Ngôn Tình Siêu Cấp Cưng Chiều Vợ Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Siêu Cấp Cưng Chiều Vợ Nhỏ
Chương 80: 80: Muốn Ông Xã Sấy Tóc Đó


" Được, anh đi cùng em.

" Triệu Hàn Dương gật đầu, đưa tay v**t v* mái tóc dài bồng bềnh kia, nhìn cô gái nhỏ trong lòng mình không ngần ngại liền đồng ý.
Dù sao, nếu đã muốn Vương Tuyết Băng bình phục như trước, thì anh sẽ đồng ý, dù sao đối với anh cô vẫn rất quan trọng.
Sau khi cô bình phục, anh sẽ cho cô danh phận mà bấy lâu nay nó vốn dĩ luôn thuộc về cô nhưng vì anh khi đó không đủ năng lực bảo vệ cô, nên bây giờ anh sẽ dùng cả quản đời còn lại của mình mà chăm sóc, thương yêu, chiều chuộng cô đến hết những năm tháng còn lại.
Thấy anh đồng ý, Vương Tuyết Băng liền nở nhoẽ miệng cười, rất đáng yêu, không ngần ngại thơm lên má anh hai cái thật kêu: " Year, ông xã là tốt nhất.

"
Nhìn cô vui như vậy, anh khẽ nhếch môi cười, Triệu Hàn Dương anh sau cũng được, chỉ cần có cô ở bên cạnh anh cũng không ngần ngại xuất đầu lộ diện với bên ngoài.
Dù bao năm qua, anh vẫn ít khi lộ diện ở những nơi đông người, nhưng vì cô vợ nhỏ anh nguyện làm tất cả.
Lúc này, Hắc Ưng ở bên trong máy tính cũng phải cứng đờ nhìn lão đại của anh vì chủ mẫu mà bất chấp việc đang họp qua máy tính.
Anh ta liền hắn ho vài tiếng nhắc nhở: " Khụ khụ....!Cái đó lão đại.

"
Nghe thấy có tiếng nói, Vương Tuyết Băng dáo dát nhìn xung quanh, vẫn không thấy có gì bất thường ngoài Triệu Hàn Dương và cô đang ở đây ra thì không thấy ai hết, vậy tiếng nói kia phát ra từ đâu?

Nhìn kỹ, cô mới thấy, chỉ có laptop là anh đang mở sẵn thôi.
Triệu Hàn Dương nhìn cô khẽ cười, khi thấy mọi hành động của cô chỉ cưng chiều không giận, anh nhìn vào Hắc Ưng đang ở bên kia nói: " Mọi việc ở Ý do chú làm chủ.

"
" Rõ lão đại.

" Hắc Ưng gật đầu, nhanh chóng kết thúc cuộc gọi.
Vương Tuyết Băng nhìn anh, đôi mắt trẻ con, thuần khiết, ôm lấy cổ anh hỏi: " Ông xã, vậy khi nào mình đi xem quốc bảo ạ? "
Triệu Hàn Dương một tay gập máy tính, tay kia ôm eo cô, kéo gần khoảng cách, hôn nhẹ lên trán cô đầy cưng chiều, nhìn lại đồng hồ trên tay nói: " Bây giờ đi thì sẽ muộn mất, với lại những chú quốc bảo ấy đều có giờ giấc làm việc cụ thể.

Hơn nữa hôm nay cuối tuần sẽ rất đông, nếu muốn thì ngày mai anh sẽ đưa em đi.

"
Nghe anh nói, dù không hiểu mấy, nhưng cô vẫn gật đầu vì cô rất tin tưởng vào anh: " Đều nghe theo ông xã hết.

"
Thấy vậy, anh cũng ôm cô vào lòng, nhìn thấy giờ cũng đã tối, nên ôm cô đi xuống tầng dùng bữa tối, sau khi dùng xong anh cùng cô trở về phòng ngủ tấm rửa.
Nhìn cô đi vào phòng tắm, anh cũng di ra ban công điện thoại cho Bạch Ưng vẫn còn đang ở tập đoàn Dương Hoàng: " Chú sắp xếp đường bay đến Bắc Kinh vào sáng mai giúp tôi.

"
Bạch Ưng ở đầu dây bên kia vâng vâng dạ dạ, rồi nhanh chóng sắp xếp.
Mặc dù không biết vì lý do gì, nhưng về mặt an toàn Bạch Ưng anh ta vẫn hoàn thành nhiệm vụ rất xuất sắc.
Kết thúc cuộc gọi, anh cũng trở vào phòng ngủ, nhìn thấy cô từ bên trong phòng tắm bước ra,mái tóc vẫn còn hơi nước anh nhíu mày không vui, sải bước chân đi đến bên cạnh cô, kéo cô vào lòng: " Sao em không sấy khô tóc vậy? "
Vương Tuyết Băng ngước mắt nhìn anh, cười tinh nghịch nói: " Muốn ông xã sấy tóc đó.

"
Nhìn vẻ mặt đáng yêu của cô, lại nhìn xuống dưới một chút liền nuốt nước bọt.

Chết tiệt, cô nhóc này có phải muốn bức mạng anh không?
Lại bày ra vẻ mặt trẻ con, nhưng thân hình lại quá nổi yêu nghiệt như thế làm sao anh chịu nổi đây?
Vòng tay rắn chắc lại mạnh mẽ một lần siết chặt lấy eo thon của cô, không trần trừ liền nhắm đến đôi môi đỏ mọng nước của cô mà c*n m*t.
Một lúc sau, anh mới buông tha cho đôi môi đỏ mọng của cô, ngước mắt nhìn cô vẫn nhìn anh rất đáng yêu, làm anh không nhịn nổi mà cắn nhẹ với cái má bánh bao một ngụm.
Hơi thở của anh vẫn có chút d*c v*ng, nhưng anh vẫn không nỡ làm cho cô vợ nhỏ hoảng sợ mà ôm ngang cô đặt xuống giường, lên tiếng: " Nhìn anh làm gì? "
Miệng tuy nói vậy, nhưng tay anh vẫn thuần thục lấy máy sấy được cất bên trong ngăn kéo ở bàn trang điểm, cấm điện xong liền bắt đầu massage tóc cho cô.
Vương Tuyết Băng từ trong đê mê nhìn anh, đôi môi không tự chủ mà l**m nhẹ viền môi, giọng nói trẻ con oán trách anh: " Ông xã, vừa rồi bị anh hôn muốn tắt thở luôn ấy.

"
Nhìn cô, anh cười khẽ nhận lỗi: " Bé con, đã làm em sợ rồi.

"
Cô lại lắc bảo: " Em không sợ, chỉ là hôn kiểu đó em không thở được.

"
Triệu Hàn Dương vừa sấy tóc vừa nhìn cô, khẽ cười khổ: Bé con, em mà còn nhìn anh kiểu đó thì anh không chắc mình sẽ có thể bình tĩnh đâu đấy.
Sấy khô tóc cho cô xong, anh nhìn cô nói: " Được rồi, em nằm xuống giường đi, anh đi tắm trước đã.

"

Vương Tuyết Băng gật đầu, rất ngoan ngoãn nằm xuống giường, cô không ngủ được đành trờ anh vậy.
Khi tiếng nước bên trong tắt hẳn, anh trở ra đã nhìn thấy cô đã ngoan ngoãn nằm trên giường, nhưng có đều cô vẫn chưa ngủ.
Thấy vậy anh với tay vứt khăn lau tóc lên ghế sofa, còn bản thân đã đi về phía giường, vừa ngồi xuống giường, lưng dựa vào đầu giường tay cầm máy tính cô đã chui vào ngực của anh mà chặt lấy anh, làm anh buồn cười hỏi: " Sao em không ngủ trước đi? "
" Không ôm ông xã, không ngủ được.

" Vương Tuyết Băng rúc đầu vào lòng ngực của anh, nhỏ giọng nói.
Nghe thấy đáp án, anh khẽ cười, cuối đầu hôn lên trán cô, vòng tay cũng ôm chặt lấy cô vỗ về.
Không lâu sau, cô cũng đã chìm vào giấc ngủ, còn anh cũng vậy, vừa làm việc vừa ôm cô ngủ như mọi khi.
Sáng tinh mơ, tầm tám giờ rưỡi anh từ bên ngoài bước vào phòng, nhìn thấy cô vẫn còn say giấc cũng không nỡ đánh thức cô, nên anh chỉ còn cách ôm cô đi rửa mặt thay đồ.
Xong xuôi hết mọi thứ, cô cũng đã thức dậy thì đã thấy mình ngồi ở trên máy bay liền vui vẻ, không nhịn được liền nhìn anh: " Ông xã, mình đang đi đâu vậy? "
Nhìn cô, anh khẽ cười đưa cô họp cơm đã được anh chuẩn bị trước đó nói: " Chẳng phải em muốn xem quốc bảo sao? "
Nghe anh nói cô mỉm cười, gật đầu nhanh nhảo nói: " Vậy là em đã được đi xem quốc bảo rồi.

".
 
Siêu Cấp Cưng Chiều Vợ Nhỏ
Chương 81: 81: Tham Quan Công Việc Gấu Trúc


" Ừm.

" Triệu Hàn Dương khẽ cười gật đầu, anh cũng nhanh tay mở lấy phần thức ăn ra để đút bữa sáng cho cô.
Vương Tuyết Băng tâm trạng vui vẻ liền rất nhanh đã dùng xong bữa sáng mà anh đã đút.
Sau 1 tiếng 55 phút bay thẳng thì máy bay của Triệu Hàn Dương cũng đã hạ cánh tại sân bay Bắc Kinh.
Lúc này, trong lúc Vàng Ưng làm thủ tục nhập để lấy hành lý cho hai người.
Trong khi bên cạnh Triệu Hàn Dương chỉ còn mỗi Lục Ưng và đám vệ sĩ bảo vệ an toàn cho cả hai.
Vương Tuyết Băng ở bên cạnh anh nhìn khung cảnh sân bay mà tắm tắc khen: " Ông xã, sao ở đây lại đông vui quá vậy? "
Triệu Hàn Dương vẫn đang nhìn vào kiện trên tay nghe cô nói vậy chỉ ngước đầu giải thích: " Đây là sân bay mà, mọi người tới đây đều là để đón hoặc tiển người thân, còn có số ít vì công việc, du lịch… nên sân bay lúc nào cũng đông hết đó.

"
Vương Tuyết Băng nghe anh giải thích liền gật đầu, sau đó mới ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh anh.
Cùng lúc đó, Vàng Ưng cũng đã lấy được hành lý của chủ mẫu liền nhanh chân đến chỗ của lão đại nhà họ tập trung.
Thấy đủ người, Triệu Hàn Dương vòng tay ôm lấy eo cô rời khỏi sảnh sân bay mà lên trên chiếc xe Mercedes Maybach.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Tình Đầu Ngọt Ngào

2.

Mưu Đồ Dụ Dỗ (Kết Hôn Rồi Dụ Dỗ Em)
3.

Hồ Ly Nhỏ Trong Tay Đô Đốc Ác Ma
4.

Trùng Sinh Để Gặp Người
=====================================
Nhìn thời gian, đã hơn mười giờ, anh liền lên tiếng bảo tài xế: " Về biệt thự trước.

"
" Rõ, lão đại.

"
****
Khi đoàn xe dừng trước cổng biệt thự, quản gia đã nhanh chân chạy ra đón anh: " Mừng ông Triệu về nhà.

"
Triệu Hàn Dương gật đầu, ôm lấy cô gái nhỏ đi vào bên trong, khi vào đến phòng khách,anh mới lên tiếng giới thiệu: " Bé con, chú Hạ là quản gia của biệt thự.

Em cần gì cứ bảo chú ấy là được.

"
Vương Tuyết Băng gật đầu, lại nhìn quanh biệt thự mà ngạc nhiên: " Ông xã, sao anh có nhiều ngôi nhà vậy? Sao em lại không biết gì hết á? "
Triệu Hàn Dương đi đến xoa đầu cô, khẽ cười đáp: " Chúng đều là của em hết đó.

"
Đúng là anh có nhiều nhà, nhưng anh đã bảo Bạch Ưng đi công chứng lại những tài sản dưới tên của anh rất nhanh chúng sẽ được chuyển sang tên cô, vì đây là điều anh rất muốn làm vào rất nhìu năm về trước.
Nhận thấy cô thích thú như vậy,anh chỉ cười: " Bé con em có thể đi tham quan quanh biệt thự, chiều nay chúng ta sẽ đến sở thú để xem quốc bảo.

