Khác Shigeru x Satoshi [H] Lửa dưới đáy băng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
392506998-256-k92404.jpg

Shigeru X Satoshi [H] Lửa Dưới Đáy Băng
Tác giả: dzaaa1612
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Shigeru (Gary Oak) - thông minh, điềm tĩnh, ngoài lạnh trong ấm.

Satoshi (Ash) - nhiệt huyết, tốt bụng, có phần bướng bỉnh và tình cảm
--

Satoshi luôn tin rằng trái tim Shigeru là một khối băng.

Lạnh lùng, tàn nhẫn, chưa từng biết đến yêu thương - cho đến khi chính cậu là kẻ bị thiêu đốt bởi ngọn lửa âm ỉ cháy dưới lớp băng ấy.

Giữa băng tuyết của lý trí và ngọn lửa cuồng si, ai sẽ là kẻ tan chảy trước?

[Đam mỹ | Thế giới Pokémon | Ngược tâm - chiếm hữu - sủng]

!!!

LƯU Ý: Có cảnh H, Ooc, ai dưới 18 hoặc không thích Ooc thì bỏ qua nhé!

Đây là sản phẩm của trí tưởng tượng!



sung​
 
Có thể bạn cũng thích !
Shigeru X Satoshi [H] Lửa Dưới Đáy Băng
Chương 1


Suicune

Charizard

--

Tiếng sấm nổ dồn dập trên bầu trời đen kịt, khu rừng bị bao phủ bởi những làn sương đỏ rực — mảnh tàn dư cuối cùng của một trận đại hỏa mà ai cũng biết tới cách đây bảy năm.

Không một kẻ nào lớn gan dám bén mảng đến nơi này.

Kể cả có là Pokemon huyền thoại.

Nhưng hôm nay, lại có kẻ lớn mật, xâm nhập vào nơi tự danh cấm địa này, hắn điềm nhiên, như thể chẳng biết đây là nơi nguy hiểm thế nào.

Hắn là Shigeru Oak, nhà nghiên cứu kiêm hộ thần của vùng Bắc Lục, khuôn mặt anh không biểu cảm, đôi mắt lạnh lẽo, lướt nhìn màn sương mờ ảo trước mặt.

Bên cạnh anh, là Suicune, như nhận ra mối nguy mà khẽ rít một tiếng, như muốn cảnh báo.

“Suicune, đừng lo.” – Anh vỗ nhẹ lên bờ cổ của nó.

“Nếu đúng như tín hiệu từ Cột Phong Ấn, thì người mà ta tưởng đã chết kia… vẫn còn sống.”

Suicune như hiểu lời hắn nói, ngoan ngoãn dụi đầu vào bàn tay của hắn, bỗng nó lùi lại.

Không phải vì sợ — mà vì có điều gì đó...còn khủng khiếp hơn cả thần khí đang hiện hữu nơi này.

---

Phía sâu trong khu rừng, không khí âm u tối đen.

Bầu không khí lạnh lẽo đến nổi vài bông tuyết như thoắt ẩn thoắt hiện trên tàng lá.

Cậu thiếu niên thoạt chừng đã 18, run rẩy nép người giữa một hốc đá nhỏ cạnh dòng suối, thân thể cậu đầy vết trầy xước.

Chiếc áo choàng cũ rách tả tơi, che đi làn da nóng hầm hập vì sốt cao.

Bên cạnh cậu là một Charizard – to lớn đang dùng cánh che chắn cho cậu khỏi mưa gió.

Nhưng trong ánh mắt của nó chứa đầy sự lo lắng.

“Không sao…” – Satoshi thì thào, giọng khàn đặc.

“Mình ổn mà…”

Nhưng cậu không hề ổn.

Linh hỏa trong cơ thể cậu đang mất dần kiểm soát, nếu không nhanh dập tắt thì sẽ lại là một vụ lớn nữa...

Một tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cổ họng.

Bàn tay cậu lẩy bẩy lúc giờ lại bất giác phát sáng — ngọn lửa màu lam chớm sáng lại tắt ngụt, sau lại phập phùng , vặn vẹo như sinh vật sống, trồi ra khỏi da thịt.

Cậu siết chặt nắm đấm.

“Không… không được phát hỏa.

Mình không muốn… lại làm thêm chuyện tệ hại nào nữa…”

Trong thoáng chốc, những hình ảnh của quá khứ một thị trấn bốc cháy vụt qua trong mắt cậu.

Tiếng la hét.

Mùi thịt cháy.

