thấy thế cũng cười nhìn theo nói

- Cái thằng đã như thế tuổi còn cứ như con nít.

Thiếu Kiệt lại trở đem cái ba lô mà Trương Hạo đưa qua cho mình cất vào phía trong nhà . Hắn bây giờ đã có được những vị thế riêng cho mình , tuy vẫn còn là học sinh nắm trong tay khá nhiều thứ, nhưng đối với Thiếu Kiệt đó là chưa đủ hắn muốn khi mình bước ra khỏi cánh cửa trường học luôn có một số tiền vốn nhất định để hắn có thể phát huy đến mức cần thiết .

Cả buổi chiều hôm đó không ai biết rằng trong căn nhà đơn sơ của Thiếu Kiệt đang tôn tại một số tiền mặt to lớn. Cả giờ học của Mai Uyển Lâm cũng được rút ngắn lại không như hôm đầu tiên. Đợi cho Mai Uyển Lâm đã ra về Hoàng Lâm Nhu mới hướng Thiếu Kiệt hắn hỏi .

- Trương Hạo đã qua chưa thế Thiếu Kiệt ? sắp tới giờ rồi đó .

- À nó qua rồi tiền con có sẳn rồi nên mẹ yên tâm chỉ cần đợi mấy dì đóng cửa hàng với hai người kia qua là được thôi.

Nghe Thiếu Kiệt nói như thế mẹ hắn có phần an tâm , không ai biết việc này trở thành việc quan trọng nhất của bà . Đơn giản không phải vì bà muốn tranh giành nhưng theo ý kiến của Thiếu Kiệt hắn nên bà không làm thì những người như Hoàng Chí Hùng và Hoàng Chí Kim thế nào một ngày nào đó cũng đem nó bán đi .

Thời gian cũng không còn sớm khi mà các người dì của Thiếu Kiệt đã tập trung đầy đủ ở nhà hắn thì vẫn chưa thấy hai an hem kia ở đâu . Hoàng Hương lúc này mới hỏi Hoàng Lâm Nhu

- Chị nghĩ hai người đó có tham gia cuộc họp này không hay lại không thấy mặt như mọi lần .

- Chắc là sẽ tới vì quyền lợi thôi mà , hai người đó không tới chị em mình lại phải dời ngày họp khác , còn nếu họ không chịu thì chúng ta vẫn phải tiếp tục vụ kiện .

Hoàng Lâm Nhu cũng không biết rằng hai người kia sẽ đến hay không nên chỉ nói ra việc phát sinh nếu chuyện này họp mặt này không được thì sẽ phát sinh nhiêu thứ khác.

Mọi người lúc này cũng thở dài , ai cũng hiểu để tiếp tục đi tiếp vụ kiện làm mất thời gian công sức khá nhiều, đo là chưa kể tính đến vấn đề chi phí phát sinh đi kèm như luật sư văn bản chứng từ các thứ.

Bây giờ bên ngoai mới đẩy cửa đi vào hai người không ai xa lạ đó là Hoàng Chí Kim và Hoàng Chí Hùng.
- Sao hôm nay mọi người tập hợp bàn bạc xong rồi à, mỗi người được bao nhiêu cũng gần tối rồi mọi người nhanh rồi còn về nha trể quả không hay.

Nghe như thế Nhã Hân cũng bực mình nhìn Hoàng Chí Kim nói

- Anh xem lại anh đi mọi người thì đợi anh tới để họp xem ra sao anh chưa chi vừa vào lại đòi tiền này nọ. Anh không thấy mình quá đáng à.

- Quá đáng , mấy đứa nên nhớ anh là trưởng nam nhà này , còn mọi người vẫn chưa đủ thẩm quyền có tiếng nói trong nhà này đâu .

Thiếu Kiệt lúc này cũng khá bực mình , hắn đang muốn giải quyết êm đẹp mà theo bộ dạng của Hoàng Chí Kim.

- Xin lỗi ông đang trên phần đất hợp pháp của nhà tôi chứ không phải mảnh đất kế bên đâu nên ở đây ông mới là người không có tiến nói đó .

Bị Thiếu Kiệt nói như Thế Hoàng Chí Kim định mắng hắn thì Hoàng Chí Hùng mới kéo tay Hoàng Chí Kim lại nói .

- Anh ơi gì vậy nhà này giấy tờ là của mẹ nó mà đang trên đất của nó mình yếu thế đó .
Nghe Hoàng Chí Hùng nói bây giờ hắn mới chợt nhớ tới mảnh đất này tính trên phương diện giấy tời thì hoàn toàn thuộc về Hoàng Lâm Nhu. Thấy mắt mặt nhưng Hoàng Chí Kim vẫ ra vẻ .

- Mẹ mày là em tao mày chỉ là cháu đừng có hỗn láo , Mẹ mày chưa lên tiếng mày đã nói chuyện không coi ai ra gì à.

- Ông nên nhớ tôi là người hợp pháp thừa kế nhà này nên tôi cũng có quyền , khi mẹ tôi không lên tiếng không có nghĩa là tôi không có quyền , ông nên cư xử cho đúng không phải ai ông cũng có thể ức hiếp được.

Thiếu Kiệt nói như thế làm cho Hoàng Chí Kim cũng tức giận quát.

- Con Nhu đâu mày dạy con như thế hả . Mày dạy nó ăn nói với anh mày như thế sao .

Hoàng Hương lúc này nhảy vào bênh vực Thiếu Kiệt .

- Tôi thấy Thiếu Kiệt chẵng nói gì sai cả , ông đừng ỷ là ông làm anh rồi muốn làm gì thì làm qua mặt mọi người còn hống hách ra vẻ .

Hoàng Lâm Nhu thấy tình hình căn thẳng cũng biết Thiếu Kiệt đang rất bực mình , không phải hắn muốn mà vì cách hành động của hai anh em làm bà không nói được gì .

- Thiếu Kiệt nó không sai Anh và chú đây cũng chẳn đúng đâu. Nói gì thì nói hôm nay tôi tập hợp mọi người chổ này, chủ yếu là muốn mọi người phân chia công bằng cho đúng luật pháp rồi làm cái giấy cam kết. Còn nếu hai anh không đồng ý thì chúng ta tiếp tục vụ kiện , dù sao bây giờ tôi vẫn có thời gian theo đến cùng , lúc đó bên thua chịu tiền án phí chắc cũng không phải ít.

- Được rồi tụi bây muốn gì thì nói nhanh đi xong chuyện ký giấy xong muốn làm gì với mãnh đất thì tùy mày.

Hai anh em thấy yếu thế hơn nên cũng đành chịu thua thiệt , dù sao tới đây cũng vì tiền nếu không vì tiền thì hai người cũng chẳng hơi đâu tiếp tục vụ kiện , dù sao họ vẫn hiểu rằng nếu tham dự tiếp vụ kiện này, thì hai người chỉ có thể thua kiện còn phải chịu một số tiền án phí không mong muốn, còn không thu được thêm lợi ích gì.

Bây giờ Hoàng Chí Hùng và Hoàng Chí Kim ngồi xuống một cái ghế , những người còn lại trong nhà cũng ngồi xuống . Hoàng Lâm Nhu đợi mọi người ổn định xong mới nói .

- Bây giờ đi thẳng vào vấn đề chính trong chuyện này , mãnh đấy bên đó ai cũng biết là một trăm mét vuông như thế chia cho sáu người vẫn là mỗi người cũng được khoảng hơn 16 mét vuông nếu con số chính xác xuống là 16,6 mét vuông .

- Khoang mày nói 16,6 mét vuông tao không đông đồng ý . ai củng biết nhà này tao con trưởng thì tao phải 20 mét vuông tròn còn nhiêu thi bọn bây chia .

Hoàng Hương đã không ưa Hoàng Chí Kim nên cũng chỉ thẳng mặt hắn nói .

- Ông nghĩ ông là ai , con trưởng , ông hay nhỉ xã hội công bằng nam nữ bình đẵng mà ông chỉ cần nói một câu con trưởng là có thể lấy phần hơn à , nói chuyện dễ nghe nhỉ , vậy không lẽ vì là ông con trưởng nên mọi người phải cắt phần của mình chia ra cho ông sao .

Thiếu Kiệt ngồi một bên cũng chỉ cười thầm, ai cũng hiểu một điều. Nói đến lợi ít không ai muốn thua thiệt, chưa kể đến Hoàng Chí Kim đã phạm vào điều tối kỵ nhất của những người phụ nữ trong nhà, đó là chử con trưởng.

Ai cũng hiểu trưởng nam luôn có địa vị cao hơn những đưa con khác trong nhà . Nhưng đó là xã hội phong kiến, còn giờ là xã hội pháp trị thì quyền bình đẳng giới là hơn hết , một số gia đình còn bố hoặc mẹ thì con trưởng có phần được ưu ái . Nhưng nếu cả hai đều mất, thì vấn đề bình đẳng giới lúc này sẽ được nổi lên một cách rõ ràng.

- Đúng rồi ! Ông là con trưởng là con vậy con thứ trong nhà không phải là con sao . Ông đừng có đem thuyết pháp phong kiến cổ hủ đó ra với bọn tôi. Thời này không phải là thời trọng nam khinh nữ , bọn tôi là nữ cũng có tiếng nói của mình . Nếu ông là Anh Trai Trưởng trong nhà đáng lý ra phải nhường cho mấy em đằng này ông lại cố tình giấu diếm độc chiếm với Hoàng Chí Hùng vậy mà gọi là Anh đấy hả ..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 131: Tiền Làm Chổ Dựa



Mọi Người ủng hộ nguyệt Phiếu + Đề cử truyện với , ai hào phóng thì tặng kim đâu hay thất thải, kim sa châu ủng hộ mình nhé

Nhã Hân phản pháo lại Hoàng Chí Kim , làm Thiếu Kiệt cũng tỏ vẻ mở cờ trong bụng nhưng hắn lại không nói ra , Dù sao hắn hôm nay chỉ im lặng xem cử chỉ của hai người Hoàng Chí Kim và Hoàng Chí Hùng . Việc của hắn là chia tiền, sau khi mọi người đã ký giấy chấp nhận không còn khiếu nại gì nữa thôi.

- Bọn bây được lắm! Nếu không phải ăn theo con Nhu bọn bây có được ngày hôm nay chắc.

- Đúng rồi toàn lũa hùa vào , chuyện này đáng lẽ ra chỉ có bên dòng chính là Anh Kim với Bà Nhu thôi còn tụi bây cũng chỉ là ăn ké mà cũng la.

Nha Hân mới nhìn Hoàng Chí Hùng mắng thẳng mặt .

- Mẹ mày nếu nói ăn ké mày cũng là người có phần ăn ké ở đây đó chứ đừng có ở đó mà bênh vực ông Kim , Tao không biết Chị Nhu đã quyết định chia đồng đều thì phải chia đồng dều , ở đây người thắng không phải Ông Kim với mày . Nên có không phục cũng không được , người nắm cán dao là chị Nhu chứ không phải mày và Ông Kim.

Bây Giờ Thiếu Kiệt mới thấy mặc lợi hai của dì mình dù kiếp trước có ít tiếp xúc nhưng cũng có vài tin đồn là di của hắn miệng lưỡi khá lợi hại bây giờ thấy tận mắt quả đúng như lời đồn.

- Bây giờ mọi người muốn họp tiếp hay là tiếp tục cãi nhau . Tôi nói này anh Kim , tôi nghĩ anh là anh lớn lại không nhường mọi người , bản thân anh có nhà có xem , còn mọi người ở đây có gì , nhà thuê nhà mướn , anh hơn mọi người ở đây rồi anh lại còn muốn phần hơn à. Tôi nói cho anh biết nếu mà không phải vì mọi người ở đây tôi theo anh tới cùng vụ kiện này . Chưa kể đến anh có nghĩ rằng anh em trong nhà nếu lúc đầu anh lấy ý kiến mọi người , cũng sẽ không đến nỗi như thế này . Nguyên do có ngày hôm nay cũng do anh mà ra thôi Anh Kim à. Anh đừng có tránh mọi người vô tình bản thân anh đã vô nghĩ thì làm sao mà mọi người có tình với anh đây .

- Thôi mấy cô đã nói như vậy thì tính sao thì tính đi tôi với thằng Chí Hùng còn có Việc . Không thể cứ dây dưa như thế này mãi, cũng chẳng đi đến đâu lại tốn thời gian mọi người.

Hoàng Chí Kim không phải là không biết là phải chia đồng đều nhưng hắn muốn ép Hoàng Lâm Nhu xem cô có đủ tự tin để nói chuyện tiền bạc không , bởi số tiền chia ra không phải là nhỏ , mà Hoàng Chi Kim vẫn chưa biết được tài chính của Hoàng Lâm Nhu đến từ đâu .

Nếu nói quy cho Thiếu Kiệt có quen biết với Xuân Nghĩa Bang đi nữa cũng không thể huy động một số tiền lớn như thế. Nên hắn muốn dò xét xem Hoàng Lâm Nhu định giải quyết vụ này ra sao như gặp phải những người nhu Nhã Hân và Hoàng Hương nên kế hoạch bị phá sản.

- Được rồi anh đã nói như thế thì tôi noi luôn 100 mét vuông chia cho sau sẽ được mỗi người 16.6 mét tôi tính như vậy cho chẳng , tôi cũng đã đi hỏi các nơi thì được biết giá đất ở đây dao động từ 8 triệu đến 9 triệu do trong hẻm tôi sẽ ra giá 8 triệu một mét vuông mỗi người như thế sẽ được 132 triệu 800 ngàn. Moi người thấy sao .

Hoàng Chí Hùng lúc này mới nhãy ra đưa ý kiến. Dù giá tiền của hắn không khác Hoàng Lâm Nhu là mấy nhưng hắn vẫn muốn kiếm thêm chút đỉnh dù sao cũng là tiền , kiếm được chút nào hay chút đó .
- Sao không lấy giá tiền là 9 Triệu mà lại lấy giá thấp nhất . Cô định ăn bớt tiền à . Tôi nói này cô mua 8 triệu một mét vuông vậy thì quá thiệt thòi rồi đó , nghĩ xem sau này giá nhà đất lên thì sao ? cô lúc đó không phải là có lời à.

- Cái đó là anh nói khi bán mà tôi đã bán chưa ? giá trị nhà đất có lên hay không tôi còn không biết , Chưa kể đến còn giải tỏa mặt bằng làm đường những thứ đó ai chịu cho tôi.

Hoàng Lâm Nhu cũng không vừa dù sao mỗi người một ý đồ khác nhau , Hoàng Lâm Nhu vẫn muốn ép một chút giá để cho Hoàng Chí Kim hoặc Hoàng Chí Hùng đưa ra cái giá hợp lý là được . Dù sao Hoàng Lâm Nhu và Thiếu Kiệt đã định là sẽ xây lại nên tiết kiệm được chút nào hay chút đó .

- Mọi người không ý kiến chỉ có ông là ý kiến ý cò . Còn nếu muốn mua lại thì cứ việc bỏ tiền ra cũng được nếu , ông chịu bỏ ra 9 triệu một mét vuông đi thì đưa lại cho ông làm giấy tờ cũng thế . Con không thì đừng có làm rồi .

