Khác (ShadexRein) Xuyên vào tiểu thuyết gặp chàng hoàng tử !

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
106,936
Điểm tương tác
0
Điểm
0
185252566-256-k392493.jpg

(Shadexrein) Xuyên Vào Tiểu Thuyết Gặp Chàng Hoàng Tử !
Tác giả: oEo2340
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mizuki Rein là một thiếu nữ 17 tuổi, cô vốn đang thi hành "nhiệm vụ" bên mỹ thì bỗng một ngày, tổ chức cho phép cô nghỉ 2 tuần coi như là phần thưởng vì công lao xuất sắc của cô, về tới que hương nơi chứa đầy vô vàn kỉ niệm thuở ấu thơ của mình, người đầu tiên cô nóng lòng muon gặp nhất lại chính là Kotou, người mà đã thề non hẹn biển với cô suốt đời suốt kiếp không buông,.....nhưng.....oh no !

Chuyện gì đang xảy ra vậy !!

Bạn thân và bạn trai cô đang ân an ái ái ngay trước mặt cô ?!!



sxr​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Mary Sue xoay chuyển hệ thống [Xuyên nhanh][hoàn]
  • [ THANH XUYÊN ] VẠN TIỆN TỀ PHÁT -- TỔNG CÔNG
  • Xuyên không sang thế giới khác với sức mạnh mới
  • Trung niên xuyên không ký
  • Xuyên thành trọng sinh văn hảo dựng pháo hôi
  • [END] Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư - Dạ Du
  • (Shadexrein) Xuyên Vào Tiểu Thuyết Gặp Chàng Hoàng Tử !
    Chap 1: Trở về !


    "Xin chào !

    Tôi là Mizuki Rein, là một cảnh sát ngầm của tổ chức SYL !

    Vì tổ chức rất cảm kích trước những đóng góp vừa qua của tôi, họ đã dành tặng cho tôi một phần quà, họ cho phép tôi trở về quê hương để nghỉ ngơi thư giãn !".

    ————————

    Thiếu nữ tóc xanh tay kéo theo Vali bước xuống bậc, rồi phấn khởi nhìn cảnh vật xung quanh.

    "Vẫn như cũ nhỉ..."

    - cô hoài niệm về những ký ức chốn này, rồi bất giác cười một cái.

    "Mình về sớm như thế này !

    Vẫn nên tạo bất ngờ cho anh ấy nhỉ ?"

    - Nghĩ đến đây thôi mà lòng cô như rạo rực, vui vẻ không thôi.

    ————————-

    Mon men trên đoạn đường quen thuộc, vừa hoài niệm vừa phấn khởi, bước chân cô mỗi lúc ngày một nhanh hơn, cho đến khi...

    *uỵch*

    "Ui...cái gì vậy...?"

    - Rein xoa xoa cái mũi xinh xắn của mình, rồi nhìn xuống cái thứ "chết tiệt" kia.

    "Một quyển sách ?"

    - Cô cầm lên rồi nhìn xung quanh để xác định được chủ nhân của nó.

    Đợi mãi không thấy ai quay lại, cô nghĩ: "Thôi thì lát nữa đem đến đồn cảnh sát nộp cũng được..."

    Tay cầm cuốn sách nhét vào Vali, cô nhanh chóng đi gặp người cô hằng đêm mong nhớ.

    ——————————

    "Tới rồi khà khà !

    Để xem nào..."

    - cô tiến tới tay vặn nắm cửa, không khỏi ngạc nhiên: "Sao không khoá ?

    Kì lạ..."

    - Không xa lạ với người bạn trai lôi thôi này, cô chậc lưỡi rồi bước vào nhanh chóng.

    Vừa cất giày xong, cô ngạc nhiên nhìn vào đôi giày cao gót màu đỏ kia, lòng không khỏi hoang mang, nhưng cô vẫn cố trấn an bản thân: "Chắc là dì hoặc mẹ anh ấy..."

    Đi xung quanh nhà một hồi vẫn không thấy ai, cô nghi ngờ nhìn vào cánh cửa phía trước kia: "Không lẽ ở trong đó ?"

    - rồi tiến lại gần.

    "Ưm....ưm....ah~~~~"- Một thanh âm dâm dục phát ra từ phía bên trong khiến Rein không khỏi bàng hoàng, "chuyện gì đang xảy ra..."

    - Cô run lên không tin những gì mình vừa nghe, mặt cô tối sầm lại nhanh chóng đạp phăng cái cửa, trước mắt cô là một đôi cẩu nam nữ đang ân ân ái ái, đôi cẩu nam nữ ấy giật mình nhìn sang cô.

    "Re....Rein....?

    Em về h...hồi nào vậy...?"

    - Nam thanh niên kia nói lắp bắp xanh mặt nhìn vào cô.

    "Các người...."

    "Chuyện không như em nghĩ đâu....Rein...anh có thể giải...."

    "CÂM MỒM !"

    -Rein tức giận tiến tới giật thật mạnh cái mềm: "Cô...!!"

    "..."

    -Cẩu nữ kia im lặng, cô ta vênh mặt lên thách thức: "Sao?"

    "Haha..."

    - Rein cười chua chát, vẻ mặt không khỏi thất vọng: "Tại sao cô lại làm thế ?

    Chúng ta là BẠN THÂN cơ mà ?"

    "Tại sao ư ?

    Vì tao yêu anh ấy !

    Tao đã yêu anh ấy từ năm cấp 2 rồi nhưng mày có biết đâu ?

    Suốt ngày thấy mày bám lấy anh ấy !

    Tao tức lắm...bởi thế nên tao mới nghĩ ra cách để tiếp cận mày, trở thành bạn thân của mày không phải là phương án tốt nhất sao ?"

    - Cô ta cười khẩy một cách châm chọc.

    "Tôi bám lấy anh ta ?

    Ai mới là người hằng ngày nhét hoa vào hộc bàn tôi ?

    Ngày ngày tự chạy đến chỗ tập võ đưa nước cho tôi ?"

    "..."

