Đô Thị  Siêu Cấp Binh Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Siêu Cấp Binh Vương
Chương 480: Trứng Cá Muối


Mâu thuẫn giữa Diệp Khiêm cùng người Nhật Bản đã chất chứa đã lâu. Bất luận trước kia, hay là từ khi Diệp Khiêm tiến vào Hoa Hạ, hắn đã cùng người Nhật Bãn trải qua rất nhiều lần xung đột. Vốn Diệp Khiêm muốn giải quyết tổ chức sát thủ Ám Dạ Bách Hợp, tuy kết quả cuối cùng có chút ra ngoài ý định, nhưng cũng đã gây náo loạn ở Nhật Bản. Sau đó lại là Yamaguchi Group, rồi lại đến tổ chức lính đánh thuê Bát Kỳ, hiện tại lại liên lụy ra một tổ chức Hắc Long hội. Dù sao, Diệp Khiêm hận không thể lập tức đem những người Nhật Bản kia g**t ch*t hết.

Nếu như không là vì Huyết Lãng, Diệp Khiêm cũng sẽ không đi tới Đông Bắc, cũng sẽ không cùng Hổ Đông Bắc Loan Băng Lợi sinh ra mâu thuẫn, càng sẽ không liên lụy tới Phổ Hi Kim, sau đó lại có lính đánh thuê Cáo Bắc Cực tham gia vào, cuối cùng còn liên lụy vào tranh đấu trong giới Mafia nước Nga.

Lần này không nghĩ tới vậy mà lại gặp phải người Nhật Bản, quả thật là không phải oan gia không đối đầu a, cho dù Diệp Khiêm đi đến nơi nào, đều không thể thoát khỏi chuyện gây ra mâu thuẫn với người Nhật Bản. Biện pháp tốt nhất, chính là đuổi tận giết tuyệt, trảm thảo trừ căn, có như vậy mới có thể triệt để đoạn tuyệt hậu hoạn.

Bất quá cũng tốt, hiện tại Diệp Khiêm cũng đang cảm thấy nhàm chán, đã lâu rồi hắn không có ra tay, vừa vặn xem những người Nhật Bản này là bữa ăn ngon, có thể xem bọn họ là món ăn khai vị a.

"Có biết rõ lại lịch của bọn họ không?" Diệp Khiêm hỏi.

"Thời gian quá ngắn, chúng tôi chưa có tra ra lai lịch của bọn họ." Hoắc Đức Mễ Nhĩ Phu yếu ớt nói. Đối với một gia tộc lớn như thế này, mà thậm chí ngay cả địch nhân mời tới ngoại viện là ai cũng không biết, chuyện này làm cho Hoắc Đức Mễ Nhĩ Phu có chút cảm giác xấu hổ.

Diệp Khiêm bất đắc dĩ lắc đầu, tuy hắn để cho Hoắc Đức Mễ Nhĩ Phu chờ đợi, để cho hắn ẩn nhẫn, nhưng cũng không có để cho hắn chuyện gì cũng không làm ah. Bảo hắn nhường nhịn cũng chỉ là một loại kế hoãn binh mà thôi, cũng không phải là trốn tránh không xuất đầu, chuyện gì cũng không làm, tối thiểu cũng phải tiến hành điều tra cùng phân tích thế lực của đối phương a? Bất quá, chuyện này cũng không thể trách Hoắc Đức Mễ Nhĩ Phu, dù sao tình hình thời gian gần đây quá mức phiền toái, chỉ sợ cũng ngoài dự liệu của hắn a, hắn có chút bối rối cũng là chuyện có thể hiểu được.

"Biết bọn họ hiện tại đang ở nơi nào không?" Diệp Khiêm lại hỏi.