Hoàng Hương thấy Hoàng Chí Hùng đòi hỏi này nọ cũng nói móc , bởi để Hoàng Chí Hùng bỏ tiền ra mà mua lại thì hắn cũng không cùng Hoàng Chí Kim âm thầm làm giấy tờ làm gì . Nghe như thế Hoàng Chí Hùng cũng nhắm mặt , hậm hực nói

- Không muốn có thêm tiền nữa thì thôi còn giá cả miễn sao trả đủ cho tôi là được .

Hoàng Lâm Nhu lượn lự một chút mới quyết định .

- Thôi được rồi vậy tôi sẽ lấy số giữa là 8 triệu 500 một mét vuông vậy là một người sẽ được là 141 triệu 100 ngàn . Được thì mọi người Ký vào đây tôi sẽ đưa tiền đủ cho mọi ngay tại hôm nay.

Thiếu Kiệt lúc này mới đưa ra toàn bộ những giấy tờ đồng ý không tranh chấp mãnh đất cho mọi người . Những Dì của hắn thì chi cần đọc sơ sau đó sẽ ký tên còn , Hoàng Chí Kim và Hoàng Chí Hùng thì đọc một lúc khác lâu phần văn bàn xong mới đặt bút ký tên.

Sauk hi đợi Thiếu Kiệt thu lại và xác nhận mọi người đã ký đầy đủ không sai sót vần đề gì hắn mới lấy trong ba lô từ lúc đầu tời giờ đang ở cạnh hắn.

Bây giờ Hoàng Chí Kim và Hoàng Chí Hùng không thể nói gì , ký hắn cũng ksy rồi tiền thì cũng thấy Thiếu Kiệt lôi ra từ trong ba lo cũng không ít số tiền này có thể nói là hơn hẳn số tiền phải đưa cho mọi người nên cũng im lặng .

Chổ dựa của Hoàng Lâm Nhu để tự tin đối mặt với người họ có lẽ bây giờ không nói thì mọi người đều biết đó là tiền , vì tiền Hoàng Lâm Nhu mới tự tin để đối đấu với hai người kia, nhưng không ai biết tiền này ở đâu ra. Họ cho dù có thắc mắc nghi vấn , nhưng không dám hỏi Hoàng Lâm Nhu chuyện tế nhị này.

Sau khi đưa tiền xong cho hết mọi người những người Hoàng Hương, Nhã Hân , Hoàng Ly thì vẫn ở lại . còn Hoàng Chí Hùng và Hoàng Chí Kim thì rời đi rất nhanh sau khi nhận được tiền , như chưa từng có mặt tại căn nhà này .

Thiếu Kiệt thấy thế cũng lắc đầu . Tiền bạc đúng là có sức hút khá lớn khi cầm tiền tới tay hai người này tươi cười như không có chuyện gì xảy ra , rồi ra về còn cười nói vui vẽ . Giờ trong nhà chỉ có những Chị em của Minh Hoàng Lâm Nhu mới nói.

- Còn khoảng hơn 3 tháng trước tết nên chị định là sẽ xây dựng lại phần đất bên này lại thành dãy phòng trọ, mấy đứa xem rồi khi đó về ở với chị bên này chứ mấy đứa cũng đi thuê nhà đóng tiền hàng tháng không ổn về đây chị em mình sống là được. Còn tiền này cứ để đó cũng không làm gì thì gửi ngân hàng lấy lãi hàng tháng mà trang trải các thứ.

Hoàng Ly cả buổi không nói gì giờ mới đưa ra câu hỏi của mình .

- Chị còn tiền xây dựng à có cần em phụ không ? em chưa cần tiền này đâu chị cứ lấy mà dùng .

- Con nhỏ này cứ yên tâm đi chuyện này để chỉ lo mấy em không cần ra tiền gì đâu . Chị muốn hỏi mấy đứa như thế nếu đồng ý thì về bàn bạc lại với chồng mình . để chị biết mà sắp xếp các thứ chuẩn bị xây dựng liền.

Hoàng Hương và Nhã Hân cũng gật đầu , dù sao đi thuê nhà ở ngoài vẫn không bằng việc ở nhà của chị mình. Dù là Hoàng Lâm Nhu nói xây nhà kinh doanh nhưng vẫn hứa để lại phòng cho gia đình họ .

- Chuyện này em không ý kiến , mà liệu có kịp không tết tây cũng còn gần 2 tháng xong tới tết cổ truyền rồi, làm nhà hai năm chắc ổn không đấy.

- Theo cháu nghĩ là sẽ ổn , vì thường trung bình là xây dựng nếu mà tối đa hết ngày và đêm thì vẫn còn dư 1 tháng còn nếu mà làm từ từ thì có thể là cận tết .

Nghe Thiếu Kiệt tính toán thời gian Hoàng Lâm Nhu cũng suy nghĩ một lúc rồi hỏi hắn .

- Hình như con có số điện thoại của Bà Vân Anh phải không giờ gọi qua nhận hồ sơ nhà mình mai làm gấp không biết có chịu không nhỉ .

- Để con gọi thử chắc sẽ được thôi . dù sao cũng là chổ quen biết cũng nhanh hơn .

Thiếu Kiệt lúc này mới lấy điện thoại ra tra trong danh bạ của mình số điện thoại của Vân Anh gọi đi . Đợi cho bên kia bắt máy giọng điệu khá vui vẻ .

- Sao Thiếu Kiệt kỳ này lại có gì cho cô làm đây lần trước cám ơn cháu vụ công ty đó nhé , nhiều lần muốn gọi mà lu bu quên mất .

Thiếu Kiệt cũng chỉ nói thầm trong bụng

- bà mà muốn gọi là bà gọi lâu rồi con đợi tới bây giờ mới nhớ sao .

Nhưng hắn vẫn nói chuyện như không có gì vui vẽ nói .

- Giờ cái mãnh đất kế bên xong hết rồi cô có làm giấy chứng nhận không thế? Cháu chỉ sợ nhỏ quá cô chế bai thôi

Vân Anh Nghe được qua điện thoại làm hồ sơ về mãnh đất mà đang tranh chấp nên cũng hỏi lại .

- Sao mãnh đất đó xong rồi à. Nếu mọi người không tranh chấp thì cô làm . Vậy mai cô qua lấy hồ sơ nha.

- Ấy mai nhà con mọi người đều đi hết, con cũng không có nhà cô làm siêng thì qua lấy giúp dùm con tối nay. Có gì thì tính thêm một ít chi phí cũng được. tại con cũng đang gấp xin giấy phép xây dựng, nên cô làm luôn đi còn không thì để cháu đưa người khác làm cũng được .

Phía bên kia Vân Anh cũng im lặng một lúc như tính toàn điều gì rồi mới trả lời .

- Được rồi cô sẽ qua lấy bên cô cùng sẽ làm luôn giấy phép xây dựng nhà ở theo bản vẻ được . Nên con cứ vẽ phát thảo như ý của con đi rồi kiến trúc sư sẽ vẽ lại .

- Vâng vậy nhé cô qua sớm .

Thiếu Kiệt lúc này nhìn Hoàng Lâm Nhu gật đầu ra hiệu cho mọi việt đã xong nên bà cũng thở ra một hơi bắt đầu nói chuyện với các chị em mình ..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 132: BackLink .



Mưa gió bão bùng mạng mẽo chập chờn nên hôm nay lên 1 chương ngày mai bù lại mọi người .Cám ơn đạo hữu diep86 đã ủng hộ kim đậu mọi người ủng hộ tác với nhé .

Sau khi mọi người ra về hết Vân Anh cũng tới lấy hồ sơ để về làm , Nhìn qua những giấy tờ lúc này không còn phiền hà gì thì hồ sơ này sẽ làm nhanh hơn của Thiếu Kiệt hắn đã đưa nhiều. Vân Anh cũng hẹn ngày lấy hồ sơ Thiếu Kiệt cũng trích trước một phần tiền đưa cho Vân Anh trước .

Bây Giờ trong nhà chỉ còn lại hai mẹ con Thiếu Kiệt . Hoàng Lâm Nhu mới thở dài một hơi . Như trút được một gánh nặng không hề muốn có . Mẹ hắn giải tỏa được hết một số gánh nặng tâm lý của mình hắn cũng chỉ cười hỏi .

- Làm gì mà mẹ thở dài như thế có việc gì đâu nào ! mọi thứ đã ổn thỏa hết rồi giờ thì hai người đó cũng đâu thể làm khó dễ mẹ con mình đâu nào .

- Ừ có lẽ thế , mẹ vẫn không ngờ có ngày lại được như thế này , nói chung vẫn nhờ thằng nhóc con của mẹ thôi. Giờ thì khuya rồi đi nghĩ sớm một chút , ngày mai con còn có công việc của mình, còn phải đi học nữa .

Thiếu Kiệt hắn cũng gật đầu ngồi vào máy tính tiếp , Còn Hoàng Lâm Nhu dọn dẹp lại mọi thứ trong nhà chuẩn bị cho những ngày sắp tới .

Hoàng Chi Kim và Hoàng Chí Hùng sao khi rời khỏi nhà của Thiếu Kiệt thì ngồi qua nhà Hoàng Chí Hùng .

- Anh nghĩ tiền ở đâu mà con nhỏ đó có nhiều như thế ?

- Mày hỏi tao tao biết hỏi ai nhưng mà tao dám cá với mày một điều tiền này được rút ra từ ngân hàng. Giấy niêm phong tiền còn đây thì chắc chắn không sai được . Còn nó nhận tiền này từ ai cũng là một vấn đề đó.

Hoàng Chi Hùng trâm ngâm một lúc rồi mới đưa ra ý kiến của mình .

- Có Khi nào là người kia đưa không ? Chứ em thấy nếu nó cho dù có bán tạp hóa thì làm sao có số lượng tiền lớn mà gửi ngân hàng. Không lẽ nó trúng số ?

- Làm sao mà ngươi đó đưa được . Nếu có thì tao đã biết , mà mày có biết sác xuất trúng vé số càng cự kỳ thấp , không khả thì mà ở đâu mày nghĩ ra là nó trúng số thế ?

Hoàng Chí Kim nói làm hắn cũng nhăn mặt kể lại .

- Thì trong xóm bọn người ăn không ngồi rồi ở quán ca phê vẫn đồn thổi mấy lần ghé đó uống họ đều nói nó hình như trúng số , còn nghe nói coi xe đưa tiền tới tận nhà. Hỏi em thì em cũng có biết đâu mà trả lời nên đành ầm ừ cho qua chuyện.

Hoàng Chí Hùng lúc này cũng nhìn Hoàng Chí Kim như xác định là có chuyện này xảy ra .

- Lại có chuyện này , không lẽ nó trúng số thật sao?

- Chuyện này có cơ sở lắm , nếu không có thì làm gì mà người ta lại đồn thổi , anh nghĩ đi không có lửa làm sao có khói . Chắc chắn là có nhưng không biết là ít hay nhiều thôi .

Hoàng Chí Kim lúc này cũng lung lay với những ý nghĩ của mình . Nếu dựa vào sự may mắn thì rất thấp nhưng không có nghĩa là không có , mà như thế số tiền mà Hoàng Lâm Nhu nắm trong tay khá là lớn nó đủ làm một số chuyện, chưa kể đến là qua phản ứng của Hoàng Lâm Nhu cho thấy bà vẫn có sự tự tin vào những gì mà mình có . Thì ngay cả Hoàng Chí Kim cũng không dám nói điều này không thể xảy ra .

Người khác có thể không biết nhưng người như hắn phải hiểu những thứ đem lại giá trị một người bên ngoài là tương đối lớn , một người không có được nguồn tiền vốn lớn trong tay sẽ không thể nào đưa ra được những gì mình muốn , Dù cho họ có đủ số tiền nhưng đăng đó suy nghĩ rất kỹ khi ra một quyết định nào đó .

Còn Hoàng Lâm Nhu lại khác , bà sẵng sàng đưa ra thêm 500 ngàn cho mỗi mét vuông đất trong một thời gian ngắn nếu xét về mặt tâm lý thì không thể dứt khoát được khi đưa ra số tiền như thế , bởi nhìn giá trị có vẽ ít nhưng để gộp lại thành một lần đó là số tiền lớn .

- Chuyện này tạm thời như vậy xem coi nó sẽ làm gì . Mà bây giờ mày nên xem sét mua nhà mới đi là vừa, ở đây phía sau nhà nó trên mãnh đất này thế nào nó cũng thu hồi lại không sớm thì muộn thôi.

- Theo anh nghĩ nó sẽ làm gì với mảnh đất này ? Em cũng đi xem sét một số nơi hợp lý rồi . Sớm hay muộn gì cũng chuyện đi thôi . Dù sao cũng không quan trọng lắm cái mảnh đất này tiền cũng bỏ túi rồi . Không đi người ta đuổi à.

Hoàng Chí Hùng cũng nói ra suy nghĩ của mình cho Hoàng Chi Kim nghe , bản thân hắn cũng muốn chuyển đi lâu rồi nhưng vì tiết mảnh đất nên mới cùng Hoàng Chí Kim bàn bạc làm giấy tờ bán đi . Giờ không thực hiện được, nhưng vẫn cầm được một số ít tiền nên hắn cũng không lo lắm.

- Trước mắt chỉ có ba điều có thể xảy ra một là nó sẽ thu hồi lại và xây dựng theo cách nào thì tao không biết con hai là nó sẽ thu hồi lại rao bán để lấy lại tiền con cái cuối cùng là nó sẽ để lại đập tường nối hai bên lại. Ở đây có hai vấn đề xảy ra. Nếu tiền này là mượn chắc chắn nó sẽ làm giấy tờ bán đi để trả , lúc đó tài chính của nó mình cũng biết được là ở đâu . Còn nếu mà nó mua xong thì mà chỉ nối lại hai bên có nghĩa là tiền nó cũng có giới hạn không nhiều . Còn vấn đề còn lại mới là đáng quan tâm , nếu nó xây lại thì ít nhất trong tay nó vẫn còn một số tiền như hôm nay và khả năng nó trúng số là khá cao .

Hoàng Chí Hùng giờ cũng không muốn mệt người ,nhưng chợt nhớ ra điều gì đó nên hỏi Hoàng Chí Kim .

- Chuyện này chỉ có thể nhìn thôi giờ mình cũng không liên quan nhiều đến nó . Em chuyển nhà đi thì hết chuyện sau này được thoải mái cũng tốt. Còn thằng con trai anh ở phần nhà trên thì sao ?

- Nó thì tao chuẩn bị lâu rồi, chỉ để nó ở đây đề nhìn xem diễn biến thế nào. Mà thằng đó chỉ được cái ăn hại , nó mà không là con tao thì đỡ biết mấy . vợ con nó còn lo chưa xong nghê nghiệp thì không có gì gọi là cố định tao đang rầu này.

Hoàng Chí Kim nói ra tình trang của con trai lớn mình mà bực tức . Dù sao mỗi nhà mỗi cảnh không phải ai muốn con mình thành người tài giỏi đều được . Chỉ có người trong cuộc mới hiểu được dù sao gia đình vẫn là người quan tâm mình nhất . Nhưng vẫn có một số trường hợp ngoại lệ không đáng nhắc tới . Điển hình là người con của Hoàng Chi Kim .

- Mà thôi em thấy anh nên đưa nó quản lý một ít việc chứ để nó như thế này hoài cũng không ổn đâu . Nên đưa nó công việc gì đó có được một số thu nhập nhất định đi rồi nó tự biết lo thôi.

- Ừ chắc phải vậy quá . Thôi anh về đây chú xem sắp xếp mọi thứ lâu lâu nghe ngóng chút về nhà bên kia xem nó có động thái nào lớn không là được .