    -tên con trai kia im thin thít không nói lên lời

    "...Thật không ngờ...cứ ngỡ hôm nay là ngày vui nào ngờ lại ngược lại...được các người cứ vui vẻ tiếp đi..."

    - Rein nói họng cô như nghẹn lại, nếu nói thêm nữa chắc cô khóc ra mất...

    "Rein !

    Từ từ !

    Anh có thẻ giải thích !"

    - Anh ta đứng phốc dậy, chạy tới giữ chặt tay cô níu lại.

    Rein nhanh chóng quay sang tát anh ta một cái thật mạnh, dường như nước mắt cô đã rơi xuống từ lúc nào không hay...

    "Cô dám đánh tôi ?"

    - Hắn ta tối mặt nói với vẻ hăm dọa.

    "Thật ra... biết gì không ?

    Tôi từ trước tới giờ "chưa từng yêu cô" !!"

    Những lời nói tàn nhẫn kia như đâm xuyên vào tim cô, đôi mắt ngấn lệ càng thêm tức giận.

    "Cô vốn đã hết giá trị lợi dụng rồi !

    Hai ta từ nay coi như chưa từng gặp nhau !

    Mời cô về giùm !"

    "Ồ ?

    Hoá ra anh chỉ lợi dụng tài sản nhỏ nhoi của tôi và bà tôi ?"

    " thông minh nhỉ !"

    - hắn cười đểu tay cầm quẹt lửa châm điếu thuốc lá.

    "Haha !

    Hai người cứ tiếp tục ngồi đấy chờ tin tốt đi !"

    - Rein quay phắt người bước đi nhanh chóng.

    Hắn ta và ả kia nhìn nhau khó hiểu trước lời nói vừa rồi.

    ————————

    "Xin chào !

    Tôi là Mizuki Rein và tôi muốn tố cáo hành vì giao cấu với trẻ vị thành niên !"

    "Cô có bằng chứng cụ thể không ?"

    - Vị cảnh sát kia hỏi.

    "Vâng !

    Tôi có !"

    - Nói rồi Rein liền bỏ mũ xuống lôi ra một thiết bị bé xíu.

    "Cô gái này..."

    -Vị cảnh sát ngạc nhiên trước hành động của Rein, và nhận ra ngay cái thiết bị kia là gì.

    "Đây là..."

    "Đợi một lát..."

    - Rein nhanh chóng lôi ra thẻ nhớ bên trong chiếc camera mini của mình, rồi lắp vào điện thoại.

    "Mời chú xem cho kĩ người trong video !"

    - Rein nói với giọng đầy kiên định.

    "Chà...cô bé này...cháu có thông tin về hai người này không ?

    Chẳng hạn như tuổi tác ?"

    "Đây là giấy tờ ghi chép lại thông tin hai người !

    Chú có thể lên trang mạng trường bọn họ để xác nhận, trong đó có đăng danh sách tuyển sinh !"

    "Chà..."

    - Sau một hồi tra ra khảo, vị cảnh sát kia tức giận đập bàn: "Tuổi trẻ ngày nay thật là....cảm ơn cháu vì đã hợp tác với ta !

    Cậu thanh niên này nhất định phải bị xử phạt chính đáng !"

    "Vâng !

    Không có gì !"

    - Rein cúi chào rồi bước ra ngoài.

    "Kiểu này cho anh bóc lịch 10 năm !"

    ——————————

    *cạch*

    Vẫn là ngôi nhà quen thuộc này, Rein hít một hơi thật sâu, tỏ vẻ thỏa mãn, đôi mắt thoáng buồn nhìn vào bức ảnh trên bàn.

    "Bà ơi...."

    - Rein nhẹ nhàng cầm tấm ảnh kia lên, rồi ghì vào lòng.

    "Hình như mình đã quên chuyện gì thì phải..."

    - Ngẫm nghĩ một hồi cô sực nhớ ra rằng cuốn sách vẫn còn nguyên trong Vali của mình, cô hoảng hốt mở khoá và lôi nó ra.

    "Haizzzz....vậy là mai lại phải tới đồn một chuyến rồi..."

    - Nhìn nó một hồi, cô nghĩ: "Đọc một xíu chắc không sao đâu nhỉ ?"

    Cô đi tới cái chỗ sofa ngồi bệt xuống và lật ra trang đầu tiên....

    "Ơ.... chữ đâu..."

    - Rein ngạc nhiên, nhưng vẫn kiên nhẫn lật tiếp trang kế, rồi trang kế, rồi trang kế nữa...

    "Coi hết nửa quyển sách mà vẫn chẳng thấy chữ đâu !

    Đùa à ?"

    - Rein nhìn chằm chằm vào cuốn sách toang đóng lại thì bỗng dưng một hình vẽ với ánh sáng xanh nhạt từ đâu hiện lên, cô kinh ngạc tròn xoe mắt như không tin vào mắt mình.

    "Cái này là..."

    - cô bất giác chạm nhẹ vào hình vẽ kỳ lạ kia...

    "Aaa!!

    Đau đầu quá !!"

    - Rồi bất tỉnh lúc nào không hay biết...

    —————————

    tiếng chim ríu rít bên ngoài hiên nhà, ánh nắng mặt trời nhạt nhoà chiếu qua khung cửa sổ, thiếu nữ khả ái bất giác tỉnh giấc, cô lim dim đôi mắt rồi khẽ cười một cái: "Sáng rồi !

    Dậy thôi !!".

    Cô đứng phốc dậy vươn vai mấy cái, rồi liền đi làm vệ sinh cá nhân, cô vui vẻ thắt bím tóc màu đỏ lựu của mình, đôi mắt Ruby khẽ lay động, nhìn khuôn mặt mình trong gương, cô vui vẻ ngẫm nghĩ.

    "Đêm nay sẽ là một đêm thật tuyệt..."

    ————————

    "Tiếng người huyên náo ngoài chợ, khiến mình càng thêm phấn khích, quên chưa nói, mình là Ayumi Fine, con gái nữ Bá tước phía Nam cũng chính là nơi này !

    Phía Nam cũng đồng thời là nơi cố định của cung điện, vùng đất nơi này người dân vốn rất hiền hoà !

