Khác Shortfic: Đồng phạm

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406573944-256-k349427.jpg

Shortfic: Đồng Phạm
Tác giả: ngoosvl
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hàng ngon thư ký.



thriller​
 
Có thể bạn cũng thích
  • chuyện tình Đồng Giới Của A.Dương
  • THIÊN SẮC ĐỒNG
  • biên giới thu đông
  • HÀO KHÍ ĐÔNG A
  • Đông A Nông Sự
  • [Đồng Nhân LHL] Lý Tương Di Thực Sự Đã Chết?
  • Shortfic: Đồng Phạm
    1. Cuộc đào tẩu


    Máu thấm qua lớp vải đen tạo thành từng vết loang lổ nóng rực, dính bết trên da Sơn Huyền, hắn không còn phân biệt được đó là máu của mình hay của những người đã ngã xuống trong bóng tối phía sau lưng.

    Mỗi bước chạy đều đau đớn như giẫm lên thủy tinh.

    "Trái!

    Lối thoát ở cuối dãy kho số 7!"

    Kiên Hạo gằn từng tiếng, giọng khàn đặc đi vì gắng sức.

    Sơn Huyền không nói gì, hắn kéo Hạo rẽ trái, đẩy mạnh người đồng đội về phía trước.

    Chính hắn lùi lại sau cùng, tấm lưng to lớn áp lên bức tường gạch ẩm ướt, hai tay nắm chặt lấy khẩu súng đã lên nòng, đôi mắt đỏ ngầu trong đêm tối bén như dao lam.

    Hai bóng đen phóng ra từ ngã rẽ.

    Tiếng đạn nổ vang lên khô khốc, âm thanh gần như bị nuốt chửng bởi trận mưa rào đang trút xuống như thác.

    Hai cái xác đổ chồng lên nhau, Huyền không dừng lại xác nhận, hắn lập tức quay người đuổi theo Hạo.

    Ánh đèn pha từ phía sau quét tới, cắt ngang con hẻm như lưỡi hái đòi mạng.

    Huyền áp mình vào tường, hơi thở dồn dập đứt quãng.

    Hắn thấy Hạo đã ở cuối hẻm, khuôn mặt trắng bệch dưới ánh đèn thoáng qua đang quay lại nhìn hắn.

    Trong tích tắc, Huyền bắt gặp ở ánh mắt cậu một thứ gì đó sắc nhọn, toan tính, và... sự giục giã.

    Hắn lao tới chộp lấy cổ áo Hạo, đẩy cậu vào một khoảng trống tối om giữa hai nhà kho.

    Không gian chật hẹp đến mức họ phải đứng sát vào nhau.

    Huyền cảm nhận rõ ràng từng đợt thở ra hít vào của Hạo đang phả thẳng lên cổ hắn, nóng rực, gấp gáp.

    Mùi mồ hôi, mùi máu, mùi đất ẩm bốc lên trong cơn mưa hòa lẫn vào nhau tạo thành một thứ hỗn hợp sinh tồn chua loét.

    Cách đó hai bức tường, tiếng động cơ gầm rú, tiếng chân chạy rầm rập, tiếng chó sủa điên cuồng chia khung cảnh hỗn loạn thành hai vế đối lập.

    Họ đang bị bao vây.

    Hắn đưa tay lên, ngón cái miết nhẹ vào vành tai Hạo - một tín hiệu câm lặng quen thuộc sau ba ngày chạy trốn.

    Tay kia hắn vẫn giữ chắc khẩu súng, nòng chĩa ra phía lối vào, bất động.

    Hạo gật đầu nhắm mắt lại, nhưng không phải để cầu nguyện.

    Đôi mày kiếm chau vào nhau, Huyền biết cậu đang nghĩ gì.

    Trong bộ não thiên tài ấy tính toán từng khả năng trốn thoát, bộ nhớ chứa đựng những bản đồ kỹ thuật số, những lỗ hổng an ninh, những con đường chỉ một mình cậu biết.

    Một phút trôi qua với sự im lặng chết chóc.

    Tiếng chó sủa dần xa.

    Hạo mở mắt, trong ánh sáng lờ mờ của mặt trăng, Huyền nhìn thấy vài tia lạnh lẽo.

    Cậu chậm rãi đưa tay lên vẽ một đường zic zac trong không khí rồi chỉ về hướng Tây.

    Đi đường ngầm.