Ngày hôm sau Thiếu Kiệt vẫn khá thoải mái , giải quyết được một chuyện khá phiền não bấy lâu nay cũng làm hắn có tâm trạng thư thái hơn ngày thường. Lâm Vũ cũng như hai ngày vừa rồi buổi sáng đến nhà Thiếu Kiệt trong tâm trạng vui vẽ.

Những ngày theo Thiếu Kiệt hắn hiểu được thêm nhiều loại khác nhau của những mã nguồn mở được triển khai như thế nào và gọi hàm một cách đơn giản hiệu quả khi làm việc nhóm với cường độ cao. Từ việc chia sẽ cách làm thao tác nhóm đến những bố cục một số thứ dễ chỉnh sưa .Vừa vào trong nhà Thiếu Kiệt Lâm Vũ đã nói .

- Anh bên Trịnh Chi có tin tức. họ bảo Trịnh Chi nén vào winrar cho họ đề dể dàng đưa vào ổ cứng mà không phải thiếu xót tập tin giờ sao anh .

- Thì mình copy thêm một file của mình đã làm mà bỏ vào thôi . dù sao hôm nay cũng đợi đưa coi họ định nén lại bằng gì thôi mà . chỉ cần khi họ bunr file nén ra mở tập tin thì autorun sẽ tự chạy lúc đó họ muốn làm gì làm mình vẫn quan sát được key với màng hình . chỉ cần bên mình kết nối đầy đủ theo dõi trực tiếp là được . Mà Anh cũng thấy được là những code của mình họ về không chỉnh sửa nhiều thậm chí nhiều backlink* cũng không đổi.

Thiếu Kiệt hắn cũng muốn biết đối thủ mình như thế nào nên cũng vẫn thường xuyên ghé qua để xem trang web của họ ra sao , tuy có đổi một số giao diện nhưng không làm khó được hắn . đơn giản vì hắn là người viết nên bộ khung xương của trang web , nên cấu trúc không là vấn đề đối với hắn .

- Vậy là mình giờ chỉ cần nén lại toàn bộ file lại rồi chép vô ổ cứng là được cũng không rắc rối lắm . À mà Anh Hạo nói đưa anh hồ sơ này , Anh xem rồi báo lại cho anh Hạo biết.

Cầm trong tay bộ hồ sơ mở ra xem Lâm Vũ cũng tò mò nên vừa mở máy tính hắn vừa nhìn ké hồ sơ trong tay Thiếu Kiệt.

- Ý người này học cao thế kinh nghiệm cũng có tại sao công việc hiện tại lại là bão vệ . Có vẽ không thích hợp cho lắm nhỉ .

Thiếu Kiệt cười cười nghe Lâm Vũ nói ra ý nghĩ của mình .

- Không phải ai cũng học cao , kinh nghiệm đi làm nhiều là sẽ tốt . Nếu là tốt họ không cần phải điền vào hồ sơ xin việc làm gì chắc chắn sẽ làm ở một nơi tốt hơn chứ không phải là nhân viên bảo vệ như hiện tại . Xem ra người này đáng để gặp mặt.

Thiếu Kiệt mới lấy điện thoại trong túi mình ra bấm dãy số điện thoại liên hệ trên hồ sơ. Rất nhanh bên kia vang lên âm thanh có người bắt máy .

- Alo anh là Tô Thanh ! Hiện tại tôi đang cầm hồ sơ của anh nếu hiện tại anh đang rảnh có thể gặp Trương Hạo bảo dẫn đi gặp tôi.

Backlink: theo nghĩa đen là được trở lại, liên kết lại. Nói cách khác Backlink là dạng liên kết từ trang web A sang trang web B. Và nó cũng đóng một vai trò rất quan trọng trong quá trình tối ưu hóa công cụ tìm kiếm Google..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 133: Ngô Nam



Cầu Nguyệt Phiếu + Đề cử vote của mọi người để tác có tinh thần viết được nhiều hơn thank các bạn

Ngay thời điểm này tại sân bay Lưu Minh một người vừa đặt chân xuống thành phố. Khi vừa xe hắn hỏi người đón hắn .

- Chuyện kia tới đâu rồi ? Đã điều tra được người đó chưa ?

- Vân đã điều tra ra được bà ta đang sống tai số địa chỉ này . Có một cậu con trai , xem ra lớn hơn cậu nhà một tuổi , học trường Thiên Hoa thành tích tương đối tốt . Mẹ cậu ta hiện đang là chủ cửa hàng bách hóa khoảng mấy tháng nay công việc kinh doanh tương đối tốt .

Người đàn ông trầm mặc ngồi trên xe suy nghĩ trong khi chiếc xe vẫn di chuyển rời khỏi sân bay .

- Chuyện này không để cho anh ta biết , kiếm thời gian chúng ta đi gặp bà ta . Không ngờ lại có chuyện này xảy ra, nếu không phải là trong nội bộ bên trong cho biết. Ta cũng không ngờ được rằng anh cả lại có quan hệ như thế này lại còn để lại hậu hoạn .

- Theo điều tra cho biết hai người hoàn toàn không công khai ra ngoài, cậu nhóc cũng không biết mình có bố hắn được mẹ nói là bố hắn chết từ lúc còn trong bụng mẹ . Việc nay giấu đã bao nhiêu năm giờ mình tìm đến có ổn không ?

Người ngồi trên xe cũng trả lời lại với sự thắc mắc của mình . Dù sao theo hắn thấy việc này đã không ai biết thì không cần phải tìm kiếm tới làm gì.

- Có thể bây giờ bà ta chưa muốn cho nó biết , một mai nay nó lớn lên cần một chổ dựa việc làm thì chưa biết chắc được . Con người mà ai cũng muốn có lợi hết làm sao lại không . Chưa kể đó về mặt thương nghiệp trong nước này mang danh nhà họ Ngô cũng dễ dàng đem tới nhưng lợi ích. Cứ sắp xếp để ta gặp người phụ nữ này . Bà ta đã cô tình sinh ra thằng nhóc đó chắc chắn có ý đồ uy hiếp đến gia sản nhà họ Ngô này rồi.

- Vâng để tôi sắp xếp gọi bà ta gặp mặt .

Trong một căn phòng đang vui vẻ họp mặt một sô người trong đó có Lưu Hoan , Và Hà Thúc chưa kể đến những người khác gồm Lưu Chính . Mọi người đang cười nói khá vui vẽ lúc này Hà Thúc mới nhìn Ông Lưu nói .

- Lão Lưu này ông được thong qua bộ luật đấy tôi thấy có vấn đề nhưng mà không hiểu vấn đề ở đâu , ông có thể nói ra tại sao ông lại đề xuất cái phương án tốt như vậy không ? Tôi cũng không ngờ đấy .

- Ông còn nói lần này cũng do ông mà ra hết đấy không phải ông thắc mắc tới lui thì chuyện này xong từ lâu rồi . Mà Tính đúng ra ý kiến đề xuất này cũng chẳng phải của tôi.

Nói đến đây Lưu Hoan chỉ biết thở dài , kinh tế bị khủng hoảng trong nước các nguồn tài chính xem như đình trệ chưa kể đến hai cơn bão tàn phá làm cho toàn bộ hệ thống tài chính trong nước không thể huy động được nguồn vốn FDI trong thời gian ngắn .

- Thế là ngay cả ông mà cũng phải lấy ý kiến của người khác à . có thật không đấy ?

Một người đối diện Hà Thúc hỏi Lưu Hoan, Lúc này Lưu Hoan cũng chỉ thở dài nói
- Ý Kiến này là của Thiếu Kiệt thằng nhóc nói khó khan muốn giải quyết chỉ có cách này thôi , Mời đầu tôi thật không tin tưởng lắm , nhưng mà giờ mới thấy chỉ có cách này mới , chống đỡ được những khủng hoảng đang có mà thôi .

- Vậy là ý Kiến này cũng lại là của thằng nhóc sao ông không nói sớm để mọi người quyết định ngay từ đầu mà giờ đợi thông qua một cách chậm chạm rồi mới nói .

Hà Thúc lúc này cũng bất bình trước nhưng gì Lưu Hoan đã làm nên cũng phàn nàn .

- Mấy ông bộ tưởng tôi không muốn nói sao . Nhung mà nó làm sao được mấy ông lúc đó có tin mới là chuyện là . Ai mà nghĩ được Thiếu Kiệt hắn suy nghĩ tính toán kỹ lưỡng như thế . Tôi chỉ là hỏi ý kiên thôi, mà lúc đó tôi có nói ra thi cũng ai nghĩ là ý kiên của câu nhóc còn cắp sách nhà trường lại là phương án không thể thay đổi cơ chứ .

- Ừ mà Mấy ông nói thằng nhóc đó là con của Ngô Kỳ à việc này có chính xác không thế .

Người đang ngồi đối diện Hà Thúc lại một lần nữa lên tiếng hỏi .

- Chuyện này là không thể giả được Hoàng Lâm Nhu đã xác nhận Thiếu Kiệt là con của Ngô Kỳ rồi . Các ông không ngờ được đâu trong lúc điều tra hồ sơ của Mẹ Thiếu Kiệt tôi mới phát hiện điều này , chắc các ông con nhớ lần Ngô Kỳ tham gia vào lớp huấn luyện cán bộ được điều đi làm Thanh Niên xung phong ở địa phương , Cũng lúc đó hắn và mẹ Thiếu Kiệt trong lúc hoạt động lại nãy sinh tình cảm . Sau khi về lại Ngọc Châu thì bị lão Ngô Phúc phản đối , Lại thêm lúc đó nhà Lão Diệp lại muốn thông gia cùng nhà lão Ngô . Nên đưa con gái mình gã sang bên nhà đó . Hoàng Lâm Nhu lúc này cũng mang thai Thiếu Kiệt , Mà Ngô Kỳ lại kiên quyết bắt phá thai , Mẹ Thiếu Kiệt thấy thế từ chức trong đội Thanh Niên công tác bỏ về Lưu Minh . Một mình nuôi nấng Thiếu Kiệt đến ngày này , nghe nói mẹ con họ khổ cực khá nhiều cho đến gần đây thằng nhóc làm nhiều kế hoạch kinh doanh mà sống tốt hơn .

Mọi người nghe Hà Thúc kể về thân thế của Thiếu Kiệt lúc này cũng trầm mặc . Người ngồi bên cạnh Lưu Hoàn vừa suy nghĩ vừa uống một hớp trà xong mới chầm chậm nói .

- Thì ra vẫn còn có chuyện này . Mà các ông biết chuyện này từ sớm sao không giúp đỡ thằng nhóc một tý biết đâu sau này chúng ta lại có thêm một con bài đối phó với hai người kia .

- Chuyện này đến gần đây mới nói cho chúng tôi biết là sao hai ông định âm thầm làm chuyện gì thế ?

Hà Thúc và Lưu Hoan bây giờ, thở dài nhìn hai người nói.

- Lão Trương và Lão Trần à ! các ông cũng biết để tự thằng nhóc phát triển sẽ hay hơn chứ bên đó họ cũng chưa biết cũng không nghi ngờ giờ mà thúc đẩy thằng nhóc sớm quá thì mọi chuyện bại lộ hết . Hai ông cũng biết hai nhà kia nắm chính sự trong tay bao nhiêu lâu rồi bốn người bọn mình cũng chỉ đấu ngang tay . Giờ có thứ phát sinh thì phải giữ không nên lộ ra con bài sớm mới đúng .

- Mấy ông nghĩ cũng đúng nhưng mà thắng nhóc này đáng để đài tạo không đấy ?

Người được Hà Thúc gọi là Lão Trần có đôi chút nghi ngơ nên hỏi lại.

- Chuyện này ông cứ yên tâm, thắng nhóc đáng giá bồi dưỡng không tin thì ông có thể đi Lưu Minh một chuyến. Chắc chắn sẽ biết tôi nói không sai đầu.
Lưu Hoàn chắc chắn, bảo đảm việc lựa chọn bồi dưỡng Thiếu Kiệt trong tương lai là hoàn toàn chính xác. Con nói khích cho lão Trần tự thân một lần đi Lưu Minh chứng thực .

Lưu Chính một bên nghe được điện thoại của mình reo lên sau khi bước ra ngoài nghe máy một chút rồi gấp rút quay trở lại . Nhìn Lưu Hoan bố mình nói .

- Ngô Nam sang sớm nay bay chuyến bay đầu tiên đi Lưu Minh rồi bố .

Bốn người đang ngồi , nói chuyện cũng dừng lại mọi người nhìn nhau chợt đột nhiên lão Trương vỗ trán.

- Ấy chết hôm nọ tôi có nói chuyện này cho Lão Tăng biết, mà hắn đi lại thường xuyên với nhà họ Ngô. Không biết chừng chuyện này bại lộ rồi .

- Ông làm sao mà hồ đồ như vậy con cờ như thế ông lại khui ra . Không biết Ngô Phúc biết chuyện này phản ứng phải như thế nào mới đưa Ngô Nam đi Lưu Minh. Lần này ông làm bậy quá mà .

Lão Trần bực tức nói , dù sao bốn người bố cục đã ổn thỏa giờ lại bị lộ bài phải sắp xếp lại mọi thứ ảnh hưởng không nhỏ.

- Tôi chỉ nó với lão tăng là hình như Ngô Kỳ có đưa con ở Lưu Minh thôi . Chỉ là vô tình thôi , tôi không nghĩ hắn lại đi nói lại cho bên Lão Ngô .

- Tạm thời không nói tới là Ngô Phúc biết được gì chuyện này chỉ có thể làm một số thao tác ngăn chặn Ngô Nam thôi . Dù sao hồ sơ của Thiếu Kiệt tôi đã cho người phong kính xóa đi nhưng việc phát sinh gần đây . Chắc sẽ không sao . Giờ chỉ có cách là đưa người về Lưu Minh xem chừng Thiếu Kiệt không để nó thiệt thòi thôi .

Hà Thúc trầm mặc một lúc mới nói ra suy nghĩ của mình . Mọi người lúc này thấy đây cũng là biện pháp tốt nhất, để đối phó với những hành động của Ngô Nam với Thiếu Kiệt.

- Cái quan trọng bây giờ là ai là người đi Lưu Minh để đối phó với Ngô Nam mới là điều quan trọng.

Lão Trần bây giờ nói ra ý kiến của mình thì thấy Lưu Hoan lấy tay chỉ chỉ Hà Thúc cười cười .

- Việc này con ai vào đây nữa lão Hà này ông có đứa cháu thôi lại thân với Thiếu Kiệt như thế thì ai mà đảm nhiệm việc này tốt bằng cháu ông đây ?

- Thôi được rồi để tôi gọi Hà Vi đi chuyến này , dù sao sau nhiệm vụ vừa rồi con bé cũng chưa được nghĩ ngơi gì xem như lần này cho nó vừa thực hiện nhiệm vụ vừa nghĩ ngơi. Lưu Chính con gọi Hà Vi vào đây cho mọi người giao nhiệm vụ đi.

Lưu Chính nghe Hà Thúc nói như thế cũng nhanh chóng rời đi kiếm Hà Vi . Để lại mọi người trong phòng tiếp tục bàn bạc.
- Chuyện này phải thật kỹ lưỡng mới được . không để cho Thiếu Kiệt nghi ngờ , lại có thể giúp hắn đối phó một số việc không cần thiết nên phải căn dặn Hà Vi thật cẩn thận không khéo lại bại lộ thì mọi chuyện công cốc hết . Thật là chỉ tại lão Trương ông thôi , mai mốt có việc gì chắc tôi không dám nói ông quá .

