Cập nhật mới

Tiểu Thuyết SIÊU CẤP CƯNG CHIỀU

Siêu Cấp Cưng Chiều
160. Con Bé Này Nghe Lời Thế À


Chín giờ tối, một chiếc G-Class màu đen đổ lại ở bãi đổ xe bệnh viện chi nhánh.

Lê Tiếu xách giỏ trái cây đẩy cửa xuống хе.

Trước cửa sành chính bệnh viện, Phó Luật Đình khoác blouse trắng đút tay vào túi đứng đó nhìn quanh.

Vừa thấy Lê Tiếu, anh ta vội bước xuống bậc thang: "Tôi có hỏi qua khu nội trú khoa chỉnh hình rồi.

Nhưng thời gian thăm bệnh chỉ châm chước nửa tiếng thôi."

Lê Tiếu nhìn về hướng khu nội trú: "Nhiêu đó là đủ rồi."

"Đi thôi, để tôi dẫn cô."

Phó Luật Đình vừa đi vừa nói, ánh mắt rơi trên người Lê Tiếu, cảm thấy trạng thái tối nay của cô không tốt lắm.

Mặc dù bình thường cô cũng lạnh nhạt, nhưng ít khi lạnh lùng đến thế.

Khu nội trú khoa chỉnh hình, phòng bệnh VIP.

Ngoài hành lang, Lê Tiếu nhìn qua cửa sổ, thấy Trọng Cửu Công nằm trên giường nghe radio.

Tuy cổ tay phải cố định bằng thạch cao, nhưng trông ông có vẻ nhàn nhã.

Phó Luật Đình đứng sau lưng cô nhỏ giọng nói: "Tôi chờ cô ở bàn y tá, có chuyện thì cứ gọi tôi."

"Được, cảm ơn."

Phó Luật Đình nhìn kỹ số phòng bệnh, xoay người đến bàn y tá định tra thử lại lịch của bệnh nhân này.

Không lâu sau, Lê Tiếu đẩy cửa vào.

Trang thiết bị ở phòng bệnh VIP rất hoàn thiện, ngoại trừ Trọng Cửu Công đang nằm dựa đầu giường nghe radio thì còn có một hộ lý ngồi gà gật trên sofa.

Nghe tiếng động trước cửa, Trọng Cửu Công đang ngâm nga khúc nhạc mở mắt ra.

Vốn tưởng là y tá kiểm tra phòng, rốt cuộc lại thấy Lê Tiếu xách giỏ trái cây với nét mặt nghiêm nghị, ông chợt thở dài: "Cái thằng quỷ Mặc Tề này, thầy phải trừ lương nó."

Lê Tiếu im lặng đi đến trước cửa sổ, đặt giỏ trái cây trên tủ, kéo ghế ngồi, thuận tay lấy một trái táo trong giỏ ra, mở một ngăn kéo, quay đầu nhìn hộ lý đang ngẩn người: "Có dao không?"

Hộ lý liên tục gật đầu: "Có, có."

Anh ta tìm dao gọt hoa quả đưa cho Lê Tiếu rồi xoay người ra ngoài rót nước.

Cô nàng này trông có vẻ dọa người.

Lúc này, Trọng Cửu Công tắt radio, không ngâm nga nữa, liếc nhìn động tác gọt táo của Lê Tiếu: "Trái táo này có thù với trò à?"

Con nhỏ này cố ý chứ gì?

Trái táo đang nguyên vẹn, một dao đi xuống, bay vỏ rồi bay luôn cả thịt táo.

Lê Tiếu vẫn cúi mắt gọt táo, giọng nhàn nhạt: "Sao thầy lại bị thương?"

Trọng Cửu Công ngẩng đầu nhìn trần nhà, ra vẻ buồn bã: "Chẳng phải lớn tuổi rồi à, dọn đồ rồi bị thương cổ tay thôi.

Bác sĩ nói thầy thiếu canxi.

Nhóc con, lần sau đừng mua trái cây mà nên mua sữa cho thầy ấy, thầy cần bổ sung canxi."

"Ồ."

Lê Tiếu đưa táo đã gọt xong cho Trọng Cửu Công rồi ném dao gọt vào trong hộc tủ: "Vậy thầy có thể biểu diễn lại cho con xem, sao thầy khuân đồ lại gãy cổ tay không?"

Trọng Cửu Công cầm táo đang định cắn: "..."

Phòng bệnh lặng im đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.

Tay Trọng Cửu Công cầm táo, ánh mắt xa xăm ngoài cửa sổ, thoáng trầm ngâm: "Nhóc con, chuyện qua rồi, thầy cũng không sao, trò đừng so đo nữa."