Bàn tay nhỏ nhắn của cậu lúc đó — nhuộm đầy máu.

“Không…

đừng nhớ lại…”

Cậu như sắp điên loạn, tay vì lâu ngày mọc móng mà cào rách cả da thịt, cơn đau ở tay dần lan toả, cậu "đau" nhưng chẳng là gì so với việc cậu đã gây ra.

Cơn đau nóng rét từ bụng nhức nhói đáng kinh ngạc, vì quặng bụng mà theo quán tính cậu gục xuống.

---

Shigeru tiến đến đúng lúc ấy.

Suicune bên cạnh lập tức thủ thế, gầm gừ đáng sợ, nhưng Shigeru đưa tay ra lệnh dừng lại.

Anh thấy cậu.

Một thân thể nhỏ nhắn, yếu ớt, đang run rẩy giữa cơn sốt và gió bão.

Khuôn mặt quen thuộc đến đau nhói.

“...Satoshi?”

Tên cậu bật ra từ miệng anh như một nỗi ám ảnh chưa từng nguôi.

Ký ức anh tràn về.

Về cậu bé luôn nở nụ cười rạng rỡ, luôn chạy theo sau anh mỗi khi hai người còn cùng nhau tranh giải Pokémon.

Về ánh mắt ươn ướt lần cuối cùng họ gặp nhau — ngay trước khi Satoshi biến mất trong vụ cháy định mệnh ấy.

“Cậu vẫn còn sống…”

Shigeru bước tới, quỳ xuống dưới thềm đất bẩn thiểu, đầu gối vì thế mà ướt sũng, đầy bùn đất.

Ngọn lửa trong tay Satoshi đang sắp bùng lên.

Không chần chừ, anh nhanh chóng cởi chiếc áo ngoài, choàng lên ôm chặt lấy cậu, siết mạnh, để luồng băng khí từ Suicune truyền qua cơ thể anh rồi sang cậu.

Hỏa gặp băng.

Linh khí va chạm.

Toàn thân Satoshi run rẩy không ngừng.

Nhưng linh hỏa dần yếu đi.

Cậu mở mắt — đôi mắt nâu nhạt mờ mịt — rồi chạm phải ánh nhìn của anh, Shigeru.

“S…Shigeru?”

Trong chốc lát, trong ánh mắt của anh, cậu thấp thoáng nhìn thấy một tia yếu đuối,đau xót.

Anh không nói gì.

Chỉ nhìn cậu.

Như thể một câu thôi, sẽ làm sụp đổ tất cả cảm xúc anh cố chôn giấu bao năm qua.

---

“Cậu... tới tìm tôi làm gì?” – Giọng Satoshi khàn khàn, đầy đề phòng.

Shigeru không trả lời ngay.

Anh nhìn thẳng vào mắt cậu, như muốn nhìn thấu thật giả trong câu hỏi ấy.

“Cậu nghĩ tôi đến để bắt cậu sao?”

Satoshi chỉ cười nhạt.

“Tôi không ngây thơ như xưa nữa.”

Anh nắm lấy cổ tay cậu, lạnh giọng: “Cậu đúng là không còn như xưa.

Nhưng nếu tôi không bắt cậu, sẽ có kẻ khác đến giết cậu.”

Satoshi cứng người.

“Vậy… anh định làm gì?”

Shigeru như biết trước câu hỏi, anh cúi sát mặt cậu, thì thầm bằng giọng trầm thấp:

“Tôi sẽ giữ cậu bên cạnh.

Dù có phải dùng cách nào đi nữa.”
 
Shigeru X Satoshi [H] Lửa Dưới Đáy Băng
Chương 2


Cơn đau ở bụng dù đau dù nóng đến mấy cũng không bằng cái nhói trong tim cậu.

Shigeru kẻ tưởng chừng cậu sẽ không bao giờ gặp, hay may mắn hơn là không bao giờ làm cậu lung lay thêm lần nào nữa.

Nhưng vẫn hệt như xưa, cậu vẫn yêu anh đến thấu tận tâm can.

Từ thuở là đứa trẻ chưa biết sự đời, cậu đã thích anh, thích cái cách anh mạnh mẽ, thông minh hơn bao đứa trẻ khác, thích cái cách anh xem cậu là đối thủ, suốt ngày châm chọc, đôi co cùng cậu.

Cậu tự nhận xem bản thân là một người đặc biệt trong đời anh, nhưng hi vọng lại đập tan khi cậu nhận ra bản thân quá tầm thường với anh.