- Già rồi lẫm cẩm mấy ông cứ nói thế , được rồi mà chuyện này có thể cũng không lớn như mấy ông nghĩ đâu , nếu không Ngô Phúc đã trực tiếp cho Ngô Long đi rồi không đợi tới Ngô Nam hắn đi đâu , chuyện này còn cơ hội cứu vãn mà cứ để cho Hà Vi đi tôi thấy sẽ ổn thôi ..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 134: Hãy Như Một Tờ Giấy Trắng.



Cầu nguyệt phiếu + đề cử để mình có tinh thần ra chương nhiều hơn , mọi người có lòng thì ủng hộ kim đậu càng tốt thank

Không lâu sau Lưu Chính trở lại theo sau là Hà Vi đi cùng . Trên người vẫn còn đang mặc bộ đồng phục quân nhân, Hà Vi nhìn mọi người trong phòng nói .

- Mọi người gọi con có việc gì thế ạ?

- Chuyện là bên kia biết được thân phận của Thiếu Kiệt nên cho Ngô Nam đi Lưu Minh rồi , con rời Ngọc Châu đừng để cho người khác biết , lần này con đi nhiệm vụ chính là bảo vệ Thiếu Kiệt không để cho hắn biết được thân thế thật sự của mình . Đừng để Ngô Nam tiếp xúc với Thiếu Kiệt ,còn chuyện muốn để Thiếu Kiệt biết được thân thế của mình hay không là việc của mẹ hắn . Nên nhớ đừng để Ngô Nam chạm mặt Thiếu Kiệt .

Thấy ông giao nhiệm vụ cho minh là đi Lưu Minh bảo vệ Thiếu Kiệt , Hà Vi vui mừng mở cờ trong bụng nhưng vẫn làm ra chuẩn quân nhân của mình đưa tay lên chào nói

- Vâng cháu sẽ hoàn thành nhiệm vụ được giao.

- Được rồi cháu đi thu xếp lên đường sớm đây .

Hà Vi nói xong chạy đi mất lão Trần và lão Trương thấy thế liền true chọc Hà Thúc.

- Có đứa cháu nhưng xem ra tâm không để ở ông mình mà đăt trên một người thiếu niên rồi , mà kể cũng ngộ ở đây thì không một ai tiếp xúc được vậy mà nghe tên thằng nhóc kia lại mừng như vậy .

- Các ông không biết đó thôi Hà Vi nó từ nhỏ đã chơi chung với Thiếu Kiệt rồi chỉ là lúc đó còn nhỏ , mà Thiếu Kiệt lại cứu con bé một lần , trước đây tôi cũng không để ý thân thế thằng nhóc , chỉ là sau nay gặp lại mới cho người điều tra thì phát hiện ra chuyện thú vị này .

Hà Thúc thở dài như nói ra việc còn nhỏ của Thiếu Kiệt và Hà Vi . Lưu Hoan lúc này mới cười cười nhìn Hà Thúc nói .

- Tôi thấy không có gì phải lo cả ai chứ Thiếu Kiệt hắn là người có tình nghĩa đàn hoàn , nhận được người một báo đáp mười ông lại là người dạy võ cho thằng nhóc khi còn nhỏ . Hà Vi lại đối với nó như thế tôi thấy gả cho hắn cũng không có vấn đề gì .

- Tôi biết là như thế nhưng giờ hai đứa còn nhỏ chưa nói trước được điều gì , với phần Thiếu Kiệt cũng không phải như người ta. Hắn quá nỗi bật thì chắc chắn bên cạnh sẽ không thiếu những hồng nhan tôi chỉ sợ con bé chịu thiệt.

Lưu Hoàn lúc này lại cười nói .

- Ông lo cái gì nhiều thì nhiều miễn sao hắn hòa thuận được hết là được , pháp luật tuy là không cho phép một nam nhân có nhiều vợ nhưng mấy người như bọn mình người nào có một bà vợ đâu ngay cả ông cũng hai bà , thì lo gì chuyện đó cứ cưới hết là được .

- Ông thôi đi ai như ông ôm một lúc bốn bà vợ .. Thiếu Kiệt hắn tuy không thiếu người thương đó là điều chắc chắn nhưng mà Hà Vi cháu tôi sẽ chịu thiệt nên tôi không chịu thì đã sao dù gì thì con bé cũng là cháu tôi.

Hà Thúc nói như thế nhưng ông biết cho dù Thiếu Kiệt có ra sao thì Hà vi vẫn yêu thương Thiếu Kiệt , nhiều lần ông thấy được cháu gái mình vẫn giữ lấy cái váy năm xưa vẫn còn lưu lại vết máu của Thiếu Kiệt đã nói lên tất cả , ngay khi bố mẹ con bé mất con bé vẫn mỗi ngày ôm lấy chiếc áo đó không buông.

Sau khi Thiếu Kiệt liên lạc với Trương Hạo dặn dò chỉ dẫn Tô Thanh qua nhà gặp hắn xong cũng trở lại với công việc của mình. Được một lúc lâu sau, hai người đang thao tác trên máy tính, thì Thiếu Kiệt có điện thoại gọi đến. Nhìn trên màn hình, là số điện thoại của Tô Thanh mà lúc này hắn vừa gọi. Đưa tay nhận cuộc gọi hắn nghe được câu hỏi của Tô Thanh .

- Alo tôi đến trước địa chỉ mà Trương Hạo đã đưa cho mình rồi . Giờ tôi phải làm sao .

Lâm Vũ nghe thế liền đứng lên chạy ra ngoài mở cửa. Thiếu Kiệt thấy như thế cũng lắc đầu, hắn trả lời lại với Tô Thanh rồi cúp máy.

- Có người ra đón anh rồi.

Thiếu Kiệt cầm lên bộ hồ sơ để vào một góc, lấy cho Tô Thanh một cái ghế để ngồi. Tô Thanh theo chân Lâm Vũ đến trước mặt Thiếu Kiệt. Được ngồi trước mặt Thiếu Kiệt để phỏng vấn không phải là dễ dàng hắn hiểu điều đó nếu , Trương Hạo đưa vào công ty ở một vị trí khác chắc chắn người phỏng vấn sẽ không phải lại Thiếu Kiệt mà có thể là Phan Nguyệt hoặc là Trương Hạo.

- Anh cứ xem như đây là buổi nói chuyện bình thương của tôi và anh là được không phải căn thẳng quá như thế. Mà sao anh giờ này mới đến theo tôi được biết là anh làm ca tối bên công ty nếu vậy thì giờ này cũng gần 9h anh mới qua bên đây lại không mặt nghiêm chỉnh lại mặc bộ đồ bảo vệ nếu anh thấy đây là buổi phỏng vẫn chắc là không thể nào rồi ?
- Hôm qua tôi làm việc hai ca giúp cho một anh bạn trong công ty nên thời gian có nhiêu hơn một chú vì làm cả ca tối nên 8h tôi mới hết ca , lúc cậu gọi tôi vẫn còn trong thời gian làm việc nên không thể bỏ về được , Thêm nữa tôi thấy mình đang làm bảo vệ thì dù có đi phỏng vấn cũng không có việc gì vì trong hồ sơ đã nói công việc hiện tại của tôi là bão vệ .

Tô Thanh nghe Thiếu Kiệt nói thì cũng thấy đúng, hắn không phải mặc quân tây, áo sơ mi để đi phỏng vấn. Chưa tính đến hắn còn đến đây khá muộn. Mà Thiếu Kiệt nói xem đây như một buổi gặp mặt trò chuyện, nên hắn cũng bớt lo lắng.

- Em thấy trong hồ sơ anh khá thú vị kinh nghiệm lại có bằng cấp cũng có tại sao lại không tiếp tục những công việc đã làm, lại đi làm bão vệ như hiện tại lương lại không cao nhiều khi lại phải tốn thời gian nhiêu hơn .

- Anh cũng muốn lắm nhưng ngành nghề của anh khó xin việc lắm. Trước đây chỉ nghĩ là học xong sẽ có công ty nhận mình rồi làm việc lâu dài . Nhưng khi học xong mới biết đời không như là mơ bao giờ, Khi đi học tích lũy kinh nghiêm cũng chỉ qua đợt thực tập, mà khi ra trường đúng là có chổ nhận thật nhưng do mình không có quan hệ nhiều lại không có gốc có gác như người ta nên bị đào thải là chuyện mà anh không lường trước được. Sau đó có xin việc ở một số nơi cùng ngành nhưng lại không được.

Thiếu Kiệt lắng nghe những gì Tô Thanh kể lại, cũng suy nghĩ điều gì đó lại hỏi hắn.

- Anh như thế học ngành kế toán tài chính, đi làm ở một số ngân hàng anh lại không tích lũy được gì sao? Nếu có anh nên kinh doanh một ít gì đó thì cũng đâu đến nỗi như thế này.

- Trước đây thì đúng là có tích lũy một chút nhưng mà cũng không được nhiều cũng có định kinh doanh nhưng mà không thành . Do có một số lý do riêng về gia đình mà cũng không nhiều , Nhưng có lẽ kinh doanh không phải là điểm mạnh của mình nên việc thua lỗ là điều không thể tránh khỏi chưa kể đến những thứ phát sinh , nên giờ mới phải đi làm bão vệ trả nợ dần …

Thiếu Kiệt lúc này cũng hiểu nguyên do tại sao, một người có bằng cấp có kinh nghiệm như Tô Thanh, lại phải lâm vào cảnh làm bảo vệ cho một công ty nhận lấy số tiền lương ít ỏi.

- Cuộc đời mà không nói trước được điều gì hết mà em hỏi thấy anh có bạn gái chưa thế ? chắc có rồi chứ nhỉ vậy cô ta không giúp gì anh à.

Tô Thanh lúc này cũng chỉ biết thở dài , hắn rất sợ người khác hỏi mình điều này vì đó là một việc không vui , nhưng dù sao Thiếu Kiệt hỏi thì hắn vẫn phải trả lời vì theo hắn thấy đây không phải là một cuộc phỏng vấn mà thật sự là cuộc nói chuyện đơn thuần .

- Đang ra thì anh cũng có bạn gái nhưng có lẽ giờ thì cũng không còn . Người ta sau khi anh thất nghiệp, chạy tới chạy lui xin việc các nơi, cũng theo tiến gọi của sự giàu sang xung sướng mà chia tay anh rồi. Mà người ta cũng đúng thôi một người nghèo như anh thì làm sao mang lại cho người ta được cái gì khi mà còn hai bàn tay trắng.

- Thôi chuyện đã qua rồi sau này cố gắng hơn thôi, hãy để cho người ta thấy là anh có thể giàu có hơn người khác là được rồi . Có một câu nói rất hay mà em được biết đó là hãy để người đàn ông có được thời gian, họ sẽ đem lại những gì tốt đẹp nhất cho người con gái họ thương yêu. Vậy nếu cô ta đã không cho anh thời gian thì sau này sẽ phải hối hận vì những hành động của mình thôi .

Tô Thanh ngôi im ngẫm nghĩ lại những gì Thiếu Kiệt nói rồi siết chặt tay mình như quyết tâm điều gì đó , Thiếu Kiệt thấy hành động đó cũng khẻ mĩm cười nói.

- Nếu anh làm việc không phải chuyên môn của mình anh có chấp nhận không ? có thể nó sẽ không liên quan gì đến những kinh nghiệm của anh từng có , nhưng nó có thể đem đến cho anh nhưng gì anh không thể nào tưởng tượng được thì anh có đồng ý không ?

Thiếu Kiệt đặc một câu hỏi mà Tô Thanh cũng bất ngờ, dù sao từ đâu tời giờ Tô Thanh và Thiếu Kiệt chỉ ngồi nói chuyện với nhau như một cuộc gặp gỡ thông thường, hoặc là chia sẽ những gì đã qua cho một người bạn mới mà thôi . Giờ Thiếu Kiệt lại hỏi một câu, mà theo Tô Thanh thấy thì nó là một câu phỏng vấn đúng nghĩa.

Thấy Tô Thanh ngạc nhiên như thế, Thiếu Kiệt lại đệm thêm một câu với giọng nói như bình thường.

- Em thấy đôi khi bỏ đi hết những gì mình đã học , đã từng có kinh nghiệm dấn thân vào một công việc mới , xóa bỏ tất cả như trút bỏ hết những gì còn sót lại trong quá khứ , lúc đó con người chúng ta sẽ thay đổi được những gì mà mình chưa có , và thay đổi được cả những dự định trong tương lai của mình , hãy như là một tờ giấy trắng khi bắt đầu một công việc mới đó là câu nói có vẽ đúng lúc này .

- Anh nhất định sẽ bắt đầu lại với công việc mà mình chưa từng có kinh nghiệm để xem nó sẽ thay đổi mình như thế nào. Không phải vì điều gì hết nhưng anh muốn thay đổi , anh nhất định phải thay đổi số phận của mình .

Tô Thanh do dự một lúc rồi mới nói ra đáp án mà mình đã chọn lựa . Hắn đã bị Thiếu Kiệt kích thích lên cảm giác hăn hai như vừa mới bắt đầu bước chân ra khỏi trường học . Cũng cố gắng, cũng háo hức làm việc không ngừng .

- Vậy được rồi anh làm đơn xin nghĩ bên công ty bảo vệ đi hết tháng thì bắt đầu qua bên em làm việc em sẽ sắp xếp công việc cho anh sau..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 135: Mua Xe Mới.



Cầu mọi người nguyệt phiếu + đề cử để có tinh thần ra truyện nhanh hơn . ai có lòng tốt thì tặng kim đậu cũng là một hình thức khích lệ tác giả .

Tô Thanh sau một lúc mới thôi không bàn hoàng , những điều hắn vừa nghe thật sự khó hiểu . Đây không phải là cuộc phỏng vấn đúng nghĩ mà nó lại như một buổi nói chuyện phiếm đơn thuần . Tô Thanh cũng không hiểu được quyết định của Thiếu Kiệt nên lắm bắp hỏi lại .

- Anh được nhận đi làm ? em đã phỏng vấn gì anh đâu ?

- Thế anh nghĩ một cuộc phỏng vấn ra sao , cầu kỳ phức tạp phải là mặc đồ tây áo sơ mì bàn làm việc à? Như thế thì còn gì là một buổi phỏng vấn . Cái em cần biết đều đã biết qua hố sơn xin việc của anh thì cần gì phải hỏi những câu hỏi nhàm chán làm gì . Chỉ cần anh có mục đích thay đổi cuộc sống hiện tại định hướng được việc mình làm là anh được nhận thôi . đâu phải cứ phải hỏi những câu theo đúng quy luật mới gọi là phỏng vấn .

Nghe câu trả lời của Thiếu Kiệt, Tô Thanh mới hiểu được rằng những thứ hắn vừa trải lòng đều được xem như câu trả lời cho buổi phỏng vấn , Giờ hắn mới cảm nhận được sự khác biệt mà Trương Vĩ đã nói ở Thiếu Kiệt . Hắn cũng chưa bao giờ nghĩ, mình sẽ đối mặt với một cuộc phỏng vẫn lạ thường như thế này.