    Họ đoàn kết, chan hoà,....đúng là thiên đường..."

    Fine trên tay cầm một cái giỏ, khắp người thì được khoác lên một cái áo choàng màu hồng phấn, bao trùm lấy cơ thể cô.

    Vừa mua trái táo đỏ mọng, cô toang cắn một miếng thì bống dưng...

    "A !"

    - Fine hoảng hốt, cô nhìn vào tên trộm đáng ghét kia đang chạy khuất dần mà rưng rưng nước mắt, "Ngọc bội của ba mình !!"

    "Muốn lấy lại không ?"

    - một thanh âm bất chợt vang vảng bên tai Fine khiến nhỏ ngạc nhiên nhưng vẫn đáp lại: "Muốn !"

    "Được rồi !

    Cho tôi mượn thân thể một tí !"

    - âm thanh vừa dứt, cũng là lúc Fine rơi vào một không gian tối um: "Đây là đâu ?"

    -Fine lo lắng sợ hãi, bất chợt quay ra đằng sau: "đó là...Mình !!?"

    "Mình đang đuổi theo tên cướp ??

    A !

    Hắn ta bị mình đá vào đầu rồi ngất xỉu rồi...."

    - Fine kinh ngạc nhìn vào hình ảnh trước mắt, rốt cuộc chuyện này là sao ??
     
    (Shadexrein) Xuyên Vào Tiểu Thuyết Gặp Chàng Hoàng Tử !
    Chap 2: Hai linh hồn ??


    *bộp...bộp...bộp...* từng đợt vỗ tay vang lên khiến Fine hoang mang không dứt.

    "Cô bé...giỏi thật đấy !!"

    - Người người ai nấy đều tuyên dương cô không ngớt, khiến cô có chút ngại ngùng.

    "Ơ...chuyện gì đang xảy ra ?"

    *hồi tưởng*——

    "Xong rồi !

    Trả cơ thể cho cô đây !"

    "Ơ !khoan..."

    End hồi tưởng————

    "Không được !

    Mình còn việc phải làm !"

    - Nghĩ xong Fine nhanh chóng chạy đi khỏi những lời tán dương.

    ———————

    "Thưa bà con đến đây trả sách !"

    - Fine mỉm cười dịu dàng đặt từng quyển xuống.

    "Ồ !

    Tiểu thư !

    Người không cần phải như thế đâu !"

    - lão bà kia có chút bối rối với vị tiểu thư ôn nhu này.

    "Dạ !

    Cũng chẳng có gì to tát đâu bà đừng như thế ạ !"

    "Chà...tiểu thư người nhìn xem !

    Một cô gái hiền lương thục mẫu như người chắc chắn rằng được rất nhiều nam nhân để ý !

    Chẳng qua tiểu thư đây liệu đã có người trong lòng chưa ?"

    - Bà thủ thư cười mỉm có ý ghẹo cô.

    "A...!

    Cháu....cháu....làm gì có chứ..."

    - Fine lắp bắp, miệng nói không nhưng trong đầu thì ngược lại.

    "CHÁU ĐI TÌM SÁCH ĐÂY !!!"

    - Fine lúng túng chạy thật nhanh lên tầng.

    "Chậc chậc nàng ta thật đáng yêu !"

    - Lão bà lắc đầu cười: "chả bù cho thằng cháu của lão haizzzz !!"

    ———————-

    Thư viện hôm nay yên ắng lạ thường khiến Fine có chút ngạc nhiên, nhưng không vì lí do đó mà dừng công việc hiện tại, nàng phải nhanh chóng tìm được nó.

    "A !

    Thấy rồi !"

    -Fine mừng rỡ, nàng nhón chân lên cố với lấy nó.

    "Xíu đổ sách nè !"

    -...

    "A !

    Hay quá !

    Được rồi...ơ..."

    - Fine hoảng hốt nhìn đống sách kia sắp rơi vào đầu nàng.

    "Hoàng tử tới giúp nè !"

    -...

    Bỗng tự dưng có người nhanh chóng kéo cô ra, khiến Fine không khỏi bàng hoàng, cảm thấy mình đang ôm ai đó, nàng hé mi mắt rồi ngước lên nhìn.

    "A !

    Điện hạ !"

    - Fine hốt hoảng nhanh chóng lùi lại, mình cúi chào.

    Hắn ta thấy vậy liền nhanh chóng đỡ nàng lên, vẻ mặt có chút không vui: "Nàng từ nay về sau không cần phải làm thế..."

    Fine ngạc nhiên, có chút không hiểu với lời vừa nãy nên ngơ ngác nhìn hắn ta một hồi.

    Cảm thấy sự ái muội nơi này, hắn ta rất nhanh đổi chủ đề: "Nàng đến đây để...?"

    "A !

    Thần đến đây để tìm cuốn sách này đây !

    Nghe nói đại hoàng tử rất thích ăn bánh quy mật ong...vả lại hôm nay lại là ngày ngài ấy chiến thắng trở về sau 3 năm...nên thần đặc biệt muốn làm để tặng cho ngài ấy..."

    "...nàng không cần như thế...trong cung đã có người phụ trách việc này..."

    - Hắn ta nói, khuôn mặt thoáng buồn nhìn Fine.

    "A!

    Không sao !

    Thần muốn đích thân làm để tặng ngài ấy !

    Như vậy sẽ có ta nghĩa hơn !"

    - Fine mỉm cười, một nụ cười ấm áp đến nỗi đã làm lay động biết bao nhiêu người kể cả hắn ta...

    "...nàng vẫn luôn như vậy nhỉ ?

    Fine ?

    Vẫn như lúc chúng ta còn nhỏ..."

    "A...người lại làm tôi nhớ lại lúc khi ta còn bé rồi...lúc đó người thật dễ thương...luôn sợ mọi thứ kể cả côn trùng...ha..."

    - Fine bụm miệng cười tinh nghịch khiến ai kia đỏ mặt.

    "Ta...ta bây giờ đã khác rồi...không yếu đuối như xưa, như vậy thì mới có thể bảo vệ nàng..."

