Hài Hước (Seventeen × you) Chỉ là bất đắt dĩ thôiii

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Seventeen × You) Chỉ Là Bất Đắt Dĩ Thôiii
Chương 40: Khui tin hẹn hò


Vừa sáng sớm mở mắt dậy em đã nghe tin dữ.

Dispatch khui tin đồn hẹn hò sao nam Kwon Soonyoung cùng nữ diễn viên XXX flop trong công ty nào đó, nhỏ hơn 4 tuổi.

Tin tức làm cả cộng đồng fandom chấn động.

Người thì khóc lên xuống vì idol có bạn gái hay otp là giả.

Lên hẳn top #1 con chim xanh (X) và hotsearch weibo.

Có người thì ủng hộ có người thì còn đang ngờ vực đi tìm bằng chứng xác thực lại tin đồn.

Em đang ngồi trên phim trường chụp shoot ảnh cho nhóm mà xém ngả ngửa.

Ui thà kêu ai em còn có thể tin chứ ông Hoshi này hận khi rảnh không thể nào ôm hết đống hổ bông trong phòng chứ hẹn với chả hò gì chứ.

Ổng mà đi hẹn hò thì em chắc chắn 100% địa điểm sẽ là ở phòng tập nhảy.

Chụp xong shoot hình em chạy lại chỗ các ông anh báo tin.

Mấy ảnh nghe cũng ngả ngửa.

Và điều càng tuyệt vời hơn là phía công ty nugu của cô diễn viên kia ngay lập tức trả lời tin đồn với văn mẫu như sau:

" Xin chào, chúng tôi là XYZ

Về việc tin đồn hẹn hò của nữ diễn viên XXX đang gây xôn xao gần đây là chuyện nằm ngoài phạm vi kiểm soát của đội ngũ chúng tôi.

Hẹn hò là quyền tự do nữ diễn viên.

Công ty chúng tôi không biết rõ về vụ việc này.

Xin chân thành cảm ơn.

"

Em bực nhọc kinh khủng.

Viết Gmail như không viết, thà là nhận vơ luôn em còn đỡ tức chứ úp úp mở mở, nhìn có vẻ như đang xóa bỏ tin đồn nhưng lại âm thầm khẳng định là sự thật làm em cáu điên người.

_Rồi vậy viết Gmail chi.

Là phản hồi dữ chưa.

Em cũng phải viết.

Má nó cái công ty lỗn hàm này

_Y/n không chửi bậy_ Jeonghanie nhắc nhở em.

_Có chửi gì đâu.

Đồ công ty hàm kham lồn khôn

_Út _Này là tới Choi Seungcheol dọa em

_Có nói gì đâu.

Sao mấy anh mắng em mãi vậy.

Em mặc kệ đó.

Công ty hãm lồn.

Đó!

Giờ sao!

Ngon mấy anh nhào vô đánh tui đi.

Tui khóc bây giờ đó.

Mấy anh phì cười, con bé này nắm thóp được cả đám tụi anh rồi.

Trị không nổi nữa.

Chụp xong shoot hình thì cả nhóm lẫn em đều bị điều lên phòng họp ăn bánh uống trà.

Và em ăn bánh uống trà thật.

_Mấy chị mua bánh này ít ngon ghê á!

Nào Út gửi cho mấy chị link bánh này.

Ui uống với trà là nó phêee _ em vừa nhai bánh vừa uống miếng trà

_Ui xời, do mấy ông giám đốc thích loại này em ơi.

Chứ tụi chị cũng thấy dở ẹc.

Uống 5 ly trà cũng chưa hết ngọt_ Mấy chị nghĩ tới thôi cũng rùng mình.

Em nghe mấy chị nói xong liền pha ấm trà mới, chỉ ăn có 2-3 cái thôi là đã hết bình trà.

Em cầm điện thoại lên giết thời gian trong khi chờ lãnh đạo tới thì lại có thông báo

"Xin chào.

Đây là HYBE

Về chuyện đời tư của nghệ sĩ, chúng tôi không có quyền can thiệp và quản lí.

Đó là quyền tự do của nghệ sĩ.

Xin cảm ơn"

Em muốn đốt công ty.

Ting

_Quyết...

Quyết cái cứt._ Em đập bàn phẫn nộ.

Má nó, cái công ty này ham danh vọng đến vậy thì em sẽ quậy tới bến luôn.

Em hỏi han thì chủ tịch Pledis bị cấm can thiệp về vấn đề này.

Em còn nghe ngóng được HYBE sau này sẽ mua lại công ty XYZ và push cô diễn viên XXX đó nên bây giờ đang muốn drama để tăng sức nhận diện cho cô diễn viên đi đường sau đó ( là lên giường với giám đốc đó mấy bà)

Em nổi cửa lôi đình chạy một mạch lên phòng chủ tịch Bang đập cửa.

13 anh chạy sau chỉ kịp bế em xuống thì em đã chạy lên.

_Thôi mà bé Út.

Đừng giận nữa mà

_Chú làm chuyện trái với lương tâm, trái với luân thường đạo lí nên không dám mở chứ gì.

Bang- PD nim.

Tôi quậy nát công ty cho chú xem.

Chú vi phạm hợp đồng rồi, mau đền tiền cho tôi đi.

Ting

Rầm rầm

_Mấy người, đúng là hết nói nổi_ Em bất lực chạy về nhà _ Vậy thì đừng trách tại sao tui ác.

Tui nói được làm được

Tối đó

Em mở live, em chơi tới đấu 1:1 luôn.

Em chỉ vừa lên live nhiều carat liền vào comment thăm hỏi về chuyện hẹn hò của Soonyoung.

Em chau mày diễn.

_Hẹn hò của Hoshi?

Ủa có hả?

Ảnh hẹn hò với mấy con hổ bông trong phòng thì đúng hơn.

Thôi mấy bạn đồn bậy bạ ảnh giận á

Nói xong em tắt live.

Đủ KPI rồi.

Em lao lên giường nằm ngủ, miệng còn không quên lẩm bẩm khiêu khích mấy câu.

_Công ty như cái shit!!!

Bà mày thách cả tập đoàn tụi bây.

Chó tao còn dám chọc.

Dăm ba mấy chuyện này không gì là không thể.

Hứ

-------

Ting

Bang Chủ tịch

"Y/n con đang làm cái gì vậy!

" Y/n!

"Mau trả lời

" Con liều vậy sao.

"Không sợ ta sẽ đuổi việc con à

-------

Hình ảnh của Soonyoung đương nhiên sẽ quan trọng hơn rồi.

Y/n là chính nghĩa đó.

______Hết chương 40_____

Mọi người nhớ bình chọn và comment ủng hộ HiHi nhe.

Cảm ơn mọi người nhìu lắm.
 
(Seventeen × You) Chỉ Là Bất Đắt Dĩ Thôiii
Chương 41: Ra oai


Lại bắt đầu 1 ngày mới trên máy bay.

Hum nay cả lò nhà ta sẽ zề Việt Nammmmmmmm quay phim.

Em ngồi trên máy bay từ sáng đến giờ vẫn chả hiểu nổi.

Rõ ràng là lịch trình của em tại sao lại có thêm 13 ông thần thánh này về đây làm gì.

_Nè mấy anh theo em chi zậy!

Không thấy phiền hở.

Đạo diễn chửi thì sao.

Em mặt nhăn mày nhó cho lắm vào vậy mà Solie ngồi cạnh em vừa đưa đồ ăn sang là cười tít cả mắt, khen lấy khen để.

_Chăm em Út chứ gì nữa.

Út nghĩ thử xem, lỡ có thằng nào nó bồng Út đi luôn thì sao.

_Đúng rồi!

Vã lại cho cái con nhỏ H khi trước hại em đấy.

Ra oai với nó 1 trận luôn.

Em phì cười.

Em thì mấy chuyện vặt vãnh đấy quên cả rồi.

Chỉ có mấy ông anh này còn nhớ thôi.

_ Mấy anh chọc nó vậy.

Rồi nó ghi thù nó phốt em thì sao, em bị bạo lực mạng thì sao.

Mấy ông anh còn tỉnh lắm, mặt hết sức thảnh thơi mà trả lời.

_Thì anh mua tin cho nhóc, mấy oppa của nhóc hơi bị nhiều tiền đấy!

Seungcheol còn phát ngôn sốc hơn cơ.

_Ui xời, cùng lắm thì bé Út cứ ở nhà chơi anh nuôi.

_Yaaa, Choi Seungcheol oppa làm quá không à.

_Này cười gì đấy.

Anh nói thật đấy.

Út khỏi cần lấy chồng, bọn anh nuôi em cả đời cũng được.

_Mấy thằng nhảm đấy chỉ toàn làm khổ nhỏ của anh thui

Seungkwan cùng Dino mặt phụng phịu lại chỗ em.

_Thôi mấy cái ông anh này, sến chết đi được.

Em đi ngủ đây.

------

Về nhà em liền đánh 1 giấc tới tận chiều tối.

Hôm nay biết mọi người về ba me nấu nhiều lắm.

Nào là thịt kho hột vịt, cháo lòng, nem nướng, gà nướng, bún đậu, bánh canh.

Nói chung là lúc ở hàn em than thèm cái gì là bây giờ ba làm cái đó.

Ăn cho ngán rồi mới về lại Hàn.

Đang ăn thì mẹ hỏi em.

_ Có lịch trình gì mà về nhà thế

Em vừa bỏ bánh cuôn vào họng, nhồm nhoàm đáp lại.

Rau thì phun tứ tung, mấy ông anh thì bất lực hết chỗ nói.

Về nhà rồi hình tượng hình tét gì đó em vứt ngoài ao cả rồi.

Seungkwan ngồi cạnh mặt hết phán xét lại vỗ lưng em.

_Ui giời cô nương ơi là cô nương!

Từ từ thoi mà.

Nhai nổi không đấy!

Ăn như Peppa Pig ấy.

_ 🙂)))

Em quyết định nghỉ chơi với Boo Seungkwan tại đây!!!

Quá giận!!!

Tự nhin kiu baebi người ta là Peppa.

Bùôn.

Nỗi bùôn này quá lớn nên xin viết in hoa.

BUỒN.

Bùôn xong em trả lời mẹ.

_Con chụp ảnh bìa cho phim vs tạp chí.

Sẳn tiện quay 1 tập Going Seventeen xong rồi mới về lại Hàn.

Chắc ở đây tầm hơn tuần một tí.

_Trường mình có giá tới vậy luôn đó hả?

Mẹ nghi ngờ nhìn em.

Ừ thì em cũng chả biết.

Mà thôi cứ coi như là nó có giá đi chứ biết sao giờ.

Đạo diễn múôn phải đành zạy hoi

Qua ngày hôm sau thì đoàn làm phim tới.

Nhưng mà em chỉ xuất hiện được có 6/16 tập là em ăn cơm đoàn rồi.

Cần phải làm nhiều vậy luôn á hả.

Em đang ngồi trên xe đoán già đoán non thì đạo diễn nói luôn.

Ông bảo, nhân vật của em cốt lõi là người Hàn gốc Việt, bản sắc và nét đẹp của Việt Nam nhất định phải xuất hiện trên ảnh bìa nhân vật của em.

Ngay cả đoạn hồi khứ của nhân vật của phải là ở Việt Nam nên đạo diễn đã chọn trường cũ của em để quay và chụp.

Em nghe mà mừng hết cả nói.

Bốc được đạo diễn vừa có tâm vừa có tầm như thế này quả là may mắn trong quá trình diễn xuất của em.

Ngoài ra, em còn có thêm 13 quản lý, trợ lí bên cạnh với kinh nghiệm diễn xuất thần sầu được đào tạo qua từng tập " 돈't Lie "

Ngay lúc mà em vừa bước xuống xe tới trường thì staff đoàn phin đã set up mọi thứ xong xuôi.

Vậy mà nhìn mặt 13 quản lý của em bùn hiu không vui nổi.

Em mới dò la rặn hỏi cho bằng được mới thôi.

_Gì đây sao mà mấy anh mặt ai nấy buồn thế.

Nghe xong lí do em mới tá hỏa.

Té ra là hôm là chủ nhật nên quay chụp là trường vắng tanh không bóng người, khoe mẽ gì được nữa.

_Ui trời, thôi mà.

Mai em quay phim vẫn còn khoe được mà ha.

Mấy anh chỉnh lại tinh thần làm việc để ngày mai khoe mẽ.

/Ngày mai/

Với tinh thần hừng hực khí thế của 13 quản lý.

Em đến phim trường với trạng thái tự tin hết mức có thể.

Vai diễn của em chính là một cô gái bị khiếm khuyết về mặt tình cảm gia đình suy ra tâm lý dần trở nên bị méo mó lên trường bắt nạt bạn bè.

Mọi chuyện cứ diễn ra như thế cho đến khi em gặp được cặp vợ chồng Hàn-Việt nhận nuôi đưa em sang Hàn.