    Huyền gật đầu, hắn đưa tay đặt lên sau gáy cậu, siết nhẹ một cách đầy áp lực.

    Được, nhưng phải nhanh lên.

    Trước khi theo Hạo chui xuống cống ngấm, Huyền khựng lại một giây.

    Mùi ẩm mốc, tanh tưởi phía dưới miệng cống bốc lên khiến hắn chợt nhớ lại.

    *Một tuần trước.

    Kho chứa số 13.

    Sơn Huyền nằm trong một vũng nước lạnh giá, máu từ vết thương ở bụng loang ra trông như một đóa hoa tử thần.

    Đôi môi hồng giờ đây tím ngắt, hắn mím môi, đếm từng giây ngược về cái chết.

    Tầm mắt mờ dần, hắn nghĩ đây là một kết thúc nhục nhã cho cuộc đời của tay sát thủ hàng đầu.

    Một bóng người xuất hiện, không phải cứu viện.

    Là Kiên Hạo - kỹ thuật viên cấp cao, "bộ não" của tổ chức, người hắn chỉ gặp qua những cuộc hội thoại ngắn ngủi hay trong các buổi báo cáo thường niên.

    Hạo quỳ xuống, tay không run rẩy ép chặt vào miệng vết thương.

    "Anh có hai sự lựa chọn," giọng cậu trầm và bằng phẳng, "Chết ở đây, hoặc tin tôi."

    Huyền, trong cơn mê sảng, đã nhìn thấy gì đó trong mắt Hạo.

    Một kế hoạch.

    Ngu gì mà chết ở cái xó này, hắn liều mạng gật đầu.

    Cậu dìu hắn qua những hành lang tối, kí ức vụn vỡ như mảnh gương chỉ còn đọng lại trong hắn cái xúc cảm lạnh buốt từ bàn tay Hạo truyền lại, cậu siết chặt lấy tay Huyền, "Tôi sẽ đưa anh ra khỏi đây.

    Nhưng nên nhớ đây không phải là giải cứu.

    Đây là một cuộc đào tẩu.

    Và nếu thất bại, cái chết của chúng ta sẽ còn thảm khốc hơn bây giờ gấp nghìn lần."

    "Mau lên!"

    Tiếng Hạo thì thầm dưới miệng cống kéo hắn về thực tại.

    Sơn Huyền bấm nút, tắt hết mọi suy nghĩ.

    Hắn theo Hạo trượt xuống cái hố đen ngòm, để lại phía trên thế giới đang truy lùng họ với sự điên cuồng tàn bạo.

    Bóng tối nuốt chửng hai người.

    Cuộc đào tẩu có kỳ hạn - với những điều khoản mà Sơn Huyền chưa hề được biết - chính thức bước vào chương nguy hiểm nhất.

    Bóng tối dưới cống không phải là thứ bóng tối bình thường.

    Nó đặc quánh, ẩm ướt và đầy tiếng vọng kì quái.

    Tiếng nước nhỏ giọt, tiếng gầm gừ xa xôi của thành phố trên đầu.

    Tiếng thở của họ va đập vào nhau trở nên ồn ào một cách nguy hiểm.

    Kiên Hạo đi trước, trên tay cầm một thiết bị nhỏ phát ra thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo, đủ để soi rõ từng bước chân nhưng không xuyên thủng được tầng u ám bao quanh.

    Sơn Huyền theo sát phía sau, lưng dựng thẳng, các giác quan căng như dây đàn.

    Mỗi tiếng động nhỏ phát ra trong không gian tĩnh lặng rợn người này cũng khiến hắn siết chặt hơn vào báng súng.

    "Chúng ta đang ở đâu?"

    Huyền hỏi, giọng trầm khàn vang vọng trong đường ống hẹp.

    "Khu xử lý nước thải cũ", Hạo đáp, không quay đầu lại.

    Ngón tay cậu lướt trên màn hình thiết bị.

    "Nơi này được xây dựng từ thời chiến, có nhiều đường hầm bí mật không có trong bản đồ hiện đại.

    Tổ chức biết đến nó, nhưng hệ thống giám sát ở đây... khá lỗi thời."

    Cậu nói như đang đọc một file dữ liệu.

    Quá bình tĩnh, như thể đã nắm nó trong lòng bàn tay.

    Huyền nhìn vào lưng áo cậu, cái áo màu lông chuột giờ đã dính nhoe nhoét nào bùn nào máu.

