Khác Shut Down (NCT) (ĐAM)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
359,446
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
338760955-256-k755344.jpg

Shut Down (Nct) (Đam)
Tác giả: heo_ty_ty
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Shut Down

Tác Giả: Gia Hân (Heo Tỷ Tỷ)

Thể Loại: Ngược, sinh tử văn, hành động, HE

Nhân Vật: Lee Taeyong (Top) - Kim Doyoung (Bot)

Seo Johnny (Top) - Ten Lee (Bot)

Na Yuta (Top) - Dong Winwin (Bot)

Jung Jaehyun (Top) - Huang Renjun (Bot)

Mark Lee (Top) - Lee Haechan (Bot)

Lee Jeno (Top) - Na Jaemin (Bot)

Park Jisung (Top) - Zhong Chenle (Bot)

Phản diện: Hwayoung và một số nhân vật tưởng tượng

Tình Trạng: Chưa Hoàn

Warning: Sẽ có từ ngữ tục

Văn Án:

Sinh ra đời không ai muốn đôi tay dính máu

Chính những người mình thương yêu ép buộc ta phải dính đầy máu tươi họ mới hài lòng

18/09/2022 (ngày viết)

06/04/2023 (ngày đăng)

25/08/2023 (ngày kết thúc)



yuwin​
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 1


Kim Doyoung mày chết đi

- Sự tức giận của người cha khiến đứa con trai sợ hãi rút người lại -

Cha à, con xin cha đừng đánh con nữa

- Doyoung nhỏ bé quỳ lạy van xin người cha tàn ác kia -

Mẹ khiếp, mày đừng trách tao, vì mày do con quỷ cái kia sinh ra

- Người cha đá vào bụng Doyoung, khiến đứa trẻ đáng thương văng ra xa, ôm lấy bụng đau đớn -

Thằng khốn, sao mày mạng lớn vậy, tao nhớ tao đánh mày rất nhiệt tình mà

- Người cha đi đến với dáng người siêu quẹo, có lẽ ông ta đã uống rất nhiều -

Cha ơi, cha không thương con sao?

- Câu hỏi đáng thương phát ra từ một đứa trẻ mười lăm tuổi, số tuổi chưa trải sự đời, vừa mất đi người mẹ, thì đã bị người đàn ông mang danh là cha đánh đập tới mức, phải đứng ở quỷ môn quan mấy lần -

- Mạng cậu cũng rất lớn, bị đánh đập như thế, nhưng vẫn còn giữ được mạng tàn của mình -

Mày nói gì?

Thương mày!

Không, tao làm gì thương cái thứ con hoang như mày chứ

- Ông ta cười cợt, bóp chặt lấy cằm Doyoung mà giễu cợt -

Nhưng mà...mày nhìn cũng ngon phết, nuôi mày mười lăm năm nay, cũng tốn bộn tiền, cho mày chết thì lỗ tao quá rồi

- Ông ta nói rồi kéo lê cậu đi vào phòng -

- Tàn nhẫn hãm hiếp cậu, dù cậu luôn xem ông ta là cha mình -

Cha...không cha...tha cho con đi...mà

- Giọng nói cậu khàn đặc vì vừa khóc vừa hét -

- Không ngừng van xin tên cầm thú trước mặt mình -

- Nhưng ông ta vẫn mặc kệ, ông ta vẫn làm những gì ông ta muốn -

- Sau khi xong việc, ông ta bỏ mặc cậu ở đấy, soạn hết đồ đạc của mình rồi rời đi -

~~~~~~

Mười Năm Sau

~~~~~~

- Đường phố về đêm ở Trung Quốc luôn náo nhiệt và đông đúc, người người đi qua nhau, tiếng cười đùa, nói chuyện vang vọng cả một vùng -

Đã sẵn sàng chưa?

- Nam nhân với dáng người cao ráo, mảnh khảnh đang đưa tay ra sau lưng, sau lớp áo ấy là một khẩu súng lục đã được nạp đầy đạn -

Cẩn thận nha, lần này nguy hiểm hơn lần trước ấy

- Người con trai có vẻ mảnh mai hơn chàng trai lúc đầu lên tiếng dặn dò -

Doyoung, đừng sơ suất

- Người con trai ấy nắm lấy cổ tay cậu -

Ten hôm nay sao thế?

- Doyoung nhìn cậu bạn -

Không sao

- Ten mỉm cười lắc đầu -

Được rồi tao đi trước

- Doyoung mỉm cười vỗ vai Ten, sau đó đeo khẩu trang và đội nón lưỡi trai, còn kèm theo một chiếc túi đựng giutar -

- Cậu di chuyển sâu vào một con hẻm, sau đó nhảy lên một thùng rác để leo lên tầng thượng của một ngôi nhà nhỏ, sau đó lại tiếp tục nhảy sang nóc nhà của những ngôi nhà gần đó -

- Nhảy một lúc thì cũng dừng lại ở một vị trí hoàn hảo, Doyoung mở chiếc cặp giutar ra, lấy ra một khẩu súng bắn tỉa SAKO TRG 42 -

- Sau khi đặt nó vào vị trí, thì Doyoung bắt đầu nằm xuống, và đưa mắt vào tầm nhắm của cái ống nhòm phía trên súng -

_ Cậu nhìn qua ống nhòm để quan sát con mồi -

_ Chờ một lúc thật lâu thì cuối cùng con mồi cũng xuất hiện, Doyoung vào tư thế sẵn sàng, đạn cũng đã lên -

- Nhìn qua ống nhòm, bắt đầu khóa mục tiêu, khi gương mặt của con mồi dần gõ hơn thì Doyoung bỗng chốc hoảng loạn, và kích động -

- Vì thế mà viên đạn đã bắn ra và không trúng mục tiêu -

- Bảo vệ của người đó nhanh chóng lấy súng ra và nhắm về phía phát ra tiếng súng, và liền tục nổ súng -

- Doyoung bị trúng đạn, liền nhanh chóng bỏ chạy -

- Cũng may mắn Ten đã chờ cậu ở dưới con hẻm lúc nãy -

- Doyoung vào xe và nằm xuống vì kiệt sức và bị thương -

Mày ổn chứ?

- Ten vừa lái xe vừa lo lắng hỏi -

Thái độ lúc nãy, mày biết con mồi lần này là ông ta?

- Doyoung nhìn về phía người lái -

Ừm tao biết

- Ten im lặng một lúc rồi mới lên tiếng -

Tại sao?

- Doyoung kích động ngồi bật dậy -

Đây chính là mệnh lệnh của TY

- Ten nhìn về phía trước, không dám đối diện với cậu ngay lúc này -

Đưa tao đến tổ chức

- Doyoung nhướng người nắm lấy vai Ten -

Mày đang bị thương, đến đó làm gì?

- Ten nhìn Doyoung qua gương chiếu hậu -

Mày không cần biết

- Doyoung ngã người ra ghế đáp -

Vậy thì mày chờ đi, TY đã lường trước được thất bại, nên đã chuyển chi nhánh chính sang Hàn rồi, ngày mai tao cũng sẽ đưa mày sang Hàn

- Ten vừa lái xe vừa nhàn nhạt nói -

- Doyoung im lặng, cậu từ từ nhắm mắt lại -

- Ký ức năm xưa như thước phim tua lại trong đầu cậu, trán của Doyoung không ngừng đổ mồ hôi -

Mày nói gì?

Thương mày!

Không tao làm gì thương cái thứ con hoang như mày chứ

Cha...không cha...tha cho con đi...mà

Không...

- Doyoung tỉnh dậy sau cơn ác mộng, gương mặt tái nhợt đi nhiều -

Lại gặp ác mộng sao?

- Ten đưa cho cậu ly nước ấm -

Tao đã ngủ bao lâu rồi?

- Doyoung nhận lấy ly nước -

Chắc khoảng tầm năm sáu tiếng rồi

- Ten dựa vào đầu giường -

Mày soạn đồ đi, tao với mày còn ra sân bay nữa

- Ten đặt tay lên vai cậu -

Ừm

- Doyoung gật đầu đặt ly nước ấm xuống bàn -

_______ Heo Tỷ tỷ _______

"Khởi đầu của em là một ác mộng "
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 2


"Kính chào quý khách và chào mừng quý khách đến với Korea.

Chúng ta vừa hạ cánh xuống sân bay Incheon, giờ địa phương là 3 giờ 15 phút"

- Giọng của tiếp viên hàng không vang lên, tất cả cổng đều có người đi ra, xung quanh cũng có người nhà đến đón -

- Náo nhiệt và ồn ào -

Chào hai cậu, Đại thiếu kêu tôi đưa hai cậu về khách sạn nghỉ tạm, ngày mai đưa hai cậu đến gặp ngài ấy

- Người đàn ông cao lớn, cùng gương mặt lạnh tanh, hành động cứ như người máy -

- Hai cậu gật đầu rồi kéo vali theo người đàn ông đó ra xe -

- Hàn Quốc nơi tôn sùng cái đẹp, nơi tạo ra idol tài năng, nơi có thể lạnh giá đến âm độ, cũng là nơi ấm áp khi thu đến -

- Nơi này đúng là rất đẹp, nhưng nó cũng chính là nơi đau thương mà Kim Doyoung không muốn quay lại -

Nơi này đã thay đổi rất nhiều

- Nhìn qua cửa sổ của khách sạn tầng cao nhất -

- Tất cả cảnh quan của thành phố đều thu vào tầm mắt của cậu -

Nơi này là khởi đầu mới, năm đó mày đã chết rồi, vì thế hãy sống cuộc sống mới đi

- Ten vừa sắp xếp đồ lại cho gọn, sau đó cầm lấy một bộ đồ ngủ -

Tao đi tắm trước

- Ten nhìn Doyoung -

Ừm

- Doyoung gật đầu, tiếp tục quan sát cảnh vật xung quanh -

~~~~~~~~

Lắm mồm làm gì?

Còn không mau giải quyết

- Nam nhân cao ráo đang vắt chéo chân trên ghế, nheo mắt nhìn người đang quỳ dưới chân mình -

Dạ

- Người đàn ông liền cúi đầu rồi đứng dậy rời đi -

Dạo này giết người khá nhiều rồi đấy anh hai thân mến à

- Nam nhân từ lầu đi xuống, gương mặt anh ta sắc nét đến lạ -

Em đừng có mà nói nhiều, lo mà đi xử lý đám ngu ngốc làm loạn ở địa bàn mình đi kìa

- Nam nhân cầm tờ báo lên xem xét điều gì đó -

Taeyong đừng có mà nói thế, không có lũ ngốc đó thì làm sao anh gặp được cậu ta cơ chứ

- Nam nhân kia đi đến ngồi xuống ghế, vắt chéo chân, hai tay đưa vào túi quần -

- Nam nhân mang tên Taeyong cau mày, đôi mắt nhỏ dần và chỉa về phía người vừa ngồi xuống -

Mark đừng có xen vào quá nhiều chuyện của anh

- Taeyong nhìn anh ta -

Ok, nhắc đến cậu ta thì anh lúc nào cũng xem tôi như kẻ thù ấy, mặc kệ anh vậy

- Mark nhún vai, đứng dậy bỏ đi -

~~~~~~~

Có chuyện gì ở đây vậy?

- Nam nhân xuất hiện với diện mạo đáng gờm, hai tay đút túi quần, hiên ngang đi vào, đám người đang đánh nhau nghe thấy liền rụt rè lui sang hai bên -

Bọn mày đang làm gì ở địa bàn tao vậy?

- Nam nhân ấy xoay sang hai tên cầm đầu hỏi -

Dạ không dám

- Hai tên cầm đầu rụt cổ, hèn nhát cúi đầu đáp -

Tại sao đánh rồi, tao đến lại bảo không dám?

- Nam nhân rút súng ra chỉa vào trán của một tên hỏi -

Yuta không được lộng hành

- Một cậu trai cao ráo, nét mặt hiền hòa, đang tiến đến chỗ của Yuta -

Ý em là tôi không được xử tụi nó?

- Yuta quay lại nhìn cậu trai vừa lên tiếng -

Có quyền, nhưng đừng động tay động chân

- Cậu trai kia thở hắt một hơi -

Được tôi nghe theo em

- Yuta nhìn cậu trai kia rồi xoay một vòng súng, sau đó bỏ vào túi -

- Nhưng hai tên cầm đầu cũng đã chết ngay sau khi cây súng được yên vị vào chỗ của nó -

Anh...

- Cậu trai ấy nhìn hai người vừa ngã xuống, sau đó quay phắc qua Yuta -

Winwin em không cần phải tiếc thay cho lũ vô dụng này đâu

- Yuta nhìn cậu một cách triều mến -

Trên đời này chỉ có tôi là vô dụng nhất

- Winwin nói rồi quay gót bỏ đi không thèm quay lại nhìn Yuta lấy một cái -

Lại giận nữa rồi

- Yuta đưa tay ra sau gáy, nhứt nhứt cái đầu nhìn Winwin rời đi -

_____ Heo tỷ tỷ _______

"Em phải quay về nơi em từng phải chịu đau khổ nhất"
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 3


- Hôm nay Doyoung và Ten được đưa đến tổ chức sau một ngày ở khách sạn -

- Bước vào thì đã thấy tập hợp các thiếu ở tổ chức -

Chuyện này là sao?

Tại sao các thiếu lại tập hợp ở đây?

- Doyoung chau mày nhìn TY -

Người như cậu có quyền hỏi sao?

- Tam thiếu chau mày nhìn Doyoung -

Tôi hỏi đại thiếu chứ không hỏi ngài

- Doyoung thẳng thắng trả lời -

- Trước giờ Doyoung chưa bao giờ nể mặt bất kì ai trừ một mình người đã cứu cậu đại thiếu TY -

Cậu có biết bản thân đang hỗn láo không?

- Miệng nhoẻn điệu cười chế nhiễu của tứ thiếu khiến Doyoung khó chịu -

Lắm mồm

- Doyoung liếc tứ thiếu một cái -

Doyoung

- Ten kéo tay Doyoung nhắc nhở -

Đại thiếu anh xem người của anh lại thế rồi

- Mark cười cợt nhìn TY -

Đừng nghĩ ngài là em của đại thiếu thì tôi không làm gì ngài

- Doyoung nắm chặt tay, liếc qua Mark buộc miệng như lời cảnh tỉnh -

Doyoung...em thôi ngông cuồng đi

- TY chau mày nhìn Doyoung -

Còn anh, nhiệm vụ lần này...

- Đang nói dở thì Doyoung bị Ten chặn họng -

Đại thiếu chuyện này nó cũng vì tâm lý hổn loạn nên mới dám mạo phạm các thiếu ở đây, tôi thay nó xin lỗi các ngài

- Ten cúi đầu xin lỗi -

Mày xin lỗi họ chi ?

- Doyoung kéo tay Ten, khó chịu nhìn cậu -

Phải đấy, em cần gì giúp cậu ta xin lỗi, với thái độ ngông cuồng này thì để cậu ta lãnh hậu quả là đáng

- Nhất thiếu đi đến kéo Ten đứng thẳng lên bảo -

Nhất thiếu bạn tôi, không cho phép ngài động vào

- Doyoung quả là một người khó bảo, dù có được cứu giúp, nhưng lúc nào cậu cũng trong lớp bọc tự vệ, không thể mở lòng với bất kì ai -

Đại thiếu anh thực sự không thể dạy lại người của mình sao?

- Yuta bất bình lên tiếng -

- TY xoa hai bên thái dương -

Tất cả ra ngoài trước đi

- TY im lặng một lúc thì lên tiếng -

Lại thế

- Lục thiếu chán nản đứng dậy rời đi trước tiên -

- Nối theo sau là bốn vị thiếu và cuối cùng là Ten-

Mười hai năm rồi sao em vẫn thế vậy Doyoung?

Sao em không lắng nghe người khác, cứ thích làm theo ý mình như thế

- TY nhìn Doyoung bằng cặp mắt bất lực và thất vọng -

Anh biết nhiệm vụ lần này là ám sát lão ta, anh biết lão ta là kẻ thù của tôi, anh biết tất cả nhưng vẫn giao nhiệm vụ này cho tôi sao??

- Doyoung nhào đến nắm lấy cổ áo TY tức giận nói -

Là kẻ thù tại sao em lại sợ?

- Câu hỏi của TY vô tình đánh vào tâm trí của Doyoung -

Tại sao em lại trách người khác!

Trong khi họ đang cho em cơ hội trả thù

Là kẻ thù thì tại sao em không tự giết lão ta để trả thù cho chính mình?

- TY tiếp tục đánh vào tâm lý hiện tại của Doyoung -

Đây không phải là em ghét cay ghét đắng lão ta, mà là em sợ hãi, em sợ phải đối mặt với lão ta

- TY nhẹ nhàng nói rõ cho cậu rõ được việc hận thù và sợ hãi nó nằm như thế nào -

- Doyoung dần bỏ tay khỏi cổ áo của anh, từ từ lui về sau, trạng thái cậu bây giờ lo sợ và không dám đối mặt với ai cả -

Nếu như em thật sự hận ông ta, thì lúc đó em đã bắn trúng ông ta rồi

Hận thù và sợ hãi nó không song song với nhau đâu Doyoung

- TY đặt tay lên vai cậu, từ từ giải thích cho cậu nghe -

Sắp tới có vài người đến, em hãy huấn luyện họ giúp anh, và cẩn thận suy nghĩ vấn đề của mình, nơi đây là nơi bắt đầu sự đau khổ, thì em hãy khiến nó thành nơi em cảm thấy hạnh phúc

- TY vỗ vỗ lên vai chấn an cậu -

Taeyong tôi rất sợ, xin lỗi vì đã quá bất cẩn

- Doyoung ôm chặt lấy Taeyong -

Không phải lỗi của em, tất cả thiếu điều rất mến em, vì thế hãy tập gỡ bỏ màn bảo vệ kia, để thân thiện hơn với họ

- Taeyong vỗ vào lưng cậu nhè nhẹ -

_____ Heo tỷ tỷ ______

" Khởi đầu mới của em "
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 4


Chào thủ lĩnh Kim, tôi là F1 Huang Renjun

- Cậu trai nhìn có vẻ trong sáng và nhỏ bé -

Cậu tự chọn con đường này sao?

- Kim Doyoung nhìn cậu trai thấp bé, nghi hoặc hỏi -

Vâng, chính tôi tự chọn ạ

- Cậu trai nhỏ gật đầu vô cùng quyết tâm -

Chắc hẳn đã rất mạnh mẽ để chọn con đường nguy hiểm này đấy cậu bé nhỏ

- Ten mỉm cười bên cạnh, đặt tay lên vai Huang Renjun nể phục -

Thưa thủ lĩnh Kim, tôi là F2 Lee Haechan

- Cậu trai nhìn vẻ ngoài đáng yêu, thuần khiết, nhìn không mấy ra dáng một sát thủ -

Lần này tuyển người hơi hướng đáng yêu sao?

- Kim Doyoung quay sang nhìn Ten -

Chả biết, mày mà đi hỏi TY ấy

- Ten che miệng lắc đầu đáp -

Còn hai cậu?