    "Hả..."

    "Không chỉ nàng mà cả vương quốc nữa..."

    - Hắn ta nhanh chóng chặn miệng Fine lại, có chút ngại ngùng.

    "Vâng thưa điện hạ !"

    "Không...hãy gọi tên ta !"

    "Vâng...thưa Bright điện hạ !"

    —————————

    Ánh hoàng hôn như dần buông xuống, cũng là lúc yến hội bắt đầu, người dân từ khắp các vương quốc từ các quý tộc quyền quý đến các nông dân thấp hèn, ai cũng được mời, đó chính là lệnh của quốc vương...nhằm tăng thêm sự náo nhiệt.

    Fine xinh đẹp trong bộ yến phục màu hồng phấn, sau khi được người hầu trang điểm xong nàng hài lòng nhìn vào dáng vẻ hiện tại của mình, mái tóc được búi lên một cách hoàn hảo, tôn lên vẻ kiều diễm vốn có của nàng.

    "Tiểu thư !

    Bá tước đang đợi người ở dưới !"

    "Được !

    Ta xuống đây !"

    ————————

    "Con gái của ta !

    Con thật đẹp !"

    - Bá tước phu nhân ôn nhu ôm đứa con gái duy nhất của mình vào lòng, nàng ta trông có vẻ rất hạnh phúc.

    "Mẹ cũng vậy !"

    - Fine cười tươi ôm chặt bà Bá tước rồi nhanh chóng buông ra, nàng quay sang hỏi cô người hầu kế bên: "Bánh của ta đâu ?".

    "Dạ thưa !

    Bánh của người đây ạ !"

    "Tốt rồi chúng ta đi thôi !"

    - Bá tước phu nhân kiều diễm bước đi.

    —————————

    Vừa bước xuống xe, Fine vui vẻ tiến vào trong sảnh, nhìn vào đống thức ăn trên bàn nàng ta sáng rực đôi đồng tử, rồi cầm từng chiếc bánh lên thưởng thức.

    "Chậc !

    Ta cũng muốn thử !

    Mặc dù ở đây ta không cảm thấy đói..."

    - một thanh âm từ đâu vọng ra khiến Fine đang ăn bị sặc một hồi.

    "Vừa rồi là..."

    "Aiyo...aiyo...chẳng phải đây là tiểu thư Melisa Fine đây ư ?

    Thật không có giáo dưỡng khi lại ăn uống như thế ở chốn đông người !"

    - Một đám con gái từ đâu bước đến, nhìn cô một cách khinh thường.

    "Anna..."

    - Fine ái ngại nhìn vào cô ta, biểu cảm này chỉ khiến cô ta thêm thích thú.

    "Lâu rồi không gặp !

    Fine !"

    - Nàng ta tiến tới tay cầm quạt phất lên che nửa phần khuôn mặt diễm lệ có chút sắc sảo, mái tóc hồng đào uốn xoăn xoã ngang lưng, đuôi mắt có thêm một nốt ruồi chỉ khiến nàng ta thêm quyến rũ.

    "Lâu rồi không gặp..."

    "Ồ ?

    Cái hộp kia là để tặng ta à ?

    Cảm ơn nhé !"

    - Anna toang giật lấy thì Fine nhanh chóng lùi lại, nàng ôm khư khư cái hộp ấy như một vật quý báu.

    "Cái này không phải của cô !"

    - Fine nói có chút ngập ngừng.

    "Cô..."

    "Fine !

    Nàng đến lâu từ lúc nào vậy ?"

    - Bright từ đâu bước ra, hắn ta khoác lên mình một bộ Âu phục trắng trong rất sang trọng, bộ Âu phục này như tôn lên vẻ đẹp của hắn ta thêm một tầm cao mới.

    "Oa !

    Trai đẹp a~~~"- Vẫn là thanh âm vừa rồi, nó lại vang lên thêm một lần nữa.

    "Ai !?"

    - Fine ngạc nhiên nói khiến cho Bright và đám người kia giật mình.

    "Nàng nói với ai vậy ?"

    "Cô đừng kinh ngạc đến thế, ngoài cô ra thì chẳng ai có thể nghe thấy hay nhìn thấy tôi..."

    "Ơ....tôi đi ra đây một lát..."

    - Nói rồi nàng nhanh chóng đi lên ban công tầng 2.

    "Rốt cuộc cô là ai ?

    Cô ở đâu vào lúc này ?

    Tại sao chỉ có tôi mới có thể nghe thấy cô ?"

    "Tôi là Rein...Mizuki Rein...vì một số lí do mà chính tôi cũng không biết đã đưa tôi đến nơi này và đặc biệt là vào thẳng cơ thể cô..."

    "Cái gì ???

    Cơ thể tôi ư ??"

    - Fine kinh ngạc bất giác thốt lên.

    "Đúng...."

    "Cô có thể ra khỏi cơ thể tôi không...?"

    "Không được..."

    "Tại sao ?"

    "Vì....chính tôi cũng không biết cách ra....nói chính xác hơn hiện tại tôi chính là một linh hồn..."

    "Linh hồn ?....trong cơ thể tôi ?...."

    "Hai linh hồn...."

    "...."

    - Fine không nói lên lời, vừa kinh ngạc vừa hoang mang.

    "Vậy...chính cô là người đã giúp tôi bắt tên trộm ban sáng ?"

    "Đúng...."

    "Cảm ơn..."

    "..."

    "Trong đó như thế nào ?..."

    "...rất tối...chỉ có thể nhìn mọi thứ qua đôi mắt của cô...."

    - Rein nói, có chút bất lực.

    "Cô có muốn mượn cơ thể tôi không ?

    Như để cảm ơn chuyện ban sáng ?"

    "..được chứ ?"

    "Được !

    Tôi không phiền đâu !

    Nếu điều này khiến cô cảm thấy tốt hơn !"

    - Fine mỉm cười Rein có thể thấy dáng vẻ nàng ta bây giờ...