"Được.

Vậy thầy nghỉ ngơi, con đi trước đây."

Lê Tiếu đứng dậy, bỏ lại một câu rồi đi ra ngoài.

Trọng Cửu Công trợn mắt: " Ấy?

Nhóc con!"

Con bé này nghe lời vậy à?

Làm gì có!

Trọng Cửu Công gọi Lê Tiếu thêm mấy tiếng, nhưng đối phương chỉ để lại một bóng lưng vô tình.

Ông hiểu Lê Tiếu rất bao che.

Nhưng... chưa chắc cô là đối thủ của họ.
 
Siêu Cấp Cưng Chiều
161. Đừng Dựa Gần Thêm Nữa, Được Chứ


Bàn y tá, Lê Tiếu đanh mặt đến cạnh Phó Luật Đình.

Đối phương cầm báo cáo chuẩn đoán bệnh trong tay, vừa nhìn thấy cô thì đưa ra ngay: "Phần mềm tụ máu bầm, cổ tay bị gãy, nhưng may là không bị thương đến mạch máu.

Vừa rồi tôi có gọi điện liên lạc với bác sĩ điều trị chính, ông ấy nói gần cốt của ông cụ rất tốt, không thể nào gãy là do khiêng vác đồ được."

Lê Tiếu đọc bản báo cáo vài lần rồi đặt trên bàn y tá: "Được, tôi biết rồi."

Phó Luật Đình thấy tâm trạng của cô không tốt nên cũng không nhiều lời nữa.

Hai người bước vào thang máy, Phó Luật Đình ngẫm nghĩ rồi nói: "Dạo này tôi đều ở bệnh viện, tạm thời không đến phòng thí nghiệm, nếu ở đây cần giúp đỡ, cô có thể nói với tôi bất cứ lúc nào."

Lê Tiếu nhìn số nhảy trên bảng thang máy không chớp mắt, gật đầu.

...

Mười giờ sáng hôm sau, Lê Tiếu ngồi gõ bàn phím trong văn phòng ở Diễn Hoàng.

Điện thoại đặt bên cạnh lâu lâu lại có thông báo tin nhắn nhưng cô chưa xem qua.

Lúc này, cửa mở, Thương Úc thong thả bước vào.

Tiếng gõ bàn phím ngừng lại.

Lê Tiếu đổi màn hình cửa sổ máy tính, nghiêng đầu nhìn anh, cười khẽ.

Thương Úc chậm rãi bước đến chỗ bàn làm việc, đôi mắt lạnh nhạt sâu sắc liếc nhìn cô rồi đi về phía cô.

Lê Tiếu chớp mắt, thản nhiên nhìn màn hình máy tính, sau khi chắc chắn là màn hình công tác thì nhìn sang Thương Úc: "Sao thế?"

Thương Úc đến trước mặt cô, khẽ nhếch môi, cúi người, nâng cằm cô lên, tỉ mỉ quan sát điều gì đó.

Khoảng cách quá gần, Lê Tiếu không tự chủ được ánh mắt rơi trên bờ môi nhạt của anh.

Độ cong gần như hoàn mỹ, màu sắc rất đẹp.

Thương Úc bắt được ánh mắt của Lê Tiếu, ngón tay quẹt khóe mắt cô, giọng rất trầm: "Tối qua em đi đâu?"

Vẻ mặt hôm nay của cô lộ rõ sự mệt mỏi.

Đôi mắt sáng trong hiện rõ tơ máu, đuôi mắt cũng phiếm hồng, trông uể oải không được lanh lợi như ngày thường.

Lê Tiếu ngây ra một giây, chớp đôi mắt hơi xót: "Entertainment City."

"Uống rượu?"

Thương Úc trầm giọng hỏi lại, ánh mắt bất mãn, thậm chí anh còn kề sát mặt ngửi thử.

Lê Tiếu: "..."

Đừng dựa gần thêm nữa, được chứ?

Cả tối hôm qua cô không ngủ, giờ đầu óc vẫn chưa tỉnh táo lắm, sắc đẹp ở trước mặt, cô rất dễ... mất khống chế.

Thương Úc thấy Lê Tiếu dần ngẩn ra thì nhếch môi: "Em đang nghĩ gì thế?"

Cô nàng đang nhìn anh chăm chú, còn phảng phất đâu đây vẻ mơ màng vì bị quyến rũ.

Lê Tiếu nhìn thấy khóe môi khẽ nhếch của Thương Úc, hắng giọng nói: "Em muốn... hôn anh."

Những lời còn chưa thốt khỏi môi thì Vọng Nguyệt đã gõ cửa mà vào không đúng lúc: "Lão đại, cuộc phỏng vấn hacker...