- Kim Doyoung nhìn sang hai cậu con trai còn lại, một cao một thấp -

Tôi là F3, Na Jaemin

- Cậu trai duy nhất có dáng người cao và giống với sát thủ nhất, đúng tiêu chuẩn của Kim Doyoung -

Cậu ta rất có dáng

- Kim Doyoung vỗ vào vai Ten một cái rõ kêu -

Tao vả cho phát

- Ten ôm vai liếc một cái rõ khét về phía Kim Doyoung -

Còn cậu

- Kim Doyoung rén ngang -

Dạ tôi là F4, Zhong Chenle ạ

- Cậu trai này cũng nhỏ và khá đáng yêu ấy -

Cậu ta nhìn đáng yêu vậy?

- Kim Doyoung hôm nay có vấn đề gì không?

Sao ai cũng bảo đáng yêu vậy -

Thủ lĩnh Kim, đây là lệnh của đại thiếu ạ

- Đàn em chạy vào đưa cho Kim Doyoung một sắp giấy -

Lui đi

- Kim Doyoung nhận lấy rồi phất tay -

- Đàn em nhanh nhẹn lui đi -

Gì vậy?

- Ten ngó vào sắp giấy -

Đào tạo người cho bốn thiếu

- Kim Doyoung đưa sắp giấy cho Ten -

Trước khi đến đây, các cậu có học qua súng hay võ gì chưa?

- Kim Doyoung khoanh tay trước ngực, dựa người vào bàn làm việc hỏi -

Em biết sử dụng súng ạ

- Haechan đưa tay lên, lí nhí -

Thử xem

- Kim Doyoung rút súng, ném về phía Haechan, hất mặt tới tấm biển có sẵn trong phòng nói -

- Haechan chụp lấy khẩu súng, dáng vẻ khi cầm súng nó khác hẳn với nét mặt lúc giới thiệu bản thân -

Nhìn cậu ta khi cầm súng cũng ra dáng phết

- Ten bên cạnh gật gù khen ngợi -

《Đoàng》

- Tiếng súng vang lên, tất cả nhìn vào tấm biển, viên đạn xuyên qua hồng tâm -

Baravo, giỏi lắm đấy cậu trai nhỏ

- Ten cặp lấy vai Haechan khen ngợi -

Đã từng làm cảnh sát sao?

- Kim Doyoung vẫn tư thế cũ, mặt vẫn nhìn vào tấm biển -

- Lee Haechan nghe cậu hỏi liền sựng lại, bỡ ngỡ nhìn Kim Doyoung -

Chỉ là cách bắn của cậu rất giống họ

- Kim Doyoung quay lại đối mắt với Lee Haechan -

Trước kia em chỉ là thực tập sinh ạ

- Lee Haechan cúi thấp đầu đáp -

Sau này, dù có ai nói gì, cậu cũng không được cúi đầu xuống

- Kim Doyoung đi đến, nâng mặt Lee Haechan lên -

Vì cậu là bản quyền của chính mình, là vị vua duy nhất trong cơ thể mình, vì thế không được mất tự tin hay là cúi đầu trước người khác

- Kim Doyoung vỗ vỗ lên vai cậu -

"Trời má, nó bị cái quể gì vậy?"

- Ten Said

- Ten đang cố chấn tỉnh bản thân, không biết bản thân nằm mơ, hay là thằng bạn thân đang thay đổi nữa -

F1 cậu là họa sĩ sao?

- Kim Doyoung nhìn vào bàn tay của Huang Renjun -

Vâng đã từng ạ

- Huang Renjun chấp hai tay lại -

- Kim Doyoung đi đến bàn, cầm lấy cây bút -

Là họa sĩ, bút cũng là vũ khí, hãy cầm nó trên tay thay vì nắm chặt hai tay lại như vậy

- Kim Doyoung cây bút về phía Huang Renjun -

- Huang Renjun nhìn Doyoung một lúc thì cũng nhận lấy cây bút từ tay cậu -

Cậu là tay đua sao?

- Kim Doyoung nhìn sang Na Jaemin -

Ừm

- Na Jaemin nhìn thẳng vào mắt Kim Doyoung -

Tôi thích tính cách này của cậu, nhưng nếu làm người của Lee Jeno với cái tính cách này thì anh ta sẽ giết cậu ngay ngày đầu tiên đấy

- Kim Doyoung chỉa súng vào thái dương của Na Jaemin, môi nhoẻn lên đường cong hoàn hảo -

Hãy học cách ứng biến, để biết cách sử dụng sắc thái đúng người và đúng hoàn cảnh

- Kim Doyoung mỉm cười thu súng lại -

Cậu đầu bếp nhỏ, cậu có thực sự muốn vào con đường này không?

- Kim Doyoung di chuyển sang Zhong Chenle -

Dạ

- Zhong Chenle bất ngờ khi Kim Doyoung chỉ nhìn mà biết cậu đã làm nghề gì rồi -

Không cần bất ngờ, quan sát kỹ thì sẽ biết, nếu các cậu chịu học hỏi, thì sau này cũng giỏi như thế thôi

- Kim Doyoung nhìn biểu cảm của Zhong Chenle mà không thể không nhoẻn miệng lên -

Tôi biết tất cả chọn con đường này đều có một câu chuyện phía sau, sau này khi đã hoàn thành các khóa, mỗi cậu hãy dành ra một ngày kể hết cho tôi và thủ lĩnh Lee nghe

Sau đó các cậu sẽ được điều đến cho các thiếu với giao diện là sát thủ, chứ không phải là F1 hay F2

- Kim Doyoung đi đến bàn làm việc -

Phát bảng tên của các thiếu đi, kẻo đám ma cũ lại động vào

- Kim Doyoung nhìn sang Ten đang ngơ ngác ở kia -

Tao biết rồi

- Ten gật đầu, tay mở tủ lấy bốn chiếc thẻ với bốn màu khác nhau -

- Tự tay đeo lên cho các cậu -

Ngày mai sẽ có trang phục cho các cậu, ngoài ra đây chính là thẻ quyền lực, khi người có được những chiếc thẻ này chứng tỏ đã được đánh dấu, nếu có một ai dám đụng đến các cậu, sẽ giết không tha

- Ten đeo nốt cái cuối cùng, thì lui về sau vài bước -

Chào mừng đã với tổ chức NCT

- Ten vỗ tay chào mừng -

_________ Heo tỷ tỷ _______

"Sự thay đổi tích cực "
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 5


Hôm nay là ngày đầu tiên, các cậu có thay đổi ý định không ?

- Kim Doyoung ngồi trên ghế, hai tay đan vào nhau nhìn bốn cậu -

Không ạ

- Cả bốn đứng thẳng, chắc nịt trả lời -

Tốt bây giờ chúng ta đi

- Ten gật đầu, phát cho mỗi người một cây gậy có thể gập lại -

- Dù không hiểu, nhưng cả bốn cũng nhanh nhận lấy -

- Kim Doyoung dẫn đầu đi cùng Ten ở phía trước, theo sau là bốn cậu người mới -

- Kim Doyoung đưa họ đến khu vực tập luyện của tổ chức NCT, đây là khu vực cấm, chỉ có các thiếu và thủ lĩnh được phong mới được vào đây -

- Tuy nhiên nó không phải kính đáo gì, nên đôi khi cũng có nhiều tên không sợ chết mà lẽn vào để đánh nhau, hoặc để sử dụng hàng cấm -

Mày tập cho họ bài tập này đi, tao đi kiểm tra lại, lâu rồi không quản, chúng lộng hành quá

- Kim Doyoung vươn vai một cái, nhìn sang mấy cậu, rồi vỗ vai nói với Ten -

Ừm mày đi đi

- Ten gật đầu phẩy tay -

- Kim Doyoung thong thả sảy bước xung quanh khu tập luyện, cả khu tập luyện khá lớn và có cả rừng nữa, vì thế đôi khi đi kiểm tra phải đi khá nhiều người -

- Kim Doyung đi qua khu rừng, và đang di chuyển sang ngôi nhà chứa vũ khí tập luyện của tổ chức -

- Cậu khựng lại khi nghe bên trong có tiếng xào xạc -

- Kim Doyoung lấy súng ra, di chuyển súng lên cao, chỉ về phía cửa nhà kho, từ từ di chuyển lại gần, cậu từ từ đặt tay lên nắm cửa -

~~~ Cạch ~~~

- Kim Doyoung chỉ súng vào bên trong, cậu nhìn quanh một vòng, rồi nhìn xuống chân mình, nhìn thấy một vệt máu kéo dài, Kim Doyoung cầm súng bằng hai tay, hạ súng xuống và di chuyển sang một bên, từng bước đi theo vệt máu dưới sàn -

- Bên trong góc tủ, Winwin đang thôi thóp ở đấy -

Winwin

- Kim Doyoung hoảng hốt cúi xuống lay Winwin -

Ở đây nguy hiểm lắm

- Giọng Winwin yếu ớt thì thào -

Là ai?

- Kim Doyoung nhìn ra cửa cảnh giác lên tiếng -

Ái chà, là thủ lĩnh Kim sao?

- Một nữ nhân bước vào, phía sau là một đám côn đồ -

Hwayoung- cô có biết mình đang đụng đến ai không?

- Kim Doyoung cầm súng lên, từ từ quay lại nhìn cô gái kia -

Aooo hình như là một tên chó trung thành của TY và một đứa trai bao của nhị thiếu thì phải

- Hwayoung nhìn đám đàn em mình nói -

- Đám đàn em được dịp hùa theo cười vô cùng lớn -

Cẩn thận cái miệng của mình đấy, thưa chú chó cái trung thành của Lenni

- Giọng Ten đanh đá vang lên từ sau lưng Hwayoung và đám đàn em của cô ta -

Mày nói gì hả thằng chó

- Hwayoung nổi điên liếc Ten -

Aoo, chửi người ta được, mà bị người ta nói lại, thì xù lông sao?

- Ten khoanh tay trước ngực -

_ Kim Doyoung đỡ Winwin đứng dậy, hiên ngang đi qua đám người của Hwayoung -

Đỡ cậu ấy giúp tôi

- Kim Doyong đưa Winwin qua cho Renjun và Chenle -

Hai cậu hãy hộ tống họ quay lại chỗ lúc nãy và lấy xe đưa cậu ấy về tổ chức, báo với đàn em rằng, Winwin gặp nạn, họ sẽ tự biết

- Kim Doyoung nắm lấy vai Na Jaemin và Lee Haechan căn dặn -

Còn hai anh thì sao?

- Haechan lo lắng nắm lấy tay Doyoung -

Yên tâm, khi nhận được tin của Yuta thì sẽ có người đến đây

- Ten mỉm cười chấn an Haechan -

Hai người cẩn thận nha

- Na Jaemin tuy lạnh lùng, nhưng vẫn không quên việc dặn dò cả hai -

- Kim Doyoung nhếch miệng hất mặt về hướng đi -

- Lee Haechan và Na Jaemin rút gậy ra, sau đó Renjun và Chenle đi trước, cả hai hộ tống phía sau -

Hôm nay chui đầu vào đây, xác định bỏ mạng sao Hwayoung?

- Ten quay lại để hai tay ra sau gáy -

Không biết ai mới là đứa bỏ mạng

- Hwayoung nhếch môi, hất mặt về phía hai cậu để ra lệnh cho đàn em -

- Cuộc chiến cứ vậy mà bắt đầu, chả biết chúng núp ở đâu ra, mà khi vừa hạ một top thì top khác lại ra -

- Thoáng chốc thì cả hơi bị đuối và cũng bắt đầu có vết thương trên người -

- Đám người thừa cơ hội cả hai sơ suất, mà rút dao tiến về phía họ -

~~~~~~~~

Tổ chức NCT

~~~~~~~~

- Đàn em thấy bốn cậu và Winwin liền hối hả chạy đến -

Winwin gặp nạn

- Renjun thở gấp thông báo -

- Đàn em liền hối hả, có hai đến ba người gọi điện, còn một số thì lại đang hấp tấp chạy đi lấy súng -

- Chưa đầy ba phút, tất cả các thiếu đã có mặt -

Winwin

- Yuta chạy đến đỡ lấy Winwin -

Thưa ngài, phòng đã chuẩn bị xong

- Bác sĩ chạy ra cúi đầu với Yuta -

- Anh gật đầu, bế cả người Winwin lên và chạy đi -

Bốn cậu đi theo

- Đội trưởng Ken đẩy bốn cậu ra xe -

_________ Heo tỷ tỷ _______

" Dù ra sao?

Vẫn sẽ chiến đấu "
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 6


Chết tiệt thật

- Kim Doyoung đỡ lấy Ten trong tay, nhìn đám đàn em xuất hiện như không đáy của Hwayoung -

Mày ổn chứ Ten?

- Kim Doyoung phun ra một ngụm máu, nhìn xung quanh -

Chết chung thôi

- Ten bật cười, cố ngượng đứng dậy -

Hai ta hy sinh lần này thật sự là quá quyết liệt rồi

- Kim Doyoung nhìn cậu bạn thân -

Sắp chết đến nơi vẫn còn cười được sao?

- Hwayoung khinh bỉ nhìn hai cậu -

Là ai sẽ chết!!!

- Giọng nói quyền lực vang lên, đám đàn em và Hwayoung liền xanh mặt -

Đến trễ rồi đó các thiếu à

- Ten nhìn về hướng sau lưng -

- Một nhóm người đồ đen và các thiếu đang di chuyển đến chỗ hai cậu -

Xin lỗi vì chậm trễ

- Nhất thiếu kịp thời đỡ lấy cơ thể của Ten -

Winwin sao rồi?

- Thay gì quan tâm đến bản thân, Kim Doyoung đã quan tâm đến mạng sống của người khác -

Yên tâm, đã được điều trị

- Lee Taeyong đỡ lấy eo cậu, ôm cậu vào lòng -

Gan tài trời rồi nhỉ?

Hôm nay dám đến đây lộng hành, còn dám đụng đến người của NCT?

- Tam thiếu rút một hơi thuốc, rồi cau mày nhìn chúng -

Thưa các thiếu, đây chỉ là hiểu lầm, chúng tôi cũng nhất thời không điều tra, đã động đến các thiếu, chúng tôi xin lỗi

- Hwayoung vẫn thản nhiên nhìn các thiếu giải thích -

Đánh thì cũng đã đánh, vậy thì bỏ qua thôi

- Mark mỉm cười nhìn cô ta -

Sao được ạ

- Haechan bất bình lên tiếng -

- Mọi người của tổ chức NCT điều nhìn về phía cậu -

Đúng vậy, cô ta đánh rồi, thì sao tha được ạ?

- Renjun cũng không chấp nhận được sự giải quyết này -

Vậy các cậu muốn làm gì?

- Ngũ thiếu nhìn bốn cậu -

- Na Jaemin im lặng, tay cậu đã rút chiếc gậy ra từ khi nào, nhìn về phía Hwayoung -

- Cậu từ từ tiến đến chỗ Hwayoung -

Cậu định làm gì vậy F3?

- Kim Doyoung giữ tay cậu lại -

- Na Jaemin im lặng, rút tay ra, tiến đến chỗ Hwayoung, một gậy đánh thẳng vào khủy chân của cô ta -

- Hwayoung đau đớn mà quỳ xuống, đám đàn em của cô ta định nhào lên thì ba cậu còn lại đã đưa gậy chạy lên đe dọa -

Đúng là đánh thì đã đánh, nhưng đi thì không thể

- Na Jaemin nhìn cô ta -

- Ten và Doyoung điều bị bất ngờ bởi bốn cậu thực tập sinh này -

Quỳ đây để tạ lỗi với hai anh ấy

- Zhong Chenle mỉm cười nhìn cô ta -

Đến lượt đám gà mờ bọn mày dạy tao sao?

Bọn mày có biết tao là ai không?

- Hwayoung nghiến răng tức giận, bám lấy đàn em đứng lên -

Dù cô có là ai?

Đụng đến hai anh ấy, thì đụng đến bọn tôi

- Renjun chỉ gậy vào cằm cô ta nâng lên -

Đám chó trung thành mới sao Kim Doyoung?

- Hwayoung nhìn về phía Doyoung -

Lenni không dạy dỗ cô cách ăn nói sao?

- Lục thiếu đi đến chỗ của Hwayoung -

Jisung đừng làm gì cô ta

- Lee Taeyong lên tiếng nhắc nhở -

Jeno cho người bắt chúng lại đi

- Mark quay sang nói với Jeno -

Johnny, Jaehyun biết làm gì rồi chứ?

- Lee Taeyong nhìn hai anh -

Tôi cho người đưa em về nghỉ ngơi nha

- Johnny nhìn Ten -

Không cần, tôi chịu được

- Ten lắc đầu đáp -

Đi thôi

- Kim Doyoung gật đầu với Taeyong -

Ken đưa chúng đi

- Jaehyun nhìn đội trưởng Ken ra lệnh -

Vâng thưa tam thiếu

- Đội trưởng Ken cúi đầu nhận lệnh -

Người mới, đi thôi

- Lee Jeno nhìn bốn cậu lên tiếng -