Họ đã bù đắp được khoảng thời gian em tổn thương đấy.

Nhưng cái giá mà em phải trả bây giờ là trở thành nạn nhân của bạo lực học đường với cô bạn có trường hợp y đúc em như xưa.

Em đã từng khuyên ngăn nhưng tất cả đổi lại là cái chết thê thảm của em và từ đó bộ phim mới thực sự bắt đầu

Em đã nghiên cứu nhân vật rất nhiều.

Em ngồi trên ghế chăm chú đọc kịch bản, chỉnh trang lại makeup của mình.

Phân cảnh này đã được đạo diễn nói trước với hiệu trưởng xin sự hỗ trợ từ các bạn có đam mê diễn xuất trong trường cùng đóng với em cảnh bắt nạn.

Bây giờ ai cũng nhìn em với ánh mắt ngưỡng mộ, em tự hào lắm.

Và hơn hết chính là 13 ông quản lý của em.

_Bé ơi!

Em cứ bình tĩnh mà diễn nhé.

Cố lên.

_Nhóc cố lên, sau khi về Hàn anh sẽ dẫn nhóc mua túi xách mới.

_Nhỏ là tuyệt vời nhất!!!

Được hẳn 13 anh đẹp trai cổ cũ.

Ganh tị chưaaaa.

Chớ mấy đứa nhỏ con gái trong lớp em là em thấy bọn nó ganh tị dữ thần ròi á.

Đặc biệt là con H í, nó còn lại hỏi thăm sức khỏe em dạo này như nào nữa cơ.

Eo ơi, tởm kinh ấy, làm như thân lắm.

Hỏi thăm em mà mắt cứ dán chặt vào người mấy oppa í, còn xà nẹo vô người nữa cơ!

Mấy oppa em né không trượt phát lào.

Lúng là con lai ngoan của lị ó.

_Y/n à!

Chụp với tao nha.

Lúc trước tao với mày chơi thân kinh ấy nhờ!

Tao tag mày vào nha.

Em xua tay chưa kịp nói gì thì oppa đã giành nói mất tiêu.

_Xin lỗi nha, em gái đáng iu cute phô mai que qué quẹ què que của bọn tôi bận rồi.

Ayya mất cái anh này, làm tốt lắm.

Nhưng dù cho có thế nào thì vẫn không bằng 2 con ngườu này được.

Hai cô bạn thân của em từ đâu bước đến trên tay là 2 ly trà sữa 1 truyền thống 1 thái xanh full topping, ×2 trân châu và 1 lốc bánh tráng sốt tắc, sa tế, me.

13 anh trai bị hạ đo ván.

_Út ơi!!!

Để ý bọn anh đi mà ㅠㅠ.

_Bé ơi!!!!

_Nhóc đáng iu à!

Ba cái túi nhó.

_Rửa chén 1 tháng nhaa.

_Bộ make up Dior??

_Nhỏ quan tâm đến bọn anh tí đi mà.

_____ Hết chương 41______

Đền cho mấy bà 1 chương dài vì sự bận rộn của tui.

Trong khi đó mấy bà có thể lên tíc tóc của tui để xem pov nhá.

Flop quá chừng ㅠㅠ

Mọi người nhớ bình chọn và comment ủng hộ HiHi nhe.

Cảm ơn mọi người nhìu lắm.
 
(Seventeen × You) Chỉ Là Bất Đắt Dĩ Thôiii
Chương 42: Chúc mừng sinh nhật


/ HÔM NAY LÀ SINH NHẬT SỐP ÁUUUU 🎉🎉🎉🎊07-04/

Sinh nhật của các thành viên chắc hẳn ai ai cũng sẽ tưởng tượng ra được nó sẽ diễn ra như thế nào đúng không nhỉ!

Và những khoảng khắc vui vẻ ấy đều sẽ được các thành viên chia sẻ trên live, Weverse hay là những vlog, đoạn phim được đăng tải trên các nền tảng mạng xã hội đặc biệt là YouTube.

Nhưng còn em thì sao.

Sinh nhật của em sẽ được tổ chức như thế nào?

Cái này hơi khó rùi nhaa.

Trước sinh nhật 2 ngày có 1 cô bé chạy vòng quay công ty chỉ muốn thông báo cho mọi người rằng, hai ngày nữa chính là sinh nhật của mình.

Ngày sinh nhật đầu tiên trên đất khách quê người của em.

Em vừa bồn chồn, lo sợ cũng có một chút hào hứng, không biết vào ngày hôm đó mọi người sẽ diễn ra như thế nào đây nhỉ.

Chắc cả tối em sẽ không ngủ được mất.

"Thật là mong chờ quá đi"

Anh trai Wonwoo nằm bên cạnh cũng cười khẽ, thầm nghĩ_cô em gái của nhà mình đáng yêu hết chỗ chê.

Anh định quay sang nhìn em thì giật mình.

Hai mắt em mở toang trừng lên trần nhà làm anh xém tí nữa là rớt xuống giường rồi.

"Bé Út mong chờ đến vậy sao?

"

Em hay tay nắm chặt ga giường quay sang nhìn anh gật đầu không ngừng.

"Nhưng anh nghĩ rằng em nên đi ngủ sớm đó Út à!

Em đã nhìn cái trần nhà đó lâu hơn cả mặt anh rồi"

"Nae!

"

Ừm....

Chắc là ngủ rồi á!

Phải không ta?

"Wonu à!

Anh nghĩ xem hôm đó em nên mặc đồ gì í nhỉ?

"

Anh vừa vào giấc đã phải mở mắt trả lời Út cưng.

"Em mặc gì cũng dễ thương"

Anh nhắm mắt.

Chắc là em đã ngủ rồi.

"Wonu à!

Hôm đó em có nên đăng ảnh hông?

"

Anh lại phải mở mắt trả lời em.

"Anh nghĩ là có"

Bây giờ anh đã ngủ được rồi nhỉ.

"Wonu à!

Bánh kem em nên để hình gì cho đẹp nhỉ?

"

"Hình của em"

"Em muốn in chữ Going Seventeen à"

"Wonu à!

Anh có mua quà cho em hông"

"Anh mua cho em một con cúp bế "

"Wonu à!

Vậy mấy anh khác có mua quà cho em không?

"

"Đều mua cả, mua cho em 13 con cúp bế"

"Wonu à!

Em cũng nên mua quà cho anh nhỉ"

"Mua T1 về cho anh"

"Wonu à!

Hôm đó em nên mặc gì ta"

"Mặc cả!

"

"Wonu à!

Anh sẽ chúc mừng sinh nhật em chứ?

"

"Đương nhiên."

...

"Y/n à?

"

"Cuối cùng cũng ngủ rồi nhỉ?

"

Cạch

Cánh cửa phòng mở toang ra.

Bên ngoài là 12 người anh trai còn lại của em.

Jeonghan nhìn Wonwoo cười cười.

"Ngoại trừ cày game thì anh chưa bao giờ thấy Wonwoo như thế này nhỉ?

"

"Em chỉ có mỗi mình em ấy là em gái thôi.

Không chiều bé Út thì chiều ai bây giờ"

---

Và cả hai ngày sau đó tuyệt nhiên không ai nhắc đến sinh nhật của em cả.

Ngay cả em cũng quên mất hôm nay chính là sinh nhật của mình chắc là vì công việc quá nhiều.

Lịch trình cuối cùng trong ngày sinh nhật của em chính là sang studio của Uzi sáng tác nhạc.

Em nằm lê từ phòng nhảy lết sang, quá là mệt mỏi, em chỉ muốn về nghỉ nhanh thôi, em nhớ nhà, nhớ giường, nhớ gối, nhớ mền lắm rồi.

Em vừa vào studio thì cũng không thấy ai, màn hình máy tính thì sáng trưng bên cạnh là 2 phần đồ ăn mới được ship tới.

Có tok và canh rong biển, phần còn lại là một bát mì trường thọ.

Nhấn vào bản nháp file nhạc thì.

~Hapì bớt dày tú du, hạp bi bớt đày tú du.

Mừng ngày bé Út đã sinh ra đời.

Chúc mừng sinh nhật em~

Bùm bùm.

Hoa giấy bay tùm lum luôn.

Và Chan đang cầm một cái bánh sinh nhật màu trắng tinh có ghi chữ "Going Seventeen" đẹp mắt.

Em hạnh phúc lắm.

Em vui đến vỡ òa.

Từng khoảng khắc, nhịp điệu đều trở nên hân hoan, hạnh phúc.

"Các anh hên lắm đấy!

Vì hôm nay là Cheatday của emmmm"

"Mừng sinh nhật Y/n, bé Út cưng của tất cả các anhhhhh "

____Hết chương 42___

Hôm nay tui sẽ viết đồng loạt các chap mới cho các truyện nhớ ủng hộ tui nha

Và cả đây nữa

Khi rảnh tui sẽ đăng pov otp nhỏ trên này và đồng thời đăng tải trên tíc tóc nên các người đẹp đọc cho đỡ lót dép nha.

Múôn vt otp nào thứ cứ cmt ở dưới hộp thoại nhe.

Tui sẽ vt hết

Còn bây giờ thì.

Háp bi bớt day tu meeeee 🎉🎊

Pái paiii ఇ ◝‿◜ ఇ ς(>‿
 
(Seventeen × You) Chỉ Là Bất Đắt Dĩ Thôiii
Chương 43: Có người để ý rồi.


Vẫn là Y/n với một lịch trình dày đặt.

Ôi những người đàn ông đang bận rộn bởi comeback còn em??

Cứ ×13 lên là được.

_Yaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

MỆT QUÁ ĐIIIIIII .

Y/N MỆT QUÁAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

_Ẻm la xong rồi mai tắt tiếng luôn cho coi.

Boo Seungkwan said.

Bởi nghĩ mà em buồn, mới mấy tháng đầu gặp thì cưng em như trứng, hứng như hứng hoa còn bây giờ.

Haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz.

Gặp câu nào là phủ câu đó.

_Mấy anh tin em bỏ nhà đi hông đó

Em hù dọa, cũng không hẳn là hù dọa vì cũng có phần thật trong đó.

Em buồn em từ chức chôm hết tiền mấy anh về Việt Nam ở.

_Thôi mà, em gái cưng, em gái ruột cỉa tụi anh đó.

Lại hun miếng nè.

Hoshi vừa nói vừa nhéo má em, nhéo đến sưng đỏ lên cả một chỗ.

_Chê!!

Đang nói chuyện vui vẻ thì lại có người gõ cửa.

Hóa ra là chị staff của nhóm.

Chị ấy muốn thông báo gì đó cho mọi người.

_À giới thiệu với mọi người.

Trợ lý mới của Y/n.

Tên là Kang Seohyun, lớn hơn Y/n 1 tuổi.

Thật ra là TTS của công ty, giám đốc múôn gửi qua để học hỏi.

Y/n đi đâu thằng nhóc này đi đấy.

_Ủa zậy em vô tô-lét ảnh cũng theo luôn hả.

Phát ngôn này khiến 13 người anh đỡ hết nổi.

Seungkwan chộp lấy áo khoác trùm đầu em đè xuống bàn.

Mặc kệ cho tiếng la ó é của em.

_ Xin lỗi Seohyun nha.

Con bé này công việc hơn nhiều nên não lâu lâu có bị chập em thông cảm.

Khi nào nặng quá thì gọi bọn anh nha.

_Dạ không sao.

Dù gì em cũng rất thích Y/n tiền bối ạ.

_Hả???

13 ông anb ngơ ngác.

"Thích" ý gì đây.

Ý là thích Y/n á hả?

Múôn cướp con bé này đi á hả?

Nằm mơ cũng không có đâu nhé.

Út cưng tưởng bê đi dễ lắm hả.

Coi chừng bọn này.

_Bắt tay cái đi cậu em.

Anh Choi Seungcheol trưởng nhóm Seventeen!

Seungcheol đứng dậy bắt tay với Seohyun.

À không, siết tay thì đúng hơn.

_aaaa...

Tiền bối...

_Đau hả nhóc.

Anh xin lỗi, nhóm bọn anh đi tập GYM nhiều nên hơi mạnh tay tí.

Chủ yếu là dẫn con bé Út đi tập phòng ngừa mấy loại trai đểu í mà.

_À dạ...

Em đứng phía ngoài còn thấy lạnh sống lưng.

Mấy ông anh này thật tình, chưa kịp chào hỏi gì mà làm người ta sợ luôn rồi.

Chắc là fan của em nhỉ 🤭🤭 Vậy thì em nên đối xử với người ta phải thật tốt mới được.

_Seohyun oppa!

Em dẫn anh đi tham quan nha.

Em vừa dứt câu thì mấy ông anh liền ngơ ngác nhìn đứa em gái ngu ngơ mà bất lực.

Còn cậu trai kia thì hết phải nói.

Vui đến tận trên mây, mặt đỏ bừng hết cả lên.