    Vài giờ trước, khi họ vừa thoát khỏi một trạm kiểm sát, hắn đã nhìn thấy nó - một vết sẹo mới, nhỏ xíu, nằm ngay dưới chân tóc ở sau gáy Hạo.

    Nó quá gọn gàng, quá chính xác.

    Làm nghề này bao năm, bản năng của một sát thủ cho hắn biết vết thương ấy không phải do va đập.

    Nó giống một vết rạch, để cấy một thứ gì đó.

    "Cậu đã lấy chip định vị trong người tôi ra," Huyền nói.

    "Thế còn của cậu?"

    Hạo khựng lại một nhịp, chỉ một nhịp.

    "Của tôi phức tạp hơn.

    Nó được tích hợp với hệ thần kinh ngoại vi.

    Tháo ra là chết."

    Cậu quay đầu lại nửa vòng, thứ ánh sáng xanh lờ mờ hắt dọc lên sống mũi cao thẳng, để khuôn mặt chia thành hai nửa sáng tối đối lập, tạo nên một cảm giác quỷ dị.

    " Nhưng tôi đã... tạm thời đánh lừa nó."

    Tạm thời.

    Chữ đó lơ lửng trong không khí ẩm thấp như một lời đe dọa.

    Họ tiếp tục đi.

    Con đường dường như dài vô tận.

    Rồi Kiên Hạo dừng lại trước một bức tường bê tông cũ kỹ.

    Cậu đặt tay lên một điểm, ấn mạnh.

    Một tấm panel tưởng như liền khối lặng lẽ trượt sang một bên, để lộ một cánh cửa kim loại được bảo vệ bằng một bàn phím số đã hoen gỉ.

    "Đây là lối tắt."

    Hạo nói.

    "Nó dẫn thẳng ra khu công nghiệp bỏ hoang phía Tây.

    Từ đó, chúng ta sẽ bắt được phương tiện."

    Cậu bắt đầu gõ mã.

    Các khớp ngón tay tinh tế lướt nhanh trên bàn phím, những tiếng bíp vang lên chính xác, đều đặn.

    Bíp.

    Bíp.

    Bíp.

    Sơn Huyền đứng sau quan sát.

    Đôi mắt phượng híp lại nhìn cổ tay Kiên Hạo, nó không run.

    Nhịp thở của cậu đều đặn.

    Như thể họ đang đi dạo trong công viên, không phải đang chạy trốn khỏi một tổ chức có thể xóa sổ cả một thành phố nhỏ.

    Cánh cửa mở ra với tiếng rên rỉ của kim loại, chà lên màng nhĩ thanh âm sắc bén đau tai.

    Một luồng khí lạnh khô ùa ra.

    Phía trước là một đường hầm sạch sẽ bất ngờ, có đèn chiếu những vệt sáng mờ ảo.

    Hạo bước vào trước, Huyền theo sau.

    Trong khoảnh khắc tia sáng mờ chiếu đến con ngươi, hắn nhìn thấy rõ hơn bao giờ hết: trên cổ tay trái của Kiên Hạo, dưới lớp vải sũng nước, lộ ra một vòng da hơi đỏ, như thể có một thứ gì đó vừa được tháo ra.

    Một chiếc vòng đeo tay?

    Hay một thiết bị kiểm soát?
     
    Shortfic: Đồng Phạm
    2. Trạm trung chuyển


    Đường hầm dẫn họ đến một căn phòng nhỏ, có vẻ như là một trạm trung chuyển cũ.

    Vài bàn ghế ngổn ngang, mốc meo đổ sõng soài trên nền đất, thậm chí còn có một cái tủ lạnh mini đã ngưng hoạt động.

    Trên tường đầy rẫy những bản đồ giấy được đính bằng ghim đã ố vàng, nhòe nét.

    "Chúng ta sẽ nghỉ ở đây 15 phút," Hạo vừa nói vừa đặt chiếc ba lô nhỏ xuống.

    Cậu rút ra một chai nước, uống một hơi dài rồi đưa cho Huyền.

    "Uống đi, anh mất nhiều máu quá."

    Huyền nhận lấy, hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện, mắt không rời khỏi người Hạo.

    Cậu ta đang làm gì đó với chiếc máy tính bảng chống nước, những ngón tay lướt nhanh trên màn hình.

    Gương mặt Hạo dưới ánh đèn trắng xanh hắt từ màn hình trông càng xanh xao, nhưng đôi mắt thì sáng rực, Huyền biết cậu đang tập trung cao độ.

