Khác [Sherlock Akira x Genshin Impact]: 54 PHÚT SINH TỬ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
402354838-256-k304784.jpg

[Sherlock Akira X Genshin Impact]: 54 Phút Sinh Tử
Tác giả: hoangnam1x
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sherlock Akira x Genshin: Elemental Warfare

Aether - cựu thủ lĩnh phản diện The Khaenri'ahn Remnants, nay là đặc nhiệm bí mật theo lời mời tạm thời.

Trên chuyến bay định mệnh mang theo bí mật quân sự tối mật,
anh và mọi hành khách bị biến thành con tin trong vòng vây của lũ không tặc tàn bạo.

Khi thế giới thu nhỏ lại trong khoang máy bay,
ranh giới giữa thiện và ác bị xóa nhòa.

Chỉ còn lại bản năng sinh tồn,
Và một cuộc chiến tâm lý căng não nhất.

54 PHÚT SINH TỬ - Câu chuyện hành động nghẹt thở.



sherlockakira​
 
[Sherlock Akira X Genshin Impact]: 54 Phút Sinh Tử
Trailer


[Tiếng động cơ máy bay êm đềm.

Tiếng Miho vui vẻ qua loa thông báo]

MIHO: "Kính chào quý khách, chúng tôi xin chào đón bạn trên chuyến bay 301 tới Teyvat..."

[Hình ảnh hiện lên: cảnh máy bay cất cánh chậm rãi, êm ả trong ánh hoàng hôn.

Aether ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra ngoài.

Anh mở cuốn sổ tay, lướt ngón tay trên bức vẽ Lumine.]

[Cảnh hỗn loạn: một tiếng nổ, tiếng hét, hành khách hoảng loạn.]

JAX : "Im lặng!

Số phận của các ngươi nằm trong tay ta!"

[Cảnh Kenji dí súng vào đầu Miho.

Ichika bị đánh gục.

Aether, ánh mắt từ thờ ơ chuyển thành sắc lạnh.]

[Cảnh Aether lén lút cởi trói cho Ichika.

Tiếng thở gấp.]

TAKASHI (thì thầm, sợ hãi): "Aether!

Đừng liều lĩnh!"

AETHER (giọng trầm, quyết đoán): "Khi tôi hành động, ông hét thật to 'NẰM XUỐNG!'."

[Tiếng hét của ông Takashi vang lên.

Aether và Ichika đồng loạt lao vào tấn công.

Cảnh hỗn chiến hỗn loạn, máu văng tung tóe.]

[Cảnh Jax tức giận, bắn Erika.

Tiếng súng.

Tiếng kêu đau đớn.]

JAX (gào lên): "Mở cửa buồng lái!

Nếu không, lần tới sẽ không chỉ là đòn đau!"

[Cận cảnh Aether, mặt mày dính máu, mắt quan sát xung quanh.

Anh rút khẩu súng của Lumine từ sau lưng.]

AETHER: "Mày... tưởng... mày là ai?"

[Cảnh nhanh hơn, dồn dập.

Hàng loạt cảnh hành động đan xen.]

Aether và Jax vật lộn điên cuồng.

Shindou trong buồng lái hốt hoảng: "Temma!"

Cảnh Temma bị trúng đạn, máu me đầm đìa, nhưng vẫn gắng gượng giữ lái.

Cảnh lựu đạn nổ, cửa buồng lái bật tung.

Aether bám trụ vào mép lỗ thủng trên không, gió thổi cuồn cuộn.

AETHER (hét): "TẤT CẢ LÙI LẠIIIIIIIIIIII!"

(Cảnh Aether lao vào buồng lái, giật lấy cần điều khiển.)

(Cảnh hạ cánh khẩn cấp.

Tiếng lốp xe rít lên trên đường băng.)

(Cảnh xe cứu hỏa, xe cảnh sát, xe C.R.I.G. lao vút tới.)

JEAN (giọng nhẹ lại): "Aether... mừng cậu về nhà"

LUMINE (nức nở): "Anh...

đồ ngốc!"

TIẾNG NỔ LỚN CUỐI CÙNG.

54 PHÚT SINH TỬ - 10/10/2025
 
[Sherlock Akira X Genshin Impact]: 54 Phút Sinh Tử
Phần 1


"Cảnh báo, cảnh báo, máy bay đang rơi xuống độ cao 3000m, cảnh báo, cảnh báo máy bay đang rơi xuống độ cao 2500m!" [???]