Sau em liền chạy lại nắm tay cậu trai chạy đi mất.

Chưa kịp để mấy ông anh can ngăn.

_Chị ơi!

Jeonghan kêu lại chị Staff lúc nãy.

_Seohyun đó là ai vậy chị?

Josh cũng chạy lại phụ họa anh bạn đồng niên của mình.

_ Chị nghe nói là con trai của Tổng giám đốc, thằng nhóc đó được Tổng giám đốc đặc cách đưa vào tập, chị còn nghe được là Seohyun đấy là fan cuồng của Y/n nữa cơ!

Vào đây thực tập hay là vụ học hỏi này cũng là nhờ Tổng giám đốc hỗ trợ cho đấy.

Mấy đứa liệu mà trông Y/n cẩn thận đấy.

Chị staff vừa định quay đi lại xoay lại nói tiếp.

_Chị còn nghe nói là thằng nhóc Seohyun này thấy Y/n sử dụng cái gì còn mua cái đó y chang nữa cơ

_là kiểu xe hơi, nhà đồ á hả chị.

_Không, là kiểu mà sửa tắm, nước hoa hay là mua lại mấy cái đồ em ấy từng sử dụng ấy.

Nói chung là kiểu biến thái ấy.

Khi nãy Y/n nói theo vào cả toilet chị thấy thằng nhóc đó còn cười cười nữa.

Rợn cả người ấy.

Mấy anh trầm mặc.

_Mấy đứa chăm Y/n cẩn thận đấy.

Chị với mấy chị bên make-up, style cũng sốt ruột hết cả lên.

_Tụi em biết rồi.

Cảm ơn chị nhiều

Cho tới khi chị staff đi khuất tất cả đều nhìn nhau khó tả.

_Seungcheol à!

Bây giờ mình phải làm sao đây.

_Mau kiếm bé Út chứ còn gì nữa.

_____ Hết chương 43_____

Hé lu cả nhà iu của HiHi.

Toi cảm giác như toi có thể ngủ hết 20/24 luôn á 🥲🥲 trời còn nắng nữa.

Phú bà ơi bao nuôi em đi

Mọi người nhớ bình chọn và comment ủng hộ HiHi nhe.

Cảm ơn mọi người nhìu lắm.
 
(Seventeen × You) Chỉ Là Bất Đắt Dĩ Thôiii
Chương 44: Phải làm sao?


13 con người hớt ha hớt hải chạy tán loạn khắp cả tòa nhà.

Em Út đột nhiên biến mất rồi và cả tên fan biến thái kia cũng chả thấy đâu, sự trùng hợp này làm mọi người lo sợ.

Sợ rằng tên đó sẽ làm gì em mất, rồi sau này bé Út của các anh phải làm sao đây?

Các anh phải ăn nói với ba mẹ ở Việt Nam như thế nào?

Mọi người tán loạn tìm em khắp nơi.

_Trời ơi Y/n bé bi của tôiiiiiiii

Seungkwan nghe tiếng Mingyu than thở bên cạnh liền mắng

_Anh than cái gì chứ.

Joshua còn chưa la mà anh la cái gì!!!!

....

_BÉ CƯNG Y/N CỦA JOSHUAJI AAAAA BÉ ƠI!!!!

SOOIE ĐÂY NÈ BÉ ƠI ㅠㅠㅠㅠ

....

_Thôi anh la tiếp đi.

_Thằng nhóc đến sau như mày thì hiểu cái gì gọi là tình cảm của anh với bé Út.

Hứ.

Mingyu sợ bé bi của mình bị bắt cóc chạy vật vã ra cửa công ty thì thấy em thút thít đi vào.

_TRỜI ƠI, BÉ ÚT CỦA ANH

Mingyu ôm em thiệt chặt, chặt đến mức em sắp thở không nổi nữa rồi.

_Anh ơi ~~~ ㅠㅠ

Mingyu nghe xong thì điên thật sự rồi, anh nắm hai vai em xoay qua xoay lại kiểm tra xem em có mất miếng thịt nào không, miệng thì ríu rít hỏi thăm em không ngừng nghỉ.

Seungkwan đằng sau cũng âm thầm gọi mọi người đến.

_Thằng đó làm gì em, để Mingyu anh xử nó.

Trời ơi, Út ơi là Út, đi đâu sao cũng không gọi bọn anh đi theo.

Mingyu giận lắm, nhưng cứ hễ nhìn xuống là thấy em nước mắt con nước mắt mẹ chảy ào ào là không mắng nổi, chữ chưa ra khỏi miệng, ý định sẽ quát em một trận mà nuốt đâu mất tiêu chữ.

_Mấy anh cũng biết rồi ạ.

Mingyu ngao ngán, chỉ biết vuốt lưng dỗ cho em nín khóc.

Đang vỗ về em thì tiếng Seungkwan vọng lại

_Anh Seungcheol bảo em kêu bé Út vs anh vào phòng kìa.

Seungkwan nghĩ lần này thật sự tiêu đời Út cưng rồi.

Khi nãy nghe điện thoại của anh Cheol bạn còn tưởng đang nghe sư tử gầm không ý, nghĩ đến thôi cũng rùng cả mình.

Seungkwan vừa đi cũng không quên mắng em mấy câu.

_Y/n em đúng thật là hết nói nổi.

Scoups trong phòng bây giờ cũng chẳng khác gì Diêm Vương sắp hành quyết tội của em đâu.

Có 12 người nhào vô cũng không cản nổi.

Tới trước cửa phòng thì chân em nhũn cả ra, rón rén đứng sau Mingyu nhờ bạn mở cửa vào.

Chỉ vừa hé cửa thôi thì cũng đã cảm nhận được sát khí tỏa ra phừng phực.

Seungcheol ngồi nghiêm mặt ngay giữa phòng nhìn về hướng em.

_Y/N lại đây, em tưởng trốn sau Mingyu với Seungkwan là anh không thấy hả.

Em phía sau đổ mồ hôi hết cả ra, em múôn đi lắm mà khổ nổi chân em mất kiểm soát luôn rồi.

Không thèm xưng 'bé Út' luôn.

Kì này em chết chắc.

_Y/N em không nghe anh nói gì hả.

HẢ!

_Seungcheol nhỏ giọng thôi con bé sợ.

Josh đứng gần đó cũng nói đỡ giúp em.

_Đúng đó anh, từ từ thôi con bé sợ.

Jun cũng chạy đến chỗ em vỗ về cho em đỡ sợ theo sau đó là Dokyeom cũng nói giúp em.

_Mọi người ơi em ấy còn nhỏ.

Nhỏ nhẹ thôi chứ, mới đi vào đã quát thế kia.

Em cũng thỏ thẻ "Đúng đó ạ!

"

_Đúng cái gì mà đúng.

Mấy đứa đi ra hết cho anh.

Joshuaji cũng vậy.

Cứ bênh riết chả nghe lời ai.

Lần lượt đi, đánh cũng được.

Cho nhớ mới chịu chừa.

Hoshi, Jihoon, Wonwoo, Myungho, Hansol cùng Dino mặt cũng nghiêm túc im lặng ngồi cạnh, chờ Seungcheol nói xong liền có thể quay sang tiếp tục chỉnh đốn em.

Seungcheol thấy em khóc liên tục vì sợ cũng nhẹ giọng.

_Lại đây ngồi xuống.

Kể đầu đuôi câu chuyện cho bọn anh nghe.

_Thì là, lúc mấy anh vừa ra ngoài chuẩn bị.

_CÁI GÌ!

Vừa ra là đã rồi á.

Y/n em đáng bị mắng

Dino hoảng đến mức phải la lên.

_Mấy anh vừa đi ra thì cậu ta chạy vào rủ em đi mua cà phê.

Em còn múôn xem xem tiết mục có hoàn chỉnh không nên từ chối.

Cậu ta vùng vằng bỏ đi, lúc sau lại cầm li Ice Americano lại cho em.

Em nghĩ cậu ta vì mình mà bỏ công đi mua nên mới uống.

Được gần nửa bài hát thì cậu ta kêu em ra nhận hàng gì đó, em hỏi thì nói là đồ ăn của mấy anh.

Nhờ em ra bê phụ.

Em cũng thật thà đi ra thôi, mà lấy đồ ăn gì mà xa công ty dữ dằn luôn.

Đang đi cái tự nhiên em bùôn ngủ.

Em nhắm mắt.

Xong cái em mở mắt là thấy ở đằng sau xe ô tô rồi.

Em vừa tháo được dây ở tay thì bị cậu ta phát hiện, c-cậu ta... lao thẳng vào người em, hôn em quá trời còn cắn vào em nữa.

_KHOAN!

Cắn ở đâu _Hoshi

_Ở vai...

_Haizzz, mừng khiếp thật.

Tiếp tục.

_X-xong cậu ta một ta nắm chạy eo em, tay kia giữ chặt tay em.

_SAO EM KHÔNG ĐÁNH LẠI_ Myungho không thiền nữa rôi

_Chân em cũng bị trói với lại EM ĐÂU CÓ BIẾT VÕ ĐÂUㅠㅠ mấy anh cứ mắng em.

Em mới bảo với cậu ta là cởi dây dưới chân ra mới thoải mái.

Cậu ta cười lên nhìn ghê lắm, vừa được cởi em đá vào mặt cậu ta một cái, rồi thêm một cái tẩn ở dưới, chạy lên rút chìa khóa mới đi trốn về đây.

_Nó không đuổi theo em nữa à _ Jihoon

_Lúc đó em chạy vô nhà vs nữ rồi trèo cửa sổ bỏ chạy mới về tới đây.

Seungcheol thở dài giận dữ.

Anh mà không sót em thật sự em đã bị đánh đến no đòn.

_Anh thật sự đã bảo em rồi mà Y/n!

Thằng đó có vấn đề, em nghe không hiểu hả?

Hay là em lơ đi lời nói của anh.

Seungcheol giận em thật rồi, ai cũng nghiêm mặt với em.

_Tại em nghĩ ai cũng tốt như mấy anh nên mới vậy chứ bộ.

Em càng nói thì càng làm Seungcheol giận hơn.

_Anh nhớ bình thường em thông minh lắm mà.

Sao bây giờ lại ngốc vậy hả?

Còn chẳng nghe lời ai vậy, Y/n!

_Anh ơi~

Em vừa dứt lời thì Wonwoo nãy giờ chưa lên tiếng liền quay lại mắng em.

_Em đừng có mà giở giọng làm nũng nịu đó ở đây.

Em may mắn nên mới không bị nó làm gì.

Bọn anh chưa đánh em hay nói các mẹ là may cho em rồi.

Hansol đằng sau cũng gật đầu.

_Phải phạt.

Không phạt thì không chừa được...

Hansol chưa nói hết thì Seungcheol đã cướp lời rồi.

_Mấy đứa càng nói thì anh càng bực.

Em thật ngày càng không chịu nghe lời.

Em muốn anh đánh em đúng không.

Như vậy em mới chịu nghe lời.

PHẢI KHÔNG!

_Em không có.

Em nghe mắng nãy giờ cũng uất ức không thôi, cậu ta là trợ lí của em, nhiệm vụ của em thì đương nhiên phải chiếu cố cậu ta rồi, còn được người lớn chức giới thiệu tới.

Em nào có dè cậu ta là loại người như vậy đâu.

Em cũng biết sai rồi mà.

Đã vậy khi về chưa kịp an ủi câu nào đã mắng từ nãy đến giờ.

Em cũng tủi chứ.

Con người chứ đâu phải đá đâu mà không có cảm xúc, không có sai lầm.

_Mấy anh ơi.

Bé Út thật sự biết lỗi rồi.

Em xin lỗi.

Wonwoo lại quát em.

_Bây giờ xin lỗi thì giúp ích được gì.

Em thì hay quá, giỏi quá.

13 người anh chẳng chịu nghe lời lại nghe lời thằng ất ơ biến thái.

Em thật làm anh tức chết.

Lỡ như em không về thì sao hả.

Seungkwan bên cạnh thấy em có chút tủi liền chạy đến bênh em.

_Gì mà anh quát Út dữ vậy.

Em ấy cũng có biết tên đó sẽ làm gì đâu.

Lỗi phần lớn cũng là do thằng đó mà nãy giờ chỉ mắng mỗi bé Út.

Oai được một tí thì bạn bị đuổi ra ngay lập tức.

_Anh nói cho em nghe, lỡ như thằng nó làm gì em thì sao hả_ Hoshi

_Em không nghĩ đến🙁((

_Em đi cũng chả để lại tin nhắn cho bọn anh, thật sự đã làm bọn anh lo như chết đi sống lại đấy_Jihoon

_Em xin lỗi.

_Anh ơi~

_Em ngừng chiêu giở giọng tủi thân đấy đi.

Lần này thì Jeonghan cùng Wonwoo đồng thanh.

_Em cứ đợi về nhà đi bọn anh mắng chết em.

Đây chính là lời cảnh cáo từ Seungcheol.