~~~~~~

Tổ chức Snake

~~~~~~

Ôi trời các thiếu, sao nay có nhã hứng đến thăm tôi vậy?

- Lenni nhìn mấy anh, liền vui vẻ đứng dậy chào đón -

Không đâu, đem người của cậu về nhà giùm ấy mà

- Kim Taeyong mỉm cười đáp -

- Đám đàn em và Hwayoung được đưa vào -

Người của cậu Lenni thực sự không biết điều rồi, dám đụng vào Winwin rồi còn làm thủ lĩnh Kim và thủ lĩnh Lee bị thương nữa chứ

- Johnny lắc đầu không hài lòng -

Nên giải quyết sao đây Lenni?

- Jaehyun ngồi xuống ghế hỏi -

Tôi xin lỗi các thiếu, tôi thực sự không biết quản người rồi

- Lenni liếc Hwayoung một cái, sau đó cúi thấp người một chút, giọng nói vang lên với mong muốn hòa giải -

Với lại chó mà, nó hay cắn nhau lắm, các thiếu cũng thông cảm chứ

- Lenni mỉm cười, nhìn Kim Doyoung và Lee Ten nói -

Không đâu Lenni, người của NCT chưa bao giờ bị ví như động vật, cậu đang không tôn trọng người của chúng tôi rồi đó

- Mark khó chịu cau mày lên tiếng -

Ôi vậy sao?

Tôi cứ nghĩ họ là tớ, thì cũng chả khác gì chó trung thành cả

- Lenni vẫn rất thản nhiên đáp trả -

Đó là lý do mà tổ chức Snake mãi cũng không thể dẫn đầu đấy Lenni

- Lee Jeno nhoẻn miệng, mắt xếch một bên nhìn Lenni -

Đừng một tiếng chó hai tiếng chó, nghe khó chịu lắm Lenni

- Jisung cũng khó chịu nhìn hắn ta -

Nuôi chó thì phải biết dạy, không biết dạy thì giết chúng cho khỏe nợ nha Lenni thiếu

- Kim Doyoung cười nữa miệng -

Đến lượt cậu lên tiếng sao?

- Lenni nhìn Kim Doyoung -

Được chứ, thủ lĩnh tổ chức NCT được sự đồng ý của các thiếu, nghĩa là chúng tôi chỉ dưới các thiếu và trên tất cả tổ chức trong giới, trong đó có ngài đấy Lenni

- Ten mỉm cười, nhàn nhạt lên tiếng -

Với lại, cô ta cũng ỷ vào ngài mà ngông cuồng, đánh người của tổ chức NCT mà không nghĩ đến hậu quả

- Huang Renjun khoanh tay trước ngực nhìn về phía Lenni -

Nếu như một người chủ đủ tốt thì người của họ cũng sẽ được đào tạo ra một cách tốt nhất

- Lee Haechan nhìn Lenni, đầu cứ lắc lư -

Nhưng có vẻ chủ không đủ tốt rồi, vì tớ ngu ngốc như vậy mà

- Na Jaemin nhoẻn miệng mang ý châm chọc -

Các thiếu, mấy đứa đó là ai mà dám lên tiếng ở đây?

- Lenni tức giận hỏi tội -

Người của chúng tôi điều có quyền lên tiếng chứ

- Lee Taeyong thản nhiên trả lời -

Chúng tôi là chỉ thực tập sinh thôi, nhưng cũng biết khiến cho chủ của mình nở mặt lắm ấy ạ

- Zhong Chenle mỉm cười đáp -

- Lenni nắm chặt tay thành nắm đấm nhìn tất cả người trong sảnh -

_______ Heo tỷ tỷ _______

" Đúng là kẻ yếu không có não "
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 7


Em tỉnh rồi sao?

- Yuta tỉnh giấc khi cảm nhận được cử động của người nằm trên giường -

Xin lỗi

- Winwin nhìn Yuta, gương mặt vừa nhợt nhạt vừa buồn -

Sao lại xin lỗi anh?

- Yuta đi đến bàn rót cho cậu cốc nước -

Vì tôi tự ý rời nhà

- Winwin nhìn ra cửa sổ -

Anh đâu có cấm em, em là người mà anh cưới hỏi về, chứ không phải là đồ vật hay gì mà anh cấm cản em đi đâu làm gì, cho người theo em là vì anh sợ ngày hôm nay sẽ đến

- Yuta cầm cốc nước đi đến ngồi xuống bên cạnh cậu -

Winwin sau này em đi đâu làm gì, em có thể điện nói với anh một tiếng, anh cử người bảo vệ em, cũng xin lỗi em vì luôn khiến em gặp nguy hiểm

- Yuta đứa cốc nước cho cậu, thở dài một hơi -

Tôi mới là người có lỗi mà, tự tung tự tại

- Winwin cầm lấy cốc nước -

Em không có lỗi, đó là quyền tự do của em mà

- Yuta mỉm cười xoa đầu cậu -

Tuần sau là mừng thọ của cha, anh sẽ đưa em về để chúc mừng cha

- Tay Yuta đặt trên mái tóc cậu, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc suông mượt -

Anh rảnh sao?

- Winwin bị bất ngờ với thái độ hiện tại của anh -

Rảnh, miễn dành thời gian cho em thì anh sẽ luôn rảnh

- Yuta nắm lấy tay cậu -

- Winwin im lặng, cứ thế ngồi nhìn anh, cảm xúc của cậu cũng bị loạn nhịp một chút -

~~~~~

Cũng hên là anh còn đến kịp, không thì tôi đã chầu ông bà rồi

- Kim Doyoung ngồi trên giường, tay cầm quả táo ăn ngon lành -

Có bao giờ anh bỏ em à

- Taeyong rót nước đem lại cho cậu -

Lúc đó tôi có sợ một chút

- Kim Doyoung đưa tay lên thể hiện mức độ lo sợ của mình cho Taeyong thấy -

Sao lại sợ?

- Taeyong ngồi xuống cạnh cậu -

Tôi sợ không có ai giỏi như tôi, để thay thế chỗ của tôi ấy

- Kim Doyoung nỡ nụ cười tươi sau khi thành công chọc cho Lee Taeyong mỉm cười -

Ngốc

- Lee Taeyong lắc đầu bất lực -

~~~~~

Nhất thiếu, tôi ổn

- Ten nhìn chằm chằm cái con người cứ bế mình lên, rồi bỏ mình xuống như con búp bê bị hư vậy -

Chả phải em bị thương sao?

- Johnny chớp chớp mắt hỏi -

Bị thương, chứ có liệt đâu nhất thiếu?

- Ten ngước lên liếc Johnny -

Cái mỏ em đó, hỗn lắm rồi

- Johnny khoanh tay trước ngực -

Không, bị tha hóa từ Kim Doyoung, chứ tôi hiền lắm

- Ten xếp bằng trên giường, cầm đĩa trái cây đã được cắt sẵn mà ăn ngon lành -

Quá trời, hồi đó lúc em mới vào, rất ngoan luôn, nay em giống bạn thân Kim Doyoung rồi đó, nói tiếng nào cãi tiếng đó

- Johnny đi đến cốc đầu cậu -

Nhất thiếu đánh tôi

- Ten ôm đầu nhìn Johnny vô cùng đáng thương -

Rồi ăn đi

- Johnny xoa đầu cậu nói -

~~~~

Nhiệm vụ lần trước rất tốt, tôi thấy các cậu có tương lai lắm đấy

- Ten bật ngón tay khen ngợi -

Chỉ là lúc đó, bọn em lo cho mọi người, nên mới làm được thôi

- Renjun ngại ngùng gãi đầu -

Làm tốt được thưởng, tối nay tôi đãi mấy cậu một bữa

- Doyoung mỉm cười vỗ vai Jaemin -

Ủa bạn, nay nhã hứng gì cười đẹp dị?

- Ten nghiêng đầu sang một bên hỏi -

Tao đấm cho một phát

- Doyoung đứa nắm đấm lên cao dọa nạt -

Rồi rồi, đi thôi mấy đứa ơi

- Ten cặp vai Haechan với Chenle đi trước -

- Kim Doyoung cũng đẩy Renjun và Jaemin đi phía trước -

Kim Doyoung, mày chờ đi

- Hwayoung đứng ở một góc tối, ánh mắt tức giận dõi theo mấy cậu -

Chị, đại ca bảo không được làm gì họ, kẻo hư bột hư đường ấy

- Đàn em bên cạnh nhắc nhở cô -

Tao tự biết căn nhắc

- Hwayoung liếc tên đó quát nạt -

- Cô ta quay lưng bỏ ra xe -

- Vì chuyện lần rồi mà Hwayoung bị Lenni phạt nặng, vì thế mà cô ta ghim cả nhóm của Kim Doyoung -

~~~~

Lần trước cảm ơn mọi người nha

- Winwin cầm một giỏ đồ đi đến ký túc xá của mấy cậu -

Thiếu gia nhỏ, cậu khỏe hẳn chưa?

- Kim Doyoung nhìn Winwin hỏi -

Tôi khỏe rồi, cảm ơn nhá, lúc đó không có cậu, chả biết tôi ra sao nữa

- Winwin đặt giỏ đồ xuống bàn trả lời -

Cũng hên đấy thiếu gia nhỏ, nếu mà tụi Hwayoung kiếm được cậu trước thì không biết chuyện gì xảy ra

- Ten đút tay vào túi quần đi đến -

Mấy cậu ấy là người mới hả?

- Winwin nhìn bốn cậu hỏi -

Ừm, người mới, đang được đào tạo để đưa qua cho bốn thiếu còn lại

- Kim Doyoung gật đầu đứng lên -

Ở lại nói chuyện với mấy cậu ấy cho thoải mái, tôi có việc đi trước

- Kim Doyoung vương vai một chút -

Đi đâu vậy?

Cũng hơi muộn rồi

- Ten chau mày nhìn Doyoung -

Đi công việc, với tao có sợ ai bao giờ à

- Kim Doyoung vỗ vai Ten hất mặt hỏi -

Đi sớm về sớm đó

- Ten gật đầu nói -

Biết rồi, tôi đi trước nha thiếu gia nhỏ

- Kim Doyoung vẫy tay tạm biệt Winwin -

_____ Heo tỷ tỷ ______

"Không biết là anh có thể cảm nhận được không?"
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 8


Đêm rồi, đi một mình không sợ sao bạn hiền

- Hwayoung bước ra chặn đường Kim Doyoung -

Có chuyện gì ?

- Kim Doyoung cau mày nhìn cô ta -

Định hỏi thăm sức khỏe mày một chút

- Hwayoung mỉm cười đáp -

Tôi nhớ hôm đó cô đã được dạy một bài học rồi, vẫn không biết sợ sao?

- Kim Doyoung lấy ra một cây kẹo mút, bình tĩnh bóc vỏ ra bỏ vào miệng -

Cũng chính mày đấy, thằng khốn, tại sao TY lại luôn đứng về phía mày chứ

- Hwayoung ghen ăn tức ở, dặm chân vô cùng khó chịu -

Im mồm và né ra

- Kim Doyoung dần khó chịu với cô gái trước mặt mình -

Nếu như hôm nay TY không đến cứu, mày vẫn còn sống sót chứ?

- Miệng Hwayoung nâng cao một bên, đôi mắt đầy sự ẩn ý -

- Đám đàn em như hiểu ý, chân chúng dần nâng lên, Kim Doyoung cũng cảm nhận được nguy hiểm đến gần, lui về sau vài bước -

- Bầu trời kéo mây đen "Rầm" tiếng sét đánh một cái, dưới bầu trời xám xịt, khắp nơi tĩnh lặng, người con trai bị một đám người rượt chạy khắp các con hẻm trên thành phố -

- Chạy vài đoạn thì xảy ra một trận đánh, rồi lại tiếp tục chạy, Kim Doyoung bây giờ đã đầy máu me, tay chân, mặt đều bị thương -

~~~~~~~~

Sao nó lâu về thế ta?

- Ten đi qua đi lại, tay không ngừng đập vào nhau, lòng dâng lên nỗi bất an vô hình -

- Chịu không nổi, Ten lấy điện thoại gọi cho đại thiếu báo cáo -

Các em chia nhau ra tìm Doyoung đi, anh nghi là nó đang gặp chuyện rồi

- Ten chạy vào kí túc xá của mấy cậu thực tập nói -

- Mấy cậu nghe vậy cũng nhanh mang giày mà chạy đi -

- Cả năm người không thèm màn đến bên ngoài đang mưa lớn thế nào -

- Năm hướng, năm người, họ chia nhau ra mà tìm kiếm, lục tung từng con hẻm -

~~~~~

Anh Doyoung ơi

- Renjun kêu tên cậu khi phải vừa chạy vừa thở -

Này cậu em, kiếm ai vậy?

- Một nhóm người đi đến chặn đường Renjun -

Né ra

- Mặt Renjun đanh lại, cặp mắt nhanh đã thay đổi -

Ái chà, miệng lưỡi đanh thép sao?

- Tên có vẻ đô con nhất nhóm nhìn cậu -

- Chúng nhìn Renjun từ trên xuống, liền nhoẻn miệng đầy thích thú -

Nhìn em cũng ngon phết

- Tên đô con lúc nãy đi đến gần Renjun -

- Tay hắn ta đưa ra định chạm vào cậu, nhưng tay chưa kịp chạm đã bị một cây bút chì nhọn đâm xuyên qua, đau đớn nắm lấy bàn tay đang chảy đầy chất màu đỏ đang bị loang ra vì nước mưa -

Tao bảo biến

- Đôi mắt sắc lạnh đến vô hồn, chất giọng trong trẻo ngày nào cũng chẳng còn, Renjun như hóa thành một con người khác -

Mẹ nó, mày dám làm hại đại ca của bọn tao

- Mấy tên trong nhóm tức giận, nhào về phía Renjun, nhưng chưa kịp ra tay, đã sợ hãi lui về sau -

Tam thiếu

- Nhóm người đó cúi đầu sợ hãi -

Bọn mày đang làm gì ở đây vậy?

- Tam thiếu che dù, đứng sau lưng Renjun -

Dạ, thằng nhãi này nó đâm viết vào anh Ki ạ

- Một trong số đám đó nhìn Tam thiếu trả lời -

- Hắn ta không biết được, câu nói đó lại chính là tấm vé tiễn hắn về tây thiên -

- Một nhát chính xác, tên đó bị một cây dao ghim vào giữa trán, ngã ập ra đường chết ngay tức khắc -

Đây là người của tao, bọn mày cũng dám đụng vào?

- Tam thiếu nheo mắt nhìn nhóm người còn lại -

Dạ không dám

- Cả nhóm người quỳ xuống lắc đầu -

Sau này muốn đụng đến ai, thì hãy nhớ mình đang ở trên địa bàn của ai, hiểu không?

- Tam thiếu đút tay dô túi quần, nhìn đám ruồi muỗi đang sợ đến phát run kia -

Dạ bọn em biết rồi

- Cả đám gật đầu -

Còn bây giờ thì biến

- Tam thiếu phất tay một cái, cả đám kéo nhau chạy như ma đuổi -

Cậu có sao không?

- Jaehyun quay sang nhìn Renjun -

- Thế mà Renjun không trả lời, cậu lạnh lùng quay lưng bỏ đi, không biết là cậu có vấn đề gì không, nhưng cậu lại dám phớt lờ câu hỏi của Tam thiếu -

~~~~~

Bọn mày có tránh ra không thì bảo?

- Haechan cau mày, hai tay khoanh trước ngực, nhìn đám trẻ con trước mắt -

Về nhà mà ngủ đi, còn nhỏ ra đường làm giang hồ à!!!

- Haechan nhìn đám trẻ nhỏ, miệng bắt đầu liêng thiêng -

Mà anh nói bọn bây nghe, mình còn nhỏ, đời còn dài, sống cho đáng, cho vui, mau nghe lời anh, về nhà ngủ đi

- Haechan phẩy phẩy tay -

Ông già, sao ông nói nhiều thế?

- Đứa trẻ nhỏ chau mày nhìn Haechan -

Ê nha, tao còn trẻ nha

- Lee Haechan quạu quọ khi bị kêu là ông già -

Có chuyện gì vậy?

- Giọng nói vang lên phía sau lưng đám nhỏ -

Tứ thiếu!!!

- Đám nhỏ quay lại liền sợ hãi lui về sau -

Sungchan anh đã bảo em là ở nhà đi học, sau giờ này còn ở đây với đám nhỏ này

- Tứ thiếu cúi xuống nắm lấy vai đứa trẻ khi nãy hỏi -

Dạ anh, em...

- Sungchan ấp a ấp úng chả biết cách trả lời -

Tứ thiếu, đứa trẻ này chặn đường cướp tiền của tôi ấy

- Lee Haechan ở đối diện nhìn tứ thiếu -

Em làm gì vậy ?

- Tứ thiếu chau mày, mặt không hài lòng -

Em xin lỗi

- Sungchan cúi đầu hối lỗi -

Nè cậu bé, em nên về nhà học hành cho tốt đi, đừng có mà ra đường làm mấy điều không tốt này nha

- Lee Haechan đi đến nắm lấy vai Sungchan dặn dò -

Chuyện của tôi, cần anh lo?

- Sungchan nhìn Haechan, mặt đanh đá vô cùng -

Ghét thật sự

- Lee Haechan bĩu môi -

Được rồi, em mau về nhà đi

- Tứ thiếu thở dài một hơi, nhìn Sungchan -

Dạ

- Sungchan gật đầu cùng đám bạn chạy đi -

Đáng ghét

- Lee Haechan nhìn theo lầm bầm -

Còn cậu?

Mưa gió thế này sao còn ở đây?

- Tứ thiếu nhìn Haechan hỏi -

Chết, anh không hỏi tôi cũng quên, tôi đang đi kiếm anh Doyoung

- Lee Haechan đập tay, nhớ ra chuyện quan trọng -

Cậu ta đi đâu mà phải kiếm?

- Tứ thiếu chau mày -

Lúc nãy ảnh bảo đi công việc, nhưng tận khuya không thấy về, anh Ten bảo bọn tôi cùng nhau chia ra đi kiếm anh ấy

- Lee Haechan bắt đầu hấp tấp, chân bắt đầu di chuyển -

Cũng gan phết, đêm thường có những kẻ của tổ chức khác ở quanh đây, cậu gan dám đi một mình, lúc nãy không phải nhóm Sungchan mà là một nhóm côn đồ khác thì cậu xong đời rồi

- Tứ thiếu chầm chậm bước bên cạnh Lee Haechan -

Ngài cứ khéo hù tôi, nhìn tôi vậy chứ cũng chả biết sợ ai đâu

- Lee Haechan khịt mũi, nhún vai đáp -

- Tứ thiếu thầm cười, cứ thế đi bên cạnh Lee Haechan -

~~~~~~

Sao nữa?

Bộ quanh đây toàn mấy đứa rảnh sự không có việc làm sao?

- Na Jaemin vừa giải quyết xong một nhóm, giờ lại có thêm một nhóm chặn đường cậu -

- Trời thì đang mưa, vừa vận động vừa dầm mưa cũng khiến cơ thể Na Jaemin muốn rã rời -

Chỉ muốn chơi đùa với em một xíu thôi, làm cái gì đâu mà căng

- Tên cầm đầu cười dê nhìn cậu trong bộ trang phục ôm sát vì dính mưa -

Chó mẹ mày chứ chơi đùa, biến trước khi tao giết bọn mày

- Na Jaemin liếc đám người trước mặt một cái rõ khét -

Giờ này còn làm gì ở đây?

- Giọng nói trầm khàn, Na Jaemin hơi giật mình khi bị một cánh tay choàng lên vai mình -

Đại ca đó là ngũ ca của NCT đó

- Tên đàn em sợ hãi nói nhỏ -

Sao nó ở đây vậy?

- Tên đại ca nhìn mấy tên đàn em hỏi -

Đại ca hỏi ngu, anh còn không biết, sao bọn em biết

- Tên đàn em nhìn đại ca thân mến đáp -

Nuôi mày riết rồi mày mắc dại quá đi

- Tên đại ca bất lực -

Nhanh đi đi, không thì đừng trách

- Lee Jeno hất mặt nói -

- Nhóm người du côn liền ôm nhau bỏ chạy -

Sao ngài ở đây?

- Na Jaemin nhìn Lee Jeno hỏi -

Phụ anh hai thân mến đi tìm người tình của anh ta

- Lee Jeno nhún vai trả lời -

À anh Doyoung

- Na Jaemin gật đầu, rồi cũng cùng Lee Jeno đi kiếm -

~~~~~

Trời má, giữa bầu trời rộng lớn, phải tìm anh ở đâu đây?

- Zhong Chenle đứng dưới cây dù, nhìn xung quanh -

- Khi Zhong Chenle bận bịu suy diễn thì phía xa có rất nhiều tiếng chân đang chạy về phía cậu -

- Giật mình tỉnh giấc, là nhóm người đó ngày một gần cậu hơn, khi đang hoang mang không biết chạy đi đâu thì bị một lực kéo vào góc tối bên trái -

- Zhong Chenle gặp cú sốc đầu đời, trợn tròn mắt, trong bóng tối, chỉ có thể ngửi thấy mùi hương trên cơ thể người kia, chứ không thể nhìn rõ mặt -

- Sự im lặng kéo dài đến khi nhóm người lúc nãy chạy qua -

Cậu ổn chứ?

- Giọng nói trầm thấp vang lên -

- Zhong Chenle liền nhận ra đây chính là lục thiếu, người lần trước cậu đã gặp -

Lục thiếu sao ngài ở đây?