    Fine Melisa con gái duy nhất của nữ Bá tước phía nam đồng thời cũng chính là nữ chính trong cuốn tiểu thuyết quái quỷ này, nàng xinh đẹp, thông minh, tốt tính khiến ai gặp lần đầu tiên tưởng như đều có cảm tình ngay cả Rein cũng bị cô nàng này làm lay động.

    "Thật lương thiện....cảm ơn !

    Cô sẽ phải ngủ một giấc đấy..."

    "Vâng...."

    - Fine thiếp đi lúc nào không hay biết.

    ————————

    "Vũ hội chính thức bắt đầu !"

    - Đức vua Claude tay cầm ly rượu giơ lên, khuôn mặt tươi rói nhìn sang bên kia, nơi mà nhân vật chính của buổi yến tiệc này đang bước xuống, hắn ta có đôi mắt tím than sắc lạnh, khuôn mặt điển trai, góc nghiêng hoàn hảo tựa như một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo do chính tay nghệ nhân nổi tiếng tạo thành.

    Rein bước đi ngang qua đó dường như chẳng để ý, nàng tiến tới bàn tiệc ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, tay cầm bánh hồng đào đặc sản của vương quốc này lên nhấm nháp, mắt cô sáng rực thốt lên: "Ngon quá !"

    - quả thực từ lúc xuyên không đến giờ, đây là lần đầu tiên cô được ăn một thứ ngon đến thế.

    "Fine ?"
     
    (Shadexrein) Xuyên Vào Tiểu Thuyết Gặp Chàng Hoàng Tử !
    Chap 3: Thích khách


    Rein giật mình, cô đặt chiếc bánh xuống đĩa và quay đầu sang.

    "...Hoàng tử Shade ?"

    - Sau một hồi đứng hình, cuối cùng cô cũng đã biết hắn là ai.

    "Mình nên chào hỏi anh ta..."

    "Mừng anh đã về !"

    - Cô cười tươi, khiến cho hắn ta có chút ngạc nhiên.

    "Fine...em ổn chứ ?"

    - Shade đắn đo, hỏi với vẻ mặt lo lắng.

    "Ý anh là sao ?"

    -Rein e dè, tim cô đập thình thịch: "Mình nói sai gì à ?

    Nếu là Fine cô ấy sẽ trả lời như thế nào nhỉ ??"

    "Không có gì...mà Fine...cái bánh đó..."

    - Shade nói với vẻ mặt kỳ lạ.

    "A !...cái bánh này ngon lắm !

    Em rất thích !"

    - Rein cười tươi nhưng điều này chỉ khiến Shade càng thêm kinh ngạc.

    "Chẳng phải em rất ghét bánh này sao ?"

    - Shade nhíu mày.

    "Ơ..."

    -Rein im lặng không nói lên lời, miệng nuốt miếng bánh cuối cùng xuống, trong lòng thì gào thét dữ dội: "AAAAAA !!!

    Tôi làm sao mà biết được chứ !!!

    Phen này toi thật rồi !!!"

    "À...thì....thì....em muốn thử thách bản thân í mà hì hì !"

    - Rein lắp bắp, cô cố né tránh ánh nhìn dò xét của hắn.

    "Ừm..."

    "Tôi muốn ăn !!

    Làm ơn đi chỗ khác giùm !!"

    -Rein nghĩ thầm trong đầu, mắt luôn hướng về miếng bánh kem hồng đào thơm ngon kia.

    "Này Fine à...chúng ta có thể trở lại như trước không ?"

    "???"

    -Rein khó hiểu nhưng rồi chợt nhớ ra một chuyện: "Trong truyện nói là Shade chỉ coi Fine như em gái, nhưng hồi sau tình cảm của cậu dành cho Fine càng ngày càng sau đậm...vậy thì...trở lại như trước có nghĩa là..."

    "Ừm...em cũng không muốn như thế này nữa....bạn bè chứ Shade ?"

    - Rein cười tươi, khiến Shade có chút kinh ngạc, nhưng điều này khiến Shade trở nên yên tâm lạ kỳ, cậu khẽ cười rồi đưa tay ra trước mặt cô, Rein như hiểu được nên có chút e dè.

    "Em...không biết nhảy..."

    "Sao ?

    Em đừng đùa vậy chứ ?"

    - Shade nhíu mày, nhưng rồi cũng bỏ qua, cậu ta tiến tới đặt tay cô lên vai của mình, tay còn lại thì được cậu nắm chặt.

    Rein hốt hoảng, hét to trong lòng: "Tiêu rồi tiêu rồi !!!

    Phen này chết chắc !!"

    "Shade...em thật sự không biết..."

    "BỆ HẠ !!!

    BỆ HẠ XẢY RA CHUYỆN RỒI !!!"

    - Đám hộ vệ hoảng hốt la to, khiến mọi người đều giật mình hoảng loạn.

    Đức vua Claude tay cầm ly rượu bất giác khuỵu xuống, ngài bịch miệng lại ho sặc sụa.

    "MÁU !!!"

    "PHỤ HOÀNG !!!"

    - Shade lo lắng chạy tới, cậu đỡ ngài đứng dậy, tức giận hét to: "LÍNH ĐÂU !

    MAU LỤC SOÁT NHỮNG NGƯỜI Ở ĐÂY !!

    BẤT CỨ AI TÌNH NGHI ĐỀU BẮT GIAM LẠI !!"

    - nói xong, cậu liền đưa Đức vua lên phòng an dưỡng, nhưng đâu biết rằng cậu đã bị chúng kế.

    "1...2...3..."

    - Rein lẩm bẩm, tay cầm miếng bánh ăn ngon lành.

    *CHOANG....*

    "Aaaa !!

    Có thích khách !!!"

    Từ cửa sổ, một đám người mặc áo choàng đen bất ngờ nhảy vào, bọn chúng xông tới tay cầm thanh kiếm sắc bén, giao tranh với bọn lính hoàng gia.

    "THẬT BIẾT LÀM LOẠN !!"

    - Bright tức giận nghiến răng, cậu rút thanh kiếm sắc nhọn vàng kim của mình ra lao tới chém từng tên một.