"
" Vâng ạ.

" Vương Tuyết Băng gật đầu.
Dứt lời anh cũng đến thư phòng, còn Vàng Ưng luôn đi theo chủ mẫu vì đây là bổn phận cũng như trách nhiệm của cô đã được anh sắp xếp.
Khi chán chê rồi, cô lại đi lên thư phòng theo quản gia, rất nhanh đã nhìn thấy anh ở bên trong.
Triệu Hàn Dương mắt vẫn xem tài liệu, tai lại nghe thấy tiếng bước chân của cô vợ nhỏ chỉ cười bảo: " Vào đây.

"
Nghe thấy giọng nói của anh, cô chân sáo chạy lại, vòng qua bàn làm việc,chui tọt vào lòng anh cười nói: " Ông xã, ngôi nhà này của anh rộng thật đó, đi đến mỗi cả chân rồi.

"
Vừa nói, cô vừa nhìn anh đầy uất ức, ai biểu anh xây rộng quá làm chỉ, mất mấy tiếng mà cô chỉ mới tham quan được một nửa thôi.
Nhìn cô, anh khó nhịn h*n l*n ch*p m** cô một cái, tay trái vòng xuống xoa bóp hai chân cô, giọng nói đầy cưng chiều: " Không sao, nếu em thích vậy sau khi đi xem quốc bảo xong chúng ta sẽ ở đây, đợi đến khi em tham quan hết thì chúng ta sẽ quay về chịu không? "
Vương Tuyết Băng nhìn anh,đáy mắt đầy long lanh gật đầu, đơn nhiên là cô sẽ đồng ý rồi.
Ở riêng cùng với anh là điều cô thích nhất, hơn nữa, nếu ở đây cô cũng sẽ không gặp những người kia.
*****
Xế chiều, hai giờ rưỡi, Triệu Hàn Dương ôm cô đi vào phòng tắm rửa thay quần áo khác rồi mới cùng cô đi xem quốc bảo.
Từ biệt thự nằm ở ngay gần Trung Tâm Thành phố Bắc Kinh khi duy chuyển bằng xe mất khoảng bốn mươi phút lái xe.
Trước cổng ra vào, mọi người đều có thể biết được Gấu trúc là loài vật chỉ sống ở các tỉnh Cam Túc, Thiểm Tây và Tứ Xuyên, Trung Quốc.

Hiện quốc gia này có khoảng hơn 2000 cá thể gấu trúc, trong đó 70% sinh sống ở tỉnh Tứ Xuyên.
Tại đây cũng có một trung tâm nghiên cứu và bảo tồn gấu trúc được gọi với một cái tên ngắn hơn là công viên gấu trúc.
Mỗi năm, địa danh này đón khoảng 3 triệu lượt khách tới chiêm ngưỡng những chú gấu trúc ngộ nghĩnh.
Riêng bảo tàng gấu trúc có diện tích lớn nhất là 4000 m2 được thành lập vào năm 1993.
Đây là nơi duy nhất trên thế giới tập trung chăm sóc, bảo tồn các loài động vật quý hiếm nằm trong sách đỏ thế giới.
Hiện nay, khu bảo tồn có 3 phòng triển lãm gồm phòng triển lãm bướm, gấu trúc và động vật có xương sống.

Khi anh và cô vào bên trong công viên, xung quanh vẫn còn rất nhiều người phải đứng xếp hàng để xem các quốc bảo.
Vương Tuyết Băng nhìn thấy xung quanh liền rất tò mò, nắm tay anh mà chạy vào bên trong mà lên tiếng: " Ông xã, ở đây sao họ trồng rất nhiều cây tre và trúc vậy? "
" Bởi vì số quốc bảo này rất hiếm, họ cần phải chăm chút cẩn thận và nhân giống để chúng được bảo tồn đấy.

" Triệu Hàn Dương vừa nói vừa kéo cô vào lòng, dùng khăn tay lau đi những giọt mồ hôi còn đang lắm tắm trên trán cô.
Trong khuôn viên công viên gấu trúc trồng rất nhiều tre trúc do đây chính là món thức ăn yêu thích và chủ yếu của gấu trúc.
Khi tới đây, bạn sẽ được tận hưởng một bầu không khí mát mẻ và trong lành.
Ở đó có những con đường phủ đầy bóng tre và tràn ngập trái ngọt hoa thơm.
Khu bảo tồn rất chú trọng trong việc tạo dựng một môi trường tự nhiên quen thuộc, gần gũi để gấu trúc có thể quen sống với thiên nhiên trước khi chúng được thả về sống trong tự nhiên.
Thức ăn của gấu trúc là thực vật, trứng, côn trùng và cành lá non.

Loài gấu này hiện đang bị đe dọa rất nghiêm trọng vì sinh sản ít, tỷ lệ con non chết cao,...
Khi mới sinh, gấu trúc không có lông.

Chúng có tuổi thọ từ 20 - 30 năm, tùy theo điều kiện của môi trường sống.
Loài gấu trúc này thích lạnh, sợ nóng.

Vì thể khi nhiệt độ bên ngoài khoảng 26 độ C thì nhân viên chăm sóc sẽ đưa chúng là nhà mát có máy lạnh..
 
Siêu Cấp Cưng Chiều Vợ Nhỏ
Chương 82: 82: Ông Xã Mắt Anh Mọc Sau Đầu À


Càng đi sâu vào bên trong, cô không khỏi ngạc nhiên vì công viên nuôi dưỡng và chăm sóc các quốc bảo quả thật rất rộng, không chỉ có thể, mỗi khu vực đều có các quốc bảo sinh sống.
Ngoài những bé gấu trúc ra công viên còn có thêm khỉ vàng, hổ Siberia, sếu đầu đỏ, v.v., cũng như tinh tinh châu Phi, chuột túi Úc, báo đốm, và các loài chó Mexico từ khắp nơi trên thế giới.
Đi mãi, Vương Tuyết Băng cũng đã đi đến khu vực của bé gấu trên mạng xã hội mà cô đã được xem trước khi đến đây với tiêu đề rất Hot * Gấu trúc khổng lồ loay hoay tìm cách vượt tường ở vườn thú Trung Quốc *
Đến khi tận mắt chứng kiến cô không khỏi hưng phấn, vì đây là việc có thật.
Một con gấu trúc khổng lồ đã vượt qua bức tường cao khoảng 1,8 mét và tìm cách trốn khỏi vườn thú Bắc Kinh.
Nhiều du khách đến thăm vườn thú Bắc Kinh đã có một khoảng thời gian gặp gỡ ngoài dự kiến với một trong những cư dân gấu trúc tại đây.
Vì có quá nhiều du khách đến tham quan, Triệu Hàn Dương có chút không thoải mái vì đây là lần đầu tiên anh bị mọi người chen chúc từng chút để đến xem quốc bảo, trong số đó còn có cô gái nhỏ của mình đang cực kỳ hưng phấn đến mức nhảy cẩn để được xem rõ hơn.
" Oa, ông xã là thật kìa.

Em đã nhìn thấy chú quốc bảo đấy rồi.

" Vương Tuyết Băng không giấu nổi sự vui sướng mà nhìn anh nao nao nói.
Triệu Hàn Dương như nhìn thấy cô vui vẻ chỉ cười, xem ra trong mắt Vương Tuyết Băng thì ngoài anh ra cũng chỉ có quốc bảo Meng Lan mà thôi.
Như vậy anh cũng đã yên tâm hơn rồi.

Con gấu trức 6 tuổi, có tên Meng Lan đã vượt qua bức tường cao lớn ở vườn thú Bắc Kinh để trốn thoát.

Video lan truyền trên mạng xã hội cho thấy con vật to béo xoay sở tìm mọi cách để vượt tường rào.
Ngước mắt, Vương Tuyết Băng nhìn bức tường cao gần 2 mét bao quanh khu vực ở của Meng Lan tại vườn thú Bắc Kinh.
Mà chú gấu Meng Lan đã tìm cách leo qua hàng rào và chạy đến một khu vực nối giữa nơi gấu trúc ở mà sân thể thao.
Con gấu trúc không gây ra vụ tấn công hay gây thương tích cho bất kỳ ai.
Meng Lan là con gấu trúc tinh nghịch nhất trong vườn thú Bắc Kinh.

Con gấu trúc không bị thương, vẫn tiếp tục chơi đùa vui vẻ sau khi đưa trở lại chuồng nuôi.
Đại diện vườn thú cho biết an ninh của khu vực sẽ được tăng cường sau vụ đào tẩu".
Qua đó, mọi người đều đã đặt cho cậu ấy là vua đào tẩu sau mỗi lần nhân viên vườn thú lại xây cho bức tường cao thêm vẫn không thể làm khó được ẻm.
Sau những cuộc đào tẩu ấy, ẻm lại thu về cho mình một lượng fan hùng hậu, vì muốn gặp ẻm, không ít người không màn đường xá mà đã không ngần ngại mua vé để đến chiêm ngưỡng chú gấu Tam thái Tử Menh Lan này.
"Nhân vật chính" của video là Meng Lan - chú gấu trúc nổi tiếng nghịch ngợm nhất vườn thú cố gắng trèo qua những bức tường ở khu vực sinh sống.

Màn chạy trốn táo tợn của Meng Lan được nhiều du khách đứng ngoài chứng kiến và hò reo thán phục.
******
Sau khi xem xong chú gấu lém lỉnh này, Triệu Hàn Dương cũng đã nắm chặt lấy bàn tay cô để chuẩn bị rời khỏi công viên sở thú.
Vương Tuyết Băng cũng rất vui vẻ đi theo anh, đến khi cả hai ra khỏi cổng chào, Triệu Hàn Dương dùng giọng nói nhẹ nhàng hỏi cô: " Bé con, em đói chưa? "
Cô gật đầu, thật ra trong lúc cô xem quốc bảo, không ít lần bụng cô réo inh ổi biểu tình vì đói.
" Vậy chúng ta đi siêu thị mua ít nguyên liệu về nấu ăn nha? " Triệu Hàn Dương vòng tay ôm lấy eo thon của cô, thơm nhẹ lên má hỏi.
Vương Tuyết Băng gật đầu, theo anh lên xe, ngoan ngoãn ngồi yên, đôi lúc cô không nhịn được liền tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ xem cảnh vật khi hoàng hôn dần buông xuống nhường cho trời đêm lên ngôi.
Xe lăn bánh đến siêu thị nằm gần trung tâm Bắc Kinh để mua thực phẩm về để chế biến, nên anh đã ghé vào Taikoo Li Sanlitun.
Taikoo Li Sanlitun, trước đây là Làng Sanlitun, là một trung tâm mua sắm ở khu vực Sanlitun thuộc Quận Triều Dương, Bắc Kinh, Trung Quốc.

Nó bao gồm 19 tòa nhà trên hai địa điểm cách nhau vài phút đi bộ.

Bên cạnh không gian bán lẻ, dự án bao gồm một khách sạn boutique 99 phòng, The Opposite House.
Hai người mua không ít nguyên liệu nấu ăn và nước trái cây và đủ loại đồ đạc, chất đầy lên xe.
Vất vả lắm cô mới kéo được anh đến quầy tính tiền.
Đến khi mua xong, Triệu Hàn Dương ôm bả vai cô, ngồi ở ghế sau, tài xế cũng đã nhận lệnh mà lái xe rời khỏi trung tâm mua sắm để quay về biệt thự.
Thời gian đã không còn sớm, Triệu Hàn Dương chỉ cho Vương Tuyết Băng phòng ngủ, phòng tắm, phòng sách, rồi mang nguyên liệu trong túi ra chọn lựa, đồ thừa thì cất vào trong tủ lạnh.
Sau đó, anh rửa trái đào, đưa cho cô gái vừa mới đi dạo vài vòng quanh căn biệt thự của mình: “ Bé con, em vào phòng tắm rửa đi.

Bên trong tủ anh đã mua rất nhiều bộ quần áo cho em đấy, thích bộ nào mặc bộ nấy.