Trong một chiếc máy bay, bên trong chỉ có một người duy nhất đang ngồi duỗi chân ra, người dựa vào cửa thoát hiểm.

Một khung cảnh thật đáng sợ, đèn đỏ liên tục nhấp nháy, tiếng cảnh báo liên tục vang lên, đồ đạc bay tứ tung, một số ghế ngồi bị bật ra, trên sàn và xung quanh dính máu như một bộ phim kinh dị vậy, những vệt máu đang di chuyển dưới sàn, dương như đã có một cuộc chiến đã diễn ra trên chiếc máy bay này.

Nhân vật đang ngồi ấy là Aether, anh trầm tư, khuôn mặt lấm đầy khói bụi và vệt máu.

Cánh tay trái của anh đeo phù hiệu C.R.I.G sáng bóng, mới tinh - một thân phận mới mà anh sắp được nhận chăng.

Cánh tay phải đang rỉ máu, anh băng bó vội bằng chính chiếc khăn của Lumine, vải trắng ngà đã bị máu thấm đỏ một mảng lớn - một kỷ vật của quá khứ.

Anh dựa lưng vào cửa thoát hiểm, nhưng cánh cửa đó giờ đây chỉ dẫn đến một bầu trời đang lao xuống với tốc độ kinh hoàng.

Trong lúc ấy, bỗng không biết từ đâu, có tiếng đàn piano du dương, đau thương nhưng kiên cường.

Lúc đó, anh đang dùng một cây bút chì, vẽ những nốt nhạc trực tiếp lên một tờ giấy bản nhạc đã nhàu nát và dính đầy vết máu.

Đó là bản phác thảo cho một bản phác thảo cho một bản nhạc... một bản nhạc lấn át cả những tiếng cảnh báo đang âm ỉ liên tục.

Mỗi nốt nhạc được vẽ ra, như một nỗ lực cuối cùng để ghi lại sự sống, sự kiên cường và cả nỗi đau.

Máu trên tay anh vô tình in lên tờ giấy, trở thành một phần của bản nhạc.

Aether ngẩng đầu lên, anh nhìn ra cửa sổ, ánh mắt là sự pha trộn của mệt mỏi, bình thản và một ý chí sắt đá.

Anh hít một hơi thật sâu và...

54 PHÚT TRÊN KHÔNG

(Từ đây truyện sẽ được viết dưới góc nhìn của Aether)

Một buổi sáng tại một trụ sở quân sự Natlan, có một chàng trai đang sắp đến đứng trước cửa, đó là tôi, tôi đến đây vì một lời mời từ một người bí ẩn chỉ dẫn nhưng khi tôi sắp đến trước cổng thì tôi đã gặp khó khăn đầu tiên... có 2 lính canh đang đứng đó, vâng mọi chuyện sẽ chẳng có gì cho đến khi tôi bước đến như một người bình thường và...

"Aether!

Chúng tôi yêu cầu anh đứng lại!" [Lính canh A]

"Nếu anh có giấu gì trong người yêu cầu anh bàn giao cho chúng tôi và đi theo chỉ dẫn của chúng tôi" [Lính canh B]

Quên mất, danh tính "thủ lĩnh Tàn dư Khaenri'ah" của tôi vẫn còn nóng hổi.

Việc tôi xuất hiện ở một căn cứ quân sự quan trọng như thế này chẳng khác nào tự đưa mình vào thế nguy hiểm.

Tim tôi đập nhanh hơn, nhưng hơi thở vẫn giữ được nhịp điệu đều đặn.

Lúc đó, tôi vẫn giữ được sự bình tĩnh, sau đó đút tay vào súng định đưa nó ra, mặt ai cũng căng thẳng cả kể cả tôi.

Khi tôi đưa súng ra, 2 lính canh như bước vào trạng thái chiến đấu.

Và sau khi tôi cầm súng từ từ để xuống dưới mặt đất, tôi đang chuẩn bị cho những tình huống xấu...

"Này!" [???]

2 thằng lính canh nhìn lại còn tôi thì nhìn về phía trước, có một bóng người xuất hiện, mái tóc đỏ, rất đẹp, nhìn phần trên khá văn phòng như từ dưới xuống thì nhìn khá đặc nhiệm, cô gái đó tiến đến chỗ 2 lính canh, 2 lính canh chạy lại báo cáo.