Hoắc Đức Mễ Nhĩ Phu có chút sửng sốt, lập tức hỏi: "Cậu Diệp có phải có ý muốn ra tay phải không? Tốt tốt, tôi sẽ để cho các anh em chuẩn bị, những ngày này bọn họ nín nhịn có chút không thể chịu nổi nữa rồi." Hoắc Đức Mễ Nhĩ Phu hoàn toàn quên mất chuyện Diệp Khiêm vừa rồi để cho hắn tiếp tục nhượng bộ rồi, còn tưởng rằng Diệp Khiêm lúc nghe nói có người Nhật Bản tham gia liền cảm thấy uy h**p, nên chuẩn bị hành động.

"Không phải, tôi chỉ muốn nhìn xem có phải là bằng hữu cũ của tôi hay không mà thôi." Diệp Khiêm bất đắc dĩ lắc đầu, nói.

"Nha." Hoắc Đức Mễ Nhĩ Phu có chút thất vọng lên tiếng, lập tức nói: "Tạm thời còn không biết, tôi lập tức phái người đi điều tra, tối nay tôi sẽ cho cậu biết, có thể chứ?"

"Được rồi, tôi chờ điện thoại của ông." Diệp Khiêm nói xong, liền cúp điện thoại.

"Như thế nào? Có người Nhật Bản đến hả?" Lâm Phong kinh ngạc hỏi.

"Ừ, bất quá còn không biết là người nào." Diệp Khiêm nói, "Anh Lâm, đêm nay cùng đi vui vẻ chứ?"

Lâm Phong hơi sững sờ, lập tức ha ha nở nụ cười, nói: "Cam tâm tình nguyện phụng bồi." Lâm Phong nơi nào không hiểu ý tứ trong lời nói của Diệp Khiêm, nhất định là hắn đã nín nhịn quá lâu rồi, nên muốn đi tìm chuyện k*ch th*ch. Cũng không biết vì cái gì, Lâm Phong vẫn cảm thấy trước kia hắn là người có thể chịu được tịch mịch, thế nhưng mà từ khi tiếp xúc với Diệp Khiêm, máu của hắn cũng bắt đầu sôi trào lên, mỗi ngày hắn đều cảm thấy xương cốt đau nhức, nếu như không tìm chút chuyện để làm thì toàn thân không được tự nhiên.

"Đi thôi, tôi mời anh ăn cơm. Muốn ăn cái gì thì cứ việc nói, muốn chim trên bầu trời hay động vật trên mặt đất, đều được." Diệp Khiêm vỗ vỗ b* ng*c của mình, nói.

"Tôi muốn ăn trứng cá muối." Lâm Phong có chút cười cười, nói.

"Con mịa nó, anh thật ác độc." Diệp Khiêm hung hăng liếc mắt nhìn hắn, nói, "Thật không rõ, cứt cá thì có gì ngon để ắn a."

"Cái gì mà cứt cá, đó là trứng cá." Lâm Phong trừng Diệp Khiêm, nói.

"Cũng giống nhau thôi, đều là màu đen sẫm." Diệp Khiêm nhún vai, nói.

Hai người sau khi mặc xong quần áo, cùng nhau đi ra khỏi phòng massage. Cũng may đây là nước Nga, mọi người đối với đồng tính luyến ái cũng không có quá lớn hiếu kỳ, nếu như là ở Hoa Hạ, Diệp Khiêm cùng Lâm Phong như vậy, không chừng sẽ bị người khác ở sau lưng nói thành cái gì. Bất quá coi như là như vậy thì đoán chừng với loại người mặt dày giống như Diệp Khiêm cũng sẽ không chút nào chú ý, tính cách của hắn từ trước đến nay đều là lợn chết không sợ nước sôi, nơi nào sẽ quan tâm đến những lời nói của người khác.

Sau khi ra khỏi tiệm massage, Diệp Khiêm cùng Lâm Phong đi tới nhà hàng nỏi tiếng nhất tại thành phố Murmansk, đương nhiên, Diệp Khiêm bị Lâm Phong hung hăng làm thịt một mảng lớn. Trứng cá muối vốn rất quý giá, hơn nữa lại là món ăn không đủ để ăn no, nhiều lắm cũng chỉ có thể xem nó là món điểm tâm nhỏ mà thôi, thế nhưng mà Lâm Phong lại hoàn toàn đem món trứng cá muối trở thành món ăn chính a, từng muỗng từng muỗng nhét vào trong miệng.