    Vì hôm nay là bữa tiệc chiêu đón hoàng tử thắng trận trở về, nên đức vua đã bỏ ngoài tai những lời can ngăn, mà đóng cổng trại lại nên có thể nói hiện giờ lính hoàng gia chỉ còn tầm mấy chục người: "Ta hiểu con trai của ta..."....

    Chẳng ai biết lí do tại sao bọn chúng lại làm vậy, ngoài bọn chúng ra thì còn có một người biết lí do...

    "Mình sẽ bị bắt như thế nào nhỉ ?

    Kiểu bồng công chúa hay cái ôm nồng ấm ?"

    - Rein bình tĩnh vừa ăn bánh vừa xem trận đấu quyết liệt, điều này khiến cho bọn người tiểu thư Anna thêm hoài nghi: "Cô ta bị điên à ?

    Sao lại còn ngồi đó ??"

    "A...đến rồi !"

    - Đúng như Rein nghĩ, một tên nữa từ đâu nhảy vào, hắn ta nhìn cô đăm đăm một hồi rồi tiến tới vác cô lên.

    "Tình tiết tiếp theo sẽ là Fine la lên và được Shade cứu, cậu ta sẽ cầm thanh kiếm của mình chém chết tên biến thái này...chờ đã...nói biến thái mới nhớ..."

    "Hắn ta đang chạm vào chỗ nào của mình vậy ??"

    - Mắt Rein như đỏ ngầu, khuôn mặt thì tối sầm lại.

    "Fine !!"

    - Shade và Bright đồng thanh hét lên, Shade chạy vụt tới rút thanh kiếm của mình ra nhưng...

    "TÊN BIẾN THÁI ĐÁNG GHÉT !!"

    - Rein tức giận nói, cô dùng đầu gối của mình đá thật mạnh vào bụng của hắn ta.

    Hắn ta đau đớn thả cô xuống và ôm bụng lại: "Con ả...chết tiệt..."

    "TAO SẼ GIẾT MÀY !!"

    "Sao ?

    Muốn giết ta ??

    Xem ngươi có đủ trình không !"

    - Rein cười khẩy, cô bẻ tay răng rắc nhìn vào khuôn mặt đối diện với con mắt đầy ám khí.

    Hắn ta tức điên cầm thanh kiếm lao tới thật nhanh vào chỗ cô.

    "KHÔNG ĐƯỢC LÀM HẠI FINE !!"

    - Shade lao tới cầm kiếm chặn lại miệng không ngừng nói: "Fine chạy đi !!"

    Nhưng cậu đâu ngờ rằng...

    "Hyaaa !!"

    - Rein từ lúc nào đã đứng ở đằng sau tên kia, cô mạnh tay khoá cổ hắn lại trước sự ngỡ ngàng của nhiều người.

    *Bụp*

    Shade thu tay mình lại, cậu thở hồng hộc nhưng không khỏi ngạc nhiên về hành động vừa rồi của Fine.

    Rein bước tới tên thích khách tội nghiệp đang bất tỉnh nhân sự, tay cầm thanh kiếm của hắn lên quay sang nói: "Còn nhiều lắm đấy !"

    Cô vừa dứt lời cũng là lúc bọn chúng xông vào, lần này bọn chúng lại đông hơn lần trước: "Cứ tình hình này thì không ổn...lính của ta đang kiệt sức..."

    -Bright cật lực dựa lưng vào Shade.

    "Ừm..."

    - Shade nhíu mày, không phải là vì cậu sợ mình đánh không lại mà là vì...

    "Fine à...em có thể rời khỏi đây giùm anh được không ?"

    - Shade quay sang với vẻ mặt hoang mang.

    "Đừng lo đừng lo !

    Cứ tin ở em !"

    - Rein quả thực là một đứa bị bệnh nghề nghiệp: "Nếu có súng thì tốt rồi..."

    "Em từ lúc nào..."

    "Bọn chúng đến kìa !"

    sau khi xử lí xong đám lính, bọn chúng cười gian tà bao vây cả ba: "Khỉ thật...Fine núp sau lưng anh..."

    - Bright nói, tuy rằng giờ cậu đang vô cùng mệt mỏi, có lẽ là vì do cậu đã thức thâu đêm để chuẩn bị bữa tiệc và phải xử lí công vụ hoàng gia thay Shade...

    "Chậc...còn ai nữa không ?"

    "Khẩu khí lớn nhỉ ?

    Để ta dạy ngươi một bài học !"

    "Vậy thì ta không khách khí đâu..."

    - Rein tối sầm mặt lại, khắp người cô như tỏa ra sát khí...cô chủ động tiến tới trước sự ngạc nhiên của mọi người kể cả Shade và Bright.

    "Fine nguy..."

    "Anh à~~~ em thích anh rồi đó !

    Mau bắt em đi đi !!"

    - Rein nháy mắt ôm chầm lấy tên thích khách kia trước sự kinh ngạc của từng người.

    "nếu cô đã nói vậy thì ta không khách khí nữa !"

    - Hắn ta cười khà khà một tay ôm Rein tay còn lại cầm một quả bóng...

    *Bụp*

    "FINE !!!"

    - Shade và Bright đồng thanh.

    Sau khi ném quả bóng xuống, làn khói tím đen bắt đầu tỏa ra nhanh chóng khiến hắn biến mất một cách lạ thường.

    "Khụ...khụ....Shade anh mau đuổi theo hắn ta...chỗ này cứ để em..."

    "Được !"

    —————————

    "Đúng như mình nghĩ..."

    - Rein bị hắn ta kéo ra tới một khu vườn hắn ta bắt chợt dừng lại.

    "Cô !

    Mau chui qua đây !!"

    - Hắn ngoắc tay chỉ vào cái lỗ chó khuất bên kia.

    "Ưm~~ được thôi !"

    "Cô mà dám giở trò thì ta sẽ chém chết cô !"

    "Người gì đâu mà hung dữ quá à~~nhưng trước tiên..."