"

Trời đất, đi chết đây!

Thương Úc vui vẻ buông Lê Tiếu ra, đứng dậy chỉnh sửa cổ áo, mặc kệ Vọng Nguyệt mà chỉ về sofa ở cách đó không xa: "Ngủ bù đi."

Lê Tiếu nhìn sofa, sờ gáy, sau khi khôi phục lý trí thì nhìn Thương Úc, hỏi: "Là...

Honker Union?"

"Phải, em biết Honker Union à?"

Thương Úc liếc nhìn cô, trong mắt hiện ý cười.

Đâu chỉ là biết, đó chính là giấc mộng lớn nhất của Lê Thiếu Quyền.

Lê Tiếu lấy lại tinh thần rồi đứng dậy: "Đương nhiên biết.

Vậy Lê Thiếu Quyền cũng sẽ tham gia buổi phỏng vấn Honker Union này à?"

Quả thật cô hơi tò mò, liệu Lê Thiếu Quyền có thể thực hiện được ước mơ 6 năm qua hay không.

Thương Úc nhìn vẻ mặt buồn ngủ của cô, híp mắt: "Muốn xem cậu ta phỏng vấn sao?"
 
Siêu Cấp Cưng Chiều
162. Vô Tình Trồng Liễu, Liễu Lại Xanh


Lê Tiếu: "Cũng hơi hơi, có tiện không?"

Cô không hiểu biết nhiều về Honker Union, hầu hết những lời đồn về họ đều thông qua Lê Thiếu Quyền.

Một tổ chức mang đến cảm giác thần bí và vô cùng chính nghĩa như vậy, thế mà có liên quan với Thương Úc thật.

Thậm chí Lê Tiếu còn hơi hoài nghi, Lê Thiếu Quyền bỗng dưng nhận được tư cách phỏng vấn, liệu có phải là nhờ Thương Úc hay không.

...

Mấy phút sau, Lê Tiếu theo Thương Úc và Vọng Nguyệt đến phòng máy chủ thông tin tầng 88.

Ngay từ lúc họ ra khỏi thang máy, xung quanh đã trở nên tối tăm.

Cả tầng dường như chỉ nghe được tiếng máy móc vận hành.

Nơi này không có nhân viên công tác, chỉ có người của bộ phận bảo vệ nghiêm túc giám sát.

Họ nhanh chóng tiến vào một phòng làm việc độc lập tối om, màn hình chiếu trên tường vẫn đang phát sóng hình ảnh thời gian thực.

Vọng Nguyệt đặt hai chai nước khoáng trước mặt họ rồi giải thích với Lê Tiếu: "Phỏng vấn hacker không cần lộ mặt.

Những người ứng tuyển chỉ cần online thao tác đồng thời với nhân viên kỹ thuật của chúng ta.

Thành tích trong top 3 thì được nhận."

Lê Tiếu hiểu rõ, cầm chai nước khoáng, còn chưa mở ra thì thấy Vọng Nguyệt bấm hộp điều khiển từ xa, màn hình chiếu lập tức chia ra làm tám khung thao tác khác nhau.

Xem ra mục tiêu công kích là một loại tường lửa.

Lê Tiếu nhìn màn hình hiển thị tấm khung giống nhau, không hiện mã ID, nên tạm thời không nhìn ra khung nào là của Lê Thiếu Quyền.

Vọng Nguyệt nhìn thời gian, nói nhỏ mấy câu bên tại Thương Úc, thấy anh hơi gật đầu, liền truyền đạt mệnh lệnh cho kỹ thuật viên của hai bên tiến hành công kích và phòng ngự.

Người ứng tuyển công kích tường lửa, nhân viên Honker Union ở đối diện tiến hành phòng ngự.

Khi bắt đầu đối chiến, khung thông tin màu đen trên màn chiếu liên tục hiện lên đủ loại mã hiệu.

Lê Tiếu tập trung quan sát, nếu xét về tốc độ thì những người ứng tuyển không chênh lệch nhiều, trước mắt sàn sàn khó phân định.

Trong phòng thoáng yên ắng, Thương Úc ngồi cạnh Lê Tiếu chậm rãi quay đầu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô qua ánh sáng màn hình, nghiền ngẫm nhếch môi: "Em nhìn ra được gì?"

Lê Tiếu vặn chai nước khoáng trong tay, ánh mắt trong bóng tối lóe sáng: "Góc phải dưới, hàng ba là Lê Thiếu Quyền."

Cô rất quen thuộc với chỉ lệnh thao tác và thủ pháp công kích của Lê Thiếu Quyền, nên có thể nhận ra được cái nào là của anh ta.