Vương Tuyết Băng nhận lấy trái đào, gặm một cái, đầy miệng, cười híp mắt, đáp: “ Vâng, ông xã cần em giúp không? ”
“ Không cần, em ngoan ngoãn ngồi chờ đi.”
“ Được rồi.”
Vương Tuyết Băng lại đi dạo một vòng quanh chỗ anh.
Cuối cùng, lúc cầm hạt đào đi vào phòng bếp, cô thấy anh đang xắn ống tay áo lên, bóng dáng cao ngất đứng bên cạnh chậu rửa, rửa nguyên liệu nấu ăn.
Cô nhếch môi, vứt hạt đào, rón rén bước lên, định ôm anh từ đằng sau.
Kết quả, tay cô vừa giơ lên, anh đã bất chợt mở miệng hờ hững nói: “ Em thích chỗ này, hay thích Nam Kinh hơn?”
Tay Vương Tuyết Băng khựng lại, sau đó cô cười hì hì, duỗi tay ra ôm anh, áp sát lưng anh: “ Ông xã, mắt anh mọc sau đầu à? ”
Triệu Hàn Dương không quay đầu lại, để mặc cô ôm, tiếp tục rửa đồ ăn.

“Chỉ cần chỗ nào có anh là em đều thích, nhưng nói một cách tương đối thì em quen ở Nam Kinh hơn.

"
Nghe cô vợ nhỏ của mình nói vậy anh khẽ cười, trả lời: " Được, sau khi em chơi đã rồi thì chúng ta trở về Nam Kinh.

"
Vương Tuyết Băng dụi mặt lên lưng Triệu Hàn Dương không đáp.
Anh lau khô tay, xoay người, vỗ đầu cô: “ Em đứng sang một bên đi, anh thái thức ăn.”
Anh vừa nói vừa bắt đầu làm.
Chỉ là thái đồ ăn nhưng động tác của anh lại vừa lưu loát vừa đẹp trai, khiến người khác không nỡ dời mắt.
Vương Tuyết Băng nhìn động tác của anh, mím môi, im lặng không lên tiếng.
Quả thật cô thích Nam Kinh.
Vì ở đó đã chứa đựng rất nhiều kí ức đẹp của cả hai người, và ở Itali chính là nơi bắt đầu câu chuyện tình cảm của anh và cô..
 
Siêu Cấp Cưng Chiều Vợ Nhỏ
Chương 83: 83: Dù Sao Cũng Không Lưu Manh Như Anh Bây Giờ


Cô nghĩ nếu vì cuộc sống mình mong muốn mà thay đổi quỹ đạo cuộc sống vốn có của Triệu Hàn Dương thì có ích kỷ quá không.
Nhưng không, Triệu Hàn Dương có lẽ anh đã phát hiện lúc này Vương Tuyết Băng đang mãi mê suy nghĩ về chuyện giữa Nam Kinh và Bắc Kinh, hoặc nói cách khác là dáng vẻ bây giờ của cô càng làm cho anh cảm giác cô không còn nhìn anh bằng ánh mắt trẻ con.
Thay vào đó, anh có cảm giác rằng cô vẫn tỏa ra đáng yêu nhằm trốn tránh những con người kia, cho dù thế nào anh vẫn tôn trọng quyết định của cô, dẹp những suy nghĩ vớ vẩn sang một bên anh vẫn không ngừng thái thức ăn, giọng nói ấm áp nhẹ nhàng: “ Em rửa tay đi, nếu buồn chán thì mở tivi xem.”
Vương Tuyết Băng cảm thấy mình không giúp được gì.
Tuy rằng cô có thể nấu cơm, nhưng mỗi lần có Triệu Hàn Dương ở đây, cô chẳng cần phải chạm một đầu ngón tay.
Chính xác hơn là cô đã khởi bệnh từ vài ngày trước, chỉ là cô vẫn không hề biểu hiện quá rõ ràng thôi.
Còn về phía anh, cô vẫn không dấu diếm chuyện mình khỏi bệnh, chỉ là anh vẫn không để ý đến biểu hiện của cô mà thôi.
Cô đi rửa tay, mở tivi, chán ngán đổi vài kênh, cuối cùng chọn đại một kênh âm nhạc để nghe, sau đó chủ động đi lấy bộ bát đũa.
Tuy Triệu Hàn Dương bảo thời gian buổi tối gấp gáp nên chỉ nấu vài món đơn giản, nhưng anh vẫn nấu rất nhiều, đều là những món Vương Tuyết Băng thích.
Sau khi bọn họ ăn cơm xong thì đã là chín giờ tối.
Sau khi ăn xong, Vương Tuyết Băng đi lòng vòng trong nhà hai vòng, vòng tay ôm lấy cánh tay anh, nhẹ giọng nói: " Ông xã, mấy hôm trước anh Hai có đến thăm nói em mới có mấy tháng thôi đã được anh nuôi mập mạp như quả bóng rồi.

"
Triệu Hàn Dương mỉm cười, xoa đầu cô với vẻ mặt cưng chiều: “ Anh đi mở cuộc họp video, em mệt thì tắm rửa rồi ngủ sớm đi.


Lúc Vương Tuyết Băng tắm rửa đi ra, Triệu Hàn Dương vẫn còn đang ở trong phòng sách.
Nghe âm thanh bên trong thì có vẻ anh vẫn còn đang họp, dường như là đang giải quyết vấn đề nảy sinh đột xuất của Dương Hoàng ở Nam Kinh.
Vương Tuyết Băng đứng ngoài cửa phòng nghe một hồi, sau đó âm thầm xoay người trở về phòng ngủ, không đi vào làm phiền anh.
Đến khuya, Triệu Hàn Dương từ phòng sách trở về phòng ngủ.
Trong phòng rất yên tĩnh, Vương Tuyết Băng mặc áo sơ mi nam màu đen, ngủ rất sâu, tay vẫn đang cầm điện thoại.
Anh nhấc lên xem thử thì thấy trước khi ngủ, cô lại nhắn tin với Vương Thừa Quân.
Trong tin nhắn, ngoại trừ hỏi anh những việc trong quá khứ khi cô bị thương ra thì không còn gì.
Cuộc trò chuyện của phụ nữ không hề ngắn gọn súc tích giống như đàn ông, trong đó còn có cả sự ngọt ngào và nũng nịu.
Vương Tuyết Băng đang nằm mơ, đột nhiên bị người khác ôm lấy.
Vương Tuyết Băng mơ màng mở mắt, theo bản năng chui vào lòng anh.

(
Giọng Triệu Hàn Dương vang lên trầm thấp bên tai: “ Em mơ gì đấy? ”
Vương Tuyết Băng nằm trong lòng anh, cười ngây ngô, khàn giọng đáp: “ Em mơ thấy anh đang cùng với người phụ nữ khác kết hôn và bỏ rơi em…”
Triệu Hàn Dương rút điện thoại từ trong tay cô ra, ném lên bàn ở đầu giường, cúi mắt nhìn cô gái nửa tỉnh nửa mê cứ cho rằng mình vẫn còn trong mơ.

Ánh mắt anh như sâu như cạn, quan sát gương mặt trắng nõn của cô.
Đột nhiên Vương Tuyết Băng cũng bị bản thân làm cho giật mình, ý thức được vừa rồi mình đã nói gì, cô lại rúc vào lòng anh.
Tránh né ánh mắt dò xét của anh, cô mở miệng nói bằng giọng điệu mơ hồ không rõ: “ Ông xã, em đã mơ thấy rất nhiều chuyện lúc chưa gặp anh, sau này lại gặp được anh đã trải qua khoảng thời gian vui vẻ, đến một ngày anh đã không từ mà biệt đã rời khỏi em, mỗi khi buổi tối không ngủ được, em thường tìm một ít tiểu thuyết để đọc, trong đó có khá nhiều mấy quyển linh tinh về mấy đời mấy kiếp.

Sau này, em hay nằm mơ lung tung này nọ...!Cuối cùng, em lại mơ thấy anh cưới rất nhiều cô gái để chọc giận em..."
Sau khi giải thích bừa vài câu, cô tiếp tục vùi đầu vào lòng anh, giả vờ ngủ tiếp.

Dù sao cũng chỉ là một giấc mơ, anh sẽ không nghĩ là thật đâu.

Hơi thở của Triệu Hàn Dương phả lên mái tóc và cổ Vương Tuyết Băng ấm áp như có như không, ngứa ngáy tới tận trái tim, khiến Vương Tuyết Băng nhất thời không ngủ được.
Một lát sau, cô nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh vang lên bên tai: “ Trong giấc mơ, anh thế nào?”
Cô bị anh phát hiện đang giả vờ ngủ rồi sao?
Rốt cuộc là do mấy lời giải thích vừa rồi của cô giấu đầu hở đuôi, hay là lúc giả vờ ngủ, cơ thể cô quá cứng nhắc?
Cô đã nằm im không nhúc nhích mà vẫn bị phát hiện à?
Nhưng sao Triệu Hàn Dương lại hỏi anh thế nào?
Tay Vương Tuyết Băng dán trước ngực Triệu Hàn Dương, trái tim bất giác nảy lên, thoáng chốc đắm chìm vào giấc mộng ban nãy.
Trong mơ, lúc miệng Vương Tuyết Băng chảy máu, cô ngã xuống đất, không đứng lên nổi thì bỗng nhiên có một người đàn ông xông tới.

Trông anh không khác bây giờ là mấy, chỉ có mái tóc là ngắn và gọn gàng hơn.

Trong mơ, cô không thể thấy rõ vẻ mặt của Triệu Hàn Dương.

Một phần vì khi đó cô bị thương do đánh luân phiên với hai người là Nguyễn Ngọc và Dương Tiểu Tam đã bị thương không nhẹ, sau khi rời khỏi khán đài cô đã không thể cầm cự được đã ho ra máu.
Khi ấy, anh đã không chần chừ đã vào khán đài ôm lấy cô, đến khi sát trùng anh vẫn không thả cô xuống để tự đi.
Đến đại sảnh, lúc này đã bị ba của hai người họ bao vây và cô không ngần ngại mà xong ra bảo vệ cho anh khi thấy họ cầm súng chĩa thẳng về phía Triệu Hàn Dương, và không ngoài dự đoán, cô đã bị rất nặng dẫn đến trí nhớ mơ màng.

Vương Tuyết Băng nằm trong lòng anh, rầu rĩ đáp: “ Dù thế nào thì anh vẫn đẹp trai.”
Ngón tay thon dài của anh bất chợt lướt qua mặt Vương Tuyết Băng, trán anh kề trán cô, khàn giọng hỏi: “ Thật không? ”

Đột nhiên Vương Tuyết Băng không dám nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ liếc anh một cái rồi vội gật đầu: “ Thật! ”
Triệu Hàn Dương nắm cằm cô, cúi đầu hôn xuống, cọ xát qua lại, cuối cùng còn cố ý cắn môi cô một cái không nặng không nhẹ, l**m khóe miệng cô: “ Trong giấc mơ, anh cũng hôn em thế này sao? ”
Vương Tuyết Băng: “…”
Đương nhiên là không.
Anh bây giờ rất lưu manh nha!!!
Không chỉ lưu manh, anh còn rất cơ hội nữa, tranh thủ lúc trí nhớ cô mơ màng đã tự nhận bản thân là chồng của cô.

Hừ!!!
Đợi đó cô sẽ cho anh biết thế nào là nhà phải có nóc nhé!!!
Đang nằm ngửa trên giường, Vương Tuyết Băng nhắm mắt trở người, đưa lưng về phía anh, đáp mập mờ: “ Dù sao cũng không lưu manh như anh bây giờ.

Em muốn ngủ, anh không mệt à? ”
“ Ừ, anh ôm em ngủ.” Anh nằm sau lưng Quý Noãn, vòng tay ôm cô vào lòng.
 
Siêu Cấp Cưng Chiều Vợ Nhỏ
Chương 84: 84: Triệu Hàn Dương Không Thể Bình Tĩnh Khi Thấy Vợ Mặc Bikini!!!


Mới đó Vương Tuyết Băng cùng với Triệu Hàn Dương đã ở lại Bác hơn cả tuần, cả anh và cô đều đi rất nhiều nơi để vui chơi thỏa thích.
Sáng hôm sau thứ hai, vì có việc đột xuất Triệu Hàn Dương đã quyết định đưa cô đi đến Bali.
Trong phòng ngủ chính, Triệu Hàn Dương ôm lấy cô gái nhỏ vào lòng nhỏ giọng đánh thức: " Bé con, dậy thôi.