- Thôi anh làm hai ca đã mệt rồi nhất là thức đêm nữa. Nên về nghĩ ngơi thu xếp mọi thứ tháng sau bắt đầu hợp tác cùng em làm việc thôi . Không cần phải suy nghĩ nhiều làm gì , em tin năng lực anh sẽ làm được .

- Em đã nói vậy thì tốt rồi để anh về nghĩ ngơi thu xếp mọi thứ tháng sau anh sẽ làm việc cùng em.

Tô Thanh bây giờ thật sự tin là mình sẽ làm việc với Thiếu Kiệt , Những lời nói của Thiếu Kiệt giờ đây như làm cho hắn quyết tâm thay đổi . Đợi cho Tô Thanh đi rồi Lâm Vũ mới hỏi Thiếu Kiệt .

- Ủa anh sao em thấy trên truyền hình với trên internet hay nói phỏng vấn xin việc là nghiêm túc lắm mà . Chứ đâu như cuộc nói chuyện bình thường như anh đâu ?

- Thì cái đó là trên truyền hình với internet nó cầu kỳ phức tạp hóa mọi chuyện lên thì sẽ như thế , chứ phỏng vấn chẳng qua chỉ là một buổi nói chuyện bình thường thôi. Đơn giản cứ như bình thường đừng quan trọng nó quá thì sẽ được .

Lâm Vũ nghe Thiếu Kiệt nói cũng cười cười , những hắn vẫn có nhiều điều thắc mắc tại sao Thiếu Kiệt hỏi chỉ là những câu hỏi đời thường. Tô Thanh cũng trả lời rất bình thường nhưng sao Thiếu Kiệt lại nhận Tô Thanh . Lâm Vũ hắn cũng hiểu những người làm việc với Thiếu Kiệt ngoài Chu Tường ,Trương Hạo , Nhã Kỳ . Phan Nguyệt . Không ai trong số họ là không tài giỏi vậy tại sao một người bình thường như Tô Thanh lại được Thiếu Kiệt để ý .

- Mà em thấy anh hỏi mấy câu hỏi đời thường như thế thì làm sao hiểu được con người của anh ta mà anh lại nhận vào làm?

- Anh ta đã trả lời hết mọi thứ rồi đó không phải sao .

Bây Giờ dâu chấm hỏi của Lâm Vũ lại càng to lớn , bởi hắn không thấy được Thiếu Kiệt đã hỏi những gì qua những gì đã nghe .

- Ủa anh đã hỏi anh ta điều gì đâu ? em đâu thấy được cái gì từ những giao tiếp bình thường nãy giờ đâu.

- Câu hỏi đầu tiên của anh là thời gian . Anh đã hỏi cậu ta sao lại tới trể hơn giờ Tô Thanh đã trả lời cho anh rồi . Anh ta phải làm xong hết ca làm của người bạn mới đến được . Một người làm dùm đôi khi không có mấy trách nhiệm với ca làm việc của người khác. Nếu anh ta có về sớm đi nữa thì cũng không có ai nói gì. Vì anh ta làm cả hai ca thời gian là rất dài nhưng vẫn đợi đến lúc hết ca mới về đó là trách nhiệm . Một người có trách nhiệm sẽ luôn hoàn thành tốt nhưng gì được giao . Đó không phải là trả lời là gì .

Lâm Vũ bắt đầu nghĩ đến câu trả lời của Tô Thanh trong lúc nói chuyện với Thiếu Kiệt , Giờ được Thiếu Kiệt giải thích thì cũng hiểu được câu trả lời mà hắn nói ở đây là gì .

- Còn câu thứ hai là thì là kinh nghiệm của anh ta , không phải kinh nghiệm mà cái anh cần ở Tô Thanh là kinh nghiệm xã hội và nhìn nhận xã hội một các khách quan nhất .

- Theo em thấy câu này cũng bình thường mà , ai cũng có thể trả lời được câu này, Chỉ cần chịu quan sát xung quanh. Nhìn nhiều một chút là có thế

Lâm Vũ nói ra ý kiến của mình , dù sao theo hắn thấy vấn đề kinh nghiệm này quá mơ hồ không như câu đâu tiền mà Thiếu Kiệt giải thích.

- Có những người họ có bằng cấp , học có kiến thức kinh nghiệm đi làm , nhưng không có được kinh nghiệm cuộc sống nhưng Tô Thanh lại khác anh ta bị người con gái mình yêu bỏ mặc thêm đó là nhìn nhận được bản thân mình ở đâu trong xã hội.

Dù không mấy hiểu về vấn đề xã hội Thiếu Kiệt hỏi và ý định gì nhưng Lâm Vũ muôn biết xem Thiếu Kiệt còn câu hỏi nào đã đặc ra cho Tô Thanh không .

- Ủa vậy anh còn hỏi câu nào nữa không em thấy hình như hết rồi mà đúng không ?

- Còn câu thừ ba là sự trung thực . Anh ta không nói vấn đề của gia đình mình là như thế nào nhưng anh biết một học sinh tốt nghiệp ngành kế toàn tài chính ra trường thì trước đó họ phải trang trải một số học phí không hề nhỏ. Mà Khi đến đây anh ta vẫn phải đi xe đạp thì có thể thấy khi vừa ra trường anh ta phải làm việc để trả nợ tiền học phí. Và anh ta vẫn không ngần ngại cho anh biết mình vẫn còn mang nợ . Thường những người nằm ở hoàng cảnh Tô Thanh mà không dám nói mình đang mang nợ, thì những người đó hoàn toàn không trung thực với chính bản thân mình. Người không trung thực với chính mình thì làm sao anh dám nhận . Còn những câu hỏi còn lại thì đều là để hiểu thêm về anh ta thôi .

Nói đến đây Thiếu Kiệt cũng không nói thêm điều gì nữa , Lâm Vũ cũng không có ý định biết thêm điều gì dù sao đối với hắn tìm hiểu những chuyện ngoài lề như thế đã đủ . Cái hắn mong chờ là khi Trịnh Chi đưa ổ cứng cho những người kia hắn được theo dõi những hoạt động ghi lại từ troijan mà Thiếu Kiệt đã tạo ra như thế nào .

Đợi cho mọi thứ đã xong lúc này Thiếu Kiệt hắn mới dặn dò một số thứ với Lâm Vũ . về một số vấn đề chuyển lời cho Trịnh Chi biết. Hoàng Lâm Nhu lúc này cũng vừa đi đâu về.

Buổi sáng, thường Hoàng Lâm Nhu vẫn phải ra cửa hàng trông chừng cho một số chị em mình lo những bửa cơm gia đình, và sau khi mọi chuyện ổn thỏa mới ra cửa hàng thay cho bà. Lúc này cũng vừa thích hợp để Hoàng Lâm Nhu đi chợ, cũng như mua một số đồ dùng để làm một số thức ăn cho Thiếu Kiệt .

Nhưng hôm nay bà lại đi tay không về mà không như mọi ngày mua những thứ thực phẩm để nấu ăn. Thấy như thế Thiếu Kiệt cũng hỏi .

- ủa hôm nay không mua gì về à mẹ .

Hoàng Lâm Nhu chỉ cười nhìn hắn rồi nói

- Không hôm nay hai mẹ con mình đi ăn tiệm một buổi dù sao lâu lâu cũng làm chút đồ ăn bên ngoài , chứ không khéo chỉ ăn cơm nhà thì chẳng biết gì bên ngoài ngon hết .

- Có cần phải hoành tráng như thế không con thấy cứ ngọn nhẹ là xong mà. Dù sao chỉ cần ăn uống qua loa là được không cần cầu kỳ quá đâu . ăn xong con còn phải đi học như thế thì cần gì phải tiệm hay nhà.

Thiếu Kiệt thấy mẹ mình hôm nay lại bày vẽ nên có chúng nhàm chán trả lời , bởi theo hắn việc ngày hôm qua cũng chưa có gì gọi là đáng ăn mừng . Tuy nó giải tỏa được một phần nào áp lực cho hắn.

- Thật ra thì lâu lâu đi ăn ngoài cũng không tệ đâu , với lại hôm nay mẹ làm biếng nấu ăn quá nên con với mẹ cùng đi ra ngoài ăn nào. Được không thằng nhóc.

- Được rồi mẹ muốn thế thì đi . Cũng không cần phải như vậy đâu .

Hoàng Lâm Nhu kéo Thiếu Kiết kiện ra khỏi nhà một các không noi năng gì nữa . hắn định lấy xem đạp đi mẹ hắn cũng không cho. Dù khó hiểu nhưng hắn cũng không mấy để tâm . Hoàng Lâm Nhu bắt một chiếc taxi bên đường.
Khi vừa ngồi lên chiếc taxi , người tài xế hỏi mẹ hắn

- đi đâu đây cô? .

Hoàng Lâm Nhu chỉ đưa một mẫu giấy có ghi địa chỉ trên đó nói với tài xế

- Anh tời địa chỉ này đi .

Hoàng Thiếu Kiệt nhíu mày hôm nay mẹ hắn quá khác thường với mọi ngày , hình ảnh này chỉ thấy được ở kiếp trước khi bà định làm một điều gì đó , làm cho Thiếu Kiêt cũng nghi hoặc

- Mẹ định đi đâu thế ? cái này có vấn đề nha. Không như bình thường đâu .

- Con cư đợi tới nơi rồi con sẽ biết .

Chiếc Xe chuyển bánh chạy qua các con đường , Hoàng Lâm Nhu thì cười cười một điều gì đó mà Thiếu Kiệt xem ra mình sắp trở thành nạn nhân của bà. Khoảng hơn 20 phút sau chiếc xe mới dừng lại bên đường .

Bây giờ Thiếu Kiệt nhìn ngó xung quanh thì không thấy được hàng quán ăn uống nào . Hắn cũng chỉ biết lấy tay xoa xoa trên trán. Bản thân thấy không ổn. Thiếu Kiệt định hỏi lại Hoàng Lâm Nhu thì thấy bà đã thanh toán tiền Taxi rồi lôi hắn xuống xe .

- Hôm nay mẹ dẫn con đi mua xe đạp mới chiếc xe kia con chạy cũng hơn mấy năm rồi mẹ nhớ không lầm là đầu cấp hai mà giờ con đã cấp ba rồi. nên đổi xe mới thôi .
Đứng trước cửa hiệu buôn bán xe đạp thể thao lớn bên cạnh , Thiếu Kiệt lúc này chỉ biết than thầm trong bụng . Nhưng Hoàng Lâm Nhu đã quyết thì hắn vẫn không thể nào cãi lại , tuy chiếc xe kia có phần theo hắn khá lâu, hai kiếp người cũng mang nhiều kĩ niệm.

Nhưng thời thế thay đổi thì nếu hắn cứ giữ hoài chiếc xe đó cũng là được . Nhưng là giữ được bao lâu, nên hắn thấy tốt nhất cứ theo lời Hoàng Lâm Nhu đổi một chiếc mới còn chiếc cũ thì vẫn để đó làm kỹ niệm tốt hơn..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 136: Cậu Bé Đi Lạc .



Cầu mọi Người đề cử + Nguyệt Phiêu đừng troll vote là được ai có lòng thì ủng hộ ít kim đậu thank mọi người

Theo Hoang Lâm Nhu Thiếu Kiệt bước vào trong cửa tiệm bán xe đạp . Ở cuộc sống trước thương hiệu này tuy không còn thịnh hành do người dân dần thay thế bằng phương tiện hiện đại hơn như xe máy , xe đạp điện , người nào khá giả thì mua cho con mình những chiếc xe máy điện hoặc xe có dung tích xilanh 50 phân khối.

Nhưng đâu đó vẫn còn những chiếc xe đạp thể thao được chạy trên đường , có những hội nhóm được lập ra chủ yếu về xe đạp và nó cũng cải tiến lên một số tính năng như không cần thắng của xe đạp giới trẻ.

Thiếu Kiệt theo mẹ hắn dạo quanh một lượt những chiếc xe đạp thể thao ở cửa hàng , cũng không nhiều lắm những mẫu mã đẹp mắt như cuộc sống trước nhưng nó vẫn có một nét thời trang hợp thời của riêng mình .

Hoàng Lâm Nhu nói hắn lựa cho mình một chiếc xe mà hắn ưng ý nhất , đây cũng là lần đầu tiên trong đời hắn tự trải nghiệm cái việc đi chọn lựa xe , tuy nói chỉ là một chiếc xe đạp nhưng có lẽ ở hai kiếp người hắn chưa từng được đi lựa chọn cho mình một chiếc xe đúng nghĩa nào .

Bởi chiếc xe hắn đang sử dụng và những kỷ niệm đi cùng chiếc xe cũ, vẫn là mua lại từ một nhà giàu trong xóm chuyển đi để lại. Tham quan một lúc khá lâu Thiếu Kiệt. cũng chọn cho mình được một chiếc xe mang phong cách thể thao được pha trộn giữa hai màu chủ đạo là xanh dương và trắng được trưng bày trên một bệ đỡ bằng mica có dòng chữ mang tên thương hiệu xe.

Bây giờ trong tiệm khá đông , cửa hiệu thì bán xe đạp thì vẫn là cửa tiệm dạng mở không phải cửa kính nhưng những năm hiện đại sau này . Nên những người đến đây thường sẽ có mục đích mua xe là chính. Bên ngoài có một cậu nhóc bé xíu không biết từ đâu chạy vào trong cửa tiệm , cậu nhóc lại ôm lấy chiếc xe đạp màu xanh của những cậu bé tập đạp xe đạp gần nơi Thiếu Kiệt đang đứng .

Vốn cho rằng cậu bé là một trong số những vị khách ở đây đi cùng. Thiếu Kiệt cũng thấy khó chịu . Bố mẹ của cậu bé tại sao lại không canh chừng cậu cẩn thận lại cứ để cậu nhóc ôm lấy chiếc xe mà không trông coi. Lúc này người nhân viên bán hàng, thấy cậu bé không đi cùng với người lớn. Nên hỏi mọi người trong cửa hàng.

- Cậu bé là con của vị khách nào thế ?

Trong cửa tiệm, không ai đứng ra nhận mình là người thân cậu bé. Người khách nào, nhìn thấy cậu bé cũng lắc đầu, xem như hoàn toàn không biết. Thấy tình cảnh như thế này, Thiếu Kiệt mới đến bên cạnh cậu nhóc, ngồi xuống trước mặt hỏi.

- Em bố mẹ em đâu sao không đi cùng em ?

- Mẹ mẹ đang ở bên kia kìa .!

Theo hướng chỉ tay của cậu bé Thiếu Kiệt ngỡ ngàng , hướng thằng bé chỉ là công viên gần đó cách một khoảng không xa lắm. Nhưng nếu mà như vậy phụ huynh nào lại để con mình chơi đùa mà không trông coi như thế này , cũng là điều đáng trách. Thiếu Kiệt cười cười với cậu bé nói.

- Để anh dẫn em đi về với mẹ nhé !

- Không em muốn xe đạp ! xe đạp màu xanh này nè ! chạy xe đạp .

Thiếu Kiệt thấy thằng nhóc dễ thương lại ôm lấy chiếc xe đạp đang để trong cửa hàng cũng cười nói .

- Thì anh dẫn em về với mẹ , mẹ mua cho em xe đạp chịu không ?

- Không em muốn xe đạp ngay bây giờ! anh mua xe đạp cho em đi .