"Báo cáo, Mavuika, chúng tôi đã bắt gặp Aether đã bắt giữ thành công." [Lính canh A]

"Không, các anh làm sai rồi, Aether là do tôi gọi đến!" [Mavuika]

"Ủa là sao chị, em không hiểu, là chị gọi Aether tới hả?" [Lính canh B]

"Đúng là chị gọi tới, còn giờ thì về vị trí đi!" [Mavuika]

"Rõ!" [Lính canh A,B]

2 lính canh đó trở về vị trí canh gác, còn cô gái kia khi tôi nghe lỏm thì biết cô ấy tên là Mavuika.

Cô gái ấy từ từ tiến tới vị trí của tôi và bắt đầu hỏi.

"Cậu tên Aether đúng không?" [Mavuika]

"Đúng, tôi tên Aether."

"Vậy thì cậu đi theo tôi." [Mavuika]

Không một lời giải thích thêm, cô ta quay người dẫn đường.

Cuối cùng, cô ấy dừng lại trước một căn phòng họp kín.

Mavuika mở cửa.

Tôi bước vào.

Căn phòng tối, chỉ có một chiếc bàn dài và một người đàn ông mặc vest chỉn chu ngồi ở phía xa.

Ánh mắt ông ta sắc bén và đầy tính toán.

Tôi nhận ra đó là một Quan chấp hành cấp cao của Fatui.

Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng Mavuika, cô ta đứng im như một bức tượng canh gác lối ra vào.

Ánh sáng trong phòng họp thật tù túng, chỉ có một chùm đèn treo tỏa ánh sáng vàng vọt xuống chiếc bàn dài, nơi Il Capitano ngồi chủ tọa.

"Chào mừng đến với Natlan, Aether.

Tôi biết ngay là cậu sẽ đến mà" [Il Capitano]

"Xin chào, quan chấp hành, hôm nay mời tôi đến đây có việc gì đây nhỉ"

"Chuyện gì ư?

Đơn giản thôi.

Tôi muốn cho cậu một cơ hội." [Il Capitano]

"Một cơ hội?

Từ một Quan chấp hành Fatui?

Sau tất cả những gì đã xảy ra, ngài thực sự nghĩ tôi sẽ tin vào 'cơ hội' đó?"

Ông chỉ cười rồi nhẹ nhàng đẩy một chiếc bìa hồ sơ màu đỏ sẫm về phía trước bàn của tôi rồi nói:

"Lòng tin được xây dựng từ sự thật.

Cậu từng tin rằng mình đang chiến đấu vì một lý tưởng cao đẹp, vì những con người bị bỏ rơi của Khaenri'ah.

Cậu nghĩ 'Remnant' là gia đình, là ngôi nhà cuối cùng của mình." [Il Capitano]

Ông ta dừng lại, ánh mắt như có thể xuyên thấu: "Nhưng họ đã lừa dối cậu, Aether ạ."

Tôi đập bàn đứng dậy.

"Ngài đừng có hòng nói xấu đồng đội của tôi."

"Đồng đội?

Hãy nhìn vào đi." [Il Capitano]

Ông ta dùng ngón tay gõ gõ lên tấm bìa hồ sơ.

"Những kẻ mà cậu gọi là đồng đội ấy, từ lâu đã trở thành những con tốt thí cho 'Abyss'.

Họ sẵn sàng hy sinh cả Remnant, hy sinh chính cậu, để phục vụ cho mục đích đen tối của tổ chức đó."[Bật cười khẽ, đầy vẻ mỉa mai] [Il Capitano]

Tôi im lặng, nắm chặt tay.

Những ký ức về trận chiến thảm bại, về sự phản bội bất ngờ, ùa về.

Nhưng anh vẫn cố gắng phản kháng.

"Ngài lấy đâu ra bằng chứng?"

Il Capitano mở chiếc bìa hồ sơ ra.

Bên trong là những bức ảnh chụp lén, các bản báo cáo được đóng dấu "Tuyệt Mật", và một tấm hình rõ nét cho thấy một phó tướng cũ của Aether đang bí mật gặp gỡ một trưởng quan của Abyss.

"Tất cả đều ở đây.

Kẻ mà cậu tin tưởng nhất - Dainsleif, thực chất cũng chỉ là một con rối trong vở kịch lớn của họ.

Hắn ta biết rõ, nhưng đã chọn im lặng, để cậu và Remnant rơi vào thảm họa.

Abyss không cần một thế lực cạnh tranh.