Thương Úc tán thưởng, anh nhếch môi vui vẻ bắt tréo chân, liếc mắt với Vọng Nguyệt, người sau ngầm hiểu mà nói: "Lần đầu chúng tôi chú ý đến Lê Thiếu Quyền là khoảng nửa tháng trước."

"Lúc đó, anh ta hack được kho tin tức của Tập đoàn Diễn Hoàng với ý định đánh cắp thông tin của lão đại, tuy bị phát hiện nhanh chóng, nhưng quả thật không dễ dàng gì."

Lê Tiếu thản nhiên vặn chai nước khoáng, liếc mắt liền thấy Thương Úc dù đang bận vẫn đang nhìn cô.

Hóa ra, sở dĩ Lê Thiếu Quyền được Honker Union chú ý là vì giúp cô điều tra tin tức của Thương Úc.

Chậc vô tình trồng liễu liễu lại xanh!

Lúc này, Vọng Nguyệt lại nhắc đến một chuyện: "Thật ra còn một lần nữa, lúc trước Lưu Vân từng lén tìm tôi, nói rằng danh bạ của cậu ấy bị đánh cắp một phần."

"Sau đó tôi âm thầm truy lùng theo IP của đối phương, phát hiện là tài khoản của Lê Thiếu Quyền."

"Thao tác của tên này thật lạ đời.

Người bình thường chẳng ai lại hao tâm tổn sức phục hồi lại một phần danh bạ không thể dùng.

Tôi đoán chắc tên đó bị kích thích."

Cũng bởi thế, để đề phòng không may, điện thoại mà anh ta đưa cho đám Lưu Vân đều có lắp đặt hệ thống chống hack quyền hạn vĩnh viễn.

Lê Tiếu nghe Vọng Nguyệt nói thế thì chỉ chống cằm gật đầu, không đưa ra ý kiến.

Còn Thương Úc nhìn cô, ánh mắt sâu xa, mỉm cười không nói.
 
Siêu Cấp Cưng Chiều
163. Dựa Thêm Chút Nữa Nhỉ


Hai mươi phút sau, kết thúc đối chiến tường lửa.

Hai người ứng tuyển bị loại, còn lại sáu người tiếp tục thao tác.

Lê Tiếu làm ổ trên ghế bành, bắt đầu mệt mỏi.

Trong phòng vốn đen kịt, hơn nữa màn hình không ngừng hiện lên mã hiệu, mí mắt của cô càng lúc càng nặng.

Rốt cuộc thi vòng một kết thúc, Lê Tiếu đã ngủ say.

"Lão đại, vậy chúng ta...

"

Vọng Nguyệt không để ý đến Lê Tiếu, nhìn kết quả màn đối chiến phía Honker Union đưa ra, Lê Thiếu Quyền đã lọt vào vòng hai.

Nhưng còn chưa dứt lời, anh ta đã thấy Thương Úc nâng tay lên ngắt lời mình.

Vọng Nguyệt mím môi im bặt, nhìn theo tầm mắt của Thương Úc.

Ồ, Bàn Thờ ngủ rồi!

Anh ta đứng yên tại chỗ, chỉ vào màn hình, lại chỉ điều khiển từ xa trong tay, còn chưa nhận được câu trả lời của lão đại thì nghe được lệnh đuổi khách: "Ra ngoài đi."

Vọng Nguyệt: "?"

Dù gì anh ta cũng là người quản lý Honker Union, là bố già của Honker Union trong mắt người ngoài, thế mà lại bị đuổi ra ngoài trong thời điểm quan trọng người ứng tuyển đối chiến?

Vọng Nguyệt chưa từ bỏ ý định, nhích lên một bước, muốn đấu tranh lần cuối cùng, nhưng...

Lão đại nhà họ kín đáo nhướng đuôi mắt, con ngươi đen như hồ sâu phóng tới tia nhìn sắc lạnh.

Vọng Nguyệt biến sắc, vô thức khép chân lại, chỉ tay ra sau lưng rồi xoay người đi thẳng.

Anh ta am hiểu nhất là quan sát nét mặt mà hành động.

Hết cách, Vọng Nguyệt đành phải đến phòng họp bên cạnh, một lần nữa kết nối các thiết bị, ngồi trong gian phòng không đến 10m2, cầm điện thoại xem màn đối chiến.

Vậy cũng hay, rất tĩnh lặng, nhưng mà màn hình điện thoại nhỏ quá, đau mắt!

...

Hai tiếng đồng hồ sau, Lê Tiếu tỉnh dậy.

Giấc ngủ này rất ngon, khuyết điểm duy nhất là ghế dựa không thoải mái.