_Nhưng mà anh ơi, em cũng sợ mà.

Mấy anh không an ủi em gì hết chỉ biết mắng em.

Em òa khóc làm mấy anh nhếu nháo cả lên.

_Anh ơi~

Lần này em không bị mắng nữa.

_Hửm

_Em múôn ôm hic.

_Được rồi ngoan, cứ khóc đi, không sao cả.

Về nhà bọn anh sẽ mắng tiếp.

_Dạ, Út xin lỗi mấy anh.

____Hết chương 44____

Page nhỏ để Sốp tiện thông báo khi nào ra chap mới, spoil truyện và tương tác với mọi người từ đây sang hè.

Giới thiệu nên nhớ theo dõi nhen.

Chớ không Sốp quê😢 Link Sốp sẽ gắn dưới phần cmt và hội thoại trên trang W của sốp( cùng với link tiktok)

Mọi người nhớ bình chọn và comment ủng hộ HiHi nhe.

Cảm ơn mọi người nhìu lắm.
 
(Seventeen × You) Chỉ Là Bất Đắt Dĩ Thôiii
45. Mắng rồi học


Chưa bao giờ mà em muốn đi làm tới vậy.

Bây giờ đối với em về nhà là chết.

Nhưng mà chắc mấy anh sẽ không mắng em nhiều đâu nhỉ, em nghĩ.

Ừm thì.....

"Y/n mau úp mặt vào tường cho anh"

Đúng là không thoát nổi thật.

Vừa về đến nhà Seungcheol đã mắng em luôn rùi.

Em chỉ đành ngoan ngoãn nghe lời thôi không mấy anh sẽ dùng thượng phương bảo dép của em rồi đánh em mất.

Em hông muốn gậy ông đập lưng ông đâu 🙁((

Em được mẩy anh đẩy hẳn vào trong, giày vừa cởi ra sẽ có người cất, mũ áo cũng có người cầm hộ em, túi xách cũng có người tháo ra giúp rồi đem vào phòng để gọn gàng.

Em không có lí do gì để tránh đi cả.

Mingyu, Dokyeom, Jun cũng tận tình đeo tạp dề vào bếp.

Seungkwan bận rộn kiểm tra lịch trình nhóm cho ngày mai, không, không có lịch trình nào cả vì ngày mai là ngày nghỉ đó, em xúi quẩy hết chỗ nói.

Mọi công việc thường ngày em làm hôm nay đột nhiên đã có người làm thay hết.

Em chính thức không còn đường lui.

Em đứng phạt ở một góc gần TV ở phòng khách.

Đằng sau là hàng người đằng đằng sát khí đợi mắng em.

"Em đứng đấy cho anh, cho chừa cái tội không nghe lời"

Hổ oppa cũng chẳng thèm để ý tới đồng hương luôn.

Em đứng cho đến lúc phòng bếp tiếng Dokyeom vọng ra đốc thúc các thành viên.

"Mọi người đi tắm cả đi, cơm tối gần xong cả rồi.

Làm gì mà cứ ngồi đấy chù ù làm em cũng sợ đấy"

Thế là hàng dài gồm Cheol, Han, Hoshi, Wonwoo, Uzi, Myungho, Non và Chan đứng dậy bỏ đi lên phòng.

Em không dám ngó mặt ra sau luôn í chứ.

Đợi một lúc Sooie, Kwanie của em từ trong bếp mới chạy ra đỡ em ngồi xuống ghế.

Gyu, Kyeom, Jun cũng dọn xong rồi chạy ra.

"Bé có mỏi chân lắm không"

Sooie vừa hỏi xong em vội vã gật đầu, mắt ần ật nước.

"Cho chừa cái tội không nghe lời.

Khéo chừng tối nay Wonwoo hyung không cho em vào phòng luôn"

Seungkwan lại mắng em.

"Em bỏ nhà đi bụi, kệ mấy anh luôn"

"Thôi được rồi, có gì qua phòng Gyu oppa với Dokyeom oppa của em mà ngủ "

"Thôi nào nín khóc rồi vào ăn cơm nhá"

"Tí caca mua trà sữa cho em"

Em vừa vui lên được một xí thì bão tới.

"Ai cho con bé ngồi, để cho con bé đứng úp vào tường đi"

Jeonghan vội vã chạy xuống vì anh thừa biết chắn chắc Joshuaji sẽ cho em ngồi.

Em lại lủi thủi đi về chỗ cũ.

"Ayya, Jeonghan à!

"

"Đi vào ăn cơm, đám nhóc kia cũng sắp xong rồi.

Mặc kệ con bé đi.

Còn Y/n, anh nói cho em nhớ!

Em đừng có mà khóc lóc với anh, anh không bỏ qua đâu"

Nước mắt vừa trên mi chưa kịp rơi xuống đã bị em lau đi.

Không khóc thì không khóc, quân tử làm sai thì chịu phạt, em sợ quá thì em bỏ nhà đi bụi.

"Jeonghan à, trưa đến giờ con bé chưa ăn gì cả, ốm mất "

"Có.

Có uống một Ice Americano mà, chắc no căng cả bụng rồi chả thèm ăn cơm anh em mình nấu đâu.

Chứ kêu cơm nước cái gì"

Jeonghan phía trong còn với ra nói thật to cho em nghe nữa.

Buồn thì ít nhưng cay thì nhiều.

Em cần 10 ly trà sữa để không còn cay nữa.

Một lúc sau thì mấy anh cũng lần lượt đi xuống nhìn lướt sang em một xí cũng bỏ đi.

Em đứng đó vừa buồn vừa chán.

" vậy mà nói thương mình, phạt như này là ghét mình rồi 🥺 mấy ông anh xảo trá "

Jisoo thì thương em hết chỗ nói cứ ngó ra dòm em mãi thôi, còn cả Mingyu nữa.

Thương em lắm, mà cũng muốn em bị phạt cho không dám tái phạm nữa.

Lần này lỗi lớn quá, không bênh được.

Ăn cơm xong thì Jisoo cùng đội nấu ăn có để ít đồ ăn lại cho em còn lại lúc nãy ai chưa phụ việc thì sẽ rửa chén nên bây giờ nhìn em vui hơn hẳn, Dokyeom với Jun lấy chút nước cho em uống còn tận tình bật cả TV cho em xem để khỏi chán.

Và vâng.

"Joshuaji à!

Đừng có chiều con bé nữa.

Tắt TV đi"

Yoon Jeonghan biết tỏng đấy không giúp em được.

Em đứng thêm lúc nữa thì các anh cũng rửa chén xong 8 mống còn lại ngồi thẳng thóm trên sofa dòm em.

"Mau lại kia ngồi xuống đi"

Seungcheol cuối cùng cũng cho em ngồi ở sofa cạnh Jisoo.

"Biết lỗi của em chưa?

" _ Chan

"Dạ rồi"

"Có tái phạm nữa không"_ Non

" Dạ em hông dám nữa"

"Sợ chưa?

" _ Woozi

" Sợ lắm luôn òi 🥺"

Myungho lúc này mới chịu nói vài ba câu.

"Lỗi của bọn anh là không chịu dạy cho em cách phòng thân trong khi hầu hết cả nhóm ai cũng biết võ.

Vậy nên mới ra cớ sự như vậy.

"

"Chuyện này bọn anh cũng có phần sai do quá ỷ lại em và tin rằng bọn anh sẽ bảo vệ em được.

Bé Út à, anh xin lỗi"

Hoshi nói xong mấy anh cũng ùa vào ôm em la lối sướt mướt.

Chỉ có Non là bình tĩnh ngồi ở ngoài nói tiếp thôi.

"Vậy nên là bắt đầu từ ngày mai mỗi thành viên biết võ sẽ dạy cho em những quyền cơ bản để em có thể tự vệ"

"Và em phải đi tập Gym chung với anh nữa đó"

Mingyu nhón người tới trước mặt em mà nhắc nhở.

"Em biết rồi.

Em sai rồi"

"Vậy em đi ăn đi rồi hẳn ngủ "

Em thì chả còn hứng để ăn nữa đâu.

Mở tủ lạnh bốc đại quả táo cùng chai nước xách lên phòng.

"Tối nay đường nào Wonwoo oppa cũng sẽ làm một bài diễn thuyết dài tới 3h sáng về cái tội này của mình cho mà coi"

Em lẩm bẩm.

Đang định nấu xói tiếp thì tào tháo xuất hiện luôn.

"Em cũng biết anh sẽ mắng em hả"

Theo đó, Wonwoo còn cầm cả một khay đồ ăn cho em.

"Biết vậy thì tốt.

Lên ăn nhanh đi rồi nghe anh diễn thuyết về cái tội tày trời này của em"

Em thở dài bất lực.

Bây giờ em qua phòng Mingyu với Dokyeom còn kịp không zạaaaaa.

-----hết chương 45----

Mấy nay bận quó để các ng đẹp đợi lâu.

Mọi người nhớ bình chọn và comment ủng hộ HiHi nhe.

Cảm ơn mọi người nhìu lắm.
 
(Seventeen × You) Chỉ Là Bất Đắt Dĩ Thôiii
46. Chạy trốn


Em đi lên cầu thang hướng thẳng tới phòng mình với tâm thế sợ hãi.

Bởi vì tình thế hiện tại của em chính là đang bị kèm 1:1 aaaa~ Jeon Wonwoo đi sát em, vào phòng cũng cạnh kề em, ăn cơm cũng dí mắt vào em chỉ đợt em ăn xong hết là tẩn cho em một trận.

Em thật sự không thoát nổi.

Em ăn xong định lấy cớ đem đi cất thì bị bắt đứng lại.

"Này Y/n!

Có ai mà đi cất bát mà gom hết mền gối đi như em không, vã lại trong bát còn canh kia kìa.

Em liệu hồn mà ăn cho hết"

Ai bảo Jeon Wonwoo cận nặng vậy?!!

Em cần solo 1&1

Mắt như gắn chục cái ống có độ phân giải cao liếc một phát là thấy liền.

" Em đừng có mà hòng trốn qua phòng khác.

Khéo anh lại mắng nặng hơn đấy"

Em ủ rủ ngồi lại bàn ăn gật gật đầu.

Gọi cứu viện thì gọi được đấy, nhưng cứu viện có đến ứng cứu không thì em không biết.

Nhưng mà,

Em thật sự không muốn bị đánh đòn đâu.

Mấy nay anh Wonu bị Kim Mingyu cùng Uzi với Chan kéo theo đi tập GYM miết thui.

Nhìn sợ lắm í

Em vừa ăn mắt cứ láo liên nhòm ngó Wonwoo đang thủ sẳn chiếc móc áo trong tay.

Em cũng chuẩn bị sẳn sàng hết rồi, điện thoại màn hình đã vào sẳn danh bạ bấm lấy số của Jisoo, Wonu quánh em, em liền nhấn gọi cứu.

Bây giờ đến cả muỗng canh cuối cùng em cũng phải húp trong lo sợ, cảnh giác.

Ăn thui mà mệt quá điㅠㅠㅠㅠ

"Ăn xong chưa"

"Dạ rồi"

"Ngồi im đấy, để anh đi dọn.

Anh lên mà phát hiện em chạy trốn là em chết với anh"

Em gật gù gật gù.

Vậy mà anh vừa xuống nhà bếp em đã phóng nhảy sang phòng Mingyu và Seokmin khóa trái cửa, trốn trong nhà vệ sinh luôn rồi.

Em thì sợ thía mà hai ông anh ngoài kia lại cười như được mùa.

" Em sợ Wonwoo thế à!

"

" Vậy mà khi trước lại bảo rằng 13 người ai em cũng không sợ.

Ầyyy, ngày này tới sớm ghê "

"Hai cái người kia im đii"

Em vừa la lên thì bên ngoài có tiếng gõ cửa.

" Y/n mau về phòng cho anh"

Tào tháo tới rồi ㅠㅠ

" Tự giác anh sẽ nhẹ tay"

Sau khi Wonwoo đứng bên ngoài chờ tận 30p vẫn chưa thấy em ló mặt ra mà chỉ thấy Kim Mingyu mở cửa cho anh vào, còn nghe cả tiếng Seokmin than thở.

" Em nó quyết sống chết ở trong nhà tắm rồi.

Không chịu ra đâu.

Anh tha cho em nó để 2 đứa em này ngủ sớm đi đã hơn 12h khuya rồi đó"

Seokmin nói cho em đến vậy rồi mà cũng chả đá động gì tới Wonwoo.

"Y/n em ra đây rồi về phòng"

"EM KHÔNG RA ĐÂU.

VỀ PHÒNG ANH ĐÁNH EM"

Mingyu đứng cạnh cửa nhà vệ sinh lắc đầu bất lực.

" Cửa không mở được con bé lấy chìa khóa của tụi em cầm vào trong luôn rồi"

Nghe xong anh ngao ngán.

Định dọa em nó thôi mà em nó tưởng anh đánh em nó thật.

