Truyện chỉ là trí tưởng tượng, không có thật 100%, tất cả nội dung đều hoàn toàn hư cấu.
‐‐‐‐‐‐‐‐‐‐‐‐‐‐‐‐‐‐‐‐
Trời xuân, hội thi đình tại kinh thành náo nhiệt.
Hàng trăm tú tài từ khắp nơi đổ về, trong số đó có một thư sinh áo vải tên Nguyễn Thanh Khải, người làng Vân Thủy, dáng vẻ thanh tú, mắt sáng như nước hồ thu, nét mày thư sinh lại ẩn chứa khí chất cương nghị.
Dân làng Vân Thủy từ canh tư đã tảo khởi, lũ lượt ra tận đầu thôn, đứng đợi dưới làn sương mai, mong được tiễn bước trạng nguyên tương lai.
Trên con đường đất đỏ, người người áo nâu khăn sẫm, tay bưng tráp quả, dâng lời chúc phúc, tiếng trống làng ngân dài như gửi gắm kỳ vọng muôn dân.
Thanh Khải xuống ngựa, mọi người liền bao quang lấy cậu đầy ngưỡng mộ.
Cả làng cuối cùng cũng đã có người đỗ trạng nguyên, có thể nở mày nở mặt với các làng khác rồi.
Trước khi đỗ trạng nguyên, Thanh Khải đã là cận thần trung thành của hoàng đế.
Cậu còn chưa kịp gửi gắm hết lời yêu thương đến gia đình và bà con đã bị thị vệ của hoàng đế kéo đi.
Ngồi trong xe ngựa, Thanh Khải liền trở buồn, cậu thực sự không muốn về hoàng cung.
Thanh Khải đan hai tay lại vào nhau như đang cầu bình an.
Về cung, hoàng đế đã đứng chờ cậu ở cổng.
Hắn là một vị hoàng đế trẻ tuổi, lên ngai vàng khi mới 16 tuổi, ai cũng biết trong hoàng cung đều cần phải mưu mẹo mới giữ được ngai vàng nhưng vị hoàng đế 16 tuổi này lại là một kẻ nguy hiểm, thủ đoạn tàn độc không thua gì cha hắn.
Đã 6 năm trôi qua, vị hoàng đế Nguyễn Dực Thiên cũng đã trưởng thành hơn, nhưng thủ đoạn thì cũng càng thâm độc hơn.
Giết những kẻ ngáng đường không hề nương tay.
Thanh Khải mới xuống ngựa, còn chưa hành lễ đã bị hoàng đế ôm chặt.
"Trẫm chờ Khanh rất lâu rồi, sao bây giờ Khanh mới về?"
"Thần về quê vấn an phụ mẫu, chậm ngày hồi kinh, mong Hoàng thượng minh giám."
Thanh Khải định cúi xuống hành lễ thì bị Dực Thiên kéo dậy.
"Không cần hành lễ, Khanh đi đường mệt rồi, ta dẫn ngươi về phòng nghỉ ngơi."
Nói rồi hắn đưa cậu về phòng, phòng cậu ngay sát cạnh phòng hắn.
Căn phòng hơn tháng cậu chưa về mà vẫn sạch sẽ, có mùi hương thơm quế thoang thoảng từ cây sau vườn.
"Lúc Khanh đi thi trạng nguyên, Trẫm đã bảo người dọn dẹp sạch sẽ hàng ngày"
Dực Thiên ôm eo Thanh Khải từ phía sau, hắn vùi mặt vào cổ cậu hít lấy hít để mùi hương trên người cậu.
Bàn tay hắn bắt đầu xuống thấp hơn.
"Hoàng thượng..."
Giọng nói Thanh Khải run rẩy, cơ thể cậu gần như mềm nhũn khi hắn chạm vào phía dưới của cậu.
Con cặc của hắn cọ vào mông cậu làm cậu thở hổn hển.
Thanh Khải muốn đẩy Dực Thiên ra nhưng không dám vì hắn là vua, với cả cậu cũng không đẩy hắn ra được.
Cậu yếu ớt chỉ biết để mặc hắn kéo lên trường giường, trên giường êm ái, Dực Thiên liên tục hít hà mùi hương tên người Thanh Khải.
"Khanh thơm quá, Trẫm rất nhớ ngươi, nhớ ngươi phát điên lên đi được."
Lúc Thanh Khải đi, trong hoàng cung như có một ám khí bao trùm xung quanh, không khí ngột ngạt và trầm lặng.
Dực Thiên vẫn làm việc triều đình nhưng lại rất dễ nổi cáu, tính khí thất thường, hắn thấy cái gì không vừa ý là đập vỡ hoặc giết chết.
Trong cung đầy rẫy nguy hiểm, hắn đã được cha dạy các phải mạnh mẽ và quyết đoán, trở thành một nhà vua cai trị cả một đất nước, những kẻ ngáng đường thì giết.
Bộ y phục của cậu đã bị hắn cởi bỏ, cơ thể trắng ngần mềm mại lộ ra.
Đôi mắt hắn trở nên sâu hơn, hắn điên cuồng hôn cậu, không phải hôn mà là nuốt trọn.
Môi lưỡi hòa quyện lại với nhau, vải lụa che ngực cũng bị hắn xé ra.
Bộ ngực tròn to như trái đào lộ ra, núm vú hồng đào như đang mời gọi hắn nếm thử.
Dực Thiên cúi xuống mút ngực Thanh Khải, cậu giật nảy ưỡn ngực lên, càng làm cho hắn mút sâu hơn.
Răng nanh của hắn gọ vào núm vú cậu làm vú cậu tê tê.
Bàn tay hắn đã thò xuống dưới, bé bướm xinh đẹp mà hắn ngày nhớ đêm mong.
Dực Thiên nhả vú cậu ra tiếng *Póc* phát ra rất to.
Núm ty bị hắn mút đã sưng vù lên.
"Trẫm nhớ Khanh quá, Khanh có nhớ ta không?"
Dực Thiên lấy ngón trỏ trêu đùa hột le của Thanh Khải, cậu ưỡn người lên theo phản xạ.
"T-Thần... nhớ hoàng thượng lắm..."
Nói dối, rõ ràng là nói dối.
Dực Thiên nhìn Thanh Khải đang nắm chặt ga giường mà rên rỉ.
"Ngươi toàn nói dối thôi Thanh Khải"
Dực Thiên thọc hẳn 4 ngón tay vào cùng một lúc, Thanh Khải hét lên, đau quá, cậu cảm thấy rất đau.
Hắn bắt đầu chuyển động rất nhanh, toàn chạm vào điểm G của cậu, trêu đùa nó không thương tiếc.
Thanh Khải rên rỉ vì sướng, thực sự sự thô bạo này làm cậu muốn hóa điên lên.
Con chim nhỏ của cậu bị hắn vuốt ve rồi búm rất đau.
"Hoàng đế...
đừng búm nữa...
đau lắm hức hưc..."
Thanh Khải khóc thút thít xin tha, Dực Thiên không cảm xúc, vẫn trêu chọc chim nhỏ và bướm nhỏ.
"Bị chịch nát rồi mà cái lỗ lồn này vẫn khít quá nhỉ, bám chặt lấy ngón tay Trẫm không buông."
"Ahh...
AaA..."
Thanh Khải vừa khóc vừa rên, cậu biết lâu ngày không về thế này chắc chắn hắn sẽ không tha cho cậu sớm đâu.
Vote+ cmt nhaaaaaa Iu