Lâm Phong mỗi lần nhét một muỗng trứng cá muối vào trong miệng, thì tim của Diệp Khiêm liền đau một chút. Con mịa nó, đây quả thực là đang cắt thịt ah.

Nhìn thấy biểu hiện của Diệp Khiêm, Lâm Phong hắc hắc cười cười, nói: "Đừng nhỏ mọn như vậy, tôi không ăn nhiều một chút, sao có thể đem số tiền mà tôi giảm giá cho anh lấy lại được a."

Diệp Khiêm liếc mắt nhìn hắn, vùi đầu gặm món bò bít-tết khô cằn của hắn.

Trứng cá muối vốn rất đắt đỏ, nhà hàng cũng không có bao nhiêu, kết quả bị Lâm Phong ăn sạch, chuyện này để cho quản lí nhà hàng hưng phấn dị thường, hắn tự mình ở bên cạnh hầu hạ bọn họ.

Lúc trên đường tới nhà hàng, Diệp Khiêm đã nhận được điện thoại của Hoắc Đức Mễ Nhĩ Phu gọi tới, đã tra ra địa điểm những người Nhật Bản đêm nay hoạt động, ở bên trong một hội sở ở gần nơi đây. Hội sở kia vốn là sản nghiệp của người Nhật Bản, tuy mặt ngoài la hội sở, nhưng trên thực tế lại là cứ điểm của Yamaguchi Group tại thành phố Murmansk.

Lại là Yamaguchi Group, Diệp Khiêm bất đắc dĩ lắc đầu, trước sau tính toán ra, Diệp Khiêm đã giải quyết bốn lão đại của Yamaguchi Group rồi, thế nhưng mà Yamaguchi Group vẫn hung hăng càn quấy ah. Xem ra, muốn chính thức giải quyết Yamaguchi Group, nhất định phải giải quyết Hắc Long hội trước, sau đó mới có thể đem Yamaguchi Group nhổ tận gốc.

Bất quá, cũng may hiện tại chính phủ Nhật Bản đã khác với dĩ vãng, bọn họ đối với xã hội đen tiến hành đã kích rất lớn, tuy không thể trị tận gốc, nhưng tối thiểu có thể tạo được một chút tác dụng uy h**p. Bất quá, Yamaguchi Group dù sao cũng là thế lực khổng lồ tại Nhật Bản, hơn nữa nó phía sau lưng nó còn có tổ chức Hắc Long hội, Diệp Khiêm muốn thu thập bọn họ cũng không phải là chuyện một hay hai ngày a. Tuy Diệp Khiêm có thể phá một hai địa bạn của bọn họ, nhưng muốn động đến căn cơ của Yamaguchi Group, thì cần phải thận trọng hơn rất nhiều.

Trả xong hóa đơn, Diệp Khiêm cùng Lâm Phong đi ra khỏi nhà hàng, gã quản lý cung kính tiễn đưa bọn họ rời đi, trong miệng còn không ngừng kêu gọi bọn họ thường xuyên đến nơi đây.

"Đến con mẹ mày a, lại đến mấy lần, thì lão tử ngay cả quần đều không có để mặc." Diệp Khiêm âm thầm thầm nghĩ. Bất quá lại giả bộ ra vẻ rất rộng rãi, Diệp Khiêm cũng sẽ không ngốc đến nổi đem lời này nói ra. Hắc hắc cười cười đối với quản lý nói: "Không có vấn đề, thái độ phục vụ của nhà hàng ông rất tốt, món ăn cũng rất hợp khẩu vị của tôi, về sau tôi sẽ thường đến chỗ nào. Ah, đúng rồi, ngày mai tôi sẽ ở chỗ này chiêu đãi khách nhân, ông hãy an bài cho tôi a."