Mọi người xung quanh nhìn thấy thế cũng không biết nói gì hơn . Có người còn bàn tán con cái nhà ai mà để chạy đến đây làm phiền như thế này . Có người còn cho rằng, cậu nhóc được bố mẹ cho lại đây, vòi vĩnh người mua hàng trong cửa tiệm.

Thiếu Kiệt thì không cho là như thế , bởi hắn thấy trên người đứa bé không phải là những bộ đồ rẻ tiền như những đứa nhóc con nhà bình thường ,thêm vào đó cậu bé thích chiếc xe đạp là điều chắc chắn ,bởi vừa nói chuyện với Thiếu Kiệt cậu nhóc vẫn không thôi nhìn lấy chiếc xe .

- Anh tên Thiếu Kiệt! Thế còn em tên gì ?Tại sao em lại thích xe đạp này? nếu em nói anh mua cho em .

- Em tên Nhật Huy năm nay em bốn tuổi ! Mấy bạn ở đằng kia chạy xe đạp , em muốn có xe đạp .

Thấy cậu nhóc cũng dễ thương dù không biết bố mẹ ra sao nhưng chỉ cần cậu bé thích là được . Không phải vì Thiếu Kiệt hắn dư giả tài chính mà vì sự hồn nhiên đáng yêu của cậu bé này .Bây giờ Thiếu Kiệt mới nói với mẹ mình nãy giờ đứng nghe cậu bé nói chuyện với hắn .

- Mẹ mua luôn cho cậu bé này chiếc xe đạp luôn đi cũng không đáng bao nhiêu tiền đâu . Với con chọn chiếc trên bệ mica đó .

Nghe Thiếu Kiệt nói như thế Hoàng Lâm Nhu cũng gật đầu , dù sao Thiếu Kiệt cũng không thiếu một khoản tiền như thế , mà Hoàng Lâm Nhu lại là người giữ lấy những tiền còn dư sau khi đã chia cho mọi người trong gia đình số tiền mà họ nên có.

Trong Khi đợi chờ Hoàng Lâm Nhu thanh toán tiền và nhân viên gắn pedal vào xe đạp. Thiếu Kiệt xé bao nilon trên yên xe cho cậu nhóc ngồi lên . Đơn giản mọi người thấy mẹ hắn đi trả tiền thì chiếc xe đạp hắn muốn làm gì thì làm , nên đặt cậu bé lên yên xe bắt đầu cho cậu tập đạp xe chạy từ từ trong khuôn viên tiệm .

Đợi cho mọi thứ đã xong Thiếu Kiệt mới giữ cậu nhóc lại hỏi.

- Bây giờ anh dẫn em chạy xe đi tìm mẹ nhé chịu không nào ?

- Vâng em muốn cho mẹ xem xe đạp , mẹ em ở bên kia kìa .

Vừa nói cậu bé vẫn hướng tay mình chỉ về phía công viên, Thiếu Kiệt cũng chỉ biết cười nếu như thế thì tương đối khó khăn , mẹ thằng nhóc xe đi kiếm cậu bé mà chú nhóc này cứ luôn chỉ hướng về phía công viên cũng may là giờ cũng không phải là sáng sớm. Nếu không thật khó để biết được ai là mẹ cậu bé đây ,

Tuy nói bên gia đình cậu bé trong công viên, chắc hẳn sẽ có người đi tìm. Nhưng chắc sẽ không dễ, biết được cậu nhóc đã đi đâu mà tìm kiếm. Thiếu Kiệt chỉ đành phải đánh cuộc một lần hi vọng rằng người nhà cậu bé vẫn ở trong công viên tìm kiếm cậu nhóc , thì sẽ dễ dàng hơn vì muốn bắt đầu tìm kiếm vẫn là nơi mà cậu bé đã mất tích .

- Được rồi đi cùng anh kiếm mẹ nào .

Thiếu Kiệt cũng cậu nhóc lúc này ngồi trên chiếc xe đạp đi lại công viên , vừa dắt chiếc xe đạp theo cùng . Hoàng Lâm Nhu ở phía sau đi cùng hai người một lớn một nhỏ.

Đến một góc ghế đá có bóng mát của những tán cây khá rộng . cây cối trong trong công viên rất nhiều, nhưng để có được một chỗ ngồi được ánh sáng đưa bóng cây làm nơi che nắng cũng là một vấn đề.

Cậu bé lúc này ngơ ngác nhìn ghế đá trống rỗng không một bóng người . Bắt đầu mếu máo nắm lấy bên hông quân Thiếu Kiệt tay chỉ về cái ghế đá được bóng mát của cây che phủ nói với giọng nghẹn ngào .

- Mẹ ! mẹ…! mẹ không thấy ! anh ơi mẹ em đâu rồi?

Nghe cậu bé nói thế Thiếu Kiệt cũng ngồi xuống an ủi .

- Nhật Huy! đợi chút mẹ đi mua bánh cho Nhật Huy rồi đừng khóc , không có gì phải khóc hết , nam nhi phải mạnh mẽ lên … mẹ chỉ mua bánh cho Nhật Huy rồi sẽ về mà .

Thiếu Kiệt lúc này quay lại nhìn mẹ mình nói .

- Mẹ xem lại phòng bảo vệ của công viên trình báo xem, có khi lại gặp được gia đình của cậu bé con ở đây xem chừng hi vọng họ có thể quay lại.

- Ừ mẹ đi liền con ở lại với cậu nhóc , nhớ an ủi nó đừng để xảy ra chuyện gì .

Hoàng Lâm Nhu thấy cậu nhóc dễ thương lại không như những đứa trẻ khác , cậu bé vẫn có thể nhớ được chỗ mẹ mình ngồi đâu, chứng tỏ cậu nhóc vẫn có phần nào biết được nơi tìm mẹ mình . Mà bản thân là một người mẹ bà hiểu được cảm giác của con mình bỗng nhiên biến mất nó phải như thế nào .

Chưa nói đến về sự vô tâm của người lớn, Nhưng vẫn có những đứa trẻ quá hiếu động , mà người nhà chỉ cần một chút lơ là , thì cậu nhóc sẽ biến mất , hồi nhỏ Thiếu Kiệt cũng như thế , có nhiều lần làm bà thót cả tim , nhưng mà bản thân là một người mẹ thì ai lại chẳng thương con mình .

Trừ những trường hợp đặc biệt, dẫn đến những chuyện đáng buồn, đáng tiếc cho một tuổi thơ của những đứa bé còn nhỏ nhoi như thế này, Còn cậu bé trước mặt ngoài bộ quần áo trên người được chăm chút khá kỹ lưỡng , điều đó chứng tỏ cậu được gia đình mình rất thương yêu.

- Nhật Huy nè mẹ em tên gì thế ?

- Mẹ em tên Huyền Thanh , mẹ em rất giỏi nhé , mẹ làm tiến sĩ đấy .

Thiếu Kiệt lúc này cũng ngạc nhiên . Mẹ cậu bé làm tiến sĩ vậy chắc hẳn là cậu bé không thể nào giống như những đứa trẻ khác . Vậy nên chắc chắn người nhà sẽ đi tìm thằng nhóc . Thiếu Kiệt lúc này cũng xoa xoa đầu Nhật Huy nói .

- Nhật Huy muốn sau này sẽ làm gì tiến sĩ giống mẹ không ?

- Muốn Nhật Huy cũng muốn làm Tiến Sĩ giống mẹ , mẹ mặc áo trắng dài cầm mấy cái ống có màu đẹp lắm.

Thiếu Kiệt lúc này cũng cười cười , trong thâm tâm hắn đã hiểu tại sao chú nhóc này lại đi lạc . Bất cứ người nào tiến sĩ mà lại có thể để đưa con mình vào tới tận phòng thí nghiệm chỉ có một loại . Đó là say mê với công việc quên mất cả con mình thôi .

Có lẽ lần này cũng thế , Mẹ Nhật Huy chắc đang ngồi nghỉ chân suy nghĩ điều gì đó mới đem cậu ta ra công viên này cho thư giãn tâm lý , vậy mà cậu nhóc lại bỏ đi mất , còn chưa kể chạy đi một chỗ khá xa khỏi mẹ mình , xem ra nhà cậu bé cũng ở gần đây thì cậu bé mới biết được gần công viên có nơi bán xe đạp .

Ai cũng thế khi mà mình ở gần nhà mình, hoặc một nơi thường xuyên lui tới, thì sẽ có được cảm giác quen thuộc . Trong tâm trí sẽ ghi nhớ những gì xung quanh một cách rõ ràng nhất . Không riêng gì Nhật Huy đang trò chuyện với Thiếu Kiệt..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 137: Đem Chuông Đi Đánh Xứ Người.



Cầu mọi người đề cử + Nguyệt Phiêu đừng troll vote là được ai có lòng thì ủng hộ ít kim đậu thank mọi người

Thiếu Kiệt cùng cậu nhóc nói chuyện cho cậu bé quên đi , việc không có mẹ mình trong khi đợi chờ Hoàng Lâm Nhu tìm biện pháp liên lạc với gia đình cậu bé. Những câu hỏi của Thiếu Kiệt làm hắn biết rõ hơn về gia cảnh cậu bé Nhật Huy trước mặt nên việc này chắc cũng qua nhanh thôi.

- Nhật Huy này em nói xem sau này mình sẽ làm gì ?

- Sau nay em sẽ làm tiến sĩ . Mẹ em làm tiến sĩ giỏi lắm nhé , mẹ có một công ty lớn thật lớn …

Nói đến đây cậu nhóc lại lấy tay ra đếm đếm trên ngón tay , thấy thể Thiếu Kiệt cũng hỏi .

- Em tính gì thế ?

- Em đếm công nhân của mẹ . Nhiều quá tay em không đủ tay anh cũng thế.

Nhìn những cử chỉ nhỏ bé của Nhật Huy hắn chỉ biết cười , một chú nhóc thông minh chắc hẳn đây là gien di truyền từ mẹ mình .

- Vậy thì em phải học thật giỏi đấy nhé tiến sĩ mà học không giỏi thì không được đâu .

- Nhật Huy học giỏi mà , Nhật Huy được năm bông hoa bé ngoan luôn đấy .

Bây giờ từ phía xa Hoàng Lâm Nhu cũng trở về, cùng với bà là một người phụ nữ tuổi tác cũng tầm tuổi mình. Bà vừa thấy Nhật Huy chơi đùa với Thiếu Kiệt thì chạy lại cạnh cậu nhóc . vẻ mặt vui mừng trách móc .

- Nhật Huy con đi đâu vậy mẹ đi tìm con nãy giờ !

Nhật Huy thấy mẹ mình cũng lại ôm bà rồi chỉ chỉ chiếc xe .

- Con chơi với anh Kiệt , anh Kiệt mua cho con chiếc xe đạp nè mẹ , xe đạp màu xanh ấy , giống màu cái ống mẹ hay làm đấy.

Giờ thì Thiếu Kiệt hiểu tại sao cậu bé lại thích chiếc xe màu xanh dương này . Bởi cậu bé thấy màu này mẹ mình thường làm , để được sự chú ý của bà, chú nhóc muốn có chiếc xe đạp màu như thế .

Nhận thức đơn thuần của đứa trẻ là thế , cứ muốn được mẹ mình chú ý thì xem những vật dụng mà mẹ mình thường hay chú ý là sẽ muốn cho được những thứ như vậy.

Thấy Nhật Huy không sao, Huyền Thanh cũng đứng lên cầm tay cậu bé nhìn Hoàng Lâm Nhu với Thiếu Kiệt cảm ơn

- Cám ơn chị và cháu giúp dì tìm lại Nhật Huy , cậu nhóc cứ hễ lơ là một chút là không thấy đâu nữa . À cho tôi gửi lại tiền chiếc xe của Nhật Huy .

Nghe thế Thiếu Kiệt nhìn Huyền Thanh nói .

- Không sao đâu dì xem như cháu tặng cho Nhật Huy đi . Cậu bé cũng thông minh mà.

- Như thế sao được ! chiếc xe cũng không phải số tiền ít ,để tôi gửi tiền lại đi.

Hoàng Lâm Nhu thấy Thiếu Kiệt quyết định như thế cũng nói .

- Thôi không cần đâu chị Thiếu Kiệt đã nói tặng cho Nhật Huy thì cứ xem là cháu tặng cho Nhật Huy đi .

- mẹ ơi anh Kiệt nói mẹ đi mua bánh cho co con, mẹ mua bánh đâu rồi ?

Nhật Huy nắm lấy tay mẹ mình giật giật hỏi làm cho Thiếu Kiệt cũng không biết làm sao . Nên ngồi xuống nói với Nhật Huy

- Mẹ sợ Nhật Huy buồn nên chưa mua để mẹ dẫn Nhật Huy đi mua , chọn bánh Nhật Huy thích đó .

- Vậy nhé , anh kiệt đi cùng Nhật Huy mua bánh nhé .

Thiếu Kiệt bây giờ cũng chỉ biết cười không thể làm gì , vốn là định sẽ về nhà ăn chút gì đó rồi đi học , giờ lại gặp cảnh này nếu hắn không đi thì cũng tội cho thằng nhóc, mà không biết thằng nhóc dây dưa đến lúc nào .

- Thôi để tôi mời hai mẹ con chị đi ăn ở gần đây có một chỗ bán đồ ăn tương đối khá , sẵn mua cho Nhật Huy bánh luôn . Dù sao cho tôi mời hai mẹ con nói tiếng cám ơn . Nếu hai người không chịu tôi cũng chỉ đành gửi lại xe đạp thôi.

Thiếu Kiệt lúc này, nhìn vào đồng hồ điện thoại rồi gật đầu. Hoàng Lâm Nhu thấy thế cũng đồng ý . Dù sao nếu bây giờ Thiếu Kiệt và bà về cũng là đi ăn , rồi Thiếu Kiệt cũng sẽ đi học . Nên việc này cũng không trở ngại gì lớn lắm .

- Vậy cũng được dù sao tôi với Thiếu Kiệt vẫn là chuẩn bị về ăn chút gì đó Thiếu Kiệt còn đi học.

Thiếu Kiệt cùng Hoàng Lâm Nhu đi cùng hai mẹ con Nhật Huy , Huyền Thanh cũng không quên ghé một quán tạp hóa kế bên đường, cho Nhật Huy chọn cho mình loại bánh mà cậu bé thích.

Đợi cho cả bốn người vào trong một nhà hàng, ở gần công viên. sau khi đã gọi món xong Thiếu Kiệt mới nói với Huyền Thanh, những gì mà hắn muốn biết.

- Cô cho cháu hỏi sao mà Nhất Huy lại đi mất mà cô không hay biết vậy ?

- Nói ra thì thật ngại dạo gần đây công ty có một chút trắc trở, nên cô cũng phân vân suy nghĩ một lát, thế là Nhật Huy đi lúc nào cũng không hay , may mà có chị với cháu đây không tôi cũng chẳng biết làm sao .

Hoàng Lâm Nhu nghe thế cũng cười cười nhìn Nhật Huy nói .

- Thằng nhóc này nó cũng giống như Thiếu Kiệt hồi nhỏ , chỉ cần hở ra một chút là chạy đi mất , có mấy lần làm tôi cũng muốn khổ. Nhưng mà chị mở công ty gì vậy ? dù có thể tôi không giúp gì được nhưng có thể cho ý kiến được mà . Người trong cuộc tối người ngoài cuộc sáng biết đâu lại ổn thỏa .

Huyền Thanh do dự một lúc nhưng xét thấy lời của Hoàng Lâm Nhu cũng tương đối đúng nên mới kể lại .