"
Vương Tuyết Băng khẽ " ưm " một tiếng liền rúc cả người vào trong lòng ngực của anh mà ngủ tiếp.
Nhận thấy rằng mình không thể đánh thức được cô nên anh cũng chỉ đành ôm cô vào phòng tắm giúp cô vệ sinh cá nhân.
Đến khi làm xong mọi thứ thì cô lúc này cũng đã khá tỉnh táo, cùng với anh xuống tầng dùng bữa sáng.
Đến khi cả hai ăn sáng xong xui thì cũng đã hơn tám giờ, Vàng Ưng lâu ngày không thấy cũng đã từ bên ngoài đi vào: " Lão đại, máy bay đã sắp xếp xong rồi, khi nào chúng ta xuất phát? "
" Nữa tiếng sau.

" Triệu Hàn Dương nhìn đồng hồ đeo tay, nhàn nhạt nói.
Nghe chỉ thị của anh xong, Vàng Ưng gật đầu nhanh chóng lui ra ngoài phòng khách để sắp xếp mọi việc cần thiết.
Vương Tuyết Băng nhìn anh bằng ánh mắt nghi hoặc: " Ông xã, chúng ta chuẩn bị đi đâu thế? "
Triệu Hàn Dương v**t v* mặt cô, sau đó xoa nhẹ lên mép tóc cô giọng nói cưng chiều: " Chúng ta đến đảo Bali.

"
Dù không hiểu hay là cô hiểu cô vẫn không biểu lộ ra ngoài, chỉ gật đầu rồi theo anh trở về phòng ngủ.
Triệu Hàn Dương đi đến tủ quần áo lựa cho cô chiếc áo khoác không quá dày vì ở đó có khí hậu ấm áp, quanh năm.
Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, Triệu Hàn Dương liền ôm cô gái nhỏ lên sân thượng biệt thự, ở đây Vàng Ưng và Lục Ưng đã đợi sẵn từ trước.
Sau hơn 7 giờ bay, cả Triệu Hàn Dương và Vương Tuyết Băng đều bước ra khỏi máy bay liền nhìn thấy được công ty Dương Hoàng cũng có mặt tại đảo.
Hoặc có thể nói việc xây dựng Dương Hoàng cũng là một phần chấp niệm của anh, vì khi đó anh chỉ biết cố gắng để bản thân trở nên mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn, sát phạt hơn … nếu bản thân yếu đuối sẽ không thể nào bảo vệ được cô gái nhỏ của mình.
Vì vậy khắp lục địa, năm châu đâu đâu cũng có dấu ấn của Dương Hoàng nhằm để mọi người biết đến danh tiếng Bố Già Nam Kinh là ai.
Lục Ưng nghe theo lời Triệu Hàn Dương căn dặn còn cố ý chọn một khách sạn suối nước nóng gần bờ biển nhất.
Đảo Bali đã từ lâu được nhiều người yêu mến và cũng mong muốn được đặt chân đến ít nhất 1 lần.
Được mệnh danh là “thiên đường của xứ vạn đảo”, nằm ở vị trí phía Đông Nam của quần đảo Java, nơi có đặt thủ đô Jakarta đầy hiện đại và sầm uất.
Đảo Bali cũng là một trong những điểm du lịch hấp dẫn với những người đam mê lướt sóng, du lịch bụi, các cặp đôi hưởng tuần trăng mật và cả dòng khách cao cấp.
Đây là hòn đảo thiên đường có đủ mọi thứ cho du khách, từ những thửa ruộng bậc thang xanh mướt, bãi biển hoang sơ, các điểm lướt sóng đẳng cấp thế giới cho tới các ngôi đền cổ kính và ẩm thực độc đáo.
Vì là hòn đảo được nước biển bao bọc, cùng với vị trí thuận lợi, mà nơi đây có thời tiết khí hậu của Bali, Bali quả thật là nơi ấm áp quanh năm, thích hợp cho các hoạt động tắm biển, tham quan.
Triệu Hàn Dương chọn một khách sạn yên tĩnh trái ngược với sự đông đúc trên đảo, đồng thời bao cả một khu vực suối nước mà những người khác không thể vào được.

Ngày đầu tiên đến đảo Bali, Vương Tuyết Băng cực kỳ phấn khích với biển xanh dưới ánh nắng chói chang, hồ bơi rộng mênh mông và suối nước nóng ngoài trời, nên mặc áo tắm bơi qua bơi lại dưới nước.
Cô vốn biết bơi, nhưng vì vẫn đang ở trước mặt anh nên cô vẫn phải giả vờ.
Ban đầu cô còn phải bơi với phao, sau đó từ từ bỏ phao, phát hiện thế mà mình lại biết bơi, vậy là cô càng vui vẻ bơi qua bơi lại dưới nước như cá.
Mặc dù đã thực hiện được chấp niệm đưa Vương Tuyết Băng đến khách sạn suối nước nóng này, nhưng Triệu Hàn Dương không ngờ mình lại chọn sai thời điểm để bây giờ anh có muốn hối hận vẫn không kịp.
Ban đầu, nếu cô dám mặc thế này bơi qua bơi lại trước mặt anh ở Nam Kinh, anh chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha cho cô.
Nhưng bây giờ…
Thấy Vương Tuyết Băng mặc bikini màu đen, làn da cũng trắng khi phối hợp màu bikini lại tạo ra sức quyến rũ chết người, mái tóc dài đung đưa sau lưng như tảo biển, khi thì lên bờ, khi thì bơi dưới nước, Triệu Hàn Dương giờ chỉ có thể ngồi bên cạnh gọi một ly cà phê đá để bình tĩnh lại.
Một ly không đủ, anh lại gọi thêm một ly nữa, rồi ba ly … và thêm một ly thật nhiều đá.
Tuy nhiên, Vương Tuyết Băng không thể uống đá.
Vì theo chu kỳ kinh nguyệt của cô còn hơn một tuần nữa sẽ đến nên anh càng nghiêm mặt không cho cô uống đồ lạnh.
Lúc bơi mệt đi lên, cô chạy đến muốn giật cà phê của anh để uống, kết quả Triệu Hàn Dương không cho cô uống mà chỉ gọi nhân viên phục vụ của khách sạn rót cho cô một ly nước trái cây không nóng không lạnh.
Vương Tuyết Băng bĩu môi, không vui nhìn ly cà phê trong tay anh: “ Ông xã, em cũng muốn uống cà phê đá.”
“ Em mà uống sẽ bị đau bụng, không được uống.”

Vương Tuyết Băng tỏ ra mất mát: “ Ồ.


Cô đành phải nhận lấy nước trái cây, uống mấy hớp.
Vương Tuyết Băng cực kỳ không vui vì không được uống cà phê đá, nữ phục vụ đứng bên cạnh vô cùng ngưỡng mộ.
Từ khi biết chủ nhân của hòn đảo này, cũng chính là đại boss của Tập đoàn Dương Hoàng đích thân giá lâm, bọn họ phấn khích không thôi, lại rất ngưỡng mộ khi trông thấy vị bá chủ với khí thế ngúc trời đứng sau Tập đoàn Dương Hoàng kiên nhẫn nuông chiều vợ mình.
Hơn nữa, ngoài hành động trông hơi giống trẻ con vì được chiều hư, thì Vương Tuyết Băng cũng không có hành động kỳ lạ và mơ hồ nào trước mặt người ngoài, vì vậy ai cũng tưởng bà Triệu được vị đó nuông chiều thành dáng vẻ vừa ngây ngô lại hồn nhiên này.
Nhân vật huyền thoại trong giới kinh doanh như Bá chủ Triệu Hàn Dương, ngày thường rất ít lộ diện.
Gần chín năm qua, hòn đảo ở Bali này là dự án du lịch của Tập đoàn Dương Hoàng.
Dù dạo hòn đảo này rất nổi tiếng, nhưng không ngờ vị đó lại đích thân đưa vợ mình đến đây..
 
Siêu Cấp Cưng Chiều Vợ Nhỏ
Chương 85: 85: Bé Ngoan Em Muốn Biết Vậy Sao


Tuy nhiên, vị này không đi đến các nơi để khảo sát tham quan hoặc kiểm tra tình hình của từng khách sạn, mà việc ở đây cũng đã được anh sắp xếp để Vàng Ưng và Lục Ưng kiểm tra tình hình và công việc vận hành của các khách sạn, nếu việc cấp bách thì anh mới ra mặc giải quyết.
Còn hiện tại thì trong mắt anh vẫn chỉ có mỗi mình cô vợ nhỏ kia, chỉ ngắm biển và ăn những món mà vợ thích với vợ, hoặc ngồi ở đây nhìn vợ mình bơi lội.
Hơn nữa, phụ nữ uống nhiều đồ lạnh quả thật không tốt cho cơ thể, vị bá chủ này không chỉ rất nuông chiều bà Triệu, mà còn rất quan tâm đến sức khỏe của cô, không để cô động vào bất cứ đồ nào lạnh.
Một người đàn ông tốt như thế đã gần như tuyệt chủng trên Trái đất rồi, huống chi người đó còn có quyền lực và giàu có…
Khách sạn này có nhân viên phục vụ và bồi bàn đến từ nhiều quốc gia khác nhau.
Vì Vương Tuyết Băng thường xuyên bơi lội, nên có ba bốn nữ phục vụ người Hoa được cử đến đây để phục vụ cho bọn họ, không hề có đàn ông.
Người có thể làm việc ở đây đa số đều là những cô gái trẻ trung xinh đẹp, nhưng cũng có số ít cô gái trẻ vì hiếu kỳ với vị bá chủ đứng sau tập đoàn Dương Hoàng là ai nên đã chạy đến chỗ Dương Hoàng để xin việc hoặc vì tò mò mà đến, nhưng hết lần này tới lần khác Triệu Hàn Dương đều không nhìn các cô ấy lần nào.
Trong mắt và trong lòng rõ ràng đều chỉ có một mình vợ anh.
Các cô ngưỡng mộ muốn chết nhưng cũng chỉ có thể đứng bên cạnh ăn thức ăn cho chó, thật sự là tra tấn chết người.
“ Dương gia, ở gần khách sạn này có một con phố ăn vặt và một con phố bày bán đồ thủ công mỹ nghệ.
Đây đều là một vài con phố nhỏ đặc trưng được khu du lịch hải đảo quy hoạch vào thời điểm đó.
Đi bộ từ cửa chính của khách sạn chắc mất khoảng mười mấy phút là đến, mặc dù vợ ông rất thích bơi ở đây, nhưng tôi đề nghị ông hãy dẫn cô ấy đến những con phố nhỏ ấy một chút.

Ở đó có nhiều món đồ mới lạ của các quốc gia, tôi đoán vợ ông sẽ rất thích.”
Nữ phục vụ đứng bên cạnh vừa bê cà phê tới cho anh vừa tươi cười nói.
Triệu Hàn Dương vẫn nhìn Vương Tuyết Băng thả chân dưới nước đá qua đá lại, không hề dời mắt sang bên cạnh, thản nhiên nói: “ Ở chỗ đó có những gì? ”
“ Cần thứ gì cũng có ạ.

Khi Tập đoàn Dương Hoàng quy hoạch các danh lam thắng cảnh ở đây đã cân nhắc đến chuyện du khách ở đây đến từ khắp nơi trên thế giới.
Vì vậy, hầu như bất cứ thứ gì có thể nghĩ đến đều có.

Chắc là ông đã xem qua báo cáo của cấp dưới về những con phố nhỏ đặc trưng này nhưng vẫn chưa đích thân trải nghiệm.
Hay là lần này ông dẫn vợ đi dạo một vòng đi, bình thường phụ nữ rất thích mấy chỗ đó.”
Triệu Hàn Dương gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Thấy Dương gia không hề nhìn mấy nữ phục vụ, ngay cả nói chuyện cũng tích chữ như vàng, đối xử với người ngoài và với vợ thật sự là khác nhau một trời một vực, nữ phục vụ tưởng rằng có thể gần gũi Dương gia nhờ khuôn mặt xinh đẹp của mình, lại bị buộc phải xoay người lui ra.
Dù bản thân không muốn, nhưng vì tương lai cô ta nhất định phải cố gắng.
*****
Hình như Vương Tuyết Băng vẫn còn lưu luyến cảm giác bơi lội dưới nước, bơi thế nào cũng không thấy mệt.
Sau đó, chợt phát hiện những nữ phục vụ ở gần bể bơi và suối nước nóng ngoài trời đều đã đi đâu mất, cô liền ngoi lên, lau nước trên mặt, rồi ngoảnh lại nhìn về chỗ ngồi của Triệu Hàn Dương trước đó, sửng sốt phát hiện Triệu Hàn Dương cũng biến đi đâu mất.
Cô ngơ ngác, sau đó nhìn một vòng lớn quanh những chỗ khác cũng không thấy bóng dáng Mặc Cảnh Thâm đâu.