"Không có vấn đề, không có vấn đề. Ngài cứ việc yên tâm, tôi nhất định xử lý thỏa đáng." Quản lý vội vàng hấp tấp vui tươi hớn hở nói.

"Tốt, hi vọng đến lúc đó đừng để cho chúng tôi mất hứng." Diệp Khiêm vỗ vỗ bả vai quản lý, nói.

Nhìn thấy Diệp Khiêm cùng Lâm Phong rời đi, quản lý cuống quít xông vào trong nhà hàng, lập tức phân phó nhân viên mua sắm, nói: "Tranh thủ thời gian đi chuẩn bị, ngày mai tôi muốn hai trăm kg trứng cá muối."

"Hai trăm kg? Quản lý, có thể bán nhiều như vậy sao?" Nhân viên mua sắm kinh ngạc hỏi. Giá của trứng cá muối mỗi 30 khắc là 1200 NDT, hai trăm kg là hơn 800 vạn, đây cũng không phải là chuyện có thể nói giỡn a. Một khi bán không được, sẽ thua lỗ rất lớn ah.

"Anh biết cái gì. Hôm nay anh không nhìn thấy vị khách hàng kia sao? Ngày mai vị khách hàng đó muốn ở tại nhà hàng chúng ta đãi khách, điểm danh muốn món trứng cá muối, anh nói có thể không hảo hảo chuẩn bị sao? Tranh thủ thời gian đi mua đi, đừng nói dong dài nữa, cứ theo lời tôi nói đi làm là được." Quản lý hưng phấn nói.

"Thế nhưng mà, quản lý, vạn nhất vị khách hàng đó lừa gạt ông thì sao? Tôi cảm thấy vị khách hàng Hoa Hạ kia rất không đáng tin cậy." Nhân viên mua sắm nói.

"Người ta không đáng tin cậy, vậy anh đáng tin cậy sao? Tranh thủ thời gian đi mua đi, xảy ra chuyện gì tôi chịu trách nhiệm." Quản lý kiên quyết nói.

Nhân viên mua sắm bất đắc dĩ lắc đầu, cất bước đi ra ngoài. Quản lý đã quyết định, thì hắn có thể có biện pháp nào a, hơn nữa, xảy ra vấn đề gì cũng không cần hắn gánh trách nhiệm, nên hắn cũng chẳng muốn đi quản. Bất quá, hắn nói rất đúng, Diệp Khiêm không đáng tin cậy. Đãi khách, đãi khách cái rắm a, Diệp Khiêm chỉ trêu chọc gã quản lý kia thôi. Bất quá, Diệp Khiêm cũng không có nghĩ đến chuyện gã quản lý này vậy mà lại tin lời hắn nói.

Lâm Phong biết rõ đức hạnh của Diệp Khiêm, đương nhiên sẽ xem lời hắn nói vừa rồi là thật. Sau khi rời khỏi nhà hàng, Lâm Phong bất đắc dĩ cười cười, nói: "Anh Diệp lại đang hố người khác nữa rồi, nếu như tôi không có đoán sai, thì gã quản lý kia nhất định sẽ rất mua rất nhiều trứng cá muối, nói không chừng gã sẽ bị khai trừ vì chuyện này."

"Cái gì? Tôi cũng không có lừa gạt hắn a, không phải là đãi khách sao, yên tâm, tôi nói được thì làm được. Nói như thế nào thì tôi cũng là lãnh đạo của Nanh Sói có phải không? Sao có thể nói lời mà không giữ lời ah." Diệp Khiêm vỗ b* ng*c của mình, nói.

Lâm Phong có chút nhún vai, ngược lại hỏi: "Như thế nào rồi? Vừa rồi Hoắc Đức Mễ Nhĩ gọi điện thoại tới? Có tra ra vị trí của đám người Nhật Bản không?"