- Chẳng là trước đây tôi ở nước ngoài có nghiên cứu về các mặt hàng sơn chống thấm của nước ngoài , sau này về nước tôi theo đó phát triển thành lập nên công ty , Những năm cuối thế kỷ 19 công ty phát triển khá ổn định khoảng từ đầu năm ngoái đến nay. những mặt hàng sơn chống thấm của công ty chiếm đa phần thị trường trong nước , đầu năm nay tôi mới đem chuông đi đánh xứ người , điển hình là bắt đầu khai thác thị trường Campuchia. Nhưng việc đó khó hơn tôi tưởng, công việc không thuận lợi rất nhiều. Mà thị trường trong nước lại quá bảo hòa nếu phát triển như thế thì sẽ chỉ gò bó với mặt hàng nội địa .

Trầm Ngâm một lúc Thiếu Kiệt mới hỏi Huyền Thanh, để xem dự định của bà là như thế nào . Dù sao đây vẫn là thương hiệu mang tên của quốc gia , mà đem đi ra nước ngoài là một ý tưởng mạo hiểm khá cao nhưng nếu sản phẩm tốt thì chắc chắn sẽ có thị phần .

- Thế cô định phát triển ở mỗi nước Campuchia thôi hay là những nước khác nữa.

- Cô đang suy nghĩ đến thị trường Singapore mà quốc gia này lại là quốc gia sạch bật nhất thế giới và cực kỳ kỹ tính với chất lượng hàng hóa , việc thâm nhập vào thị trường này vô cùng phức tạp . Mà cô trước giờ chỉ nghiên cứu là chính, hầu như cô chưa từng kinh doanh mà phải nói là không biết kinh doanh , cũng không biết nói khéo chiều lòng khách hàng , nên cũng rất khó cho việc đàm phán thương lượng .

Thiếu Kiệt nghe Huyền Thanh nói như thế cũng nhíu mày, hắn đang thắc mắc những hợp đồng thường có của công ty là do đâu mà ra.

- Vậy trước đây làm sao cô lấy hợp đồng được những công ty lớn trong nước?

- Thì trong công ty mọi người bên bộ phận quảng cáo đàm phán với các đối tác công ty lớn trong nước , còn cô chỉ làm việc nghiên cứu đưa ra những sản phẩm tốt nhất và không mang đến thiệt hại gì đến môi trường xung quanh với giá thành thấp hơn những loại sơn ngoại nhập . Giờ ra nước ngoài chỉ được một bộ phận mà đàm phán trước nhất vẫn là chủ tịch công ty phải có mặt nên cô mới lo lắng.


Huyền thanh cũng ngập ngừng đôi chút rồi mới trả lời . Bởi theo bà thấy Thiếu Kiệt sao lại thắc mắc nhiều đến như thế mà Hoàng Lâm Nhu lại không nói gì chỉ để con mình nói chuyện việc này với bà .

- Cháu thấy cô khá tự tin với nhãn hiệu sơn chống thấm của mình . Cháu tin là nó hiệu quả nhưng mà đối với người nước khác thì dù là ai họ cũng không tin tưởng đâu .

- Vậy theo cháu sẽ phải làm như thế nào . Nếu cứ phát triển thị trường trong nước không thì , không mấy phát triển còn nếu đánh ở thị trường các nước khác thì vấn đề mà cháu nói sẽ xảy ra dẫn đến thua lỗ là điều chắc chắn rồi.

Thiếu Kiệt trầm ngâm một lúc . Bởi theo hắn biết thương hiệu của bà chắc chắn sẽ được chấp nhận ở Singapore nhưng để làm cách nào được chấp nhận thì Thiếu Kiệt hoàn toàn không hiểu . Vì thời điểm hắn còn làm phụ hồ thì hầu như công trình nào cũng sử dụng sản phẩm sơn chống thấm ngoài trời của công ty Huyền Thanh.

Thấy Thiếu Kiệt im lặng suy nghĩ như thế Huyền Thanh cũng nhìn mẹ hắn như muốn biết được câu trả lời từ bà . Hoàng Lâm Nhu chỉ cười cười đáp .

- Chuyện này tôi không rành vì đa số việc kinh doanh trong nhà đều do thằng nhóc này tính toán , nếu nó đã đưa ra ý kiến thì chắc chắn sẽ thực hiện được .

Sau khá lâu, Thiếu Kiệt mới thở dài một hơi chỉ có một cách là liều để tìm đường sống trong cõi chết ở thời điểm này .

- Theo cháu thấy nếu muốn phát triển một lần ở Singapore Dì phải đánh cược một lần liều hoặc mất trắng , hoặc thành công ,nếu dì có khả năng tin vào sản phẩm của mình chiếm được thị phần của quốc gia này thì có lẽ nên liều một lần . Một khi thành công ở thị phần này cô sẽ chiếm được một lượng lớn giá trị đơn hàng xuất khẩu ra nước ngoài , còn không thì sẽ phải quay trở lại trong nước chống chọi với lại những thua lỗ đã gặp phải ở nước ngoài. Cô sẽ chọn phương án nào , như thế cháu sẽ đưa ra ý kiến .

Huyên Thanh nghe thế cũng im lặng, bà không biết ý tứ trong câu nói của Thiếu Kiệt hắn như thế nào. Nhưng bà biết chắc sản phẩm mình phát minh ra không kém với nước ngoài , bà tự tin về điều đó. Bởi bản thân phát minh của mình làm ra, bà còn không tin tưởng, thì làm sao để người khác tin, chưa kể còn là người nước ngoài. nên bà trả lời thẳng với Thiếu Kiệt.

- Cô tin sản phẩm của mình , Được cô liều một lần cháu nói ra ý kiến của mình đi ..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 138: Chơi Liều Cấp Quốc Gia.



Cầu mọi Người đề cử + Nguyệt Phiêu đừng troll vote là được ai có lòng thì ủng hộ ít kim đậu thank mọi người

Thiếu Kiệt Sau khi nghe được quyết định của Huyền Thanh cũng có chút do dự . Hắn không dám chắc phương án của mình sẽ thành công, nhưng theo những gì hắn biết về những người kinh doanh của Singapore, thì điều này hắn chỉ nằm ở năm mươi phần trăm . Còn năm mươi phần trăm còn lại là ở sản phẩm .

- Cháu nói thật phương án này chỉ có thể thành công một nửa, là dựa trên sản phẩm mà nếu cô có đủ điều kiện tự tin về sản phẩm thì cháu nói luôn . Người châu á họ luôn có một quan niệm từ xưa tới giờ đó là cái gì dùng qua rồi nếu chất lượng tốt họ sẽ tin dùng và hơn thế nữa còn miễn phí quảng bá giúp sản phẩm đó. Việc của cô nói khó không khó nói dễ không dễ , Chỉ cần những hợp đồng cô đồng ý không cần phải thương lượng nhiều . Cô cho họ dùng thử sau hai năm nếu sản phẩm không đạt yêu cầu họ có quyền không cần trả tiền .

Hoàng Lâm Nhu và Huyền Thanh cũng giật mình với ý kiến này của Thiếu Kiệt . Hoàng Lâm Nhu mới ngăn lại Thiếu Kiệt nói .

- Con đừng có mà ẩu. Chuyện này không giỡn được đâu, toàn là vốn liếng tiền tỷ cả đấy .

- Chuyện này con chắc chắn đấy. Bản thân người nước họ chưa bao giờ sử dụng loại sơn của dì là một, thêm nữa công ty dì vẫn chưa có được công trình nào nổi trội tại quốc gia nước bạn , vậy sao người khác dám mua . Cô cứ thử nghĩ để xây dựng một công trình dù dân dụng hay là kiến trúc quốc gia cần một số tiền rất lớn , nhất là tiền sơn trang trí trong và ngoại thất. nó chiếm hết 20 phần trăm tiền thi công hoàn thiện , vậy cô có dám đánh cuộc về một sản phẩm chưa hề biết để đem về nhà thi công. Nếu thích hợp thì không nói gì , còn không lại phải đổi lại loại sơn khác , chi phí sẽ phát sinh thêm là điều không ai mong muốn. Bởi thế cháu mới nói cô liều nếu mà tin tưởng sản phẩm của mình thì cô có thể làm theo phương án của cháu

Huyền Thanh trầm ngâm một lúc cũng xác nhận rằng Thiếu Kiệt nói đúng , tuy bà không muốn điều này xảy ra, nhưng nó là sự thật không thể thay đổi . Ai cũng sẽ chọn cho mình một phương pháp an toàn ít tốn kém , còn hơn là liều mình đánh đổi .

Việc Thiếu Kiệt nói ở đây có thể cho thấy một điều rõ ràng, nếu Huyền Thanh tin tưởng vào những gì mình nghiên cứu và phát minh , Thì chắc chắc sản phẩm của cô sẽ là một bước tiến dài trong công cuộc chinh phục nước bạn, một đất nước sạch sẽ bật nhất thế giới và kỹ tính với chất lượng hàng hóa .

- Nhưng nếu thực hiện phương án của cháu nếu lỡ như sản phẩm đạt yêu cầu chất lượng tốt mà họ không thanh toán tiền thì sao ? lúc đó mình cũng thất bại có khi còn mất trắng về những sản phẩm đã bán ra, không thu hồi lại được giá trị tổn thất .

- Theo cháu thấy điều này cô không cần phải lo lắm đâu bởi , Cô đã là người nước ngoài kết nối kinh doanh, người nước bạn sẽ cực lực giữ chữ tín bởi khi họ thất tín trong giới kinh doanh, những người đó sẽ làm ảnh hưởng đến những gì mà quốc gia họ thúc đẩy trao đổi phát triển giữa các quốc gia , lúc đó họ không chỉ làm xấu mặt mình mà còn làm xấu đi hình ảnh của cả quốc gia đấy. Chỉ cần một sai lầm dẫn đến toàn bộ đối tác không tin tưởng, đó là giới kinh doanh nước ngoài với nhau họ rất kiên kỵ.

Hoàng Lâm Nhu với Huyền Thanh nghe được như thế cũng trầm mặc , bây giờ cả hai người mới biết Thiếu Kiệt không phải liều lĩnh bình thường, mà chơi liều cấp quốc gia khi kéo lên cả sự hợp tác của quốc gia và giới doanh nhanh lại với nhau.

- Theo cháu Việc này sẽ thực hiện được ? Vậy hướng đi của công ty sẽ tập trung vào những hợp tác với các đối tác bên đó thôi hay sao ?

- Chắc chắn được quan trọng vẫn là sản phẩm thôi, nếu sản phẩm tốt chắc chắn nước bạn phải chấp nhận , đó là hình ảnh chưa kể đến , phải tìm cách lấy được những công trình lớn về phía công ty , chỉ cần có người đi đầu sử dụng sản phẩm thì sẽ có người kéo theo quy luật tự nhiên của hiệu ứng domino sẽ xuất hiện việc quảng bá trên thông tin đại chúng . Lúc đó thị trường được rộng mở hơn , người dân sẽ sử dụng nhiều hơn trong mảng dân dụng , thì sản phẩm mới có lợi nhuận và phát triển. Sản phẩm vẫn phải phát triển ở phân khúc thị trường dân dụng mới mong có được sự phát triển nhất định. Công trình vẫn là công trình xây dựng dân dụng chiếm đa số thị phần công trình của quốc gia .

Huyền Thanh lúc này suy nghĩ một lát rồi mới định hình được những gì mình vừa tiếp nhận từ Thiếu Kiệt . Hiện Tại bà không thể hiểu nổi tại sao một cậu nhóc như Thiếu Kiệt lại có thể nói ra những chuyện mà người lớn như bà không thể hiểu được .

Nhưng mà đúng thật chuyện này, nếu dựa theo những gì Thiếu Kiệt nói thì đây vẫn là cách tốt nhất có thể thâm nhập thị trường nước bạn. Huyền Thanh lúc này cũng nhìn Hoang Lâm Nhu lắc đầu nói .

- Xem ra thằng nhóc nhà chị không Thiên Tài thì cũng là chuyên gia kinh doanh sau này , việc nhìn nhận này vượt khỏi nhận thức của tôi . Nhưng tôi vẫn sẽ cố gắng thực hiện. Nếu liều một lần như cậu nhóc nói . Chỉ có thể như thế mới đưa công ty và sản phẩm trong nước bước một bước ra thế giới .

Hoàng Lâm Nhu lúc này cũng cười lắc đầu với Huyền Thanh trả lời .

- Ngay cả tôi làm mẹ còn không hiểu hết được thằng nhóc , việc kinh doanh tôi cũng chỉ là gà mờ thôi , thật chất tôi cũng chỉ làm theo những hướng đi chỉ dẫn của thằng con mình . Chị xem nó còn ghi ra những phương án và những cách để tôi làm việc , phát triển cửa hàng bách hóa như thế nào. Chưa bao giờ tôi nghĩ con mình như thế cả . Có chăng nó dù thế nào thì vẫn là con tôi thôi mà .

Hoàng Lâm Nhu lấy trong túi xách mình cuốn sổ tay mà bà ghi lại những gì Thiếu Kiệt đã ghi chú cho bà , những cách buôn bán trao đổi hợp tác , chưa kể đó những cách kiểm tra hàng và cách sắp xếp quầy kệ được liệt kê rất rõ .

Thiếu Kiệt lúc này cũng không ngờ cuốn sổ tay đó mẹ hắn vẫn còn giữ , mà là còn đem theo bên mình , giờ lại lấy ra khoe với người khác làm hắn cũng cảm thấy hơi ngại . Trong Khi đó, Huyền Thanh người ta là chủ tịch tập đoàn công ty lớn, còn hắn chỉ là một nhóm công ty nhỏ, chưa biết chừng còn không bằng một góc của công ty của bà.

Nhìn sơ cuốn sổ tay của Hoàng Lâm Nhu , Huyền Thanh cũng cười cười nói .

- Tôi cũng hi vọng Nhật Huy sau này cũng được như thế , Tuy giờ thằng nhóc nó có chút quậy phá nhưng biết đâu sau này sẽ tốt hơn .

Vừa nói, Huyền Thành vừa xoa xoa đầu của Nhật Huy. Cậu nhóc cầm cái đùi gà trong tay , trong lòng còn đang để bịt bánh Huyền Thanh mới mua cho mình . Trông có vẻ rất vui .

- Cháu thấy Nhật Huy bây giờ rất tốt , Cậu nhóc vẫn muốn mình trở thành tiến sĩ giống như dì đấy . Biết đâu sau này chú nhóc sẽ theo ngành nghề của dì thì sao .

Thiếu Kiệt nhìn Nhật Huy cười cười nói , dù sao thằng nhóc vẫn là rất dễ thương , không ai mà không thích một chú nhóc hiếu động và thông minh , hắn cũng thế việc đó làm hắn có thiện cảm cũng là chuyện bình thường.