- Zhong Chenle đẩy anh ra, đứng lại nghiêm túc -

Tôi đang đi kiểm tra vài thứ, thấy cậu đứng như chờ chồng, mà nhóm người lúc nãy không phải là người của Lenni sao?

- Lục thiếu đi ra đứng nhìn về hướng nhóm người đã chạy qua -

Người của Lenni?

Anh Doyoung?

- Zhong Chenle sao khi lầm bầm xong thì chạy ra kéo tay lục thiếu đuổi theo -

~~~~

Đó có phải Doyoung không Ten?

- Johnny nhìn thấy dáng người mảnh khảnh lướt qua liền kều vai Ten -

Là người của Lenni, chắc chắn là Doyoung rồi

- Ten nhìn sang thấy đám người đang rượt theo kia có hình xăm của tổ chức Snake -

Không ổn rồi, mau đuổi theo

- Ten nhanh chân chạy theo -

- Johnny cũng không chậm trễ mà chạy theo sau -

~~~~

- Kim Doyoung bị dồn đến đường cùng, nhưng xung quanh đường cùng có ba lối đi, ấy vậy mà Kim Doyoung lại bị dồn vào đường cùng -

- Cơ thể bị thương, vừa đau vừa mệt, sức lực cũng giảm đi không phanh -

- Kim Doyoung bất lực dựa vào tường, thở hất một hơi -

Chết tiệt, sao mà toàn chơi đông hiếp yếu không vậy nè

- Kim Doyoung lấy trong túi ra cây kẹo, bốc vỏ rồi cho vào miệng -

Cũng hay phết, mưa thế này thì máu nó cũng không đỏ lắm

- Kim Doyoung cúi mặt xuống đất, tay luồng ra sau lưng, cầm lấy cây dao nhỏ đặt bên trong thắt lưng -

Kệ, giờ thì tới đâu hay tới đó

- Dứt cậu Kim Doyoung liền nhào vào đám người của Snake, tay không ngừng cứa vào cổ của từng tên -

Trời ạ, sao mà chúng đông dữ dị?

- Ngay đúng lúc này Lee Haechan và tứ thiếu đã chạy đến -

- Thì ở đối diện Huang Renjun, tam thiếu, Na Jaemin và ngũ thiếu cũng vừa dừng lại -

Đám người này không biết sợ chết là gì

- Lee Taeyong tức giận nhìn tổng quát, phía sau lưng có Johnny và Ten -

- Không hẹn mà họ đã cùng nhau chạy nhanh đến chỗ nhóm người của Snake -

- Cuộc hỗn chiến xảy ra, đám người của Snake không hề vơi đi mà ngày một còn tăng lên -

- Ngay lúc tất cả dần kiệt sức thì Na Yuta cùng đàn em xuất hiện -

- Cũng vì thế mà đám người của Snake cũng bị diệt hết -

Dạo này Lenni có vẻ lộng hành lắm rồi

- Johnny lấy ra một điếu thuốc châm lửa rồi đưa lên miệng -

Có thấy Hwayoung không?

- Kim Doyoung nhìn Ten hỏi -

Lúc nãy cô ta bỏ chạy rồi

- Ten chống hông trả lời -

Có cần đến dạy cô ta một bài học không?

- Tam thiếu nhìn Kim Doyoung hỏi -

- Kim Doyoung lắc đầu, rồi bỗng nhiên ngất đi, may mắn là Taeyong đang ở phía sau lưng -

Trước tiên về đi

- Tứ thiếu nhìn mọi người nói -

_______ Heo Tỷ Tỷ _________

"Khi em nguy hiểm, anh vẫn luôn đến kịp lúc "
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 9


Cha con mới về

- Yuta và Winwin bước vào, tay cầm đồ quá trời -

Con trai với con rễ về rồi sao!

- Mẹ Dong vui mừng chạy ra rước cả hai -

Con đưa Winwin về mừng thọ với cha

- Yuta mỉm cười đáp -

Cảm ơn con nha

- Cha Dong vui vẻ vỗ vai Yuta -

Hai con ngồi đi, ta xuống nấu đồ ăn

- Mẹ Dong có vẻ vì gặp được con, mà vui vẻ quá trời -

Con phụ mẹ một tay

- Winwin cởi áo khoác -

- Yuta nhanh chóng cầm lấy, gấp lại gọn gàng -

- Hành động của anh khiến ba mẹ Dong mỉm cười hạnh phúc -

Con rễ ở đây nhá

- Mẹ Dong nhìn anh nói, sau đó thì nắm tay Winwin xuống bếp -

~~~~

Phòng bếp

~~~~

Sao rồi?

Con đã có tình cảm với Yuta chưa?

- Mẹ Dong vừa khuấy nồi canh, vừa lên tiếng hỏi -

Con...

- Winwin đang thái rau củ thì khựng lại -

Yuta nó rất tốt đó con, ta thấy được sự chân thành từ nó, tuy là công việc của nó không mấy hay ho gì, nhưng ta nhìn thấy tình cảm nó giành cho con, có vẻ rất nhiều

- Mẹ Dong dừng tay, xoay sang nhìn con trai nhỏ -

Nó có vẻ để tâm đến những điều nhỏ nhặt nhất, đến những việc liên quan đến con, tất cả

- Mẹ Dong cầm rổ tôm lên -

Nếu như không thay đổi được gì, thì hãy tập yêu thương người hiện tại đi con

- Mẹ Dong dứt câu thì cũng đổ rổ tôm vào nói bên cạnh nồi canh -

Con biết rồi mẹ

- Winwin gật đầu, tiếp tục thái rau củ -

~~~~~~~

AAAAA thủ lĩnh tỉnh rồi

- Lee Haechan vui mừng nắm lấy tay Kim Doyoung -

Bình tĩnh đi em trai

- Ten nhịn cười kéo Lee Haechan lui về sau -

Anh uống nước

- Huang Renjun đưa nước cho Doyoung -

TY đâu?

- Kim Doyoung cầm lấy ly nước -

Đại thiếu vừa có việc đi rồi

- Jaemin đưa đĩa trái cây về phía Doyoung -

Sao rồi?

Ổn chứ?

- Ten nhìn Kim Doyoung hỏi -

Ổn, vẫn còn trả lời mày được

- Kim Doyoung nhếch môi trả lời -

Thủ lĩnh Kim à, anh làm bọn em lo quá

- Haechan nắm lấy tay Doyoung -

Tôi ổn, đây là chuyện thường thôi

- Kim Doyoung chấn an mấy cậu -

Chuyện lần này tuyệt đối không được bỏ qua

- Na Jaemin vắt chéo chân trên ghế nhìn về phía Kim Doyoung -

Là do cô ta đã cố tình đụng vào anh trước

- Chenle cũng gật đầu đồng tình với Jaemin -

Mọi chuyện cứ để các thiếu giải quyết, các cậu tạm thời đừng xuất hiện để không phải bị ảnh hưởng

- Kim Doyoung nhìn mấy cậu -

Ừm, Ten

- Kim Doyoung nhìn sang Ten -

Chuyện gì?

- Ten đi đến ngồi xuống cạnh Doyoung -

Mày tập hợp các thiếu lại đi, tao có việc muốn nói

- Kim Doyoung nhìn Ten -

Ừm, vậy để tao đưa bọn trẻ về kí túc xá

- Ten gật đầu đứng dậy -

Để đây đi, không cần đưa đi đâu cả

- Kim Doyoung lắc đầu -

Nhưng bọn em chưa chính thức là người của bang

- Chenle chớp chớp mắt nhìn Doyoung -

Ai nói thế, thời gian qua, các cậu đã làm tròn bổn phận rồi, cứ ở đây đi

- Kim Doyoung đặt đĩa trái cây xuống bàn -

Ten đi báo đi

- Kim Doyoung nhìn Ten nói -

Tao biết rồi

- Ten gật đầu rồi rời đi -

Từ giờ trở đi, bốn cậu chính thức là sát thủ của NCT, ngoài ra sẽ được phong là cận vệ của tứ thiếu

- Kim Doyoung lấy trong túi ở đầu giường ra bốn huy hiệu nhỏ, kèm theo bốn cây dao được thiết kế riêng -

Bây giờ thì hãy ngồi xuống đây kể tôi nghe xem, vì sao chọn con đường này

- Kim Doyoung đưa đồ xong thì nhìn mấy cậu -

Bắt đầu từ Renjun nhá

- Kim Doyoung nhìn sang Renjun -

Dạ

- Renjun nghe nhắc đến tên mình thì khẩn trương -

Sao lại bước vào con đường sát thủ này?

- Giọng nói nhẹ nhàng đến tận tâm khiến Renjun cũng dần đối diện với cậu -

Chỉ là...lúc nhỏ em cũng có ước mơ, cũng mong muốn thành công với ước mơ của mình như bao người

Nhưng nó cũng chỉ là một giấc mơ mà em nghĩ ra mà thôi, từ nhỏ em rất thích vẽ, lớn lên thì cũng đã đi theo ước mơ vẽ vời đó, khi em học được một năm thì cha em...

- Renjun nói đến đây thì kích động, hai tay nắm chặt thành đấm -

Bình tĩnh đối diện

- Giọng nói Kim Doyoung vang lên cứ như liều thuốc an thần vậy -

- Huang Renjun nhanh lấy lại được bình tĩnh, thở một hơi để lấy bình tĩnh kể tiếp -

Cha đã ra tay với mẹ em....

- Khoảng trống vô tận, cả bốn người trong phòng đều hít một ngụm khí lạnh, tiếp tục lắng nghe câu chuyện của Renjun -

Chỉ vì ông ta ghen tuông, bảo gần mẹ em ngoại tình mà nỡ xuống tay với mẹ em, năm đó em vừa tròn mười tám, sau đó một năm ông ta bị tòa phán tử hình

Hình phạt xứng đáng với ông ta, nhưng tâm lý em đã méo mó, mỗi khi cầm bút lên, thì em lại nhớ đến mẹ, lại không thể tiếp tục vẽ nữa, nếu lúc đó em mạnh mẽ, thì có lẽ mẹ đã không bỏ mạng

- Hai dòng nước mắt thay nhau rơi lả chả trên gương mặt đáng thương, đôi vai của Renjun rung lên không ngừng -

- Kim Doyoung im lặng, tiến đến gần và ôm Renjun vào lòng, tay vỗ nhẹ lên lưng để chấn an cậu -

Chuyện đã rồi, nếu anh gặp em sớm hơn, có lẽ anh sẽ không khuyến khích em vào con đường này

Đây là con đường mà một khi em bước vào rồi thì sẽ không bao giờ có thể quay lại

Con đường này một là chết, hai là sống, nhưng cái sống ở trong giới này nó khắc nghiệt lắm

Giờ chuyện đã rồi, anh chỉ mong em có thể giữ được cái đầu lạnh, em phải tuyệt tình thì mới có thể tồn tại

Một khi vào đây rồi thì sẽ không có sự yếu đuối nào được tồn tại cả, em hiểu không?

- Kim Doyoung nắm lấy hai vai của Renjun, để cậu đối diện với mình -

Một khi quyết định chọn con đường này, em phải sống với nhân cách ác nhất trong tận sâu con người của em

Đó chính là ác quỷ trong cõi tâm trí mà suốt những năm qua em vẫn luôn cố gắng giấu đi

Từ giờ em không còn là một chàng trai đơn thuần mang tên Huang Renjun nữa

Mà là sát thủ Huang Renjun, cùng một cái tên, nhưng nó sẽ là hai số phận khác nhau

- Kim Doyoung hít một hơi thật sâu vì nói quá nhiều -

_______ Heo tỷ tỷ ______

" Chẳng có con người nào mãi mãi là thiên thần cả "
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 10


Haechan, tại sao lại từ bỏ cái nghề thiêng liêng kia để bước vào con đường này?

- Kim Doyoung đối diện với Haechan -

- Nắm lấy đôi tay đang lạnh đi vì điều hòa trong phòng -

Em không biết nữa...em không biết phải bắt đầu từ đâu

- Haechan lắc đầu, ký ức cứ dần tua đi tua lại, khiến cậu chỉ biết bất lực nhìn Doyoung -

Chắc hẳn nó rất ám ảnh, Haechan bình tĩnh lại, bây giờ mọi thứ đều đã ổn, em có thể thả lỏng rồi

- Kim Doyoung xoa xoa bàn tay của cậu -

Em đã giết người

Thật đáng trách khi em đã khoác lên mình bộ đồng phục thiêng liêng, nhưng em lại xuống tay với chính người đã sinh ra em

- Lee Haechan chấp tay, mặt cúi xuống giường -

Không ai biết được chính em đã ra tay với mẹ, họ chỉ nghĩ rằng mẹ em bị căn bệnh ung thư hành hạ mà qua đời thôi

Nhưng họ không hề hay biết chính em đã giết chết mẹ mình

- Lee Haechan bật khóc nức nở, trái tim nhỏ đau thắt khi nhắc về người mẹ đã mất của mình -

Tại sao?

- Kim Doyoung nâng mặt cậu lên -

Nhìn thấy mẹ đau đớn trên giường bệnh, em không thể chịu nổi, ngay cả mẹ cũng vậy, mẹ không muốn em vất vả, bà đã kêu rằng hãy rút ống thở của bà đi, để bà có thể ra đi thanh thản

- Lee Haechan lấy lại bình tĩnh -

Em đã rút ống thở của mẹ, khi nhìn thấy mẹ thiếu oxi mà co giật, em không nỡ, nên đã nhanh chóng gắn lại ống thở cho mẹ, nhưng tất cả đều đã muộn, bà đã mất

- Haechan cắn chặt răng để không tiếp tục phải khóc -

Chỉ vì vậy mà em từ bỏ làm cảnh sát?

- Kim Doyoung hơi khó hiểu -

Sau khi tang lễ của mẹ xong, em bị chính cha ruột đâm

- Câu trả lời khiến Kim Doyoung chết lặng -

- Lại một lần nữa, chính người cha ruột lại đẩy các con mình vào con đường của tội ác -

Ông ấy trách em vì không thể lo cho mẹ, ông ấy hận em vì sinh em đã không may mắn, vì sinh em ra mà ông ấy mất tất cả, ngay cả vợ ông ấy, cũng không còn, ông ấy hận em đến muốn giết chết em

Ngay lúc đó, bản thân vì bị công kích, nên em đã rút cây dao kia ra khỏi cơ thể mình, và lao vào ông ấy

Và rồi...

- Lời nghẹn đắng, Lee Haechan không thể tiếp tục kể, bốn cậu càng không thể tiếp tục nghe -

Từ nhỏ bản thân em luôn bị cha hất hủi vì mang vận đen đến cho ông ấy, mà ông ấy ghét cay ghét đắng em, luôn đánh đập và chửi mắng em

- Vừa nói Haechan vừa đánh vào bản thân mình, tự trách bản thân mình vì đã sinh ra trên thế gian này -

Được rồi Haechan

- Kim Doyoung xót xa ôm cậu vào lòng -

- Cố gắng chấn tỉnh Haechan, để cậu bình tĩnh lại, nhưng lại không nghĩ rằng vì quá sức mà Haechan ngất luôn trên người Doyoung -

Anh để cậu ấy nằm xuống đi

- Renjun đi đến giúp Doyoung để Haechan xuống giường -

Chắc hẳn cậu ấy đã phải chịu đựng rất nhiều

- Chenle nắm lấy tay Haechan, đôi mắt hiện rõ sự đồng cảm -

Chenle, em cũng như thế sao?

- Kim Doyoung ngước lên nhìn Chenle -

Không, em may mắn hơn, từ nhỏ không cha không mẹ, sống ở cô nhi viện, lớn lên được các cô lo cho học hành, sau khi hoàn tất các khóa học đã tự đi làm và trở thành đầu bếp cho nhà hàng

Lúc đó em đã nghĩ rằng, tốt rồi, từ nay em đã có thể sống thật tốt rồi

- Zhong Chenle ngồi xuống ghế, và tiếp tục câu chuyện của mình -

Cứ nghĩ rằng bản thân đã thực sự tốt lên từng ngày, nhưng lại không nghĩ rằng bị lừa, em đã tin tưởng một tên không ra gì, đem hết tiền bạc cho hắn ta đầu tư, cuối cùng thì em mất trắng, còn tên khốn nạn đó quen người khác

Em cũng không nghĩ bản thân sẽ đi vào còn đường này, nhưng vì cuộc sống này nó dồn em đến con đường cuối cùng, em định chết quắc đi thì gặp được TY, ngài ấy đã thu nhận và giúp em trả hết số nợ đó

- Zhong Chenle nhìn về phía Kim Doyoung -

Mỗi con người đều có một số mệnh khác nhau, nhưng quyết định chọn vào con đường này không phải dễ dàng gì, cũng vì tiền bạc, vật chất mà con người bị tha hóa

Vì cái gọi là may mắn mà đẩy con mình vào con đường chết

Vì cái gọi là tình nghĩa mà đánh mất tất cả

Và còn vì cái hận thù mà đánh mất cả cuộc đời

Em nghĩ mình sinh ra đã hoàn thiện đến mức không có gì gọi là thừa thải, nhưng lại không nghĩ cái hoàn thiện đó mà bị chính bạn thân hại mất cha mẹ đến cả tài sản

Từ khi sinh ra ở vạch đích, có biết bao người ngưỡng mộ, khi trở thành một tay đua, người hâm mộ mình lại tăng lên đáng kể, nhưng lại không nghĩ vì điều đó mà bạn thân của em, người mà em xem là người thân trong nhà đã đâm sau lưng em

Dựng lên mọi kế hoạch chỉ để thấy được em mất tất cả

- Na Jaemin nuốt một ngụm khí lạnh, ngửa ra ghế -

Kế hoạch đó đổi lấy mạng sống của cha mẹ, và em cũng bị bắt vào trại cải tạo vì họ tìm được chất cấm trong phòng của em

Khi ra ngoài, mọi người nhìn em bằng ánh mắt khinh bỉ, đứa bạn thân bấy lâu cũng trở nên giàu có

Nó đã xem em là cây gai trong mắt, tiếp cận em vì ganh ghét, em đã hứa với bản thân rằng, sẽ tự tay em trả thù nó

Vì thế mà em mới có mặt tại đây

- Na Jaemin thở hất một hơi -

Trong chúng ta, ai cũng có một giới hạn nhất định, khi mà mọi uất ức dồn nén lại, càng lâu nó sẽ càng to dần, và khi chỉ cần một tác động nhẹ thôi, nó sẽ nổ tung, và chúng ta không thể nào khống chế được lý trí

- Kim Doyoung hiểu được mọi chuyện, lại chạnh lòng vì đám trẻ thánh thiện này -

Anh không thể khuyên các em quay đầu, vì thế anh mong ở hiện tại và tương lai, các em sẽ làm tốt trách nhiệm và đối xử tốt với bản thân hơn

- Kim Doyoung đưa tay ra, chờ đợi từng người đi đến và nắm lấy -

Anh sẽ luôn nắm lấy tay các em, và bảo vệ các em đến hơi thở cuối cùng, vì các em đã là một phần trong anh

- Kim Doyoung nhìn thấy tay các cậu đặt dần lên bàn tay mình, sức nặng cũng dần được tạo ra -

Bọn em cũng sẽ bảo vệ anh cho đến khi không còn trên đời này nữa

- Mấy cậu mỉm cười nhìn Doyoung -

- Đôi mắt Kim Doyoung ngạc nhiên mà mở to, rồi dần rưng rưng cuối cùng là rơi lệ -

- Nơi trái tim lạnh lẽo nhiều năm nay bỗng nhưng trở nên ấm áp đến lạ thường -

Kim Doyoung, mày làm tốt lắm

- Ten ở ngoài cửa, mỉm cười thì thầm -

- Phía sau lưng Ten, cũng có bảy con người đang im lặng, gương mặt họ đâm chiêu, không biết được họ đang nghĩ gì -

_____ Heo tỷ tỷ_______

" Những trái tim đang được chữa lành "
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 11


Xin chào tứ thiếu, tôi là Haechan, từ nay chính thức là cận vệ của ngài ạ

- Lee Haechan mặc trên người bộ đồ vest sang trọng được Ten tận tình đặt may -

Hôm nay là ngày đầu cậu đi làm

- Mark gập tấm báo lại, đặt xuống bàn -

- Haechan khó hiểu nhìn anh -

Chúng ta đi ăn mừng cậu nhậm chức

- Mark đứng dậy cặp vai Haechan -

Tứ thiếu, ngài làm vậy tôi là người bị chửi á

- Lee Haechan nhìn lên -

Ai dám chửi cậu, tôi đưa cậu đi ăn

- Mark bỏ Haechan ra, chỉnh lại tây trang -

Vâng, miễn là tôi không bỏ tiền ra là được

- Haechan vui vẻ gật đầu -

- Haechan mở cửa cho Mark ở ghế phụ lái, sau đó bản thân cũng nhanh ngồi vào ghế lái -

~~~~~

Ê khoang đã lục thiếu, tôi còn chưa giới thiệu gì mà ngài lôi tôi đi đâu dị???