"Ở gần đây, ở trong một hội sở có tên gọi là... Ai nha, danh tự quá dài, tôi cũng không nhớ rõ." Diệp Khiêm cảm thấy nhức đầu vì tên của hội sở quá dài.

"A, chính là hội sở này, đúng là hội sở này rồi." Đang khi nói chuyện, hai người đã đi tới cửa ra vào của một hội sở, chỉ thấy bảng hiệu trên cửa hội sở viết những kí tự kỳ quái, Diệp Khiêm nhìn xem không hiểu. Bất quá, dựa theo vẻ ngoài, cùng với miêu tả của Hoắc Đức Mễ Nhĩ Phu thì có lẽ chính là chỗ này.
 
Siêu Cấp Binh Vương
Chương 481: Bạn bè cũ


Tuy hội sở nay đang đối ngoại hoạt động nhưng thật ra nó chính là một phân bộ của Yamaguchi Group tại nước Nga. Thế lực Yamaguchi Group rất hung hăng càn quấy, tại hầu hết quốc gia châu Âu đều có phân bộ của nó, tuy tại Nga nó cũng không tính là thế lực trâu bò, nhưng cũng không thể khinh thường. Dù sao, Yamaguchi Group cho dù lợi hại thế nào, thì cũng chỉ rồng sang sông, vô luận là Châu Mỹ hay là Châu Âu đều có thế lực Mafia thâm căn căn cố đế của riêng mình, thế lực của Yamaguchi Group cũng chỉ có thể sinh tồn trong khe hẹp mà thôi, bọn họ cũng không dám quá kiêu ngạo.

Tại Hoa Hạ, thế lực của Yamaguchi Group yếu rất nhiều. Thứ nhất là bởi vì chính phủ Hoa Hạ đối với tổ chức xã hội đen rất nghiêm khắc đả kích cùng khống chế, thứ hai cũng là bởi vì uy tình uy tín lâu năm của nhũng thế lực khổng lồ tại Hoa Hạ cùng với cảm giác cừu thị đối với các thế lực nước ngoài. Ví dụ như Hồng Môn cùng Thanh bang lúc trước, bọn họ đối với người Nhật Bản đều tràn đầy phẫn nộ, bởi vậy, Yamaguchi Group tại Hoa Hạ sinh tồn cũng là nơm nớp lo sợ; cho nên, bọn họ áp dụng đều là con đường buôn bán bình thường, cũng không dám làm quá mức.

Mà ở thành phố Murmansk, nguyên vốn cũng là do một mình gia tộc Mafia Khố Lạc Phu Tư quản lý, có thể là do sách lược sai lầm của An Đức Liệt, mới để cho gia tộc Tư Lạp Đạt chen chân vào, khiến cho xung đột từ từ trở nên sâu sắc, chuyện này cũng làm cho Yamaguchi Group có thể thừa dịp tiến vào. Bởi vậy, Yamaguchi Group rất nhanh liền tại thành phố Murmansk thành lập nên phân bộ của mình. Bất quá, bọn họ cũng không áp dụng chế độ phân chia địa bàn để cai trị, mà vẫn ẩn giấu dưới hình thái buôn bán như cũ.

Lần này, bởi vì Phất Lạp Cơ Mễ Nhĩ bị g**t ch*t, gia tộc Tư Lạp Đạt liều lĩnh đối với gia tộc Khố Lạc Phu Tư ra tay quy mô lớn, chuyện này đối với Yamaguchi Group mà nói, chính là cơ hội ngàn năm có một, bọn họ làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy được. Vì vậy, lãnh đạo của Yamaguchi Group cơ hồ không có bất kỳ cân nhắc liền phái rất nhiều người tới hiệp trợ gia tộc Tư Lạp Đạt, đối với gia tộc Khố Lạc Phu Tư tiến hành công kích. Mục đích của bọn họ không cần nói cũng biết, đơn giản là muốn sau khi giải quyết thế lực của gia tộc Khố Lạc Phu Tư tại thành phố Murmansk, bọn họ có thể cùng gia tộc Tư Lạp Đạt thống trị nơi này, từ đó mở ra con đường cho kế hoạch xâm lấn của Yamaguchi Group.