    Vào thời điểm này của năm năm trước, hắn lần đầu bắt gặp đôi mắt ấy.

    Khi ấy, Hạo mới 19 tuổi.

    Một tân binh non nớt được đưa vào khu vực huấn luyện đặc biệt dành cho nhân tài công nghệ.

    Huyền, lúc đó đã là tay sát thủ có tiếng tăm, tình cờ đi ngang qua.

    Hắn thấy một cậu trai trẻ đang cặm cụi với một mớ dây nhợ rối tung, đôi mắt to tròn còn sót lại vài nét nghịch ngợm, nhưng đã phủ lên đôi con ngươi đen láy một lớp băng mỏng mà chỉ những ai sống trong bóng tối mới có.

    Hạo ngước lên, ánh mắt cậu chạm vào hắn - không sợ hãi, không tò mò, mà là một sự đánh giá lạnh lùng, như một thuật toán đang phân tích biến số mới.

    Tiềm năng.

    Huyền nghĩ thầm trong đầu.

    Và... nguy hiểm.

    Giờ đây, trong cái trạm ẩm mốc rách nát này, đôi mắt ấy vẫn sắc như dao, nhưng chen thêm vài nét mệt mỏi.

    Cái mùi cô độc mà Huyền hiểu rõ hơn ai hết.

    "Kế hoạch tiếp theo là gì?"

    Huyền hỏi, giọng khàn đặc.

    "Từ khu công nghiệp, chúng ta lấy xe.

    Đã có sẵn.

    Rồi chạy về hướng biên giới.

    Tôi đã tạo ra một lỗ hổng trong hệ thống tuần tra ở đó - một cửa sổ thời gian ba mươi phút."

    Hạo nói mà không ngước lên.

    "Cậu đã lên kế hoạch này từ lâu."

    "Đủ lâu."

    Một khoảng lặng.

    Tiếng nước nhỏ giọt từ mái nhà dột nát tạo nên nhịp đếm ngược chậm rãi.

    "Tại sao lại là tôi?"

    Câu hỏi cuối cùng cũng bật ra.

    Câu hỏi Huyền đã nuốt vào từ cái đêm Hạo cứu hắn.

    "Cậu là bộ não.

    Cậu có giá trị gấp trăm lần tôi ở thời điểm đó.

    Tại sao lại mạo hiểm cứu một tay súng sắp chết và kéo theo một kế hoạch đào tẩu?"

    Có lẽ chính Sơn Huyền cũng không để ý giọng hắn hơi run khi hỏi câu cuối, như mong chờ một câu trả lời đủ thỏa mãn xúc cảm kì lạ đang dâng lên trong lòng hắn.

    Hạo cuối cùng cũng ngước lên.

    Màn hình tắt, căn phòng chìm vào bóng tối.

    Huyền phải nương nhờ ánh trăng lọt qua khe cửa để thấy ánh mắt của Hạo.

    "Vì anh là tay súng giỏi nhất," Hạo nói, giọng bằng phẳng.

    "Và vì anh... không hỏi nhiều."

    "Nhưng đó không phải là toàn bộ sự thật," Huyền gằn giọng, bàn tay nắm chặt chai nước.

    "Tôi đã sống bằng bản năng và sự nghi ngờ suốt đời.

    Và tôi cảm thấy có một khoảng trống trong lời giải thích của cậu.

    Một khoảng trống lớn."

    Hạo im lặng.

    Rồi, trong bóng tối, Huyền nghe thấy một tiếng thở dài miết nhẹ lên tai anh, như sự đầu hàng của một bức tường phòng thủ kiên cố.

    "Anh nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không?"

    Hạo hỏi, giọng bỗng trở nên xa xăm.

    "Năm năm trước.

    Anh đi ngang qua, nhìn tôi.

    Tôi cũng nhìn lại."

    Huyền gật đầu, dù biết Hạo có thể không thấy.

    "Tôi nhớ.

    Cậu có đôi mắt của một đứa trẻ bị mất đi tuổi thơ quá sớm."

    "Và anh có đôi mắt của một người đã quen với cái chết," Hạo nói.

    "Nhưng không phải cái chết của người khác.

    Mà là cái chết của chính mình.

    Tôi nhìn thấy điều đó.

    Tôi nhìn thấy... một sự ẩn nhẫn chịu đựng.

    Giống như tôi."

    Hạo đứng dậy, bước vài bước trong bóng tối, tiến lại gần hắn.