- Zhong Chenle đang cảm thấy bất ổn khi vừa mới bước vào nhà đã bị lôi đi một cách bất thường -

- Người trước mặt chân dài kéo cậu một mạch ra xe, ném cậu lên xe, chạy đi mà không thèm trả lời cậu một câu nào -

Lục thiếu!!!

Ngài đưa tôi tới đây làm gì?

- Zhong Chenle ngàn chấm khi đứng trước khu vui chơi -

Chúc mừng cậu nhận chức, tôi dẫn cậu đi chơi

- Jisung đứng dang tay ra đáp -

🙂) bộ tôi là con nít hả?

- Zhong Chenle ba chấm nhìn lục thiếu -

Đúng, cậu thấp bé, cậu là con nít

- Park Jisung thật sự quá là ngang ngược rồi -

Chắc là tu chưa thành chính quả

- Zhong Chenle liếc con người trước mặt một cái vô cùng trìu mến -

- Rồi cứ vậy mặc cho đời đưa đẩy, để cho Park Jisung kéo đi khắp nơi trong khu giải trí, một cách ép buộc -

(Heo: để tôi bắt tàu hỏa qua rước ông về, thương quá trời cái thân già của bạn tôi )

~~~~~

Khoang xí đi, ngài nấu sao?

- Jaemin nghiêng đầu nhìn bàn thức ăn đầy ấp -

Ừm, anh hai tôi còn chưa được ăn món tôi nấu đấy, cậu là người đầu tiên

- Lee Jeno quay lưng với Jaemin, vẫn miệt mài làm nốt món cuối -

Í là người đầu tiên đồ

- Na Jaemin thì thầm -

Mau ngồi xuống đi, cậu định đứng đến bao giờ?

- Lee Jeno quay đầu lại nheo mắt nhìn Jaemin -

Vâng

- Na Jaemin đi đến ngồi xuống ghế -

- Nhìn bàn thức ăn đầy ấp, nóng hổi, bỗng nhiên đôi mắt cậu cay xòe, nhớ lại thời gian còn cha mẹ, cậu cũng đã từng cùng họ ngồi vào bàn và ăn cùng nhau như bao gia đình hạnh phúc khác -

Yên tâm đi, đồ ăn tôi nấu hoàn toàn không có đọc

- Lee Jeno đặt tô canh xuống bàn, không quên xéo sắc một câu -

Cảm ơn ngài

- Na Jaemin bật cười, tay cầm đũa lên -

Ăn nhiều vào

- Lee Jeno gấp đồ ăn cho cậu -

~~~~~

Trời ơi, cậu là cận vệ của tam thiếu hả?

Sao mà nhìn mỏng dữ dị?

Có chắc bảo vệ được ngài ấy không?

- Vệ sĩ canh cửa nhìn Renjun từ trên xuống, môi dưới trề ra -

Tôi giết anh bằng một mũi viết thôi, anh muốn thử không?

- Huang Renjun rút cây viết từ ống tay áo ra nhìn tên vệ sĩ đang xem thường mình -

Cậu Renjun bình tĩnh, nó mới vào làm nên miệng mồm còn lanh chanh, cậu nhân từ bỏ qua cho nó nha

- Vệ sĩ bên cạnh nhanh chóng cản Renjun lại -

Đừng để anh ta nói những lời không hay này trước mặt tam thiếu

- Renjun căn dặn người vệ sĩ kia rồi bước đi vào trong -

Mày cẩn thận mồm, nói năng kiểu đó nữa thì bay màu không kịp nhìn trời đó

- Vệ sĩ lúc nãy nhìn tên vệ sĩ vô duyên kia nói -

Xin lỗi ngài, tôi tới trễ

- Huang Renjun cúi đầu -

Không sao, sắp tới tôi có một chuyến sang Thái để bàn việc, cậu sắp xếp người theo, nhớ là đừng đem quá nhiều người, sẽ không hay

- Jaehyun dặn dò Renjun -

Vâng tôi biết rồi thưa ngài

- Renjun tiếp tục gập người nhận lệnh -

Còn bây giờ, tôi đưa cậu đi ăn

- Jaehyun đặt ipad xuống bàn rồi kéo tay Renjun đi -

~~~~~~~~

Trời ơi nhất thiếu, ngài để yên tôi may lại cho, ngài cứ lắc lư thì một lát kim nó đâm rồi đừng bảo sao đau nha

- Ten đang tỉ mỉ may đồ lại cho nhất thiếu, nhưng ngài không an phận, cứ vừa nghe điện thoại vừa quát tháo, tay cứ cử động khiến cơ thể cũng di chuyển theo -

Xin lỗi em

- Johnny nghe thế liền đứng im, rồi tiếp tục nói chuyện điện thoại -

- Ten may lại xong thì cũng cắt chỉ, rồi dọn dẹp đồ đã dùng vào hộp -

Có chuyện gì sao?

- Ten ngước lên nhìn Johnny đang tức giận -

Trong bang mất một lô hàng, mà lô hàng này sắp tới là do Jaehyun vận chuyển

- Johnny ngồi xuống ghế -

Ngài yên tâm, trong các lô hàng vận chuyển sang nước ngoài, tôi đã cho người gắn chip định vị, sẽ mau thôi mấy đứa sẽ tìm được định vị rồi báo cho chúng ta

- Ten rót cho Johnny một tách trà -

Doyoung bảo dạo này Lenni và Hwayoung lộng hành chắc chắn có điềm, nên đã dặn dò tôi làm thế

- Ten đưa tách trà cho Johnny -

Cậu ta đúng thật rất khôn ngoan, thảo nào Taeyong luôn luôn tin tưởng cậu ta

- Johnny nhận lấy tách trà -

~~~~~

Nghỉ ngơi một chút đi

- Winwin bưng khay trà lài lên phòng làm việc của Yuta -

Sao giờ này em không nghỉ ngơi đi?

- Yuta nhìn thấy cậu, lại mỉm cười dừng công việc đi đến bên cạnh cậu như một thói quen -

Anh làm việc khuya lắm rồi, tôi sợ anh mệt, có pha trà cho anh uống

- Winwin chăm chú rót trà cho anh -

Cảm ơn em

- Yuta mỉm cười, lòng trở nên ấm áp, khoảng cách giữa anh và Winwin ngày càng được rút ngắn lại -

- Cậu bây giờ rất hay lo cho anh, hay quan tâm đến những vết thương, và cũng nói chuyện với anh nhiều hơn -

~~~~~

Khỏe hẳn chưa?

- Taeyong đem đồ ăn vào bệnh viện cho Doyoung -

Khỏe như trâu

- Doyoung mỉm cười gật đầu -

Em cứ làm mọi người lo, bọn nhỏ vì em mà đánh đấm đến mỏi cả tay

- Taeyong ngồi xuống cạnh cậu, chăm chú lấy từng món ăn ra -

Cho bọn nhỏ trải nghiệm, để tăng thêm tự tin, cũng tốt mà

- Doyoung chớp chớp mắt -

Nhưng nguy hiểm cho em...chúng luôn nhắm vào em, vậy mà em luôn cứ thích đi một mình

- Taeyong quay sang nhìn cậu -

Thôi, chả phải bây giờ vẫn ổn sao?

- Doyoung đưa tay lên mắt bảo -

Tôi nói không lại em

- Taeyong chịu thua, để đồ ăn lên bàn cho cậu -

______ Heo Tỷ Tỷ _____

"Chả biết hạnh phúc vui vẻ như thế kéo dài được bao lâu "
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 12


Đợt này Lenni có chuẩn bị khá kĩ á Doyoung

- Ten ngồi xuống cạnh giường bệnh của Doyoung -

Đơn hàng đi Thái bị lấy rồi sao?

- Doyoung dừng việc bấm điện thoại lại -

Ừm, mới hôm qua, Johnny khá tức giận

- Ten gật gật trả lời -

Cho mấy đứa nhỏ lên chức cận vệ sớm như vậy, không phải mày muốn bọn nhỏ bảo vệ các thiếu, mà là muốn các thiếu bảo vệ chúng sao?

- Ten như đi guốc trong bụng Kim Doyoung, thoáng qua đã đoán được điều mà Doyoung đã nghĩ -

Ừm, vì những lần trước chúng đã nhúng tay và dạy dỗ Hwayoung, tao nghĩ cô ta đã để ý đến bọn nhỏ rồi

- Kim Doyoung nhìn Ten một lúc thì gật đầu nói -

Cũng đúng, bọn nhỏ này máu chiến, chúng còn manh động hơn hai đứa mình

-Ten bật cười, tay vừa đan vào nhau vừa ngửa ra ghế -

Ừm, hy vọng sẽ không có gì

- Kim Doyoung gật đầu -

~~~ Hai năm sau ~~~

- Sau khi mất lô hàng đó thì bên phía Snake lại không có một chút động tĩnh nào nữa, Hwayoung cũng không có gây chuyện với nhóm Doyoung, cứ vậy mà hai năm trôi qua, mọi việc vẫn không có gì xảy ra, điều thuận lợi đến lạ thường -

Ê anh Winwin mời bọn mình sang nhà ảnh dùng bữa á

- Haechan vui vẻ báo với đám bạn -

Nghe bảo là tiệc sinh nhật của ảnh á

- Renjun chống cằm nói -

Ê vậy đâu đến tay không được, mình đi mua quà cho ảnh đi

- Chenle nhanh nhảu đưa ra ý kiến -

Cũng được á, mình đi trung tâm mua quà cho ảnh đi

- Jaemin cũng vui vẻ đề nghị -

- Nói rồi thì cả bốn cùng nhau vui vẻ tung tăng rời khỏi quán cafe -

(Heo: làm cận vệ coi bộ cũng nhàn 🙂))

Khoang đã

- Haechan dừng lại -

- Cậu nhìn vào con hẻm nhỏ, nhìn thấy một nhóm người đang đánh ai đó -

Kệ đi Haechan, động vào kẻo gây rối

- Renjun nắm lấy cổ tay Haechan lôi đi -

Đừng để tao yên

- Haechan văng co, quay đầu lại nhìn vô tình nhìn thấy mặt người kia -

Là Sungchan đó

- Haechan giựt tay ra khỏi tay Renjun băng qua đường chạy đến con hẻm -

- Ba cậu còn lại cũng nhanh đuổi theo Haechan -

- Cả bốn người nhào vào đánh đám người kia, chúng sợ hãi co chân bỏ chạy -

Sungchan à...

- Haechan đỡ người cậu bé dậy, không ngừng lay lay -

Anh Haechan...

- Tiếng thì thầm nhỏ xíu, rồi ngất đi trong vòng tay Haechan -

- Bốn người không chần chừ gì mà bắt taxi chạy đến bệnh viện Seoul -

- Sungchan được đưa vào phòng cấp cứu, bốn người ngồi bên ngoài chờ đợi -

- Người lo lắng nhất là Lee Haechan, cũng cứ đứng lên ngồi xuống mãi -

Haechan

- Giọng của Mark vang lên -

Mark à

- Haechan chạy đến nắm lấy tay Mark -

Sungchan bị sao thế?

- Mark vuốt lưng cậu hỏi han -

Lúc này tôi với mấy đứa định đi đến trung tâm, dọc đường thì thấy có nhóm người đang đánh ai đó, khi vô tình nhìn thấy người đó là Sungchan, chúng tôi đã đánh chúng bỏ chạy, nhưng Sungchan bị thương rất nặng

- Haechan kể lại sự tình lúc nãy cho anh nghe -

Sẽ ổn thôi

- Mark xoa lưng Haechan an ủi -

Cảm ơn ba cậu nha

- Mark nhìn ba cậu gật đầu -

Dạ

- Cả ba đứng dậy cúi đầu như thói quen suốt hai năm qua -

Mà tứ thiếu này, lúc nãy khi đánh nhau với đám người đó, tôi vô tình nhìn thấy hình xăm của Snake

- Jaemin nhìn Mark nói -

Có lẽ Sungchan đã gây thù gì với chúng rồi ấy tứ thiếu

- Chenle nhìn Jaemin rồi nhìn sang Mark -

Được rồi, chuyện đó tôi sẽ giải quyết sau

- Mark gật đầu nhìn về hướng phòng cấp cứu -

~~~ Một lúc Sau ~~~

- Được một lúc sau thì bác sĩ đi ra, cởi bỏ khẩu trang và bao tay, ông chấp hai tay phía trước -

Thưa ngài, cậu bé vì bị va đập ở đầu quá nhiều dẫn đến suất huyết não, chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng cậu bé đã rơi vào tình trạng chết não, tôi e là cậu bé sẽ sống đời thực vật đến hết đời...

- Vị bác sĩ cúi thấp đầu, thể hiện rõ sự bất lực -

Ông nói gì vậy?

Ông là bác sĩ, sao không thể cứu chứ, Sungchan còn trẻ, còn bao nhiêu hoài bảo, sao ông nói thế hả?

- Haechan mất bình tĩnh, lao vào nắm lấy cổ áo vị bác sĩ -

Haechan bình tĩnh

- Mark kéo Haechan lại, mấy cậu cũng chạy đến chặn ngang vị bác sĩ -

Mày bình tĩnh đi, làm vậy cũng không thể nào giúp cho Sungchan tỉnh lại đâu

- Renjun nhìn Haechan nói -

Buông tôi ra

- Haechan đẩy Mark, cứ mất bình tĩnh lao vào vị bác sĩ -

Haechan em làm gì vậy?

- Kim Doyoung và Ten chạy đến -

Anh

- Haechan nhìn thấy Doyoung thì cũng bình tĩnh hơn -

Em đang làm gì vậy?

- Ten cau mày nhìn biểu hiện của cậu -

Em xin lỗi

- Haechan cúi đầu -

Chuyện của Sungchan mọi người sẽ điều tra, em ở đây gây rối cho bác sĩ thì có giúp ít được gì không Haechan?

- Kim Doyoung hiện rõ tức giận trên gương mặt -

Được rồi

- Mark đứng trước Haechan -

Hai cậu cho người điều tra hành tung của Snake đi, Jaemin bảo là khi đánh nhau đã thấy được hình xăm của Snake

- Mark nhìn Doyoung và Ten -

Được rồi, bọn tôi sẽ nhanh điều tra ra sự thật

- Ten gật đầu -

Haechan sau này em không được mất bình tĩnh như thế nữa, rõ chưa?

- Kim Doyoung nhìn Haechan -

Dạ rõ ạ

- Lee Haechan gật đầu trả lời -

- Ten và Doyoung dẫn ba cậu còn lại rời đi -

_____ Heo tỷ tỷ ______

" Liệu rằng em có thể nhìn thấy được ánh sáng nữa không?

"
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 13


Mọi chuyện sẽ ổn thôi, phép màu nhất định sẽ đến với em

- Haechan nắm lấy bàn tay đang gắn đầu ống kim của Sungchan, đau lòng tự an ủi bản thân mình -

- Suốt hai năm qua, Haechan thay thế Mark chăm sóc cho Sungchan, từ đó cậu cũng xem Sungchan như em trai ruột, tận tình giúp đỡ và yêu thương, xem đứa trẻ nhỏ như một phần không thể thiếu -

- Vì thế khi nghe được tin em có thể sẽ không thể tỉnh được nữa khiến Lee Haechan như không tin vào sự thật trước mắt mà mất bình tĩnh -

Yên tâm đi, Sungchan sẽ buồn nếu như nó biết cậu vì nó mà suy sụp

- Mark xoa lưng cậu -

~~~~~~~~

Cha à, con không muốn tiếp tục nữa

- Lenni quỳ dưới sảnh lớn, trên ghế lớn có một người đàn ông cao tuổi đang ngồi trên ấy -

Lenni?

Con có biết ta đã vất vả lắm mới tạo ra được một Snake hùng mạnh như bây giờ không?

Vậy mà khi biết thằng nhãi kia là anh con, thì con lại dám từ bỏ sao?

- Người đàn ông ấy cất giọng, sự không hài lòng hiện hữu rõ bên trong câu hỏi -

Cha, thật sự anh không làm gì sai, là cha đã hiểu nhầm dì, và đã làm sai với anh

- Lenni từ bao giờ lại cảm thấy người trước mặt mình lại khinh tởm đến thế, tại sao ông ta có thể đối xử tệ bạc với đứa con mang cùng dòng máu với mình như thế -

Doyoung nó là cái gai trong mắt ta, còn con thì khác, con chính là đứa con mà ta yêu thương, ta gầy dựng tất cả chỉ muốn cho con một vị trí cao nhất, và một cuộc sống tốt nhất thôi Lenni à

- Ông ta tỏ ra rằng bản thân là một người cha tốt trước mặt Lenni -

Nhưng anh cũng là con cha mà !!!

- Lenni ngước lên nhìn cha mình -

Không nó không phải con ta, con đàn bà đó ngoại tình, nó là con của thằng cặn bã kia, nó không phải con ta

- Ông ta lắc đầu, phủ định việc Kim Doyoung thực sự là con ruột của ông ta -

Con đã đưa....aaa

- Lenni chưa dứt cậu đã bị ông ta đá một phát bay ra xa -

Câm miệng lại, nếu như con còn nói về nó một lần nữa....

- Ông ta chạy đến bóp chặt cằm của Lenni -

Ta sẽ giết chết con

- Ông ta nghiến răng đe dọa Lenni -

- Lenni cũng chỉ biết bất lực nhìn cha mình -

Từ nay hãy làm những gì mà ta đã bảo, nếu con dám trái ý một lần nữa...