Vương Tuyết Băng lập tức vừa hoảng hốt, vừa hoảng sợ, kêu lên: " Ông xã, anh đâu rồi? "
Cô vội bơi tới mép hồ, đang chuẩn bị leo lên bờ thì bỗng nhiên có ai đó đang lặn dưới nước ôm lấy eo cô kéo xuống.

Cô vô thức hét lên sợ hãi, kết quả vẫn còn chưa hét ra tiếng thì đã bị dìm xuống nước.

Không đầy một giây sau, cảm giác ngạt thở ập đến, cô vội vàng mở mắt ra, liền trông thấy Triệu Hàn Dương vốn ngồi trên bờ nãy giờ lại xuống hồ bơi lúc nào không biết, ôm lấy cô rồi hôn cô dưới nước, như thể biết cô ngạt thở mà giúp cô hô hấp.
Vương Tuyết Băng giật mình, rồi sau đó sửng sốt, đến khi cô hoàn hồn thì anh mới ôm cô trồi ra khỏi mặt nước.

Vừa ngoi lên khỏi mặt nước, Quý Noãn không khỏi trợn mát: “ Ưm...!anh...”
Cô còn chưa dứt lời thì anh đã bê cô đến cạnh bể bơi, để cô dựa vào thành hồ, hôn sâu hơn.
Ngay lúc Vương Tuyết Băng từ từ thả lỏng người trong vòng tay anh, thậm chí vô thức ôm lẩy cổ anh dè dặt đáp lại, thì anh chợt dừng lại, nhìn dáng vẻ đ*ng t*nh và gương mặt ngây thơ muốn phối hợp của cô bằng đôi mắt thâm sâu, cười nhẹ một tiếng, trâm giọng nói: “ Biết anh nhìn em bơi cả ngày có cảm giác gì không? ”
Vương Tuyết Băng vẫn chưa thoát khỏi nụ hôn kia, mơ màng hồi lâu mới nửa tỉnh nửa mê đỏ mặt nhìn anh: “ Cảm giác gì?”
Anh câm tay cô đặt vào đ*ng q**n mình.
Ồ, hình như là túp lều được anh giấu kỹ đây mà.

Ban đầu Vương Tuyết Băng không rõ anh định làm gì, tiếp đó thì trợn tròn mắt, hai má có chút ửng đỏ nhìn anh, nhưng vì cô vẫn đang giả ngốc mà nên cuối cùng sửng sốt nói: “ Anh lại bỏ cái gì trong quần vậy? Lần nào cũng không cho em nhìn! ”
Vì cô tò mò s* s**ng lung tung mà người đàn ông ban đầu chỉ định trêu cô lập tức rên khẽ, kéo tay cô ra khi vẫn đè cô vào thành hồ.
Vương Tuyết Băng nhìn anh chằm chằm: “ Đồ ích kỷ, có đồ tốt đều giấu trong người.


Anh thở dài: “ Bé ngoan, em muốn biết vậy sao? ”
Vương Tuyết Băng rất nghiêm túc gật đầu: “ Muốn chứ! ”
Hai giây sau, Vương Tuyết Băng liền đỏ mặt cuối đầu, xấu hổ chết đi được.

“ Tối nay sẽ nói cho em biết, nhé? ” Anh ôm cô, dù sao cũng ngồi nhịn cả ngày rồi, mấy ly cà phê đá cũng không thể làm dịu nỗi khổ chỉ có thể nhìn mà không thể ăn này.

Lúc này anh ôm cô vào lòng, như thể làm thế là có thể xoa dịu rất nhiều vậy.
Ôm hồi lâu, Triệu Hàn Dương lại hôn lên vành tai cô: “ Hôm nay em bơi cả ngày rồi, ngày mai anh sẽ dẫn em ra ngoài đi dạo một chút, muốn đi không? ”
“ Đi chứ, có ông xã đi theo mà thì chỗ nào em cũng đi.”
“ Được, anh đi với em.” Anh cưng chiều vuốt tóc cô..
 
Siêu Cấp Cưng Chiều Vợ Nhỏ
Chương 86: 86: Bánh Này Đắt Lắm Sao


Vương Tuyết Băng đứng trong vòng tay anh, ngửa đầu hôn lên cằm anh.
Gần đây cô vô thức thích chủ động hôn anh thường xuyên, lần nào cũng khiến trái tim Triệu Hàn Dương được an ủi rất nhiều, ít nhất là khi cô thiếu cảm giác an toàn cần người bên cạnh thì anh có thể luôn ở bên cạnh cô.
Thật sự không thể tưởng tượng được nếu lúc này anh không ở bên cô mà đổi thành người khác, có phải cô cũng ỷ lại bọn họ như thế này không.
Triệu Hàn Dương vuốt mái tóc còn ướt của cô, cúi đầu hôn lên mép tóc.
***
Hôm sau, trên con phố nhỏ cách khách sạn năm phút đi bộ, Vương Tuyết Băng ngó Đông ngó Tây dường như rất tò mò.
Suốt hành trình cô đều nắm tay Triệu Hàn Dương không rời nửa bước.
Không tới hai tuần nữa là sinh nhật của cô, Triệu Hàn Dương cố ý tìm quà sinh nhật thích hợp, đã bảo người sắp xếp đầy đủ cả rồi.
Hai người đi trên đường, lần nào Vương Tuyết Băng trông thấy thứ gì hay ho là anh đều nhìn thêm vài lần.
Kết quả, đi một lát thì anh nhận ra, Vương Tuyết Băng … thấy cái gì cũng mới mẻ, thấy cái gì cũng thích.

Ban đầu anh định xem cô thích thứ gì nhất, kết quả cô gái này cứ liên lục ngạc nhiên, như thể cái gì cũng có thể làm cô phấn khích hồi lâu vậy.
Triệu Hàn Dương hỏi cô cái gì, cô cũng nói thích.
Anh lại hỏi cô thích gì nhất, kết quả, cô lại bắt chước phim trên iPad, tựa vào ngực anh, đỏ mặt thủ thỉ: “ Thích ông xã nhất.”
Triệu Hàn Dương hơi khựng lại, rồi cụp mắt nhìn cô thật sâu, sau đó dở khóc dở cười.
Mãi đến khi đi ngang qua mấy cửa tiệm đồ ngọt, Vương Tuyết Băng chỉ vào một tiệm trà sữa nói muốn uống cái kia, Triệu Hàn Dương liền đi mua cho cô.
Nhân lúc Triệu Hàn Dương đang đứng xếp hàng mua trà sữa, Vương Tuyết Băng mới buông tay anh ra, xoay người đi xem một cửa tiệm khác ở đối diện.
Mắt thấy thế, nét mặt cô mới quay về dáng vẻ vốn có của mình, cô đi đến tiệm bán bánh kem.
Đó là một tiệm bánh kem nhìn bề ngoài không lớn lắm, nhưng dù là bảng hiệu hay phong cách trang trí đều rất tinh tế và sang trọng.
Hơn nữa, mấy chiếc bánh mẫu trưng bày trong chiếc tủ đặt ngoài cửa tiệm cũng cực kỳ đẹp mắt.
Vương Tuyết Băng nhìn chằm chằm những chiếc bánh kem xinh xắn kia, không kìm lòng được mà đi tới.
Sau khi vào tiệm bánh, cô thấy có hai khách hàng nữ và vài nhân viên trong bộ đồng phục đang làm việc.
Trên chiếc bàn bắt mắt nhất ở đằng trước bày một chiếc bánh kem màu xanh lam khoảng chín tầng.

Trên bánh có mấy chục con thiên nga nhỏ và mấy vật trang trí khác bằng fondant.
Tóm lại đó là một chiếc bánh trông xa xỉ, đẹp đẽ và có vẻ rất ngon.
Quý Noãn nhìn chằm chằm vào chiếc bánh kem đó, rồi bước tới ngắm những con thiên nga sinh động trên mặt bánh.
Cô định vươn tay chạm nhẹ vào nó, nhưng khi ngón tay sắp chạm vào thì cô liền dừng lại rồi tiếc nuối bỏ tay xuống vì biết đây là đồ ăn.
Lúc này, bên cạnh có một nhân viên tinh mắt đi tới.
Ở đây có rất nhiều người Hoa, nhìn thấy cách ăn mặc cũng như dáng vẻ của Vương Tuyết Băng như người Trung Quốc thì cô ta lập tức đẩy mạnh cô ngã sang một bên: “ Này cô kia, chiếc bánh kem chín tầng này đã có người mua rồi, là hai cô gái xinh đẹp đang đứng bên cạnh cô đấy.

Hơn nữa, chiếc bánh này rất đắt, cô đừng sờ lung tung! ”
Ồ, đắc đến vậy sau?
Có đắc đến mấy cô vẫn có dư tiền để trả nha, chỉ là cô quả thật không thích thái độ làm việc của nhân viên ở đây.
Vương Tuyết Băng nhìn sang nhân viên làm bánh kia, tuy bị đẩy ngã đau nhưng cô vẫn cố gắng nhịn, nói nhỏ: “ Xin lỗi, chỉ là tôi thấy nó đẹp và ngon nên tới nhìn chút thôi, chứ tôi chưa chạm vào nó…”
“ Tốt nhất là cô đừng chạm vào, đây là đồ ăn đấy! Chẳng biết tay cô đã dính bao nhiêu vi trùng nữa, nếu như bị cô chạm vào, người đẹp đặt bánh không vui lại hủy bánh kem thì cô đền không nổi đâu.” Thấy dáng vẻ vừa không biết gì vừa nhát gan của Vương Tuyết Băng, nhân viên cửa tiệm kia lập tức trừng cô một cái, đồng thời đẩy xe bánh kem sang bên cạnh.
Trông vẻ cẩn thận từng li từng tí của nhân viên, Vương Tuyết Băng đã nhận ra sự khinh thường trong mắt cô ta, vô thức hỏi: “ Bánh này đắt lắm sao? ”
Nhân viên nọ quay đàu lại, quan sát cô từ trên xuống dưới.
Thấy quần áo cô mặc không hề rẻ, cũng rất thời thượng, nhưng thoạt nhìn cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, cô ta lập tức cười nhạo cô nhà quê.
“ Dĩ nhiên là đắt! Chúng tôi mất ba ngày ba đêm mới làm xong chiếc bánh kem này.

Đừng nói là từng món trang trí và con thiên nga bằng fondant, giá khuôn bánh chín tâng đã không rẻ rồi.

Tổng giá tiền chiếc bánh này đổi ra nhân dân tệ cũng khoảng một trăm năm mươi tám nghìn.