Họ chỉ cần những kẻ đi theo mù quáng." [Il Capitano]

Il Capitano nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói trầm xuống, đầy sức nặng

"Bản thân tôi và cả C.R.I.G., đều nhận ra mối đe dọa thực sự là gì.

Nó không phải là cậu, Aether.

Mà là thứ bóng tối đang ăn mòn chính những kẻ bị cậu xem là đồng minh.

Chúng ta có chung một kẻ thù." [Il Capitano]

Tôi ngồi xem những tờ tài liệu, tôi xem từ từ đọc từng chữ một, những chữ đó chi tiết quá, nhìn rất thật, hình ảnh và chữ viết cũng như những gì mà họ nói là họ thu được đều được bày ra chi tiết như thể họ biết hết những bí mật của những nơi bí mật nhất vậy, nhưng đừng hòng mà lay chuyển được tôi, tôi không dễ bị thuyết phục đến như vậy đâu.

"Hừ, nhưng như vậy cũng đừng mong mà thuyết phục được tôi!

Các ông nghĩ các ông bày bằng chứng này ra để lừa tôi được sao, đừng có mơ!"

Il Capitano thở dài, đứng dậy chỉnh lại mũ sĩ quan.

"Lừa ư, tôi lừa anh bao giờ đâu?

À mà thôi, cậu đi ra đây với tôi nào?"

Tôi nghe thế dù nghi ngờ nhưng nếu có bất trắc thì tẩu thoát không muộn mà, vậy là tôi đã đi theo Il Capitano và Mavuika hộ tống phía sau.

Sau đó, chúng tôi xuống xe trước một tàn tích, và khi tôi nhìn thấy tàn tích đó... tôi bỗng lặng người, đây từng là một điểm liên lạc quan trọng của Remnant.

Giờ đây, chỉ còn là những bức tường đổ nát, vết cháy xém và một sự im lặng đến tang thương.

Một cảm giác bất an sâu thẳm bắt đầu len lỏi trong lòng tôi.

"Chuyện gì... chuyện gì vừa xảy ra thế này hả?" [giọng hốt hoảng]

"Đúng vậy, họ đã đột kích vào nơi này và biến nơi này thành đống hoang tàn." [Il Capitano]

"Ông nói... nói sao cơ..." [giọng nghẹn lại]

"Họ không chỉ bỏ rơi cậu, Aether.

Họ còn 'dọn dẹp' tất cả những gì có thể làm lộ tung tích của mình.

Kể cả những người đồng đội cũ của cậu." [Il Capitano]

Đúng lúc đó, hai binh sĩ dẫn giải hai sinh vật Abyss (một Hỏa Nguyên Bản và một Phù Thủy Vực Sâu) đến.

Chúng bị trói chặt, run rẩy vì sợ hãi.

"Nói cho hắn nghe.

Các ngươi đã nhận lệnh gì từ cấp trên?"[Quay sang hai sinh vật Abyss, giọng lạnh như băng][Il Capitano]

"Chúng... chúng ta nhận lệnh... thủ tiêu tất cả những thành viên Remnant còn sót lại ở đây...

để bịt đầu mối..."[Giọng the thé, đầy sợ hãi][Hỏa Nguyên Bản]

"Bọn họ... họ biết quá nhiều.

Aether thất bại, họ không còn giá trị lợi dụng nữa...

Xin ngài tha mạng!

Chúng tôi chỉ là thi hành mệnh lệnh!"[Khan giọng][Phù Thủy Vực Sâu]

Sau khi nghe xong, mặt tôi không thể tin nổi, là đồng mình mà các ngươi dám hãm hại lại chính đồng đội của mình như vậy à, chỉ vì mục đích hủy diệt của các người.

Người tôi như nóng lên, tôi chạy lại nắm Hỏa Nguyên Bản, mắt trợn trừng nói.

"CÁC NGƯƠI...

NÓI LẠI ĐI!"

Hoa Nguyên Bản và Phù Thủy Vực Sâu dường như quá sợ hãi sát khí mà tôi tạo ra mà không dám nói câu gì, miệng chỉ lẩm bẩm.

Sự phẫn nộ, bị phản bội và đau đớn dâng trào.

Trước khi Il Capitano kịp ra lệnh, tôi đã lao tới, một cú đá mạnh mẽ vào Hỏa Nguyên Bản, rồi một cú đấm hất văng Phù Thủy Vực Sâu, khiến chúng lăn ra xa, rên rỉ.

"ĐỒ SÚC SANH!