Mà hội sở này, kỳ thật là phân bộ của Yamaguchi Group tại thành phố Murmansk, người tới nơi này tiêu phí hơn phân nửa là người Nhật Bản. Đương nhiên, cũng có người Nga cùng một ít khách du lịch.

Diệp Khiêm cùng Lâm Phong liếc nhìn nhau, sau đó cất bước đi vào trong hội sở. Bên trong có đủ loại người, có những đôi nam nữ đang ở trong góc hôn hít lẫn nhau, nam nữ trong sàn nhảy thì đang điên cuồng uốn éo thân hình của mình. Không khí nơi này chỉ có thể nói chính là thiên đường sa đọa a.

Diệp Khiêm cùng Lâm Phong vừa lay động thân thể của mình, vừa tìm xem cầu thang lên lầu ở đâu. Trải qua những lối hành lang nhỏ hẹp, chỉ nhìn thấy một đôi nam nữ đang biểu diễn phim nghệ thuật cấp 3, bọn họ hoàn toàn không hề cố kỵ. Cánh tay tr*n tr** của gã nam nhân đều xăm đầy hoa văn, xem ra cũng không phải là người đứng đắn gì.

Đây cũng là điểm thú vị của Yamaguchi Group. Tại Nhật Bản, trên người tất cả thành viên hắc đạo cơ hồ đều có hình xăm, mà địa vị của bọn họ cũng có thể thông qua hình xăm để phân biệt ra được, hình xăm càng nhiều, thì đại biểu cho địa vị càng cao. Diệp Khiêm thường xuyên cùng thế lực xã hội đen Nhật Bản liên hệ nên hắn rất rõ ràng chuyện này, những người này mỗi lần g**t ch*t một người, thì trên người họ sẽ có thêm hình xăm.

Cho nên nói, nơi này chính là cái nôi của tội ác, một vùng đất hắc ám.

Trên đường đi có không ít nữ nhân hướng Diệp Khiêm cùng Lâm Phong vứt mị nhãn, có chút nữ nhân lớn mật còn trực tiếp đi lên kéo khóa kéo quần của Diệp Khiêm cùng Lâm Phong. Diệp Khiêm thì còn khá tốt, loại tình huống này hắn đã nhìn thấy tương đối nhiều, cho nên cũng rất tự nhiên. Lâm Phong thì lại khác, hắn làm nghề sát thủ, rấti ít người có thể đụng tới hắn, hắn cũng rất ít khi tiến vào nơi như vậy, bị những nữ nhân kia k** kh** q**n làm cho hắn có chút không được tự nhiên.

Diệp Khiêm mỉm cười vỗ vỗ bả vai Lâm Phong, nói: "Thả lỏng chút, mặt anh căng thẳng như vậy, người khác nhìn vào liền biết rõ anh tới nơi này gây phiền toái rồi. Anh nhìn xem, toàn thân anh đều là sát khí, không đợi chúng ta đi lên phía trên, thì đã bị người ta bao vây lại rồi."

Lâm Phong cười cười xấu hổ, nói: "Người nơi này quá điên cuồng, mịa, bọn họ đều là súc sinh sao? Ở trên hành lang cũng có thể làm chuyện kia sao?"

Ha ha cười cười, Diệp Khiêm nói: "Quản nhiều như vậy để làm gì a, đợi tí nữa lúc chúng ta đi ra ngoài thì đưa cho bọn họ mấy trái lựu đạn là được rồi. Thoáng cái giải quyết tất cả, thế giới sẽ trở nên thanh tĩnh a."

"Loại chuyện này tôi không làm được, trong này cũng có người vô tội, tôi sẽ thu thập những kẻ đầu lĩnh, hoạt động thân thể một chút là được rồi." Lâm Phong liên tục khoát tay áo, nói.