Cô ấy à, đoán chừng cũng chỉ hiếu kỳ nhìn thôi, cả đời chưa chắc mua nổi đâu.”
Vương Tuyết Băng cười lạnh, thì ra là nhân viên này tưởng cô dễ bị người khác ức h**p, nhưng sai rồi, dáng vẻ ấy của cô chỉ cần ở trước mặt anh thôi, còn bây giờ đây cô sẽ cho nhân viên này biết thế nào là dáng vẻ đáng sợ của cô: " Thật vậy sau? Cô cho rằng cả đời này tôi không thể mua được chiếc bánh kém chất lượng vậy sau? "
Với lại một trăm năm mươi tám nghìn là bao nhiêu, hình như cũng không bao nhiêu thì phải?
Bởi vì ông xã của cô dẫn cô đi ăn, đi mua đồ dùng, còn có ở khách sạn, mặc dù cô không nhìn thẩy Triệu Hàn Dương quẹt thẻ trả tiền giống như những người khác, nhưng cô nhìn thấy rất nhiều chỗ ghi giá, đều là bảy tám chữ số.
Hơn nữa tiền trong thẻ của cô đã hơn mười số không rồi vậy một trăm năm mươi tám nghìn chỉ là con số lẻ đối với cô mà thôi.
“ Sợ rồi à? ” Thấy biểu cảm ngờ nghệch của Vương Tuyết Băng, cô nhân viên kia lập tức hừ lạnh một tiếng: “ Cô muốn ăn bánh kem thì đi sang tiệm bánh ở chếch đối diện mà mua, bên đó đa phần là bánh vài nghìn, rẻ hơn còn có một hai trăm.
Tiệm chúng tôi đều là bánh kem fondant cao cấp và tất cả các mẫu cao cấp được đặt trước, chọn đại một cái cũng là sáu chữ số, cô mua không nổi đâu, xem xong thì đi nhanh đi! Nhưng mà có xem thì cũng đừng sờ lung tung, bánh kem này rất đắt, cô mà làm hỏng thì tôi không thể ăn nói với người ta! ”
 
Siêu Cấp Cưng Chiều Vợ Nhỏ
Chương 87: 87: Tôi Nhớ Rồi Cô Chính Là Kẻ Trộm Đồ Của Tôi


" Con mắt nào của cô cho thấy tôi sợ hả? Chỉ có một cái bánh thôi mà? Bà đây dư sức để mua chúng đấy.

" Vương Tuyết Băng cười nhạt đáp.
Nhìn đi nhìn lại chiếc bánh, cô khẽ cười, rồi không thèm nhìn nhân viên ở đây mà xoay người rời khỏi tiệm bánh kem.
Nhân viên kia thấy dáng vẻ của cô mắng người liền đơ vài giây, nhìn thấy cô bỏ đi mà nhân viên chỉ cười khẩy một tiếng, cho rằng cô không muốn mất mặc trước mặt mọi người nên không thèm đoi co với cô, tiếp tục bận rộn, không thèm để ý đến cô nữa.
Kết quả Vương Tuyết Băng vừa định ra khỏi cửa, bỗng một phụ nữ xinh đẹp ăn mặc thời thượng bước từ ngoài cửa vào.
Người phụ nữ kia cầm túi đi vào với tốc độ tên bắn, do đi quá vội nên đâm sầm vào Vương Tuyết Băng.
Đầu Vương Tuyết Băng không thể chịu được chấn động mạnh sau lần bị thương trước nên đã để lại di chứng, cũng không chịu được sự chao đảo sau khi bị va chạm nên đau nhức vô cùng.
Nhất thời cô không thể đứng vững, vô thức đặt vội tay lên cạnh bàn chống đỡ.
Vương Tuyết Băng vừa định quay đầu thì sau lưng đã văng lên tiếng chửi đổng.
“ Cô bị mù hả? Nếu bị mù thì đến bác sĩ phẫu thuật đi, chứ đừng đứng đây cản đường cản lối làm gì? ”
Vương Tuyết Băng đột ngột quay đầu lại nhìn về phía người phụ nữ kia.
Người phụ nữ kia khựng lại, kinh ngạc nhìn Quý Noãn một lúc.
“ Vương Tuyết Băng? ”
Vương Tuyết Băng vốn có hơi nổi giận vì người va phải cô không xin lỗi mà còn cư xử vô lối, nhưng cô không ngờ đối phương lại biết tên mình.
Vương Tuyết Băng vô thức nhìn cô ta thêm vài lần.
Người phụ nữ này tên là Mộc Lục Trà, trước đây cũng là thiên kim xinh đẹp nổi tiếng ở Nam Kinh, là bạn học thở nhỏ với cô.

Có điều năm mười tám tuổi, gia đình cô ta đã di dân sang Bali.
Khi còn bé, Mộc Lục Trà luôn chơi xấu với cô, cô luôn khoan dung với cô ta, nhưng càng ngày Mộc Lục Trà càng làm ra những chuyện quá đáng với cô nên Vương Tuyết Băng cô cũng hạn chế và gặp gỡ Mộc Lục Trà.
Cũng chỉ có mỗi Mộc Lục Trà này không được gia không thể hiện rõ sự bất hòa với Vương Tuyết Băng, nhưng từ bé Mộc Lục Trà đã thích chèn ép khiêu khích Vương Tuyết Băng.
Vương Tuyết Băng quả thật là không nhận ra cô ta, càng không nhớ những chuyện này.

Dù cho hiện giờ cô tỉnh táo thì cũng chẳng thể lập tức nhớ ra những ký ức thóc mục vừng thối vô ích đó được.
Thấy vẻ mặt Vương Tuyết Băng ngẩn ra, Mộc Lục Trà cho rằng cô chỉ quá kinh ngạc, lập tức bước tới gần, quan sát cô vài lượt.
“ Lâu rồi không gặp nhỉ, Vương Tuyết Băng.

Nếu như không phải hôm nay gặp cô ở đây, tôi gần như đã sắp quên mất trên đời này còn có một người như cô tồn tại.

Đã nhiều năm không nghe thấy tin tức trong giới thiên kim nổi tiếng ở Nam Kinh, cô thế nào rồi? Cô còn nhớ người bạn thân thở nhỏ Mộc Lục Trà tôi không? "
Vương Tuyết Băng không nhận ra cô ta, trả lời đúng sự thật: “ Tôi không quen cô.

Nếu cô nói chúng ta là bạn vậy cô đợi tôi gọi điện thoại cho anh cả để hỏi thử vậy.


Mộc Lục Trà sững người, ánh mắt giận dữ và coi thường.

Vốn dĩ cô ta nói sắp quên sự tồn tại của Vương Tuyết Băng là cố ý, kết quả Vương Tuyết Băng lại như thật sự không nhớ cô ta là ai, hệt như đã hoàn toàn quên bẵng cô ta từ lâu.

Dù gì cũng là bạn hồi còn nhỏ, sao cô có thể nói không nhận ra là không nhận ra được?
Cô cố ý sao?
Dù cô có cố ý đi nữa, Mộc Lục Trà cô gật đầu đồng ý: " Được thôi, cô cứ tự nhiên.

"
Vương Tuyết Băng cười lạnh, lấy điện thoại từ trong túi áo khoác ra nhấn vào số của anh cả, chưa đến hai hồi chuông đầu dây bên kia liền bắt máy: " Bé con, sau em có thời gian gọi cho anh cả vậy? Có phải em nhớ ra chuyện gì rồi không? "
Vừa lên tiếng, Vương Tử Tâm liếc mắt nhìn những người trong phòng họp, bảo họ ra ngoài, còn bản thân liền đi về phía phòng làm việc, ngồi xuống ghế nhìn ra ngoài ngắm trời xanh.

Vương Tuyết Băng ngước mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, khẽ cười đáp: " Anh cả, em nhớ rồi, với lại em có chuyện muốn hỏi anh? "
Vương Tử Tâm nghe vậy liền mỉm cười, xem ra thời khắc ấy sắp đến rồi, anh hỏi lại: " Em có chuyện gì muốn hỏi anh.

"
" Anh, trước đây em có bạn nào tên Mộc Lục Trà không vậy? " Vương Tuyết Băng hỏi ngay.

Vương Tử Tâm nghe cô hỏi liền nhíu mày, quả thật lúc nhỏ bé con nhà anh có người bạn tên Mộc Lục Trà, nhưng khi hai người họ chơi thân với nhau, Mộc Lục Trà kia thường xuyên ghé qua nhà họ Vương nhằm thừa cơ hội lấy cắp đồ của bé con nhà anh, chỉ là kẹp tóc bản giới hạn, trang sức, túi xách, băng đô, cài tóc… do anh và mấy anh em khác mua cho cô.

Đúng ngày hôm đó Vương Thừa Quân đã quay về đột xuất, bất ngờ lên phòng em gái đã phát hiện và nói cho những anh em anh biết, lúc ấy anh rất tức giận rất muốn nói cho cô biết nhưng lão tứ đã ngăn lại, và chack cam để cho cô xem.

Cũng vào thời điểm đó, Triệu Hàn Dương đến để tìm anh là phụ, muốn đến thăm em gái là chính Mộc Lục Trà đó đã phải lòng bạn anh, và luôn tìm cô hội đến gần Triệu Hàn Dương hơn và bị Vương Tuyết Băng phát hiện.

Kể từ lúc đó, em gái anh đã đoạn tuyệt quan hệ với cô ta.

Tới bây giờ,khi anh nghe cô hỏi liền thất thần: " Bé con, sau em lại hỏi vậy? "
Vương Tuyết Băng nhận ra giọng nói của anh có vẻ không ổn, cô biết chắc bản thân có thể rất quen với Mộc Lục Trà, nhưng vì lý do gì đó mà cô đã quên mất: " À, em vừa mới bị người này tự xưng là bạn thở nhỏ của em và đụng trúng em đó.

"
Nghe cô nói,anh thở dài thừa nhận: " Đúng là em có quen cô ta, nhưng em và cô ta đã không còn là bạn rất nhiều năm rồi.

"
" À, em biết rồi.

Cúp đây.

"
Dứt lời Vương Tuyết Băng liền cúp máy luôn.

Mộc Lục Trà cười khẩy: “ Không nhớ thì thôi, tôi chẳng quan tâm cô nhớ hay không nhớ.

À đúng rồi nghe nói hình như cô đã kết hôn, nhưng cụ thể là gả cho ai thì giới truyền thông cũng không đề cập đến.

Về sau tôi cũng lười đều tra, không biết là ai cưới cô Cả nhà họ Vương như cô vào cửa nhỉ? Tôi thật sự rất tò mò đấy.”
Vương Tuyết Băng cười nhạt, nhìn cô ta, như nhớ đến chuyện gì đó,nhàn nhạt nói: " Tôi không nhớ rõ cô là ai, nhưng tôi nhớ vài việc lúc nhỏ ấy.

Cô là kẻ đã lấy trộm hai cây kẹp tóc phun đá hột xoàn 1 cara, 1cây cày hoa phun kim cương 2 cara cở nhỏ, một chiếc lắc tay bản giới hạn.

Vậy bây giờ cô còn giữ chúng chứ? Hay là bán chúng để lấy tiền mua những thứ xa xỉ vậy? "
 
Siêu Cấp Cưng Chiều Vợ Nhỏ
Chương 88: 88: Đàn Ông Không Tốt Triệu Hàn Dương


Nghe thấy những lời đó của cô đã làm cho những nhân viên lẫn người mua đều phải giật mình, ngạc nhiên, cũng như những lời bàn tán xôn xao.
Mộc Lục Trà nghe thấy những lời mà Vương Tuyết Băng liền nhíu mày, đen mặc, quát tháo: " Vương Tuyết Băng cô có những bằng chứng để vu cáo tối tôi không? "
" Cần bằng chứng? " Vương Tuyết Băng nhàn nhạt hỏi, đưa mắt nhìn chiếc kẹp tóc trên đầu của cô ta: " Chẳng phải đôi kẹp tóc đó trên đầu cô á? Có cần tôi gọi cho người đã tăng chúng cho tôi để xác nhận lại không? "
Mộc Lục Trà nghe cô nói sẽ gọi người đến để xác nhận liền phản ứng gấc gao: " Cô....!cô đừng có ở đây liền ăn nói hàm hồ.

"
Mộc Lục Trà cho rằng Vương Tuyết Băng không muốn đề cập tới chuyện kết hôn, nên hoài nghi cô ly hôn hoặc hôn nhân không được hạnh phúc.

Cô ta lập tức đâm chọt: “ Chậc chậc, xem ra cô Cả nhà họ Vương cũng sống cũng thảm quá.

Ôi dào, cô đừng buồn, có nhiều cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà, cô cứ cố chịu đựng cho qua đi.

Dù sao cuộc đời con người chỉ ngắn ngủi vài chục năm, ấm ức hay không ấm ức cũng vậy mà thôi.


Dừng một lát cô ta lại nói bằng giọng điệu khinh thường: " À đừng có nói với tôi là cô lấy chồng mà chồng cô lại là kẻ nghèo hèn nhá.

Nếu thật là vậy thì cũng đáng tiếc thay cho cô bạn thân thở nhỏ của tôi rồi.