Shigeru, anh luôn nhận được sự hâm mộ cuồng nhiệt từ người khác, thu hút hầu hết những ai đi qua.

Còn cậu, phải nói bản thân quá cứng nhắc, ngốc nghếch, không đủ xứng tầm với bất kì ai khác.

Nhưng may mắn đến mấy, khi anh và cậu đã xác lập quan hệ.

Kì thật, Satoshi tưởng chừng bản thân đang mơ một giấc mộng tuyệt đẹp.

Khi đó, cậu bên anh, ôm anh, cả hai đắm chìm trong thế giới riêng ấy, hạnh phúc bao nhiêu.

Để rồi, đến khi đó, Satoshi như bị lực kéo nặng nề, ghì mạnh xuống từ đỉnh hạnh phúc ấy.

Nếu anh không ngoảnh mặt đi, lạnh lùng mà bước tiếp, thì có lẽ, tim cậu sẽ đỡ đau hơn lúc này...

___

Satoshi tỉnh dậy trong căn phòng lạ lẫm, trên người cậu được đắp một chiếc chăn lông cừu dày cộp, ấm áp.

Chiếc gối phủ một mùi hương bạc hà dịu nhẹ quẩn quanh sống mũi, cái mùi thơm dầu gội mà cậu không thể nào quên được, mùi hương mà anh thích.

Căn phòng được ốp gỗ sẫm màu, ánh sáng từ bên ngoài chỉ lờ mờ lọt qua tấm rèm nặng nề.

Cậu khẽ cựa người.

Mền chăn mềm mại, nhưng cảm giác bị kìm hãm không rời đi đâu.

“…Cái quái gì…”

Khi tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn, Satoshi phát hiện cánh tay mình bị trói bằng sợi dây năng lượng trong suốt, phát ánh sáng mờ màu lam, gắn chặt vào thành giường.

Ngọn lửa trong người cậu như sôi ùng ục, nóng cháy, cậu khó chịu mà rên khẽ.

Nhưng không lâu thì luồng băng khí thổi đến, làm nguôi ngoai cơn nhói trong bụng nhưng cũng áp chế cậu như một chiếc lồng vô hình.

“Cuối cùng cũng tỉnh rồi.”

Giọng nói trầm thấp vang lên trong căn phòng.

Một cảm giác kì lạ, cậu bất giác rùng mình khi nhận ra đó không phải là mơ.

Cậu chậm rãi quay đầu về hướng giọng nói.

Shigeru, anh đứng ở góc phòng, quan sát cậu từ nãy đến giờ, thư thái khoanh tay và không che giấu ánh mắt sâu thẳm soi chiếu toàn thân cậu.

“Anh…” – Cậu nghiến răng.

“Anh đang làm cái quái gì thế?”

Shigeru không đáp.

Anh đi đến gần, từng bước chậm rãi, như một loài thú săn mồi đang nhấm nháp con mồi của mình.

“Cậu tưởng mình có thể phát hỏa giữa rừng và trốn thoát khỏi tất cả sao?” – Anh cúi xuống, chạm nhẹ vào cằm cậu.

“Nếu tôi không đến kịp, giờ này chỉ còn lại một xác cháy.”

Satoshi né tránh, ánh mắt nguội lạnh .

“Ha, tôi không cần anh cứu."

Shigeru chẳng mảy may ánh mắt của cậu, giọng anh trầm như phủ lớp sương lạnh:

“Đáng tiếc, tôi lại không hỏi ý kiến cậu.”

Một nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm kéo lên môi Shigeru.

Anh cúi người, ép sát vào người Satoshi, khiến cậu phải ngửa đầu ra sau tránh hơi thở nóng rực của anh cố ý thiêu đốt tai cậu.

“Cậu còn yếu đến mức không khống chế được bản thân.

Cậu nghĩ tôi có thể để cậu lang thang ngoài kia sao?”

“Anh nói như thể anh sẽ nhốt tôi lại vậy” – Satoshi gằn giọng.

Shigeru thản nhiên, khẽ gật đầu.

“Phải.”

Satoshi gồng người, muốn đẩy anh ra, nhưng càng vùng vẫy, sợi dây năng lượng lại càng siết chặt vào cổ tay cậu.

Như cố tình mà tấm thân trần hai người cọ xát, va chạm thể xác gần như trần trụi khiến da thịt cậu nóng bừng lên.

Cậu khẽ run, nhiệt độ cơ thể nóng hầm hập, đầu ngón tay siết chặt tấm chăn như muốn che giấu cảm giác lạ lẫm đang dâng trào.