Cô giãn chân mày, chậm rãi mở mắt ra.

Đập vào mắt là màn chiếu màu đen phía trước, bên trên vẫn còn mã hiệu nhấp nháy liên tục.

Nhưng màn hình chia ra làm tám chỉ còn lại bốn.

Rõ ràng, mấy người ứng tuyển còn lại cũng bị loại rồi.

Lê Tiếu nghiêng đầu, sau vài lần quan sát, cô cảm thấy là lạ.

Tư thế hiện tại của cô... là sao?

Lê Tiếu vẫn duy trì động tác nghiêng đầu, dời mắt nhìn xuống dưới.

Thứ đầu tiên cô nhìn thấy là đôi giày da bóng lưỡng trong không gian u tối.

Lên một chút, là đôi chân dài với cổ chân gác lên nhau duỗi thẳng trước người.

Mà đầu cô thì đang dựa lên bả vai anh, trán kề sát cổ anh, hơi thở nam tính lập tức cuồn cuộn xông tới.

Kinh ngạc qua đi, Lê Tiếu cũng không cử động, chỉ chớp mắt tiếp tục quan sát Thương Úc.

Nhìn anh có vẻ rất thoải mái, khuỷu tay khoác lên tay vịn, ngón tay đan nhau đặt trước bụng, nhịp thở đều đều, nhìn màn chiếu, dường như không nhận ra cô đã tỉnh giấc.

Lê Tiếu cân nhắc, thế thì dựa thêm chút nữa nhỉ.

Sau đó, cảm giác rân rân do da thịt ma sát vừa truyền đến thì anh đã quay đầu nhìn lại, ghé sát chóp mũi cô, cúi đầu hỏi nhỏ: "Đã tỉnh?"

Ôi, bị phát hiện rồi!

Lê Tiếu cong ngón tay quẹt mũi, chậm rãi ngồi thẳng dậy, rầu rĩ "Ừ" một tiếng.

Động tác này khiến áo vest trên người cô rơi xuống.

Chẳng trách quanh người đều là mùi hương của anh.

Lê Tiếu lại kéo áo khoác vest lên, bỉu môi về phía màn chiếu trên tường: "Bao lâu nữa mới chấm dứt?"

Tư thế anh không thay đổi, nghiêng đầu nhìn Lê Tiếu, ánh mắt nặng nề: "Khoảng mười phút nữa.

Em vẫn còn buồn ngủ sao?"

Lê Tiếu lắc đầu: "Không, là em đói...

"
 
Siêu Cấp Cưng Chiều
164. Diễn Gia, Chân Em Tê Rồi


Nghe thế, Thương Uc rụt chân lại, yết hầu lên xuống chống tay vịn đúng dậy: "Đi nào, ăn cơm thôi."

Lê Tiếu ngẩng đầu nhìn bóng dáng cao ráo của anh, vòng tay qua khuỷu tay anh: "Chẳng phải mười phút nữa mới xong sao?

Xem hết rồi đi, em cũng không đói đến thế..."

Cô còn chưa dứt lời, anh đã trở tay, nắm lấy cánh tay cô nhẹ nhàng kéo lên: "Có thể hỏi Vọng Nguyệt kết quả trúng tuyển."

Lê Tiếu không đề phòng, ngay lúc đứng dậy chân mềm nhũn, đầu vai va vào trước ngực Thương Úc.

Phải rồi, nghiêng người ngủ hai tiếng, chân đã tê rần.

Lê Tiếu còn đang cầm áo vest của anh, nửa người nghiêng dựa trước ngực anh.

Tuy tư thế không quá mờ ám, nhưng... khó tránh khỏi việc bị nghi ngờ có ý ngã nhào vào lòng.

Cô cúi đầu thử nhúc nhích cổ chân, mím môi nhíu mày, vô tội nhìn Thương Úc: "Diễn gia, chân em tê rồi...

"

Ý là, không phải em cố tình ngã vào lòng anh đâu.

Thương Úc khẽ mỉm cười, cánh tay khỏe mạnh vòng qua eo Lê Tiếu, chỉ một câu nói nhẹ nhàng nhưng vô hình trung lại kéo gần khoảng cách của hai người: "Để anh bế em đi?"

Tim Lê Tiếu đập như trống, cô cố ra vẻ bình tĩnh lắc đầu: "Không cần, đợi em một chút là được."

"Ừ, em cứ từ từ."

Tuy anh nói thế, nhưng tay vòng sau eo vẫn không rút về, thản nhiên ôm lấy cô.

Lê Tiếu không nhịn được mà nhếch môi, hơi thở rất nhẹ, trong mắt đều là ý cười.