"
Nói đến đây, cô ta bật cười ha hả: “ Không giống tôi, hôn nhân của tôi rất là hạnh phúc luôn ấy, còn chồng tôi là con trai một trong gia đình chính trị ở Bali.

Hiện giờ anh ấy lại là tổng phụ trách khu nghỉ mát của vùng hải đảo này.


Vương Tuyết Băng còn chưa kịp lên tiếng trả lời thì nhân viên cửa tiệm bánh kem đứng bên cạnh bỗng bước lên, vẻ mặt nịnh nọt nói: “ Cô Lục Trà, cô quen biết cô gái này à? Hình như cô ta vào xem bánh kem, mới nãy còn suýt chạm vào bánh kem cô đặt.

Sau khi tôi báo giá, cô ta còn sợ hết hồn nữa kìa.


Mộc Lục Trà như cười như không, nhìn về phía Vương Tuyết Băng: “ Hết hồn, đến mức vậy sao? Lẽ nào hiện giờ Tập đoàn Vương thị thị lại xuống cấp đến mức này, ngay cả một cái bánh kem mấy trăm nghìn mà cô Cả nhà họ Vương lại không mua nổi? ”
“ Đúng vậy, đúng vậy, vừa rồi tôi còn đề nghị cô ta sang tiệm bánh đối diện, vừa rẻ vừa hợp với cô ta.

Nhưng hình như cô ta chẳng hiểu lời tôi nói, trông lại còn ngơ ngơ ngẩn ngẩn, chắc là một đứa ngốc…”
Vương Tuyết Băng nhìn họ như nhìn hai tên thiểu năng: "...."
Được rồi, cô cũng không nên chấp nhất hai con người thiểu năng này, nếu không cô lại bị thiểu năng giống họ thì sau.
Còn nữa, nếu mà bị thiểu năng thì cô làm sau mà trừng trị Triệu Hàn Dương kia dám nhân lúc trí nhớ cô hổn loạn mà một hai bắt cô gọi bằng ông xã.

Hừ...
Cùng lúc đó, ở của tiệm trà sữa, Triệu Hàn Dương khẽ rùng mình vì lạnh sống lưng như thể ai đang muốn tính kế mình vậy.
“ Đừng có nói thế chứ, từ nhỏ cô ta đã giỏi giả ngu rồi, làm gì cũng khiến người ta không thể soi mói, nhưng kỳ thật trong lòng lại vô cùng xảo quyệt.

” Mộc Lục Trà vừa dứt lời, liền nhìn tới quần áo trên người Vương Tuyết Băng.
“ Với lại cho dù là hôn nhân không hạnh phúc, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục đúng không? Có điều tôi thấy bây giờ cô vẫn trẻ đẹp, hãy còn chút vốn liếng.

Nếu như ông chồng bây giờ của cô không tốt, tôi có thể giới thiệu vài người đàn ông có tiền cho cô.

Nhưng mà đa phần bọn họ đều lớn tuổi, còn có có vợ con, chỉ thích vui chơi qua đường, song ngủ một lần là có thể cho cô không ít tiền, có muốn gặp không? ”
Đàn ông không tốt Triệu Hàn Dương: "...."
À thì không tốt nhưng tài sản của anh hơn một nửa Nam Kinh?
Còn tài sản riêng của cô còn chưa tính tới.

Dường như Vương Tuyết Băng hoàn toàn để ngoài tai những lời cô ta nói, chỉ giơ tay lên day cái trán đau nhức.
Vương Tuyết Băng không thèm để ý, còn những lời nói ác ý của Mộc Lục Trà lại giống như đánh vào bông.

Cô ta vẫn còn nhớ rõ tính cách trước kia của Vương Tuyết Băng, bề ngoài như không sao, nhưng thực tế lại là một kẻ không chịu thua thiệt.

Nếu không tại sao trước đây lại có tin đồn cô cả nhà họ Vương xảo quyệt ương ngạnh chứ?
Hơn nữa, miệng lưỡi Vương Tuyết Băng lại vô cùng độc.
Hiện giờ, vẻ mặt này của cô khiến Mộc Lục Trà cảm thấy khó hiểu, cũng không thoải mái vì bị ngó lơ.
Lúc này, hai nữ khách hàng ở bên trong bước tới bên cạnh Mộc Lục Trà: “ Chị họ, chúng em đã làm xong đơn đặt hàng bánh ngọt rồi, còn cần chúng em mua giúp chị thứ gì không?”
“ Không cần đâu, hai em về trước đi.

À đúng rồi, gọi chồng chị tới đây.

” Mộc Lục Trà nói vô cùng ngọt ngào.
Hai người đẹp kia gật đẫu một cái rồi bỏ đi.
Vương Tuyết Băng cũng muốn rời khỏi đây, nhưng cô lại bị Mộc Lục Trà kéo cánh tay lại, lôi kéo giống như rất thân thiết, giằng co tới lui không chịu thả người.

Đến lúc Vương Tuyết Băng nhịn hết nổi, thì một người đàn ông cao ráo bước vào.

Người đàn ông này có mái tóc đen, mắt đen, còn có bộ râu quai nón hợp mốt, nhưng xương cốt và ngũ quan lại giống người châu Á, đây là người Bali chính gốc.
“ Ông xã! ” Mộc Lục Trà nhìn người đàn ông bước vào, lập tức buông tay Vương Tuyết Băng ra, xoay người bước tới bên cạnh người đàn ông đứng trước cửa, thân mật ôm ấp nhau, sau đó lại xoay người chỉ Vương Tuyết Băng nói: “Em giới thiệu với anh một người, cô ấy tên là Vương Tuyết Băng, là bạn thuở nhỏ ở Nam Kinh trước đây của em, chúng em cùng nhau lớn lên đấy.”
Vương Tuyết Băng: "...."
Ồ, là bạn thở nhỏ cơ, nhưng lại nói xấu bạn mình trước mặt Triệu Hàn Dương, và không ít lần tái mái tay chân ăn cắp đồ của bạn thân và khoe với các bạn trong lớp cũng như giới nhà giàu.

Người đàn ông kia nhìn về phía Quý Noãn, không tỏ vẻ gì, chỉ kéo Mộc Lục Trà: “ Em yêu, anh còn tưởng em muốn anh qua lấy bánh ngọt giúp em.

Loại bạn thuở bé đã nhiều năm không liên lạc thì có gì hay mà giới thiệu? Còn bánh kem thì nhân viên ở đây sẽ phụ trách vận chuyển, mọi chuyện đã giải quyết xong chưa? Bây giờ chúng ta về nhé? ”
 
Siêu Cấp Cưng Chiều Vợ Nhỏ
Chương 89: 89: Anh Xếp Hàng Mua Trà Sữa Giúp Em Nhưng Vừa Đảo Mắt Đã Không Thấy Em Đâu


“ Dạ được! Anh đợi một chút, để em dặn dò họ vài câu.” Mộc Lục Trà vừa thân mật nói, vừa xoay người dặn thêm hai câu với nhân viên cửa tiệm.
Nhân viên kia gật đầu, lập tức đảo mắt, nói với Vương Tuyết Băng đang đau đầu: “ Chúng tôi cần phải chuyển bánh kem ra này ra ngoài, cô cũng đừng đứng ở đây mà cản đường của chúng tôi, đừng cản trở chuyện kinh doanh của chúng tôi.

Nếu bánh kem của cô Lục Trà không đến nơi tổ chức tiệc đúng giờ, phí tổn thất của chúng tôi đều bắt cô đền đấy! "
Vương Tuyết Băng cảm giác đám người này toàn là lũ thiểu năng, cô có nói mình không rời khỏi à?
Mặc dù cô không để tâm, nhưng đột nhiên cảm thấy không được thoải mái khi bị khinh thường.
Cô đảo mắt nhìn ra ngoài cửa, khi nhìn thấy bóng dáng bên ngoài, lúc này tâm trạng có chút khó chịu mới ổn định lại.

Tuy nhiên, cho dù cô có muốn cười cũng không cười nổi, nên đành miễn cưỡng nặn ra nụ cười gượng.
Lúc này Mộc Lục Trà đã không thèm nhìn sắc mặt Vương Tuyết Băng, nên đương nhiên cũng không chú ý đến biểu cảm của cô.
Vốn dĩ hai người chẳng có thâm thù đại hận gì, chẳng qua cô ta chỉ muốn chèn ép Vương Tuyết Băng vài câu, khoe khoang chồng mình để cô thấy được cô ta bây giờ sống tốt đến cỡ nào mà thôi.

Dù sao khi còn bé, nhà cô ta cũng chẳng có nhiều tiền như nhà họ Vương.

Mặc dù quan hệ giữa cô ta và Vương Tuyết Băng trước đây có tốt bao nhiêu, nhưng việc nhà cô ta thấp hơn nhà họ Vương nhiều bậc như thế vẫn là bóng ma tâm lý trong lòng cô ta suốt bao nhiêu năm qua.

Cuối cùng sau nhiều năm cô ta cố gắng vươn lên, hai người cũng hòa nhau một ván trên vùng đảo này.
Hiện giờ cô ta cảm thấy toàn thân thật sảng khoái.
“ Ông xã, chúng ta đi thôi.” Mắt thấy bản thân đã khoe khoang đủ rồi, Mộc Lục Trà xoay người liền ôm cánh tay người đàn ông, hai người thân mật xoay người ra ngoài.
Kết quả trong khoảnh khắc vừa xoay người, chồng Mộc Lục Trà liền ngẩn ra nhìn người đàn ông không biết đã đứng ngoài cửa bao lâu.

Đầu tiên anh ta không dám chắc chắn, nhưng sau khi nhìn kỹ vài giây, vẻ mặt anh ta lập tức có biến hóa: “ Dương gia? ”
Nhưng đến khi người đàn ông nhìn kĩ lại bên cạnh người đó còn có Lục Ưng và Vàng Ưng thì có thể chứng minh thân phận người ở giữa là ai mà dè dặt chào hỏi.
Vừa nghe thấy cách xưng hô này của chồng cô ta, Mộc Lục Trà sửng sốt một chút, nhưng rồi nhanh chóng hiểu ra.
Chồng cô ta chính là tổng phụ trách được điều đến khu du lịch trên đảo này, nhưng ông chủ thật sự của hòn đảo lại là ông trùm với cái mác treo trên người là ông chủ thần bí nhất của Tập đoàn Dương Hoàng.

Người có thể khiến chồng cô ta vừa cẩn trọng vừa kinh ngạc, vừa hoảng hốt gọi như vậy, khẳng định là ông trùm của cả hòn đảo Dương Hoàng - Triệu Hàn Dương trong truyền thuyết.
Mộc Lục Trà vội vàng bày ra gương mặt tươi cười khách sáo, dù sao cô ta cũng đã từng gặp anh nhưng thời gian sau đó không ai nhìn thấy người này, cho dù là nghe tên thì cô ta cảm giác mình sắp tiêu đến nơi rồi: “ Xin chào Dương gia.”
Khi đó, cô ta đã nhiều lần muốn quyến rũ anh khi gặp được anh ở Vương Gia, vì trong tất cả nam nhân mà cô tiếp xúc, không có ai có khí chất như anh, vừa đẹp trai, lạnh lùng, ít nói…
Sau nhiều lần tìm cách tiếp cận anh vẫn không được, cô ta cũng đã bắt đầu trở nên có ý thù địch với Vương Tuyết Băng.

Vì xung quanh Vương Tuyết Băng đều được ba mẹ và các người anh trai yêu thương, còn cô ta thì chỉ bị người khác chỉ trỏ sau lưng cũng như bị người khác cô lập.

Khuôn mặt Triệu Hàn Dương lạnh tanh, hay nói cách khác khuôn mặt không chút cảm xúc chỉ treo trên người một cổ khí lạnh như xứ giả đến từ địa ngục đang đứng quay lưng về phía đám người qua lại trên đường, người như đông kết thành một lớp băng, ánh mắt đặt trên người bọn họ có cảm giác sắp chết trong cổ khí lạnh từ phía ánh mắt kia.

Vàng Ưng và Lục Ưng ở bên cạnh vừa làm tròn trách nhiệm bảo vệ cũng như là vệ sĩ bảo vệ anh qua dòng người ngoài kia.
Khi quay lại Vàng Ưng và Lục Ưng lại liếc nhìn về phía Mộc Lục Trà đầy vẻ thương cảm.

