Đường hầm dẫn họ đến một căn phòng nhỏ, có vẻ như là một trạm trung chuyển cũ.
Vài bàn ghế ngổn ngang, mốc meo đổ sõng soài trên nền đất, thậm chí còn có một cái tủ lạnh mini đã ngưng hoạt động.
Trên tường đầy rẫy những bản đồ giấy được đính bằng ghim đã ố vàng, nhòe nét.
"Chúng ta sẽ nghỉ ở đây 15 phút," Hạo vừa nói vừa đặt chiếc ba lô nhỏ xuống.
Cậu rút ra một chai nước, uống một hơi dài rồi đưa cho Huyền.
"Uống đi, anh mất nhiều máu quá."
Huyền nhận lấy, hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện, mắt không rời khỏi người Hạo.
Cậu ta đang làm gì đó với chiếc máy tính bảng chống nước, những ngón tay lướt nhanh trên màn hình.
Gương mặt Hạo dưới ánh đèn trắng xanh hắt từ màn hình trông càng xanh xao, nhưng đôi mắt thì sáng rực, Huyền biết cậu đang tập trung cao độ.
Vào thời điểm này của năm năm trước, hắn lần đầu bắt gặp đôi mắt ấy.
Khi ấy, Hạo mới 19 tuổi.
Một tân binh non nớt được đưa vào khu vực huấn luyện đặc biệt dành cho nhân tài công nghệ.
Huyền, lúc đó đã là tay sát thủ có tiếng tăm, tình cờ đi ngang qua.
Hắn thấy một cậu trai trẻ đang cặm cụi với một mớ dây nhợ rối tung, đôi mắt to tròn còn sót lại vài nét nghịch ngợm, nhưng đã phủ lên đôi con ngươi đen láy một lớp băng mỏng mà chỉ những ai sống trong bóng tối mới có.
Hạo ngước lên, ánh mắt cậu chạm vào hắn - không sợ hãi, không tò mò, mà là một sự đánh giá lạnh lùng, như một thuật toán đang phân tích biến số mới.
Tiềm năng.
Huyền nghĩ thầm trong đầu.
Và... nguy hiểm.
Giờ đây, trong cái trạm ẩm mốc rách nát này, đôi mắt ấy vẫn sắc như dao, nhưng chen thêm vài nét mệt mỏi.
Cái mùi cô độc mà Huyền hiểu rõ hơn ai hết.
"Kế hoạch tiếp theo là gì?"
Huyền hỏi, giọng khàn đặc.
"Từ khu công nghiệp, chúng ta lấy xe.
Đã có sẵn.
Rồi chạy về hướng biên giới.
Tôi đã tạo ra một lỗ hổng trong hệ thống tuần tra ở đó - một cửa sổ thời gian ba mươi phút."
Hạo nói mà không ngước lên.
"Cậu đã lên kế hoạch này từ lâu."
"Đủ lâu."
Một khoảng lặng.
Tiếng nước nhỏ giọt từ mái nhà dột nát tạo nên nhịp đếm ngược chậm rãi.
"Tại sao lại là tôi?"
Câu hỏi cuối cùng cũng bật ra.
Câu hỏi Huyền đã nuốt vào từ cái đêm Hạo cứu hắn.
"Cậu là bộ não.
Cậu có giá trị gấp trăm lần tôi ở thời điểm đó.
Tại sao lại mạo hiểm cứu một tay súng sắp chết và kéo theo một kế hoạch đào tẩu?"
Có lẽ chính Sơn Huyền cũng không để ý giọng hắn hơi run khi hỏi câu cuối, như mong chờ một câu trả lời đủ thỏa mãn xúc cảm kì lạ đang dâng lên trong lòng hắn.
Hạo cuối cùng cũng ngước lên.
Màn hình tắt, căn phòng chìm vào bóng tối.
Huyền phải nương nhờ ánh trăng lọt qua khe cửa để thấy ánh mắt của Hạo.
"Vì anh là tay súng giỏi nhất," Hạo nói, giọng bằng phẳng.
"Và vì anh... không hỏi nhiều."
"Nhưng đó không phải là toàn bộ sự thật," Huyền gằn giọng, bàn tay nắm chặt chai nước.
"Tôi đã sống bằng bản năng và sự nghi ngờ suốt đời.
Và tôi cảm thấy có một khoảng trống trong lời giải thích của cậu.
Một khoảng trống lớn."
Hạo im lặng.
Rồi, trong bóng tối, Huyền nghe thấy một tiếng thở dài miết nhẹ lên tai anh, như sự đầu hàng của một bức tường phòng thủ kiên cố.
"Anh nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không?"