Mà bây giờ nói ra chỉ dọa thì con bé sẽ cậy thế không thèm nghe lời anh lớn.

6 mắt nhìn nhau bất lực.

Định bụng sẽ chờ em ngủ luôn rồi lấy chìa khóa tổng của Seungcheol mở ra sau đó ẳm em nó về phòng.

3 anh em chán chường nằm đánh game tới hơn 2h sáng.

Sau khi đã kiểm tra em ngủ quên trong đó rồi mới chạy qua phòng của Seungcheol và Jeonghan.

Jeonghan thuộc hệ thính ngủ vừa gõ cửa vài cái đã dậy ngay.

Mở cửa ra vừa định chửi thằng nào khùng khùng mới 2-3h sáng đi gõ cửa liền thấy 3 con gấu trúc mới nhú.

"Gì đây, tự nhiên nửa đêm qua đây"

"Jeonghan vô lấy cho em cái chìa khóa tổng em ôm Y/n về phòng"

"Hả??

Là sao"

Jeonghan khó hiểu nhìn Wonwoo mà vẫn lờ mờ vào phòng đá đít Seungcheol dậy đi lấy chìa khóa.

Còn Jeonghan thì kêu cả ba tường thuật lại cho Jeonghan và Seungcheol.

" con bé này bướng y chang tụi bây.

Toàn dạy hư em nó"

Seungcheol nói xong thì cùng 4 người còn lại qua phòng Mingyu Seokmin mở cửa phòng tắm.

Cảnh tượng bất ngờ.

Cả năm người anh đứng hình, cứ tưởng khi bước vào em sẽ ngồi co ro một chỗ trong phòng vô cùng tội nghiệp nhưng không.

Phận làm em của gánh xiếc nhà Mười Bảy không cho phép em làm thế.

Em nằm dài trong bồn tắm lấy khăn làm gối kê đầu, bên thành bồn 1 ly rượu vang còn đầy không vơi một giọt, cửa sổ mở toang trời lộng gió, bên cạnh ly rượu vang là chiếc điện thoại hiện app Xingtu đang chỉnh ảnh dang dở em vừa mới chụp xong.

Dưới chiếc điện thoại là tâm thư nho nhỏ em đã rất vất vả để kiếm bút và lấy giấy ( xé ra từ sách của Mingyu và Seokmin) viết nên, có nội dung như sau:

Kính gửi.

13 người anh đẹp trai nhất vũ trụ của em.

Em xin lỗi.

Em biết sai rồi.

Từ nay và về sau em sẽ nghe lời mấy anh.

Tuyệt đối không tin người lạ, không sử dụng đồ uống hay đồ ăn người lạ cho, có việc gì phải báo với mấy anh đầu tiên, đi đâu cũng phải nói cho mấy anh đỡ lo, không được vì nhan sắc mà bỏ bê anh trai.

Em hứa sau này sẽ thật ngoan ngoãn nghe lời mấy anh.

Y/n xin hứa!



"Đúng là hết nói nổi em mà "

5 người phì cười rồi chụp ảnh lại gửi vào nhóm 13 tv sau đó tính đến chuyện đưa em ra ngoài.

Seungcheol thì bế em ra ngoài.

Mingyu cùng Seokmin thì dùng khăn che ánh sáng để Seungcheol bế em về đến tận giường của em.

Jeonghan và Wonwoo thì miệt mài đóng cửa sổ, đổ rượu và nệ chiếc điện thoại của em về phòng.

"Chắc lần này là chừa luôn rồi.

Viết tâm thư sâu lắng tới vậy"

Seungcheol nói xong kéo mền đắp cho em

"Sao nhìn cứ như anh em mình nhận nuôi đứa con gái vậy kà"

Seokmin vừa nghĩ tới đã nói ra cho anh em biết.

"Khổ nổi, đứa con gái hơi bợm một tí"

Jeonghan ngao ngán lắc đầu.

" Các bố có con gái xinh, con gái giỏi nhưng con gái hơi lì.

Các bố chăm không xuể"

Wonwoo cũng phụ họa thêm cho Jeonghan vài lời rồi cười.

"Có gì đâu, bợm thì sao, lì thì sao, vậy nó mới cá tính.

"

Anh trai kiêm ông bố Kim Mingyu lo cho gái iu từ đồ ăn, miếng uống, tập luyện, tiền tiêu vặt, dẫn đi chơi, đi quẩy, cho đi shopping mỗi lần than 'không có gì để mặc' và đầu tư cho đồ make-up xịn xò con bò đang rất tự hào về gái iu của mình.

" Như vậy mới không bị ai bắt nạt"

------Hết chương 46-----

Vẫn như cũ.

Mấy nay sốp bận bù đầu.

Các tình iu thông cảm nheeee.

Có gì lên tíc tóc của sốp xem đỡ nhe.

Mọi người nhớ bình chọn và comment ủng hộ HiHi nhe.

Cảm ơn mọi người nhìu lắm.
 
(Seventeen × You) Chỉ Là Bất Đắt Dĩ Thôiii
47. ông bô


Và kể từ tối hôm định mệnh đó, em và các anh có hẳn biệt danh mới.

" Ê, gái iu lại bảo."

"Ông bô Seungkwan lại báo cái gì nữa thía "

"Tao đá cho một phát bây giờ.

Cái tội nhí nhố đấy"

"Nhao nhá nho nhột nhát nhây nhờ.

Nhái nhội nhí nhố nhấy, blè blè"

Em đứng cạnh nhại lại y chang câu thoại khi nãy của Seungkwan.

Hiện tại ông bô Seungkwan đang rất muốn đá đít gái iu ra ngoài.

Nhột nhi nhông nhở nhại.

"Anh mày định dẫn đi ăn, mua váy rồi cho tiền tiêu vặt vậy mà gái iu thái độ như thế, không cần thì thôi vậy"

Ừm thì, do em thích Seungkwan thôi.

Chớ miếng ăn đâu có no được, mua váy cũng chắc gì mặc được, tiền cũng đâu có gì quan trọng đâu.

Chỉ là em thương Kwanie thôi đó.

Tự nhiên cái hèn ngang.

"Em cần"

Dõng dạc thế cơ đấy.

"Nhem nhần.

Eo ôi tiền bạc gớm, tui thấy em dễ thương, tui thương em nên mới cho em thôi đấy.

Đừng có mà tưởng bở"

Seungkwan mới đây vừa quạo quọ xong lại quay sang trêu em rồi đứng cười đến nắc nẻ.

Ù ôi, bệnh nặng lắm rồi.

Bệnh 7749 nhân cách trong cơ thể của Boo.

"Thôi tự đi ăn đi, tí anh mày bận đi làm việc nuôi mày rồi em.

"

Seungkwan lịch trình dạo này lại kín trở lại, trông bạn cười cười vui vẻ thế thôi chứ lúc nào vừa về đến nhà đã xụi lơ trên sofa rồi.

Đã vậy cứ chấp niệm dăm ba cái cân nặng, hở tí là giảm cân.

Không chỉ riêng Seungkwan cả nhà này ai cũng đòi giảm cân và em cũng không phải là ngoại lệ.

Nhưng được cái mấy ông bô ăn xong liền đi tập, mặc dù mặt nhăn là đồ nhiều calo nhưng vẫn ăn.

Còn em đỡ hơn nhiều, đối với em đồ ngon không calo, đỡ hơn cái nữa là em ăn nhiều mà cũng không thèm đi tập.

Cũng bởi tính chất công việc của em, em cảm thấy bản thân có không ổn liền chạy gấp rút vừa lo cho các anh vừa đi lịch trình riêng, thế là giảm cân trong hơn vài tuần.

"kim mingu dẫn gái iu đi ăn nào"

"Tuân lệnh gái iu"

Ngoại trừ bộ ba Hanshuahoon thì ông bô mingu cũng cưng con gái đến long trời lở đất, ông bô này chỉ cứng rắn hơn bộ ba kia 1 xíiiiiii là khi gái iu sai thì chắc chắn sẽ phạt.

" Có ai muốn đi ăn với bé Út đáng iu kute không nàooo"

Vâng, những ông bô không có lịch trình tiêu biểu siêng năng đã xách chiếc thẻ trân quý ra để dẫn gái iu đi gồm bô giàu Seungcheol, ông bô đẹp trai Junhwi, 3 ông bô 97z và ông bô giai NewYork Hansol

Các ông bô bị gái iu dẫn đi chơi đủ chỗ chỉ cần gái iu thích là nhích, cà thẻ.

" y/n muốn mua gì nữa không đấy "

"Hết ròi, đi chơi với mấy anh là em vui lắm ròi"

6 ông anh xiêu lòng rồi.

Trái tim loạn nhịp rồi.

Đi cà thẻ, cà nát cái thẻ thì thôi.

Bé Út cụa chúng tôi quá xứng đáng ㅠㅠ

"Aaaa"

" Đi bọn anh dẫn em đi ăn, bé Út dạo này dẻo miệng quá.

Thích bé Út quá ㅠㅠ"

"Bé Út nói lại lần nữa đi, anh ghi âm lại cho bọn kia ganh tị ㅠㅠ "

" Gái iu giỏi thế"

Seungcheol chỉ đưa thẻ cho em

"Vì em xứng đáng 🥺"

Em ngơ ngác.

"Mấy anh đẹp trai quá"

"Aaaa"

"Mấy anh là số 1"

"Aaaa"

"Bé Út thương mấy anh nhất"

"Aaaa"

"Mấy anh tốt nhất trên đời"

"Aaaa"

"Mấy anh"

"Aaaa"

"Mấy anh"

"Aaaa"

"Mấy anh"

"Aaaa"

Bị khùm hết dồi.

Phê lắm dồi

"Mấy anh ơi mình đi về "

"Aaaa"

?????

"Đi về"

"Ủa hả.

À ừ đi về, dẫn gái iu đi về nhá"

"Mấy anh của Út quá tuỵt vời"

"Aaaa"

____hết chuơng 47_______

Mọi người nhớ bình chọn và comment ủng hộ HiHi nhe.

Cảm ơn mọi người nhìu lắm.
 
(Seventeen × You) Chỉ Là Bất Đắt Dĩ Thôiii
48. bị bệnh rồi


Trong buổi đêm đẹp trời, em đang nằm cạnh giường người anh iu quý Chòn Wonu.

Chòn Wonu thì đang chơi game ở bàn cạnh giường em.

" Wonu!

"

Em nằm ở giường với gọi anh.

" Hửm, sao thế?

Bé út như nào?

"

Anh kéo tai nghe xuống mà mắt vẫn dán chặt vào màn hình.

" Hông biết em bị sao mà nguyên chiều nay em đau bụng lắm.

Nó xoắn vào đau kinh thật"

Wonwoo hiện tại mới triệt để chú ý vào em, game đang chơi nữa chừng cũng bỏ dỡ.

" Có khi nào em tháng nay của em đến nhanh không?"

Em đau đến mím chặt môi, lắc đầu.

" Của em phải tới 2 tuần nữa lận.

Khi nãy em cũng vừa vào kiểm tra rồi.

Đau lắm.

"

Em đau đến quằn quại, nằm kêu la khủng khiếp.

Wonwoo vừa xoay qua tắt máy tính, quay lại đã thấy em nước mắt nước mũi tèm nhem thì hoảng hết cả lên.

Bây giờ là chỉ biết bế em xuống lầu rồi gọi cho mọi người thôi.

" Anh ơi, em đau "

Wonwoo đỡ em lên sofa mà em vẫn ôm bụng đau miệng thì mím chặt không hó hé chữ nào mà nước mắt thì cứ chảy ròng rã.

Trời ơi, anh xót.

Wonwoo vừa gọi call voice trong nhóm vừa hớt hải chạy lên gõ cửa từng phòng hối mọi người xuống.

Mấy anh thấy Wonwoo hớt hải vậy cũng lo lắng theo.

Bé Út cưng, con gái cưng, gái iu cưng mà bị gì chắc mấy anh không sống nổi đâu.

" Wonwoo sao mày không gọi bác sĩ đi kêu bọn anh làm gì"

Jeonghan đi xuống thấy em ôm bụng khóc vật vã cũng xót hết nước trách Wonwoo sao không sớm gọi bác sĩ.

" Y/n nó mà cho em gọi là em gọi rồi.

Bé bảo sợ paparazzi bắt được thì fan lo với sợ ảnh hưởng đến nhím.

Vậy nên em mới gọi mọi người xuống chở bé đi viện nè "

" Cái con bé này đúng là hết nói nổi"

Mấy anh còn lại thầm mắng em.

Thân em lo còn không nổi mà cứ sợ cái gì đâu không à!

Mingyu chạy lấy chìa khóa đi thẳng ra gara phóng thẳng trước cửa đợi Wonwoo bế em ra.

" Bọn em đi trước mọi người theo sau nha"

Mingyu cầm lái, Wonwoo thì đỡ em phía sau, ghế phụ là Joshua.