Ryu Hwayoung sẽ là món quà sinh nhật cho pet của ta đó...con trai yêu

- Ông ta nhìn Lenni với gương mặt đầy sự thỏa mãn và tàn ác -

Con biết rồi..thưa cha

- Lenni quỳ gối dưới chân ông ta, cắn răng mà nhận lệnh -

Ngoan, thế mới là con trai yêu của ta

- Ông ta xoa đầu Lenni gật đầu hài lòng -

~~~~~~~~~

Hay là em ở lại đi, tôi sẽ đi một mình

- Lee Jeno nhìn Jaemin đang thấp thỏm ở đối diện -

Không sao, hơn chục năm gặp lại, tôi chỉ căng thẳng một chút thôi

- Na Jaemin mỉm cười lắc nhẹ đầu -

Yên tâm đi, cô ta sẽ phải trả giá cho tất cả những gì cô ta đã làm

- Lee Jeno đi đến bên cạnh cậu, nhẹ nhàng nắm lấy -

Cảm ơn vì đã bên cạnh tôi

- Na Jaemin đặt tay còn lại lên tay Jeno -

Khi em đến đây, thì tôi đã xác định được người tôi cần bảo vệ là ai

- Lee Jeno nhẹ nhàng chạm lên từng đường nét trên gương mặt của Jaemin -

Tôi không nghĩ rằng bản thân tôi, một lần nữa sẽ được yêu thương và bảo vệ như vậy

- Na Jaemin trầm mặt nhìn vào hư không -

Tôi hứa sẽ bảo vệ em

- Lee Jeno nâng mặt cậu lên -

Ít nhất là ở thời điểm bây giờ

- Lee Jeno mỉm cười ôm cậu vào lòng -

~~~~~~~~

Trời ơi cho tôi xin miếng gì ăn đi, tôi đói quá rồi

- Chenle nằm lăn lộn trên sofa -

Chenle à, trật tự đi

- Park Jisung bất lực nhìn cục bông trên ghế -

Đói lắm rồi lục thiếu ơi

- Zhong Chenle xoa bụng, bĩu môi -

Đợi thêm khoảng năm phút nữa thôi

- Park Jisung đi đến xoa đầu cậu -

- Sau khi xoa dịu được cục bông thì Park Jisung cũng nhanh chóng quay lại bếp chuẩn bị bữa tối cho cả hai -

Chenle xuống ăn này

- Park Jisung nói vọng lên -

- Zhong Chenle nghe xong liền hào hứng chạy xuống bếp, nhanh kéo ghế, chân đung đưa hào hứng chờ đồ ăn và cơm -

Ngon quá đê

- Zhong Chenle vừa nhai vừa tới tấp khen -

Ăn từ từ thôi, không ai tranh

- Park Jisung lắc đầu vừa nhắc nhở vừa gắp đồ ăn cho cậu -

_______ Heo tỷ tỷ ________

"Khoảng khắc của hai ta dần được thu hẹp rồi "
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 14


- Bữa tiệc náo nhiệt, tập hợp không ít các tay chơi có máu mặt trong giới -

- Lee Jeno thầm đánh giá cô gái chưa bao giờ gặp mặt này -

Cô bạn của em cũng không phải dạng vừa đâu

- Lee Jeno kề sát tai Na Jaemin nói -

Khi chưa trở nên giàu có, cô ta có quen biết vài tên giang hồ có tiếng ở khu vực này

- Na Jaemin nhìn quanh đáp -

Em nghĩ cô ta vẫn còn nhớ mặt em chứ?

- Lee Jeno đứng cầm ly rượu -

Không biết

- Na Jaemin lắc đầu -

Có lẽ tôi nên chủ động một chút

- Lee Jeno nhìn Na Jaemin đầy sự bí hiểm -

Anh định làm gì?

- Na Jaemin khó hiểu -

- Lee Jeno không nói gì thêm, đặt ly rượu xuống và rời đi -

- Na Jaemin thất khinh nhìn theo, câu ú ơ cũng không biết phát ra kiểu gì -

- Lee Jeno rời đi một lát thì cả khán phòng tắt đèn, duy chỉ có ánh đèn trên sân khấu, cô gái cùng bộ dạ hội xinh đẹp bước ra dưới hàng ngàn tiếng vỗ tay -

Cảm ơn mọi người đã đến đây ngày hôm nay

- Cô gái ấy nỡ nụ cười rất tươi -

Tôi thực sự rất biết ơn mọi người, cảm ơn vì đã chọn công ty tôi, cảm ơn vì đã tin tưởng và ký hợp đồng với tôi, hôm nay là sinh nhật thứ 29 của tôi, mong muốn tổ chức bữa tiệc này để chung vui cùng mọi ngưòi, cảm ơn mọi người vì đã đến

- Cô gái hạnh phúc không ngừng cúi đầu cảm ơn quan khách -

Cô Kang Shin Ae này

- Có một vị khán giả đưa tay lên -

Vâng, không biết anh có điều gì cần hỏi?

- Kang Shin Ae thân thiện nhìn người khách kia -

Theo tôi biết, tài sản mà cô đang nắm giữ, có phải là cô cướp từ Na Thị mà có không?

- Vị khán giả can đảm giữa hàng ngàn người hỏi thẳng Kang Shin Ae -

À...!!!

- Kang Shin Ae chợt nhận ra câu hỏi không đúng, liền đơ cả ra -

- Những vị khách nhìn thấy biểu hiện của cô ta, liền bắt đầu xì xào không ngừng -

Mọi người bình tĩnh, trước tiên đây là do chính tay tôi tạo ra, không cướp bất kì của ai, còn về Na Thị, có lẽ do họ làm ăn thất đức nên mới bị phá sản, và dẫn đến cái chết thương tâm cho ông bà Na, và cậu con trai không ra gì của họ cũng phải vào trại vì chất cấm, tôi thật lấy làm tiếc, thú thật với mọi người, trước kia tôi từng là bạn thân của Na Jaemin, biết cậu ấy sài chất cấm, tôi đã cố gắng khuyên ngăn biết bao nhiêu lần, mà cậu ấy không nghe, để hôm nay lại phải ngồi trong trại mà cải tạo

- Kang Shin Ae tỏ ra vô cùng tiếc thương cho Na thị, nhưng thâm tâm cô ta đang vô cùng hả hê -

- Bên dưới khán đài, Na Jaemin tay nắm chặt thành đấm, căm phẫn nhìn về phía sân khấu -

Vậy không biết cô Kang đây đã có bao giờ suy nghĩ sẽ giúp đỡ bạn mình không ?

- Giọng Na Jaemin vang lên thu hút tất cả ánh mắt về phía mình -

NA JAEMIN

- Hai mắt Kang Shin Ae mở to -

Chào cậu, Shin Ae, đã lâu rồi không gặp

- Na Jaemin vẫy tay về phía Shin Ae -

- Cô ta như hóa đá, đứng chết trân ở trên sân khấu -

Đây chính là Na Jaemin sao?

- Quan khách xung quanh bắt đầu bàn tán -

- Kang Shin Ae sau khi hoàn toàn nhận biết được cục diện, liền mỉm cưòi bước xuống chỗ Na Jaemin -

Lâu quá không gặp, bạn thân

- Na Jaemin nhìn cô ta -

Mày ra khi nào?

- Kang Shin Ae hỏi vừa đủ cả hai nghe -

Tao ra cũng được khá lâu rồi

- Na Jaemin khoanh tay trước ngực -

Các vị thấy đó, khi ra khỏi trại, người mà nó tìm đến cũng là tôi

- Kang Shin Ae quay lại nhìn quan khách -

- Tỏ ra bản thân đang rất cao thượng và nhân ái -

Không biết mày cần tao giúp gì sao?

Hay là ra khỏi trại không có tiền?

Tao cho mày vài đồng coi như tình nghĩ xưa nha

- Kang Shin Ae bất giác nỡ nụ cười chiến thắng -

Hãy giữ lại số tiền lẻ đó cho bản thân mày ấy

- Na Jaemin nhếch môi đáp -

Hôm nay đến đây chỉ muốn biết mày sống như thế nào, có còn thủ đoạn như xưa hay không thôi

- Na Jaemin mỉm cười dang tay ra giữa sảnh -

Nhưng nhìn bữa tiệc sang trọng thế này, chắc hẳn mày sống rất tốt

- Na Jaemin rút tay lại, từng bước đi đến gần chỗ Shin Ae -

Hãy xem như tao là món quà bất ngờ cho sinh nhật lần thứ 29 của mày đi

- Na Jaemin chấp hai tay, đôi mắt long lanh nhìn cô ta -

Mày muốn gì?

Đừng nghĩ có thể hãm hại được tao, mọi người ở đây đều yêu thương tao, và họ biết tao luôn là ngưòi bị hại

- Câu nói chất lượng phát ra từ miệng Kang Shin Ae khiến cho Na Jaemin không ngừng vỗ tay tán thưởng -

Phải, mày luôn là người bị hại, còn tao luôn là kẻ phản diện trong cốt truyện của mày

Vu khống, đổ lỗi, từ tay mày nó lại vô tình chuyển sang tay tao bằng một cách thức vô hình

Thật dại dột khi từng xem mày là người thân, là tao sai khi quá tin tưởng mày

- Na Jaemin cầm ly rượu lên -

Mạng tao sao cũng được, nhưng mạng cha mẹ tao, tao phải trả

- Na Jaemin bóp nát ly rượu lúc nãy -

- Quan khách lui về sau vì hoảng sợ

-

Người đâu, mau lui tên điên này ra ngoài, cậu ta đang làm các vị khách yêu quý của tôi sợ hãi đấy

- Kang Shin Ae quát lớn -

- Bảo vệ nghe thấy liền chạy vào bao vây quanh Na Jaemin -

Ai dám đụng vào em ấy dù một cọng tóc...

- Lee Jeno từ trên lầu đi xuống -

- Từ từ di chuyển đến bên cạnh Na Jaemin -

Tôi cũng sẽ bóp chết người đó

- Tiện tay Lee Jeno bẻ cổ một tên bảo vệ bên cạnh -

- Đám người kia sợ hãi la hét, ôm chầm lấy nhau, còn Kang Shin Ae thì sợ đến xanh mặt -

Nắm giữ tất cả cũng đã lâu, giờ thì chủ nhân của nó đã về, cô nên trả lại tất cả đi

- Lee Jeno nhìn cô ta, ánh mắt xuyên thẳng vào trái tim đen của cô ta -

Lee Tổng, nó là gì của anh?

- Kang Shin Ae nuốt nước bọt, mạnh dạng hỏi -

Là chồng sắp cưới của tôi, là người tôi yêu

Vậy đã đủ để tôi bảo vệ em ấy chưa?

- Lee Jeno nhẹ nhàng đan tay vào tay Jaemin, rồi quay sang nhìn cô ta -

_________ Heo tỷ tỷ ________

"Anh sẽ bảo vệ em, vì em là người anh yêu"
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 15


Những ai không liên thì nhanh rời đi trước khi quá muộn

- Lee Jeno lên tiếng cảnh báo -

- Tất cả quan khách nghe xong liền sợ hãi cong chân bỏ về, chỉ sợ ở lại sẽ không toàn mạng quay về -

- Những tiếng ồn dần dần tắt hẳn, cả khách sạn chỉ còn lại ba ngưòi, cùng một cái xác lúc nãy -

- Kang Shin Ae phẫn nộ nhìn Na Jaemin -

Mày lại luôn là người phá hoại những cuộc vui của tao

- Kang Shin Ae tức giận, trách tội lên Na Jaemin -

Mày mới là người phá hoại đấy, chính mày đã phá đi gia đình tao, mày là người đã lên kế hoạch giết chết cha mẹ tao và đưa tao vào trại

- Na Jaemin tức giận nhìn cô gái không nhận ra tội lỗi của mình -

Là trách cha mẹ mày quá thương mày, trách mày vì mày quá may mắn

- Kang Shin Ae nghiến răng nghiến lợi, trợn mắt nhìn Na Jaemin -

- Na Jaemin tức giận, cây dao từ ống tay áo rời xuống, cậu lao về phía Kang Shin Ae -

Tao từng nói rằng, đừng để tao chỉa lưỡi dao vào mày, nhớ chứ?

- Na Jaemin đưa cáng dao vào cổ Kang Shin Ae, lưỡi dao thì hướng về phía cậu -

Tao đã từng xem mày là người thân, chưa bao giờ xem mày là người ngoài, có gì cũng điều chia sẻ cho mày

Vậy mà mày lại chọn làm ngược lại, tìm cách hãm hại tao

Mày có còn là con người không hả !!!

KANG SHIN AE !!

- Sự tức giận dồn nén, Na Jaemin giống như một ngọn lửa, chỉ cần thêm một chút dầu liền bộc phát mà bốc cháy -

Không, tao không phải là con người, từ lúc làm bạn với mày, tao chả khác nào con ở cả

Đi với mày tao luôn là người xách tất cả, đi với mày tao luôn bị người khác nói là người ở của mày

Mày giống như ánh hào quang vậy lúc nào cũng nổi bậc chốn đông người, còn tao thì luôn bị họ ghét cay ghét đắng chỉ vì tao là bạn với mày

Tao đã làm gì sai để bị đối xử như thế?

- Kang Shin Ae múa may tay chân, kể ra nỗi lòng của bản thân -

Là mày tự nguyện mà Shin Ae ?

- Na Jaemin hoang mang tột độ với điều ganh tị của Kang Shin Ae -

Mỗi lần đi mua sắm, mày luôn chủ động muốn xách mà?

Mày muốn lấy sự đồng cảm từ người khác, khi không lấy được thì quay lại trách tao?

Bản chất của mày vốn dĩ là ganh tị, luôn luôn muốn hơn người, trong con người mày không có chữ "Bạn", vì thế mày luôn xem thường hai chữ "Bạn Thân"

- Na Jaemin tức giận chỉ tay vào vai của cô ta -

Là bản thân mày luôn tự hạ thấp mình, không ai hạ thấp mày cả

- Na Jaemin thở hất một hơi -

Nếu như lúc đó, tao để mày chết đi, không nhẹ dạ cứu mày, thì cha mẹ tao đã không chết

- Na Jaemin ngước mặt lên cao -

Mày không đáng để được cứu Kang Shin Ae

- Khi Na Jaemin ngước xuống cũng là lúc đôi mắt cậu thay đổi, nó lạnh đến đáng sợ -

Sẽ không có gì đau đớn hơn khi bị người mình yêu thương phản bội, mày nên chuyển kiếp để hiểu được điều đó

- Câu nói vừa dứt cũng là lúc cây dao lúc nãy xuyên thẳng vào cổ h*** của Kang Shin Ae -

- Cô ta ôm lấy cổ, máu tươi tứa ra không ngừng, đôi mắt nhìn về phía Na Jaemin hiện rõ sự sợ hãi -