Hạo hỏi, giọng bỗng trở nên xa xăm.
"Năm năm trước.
Anh đi ngang qua, nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn lại."
Huyền gật đầu, dù biết Hạo có thể không thấy.
"Tôi nhớ.
Cậu có đôi mắt của một đứa trẻ bị mất đi tuổi thơ quá sớm."
"Và anh có đôi mắt của một người đã quen với cái chết," Hạo nói.
"Nhưng không phải cái chết của người khác.
Mà là cái chết của chính mình.
Tôi nhìn thấy điều đó.
Tôi nhìn thấy... một sự ẩn nhẫn chịu đựng.
Giống như tôi."
Hạo đứng dậy, bước vài bước trong bóng tối, tiến lại gần hắn.
Huyền có thể nghe thấy tiếng bước chân và hơi thở của cậu phảng phất.
"Tổ chức này là một cỗ máy nghiền nát mọi thứ," Hạo nghiến chặt răng.
"Nó nghiền nát tuổi thơ tôi, nhân tính tôi, và biến tôi thành một công cụ.
Tôi ghét nó.
Nhưng tôi cũng sợ nó.
Cho đến khi tôi thấy anh."
Huyền không nhúc nhích.
Tim hắn đập mạnh, không phải vì sợ hãi, mà vì một thứ cảm xúc lạ lẫm kia một lần nữa trào lên lồng ngực, căng tức.
"Anh là thứ duy nhất trong cái chốn địa ngục này... còn thật," Hạo nói, giọng run nhẹ.
"Anh không giả vờ trung thành.
Anh không giả vờ tàn nhẫn.
Anh chỉ tồn tại như trước nay anh vẫn tồn tại.
Và khi anh nhìn tôi, anh không nhìn tôi như một cỗ máy, hay một bộ não.
Anh nhìn tôi như... một con người."
Hạo dừng lại, chỉ còn cách Huyền một bước chân.
Trong ánh sáng mờ ảo, Huyền thấy khuôn mặt cậu giãn ra, lớp vỏ băng giá tan chảy, để lộ nỗi đau và sự cô đơn tột cùng.
Hạo thì thầm, mỗi từ như một mũi kim đâm vào không khí.
"Nếu để anh chết... tôi sẽ lại một mình trong cái lồng vàng này.
Và tôi không thể chịu đựng được điều đó nữa."
Lời thú nhận đó treo lơ lửng trong không khí đặc quánh.
Nó không phải là lời tỏ tình.
Nó là một lời cầu cứu.
Một sự thừa nhận yếu đuối từ kẻ luôn tỏ ra mạnh mẽ.
Huyền đứng dậy.
Vết thương ở bụng đau nhói, nhưng hắn không quan tâm.
Hắn nhìn thẳng vào mắt Hạo - nơi giờ đây chỉ còn là một cậu trai 24 tuổi kiệt sức, sợ hãi, và đang đứng trên bờ vực sụp đổ.
"Cậu sợ à?"
Có lẽ Kiên Hạo nghe nhầm, nhưng giọng Sơn Huyền vang lên trong không gian tĩnh lặng nghe mềm mỏng như một tấm lụa thượng hạng.
Cậu cười, một nụ cười đầy méo mó.
"Tôi sợ chết.
Nhưng càng sợ phải sống một mình."
Thế là đủ.
Huyền không nghĩ nữa.
Bản năng sống sót, sự đa nghi mới nhập nhoạng chớm nở giờ tắt nhúm.
Chỉ còn lại một thôi thúc nguyên thủy, chân thật hơn bất cứ kỹ năng giết người nào hắn từng có.
Hắn đưa tay lên, không phải để siết cổ, mà để chạm vào má Hạo.
Da thịt lạnh ngắt không dập tắt được ngọn lửa trong lòng hắn, ngược lại càng làm hắn khao khát thiêu rụi cái gương mặt lạnh lùng giả tạo của cậu.
Hạo nín thở.
Đôi mắt cậu mở to, ngạc nhiên, nhưng không né tránh.
Rồi Huyền nghiêng đầu.
Nụ hôn rơi xuống, không dịu dàng.
Nó là sự va chạm của hai mảnh vỡ, của hai con người đầy thương tích.
Nó mang mùi của máu, mồ hôi và cả nước mắt.
Nó là sự khẳng định, một lời thề không cần tiếng nói: Chúng ta không còn một mình nữa.
Các khối cơ trên người Kiên Hạo căng cứng, rồi mềm đi trông thấy.
Cậu đáp lại bằng một sự tuyệt vọng cuồng nhiệt, tay cậu vòng qua cổ Sơn Huyền, kéo hắn lại gần hơn, như sợ hắn biến mất.