Joshua nãy giờ vẫn chưa kịp lên tiếng nhưng mà tay thì đã run rẩy hết cả lên.

Anh ngồi ghế phụ mà cứ chốc lát lại quay ra sau để kiểm tra em như thế nào, không chỉ có thế mà còn hối Mingyu lái nhanh nhanh đến bệnh viện.

Joshua thương bé Út lắm.

Vừa đến nơi em đã được đưa thẳng vào phòng siêu âm.

3 người ở ngoài lo lắng không thôi, em mà có mệnh hệ gì thì mấy anh ân hận đến cuối đời luôn mất.

" Joshua à!

Nhóc Y/n sao rồi".

Được một lúc thì Seungcheol cùng mọi người cũng đến, nhìn thấy 3 anh em ngồi ở ngoài thở không ra hơi mà cũng bất an theo.

" Út còn đang kiểm tra ở trong "

Ngồi thêm 5 phút nữa thì cửa mở.

" Em con có sao không bác sĩ "

" Cô Y/n bị viêm dạ dày- đường ruột.

May mắn là không quá nặng đến nỗi phải nhập viện.

Cái này cũng là do ăn uống không điều độ nên mới bị như thế.

Hiện tại cũng có thể đưa về nhà rồi.

Tầm khoảng 3-4 ngày sau nên để bệnh nhân ăn cháo trắng, uống nước ấm, sữa cũng được.

Tí tôi sẽ kê đơn thuốc, nhớ là 3 ngày sau quay lại tái khám.

Nếu mà gia đình muốn theo dõi kĩ thêm thì có thể để bệnh nhân nằm viện để tôi dễ quan sát hơn"

" Dạ.

Vậy em muốn trao đổi thêm với bác sĩ ạ"

Jeonghan cũng vội đi với bác sĩ để nghe rõ hơn bệnh tình của em cũng sẳn tiện nộp viện phí luôn.

12 ngưòi còn lại thì về phòng viện của em.

" Nhưng mà em nhớ con bé ăn nhiều lắm mà ta.

Sao kì lạ vậy nhỉ "

"Đúng rồi đó.

Sáng con bé cũng ăn, trưa cũng ăn ít ít, tối thì ăn chung cùng cả nhà.

Lâu lâu khuya lại bị tụi mình rủ đi ăn khuya.

Viêm dạ dày- đường ruột làm sao mà được!

"

" Chẳng lẽ Út nó trốn bọn mình nhịn ăn à"

" Nè nè!

Hôm nào em cũng mang về cho y/n một ly trà sữa bỏ vào tủ lạnh.

Còn giảm cân làm gì".

" Ủa cái đấy là cho Y/n á hả?

"

Jun ngơ ngác nhìn Chan.

" Rồi hiểu luôn "

" Ai biết anh mày cứ thấy còn nửa ly tưởng k ai uống sợ bỏ phí nên uống..

"

Jun đang giải thích dở thì vừa đúng lúc em dậy.

" Ngủ dậy rồi à "

Hoshi cốc đầu em thật nhẹ.

" Đau em ㅠ.ㅠ Sooie ơi!

Hoshi đánh em "

"Rồi rồi, Sooie đánh thằng Hổ cho bé Út nhá"

Chát.

Tiếng đánh đau xé lòng.

" Thiên zị hức ㅠ.ㅠ "

"Y/n sao em dám lén nhịn ăn vậy hả?

"

Chết em rồi, cái giọng này, Seungcheol lại giận nữa rồi.

" Đâu có đâu.

Em hông có nhịn, thề.

Em mà nhịn ăn là trời mưa, sét đánh đùng đùng"

RẦM

" Ồ wao "

Em thảng thốt.

" Y/N!!!!

"

Mọi người đồng thanh quá em không quen.

" Thì là...

"

"Em đừng có mà câu giờ, nói nhanh.

Không nhịn thì sao bị viêm dạ dày - đường ruột"

Wonwoo cũng giận luôn ời.

"Dạ.

Dạ là sáng sớm, em thức dậy nấu ăn cho mọi người á.

Em kêu mọi người xuống ăn thì em bảo ăn rồi nhưng thật ra em nói xạo."

"Ừm.

Vậy còn chén đũa bẩn thì sao?

"

" Em tự lấy đồ ăn bôi vô chén để giả bộ em mới ăn xong.

"

Em nói xong liền cuối thẳng đầu xuống sợ mọi người mắng.

" Hay quá!

Lớn cả rồi.

Đủ lông đủ cánh rồi.

Còn biết cả làm giả để mặt 13 người anh này rồi.

Bé Út lớn rồi đấy"

Seungcheol vòng tay lại nói với chất giọng không thể nào khó chịu hơn.

" Cho đáng đời em.

Suốt tuần sau cứ ăn cháo trắng, uống nước lọc đi nhá.

Đừng có mà kêu anh với Mingyu nấu cho mà ăn"

Dokyeom cũng giận em luôn ùi.

Em hông muốn phải nhận cái tin nhắn kakao thật dài và siêu áp lực từ Chốc min đâu.

Chốc min chỉ nên ngồi đây giỡn với em thôi.

" Anh cho nhóc uống thuốc đến sợ luôn.

Cho chừa cái tật nhịn ăn "

Aaaaa, không được đâu Solie huhuuuu.

________hết chương 48_______

Sốp này bị thích cảm giác dí dl nên cứ thik thì hối Sốp.

Sốp nghĩ ra còn ten là vt đăng lên liền.

Iuuuu

Mọi người nhớ bình chọn và comment ủng hộ HiHi nhe.

Cảm ơn mọi người nhìu lắm.
 
(Seventeen × You) Chỉ Là Bất Đắt Dĩ Thôiii
49. 1 ngày chỉ có tui và ộp pa


•1 ngày chỉ có tui và Joshua ộp pa•

Quả thật là 1 ngày chỉ có tui và Joshua ộp pa nhưng mà là phiên bản ở nhà mẹ Hong phú bà LA.

Đợt này cả nhóm có lịch trình diễn ở LA, em và Joshua lại còn dư một ngày nghỉ nên cùng nhau xách vali dọn qua nhà mẹ từ tối khuya hôm qua.

Gặp mẹ chưa được lâu thì mẹ Hong đã bảo ban hai đứa ở nhà tự chăm lẫn nhau bởi vì ngày mai mẹ sẽ đi làm cả ngày, từ tận sáng sớm nữa cơ.

Xác định hai anh em hôm nay toàn ăn đồ ăn nhanh, chắc sáng pizza, trưa gà rán mì ý, tối khoai tây chiên, nửa đêm hai anh em xách quần tắm vòi sen 🙂)

Người bị khùng ở chung với người bị điên mà không có giám hộ thì sẽ như vậy đấyyy.

"HONG JISOO!!!!!!!!!!!!!!!!

"

" WHAT?????????????

"

" WHERE IS MY FOOD??????

"

" YOUR FOOD IS HEREEEE "

" HERE LÀ WHERE????

"

" I DON'T KNOW!!!!!

"

" WHAT?????????

"

" YESSSSS"

" I'M HUNGRY !!!!!!!!

"

" I KNOW !!!!!!!

"

" WHATTTT ??????

"

" OHHHH YEAHHHH"

" ARE YOU CRAZY!!!!!!

"

"YEAHHH.

IM CRAZY!!!!

"

" ME TOO!!!!!!

"

Người bị khùng Y/n đứng trên lầu hét ttruyền tin cho người bị điên Joshua đứng phía dưới.

Nói chung là ồn.

Cuộc hội thoại cứ diễn ra như thế cho đến khi đồ ăn thật sự đến.

Ding dong.

Anh giao hàng để đồ ăn trước cửa rồi chạy đi mất.

Joshua cũng chạy vội ra cửa cầm pizza vào nhà, còn không quên chỉ vào đồ ăn rồi nói.

"Here"

" Nãy giờ là anh câu giờ á hả?

"

" De!

"

"Tí nữa người ta qua mắng vốn nhà mình ồn là em không chịu trách nhiệm đâu á.

Em đi méc mẹ Hong!

"

" Nè em đừng nghĩ tôi chiều em rồi em bướng bỉnh với tôi nghe chưa"

Y/n không nói chạy vụt xuống giật lấy pizza trên tay Joshua ngồi xuống bàn bật TV vừa ăn vừa xem, rồi lại quay sang Joshua.

" Anh ơi!

Em khát.

"

"Ok.

Tôi chiều em"

Joshua lẳng lặng đi vào phòng bếp lấy nước ra cho em uống còn ngồi cạnh ăn cùng em.

Anh Joshua chiều em thứ hai thì không ai nhận thứ nhất đấy nhá.

Tuy hay tạo còn ten chửi lộn vậy hoi chứ hai anh em thương nhau lắm á nhaa.

" Anh ơi!

Em muốn ăn đồ Việt Nam"

"Đợi anh đặt đồ ăn cho Út nha"

" Anh ơi!

Em múôn ăn kem, uống trà sữa"

" Được, được, đợi anh đặt đã nhá.

Xí giao tới nha"

Em cứ đòi gì là anh mua đó, Út vừa bị viêm dạ dày xong nguyên cả đoạn thời gian đó phải gọi là siêu gian nan của em.

Nguyên cả tuần mấy anh toàn cho em ăn cháo uống thuốc thôi.

3 ngày đầu thì cháo trắng, 4 ngày sau thì được nâng cấp lên thành cháo thập cẩm, cháo cá, cháo gà, cháo bào ngư,...

Mà có thay đổi như thế nào thì nó vẫn mãi mãi mắc ói.

Vậy nên anh Shua xót em ơi là xót, bây giờ em cũng đỡ hơn lúc trước nên cứ hễ em thèm gì là anh Shua mua đó, trời ơi hành trình kinh hoàng của 12 anh em còn lại.

Anh mặc kệ luôn đó.

Miễn là em út thích thì anh chiều hếttt.

" Anh ơi em ăn không hết"

" Vậy cứ để đó anh ăn"

" Shua oppa!

Em thèm bánh ngọt"

" MUA "

____________hết chương 49_________

Chương sau sẽ là hành trình kinh hoàng của 13 anh em sau khi Út cưng đang và khỏi bệnh😎😎😎

Mọi người nhớ bình chọn và comment ủng hộ HiHi nhe.

Cảm ơn mọi người nhìu lắm.
 
(Seventeen × You) Chỉ Là Bất Đắt Dĩ Thôiii
50. Hành trình hết bệnh (1)


Ôi thôi nhé!

Đó phải gọi là một cả quá trình dài đằng đẳng mà cả gia đình 14 con người đấy muốn quên điiii.

Rất chi là mệt mỏi.

Đó là hình ảnh mà người con gái nhỏ từ chán ăn thành thèm ăn, thèm đồ ăn đến mức sẽ lăn lộn đủ kiểu trên giường bệnh làm 13 người anh tá hỏa vì sợ rớt kim truyền nước, đồ đo huyết áp trên tay cũng bung ra, ống truyền oxi cũng dùng phép thuật từ mũi tuột xuống cổ khi nào không hay.

Nhưng từ đâu mà có mấy ống dây nhợ rừm rà và bệnh của em trở nên nặng hơn thì nên quay về 1 tuần trước.

2 ngày sau khi các anh đưa em đến bệnh viện.

Khi này, bệnh của em cũng đang dần tuyên giảm vì ăn uống điều độ (thật ra là vì có các mẹ hay tin lên chăm sóc) các mẹ cứ bắt em phải ăn thôi nên bệnh tình cũng đã giảm bớt.

Nhưng, sau buổi tối ngày thứ 2 ấy các mẹ đi về lo cho gia đình thì giông bão mới thực sự tới.

Các mẹ đi về được nửa tiếng thì các anh cũng bắt đầu lên dần.

Em còn vui vẻ lắm, còn nhờ mấy anh rót cả nước cho em uống, hái hoa bắt muỗi.

Mọi người thấy em đỡ bệnh cũng bớt lo đi phần nào.

Cho đến hơn 9h30 tối thì ngày mai ai có lịch trình đều bị em đuổi về hết.

Chỉ còn có Soonyoung, Hansol cùng Chan.

Nhưng em lại cảm thấy sợ 3 người này quậy không cho em ngủ hơn.

3 giờ sáng tối hôm đó.

Em mơ màng tỉnh dậy.

Em muốn nôn, em thấy khó thở.

" Anh ơi, em khó thở, anh.

"

Em khó khăn với tay qua với ý gọi ba người anh dậy nhưng khoảng cách lại quá xa.

Em cố gắng lấy tay đập cái bàn bên cạnh còn cố kêu mấy người anh vài tiếng nữa.

Ông trời thương em, chừa đường sống cho em.

Em gọi được 3 hay 4 tiếng thì Dino đã dậy còn lật đật kêu Hoshi và Vernon xem tình trạng của em.