    Huyền có thể nghe thấy tiếng bước chân và hơi thở của cậu phảng phất.

    "Tổ chức này là một cỗ máy nghiền nát mọi thứ," Hạo nghiến chặt răng.

    "Nó nghiền nát tuổi thơ tôi, nhân tính tôi, và biến tôi thành một công cụ.

    Tôi ghét nó.

    Nhưng tôi cũng sợ nó.

    Cho đến khi tôi thấy anh."

    Huyền không nhúc nhích.

    Tim hắn đập mạnh, không phải vì sợ hãi, mà vì một thứ cảm xúc lạ lẫm kia một lần nữa trào lên lồng ngực, căng tức.

    "Anh là thứ duy nhất trong cái chốn địa ngục này... còn thật," Hạo nói, giọng run nhẹ.

    "Anh không giả vờ trung thành.

    Anh không giả vờ tàn nhẫn.

    Anh chỉ tồn tại như trước nay anh vẫn tồn tại.

    Và khi anh nhìn tôi, anh không nhìn tôi như một cỗ máy, hay một bộ não.

    Anh nhìn tôi như... một con người."

    Hạo dừng lại, chỉ còn cách Huyền một bước chân.

    Trong ánh sáng mờ ảo, Huyền thấy khuôn mặt cậu giãn ra, lớp vỏ băng giá tan chảy, để lộ nỗi đau và sự cô đơn tột cùng.

    Hạo thì thầm, mỗi từ như một mũi kim đâm vào không khí.

    "Nếu để anh chết... tôi sẽ lại một mình trong cái lồng vàng này.

    Và tôi không thể chịu đựng được điều đó nữa."

    Lời thú nhận đó treo lơ lửng trong không khí đặc quánh.

    Nó không phải là lời tỏ tình.

    Nó là một lời cầu cứu.

    Một sự thừa nhận yếu đuối từ kẻ luôn tỏ ra mạnh mẽ.

    Huyền đứng dậy.

    Vết thương ở bụng đau nhói, nhưng hắn không quan tâm.

    Hắn nhìn thẳng vào mắt Hạo - nơi giờ đây chỉ còn là một cậu trai 24 tuổi kiệt sức, sợ hãi, và đang đứng trên bờ vực sụp đổ.

    "Cậu sợ à?"

    Có lẽ Kiên Hạo nghe nhầm, nhưng giọng Sơn Huyền vang lên trong không gian tĩnh lặng nghe mềm mỏng như một tấm lụa thượng hạng.

    Cậu cười, một nụ cười đầy méo mó.

    "Tôi sợ chết.

    Nhưng càng sợ phải sống một mình."

    Thế là đủ.

    Huyền không nghĩ nữa.

    Bản năng sống sót, sự đa nghi mới nhập nhoạng chớm nở giờ tắt nhúm.

    Chỉ còn lại một thôi thúc nguyên thủy, chân thật hơn bất cứ kỹ năng giết người nào hắn từng có.

    Hắn đưa tay lên, không phải để siết cổ, mà để chạm vào má Hạo.

    Da thịt lạnh ngắt không dập tắt được ngọn lửa trong lòng hắn, ngược lại càng làm hắn khao khát thiêu rụi cái gương mặt lạnh lùng giả tạo của cậu.

    Hạo nín thở.

    Đôi mắt cậu mở to, ngạc nhiên, nhưng không né tránh.

    Rồi Huyền nghiêng đầu.

    Nụ hôn rơi xuống, không dịu dàng.

    Nó là sự va chạm của hai mảnh vỡ, của hai con người đầy thương tích.

    Nó mang mùi của máu, mồ hôi và cả nước mắt.

    Nó là sự khẳng định, một lời thề không cần tiếng nói: Chúng ta không còn một mình nữa.

    Các khối cơ trên người Kiên Hạo căng cứng, rồi mềm đi trông thấy.

    Cậu đáp lại bằng một sự tuyệt vọng cuồng nhiệt, tay cậu vòng qua cổ Sơn Huyền, kéo hắn lại gần hơn, như sợ hắn biến mất.

    Sơn Huyền hôn như kẻ chết đói được chiêu đãi thứ sơn hào hải vị mà cả đời chưa từng nếm qua, hắn mút mát môi dưới của Kiên Hạo đến mức sưng tấy rồi dùng răng day nhẹ khối thịt non mềm, đầu lưỡi linh hoạt vươn ra cạy mở hai hàm cậu, ngang nhiên tiến vào càn quét khoang miệng.