Sơn Huyền hôn như kẻ chết đói được chiêu đãi thứ sơn hào hải vị mà cả đời chưa từng nếm qua, hắn mút mát môi dưới của Kiên Hạo đến mức sưng tấy rồi dùng răng day nhẹ khối thịt non mềm, đầu lưỡi linh hoạt vươn ra cạy mở hai hàm cậu, ngang nhiên tiến vào càn quét khoang miệng.
Một tiếng rên nghẹt trong cổ họng Kiên Hạo.
Không phải đau đớn.
Mà là một sự vỡ òa.
Cậu vốn là một pháo đài kiến thức, một bức tường thành lý trí, giờ bị đập tan bởi một cuộc tấn công thuần túy cảm giác, nguyên thủy và thô bạo.
Cậu chưa bao giờ bị ai đối xử như thế này - không phải một công cụ, mà là một nhu yếu phẩm sống còn.
Sự thô ráp đó lại chính là thứ chân thật nhất cậu từng cảm nhận.
Huyền nuốt lấy tiếng rên đó, như nuốt một mảnh linh hồn vừa được giải phóng của Kiên Hạo.
Bàn tay hắn, vốn chỉ quen cầm dao súng và dây thừng, giờ lần theo sống lưng gầy của cậu, xuyên qua lớp áo ẩm ướt, cảm nhận từng đốt xương sống run rẩy.
Cử chỉ vụng về, nhưng nóng bỏng, thiêu đốt từng tấc da thịt mà hắn chạm vào.
Không khí trong trạm trung chuyển trở nên loãng ra, nóng và ngột ngạt.
Tiếng họ trao đổi hơi thở, tiếng vải cọ xát ồn ào hơn cả thế giới bên ngoài đang truy lùng hai người.
Đây là ốc đảo điên loạn duy nhất của họ.
Rồi Huyền dừng lại, tách khỏi đôi môi sưng đỏ của Hạo.
Hơi thở hắn gấp gáp, con ngươi dán chặt vào khuôn mặt mê muội của Kiên Hạo.
"Đây là một sai lầm," Hạo thì thầm, nhưng tay vẫn vòng qua cổ Huyền.
"Tất cả đều là sai lầm," hắn đáp, giọng khàn đặc.
"Nhưng đây là sai lầm duy nhất tôi không hối tiếc."
Hạo nhìn sâu vào mắt hắn, như muốn tìm kiếm sự dối trá nhưng chỉ thấy sự thật trần trụi.
Cậu gật đầu, một cái gật nhẹ, chấp nhận.
Sơn Huyền đưa ngón trỏ miết nhẹ dấu răng của hắn in hằn trên môi Kiên Hạo.
"Đây là dấu ấn," Huyền gằn giọng, tay siết chặt vào eo cậu.
"Của tôi.
Trên người cậu.
Để cậu nhớ, từ giờ trở đi, mọi con đường cậu chọn đều ảnh hưởng đến cả hai chúng ta."
Đó là một lời tuyên bố chiếm hữu.
Một cách buộc tội và ràng buộc trách nhiệm trong cùng một hành động.
Họ buông nhau ra, từ từ.
Không khí lạnh tràn vào khoảng trống vừa tạo ra, khiến cả hai run lên.
Sự thân mật điên cuồng vừa rồi như một cơn sốt cao, để lại sau đó là sự mệt nhoài và tỉnh táo lạ thường.
Kiên Hạo quay người nhặt chiếc máy tính bảng lên.
"Chúng ta còn 7 phút."
Cậu đã trở về là chính mình - lạnh lùng, chính xác.
"Phải đi thôi."
Sơn Huyền đứng đó, nhìn bóng lưng đang thu dọn đồ đạc một cách vội vàng.
Trên môi hắn vẫn còn vương lại hơi ấm của Kiên Hạo.
Một cảm giác mới mẻ, nguy hiểm và mê hoặc chạy dọc sống lưng.
Hắn biết mình vừa mở ra một cánh cửa không thể đóng lại.
Và trước mặt họ, không chỉ có kẻ thù truy đuổi, mà còn có cả mê cung cảm xúc vừa khai mở này, thứ có thể cứu rỗi hoặc giết chết họ nhanh hơn cả súng đạn vô tình.
Hắn chỉnh lại quần áo, cảm nhận vết thương dưới bụng rỉ máu và nụ hôn trên môi bỏng rát.
Cả hai đều là lời nhắc nhở.
"Đi thôi."
Hai kẻ đồng lõa, giờ đây đã thêm một tầng nghĩa mới - những kẻ đồng mưu trong chính cảm xúc của mình - sánh vai bước về phía lối thoát.