Diệp Khiêm bất đắc dĩ cười cười, nói: "Được rồi được rồi, chuyện làm người xấu sự này cứ giao cho tôi, ai kêu hai chúng ta là huynh đệ. Nếu như bị người khác mắng chữi, thì mắng chữi một mình tôi là được rồi."

Lúc đi đến cửa ra vào của một gian phòng, Diệp Khiêm cùng Lâm Phong liếc nhìn nhau một cái, thân hình hai người lóe lên, đã xuất hiện bên cạnh hai gã đàn ông lực lưỡng ở trước cửa, cổ họng của hai gã đàn ông lực lượng bị bọn họ giữ lấy, sau đó bọn họ dùng sức bẻ một cái, chỉ nghe răng rắc hai tiếng, thân hình của hai gã đàn ông lực lượng liền ngã gục xuống. Diệp Khiêm cùng Lâm Phong cũng không biết bên trong phòng là người nào, bất quá nếu phòng làm việc, hơn nữa lại có người canh giữ ở bên ngoài thì chắc hẳn bên trong cũng có người hoặc vật gì quan trọng a.

Một cước đạp cửa văn phòng mở ra, chỉ thấy một cô gái toàn thân tr*n tr** đang nằm sấp trên bàn công tác, sau lưng là một gã đàn ông đang đè lên trên thân thể của cô. Nghe thấy âm thanh đạp cửa, cô gái kia cũng không có ngẩng đầu lên, vẫn không ngừng kêu la như trước. Mà gã đàn ông phía sau cô thì lại chấn động, dùng âm thanh khiển trách nói: "Baka (ngu ngốc), người nào?"

Diệp Khiêm cùng Lâm Phong liếc nhìn lẫn nhau, ngay sau đó Lâm Phong móc súng lục ra trực tiếp cho gã đàn ông kia một viên kẹo đồng. Phịch một tiếng, thân hình của gã đàn ông kia ngã xuống sàn nhà, cô gái kia sợ tới mức phát ra âm thanh la hét thảm thiết. Bất quá, tại hoàn cảnh ầm ĩ như vậy, cho dù cô có lớn tiếng kêu gào, cũng không có người nào có thể nghe được.

Diệp Khiêm bất đắc dĩ lắc đầu, móc súng lục ra cũng cho cô gái kia một viên kẹo đồng. Không có biện pháp, chuyện xấu thì đành để cho hắn làm a. Súng của hai người đều là Hoắc Đức Mễ Nhĩ Phu đưa cho, bởi vì hai người bọn họ thường xuyên ra ngoài, Hoắc Đức Mễ Nhĩ Phu lo lắng an toàn của bọn họ, cho nên cho mỗi người một khẩu súng phòng thân.

Cất bước đi đến sau bàn công tác, Diệp Khiêm mở ra ngăn kéo bàn công tác ra, bên trong ngoại trừ một khẩu súng cùng một ít viên đạn, thì còn có một quả bom hẹn giờ và mấy xấp tiền. Đương nhiên, Diệp Khiêm sẽ không chút do dự đem toàn bộ tiền nhét vào trong túi quần của hắn, hắn thật vất vả đi ra một chuyến, như thế nào cũng không thể tay không trở về a, số tiền kia coi như là kiếm thêm thu nhập a.

Lâm Phong hắc hắc cười cười, nói: "Sau khi ra ngoài, nhớ chia đồng ăn đủ số tiền kia a."

"Ai, nói như thế nào thì anh cũng là thủ lĩnh của Thất Sát, phải có chút phong độ chứ? Số tiền ít như vậy mà anh cũng cùng tôi tranh giành sao? Không chê khó coi sao?" Diệp Khiêm liếc mắt nhìn hắn, nói.

"Thôi đi pa ơi..., anh không phải cũng là thủ lĩnh Nanh Sói sao, số tiền hàng năm anh kiếm được so với tôi thì nhiều hơn rất nhiều, làm gì mà còn nhỏ mọn như vậy ah." Lâm Phong nói.