    - Rein tiến tới, cô vạch áo xuống một bên vai để lộ xương quai xanh và làn da mềm mại trắng ngần của mình, tay cô nâng cằm hắn ta lên đầy sự mê hoặc.

    "Chà..."

    - Hắn cười khẩy, tay ôm eo cô ép sát người lại.

    "Chết đi !!"

    - Rein bẻ cổ hắn sang một bên, hắn ta đau đớn la lên một hồi rồi ngã xuống, tắt thở...

    "Chậc..."

    - Rein kéo áo lên, phủi người một hồi rồi nhanh chóng tiến vào hành lang.

    "Phải nhanh lên mới được..."
     
    (Shadexrein) Xuyên Vào Tiểu Thuyết Gặp Chàng Hoàng Tử !
    Chap 4


    *Cạch*

    "Khụ...khụ...ai đó ?"

    - Claude ho ra những tiếng yếu ớt, đôi mắt lờ đờ nhìn về người kia.

    *xoẹt*

    Gã lạ mặt kia nhanh chóng lao tới, hắn cầm con dao sắc nhọn kề ngay cổ ngài, cảm nhận được sự lãnh lẽo của lưỡi dao, ngài tức giận nói: "Người đâu...có thích khách !"

    "La đi !

    La đi !

    Sẽ chẳng ai tới cứu ngươi đâu !

    Hahaha !!"

    "Khụ...rốt cuộc...ngươi là ai ?"

    "Ta ư ?

    Haha..."

    - Gã lạ mặt cởi bỏ khăn bịt mặt xuống, rồi cười một cách điên dại.

    "Iselit !!

    Gã đầu bếp nhà ngươi..."

    - Claude trợn mắt lên nhìn hắn ta một cách căm phẫn

    "Phải là ta đây !

    Haha !

    Phải chi hồi sáng ngươi chịu nghe theo lời của bọn người kia thì có phải tốt hơn không ?

    Về việc lính gác ấy !

    Hahaha !!"

    "Còn nữa...thân thể ngươi hiện giờ...LÀ TA LÀM ĐẤY !!"

    "Ngươi dám tạo phản...?"

    "Tạo phản ?

    Ban đầu ta cũng sợ lắm chứ ! ngươi biết không ?

    Nhưng sau khi nghe vài lời thương lượng hấp dẫn ta đã đổi ý...cuộc đời ta đâu chỉ cứ cắm mặt vào bếp là được, bị chà đạp, bị coi thường...người sao mà hiểu được nhỉ bệ hạ ?"

    "Ngươi...sai rồi..."

    " sao ?

    Ta sai sao ?"

    "Làm vua cũng không sung sướng như ngươi nghĩ...suốt ngày phải xử lí công vụ...thời gian giao lưu với thần dân cũng rất hiếm hoi...phải biết quan tâm đến thần dân...giúp đỡ họ...bảo vệ họ khỏi những cuộc chiến tranh khốc liệt...trấn an họ...nhiều lúc ta cũng muốn được như các ngươi Iselit à..."

    "...Bệ...ngươi đừng tưởng nói thế là có thể làm mềm lòng ta !!

    Đương nhiên là làm kẻ có quyền vẫn sướng hơn rồi !"

    "...Ai đã sai khiến ngươi làm việc này ?"

    -Claude thở dài.

    "Sai khiến ?

    Không không !

    Là thương lượng ấy chứ !

    Hắn ta nói nếu như xử lí xong vị vua kính yêu của chúng ta thì hắn sẽ ban cho ta một cái chức nhỏ nhoi...như công tước chẳng hạn haha...."

    "Hắn ta...là ai..."

    "Nên nói với ngươi không ?

    Mà thôi nói cũng được, hắn ta là Gã "thương gia" đấy chắc hẳn ngươi cũng biết chứ nhỉ ?"

    "Một kẻ sâu mọt..."

    - Claude tối sầm mặt lại, tay người yếu ớt nắm chặt lại.

    "Và một con sâu đang sắp sửa giết ngươi đây !

    Chết đi !!"

    - Lão vung dao lên toang đâm xuống thì bỗng dưng liền khựng lại.

    "Chậc chậc...ngài cũng nghe thấy rồi đấy thưa Bệ Hạ..."

    - Rein từ trong tủ bước ra, khiến cho gã ta bàng hoàng.

    "Ngươi !!

    Sao ngươi vào được đây !!"

    - Iselit xám mặt nhưng cũng trở lại như ban đầu hắn tỏ vẻ khinh thường nói: "Một con bé như ngươi mà cũng đòi cản ta ?"

    "Oápppp...ta đâu có nói là ta đi một mình đâu ?"

    - Rein ngáp sau một hồi mệt mỏi do núp trong đó quá lâu, cô mỉm cười nhìn sang cánh cửa đang mở kia.

    "Hoàng tử...Shade ??"

    - Gã ta xanh mặt lắp bắp, khắp mình run lẩy bẩy.

    "Ngươi mà còn chạm bàn tay bẩn thỉu của ngươi vào phụ hoàng ta..."

    - Shade trừng mắt tiến tới, cậu cầm thanh kiếm chỉ thẳng vào mặt hắn ta.

    "Tôi...tôi...tha cho tôi...tôi chưa muốn chết...xin người hãy tha cho tôi...tất cả là ý của hắn ta !!"

    - Hắn run lẩy bẩy, đến nỗi rớt cả con dao xuống đất.

    "Vào tù rồi tính tiếp ha !"

    - Rein tiến tới, tay cầm chiếc còng tay còng hắn lại, rồi quay sang Shade nói: "Shade !

    Anh hãy mang hắn ta tống vào ngục đi !

    Đừng quên Bright !

    Còn bệ hạ để em xem..."

    "Fine...thôi được !"

    - Shade ngạc nhiên, cậu có chút sững sờ với ánh mắt vừa rồi của cô, nó làm cậu...cảm thấy rất kỳ lạ...

    *cạch*

    "Fine...tại sao..."

    "Bệ hạ !

    Hãy để thần bắt mạch cho người !"

    - Rein lấy chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, nàng mỉm cười thản nhiên bắt mạch.