Không bao lâu sau, cảm giác tê chân dần biến mất, Lê Tiếu thử nhúc nhích chân, sau đó ngẩng đầu lên liền thấy đôi mắt sâu thẳm đen tuyền của Thương Úc: "Diễn gia, em đỡ hơn rồi."

Anh nhướng mày, tay nhẹ nhàng đặt sau gáy cô: "Ừ, đi thôi."

...

Chiều hôm đó, kết quả đối chiến của Honker Union đã có, Lê Thiếu Quyền đứng thứ ba, trúng tuyển sít sao.

Lúc biết được kết quả này, Lê Tiếu đang cầm điện thoại xem trang chủ WeChat của Lê Thiếu Quyền, bực bội tự hỏi liệu có nên cho anh ta vào sổ đen không.

Mười phút trước, cô đã biết Lê Thiếu Quyền được Honker Union chọn.

Nhưng trong mười phút này, Lê Thiếu Quyền vẫn không ngừng gửi emoticons cho cô, cộng thêm mười cuộc gọi nhưng cô đều ấn từ chối.

Tên này chắc điên thật rồi.

Lại thêm năm phút nữa, Lê Tiếu không nhịn được nữa, chỉnh WeChat của anh ta thành chớ làm phiền, rồi đứng dậy đi đến phòng giải khát.

Bỏ đi, cứ chúc mừng một tiếng vậy.

Sau này cô cũng không cần phải nuôi thằng nhóc nào nữa.

Trong phòng giải khát, Lê Tiếu gọi điện cho Lê Thiếu Quyền.

Máy vừa có người bắt, tiếng nức nở lập tức truyền đến: "Hu hu...

Daddy..."

Anh ta khóc rồi, khóc thật rồi.

Lê Tiếu bất đắc dĩ vuốt chân mày: "Thật không có tiền đồ."

Lê Thiếu Quyền sụt sịt, nghẹn ngào nói: "Em không hiểu đâu, bao nhiêu năm nay anh bị mắng là vô dụng, hôm nay cuối cùng anh đây cũng được nở mặt nở mày rồi, hu hu...

"

Ngoại trừ thở dài, Lê Tiếu cũng không biết nên nói gì.

Cô không giỏi việc an ủi người khác, nhưng đúng là mấy năm nay, Lê Thiều Quyền phải chịu nhiều ấm ức.

Ôm giấc mộng anh hùng thuở niên thiếu, chông gai đi qua tám năm, bị bao nhiêu người hiểu lầm, mắng chửi cho rằng đó chi là ngông cuồng tuổi trẻ.

Lê Tiếu nghiêng người dựa lên bàn nước, nghe tiếng sụt sịt không ngừng trong điện thoại, ghét bỏ bĩu môi: "Đừng khóc nữa, chúc mừng giấc mộng của anh thành sự thật."

"Tiếu Tiếu, anh muốn về nhà...

" Lê Thiếu Quyền khóc đủ rồi, cầm điện thoại ấm ức nỉ non.

Lâu lắm rồi anh ta không về nhà, một mình chống chênh trên con đường này rất lâu.

Thế mà hôm nay mọi chuyện đã thành, anh ta lại nhớ nhà.
 
Siêu Cấp Cưng Chiều
165. Lạc Vũ Phục Chức


Lê Tiếu cố nhẫn nại để an ủi Lê Thiếu Quyền đôi câu.

Sau khi cúp máy, cô nhìn khung cảnh ngoài cửa phòng giải khát, mi mắt rủ xuống, khóe môi đượm ý cười.

Tám năm cũng đáng giá.

Lúc này, điện thoại của Lê Tiếu lại đổ chuông, là Mặc Tề gọi đến.

Lê Tiếu thoáng ngẫm nghĩ, rồi vẫn quyết định nhận máy: "Sư ca."

Trong điện thoại là tiếng hậm hực của Cửu Công: "Sư ca cái gì, con nhỏ này, từ tới qua thầy gọi bao nhiêu cuộc cho trò, lại còn nhắn bao nhiêu là tin WeChat nữa, trò cứ không chịu trả lời.

Trò muốn gì?

Cãi lời thầy muốn tạo phản đúng không?"

Sau khi Lê Tiếu rời khỏi bệnh viện tối hôm qua, lòng Trọng Cửu Công cứ thấy không yên.

Ông lo Lê Tiếu sẽ điều tra chân tướng, càng lo hơn cô sẽ không nín nhịn được mà đi gây phiền cho những người đó.

Nam Dương này có lắm sự đen tối người khác không nhìn thấy, ông không muốn để học trò nữ duy nhất của mình phải gặp nguy hiểm, điều đó rất không đáng!