"Mịa, vừa rồi anh ăn trứng cá muối nhiều như vậy, nếu giờ tôi không lấy số tiền này thì làm sao có thể bù đắp lại đủ ah." Diệp Khiêm nói.

"Được, anh sáu tôi bốn, đừng có lại cò kè mặc cả nữa a." Lâm Phong nói.

Hắc hắc cười cười, Diệp Khiêm nói: "Một ngụm giá, tôi bảy anh ba, muốn hay không thì tùy anh."

"Mịa, xem như anh lợi hại, cứ như vậy đi." Lâm Phong nói.

Hai người cò kè mặc cả giống như là đang mua bán thức ăn. Bất quá, chuyện này cũng là thú vui giữa hai người bọn họ, bọn họ cũng không quan tâm số tiền ít ỏi như vậy. Thế nhưng mà, cả hai đều cảm thấy cùng đối phương tranh luận mới là chuyện có ý tứ nhất.

Sau khi đi ra ngoài, hai người lại lôi thi thể hai gã đàn ông lực lưỡng vào trong văn phòng, thuận tay đóng cửa phòng lại, sau đó lại hướng cầu thang đi đến.

Sau khi đi đến cuối hành lang, hai người lại tiếp tục đi lên lầu.

Mà lúc này, trọng một căn phòng rất lớn ở trên lầu, một đám nam nhân đang ôm nữ nhân cười nói vui vẻ. Đây có lẽ là tập tục xấu nhất của người Nhật Bản, một khi bọn họ giành được thắng lợi bọn họ sẽ quên hết tất cả, mất đi tính cảnh giác, chỉ biết thỏa thích phóng túng.

Bỗng nhiên, mấy con chó săn ở bên cạnh bọn họ sủa to vài tiếng, sau đó liền chạy ra ngoài. Những gã nam nhân đều không khỏi an tĩnh lại, lẳng lặng nhìn sang. Hành lang quá dài, lúc những con chó săn đi vào khúc quẹo liền mất đi bóng dáng. Ngay sau đó, liền nghe vài tiếng "Ngao ngao" âm thanh thống khổ của chó săn kêu lên. Những gã nam nhân kia hơi sững sờ, cuống quít lấy ra súng lục của mình.

Diệp Khiêm là ai? Là Sói, mà còn là vua của loài sói, ngay cả chó ngao Tây Tạng cũng có thể giải quyết, thì nói chi là mấy chó săn này. Lúc nhìn thấy mấy con chó săn xông tới, Diệp Khiêm cùng Lâm Phong cơ hồ không tốn chút sức lực gì, liền đơn giản dọn dẹp bọn chúng.

Những gã nam nhân bên trong phòng khẩn trương nhìn cuối hành lang, bọn họ đều là nhân vật trọng yếu của Yamaguchi Group tại thành phố Murmansk, lần này dbon5 họ được phái tới để hiệp trợ gia tộc Tư Lạp Đạt đối phó gia tộc Khố Lạc Phu Tư. Hôm nay, bọn họ đã đánh thắng một trận chiến, bọn họ chỉ tốn chút hơi sức đã chiếm được một con phố vốn do gia tộc Khố Lạc Phu Tư khống chế, chuyện này làm cho bọn họ vui vẻ không thôi. Cho nên, buổi tối liền ở chỗ này phóng túng, thỏa thích phóng túng một đêm, bởi vì bọn họ đều biết rõ, kế tiếp nhiệm vụ của bọn họ sẽ rất nặng.

Một lát sau, liền trông thấy một con chó săn từ cuối hành lang xuất hiện, hướng bọn họ chạy vội mà đến. Trong nội tâm của bọn họ không khỏi tràn đầy nghi hoặc, bất quá cũng không có buông lỏng cảnh giác, vẫn giơ súng chỉ vào phía hành lang đối diện.
 
Back
Top Bottom