" Anh ơi, em mệt, em khó thở, em muốn nôn"

Cả ba bắt đầu tá hỏa cả lên, Hoshi vội vã nhấn nút khẩn cấp để thông báo cho bác sĩ tới ngay, Vernon thì chạy ra xem có chị y tá nào không để tạm thời vào xem tình hình của em.

Còn Dino phải nói là hoảng hốt hết cỡ, anh sờ trán nóng hổi của em, xoa bóp tay cho em, không ngừng trấn an em.

" Anh đây, anh đây "

Dino với nhỏ em này lâu lâu thì trêu ghẹo cho nhỏ em tức đến đỏ cả người nhưng cũng thương không kém gì mấy anh đâu đấy.

Dino cưng em gái lắm lắm luôn.

Được một lúc sau thì bác sĩ đến, mấy anh đều bị đẩy ra ngoài cả, Vernon còn không quên thông báo tin tức này cho mấy thành viên còn lại.

Mặc dù lo sợ sẽ ảnh hưởng đến công việc của mọi người nhưng nếu bây giờ Vernon không nhắn thì cho đến khi các thành viên còn lại biết tin bé Út bị cấp cứu nửa đêm thì người bị "ảnh hưởng" sẽ là anh 🙂))

Đang trong tâm thế lo lắng thì giường bệnh của em được mọi người gấp gáp chuyển đi sang phòng khác.

" Tiểu thư Y/n bị sốt xuất huyết, may mà vừa kịp phát hiện.

Viêm dạ dày hiện tại cũng không gây ảnh hưởng nhiều đến tình trạng sức khỏe của tiểu thư, nhưng, hiện tại huyết áp của tiểu thư khá thấp nên cần phải truyền dịch và kiểm tra thường xuyên"

" Còn việc ăn uống thì sao bác sĩ "

"Cho đến khi chúng tôi cho phép thì tiểu thư không nên vận động và ăn thức ăn.

Cần uống nhiều nước"

"Vâng, em cảm ơn bác sĩ"

Vernon vừa hỏi xong thì mấy anh còn lại cũng vừa kịp bay tới.

" Y/N Lí do gì mà em lại bị bệnh sốt xuất huyết nữa vậy hả?

Liệu hồn mà nói thật cho anh!!

"

Em vừa tới phòng lại bị Seungcheol mắng nữa rồi.

Em thật sự đâu có muốn bản thân mình bị bệnh đâu, chưa kịp an ủi câu nào đã mắng người ta.

Dỗiiii.

Mắt em ươn ướt rồi, muốn khóc lắm rồi mà trong lòng thì hỏng dám.

Sợ bị mấy anh la em.

" Dạ chắc do tuần trước em có tham gia show thực tế có quay cảnh ở trong rừng chắc lúc đó em bị muỗi cắn nên mới bị vậy"

Em cũng thành thật trả lời, gương mặt trông thì ngố hết sức.

Em nghĩ đây là lí do thật sự rồi đấy chả có cái nào hợp lí hơn nữa đâu mà.

Seungcheol định bụng sẽ la em thêm mấy câu cho chừa cái tật xấu thì liền bị Jeonghan cùng Jisoo ngăn lại.

"Thôi mà, em nó cũng đâu có muốn đâu.

Là sự cố thôi, đừng có mắng em nó nữa "

" Đúng rồi, con bé muốn khóc luôn rồi kìa.

Mới vào chưa ai kịp an ủi đã la Út rồi.

Hạ hỏa đi lo mà chăm em này "

_____hết chương 50_____

hum ni tui rảnh.

Nhìn đề tham khảo 2025 mà tui sợ luôn chắc đề thi chống đậu luôn ròi.

Nhma vẫn pk cố gắng học đó nheeee.

Tui vs mấy ng đẹp cố lơnn.

Mọi người nhớ bình chọn và comment ủng hộ HiHi nhe.

Cảm ơn mọi người nhìu lắm.
 
(Seventeen × You) Chỉ Là Bất Đắt Dĩ Thôiii
51. Hành trình hết bệnh của em


"Anh ơi em mắc ói 🙂)) "

Đây chắc chắn là câu đầu tiên mà ai đó sẽ nghe khi vừa bước vào phòng bệnh 1317.

Hình ảnh người con gái mặc áo bệnh nhân tay cầm tô cháo trắng, hành động thì chị "Huệ" đã đuổi kịp tới nơi, miệng mồm thì cứ than thở không ngừng nghỉ còn ánh mắt thì bơ phờ hết chỗ nói.

Y/n một đời liêm khiết thà rằng truyền 4 bịch nước biển trong 1 ngày còn hơn ăn 1 muỗng cháo trắng.

Ngán!

Y/n đính thực là ngán tới từng ngọn tóc luôn rồi.

Y/n xin thề rằng sau khi ra khỏi bệnh viện, từ nay và về sau Y/n chỉ ăn cháo lòng, cháo dinh dưỡng thập cẩm kèm thịt kho trứng cút thôi chứ không ăn thêm bất kì loại cháo nào khác.

Nếu ăn thì thôi chớ biết sao giờ.

Ngon mà hêhee.

Mặc dù đã hơn 2 tiếng trôi qua nhưng tô cháo trong tay em thì vẫn còn y nguyên trước mặt, không vơi dù chỉ một hạt cùng sự bất lực tột cùng của Hong Jisoo ngồi bên cạnh giường bệnh.

"Bé.

Em ráng ăn nốt một muỗng cho anh vui thôi rồi mình thêm bịch truyền dịch không ăn nữa nhé.

Ráng ăn nốt một muỗng cho vui thôi bé.

"

Em ngán ngẫm, mắt không liếc nhìn đến tô cháo lắc đầu.

" Em chỉ cần nhìn thôi là em sẽ ói liền.

Anh mà dọa em ăn là em cắn lưỡi tại chỗ cho anh coi luôn"

Jisoo bất lực, cả hơn một tuần nay em chỉ truyền nước là chính, ăn uống thì chả được bao nhiêu.

Jisoo lo cho sức khỏe của em nhưng cứ hễ đến lúc ăn cháo thì em cứ lấy sống lấy chết ra để dọa anh như thế này đây.

Anh còn cực khổ hơn nữa là hôm nay chỉ có mình anh chăm con nhóc này thôi.

Nó biết anh thương nó nhất nên nó cứ sống chết cũng chả chịu ăn.

" Hay là em bé ăn một miếng thôi ha, nửa muỗng cũng được rồi mình thôi nha.

Sau này, Sooie hứa với bé là khi bé khỏi bệnh cái gì Sooie cũng mua cho bé luôn"

Anh nhìn em với đôi mắt nai long lanh ấy.

Ừ thì dễ thương đó, cũng động lòng đó.

"Anh ép Út ăn á hả?

Anh hết thương Út rồi.

Em ngán lắm rồi không ăn được nữa đâu mà anh ép em.

Joshua không thương em nữa huhu "

Nói xong, em để tô cháo lại bàn, tay trống không truyền nước kéo mền lên phủ cả đầu la oai oái bên trong, một hai bảo Joshua chả thương em nữa.

Joshua chịu thua rồi, tay bất lực ôm tô cháo trắng, nhìn ăn cũng ngán theo huống chi là bé Út.

Anh định từ bỏ, đem tô cháo đi thì Seungcheol tới.

"Y/n!

"

Em cứ nghe tiếng này quen quen í.

" Em mặc kệ, em không ăn đâu!

Anh Seungcheol có tới em cũng không quan tâm.

Em không sợ, em không ănnnnn"

Joshua bất lực thở dài nhìn thằng bạn đồng niên.

"Thôi mà.

Tao nhìn cũng thấy ngán huống chi con bé.

Đừng giận"

"Mày í!

Chiều riết con bé nó hư luôn đấy.

Tí tao gọi Jeon Wonwoo lên, giờ chỉ có thằng nhóc này mới xử được con bé thôi"

Seungcheol ngồi xuống ghế sofa đối diện bấm điện thoại gửi tin sang cho Wonwoo.

Đối với cái nhà này, mấy vụ ăn uống chỉ có Wonwoo là xử được em.

" Anh Seungcheol đừng có mà hù em, em không sợ.

Jeon Wonwoo tới em cũng mặc kệ.

Em không ăn, em không ăn.

Em hờn mọi người luôn"

------- hết chương 51------

Lên chương cho mấy bồ đỡ nhớ nòoooo.

Ai quên Sốp, Sốp dỗi đấy nhé.

Mọi người nhớ bình chọn và comment ủng hộ HiHi nhe.

Cảm ơn mọi người nhìu lắm.
 
(Seventeen × You) Chỉ Là Bất Đắt Dĩ Thôiii
52. Giáng sinh


Hôm nay là giáng sinh nhưng cả nhà ai cũng phải đi làm cả, hiện tại buổi đêm hôm nay chỉ có mỗi mình em lủi thủi với cái cây thông to tổ bố trong nhà thôi.

Gần cả tuần trước, bản thân em đã dặn lòng Noel năm nay phải có một album ảnh thật hoành tráng và xinh đẹp.

Vậy mà, y/n tính cũng không bằng trời tính, mấy anh nhà còn đang tăng ca thêm giờ mệt xỉu tại trường quay.

Còn em, đang ăn miếng bánh nhâm nhi tí trà tay chống cằm phân vân giờ có nên trang điểm- làm tóc hay không?

Suy đi nghĩ lại, giáng sinh mà?

Dù như thế nào cũng phải có ảnh cho fan chứ nhỉ?

Em tự nói với lòng mình là như thế.

Tay chân của em nhanh nhảu bày biện đồ nghề ra, lẩn qua lẩn quẩn, chỉnh sửa các thứ thì cũng được vài tấm chinh chinh đấy nhớ.

Ưng lắm...

Ưng quá chừng luôn.

Weverse

Giáng sinh zui zẻ, tôi nắm trùm căn nhà này 🐶🐶

y/n đã đăng kèm 4 ảnh 📷

Bình luận.

.... : Kểu này là đi quay rồi bỏ con nhỏ ở nhà một mình nè.

... : @SEVENTEEN để chị tag giùm bé.

-> Y/n.here.17: Dạ bé ngàn lần cảm ơn c

-> .... : @SEVENTEEN tôi nhắc mạnh mấy anh.

... : bé cún trông nhà khi mấy anh đi vắng à.

... : bỏ nhà đi đi em, cho mấy ảnh sợ.

-> Y/n.here.17: Rồi lỡ mấy ảnh đuổi em đi thiệt rồi sao ạ.

-> ... : Xin vô ở lại đi em, da mặt dày không cần nhục với bố con thằng nào.

... : Có bồ chưa em.

-> Y/n.here.17: Dạ em có con rồi ạ ..... ..... .... ... con chó con 💕

-> ... : 10 điểm giải đáp thắc mắc.

... : Nào 17 về vậy bé

-> Y/n.here.17: bé hông biết 🥺

——— y/n chán muốn chớttt ấy, cơ mà em sợ phá nhà thì về sẽ bị chửi nên đành đặt một đống đồ ăn rồi xem một bộ phim ngược luyến.

Em thấy tâm em cũng vững lắm.

Mà sao mới tới tập 5 là nước mắt, nước mũi dàn dụa rồi.

"Trời ơi!

Phim dzì mà buồn dữ dạy😭😭 biết zạy không thèm coi rùi.

Thiệt là hối hận"

Tiếng nức nở của em có thể là vang khắp cả nhà.

" Phim gì mà ác dữ vậy😭😭 Chết gì mà chết lắm thế hụ hụ trời ơi bias cụa tuiiii.

Toi khom chịu đauuu"

Nhỏ em coi phim vậy á, khóc hăng say khóc bằng cả tính mạng vì bộ phim.

Còn mấy ông anh đứng ngoài cửa thì....

" Trời ơi!

Là do bọn mình bỏ em ấy ở nhà một mình, để cho em ấy tủi thân, em ấy phải buồn đến nhường nào!!!!!"

Bảo bối, tiểu tâm can của Hong Jisoo đang khóc ròng rã trong nhà.

Jisoo vừa tự trách bản thân cũng trách luôn các thành viên khác.

Ai cũng đi chơi cũng bạn bè hay làm việc mà quên mất giờ giấc, quên mất em nhỏ trong nhà.

Bây giờ cũng đã đến 1-2h sáng rồi mà vẫn còn nghe tiếng khóc nức nở của em mới sực nhớ ra...

Cả ngày giáng sinh hôm nay chẳng có ai ở nhà chơi với em cả.

Những người anh trai vô tâmmmm

Tiếng khóc đều đều đột nhiên dừng lại.

Lần này là đến lượt Seungkwan lo lắng.

" Chẳng lẽ, con bé ở trỏng bị gì à"

"Chắc là ngủ rồi thôi, bọn mình đứng ngoài đợi em ấy ngủ say rồi hẳn vào.

Lỡ con bé thức giấc"

Wonwoo bên cạnh bình tĩnh trấn an Seungkwan.