Cho đến khi kết thúc buổi gặp mặt đơn thuần này Thiếu Kiệt vẫn được Huyền Thanh xin số điện thoại để có thể liên lạc với cậu khi cần thiết còn nói khi nào rảnh có thể lại nhà của bà chơi với Nhật Huy , Cậu nhóc nghe Thiếu Kiệt phải về đi học lại muốn đòi theo làm Thiếu Kiệt phải một phen nói chuyện khuyên cậu bé cố gắng học tốt , khi nào Thiếu Kiệt hắn có thời gian sẽ ghé thăm đi chơi với thằng nhóc , Lúc đó Nhật Huy còn hướng Thiếu Kiệt móc tay hứa …

Do lúc đi lên đây hai mẹ con đều là đi taxi bây giờ có thêm chiếc xem đạp , Thiếu Kiệt lại là người phải đạp xe chở mình về , hắn thấy việc này cũng không có gì là lớn , nên trên đường đi về hình ảnh hai mẹ con đi trên chiếc xe đạp mới cũng thu hút một số ánh mắt của những người xung quanh.

Đợi đi xa thật xa Hoàng Lâm Nhu mới trầm trọng hỏi Thiếu Kiệt về việc vừa rồi nói chuyện với Huyền Thanh .

- Con thấy chuyện này có đơn giản không ? sao mẹ thấy phiêu lưu mạo hiểm quá . Trong kinh doanh ai lại làm như thế bao giờ ?

- Con thấy việc này có thể thành công rất lớn , không vì việc gì hết chỉ là sản phẩm của Di ấy đúng thật khá tốt , không nói gì đến những khía cạnh khác vấn đề màu sắc và độ bền lâu của sản phẩm thì rất tốt , tính năng chống thấm ngoài trời cũng khá ổn .

Thiếu Kiệt theo nhận định của mình mà đánh giá sản phẩm của Huyền Thanh thông qua những gì hắn biết , đa phần các công trình muốn có sự bền vững của sự trang trí bên ngoài cũng như bên trong thì vẫn ưu tiên sản phẩm của Huyền Thanh , tuy hắn không hiểu kỹ thuật để có được một sản phẩm như thế nào nhưng , nhiều công trình hắn đã làm qua mấy năm sau vẫn như thế về màu sắc của công trình.

- Nhưng mà mẹ thấy sao sao ấy tuy biết sản phẩm của Huyền Thanh có lẽ là tốt thật như mà để phiêu lưu cho người ta sử dụng sản phẩm trước rồi sau hai năm mới lấy tiền thì thật mẹ chưa thấy bao giờ.

- Theo con nghĩ không cần tới hai năm đâu ! nếu sản phẩm phát triển được chỉ cần qua một năm. Tất cả những người đã ký kết hợp đồng với dì ấy đều sẽ thanh toán toàn bộ tiền hàng thôi.

Thiếu Kiệt dự đoán có phần mơ hồ , nhưng hắn tin chắc sản phẩm của Huyền Thanh có được chỗ đứng nhất định , không vì điều gì chỉ vì sản phẩm của Huyền Thanh vẫn còn tồn tại và phát triển thành một trong những công ty đứng đầu về ngành sơn trên thế giới ở cuộc sống trước của hắn điều đó đã là quá đủ ..
 
Siêu Việt Tài Chính
Chương 139: Đào Người



Cầu mọi Người đề cử + Nguyệt Phiêu đừng troll vote là được ai có lòng thì ủng hộ ít kim đậu thank mọi người .Cám ơn đạo hữu dota2.cachepvang@.. đã ủng hộ kim đậu mọi người ủng hộ tác với nhé .

Sau khi một buổi sáng đầy thú vị của Thiếu Kiệt. Hắn tới trường không tính là muộn lắm . Vừa kịp giờ lên lớp, Vừa vào lớp mọi người đã chuẩn bị đầy đủ cho việc bắt đầu tiết học. Lý Bân thấy Thiếu Kiệt ngồi vào bàn mới hỏi han hắn .

- Tưởng hôm nay anh lại nghĩ nữa chứ. Hôm qua đi du lịch vui nhé , thật sao em không được tham gia nhìn cái cảnh Phùng Kiếm Nhất người đầy nước ngọt chắc thú vị lắm .

- Tao thấy không có gì để mà vui hết, Nhã Oanh làm như thế cũng không hay dù sao vẫn là học sinh trong trường làm nhau xấu mặt bên ngoài , không biết người khác nghĩ trường mình như thế nào nữa kìa .

Thiếu Kiệt trách Lý Bân vì bản thân hắn việc trả thù qua lại như thế này không đi đến đâu còn mang tới nhiều thứ hệ lụy không đáng có . Đối với hắn vẫn là việc an ổn như bình thường là tốt.

Hắn thường xuyên đọc được những tiểu thuyết trên mạng internet, những nhân vật như hắn, luôn phải vướng vào rắc rối không cần thiết. Từ những nhân vật phụ, cùng giới đọc giả tiểu thuyết mạng gọi chung là bọn não tàn. Tranh hơi, tranh đấu với nhân vật chính để tự mang tới xui xẻo .

Bởi thế Thiếu Kiệt cực kỳ điệu thấp, chẳng những không phô trương thanh thế, càng là thầm lặng trong bóng tối. lánh đi tranh đấu với người, nhưng không có nghĩa hắn được an phận. Việc Phùng Kiếm Nhất chẳng qua chỉ là việc đụng chạm nho nhỏ, theo hắn thấy là hoàn toàn không đáng để kéo dài .

Thiếu Kiệt nghĩ như thế, nhưng những người như Phùng Kiếm Nhất suy nghĩ ra sao thì hắn không biết, cái thể loại đô thị như thế này ở trên mạng rất nhiều nào là nhân vật chính trâu bò, được tác giả thêm thắt một cách thái quá cũng có.

Rồi chưa kể nào là hậu cung một đám người, chia ra làm nhiều phe phái. Hắn tuy là cũng thích đấy, nhưng mà quan trọng với Thiếu Kiệt đây là cuộc sống chứ không phải là tiểu thuyết mạng .

- Tao nói Lý Bân mày học tốt đi đã , dù sao thời gian vẫn còn dài biết đâu năm sau chú mày lại vào lớp học sinh giỏi sao. Lúc đó thì muốn gì được đó đâu phải vật lộn với những lần thi sắp tới.

- Làm sao không muốn chứ anh. Nhưng mỗi lần về tới nhà là y như rằng, chữ nó thấy em là chạy hết, còn ở trên trường thì dù có sao thì vẫn còn được đôi chút. Mà anh nè lớp đó học song song với lớp thường à , hay là đợi thi xong mới tập trung lại lần nữa.

Thiếu Kiệt lúc này mới gật đầu nói .

- Ừ sau khi thi xong sẽ tập trung giờ thì cho mọi người có thời gian nghiên cứu đề thi và tìm kiếm tài liệu. Sau đó sẽ viết ra chọn lấy một bài văn tốt nhất đi thi và hai bài văn dự bị. Theo tao thấy mày muốn qua kỳ thi này chắc chiều qua nhà tao cho cô Lâm kèm đi biết đâu lại khá.

- Được không thế ! đúng là nếu cô Lâm kèm chắc sẽ khá hơn nhưng mà chưa biết chừng là Cô Lâm có chịu hay không đây. Mà thôi đi học về con phải thư giãn chút chứ ai trâu bò như anh mà cứ học hoài được.

Lý Bân định là sẽ học cùng Thiếu Kiệt, nhưng chợt nhớ điều gì lại thay đổi một cách chóng mặt, làm hắn chỉ muốn đánh cho thằng này một trận ra trò.

- Mày thiếu đánh à! học không muốn cứ suốt ngày chơi game kỳ này mà mày thì dưới điểm trung bình thì không những phụ huynh , tao bảo anh em cách ly nhốt lồng , không cho chơi chung cho đến khi thành tích học tập tốt lên mới thôi.

- Đừng mà anh Kiệt ! À mà thôi để em học cùng với Ngọc Nhi với Nhã Oanh tốt hơn hai cô gái dạy để dễ hiểu hơn , dù sao cũng tốt hơn là giáo viên không khắc khe .

Thiếu Kiệt lúc này chẳng quan tâm đến Lý Bân nữa , dù sao đối với Lý Bân được hai người kia dạy học bổ túc kiến thức đã quen , giờ mà để cô Lâm dạy hắn khéo lại phản tác dụng không mong muốn .

Bất chợt điện thoại trong túi Thiếu Kiệt lại rung lên , lôi trong túi ra nhìn lên màn hình với nội dung tin nhắn của Hà Vi.

- Mình sắp về Lưu Minh chiều nay 6h sẽ đến bạn ra đón mình nhé .

Thiếu Kiệt lúc này cũng mỉm cười tắt đi điện thoại để lại vào túi mình . Kể từ lần đó hắn rời đi tuy vài lần có nhắn tin cho Hà Vi nhưng thường không nhận được tin nhắn, có thể là những lần như thế Hà Vi đang làm nhiệm vụ hoặc đến khi cầm đến điện thoại thì cũng là giờ đã tối khuya, nên cô cũng không trả lời lại , nhưng đôi lần vẫn có tin nhắn từ Hà Vi đối với hắn đã là quá đủ, Dù sao mỗi người một con đường cô chọn cho mình con đường quân nhân thì nó sẽ khác với một học sinh bình thường như hắn .

- Làm gì mà ngồi cười một mình thế ? nhớ cô nào à , Ngọc Nhi hay Nhã Oanh nói xem nào anh Kiệt . Hay là có khi nào là một cô nàng nào đó ..

Lâm Vũ đầy ẩn ý nói . Trêu chọc Thiếu Kiệt nhưng hắn vẫn chẳng có thái độ gì làm Lý Bân hết sức cụt hứng.

- Nói thật chứ anh Kiệt à em thấy Ngọc Nhi cũng thích anh Nhã Oanh cũng như vậy cứ dây dưa như thế này liệu có tốt , Dù sao người ta vẫn là con gái nếu anh thích ai thì cứ nói ra để người còn lại biết mà rút lui .

- Chuyện này tao đã đưa ra ý kiến rồi nên miễn bàn luận . Con người không phải chỉ là tình cảm mới sống được, phải hiểu mình đang trong tình cảnh nào hiện tại còn là học sinh thì phải cho ra dáng học sinh . Đừng bị phân tâm như thứ xung quanh bên ngoài .

Thiếu Kiệt không đưa ra bình luận vì bản thân hắn cũng chưa biết được là mình sẽ yêu ai , thích ai. Đối với hắn con đường phía trước còn khá dài và nhiều chông gai mỗi bước đi hiện tại luôn phải cẩn thận để ý nhiều thứ xung quanh .

Bây giờ bên ngoài cửa lớp có một giáo viên đến lớp Thiếu Kiệt . Người giáo viên đang đứng lớp thấy thế cũng bước ra , sau một nói chuyện gì đó rồi đi vào trong lớp mới nhìn Thiếu Kiệt nói .

- Thiếu Kiệt! Thầy Tần Tiến muốn gặp em , em lên phòng thầy có việc .

Thiếu Kiệt nghe thế cũng ngơ ngác. Dù việc gặp Tần Tiến đối với hắn không có chuyện gì lạ nhưng mà gặp ngay trong giờ học này cũng làm cho Thiếu Kiệt nghi hoặc .

Đợi cho đến khi đến phòng của Tần Tiến thì lúc này đã có hai người đang nói chuyện với Hiệu Trưởng , Thấy có người Thiếu Kiệt cũng lễ phép nói .

- Thưa Thầy gọi em ?

- Ừ Thiếu Kiệt thầy giới Thiệu với em đây là thầy Hiệp và Thầy Quang bên trường năng khiếu thể dục thể thao thành phố .

Nghe Tân Tiến giới Thiệu Thiếu Kiệt cũng không biết ra sao . nhưng vẫn cúi đầu lễ phép chào . Tần Tiền thấy thế kéo Thiếu Kiệt ngồi xuống cạnh mình, giải đáp nghi hoặc trong lòng hắn . Bây giờ người tên Hiệp mới hỏi hắn

- Hôm nay hai thầy này đến đây chủ yếu gặp em có chút chuyện thôi không có gì đâu. chủ yếu thầy muốn hỏi rằng hôm trước trong trường em có thi đấu đá bóng với các bạn khối lớp trên đúng không .

Thiếu Kiệt nghe thế cũng gật đầu , việc hắn đá bóng với khối lớp của Phùng Kiếm Nhất không lạ với những người trong trường , dù sao thì chuyện này tại sao lại liên quan tới buổi gặp gỡ hôm này mới là điều làm hắn thắc mắc .

- Vâng đúng là có việc đó nhưng sao nó lại liên quan gì ở đây à. Em thấy đó chỉ là buổi đá bóng bình thường thôi mà .

- Vậy cho thầy hỏi là ai là người dạy em đi bóng và thực hiện pha sút bóng ghi bàn như thế này .

Bây giờ thì Thiếu Kiệt đã biết hai người này đến đây với mục đích gì , nhưng có lẽ nếu ở một thời điểm khác không phải như bây giờ thì hắn sẽ coi đây là sự may mắn của mình , Nhưng hắn hiểu được điều đó là không thể , hắn cần bước thêm những bước đi tích lũy về những kiến thức và cách kinh doanh cho riêng mình . Việc còn lại là từ chối sao để hai người ra về trong vui vẻ , không ảnh hưởng tới trường là điều tốt nhất .

Tần Tiến Lúc này cũng nhìn đoạn video quay lại cảnh đá bóng hôm đó , rồi lại nhìn sang Thiếu Kiệt , Còn hắn lúc này chỉ biết cười trừ không làm gì hơn được. Thầy Quang và mọi người sau khi xem hết đoạn video thì mới hỏi Thiếu Kiệt

- Cho Thầy hỏi những kỹ thuật ca nhân nay có ai dạy em không hay em tự học ?


- Thật ra những kỹ năng này do em tự học và tự mình tập luyện chủ yếu là thấy hay.


Thiếu Kiệt cũng chỉ trả lời thật sự , những động tác này hắn chủ yếu xem youtube, những năm đó do phong trào đá bóng sân cỏ nhân tạo phát triển rầm rộ, Hắn cũng như bao người khác tham gia vào cái vòng lẩn quẩn đó nên phải kiếm cho mình những kỹ thuật để có thể tranh cướp bóng với người ta , nên luyện tập những động tác này hầu như là ngày nào hắn cũng làm , hơn thế nhiều lần hắn còn áp dụng thành công trong các trận bóng .


- Thầy hỏi thật em có định đi theo cầu thủ chuyên nghiệp không , bên trường sẽ đưa ra đãi ngộ đào tạo tốt nhất đối với em.

Tần Tiến cũng bất ngờ trước câu hỏi của người thầy tên Hiệp . Ông không ngờ rằng người này trước mặt mình lại công nhiên mời chào Thiếu Kiệt như thế dù sao hắn vẫn là học trò của trường , mà người này lại làm không xem mặt mũi mình nên có chút tức giận trong lòng.

Nhưng giờ đây người quan trọng nhất vẫn là Thiếu Kiệt , dù sao câu hỏi này dành cho hắn bản thân Tần Tiến cũng khá run nếu lỡ như Thiếu Kiệt đồng ý thì trường sẽ mất đi một học sinh giỏi , chưa kể đến còn là học sinh mũi nhọn cho kỳ thi văn. mà chỉ tham gia vận động không thì đâu thể nào bằng kiến thức vô tận . Nên Tần Tiến khá lo lắng Thiếu Kiệt quyết định sai lầm .

Thiếu Kiệt lúc này cũng trầm mặc suy nghĩ một lúc lâu rồi mới hướng hai người trước mặt nói .

- Xin lỗi em thấy bóng đá chỉ là một môn giải trí những lúc căng thẳng thôi còn dự định chuyên nghiệp thì em không hề nghĩ đến ..
 
Back
Top Dưới