Xem ra sắp tới hai người họ lại bận rộn rồi.

Mộc Lục Trà bị ánh mắt này chiếu tướng thì chân hơi nhũn ra, vô thức quay sang ôm lấy chồng mình để ổn định thân thể.
Ngay lúc chồng cô ta cũng không biết đã xảy ra chuyện gì thì ánh mắt Triệu Hàn Dương lạnh lùng lướt qua hai người họ, nhìn
Vương Tuyết Băng ở bên trong: “ Bé con, em thích bánh kem nào à? ”
Vương Tuyết Băng mím môi, tròn xoe mắt nhìn anh, không nói.
Cô không biết anh đã đứng đó từ lúc nào, cũng không biết anh có nghe thấy những lời mà cô nói hay không, nên hiện tại cô thật sự không biết nên làm gì mới tốt.

Vì vậy, cô im lặng lắc đầu, không nhiều lời.
Ngay lúc Triệu Hàn Dương nói chuyện với Vương Tuyết Băng bằng giọng điệu hết sức yêu thương, chiều chuộng thì không chỉ nhân viên tiệm bánh mà ngay cả Mộc Lục Trà và chồng cô ta đều đơ mặt ra.
Bầu không khí trong tiệm bánh kem dường như bị đông kết thành sương trong tích tắc.
“ Lục tổng, chuyện này…” Chồng Mộc Lục Trà không dám hỏi anh, nên hắn hơi dè dặt mở miệng, thử dò xét từ phía Lục Ưng.
Lục Ưng nhìn người đàn ông lạnh mặt, tiếc chữ như vàng: " Tự hiểu đi.

"
Dứt lời, anh ta lại tiếp tục sự nghiệp làm nền.
Vàng Ưng lại biểu môi nhìn hai con người trước mắt, chỉ thốt ra lời kinh người: " Dám ở trước mặt đám đông xúc phạm chủ mẫu, ngày chết của hai người sắp đến rồi.

"
Mộc Lục Trà còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

Triệu Hàn Dương đã hoàn toàn phớt lờ bọn họ, bước vào.

Khoảnh khắc lướt qua nhau, khí thế lạnh lùng của anh khiến Mộc Lục Trà không nhịn được mà run rẩy, nhìn chồng mình ra vẻ cầu cứu: “ Xảy ra chuyện gì vậy? Sao vị đó lại đến đây? ”
Hơn nữa sao dáng vẻ của anh lại giống như rất thân quen với Vương Tuyết Băng vậy?
Giác quan thứ sáu của phụ nữ lập tức khiến cô ta có dự cảm thật tồi tệ, chẳng lẽ…
Triệu Hàn Dương bước tới trước mặt Vương Tuyết Băng, nhìn dáng vẻ ấm ức nhưng lại nhẫn nhịn không muốn nói của cô thì giơ tay lên xoa đầu cô vỗ về: “ Anh xếp hàng mua trà sữa giúp em, nhưng vừa đảo mắt liền không nhìn thấy em đâu, thích bánh kem à? Hửm? ”
Lúc này Vương Tuyết Băng mới giơ tay lên chỉ chiếc bánh kem tám tầng màu xanh ngọc phía sau: “ Em thấy cái này đẹp mới bước vào nhìn, nhưng bọn họ nói bánh kem này rất đắt, em không mua nổi.”
“ Thật sao? ” Triệu Hàn Dương không giận, ngược lại còn quay về phía nhân viên cửa tiệm cười, dường như nụ cười nơi khóe môi còn mang theo vài phần băng tuyết lạnh lẽo.
 
Siêu Cấp Cưng Chiều Vợ Nhỏ
Chương 90: 90: Anh Cần Thiết Biết Cô Ta Là Ai À


Chiếc bánh kem này đẹp lắm à?
Sao anh không thấy nó đẹp ở chỗ nào hết vậy?
Lúc này đây khi Mộc Lục Trà vừa xoay người lại thì thấy Triệu Hàn Dương dịu dàng ôm Vương Tuyết Băng vào lòng nhỏ giọng an ủi cô, mí mắt cô ta giần giật, cảm giác cô ta lúc này sắp bị anh ban án tử hình đến nơi…
Ban đầu nhân viên tiệm bánh kem đứng bên cạnh còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đến khi quản lý tiệm bánh chạy từ phòng làm bánh ở tầng hai xuống, vừa nhìn thấy Triệu Hàn Dương, vẻ mặt ông ta lập tức kinh sợ.
Không những kinh sợ, ông ta có cảm giác chút nữa thôi e là tiệm bánh của ông sẽ đổi chủ mất.
Vừa rồi, ông ta cũng nghe thấy động tĩnh dưới tầng, nhưng chỉ cho rằng ai đó tới phá rối mà thôi.

Dù không xuống xem, nhưng đại khái ông ta cũng biết đã xảy ra chuyện gì vì nhân viên ở gần đó đã kể lại sự tình cho ông được biết.
Hiện tại vừa nhìn thấy Triệu Hàn Dương xuất hiện ở đây, thậm chí còn có vẻ rất quan tâm tới cô gái trẻ trước mặt, ông ta lảo đảo, vội vã chạy tới xin lỗi: “ Dương Gia, mọi chuyện đều là hiểu lâm, đều là hiểu lầm, hiểu lầm mà thôi.

Nhân viên tiệm chỗ chúng tôi không hiểu chuyện, bình thường bọn họ quen tiếp xúc với những người nước ngoài nên nói chuyện hay làm việc cũng tiêm nhiễm thói xấu tùy tiện không đúng mực, đều tại chúng tôi không quản lý tốt...”

Triệu Hàn Dương lãnh đạm nhìn thoáng qua gương mặt nhỏ của Vương Tuyết Băng ngay trước mặt.
Vương Tuyết Băng cô biết tại sao thái độ những người này lại bỗng nhiên thay đổi một trăm tám mươi độ.

Cô cuối mặt khẽ cười, thì ra cô ít tham gia vào các buổi tiệc thường niên và các buổi tiệc xã giao nên chỗ đứng sẽ không bằng với anh nên bị coi thường.

Dù vậy Triệu Hàn Dương cũng đâu có khác gì cô lắm đâu, tại sao anh không ra mặt lại được mọi người tôn trọng thế?
Quả thật không công bằng gì cả...
Vương Tuyết Băng bĩu môi, hừ lạnh.
“ Dương Gia, ngài tới đây để khảo sát hạng mục trên đảo sao? Hay còn sắp xếp hoạt động nào khác? Sao ngài không nói trước cho chúng tôi một tiếng? Chúng tôi đã bố trí xong xuôi rồi, vậy ngài...” Chồng Mộc Lục Trà dự cảm có gì đó không hợp lý lắm, nên nói chuyện cũng khách sáo lấy lòng.
Mộc Lục Trà mắt thấy chồng mình bị lạnh lùng phớt lờ, ngẫm nghĩ rồi cũng bước tới gần, dè dặt nói: “ Anh Hàn Dương...!hiểm khi anh đển đảo Bali một chuyến, con phố nhỏ này dành riêng cho những khách du lịch dạo chơi, chúng tôi mời anh đến chỗ yên tĩnh ngồi, nơi này quá phức tạp, không thích hợp với anh.”
Triệu Hàn Dương hờ hững nhìn cô ta như cái xác biết đi, lạnh giọng hỏi: “ Cô là ai? Chúng ta thân nhau lắm sau? ”
Vương Tuyết Băng ở trong ngực anh dẫu môi vui vẻ, ngọ nguậy ngước mắt nhìn yết hầu của anh nói: " Ông xã, anh không biết cô ta sao? Nhưng khi nãy cô ta còn gọi anh thân thiết mà? Còn nữa, cô ta còn nói bản thân là bạn thân của em ấy! "
Triệu Hàn Dương cuối mắt nhìn cô gái nhỏ trong lòng, không nhịn được hôn lên trán cô một cái, nhếch môi nói: " Anh cần biết cô ta à? "
Ngụ ý, trong mắt anh ngoài em ra anh không biết ai cả.

Vương Tuyết Băng nhoẻ miệng cười: " Đúng là không cần thiết.

"
Bắt thấy đôi mắt nai lắp lánh ánh sao của cô liền miễn cười, vòng tay rắn chắc của anh lại một lần nữa ôm cô vào lòng, lia mắt lạnh lẽo nhìn hai con người kia.

Mộc Lục Trà chạm phải cái lạnh như tuyết Bắc Cực trong mắt người đàn ông này, trái tim không kìm được run rẩy, nâng tay kéo cánh tay chồng mình: “ Tôi là vợ anh ấy… Có điều khi còn nhỏ tôi đã từng sống ở Nam Kinh hơn mười năm, cũng nghe nói về tiếng tăm của nhà họ Triệu.

Sau này tôi cũng nghe kể về anh…”
Nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo gần như có thể xuyên thấu lòng người của Triệu Hàn Dương, rồi lại nhìn dáng vẻ ngây ngô như có như không của Vương Tuyết Băng khi ở trước mặt Triệu Hàn Dương, Mộc Lục Trà thấy mặc dù trông bọn họ rất thân quen nhưng có lẽ chỉ may mắn quen biết rồi vô tình gặp mặt tại đây mà thôi, không có quan hệ mật thiết gì cả.
À thì không có quan hệ, chỉ có quan hệ vợ chồng hợp pháp thôi à.

Thế là Mộc Lục Trà nhân cơ hội liền nói: “ Dương Gia, lúc trước tôi từng sống ở Nam Kinh, biết được cô Vương đây là loại người gì.

Cô ta là kẻ chẳng ra sao cả, anh nên ít tiếp xúc với loại người này thì hơn.

Tôi còn nghe nói cô ta từng kết hôn với một người đàn ông, cũng không biết vì lý do gì đã ly hôn, sau đó không còn nghe thấy tung tích của cô Vương đây nữa cũng hơn mấy năm sau cô ta gia nhập giới thời trang liền trở nên nổi tiếng…”
“ Nghe nói? ” Nụ cười của Triệu Hàn Dương càng trở nên lạnh lẽo, đáy mắt tỏa ra sương mù u ám khiến người ta nhìn không thấu.

Anh cười khẩy như có như không: “ Cô ấy làm mích lòng cô? Hay là cô ghen tị với nhan sắc và tài hoa của cô ấy ấy mà đố kỵ? ”
Mộc Lục Trà thấy Triệu Hàn Dương cố ý nói chuyện với mình, thì nghĩ hẳn là mình đã đoán trúng rồi, thế nên cô ta vội vàng xoay người chỉ vào bánh kem chín tầng màu xanh lam còn chưa được nhân viên cửa tiệm đóng hộp: “ Thật ra cũng không thể gọi là mích lòng, chẳng qua tôi đã đặt bánh kem này trước, định tặng cho cụ ngoại của chồng tôi.

Bà cụ đã bảy tám mươi tuổi nên chúng tôi cố ý đặt bánh kem chín tầng này.

Nhưng tôi không biết Vương Tuyết Băng lại chẳng biết tốt xấu, cứ muốn chạm vào.

Đây là đồ ăn mà, sao có thể sờ lung tung được? Nếu như cô ấy chạm vào rồi thì còn ai dám ăn? Nhân viên cửa tiệm nói cô ta, nhưng cô ta lại cứ không chịu, cãi qua cãi lại một hồi làm người ta nhìn vào giống như đang tranh chấp, chứ thật ra chẳng có gì…”
Trước khi Mộc Lục Trà chấm dứt đoạn kể lể của mình, Vương Tuyết Băng nhỏ tiếng nói chỉ mình Triệu Hàn Dương nghe thấy: “ Ông xã, em không có chạm vào, em biết bánh kem này mua để cho ngươi ta ăn mà.

Em chỉ tò mò đến gần xem thôi, tay còn chưa chạm vào đã rụt lại rồi.”
Không chờ Mộc Lục Trà nói tràng giang đại hải xong, ánh mắt Triệu Hàn Dương đã trở nên hờ hững liếc nhìn bánh kem chín tầng ở cách đó không xa sau lưng Vương Tuyết Băng.
Bởi vì số tầng quá nhiều cho nên phải cẩn thận đặt trên xe đẩy, không thể di chuyển, nếu không sẽ dễ bị đổ hoặc lệch vị trí, ảnh hưởng đến vẻ đẹp tổng thể..
 
Back
Top Bottom