CHÚNG MÀY VÀ ABYSS, TẤT CẢ ĐỀU LÀ LŨ SÚC SANH!"

Tôi thở hổn hển, cơ thể run lên vì giận dữ.

Il Capitano bước tới, đặt nhẹ một bàn tay lên vai anh, như để kéo anh về thực tại.

"Anh thấy đấy, chính miệng Abyss đã khai nhận rõ ràng với anh rồi, vậy thì giữa sự phản bội và sự bảo vệ anh chọn cái nào, anh có thể chọn sự phản bội như anh đã từng hoặc và quay về với chính nghĩa, nơi có những con người luôn sẽ bảo vệ anh trong bất kỳ tình huống nào..." [Il Capitano]

Sự thật tàn khốc cuối cùng cũng ập đến.

Mọi sự kiên cường, mọi sự ngờ vực tan biến.

Tôi quỳ sụp xuống.

Nước mắt lần đầu tiên sau bao năm lăn dài trên má.

Những tiếng nấc nghẹn ngào, đau đớn vang lên trong không gian yên tĩnh.

"Vậy nếu... tôi... quay... lại... liệu... họ có...

đồng ý... nhận tôi chứ?"

Il Capitano cười khẩy và đáp.

"Mọi người tin anh và đồng ý nhận anh mà."

Rồi, như một cơn bão sau giây phút yếu lòng, tôi đứng phắt dậy.

Tôi lau vội nước mắt, ánh mắt giờ đây chỉ còn lại sự quyết tâm và một nỗi căm hờn được định hướng.

Tôi chạy thẳng đến chỗ Mavuika, đứng trước đặt tay lên vai cô.

"Này bạn!

Kể từ ngay hôm nay, ta cũng chẳng muốn làm cái thứ 'thủ lĩnh thủ hạ' gì nữa hết!

Ta với cô, cùng là đặc vụ hạ vực sâu, đảm bảo Teyvat này luôn luôn ổn định!

Được không?

Cô nhận ta không đó?"

Mavuika nghe vậy nở một nụ cười rạng rỡ, chân thành, không chút do dự.

"Tất nhiên là được!

Chào mừng đồng đội mới!" [Mavuika]

Aether cười to, một tiếng cười giải thoát và đầy hào sảng: "HAY!

HAY LẮM!"

Cả hai cùng cười vang, phá tan không khí u ám của vùng đất chết.

Il Capitano nhìn cảnh tượng ấy, khóe miệng cũng nhếch lên.

"Jean sẽ rất vui khi biết chúng ta có thêm được một quân bài lợi hại rồi.

Ha ha!" [Il Capitano]

Tiếng cười của cả ba hòa vào nhau, báo hiệu cho một liên minh mới, một sức mạnh mới được sinh ra từ đống tro tàn của sự phản bội.

Sau đó, tôi nói nhỏ với cả 2 người.

"À việc đầu tiên tôi cần nói trước khi tôi chuẩn bị thao tác vào đội là..."

Vài ngày sau...

Ánh sáng chiều tà xuyên qua những ô cửa sổ hẹp, rọi xuống hành lang bụi bặm.

Tôi dẫn Il Capitano đi qua một loạt cánh cửa bảo mật, xuống càng lúc càng sâu.

"Toàn bộ tài liệu quân sự tối mật, các bằng sáng chế vũ khí của riêng tôi, số tiền hoạt động còn lại...

đều ở trong này.

Tôi đã giấu chúng ở đây này.."

Anh mở cánh cửa cuối cùng, lộ ra một không gian rộng, ngăn nắp với những chiếc thùng hàng chắc chắn được xếp chồng lên nhau.

Il Capitano đưa mắt nhìn lượng hàng hóa, gật đầu hài lòng.

"Yên tâm.

Chúng tôi sẽ có một đội chuyên nghiệp vận chuyển số hàng này đến điểm tập kết một cách an toàn và kín đáo.

Mọi thứ sẽ có mặt kịp lúc cho thủ tục gia nhập của cậu." [Il Capitano]

"Cảm ơn ông nhiều!"

Ông ta quay sang tôi.

"À mà này nữa, chúng tôi đã cấp phép cho cậu đi trên chuyến bay dân dụng số hiệu 301 đến Teyvat.

Đây sẽ là chuyến bay sẽ đưa cậu đến Teyvat để cậu hoàn tất mọi thủ tục cuối cùng và chính thức trở thành thành viên C.R.I.G.