- Cô ta ngã ra sàn dãy đành đạch, rồi dần dần không còn động đậy nữa -

- Na Jaemin quay sang ôm lấy Lee Jeno, cậu bật khóc trong lòng anh -

Không sao, thù đã trả rồi

- Lee Jeno vuốt lưng của cậu -

~~~

Mau mau đi Doyoung

- Ten hào hứng kéo tay Doyoung đi -

Từ từ, đi chợ đêm thôi mà tao tưởng mày đi cưới chồng không á

- Kim Doyoung bất lực lên tiếng -

Thằng nói gì dị trời, đang mơn mởn cưới gì

- Ten quay lại liếc Kim Doyoung một cái rõ khét -

Rồi, mau đi mua gì mua đi, tao ngồi đây chờ

- Kim Doyoung phất tay đuổi Ten đi -

Mày mà bỏ về thì đừng trách tao

- Ten đe dọa Doyoung xong thì cũng nhanh vui vẻ chạy đi -

- Kim Doyoung lắc đầu bất lực, lấy điện thoại lướt để thời gian mau trôi -

- Từ xa một ngưòi đi đến bàn cậu, và ngồi đối diện với cậu -

- Kim Doyoung chau mày, từ từ ngước lên -

Lenni!!!

- Kim Doyoung đứng dậy -

Anh ngồi xuống đi, tôi có chuyện muốn nói

- Lenni ngước lên nhìn Doyoung -

- Kim Doyoung đề phòng nhìn xung quanh, sau khi xác định không có ai, thì mới từ từ ngồi xuống -

Có chuyện gì?

- Kim Doyoung chán ghét hỏi -

Chúng ta...là anh em cùng cha khác mẹ

- Lenni ngập ngừng một lúc thì liền nhanh chóng đối diện với cậu -

- Kim Doyoung nghe xong liền mở tròn mắt -

Tôi biết anh sẽ không tin, lúc mới tôi cũng vậy, nhưng chúng ta có máu mủ là thật, đây là giấy xét nghiệm

- Lenni biết Kim Doyoung sẽ không tin, liền đưa giấy xét nghiệm cho cậu -

Sau khi biết anh là anh tôi, tôi đã ngừng hoạt động ngay sau đó, nhưng cha...ông ấy đã hoàn toàn khống chế tôi rồi, tôi thực sự không muốn làm hại anh...nhưng tôi lại không thể cãi lại lời ông ấy

- Lenni nắm chặt hai tay -

- Sự rung rẫy trước mắt khiến Kim Doyoung cũng rung rẫy theo -

- Điều làm Kim Doyoung ngạc nhiên đó chính là Lenni đã khóc -

- Hắn ta khóc như một đứa trẻ trước mặt cậu, một tên cặn bã từng hung tàn trước kia, không xem ai ra gì giờ này lại ngồi trước mặt cậu mà khóc lóc -

Khi nhỏ, tôi từng mong muốn có một người anh hoặc một người chị, để được biết cảm giác được yêu thương là thế nào, mẹ vì sinh khó mà qua đời, cha đã nuôi dạy tôi, nhưng ông ấy nuôi dạy tôi như một món đồ mà thôi

Luôn luôn ra lệnh cho tôi, ông ấy chưa bao giờ hỏi rằng tôi thích gì, hay muốn gì, tất cả ông ấy đều tự quyết, ngay cả khi thừa hưởng Snake, đó cũng là quyết định của ông ấy

- Đôi tay Lenni không ngừng rung rẫy, giọng cũng lạc đi vì khóc -

Đã từng bị đánh chưa?

- Giọng Kim Doyoung vang lên khiến Lenni ngừng tiếng nấc dở -

Rất nhiều

- Lenni cúi mặt trả lời -

Đó là sự yêu thương của ông ta đấy, một thứ tình yêu đáng kinh tởm

- Kim Doyoung nắm chặt hai tay với nhau -

Anh

- Tiếng gọi Anh khiến tim Kim Doyoung đau nhói -

Nếu như...có một trận chiến xảy ra, anh hãy vì mình, anh hãy trả thù cho dì và anh, em sẽ cố gắng âm thầm hỗ trợ cho anh

- Lenni nắm lấy tay Kim Doyoung -

Tại sao cậu lại làm vậy?

- Kim Doyoung nhìn xuống đôi tay đang nắm lấy tay mình -

Vì em là em trai anh, vì anh là ngưòi thân của em, là người mà có thể hiểu được cảm giác của em

- Lenni nuốt nước bọt -

Hứa với em, nếu như có phải giết em, thì anh hãy ra tay nhá

- Lenni rút tay lại nhìn cậu -

Cậu điên sao?

- Kim Doyoung tròn mắt nhìn hắn ta -

Hãy hứa với em đi

- Lenni chấp tay nhìn anh -

Không

- Kim Doyoung quay sang hướng khác -

Em vui lắm, vì anh chính là anh trai em

Thôi em phải đi rồi

- Lenni hấp tấp đứng dậy rời đi -

- Kim Doyoung nhìn theo cho đến khi Ten xuất hiện và kéo cậu lại thực tại -

Nhìn trai hả?

- Ten nhìn theo hướng của Doyoung -

Trai đầu mày

- Kim Doyoung vả vào đầu Ten một cái rõ đau -

Ai biết đâu, thấy nhìn không chớp mắt luôn

- Ten nhún đi vào ghế ngồi -

Mày lo ăn đi

- Kim Doyoung cầm lấy một que thịt đưa vào miệng -

_______ Heo tỷ tỷ ________

" Sự thật dần đã hé mở rồi "
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 16


Anh Doyoung này, lúc nhỏ anh đã từng được ăn kem như thế này chưa?

- Lenni cầm que kem, chân đung đưa theo chiều gió, hưởng thụ bầu trời chiều mát mẻ -

Lúc lên tám, được ăn một lần

- Doyoung một tay cầm kem, một tay đặt lên ghế nhìn ra biển -

Đây là lần đầu em được ăn kem ấy

- Lenni quay sang cười với Doyoung -

Hôm nay cậu kêu tôi ra đây có việc gì không?

- Doyoung nhìn Lenni một lúc rồi thì lên tiếng hỏi -

Ừm, xém tí thì quên mất, cha đang chuẩn bị cướp kho của nhị thiếu, anh kêu ngài ấy cẩn thận nhá

- Lenni nhớ ra liền nghiêm túc nói -

Lenni báo cáo như thế là sai luật

- Doyoung nheo mắt nhìn hắn ta -

Em biết, nhưng em đã nói rồi, anh là anh của em, em sẽ không để cha làm tổn hại đến anh và cả những người anh yêu thương nữa

- Lenni mỉm cười, giọng nói như chữa lành tâm hồn Doyoung lúc bấy giờ -

Đừng tốt với tôi như vậy

- Doyoung ném cây kem vào thùng rác và rời đi -

- Nhưng điều đó cũng không khiến Lenni tức giận, vì đơn giản là Lenni hiểu rằng Doyoung đã phải trải qua những điều gì, và phải chấp nhận với điều đó ra sao, việc chấp nhận giữa cả hai có quan hệ anh em, là điều rất khó đối với Doyoung -

- Doyoung lên xe và lái xe quay về thành phố, đầu óc không tập trung được, vì bận suy nghĩ, khi vừa về đến khu tập thì thấy mọi người nháo nhào, tinh thần chiến của Kim Doyoung liền bật lên, nhanh vắt súng vào lưng quần, ra khỏi xe -

Ken có chuyện gì vậy?

- Kim Doyoung kéo tay đội trưởng Ken hỏi -

Dạ nhà kho của nhị thiếu bị tấn công, tôi đang cho người sang hỗ trợ ạ

- Đội trưởng Ken chấp tay trước Doyoung -

- Kim Doyoung gật đầu phẩy tay bảo Ken rời đi -

- Cậu chóng hai tay lên hông suy nghĩ, chưa được mười phút thì điện thoại reo lên -

Doyoung, tôi nhờ cậu một việc được không?

- Đầu dây bên kia với hơi thở yếu ớt, cùng tiếng rít của dao đang cạ sát vào lang can hay gì đó bằng sắt, tiếng rít nghe chói tai vô cùng -

Winwin, sao thế?

Cậu đang ở đâu vậy?

- Lúc này lòng Kim Doyoung như lửa đốt, thấp thỏm hỏi người bên đầu dây -

Không kịp đâu, hãy đến nhà kho cứu Yuta đi, tôi xin cậu

- Giọng Winwin vừa yếu vừa nhỏ -

Cậu chờ tôi, tôi sẽ cứu Yuta và kiếm cậu ngay, hãy cố gắng tìm chỗ an toàn núp nha

- Kim Doyoung vừa căn dặn vừa chạy vào xe -

- Tiếng tít vang lên, Kim Doyoung ném điện thoại sang một bên, nhấn ga thật nhanh chạy đến nhà kho của nhị thiếu -

- Đến nơi thì đã thấy Taeyong cũng vừa mới đến -

Taeyong

- Kim Doyoung chạy thật nhanh đến chỗ Lee Taeyong -

Có chuyện gì vậy?

- Lee Taeyong nhìn thấy cậu lo lắng -

Winwin gặp chuyện rồi, khi nãy cậu ấy gọi cho tôi, tôi đã nghe thấy tiếng dao mạ sát với sắt, tôi nghi là có người đã đột nhập vào nhà nhị thiếu rồi

- Kim Doyoung lo lắng không yên, nắm chặt tay Lee Taeyong -

Mau vào trong cứu Yuta trước đã

- Lee Taeyong kéo Kim Doyoung xâm nhập vào nhà kho -

- Bên trong đang hỗn loạn vô cùng, đàn em hai bên đang đánh nhau không ngừng, Taeyong và Doyoung sao khi quan sát thì cũng đã thấy Yuta -

- Yuta đang bị hai tên sát thủ bậc S đánh -

- Cả hai nhanh chóng lao đến như gió, chiêu vừa tung ra thì sát thủ liền đánh trả, hai bên đánh nhau quyết liệt, lúc này Yuta cũng đã không cầm cự nổi, bị thương khá nặng nên ngã xuống sàn sao khi thấy Taeyong và Doyoung lao đến -

- Mất một lúc thì cả hai mới hạ gục được hai tên sát thủ bậc S, đám đàn em của Snake cũng đã bị diệt sạch hết -

Mau lên Yuta, Winwin không ổn rồi

- Taeyong mặc cho cậu bạn đang bị thương, nhanh chóng cùng Doyoung kéo Yuta đi ra xe -

- Cả ba ngồi trên xe mà thấp thỏm không ngừng, chiếc xe lao như bay về vinh thự của Yuta -

- Cả vinh thự tối đen như mực, vệ sĩ bên ngoài hầu như đều đã chết hết, Yuta linh cảm được chuyện không hay đã xảy ra, mặc cho vết thương có nặng cũng nhanh chóng mở cửa chạy vào nhà -

- Bên trong bừa bộn, Yuta mở đèn lên, điều khiến anh chết lặng là vết máu kéo lê trên sàn, nhìn theo vết máu đó là cơ thể đang thoi thóp của người anh yêu -

Winwin...Winwin

- Yuta không chần chừ mà lau đến bên cạnh cậu -

Anh về rồi sao, có...bị thương không?

- Giọng nói yếu ớt, cơ thể chỉ còn tàn âm vài hơi thở bất chợt -

Winwin, anh xin lỗi, Winwin em cố lên anh đưa em đi bệnh viện

- Yuta quờ quạng, cố gắng để có thể bế cậu lên mà không khiến cậu bị đau -

Em xin lỗi Yuta, chắc em không thể trụ nỗi đâu

- Winwin nắm lấy tay anh -

Cảm ơn suốt thời gian qua đã yêu thương, chiều chuộng em, cảm ơn vì đã luôn chịu đựng em

Em biết thời gian hai đứa mình cưới nhau, anh cũng rất buồn vì em luôn xa lánh và ghét anh

Nhưng thực chất em đã rung động rồi, chỉ là em trẻ con, luôn làm cho anh lo lắng, giờ thì anh hãy sống thật vui vẻ nha, em sẽ luôn dõi theo anh

Em yêu anh Yuta

- Câu nói yêu giờ đây đã trở thành câu nói âm dương cách biệt, Winwin trút hơi thở cuối cùng -

- Sự bày tỏ này khiến cho Na Yuta đau đớn đến tột cùng -

Là lỗi của tôi, tôi nên đến đây sớm hơn thì cậu ấy không chết

- Kim Doyoung hụt hẫng, quỳ xuống nhìn thi thể của Winwin -

Đừng tự trách mình như thế

- Lee Taeyong ôm cậu vào lòng an ủi -

- Tiếng khóc ai oán của Yuta xé tan bầu trời đêm, và rồi sấm chớp đùng đùng, cuối cùng là một trận mưa lớn -

- Có lẽ ông trời đã nhìn thấy, và tiếc thương cho hai người mà bật khóc -

__________

Quá khứ

__________

"Vì gia đình tôi, tôi mới chấp nhận cưới anh"

__________

"Anh đừng nghĩ rằng bản thân mình là ông trời"

__________

"Anh lại say nữa rồi à!"

__________

"Mau uống thuốc đi"

__________

"Tôi xin lỗi vì đã làm anh lo"

__________

"Aaaa tôi xin lỗi mà, đừng có chọc tôi nữa"

_________

Yuta này nếu sao này em mất đi, anh có quen thêm ai không?

- Winwin nằm trên đùi anh -

Em bị ngốc sao?

Anh luôn chỉ có một mình em thôi, em có mệnh hệ gì thì anh biết sống sao

- Yuta bẹo hai má cậu -

Hmmm má này là má vàng má bạc, anh bẹo thế thì còn gì là cái má nữa hả?

- Winwin trợn mắt, phồng má nhìn anh -

Của anh mà, anh có quyền nựng chứ

- Yuta xoa đầu cậu yêu chiều nói -

"Ting ting ting"

《Nhà kho bị đột nhập rồi nhị thiếu》

- Yuta đọc tin nhắn xong thì sắc mặt thay đổi -

Sao thế?

Bang có chuyện sao?

- Winwin thấy sắc mặt anh thay đổi thì hỏi -

Ừm, nhà kho bị đột nhập

- Yuta gật đầu cầm máy lên -

Vậy anh mau đi giải quyết đi

- Winwin ngồi dậy lấy áo khoác cho anh -

Vậy em ở nhà ngủ nha, đừng thức khuya chờ anh

- Yuta hôn lên trán cậu dặn dò -

Em biết rồi, nhớ cẩn thận nha

- Winiwin gật đầu với anh -

- Anh ôm cậu rồi nhanh chóng chạy đi -

________

Nếu lúc đó anh không bỏ em lại, thì em sẽ không rời bỏ anh rồi....WINWIN ƠI

- Tiếng hét tên cậu nghe đau đến xé lòng -

_________ Heo Tỷ Tỷ _________

" Phận em, duyên em đã hết, anh ở lại sống hạnh phúc anh nha "
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 17


- Sau tang lễ của Winwin, Yuta cứ như người mất hồn, lơ đãng, tối ngày cứ ở trong nhà, ôm ảnh của Winwin, vỏ rượu thì khắp nơi, chuyện trong bang cũng không màng đến -

Nhìn Yuta xót quá mọi người, em không nghĩ là anh Win mất sớm vậy đâu

- Chenle cũng không giấu nổi sự mất mát này -

Chuyện này cũng không nói trước được, vì vốn dĩ ở trong giới này, luôn có nguy hiểm khắp nơi, chúng ta là sát thủ có thể tự vệ được, còn Win thì không phải

- Ten lắc đầu, lắc lắc ly nước trong tay -

Mới ngày nào ảnh còn bảo em đi chơi với ảnh để khuây khỏa, sau vụ của Sungchan, vậy mà em chưa kịp làm gì ảnh đã bỏ đi mất tiêu

- Lee Haechan nằm dài ra bàn, tự trách -

Cũng không phải lỗi của em, trách là anh không đủ tốt để cứu cậu ấy

- Kim Doyoung nhìn ra cửa sổ -

Mày bảo em ấy, mà mày lại tự trách chính mình là sao?

- Ten khó chịu nhìn Doyoung -

Tao và Lenni là anh em cùng cha khác mẹ

- Câu nói của Kim Doyoung khiến cho năm cậu chết lặng -

Anh mới nói gì vậy?

Sự thật sao?

- Renjun như không tin vào tai mình -

Ừm, có giấy xét nghiệm

- Kim Doyoung gật đầu ngửa ra ghế -

Thực chất anh không biết phải đối mặt với nó thế nào, và càng không biết phải mở lời với mọi người ra sao, nhất là Yuta ngay lúc này

- Kim Doyoung xoa hai bên thái dương -

Chuyện này bất ngờ quá

- Na Jaemin cũng chưa thể tiếp nhận thông tin này liền được -

Cái hôm mày đến căn cứ, có phải mày biết trước rồi không?

- Ten nhìn Kim Doyoung -

Ừm, là Lenni hẹn gặp và nói cho tao biết

- Kim Doyoung thở dài một hơi -

Cậu ấy nói là ông ta sẽ đột nhập nhà kho của Yuta, nhưng cậu ấy không nói là ông ta sẽ đột nhập nhà của Yuta

- Kim Doyoung nhìn mấy cậu một lượt rồi gật đầu nói tiếp -

Cậu ta không sợ khi lão ta phát hiện, cậu ta sẽ phải chịu phạt sao?

- Chenle ngơ ngác hỏi -

Cậu ấy biết, và cậu ấy bảo chấp nhận nếu như giúp được anh bảo vệ những người mà anh yêu thương

- Kim Doyoung nhìn Chenle trả lời -

Anh ta điên rồi

- Lee Haechan bật cười ngã ra ghế -

Liệu đây có phải bẫy không anh?

- Huang Renjun nghi ngờ hỏi -

Anh cũng không biết, mọi thứ đều bất ngờ và khó để xác nhận được

- Kim Doyoung lắc đầu đáp -

Em không biết phải làm sao, nhưng nếu cứ để nhị thiếu như thế thì anh ấy sẽ chết dần chết mòn theo anh Win mất

- Na Jaemin đưa điện thoại ra giữa bàn -

Trời ơi, sao mà nhị thiếu ra đường vào lúc này thế

- Zhong Chenle hốt hoảng -

Mau nhanh hỏi xem ngài ấy ở đâu, nhanh đến đưa ngài ấy về, ngay lúc này ngài ấy đang gặp nguy hiểm đấy

- Ten đứng dậy theo phản xạ -

Nhanh chóng chia nhau ra

- Kim Doyoung ra lệnh -

- Cả sáu người chia nhau ra đi tìm Na Yuta -

~~~~

Winwin ơi em ở đâu rồi?

- Na Yuta lơ đãng đi trên đường, mặc cho xe cộ đang bóp còi in ỏi -

Nè thằng chó, mày điên à

- Vài người khó chịu ngó đầu ra khỏi xe mà mắng -

- Nhưng Yuta nào để trong tai, anh vẫn cứ thế đi qua đường mặc cho xe đang chạy lên rất đông -

- Và chuyện gì đến cũng sẽ đến, một chiếc xe tải lao như bay đến chỗ của Na Yuta -

"Rầm"

- Một tiếng rầm thật lớn, kéo theo sự tò mò và hoảng sợ của những người có mặt tại đó -

(Camera di chuyển từ đầu xe tải ra phía sau xe)

- Na Yuta lăn mấy vòng và nằm bất động trên vũng máu của chính mình, miệng không ngừng hộc máu -

- Ngay lúc này Kim Doyoung và Lee Haechan chạy đến -

Nhị thiếu... nhị thiếu

- Kim Doyoung chạy đến đỡ đầu Na Yuta lên người mình, không ngừng kêu anh -

Cấp cứu cho một xe đến đường Z, số YY có người nguy kịch

- Lee Haechan gọi cho bệnh viện -

- Cả hai cứ kêu anh trong vô vọng, mọi thứ xung quanh trở nên ồn ào với tiếng xì xào cũng tiếng kèn in ỏi -

~~~

Yuta ơi

- Giọng nói quen thuộc vang lên, Yuta nhìn về nơi phát ra tiếng nói kia -

Winwin, là em phải không?

Phải em không Win

- Na Yuta lấy tay che mắt vì ánh sáng kia ngày một sáng hơn -

Phải là em đây

- Khi câu hỏi có lời hồi đáp thì cũng là lúc ánh sáng tắt dần -

- Winwin dần xuất hiện trước mặt của Na Yuta -

Win ơi, anh nhớ em lắm

- Na Yuta chạy đến ôm cậu, nhưng cậu đã nhanh hơn né tránh anh -

Em giận anh lắm, sao anh lại có thể đối xử với bản thân tệ thế hả, anh có biết rượu làm hại bản thân không?

Em không có bên cạnh thì anh tệ hại đến thế sao?

- Winwin tức giận trách mắng anh -

Anh xin lỗi, vì anh nhớ em quá

- Na Yuta cố gắng chạm cậu nhưng bất thành -

Đừng chạm vào em, anh mau quay về và sống thật tốt, nếu không em sẽ đời đời kiếp kiếp không gặp lại anh

- Winwin nhìn anh -

Win ơi, anh theo em được không?

Không có em, anh thực sự không thể chịu nổi

- Na Yuta bất lực nhìn cậu -

Không thể, số anh chưa tận, anh phải sống, sống thay cả phần của em, anh còn phải chăm sóc ba mẹ em nữa, họ mất em rồi, không có anh thì họ phải sống sao?

- Winwin lắc đầu, cậu giao cho anh một trọng trách vô cùng lớn -

Anh...

- Na Yuta lúc này không thể nào nói ra thêm được lời nào nữa, miệng cứ như bị đóng băng -

Em phải đi rồi, mau quay về và sống thật tốt, em vẫn luôn dõi theo anh

- Winwin nói rồi đẩy mạnh anh -

- Na Yuta bị lực đẩy kéo anh đi ngày một xa cậu -

~~~

Winwin

- Na Yuta bật ngồi dậy, cơn đau đớn ập đến khiến anh nhăn nhó -

Tỉnh rồi sao?

- Johnny đi đến chỗ Yuta -

Tao như vậy bao lâu rồi?

- Na Yuta nhìn xung quanh -

Chắc khoảng ba ngày rồi đó anh

- Lee Jeno đi đến đưa cho anh ly nước -

Lâu như vậy sao?

- Na Yuta thầm thì -

Sao thế?

Bộ muốn chết lắm rồi sao?

- Jung Jaehyun ngồi bên cạnh đầu giường hỏi -

Có chết cũng tìm cái chết nào cho hãnh diện, sao lại để xe tải tông như thế

- Mark Lee nhìn Na Yuta không tiếc lời nói -

Lựa lời mà nói Minhyung

- Lee Taeyong bên cạnh nhắc nhở -

Anh thấy đỡ hơn chưa?

- Park Jisung lo lắng hỏi han -

Ổn hơn rồi

- Na Yuta gật đầu nói -

Quay lại được rồi chứ?

- Lee Taeyong đứng dậy đi đến chỗ Yuta -

Ừm, quay lại được rồi, phải trả thù cho Winwin nữa chứ

- Na Yuta phấn chấn hơn hẳn -

Muốn trả thù thì mau khỏi đi anh

- Lee Jeno vỗ vai anh nói -

Tao cũng có chuyện muốn nói

- Lee Taeyong đút tay vào túi quần -

Mày nói đi

- Johnny nhìn anh -

Lenni là em trai cùng cha khác mẹ của Doyoung

- Lee Taeyong lựa lời lắm mới nói ra -

Đùa sao?

- Mark Lee mở to mắt hỏi -

Không đùa

- Lee Taeyong nhìn em trai thân mến -

Sao thế?