Ánh mắt Shigeru sẫm lại khi nhận ra cơ thể cậu đang phản ứng.

“Cậu run à?” – Anh cúi sát hơn, giọng trầm khàn.

“Là lạnh… hay là vì tôi?”

Satoshi như chọc trúng tim đen, đỏ bừng tai.

“Anh— tránh xa tôi ra!”

Shigeru vẫn không rời đi.

Tay anh trượt xuống, chạm vào eo cậu, giữ cậu dính sát vào mình.

“Cậu quên rồi sao?

Nơi đầu tiên mà linh hỏa trong người cậu bùng lên là khi chạm vào tôi.” – Anh thì thầm.

“Cơ thể cậu nhớ tôi, Satoshi.

Dù miệng cậu có phủ nhận.”

Tim Satoshi đập loạn.

Cậu nghiến răng, gằn giọng: “Anh ảo tưởng sau vụ việc đó, tôi vẫn là kẻ đần bám riết lấy anh như xưa sao!”

Shigeru khựng lại.

Một thoáng yên lặng tràn qua, không khí ngột ngạt, căng thẳng.

Anh nhìn Satoshi, ánh mắt tối đi, như có thứ cảm xúc phức tạp đang kìm nén dưới đáy mắt.

Bàn tay vô thức siết chặt lấy cổ tay người kia, sợ rằng nếu buông ra, cậu sẽ biến mất.

Rồi anh chậm rãi nói, giọng lạc đi rõ rệt:

“Không...”

Chỉ một chữ đơn giản, nhưng lại đau đến nghẹn thở.

Như một nhát dao cứa vào lòng ngực đang căng cứng của Satoshi, khiến cậu bất giác run lên, ánh mắt trốn tránh nhưng vẫn không kìm nổi thứ cảm xúc đang vỡ òa nơi đáy tim.

Chỉ một chữ, mà lại nặng đến mức khiến cả người cậu như rơi vào khoảng không vô hình.

Tim nhói một cái, đau đến mức chẳng biết mình đang giận, đang hận… hay đang tuyệt vọng vì điều gì nữa.

Tưởng chừng cuộc trò chuyện đã đến ngõ cụt.

Căn phòng yên lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng tim đập loạn của cả hai, hòa lẫn vào từng nhịp thở khô khốc.

Shigeru vẫn giữ chặt cổ tay cậu, ánh mắt như bị nhấn chìm giữa thứ xúc cảm hỗn loạn mà chính bản thân anh cũng không thể phân định được.

Lý trí muốn buông tay, nhưng bản năng thì điên cuồng níu lấy.

Cuối cùng, chính anh là người phá vỡ sự im lặng đó.

Bằng giọng nói khàn khàn như trầy xước nơi cổ họng:

"Tôi biết… cậu bây giờ chẳng còn là đứa ngốc của tôi ngày xưa nữa.”

Bàn tay anh vẫn siết chặt cổ tay Satoshi, như sợ nếu lơi đi một giây thôi, người trước mặt sẽ lập tức tan vào không khí.

“Nhưng Satoshi… dù cậu có giả vờ mạnh miệng đến thế nào, ánh mắt cậu vẫn đang run lên đấy.”

Anh cúi xuống, môi gần như chạm vào cổ cậu.

Hơi thở nóng rẫy thiêu đốt da thịt.

“Và tôi thề, lần này tôi sẽ không để cậu rời khỏi tôi một lần nào nữa.”

Satoshi nghẹn họng.

Trong mắt cậu là hàng ngàn cảm xúc trộn lẫn, phức tạp.

Cậu khẽ co rúm vai, ra sức giãy giụa, không muốn nghe thêm bất cứ lời lừa dối nào của anh nữa, bởi khi nghe anh nói, trong lòng cậu đã khao khát được tin anh, tha thứ cho anh thêm một lần nữa.

Cậu cố chôn sâu cảm giác ấy.

Nhưng khi Shigeru khẽ cắn vào xương quai xanh, một tiếng rên rỉ mờ nhạt thoát ra khỏi môi cậu mà chính cậu cũng không kịp nuốt lại.

Shigeru cười khẽ.

Giọng anh, lần đầu tiên trong suốt cuộc trò chuyện, nặng trĩu dục vọng và khao khát chiếm hữu:

“Cậu có thể ghét tôi, nguyền rủa tôi.

Nhưng đừng quên, Satoshi… chỉ tôi mới đủ lạnh để làm nguội ngọn lửa trong cậu.”
 
Back
Top Bottom