Lê Tiếu nghe Trọng Cửu Công dạy bảo, im lặng nửa giây rồi thốt lên ba chữ kết thúc cuộc gọi: "Nhầm số rồi."

Trọng Cửu Công đang oán trách: "..."

Học trò lớn rồi không dạy được nữa!

Trong bệnh viện, Mặc Tề chắp hai tay sau lưng, cúi đầu đứng cạnh giường không dám hé hé.

Thầy đã mắng anh ta suốt nửa tiếng, nhìn kiểu này chắc là vẫn chưa xong trong thời gian ngắn.

Đúng như dự đoán, Trọng Cửu Công đặt điện thoại của anh ta sang góc giường, chỉ anh ta rồi trách móc: "Bảo trò đấy, lớn to đầu vậy rồi mà đến nói dối cũng không biết?

Đi công tác, du lịch, gặp bạn trên mạng... cái có nào chẳng dùng được, việc gì phải nói thật với nó hả?

Giờ thì hay rồi, nói gì con nhóc đó cũng không chịu nghe.

Đứa nào đứa nấy làm thầy tức chết!"

Mặc Tề chột dạ nhìn Trọng Cửu Công: "Thầy à, thầy cũng gặp bạn trên mạng nữa sao?"

Thầy bắt kịp phong trào thế?

Trọng Cửu Công bị nghẹn, phẫn nộ đập giường: "Đây là trọng điểm sao?"

Mặc Tề vội lắc đầu không ngừng: "Thầy, thầy đừng giận, Tiểu Lê em ấy..."

"Nó thì làm sao, đều tại trò, đúng là lắm miệng!"

Mặc Tề bị mắng đến ngu người, nhưng cũng không dám hé hé.

Đúng là anh ta không biết giữ miệng, đáng bị mắng lắm.

...

Bên kia, gần đến giờ tan tầm, đột nhiên Lưu Vân bước vào phòng chủ tịch.

Lúc anh ta gõ cửa bước vào, vẻ mặt rất căng thẳng: "Lão đại, phía Parma có tin tức."

Thương Úc ngẩng đầu, tóc con lòa xòa trước trán, đôi mắt lạnh lẽo: "Nói đi."

Lưu Vân liếc nhìn Lê Tiếu, sau đó cúi đầu nói: "Truy Phong gọi đường dài ở phòng bên cạnh, mời lão đại qua đó."

Thật ra không phải vì tránh mặt Lê Tiếu, mà vì gần đây Truy Phong không dám liên lạc trực tiếp với lão đại nên mới gọi thẳng vào văn phòng của Lưu Vân.

Thương Úc gập hồ sơ đứng dậy, vuốt phẳng tay áo rồi thong thả ra khỏi phòng.

Một lúc sau, Lê Tiếu tan ca.

Cô để lại lời nhắn cho anh như thường ngày rồi rời khỏi văn phòng.

Trong bãi đỗ xe, Lê Tiếu vừa ra khỏi thang máy, mới lấy chìa khóa xe, thì từ bên trái bỗng truyền đến tiếng còi xe.

Cô nhìn sang, vừa đúng lúc Lạc Vũ đóng cửa xe bước tới.

"Cô Lê."

Sau khi bị thương nặng, đứng trước mặt Lê Tiếu, Lạc Vũ không còn vẻ ương ngạnh và thành kiến lúc trước, mà cúi đầu cung kính gọi Lê Tiểu là cô Lê.

Lê Tiếu nhìn Lạc Vũ khắp một lượt: "Sao cô lại đến đây?"

Hôm đó ở biệt thự, Lạc Vũ bị thương khá nặng.

Mà giờ xem ra... cũng chưa khỏi hẳn.

Vết bầm trên mặt cô ta vẫn còn màu vàng nhạt.

Lạc Vũ mím môi, nhìn Lê Tiếu, nghiêm túc nói: "Phục chức."

Lê Tiếu thở dài, nhìn vết thương trên mặt đối phương: "Không cần phải gấp như thế đâu..."
 
Siêu Cấp Cưng Chiều
166. Anh Ta So Với Diễn Gia, Ai Đông Bè Cánh Trung Thành Hơn


Lạc Vũ bình thản nhìn Lê Tiếu, lắc đầu: "Tôi không nóng vội, chút thương tích chẳng nhằm nhò gì, cô Lê yên tâm."

Khách sáo thật!

Hôm nay, Lạc Vũ thu lại hết gai nhọn trên người, nói chuyện bằng giọng cung kính quá mức khiến Lê Tiếu không thích ứng.

Cô thoáng ngừng, ngón tay vuốt khóe môi: "Vậy đi thôi, nhưng tôi cần ngoài làm vài việc."