Anh ta thực sự là em trai Kim Doyoung sao?

- Park Jisung cũng không tin vào thông tin này -

Quan trọng là Lenni chính là người đã báo tất cả hoạt động của Snake cho Doyoung, cả việc ông ta đột nhập kho của Yuta để đánh lạc hướng

- Lee Taeyong nói -

Vậy bây giờ người cần nhắm vào là Lenni hay lão già kia?

- Jung Jaehyun vắt chéo chân hỏi -

Tất cả người của Snake

- Lee Taeyong trả lời -

Ngay cả em trai Doyoung luôn sao?

- Na Yuta nhìn Taeyong -

Cậu ta bảo rằng nếu có chuyện gì, thì hãy giết luôn cậu ta

- Lee Taeyong trả lời -

Và người giết cậu ta phải là Kim Doyoung?

- Johnny nhìn ra cửa -

Phải

- Lenni đứng ngoài cửa nhìn vào -

_____ Heo tỷ tỷ _______

" Rồi thì trận chiến cuối cùng cũng sẽ đến "
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 18


Tôi không dự định đến đây đâu, nhưng vì muốn tốt cho anh hai của tôi, nên tôi phải đến đây

- Lenni bước vào trong phòng và đóng cửa lại -

Chuyện cha tôi xâm nhập vào nhà nhị thiếu, đúng là tôi không biết thật

- Lenni cúi đầu như thay lời xin lỗi đến Yuta -

Cậu tìm chúng tôi có chuyện gì?

- Mark Lee ngồi ở ghế nhìn Lenni -

Cha tôi có kế hoạch muốn giết anh hai và hạ bang của các vị để leo lên ngôi cao nhất, việc ông ấy muốn làm gì tôi cũng không ý kiến, nhưng việc này có hại đến anh tôi, nên tôi ép buộc phải tìm đến các vị

- Lenni nhìn mấy anh -

Mong ngài có thể bảo vệ anh ấy có được không?

- Lenni quỳ dưới chân Taeyong -

Cậu đứng dậy đi, việc bảo vệ Doyoung không cần cậu nhờ tôi cũng tự biết cách bảo vệ

- Lee Taeyong đỡ tay kéo Lenni đứng dậy -

Suốt thời gian qua tôi xin lỗi các vị vì luôn tìm cách hại các vị, nhưng sau khi biết được Kim Doyoung là anh tôi, biết được bộ mặt thật của cha tôi, tôi lại không muốn giúp đỡ ông ấy nữa, tôi chỉ hy vọng các vị mau chóng giải quyết cuộc chiến này, để anh Doyoung có thể sống một cách tự do và hạnh phúc

- Lenni nhìn mấy anh với ánh mắt thành khẩn -

Tại sao cậu lại bảo vệ Kim Doyoung đến vậy?

- Na Yuta nhìn Lenni -

Anh ấy rất đáng thương, tôi cũng là người chịu đựng những đòn roi kia, lời mắng chửi, luôn luôn phải phục tùng ông ấy, những điều tôi mong muốn được làm đều không thể nếu nhưng ông ấy không cho phép

Tôi hiểu được cảm giác mà Doyoung đã phải chịu đựng suốt thời gian qua, sự tuổi nhục, đau đớn của anh ấy, vì tôi cũng là nạn nhân, tất cả tôi cũng đã nếm trải qua

Nên tôi đồng cảm và không thể nào ghét bỏ anh ấy được

Vì thế tôi chỉ hy vọng anh ấy sẽ sống tốt, thực hiện được ước mơ mà từ nhỏ anh ấy hằng ao ước

- Lời nói tận sâu bên trong Lenni khiến cho mấy anh cũng trầm hẳn đi -

Sẽ không còn đường sống cho cậu, cậu đã chắc chứ?

- Jung Jaehyun đứng dậy -

Tôi biết một khi đã chọn phản bội cha, thì sẽ không có kết cục nào đẹp cả

- Lenni mỉm cười nhìn Jaehyun -

Được rồi, cậu về đi, chúng tôi hứa với cậu

- Johnny nắm lấy vai Lenni -

Nếu có thể sống, hãy cố gắng chiến đấu

- Mark Lee nhìn Lenni -

Cảm ơn các ngài rất nhiều

- Lenni cười rất tươi, không ngừng cúi đầu cảm ơn -

Cậu mau quay về đi, tôi sợ lão ta đã nghi ngờ cậu rồi

- Lee Jeno nhìn ra cửa sổ, thấy được một tia sáng lóe lên -

Tôi tự biết cách giải quyết, xin phép

- Lenni cũng nhìn thấy liền cúi đầu rồi rời đi -

~~~

Lenni

- Giọng Hwayoung vang lên khi Lenni vừa ra khỏi bệnh viện không xa -

Có chuyện gì?

- Lenni dừng lại -

Anh đến đây làm gì?

- Hwayoung nhìn vào căn phòng của Na Yuta hỏi -

Chuyện của tôi, cô quản?

- Lenni quay sang nhìn Hwayoung -

Lão gia đã kêu tôi theo dõi anh

- Hwayoung thu tầm mắt lại -

Cô nghe lời cha tôi cũng đúng, nhưng việc của tôi, cô không cần quản

- Lenni nhìn Hwayoung bằng đôi mắt sắt lạnh -

Nếu lão gia biết anh đến tìm họ, ngài sẽ tức giận lắm

- Hwayoung trở nên nhẹ nhàng hẳn ra -

Cô cứ báo cáo đi, tôi tự chịu trách nhiệm

- Lenni nói rồi bước đi -

Rốt cuộc là anh giấu chuyện gì vậy Lenni ?

- Hwayoung tức giận -

Tốt nhất cô hãy xin nghỉ và tìm một nơi thật tốt và an toàn rồi bắt đầu lại đi, ở bên cạnh tôi, cô sẽ không có cái kết đẹp đâu

- Lenni nói rồi bước đi thật nhanh -

~~~

Cha con mới về

- Lenni đi vào nhà cúi thấp người -

Dạo này con hay đi ra ngoài quá nhỉ?

- Lão ta vẫn điềm đạm đọc tấm báo trên tay -

Con đi kiểm tra xung quanh bang thôi cha

- Lenni ngồi xuống ghế -

Con nên tập trung hơn, dạo này con quá lơ là rồi

- Lão ta gập tờ báo lại -

Dạ thưa cha, con biết rồi

- Lenni gật đầu -

Được rồi con lên phòng tắm rửa đi rồi xuống dùng bữa với ta

- Lão ta cầm lấy tách trà -

Dạ, con xin phép

- Lenni đứng dậy cúi đầu rồi rời đi -

- Lão ta cũng nhìn theo một lúc lâu, đâm chiêu suy nghĩ gì đó -

~~~

- Sungchan nằm trên giường bệnh, tay bỗng nhiên cử động, khiến cô y tá hấp tấp chạy đi gọi bác sĩ đến -

Bác sĩ Sungchan sao rồi?

- Lee Haechan nhìn bác sĩ thấp thỏm -

Kì tích đã xuất hiện, cậu Sungchan đã có lại nhận thức rồi ạ

- Vị bác sĩ vui mừng nhìn biểu đồ não của Sungchan -

Thật sao bác sĩ?

- Mark nhìn vị bác sĩ để chắc chắn câu trả lời -

Dạ, nay mai có thể cậu ấy sẽ tỉnh lại ạ

- Vị bác sĩ gật đầu xác nhận câu trả lời của mình -

Thật là may mắn

- Khỏi nói cũng biết Haechan vui đến cỡ nào -

- Vì biết Sungchan sắp tỉnh lại, Haechan đã kéo Mark đến TTTM để mua cho em một món quà mà em thích nhất -

~~~

Có chuyện gì vậy Lenni?

- Kim Doyoung bắt máy khi thấy tên danh bạ của Lenni xuất hiện -

Anh ơi, cha mới cử người đi phục kích tứ thiếu rồi

- Lenni ở đầu dây nói nhỏ -

Ở đâu?

- Kim Doyoung liền đứng bật dậy -

Ở khu vực gần TTTM Seoul ạ

- Lenni nói rồi bỗng nhiên cụp máy -

~~~

Cha !!!

- Lenni nhìn cha mình -

Con nói chuyện với ai vậy?

- Lão ta nhìn Lenni hỏi -

Con nói chuyện với Hwayoung ạ

- Lenni bình tĩnh trả lời -

Ừm, mau vào trong họp với mọi người đi

- Lão ta gật đầu chỉ vào phòng -

Dạ

- Lenni gật đầu cùng lão ta đi vào phòng -

~~~

Alo...Lenni

- Kim Doyoung kêu trong vô vọng -

- Nhưng rồi cậu cũng nhanh chóng gọi cho Lee Haechan -

Alo em nghe

- Lee Haechan nhanh chóng nhắc máy -

Có người đột kích tứ thiếu

- Kim Doyoung nói qua điện thoại -

- Sự nhanh nhẹn của Lee Haechan đã nhanh chóng tìm thấy mục tiêu -

Đã nhìn thấy

- Lee Haechan báo cáo rồi tắt máy -

Tứ thiếu, mau vào xe trước

- Lee Haechan lấy chìa khóa ra mở khóa -

- Mark khỏi nói cũng nhận ra được sự bất thường, liền nhanh chóng đi vào xe -

- Lee Haechan chạy sang ghế lái, nhanh chóng nhấn ga và chạy đi -

- Một chiếc moto dừng lại, tên sát thủ nhanh chóng lên xe, cả hai rượt theo đuôi xe của Haechan -

- Trên tuyến đường, một oto và một moto đang rượt nhau -

- Hai chiếc xe chạy với vận tốc cao, Lee Haechan vừa chạy vừa nhìn qua kính chiếu hậu -

- Tìm đường để cắt đuôi chúng, nhưng đều bất thành, cuối cùng là vào đường cùng -

- Lee Haechan nạp đạn vào súng, trước khi bước xuống xe, cậu đã nhanh chóng bật định vị của mình cho Kim Doyoung -

Tứ thiếu, ngài đừng ra ngoài nha

- Lee Haechan nhìn anh -

Không được, tôi sẽ cùng cậu ra ngoài

- Mark Lee lắc đầu, anh cầm lấy súng của mình -

Tứ thiếu đây là nhiệm vụ của tôi, ngài hãy thật an toàn nhá, tôi đã bật định vị cho anh Doyoung rồi, sẽ nhanh thôi họ sẽ đến, từ đây đến lúc đó tôi vẫn trụ được

- Lee Haechan nắm lấy tay anh nói -

- Không để Mark nói thêm lời nào, cậu bật tính năng bảo vệ của xe lên, khóa chặt cửa vào bước ra ngoài -

Bọn mày lại tìm đến tứ thiếu rồi sao?

- Lee Haechan nhìn đám người đồ đen kia nói -

Vì nó là điểm yếu của TY, nếu giết được nó thì TY sẽ suy sụp, vì thế mày khôn hồn giao nó cho tụi tao

- Một trong bốn tên lên tiếng -

Không dễ vậy đâu, tao được đào tạo để bảo vệ ngài ấy, tại sao phải giao ngài ấy cho lũ chúng mày chứ

- Lee Haechan ngạo nghễ nhìn đám người ngu xuẩn kia -

Được, do mày cả thôi

- Câu vừa dứt thì một trận đấu súng nổ ra, Lee Haechan núp vào đầu xe để tránh đạn, cậu cũng không ngừng xả súng về phía chúng -

_______ Heo tỷ tỷ _____

" Dù có trút hơi thở cuối em cũng sẽ không buông bỏ khẩu súng này "
 
Shut Down (Nct) (Đam)
Chap 19


Lee Haechan, mau mở cửa ra

- Mark Lee đập cửa, liên tục kêu trong vô vọng -

- Lee Haechan nhìn vào nơi người mình thương, cậu mỉm cười -

Bọn mày mau bỏ súng xuống nếu không muốn chết

- Giọng nói quyền lực vang lên -

- Bốn tên đồ đen nhìn về hướng ánh sáng đang chiếu về chúng -

Chỉ cần bọn bọn mày đụng vào bất kì ai trong NCT, thì cũng phải nhận lấy hậu quả

- Lee Taeyong cùng Kim Doyoung xuất hiện, phía sau là đàn em của NCT -

Doyoung, mau mở cửa cho tôi

- Mark Lee đập cửa hét lên -

- Kim Doyoung cũng không chậm trễ mà mở cửa ra -

- Ngay lúc Mark Lee bước ra khỏi xe thì Hwayoung và Lenni chạy đến -

Hwayoung không được bắn

- Lenni hét lên cố gắng ngăn chặn Hwayoung bắn về phía Mark Lee -

Mark

- Lee Haechan cố gắng gồng đứng dậy, chạy thật nhanh đến chắn cho Mark Lee -

《Đoàng》

- Tiếng súng vang lên giữa không gian yên tĩnh, Lee Haechan trợn mắt nhìn Mark Lee -

Haechan...Haechan...không Haechan à

- Mark đỡ lấy cơ thể của cậu -

Haechan không..đừng ngủ

- Mark sờ lên mặt Haechan -

Tứ thiếu, cho đến bây giờ, em thực sự muốn nói với anh là em yêu anh, chỉ là...khi mà chúng ta sắp không còn thời gian, thì mới dám nói ra, em cũng vậy, có vẻ thời gian em bên anh...đã không còn

Em xin lỗi tứ thiếu, em không thể ở lại và tiếp tục bảo vệ anh, lúc vừa bước vào em nghĩ bản thân sẽ không thể nào rung động bởi bất kì ai, nhưng em sai rồi

Mà anh hứa với em một điều được không?

- Lee Haechan nắm lấy tay anh -

Em nói đi

- Mark Lee nắm chặt tay cậu gật đầu -

Chuyện xưa kia không phải lỗi của đại thiếu, anh tha lỗi cho ngài ấy nha, ngài ấy cũng tự trách rất nhiều, hãy trân trọng khi còn có thể anh nha, thời gian của em...

- Nói đến đây thì Lee Haechan hộc máu -

- Tay chân cậu run rẫy không ngừng -

Haechan....Haechan

- Kim Doyoung quỳ xuống bên cạnh cậu -

Anh xin lỗi Haechan, anh xin lỗi vì đến trễ, anh xin lỗi vì không bảo vệ được em, Haechan làm ơn đừng có chuyện gì được không

- Kim Doyoung run rẩy chạm lên mặt cậu, hai hàng nước mắt thi nhau rơi xuống -

Em xin lỗi

- Lee Haechan bật khóc -

Không Haechan à

- Mark Lee đau đớn hét lên khi bàn tay cậu buông lỏng và rơi khỏi tay mình -

Không mà Haechan

- Kim Doyoung cũng gào thét lên -

Haechan...

- Ten vừa chạy đến đã khựng lại -

Ten bình tĩnh đi em

- Johnny bên cạnh nắm lấy vai cậu an ủi -

Là mày đúng không Hwayoung?

- Ten đẩy Johnny ra, đi thật nhanh đến nắm lấy cổ tay Hwayoung -

Mày buông tao ra

- Đôi mắt Hwayoung tức giận nhìn Ten -

Con khốn, sao mày làm thế với Haechan hả

- Ten hét vào mặt cô ta -

Haha, một con chó, việc nó nên làm là bảo vệ chủ nhân của nó, cậu ta chết cũng vì bảo vệ anh ta thôi

- Hwayoung cười lớn, nhìn về phía Mark Lee -

Mẹ khiếp

- Ten không kiềm được cơn tức giận mà rút súng ra chỉa vào đầu cô ta -

Ten à, bình tĩnh

- Johnny kéo Ten về phía mình -

Haechanie của em, thằng bé bảo là chờ Sungchan tỉnh dậy, chờ Sungchan mà, thằng bé còn rất nhiều điều muốn làm mà

- Ten dần quỳ xuống đất -

Haechan nhìn thấy đấy, em ấy sẽ buồn đó

- Johnny ôm Ten vào lòng -

Haechan à

- Tiếng khóc than vang cả một khu vực -

~~~

Haechan à, bảo là cùng đi với nhau mà

- Jaemin nắm lấy đôi tay lạnh ngắt của cậu -

- Gương mặt cậu đã được lau sạch, và trang điểm nhẹ, nhìn cậu cứ như đang ngủ vậy -

Haechan của tao vẫn rất đẹp trai nha

- Huang Renjun sờ lên gương mặt cậu, vậy mà sao đôi tay Renjun lại run rẩy như thế chứ -

Haechan nè, mệt quá thì ngủ đi nha, chuyện còn lại cứ để người ở lại lo, mày sướng rồi, được đi chơi với anh Winwin rồi

- Zhong Chenle ngồi cạnh cậu, tâm sự -

Phải chi anh có thể chạy thật nhanh đến thì đã không có chuyện này xảy ra

- Kim Doyoung đứng ngắm nhìn cậu thật lâu -

Anh xin lỗi Haechan nhiều

- Ten nắm chặt tay còn lại của Haechan -

Em ổn không Minhyung

- Lee Taeyong đi đến bên cạnh Mark -

Em ấy đi thật rồi sao?

- Mark ngước lên nhìn anh, đôi mắt này chính là đôi mắt ngây thơ năm xưa khi biết tin cha mẹ qua đời, Mark cũng đã hỏi anh câu tương tự như vậy -

Anh xin lỗi Minhyung, anh không bảo vệ được cha mẹ, không bảo vệ được em, và không thể đến kịp để bảo vệ Haechan

- Lee Taeyong nắm lấy tay Mark -

Lỗi của em, cha mẹ mất là do em nghịch mà cha mẹ mất, nếu lúc đó em không cự- đòi hỏi thì cha mẹ không phân tâm, cha mẹ sẽ không bỏ em

- Mark cuộn tròn bản thân lại -

Nếu như lúc đó em cương quyết ra ngoài, không để em ấy ra ngoài một mình, thì em ấy nhất định sẽ không bị thương, và cũng sẽ không phải bị bắn như vậy

- Mark nhìn di ảnh của cậu -

- Lee Taeyong đau lòng ôm Mark vào lòng, không ngừng xoa lưng anh -

- Mark rút sâu vào lòng anh hai mà không ngừng run lên vì khóc -

- Khung cảnh tang thương lại một lần nữa xuất hiện -

~~~

Em xin lỗi

- Lenni ái ngại nhìn Doyoung -

Không phải lỗi của em, chuyện này xảy ra không ai mong muốn cả

- Kim Doyoung lắc đầu nói -

Nếu lúc đó em kịp thời giữ Hwayoung lại thì chuyện này sẽ không xảy ra

- Lenni tự trách bản thân -

Không phải lỗi của em đâu Lenni

- Kim Doyoung quay sang nhìn Lenni -

Tại sao, em muốn anh hạnh phúc, thì những anh yêu thương lại dần rời xa anh, lỗi này thực sự là của em

- Lenni tự đánh bản thân -

Bình tĩnh đi Lenni

- Kim Doyoung giữ lấy tay của Lenni -

Đây không phải lỗi của em

- Kim Doyoung ôm chặt lấy Lenni -

Em xin lỗi anh

- Lenni khóc đến rung rẫy trong lòng Kim Doyoung -

_____ Heo tỷ tỷ ______

" Em hoàn thành nhiệm vụ của em rồi "
 
Back
Top Bottom