    Thấy biểu hiện vừa rồi của Fine, Claude có chút kinh ngạc: "Con...biết y thuật ?"

    "Biết chút chút !

    Hì hì !"

    - Rein cười trong đầu thầm nghĩ: "Giúp Fine lấy được điểm tốt với cha chồng có khi lại là điều tốt..."

    "Con thay đổi rồi..."

    "Dạ...?"

    - Rein có chút để ý đến lời nói vừa rồi, nhưng cũng liền cho qua.

    "Bệ hạ !

    Thần xem xong rồi !

    Loại độc này rất dễ giải !

    Đợi con 4 ngày là sẽ có thuốc !"

    "Đúng là một đứa bé ngoan...con muốn trẫm ban thưởng gì ?"

    - Claude cười hiền dịu, vẻ mặt yếu ớt nhìn nàng chằm chằm chờ đợi câu trả lời.

    "Ơ...Shade điện hạ được không ạ ?"

    - Rein nhanh trí nói luôn.

    "Haha...khụ...Đứa nhóc này thật biết đùa !"

    "Thưa bệ hạ !

    Thần thật sự thích hoàng tử Shade..."

    - Rein tỏ vẻ ngại ngùng: "Mày cũng quá liêm sỉ rồi Rein ạ !"

    - Cô nghĩ thầm.

    "Haha...nếu như muốn lấy con trai của ta thì con cũng phải tỏ một chút thành ý chứ nhỉ...?"

    "...Phụ hoàng~~"- Nàng tỏ vẻ Moe với hai đôi đồng tử sáng rực.

    "Khụ khụ...hahaha được rồi được rồi con gái !

    Ta hiểu rồi....cứ để ta !"

    "Vậy con xin lui !

    Người hãy dưỡng sức đi ạ !

    Còn về thuốc thì con sẽ cho người sắc !"

    - Rein dịu dàng đứng lên, không quên cúi người chào một cái.

    "Được...được...Con lui đi !"

    -Claude mỉm cười, rồi liền nghĩ thầm: "Đứa trẻ này thật thú vị !"

    ————————

    "Hộc...hộc..."

    - Bright ướt đẫm mồ hôi: "Kết thúc rồi !"

    - Cậu bất chợt ngã khuỵu xuống, tay ôm lấy cánh tay đẫm máu của cậu.

    "Bright điện hạ !!"

    - Anna từ đâu chạy tới, nàng ta kinh hãi nhìn vào cánh tay đầy máu của cậu.

    "..."

    - Bright im lặng, ngoài Fine ra thì cậu chẳng thể nào dịu dàng với những người con gái khác, nhất là cô gái này.

    "Bright điện hạ !

    Người mau đi theo em !"

    "Không...ta tự đi được !"

    - Bright chống cây kiếm ra sức đứng dậy, cứ thế mà đi khuất dần.

    "Bright điện hạ..."

    - Anna túm chặt váy, mím môi lại, khắp người không ngừng run lên.

    ————————

    Tiếng bước chân vang lên từng đợt, mỗi lúc to hơn.

    *rầm...*

    Rein mở sầm cửa, nàng hấp tấp chạy vào gian bếp lạnh lẽo lục lọi mọi thứ.

    "Không có !

    Ở đây cũng vậy !"

    - Rein nhướng mày, khuôn mặt đẫm mồ hôi.

    "A...đầu của mình..."

    - Nàng khuỵu xuống 2 tay vịnh lấy bàn.

    "Sắp hết thời gian rồi..."

    "Fine !!"

    - Shade từ đâu chạy tới, cậu đỡ Rein dậy, hai tay vịnh vai cô, vẻ mặt trong lo lắng hỏi: "Em bị sao vậy ?"

    "Không..."

    "Shade !

    Có bút không...?"

    "Có...đợi anh..."

    - Shade có chút bất ngờ, bất ngờ vì dáng vẻ hiện tại của cô, bất ngờ vì sự kì lạ của cô, anh nhanh chóng mở hộc tủ trên kệ, lôi ra một hũ mực và một cây bút lông.

    *xoẹt...xoẹt...*

    "Xong rồi...Shade...Anh hãy mau...cho người sắc theo đơn thuốc này...và cho bệ hạ uống..."

    "Tại sao ??"

    - Shade ngạc nhiên nhíu mày trước những lời vừa rồi.

    "Ngài ấy...trúng độc rồi...A..."

    - Đầu cô hiện giờ đau như búa bổ, cứ thế ngất đi lúc nào không hay.

    "Fine !!"

    - Shade hoang mang đỡ Fine vào lòng, cậu bồng cô lên, trong đầu không ngừng lặp lại những câu hỏi mà cậu đang thắc mắc.

    "Cô ấy...là Fine ư ?"

    —————————

    Ánh nắng mặt trời dịu nhẹ chiếu rọi vào căn phòng khang trang, nó làm đánh thức vị tiểu thư kiều diễm đang say giấc nồng kia.

    "Oaaa !!

    Trời sáng rồi ?"

    - Fine thức dậy, nàng lim dim mơ màng, tay dụi mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ một hồi, rồi lẩm bẩm: "Cho cô ấy mượn cơ thể thôi mà sao đau nhức quá vậy ?"

    *cộc..cộc..cộc*

    "Ai đó ?"

    - Fine giật mình, khó hiểu nhìn vào cánh cửa kia.

    "Là anh..."

    "A...giọng nói này !!"

    - Fine nhảy cẫng lên, nàng vừa hoang mang vừa pha lẫn niềm vui sướng, chải tóc nhanh chóng, mặc y phục vào rồi nói: "Đợi em một xíu !"
     
    (Shadexrein) Xuyên Vào Tiểu Thuyết Gặp Chàng Hoàng Tử !
    Thông báo !!


    Wattpad của mọi người có bị lỗi không ạ ?

    Của Èo thì bị nhé !

    Bìa không thấy !

    Ảnh không thấy cứ cài vào là mất, ai biết cách sửa lỗi của Wattpad thì Èo xin chỉ giáo 🙁( mệt mỏi lắm ròiiiii
     
    Back
    Top Dưới