    Một tiếng rên nghẹt trong cổ họng Kiên Hạo.

    Không phải đau đớn.

    Mà là một sự vỡ òa.

    Cậu vốn là một pháo đài kiến thức, một bức tường thành lý trí, giờ bị đập tan bởi một cuộc tấn công thuần túy cảm giác, nguyên thủy và thô bạo.

    Cậu chưa bao giờ bị ai đối xử như thế này - không phải một công cụ, mà là một nhu yếu phẩm sống còn.

    Sự thô ráp đó lại chính là thứ chân thật nhất cậu từng cảm nhận.

    Huyền nuốt lấy tiếng rên đó, như nuốt một mảnh linh hồn vừa được giải phóng của Kiên Hạo.

    Bàn tay hắn, vốn chỉ quen cầm dao súng và dây thừng, giờ lần theo sống lưng gầy của cậu, xuyên qua lớp áo ẩm ướt, cảm nhận từng đốt xương sống run rẩy.

    Cử chỉ vụng về, nhưng nóng bỏng, thiêu đốt từng tấc da thịt mà hắn chạm vào.

    Không khí trong trạm trung chuyển trở nên loãng ra, nóng và ngột ngạt.

    Tiếng họ trao đổi hơi thở, tiếng vải cọ xát ồn ào hơn cả thế giới bên ngoài đang truy lùng hai người.

    Đây là ốc đảo điên loạn duy nhất của họ.

    Rồi Huyền dừng lại, tách khỏi đôi môi sưng đỏ của Hạo.

    Hơi thở hắn gấp gáp, con ngươi dán chặt vào khuôn mặt mê muội của Kiên Hạo.

    "Đây là một sai lầm," Hạo thì thầm, nhưng tay vẫn vòng qua cổ Huyền.

    "Tất cả đều là sai lầm," hắn đáp, giọng khàn đặc.

    "Nhưng đây là sai lầm duy nhất tôi không hối tiếc."

    Hạo nhìn sâu vào mắt hắn, như muốn tìm kiếm sự dối trá nhưng chỉ thấy sự thật trần trụi.

    Cậu gật đầu, một cái gật nhẹ, chấp nhận.

    Sơn Huyền đưa ngón trỏ miết nhẹ dấu răng của hắn in hằn trên môi Kiên Hạo.

    "Đây là dấu ấn," Huyền gằn giọng, tay siết chặt vào eo cậu.

    "Của tôi.

    Trên người cậu.

    Để cậu nhớ, từ giờ trở đi, mọi con đường cậu chọn đều ảnh hưởng đến cả hai chúng ta."

    Đó là một lời tuyên bố chiếm hữu.

    Một cách buộc tội và ràng buộc trách nhiệm trong cùng một hành động.

    Họ buông nhau ra, từ từ.

    Không khí lạnh tràn vào khoảng trống vừa tạo ra, khiến cả hai run lên.

    Sự thân mật điên cuồng vừa rồi như một cơn sốt cao, để lại sau đó là sự mệt nhoài và tỉnh táo lạ thường.

    Kiên Hạo quay người nhặt chiếc máy tính bảng lên.

    "Chúng ta còn 7 phút."

    Cậu đã trở về là chính mình - lạnh lùng, chính xác.

    "Phải đi thôi."

    Sơn Huyền đứng đó, nhìn bóng lưng đang thu dọn đồ đạc một cách vội vàng.

    Trên môi hắn vẫn còn vương lại hơi ấm của Kiên Hạo.

    Một cảm giác mới mẻ, nguy hiểm và mê hoặc chạy dọc sống lưng.

    Hắn biết mình vừa mở ra một cánh cửa không thể đóng lại.

    Và trước mặt họ, không chỉ có kẻ thù truy đuổi, mà còn có cả mê cung cảm xúc vừa khai mở này, thứ có thể cứu rỗi hoặc giết chết họ nhanh hơn cả súng đạn vô tình.

    Hắn chỉnh lại quần áo, cảm nhận vết thương dưới bụng rỉ máu và nụ hôn trên môi bỏng rát.

    Cả hai đều là lời nhắc nhở.

    "Đi thôi."

    Hai kẻ đồng lõa, giờ đây đã thêm một tầng nghĩa mới - những kẻ đồng mưu trong chính cảm xúc của mình - sánh vai bước về phía lối thoát.
     
    Back
    Top Dưới