"Xin mời, để tôi lái xe."

Lê Tiếu nhìn Lạc Vũ, hay thật, bắt đầu xưng hô tôn kính rồi.

Dù thời gian tiếp xúc với Lạc Vũ chưa lâu, nhưng Lê Tiếu hiểu rõ cá tính cố chấp của đối phương, nên cũng không sửa lại, ném chìa khóa xe cho Lạc Vũ, vừa đi vừa nói: "Cửa hàng đồ tang lễ Thành Nam."

Đó là cửa hàng Cửu Công mở, bán đồ dùng tang lễ.

Trong chốc lát, Lạc Vũ lái xe của Lê Tiếu, theo chỉ dẫn lái về hướng Thành Nam.

Khoảng một giờ sau, xe mới lái vào khu phố cũ Thành Nam.

Hoàng hôn buông xuống, bảng hiệu màu đen chữ trắng của tiệm tang lễ trông có vẻ âm u.

Đỗ xe xong, Lê Tiếu đi lên trước, kéo cửa cuốn, thuận tay đẩy hai cánh cửa kiếng ra.

Trước giờ Cửu Công chưa từng khóa cửa tiệm.

Theo quan điểm của ông, cả phòng toàn người giấy vàng mã, nếu ăn trộm thì đúng là có bệnh!

Lê Tiếu vào cửa tiệm, bật đèn lên, bên trong khá lộn xộn.

Trên kệ bày các loại giấy tiền vàng mã và nhiều đồ dùng thờ phụng khác nhau.

Lê Tiếu nhìn tới nhìn lui sảnh trước mấy lần, sau đó đi thắng đến phòng trong ở sau bàn làm việc.

Bên trong có một cái giường, bàn trà kiểu cũ và tủ tivi.

Lê Tiếu ngầng đầu nhìn trần nhà, camera đã bị đập nát, mấy sợi dây điện rũ xuống góc tường.

Lạc Vũ luôn theo sau lưng Lê Tiếu thấy camera bị hỏng thì không khỏi cau mày.

Hư hại đến mức này chắc chắn là có người cố ý, quyết không phải tự nhiên mà thành.

Không lâu sau, Lê Tiếu kéo ngăn dưới tủ tivi, thấy bên trong trống không, cô cười lạnh.

"Sao thế?"

Lạc Vũ tiến lên, vẻ mặt khó hiểu.

Lê Tiếu thuận tay đóng cửa tủ đứng lên phủi tay: "Camera bị hư, máy tính và ổ cứng lưu trữ video cũng bị mang đi, đúng là thông minh."

"Ai làm thế?"

Đương nhiên Lạc Vũ biết đây là cửa tiệm của Trọng Cửu Công.

Có người nhắm vào Cửu Công sao?

Lê Tiếu liếc nhìn camera bị hư ở góc tường, khẽ nói: "Ác đảng Thành Nam- Đồ An Lương."

Ánh mắt Lạc Vũ nghiêm nghị: "Anh ta làm gì Cửu Công?"

"Cô biết anh ta à?"

Lê Tiếu cũng chỉ mới biết được tin tức của Đồ An Lương sau khi điều tra tối qua.

Cô chưa từng nghe qua danh hiệu này, nhưng không có nghĩa anh ta không nổi danh.

Dù gì Lê Tiếu cũng ít để ý nhiều chuyện ở Nam Dương.

Lạc Vũ đi một vòng trong phòng, mặt mày lạnh lùng: "Đồ An Lương xưng bá ở Thành Nam lâu rồi, vì nơi này là khu phố cổ, tập trung nhiều cửa tiệm lâu đời.

Anh ta dựa vào thể lực của mình thường xuyên dùng danh nghĩa thu phí bảo hộ mà chèn ép những cửa hàng này."

"Nghe nói Đồ An Lương trước là người của nhà họ Đồ giàu có bậc nhất, nhưng vì gia cảnh sa sút nên anh ta ra ngoài tự lập môn hộ."

"Người này chẳng có ưu điểm gì, nhưng lại rất rộng rãi với thuộc hạ, nên bè cánh trung thành rất đông."

Ồ?

Là nhà giàu có nhất Nam Dương trước đó à?

Mặt Lê Tiếu chợt sáng lên, dựa vào tủ tivi, hứng thú hỏi: "Vậy anh ta và Diễn gia, ai đông bè cánh trung thành hơn?"

Lạc Vũ híp mắt cười: "Tất cả bè cánh trung thành của Đồ An Lương cộng lại cũng không bằng thế lực ủng hộ một nhánh của Diễn gia."
 
Back
Top Bottom