Tất nhiên, hiện tại cậu chỉ đang ở vị trí đặc nhiệm tạm thời."

"Tạm thời cũng được.

Ít nhất cũng là một sự khởi đầu." [cười][Aether]

Il Capitano lúc đó bỗng nhiên khẽ cười, giọng đùa cợt.

"Đến giờ này, anh bạn trẻ, cậu vẫn còn nghi ngờ tôi và những lời hứa này sao?" [Il Capitano]

Tôi chỉ cười khì, không đáp.

Thay vào đó, Il Capitano đưa cho anh một chiếc hộp quà nhỏ.

"À, Jean từ xa cũng có quà cho cậu.

Một bộ đồ mới.

Cậu không thể cứ mặc bộ đồ chiến đấu cũ kỹ này lên máy bay dân dụng được.

Nhìn cậu cứ như một kẻ đáng ngờ vậy." [Il Capitano]

Tôi mở hộp ra.

Bên trong là một bộ đồ mới, thoải mái nhưng vẫn toát lên vẻ ngầu lòi, nhìn nó trong bộ đồ đi du lịch hơn là đặc vụ ý.

Bỗng tôi thấy một cái miếng dán phù hiệu, phù hiệu của C.R.I.G.

Thấy thế, tôi tròn mắt, chỉ tay vào phù hiệu, giọng đầy ngạc nhiên.

"Ê ê, anh ơi, đây là phù hiệu của C.R.I.G. mà anh ơi!

Tôi còn chưa chính thức nhập đội mà anh."

Il Capitano nhìn tôi, một nụ cười bí ẩn nở trên môi.

"Hãy xem đó như một... lời hứa.

Và cũng là một sự bảo vệ.

Có khi nó sẽ hữu dụng hơn cậu nghĩ đó.

Cứ giữ lấy đi." [Il Capitano]

Ông vỗ nhẹ lên vai tôi, để mặc anh đứng đó với chiếc hộp trên tay và vô vàn thắc mắc, trước khi quay người bước đi, bóng lưng khuất dần trong hành lang tối.

Tôi nhìn lại và cười vui.

TRUNG TÂM HUẤN LUYỆN C.R.I.G - TEYVAT.

Jean đứng trước bản đồ chiến lược khổng lồ của Teyvat sau đó đứng trước màn hình liên kết với trung tâm huấn luyện, trông cô khá trang trọng nhưng cũng khá hào hứng.

"Thông báo với mọi người một tin quan trọng.

Chúng ta sắp đón một chuyên gia công nghệ và vũ khí hàng đầu.

Người này sẽ gia nhập và hợp tác lâu dài với chúng ta." [Jean]

"Ồ?

Một chuyên gia ư?

Đến từ đâu vậy, Tư lệnh?" [Keqing]

"Danh tính của nhân vật này tạm thời cần được giữ kín vì lý do an ninh.

Tất cả những gì chúng ta biết là người ấy đang trên đường đến đây và sẽ chính thức trình diện sau khi hạ cánh." [cười bí ẩn][Jean]

"Bí mật thế này... khiến chị tò mò quá đi.

Có lẽ đây là một nhân vật mà ai cũng sẽ phải bất ngờ chăng?" [Yoimiya]

"Tôi tin rằng...

đây sẽ là một sự bổ sung vô cùng giá trị.

Và tôi cũng hi vọng nó sẽ mang lại một... sự bất ngờ thú vị cho một số thành viên của chúng ta." [Jean]

Cô dừng lại, quay lại bản đồ

"Nhiệm vụ của chúng ta bây giờ là đảm bảo mọi thứ sẵn sàng để chào đón vị chuyên gia này một cách an toàn và chu đáo nhất." [Jean]

NỘI THẤT - KHU TẬP LUYỆN

Lumine lau chùi khẩu súng ngắn của mình với vẻ mặt tập trung.

Ở một góc khác, Keqing, Yoimiya và mọi người đang nói chuyện xì xào.

"Nghe nói sắp có một chuyên gia vũ khí mới đến đó.

Mà giấu kín danh tính lắm, không ai biết là ai cả!" [Keqing]

"Có vẻ nhân vật này đặc biệt tới mức mà chúng ta chỉ được biết khi thành viên đó tới đây nhỉ..." [Kinich]

"Để xem chúng ta sẽ chào đón nhân vật này như thế nào đây." [Wriothesley]

"Chắc là nó phải thú vị lắm nhỉ?" [Lumine]
 
Back
Top Bottom