Cả nhóm đợi được một lúc thì lại nghe thấy tiếng cười và một tràn tiếng việt của em văng vẳng ra ngoài cửa.

" Áhahaha, đúng vậy, giết nó đi, giết nó đi, à húuuuuu, nam phụ mãi đỉnh huuuhuuu.

Đại ka ơii, em theo anhhhhhh.

Á ha ha ha, trên đời không ai tuyệt vời nam phụ.

Ạu húuuuuu"

Dino bây giờ mới tá hoả.

" Chẳng lẽ em ấy ức đến thần kinh có vấn đề rồi hả?"

Vừa dứt câu, cả nhóm phá cửa xông vào.

14 cặp mắt nhìn nhau.

13 sự lo lắng và 1 gương mặt với cặp mắt còn sưng phù vì khóc, miệng thì đang cười hô hố bỗng đơ lại.

" Ưm...

ủa... mấy anh về rồi hả? sao em không nghe tiếng gì hết zạy?"

- Nên đem con nhỏ này vứt ở đâu cho hợp lí- đấy chắc chắn là suy nghĩ của 13 người hiện tại.

" Thật là, đang coi phim em làm bọn anh ở ngoài lo muốn chết"

Jeonghan vừa vào thấy em không sao liền cằn nhằn.

" Con gái cưng lại xem phim ngược à!

Khóc sưng mắt luôn!

U chu chu thưn thé "

Vẫn là ông bô Kim Mingyu hiểu em, mấy anh kia giáng sinh không ở nhà với em gái thì thôi đi.

Vừa về mặt ai cũng nhăn như cái nùi dẻ.

Jun cùng Minghao để ý thấy em đang xem phim Trung cũng nhanh chóng nhập hội.

Jun còn bận đi nấu Malatang cho cả 3 anh em cơ.

Hạo ngồi được nửa tập cũng lên tắm như mấy anh khác rùi.

Ở dưới nhà giờ chỉ còn mình em với Jun thôi.

Em nhanh miệng liền hỏi.

" Jun caca, sao mọi người chơi về mà mặt mũi kìa cục quá vậy"

Jun đang bận tay cũng bỏ dỡ trả lời em,

" Mọi người vừa về tới là đã nghe tiếng em khóc rồi, tưởng em ở nhà một mình tủi thân, khóc đến ngủ quên rồi có chuyện nên mới phá cửa xông vào.

Ai dè, em coi phim, do mọi người lo với thấy có lỗi quá thôi, không phải lỗi của em đâu"

Em cũng " dạ, em bít òi" sau cũng xem tiếp bộ phim.

" Cơ mà em buồn thiệt á, hổng ai mua quà gì về cho em "

Jun bật cười.

" Quà cho em đương nhiên là có chứ.

Ai mà nỡ quên mua quà giáng sinh cho bảo bảo"

" Hứ, mấy người còn biết hôm nay là giáng sinh cơ á.

Liệu hồn mua quà thật nhiều cho bổn cô nương đi.

Không thì ta sẽ phạt các người 1 năm làm việc nhà"

Đúng là cô em gái này điểm trúng huyệt cười của Jun.

Anh biết em cũng đang tủi thân lắm, cũng do mọi người cũng đi hẹn với bạn bè xa hay gia đình nên cũng không để ý mất.

Một phần là ai cũng nghĩ sẽ có người về rồi nên chủ quan.

Ngay cả bản thân anh vừa bước tới cổng thấy cả nhóm đến giờ mới về, đều đi cả ngày mà quên mất có em nhỏ ở nhà.

Jun còn mạnh dạn đoán, qua ngày hôm sau em sẽ cạnh mặt tất cả các thành viên luôn cho mà xem.

Em nhìn thấy ông anh bê cả nồi Malatang ra thì mặt háo hức hết chỗ nói.

Minh Hạo cũng vừa mới tắm xong mà đi xuống chơi với em để Jun đi tắm.

" Rồi mời cô chủ tiếp tục mở phim, thần sẽ ngồi cạnh xem phim cùng cô chủ nhá"

" Hảo hảo, mai em sẽ không dỗi hai người nhiều đâu.

Em thích phim này, nhớ mua goods về cho em nha"

Minh Hạo gật gật đầu.

Anh biết số phận của mình mỗi khi chạy lịch trình bên Trung rồi đấy.

____ hết chương 52____

Comeback!!!!

Toi bị bí ý tưởng 🙁(( Viết giáng sinh để phòng hờ.

Hờ gì thì tui hămm biét 🥲🥲 tôi cần ý tưởng mong các nàng có thể đóng góp 🫶🫶 luv u
 
(Seventeen × You) Chỉ Là Bất Đắt Dĩ Thôiii
Ngoại truyện


Nếu có một ngày Y/n dẫm phải vỏ chuối trượt té đập đầu mà chết thì sẽ như thế nào????

Nhớ lại ngày hôm đó các anh có chút u sầu.

Sự tình xảy ra đều là chuyện không ai mong muốn cả.

Cả nhóm vừa đi làm về đã vội vã mở cửa vào nhà, nghe được mùi thơm thoang thoảng quen thuộc từ nhà bếp nên ai cũng vội vã tắm rửa rồi xuống phụ việc em.

Kim Mingyu, người hoàn thành sớm nhất, cũng là người đầu tiên phát hiện ra cái xác của em.

Em nằm với tư thế xấu xí nhất trên sàn, d ao theo quán tính mà đ âm thẳng vào ngực em, đầu đập mạnh xuống sàn bê bết máu.

Một khung cảnh không thể nào ghê rợn hơn.

Mingyu khi đó sững người, cổ họng anh như có như không đã không thể nào phát ra âm thanh gì có nghĩa.

Myungho nhìn Mingyu đứng như trời tròng mà khó hiểu rồi lại quỳ thụp xuống sợ hãi cùng với tiếng hét thất thanh của mình.

Cả nhà nghe vậy cũng vội vã chạy xuống, nhìn em lúc này thảm hại lắm, đến mắt còn mở to như thể đang bất ngờ nhìn chiếc d ao đang bay tới.

Không khí nhộn nhịp ban đầu bây giờ được bao trùm bằng sự im lặng.

Vernon dùng chút bình tĩnh cuối cùng của mình để gọi cảnh sát và cứu thương.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột làm mọi người chẳng thể nói gì, khi cảnh sát và cứu thương đến đẩy cả nhóm ra và kiểm tra thi thể mọi người dường như một đám rối trôi chân nhìn chủ của mình.

" Nạn nhân đã tử vong từ hai tiếng trước thưa đội trưởng.

Nguyên nhân chết là...

đạp vỏ chuối trượt chân rồi té đập đầu, khi đó nạn nhân đang nấu ăn, tay phải cầm dao nên khi té dao cũng rớt thẳng vào tim của nạn nhân, chết ngay lập tức ạ"

Các anh được vị đội trưởng thuật lại đến 3,4 lần mới có thể hoàn hồn.

Em gái của họ chết không nhắm mắt.

Suốt hai tuần tới không ai hay tin gì về nhóm và em nữa cả.

Mọi thứ dường như đều được che đậy rất kĩ càng.

Cả nhóm đều ở trong phòng của em cả một tháng trời không rời nhà.

Tâm hồn ai cũng như treo lưng lửng trên mây.

Cuối cùng, vì các ba mẹ và anh chị khuyên nhủ nên quay về làm việc.

13 gương mặt bơ phờ làm xong việc lết về nhà.

Bình thường ngôi nhà này sẽ vẫn sáng.

Có người em gái đợi mọi người về nhà nhưng hôm nay thì không như vậy.

Cả căn biệt thự đen nghịt.

Tiếng hỏi thăm quen thuộc biết mất, mùi thơm quen thuộc cũng không còn.

Seungkwan chán chường lên phòng tắm rửa.

Bạn thẫn thờ vào nhà tắm, đèn bật chớp tắt chớp tắt làm bạn bực dọc cả lên.

Bạn vừa quay lại, trên gương đã hiện ra hình ảnh người con gái phủ tóc dài che mặt máu chảy thòng xuống bồn rửa mặt, từng giọt, từng giọt.

Tí....tách.....tí.....tách.....

" AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA" Seungkwan la thất thanh bỏ chạy xuống nhà, ôm chặt lấy người Jeonghan.

Con ma đó vẫn một mực đuổi theo phía sau làm những người thuộc hội nhát gan hoảng sợ.

"Y/n???

Là em hả" Tiếng Wonwoo vang vọng lên.

Con ma đó thở dài hất tóc lên, ngước mặt nhìn hội nhát gan bị chọc sợ đến mức phát khóc mà cười hố hố.

" Em đ...đây...haha...khặc lâu rồi không gặp...hặc ...cả nhà"

Em thì cười sảng khoái thế mà còn 13 hình ảnh kia đang khóc muốn lụt nhà rồi.

"Anh nhớ em quá điiiii huhu"

"Sao giờ mới xuất hiện hả cái con nhỏ này "

"Anh xin lỗi nhóc đã để nhóc ở nhà một mình, anh xin lỗi"

13 người đàn ông cứ thế xả một tràng rồi khóc hụ hụ, em thật sự dỗ không nổi aaa.

" Ayya không phải lỗi của mọi người đâu mà.

Bẵng 1 tháng em mới quay về là có lí do hết"

"Hả"

Cả nhà sửng người!!!

"Thật ra, em là phải ch ết già cơ, do Diêm Vương gạch nhầm tên người khác thành tên em nên mới có lí do ch ết củ chuối như zạy đó, để đền bù Diêm Vương cho em làm nhân viên part time ở dưới để tích công đức cho ba mẹ, em mới tích xong báo mộng cho ba mẹ hôm qua rồi về với mí anh liền nè"

" Nhỏ tích đức nhanh vậy luôn á hả"

" Nhanh cái đầu anh, một ngày ở dương gian bằng một tháng ở dưới nhá (thông tin này tác giả không biết có chính xác hay không, nếu sai mong mọi người nhắc nhở) em tính ở dưới làm thêm mấy hôm cho hơn KPI để nhận thưởng mà bị phản ánh nói nhiều quá nên bị đuổi lên ời"

" Á à thì ra, cô bị đuổi lên chớ đâu có nhớ thương gì mấy người anh này heee"

" Hoi mà đửng có xỉa xói em nữa, nhớ mọi người lắm luôn á, cũng nhớ đồ ăn Mingyu nấu nựa"

Mingyu chép miệng, nước mắt vẫn đang chảy, mặt thì khinh bỉ em nhưng chân thì vẫn lủi đi vào bếp.

" Thế Y/n đây không nhớ đồ ăn Jun nấu hả"

Em bó tay.

" Rồi ai biết nấu dô nấu hết đi, mỗi người một món em ăn hếttt"

Thế là dàn đầu bếp chiên nghiệp của nhóm đồng loạt vô bếp nửa tiếng sau thì đã có đồ ăn.

" Nhưng mà làm sao để bé Út ăn được vậy, anh đốt đồ ăn hả"

Joshua trên tay cầm mồi lửa đi đến, may mà em kịp ngăn lại không thôi thì mất ăn.

" Mấy anh thắp nhang cho em là được, nhớ vừa thắp vừa nghĩ đến em là em sẽ hưởng được thoi"

Nói xong, Wonwoo liền làm theo y chang lời em nói.

Vừa thắp lên thì trên bàn phòng khách đã có nguyên bàn đồ ăn rồi.

" Đúng là ngon he, 10 đỉm, mà mai mấy anh có đi làm hông"

Cả nhóm gật đầu.

"Zậy lên nhà làm gì làm i rồi đi ngủ em ăn xong cũng ngủ, căng da bụng trùng da mắt ời"

Seokmin bây giờ mới khẽ khẽ lên tiếng.

" Nhưng mà bé ơi, mình đổi avatar được hông.

Nhìn vậy hoài chắc anh mất ngủ luôn"

" Zậy đi lấy tấm hình nào đẹp đẹp của em đi, ghi tên em đằng sau rồi đốt"

" Ủa dậy là có tự đổi giao diện hả"

"Hông em nhìn gồi em làm theo"

"Rồi sao không để tao đưa thẳng cho mày nhìn luôn đi đốt chi"

Seungkwan đã cọc gồi nhaaa

" Giỡn xíu cũng căng, đâu đưa ảnh coi"

Em đột nhiên biến mất trong vài giây rồi lại xuất hiện.

" Đẹp gái gồi á Hổ em oiiii"

Giờ Hoshi mới dám mở mắt ra nhìn em.

" Cơ mà Hổ em ngủ được hả"

"Anh ơii, em là ma chớ có phải là thứ hay đồ vật gì đâu mà không ngủ anh.

Mấy người lên vệ sinh rồi ngủ lẹ chớ không đừng trách tối em hù mấy người"

Thế là cả đám ba chân bốn cẳng phóng lẹ lên phòng.

———————-Hết ngoại truyện——————-

Còn thương nhớ j toi hongggg
 
Back
Top Bottom